mọi người ở ngoài đều đang do dự Không muốn bước vào, chỉ có cậu và người bạn của cậu cùng với anh tóc trắng là đã ở bên trong. người đi đâu có khi sẽ chết trước mà dù sao cậu cũng làm anh hùng quen rồi không sao cả. còn Ánh Trăng Lạnh Lùng mày thì cậu không biết, Cậu cầm giặc anh chàng này rất giống Fang người bạn của cậu rất lạnh lùng
" mấy người nên vào trong đi ,dãy sương mù bên ngoài rất nguy hiểm đấy"
nhắc đến dẫy sương mù kìa, ai nấy nhớ người đàn ông mập liền lên cầm cập trực tiếp chạy vào trong
trên ghế sofa, có hai người đàn ông ngồi yên tĩnh đôi mắt họ chăm chăm vào ngọn lửa trước mặt, đôi môi yên ắng trên miệng không nói gì. không khí dần dần lạng hơn trong sự im lặng ấy.
chỉ là nội tâm của cậu Trai nào đó không phối hợp với tình hình
*nơi này nhìn Giàu ghê, không biết có khu vườn kính nào để Duri trồng cây không ta?*
Duri bên trong tay ôm chậu cây ăn thịt, vẻ mặt sau khi nghe câu nói của cậu liền không dấu đi sự vui vẻ thích thú. nhóc vui lòng đó, Ori đi đâu cũng nhớ đến nhóc cả
*chắc lại nghĩ đến các Elemental rồi* nghe tị
anh chàng đó con trong thì mạnh mẽ nhưng nội tâm lại yếu đuối, mắt không yên phận liếc nhìn xung quanh, cố tìm ra giọng nói trong đầu mình từ nay đến giờ nhưng vẫn không thấy gì. mấy người gương mặt thân thờ trên ghế cũng sượng trân đi , thầm nghĩ đứa nào nói câu mất bầu không khí vậy ? vẽ âm u bao trùm cứ như không có, tưởng đi nghỉ dưỡng hay gì mà trồng cây?
* nếu như Blaze lỡ tay đốt cháy căn biệt thự này thì mất bao lâu để dập hết lửa nhỉ?*
mọi người đều câm nín, anh đứng cạnh cậu im lặng Một lúc lâu cũng quyết định lên tiếng hỏi
" Xin lỗi đây là đâu?
Tại sao chúng tôi lại ở đây? dãy xương mù và xe buýt bên ngoài như thế nào?"
lấy hết cam đảm đặt ra ba câu hỏi, đáp lại anh là sự im lặng đến nghẹt thở. không ai liệt nhìn anh dù chỉ một cái.
" các ngươi đi câm hả ,không nghe chúng tôi hỏi sao" tên to con tức giận bước lên phía trước, không có liếc mắt tìm kiếm xung quanh nữa, đến nay rất khó chịu rồi
* mình nghỉ là bị điếc mới đúng vì điếc mới không nghe thấy để trả lời mà*
những cậu bạn của cậu bé lại thẳng thắng hơn trực tiếp nói luôn
"mấy người bị điếc thật hả?" không tức giận giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh đến tận xương
im lặng lần hai, người ngồi trên ghế rất bất lực.* có cân nặng lời vậy không hả? bọn này không có điếc*
'Fang à ko cần phải nói thẳng thế đâu '
'hừ'
" Xin hỏi có thể trả lời câu hỏi không ạ?
" cậu lên tiếng chớp mắt mọi người đều nhìn sang cậu
* là cậu ta! giọng nói trong đầu mình nãy đến giờ*
" nếu các người thoát được cánh cửa màu đầu tiên. tôi sẽ tiết lộ cho các anh Những câu trả" người đàn ông trung niên lên tiếng, xong lại cúi gập đầu xuống che đi biểu cảm trên mặt .
Có trời mới biết nội tâm ông hiện tại ra sao. cưa máu đã đủ đau đầu rồi, loi đâu ra nghe được suy nghĩ của một người mới nữa
* cưa máu? là thế giới sau cửa mẫu ở tầng 3 à? nơi đó Solar bảo rất nguy hiểm thì phải*. cậu nhìn lên tầng 3, trong lòng không hỏi bồi hồi, có cả chút… phấn khích?
*là nơi mà tên mặt than nói đó sao ? thú vị phết *
*cậu ta biết!? * Y nhíu mày, mắt liếc nhìn cậu chậm thêm vài giây * gì chứ? cậu ta thâm chỉ còn chưa trưởng thành…*
lấy lại sự điềm tĩnh, trên mặt vẫn không có chút cảm xúc dao động nào. người đàn ông trung niên đưa tay chỉ lên lầu ba của căn biệt thự, mở miệng nói tiếp:" ở tầng 3 của biệt thự, thời gian của các ngươi không còn nhiều nữa. con chưa đầy 5 phút nữa cánh cửa đâm máu sẽ mở ra. lúc đó, mấy người sẽ bước vào thế giới kinh hoàng sau cánh cửa để hoàn thành nhiệm vụ trên cánh cửa đó. sau khi hoàn thành nhiệm vụ, xe buýt sẽ đến đón"
" Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ thì sẽ thế nào?" một trong số cô gái run rẩy lên tiếng mặt mày tại mét
" sẽ chết, và sẽ là cái chết thật kinh khủng!" vẻ mặt dọa người, không biết có dọa được ai không. những mọi người ở đây nghe xong thân thể điện rã rời. cậu và đồng đội của cậu cũng xông pha chiến trường nhiều rồi nên bề ngoài vẫn bình tĩnh lắm, bên ngoài điềm tĩnh bên trong là biển rộng.
bấm phím B để cứu bảo bảo ,bảo bảo không sợ chết, bà bảo sợ ma.
-Ori đừng lo nha! có tự tớ bảo vệ cậu rồi !- Duri lên tiếng trấn an , thật chất giờ đang nằm trong lòng mama ăn bim bim xem Quỷ khóc
-Được-
" có thể không đi được không?"
" được, nhưng sau này anh tốt nhất đừng đi ngủ nữa"
"tại sao?"
" Bởi vì nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ đằng sau cánh cửa. thì sẽ có thứ đằng sau cánh cửa truy đuổi anh, Cho dù anh trốn đến đâu Chúng cũng sẽ tìm thấy anh, rồi…" làm vẻ mặt Đe Dọa Ma lần 2, hắn im lặng không nói thêm gì nữa nhưng mọi người ai nấy cuối đầu đầu tỏ vẻ biết rõ kết cục của mình
"phụt" cậu cuối đầu có dấu đi tiếng cười trên miệng, xin thử lỗi cho bảo bảo
* nhìn mặt chú ấy mắc cười quá…*
Hắn đang khóc trong lòng sau khi nghe thấy, cảm ơn.
ngước mắt lên tầng ba , anh hít sâu đặt thêm câu hỏi: " trước khi chúng tôi vào, các anh có lời khuyên gì không?"
" lời khuyên à? câu chuyện đằng sau cánh cửa màu rất nguy hiểm. nhưng luôn có không chỉ một lối thoát, chỉ cần tìm thấy lối thoát, việc hoàn thành nhiệm vụ và sống sót không khó"
"cảm ơn"
dứt lời, anh liền bước lên tầng ba. cậu và y cùng anh chàng râu ria đó cũng nhanh chóng bước theo sau.
.
.
.
.
.
.
.
.
" Nghiêm thúc, cậu nhóc đôi ngu khủng long đó trong các tuổi cháu"
" ừm cậu ta trong có vẻ biết rất nhiều thứ. bề ngoài điềm tĩnh, nội tâm cũng rất… phong phú"
" thúc cũng nghe thấy sao?"
" Vậy chúng ta đều nghe thấy tiếng lòng của cậu ta?"
" đừng nói cho ai cả, tốt nhất nên giấu kín chuyện này.
Chúng ta chưa biết cậu nhóc đó là ai"
" mong là cậu ta sẽ sống sót"
"Anh Mạnh Quân cũng biết lo lắng cho người khác sao?"
"…
"
Rốt cuộc thì , mấy cụm từ nguyên tố tiếng anh đó cậu ta nói là sao?
Solar là ai mà lại nói cho cậu ta nhiều đến thế
-CÒN TIẾP -