Cập nhật mới

Khác BÓNG LUẬT

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404865279-256-k794949.jpg

Bóng Luật
Tác giả: Zury211121
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong ngành luật, sự thật chưa bao giờ là thứ nằm ngay trên mặt giấy.

Linh Chi, 27 tuổi, luật sư trẻ tài năng của công ty pháp lý Minh Tín, sở hữu khả năng lập luận sắc bén và trực giác nhạy như dao cắt.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là bí mật không ai biết: cha cô từng bị kết án oan, và vụ án ấy đã bị chìm xuống một cách đầy cố ý.

Khi tiếp nhận vụ của ông Trần Đức Tài, một giám đốc bất động sản bị kiện vì vi phạm hợp đồng, Linh Chi phát hiện bản hợp đồng thân chủ cung cấp...

đã bị chỉnh sửa, và chỉnh theo cách không ai bình thường làm.

Từ khoảnh khắc đó, mọi việc trượt khỏi tầm kiểm soát.

Bị buộc phải cộng tác với Minh Khang, một thám tử tư từng là cảnh sát hình sự - cũng là người đã điều tra vụ án oan của cha cô năm xưa - Linh Chi đứng giữa ranh giới của sự thật và sự phản bội.

Minh Khang giỏi quan sát đến mức đáng sợ, miệng thì sắc như dao, nhưng lại dường như biết nhiều thứ... không nên biết.

Trong khi đó, Luật sư Đoàn Quang, cấp trên bình thản và luôn chiến thắng của cô, lại thể hiện sự quan tâm quá mức đến vụ án này.

Sự trùng hợp ấy đặt ra câu hỏi:
Anh ta đang bảo vệ công lý... hay đang bảo vệ một bí mật lớn hơn?

Càng đào sâu, Linh Chi càng nhận ra: bản hợp đồng chỉ là bề nổi.

Phía sau là một mạng lưới ngầm gồm doanh nghiệp, luật sư, và những người từng tham gia vụ án của cha cô.

Và sự thật khủng khiếp nhất là:

Bóng tối trong luật pháp... chưa bao giờ nằm ở điều khoản.

Nó nằm ở con người.



zury​
 
Bóng Luật
Chương 1: Bản hợp đồng thứ hai


Phòng họp tầng mười ba của công ty Luật Minh Tín luôn có mùi cà phê đậm, và thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn trần như cố tình soi rõ từng vết nhăn trên mặt người đối diện.

Hôm nay, tôi ngồi ở đầu bàn — nơi vốn thuộc về sếp tôi, luật sư Đoàn Quang.

"Chi, em nhận vụ này nhé.

Nhẹ thôi, chỉ là tranh chấp hợp đồng xây dựng giữa hai công ty.

Một tuần xử xong."

Giọng anh Quang vẫn đều, khẽ khàng như thể mọi thứ trên đời đều nằm trong tay anh.

Tôi gật đầu, cầm tập hồ sơ mỏng.

Trên bìa ghi:

Công ty Hưng Thịnh kiện Công ty Gia Phát – vi phạm điều khoản thanh toán.

Nghe qua thì đúng là vụ dân sự bình thường, nhưng có điều khiến tôi chú ý:

Ngày ký hợp đồng bị sửa ba lần, nét chữ mực xanh xen mực đen.

Không ai rảnh đến mức đó trừ khi cố tình.

Tôi liếc qua thân chủ ngồi đối diện – ông Trần Đức Tài, giám đốc Gia Phát, khuôn mặt bóng loáng mồ hôi dù trong phòng lạnh.

"Tôi nói rồi, bên kia cố tình chơi xấu.

Tôi có bản hợp đồng gốc, rõ ràng lắm.

Mọi điều khoản đều đúng luật!"

Tôi mỉm cười, lấy bản ông đưa.

Nhưng khi so sánh với bản lưu trong hệ thống công ty, tim tôi khẽ chùng xuống.

Có hai phiên bản hợp đồng.

Một bản đang lưu trên hệ thống – và một bản "gốc" ông Tài mang đến.

Giống nhau 99%, trừ một điều khoản bị xóa sạch ở trang cuối.

Tôi hỏi:

"Ông Tài, ai là người soạn hợp đồng này?"

"Luật sư của các người chứ ai!

Chính ông Đoàn Quang!"

Tôi hơi khựng lại.

Anh Quang không nhìn tôi, chỉ mỉm cười và đứng dậy:

"Em cứ xem kỹ đi, Chi.

Cẩn thận chút, đừng để sai sót."

Khi anh rời phòng, tôi mở từng trang, soi qua ánh sáng.

Ở góc phải trang cuối, có một vết loang mờ hình chữ nhật, như thể ai đó đã tẩy bằng dung môi.

Mùi hóa chất nhè nhẹ vẫn còn.

Tôi nhớ ngay đến người thầy cũ của mình ở trường luật – thầy Trần Văn Bảo – người từng dạy:

"Bản hợp đồng nói lên bản chất của con người.

Ai cố che một dòng chữ, nghĩa là họ sợ sự thật được đọc lên."

Thầy mất ba năm trước, vụ tai nạn chưa từng được làm rõ.

Lúc ấy, tôi không nghĩ rằng hôm nay, một bản hợp đồng lại đưa tôi quay trở lại với cái tên ấy.

Điện thoại tôi rung lên.

Số lạ.

Tin nhắn hiện vỏn vẹn hai dòng:

"Đừng tin vào bản hợp đồng đó.

Người soạn nó không phải Đoàn Quang — mà là Trần Văn Bảo."

Tôi buông tập hồ sơ xuống.

Cốc cà phê trước mặt vẫn còn khói, nhưng lưng tôi lạnh buốt.



(Hết chương 1)
 
Bóng Luật
Chương 2: Dòng chữ mờ trong trang cuối


Tôi trở về phòng làm việc của mình — căn phòng nhỏ với chiếc bàn gỗ nâu, cửa sổ hướng ra phố Nguyễn Đình Chiểu đầy xe cộ.

Bên cạnh tôi là tập hợp đồng đang mở sẵn, trang cuối lật ra như một con mắt trống, nhìn xuyên thấu cả căn phòng.

Tôi bật đèn bàn, đưa tờ giấy lên sát ánh sáng.

Vết loang lúc nãy không chỉ là dấu tẩy.

Nó lan thành một mảng nhạt, như ai đó đã dùng quá nhiều dung môi.

Tôi lấy kính lúp.

Ở mép dưới, có chút mực đen sót lại, tạo thành một đường cong mờ.

Nét chữ quen thuộc đến mức tim tôi đập nhanh.

Chữ ký của thầy Bảo?

Tại sao lại ở đây?

Ba năm thầy mất rồi...

Tôi ngồi lặng vài giây.

Hơi thở mình còn nghe rõ.

Rồi tôi lấy điện thoại, gọi vào số lạ đã nhắn cho tôi lúc trước.

Chuông reo một lúc lâu.

Không ai bắt máy.

Tôi nhắn lại:

"Anh là ai?

Tại sao nói bản hợp đồng do thầy Trần Văn Bảo soạn?"

Tin nhắn không gửi được.

Số đó đã bị chặn liên lạc.

Tôi chau mày.

Người gửi biết tôi sẽ phản ứng.

Họ đã tính trước.



Tôi tiếp tục kiểm tra giấy bằng đèn UV mini của phòng pháp lý.

Ánh sáng tím quét qua bề mặt giấy.

Ở góc dưới, vệt trắng hiện rõ — dấu hiệu tẩy xoá không đúng kỹ thuật.

Nhưng quan trọng hơn:

Có một phần chữ ký bị sót lại.

Một nét cong của chữ "B".

Tôi nuốt nhẹ nước bọt.

Không thể nhầm.

Tôi từng thấy nét chữ đó hàng trăm lần trong các bài giảng của thầy.

Tôi mở hệ thống dữ liệu chung, tìm hồ sơ các hợp đồng mà thầy từng tham gia khi còn làm cộng tác pháp lý cho công ty.

Sau ba mươi phút lọc, chỉ có một hợp đồng có cấu trúc giống hệt:

Dự án HƯNG LỘC – đã dừng cách đây 3 năm vì "không thống nhất điều khoản".

Thời điểm đó trùng với thời gian thầy Bảo tử nạn.

Tôi cảm giác gáy mình lạnh buốt.

Khi tôi đang xem phần chú thích cuối hợp đồng cũ, cửa phòng bật mở.

"Em vẫn chưa về à?"

Anh Đoàn Quang đứng đó, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn tôi lạ lùng—không còn vẻ bình thản thường ngày.

Tôi đóng màn hình laptop lại.

"Em kiểm tra kỹ hợp đồng thôi ạ."

Anh bước vào, đứng ngay phía sau vai tôi.

Hơi thở anh phả nhẹ — gần hơn bình thường.

"Chi này..."

"Dạ?"

"Vụ này, em chỉ cần bám theo hồ sơ thân chủ cung cấp.

Đừng đào sâu quá."

Tôi quay lại nhìn anh.

"Ý anh là sao ạ?

Em chỉ làm đúng quy trình."

Anh Quang mỉm cười.

Nhưng nụ cười không chạm đến mắt.

"Chỉ là lời khuyên.

Nhiều thứ... không cần biết rõ quá.

Hiểu không?"

Câu nói đó như một cái khóa đóng sầm vào không khí.

Anh rời đi, để lại mùi nước hoa nhè nhẹ.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy mùi lạnh.

Mùi của sự che giấu.



Tôi thở dài, nhét hợp đồng vào túi.

Và quyết định ghé qua nơi mà tôi không ngờ sẽ quay lại — phòng lưu trữ cũ của thầy Bảo tại trường luật.



Trời đã tối, hành lang giảng đường vắng tanh.

Cửa phòng 404 khép hờ.

Tôi đẩy nhẹ.

Mùi giấy cũ quen thuộc phả ra.

Tôi bật đèn bàn, lục ngăn kéo nơi thầy hay để tài liệu riêng.

Trong cùng ngăn, có một cuốn sổ da đen.

Tôi mở trang đầu.

Chữ viết quen thuộc của thầy:

"Nếu bản hợp đồng Hưng Lộc bị sửa đổi, nghĩa là tôi đã đi quá xa.

Người đứng sau... chính là kẻ không ngờ tới nhất."

Trang kế tiếp bị xé mất.

Nhưng ở trang cuối cuốn sổ là một câu khiến tôi rùng mình:

"Chi, nếu con đọc được dòng này... thì hãy cẩn thận với người con tin tưởng nhất."

Bút của tôi rơi xuống đất.

Trong lòng như có ai bóp mạnh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là số của Minh Khang — người thám tử tôi không gặp hơn hai năm.

Tôi bắt máy:

"Có chuyện gì vậy?"

Giọng Khang gấp gáp:

"Chi, rời khỏi trường ngay.

Có người đang tìm cậu.

Vụ án của cha cậu... và thầy Bảo...

đều không phải tai nạn."

Tôi đứng bật dậy.

Không khí trong phòng như đông cứng.

Tôi biết.

Từ khoảnh khắc này... mình đã bước vào vùng không thể quay đầu.



(Hết chương 2)
 
Bóng Luật
Chương 3: Cuộc hẹn nửa đêm


Tôi bước vội khỏi giảng đường, tiếng giày vang trên nền gạch lạnh.

Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi sương và cả cảm giác bất an như sợi chỉ vô hình quấn quanh cổ.

Điện thoại vẫn còn nóng lên vì cuộc gọi của Minh Khang.

Hai năm rồi không gặp anh ta — kể từ ngày anh nói rằng vụ án của cha tôi có "điểm mờ mà anh không được phép điều tra tiếp".

Vậy mà bây giờ anh lại là người cảnh báo tôi đầu tiên.

Tôi gọi lại, nhưng anh không bắt máy.

Chỉ để lại một tin nhắn ngắn ngủn:

"23:45.

Quán cà phê Góc Khuất.

Ngồi bàn ngoài cùng bên phải.

Đừng đi một mình."

Tôi nhìn đồng hồ: 23:10.

Ba mươi lăm phút để quyết định xem mình có muốn tiếp tục dấn thân vào bóng tối của sự thật hay không.

Nhưng sự thật... vốn chẳng đợi ai.



23:45

Quán Góc Khuất nằm nép ở một góc đường, ánh đèn vàng ấm mà lại tạo cảm giác cô độc đến kỳ lạ.

Chỉ có vài khách lẻ, mỗi người ôm một khoảng im lặng riêng.

Tôi chọn bàn ngoài cùng bên phải như lời Khang dặn.

Gọi một ly bạc xỉu nóng.

Cố gắng giữ bình tĩnh.

Gần mười phút trôi qua.

Không thấy Khang.

Chỉ có tiếng gió thổi hắt qua mái hiên và mùi cà phê đậm đặc.

Tôi gần như định đứng dậy thì một người đàn ông đội mũ kéo thấp, áo khoác tối màu, ngồi xuống bàn đối diện.

Anh không nói tên.

Cũng không chào.

Chỉ đặt trước mặt tôi... một USB màu đen.

"Linh Chi?"

Giọng trầm, hơi khàn.

Không phải Khang.

"Anh là ai?" – tôi giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay đã siết chặt quai túi.

"Người được thuê để giao cái này.

Và đưa lời nhắn."

"Lời nhắn?"

Người đàn ông liếc quanh, rồi thấp giọng:

"Đừng tin bất kỳ ai trong công ty luật của cô.

Nhất là... người đang che chở cô."

Tim tôi lập tức căng lên một tiếng cộp.

Ý hắn là Đoàn Quang?

Tôi hỏi ngay:

"Ai thuê anh?"

"Không thể nói.

Nếu tôi nói, cả cô và tôi đều gặp nguy hiểm."

Hắn đẩy USB lại gần tôi hơn.

Trong ánh đèn mờ, mặt hắn tối đến mức tôi không nhìn rõ.

"Trong này có đoạn ghi âm giữa thầy Trần Văn Bảo và một người... mà cô quen rất rõ.

Đừng mở nó ở nhà.

Họ có thể theo dõi máy của cô."

Hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

"Minh Khang đâu?" – tôi hỏi.

Người đàn ông nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên trả lời không.

Cuối cùng hắn đứng dậy:

"Cậu ta bị chặn rồi.

Đừng gọi nữa."

Tôi bật đứng dậy:

"Khoan đã—!"

Nhưng hắn đã hòa vào bóng tối bên ngoài quán, biến mất nhanh như chưa từng tồn tại.

Tôi ngồi xuống, thở mạnh.

Bàn tay run, nhưng tôi cố giữ vững.

Trong túi áo là USB nhỏ, lạnh ngắt như một mảnh kim loại vừa được kéo từ đáy biển.



00:12 – Trên đường về

Thành phố vắng hơn bình thường.

Đèn đường vàng như những đốm mắt mở, theo dõi từng bước chân tôi.

Tôi quyết định không về nhà.

Thay vào đó, tôi ghé văn phòng của Khang — một căn phòng nhỏ nằm trên tầng hai của cửa hàng sửa xe cũ.

Cửa không khóa.

Đèn trong phòng bật sáng tự động khi tôi bước vào.

Trên bàn còn vương mùi cà phê mới pha và một chồng hồ sơ mở dang dở.

Trên ghế có chiếc áo khoác quen thuộc của Khang.

Nhưng... anh không có ở đây.

Tôi mở điện thoại.

Không có tin nhắn mới.

USB nằm trong tay tôi, lạnh và nặng.

Tôi cắm nó vào laptop của Khang — chiếc máy anh luôn dùng cho việc điều tra, không liên kết mạng, không định vị.

Bên trong có một file duy nhất:

"VOICE_317"

Tôi mở lên.

Tiếng nhiễu sóng.

Rồi tiếng thầy Bảo — trầm, chậm, quen thuộc đến mức khiến mắt tôi cay xè.

"Điều khoản đó... nếu bị xóa, nghĩa là người đứng sau không còn muốn tôi sống nữa.

Anh hiểu chứ?"

Một giọng đàn ông khác đáp lại — khẽ, lạnh, và khiến tôi rùng mình:

"Ông biết quá nhiều rồi, thầy Bảo."

Tôi nín thở.

Tôi nhận ra giọng nói ấy.

Không thể nhầm.

Nó là giọng của...

Đoàn Quang.

Tôi ngồi lặng như bị rút hết máu.

Tay buông thõng, tim đập hỗn loạn.

Tiếng trong ghi âm tiếp tục:

"Và cả cô học trò của ông...

Linh Chi.

Đừng để nó tìm ra sự thật."

Tôi bật dậy ngay.

Ghế va vào tường, tạo tiếng động lớn.

Tôi vội vàng thu USB, tắt máy, định rời khỏi văn phòng thì—

Cạch.

Tiếng khóa cửa.

Cửa văn phòng mở ra.

Và người đứng ở ngưỡng cửa... không phải Khang.

Mà là Đoàn Quang.

Ánh mắt anh ta tối sầm, lạnh và sắc như dao.

"Chi...

Em không nên ở đây."

Tôi lùi lại một bước.

Trong lòng chỉ có một tiếng vang:

Mình đã bị theo dõi.

Ngay từ đầu.



(Hết chương 3)
 
Bóng Luật
Chương 4: Vết máu trong văn phòng


Không khí trong căn phòng bỗng trở nên đặc lại khi Đoàn Quang bước vào.

Anh đứng chắn ngay trước cửa, ánh mắt lạnh đến mức tôi tưởng mình có thể nghe thấy tiếng đóng băng của không gian.

Tôi giữ giọng bình tĩnh, dù tay vẫn đang run:

"Sao anh biết tôi ở đây?"

Đoàn Quang không trả lời ngay.

Anh nhìn quanh căn phòng như kiểm tra thứ gì đó đã bị động đến.

Cuối cùng, anh quay lại nhìn tôi.

"Em không nên dính vào những chuyện liên quan đến Minh Khang."

Tôi lùi thêm nửa bước.

Giọng thở anh ta đều và sâu — kiểu của người đang cố kiềm chế điều gì đó.

"Anh theo dõi tôi?" – tôi hỏi, không còn vòng vo.

Đoàn Quang nhìn tôi một lúc lâu.

Ánh mắt anh không có sự giận dữ... chỉ có sự đề phòng, pha chút gì đó giống như... tiếc nuối.

"Anh đang bảo vệ em."

"Bằng cách đe dọa tôi tại văn phòng người khác vào nửa đêm?" – tôi bật lại.

Im lặng.

Đúng lúc ấy, tôi để ý:

Đôi giày của anh có một vệt đỏ mờ, kéo dài từ mép đế lên gần cổ chân.

Trông như... máu.

Tôi nuốt nước bọt.

"Chân anh bị thương à?" – tôi hỏi, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.

Anh ta nhìn xuống giày.

Một giây.

Hai giây.

Rồi ngẩng lên:

"Không phải của anh."

Tôi cảm giác sống lưng tê rần.

"Vậy của ai?"

Anh không trả lời.



Đột ngột — một tiếng rầm dưới tầng

Tôi giật mình.

Đoàn Quang lập tức bước sang che phía trước tôi, phản ứng gần như theo bản năng.

"Ở yên đây." – giọng anh thấp, sắc.

Nhưng tôi đâu phải kiểu người ở yên khi có tiếng động lạ giữa đêm, nhất là khi bên cạnh là một người có thể liên quan đến cái chết của thầy Bảo.

Tôi đi sau lưng anh xuống cầu thang hẹp dẫn ra phía cửa hàng sửa xe cũ.

Mùi nhớt, mùi kim loại và mùi ẩm mốc trộn vào nhau.

Khi bước xuống gần đến tầng một, thứ đầu tiên tôi thấy là dấu chân.

Một dấu chân in rõ trên nền xi măng — dấu của một chiếc giày công sở.

Máu còn tươi.

Đoàn Quang dừng lại, nhìn quanh.

Ánh nhìn anh sắc lẹm như dao vừa mài.

Anh chậm rãi bước tới góc khuất sau chiếc xe máy cũ phủ bạt.

Tôi nghe thấy tiếng anh thở mạnh.

Rồi anh nói khẽ:

"Chi...

đừng xuống."

Tôi đã lỡ bước thêm một bước.

Và tôi thấy.



Một người đàn ông nằm dưới nền xi măng lạnh.

Một vệt máu dài kéo từ cửa hậu vào đến đây.

Trên ngực ông ta là một lỗ đâm gọn, sâu, chính xác.

Tôi nhận ra ngay.

Đó là anh Tình — nhân viên kế toán của công ty luật, người chịu trách nhiệm quản lý các bản hợp đồng lớn.

Người từng nhiều lần nói với tôi rằng có vài điều khoản "không khớp".

Giờ thì anh ta đã chết.

Tôi bị sốc đến mức không thở nổi.

Trong đầu chỉ vang đúng một ý nghĩ:

Họ đang giết hết những người biết quá nhiều.



Đoàn Quang quay lại nhìn tôi

Gương mặt anh căng cứng, nhưng không có vẻ ngạc nhiên như tôi.

Anh bước đến, đặt tay lên vai tôi:

"Em không nên thấy cái này."

Tôi hất tay anh ra:

"Anh biết chuyện này từ trước đúng không?"

Im lặng.

"Anh Quang, anh dính dáng đến chuyện này đến mức nào?"

"Đừng hỏi." – giọng anh trầm, như mang sức nặng của cả một bí mật.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

Trong đôi mắt ấy không có sự sợ hãi, cũng không có tội lỗi.

Chỉ có... quyết tâm bảo vệ điều gì đó bằng mọi giá.

"Anh đưa em về." – anh nói.

"KHÔNG." – tôi lùi lại, giữ khoảng cách – "Tôi không đi đâu với người có thể liên quan đến hai cái chết."

Hai giây im lặng.

Gió luồn qua khe cửa sắt tạo tiếng rít lạnh buốt.

Rồi Đoàn Quang nói câu khiến toàn thân tôi tê đi:

"Chi...

Nếu em tiếp tục đào sâu, mạng em sẽ là người tiếp theo."

Tôi siết chặt tay.

"Và nếu tôi không đào sâu, mạng ai sẽ là người tiếp theo nữa?"

Đôi mắt anh chao nhẹ.

Anh nhìn tôi như muốn nói gì đó quan trọng, nhưng chưa kịp mở lời—

Một tiếng xe máy rú ga vang lên ngoài ngõ.

Đoàn Quang đột ngột kéo tôi vào sau một tấm bạt che.

"Im.

Họ quay lại." – anh thì thầm.

Tiếng xe dừng trước cửa.

Bóng một người đàn ông mặc áo khoác đen bước vào, tay cầm vật gì đó sáng loáng — có vẻ là hung khí.

Tôi nín thở.

Nếu hắn thấy cái xác... và thấy tôi...

Tôi sẽ không rời khỏi nơi này nguyên vẹn.

Đoàn Quang vòng tay chắn trước tôi, thấp giọng:

"Lần này...

để anh lo."

Trong bóng tối, tôi không biết điều gì sắp xảy ra.

Chỉ biết rằng một trong hai người đàn ông kia — Đoàn Quang hoặc kẻ cầm hung khí — sẽ không để đêm nay kết thúc một cách bình yên.
 
Bóng Luật
Chương 5: Đụng độ trong bóng tối


Tiếng bước chân nặng nề vang lên giữa không gian tĩnh mịch của cửa hàng sửa xe cũ.

Người đàn ông mang áo khoác đen rảo từng bước như thú săn mồi đang lần theo mùi của con mồi.

Tôi nép sau tấm bạt, tim đập dồn dập đến mức tưởng như có thể bị nghe thấy.

Đoàn Quang đứng trước tôi, người anh căng như sợi dây cung sắp bật khỏi tay xạ thủ.

Bóng của kẻ lạ mặt đổ dài trên nền xi măng — cao, rắn, và nguy hiểm.

Hắn dừng lại ngay cạnh xác anh Tình.

Tôi nín thở.

Hắn cúi xuống kiểm tra, rồi là tiếng hắn lẩm bẩm:

"Dọn không sạch là chết cả lũ..."

Giọng hắn khàn và đầy khó chịu.

Không phải giọng quen thuộc.

Hắn không phải người của công ty luật... hoặc ít nhất không phải nhân viên chính thức.

Hắn rút ra một vật gì đó — hình như một lưỡi dao thép gấp.

Lấp loáng ánh sáng mờ.

Đoàn Quang thì thầm cực nhỏ:

"Không được la."

Trước khi tôi kịp phản ứng, anh bước ra khỏi chỗ ẩn nấp.



Cuộc chạm mặt

"Ngừng tay."

Giọng Đoàn Quang vang lên trầm và dứt khoát.

Kẻ kia giật mình quay lại, mắt nheo lại khi thấy anh.

"Mày?"

"Tụi tao tưởng mày rút rồi."

Đoàn Quang nhìn thẳng hắn, không né tránh.

"Tao bảo bọn mày đừng đụng vào người của tao."

Tôi cứng người.

Người của tao?

Anh đang nói về... tôi?

Ánh mắt tên đàn ông lóe lên sự khó chịu:

"Tao chỉ làm theo lệnh.

Con nhỏ đó biết quá nhiều."

Tôi siết chặt tay, mạch máu như nổ tung.

Đoàn Quang bước chậm về phía hắn:

"Nếu mày còn đụng vào cô ấy... mày không sống tới sáng."

Lời đe dọa ấy khiến không khí đóng băng.

Tên kia bật cười, đầy giễu cợt:

"Mày tưởng mày là ai?

Sếp lớn còn muốn con nhóc đó biến—"

Hắn chưa nói hết câu thì Đoàn Quang đá mạnh vào cổ tay hắn.

Tiếng kim loại rơi loảng xoảng.

Hắn lao vào anh, cú đấm mạnh như muốn phá vỡ cả xương.

Đoàn Quang nghiêng người tránh, rồi đấm thẳng vào mạn sườn hắn.

Cuộc ẩu đả diễn ra nhanh, mạnh và tàn bạo.

Tiếng va đập vang vọng khắp không gian tối.

Tôi lùi lại, tay run nhưng mắt không thể rời hai người đàn ông đang lao vào nhau như thể mỗi cú là đòn kết liễu.



Nhưng rồi — có thứ sai sai.

Đoàn Quang mạnh thật, nhưng anh không ra đòn hiểm.

Không bao giờ tấn công vào cổ hay thái dương — những vị trí có thể gây chết người.

Còn tên hung thủ thì đánh như một kẻ được huấn luyện bài bản:

mạnh, nhanh, và mục tiêu rõ ràng — giết người.

Cuối cùng, hắn rút từ áo khoác ra một ống kim tiêm.

Tôi hít mạnh một hơi.

Thuốc gây mê?

Thuốc độc?

Thuốc tê?

Hắn lao đến.

Đoàn Quang chặn được tay cầm ống kim, nhưng mũi kim suýt chạm vào cổ anh.

Tôi thấy được vẻ căng thẳng cực độ trong mắt Đoàn Quang.



Không thể đứng nhìn

Tôi nhìn quanh.

Bàn mã lực cũ.

Ghế.

Cờ lê.

Gạch vỡ.

Tôi cúi xuống, nhặt một cái cờ lê nặng, hai tay run.

"Đoàn Quang — cúi xuống!" – tôi hét.

Anh lập tức phản xạ.

Tôi vung cờ lê hết sức.

Bốp!

Cú va chạm trúng vai tên hung thủ.

Hắn khụy xuống, buông rơi ống kim.

Đoàn Quang không bỏ lỡ cơ hội.

Anh xoay người, đấm mạnh vào hàm hắn.

Hắn ngã gục xuống, bất tỉnh.

Tôi thở hồng hộc, tay run đến mức suýt đánh rơi cái cờ lê.

Đoàn Quang quay lại, tiến đến chỗ tôi.

"Em có sao không?"

"Không...

Tôi... chưa bao giờ..." – tôi thở không ra hơi.

Anh đặt tay lên vai tôi, nhưng tôi lùi lại.

Khoảng cách giữa chúng tôi vừa đủ để tôi nghe tiếng tim mình đập loạn.

"Tại sao anh nói tôi là người của anh?" – tôi hỏi, giọng nghèn nghẹn.

Đoàn Quang dừng lại, im lặng vài giây.

Ánh mắt anh tối lại.

"Vì em đang là mục tiêu.

Và vì anh nợ cha em."

Tôi sững người.

"Anh... biết cha tôi?"

"Biết rất rõ." – giọng anh trầm sâu – "Ông ấy chết vì một điều khoản hợp đồng mà người ta muốn che giấu."

Tôi thấy chân mình mềm đi.

"Anh nói rõ hơn đi.

Tôi cần biết sự thật."

Đoàn Quang mở miệng... nhưng đúng lúc ấy—

Tên hung thủ dưới sàn khẽ cử động.

Đoàn Quang lập tức kéo tôi ra sau.

"Không còn thời gian.

Em phải rời khỏi đây."

"Còn anh?"

"Anh ở lại.

Và Chi —

đừng về nhà.

Tìm Minh Khang."

Tôi sửng sốt:

"Anh Khang?

Anh bảo anh ấy bị chặn rồi mà?"

Ánh mắt Đoàn Quang xoáy sâu vào tôi, giọng anh trầm thấp:

"Minh Khang không phải người em nghĩ đâu."

Tôi run lên.

Nhưng anh vẫn nói tiếp:

"Nếu có ai có thể giải được nút thắt này... chỉ có cậu ta."

Một tiếng động khác vang lên phía sau.

Không còn thời gian.

Đoàn Quang đẩy tôi về phía cửa sau:

"Đi ngay!"

Tôi chạy.

Không dám quay đầu lại.



00:54 – Bên ngoài cửa hàng sửa xe

Tôi đứng giữa con ngõ tối, hơi thở đầy khói, chân còn run vì sợ.

Phía sau lưng tôi là bóng đêm đặc quánh và tiếng động hỗn loạn bên trong.

Trong túi tôi giờ có ba thứ:

– USB chứa đoạn ghi âm thầy Bảo.

– Một manh mối về cái chết của anh Tình.

– Và cái tên mới được nhắc đến: Minh Khang.

Nếu những gì Đoàn Quang nói là thật...

Khang không chỉ là người cảnh báo tôi.

Anh có thể là chìa khóa của toàn bộ vụ án.

Tôi rút điện thoại, bấm số của Khang.

Chuông reo.

Một hồi.

Hai hồi.

Ba hồi.

Tôi gần như tuyệt vọng thì—

"Chi?" – giọng Khang vang lên, khàn và mệt – "Em đang ở đâu?

Đừng về nhà.

Anh đang tìm em."

Tôi cứng người.

"Anh Khang... rốt cuộc anh biết những gì?"

Ở đầu dây bên kia, tiếng gió thổi mạnh.

Khang thở gấp như vừa chạy.

"Nhiều hơn em nghĩ.

Và có lẽ...

đã đến lúc em biết hết rồi."
 
Bóng Luật
Chương 6: Sự thật từ người biến mất


Gió đêm thổi mạnh trong con ngõ tối.

Điện thoại áp lên tai mà tay tôi vẫn run, giọng Minh Khang vọng qua loa rè:

"Chi...

Hãy nghe anh thật kỹ.

Tuyệt đối không để ai thấy em đang di chuyển."

Tôi ép mình bình tĩnh.

"Anh đang ở đâu?

Tôi đến gặp anh."

"Không.

Để anh đến." – Khang nói nhanh, như đang né tránh điều gì đó quanh mình – "Em lại chỗ hồ nước phía sau thư viện trường đi.

Nơi chúng ta từng ngồi ôn thi năm nhất đó."

Tôi lặng người.

Đó là nơi chỉ hai chúng tôi biết — kỷ niệm của những ngày còn thân thiết.

"Anh nói...

để tôi tin anh?"

"Vì anh là người duy nhất không muốn em chết." – Khang đáp, giọng chát như thép.

Tôi hít sâu.

"Tôi đến trong mười phút."

"Không!

Chi—"

Tôi đã cúp máy.



00:59 – Đường đến hồ sau thư viện

Con đường nhỏ chạy quanh khuôn viên trường tối hơn tôi nhớ.

Đèn đường thỉnh thoảng nhấp nháy, bóng lá đung đưa như những bàn tay đen bám theo tôi.

Tôi bước nhanh, siết chặt chiếc điện thoại.

Trong đầu vỡ ra hàng loạt câu hỏi:

Minh Khang đang trốn ai?

Tại sao Đoàn Quang bảo tôi tìm anh ấy?

Cha tôi...

ông đã liên quan đến chuyện gì?

Khi tôi đến gần hồ, ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, mờ và lạnh như kim loại.

Và Minh Khang...

đã đứng đó.

Anh mặc áo đen, đội mũ che nửa mặt, nhưng tôi vẫn nhận ra dáng người quen thuộc.

Anh nhìn quanh, căng thẳng như đang bị săn đuổi.

"Chi." – anh bước nhanh lại – "Em đến thật."

"Anh nói tất cả đi.

Tôi đã thấy xác anh Tình.

Và tôi nghe ghi âm của thầy Bảo.

Giọng của anh Quang ở đó."

Khang ngừng lại hẳn.

Ánh mắt anh chuyển từ sốt ruột sang...

đau buồn.

"Vậy là bọn chúng đã bắt đầu giết người thật."

"Bọn chúng?" – tôi hỏi – "Anh đang nói đến ai?"

Khang nhìn tôi rất lâu.

Và câu tiếp theo khiến tôi nổi da gà:

"Công ty luật nơi em làm... không phải văn phòng luật bình thường.

Đó là lớp vỏ của một tổ chức rửa tiền và che giấu tài sản cho giới tài phiệt."

Tim tôi hẫng một nhịp.

"Cha em cũng từng làm việc cho họ." – Khang nói tiếp.

Tôi khụy xuống ghế đá bên bờ hồ.

"Cha tôi...?

Nhưng ông chỉ—"

"Ông từng phát hiện một bản hợp đồng được chỉnh sửa để che giấu một khoản tiền lớn.

Ông báo sếp.

Và sếp... cho người xử lý ông."

Tôi cảm giác như cả thế giới sụp xuống đầu mình.

"Đoàn Quang biết chuyện này." – Khang nói nhỏ – "Ngay từ đầu, anh ta tiếp cận em là để đảm bảo em không đào sâu giống cha."

"Không...

Anh ấy nói bảo vệ tôi." – tôi thì thầm.

Khang bật cười, buồn đến mức khiến tôi hụt hơi:

"Bảo vệ em là thật.

Nhưng mục đích không phải chỉ vì em."

"Ý anh là gì?"

Khang nhìn thẳng vào mắt tôi:

"Đoàn Quang từng là người của tổ chức.

Anh ta rời khỏi.

Và tổ chức muốn giết anh ta."

Tôi chết lặng.

"Cha em...

đã cứu mạng anh ta một lần."

Mắt tôi mở to.

"Ủa... cha tôi và anh Quang... quen nhau?"

Khang gật.

"Không chỉ quen.

Họ từng cùng điều tra những điều khoản bị chỉnh sửa.

Cha em đã giúp anh Quang chạy trốn."

Tôi đưa tay lên miệng để kiềm tiếng nấc nghẹn.

"Nhưng cha em bị phát hiện.

Và anh Quang... mang trong người một món nợ mà anh ta không bao giờ trả được."

Tôi nhắm mắt lại.

Hàng ngàn mảnh ký ức đổ xuống cùng lúc.

"Nên anh ta theo sát tôi... vì tôi là con gái của cha?"

"Một phần." – Khang đáp – "Nhưng sau đó... là vì anh ta thật sự muốn bảo vệ em."

Tôi quay mặt, giấu đi đôi mắt cay xè.



"Vậy anh?" – tôi hỏi, nghèn nghẹn.

"Anh đang ở phe nào?"

Minh Khang cười buồn, ngón tay siết chặt hai bên túi áo.

"Anh từng là điều tra viên nội bộ của chính tổ chức đó.

Nhiệm vụ của anh là theo dõi tất cả— kể cả cha em.

Nhưng anh đã chọn đứng về phía ông."

Tim tôi thắt lại.

"Nên anh biến mất sau khi cha tôi chết?"

"Vì nếu anh còn ở đó, anh sẽ bị giết."

Tôi nhìn anh, nước mắt nóng trào ra lúc nào không hay.

Minh Khang nhẹ cúi xuống, giọng anh như vỡ:

"Chi, anh xin lỗi.

Ánh mắt cha em cầu cứu anh... anh không quên được.

Anh thề phải tìm ra sự thật và bảo vệ em bằng mọi giá."

Tôi vừa muốn trách móc, vừa muốn dựa vào anh, nhưng chưa kịp làm gì—

Bụp!

Một viên đá rơi xuống mặt hồ, tạo vòng sóng.

Tôi và Khang quay lại cùng lúc.

Trên cầu gỗ phía xa, có ai đó đang đứng.

Một bóng người cao, áo khoác tối, mặt bị che.

Họ nhìn chúng tôi không động đậy.

Khang chửi thề nhỏ:

"Chúng tìm ra em rồi."

Anh kéo tay tôi:

"Đi thôi!"

Nhưng bóng người kia đột ngột lên tiếng — giọng lạnh lùng, phát qua bộ đàm:

"Linh Chi.

Đừng chạy."

Tôi đứng chết trân.

Giọng nói ấy... tôi nhận ra.

Đó là giọng của luật sư trưởng công ty tôi.

Người đã luôn tỏ ra điềm đạm, lịch sự, tử tế với tôi.

"Em càng chạy, càng chết nhanh." – ông ta nói – "Giao USB ra đây.

Chúng ta sẽ kết thúc việc này."

Minh Khang kéo tôi chạy ngược hướng, nhưng ông ta nói câu tiếp theo khiến tôi khựng lại:

"Nếu em đưa nó cho Khang...

em sẽ chết trước bình minh."

Tôi quay lại.

Mắt Khang mở lớn đầy tức giận.

"Ông câm đi!" – Khang hét.

Ông luật sư cười nhẹ:

"Khang à, cậu nghĩ tôi không biết cậu chính là kẻ phản bội đầu tiên sao?"

Tôi cảm giác đất dưới chân đang nứt ra.

"Cả Đoàn Quang nữa." – ông ta nói tiếp – "Cả hai đứa đều không thể bảo vệ cô bé đó đâu."

Tay tôi siết chặt USB trong túi.

"Chi." – Khang nhìn tôi – "Đừng nghe hắn."

"Minh Khang." – giọng luật sư trưởng vang lên – "Cậu không nói với nó sự thật quan trọng nhất à?"

Tim tôi đập mạnh.

"Sự thật gì?" – tôi hỏi.

Ông ta đáp:

"Rằng chính Khang là người cuối cùng gặp cha em còn sống."

Không khí như bị hút sạch.

Tôi quay phắt sang nhìn Khang.

Anh đứng im, mắt tối sầm.

"Khang... có đúng không?" – tôi thì thầm, giọng vỡ như kính.

Khang mở miệng, định nói.

Nhưng từ phía xa, một tiếng hét vang lên:

"Chi!

Đừng tin bất kỳ ai!"

Tôi giật mình quay lại.

Đoàn Quang xuất hiện từ bóng cây, mặt trầy, áo dính máu, nhưng đôi mắt sáng quắc.

Anh nhìn thẳng vào Minh Khang.

"Nhất là... hắn."



(Hết chương 6)
 
Bóng Luật
Chương 7: Đạn trong đêm


Gió đêm thổi xoáy qua mặt hồ, những gợn sóng ánh bạc rung lên như đang run sợ thay cho tôi.

Ba người đàn ông — Minh Khang, Đoàn Quang và luật sư trưởng — đứng thành tam giác, và tôi là điểm trung tâm mà ai cũng muốn kéo về phía mình.

Đoàn Quang bước tới đầu tiên, hơi thở gấp, mặt và áo anh dính những vệt máu mới.

"Chi, em tránh xa hắn ra." – anh nói, chỉ thẳng vào Minh Khang.

Minh Khang lập tức chắn trước tôi.

"Em không đi đâu cả." – Khang nói – "Không khi chưa nghe anh giải thích."

Luật sư trưởng đứng trên cầu gỗ, giọng bình thản đến đáng sợ:

"Giải thích?

Cậu nghĩ cô ấy còn tin cậu sao, Khang?"

Minh Khang nghiến răng:

"Ông muốn gì?"

"USB." – ông ta đáp nhẹ như không.

Không ai nhúc nhích.



Không khí như bị kéo căng

Tôi đứng giữa, cảm giác mình giống một bản án mà ai cũng muốn đoạt lấy.

Đoàn Quang bước gần hơn, giọng thấp, khàn:

"Chi, nghe anh.

Em không thể tin Khang."

Minh Khang nhìn xoáy vào anh:

"Vậy anh thì sao?

Một kẻ từng làm cho tổ chức, từng bưng bít bằng chứng cha cô ấy để lại?"

Mặt Đoàn Quang cứng lại, nhưng ánh mắt anh không né tránh.

"Anh không giết cha em." – anh nói, nhìn tôi – "Dù họ đã ra lệnh."

Tôi nghẹn lại.

Luật sư trưởng cười, tay nhè nhẹ sờ vào khẩu súng giấu trong áo khoác:

"Cả hai đứa đều nói dối.

Thật buồn cười."



"Sự thật đâu?" – tôi hét lên.

Cả ba đều im bặt.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Luật sư trưởng là người phá tan im lặng:

"Sự thật là cha cô đã giao USB gốc cho Khang trước khi chết."

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi quay sang Minh Khang:

"Có đúng không?"

Mắt Khang chao nhẹ — chỉ một chút thôi, nhưng đủ để tôi biết.

Tôi lùi lại một bước.

"Khang... anh đã nói dối tôi?"

Anh vội đưa tay ra:

"Không!

Anh giữ nó để bảo vệ em.

Vì nếu tổ chức biết em có nó—"

"Họ vẫn giết tôi!" – tôi bật khóc – "Anh giấu tôi để làm gì?"

Minh Khang siết tay thành nắm đấm:

"Chi, cha em...

ông giao nó cho anh vì ông tin anh.

Anh không thể nói dối ông ấy vào giây phút cuối."

Tôi đứng chết trân.



Đoàn Quang lên tiếng

Giọng anh nhẹ nhưng rắn:

"Minh Khang, câu cuối cùng ông ấy nói không phải 'giữ lấy'.

Mà là 'đưa cho con bé'.

Chính cha em đã hy sinh để đảm bảo Chi biết sự thật."

Minh Khang trừng mắt:

"Anh không có mặt ở đó!

Anh thì biết cái gì?"

Đoàn Quang siết hàm:

"Anh đến sau.

Và anh thấy ông ấy chết trong tay ai."

Tôi mở to mắt:

"Ai...?"

Hai người đàn ông nhìn nhau, ánh mắt như hai lưỡi dao giao nhau trong bóng đêm.

Luật sư trưởng mỉm cười:

"Đủ rồi."

Ông ta rút khẩu súng khỏi áo khoác.

Tôi nghẹn thở.

"Chi." – ông ta gọi – "Nộp USB.

Khang và Quang đều không thể bảo vệ cô.

Chỉ có tôi mới giữ cô sống."

Giọng ông ta mềm như nhung nhưng ẩn dưới là một cái bẫy.

Đoàn Quang bước lên chắn trước tôi ngay lập tức.

"Muốn lấy cô ấy, bước qua xác tôi trước."

Minh Khang cũng đứng chắn cùng:

"Cô ấy không đi đâu hết."

Tôi nhìn hai người đàn ông ấy — hai người từng bảo vệ tôi, yêu thương cha tôi, và đều mang những bí mật đen tối riêng.

Luật sư trưởng thở dài:

"Hai đứa đều cứng đầu..."

Ông ta giơ súng lên.

Và tôi hét lên:

"ĐỪNG!"

Nhưng tiếng súng nổ trước khi câu nói kịp dứt.



PANG!

Tiếng súng vang lên chói lói, xé toạc đêm tối.

Tôi nhắm mắt, tưởng rằng mình đã bị trúng đạn.

Nhưng khi mở mắt ra—

Minh Khang đang đứng trước tôi.

Máu phun ra từ vai anh.

"Khang!!" – tôi hét lên, đỡ lấy anh đang khuỵu xuống.

Đoàn Quang vung chân đá mạnh về phía luật sư trưởng để cản, nhưng ông ta đã nhảy lùi lại lên cầu.

Khang cố kéo tay áo tôi:

"Chi... chạy..."

Tôi không thể.

"Không!

Tôi sẽ đỡ được anh—"

Khang nắm cổ tay tôi, siết mạnh:

"Chi... hãy đưa USB... cho..."

Anh nghẹn lại, môi tím đi.

"Cho ai??" – tôi hoảng loạn.

Minh Khang chỉ kịp thều thào:

"Người... em không ngờ tới..."

Rồi anh ngất trong vòng tay tôi.

Tôi hét lên gọi tên anh, nước mắt tràn không kịp ngăn.



Đoàn Quang lao tới, kéo tôi đứng dậy

"Chi, chúng ta phải đi!

Nó gọi thêm người rồi!"

Tôi nhìn lại bóng luật sư trưởng đang giơ điện thoại lên, miệng nhếch nụ cười lạnh.

Đoàn Quang cõng Minh Khang lên lưng, rồi nắm tay tôi thật chặt:

"Tin anh lần này."

"Tại sao tôi phải tin?" – tôi hét lên, run rẩy.

Anh nhìn tôi bằng đôi mắt tha thiết đến mức khiến cả cơn bão trong tôi lặng lại.

"Vì nếu em gục lúc này... cha em sẽ chết lần thứ hai."

Trái tim tôi như bị xoắn lại.

"Đi thôi, Chi!" – anh kéo tôi chạy.

Trong bóng đêm, tiếng còi xe và bước chân từ xa đang tràn đến.

Và tôi biết — từ khoảnh khắc viên đạn ấy vang lên...

Không chỉ cuộc đời tôi thay đổi.

Mà cả toàn bộ vụ án cũng bước sang một chương đẫm máu mới.



(Hết chương 7)
 
Bóng Luật
Chương 8: Nơi trú ẩn tạm thời


Tôi không nhớ mình đã chạy bao lâu, chỉ nhớ tiếng gió rít lẫn tiếng tim đập thình thịch, còn đôi giày thì như dính chặt vào mặt đất vì sợ hãi.

Đoàn Quang cõng Minh Khang, vừa chạy vừa kiểm tra hơi thở của anh:

"Khang vẫn còn nhịp, nhưng yếu...

Chúng ta phải tìm chỗ sơ cứu ngay."

Tôi gật đầu, lau nước mắt, nhưng tay vẫn run bần bật.



Một nơi không ai nghĩ tới

Sau gần ba mươi phút chạy vòng qua các con hẻm nhỏ để cắt đuôi người truy đuổi, Đoàn Quang đưa tôi tới một tòa chung cư cũ.

Tôi thở hổn hển:

"Đây là...

đâu?"

"Nhà của một người tôi từng cứu." – Đoàn Quang đáp – "Cô ấy nợ tôi một ân tình."

Cánh cửa mở ra trước khi anh kịp gõ.

Một phụ nữ tầm ba mươi, tóc búi cao, mặc áo choàng y tá đứng đó.

Cô nhìn cả ba người, ánh mắt sắc lẹm nhưng không đặt câu hỏi.

"Đưa vào trong." – cô nói, giọng trầm và quen với tình huống nguy hiểm hơn tôi nhiều.

Căn hộ nhỏ nhưng sạch, có hẳn một tủ thuốc lớn.



Cấp cứu

Cô y tá cắt áo của Minh Khang, lau máu và bắt đầu lấy mảnh đạn ra.

Tôi phải quay mặt đi vì máu cứ trào ra đỏ tươi.

"Viên đạn không trúng tim." – cô ấy nói – "Nhưng mất máu nhiều.

Phải may lại."

Tôi đứng trong góc, nắm chặt hai bàn tay đến khi móng tay bấm vào da.

Đoàn Quang bước đến, đặt một tay nhẹ lên vai tôi:

"Chi, em nên ngồi nghỉ.

Mặt em trắng bệch rồi."

Tôi lắc đầu:

"Không.

Tôi phải ở đây."

Anh nhìn tôi một giây thật dài rồi thở ra, không ép nữa.

Sau gần nửa giờ, vết thương được may xong.

Minh Khang vẫn bất tỉnh, hơi thở nặng và chậm.

"Cho anh ấy uống nhiều nước, thay băng sau 8 tiếng." – cô y tá dặn – "Các người đang bị truy đuổi phải không?"

Tôi mở miệng nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Đoàn Quang đáp:

"Ừ.

Nhưng cô không liên quan.

Đừng lo."

Cô ấy nhìn chúng tôi một chút rồi chỉ nói:

"Tôi sẽ không báo ai.

Nhưng các người chỉ có thể ở đây tối nay."



Căn phòng tĩnh lặng

Đêm dần trôi.

Tôi ngồi cạnh giường, nhìn Minh Khang thở khó nhọc.

Bàn tay anh lạnh ngắt.

Tôi vuốt nhẹ tóc anh, khẽ nói:

"Anh dại quá...

Sao lại chắn đạn cho tôi..."

Một giọng trầm vang lên từ phía sau:

"Vì nó yêu em."

Tôi quay lại.

Đoàn Quang đang đứng dựa vào cửa, tay khoanh trước ngực.

Tôi im lặng.

Anh bước tới gần hơn:

"Minh Khang yêu em lâu rồi.

Em không thấy sao?"

Tôi cúi mặt xuống.

"Tôi... không biết.

Tôi chỉ muốn tìm sự thật về ba."

"Anh biết." – anh đáp – "Nhưng đôi khi, sự thật không quan trọng bằng việc em chọn tin ai."

Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh:

"Anh thì sao?

Tại sao luôn bảo tôi đừng tin Khang?"

Nhìn tôi mấy giây, anh chậm rãi đáp:

"Vì tôi sợ hắn sẽ giấu em thứ mà em có quyền biết."

"Anh biết gì?" – tôi hỏi, tim đập nhanh.

Đoàn Quang liếc về phía chiếc ba lô tôi đang ôm chặt.

"USB.

Đến lúc mở nó rồi."

Tôi ngập ngừng:

"Nhưng Khang nói... nó nguy hiểm."

Đoàn Quang nói nhẹ nhưng rắn:

"Chi... em muốn sự thật hay muốn sống trong lời ai đó kể lại?"

Câu nói ấy như một nhát dao cắt vào ngực tôi.

Cuối cùng, tôi gật đầu.



USB – sự thật đầu tiên

Tôi mở ba lô, lấy ra chiếc USB màu đen đã theo tôi từ ngày ba mất.

Bàn tay tôi run nhẹ.

Đoàn Quang cắm nó vào laptop của cô y tá.

Màn hình bật sáng.

Có một thư mục duy nhất:

"Dành cho Chi – Không được tin ai."

Tôi nghẹn lại.

Nhấp vào, hiện ra một video.

Ba tôi, gầy và yếu, đang ngồi trong phòng bệnh.

Gương mặt ông đầy lo lắng.

Tôi gần như bật khóc ngay khi thấy ông.

"Chi... nếu con xem được video này, nghĩa là ba không còn nữa." – giọng ông run –

"Con phải cẩn thận.

Có người trong tổ chức đang lật mặt.

Người đó... chính là..."

Hình ảnh bị cắt ngang.

Màn hình tối đen.

Tôi há hốc:

"Cái gì vậy?!"

Đoàn Quang kiểm tra file, nhưng máy liên tục báo lỗi:

"FILE CORRUPTED – DATA MISSING"

Rồi một dòng chữ lạ hiện lên:

"Ai đó đã sửa USB này."

Tôi cảm giác máu trong người lạnh buốt.

"Ai... sửa?" – tôi lẩm bẩm.

Đoàn Quang nhìn tôi thật chậm.

"Có thể là người cuối cùng nhận nó trước em."

Tôi nghe như có tiếng sấm trong đầu.

Người cuối cùng nhận USB...

... là Minh Khang.



Một tiếng động nhỏ

Khi tôi còn đang hoảng loạn, một tiếng rên nhỏ vang lên từ giường.

Minh Khang nhúc nhích, mí mắt hơi mở.

Tôi chạy đến:

"Khang!

Anh tỉnh rồi!"

Anh mở mắt yếu ớt, nhìn tôi đầu tiên, rồi nhìn sang Đoàn Quang — và lập tức cố gượng dậy:

"Đừng...

để hắn chạm vào USB..."

Tôi sững người.

Đoàn Quang cũng đứng thẳng lên, ánh mắt trầm xuống.

"Tại sao?" – tôi hỏi, giọng nghẹn.

Minh Khang cố nói:

"Vì... hắn... chính là người... ba em cảnh báo..."

Không khí trong phòng đóng băng.

Đoàn Quang nheo mắt:

"Em tin hắn?

Em tin một kẻ từng che giấu toàn bộ sự thật?"

Tôi lùi lại một bước, trái tim như bị xé làm đôi.

Hai người đàn ông tôi tin tưởng nhất — một người bị thương bảo vệ tôi, một người đã nhiều lần cứu tôi —

đang tố nhau là kẻ phản bội ba tôi.



Đoàn Quang bước tới một bước

Giọng anh lạnh hẳn:

"Chi.

Đưa USB cho anh.

Anh sẽ giúp em."

Minh Khang nắm tay tôi thật chặt, hơi thở gấp:

"Đừng...

Chi... hắn giết... ba em..."

Tôi sợ đến mức không thở nổi.

USB trong tay tôi như nặng đến cả tấn.

Rồi đột nhiên—

có tiếng đập cửa mạnh.

"BỘP!

BỘP!

BỘP!"

Một giọng đàn ông gầm lên ngoài cửa:

"Mở cửa!

Kiểm tra căn hộ!"

Cô y tá tái mặt:

"Không xong rồi... họ tìm đến đây!"

Tôi hoảng sợ, ôm USB vào ngực.

Đoàn Quang và Minh Khang — một người ngồi, một người nằm — đều nhìn tôi chằm chằm.

Hai ánh mắt đối nghịch, hai lời cáo buộc kinh hoàng.

Và tôi chỉ có thể chọn một người để giao USB... ngay lúc này.



(Hết chương 8)
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 9 - NGƯỜI TÔI CHỌN


Tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội.

"BỘP!

BỘP!

BỘP!"

Tôi ôm USB chặt đến mức các khớp tay trắng bệch.

Căn phòng nhỏ tối lại, như mọi lối thoát đều bị bít kín.

Minh Khang — nằm trên giường, mồ hôi đầm đìa — cố đưa tay nắm lấy vạt áo tôi:

"Chi...

đừng tin hắn...

Quang là người...

đã phản bội ba em..."

Đoàn Quang đứng khác một góc, hơi thở bình tĩnh lạ kỳ giữa hỗn loạn:

"Em tin ai thì nhanh lên.

Họ phá cửa bây giờ."

Tim tôi đập loạn.

Một bên là người vừa chắn đạn để cứu tôi.

Một bên là người đã không ít lần kéo tôi thoát chết.

Cả hai đều có lý.

Cả hai đều đáng để tin.

Nhưng chỉ một người đang nói thật.

Cánh cửa ngoài hành lang bắt đầu rung mạnh.

Tôi cắn môi, rồi bất ngờ... nhét USB vào túi áo khoác của Đoàn Quang.

Anh hơi sững người, nhưng lập tức giữ nét mặt bình tĩnh.

Minh Khang hét lên, giọng đứt quãng vì đau:

"Chi!!!

Em điên rồi sao?!"

Tôi nhìn anh, đôi mắt nghẹn lại:

"Khang... nếu anh nói đúng, tôi sẽ chuộc lỗi.

Nhưng lúc này... tôi phải chọn người tỉnh táo nhất."

Đoàn Quang không nói gì, chỉ kéo tôi đứng sát tường.

Cửa bị đá tung.

Ba người đàn ông mặc đồ đen xông vào.

"Dừng lại!

Kiểm tra căn hộ!"

Đoàn Quang đóng vai người thuê nhà, giọng bình thản:

"Chúng tôi chỉ là người sơ tán.

Có người bị thương."

Một tên soi đèn pin vào Minh Khang — mặt tái nhợt, máu thấm băng.

"Hắn bị bắn."

"Tai nạn." – Đoàn Quang đáp.

Tên kia gằn giọng:

"USB đâu?"

Tôi nín thở.

Một giây...

Hai giây...

Đoàn Quang nhướng cằm nhẹ về phía túi áo Khang:

"Kiểm tra hắn đi."

Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu — Quang đã giấu USB cho tôi.

Ngay khi đám người đổ dồn về phía Minh Khang, Đoàn Quang vươn tay nắm cổ tay tôi, thì thầm:

"Chạy!"

Anh kéo tôi lao ra cửa bếp phía sau.

Tiếng la hét vang lên:

"Có hai người chạy!

Đuổi theo!!"

Chúng tôi lao xuống cầu thang, hơi thở nóng rát cổ.

Khi chạy đến bãi gửi xe, Quang mở khóa một chiếc xe máy cũ mắc sẵn.

"Leo lên!"

Tôi nhảy lên phía sau.

Xe rồ ga — phóng lao ra màn đêm.

Đoàn Quang hét lên vì gió tạt ngược:

"Chi!

Em đã chọn anh — anh thề sẽ không để em chết!"

Còn tôi... không chắc mình đã chọn đúng hay sai.

Nhưng đã không còn đường quay lại nữa.

(Hết chương 9)
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 10 - NGƯỜI TRONG BÓNG TỐI


Chúng tôi chạy đến khu nhà kho bỏ hoang gần sông — nơi ít người lui tới.

Khi xe dừng, tôi ngồi thụp xuống nền xi măng, thở không ra hơi.

Đoàn Quang quỳ xuống ngang tầm tôi:

"Em ổn không?"

"Không." – tôi nói thật – "Tôi không biết phải tin ai nữa."

Quang chạm nhẹ lên vai tôi:

"USB sẽ trả lời cho em.

Chính nó."

Tôi gật đầu, dù trong lòng còn loạn hơn cả tiếng mưa đang rơi ngoài kia.

Chúng tôi mở laptop.

Đoàn Quang lấy USB ra từ túi áo mình — vẫn nguyên vẹn.

"Bắt đầu thôi."

Anh cắm USB vào.

Lần này, video thứ hai hiện lên — dài hơn, rõ hơn:

Ba tôi, gương mặt hốc hác...

"Chi... nếu con thấy video này, chứng tỏ ba đã thất bại trong việc bảo vệ con."

"Trong tổ chức có một kẻ... luôn giả dạng người tốt...

ở rất gần con."

"Kẻ đó tên..."

Hình ảnh bị giật mạnh.

Âm thanh méo mó.

Sau đó, hiện đúng một chữ cái duy nhất:

"Q."

Tôi lạnh sống lưng.

Tôi quay sang Đoàn Quang — nhưng anh vẫn giữ biểu cảm bình tĩnh:

"Có thể là Q nhưng không phải Quang.

Trong tổ chức có nhiều người mã hiệu chỉ có 1 chữ cái."

Tôi nhìn anh thật kỹ.

Anh đáp bằng ánh mắt không chớp:

"Nếu anh muốn hại em, anh đã làm rồi."

Tôi muốn tin anh.

Tôi muốn tin cả Minh Khang nữa.

Nhưng một bí mật bất ngờ hiện lên màn hình:

THƯ MỤC ẨN → "01_CHUNG CU CU"

Tôi mở ra.

Một video quay bằng camera hành lang.

Ngày quay: Ngay trước khi ba tôi chết.

Camera ghi lại cảnh:

Ba tôi chạy ra hành lang bệnh viện.

Phía sau ông là một người mặc áo khoác đen, đội mũ trùm.

Góc camera xấu — chỉ thấy dáng người đó... quen quen.

Người đó đuổi theo ba tôi.

Ba tôi xoay lại, nói gì đó.

Rồi người kia đẩy mạnh.

Ba tôi ngã xuống cầu thang.

Tôi há hốc miệng.

"Trời ơi..."

Đoàn Quang nhìn chằm chằm video, hàm siết chặt:

"Dáng người này... không phải tôi."

Tôi run bần bật:

"Nhưng... cũng không phải Khang..."

Một gương mặt che mờ, chiều cao trung bình.

Không ai trong số họ trùng khớp hoàn toàn.

(Hết chương 10)
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 11 - KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN


Ngay lúc tôi đang cố phân tích đoạn video, điện thoại của Đoàn Quang đổ chuông.

Anh nhìn màn hình — mặt chuyển sắc rất nhanh.

"Ai gọi vậy?" – tôi hỏi.

Anh không trả lời ngay, chỉ đứng dậy, đi ra một góc rồi nghe máy.

Tôi không nghe được đối thoại, chỉ thấy lưng anh cứng đờ.

Một lúc sau, anh quay lại, ánh mắt nặng như chì:

"Chi.

Có chuyện rồi."

"Chuyện gì?"

"Người che giấu trong tổ chức... không chỉ có một."

Tôi sững người.

"Có nghĩa là...?"

"Có một kẻ thứ ba." – anh đáp – "Và hắn đang tìm em."

Ngay lúc anh nói xong câu đó, bóng một người đàn ông xuất hiện phía cửa kho.

Tiếng giày dẫm lên nước vang sắc lạnh.

Hắn đội mũ, đeo mặt nạ.

Tôi nín thở.

Hắn nói bằng giọng trầm, méo qua thiết bị biến âm:

"Cuộc chơi kết thúc rồi, Chi.

Đưa USB cho tao."

Đoàn Quang đứng chắn trước mặt tôi.

"Muốn lấy cô ấy, bước qua xác tôi."

Hắn cười:

"Được."

Hắn rút súng.

Tôi hét lên:

"QUANG!

NÉ—!"

Tiếng súng nổ.

(Hết chương 11)
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 12 - KẾT CỤC MỞ CỦA TẬP 1


Nhưng viên đạn không trúng chúng tôi.

Nó trúng —

vào bình xăng của chiếc xe máy phía sau.

Một tiếng BÙM vang lên.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, chặn lối thoát ra cửa sau.

Khói đặc quánh tràn khắp nhà kho.

Tôi và Đoàn Quang ho sặc sụa.

Kẻ đeo mặt nạ bước đến, súng giơ lên thẳng đầu tôi:

"USB."

Tôi run rẩy, lùi lại — nhưng tay vẫn giữ USB sau lưng.

Đoàn Quang nghiến răng, lao vào hắn.

Tiếng súng thứ hai vang lên.

PANG!

Tôi hét lên:

"QUANG!!"

Anh ngã xuống, ôm lấy vai — máu chảy ra.

Kẻ đeo mặt nạ bước tới gần tôi từng bước.

"Đừng sợ.

Tao chỉ cần thứ đó.

Không ai cần phải chết thêm."

Tôi run như muốn ngã xuống.

Nhưng đúng lúc đó—

Minh Khang xuất hiện ở cửa sau, người đầy máu, loạng choạng nhưng vẫn cầm súng.

"Bỏ cô ấy ra!!"

Kẻ đeo mặt nạ quay phắt lại.

Hắn không ngờ Khang còn sống — càng không ngờ anh theo chúng tôi đến đây.

Tôi hét:

"Khang!

Không được bắn!

Còn bình xăng—"

Nhưng đã muộn.

PANG!!

Viên đạn trượt qua mặt nạ, làm nó vỡ một phần — để lộ một vết sẹo dài trên má trái của kẻ đó.

Hắn gầm lên, lùi lại vào bóng tối.

Khói quá dày.

Tôi ho đến nghẹt thở.

Minh Khang lao đến kéo tôi:

"Đi!

Nhà kho sắp nổ!"

Đoàn Quang — dù bị thương — cũng cố đứng dậy, gào lên:

"Nhảy cửa sổ bên phải!!"

Chúng tôi chạy, ba người, khập khiễng, ngã, rồi lại tự kéo nhau đứng lên.

Khi vừa nhảy khỏi cửa sổ—

NHÀ KHO NỔ TUNG.

Một cột lửa khổng lồ bốc lên.

Tôi nằm trên nền đất, thở dốc, bụi và tro phủ khắp người.

USB vẫn nằm trong tay tôi.

Minh Khang nằm bên cạnh, mắt nhắm nhưng vẫn thở.

Đoàn Quang ngồi dựa tường, lau máu trên vai, nhìn tôi:

"Chi... em thấy rồi đó.

Kẻ đó không phải anh — cũng không phải Khang."

Tôi run rẩy:

"Vậy... hắn là ai...?"

Đoàn Quang nhìn vào bóng tối, nơi ngọn lửa phản chiếu thành những hình thù méo mó:

"Là người mà cả hai chúng tôi...

đều rất sợ."

Gió đêm thổi mạnh.

Tiếng còi xe cứu hỏa vang lên xa xa.

Tôi nhìn USB trong tay, và nhận ra một điều kinh khủng:

Tập 1 kết thúc —

nhưng sự thật mới chỉ bắt đầu mở ra.
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 13 - DẤU VẾT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TỒN TẠI


Tiếng còi xe cứu thương vang lên kéo dài trong đêm.

Linh Chi đứng dưới chân tòa nhà kho vừa phát nổ, tay vẫn còn run.

Ánh đèn xanh đỏ quét ngang gương mặt cô, phản chiếu lên những mảnh kim loại cháy đen còn sót lại.

Minh Khang được đưa lên cáng trước.

Vết thương ở vai khiến anh mất nhiều máu, nhưng ánh mắt vẫn mở, dõi theo từng chuyển động xung quanh.

"Đừng...

để họ lấy USB." – anh nói khẽ, giọng gần như hòa vào tiếng mưa.

Linh Chi siết chặt bàn tay, thứ lạnh ngắt nằm trong túi áo như một khối thép nặng trĩu.

Ở cách đó không xa, luật sư Đoàn Quang đang được băng bó sơ bộ.

Ông im lặng, ánh nhìn không rời khỏi hiện trường cháy rụi — nơi kẻ đeo mặt nạ đã biến mất.

"Cô Linh Chi."

Một cảnh sát tiến lại gần.

"Chúng tôi cần cô về lấy lời khai.

Ngay bây giờ."

Cô gật đầu, nhưng trong đầu chỉ có một câu hỏi duy nhất:

Ai là người đã ra tay trước... và ai là người đang dọn dẹp hậu quả?



Phòng thẩm vấn lạnh và sáng đến mức khó chịu.

Linh Chi ngồi đối diện hai điều tra viên.

Trên bàn là túi tang vật niêm phong: bản hợp đồng cháy xém một góc, và chiếc USB.

"Cô xác nhận đây là vật chứng thu được tại hiện trường?"

"Vâng."

"Cô có biết vì sao họ nhắm vào thứ này không?"

Linh Chi im lặng một giây.

Rồi đáp:

"Vì nó không nên tồn tại."

Điều tra viên nhướng mày.

"Ý cô là gì?"

"Trong USB có bản ghi và tài liệu liên quan đến một vụ án đã khép lại mười năm trước."

Cô ngước mắt lên.

"Nhưng vụ án đó... vốn chưa bao giờ được điều tra đúng cách."

Không khí trong phòng chùng xuống.

Một điều tra viên đẩy về phía cô một tấm ảnh in màu.

"Chúng tôi tìm thấy ký hiệu này trong dữ liệu cô cung cấp."

Ở góc dưới cùng của một tập tin, rất mờ, là một ký tự duy nhất:

Q

"Cô biết ký hiệu này chứ?"

Linh Chi lắc đầu.

Nhưng trong lòng, cô biết —

đó là dấu vết của kẻ đeo mặt nạ.



Đêm hôm đó, Linh Chi trở về căn hộ một mình.

Cô khóa cửa, kéo rèm, rồi mới dám mở laptop.

USB được cắm vào.

Lần này, không có video.

Chỉ có một thư mục duy nhất.

Tên thư mục: Q_000

Bên trong là danh sách các file — mỗi file mang tên một vụ án.

Cô lướt xuống.

Dòng thứ ba khiến tim cô ngừng đập trong một nhịp:

L.C – 10 NĂM TRƯỚC

Linh Chi run rẩy bấm mở.

Màn hình tối đi, rồi hiện lên một dòng chữ trắng:

"Nếu cô đọc được dòng này, nghĩa là tôi đã bắt đầu trò chơi thứ hai."

Một giọng nói vang lên từ loa — trầm, đều, không cảm xúc:

"Chào mừng cô quay lại quá khứ, Linh Chi."

Cô ngồi chết lặng.

Bởi giọng nói ấy...

không hề xa lạ.

(Hết chương 13)
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 14 - NGƯỜI ĐÃ KẾT ÁN CHA TÔI


Linh Chi ngồi bất động trước màn hình đã tối đen.

Chiếc laptop khép lại từ lúc nào, nhưng trong tai cô vẫn vang vọng giọng nói trầm, đều, không mang theo cảm xúc ấy.

"Chào mừng cô quay lại quá khứ, Linh Chi."

Giọng nói đó không xa lạ.

Nó mang theo một nhịp điệu quen thuộc đến đáng sợ — thứ chỉ có ở những người đã quá quen với việc ra lệnh, với việc định đoạt số phận của kẻ khác.

Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu.

Đèn thành phố trải dài bên dưới, nhưng lòng cô trống rỗng.

Mười năm trước, cũng trong một căn phòng kín như thế này, cha cô đã ký vào bản nhận tội.

Ông nói với cô một câu duy nhất trước khi bị dẫn đi:

"Ba không làm."



Sáng hôm sau, Linh Chi đến bệnh viện.

Minh Khang đã tỉnh.

Vai anh được băng kín, gương mặt vẫn tái nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn nhiều.

"USB còn không?" – anh hỏi, không vòng vo.

"Còn."

"Cô đã mở chưa?"

Linh Chi gật đầu.

"Có thư mục mang tên vụ án của cha tôi."

Minh Khang khẽ thở ra, như thể anh đã đoán trước điều đó.

"Q không nhắm vào ông Tài ngay từ đầu," anh nói.

"Hắn nhắm vào cô."

"Vì cha tôi?"

"Vì những người từng bị kết án oan." – Minh Khang nhìn thẳng vào cô. – "Và vì những kẻ đã đứng ra hợp thức hóa bản án đó."

Linh Chi siết chặt tay.

"Trong hồ sơ vụ án năm đó," Minh Khang nói tiếp, "có một người thẩm định chứng cứ.

Người này không xuất hiện trong phiên tòa."

"Là ai?"

"Chính là người đề xuất kết luận cuối cùng."

Anh lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu cũ, đặt lên bàn bệnh viện.

"Đây là bản sao anh giữ lại."

Linh Chi lật trang đầu.

Những dòng chữ quen thuộc, con dấu đỏ đã nhòe theo năm tháng.

Rồi ánh mắt cô dừng lại.

Người thẩm định: Q

Không họ tên.

Không chức danh.

Chỉ một chữ cái duy nhất.

"Người này... không tồn tại trong bất kỳ hồ sơ nhân sự nào." – Minh Khang nói khẽ. – "Ít nhất là trên giấy tờ."

"Nhưng hắn tồn tại trong đời thật." – Linh Chi đáp.



Buổi chiều, Linh Chi quay lại văn phòng Minh Tín.

Phòng làm việc của luật sư Đoàn Quang vẫn gọn gàng như mọi khi.

Ông ngồi sau bàn, ánh mắt bình thản khi cô bước vào.

"Em đến vì vụ USB?" – ông hỏi.

"Em đến vì vụ án của cha em." – Linh Chi đáp, không né tránh.

Không khí lặng đi.

"Anh biết Q là ai." – cô nói tiếp. – "Ít nhất là biết hắn từng đứng ở đâu."

Đoàn Quang im lặng khá lâu.

Rồi ông đứng dậy, kéo rèm cửa, đóng kín phòng.

"Có những người," ông nói chậm rãi, "không cần xuất hiện trước tòa.

Họ chỉ cần đặt một chữ ký... và mọi thứ tự động đi đúng hướng họ muốn."

"Anh có phải một trong số đó không?"

Đoàn Quang quay lại nhìn cô.

Ánh mắt ông không giận dữ, cũng không hoảng loạn.

"Không." – ông đáp. – "Nhưng anh từng làm việc trong cùng một hệ thống."

Linh Chi cảm thấy sống lưng lạnh đi.

"Vậy anh đã nhìn thấy Q."

"Không." – ông lắc đầu. – "Không ai từng nhìn thấy hắn mà còn nhớ được."

Câu nói ấy khiến căn phòng trở nên ngột ngạt.

"Em nên dừng lại, Linh Chi." – Đoàn Quang nói. – "Cha em đã là người trả giá.

Anh không muốn em là người tiếp theo."

Cô mỉm cười, nụ cười không có niềm vui.

"Muộn rồi." – cô đáp. – "Q đã chọn em."



Tối hôm đó, Linh Chi mở lại USB.

Một tập tin mới xuất hiện.

Tên tập tin: Q_001

Bên trong chỉ có một dòng chữ:

"Người ký vào bản án cha cô... không phải là kẻ ra quyết định cuối cùng."

Dưới dòng chữ là một địa chỉ và thời gian hẹn.

Linh Chi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Trò chơi của Q không còn là lời đe dọa.

Nó là lời mời.



HẾT CHƯƠNG 2 – TẬP 2
 
Bóng Luật
CHƯƠNG 15 - CUỘC HẸN CỦA KẺ ĐEO MẶT NẠ


Địa chỉ trong tập tin Q_001 dẫn Linh Chi đến một khu nhà kho cũ nằm sát bờ sông.

Nơi này từng thuộc quyền quản lý của một công ty bất động sản đã giải thể từ nhiều năm trước — trùng hợp đến mức khiến người ta phải nghi ngờ.

Thời gian hẹn là 22:00.

Linh Chi đến sớm hơn mười phút.

Cô không mang theo nhiều thứ, chỉ có điện thoại, một máy ghi âm nhỏ và bản sao vụ án của cha cô được giấu kỹ trong túi xách.

Khu nhà kho vắng lặng.

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt sông đen kịt.

Gió thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của kim loại cũ và bùn nước.

Cô bước vào.

Cánh cửa sắt khép lại phía sau, phát ra tiếng vang khô khốc.

"Em không nên đến một mình."

Giọng nói vang lên từ bóng tối.

Minh Khang bước ra, ánh mắt không che giấu sự lo lắng.

"Anh theo dõi em?"

"Anh bảo vệ em."

Linh Chi không phản bác.

Cô biết Minh Khang sẽ không bỏ qua cuộc hẹn này.

"Q muốn gì?" – anh hỏi.

"Muốn tôi nhìn thấy." – cô đáp.

Một tiếng bíp vang lên.

Đèn trong kho bật sáng, từng bóng đèn trần cũ kỹ sáng lên theo nhịp, chiếu rõ không gian trống trải.

Ở giữa kho là một chiếc bàn kim loại.

Trên bàn đặt một phong bì màu nâu.

Không có người.

Chỉ có phong bì.

Minh Khang bước tới trước, ra hiệu cho Linh Chi đứng lại.

Anh mở phong bì.

Bên trong là một bức ảnh.

Ảnh chụp từ mười năm trước, trong một hành lang tòa án.

Một người đàn ông trung niên đứng quay lưng, ký vào một tập hồ sơ.

Dưới ảnh là dòng chữ viết tay:

"NGƯỜI NÀY KHÔNG PHẢI Q."

Linh Chi cảm thấy tim mình chùng xuống.

"Vậy Q là ai?" – cô hỏi, giọng khàn.

Một giọng nói vang lên từ hệ thống loa cũ trong kho, đều và trầm:

"Q không phải một người."

Cả hai đồng thời ngẩng lên.

"Q là một vị trí."

Minh Khang siết chặt tay.

Giọng nói tiếp tục:

"Người ký vào bản án cha cô chỉ là người thực thi.

Người quyết định... chưa từng xuất hiện trong hồ sơ."

"Anh là ai?" – Linh Chi hỏi lớn.

Một khoảng im lặng kéo dài, đủ để khiến nhịp tim cô loạn lên.

Rồi giọng nói vang lên lần nữa:

"Ta từng đứng ở rất gần công lý.

Đủ gần để chạm tay vào nó... và bẻ cong."

Minh Khang nhìn quanh, cố xác định vị trí loa.

"Anh muốn gì?" – anh quát lên.

"Ta muốn cô chọn."

Đèn trong kho vụt tắt.

Trong bóng tối, giọng nói vang lên, rõ ràng hơn, gần hơn:

"Hoặc cô tiếp tục điều tra để minh oan cho cha mình.

Hoặc cô dừng lại... và để người khác trả giá thay cô."

Một tiếng kim loại rơi xuống sàn vang lên.

Đèn bật sáng trở lại.

Trên bàn kim loại giờ có thêm một tập hồ sơ mới.

Tên hồ sơ in đậm:

VỤ ÁN – L.C (BẢN MỞ RỘNG)

Linh Chi bước tới, tay run nhẹ khi lật trang đầu.

Bên trong không chỉ có tài liệu về cha cô.

Mà còn có thông tin cá nhân của chính cô: lịch sinh hoạt, nơi làm việc, thậm chí cả những cuộc gọi gần đây.

"Anh đang theo dõi tôi." – cô thì thầm.

Giọng nói vang lên lần cuối:

"Không.

Ta đang thử giới hạn của cô."

Cánh cửa kho bật mở.

Gió tràn vào.

Giọng nói biến mất.

Minh Khang quay sang Linh Chi.

"Em phải giao thứ này cho cảnh sát."

"Không." – cô đáp ngay. – "Nếu làm vậy, Q sẽ biến mất."

Cô siết chặt tập hồ sơ.

"Lần này," – Linh Chi nói – "đến lượt tôi theo dõi hắn."

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt pha lẫn lo lắng và tôn trọng.

"Em đang bước vào vùng không có luật."

"Không." – cô đáp. – "Tôi đang bước vào nơi luật đã bị bẻ cong."



HẾT CHƯƠNG 3 – TẬP 2
 
Back
Top Bottom