CHƯƠNG 1: CÁI CHẾT CỦA OH HANBIN (PHẦN 1)
(Góc nhìn thứ ba – buổi tối mưa định mệnh)
Mưa đổ xuống Hangang High School như một lời nguyền.
Tiếng gió quất vào những ô cửa kính kêu rít lên, kéo theo hơi lạnh len lỏi qua từng hành lang dài hun hút.
Cả ngôi trường chìm trong màu xám xịt – một thứ u buồn đặc quánh, như thể không chỉ mưa mà còn có cả nỗi tuyệt vọng đang trút xuống.
Ở tầng bốn, dãy nhà chính, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những khoảng sáng tối chập chờn trên bức tường bong sơn.
Trong không gian đó, một bóng người nhỏ gầy đang lùi dần về phía lan can.
Đó là Oh Hanbin – học sinh lớp 2-3.
Áo sơ mi đồng phục của cậu dính bết vào người, loang lổ những vệt máu khô và nước mưa.
Hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng trong tuyệt vọng.
Trước mặt Hanbin là ba học sinh nam khác, đồng phục xộc xệch, mặt mũi bừng bừng vẻ hả hê và tàn nhẫn.
Một trong số đó – cao lớn, tóc nhuộm nâu, đôi mắt lạnh ngắt – ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, giọng khinh miệt:
"Thằng rác như mày mà cũng dám báo thầy chủ nhiệm à?"
Hanbin run rẩy, miệng bật ra vài tiếng lạc giọng:
"Tôi... tôi không có... tôi chỉ—"
"Câm mồm!" – kẻ kia hét lên, rồi túm cổ áo cậu, đẩy mạnh vào tường.
Tiếng va chạm khô khốc vang vọng khắp hành lang.
Một giọt máu đỏ sẫm lăn xuống mép môi Hanbin, hòa vào nước mưa.
Cậu không còn sức để phản kháng nữa.
Cơ thể mệt mỏi, tinh thần rệu rã sau những ngày bị bọn chúng dày vò.
Một ngày... hai ngày... rồi thành thói quen.
Không ai giúp đỡ.
Không ai quan tâm.
Chỉ có im lặng – và những nụ cười chế giễu.
Một tên khác cười nhạt, giơ điện thoại lên quay:
"Quay cho rõ nhé, lần này để nó quỳ xin lỗi luôn.
Cho cả trường xem cái mặt đạo đức giả của nó."
Hanbin lắc đầu, giọng khàn đặc:
"Đừng... xin các cậu... tôi sẽ xóa hết...
đừng làm vậy nữa..."
Nhưng đáp lại cậu chỉ là một cú đấm thẳng vào má.
Mọi thứ quay cuồng.
Tiếng cười, tiếng gió, tiếng mưa hòa vào nhau như một bản nhạc méo mó.
Hanbin ngã xuống sàn.
Cậu thấy mùi sắt tanh trong miệng, và một thoáng ý nghĩ lóe lên: Nếu mình chết, có lẽ họ sẽ dừng lại.
Nhưng rồi, tiếng bước chân tiến lại gần.
Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ áo, kéo cậu lên, ép vào lan can.
Tên tóc nâu nhếch mép:
"Thấy gì chưa, Hanbin ngoan hiền?
Từ giờ, mày đừng hòng mở miệng nữa."
Hắn đẩy mạnh, khiến phần thân trên của Hanbin lật qua mép lan can.
Gió ào vào, lạnh buốt.
Dưới kia là khoảng sân bê tông hun hút, mưa tạt trắng xóa.
Hanbin run rẩy, tay bấu lấy thanh sắt lạnh ngắt, giọng thều thào:
"Làm ơn... tha cho tôi..."
Một giây im lặng.
Rồi tên kia khẽ cười, cúi xuống thì thầm bên tai cậu:
"Đi chết đi."
Cú đạp mạnh vào ngực khiến Hanbin mất thăng bằng.
Thế giới như nổ tung trong đầu.
Tiếng hét tắc nghẹn.
Không khí rít qua tai.
Hình ảnh những khuôn mặt biến dạng phía trên nhòe đi, rồi biến mất.
Khoảnh khắc đó – cậu không còn cảm nhận được gì ngoài gió, nước mưa và nỗi đau dồn dập từ cơ thể.
Rồi...
"RẦM!"
Một âm thanh khô lạnh vang vọng.
Tất cả kết thúc.
Trên sân trường, học sinh ùa ra.
Tiếng hét vang lên.
Ai đó run run gọi điện cho cảnh sát.
Một số đứa sợ hãi đến mức nôn ngay tại chỗ.
Cơn mưa vẫn không ngừng.
Gió cuốn phăng chiếc dù của một nữ sinh, lật tung nó lên trời, xoáy quanh rồi rơi xuống gần thi thể.
Oh Hanbin nằm đó, đôi mắt mở trừng, như vẫn muốn nói điều gì chưa kịp.
Mái tóc ướt dính bết, khuôn mặt lẫn lộn giữa máu và nước.
Trên cổ, những vết hằn tím bầm hiện rõ.
Bàn tay trái cào nát lớp xi măng, móng gãy rớm máu.
Cảnh sát đến muộn.
Quá muộn.
Khi họ căng dây phong tỏa hiện trường, đèn đỏ xanh nhấp nháy hắt lên bức tường loang lổ, trời vẫn đổ mưa.
Một giáo viên nữ đứng bên, tay run rẩy ôm miệng.
Bên cạnh, thầy chủ nhiệm lớp 2-3 – người từng phạt Hanbin vì "báo cáo sai sự thật" – lặng lẽ cúi đầu, không nói gì.
Cảnh sát trưởng nhìn lên lan can tầng bốn.
Cánh cửa sổ còn mở, rèm trắng bay phất phơ.
Ông cau mày:
"Không có dấu vết giằng co?
Kỳ lạ thật."
Nhân viên pháp y đáp, giọng khẽ run:
"Có.
Nhưng mờ lắm.
Còn... vết máu này, xem ra không phải của cú ngã.
Cậu ấy bị đánh trước đó."
Báo cáo sơ bộ vài giờ sau ghi rằng Hanbin tự tử do áp lực học tập và trầm cảm.
Không một dòng nào nhắc đến dấu bầm ở cổ hay vết đạp ở ngực.
Vụ án khép lại nhanh đến mức khó tin.
Đêm hôm ấy, trường Hangang bị bao phủ trong không khí lạnh đến rợn người.
Phòng học lớp 2-3 bị niêm phong, cửa sổ dán băng cảnh báo.
Nhưng người gác đêm kể lại – vào khoảng 4 giờ 44 phút sáng, ông thấy ánh đèn trong lớp chớp nháy vài lần, rồi tắt hẳn.
Từ hôm đó, hành lang tầng bốn bắt đầu có những điều kỳ lạ.
Cánh cửa sổ tự mở dù đã khóa.
Tiếng bước chân vang lên khi không có ai.
Một vài học sinh táo bạo kể rằng họ nghe thấy tiếng ai đó nức nở trong nhà vệ sinh tầng bốn – giọng nam, trẻ, yếu ớt.
Không ai dám ở lại sau 6 giờ tối nữa.
Trong một góc tối nào đó của trường, Hanbin mở mắt ra lần nữa.
Không còn hơi thở.
Không còn nhịp tim.
Nhưng cậu vẫn... tồn tại.
Trước mắt cậu là chính thân thể mình – nằm bất động, đầy máu, đôi mắt trừng trừng.
Cảnh tượng ấy khiến Hanbin thét lên, nhưng không một âm thanh nào phát ra.
Cậu cố chạm vào người mình, bàn tay xuyên qua như chạm vào không khí.
Hanbin lùi lại, run rẩy.
"Đây là...
đâu?...
Tôi... chết rồi sao?"
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng mưa.
Ánh đèn nhấp nháy.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Hanbin nhìn quanh – sân trường vắng tanh, mọi vật phủ một lớp sương mờ dày đặc.
Mọi âm thanh xa dần, như bị nuốt vào hư không.
Cậu gọi trong tuyệt vọng:
"Có ai không...
Cứu tôi..."
Không một ai đáp lại.
Rồi, từ trên tầng bốn, cánh cửa sổ khẽ kẽo kẹt đóng lại – chậm rãi, lạnh lẽo – như thể chính ngôi trường cũng đang tiễn đưa một sinh mệnh.
Hanbin đứng lặng giữa sân, đôi mắt mở to, không còn nước mắt để rơi.
Mọi thứ quanh cậu chìm dần vào bóng tối.
Và từ giây phút đó, một linh hồn bị mắc kẹt ra đời.
"Tôi vẫn ở đây...
Nhưng không ai nhìn thấy tôi nữa."