Khác [ Boboiboy x quỷ khóc] Điểm móc nối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405726140-256-k696932.jpg

[ Boboiboy X Quỷ Khóc] Điểm Móc Nối
Tác giả: Hanli2004
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

....

đọc đi



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Boboiboy X Quỷ Khóc] Điểm Móc Nối
    nơi lạ X xe buýt


    trên chiếc xe buýt đầy âm u, hàng người ngồi đó không ai nói gì, Yến lăng đến đáng sợ ,chiếc xe Băng Băng trên đường nơi xương mù bao phủ. chỉ có hành khách , không có tài xế

    không gian đang yên ắng, Bỗng Có một người đàn ông mập đứng lên Hắn ta la lối không kiêng nể

    " chắc chắn là một chương trình truyền hình nào đó không có lương tâm. muốn mời chúng ta đến quay show thực tế. chắc chắn điện thoại của chúng ta bị tịch thu rồi. các anh chị cứ ở lại đó chơi đi tôi đi đây!"

    * chuyện gì vậy?

    ồn ào quá…*

    cậu bé tựa lên vai người ngồi bên trái, câu nhiều may mở mắt không khỏi ngơ ngác.

    Cùng lúc ấy, câu nói nghĩ trong đầu. không hề hãy biết nó vang vọng bên tai của những người đặc biệt

    *Âm vang? tiếng nói đó từ đâu ra…* tìm kiếm âm thanh lúc này

    * mình nghe nhầm hay sao…?

    người phía trên anh giật thót một cái, anh chàng đồ con đó hơi run nhắm mắt Cầu Niệm

    * Trời ơi sư phụ ơi !! có ma!*

    quả thật Nếu có âm thanh như vang vọng trong đâu bạn, nhớ tiếng gọi của một thiếu niên ,trẻ trung non nhớt.

    Nhưng lại không thấy ai đang nói chuyện…

    Đúng là cảm giác như ma quỷ gọi người.

    nhưng làm gì có ma quỷ nào hỏi chuyện gì mà than ồn ào chứ?

    tiếng la từ ai đó phát ra, mọi người không hẹn cùng nhìn lên.

    là xác người đàn ông béo vừa xuống xe, máu thịt be bét đầy ghê tởm.Hắn bị treo trên hàng rào sắt phía trước. tất cả không hẹn mà hít một ngụm khí lạnh, chỉ riêng cậu không hiểu gì bởi chưa kịp nhìn đã bị một bàn tay có chút to hơn của cậu che lại trước mắt

    " Đừng nhìn, làm bẩn mất câu đấy"

    "Fang?

    được nghe cậu"

    sau khi chiếc xe đi qua cái xác thì Fang nhẹ nhàng để tay xuống, trong thân tâm đã nhận định có cái gì đó sẽ xảy ra

    *là giọng nói lúc nãy!*

    giọng nói của câu giống như ấm vàng mà Anh vừa nghe bên tai

    anh chàng tóc bạc quay sang nhìn hai cậu nhóc ngồi dãy ghế bên kia

    * là của cậu nhóc mũ khủng long đó sao?*

    chuyến xe buýt dừng lại trước một căn biệt thự, bề ngoài toát lên vẻ âm u nhưng không thể phủ nhận sự giàu có mà nó mang lại.

    từng người từng người bước xuống xe, Anh và cùng hai cậu nhóc bước xuống xe cuối cùng. anh lia mắt một cái im lặng đi về phía trước mà ko khỏi nhíu mày… không có tài xế , và anh cũng để ý rằng cũng đã quay lại liếc nhìn chiếc xe

    * thằng nhóc đeo kính này hình như không biết sợ là gì nhỉ*

    *nơi này lạ quá *. cầu rung minh một, cái hít sâu Lấy lại tinh thần. chút nữa không Con trai đưa lên ôm lấy chiếc đồng hồ trên tay cổ tự an ủi tâm hồn nhỏ bé của mình

    rồi đột nhiên cậu rơi vào vòng tay ấm áp của cậu bạn mình

    'đừng lo tớ bảo vệ cậu'

    ' ừm ' mép sát vào cậu bạn của mình

    đứng trước cánh cổng mọi người im lặng không nói gì. một câu chàng trong số đó lên tiếng và đi bầu không khí Yên ắng, Nhưng Không Thể Xóa Nhòa sự tiêu cực nơi đây đang có…

    " đi thôi dường như chúng ta không còn lựa chọn nào khác"

    " thật sự… thật sự phải đi vào trong à?

    Còn nếu bên trong Không an toàn thì sao?…" cô gái canh đó lên tiếng phút chốc khiến mọi người cuối gầm mặt đầy suy tư.

    anh nhìn sang hai cậu nhóc, người đang nhìn chăm chăm vào cánh cổng. rồi cất tiếng:

    " vậy Các người có định đi vào giải sương mù đó không?

    Các người không nhớ là… người đàn ông béo nhảy khỏi xe đó sao?"

    cậu suy tư ,cậu ngơ ngác, cậu không biết người đàn ông béo đó bị cái gì ,nhưng cậu không nghĩ là cậu muốn nhìn đâu

    tại không gian nguyên tố, khoảng không Các Elemental sinh sống trong chiếc đồng hồ trên tay.

    " có ai giải thích cho tớ biết chuyện gì đang xảy ra không"

    " híc…lúc này ghê quá…"

    " không sao, sẽ ổn thôi mà"

    " lời khuyên vô dụng nhất từ trước đến giờ là 'sẽ ổn thôi'.

    Đợi chút tôi đang tra cứu thông tin về thế giới này."

    "cái này mà Cậu cũng tìm kiếm được nữa hả Solar?"

    " thì ít ra cũng phải biết nơi này thuộc vũ trụ nào, hành tinh nào chứ…"

    "Tôi nghĩ đây là trái đất ,nhưng là trái đất của vũ trụ khác."

    " Ý cậu là vũ trụ song song?"

    " chúng ta cần thêm rất nhiều thông tin chú ý quan sát giúp tôi trong khi tôi đang tra cứu"

    " cái gì toàn số 0 1?"

    Duri ngơ ngác, Duri chóng mặt.

    "Oh?

    Nếu là không và một thì việc tra cứu thế rồi này có lẽ có khả năng"

    " hả?

    Mấy người này nói cái gì vậy?"

    " ít nhất là sức mạnh vẫn dùng được Nếu gặp nguy hiểm Ori sẽ dùng đến chúng ta thôi.

    Gặp tình huống cấp bách Miễn Cưỡng ta có thể sử dụng cơ thể của Ori để chiến đấu trong khi ngài ấy đang ở trong không gian nguyên tố nghỉ ngơi…"

    " nếu tìm được thông tin hữu ích thì báo với Ori một tiếng .chốt vậy đi ha"

    "RÕ!"

    bên ngoài, mọi người đã vào trong tòa biệt thự.

    Với người dân đầu là anh chàng điểm tóc trắng, bên cạnh anh là cậu nhóc mù khủng long đầy ngây thơ và một cậu nhóc đầy lạnh lùng. phải nói là, cậu và người bạn của mình là người trẻ nhất ở đây, những trong cũng là người can đảm nhất (đi đầu)

    -Ori, Ori-

    -Hả , solar sao? cậu biết gì rồi hả-

    - trước mặt cậu là nơi được gọi là quý giá nơi đó an toàn nhưng dãy sương mù thì ngược lại, dãy xuống mù đó rất nguy hiểm. phía tầng ba sẽ có một cánh cửa, nói đò đưa cậu đến một thế giới khác gọi là thế giới sau cửa máu . nói chung là, rất nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào-

    - sổ mình khổ vậy nè…"

    - nếu có chuyện gì thì mọi người sẽ bảo vệ cậu đừng sợ.-

    -ừm cảm ơn các cậu "

    sau đó cậu đã nói lại với Fang những gì mà Solar đã nói với cậu , sau khi truyền đạt xong

    *Quỷ xá an toàn à *

    cả hai lần tăng tốc đi đến cánh cửa , mà đứng sau đó là một chàng trai chạc tuổi cậu.

    Cánh cửa mở ra làm cho cả ba trở nên ăn tâm hơn

    " vào đi"

    CÒN TIẾP.....
     
    [ Boboiboy X Quỷ Khóc] Điểm Móc Nối
    quỷ xá


    mọi người ở ngoài đều đang do dự Không muốn bước vào, chỉ có cậu và người bạn của cậu cùng với anh tóc trắng là đã ở bên trong. người đi đâu có khi sẽ chết trước mà dù sao cậu cũng làm anh hùng quen rồi không sao cả. còn Ánh Trăng Lạnh Lùng mày thì cậu không biết, Cậu cầm giặc anh chàng này rất giống Fang người bạn của cậu rất lạnh lùng

    " mấy người nên vào trong đi ,dãy sương mù bên ngoài rất nguy hiểm đấy"

    nhắc đến dẫy sương mù kìa, ai nấy nhớ người đàn ông mập liền lên cầm cập trực tiếp chạy vào trong

    trên ghế sofa, có hai người đàn ông ngồi yên tĩnh đôi mắt họ chăm chăm vào ngọn lửa trước mặt, đôi môi yên ắng trên miệng không nói gì. không khí dần dần lạng hơn trong sự im lặng ấy.

    chỉ là nội tâm của cậu Trai nào đó không phối hợp với tình hình

    *nơi này nhìn Giàu ghê, không biết có khu vườn kính nào để Duri trồng cây không ta?*

    Duri bên trong tay ôm chậu cây ăn thịt, vẻ mặt sau khi nghe câu nói của cậu liền không dấu đi sự vui vẻ thích thú. nhóc vui lòng đó, Ori đi đâu cũng nhớ đến nhóc cả

    *chắc lại nghĩ đến các Elemental rồi* nghe tị

    anh chàng đó con trong thì mạnh mẽ nhưng nội tâm lại yếu đuối, mắt không yên phận liếc nhìn xung quanh, cố tìm ra giọng nói trong đầu mình từ nay đến giờ nhưng vẫn không thấy gì. mấy người gương mặt thân thờ trên ghế cũng sượng trân đi , thầm nghĩ đứa nào nói câu mất bầu không khí vậy ? vẽ âm u bao trùm cứ như không có, tưởng đi nghỉ dưỡng hay gì mà trồng cây?

    * nếu như Blaze lỡ tay đốt cháy căn biệt thự này thì mất bao lâu để dập hết lửa nhỉ?*

    mọi người đều câm nín, anh đứng cạnh cậu im lặng Một lúc lâu cũng quyết định lên tiếng hỏi

    " Xin lỗi đây là đâu?

    Tại sao chúng tôi lại ở đây? dãy xương mù và xe buýt bên ngoài như thế nào?"

    lấy hết cam đảm đặt ra ba câu hỏi, đáp lại anh là sự im lặng đến nghẹt thở. không ai liệt nhìn anh dù chỉ một cái.

    " các ngươi đi câm hả ,không nghe chúng tôi hỏi sao" tên to con tức giận bước lên phía trước, không có liếc mắt tìm kiếm xung quanh nữa, đến nay rất khó chịu rồi

    * mình nghỉ là bị điếc mới đúng vì điếc mới không nghe thấy để trả lời mà*

    những cậu bạn của cậu bé lại thẳng thắng hơn trực tiếp nói luôn

    "mấy người bị điếc thật hả?" không tức giận giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh đến tận xương

    im lặng lần hai, người ngồi trên ghế rất bất lực.* có cân nặng lời vậy không hả? bọn này không có điếc*

    'Fang à ko cần phải nói thẳng thế đâu '

    'hừ'

    " Xin hỏi có thể trả lời câu hỏi không ạ?

    " cậu lên tiếng chớp mắt mọi người đều nhìn sang cậu

    * là cậu ta! giọng nói trong đầu mình nãy đến giờ*

    " nếu các người thoát được cánh cửa màu đầu tiên. tôi sẽ tiết lộ cho các anh Những câu trả" người đàn ông trung niên lên tiếng, xong lại cúi gập đầu xuống che đi biểu cảm trên mặt .

    Có trời mới biết nội tâm ông hiện tại ra sao. cưa máu đã đủ đau đầu rồi, loi đâu ra nghe được suy nghĩ của một người mới nữa

    * cưa máu? là thế giới sau cửa mẫu ở tầng 3 à? nơi đó Solar bảo rất nguy hiểm thì phải*. cậu nhìn lên tầng 3, trong lòng không hỏi bồi hồi, có cả chút… phấn khích?

    *là nơi mà tên mặt than nói đó sao ? thú vị phết *

    *cậu ta biết!? * Y nhíu mày, mắt liếc nhìn cậu chậm thêm vài giây * gì chứ? cậu ta thâm chỉ còn chưa trưởng thành…*

    lấy lại sự điềm tĩnh, trên mặt vẫn không có chút cảm xúc dao động nào. người đàn ông trung niên đưa tay chỉ lên lầu ba của căn biệt thự, mở miệng nói tiếp:" ở tầng 3 của biệt thự, thời gian của các ngươi không còn nhiều nữa. con chưa đầy 5 phút nữa cánh cửa đâm máu sẽ mở ra. lúc đó, mấy người sẽ bước vào thế giới kinh hoàng sau cánh cửa để hoàn thành nhiệm vụ trên cánh cửa đó. sau khi hoàn thành nhiệm vụ, xe buýt sẽ đến đón"

    " Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ thì sẽ thế nào?" một trong số cô gái run rẩy lên tiếng mặt mày tại mét

    " sẽ chết, và sẽ là cái chết thật kinh khủng!" vẻ mặt dọa người, không biết có dọa được ai không. những mọi người ở đây nghe xong thân thể điện rã rời. cậu và đồng đội của cậu cũng xông pha chiến trường nhiều rồi nên bề ngoài vẫn bình tĩnh lắm, bên ngoài điềm tĩnh bên trong là biển rộng.

    bấm phím B để cứu bảo bảo ,bảo bảo không sợ chết, bà bảo sợ ma.

    -Ori đừng lo nha! có tự tớ bảo vệ cậu rồi !- Duri lên tiếng trấn an , thật chất giờ đang nằm trong lòng mama ăn bim bim xem Quỷ khóc

    -Được-

    " có thể không đi được không?"

    " được, nhưng sau này anh tốt nhất đừng đi ngủ nữa"

    "tại sao?"

    " Bởi vì nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ đằng sau cánh cửa. thì sẽ có thứ đằng sau cánh cửa truy đuổi anh, Cho dù anh trốn đến đâu Chúng cũng sẽ tìm thấy anh, rồi…" làm vẻ mặt Đe Dọa Ma lần 2, hắn im lặng không nói thêm gì nữa nhưng mọi người ai nấy cuối đầu đầu tỏ vẻ biết rõ kết cục của mình

    "phụt" cậu cuối đầu có dấu đi tiếng cười trên miệng, xin thử lỗi cho bảo bảo

    * nhìn mặt chú ấy mắc cười quá…*

    Hắn đang khóc trong lòng sau khi nghe thấy, cảm ơn.

    ngước mắt lên tầng ba , anh hít sâu đặt thêm câu hỏi: " trước khi chúng tôi vào, các anh có lời khuyên gì không?"

    " lời khuyên à? câu chuyện đằng sau cánh cửa màu rất nguy hiểm. nhưng luôn có không chỉ một lối thoát, chỉ cần tìm thấy lối thoát, việc hoàn thành nhiệm vụ và sống sót không khó"

    "cảm ơn"

    dứt lời, anh liền bước lên tầng ba. cậu và y cùng anh chàng râu ria đó cũng nhanh chóng bước theo sau.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    " Nghiêm thúc, cậu nhóc đôi ngu khủng long đó trong các tuổi cháu"

    " ừm cậu ta trong có vẻ biết rất nhiều thứ. bề ngoài điềm tĩnh, nội tâm cũng rất… phong phú"

    " thúc cũng nghe thấy sao?"

    " Vậy chúng ta đều nghe thấy tiếng lòng của cậu ta?"

    " đừng nói cho ai cả, tốt nhất nên giấu kín chuyện này.

    Chúng ta chưa biết cậu nhóc đó là ai"

    " mong là cậu ta sẽ sống sót"

    "Anh Mạnh Quân cũng biết lo lắng cho người khác sao?"

    "…

    "

    Rốt cuộc thì , mấy cụm từ nguyên tố tiếng anh đó cậu ta nói là sao?

    Solar là ai mà lại nói cho cậu ta nhiều đến thế

    -CÒN TIẾP -
     
    [ Boboiboy X Quỷ Khóc] Điểm Móc Nối
    nhiệm vụ


    " này ba người gan thật đấy!" cậu chàng râu quai nón đi tới phía sau anh, thấp giọng lên tiếng.

    " gan thế có được gì, Chẳng lẽ chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?" môi anh hơi nhếch , rất giống giễu cười

    vóc dáng anh chàng phía sau rất cao to, Nên dù có đứng dưới anh một bậc thang thì chỉ thấp hơn một chút. người lùn ở đây chắc chỉ có tiểu bảo bảo, cậu nhóc chưa tốt nghiệp cấp 3 đội mũ khủng long cam trên đầu . còn Y ? dù chỉ mười 14 tuổi nhưng anh cao 1m75 đấy.

    " trước đấy thấy xác người của anh chàng béo, anh không chớp mắt, hai cậu cũng rất bình thản. chắc trước đây ba người làm nghề gì ghê gớm lắm phải không?"

    *anh ơi em bị che mắt, em không có thấy gì sao biết đường mà la?"

    Một khoảng yên lặng…

    "nghề gì"

    "sát thủ"

    " anh đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi thực tế đâu có nhiều sát thủ đến thế"

    "vậy anh là…"

    "tôi là bác sĩ"

    "là pháp y à"

    " tương tư thế, tôi là bác sĩ thú y"

    "………" râu xồm im lặng, hắn bất lực

    * Minh cứ cảm thấy anh ấy đang nói dối?*

    anh lìa mắt nhìn cậu cảm thấy cậu rất giỏi quan sát

    * nói dối sao? anh ta làm nghề gì mà nói dối nhỉ* hắn xoa xoa càm cảm thấy ớn lạnh đến sống lưng nên đành quay sang bảo bảo vì nhìn cậu rất hiền lành .

    đi cùng ba người mà hai người lại có người mặt lạnh như tảng băng

    "vậy còn hai cậu ?

    "

    "anh tốt nhất nên xem ít phim lại, hai bọn tôi mới 14 tuổi thôi "

    "………"

    ừ lỗi tại hắn quyên hỏi tuổi, nhưng mà nhìn cậu nhóc đội mũ khủng long cam này thì giống học sinh thật ,còn cậu nhóc đeo kính kia thì cảm thấy…trưởng thành trước tuổi à?

    *sao mà ai cũng cao quá vậy , bảo bảo cảm thấy bị tổn thương sâu sắc *

    Y liếc nhìn cậu nhóc mũ cam khủng liền biết cậu đang nghĩ gì

    ' ko sao , cậu đang tuổi ăn tuổi lớn mà sau này chắc chắn sẽ cao hơn họ ' Y đặt tay lên vai cậu an ủi

    -ko sao đâu Ori , Fang nói đúng đó cậu đang ở tuổi phát triển ko cần phải buồn đâu - vâng, Mama người quyền lực nhất đã lên tiếng để an ủi vị chủ nhân của mình. anh biêt cậu rất mạnh mẽ nhưng mà chuyện này thì là nỗi ám ảnh của Ori đó

    -ừm tớ biết rồi sau này tớ sẽ cố gắng ăn uống đầy đủ-

    - cái tên Fang kia ai cho ngươi bỏ cái móng heo lên người Ori hả , thả tay ra mau- người lên tiếng là Blaze đang được hai người trong hội TTM cố gắng giữ lại

    -có chuyện gì mà ồn ào quá vậy?-

    BONK

    -ko có chuyện gì đâu Ori- Gempa tay đã cầm chảo đánh thẳng vào đầu Blaze

    -được rồi Ori , khi nào gặp nguy hiểm hãy gọi bọn tớ -

    -được-

    *thằng nhóc này suy nghĩ phong phú thật * anh tiến lên phía trước , môi hơi nhếch lên Cố nhịn cười

    được rồi, thừa nhận đi .Hôm nay anh cười nhiều hơn đó chứ

    * nhưng nói về nghề nghiệp thì… anh hùng tính không ta?* Cậu bắt đầu suy tư, chân không nhanh không chậm bước vào tầng 3 khu biệt thự.

    * Anh Hùng?

    Nhóc con này đang chơi trò đóng vai hả? * hắn hơi nghi ngờ nhìn cậu, tụi trẻ thời nay rất đáng yêu đó chứ!

    "hửm"

    mùi máu tươi nồng nặc cùng mùi gỗ mộc mạc Lan tỏa khắp nơi. lầu ba của căn biệt thự này, không có thứ gì khác ngoài cánh cửa gỗ thấm đẫm máu, tạo cho con người ta cảm giác rợn người đến cùng cực. trên cánh cửa ấy viết lên một dòng chữ:

    | chăm sóc bà lão bài Liệt trên giường. có 5 ngày để chăm sóc bà lão|

    " đó là nhiệm vụ lần này của chúng ta…"

    *trông ghê quá, là máu người thật hả?*

    những người còn lại cũng đã đến nơi, chữ số nhìn cánh cửa. có gái đứng đầu khó hiểu: "Chỉ đơn giản vậy thôi à?"

    " làm tôi hoảng hốt quá, Tưởng gì khó lắm chứ" anh chàng khác đáp lời.

    trong lúc những người kia đang xì xào bàn tán tất cả đột ngột khựng lại như nhận thấy một điều gì đó, không hẹn cùng hướng mắt về phía cánh cửa.

    /Rầm Rầm Rầm /

    tiếng đập cửa phát ra, tựa hồ như tiếng gọi nhưng lại như người khác cố đập mạnh vào, tiếng kẹo két phát ra. từ nơi lạnh lẽo tắm tối ấy, một bàn tay trắng toát nhợt nhạt đưa ra. mọi người chợt cảm thấy tối tăm trước mắt ,ngất đi

    "Ôi trời - sao mọi người ngất hết rồi!"

    à, còn chừa hai đứa .

    " Sao hai bọn mày không ngất?

    Sao sức mạnh của cửa màu không ảnh hưởng đến mày?"

    " hả, Là sao cơ?" khờ khạo nhìn cánh tay trước mặt ,bảo bảo suy tư lần 2

    *vậy là nấy thứ này ko thể ảnh hưởng đến hai bọn mình à thế thì dễ rồi*

    "Ửa, mày đâu có trong danh sách ? từ đâu chui ra vậy?"

    "hả là sao nữa "

    "có nghĩ là ban đầu chúng ta sẽ ko bị quốn vào những thứ này , nhưng ko biết vì lí do gì mà chúng ta lại ở đây đó Boboiboy ngốc"

    " nghĩa là chúng ta chỉ bị vô tình quốn vào những thứ rắc rối này? mà cậu nói ai ngốc hả!!"

    " hừm"

    "này!!"

    *hai người bơ tôi đấy à*

    "thôi lỡ vào rồi thì vào luôn đi"

    /bịch bịch/

    cậu và Y bị cánh tay kia đánh vào gáy, bất tỉnh nhân sự

    -CÒN TIẾP -
     
    [ Boboiboy X Quỷ Khóc] Điểm Móc Nối
    nhiệm vụ


    khi mọi người tỉnh dậy, ý thức dân dân khôi phục thì tất cả đã vào thế giới phía sau cửa máu. bị chia tách ra trong một khu biệt thự ngoại ô. những quái lạ là, nơi đây tuy được xây dựng rất tinh xảo vậy mà lại toát lên về âm u, không khí trầm lặng lạnh lẽo.

    Anh đi ngang qua vài căn biệt thự, mái tóc trắng hơi bay nhẹ trong gió, quan sát kỹ kỹ càng xung quanh, xác nhận rõ rằng nơi đây không có nổi một cư dân sinh sống nào.

    "có phải không có người ở hay tất cả đi làm hết rồi?" khó hiểu nhìn xung quanh, cố tìm kĩ lại một lần nữa, những sự yên ắng nào dó đem lại như gào thét với anh rằng, nơi này chẳng có ai đâu, cậu đừng có kiếm nữa!

    " không đúng ,những bụi cây này rõ ràng mới được cắt tỉa gần đây. vậy chắc chắn có người ở đây mới phải. nhưng mọi người đi đâu cả rồi?"

    xoa cm với nhiều băn khoăn, anh tiếp tục đi về phía trước.

    Rất nhanh anh đã tìm thấy ngôi biệt thự mà nhiệm vụ yêu cầu. không khó để nhận ra vì trong cả khu biệt thự chỉ có căn này là có người đứng ngoài. cô đứng đó, đôi một chiếc mũ che nắng, tay dắt một bé gái khoảng 8 9 tuổi, tay cầm vali đứng dưới ánh mặt trời, mặt nở nụ cười chăm chăm về một phía.

    nhưng không hiểu sao, nhìn vào nụ cười của người phụ nữ váy đỏ, anh cảm thấy nó không như đang chào đón khách…

    đứng đó thất thần, một cái vỗ vai khiến anh giật thót

    sợ hết hồn à...

    " anh cũng đến rồi à?" là anh chàng to con có râu quai nón.

    Anh gật đầu, tay vừa nói vừa chỉ về phía trước:"Ừ,có vẻ đây - ngôi biệt thự kia chín là nơi chúng ta phải đến "

    hắn nghe vậy, tay liền đưa lên bấm bấm vài cái như thế bản thân rất chuyên nghiệp

    "chết rồi"

    " anh biết xem bói à?" mắt anh hơi sáng lên, như chờ đợi điều gì chắc chắn ở người đứng cạnh mình

    " bên ngoài, tôi thật sự có xem bói cho mọi người… nhưng tôi vừa nhớ ra…"

    " Thật ra tôi không biết xem bói" đưa tay lên xoa đầu tỏ vẻ thẹn thùng .

    Ôi anh trai à

    "chỉ là chút mánh thôi"

    "…" anh thầm bất lực, hô hấp có chút kiêm hãm đi.* tên này nói láo thật sự, nói láo đến mức con tin vào lời nói dối của mình luôn rồi*

    " chuyến này ,sao anh có thể nói một cách đắc ý như vậy? thôi bỏ đi"

    bước về phía trước, đến trước mắt người phụ nữ trẻ tuổi đang nở nụ cười.

    "Xin hãy đợi đã vẫn còn một vài y tá chưa đến"

    " Xin hỏi vài câu được không?"

    " Xin hãy đợi vẫn còn một vài ý tả chưa đến"

    một lúc sau ba nữ hai nam đã đến đông đủ

    " đủ số lượng chưa vậy?"

    " Xin hãy đợi ,vẫn còn một vài ý ta chưa đến"

    " lại nữa, thiếu ai vậy ?

    " râu xồm khó hiểu, khỏi của chút mất kiên nhẫn

    " là nhóc đội mũ khủng long và nhóc đeo kính hay em ấy vẫn chưa đến" anh hơi nhíu mày liếc nhìn xung quanh định nhấc chân đi tìm.

    " là hai nhóc con đó hả? chả lẽ hai nhóc đó chưa tỉnh?"

    "gì chứ? lâu vậy rồi mà ?" cô gái chống hông ,Không hiểu nổi.

    " để tôi đi tìm hai em ấy" anh nói , định đặt chân rời đi

    "xin lỗi, hai bọn tôi đến trễ!"

    Y vừa nói vừa nhàn nhã đi còn cõng bảo bảo mà nhìn như cậu vẫn đang ngất ( ngủ)

    [vài chục vài phút trước]

    trong lúc anh chàng đẹp trai kia đã đến căn biệt thự được chỉ định. cậu và Y đang ở trong góc nào đó mà không ai rõ đang ở chỗ nào.

    Khi Y vừa mới tỉnh giậy đã ngay lập tức đi tìm bảo bảo , đi được một lúc thì thấy Boboiboy đang nằm sõng xoài hắn nhìn mà xót.

    ……và chúng ta có cảnh như trên

    [ trong không gian nguyên tố ]

    - Ori!!

    Boboiboy !!

    Dậy đi!!- Blaze bên trong hét muốn lòi bản họng nhận lại là cậu vẫn đang ngất

    - sao cánh tay đó lại ra tay độc các vậy chứ?- mama Quake nhíu mày , rất ko vui

    - Gempa bình tĩnh chút, nhân cơ hội này để Ori Vào Không gian nguyên tố phổ cập kiến thức đi đã- Solar lên tiếng , đặt tách cà phê xuống bàn , gương mặt dần trở nên nghiêm túc.

    và sau đó là cảnh Cyclone cùng Duri tay trong tay kéo Ori vố hình thái ý thức dậy .

    sau khi Ori tỉnh dậy , đã phải giành ra hơn 20 phút để giải thích về thế giới sau cánh cửa máu .

    hiện tại, chính người đã có mặt đầy đủ. người phụ nữ vốn ban đầu chỉ mỉm cười, giờ đây đã bắt đầu lên tiếng như thể điều kiện nào đó đã được kích hoạt.

    "hưm~~~~"

    "chịu dậy rồi à bé lười "

    "nói ai lười hả tên kia…" bảo bảo đang nói thì bị Y bịt miệng lại

    "khoan hãy tức dận , nghe người ta giải thích luật lệ đi đã" thế là bảo bảo chỉ đành nén giận

    " mọi người đã tới đông đủ chưa? thật xin lỗi, đã làm phiền các vị tới chăm sóc mẹ tôi. chỉ là chồng tôi đi làm xa, tôi phải đưa con gái đi biển ăn sinh nhật. nhà không còn ai, và do tuổi cao sức yếu…

    Mẹ tôi bị liệt giường, lại con mất trí nặng. tôi lo 2 -3 y tá không thể chăm sóc kỹ, nên quyết định thuê tất cả các vị từ công ty tới đây"

    -CÒN TIẾP-
     
    Back
    Top Bottom