Cập nhật mới

Khác [Bonbin]ghost in the school

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396438051-256-k397634.jpg

[Bonbin]Ghost In The School
Tác giả: sunflower19011998
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu truyện kề về cái chết bí ẩn của cậu học sinh cấp 3 tại trường trung học phổ thông Hangang high school .Và cuộc gặp gỡ hài hước và bất ngờ giữa hồn ma và cậu học sinh mới chuyển đến Koo Bonhyuk, từ đây câu chuyện duyên kiếp của hai người được bắt đầu theo sau đó là bí ẩn về cái chết của Oh Hanbin dần được hé lộ,hung thủ thực sự là ai và câu chuyện tình yêu của hai người liệu sẽ có cái kết tốt đẹp.

Cảnh báo:truyện có yếu tố bạo lực và kinh dị không phù hợp cho những người yếu tim
Mời các iE cùng đón xem nhé.



romantic​
 
[Bonbin]Ghost In The School
Chương 1


CHƯƠNG 1: CÁI CHẾT CỦA OH HANBIN (PHẦN 1)

(Góc nhìn thứ ba – buổi tối mưa định mệnh)

Mưa đổ xuống Hangang High School như một lời nguyền.

Tiếng gió quất vào những ô cửa kính kêu rít lên, kéo theo hơi lạnh len lỏi qua từng hành lang dài hun hút.

Cả ngôi trường chìm trong màu xám xịt – một thứ u buồn đặc quánh, như thể không chỉ mưa mà còn có cả nỗi tuyệt vọng đang trút xuống.

Ở tầng bốn, dãy nhà chính, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những khoảng sáng tối chập chờn trên bức tường bong sơn.

Trong không gian đó, một bóng người nhỏ gầy đang lùi dần về phía lan can.

Đó là Oh Hanbin – học sinh lớp 2-3.

Áo sơ mi đồng phục của cậu dính bết vào người, loang lổ những vệt máu khô và nước mưa.

Hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng trong tuyệt vọng.

Trước mặt Hanbin là ba học sinh nam khác, đồng phục xộc xệch, mặt mũi bừng bừng vẻ hả hê và tàn nhẫn.

Một trong số đó – cao lớn, tóc nhuộm nâu, đôi mắt lạnh ngắt – ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, giọng khinh miệt:

"Thằng rác như mày mà cũng dám báo thầy chủ nhiệm à?"

Hanbin run rẩy, miệng bật ra vài tiếng lạc giọng:

"Tôi... tôi không có... tôi chỉ—"

"Câm mồm!" – kẻ kia hét lên, rồi túm cổ áo cậu, đẩy mạnh vào tường.

Tiếng va chạm khô khốc vang vọng khắp hành lang.

Một giọt máu đỏ sẫm lăn xuống mép môi Hanbin, hòa vào nước mưa.

Cậu không còn sức để phản kháng nữa.

Cơ thể mệt mỏi, tinh thần rệu rã sau những ngày bị bọn chúng dày vò.

Một ngày... hai ngày... rồi thành thói quen.

Không ai giúp đỡ.

Không ai quan tâm.

Chỉ có im lặng – và những nụ cười chế giễu.

Một tên khác cười nhạt, giơ điện thoại lên quay:

"Quay cho rõ nhé, lần này để nó quỳ xin lỗi luôn.

Cho cả trường xem cái mặt đạo đức giả của nó."

Hanbin lắc đầu, giọng khàn đặc:

"Đừng... xin các cậu... tôi sẽ xóa hết...

đừng làm vậy nữa..."

Nhưng đáp lại cậu chỉ là một cú đấm thẳng vào má.

Mọi thứ quay cuồng.

Tiếng cười, tiếng gió, tiếng mưa hòa vào nhau như một bản nhạc méo mó.

Hanbin ngã xuống sàn.

Cậu thấy mùi sắt tanh trong miệng, và một thoáng ý nghĩ lóe lên: Nếu mình chết, có lẽ họ sẽ dừng lại.

Nhưng rồi, tiếng bước chân tiến lại gần.

Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ áo, kéo cậu lên, ép vào lan can.

Tên tóc nâu nhếch mép:

"Thấy gì chưa, Hanbin ngoan hiền?

Từ giờ, mày đừng hòng mở miệng nữa."

Hắn đẩy mạnh, khiến phần thân trên của Hanbin lật qua mép lan can.

Gió ào vào, lạnh buốt.

Dưới kia là khoảng sân bê tông hun hút, mưa tạt trắng xóa.

Hanbin run rẩy, tay bấu lấy thanh sắt lạnh ngắt, giọng thều thào:

"Làm ơn... tha cho tôi..."

Một giây im lặng.

Rồi tên kia khẽ cười, cúi xuống thì thầm bên tai cậu:

"Đi chết đi."

Cú đạp mạnh vào ngực khiến Hanbin mất thăng bằng.

Thế giới như nổ tung trong đầu.

Tiếng hét tắc nghẹn.

Không khí rít qua tai.

Hình ảnh những khuôn mặt biến dạng phía trên nhòe đi, rồi biến mất.

Khoảnh khắc đó – cậu không còn cảm nhận được gì ngoài gió, nước mưa và nỗi đau dồn dập từ cơ thể.

Rồi...

"RẦM!"

Một âm thanh khô lạnh vang vọng.

Tất cả kết thúc.

Trên sân trường, học sinh ùa ra.

Tiếng hét vang lên.

Ai đó run run gọi điện cho cảnh sát.

Một số đứa sợ hãi đến mức nôn ngay tại chỗ.

Cơn mưa vẫn không ngừng.

Gió cuốn phăng chiếc dù của một nữ sinh, lật tung nó lên trời, xoáy quanh rồi rơi xuống gần thi thể.

Oh Hanbin nằm đó, đôi mắt mở trừng, như vẫn muốn nói điều gì chưa kịp.

Mái tóc ướt dính bết, khuôn mặt lẫn lộn giữa máu và nước.

Trên cổ, những vết hằn tím bầm hiện rõ.

Bàn tay trái cào nát lớp xi măng, móng gãy rớm máu.

Cảnh sát đến muộn.

Quá muộn.

Khi họ căng dây phong tỏa hiện trường, đèn đỏ xanh nhấp nháy hắt lên bức tường loang lổ, trời vẫn đổ mưa.

Một giáo viên nữ đứng bên, tay run rẩy ôm miệng.

Bên cạnh, thầy chủ nhiệm lớp 2-3 – người từng phạt Hanbin vì "báo cáo sai sự thật" – lặng lẽ cúi đầu, không nói gì.

Cảnh sát trưởng nhìn lên lan can tầng bốn.

Cánh cửa sổ còn mở, rèm trắng bay phất phơ.

Ông cau mày:

"Không có dấu vết giằng co?

Kỳ lạ thật."

Nhân viên pháp y đáp, giọng khẽ run:

"Có.

Nhưng mờ lắm.

Còn... vết máu này, xem ra không phải của cú ngã.

Cậu ấy bị đánh trước đó."

Báo cáo sơ bộ vài giờ sau ghi rằng Hanbin tự tử do áp lực học tập và trầm cảm.

Không một dòng nào nhắc đến dấu bầm ở cổ hay vết đạp ở ngực.

Vụ án khép lại nhanh đến mức khó tin.

Đêm hôm ấy, trường Hangang bị bao phủ trong không khí lạnh đến rợn người.

Phòng học lớp 2-3 bị niêm phong, cửa sổ dán băng cảnh báo.

Nhưng người gác đêm kể lại – vào khoảng 4 giờ 44 phút sáng, ông thấy ánh đèn trong lớp chớp nháy vài lần, rồi tắt hẳn.

Từ hôm đó, hành lang tầng bốn bắt đầu có những điều kỳ lạ.

Cánh cửa sổ tự mở dù đã khóa.

Tiếng bước chân vang lên khi không có ai.

Một vài học sinh táo bạo kể rằng họ nghe thấy tiếng ai đó nức nở trong nhà vệ sinh tầng bốn – giọng nam, trẻ, yếu ớt.

Không ai dám ở lại sau 6 giờ tối nữa.

Trong một góc tối nào đó của trường, Hanbin mở mắt ra lần nữa.

Không còn hơi thở.

Không còn nhịp tim.

Nhưng cậu vẫn... tồn tại.

Trước mắt cậu là chính thân thể mình – nằm bất động, đầy máu, đôi mắt trừng trừng.

Cảnh tượng ấy khiến Hanbin thét lên, nhưng không một âm thanh nào phát ra.

Cậu cố chạm vào người mình, bàn tay xuyên qua như chạm vào không khí.

Hanbin lùi lại, run rẩy.

"Đây là...

đâu?...

Tôi... chết rồi sao?"

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng mưa.

Ánh đèn nhấp nháy.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Hanbin nhìn quanh – sân trường vắng tanh, mọi vật phủ một lớp sương mờ dày đặc.

Mọi âm thanh xa dần, như bị nuốt vào hư không.

Cậu gọi trong tuyệt vọng:

"Có ai không...

Cứu tôi..."

Không một ai đáp lại.

Rồi, từ trên tầng bốn, cánh cửa sổ khẽ kẽo kẹt đóng lại – chậm rãi, lạnh lẽo – như thể chính ngôi trường cũng đang tiễn đưa một sinh mệnh.

Hanbin đứng lặng giữa sân, đôi mắt mở to, không còn nước mắt để rơi.

Mọi thứ quanh cậu chìm dần vào bóng tối.

Và từ giây phút đó, một linh hồn bị mắc kẹt ra đời.

"Tôi vẫn ở đây...

Nhưng không ai nhìn thấy tôi nữa."
 
[Bonbin]Ghost In The School
Chương 2


CHƯƠNG 2: LINH HỒN TRONG BÓNG TỐI

Đêm thứ ba sau cái chết của Oh Hanbin.

Hangang High School vẫn sáng đèn khuya – những ô cửa sổ hắt ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, loang loáng như mắt của ai đó đang dõi nhìn.

Cơn mưa đã dứt, nhưng không khí vẫn ẩm lạnh, đặc quánh mùi sắt và bụi.

Trên sân trường, lá cây lất phất bay, va vào nhau nghe lạo xạo.

Và ở nơi đó – giữa khoảng sân từng thấm máu của mình – Hanbin vẫn đứng đó, trơ trọi như cái bóng không tên.

Thời gian với cậu bây giờ chẳng còn ý nghĩa.

Ngày và đêm hòa vào nhau.

Ánh nắng không chạm tới da, và gió chẳng còn làm cậu thấy lạnh.

Cậu chỉ biết... tồn tại.

Hanbin đã thử mọi cách để rời khỏi trường.

Ban đầu, cậu chạy về phía cổng chính – nơi từng là con đường quen thuộc mỗi sáng đến lớp.

Nhưng khi chỉ còn cách cánh cổng vài mét, một luồng lực vô hình chặn lại, mạnh đến mức khiến cơ thể cậu văng ngược ra sau.

Không có vết thương, nhưng đau đớn tột cùng.

Như có thứ gì đó đang ghì chặt lấy linh hồn, không cho nó rời khỏi nơi này.

Hanbin đã thử thêm nhiều lần nữa.

Cậu đi về phía nhà xe, thử lách qua hàng rào, thậm chí chui qua khe cửa – nhưng cứ mỗi lần tiến quá ranh giới, cả người lại bị đẩy bật lại, rơi vào bóng tối.

Sau cùng, Hanbin chỉ biết ngồi gục bên cổng trường, mắt trân trân nhìn về phía con đường dài dẫn ra thế giới bên ngoài – nơi từng có gia đình đang đợi cậu về.

Trong cơn tuyệt vọng, ký ức chảy về như dòng phim cũ.

Mẹ cậu, người phụ nữ gầy gò nhưng ánh mắt dịu dàng, thường dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.

Cha cậu, luôn nói ít nhưng mỗi lần về muộn đều mang theo vài món ăn mà Hanbin thích.

Họ từng nói: "Hanbin à, cố gắng học tốt nhé.

Con là niềm tự hào của ba mẹ."

Nhưng giờ, niềm tự hào ấy chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo nằm trong quan tài, và linh hồn của nó bị nhốt ở nơi không ai nghe thấy tiếng kêu.

Hanbin bật khóc.

Nhưng giọt nước mắt không rơi.

Từ mắt cậu chỉ có ánh sáng mờ xanh, nhạt nhòa rồi tan biến.

Những ngày sau đó, Hanbin bắt đầu lang thang trong trường.

Không ai nhìn thấy cậu.

Không ai nghe thấy tiếng cậu gọi.

Cậu chứng kiến bạn bè cũ vẫn đi học như bình thường.

Một số đứa tỏ ra sợ hãi khi đi ngang qua chỗ cậu chết, nhưng rồi cũng nhanh chóng quên.

Giáo viên chủ nhiệm – người từng mắng cậu vì "bịa chuyện bị bắt nạt" – vẫn đứng trên bục giảng, khuôn mặt thản nhiên.

Kẻ đã đạp cậu rơi xuống – Han Seojin – thậm chí còn cười đùa với đám bạn trong căn tin, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hanbin nhìn họ, lòng dâng lên một cảm giác vừa cay đắng vừa trống rỗng.

"Các người... thật sự quên tôi nhanh đến vậy sao?"

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Tấm bảng đen sau lưng cậu bất chợt rít lên một tiếng két dài, rồi những dòng chữ mờ ảo bắt đầu hiện ra – như thể chính nỗi hận trong lòng Hanbin đang khắc vào không khí:

"Tôi vẫn ở đây."

Hôm sau, lớp học nhốn nháo.

Cô lao công báo rằng khi dọn lớp vào buổi sáng, cô thấy bảng viết đầy chữ, dù chiều hôm qua lớp đã khóa.

Một số học sinh rùng mình, nhưng rồi lại đổ cho trò đùa.

Chỉ có một người – Koo Bonhyuk, học sinh mới chuyển đến – đứng lặng nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Tối hôm đó, Hanbin trở lại lớp 2-3.

Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, loang lổ trên nền gạch.

Cậu ngồi trên bàn học cũ của mình, tay khẽ vuốt lên mặt bàn – nơi trước kia cậu từng khắc ba chữ nhỏ: O.H.B.

Tiếng cửa mở cọt kẹt.

Một bóng người bước vào.

Là Hyuk – người mà Hanbin đã để ý từ buổi đầu cậu chuyển đến.

Cậu ấy có dáng người gầy, mắt luôn trầm tư, khác hẳn đám học sinh ồn ào khác.

Hyuk đặt cặp xuống bàn, nhìn quanh như đang tìm thứ gì đó.

Hanbin sững lại.

Linh hồn cậu vốn đã quen với việc bị lãng quên, vậy nên khi thấy ai đó đến đây – vào giờ này – cậu chỉ lặng im dõi theo.

Hyuk rút ra một tờ giấy cũ, đọc nhỏ giọng:

"...

Oh Hanbin – học sinh lớp 2-3, tử vong do rơi từ tầng bốn xuống sân trường."

Giọng cậu run nhẹ.

"Nhưng mà... tại sao ở đây lại không ai nhắc đến chuyện bị bắt nạt?"

Hanbin chớp mắt.

Cậu không ngờ rằng, có người đang tìm hiểu về mình.

Hyuk đi quanh lớp, ánh đèn điện thoại hắt lên tường.

Cậu cúi xuống bàn Hanbin – chiếc bàn đã bị dọn trống – và khẽ thở dài.

"Người ta nói cậu là học sinh tốt, ngoan hiền, nhưng cũng có vài lời đồn...

Tôi không tin vào mấy lời đồn đó đâu."

Hanbin tiến lại gần, ngón tay khẽ chạm vào vai Hyuk – nhưng lập tức, cậu giật mình.

Hyuk khẽ rùng mình, quay đầu lại.

Trong khoảnh khắc đó, hai ánh mắt – một người sống, một linh hồn – dường như chạm nhau.

Hanbin ngỡ ngàng.

Còn Hyuk thì lẩm bẩm:

"Có ai...

ở đây không?"

Không có lời đáp, chỉ có tiếng gió.

Nhưng khi Hyuk quay đi, Hanbin lại thấy trong tim mình – hay đúng hơn, trong thứ còn sót lại của linh hồn – có gì đó vừa chuyển động.

Một tia hy vọng mong manh.

Đêm dần trôi.

Hyuk ra về.

Hanbin vẫn ngồi đó, nhìn theo ánh đèn pin của cậu khuất dần sau hành lang.

Lâu lắm rồi, cậu mới có cảm giác như ai đó đang nghe mình, dù chỉ trong thoáng chốc.

Khi ánh trăng tròn treo cao, Hanbin thử gọi tên cậu – rất khẽ:

"Hyuk à..."

Tiếng gọi tan trong gió, nhưng không hiểu sao, Hyuk – người đã đi đến gần cầu thang – lại quay đầu lại, nhìn về phía lớp học.

Hanbin đứng chết lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt tin rằng... có lẽ, giữa hai thế giới, vẫn có một sợi dây mỏng manh kết nối họ.

Đêm đó, Hanbin không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa.

Và chính khoảnh khắc ấy – khi cậu bắt đầu khao khát được lắng nghe, được nhìn thấy, được minh oan – cũng là lúc số phận của cả hai bắt đầu quấn chặt vào nhau.

Hangang High School vẫn lặng im giữa màn đêm, nhưng trong những bức tường lạnh lẽo ấy, hai linh hồn – một sống, một chết – đã chạm vào nhau bằng sự cô độc.

"Cậu nghe thấy tôi...

đúng không?"

– Linh hồn Oh Hanbin, đêm thứ ba sau khi chết.
 
Back
Top Bottom