Tô Yến mở giọng nghi hoặc:
-Ý ông là?
ông ta đáp lại:
-cậu vẫn chưa hiểu vấn đề à?
Cụ thể là không phải chỉ mình cậu là tà ma có ý thức đâu!
Thôi chúng ta đi chỗ khác nói chuyện, ở đây không tốt.
Nói xong ông ta quay người bước đi, dù nghi ngờ nhưng Tô Yến vẫn theo sau.
đi được một đoạn ông ta lại nói :
-Đúng rồi, tự giới thiệu tôi họ Triệu, cậu gọi tôi là Triệu lão hay sao cũng được.
Đi được nửa canh giờ, hai người đúng trước một căn hầm cũ kĩ, lão Triệu đẩy cửa mà bước vào.
Căn hầm sáng sủa, hai bên hành lang dài có châm đuốc, nhưng không giấu được không khí u ám ở đây.
"kéttt"
Tiếng mở cửa vang lên lão Triệu bước vào một văn phòng rộng rãi.
Ở bên trong còn có ba người nữa, một trai hai người con gái.
người đàn ông ấy khoảng 35 tuổi cất lời:
-lão Triệu tìm được một người mới à.
Triệu lão bước tới ngồi xuống ghế rồi ông ta nói với Tô Yến:
-Chúng ta tiếp tục nội dung lúc nãy được rồi, cậu chắc cũng đang tự hỏi là bọn họ là ai đúng không?
Tô Yến gật đầu nhẹ.
Lão Triệu nói tiếp:
-Thực chất chúng ta là một dạng tương đồng, bị ảnh hưởng bởi không gian nơi đây mà biến đổi, nhưng khác với tà ma ngoài kia thì chúng ta vẫn có tính tự chủ tất cả những người ở đây đều được gọi chung là "Chí âm nhân".
Tô Yến nghĩ:
-Chí âm nhân?
Tên này dài dòng quá nhỉ.
Lão Triệu lại nói:
-Chí âm, là chỉ những sự liên quan tới "âm" mang năng lượng âm nên chúng ta vào ban đêm thì sẽ được tăng cường rất lớn.
Nhưng, Âm nhân chúng ta có điểm yếu rất lớn, đó là vật chí dương, chính là những thứ trước cửa nhà mà cậu định vào đấy, những năng lượng nó toả ra gây ảnh hưởng rất lớn tới Âm nhân chúng ta.
Tô Yến mới hỏi:
-Vậy tức là dầu đèn không có phải là khắc chế tà ma mà là do khí chí dương nó toả ra ư?
-Hà hà, cậu hiểu vấn đề đấy~
Lão triệu cười nói.
khi này người đàn ông trung niên mới nói:
-Ông đừng lấy hết lời chứ?
à, tự giới thiệu tôi họ Từ tên là Từ vệ quốc cậu gọi tôi là chú Từ cũng được.
Tô Yến gật đầu chào:
-Vậy chào chú Từ ạ.
Khi này có tiếng phụ nữ vang lên:
-Thôi, chào hỏi để sau đi trời sắp sáng rồi đấy cẩn thận lại "cháy" cả đám giờ.
Cất lời là một người phụ nữ tóc trắng, khuôn mặt sắc sảo khoác một chiếc áo khoác dài màu đen che phần lớn thân.
Lão Triệu nói:
-Cố bạch nhi nói đúng, trời sắp sáng rồi.
Sau đó lão quay người nhìn Tô Yến nói:
-Cậu đi theo tôi ở đây không được nữa.
Sau đó đám người đi ra cửa hầm, khi này mặt trời cũng gần như đã ló dạng, sương mù đang dần tan và các tà ma đang hướng về một hướng giống nhau, tiếp đó không gian trước mặt cậu vặn vẹo đưa đám người đến một hòn đảo.
Thực vật trên đây như đã chết sạch rồi vậy.
Lão Triệu lên tiếng:
-Đây là "chí âm chi địa" là nơi mà tà ma hoạt động vô tư không lo mặt trời hay các chí dương khác.
Sau đó nhóm người tiếp tục đi về hướng trước đảo nơi mà có một hồ nước toạ lạc ở đó, trên hồ nước có một ngôi nhà gỗ, trước sân còn ó bàn đá, khá là giống nơi nghỉ hưu của các bô lão.
Từ lời lão Triệu tiết lộ cho Tô Yến một số thông tin như:" hai người còn lại là Lâm cổ, và Triệu tư dung khá là ít nói chuyện.
Khi đi vào ngôi nhà lão Triệu nói:
-Tô Yến cậu ở căn phòng thứ ba tầng hai nhé tí nữa tất cả xuống đây họp.
Trong căn phòng khá đầy đủ có tủ, bàn, ghế, giường các thứ.
Tô Yến cảm nghĩ:
-cơ sở vật chất khá ổn nhỉ?
Cũng lạ coi bộ họ khá là sợ ánh sáng, mà mình nhớ tà ma thì làm gì sợ ánh sáng đâu chỉ là...
Bị suy yếu thôi mà?
Khi này trong đầu Tô Yến vang lên tiếng nói:
-Tôi biết cậu đang nghĩ gì?
Tô Yến nói:
-Hư?
ý cậu là sao?
"sao thái độ tên đó hôm nay tốt thế nhỉ "-Tô Yến thầm nghĩ.
Hư nói tiếp:
-Đừng phán xét tôi chứ!
Thôi kệ, thực chất mấy tên đó không giống cậu.
-Ý là?
Tô Yến hỏi.
Hư đáp:
-Đừng ngắt lời tôi chứ!
Thực chất trong đó chỉ có Cố bạch nhi là tà ma!
Thấy Tô Yến định nói gì đó Hư đã chặn họng:
-Đừng hỏi sao tôi biết, cậu nghe gì nói gì tôi đều thấy.
Mấy tên còn lại gọi là "ma quái".
Ma quái có nhiều loại có tên có thể giả dạng cũng có thế ẩn nấp mà ám sát.
Tô Yến hỏi:
-ý cậu là mấy người đó không giống tôi ư?
Hắn ta cười mà nói tiếp:
-cũng không phải không giống, đều là quỷ quái trong mắt người bình thường mà thôi.
khi này ngoài cửa có tiếng gọi:
-Tô Yến xuống họp đi!
-Là lão Triệu ư?
Tô Yến vội vàng ổn định lại mà đáp lại:
-được rồi!
Tôi xuống đây.
Trên lúc đi xuống cậu mới có thời gian mà nhìn xung quanh, cánh cửa sổ màu xám đục ấy vẫn đủ để nhìn cảnh vật bên ngoài, vẫn vẻ hoang vắng và không có sức sống ấy, nhưng cậu lại cảm thấy có ai đang nhìn mình!