Cập nhật mới

Khác Bóng Dáng Lặng Lẽ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405031626-256-k169706.jpg

Bóng Dáng Lặng Lẽ
Tác giả: mieowin
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi là Tô Yến một người kì lạ từ tấm bé và tất cả những gì xung quanh tôi đều kì lạ kể cả nơi lớn lên ở đây vào mỗi đêm đều phải đóng cửa và thắp lên ánh sáng để tránh một thứ kìa lạ đến từ trong sương mù.



kinhdi​
 
Bóng Dáng Lặng Lẽ
Chương 1: Ngôi làng


Tôi là Tô yến sinh ra tại một nơi kì lạ, vào mỗi buổi tối tất cả gia đình trong ngôi làng tương đối nhỏ bé này đều đóng hết cửa và thắp lên một nguồn ánh sáng yếu ớt chỉ để như trốn tránh cái gì đó.

Tôi đã từng hỏi cha mẹ nhưng họ không hề có bất cứ ý định nào về việc tiết lộ cho tôi, họ chỉ nói là:

-Đến một thời điểm nhất định con sẽ biết được nhưng con phải nhớ! buổi tối phải đóng cửa thắp đèn.

Tôi cũng khó hiểu lắm nhưng vẫn phải nghe lời.

Vào một buổi tối, tôi quên đóng cửa, cha mẹ tôi vội vàng ném hai anh em tôi vào phòng đóng cửa.

Tôi chỉ biết, sau đó tôi không bao giờ gặp lại họ nữa mọi người lớn xung quanh tôi chỉ nói là họ đã "ngủ rồi " và chìm mãi trong giấc mộng ngàn thu.

À quên nói bây giờ gia đình tôi chỉ có hai người một là anh tôi Tô Lăng Phong hơn tôi 7 năm và tôi Tô yến.

Về mãi vài năm sau khi mà tôi được 17 tuổi anh tôi mới tiết lộ:

-Nơi này không bình thường, vào mỗi tối có những thứ ma quỷ gọi là tà linh từ sương mù sẽ xuất hiện dụ dỗ và sát hại mọi người bọn chúng thấy, chỉ biết chúng sợ ánh sáng và hãy nhớ thắp đèn mỗi tối và đóng chặt cửa.

Sau đó anh tôi cũng vĩnh viễn không còn tỉnh dậy nữa, thứ tôi nhận lại chỉ là một hộp tro cốt cùng bức tranh vẽ anh tôi, giờ thì tôi biết họ không hề ngủ mà là đã chết rồi đã đi rất lâu rồi, vì vậy tôi khá là suy sụp tự vẫn bản thân sao lại hại chết gián tiếp cha mẹ chứ.

"Keng...keng...keng"

Tiếng gọi của trưởng làng vang vọng khắp làng:

-Tới giờ gà gáy, tắt đèn mở cửa được rồi.

Cứ mỗi sáng ông ta đều dậy rất sớm và đánh chiêng gọi mọi người dậy, cũng phải thôi tại nơi rừng sâu heo hút này thì cũng không có mấy nhà có đồng hồ, ngày nào cũng vậy trường làng trước giờ tối nửa canh giờ và giờ gà gáy đều đánh chiêng om sòm khắp bốn phương tám hướng.

Lúc này tiếng gọi mềm mại của một người phụ nữ vang lên:

-Nè, tiểu Yến dậy ăn sáng thôi!

Một tiếng gọi khác cũng vang lên:

- Mấy giờ rồi, có dậy không đi chứ, ngủ gì mà như lợn.

Tô Yến vội vàng đáp lại:

-Dậy rồi, con dậy lâu rồi.

Đây chính là cô chú của Tô Yến là người nuôi nấng cậu từ nhỏ, vì gia đình cô chú là thợ săn nên Tô Yến đã được dạy từ nhỏ các kĩ năng cơ bản về cận chiến và quan sát cảnh vật, cũng vì thế Tô Yến phát hiện ra cậu có một kĩ năng thú vị đó là "Mắt ống ngắm" được Tô Yến đặt như thế phải có lý do chứ vì khi tập trung mắt của Tô Yến có thể nhìn rất xa.

Khi đi ra ngoài sân, cậu thấy chú cứ lẳng lặng mài dao và bảo trì mấy khẩu súng săn của mình, thấy vậy cô của Tô Yến bà Cẩm An càu nhàu:

-Ôi dào, ông làm như kiểu mấy thứ này mai ra ăn được ấy!

Thôi, Tiểu Yến mình vào ăn sáng.

Chú của Tô Yến tên là Tô Phong mới đứng dậy chậm rãi nói:

-Bà nói vậy là sao?

Làm như kiểu thực phẩm từ trời rơi xuống vậy.

Thấy như vậy Tô Yến vội vàng ngăn cản:

-Thôi ạ, vấn đề này mọi người tranh cãi có ích lợi gì đâu.

Cẩm An cũng nói:

-Đấy thấy chưa, tiểu Yến còn hiểu chuyện hơn anh.

Nhìn vẻ mặt của Tô Phong coi bộ cũng rất bất lực.

Dù hay cãi nhau như vậy mà hai người họ thật sự rất yêu thương lẫn nhau.

Ở nơi rừng sâu hiu quạnh này cũng có vài thành phần bất hảo luôn gây chuyện trong làng.

Có lần có kẻ muốn bắt cóc Cẩm An mà bị Tô Phong phát hiện, chú lập tức xin luôn một ngón tay của hắn.

Đến giờ khi gặp lại tên đó vẫn có ánh mắt thù địch đến Tô Phong.

Nơi này thì khó đi ra đi vào, nên điện năng được tiết kiệm hết mức không biết trưởng làng vài năm trước tìm đâu ra cái máy phát điện thấy ông ta nói là sửa từ mấy cái máy từ ngoài lạc vào còn chủ nhân của mấy cái đó chắc là bị xé xác rồi.

Mỗi nhà để được cung cấp thực phẩm thì đều phải có một người đi làm việc, có thể là trồng trọt,...

Nơi quỷ quái này thì,...

Mấy con tà linh ấy cũng chả tha cho sinh vật nào nên mấy thứ trong rừng cũng không phải là bình thường hết "Dê biết đứng hai chân, mèo biết nói, gà biết bay,...

Thì thứ động vật sống duy nhất bình thường có lẽ là cặp gà mà trưởng làng nuôi.

Trong lúc ăn thì ngoài đường có tiếng hét:

-Người....Có người chết!

Thấy vậy Tô Phong liền bỏ đũa mà chạy ra ngoài.

Khung cảnh thực sự khá là kinh khủng.

Cái xác bị tách hết tay chân mà xếp thành hình thù kì lạ.

Tô Yến buột miệng nói:

-Cái này ... giống con Dê nhỉ?

Sau câu nói của Tô Yến cũng có nhiều tiếng cảm thán:

-Quả thật là nhìn rất giống con Dê, hình như là đang quỳ nữa thì phải?

Lúc này trưởng làng Quách đi tới nói lớn:

-Nào...Nào có gì ăn đây hay gì mà xem!!

Tản ra nhà nào về nhà đó đi.

Sau đó ông ta lấy cái xẻng xuống chậm rãi tách các bộ phận của thị thể xuống tránh việc bị nhìn thành con Dê.

Rồi trưởng làng gọi:

-Tô Phong chúng ta đi thôi.

Khi này Tô Yến âm thầm nghĩ:

"sao lại phải tách ra, là để tránh cái gì sao?"
 
Bóng Dáng Lặng Lẽ
Chương 2: Không may


Chắc là do thái độ mà Trưởng làng dành cho Tô Yến không mấy thân thiện nên cậu ta không hề xem trọng lời nói của ông ta.

Thấy vậy Tô Phong mới lên tiếng:

-Kìa, Tô Yến đi vào nhà đi chứ!

Không nghe Trưởng Làng nói à?

Khi này, Tô Phong đã nói rồi chả có lý do gì mà cậu ở lại nữa.

Trưởng Làng lại lẩm bẩm:

-Con cái không ai dạy có khác!

Không biết nghe lời gì cả.

Dù trong lòng bực tức, nhưng Tô Phong ở đây thì cậu ta cũng không tiện làm gì.

Cùng lắm vãi hôm nữa cầm đá mà chọi cái cửa sổ nhà ông ta thôi.

Khi đã thấy Tô Yến đã đi đến giữa sân hai người đó mới quay người đi về hướng khác, lúc này bà Cẩm An lên tiếng:

-Thôi tiểu Yến vào ăn đi, chấp hai người đó làm gì.

Tô Yến ầm ừ đáp:

-Dạ...Con tới đây.

Sau khi giải quyết cái bụng đói thì Tô Yến đi ra khỏi nhà, Khi Cẩm An hỏi thì cậu chỉ đáp là đi dạo thôi.

Mà phải nói, cáu làng nhỏ như này thì dạo được ở đâu chứ?

Khi tới ngã ba cách nhà khoảng 12m Tô Yến nghe thấy tiếng động khả nghi từ trong ngõ, lúc bước tới thù trước mắt bỗng nhiên tối sầm.

Trước khi bất tỉnh Tô Yến nghe tiếng nói:

-Quả thật là mấy hôm nay chả mấy ai đi qua hẻm này, không biết chọn chỗ à?

Rồi Tô Yến hoàn toàn bất tỉnh.

Khi tỉnh lại cậu đã bị nhốt trong một căn hầm như là chỗ nhốt tù nhân vậy.

Hai tay hoàn toàn bị xích lại.

Thấy Tô Yến tỉnh lại thì có tiếng nói:

-Con cho' đó trước lấy tao cái ngón tay, để giờ xem thằng nào đau khổ hơn.

Mới nghe đối thoại đến đây Tô Yến đã biết là kẻ nào rồi.

Khi hắn ta định đánh tiếp thì có người ngăn cản:

-Thôi!

Lỡ mà có án mạng thì không tốt đâu.

Hắn ta liền đáp:

-sợ cái đ gì?

Cứ giết xong vứt xác ra cho tà linh gặm nhấm thôi.

Thấy đối phương còn chần chừ hắn tiếp tục nói:

-giờ mày không giết thì....

Mày nghĩ Tô Phong mà điều tra thì có phát hiện ra không?

Cho dù hắn không ưa đứa cháu này cho lắm thì ả Cẩm An vẫn rất thương nó, Tô Phong chắc chắn vẫn rất chú tâm.

Như hạ quyết tâm tên đó đáp một cách chắc nịch:

-Đúng....đúng mày nói rất đúng, thằng này hôm nay muốn không sống nổi.

Tô Yến thầm cảm thán trong đầu:

-Thằng này là Hoàng Giang với Dục cửu u trước bị Tô Phong đánh cho nằm liệt vài tháng, không ngờ lại bị tính sổ bởi cái này

Khoảng vài canh giờ sau, mặt trời đã khuất sau núi Hoàng Giang và cửu u trói Tô Yến lại rồi ném ra ngoài đường làng.

Trời sắc tối từ trong các ngõ ngách của làng, từng bóng đen quỷ dị chậm chậm tuôn ra như suối, một số lượng khá lớn chắc khoảng 13-18 con, bọn chúng đi đến chỗ Tô Yến, mà nhìn cậu.

Chúng ...

Cất lời mỉa mai:

-Khà...khà bọn tao dụ thì phải vài tháng mới có đồ ăn.

Thế mà,....

đám con người chúng mày lại tự giết hại lẫn nhau, khà....Thật là nực cười .

Nói đoạn cái bóng đen đứng gần cậu từ từ đưa móng tay mà rạch từng lớp da của cậu thứ sử dụng mà lại chính là cái móng tay của nó thứ đó sắc như dao lam.

Chậm rãi rạch từng lớp da của cậu.

Rồi đám tà linh ấy bay vào mà cắn xé.

Tiếc thét của Tô Yến vàng vọng cả đoạn đường.

Nhưng lại nhanh chóng dừng lại, từng vết thương của Tô Yến dần dần hồi phục lại rồi ánh mắt của cậu trở nên đờ đẫn móng tay từ từ dài ra, bấy giờ nhìn cậu không khác gì hồi sáng chỉ có điều nhìn cậu rất u ám.

Cứ thế Tô Yến đi chậm rãi trên đường làng cứ đi một cách vô định.

Ở diễn biến khác vào lúc 3 giờ chiều sau khi tiễn Tô Phong trở về Trưởng Làng Quách (Chu Hữu Quách) quay người vào làng sau đó ông ta đứng trước bàn thờ, ở trên đó thay vì là ảnh thờ lại là một tấm đá nhỏ trên đó ghi chữ "Phong" to tướng ông ta chậm rãi rạch một đường trên ngón tay rồi ông Chu nhỏ máu của bản thân lên tấm bia, vậy mà chữ Phong trên ấy lại phát sáng, một cái ánh sáng màu đỏ chói.

Sắc mặt của ông ta trở nên xanh xao như không có một chút máu nào trên mặt.

Sau khoảng vài phút Trưởng Làng Chu chậm rãi đi vào trong phòng, rồi hắn mở cái nắp hầm lên rồi đi vào, đường hầm này dẫn tới một căn phòng đa phần là chìm sâu dưới mặt đất chỉ lộ phần nhỏ ở trên, nơi này như là một nhà tù vậy ở đây còn có hai con tà linh bị trói chặt lại, không chỉ thế trên giá tường treo đủ loại đồ nghề giải phẫu rồi hệ thống chưng cất các thứ.

Sau vài giờ ông ta mới bước ra trên người lẫm tấm mồ hôi và trên tay lại đang cầm 1 lọ dầu không biết lấy từ đâu ra.

Ở phía này Cẩm An và Tô Phong vẫn đang rất sốt ruột vì Lúc này trời đã sậm tối trên người Tô Phong thì có rất nhiều mồ hôi như là mới chạy đi đâu về rồi Tô Phong cất dọng mệt nhọc:

-Tìm không thấy, căn bản là không thấy.

Bà Cẩm An thì tâm trạng rất lo lắng cho Tô Yến cả hai người ấy đều hướng ánh mắt tới đầu làng mà chờ đợi.
 
Bóng Dáng Lặng Lẽ
Chương 3: bí ẩn


Trong đêm tối, từ cuối con đường làng có một vài bóng dáng bước đi vô định trong bóng tối, trong đó có một người là Tô Yến, khi này cậu đi một cách cứng nhắc như là các khớp bị đóng băng lại.Thế mà tốc độ của Tô Yến vẫn không chậm.

-K..Khốn nạn thật.

Mình không thể điều khiển cơ thể sao.

Tô Yến trong lòng đầy vẻ hoang mang.

Nãy giờ cho dù cố gắng đến mấy thì Tô Yến vẫn không thể điều khiển cơ thể của bản thân, khi này có lẽ đang có một nhân cách khác đang điều khiển cơ thể của cậu.

Một nhân cách mới, là nhân cách tà ma.

Trong lúc cơ thể không điều khiển được thì Tô Yến cũng không cố gắng trong vô vọng nữa, mà cậu chú ý quan sát không gian xung quanh.

Cảnh vật làng quen thuộc về đêm lại kì lạ bất thường những cảnh vật xung quanh dường như xuất hiện hiện tượng chồng lấp các căn nhà như có 2 hình dạng khác nhau: một hiện đại một cổ kính.

Tô Yến trong lòng ngờ nghệch:

-S...sao cảnh vật lại như thế này, quá xa lạ rồi đi.

Trước mắt cậu không còn là cảnh làng quen thuộc của đầu thế kỉ 20, mà là như giữa lòng thành phố vậy.

Các toà nhà chọc trời thế nhưng lại mang vẻ ảm đạm cổ quái.

Trời đã sáng...

Tô Phong vội vàng chạy ra ngoài, xem đồng hồ thù chắc khoảng 4:32 sáng.

Khi mà tà linh quay người bỏ đi theo nhiều hướng khác nhau và từ từ biến mất, chúng lướt qua trước mặt Tô Phong nà không gây tổn hại gì cho ông ấy.

Sau đó Tô Phong chạy khắp các đường làng rồi....

ông ta thấy trước mặt là một bãi máu với một sợi dây bị xé nát, các mảnh vải vụn trải đầy trên đường, máu trên đó dường như đã khô cùng với cánh tay đã đứt lìa nhưng lại không thấy xác đâu.

Rồi Tô Phong bước tới , cúi xuống cầm lên một mảnh vải rồi cẩn thận xem xét.

Tô Phong cất giọng âm trầm:

-Trên cánh tay vết trói hằn lên rõ ràng, đi cùng là các vết bầm tím rõ ràng chắn chắn có người hại nó!

Và chắc chắn Tô Phong không bị tự kỉ vì sau lưng ông ta Chu hữu Quách và Cẩm An bước tới, thấy cảnh tượng ấy Trưởng Làng Chu cũng thất sắc, còn bà Cẩm An thù quy sụp xuống có vẻ rất suy sụp.

Chu Hữu Quách lên tiếng:

-Tôi sẽ điều tra rõ chuyện này.

Tô Phong đáp lại:

-Tôi mong rằng là như vậy.

Bấy giờ trước mắt Tô Yến là cảnh tượng xa lạ, các tà ma từ tối cũng bước ra, và hoạt động như những cái máy mà tiếp tục đi trên đường như được lập trình.

Trên những căn phòng ấy thì thoảng vẫn vọng ra tiếng người:

-Ca ca à sao bọn chúng nay đông vậy, hình...hình như còn có tên đang nhìn chúng ta!

Nghe vậy Tô Yến vội cúi đầu.

-Khoan!

Nào mình có thể điều khiển cơ thể lại rồi sao?

Tô Yến vui mừng nghĩ.

Cậu ta nhìn cái cột kế bên mà đưa tay lên cào một phát

"xoẹt"

Cái cột bị cào một cách ngọt xớt

Tô Yến thầm nghĩ:

-có vẻ vẫn còn là tà ma chỉ có điều là lấy lại được tự chủ rồi.

Khi này trong đầu có tiếng cất lên:

-Ta mệt rồi tạm để ngươi điều khiển vậy.

Rồi tầm nhìn thay đổi không phải là thay đổi vị trí mà đây là ở trong tiềm thức của Tô Yến.

Trước mặt cậu là một cái bàn, và 2 cái ghế, nơi đó có một người đang ngồi, là nhân cách tà ma cùa cậu.

Dù biết là ai nhưng Tô Yến vẫn hỏi:

-Ngươi là?

Thấy Tô Yến hỏi như vậy hắn ta cười khẩy mà đáp:

-Ta ư?

Ta là ngươi...nhưng...ngươi không phải là ta!

Cũng có thể gọi tao là "Hư".À đúng rồi ta không phải là phản chiếu cảm xúc của ngươi mà là cuội nguồn cảm xúc của mày nên... việc tao làm luôn là ý nghĩ cùa mày nên đừng có mà ý kiến.

Nói dứt câu thì Hư đóng "chat" lại mà đuổi Tô Yến ra.

Sau khi ngồi load một thời gian thì Tô Yến mới nghĩ:

-Từ khi nào mình có thêm một cái nhân cách trong tiềm thức thế này?

Mình bị điên rồi ư?.

Thay vì bận tâm tiếp vấn đề ấy thì Tô Yến có vấn đề phải làm rõ là đây là đâu ngay bây giờ đã.

Trên con đường dầu, trời không hề tối nhưng lại không thấy mặt trời ở đâu, sau khi đi xem xét một thời gian cậu nhận ra một vấn đề là nơi này các ngôi nhà dù không bật đèn thì cũng không có tà ma nào bước vào, cậu cũng đã thử rồi nhưng chỉ mới bước vào khoảng không gian cố định thì tay Tô Yến đã nóng bất thường rồi các dòng khói trắng bốc lên, điều này chứng tỏ các ngôi nhà ở đây không tự tiện vào được.

Khi này sau lưng Tô Yến vang lên tiếng nói:

-Chào!

Người đặc biệt?

Tô Yến quay người lại, đứng trước mặt cậu là một bóng người, hắn ta khoác một cái áo da màu xanh lam nhạt quần rộng màu đen với đôi dày cổ.

Trang phục của ông ta rất giống đồ Trung Hoa thời xưa.

Tô Yến bây giờ mấy nhận ra mà thốt lên:

-Khoan...Tôi hiểu tiếng Trung ư?

Thấy vậy ông ta bật cười rồi nói:

-Haha...Tà ma thì phân biệt gì ngôn ngữ? mà cũng đâu phải ai cũng duy trì được tâm trí khi biến thành tà ma đâu.
 
Bóng Dáng Lặng Lẽ
Chương3: người đặc biệt?


Tô Yến mở giọng nghi hoặc:

-Ý ông là?

ông ta đáp lại:

-cậu vẫn chưa hiểu vấn đề à?

Cụ thể là không phải chỉ mình cậu là tà ma có ý thức đâu!

Thôi chúng ta đi chỗ khác nói chuyện, ở đây không tốt.

Nói xong ông ta quay người bước đi, dù nghi ngờ nhưng Tô Yến vẫn theo sau.

đi được một đoạn ông ta lại nói :

-Đúng rồi, tự giới thiệu tôi họ Triệu, cậu gọi tôi là Triệu lão hay sao cũng được.

Đi được nửa canh giờ, hai người đúng trước một căn hầm cũ kĩ, lão Triệu đẩy cửa mà bước vào.

Căn hầm sáng sủa, hai bên hành lang dài có châm đuốc, nhưng không giấu được không khí u ám ở đây.

"kéttt"

Tiếng mở cửa vang lên lão Triệu bước vào một văn phòng rộng rãi.

Ở bên trong còn có ba người nữa, một trai hai người con gái.

người đàn ông ấy khoảng 35 tuổi cất lời:

-lão Triệu tìm được một người mới à.

Triệu lão bước tới ngồi xuống ghế rồi ông ta nói với Tô Yến:

-Chúng ta tiếp tục nội dung lúc nãy được rồi, cậu chắc cũng đang tự hỏi là bọn họ là ai đúng không?

Tô Yến gật đầu nhẹ.

Lão Triệu nói tiếp:

-Thực chất chúng ta là một dạng tương đồng, bị ảnh hưởng bởi không gian nơi đây mà biến đổi, nhưng khác với tà ma ngoài kia thì chúng ta vẫn có tính tự chủ tất cả những người ở đây đều được gọi chung là "Chí âm nhân".

Tô Yến nghĩ:

-Chí âm nhân?

Tên này dài dòng quá nhỉ.

Lão Triệu lại nói:

-Chí âm, là chỉ những sự liên quan tới "âm" mang năng lượng âm nên chúng ta vào ban đêm thì sẽ được tăng cường rất lớn.

Nhưng, Âm nhân chúng ta có điểm yếu rất lớn, đó là vật chí dương, chính là những thứ trước cửa nhà mà cậu định vào đấy, những năng lượng nó toả ra gây ảnh hưởng rất lớn tới Âm nhân chúng ta.

Tô Yến mới hỏi:

-Vậy tức là dầu đèn không có phải là khắc chế tà ma mà là do khí chí dương nó toả ra ư?

-Hà hà, cậu hiểu vấn đề đấy~

Lão triệu cười nói.

khi này người đàn ông trung niên mới nói:

-Ông đừng lấy hết lời chứ?

à, tự giới thiệu tôi họ Từ tên là Từ vệ quốc cậu gọi tôi là chú Từ cũng được.

Tô Yến gật đầu chào:

-Vậy chào chú Từ ạ.

Khi này có tiếng phụ nữ vang lên:

-Thôi, chào hỏi để sau đi trời sắp sáng rồi đấy cẩn thận lại "cháy" cả đám giờ.

Cất lời là một người phụ nữ tóc trắng, khuôn mặt sắc sảo khoác một chiếc áo khoác dài màu đen che phần lớn thân.

Lão Triệu nói:

-Cố bạch nhi nói đúng, trời sắp sáng rồi.

Sau đó lão quay người nhìn Tô Yến nói:

-Cậu đi theo tôi ở đây không được nữa.

Sau đó đám người đi ra cửa hầm, khi này mặt trời cũng gần như đã ló dạng, sương mù đang dần tan và các tà ma đang hướng về một hướng giống nhau, tiếp đó không gian trước mặt cậu vặn vẹo đưa đám người đến một hòn đảo.

Thực vật trên đây như đã chết sạch rồi vậy.

Lão Triệu lên tiếng:

-Đây là "chí âm chi địa" là nơi mà tà ma hoạt động vô tư không lo mặt trời hay các chí dương khác.

Sau đó nhóm người tiếp tục đi về hướng trước đảo nơi mà có một hồ nước toạ lạc ở đó, trên hồ nước có một ngôi nhà gỗ, trước sân còn ó bàn đá, khá là giống nơi nghỉ hưu của các bô lão.

Từ lời lão Triệu tiết lộ cho Tô Yến một số thông tin như:" hai người còn lại là Lâm cổ, và Triệu tư dung khá là ít nói chuyện.

Khi đi vào ngôi nhà lão Triệu nói:

-Tô Yến cậu ở căn phòng thứ ba tầng hai nhé tí nữa tất cả xuống đây họp.

Trong căn phòng khá đầy đủ có tủ, bàn, ghế, giường các thứ.

Tô Yến cảm nghĩ:

-cơ sở vật chất khá ổn nhỉ?

Cũng lạ coi bộ họ khá là sợ ánh sáng, mà mình nhớ tà ma thì làm gì sợ ánh sáng đâu chỉ là...

Bị suy yếu thôi mà?

Khi này trong đầu Tô Yến vang lên tiếng nói:

-Tôi biết cậu đang nghĩ gì?

Tô Yến nói:

-Hư?

ý cậu là sao?

"sao thái độ tên đó hôm nay tốt thế nhỉ "-Tô Yến thầm nghĩ.

Hư nói tiếp:

-Đừng phán xét tôi chứ!

Thôi kệ, thực chất mấy tên đó không giống cậu.

-Ý là?

Tô Yến hỏi.

Hư đáp:

-Đừng ngắt lời tôi chứ!

Thực chất trong đó chỉ có Cố bạch nhi là tà ma!

Thấy Tô Yến định nói gì đó Hư đã chặn họng:

-Đừng hỏi sao tôi biết, cậu nghe gì nói gì tôi đều thấy.

Mấy tên còn lại gọi là "ma quái".

Ma quái có nhiều loại có tên có thể giả dạng cũng có thế ẩn nấp mà ám sát.

Tô Yến hỏi:

-ý cậu là mấy người đó không giống tôi ư?

Hắn ta cười mà nói tiếp:

-cũng không phải không giống, đều là quỷ quái trong mắt người bình thường mà thôi.

khi này ngoài cửa có tiếng gọi:

-Tô Yến xuống họp đi!

-Là lão Triệu ư?

Tô Yến vội vàng ổn định lại mà đáp lại:

-được rồi!

Tôi xuống đây.

Trên lúc đi xuống cậu mới có thời gian mà nhìn xung quanh, cánh cửa sổ màu xám đục ấy vẫn đủ để nhìn cảnh vật bên ngoài, vẫn vẻ hoang vắng và không có sức sống ấy, nhưng cậu lại cảm thấy có ai đang nhìn mình!
 
Back
Top Bottom