Cập nhật mới

Khác Bồn cầu kinh dị!?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404297946-256-k549290.jpg

Bồn Cầu Kinh Dị!?
Tác giả: Minialkyne
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ thế nào nếu một người sắp nổ tung vì buồn tiểu tìm thấy một nhà vệ sinh kinh dị!?

Cái bồn cầu này có logic riêng của nó, không cắn đá thì đừng có đánh giá.



thegioibenkia​
 
Bồn Cầu Kinh Dị!?
Chương 1: Khởi đầu bồn cầu


Cậu trai đang buồn đi vệ sinh.

Không phải kiểu buồn thông thường, mà là nỗi buồn mang tính chất triết học, một sự bế tắc của tồn tại cá nhân.

Nó không chỉ là sự ép buộc của sinh lý mà là một sự sỉ nhục mà cơ thể vô ơn dành cho lý trí.

Nhìn quanh, cậu đang ở trên một vùng núi cao cô quạnh, nơi mà nếu bạn hét lên, chỉ có tiếng ve và sự im lặng nặng nề của vũ trụ đáp lại.

Vậy... giờ phải làm sao?

Đây là lúc mà khả năng suy luận thiên tài của cậu, thứ đã được mài dũa đến đỉnh cao sau 12 năm học Toán có đất diễn.

Não cậu, giờ đây, với sự tăng tốc kinh hoàng bởi bàng quang, bắt đầu hoạt động hết công suất.

Về cơ chế, nỗi buồn càng lớn, trí óc của con người ta càng trở nên sắc bén một cách kỳ lạ.

Cậu ta đứng yên, hai tay đan vào nhau trước bụng, bắt đầu một quá trình suy luận mà Sherlock Holmes cũng phải cúi đầu kính nể:

Giả thuyết 1: Nơi này vắng vẻ.

Phản biện: Không bao giờ có chuyện "vắng vẻ" trên núi.

Luôn có một bà lão bản địa đi hái thuốc bắc, một nhà khảo cổ bị lạc, hoặc tệ hơn, một nhóm bạn trẻ phát điên với mạng xã hội đang quay trực tuyến với góc máy quay thấp.

Giả thuyết 2: Trốn vào bụi rậm.

Phản biện: Các bụi rậm có thể là nơi cư ngụ của kiến lửa, rắn độc, hoặc một sinh vật huyền bí nào đó đang đợi cơ hội để đánh giá tính thẩm mỹ của việc giải tỏa nhu cầu.

Việc bị cắn vào mông khi đang thực hiện "nghi lễ" là một cái chết thiếu phẩm giá.

Giả thuyết 3: Tự trấn an bản thân.

Phản biện: Tự trấn an là sự thất bại của logic.

Nếu có ai đó thấy, họ sẽ không tha thứ mà sẽ kể lại cho toàn bộ cộng đồng mạng về "thanh niên xấu số" trên núi.

Cậu thanh niên chìm sâu vào thế giới của toán học xác suất và luật nhân quả.

Cậu ta tính toán quỹ đạo ánh sáng mặt trời, hướng gió, và mật độ dân số của các loài côn trùng quanh đây, quên bẵng đi việc bàng quang đã, và đang gầm rú đến mức sắp nổ tung.

Ngay khoảng khắc định mệnh ấy, một tiếng "Rắc!" vang lên, không phải tiếng xương cốt, mà là tiếng đồng hồ sinh học của A đã chạm giới hạn đỏ.

...

"Thôi kệ mẹ!"

Triết lý đã chiến thắng mọi suy luận.

Cậu chạy, chạy sâu vào rừng, với hi vọng tìm kiếm một nơi vắng vẻ đến mức dường như chỉ tồn tại trong cổ tích.

Và rồi, nó xuất hiện.

Giữa rừng cây rậm rạp, trong tiếng ve kêu râm ran như một dàn nhạc giao hưởng của sự cô độc, là một nhà vệ sinh công cộng cũ kỹ.

Nó bị bao phủ bởi rêu phong dày đặc như một chiếc áo khoác của thời gian.

Nó bốc mùi kinh hoàng của lịch sử và sự lãng quên.

Không cần nghĩ nhiều.

Đây chắc chắn là Thánh Địa, là Cứu Tinh.

Thế là cậu ta lao vào, như thể cánh cửa đó là cánh cổng dẫn đến Thiên Đường thực sự.

Ồ khoan, cũng đúng mà nhỉ?

...

Phòng vệ sinh tối om, chỉ có chút ánh sáng lọt qua kẽ hở.

Tồi tàn, cũ nát,... một nơi hoàn hảo mà để xua đuổi bất cứ kẻ tò mò nào không chạm đến chân lý của bàng quang.

Đi thẳng đến buồng cuối cùng, cậu thanh niên đã... gặp được định mệnh của đời mình?

Một gã đàn ông to lớn, mặt đanh lại vì khó chịu.

Hắn ta đang giữ một chiếc dao bếp, tay kia lăm lăm mở nắp bồn cầu.

Rõ ràng, hắn ta không định sử dụng nhà vệ sinh theo cách thông thường.

Hai người nhìn nhau.

Một bên là gã đàn ông kỳ lạ với con dao bếp đầy tương cà, một bên là gã thanh niên đau khổ với một quả bom amoniac trong cơ thể.

Anh bạn à...

Nhưng cậu chưa kịp thốt lên câu hỏi triết học lớn nhất cuộc đời mình - “Sao anh không vứt nó xuống khe núi?”, thì lưỡi dao đã bay đến, rồi cậu trai mất kết nối với quả bom...

"Phập."

Đó là âm thanh của một bi kịch ngớ ngẩn.

Nhưng...

Đó không phải là tất cả

Kẻ sát nhân nhíu mày, thứ chất lỏng ấm bắn lên người hắn.

Ồ, chuyện bình thường, ai từng giết người chẳng biết.

Cơ mà, nó chỉ là máu thôi...

đúng chứ?

...

Hắn phải bị trừng phạt!!!

Một màn múa dao ngoạn mục đã tô điểm cho cái nhà vệ sinh chắn ngắt này!

Sau khi xong xuôi, hắn tức giận ném chiếc dao vào bồn cầu và biến mất vào rừng cây.

Ơ khoan, vậy gã thật sự là định mệnh của đời cậu thanh niên!?

...

Cậu trai tỉnh dậy.

Vẫn là cái nhà vệ sinh đó.

Bóng tối bao trùm, nhưng có một ánh sáng màu đỏ mờ ảo, đau mắt phát ra từ mọi nơi không nên phát sáng: từ những vết nứt của nền gạch, từ ống nước vỡ, và đặc biệt là từ bồn cầu và bồn rửa tay.

Môi trường xung quanh thật quỷ dị, nhưng... nó có thật sự quan trọng không?

Không quan trọng!

Chưa bao giờ mà cậu cảm thấy thoả mãn đến vậy trong suốt 17 năm cuộc đời!!!

Cảm giác như thể cậu không còn bị giới hạn bởi thân dưới nữa vậy!

Sau cái cảm giác thoả mãn đó, cuối cùng, cậu thanh niên bắt đầu chú ý đến môi trường xung quanh.

Ôi không, mình phải trở về đoàn leo núi thật nhanh thôi, trời có vẻ tối rồi.

Mọi người sẽ lo cho cậu lắm.

Hơn nữa, ánh sáng đỏ ở đây thật khó chịu, nó khiến mắt cậu nhức nhối.

Cánh cửa ở ngay gần đó, tồi tàn, bong tróc, nhưng lại hoàn hảo che đi mọi ánh sáng bên ngoài.

Nhưng trước đó nó đâu có che được hết như thế!?

Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn, sao phải quan tâm chứ?

Cậu nhanh chóng mất đi sự hứng thú với câu trả lời.

Tay nắm cửa khẽ kêu, và cậu thanh niên nhanh chóng ra ngoài.

BỐP!

Cậu ta lại tỉnh dậy, đứng yên tại chính chỗ cũ, giữa ánh sáng đỏ của nhà vệ sinh địa ngục.

Bối rối.

Cậu lần nữa vặn tay nắm cửa, và mọi chuyện lại diễn ra như cũ.

Và không chỉ một lần.

...

???

Từ bỏ việc lặp lại vô nghĩa này, giờ thì nơi đây thật sự trở nên quỷ dị rồi.

Nhưng, có một vấn đề nho nhỏ... cậu thanh niên là một tín đồ của thuyết duy vật!!

Ai quan tâm cái tay nắm cửa chứ, đâu phải chỉ có thể vặn nó để ra ngoài.

Chỉ với một cú húc cửa bằng vai - nhanh chóng, tàn nhẫn, và hiệu quả được xác minh suốt chiều dài lịch sử đột nhập của nhân loại.

Cậu trai đã thành công mở khoá một cách trở về vị trí cũ theo cách mới!!

...

Não à, chúng ta cần một kế hoạch mới...
 
Bồn Cầu Kinh Dị!?
Chương 2: Cô gái phép thuật vs quái vật


Cậu trai không hiểu cái gì đang xảy ra, cậu đứng yên đó và khó hiểu.

Não cậu vẫn đang cố gắng xử lý những khái niệm lớn hơn nhu cầu bàng quang: Cái chết, sự tái sinh, và lý do cái tay nắm cửa không hoạt động.

Cơ mà...

Không gì có thể cản một tín đồ duy vật... ngoại trừ áp suất chất lỏng trong bàng quang của họ.

Giờ đây, với sự thoải mái đến tột cùng, như thể rũ bỏ mọi tạp chất ở thân dưới...

Cậu ta đứng giữa ánh sáng đỏ của nhà vệ sinh địa ngục, nhưng sự thoải mái sinh lý đã chiến thắng mọi logic và nỗi kinh hoàng.

Sau một lúc, cậu quyết định khám phá nơi nhỏ bé này - nơi đã trở thành điểm khởi đầu cho một sự tồn tại mới.

Cậu bắt đầu với buồng vệ sinh đầu tiên.

Nhìn chung, với một chiếc bản lề đã lìa xa khung thép, cánh cửa giờ đã rơi ra một nửa, sẵn sàng úp sọt bất cứ kẻ nào không hiểu vật lý lý thuyết.

Cẩn thận lách qua mà không làm kinh động đến giấc ngủ của cái cửa đáng thương, khung cảnh thiên đường (cho những kẻ thấm nhuần nỗi đau khổ của nhân loại) bên trong hiện lên.

Tiến lại gần bồn cầu.

Lần này, ánh sáng là màu bạc tinh khiết, không hề đau mắt như ánh sáng đỏ xung quanh.

Nó mời gọi như một suất gà rán giảm giá.

Không cần suy nghĩ nhiều, bộ não nhăn nhúm của cậu khẳng định một thứ gì đó định mệnh đang ở ngay đây...

Và đúng là như vậy.

Hãy nhìn kỹ lại thứ ánh sáng bạc kia.

Thật quen thuộc - con dao đó.

Chiếc dao bếp đã "in sâu" vào cậu - sạch sẽ một cách lạ thường, hiện đang lơ lửng trên mặt nước.

Nó không còn bị tương cà bao phủ, chỉ còn ánh sáng tinh khiết, như một công cụ phẫu thuật được tiệt trùng kỹ lưỡng.

Và... như thể gặp được chân ái của đời mình, chiếc dao lao đến, trở về nơi mà đáng lẽ nó nên ở...

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tầm nhìn của cậu trai bị nhấn chìm trong ánh sáng chói loà của búa và lưỡi liềm.

"Má nó flash!!!?"

...

Thanh niên tỉnh dậy, xung quanh là một góc phố vắng lặng.

Một khu dân cư xuống cấp với một con đường vắng vẻ.

Cậu ta chưa kịp giải mã trường hợp này thì một cô gái trẻ, ăn mặc lòe loẹt một cách quá đáng, bay vút qua, lăn lộn vài vòng trên mặt đất trước khi dừng lại.

Được rồi, một khu dân cư không người, giờ thì nó đã có người...

Não cậu - một siêu máy tính lượng tử, hiện đang khóc thương cho chính nó vì mớ thông tin quá đỗi hoành tráng này.

Đó là khi ta nhớ đến điều đầu tiên mà một tín đồ duy vật phải thuộc lòng - không có cái quái gì không có nguồn gốc và lý do cả.

Thấm nhuần tư tưởng đó, cậu ta theo bản năng nhìn theo hướng ngược lại.

Và thứ chào đón cậu là một mớ thông tin còn khủng bố hơn.

Trên không trung, một cô gái lòe loẹt khác đang đánh nhau với một con quái vật nhìn rất... cơ bản trong văn hóa đại chúng (kiểu cơ bắp với một cái đầu dê).

Nhìn kìa, nó còn biết mặc quần nữa, rất hợp thuần phong mỹ tục ấy chứ.

Oi

(Bọn họ trả tiền cho đạo diễn bằng khoai tây à?)

Nhắc mới nhớ, khoai tây - một loại thực vật ăn rất ngon, nên chúng ta cần bắp rang bơ để cứu trận chiến này.

...

Quay trở lại với cuộc chiến, con quái vật cơ bắp kia tung đến mười cú đấm xé gió trong chưa đầy nửa giây.

Không chỉ thế, những cú đấm đó còn thể hiện sự chính xác ở cấp độ tuyệt đối - nhắm thẳng vào các phân tử không khí...

Về phần cô gái, chỉ với một cú lách ra sau lưng điệu nghệ, kết hợp với một đòn tụ lực từ thứ trông có vẻ là đũa-phép, đã thành công đánh trúng con quái vật và giúp nó kết duyên với mặt đường, thậm chí còn chu đáo tạo hiệu ứng bụi bay mù mịt nữa.

Đừng bao giờ đánh giá thấp các nhân viên vệ sinh!

À, quên chưa nói về kết quả (nhưng nó không thật sự cần thiết, nhỉ?), con quái vật bị đánh bại một cách dứt khoát.

Cô gái chiến thắng quay lại, dường như đang tìm kiếm người đồng đội vừa bị ném văng.

Đó là khi mắt chạm mắt~~~

Cô nhìn thẳng vào cậu, biểu cảm trông như táo bón.

Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sau cậu - là của cô gái vừa bị ném qua.

Chưa kịp quay lại thì cô gái chiến binh kia đã lao đến, hiện ra ngay trước mặt.

Và tầm nhìn của cậu xoay vài vòng như một chiếc máy giặt bị mất cân bằng.

...

Tỉnh dậy lần nữa trước cái bồn cầu.

Không hiểu cái gì vừa xảy ra.

Cậu không tin vào mắt mình.

Chiếc dao đã biến mất...

Nhưng chẳng ai quan tâm.

Có một vấn đề quan trọng hơn...

Có phải...

Cậu vừa bị hạ gục bởi một cô gái ăn mặc loè loẹt không?

Không thể chấp nhận được, đường đường là một đấng nam nhi, cậu không chấp nhận một sự thất bại như vậy!

Cậu lại gần cái bồn cầu, ánh sáng bạc lại loé lên, và cậu trở lại góc phố đó.

Lần này, mọi thứ đã thay đổi.

Hai cô gái đang dìu nhau rời khỏi góc phố, với vẻ mệt mỏi và hằn học.

Con quái vật đằng sau đang dần tan biến như một đống rác đang bốc hơi.

Quan sát hai người họ.

Cậu ta cần lời giải thích cho sự bạo lực vừa rồi, và quan trọng hơn, nhờ sự thoải mái về mặt sinh lý, cậu ta hiện có thể tập trung chất xám vào những vấn đề trừu tượng hơn.

"Ưmm, cho tôi hỏi..."

Cậu cất tiếng.

Và cậu nhận ra, đó không phải là âm thanh của một thiếu niên điển hình, mà là giọng nói siêu dễ thương, cao vút của một cô nàng thần tượng nào đó...

Hai cô gái kia giật mình, quay lại.

Khuôn mặt họ trở nên hoảng loạn và kinh hãi.

Khuôn mặt cô gái giết cậu trước đó trở nên trắng bệch - rõ ràng, cô ta nhận ra điều bất thường ở cậu.

Này, tôi mới là người nên có biểu cảm đó!

Dù đang được dìu đi và máu vẫn chảy ròng, cô gái bị thương nặng chỉ khựng một nhịp rồi tự tách khỏi vòng tay đồng đội, lách sang bên - mở ngay một khoảng trống cho người kia lao vào hành động.

Và một lần nữa, cô gái chiến binh kia lại lao đến, ánh mắt lần này không còn là nghi ngờ, mà là sự sợ hãi tột độ.

À, tất nhiên là tầm nhìn của thanh niên xoay vòng thêm lần nữa.

...

Trở lại nhà vệ sinh quen thuộc.

Não cậu từ chối xử lý thêm bất cứ thông tin trong một thời gian.

Về vấn đề giọng nói, đây là một vấn đề còn nghiêm trọng hơn bất kỳ vấn đề bàng quang nào!

Cậu ta chắc chắn mình chưa gia nhập cộng đồng kỳ lạ bất kỳ trong năm nay!!

Sau một lúc suy luận, cậu tự lên tiếng.

Giọng nói hoàn toàn bình thường, như một thiếu niên điển hình.

"Tốt," cậu thở phào.

"Ít nhất mình đã trở lại bình thường... về mặt giọng nói."

Có một điều khác cậu cần xác nhận.

Quay ra ngoài, tìm kiếm chiếc gương.

Tấm gương phủ một chất dính đỏ và đen phản xạ một cách mờ nhạt hình dáng "người" đang "đứng" trước nó.

Vẫn là khuôn mặt đẹp trai ngời ngời đó.

Chỉ là...

Chỉ là có một chiếc dao bếp sạch sẽ lạ thường hiện đang đâm vào vị trí thái dương của cậu.

Nó không gây đau, chỉ tạo cảm giác hơi nặng và khó coi về mặt thẩm mỹ.

Khoan đã, phụ kiện vĩnh viễn mang tính chất bi kịch này trông cũng được đó chứ!?

"Thật tuyệt vời," cậu lẩm bẩm.

"Mình đã trở lại là một tín đồ của thuyết duy vật, nhưng là một tín đồ với dao cắm trên đầu.

Ít nhất, lần này mình..."

"...

Thân dưới của tao đâu."
 
Back
Top Bottom