Cậu trai không hiểu cái gì đang xảy ra, cậu đứng yên đó và khó hiểu.
Não cậu vẫn đang cố gắng xử lý những khái niệm lớn hơn nhu cầu bàng quang: Cái chết, sự tái sinh, và lý do cái tay nắm cửa không hoạt động.
Cơ mà...
Không gì có thể cản một tín đồ duy vật... ngoại trừ áp suất chất lỏng trong bàng quang của họ.
Giờ đây, với sự thoải mái đến tột cùng, như thể rũ bỏ mọi tạp chất ở thân dưới...
Cậu ta đứng giữa ánh sáng đỏ của nhà vệ sinh địa ngục, nhưng sự thoải mái sinh lý đã chiến thắng mọi logic và nỗi kinh hoàng.
Sau một lúc, cậu quyết định khám phá nơi nhỏ bé này - nơi đã trở thành điểm khởi đầu cho một sự tồn tại mới.
Cậu bắt đầu với buồng vệ sinh đầu tiên.
Nhìn chung, với một chiếc bản lề đã lìa xa khung thép, cánh cửa giờ đã rơi ra một nửa, sẵn sàng úp sọt bất cứ kẻ nào không hiểu vật lý lý thuyết.
Cẩn thận lách qua mà không làm kinh động đến giấc ngủ của cái cửa đáng thương, khung cảnh thiên đường (cho những kẻ thấm nhuần nỗi đau khổ của nhân loại) bên trong hiện lên.
Tiến lại gần bồn cầu.
Lần này, ánh sáng là màu bạc tinh khiết, không hề đau mắt như ánh sáng đỏ xung quanh.
Nó mời gọi như một suất gà rán giảm giá.
Không cần suy nghĩ nhiều, bộ não nhăn nhúm của cậu khẳng định một thứ gì đó định mệnh đang ở ngay đây...
Và đúng là như vậy.
Hãy nhìn kỹ lại thứ ánh sáng bạc kia.
Thật quen thuộc - con dao đó.
Chiếc dao bếp đã "in sâu" vào cậu - sạch sẽ một cách lạ thường, hiện đang lơ lửng trên mặt nước.
Nó không còn bị tương cà bao phủ, chỉ còn ánh sáng tinh khiết, như một công cụ phẫu thuật được tiệt trùng kỹ lưỡng.
Và... như thể gặp được chân ái của đời mình, chiếc dao lao đến, trở về nơi mà đáng lẽ nó nên ở...
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tầm nhìn của cậu trai bị nhấn chìm trong ánh sáng chói loà của búa và lưỡi liềm.
"Má nó flash!!!?"
...
Thanh niên tỉnh dậy, xung quanh là một góc phố vắng lặng.
Một khu dân cư xuống cấp với một con đường vắng vẻ.
Cậu ta chưa kịp giải mã trường hợp này thì một cô gái trẻ, ăn mặc lòe loẹt một cách quá đáng, bay vút qua, lăn lộn vài vòng trên mặt đất trước khi dừng lại.
Được rồi, một khu dân cư không người, giờ thì nó đã có người...
Não cậu - một siêu máy tính lượng tử, hiện đang khóc thương cho chính nó vì mớ thông tin quá đỗi hoành tráng này.
Đó là khi ta nhớ đến điều đầu tiên mà một tín đồ duy vật phải thuộc lòng - không có cái quái gì không có nguồn gốc và lý do cả.
Thấm nhuần tư tưởng đó, cậu ta theo bản năng nhìn theo hướng ngược lại.
Và thứ chào đón cậu là một mớ thông tin còn khủng bố hơn.
Trên không trung, một cô gái lòe loẹt khác đang đánh nhau với một con quái vật nhìn rất... cơ bản trong văn hóa đại chúng (kiểu cơ bắp với một cái đầu dê).
Nhìn kìa, nó còn biết mặc quần nữa, rất hợp thuần phong mỹ tục ấy chứ.
Oi
(Bọn họ trả tiền cho đạo diễn bằng khoai tây à?)
Nhắc mới nhớ, khoai tây - một loại thực vật ăn rất ngon, nên chúng ta cần bắp rang bơ để cứu trận chiến này.
...
Quay trở lại với cuộc chiến, con quái vật cơ bắp kia tung đến mười cú đấm xé gió trong chưa đầy nửa giây.
Không chỉ thế, những cú đấm đó còn thể hiện sự chính xác ở cấp độ tuyệt đối - nhắm thẳng vào các phân tử không khí...
Về phần cô gái, chỉ với một cú lách ra sau lưng điệu nghệ, kết hợp với một đòn tụ lực từ thứ trông có vẻ là đũa-phép, đã thành công đánh trúng con quái vật và giúp nó kết duyên với mặt đường, thậm chí còn chu đáo tạo hiệu ứng bụi bay mù mịt nữa.
Đừng bao giờ đánh giá thấp các nhân viên vệ sinh!
À, quên chưa nói về kết quả (nhưng nó không thật sự cần thiết, nhỉ?), con quái vật bị đánh bại một cách dứt khoát.
Cô gái chiến thắng quay lại, dường như đang tìm kiếm người đồng đội vừa bị ném văng.
Đó là khi mắt chạm mắt~~~
Cô nhìn thẳng vào cậu, biểu cảm trông như táo bón.
Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sau cậu - là của cô gái vừa bị ném qua.
Chưa kịp quay lại thì cô gái chiến binh kia đã lao đến, hiện ra ngay trước mặt.
Và tầm nhìn của cậu xoay vài vòng như một chiếc máy giặt bị mất cân bằng.
...
Tỉnh dậy lần nữa trước cái bồn cầu.
Không hiểu cái gì vừa xảy ra.
Cậu không tin vào mắt mình.
Chiếc dao đã biến mất...
Nhưng chẳng ai quan tâm.
Có một vấn đề quan trọng hơn...
Có phải...
Cậu vừa bị hạ gục bởi một cô gái ăn mặc loè loẹt không?
Không thể chấp nhận được, đường đường là một đấng nam nhi, cậu không chấp nhận một sự thất bại như vậy!
Cậu lại gần cái bồn cầu, ánh sáng bạc lại loé lên, và cậu trở lại góc phố đó.
Lần này, mọi thứ đã thay đổi.
Hai cô gái đang dìu nhau rời khỏi góc phố, với vẻ mệt mỏi và hằn học.
Con quái vật đằng sau đang dần tan biến như một đống rác đang bốc hơi.
Quan sát hai người họ.
Cậu ta cần lời giải thích cho sự bạo lực vừa rồi, và quan trọng hơn, nhờ sự thoải mái về mặt sinh lý, cậu ta hiện có thể tập trung chất xám vào những vấn đề trừu tượng hơn.
"Ưmm, cho tôi hỏi..."
Cậu cất tiếng.
Và cậu nhận ra, đó không phải là âm thanh của một thiếu niên điển hình, mà là giọng nói siêu dễ thương, cao vút của một cô nàng thần tượng nào đó...
Hai cô gái kia giật mình, quay lại.
Khuôn mặt họ trở nên hoảng loạn và kinh hãi.
Khuôn mặt cô gái giết cậu trước đó trở nên trắng bệch - rõ ràng, cô ta nhận ra điều bất thường ở cậu.
Này, tôi mới là người nên có biểu cảm đó!
Dù đang được dìu đi và máu vẫn chảy ròng, cô gái bị thương nặng chỉ khựng một nhịp rồi tự tách khỏi vòng tay đồng đội, lách sang bên - mở ngay một khoảng trống cho người kia lao vào hành động.
Và một lần nữa, cô gái chiến binh kia lại lao đến, ánh mắt lần này không còn là nghi ngờ, mà là sự sợ hãi tột độ.
À, tất nhiên là tầm nhìn của thanh niên xoay vòng thêm lần nữa.
...
Trở lại nhà vệ sinh quen thuộc.
Não cậu từ chối xử lý thêm bất cứ thông tin trong một thời gian.
Về vấn đề giọng nói, đây là một vấn đề còn nghiêm trọng hơn bất kỳ vấn đề bàng quang nào!
Cậu ta chắc chắn mình chưa gia nhập cộng đồng kỳ lạ bất kỳ trong năm nay!!
Sau một lúc suy luận, cậu tự lên tiếng.
Giọng nói hoàn toàn bình thường, như một thiếu niên điển hình.
"Tốt," cậu thở phào.
"Ít nhất mình đã trở lại bình thường... về mặt giọng nói."
Có một điều khác cậu cần xác nhận.
Quay ra ngoài, tìm kiếm chiếc gương.
Tấm gương phủ một chất dính đỏ và đen phản xạ một cách mờ nhạt hình dáng "người" đang "đứng" trước nó.
Vẫn là khuôn mặt đẹp trai ngời ngời đó.
Chỉ là...
Chỉ là có một chiếc dao bếp sạch sẽ lạ thường hiện đang đâm vào vị trí thái dương của cậu.
Nó không gây đau, chỉ tạo cảm giác hơi nặng và khó coi về mặt thẩm mỹ.
Khoan đã, phụ kiện vĩnh viễn mang tính chất bi kịch này trông cũng được đó chứ!?
"Thật tuyệt vời," cậu lẩm bẩm.
"Mình đã trở lại là một tín đồ của thuyết duy vật, nhưng là một tín đồ với dao cắm trên đầu.
Ít nhất, lần này mình..."
"...
Thân dưới của tao đâu."