Ngôn Tình Bông Hồng Cuối Cùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,291,645
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
bong-hong-cuoi-cung.jpg

Bông Hồng Cuối Cùng
Tác giả: Cật Tây Qua Bất Thổ Tây Qua Bì/Ăn dưa hấu không nhổ hạt
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cật Tây Qua Bất Thổ Tây Qua Bì/Ăn dưa hấu không nhổ hạt

Thể loại: Đoản Văn, Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Tôi chưa từng nghĩ tới anh tôi sẽ kết hôn với một người đã bạo hành tôi, bắt nạt tôi…

Cô ả đã làm đủ cách để khiến tôi khốn khổ, xé rách áo quần tôi, nhấn đầu tôi vào bồn cầu….

Mà hết thảy những điều này, anh trai tôi đều biết.

Nhưng anh ấy nói: "Lúc đó cô ấy còn quá trẻ không hiểu chuyện nên chơi đùa quá mức.

"Nghe lời, gọi chị dâu.”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bóng Ma
  • Lĩnh Vực Bóng Tối
  • Trong Bóng Tối
  • Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 1


    Vào ngày sinh nhật của tôi, Giang Văn Tự đưa bạn gái về nhà.

    Trong khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi cứng đờ tại chỗ, tay chân lạnh lẽo.

    Trong đầu có một giọng nói gào thét: “Chạy đi, đừng để cô ta nhìn thấy mày!”
    Mà cô ta cười khanh khách nói: “Cô, chú, cháu là bạn gái của A Tự, Khương Mẫn.


    Vẻ ngoài ngoan ngoãn này khác hoàn toàn với người trong trí nhớ của tôi.

    Cô ta từng công khai xé quần áo của tôi, cười nói: “Vóc dáng không tệ lắm, chụp lại cho mọi người xem đi.


    Cô ta từng lấy máy uốn tóc làm bỏng lưng tôi, và khi mùi hương tỏa ra, cô ta nói: “Thật giống heo sữa quay.


    Cô ta đã từng nhét đầu tôi vào bồn cầu trong nhà vệ sinh, “Rác rưởi nên ở đúng chỗ của mình.


    Nhưng bây giờ cô ta ăn mặc là lượt, quang minh chính đại đứng trong nhà tôi.

    Còn ngọt ngào nép mình bên cạnh anh trai tôi.

    Không, không thể thế này được.

    Sao chuyện này có thể xảy ra?
    Có thứ gì đó ầm ầm sụp đổ.

    Khuôn mặt của mẹ trở nên trắng bệch.

    Bà phẫn nộ hỏi: “Giang Văn Tự, ý anh là sao? Anh biết cô ta là ai không? Anh có biết cô ta đã làm gì với Ngôn Ngôn không?”
    Anh ấy biết rõ điều đó.

    Sao anh ấy có thể không biết được.

    Lúc tôi khóc dữ dội nhất, anh ấy ôm tôi vào lòng, nói rằng tất cả đã có anh.

    Nhưng bây giờ…
    Tôi há miệng, thậm chí không thể hỏi tại sao.

    Nỗi sợ hãi Khương Mẫn đã sâu sắc vào linh hồn tôi.

    Chỉ cần nhìn thấy cô ta nhiều hơn một lần tôi sẽ run rẩy không kiểm soát được.

    Giang Văn Tự coi như không nhìn thấy phản ứng của tôi.

    “Con đã ba mươi tuổi, khó khăn lắm mới gặp được người mình thích.

    Ba, dì Thịnh, con không thể vì một chút chuyện cũ vô thương mà từ bỏ hạnh phúc của mình.


    “Huống chi, lúc đó Khương Mẫn còn trẻ, không hiểu chuyện, đùa giỡn hơi quá trớn một chút.


    Không, không phải vậy!
    Đấy không phải chỉ mà một trò đùa!
    Tôi muốn la hét, muốn từ chối.

    Nhưng lại phát hiện bản thân không thể phát ra âm thanh.

    Sợ hãi và tuyệt vọng giống như thuỷ triều nhấn chìm tôi trong nháy mắt.

    Dường như tôi lại trở về nhà vệ sinh nữ nhỏ hẹp tối tăm.

    Nước bẩn tanh hôi làm tắc nghẽn miệng và mũi tôi.

    Tôi hét lên không ra tiếng, không thở nổi.

    Nghẹt thở.

    “Ai cũng có thời kỳ phản nghịch, hiện tại cô ấy đã thay đổi rồi.


    “Kể cả hai người có đồng ý hay không con vẫn sẽ kết hôn với cô ấy.

    Giang Văn Tự nắm chặt tay cô ta, vẻ mặt kiên định.

    Giờ khắc này bọn họ giống như một đôi uyên ương mệnh khổ, đang phá vỡ xiềng xích của thế gian.

    Và khi anh ấy nhìn về phía tôi, đôi mắt lạnh như băng.

    Giống như tôi là trở ngại lớn nhất trong tình yêu thê lương này.

    Ý nghĩ này làm cho tôi không thể ngừng run rẩy.

    Anh ấy là anh trai tôi.

    Rõ ràng anh ấy đã nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.

    Vậy mà đó chỉ là lời nói dối.

    Vào ngày sinh nhật của tôi, anh ấy vạch trần lời nói dối này một cách không thương tiếc.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 2


    02.
    Bữa cơm này tan rã trong không vui.

    ========== Truyện vừa hoàn thành ==========
    1.

    Vườn Bách Thảo
    2.

    Phong Tổng: Sủng Thê Trọn Kiếp

    3.

    Bông Hồng Cuối Cùng
    4.

    Ánh Trăng Nơi Thiên Đường
    =====================================
    Tôi trốn trong phòng.
    Bên ngoài, mẹ tê tâm liệt phế mà gào lên: “Ngôn Ngôn không phải con anh cho nên anh cảm thấy không quan trọng đúng không!”
    Chú Giang thở dài: “Tiểu Tự làm như vậy nhất định có suy tính riêng của nó.

    Chuyện kia đã trôi qua quá lâu rồi, chúng ta cũng nên bắt đầu một cuộc sống mới.”
    “Ở nơi này nhà họ Khương một tay che trời, chúng ta có thể làm gì được? Tiểu Tự nó…chỉ là chọn một cách thoải mái hơn một chút.”
    Mẹ im lặng.
    Khương gia có quyền có thế, không phải người chúng tôi có thể đắc tội.
    Bà ấy cũng đã từng nói với tôi về điều đó.
    Công việc của mẹ tôi không dễ dàng, điều này tôi hiểu rõ từ khi còn nhỏ.
    Lần đó, mẹ bị thương trên dây chuyền lắp ráp phải về nhà nghỉ ngơi.
    Tôi nấu cháo cho mẹ xong thì cũng gần đến giờ đi học.
    Tôi vội đến mức phải chạy trên đường, nhưng không cẩn thận va phải Khương Mẫn đang xách một hộp oden.
    Nước dùng tràn ra khỏi túi nilon.
    Tôi xin lỗi rối rít.

    Cô ta đột nhiên tát tôi một cái: “Thế này thì ăn kiểu gì?”
    Tôi bị đánh.
    Khương Mẫn từ trên cao nhìn xuống tôi, sau đó ném hộp oden xuống đất.
    Cô ta nở nụ cười gian ác.
    “Mày ăn hết chỗ này tao sẽ tha thứ cho mày.
    Khuôn mặt của tôi vừa đau vừa nóng.
    Ánh mắt của cô ta như rắn độc, gắt gao nhìn chằm chằm tôi không rời.
    Cô ta mệt mỏi vì phải chờ đợi, vung tay một cái ngay lập tức có người ép tôi quỳ xuống.
    Lúc này, có người như thiên thần hạ thế cố gắng ngăn cản cô ta.
    Không, làm sao hắn có thể là thiên thần chứ?
    Khương Mẫn bảo hắn đi, hắn đi ngay lập tức.
    Ngày đó, Khương Mẫn nắm cằm tôi, “Đúng là tiện nhân.”
    Nước canh oden chảy từ đỉnh đầu xuống, che khuất cả mắt tôi.
    Nóng, sền sệt.
    Sau đó tôi mới biết buổi sáng hôm đó, một hotboy trong trường từ chối lời tỏ tình của cô ta.
    Và hành vi ngăn chặn vì lòng tốt của anh ta đã đẩy tôi lên đầu sóng ngọn gió.
    Suất oden kia tôi vẫn phải ăn hết.
    Ánh đèn flash từ điện thoại trong tay mấy người đó sáng chói mắt.
    Kể từ đó Khương Mẫn bắt đầu bắt nạt tôi.
    Thậm chí cô ta còn dùng dao rạch một chữ trên lưng tôi —
    “Chó.”
    Bọn họ gọi tôi như thế.

    Sau đó, mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
    Mẹ được gọi đến trường.
    Hiệu trưởng nói ngôi trường này hơn nửa khuôn viên giảng dạy đều là nhà họ Khương bỏ tiền ra xây dựng.
    Mẹ tươi cười lấy lòng, nói rằng sẽ dạy bảo tôi tốt hơn.
    Vừa ra khỏi cổng trường, mẹ liền chất vấn tôi: “Sao con lại đi chọc con bé ấy? Con có biết nó là ai không?”
    Khoảnh khắc đó trời đất như quay cuồng.
    Tôi biết ngay sẽ như vậy.
    Tôi biết ngay mà.
    “Mẹ cho con tới đây để học tập, không phải để gây chuyện!”
    “Con có biết mẹ khó khăn như thế nào không? Mẹ và chú Giang tạo điều kiện cho hai đứa đi học không dễ đâu!”
    “Con có nghe thấy không? Mau đi xin lỗi người ta đi, con nít con nôi chẳng lẽ lại hận thù nhau nữa?”
    Lúc tôi bị mẹ chỉ tay vào đầu mắng, Khương Mẫn đứng cách đó không xa cùng với đám lâu la giống như những ngôi sao xoay xung quanh mặt trăng.
    Họ cầm điện thoại lên một lần nữa.
    Tôi dường như bị họ l*t s*ch quần áo và ném ra đường.
    Tôi cố gắng hết sức để lau khô những giọt nước mắt trên mặt mình.
    Tôi biết quá rõ, tiếng khóc của tôi sẽ không đổi lấy sự thương hại từ họ.
    Bọn họ chỉ cảm thấy thú vị, sau đó hành động càng thêm không kiêng nể gì..
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 3


    03.

    Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn xuống dưới qua lớp cửa kính.

    Tôi nhìn thấy Giang Văn Tự nói với Khương Mẫn: “Anh và cô ấy chỉ là người xa lạ không huyết thống, nếu không phải bố anh thích dì Thịnh thì cả đời này anh và Thịnh Ngôn Ngôn cũng sẽ không có quan hệ gì.


    Trên khuôn mặt đó là sự lạnh lùng tôi chưa bao giờ thấy.

    Không, không phải như vậy.

    Rõ ràng là anh đã đưa tôi ra khỏi vực sâu.

    Là anh đã cướp lấy con dao trong tay tôi, cho dù máu chảy đầm đìa cũng không chịu buông ra.

    Là anh nói nếu tôi đau nhức, anh lập tức đau cùng tôi.

    Nhưng bây giờ Giang Văn Tự thản nhiên: “Cô ta còn không bằng so với người lạ, ít nhất người lạ sẽ không phá hoại gia đình anh.


    Anh như một cây đao.

    Vừa hung ác, vừa ngắm chuẩn c*m v** tim tôi.

    Người này có thật là anh trai của tôi không?
    Có phải người anh trai nói muốn bảo vệ tôi cả đời hay không?
    Khương Mẫn cao hứng, kéo cánh tay của anh, gương mặt xinh đẹp, giọng điệu chẳng kiêng nể: “Mẹ của Thịnh Ngôn Ngôn đúng là chuyện bé xé ra to.

    Hồi đi học đúng là em và Thịnh Ngôn Ngôn có chút mâu thuẫn nhưng chuyện đã từ bao giờ rồi.


    “Khó trách anh không thích về đây, em thấy mẹ của cô ta có chút vấn đề.


    “Nếu không phải do Thịnh Ngôn Ngôn là yêu tinh hại người thì A Tự của chúng ta đã có thành tựu trong công việc từ lâu rồi.


    Giang Văn Tự gật đầu đồng ý: “Khỏi phải nói, cô ta thật xui xẻo, chúng ta về nhà đi.


    Bây giờ anh ấy tự cầm lấy cây đao kia hung hăng đâm liên tiếp và ngực tôi.

    Đối với anh ấy tôi chỉ là một gánh nặng.

    Một gánh nặng đáng chết không thương tiếc.

    Khương Mẫn thè lưỡi, vẻ mặt đùa giỡn: “May mà anh gặp em, chẳng bao lâu nữa anh chính là thành viên trong nhà họ Khương em rồi.


    Giang Văn Tự cười cười, xoa đầu cô ta.

    Ánh nắng hắt lên người bọn họ.

    Ánh vàng lấp lánh, trai tài gái sắc.

    Thật xứng đôi làm sao.

    Khương Mẫn ngẩng đầu, nhìn về hướng này từ xa.

    Ánh mắt đắc ý.

    Tôi nép mình, núp sau rèm cửa, không nhịn được mà run rẩy.

    Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe lao đi.

    Tôi nhìn chính mình trong gương, hai mắt vô thần, đầu tóc rối bời, sẹo chằng chịt trên người.

    Vết sẹo đỏ sau lưng bắt đầu nổi ngứa, tôi không nhịn được cào gãi, móng tay cào trên da tạo thành những đường nhỏ uốn lượn màu đỏ.

    Tôi ngơ ngác trong căn phòng.

    Màn đêm dần buông xuống.

    Những đám mây dày đặc, che khuất ánh trăng trên trời.

    Truyện Trọng Sinh
    Tôi nhớ bác sĩ nói với tôi rằng nên tận hưởng ánh nắng mặt trời, nghe tiếng chim hót nhiều một chút, ngửi hương hoa nhiều một chút.

    Sống với người thân và bạn bè.

    Ngoài ra hãy đi ngắm biển.

    Nhưng đáng buồn thay, ngay cả đi ra ngoài tôi cũng không có dũng khí để đi.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 4


    04.

    Giang Văn Tự quay về, anh ấy nói anh ấy muốn kết hôn.

    Người tôi ỷ lại nhiều nhất muốn kết hôn cùng người tôi hận nhất.

    Tôi ôm đầu gối, ngồi ở trước cửa sổ, không nói một lời.

    Anh ấy thở dài: “Ngôn Ngôn, đừng trách anh.


    Chú Giang nói đúng, anh ấy chỉ là lựa chọn một cách sống thoải mái hơn.

    Có nhà họ Khương trợ lực, những ước mơ thuở thiếu thời của anh ấy chẳng mấy chốc sẽ thành hiện thực.

    Anh ấy vốn nên có tiền đồ rộng mở, không nên có tôi.

    Nếu không phải cuộc điện thoại đó gọi anh ấy từ nửa vòng trái đất bên kia trở về.

    Nếu tôi không dựa dẫm vào anh ấy, không gặp anh ấy thì sẽ phát điên.

    Anh ấy vốn nên tiến về tương lai rộng mở phía trước.

    Nhưng có nhiều lựa chọn như vậy, vì sao hết lần này tới lần khác anh ấy lại chọn Khương Mẫn?
    Tôi nhẹ nhàng nói: “Em sẽ không tha thứ cho anh.


    Tôi ước ao biết bao, vì mâu thuẫn của tôi mà anh ấy có thể hồi tâm chuyển ý.

    Một người như Khương Mẫn sao xứng với anh trai tốt của tôi.

    Trong lòng tôi còn có những kỳ vọng đáng thương.

    Những ước mong tội nghiệp.

    Giang Văn Tự không trả lời, anh ấy chỉ tự sửa sang lại áo cưới.

    “Nếu không có những chuyện kia xảy ra, Ngôn Ngôn của anh, bây giờ cũng nên lập gia đình rồi.


    Trong lời nói của anh ấy có tiếc nuối, có thở dài.

    Vờ vĩnh!
    Tôi tức giận nhìn anh ấy: “Đừng có nói về tôi như vậy, thật buồn nôn.


    Chắc anh không biết, anh nói với Khương Mẫn cái gì tôi đều biết rõ.

    Tôi hiểu rồi, anh chỉ coi tôi như một gánh nặng.

    Thực ra, anh ấy hy vọng tôi chết đi hơn bất kỳ ai hết.

    Chết rồi, tôi sẽ không làm vướng chân anh.

    Anh ấy tựa như không nghe thấy lời tôi nói, tự lẩm bẩm.

    “Còn nhớ cái váy này không? Năm em mười bảy tuổi, chúng ta cùng đi ngang qua tiệm áo cưới thì nhìn thấy chiếc váy này.



    “Em nói em muốn thử một chút.

    Anh nói với em rằng đợi chút đi, chờ em tốt nghiệp anh sẽ đưa em đi chụp một bộ ảnh cô dâu.


    Nhưng cuộc đời của tôi bắt đầu từ năm mười tám tuổi thì chuyển biến đột ngột.

    Từ đó về sau tôi trở thành một đứa hèn nhát.

    Tôi sợ hãi trước camera, sợ đèn flash.

    Tôi sợ những lời xì xào bàn tán, sợ những ánh mắt từ bốn phương tám hướng.

    Tôi sợ cánh tay giơ cao lên, sợ hãi tiếng thịt nướng xì xèo.

    “Lúc đó đáng lẽ nên để em thử váy cưới, anh cho rằng còn có về sau.


    Trong lời nói của anh tràn đầy sự đau khổ và tự trách.

    Nhưng rõ ràng anh cũng mong đợi như vậy, mong tôi sớm chết đi.

    Diễn xuất của anh tuyệt vời đến mức trước kia tôi không hề phát hiện ra một chút giả dối nào.

    Tôi xem anh như cọng rơm cứu mạng duy nhất.

    Nhưng không nghĩ tới cọng rơm ấy rất dễ đứt gãy.

    05.

    Chờ đến khi tôi lấy lại tinh thần, Giang Văn Tự đã đi rồi.

    Bộ váy cưới kia được đặt ở trên đầu giường.

    Nó lặng lặng nằm yên.

    Trắng toát, không tì vết, tạo thành đối lập rõ ràng với tôi.

    Đây có được coi như là đền bù không?

    Hay là anh ấy đang bố thí cho tôi?
    Trong lòng tôi đột nhiên sinh ra cảm giác muốn hủy diệt.

    Tôi cầm cái kéo, run rẩy, nhưng làm cách nào cũng không xuống tay được.

    Nó không nên giống như tôi, trở nên vỡ vụn…
    Tôi che mắt.

    Muốn khóc nhưng không thể khóc thành tiếng.

    Tôi ôm áo cưới, muốn trả lại cho Giang Văn Tự.

    Đẩy cửa ra, căn phòng của anh ấy nhìn thoáng qua toàn màu xanh đậm.

    Màu của biển cả.

    Trên tường được dán ngọc trai và vỏ sò, dường như tôi đang lạc vào đáy biển diệu kỳ.

    Căn phòng này đã biến thành như vậy từ khi nào?
    Bởi vì bị bệnh nên có rất nhiều chuyện tôi không thể nhớ rõ.

    Nhớ không ra thì dứt khoát không nhớ nữa.

    Giang Văn Tự ngủ ở trên cửa sổ lồi, ánh trăng chiếu vào mặt anh.

    Khuôn mặt của anh khi ngủ thật yên bình, nhưng rất nhanh lại mở mắt, con ngươi đen láy.

    Anh nhìn chằm chằm vào bức tường vẽ biển rất lâu, sau đó lại ngủ thiếp đi.

    Tôi ném áo cưới trên mặt đất rồi rời khỏi phòng.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 5


    06.

    Lúc tôi tỉnh lại, trong nhà không có một ai, bộ áo cưới kia vẫn còn đặt trên đầu giường.

    Chú Giang và mẹ tôi đến tham gia hôn lễ.

    Tôi mở điện thoại, hôn lễ của Khương Mẫn được phát sóng trực tếp.

    Cô ta không có khả năng quản lý xí nghiệp gia tộc, chỉ có thể sử dụng thân phận rich kid đời thứ hai của mình để trở thành người nổi tiếng trên mạng.

    Hôn lễ xa hoa này có không ít người theo dõi, trong màn đạn tràn đầy những câu chúc phúc.

    Khương Mẫn mặc chiếc váy cưới đính đầy kim cương, tay cầm hoa tươi, chậm rãi đi về phía Giang Văn Tự.

    Anh mặc âu phục phẳng phiu, trên mặt không hề giấu diếm nụ cười hạnh phúc.

    Lúc anh nhìn cô ta, trong mắt anh lấp lánh ánh sáng.

    Thật sự rất hạnh phúc.

    Mà tôi trốn ở trong căn phòng âm u, sống như một con chuột cống, ngay cả ánh nắng cũng khiến tôi cảm thấy chói mắt.

    Tôi mở email cá nhân ra.

    [Anh trai của mày kết hôn với tao, mẹ của mày cũng ở đó chúc phúc cho bọn tao.

    ]
    [Làm gì còn ai nhớ đến mày? Ai thèm quan tâm đến mày?]
    [Thịnh Ngôn Ngôn, mày thật đáng thương!]
    Giọng điệu vô cùng quen thuộc, là Khương Mẫn.

    Là nick clone của cô ta.

    Tôi tiếp tục lướt xuống, những lời chửi rủa khó coi vẫn tiếp tục.

    [Mày nhuộm tóc đỏ phách lối như vậy nhất định là đứa chuyên bắt nạt bạn bè.

    ]
    [Loại người như mày mà muốn là cô giáo á, nghĩ đến là thấy đáng sợ rồi, ai mà dám giao con cho mày chứ.

    ]
    [Vừa nhìn là biết chả phải loại người đứng đắn.

    ]
    Ngày đó, sau khi mẹ được mời tới trường học, bạo lực vẫn tiếp diễn.

    Lần đầu tiên tôi đánh trả, tôi nhặt con dao trên đất lên, con dao sượt qua cánh tay của Khương Mân, túa ra từng giọt máu đỏ.

    Bố của Khương Mẫn vô cùng tức giận, tạo áp lực với hiệu trưởng, buộc tôi thôi học.

    Ngôi trường này nổi danh là trường quý tộc, tôi có thể vào được là bởi vì thành tích nổi bật, hiệu trưởng còn miễn học phí cho tôi.

    Vào ngày khai giảng, mẹ tôi vui vẻ cực kỳ, vì vậy ngày tôi bị đuổi học, bà ấy vô cùng tức giận.

    Bà hận tôi không chịu cố gắng, hận tôi không cố nhẫn nhịn.

    “Dù thế nào đi chăng nữa con cũng không nên cầm dao đâm bạn học! Sao con không hiểu chuyện thế hả? ”
    “Con có biết chú Giang là nhân viên trong công ty của bố con bé đó không? Tính mệnh cả nhà chúng ta đều bị ông ta nắm giữ đó!”

    “Sao con lại gây sự với người ta, người ta là thiên kim đại tiểu thư, còn chúng ta là gì? Chúng ta là bùn đất dưới lòng bàn chân của họ, bị họ giẫm lên cũng là chuyện thuongwftinhf.


    Tôi phát điên mất.

    “Không phải như vậy, không phải lỗi của con!”
    Lời giải thích của tôi đột ngột dừng lại.

    Ở trước mặt tất cả mọi người, bà ấy tát tôi một cái.

    Khương Mẫn đứng trong đám đông, phụt một tiếng, cười cợt tôi.

    Tiếng cười làm tai tôi nhức nhối, mẹ lôi kéo cánh tay của tôi: “Con còn dám cãi lại? Đi theo mẹ xin lỗi người ta!”
    Tôi khóc không thành tiếng, “Mẹ có biết bọn họ đã làm gì với con không?”
    Lúc tôi chạy lên tầng thượng thì bấy giờ bà ấy mới thừa nhận rằng mình sai.

    Bà ấy gọi điện thoại cho Giang Văn Tự: “Ngôn Ngôn, không phải con luôn nghe lời anh trai của con sao? Anh con nói con đừng nhảy, anh con sẽ trở về với con ngay lập tức.


    Bà ấy gần như cầu xin: “Ngôn Ngôn, mẹ không mắng con nữa, nếu con có chuyện gì ấm ức thì nói cho mẹ nghe được không?”
    Sau đó thế nào hả?
    Chú Giang bị mất việc,
    Tôi không thể tham gia kỳ thi đại học.

    Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng.

    Mẹ tôi ngây ngẩn tại chỗ: “Tại sao có thể như vậy chứ? Một đứa bé sao có thể trở thành như vậy?”
    Tôi nhìn sẹo trên cổ tay, không hé răng một lời.

    Sau đó anh trai thật sự trở về nước, anh ấy và mẹ cẩn thận coi chừng tôi.

    Tôi hỏi anh ấy: “Anh, sau này anh có đi nữa không?”
    Anh ấy nói: “Ngôn Ngôn ngoan ngoãn thì anh sẽ không đi.


    Anh ấy nói chỉ cần tôi ăn ngon, uống thuốc và đi ngủ đúng giờ thì anh ấy sẽ luôn luôn bên cạnh tôi.

    Tôi vô cùng nghe lời anh ấy.

    Bệnh tình của tôi thuyên giảm đi rất nhiều.

    Cuối cùng năm hai mươi ba tuổi, tôi thi đậu Đại học sư phạm thành phố.

    Tôi muốn trở thành giáo viên.

    Anh nói cho tôi biết, khi đó không ai ra mặt bảo vệ tôi, vậy sau này tôi có thể thay những đứa trẻ ngăn chặn những hành vi này.

    Anh ấy nói muốn tôi trở thành một người mạnh mẽ.

    Tôi bị thuyết phục, cho nên tôi cũng muốn chống đỡ cùng hàng ngàn đứa nhỏ khác.

    Tôi khờ dại cho rằng cuộc sống sẽ tốt lên như vậy.

    Tôi thật sự cho rằng bản thân đã thoát khỏi vũng bùn đó.

    Nhưng lần đó, khi tôi quay video hô hào chấm dứt bạo lực học đường, trong phần bình luận toàn những lời mắng chửi.

    Bọn họ nói tôi giả vờ giả vịt.

    Bọn họ nói tôi mới là người đi bạo lực người khác.

    Bọn họ nói loại người như tôi sao xứng làm giáo viên?
    Bọn họ như dây leo, từng chút từng chút bao phủ lấy trái tim tôi, tước đoạt sức sống của tôi.

    Tôi không rõ tôi đã làm sai điều gì, tôi chỉ nhuộm mái tóc xinh đẹp, hứa sẽ đi cùng anh trai ra công viên chụp vài bức ảnh xinh xắn.

    Khó khăn lắm tôi mới thoát ra khỏi sự sợ hãi.

    Thế nhưng tôi không thể chụp được những tấm ảnh đẹp đẽ.

    Bệnh của tôi bắt đầu tái phát, cho tới hôm nay đều không khá lên được.
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 6


    07.

    Buổi tối, mẹ vào phòng của tôi, bà không nhịn được mà khóc nức nở.

    Bà ấy nói nếu không có những chuyện kia có lẽ tôi đã kết hôn từ lâu.

    Bà ấy nói: “Ngôn Ngôn của mẹ, con vốn nên là một đứa trẻ hạnh phúc.


    Bà ấy nói: “Đều là lỗi của mẹ, sao mẹ có thể đổ lỗi cho con như vậy chứ?”
    Bà ấy đưa tay ra, dường như muốn xoa xoa đầu tôi.

    Nhưng tôi né tránh.

    Qua mấy ngày, Giang Văn Tự đưa Khương Mẫn về nhà.

    Mẹ tôi bận trước đón sau, làm một bàn lớn thức ăn.

    Khương Mẫn không muốn nhìn thấy tôi, cho nên ngay cả bát đũa mẹ cũng không chuẩn bị cho tôi.

    Tôi lén nhìn ra ngoài từ khe cửa.

    Trong phòng bếp, mẹ đang gắp thức ăn cho Khương Mẫn: “Tiểu Mẫn, ăn cá nhiều một chút, sau này con sinh ra mới thông minh.


    Trên mặt bọn họ là nụ cười hạnh phúc không thể che dấu.

    Đã lâu lắm rồi mẹ chưa từng cười vui vẻ như vậy.

    Bọn họ giống như người một nhà vui vẻ, hòa thuận, còn tôi chẳng qua chỉ là một kẻ nhìn trộm đáng thương.

    Sau bữa ăn, Khương Mẫn đẩy cửa bước vào phòng tôi.

    Cô ta che mũi: “Căn phòng này giống y chang mày, thật buồn nôn.


    Tôi cúi đầu không dám nhìn cô ta, tôi cật lực ổn định thân hình, nhưng đều phí công.

    Cơ thể tôi run rẩy dữ dội, tôi vẫn còn sợ hãi khi đứng trước mặt cô ta.

    Dường như cô ta hài lòng với phản ứng của tôi, rồi nói: “Mày biết không, tao ghét nhất loại người như mày đấy.


    “Chỉ là một con rệp nghèo khổ dựa vào cái gì cướp đi sự thu hút của tao?”
    Giọng nói ngạo mạn.

    “Chắc hẳn mày không cam tâm nhỉ, mẹ của mày biến thành mẹ tao, còn cố gắng hết sức lấy lòng tao.


    “Nhưng thật ra tao cảm thấy vô cùng ghê tởm, bà ta nấu ăn có mùi hôi thối y như mùi trên người bà ta vậy.



    “Tiểu Mẫn, sao em lại vào đây?”
    Trong giọng nói của Giang Văn Tự mang theo sự căm ghét không thể nào che giấu.

    Căm ghét đối với tôi.

    “Nơi này không tốt cho đứa bé.


    Đúng vậy.

    Anh ấy sợ, sợ tôi và đứa bé có liên quan đến nhau.

    Tôi xui xẻo như vậy mà.

    Bọn họ đi rồi, cuộc sống dường như khôi phục lại như một vũng nước tù đọng, chỉ khác là Giang Văn Tự không trở về nữa.

    Sau đó, có một ngày tôi tỉnh lại, trong nhà không có một ai.

    Ngôi nhà vắng vẻ, yên tĩnh đến đáng sợ.

    Không biết qua bao lâu, bên người cửa có tiếng người nói chuyện.

    “Ôi dào, con trai nhà họ có năng lực, đưa hai ông bà già chuyển đến biệt thự ở rồi.


    “Chứ còn gì nữa, thôi cũng coi như khổ tận cam lai.

    Dù cho có một đứa con gái bệnh tật nhưng vẫn còn một đứa con trai rất có triển vọng.


    Tôi ngồi trên đất rất lâu, sau đó kinh ngạc sờ lên gò má.

    Không có nước mắt.

    Nước mắt của tôi đã cạn kiệt từ năm mười tám tuổi lâu rồi.

    Trời sáng rồi lại tối, rồi tiếp tục sáng rồi lại tối tiếp.

    Cuối cùng tôi mới chấp nhận, bọn họ đều đã bỏ mặc tôi.

    Bọn họ vứt tôi ở nơi này, để cho tôi tự sinh tự diệt.

    Nhìn đi, đây mới đúng là họ, là gia đình đã từng của tôi.

    Bọn họ vừa nhận lỗi với tôi, ngay sau đó lại vứt bỏ tôi.

    Không chờ đợi mà chạy về phía cuộc sống mới.

    Chỉ có tôi, bị tất cả mọi người bỏ rơi ở nơi đây.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 7


    08.

    Một đêm nọ, tôi bị tiếng sấm đánh thức.

    Tôi không ngừng run rẩy, căn nhà trống rỗng, gió thổi đập tung cửa sổ.

    Bên ngoài, bóng cây loang lổ.

    Tôi như trở lại về đêm đó, bị Khương Mẫn nhốt trong lớp học.

    Trong bóng tối vô tận không ai nghe được tiếng kêu cứu của tôi.

    Trong đêm đen tràn ngập sự tuyệt vọng, tôi rúc vào chăn mền.

    Vết sẹo sau lưng như lửa đốt, vô cùng ngứa.

    Không khí trở nên vừa ẩm ướt vừa đặc quánh khiến tôi không thở nổi.

    Tôi nắm chặt lấy ga giường.

    Trong cơn hoảng loạn, tôi mò tìm lấy điện thoại.

    Giờ phút này, tôi tựa như tìm được ánh sáng trong đêm đen, vô thức bấm số.

    “Alo?”
    Giọng nói trầm ổn của Giang Văn Tự truyền đến từ đầu bên kia.

    Tôi muốn nói với anh rằng tôi vô cùng sợ hãi, anh có thể đến ở bên cạnh em không?
    Thế nhưng lời đến đầu môi, làm thế nào cũng không nói ra được.

    Tôi biết anh sẽ không tới.

    Tôi chua xót nói: “Anh hai, nếu như em chết đi, có phải anh sẽ hạnh phúc hơn?”
    Em chết đi, anh sẽ không cần phải áy náy, giày vò tự trách.

    Em chết đi, anh có thể thẳng tiến đến tương lai mà anh muốn.

    Trong khoảnh khắc, im lặng bao trùm.

    Tôi nín thở như đang chờ đợi một phiên tòa cuối cùng.

    Giờ phút này tôi nghĩ bản thân như một con bạc điên rồ và vô vọng, không chút do dự đặt tất cả con chip lên để đánh cược.

    Được ăn cả ngã về không.

    Khương Mẫn cười vui vẻ: “Ai vậy? A Tự mau đến đây, Vãn Vãn đang chờ anh kể chuyện trước khi ngủ đó.


    Hắn nói: “Nhầm số rồi, đừng gọi tới nữa.


    Giọng nói của anh bình tĩnh đến đáng sợ.

    Bên tai truyền đến tiếng tút tút.

    Như thể ai đó cầm chiếc búa nặng đập mạnh vào ngực tôi.

    m thanh dừng lại, im lìm.

    Tôi thua rồi.

    Cổ tay bị trầy xước đến bật máu.

    .

    Bọn họ đều đang sống rất hạnh phúc.

    Người tôi thương nhất và người tôi hận nhất, đều đang rất hạnh phúc.

    Ngay cả mẹ tôi cũng thay tôi tha thứ cho cô ta, chuyển đến ở trong nhà của họ.

    09.

    Ngày hôm sau.

    Giang Văn Tự đến đây.

    Đã rất lâu rồi tôi chưa gặp anh.

    Rõ ràng mới nửa tháng trôi qua, sao anh lại già đến vậy?
    Khi nhìn thấy tôi, anh hơi kinh ngạc.

    Tôi nhẹ giọng hỏi anh: “Ngạc nhiên lắm phải không anh hai? Em còn sống.


    Anh đưa tay lên như muốn chạm vào tôi.

    Anh hỏi tôi: “Ngôn Ngôn, sao em còn ở trong đây?”
    Tôi ngồi bên cửa sổ.

    “Để anh nhìn em một chút! ”
    “Anh hai, em sẽ không chúc phúc cho anh và Khương Mẫn.


    Cô ta giống tôi, không xứng đáng có được hạnh phúc.

    Hai chân của tôi đung đưa trong không trung.

    Trong mắt anh ấy hiện lên sự kinh ngạc, trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng trong đó.

    “Ngôn Ngôn đừng như vậy.


    “Anh có thể giải thích.


    “Đừng tiếp tục…”
    Tiếng gió rít gào, tôi không nghe rõ anh ấy nói gì.

    Cơ thể tôi đột nhiên trở lên nhẹ bẫng.

    Trong phòng vang lên một tiếng r*n r*: “Không…”
    Anh hai, chúc phúc cho em đi.

    Cuối cùng em cũng rời khỏi được lồng giam này.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 8: Phiên Ngoại Giang Văn Tự


    01.

    Ngày thứ mười sau khi Ngôn Ngôn rời khỏi, tôi sơn cả căn phòng này thành màu xanh dương.

    Như vậy cũng coi như ở bên cạnh em đi.

    02.

    Năm đầu tiên sau khi Ngôn Ngôn rời khỏi thế gian, tôi nghiên cứu cách chế tạo thuốc nổ.

    Lúc ra ngoài cửa, dì Thịnh gọi điện thoại tới.

    Bà ấy hỏi tôi: “Tiểu Tự, hôm nay có về nhà ăn cơm không? Dì làm món sườn xào chua ngọt mà con thích ăn đó.


    Trong lời nói của bà ẩn chứa những tiếng nấc nghẹn ngào.

    Tôi nhớ, đó là một đêm yên tĩnh, ánh trăng sáng ngời, tiếng sóng biển phát ra không ngừng từ chiếc loa.

    Ngôn Ngôn ngồi ở cửa sổ lồi, ôm đầu gối nói với tôi: “Anh, nếu có một ngày em chống chọi không nổi nữa, anh giúp em chăm sóc mẹ có được không? Coi như giúp em chuyện này, kiếp sau em trả lại anh.


    Em chôn mặt trong đầu gối, trên cổ tay là vết sẹo nhàn nhạt.

    Sẹo cũ, sẹo mới chằng chịt khắp nơi.

    Rất nhiều lời nói kẹt lại trong cuống họng.

    Tôi gấp cuốn tiểu thuyết lại, nhẹ giọng dỗ dành em: “Ngủ đi, nghe lời anh, ngủ đi.


    Lúc đó không phải là tôi không muốn đồng ý với em, mà tôi chỉ sợ, sợ em không còn gì để lưu luyến.

    Im lặng hồi lâu, tôi buông thõng tay xuống, nói: “Ừ.


    03.

    Năm thứ hai sau khi Ngôn Ngôn rời khỏi nhân thế, tôi đến công ty dược phẩm Khương thị, nhượng thành quả nghiên cứu của mình cho họ.

    Sau khi về nước, tôi không hề từ bỏ việc nghiên cứu.

    Cuối cùng sau một năm cũng có thành quả.

    Lúc trước Ngôn Ngôn luôn nói là em trì hoãn giấc mơ của tôi.

    Tôi phải nói không biết bao nhiêu lần, ước mơ ban đầu của tôi chính là hy vọng người tôi yêu hạnh phúc.

    Tôi hy vọng em ấy sẽ được hạnh phúc.

    04.

    Tôi bước vào công ty dược phẩm Khương thị.

    Lúc đó Khương Mẫn đang trong cuộc hôn nhân thất bại đầu tiên.

    Sự xuất hiện của tôi khiến cô ta được an ủi phần nào.

    Có một hôm, cô ta tát tôi, nói: “Anh là anh trai của Thịnh Ngôn Ngôn! Anh tiếp cận tôi vì cái gì? Trả thù tôi đúng không?”
    “Tôi nói cho anh biết, anh chỉ là một thằng đàn ông mà thôi, ở đâu chả có!”
    Tôi không muốn che giấu bất cứ thứ gì.

    “Em cho rằng chuyện Thịnh Ngôn Ngôn mắc bệnh có liên quan đến em? Là do cô ta quá yếu đuối.


    “Chẳng qua chỉ là một trò đùa nho nhỏ, vài câu chửi rủa không liên quan lại có thể khiến cô ta tự tử.


    Thật xin lỗi Ngôn Ngôn, xin em hãy tha thứ cho những lời nghĩ một đằng nói một nẻo của anh.

    “Anh biết rõ thân phận của em, anh không nghĩ là một đứa em kế không huyết thống có thể trở thành trở ngại giữa chúng ta.


    “Dùng tình yêu để trả thù một người, anh không ngu xuẩn như vậy.


    Những lời buồn nôn như vậy lại có thể phun ra từ miệng tôi.

    Tôi nói với cô ta, quan hệ giữa tôi và Thịnh Ngôn Ngôn không hòa hợp.

    Sao quan hệ giữa chúng tôi có thể không tốt được.

    Lúc tôi phát hiện ra tâm tư khác thường của mình thì tôi đã chọn một trường đại học ở rất xa.

    Tôi hận không thể chạy trốn ở chân trời góc biển.

    Tôi hận không thể ngừng xuất hiện trước mặt em trong cuộc đời này.

    Tôi ghét sự lựa chọn này, ngay sau đó tôi cũng hận bản thân vì đã đưa ra lựa chọn đó.

    Tôi vốn là hậu thuẫn kiên cường của em, vậy mà lại chạy thật xa, để lại em một mình.

    Nhìn xem, tôi đã làm gì cơ chứ.

    Em tự vẫn là một tay tôi thúc đẩy.

    Tôi đã tới quá muộn, Ngôn Ngôn của tôi vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi lăm.

    Từ đó về sau, thế giới của tôi chỉ toàn mưa giông, kéo dài mãi không ngừng.

    Năm năm tháng tháng.

    Cho đến ngày hôm nay, chưa từng dừng lại một khắc nào.

    05.

    Khương Mẫn bán tín bán nghi với những lời tôi nói.

    Tôi nói với cô ta rằng tôi hận Thịnh Ngôn Ngôn.

    Vì em mà ba bị sa thải.

    Vì để chữa bệnh cho em mà trong nhà loạn hết lên.

    Tôi chỉ có thể về nước.

    Tôi nói với Khương Mẫn rằng cuộc đời của tất cả chúng tôi đã bị em huỷ hoại.

    Thật xin lỗi Ngôn Ngôn, anh chỉ có thể làm như vậy.

    06.

    Năm thứ tư sau khi Ngôn Ngôn rời đi, tôi chuẩn bị kết hôn cùng Khương Mẫn.

    Ngày tôi đưa Khương Mẫn về nhà, tôi nhìn thấy Ngôn Ngôn.

    Em ấy đứng cạnh bàn ăn, nét mặt sợ hãi.

    Hình như vì Khương Mẫn mà em không dám tới gần.

    Có lẽ là ảo giác, có lẽ là chấp niệm của tôi, có lẽ là tôi bị bệnh.

    Có lẽ em oán hận tôi không thể làm gì cho em.

    Nhưng tôi nghĩ, cuối cùng trời cao cũng chiếu cố tôi.

    Để cho tôi có cơ hội được nhìn thấy em.

    Dù cho là thật hay giả, tôi vui mừng quá đỗi, nhưng lại không lộ ra bất cứ manh mối nào.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 9


    07.

    Đêm trước hôn lễ, tôi nhận được một chiếc áo cưới.

    Cửa tiệm kia đã sớm đổi địa điểm, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được bộ váy cưới này.

    Tôi đặt áo cưới trong phòng của Ngôn Ngôn.

    Ngôn Ngôn, anh xin lỗi, anh cho rằng chúng ta còn có về sau.

    Tôi lại xuất hiện ảo giác.

    Ngôn Ngôn oán hận nhìn tôi chằm chằm, giống như đang oán trách tôi, vậy mà em cũng biết tôi và Khương Mẫn kết hôn.

    08.

    Sáng sớm hôm sau, bộ váy cưới lẳng lặng nằm trên sàn nhà, như con búp bê rách váy bị người nào đó vứt đi.

    Đột nhiên tôi nhận ra rằng đây không phải ảo giác.

    Nhưng tôi không thấy, tôi không tìm thấy em.

    09.

    Buổi tối tôi nằm mơ, mơ thấy Ngôn Ngôn của tôi mặc chiếc váy cưới đính đầy ngọc trai xinh đẹp.

    Em đi lòng vòng ở trước mặt tôi, giống như con thiên nga thuần khiết ưu nhã.

    Em cười nhẹ hỏi tôi: “Anh hai, em có đẹp không?”
    Tôi nói đẹp lắm.

    Vô cùng xinh đẹp.

    Vành mắt của tôi nóng lên, là em năm mười bảy tuổi.

    Không có đau khổ, không có những vết thương chằng chịt.

    Ông trời ơi, xin hãy dừng lại ở khoảnh khắc này giups tôi đi.

    Lần này, lời khẩn cầu của tôi không đả động được trời xanh.

    Hình ảnh thay đổi.

    Gương mặt của em trở nên vô hồn.

    Máu nhuộm đỏ hoàn toàn chiếc váy.

    Tôi hét lớn rồi tỉnh dậy.

    Khương Mẫn bị đánh thức: “Ôi, sao lại ướt gối?”
    Tôi gần như không diễn nổi nữa.

    Trong đầu có một âm thanh vang lên, b*p ch*t cô ta đi, b*p ch*t cô ta báo thù cho Ngôn Ngôn, như thế mọi chuyện đều kết thúc.

    Ngày sinh nhật năm hai mươi lăm tuổi, Ngôn Ngôn nói rất đúng: “Em hy vọng mọi người đều hạnh phúc.


    Em ấy đi tuyệt tình như vậy, còn hu vọng chúng tôi hạnh phúc.

    Đồ lừa đảo.

    Tôi nói: “Là mồ hôi, nóng quá, anh ra ngoài hóng gió chút.


    10.

    Năm thứ năm Ngôn Ngôn ra đi, Khương Mẫn mang thai.

    Trải qua một năm, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy được Ngôn Ngôn.

    Em trốn trong phòng, không dám bước ra một bước.

    Tôi không tìm được cơ hội nói chuyện với em.

    Sau đó lại không thấy em đâu.

    11.

    Dì Thịnh vẫn chưa thể nào quên đj.

    Trong chúng tôi, không ai quên được.

    Bà chuẩn bị trộn thuốc ngủ vào trong đồ ăn, cũng may tôi tới kịp thời, thuốc ngủ bị tôi đổi thành vitamin.

    Tâm trạng của bà không ổn định.

    Tôi thuyết phục bố đưa dì Thịnh cùng hũ tro cốt của Ngôn Ngôn ròi mhoir căn nhà này.

    12.

    Năm thứ sáu sau khi Ngôn Ngôn mất, đứa bé ra đời.

    Bố của Khương Mẫn đã buông lỏng cảnh giác đối với tôi.

    Nhưng cáo già còn chưa lộ cái đuôi ra.

    .
     
    Bông Hồng Cuối Cùng
    Chương 10


    13.

    Năm thứ mười hai sau khi Ngôn Ngôn bỏ lại chúng tôi, Khương Mẫn mang thai lần hai.

    Tôi đã nắm giữ chứng cứ phạm tội trong tay nhưng vẫn chưa đủ để khiến gia đình nhà họ Khương bị trừng phạt nghiêm khắc.

    Tôi chỉ có thể chờ đợi.

    14.

    Năm thứ mười ba sau khi Ngôn Ngôn rời đi, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạc danh.

    Đầu bên kia là tiếng gió vô tận.

    Đùng.

    Một tia sét.

    Chắc là Ngôn Ngôn.

    Có lẽ đầu dây bên kia là Ngôn Ngôn.

    Giờ khắc này tôi như ngừng thở, hai tay không nhịn được mà run lên.

    Đã thật nhiều năm tôi chưa thấy em.

    Em còn trách tôi không?

    Em còn sợ tiếng sấm không? Em có muốn tôi bên cạnh em không?
    Lúc này, Khương Mẫn đi đến hỏi tôi: “Ai vậy? A Tự, mau đến đây, Vãn Vãn đang chờ anh kể truyện trước khi đi ngủ đó.


    Những lời kia đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng.

    Tôi nói đừng gọi tới nữa.

    Đây là câu nói mà tôi hối hận nhất trong cuộc đời.

    Tôi thật khốn nạn.

    15.

    Tôi ngày càng bất an.

    Ngày hôm sau tôi lái xe về nhà cũ.

    Em ấy thật sự vẫn còn ở đây!
    Nhưng hũ tro cốt rõ ràng đã bị mang đi.

    Đột nhiên tôi hiểu ra.

    Thì ra em luôn bị mắc kẹt ở đây.

    Em hé môi nhưng không phát ra chút âm thanh nào.

    Em nói gì cơ?
    Em ngồi trên lan can, bóng dáng cô độc, giống như con bướm gầy yếu.

    Đừng!
    Đừng làm như vậy đối với anh!
    “Không…”
    Em lại chết trước mặt tôi.

    Lần thứ hai.

    16.

    Rốt cuộc tôi không thể tìm thấy em.

    17.

    Năm thứ mười bốn sau khi Ngôn Ngôn chết.

    Sinh nhật tám tuổi của Vãn Vãn, tôi đưa con bé ra biển thả diều.

    Con bé cười đùa vui vẻ.

    Bỗng nhiên tôi như nhìn thấy Ngôn Ngôn khi còn bé.

    Quá giống.

    Ngôn Ngôn lúc đó cũng thích cười như vậy.

    Con bé hỏi tôi: “Bố ơi, sao bố lại khóc ạ?”
    18.

    Năm thứ mười năm sau khi Ngôn Ngôn rời bỏ tôi,
    Tôi làm được rồi.

    Nhưng mấy năm nay, những chuyện bẩn của Khương thị tôi cũng tham dự.

    Pháp luật khắc nghiệt, tôi không thể may mắn thoát khỏi.

    Cảnh sát Ngô vẫn giống như trước, vỗ vai của tôi, hỏi tôi: “Còn chuyện gì vướng bận không tôi giúp? Tôi sẽ cố gắng hoàn thành.


    “Cho tôi hai ngày, tôi gặp người nhà để chào tạm biệt.


    19.

    Trong nhà chứa đầy bụi bẩn.

    Ngôn Ngôn đang tựa vào cửa sổ lồi chờ tôi.

    Tóc trắng phủ đầy trên thái dương của tôi.

    Ngôn Ngôn của tôi vẫn xinh đẹp giống như ngày xưa.

    Người xấu đã bị trừng phạt thích đáng, em sẽ tha thứ cho tôi không?
    Không tha thứ cũng không sao.

    Thời gian còn rất dài, một ngày nào đó anh sẽ đến bên em.

    20.

    Chúng tôi đi ra biển.

    Cuối cùng, lần này tôi đã đưa được Ngôn Ngôn đi ngắm biển thực sự.

    Em không cần sợ hãi.

    Tôi có rất nhiều điều muốn nói với em.

    Nhưng lời đến khóe môi cũng không biết bắt đầu từ đâu.

    “Ngôn Ngôn, anh kể chuyện cũ cho em nghe nhé.


    Từ đây về sau, em sẽ ngủ ngon hằng đêm.

    Chuyện chưa kể xong, mặt trăng đã nhô lên khỏi mặt biển.

    Em vừa bước một bước vừa quay đầu lại.

    Tôi biết em không yên lòng.

    Tôi nói dối một chút.

    “Khương Mẫn chỉ là dọa em thôi, anh không sao, em thấy đó, viên cảnh sát kia còn cỗ vai anh, bọn anh là cộng tác.


    Lúc này em mới cười.

    Sao trời in lên mái tóc em.

    Bóng dáng em dần dần chìm vào sóng biển.

    Tôi nghe thấy tiếng gió, tiếng gió vô tận, như em đang thì thầm bên tai: “Anh hai, em mong anh sẽ hạnh phúc.


    Tôi nói được, anh sẽ hạnh phúc.

    Đêm hôm đó, tôi mơ một giấc mộng thật dài.

    Tôi mơ thấy Ngôn Ngôn của tôi lớn lên như người bình thường, thi đại học, tốt nghiệp, có công việc, kết hôn rồi sinh con.

    Sau đó tóc em bạc trắng, con cháu quây quanh chân.

    Mộng tỉnh.

    Bên ngoài song sắt, trời bắt đầu hửng sáng.

    Em không còn ở trần thế.

    Tôi lừa em.

    Ngôn Ngôn của tôi thiện lương như vậy nhất định sẽ được lên thiên đường.

    Còn tôi làm rất nhiều chuyện xấu chắc chắn phải xuống địa ngục.

    Chúng tôi sẽ không gặp được nhau.

    Không sao.

    Ông trời ơi, kiếp sau, xin người nhất định phải để cho em cười rực rỡ.

    Những bẩn thỉu, đau khổ kia giao cho tôi là được.

    Tôi nhớ một mình là được.

    - Hết-.
     
    Back
    Top Bottom