Khác [ Boboiboy ] Boundless Realms

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407389033-256-k25596.jpg

[ Boboiboy ] Boundless Realms
Tác giả: Banlanguoikotontai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ảo ảnh nghìn cõi... dệt nên thơ..."

-----

- Tuyến truyện có OC.

- Những phần đối thoại và hành động sẽ có thể khiến độc giả không thoải mái, xin độc giả hãy cân nhắc trước khi đọc.



vonglinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khi tôi đổi đối tượng đính hôn với nữ chính..... [EDIT]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - ABO] Tra A Không Nghĩ Tẩy Trắng - Hạc Vệ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Phần 2] Update tianya Cầm Gian Đích Luật Động [琴间的律动]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ Boboiboy ] Boundless Realms
    Chương 1


    Đôi đồng tử màu Cacao khẽ lay động, chìm nổi giữa những tầng mây của giấc mộng dở dang.

    BoBoiBoy chớp mắt, cố gắng xua đi lớp sương mờ đang bao phủ lấy tâm trí.

    Cậu ngỡ mình chỉ vừa ngả lưng để tìm kiếm một chút bình yên ngắn ngủi, nào ngờ thời gian đã tàn nhẫn trôi qua, kéo lê từ con nắng ban chiều lúc hai giờ đến tận khi hoàng hôn nhuộm thẫm lúc năm giờ ba mươi lăm phút.

    Cảm giác rã rời bám víu lấy từng thớ thịt.

    BoBoiBoy gắng gượng chống tay, ráng vực dậy cái cơ thể đang nặng trĩu vì cơn ngủ muộn.

    Cậu khẽ thở dài, lòng thầm nghĩ về những lời trách mắng từ các anh.

    Lê từng bước chân chậm chạp, cậu men theo dãy hành lang, tiếng gỗ cũ kỹ rên rỉ dưới chân như bản nhạc buồn của một buổi chiều tà.

    "BoBoiBoy đó sao?

    Xuống rồi thì nhanh vào ăn cơm nè em."

    Dưới chân cầu thang, một bóng hình hiện ra.

    Sekur với mái tóc đen xù đầy phóng túng, những chiếc khuyên xỏ lấp lánh trên môi và tai như phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.

    Gã vẫy tay, nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong trần.

    "Dạ... em xuống liền!"

    BoBoiBoy bước vào gian phòng bếp, nơi mùi hương của thức ăn đang sưởi ấm không gian.

    Mọi người dường như đã tề tựu đông đủ.

    Giữa sự hối hả của kẻ bưng người bê, một hơi ấm đột ngột ập đến trên má cậu.

    Một cái nhéo nhẹ, đầy sủng ái.

    "Sao nay nhìn mặt em bơ phờ dữ vậy.

    Ủa khoan, em chưa tắm hả?"

    Người vừa trêu chọc cậu là SejHa-người chị học cùng trường lẫn đồng nghiệp, người cùng cậu nếm trải vị đắng của những đêm dài chạy KPI kiệt quệ.

    BoBoiBoy gãi đầu, cười hì hì đầy hối lỗi: "Dạ...nãy em ngủ lố giờ tắm luôn chị ạ,nên em định bụng ăn xong rồi mới tắm ạ."

    "Thế thì mau mukbang cơm tối thôi!

    Dạ dày chị sắp biểu tình rồi!"

    SejHa hăng hái tuyên bố rồi lập tức chìm vào thế giới mỹ vị, gạt bỏ mọi lễ nghi trong bữa ăn mà cứ lo thân mà hốc trước.

    " Ừ cứ ăn nhiều vào rồi mắc nghẹn rồi chết, yên tâm tao sẵn lòng chôn xác mày cho."

    Thứ ngôn từ thô lổ ấy phát ra từ miệng Sekur - gã trai vừa mới dịu dàng chào đón BoBoiBoy ban nãy.

    Gã ung dung ngồi xuống đối diện, phong thái từ tốn nhưng lời nói thì sắc lẹm như dao, không ngừng châm chọc người con gái trước mặt.

    "Bộ cái miệng ông không thốt ra được lời nào tử tế là ông sẽ chết à?

    Đang ăn cơm đấy nhé, bớt cái tính nứng sảng thích đâm chọt tôi đi, đồ lão già khốn nạn!"

    SejHa nheo mắt, lửa giận thoáng hiện nhưng vẫn không quên việc hốc sạch chén cơm.

    Sự hiện diện của gã dường như là gia vị cay nồng duy nhất mà cô không hề mong muốn trong bữa tối này.

    BoBoiBoy chỉ biết bất lực thở dài.

    Hai con người này, một kẻ thích khơi mào, một người dễ nổi nóng, tạo nên một bản hòa âm đầy hỗn loạn.

    Cứ mười lăm phút một lần, không khí thanh tịnh lại bị xé toạc bởi những tiếng chửi thề, ngôn từ tục tĩu và nhạy cảm.

    "Hai người thôi cãi nhau giúp em đi mà...

    Anh BaeTin mà nghe thấy là tất cả chúng ta đều gặp rắc rối đấy!"

    Sekur thản nhiên múc thêm một bát cơm cho SejHa - một cử động quan tâm đầy mâu thuẫn - rồi khẽ nhếch môi trả lời cậu nhóc:

    "BaeTin làm gì có ở đây em?

    Nay lão đi làm nhiệm vụ rồi, nên không có ở nhà đâu..bé ơi~"

    Bữa tối vừa kết thúc, BoBoiBoy đã bị Sekur "tóm cổ" lôi vào phòng tắm.

    Cậu nhóc chỉ biết thở dài bất lực, đôi chân líu ríu bước theo sau cái kéo tay dứt khoát của gã.

    Trong khi đó ở phòng khách, SejHa đang ngồi gác chân lên ghế, cái tướng ngồi chẳng khác gì mấy bà cô bán cá ngoài chợ, mắt dán chặt vào màn hình laptop.

    Đôi bàn tay cô gõ phím liên hồi, âm thanh lạch cạch vang lên khô khốc giữa căn phòng yên tĩnh.

    Cái dự án chết tiệt đang dí cô đến tận cổ đây nè.

    "Mẹ kiếp, lắm thứ thế không biết?

    Sếp định vắt kiệt sức nhân viên hay gì hả trời?"

    Cô vừa lầm bầm chửi thề, mắt nhắm mắt mở cố nhập nốt dòng chữ cuối cùng thì một thông báo nhiệm vụ khẩn cấp đỏ rực nhảy bổ ra ngay giữa màn hình.

    SejHa khựng lại mất vài giây, rồi như bị điện giật, cô đóng sập laptop lại cái "rầm".

    Gương mặt cô tối sầm vì bực tức, vội vàng chạy thẳng lên lầu, vừa đi vừa hét lớn để gọi nhóc Boi với lão già kia.

    "Ê!

    Có biến rồi, nhiệm vụ khẩn!

    Hai người mau chuẩn bị đồ đạc đi, ai nghe thì hú lên một tiếng coi!"

    Vừa dứt lời, hai tông giọng khác hẳn nhau đồng loạt vang lên đáp trả.

    "Cái gì?

    Gần chín giờ tối rồi mà còn hành nhau à?

    Giỡn mặt hả?"

    Sekur bước ra khỏi phòng, khuôn mặt nhăn nhó như bị ai giựt nợ.

    Gã tặc lưỡi đầy bất mãn.

    Sắp đến giờ được đặt lưng xuống giường mà còn phải lao đầu đi làm việc?

    Lại còn là đi trừ tà...

    Đùa chắc?

    Không biết con quỷ chó má nào lại rảnh rỗi sinh nông nổi, ra ngoài quậy phá vào cái tầm này nữa không biết?

    Giữa cái không khí hỗn loạn ấy, BoBoiBoy bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn hơi ẩm rũ xuống che bớt đôi mắt màu cacao.

    Cậu vừa kịp khoác lên mình chiếc áo khoác quen thuộc, gương mặt còn vương chút hơi nước trông hiền lành đến mức chẳng ai nghĩ cậu sắp đi đối đầu với những thứ không nên thuộc về thế giới này.

    "Mọi người cứ bình tĩnh...

    Em xong rồi đây ạ."

    Cậu nhóc khẽ nói, chất giọng nhỏ nhẹ như làn nước mát xoa dịu cái cơn hỏa khí của hai "ông bà tướng" kia.

    BoBoiBoy tiến lại gần chiếc kệ gỗ, nơi đặt những món đồ trông có vẻ tầm thường nhưng lại tỏa ra một luồng áp lực vô hình.

    Cậu vươn tay, chạm vào chiếc đồng hồ nguyên tố.

    Một luồng sáng nhạt khẽ chạy qua đầu ngón tay, như thể đang reo mừng khi tìm thấy chủ nhân nó.

    SejHa lúc này đã thay xong bộ đồ gọn gàng, tay lăm lăm mấy lá bùa trông như xấp vé số, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:

    " Boboiboy này, tí nữa đi là phải đi sát chị đấy nhá.

    Cái bọn quỷ tầm này nó 'vã' lắm, thấy đứa nào mặt mũi sáng sủa, linh hồn trong trắng như em là cứ xác định em đã thành mục tiêu của bọn tởm lợm đó đấy ."

    Sekur hừ lạnh một tiếng, gã đang thắt lại dây đôi giày bốt cao cổ, động tác dứt khoát.

    "Bớt lo hão đi.

    Linh hồn của ẻm mà bọn tép riu đó dám chạm vào á?

    Có khi chưa kịp chạm là bị đống nguyên tố đang trú ngụ trong cơ thể em ấy cắn nát mẹ rồi!."

    BoBoiBoy chỉ cười trừ trước những lời bàn tán về mình.

    Cậu cảm nhận được sự rung động từ sâu trong tâm thức.

    Cứ mỗi lần có nhiệm vụ khẩn, cái cảm giác như có một áp lực đè nặng lên linh hồn cậu.

    Cậu không sợ bọn quỷ, cậu chỉ sợ cái gánh nặng của nghìn cõi đang đè lên đôi vai bé nhỏ này thôi.

    "Cả đám xong hết chưa?"

    Sekur hỏi, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe.

    "Đi thôi."

    BoBoiBoy gật đầu, đôi mắt cacao mơ màng ban nãy giờ đây đột ngột sắc sảo hẳn lên.

    Ba bóng người nhanh chóng rời khỏi căn nhà, lao vào màn đêm đặc quánh của thành phố, nơi những vong linh đang chờ đợi để kể cho họ nghe một câu chuyện đầy chết chóc.
     
    [ Boboiboy ] Boundless Realms
    Chương 2


    Cái âm thanh "phập" vang lên giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, nghe đặc quánh và nhầy nhụa như thể có ai đó vừa dùng búa đóng một cây cọc gỗ vào một tảng thịt tươi.

    "Ức...- khục...!"

    Máu không trào ra thành dòng, nó trào ra theo từng đợt sủi bọt ngay khóe môi BoBoiBoy.

    Cậu nhóc cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt cacao nhòe đi vì nước mắt và cơn đau tột cùng.

    Cây đinh sắt gỉ đen kịt không chỉ đâm xuyên qua, mà nó đang sống ngay trong cơ thể cậu.

    Nó bắt đầu xoáy.

    Một lực vô hình vặn xoắn thanh sắt, nghiền nát những thớ thịt tươi bên trong bụng cậu như người ta dùng chày giã nát một miếng thịt sống.

    Tiếng sợi cơ bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt, phựt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.

    BoBoiBoy nức nở, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng đầy máu, hai bàn tay gầy gò run rẩy bấu chặt lấy thanh sắt gỉ đến mức móng tay bật ra, máu từ đầu ngón tay hòa lẫn với gỉ sắt đen ngòm.

    "Đau... anh Sekur... cứu... em..."

    Tiếng thều thào đứt quãng của cậu nhóc như nhát dao đâm vào lòng hai người đứng đó.

    Cậu không bị ai nhập cả, cậu vẫn là BoBoiBoy, vẫn là thằng nhóc 15 tuổi đang phải chịu đựng một sự tra tấn vượt quá sức người.

    Thanh sắt lại bị đẩy mạnh một phát nữa.

    Lần này, nó xuyên thủng qua cột sống.

    Tiếng xương vỡ vụn răng rắc nghe khô khốc đến rợn người.

    Đầu đinh nhọn hoắt đâm lòi ra sau lưng, kéo theo những mảng thịt sẫm màu.

    Mỗi lần BoBoiBoy nấc lên vì đau, cây đinh lại cọ xát vào các dây thần kinh khiến cả cơ thể cậu co giật dữ dội, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt tái dại.

    "Mẹ kiếp!

    Dừng lại ngay!"

    Sekur gào lên, nhưng đôi chân của gã đang bị những cây đinh đóng chặt tại chỗ.

    Gã phải nhìn đứa em mình yêu quý bị một cái đinh gỉ sắt khâu sống vào nền nhà.

    BoBoiBoy gục đầu xuống, hơi thở khò khè như tiếng búa cũ kỹ.

    Cậu đau đến mức muốn ngất đi nhưng cái lực quái ác kia vẫn cứ đẩy cây đinh vào sâu hơn, như muốn ghim chặt linh hồn cậu vào cái nỗi đau vĩnh viễn này.

    _____________

    "Gần mười hai giờ đêm rồi...

    Từ nhà lết đến cái xó này mất cha nó hai, ba tiếng đồng hồ.

    Chậc, phiền vãi đạn!"

    Sekur khó chịu tặc lưỡi, âm thanh khô khốc tan biến vào màn đêm tĩnh mịch.

    Gã đứng tựa lưng vào sườn xe, đôi chân dài gác chéo, lười biếng rút từ túi áo ra một điếu thuốc lá hiệu chapman.

    Ngọn lửa từ chiếc bật lửa Zippo bùng lên, soi rõ gương mặt góc cạnh và những vết sẹo mờ nhạt của một kẻ đã nếm đủ mùi đời.

    Gã rít một hơi sâu, để làn khói trắng đục che lấp đi ánh mắt đang trầm tư nhìn về phía tòa căn hộ xám xịt trước mặt.

    Từ cái nơi đó, một luồng khí tức tởm lợm, đặc quánh mùi thịt thối và sự oán hận đang không ngừng rò rỉ ra ngoài.

    Sekur khẽ nheo mắt, cảm giác ngứa ngáy từ những khớp xương bắt đầu truyền đến.

    Gã hận không thể lao vào đó ngay lập tức, dùng nắm đấm xé toạc cái không gian u ám này ra cho rảnh nợ, thay vì cứ phải đứng đây chờ đợi hai đứa nhóc nhà mình bày vẽ mấy cái nghi lễ rườm rà.

    Phía trước, BoBoiBoy đang loay hoay với mống đồ nghề lỉnh kỉnh, dáng vẻ nhỏ nhắn của cậu lọt thỏm giữa bóng tối.

    Cậu cầm xấp bùa trên tay, đôi mắt Cacao tò mò ngước nhìn SejHa:

    "Chị ơi, mấy tấm bùa này giờ phải dán kín xung quanh căn nhà đó ạ?"

    SejHa lúc này đang lúi húi rắc những nắm muối tinh khiết xuống mặt đất, tạo thành một vòng tròn bảo vệ bao quanh khu vực.

    Nghe tiếng hỏi, cô khựng lại một nhịp, đưa tay gạt đi lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán rồi ngẩng lên nhìn cậu em trai.

    "Bùa hương đấy nhóc.

    Không cần dán đâu, em cứ vò nát chúng ra, đốt lên rồi ném thẳng vào trong là được.

    Mùi nhang từ bùa sẽ dẫn dụ những thứ 'bẩn thỉu' lộ diện...

    Cứ coi như mình đang mời khách uống trà đi."

    BoBoiBoy gật gù, ánh mắt chăm chú như đang tiếp thu một chân lý mới.

    Cậu nhóc cẩn thận vuốt ve lớp giấy bùa, cảm nhận cái hơi lạnh sực lên từ những dòng huyết tự ngoằn ngoèo

    Sekur nhả ra một ngụm khói dài, tàn thuốc đỏ rực lập lòe trong bóng tối như một con mắt quỷ đang quan sát.

    Gã không đáp lời bọn nhóc, chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng gầy gò của BoBoiBoy.

    Trong khoảnh khắc đó, gã thấy cái bóng của cậu nhóc dưới ánh đèn đường bỗng vặn vẹo, trải dài ra như một vũng máu đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng lấy tòa nhà.

    Gã siết chặt điếu thuốc, cảm giác như mùi tử khí từ bên trong căn hộ đã bắt đầu len lỏi vào tận phổi mình, đắng ngắt và lạnh lẽo.

    "Cẩn thận cái mạng đấy..."

    Sekur lầm bầm, giọng gã thấp xuống, lẫn vào tiếng gió rít qua những khe tường nứt nẻ.

    "Cái chỗ này... nó không thèm uống trà của tụi mày đâu."

    Bộp

    Cái âm thanh không phải tiếng vật cứng rơi, mà là tiếng của một khối thịt thối rữa va đập xuống nền xi măng, phát ra một tiếng nổ lách tách ghê tởm của những bọng nước và nội tạng bị ép vỡ.

    Cái xác không rơi nằm yên.

    Lực va chạm quá mạnh khiến lớp da bụng mỏng dính, trương phềnh vì khí gas tử thi nổ tung ra, bắn tung tóe thứ dịch lỏng màu xanh đen hôi thối lên cả ống quần của SejHa.

    Những đoạn ruột tím tái, nhầy nhụa như những con trăn bị băm nát lòi ra ngoài, bò loằng ngoằng trên nền đất.

    Đó là một gã đàn ông, nhưng giờ chẳng khác gì một đống rác hữu cơ bị vặn xoắn.

    Phần đầu gã bị gập ngược ra sau lưng một góc 180 độ, xương cổ đâm lòi qua lớp da cổ đen kịt, trắng hếu và sắc lẹm.

    Kinh tởm nhất là khuôn mặt: hai hốc mắt không còn nhãn cầu, chỉ còn lại hai cái lỗ đen ngỏm, đặc quánh những con giòi trắng bệch đang lúc nhúc, đùn đẩy nhau chui ra từ hốc mũi và tai.

    "Lồn mẹ..Oẹ..."

    SejHa không nhịn nổi nữa, cô gập người nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

    Cái mùi này không phải mùi mốc, nó là mùi của thịt đã thối rữa đến tận xương tủy trộn lẫn với mùi phân và nước tiểu khi các cơ vòng bị giãn ra lúc chết.

    Từ trong cái miệng há hốc của cái xác, một thứ chất lỏng sền sệt, đen kịt như mật gấu trào ra, kèm theo đó là tiếng lạo xạo kinh hoàng.

    Một bàn tay gầy guộc, xám xịt từ trong cổ họng cái xác thò ra, cào cấu lấy lớp môi đã mủn nát để cố chui ra ngoài.

    Sekur đứng sững người, điếu thuốc trên môi gã rơi xuống, chạm vào vũng dịch xác chết liền tắt ngóm với tiếng xèo lạnh lẽo.

    Gã thấy chân mình run lên không phải vì sợ, mà vì cái sự tởm lợm này nó vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người.

    BoBoiBoy đứng gần nhất.

    Một giọt dịch vàng khè từ cái xác bắn lên má cậu, nó nóng và nhầy như nhớt cá.

    Cậu nhìn trân trối vào đống thịt bầy hầy đó, thấy những sợi gân còn sót lại trên xác chết đang co giật một cách máy móc dưới lớp da mủn.

    "Nó... nó vẫn còn động đậy..."

    BoBoiBoy thều thào, nước mắt sinh lý trào ra vì cái mùi hôi thối nồng nặc đang xộc thẳng vào não bộ, thiêu đốt mọi giác quan của cậu.
     
    [ Boboiboy ] Boundless Realms
    Chương 1 (Đã Beta)


    Đôi đồng tử màu Cacao khẽ lay động, chìm nổi giữa những tầng mây của giấc mộng dở dang.

    BoBoiBoy chớp mắt, cố gắng xua đi lớp sương mờ đang bao phủ lấy tâm trí.

    Cậu ngỡ mình chỉ vừa ngả lưng để tìm kiếm một chút bình yên ngắn ngủi, nào ngờ thời gian đã tàn nhẫn trôi qua, kéo lê từ con nắng ban chiều lúc hai giờ đến tận khi hoàng hôn nhuộm thẫm lúc năm giờ ba mươi lăm phút.

    Cảm giác rã rời bám víu lấy từng thớ thịt.

    BoBoiBoy gắng gượng chống tay, ráng vực dậy cái cơ thể đang nặng trĩu vì cơn ngủ muộn.

    Cậu khẽ thở dài, lòng thầm nghĩ về những lời trách mắng từ các anh.

    Lê từng bước chân chậm chạp, cậu men theo dãy hành lang, tiếng gỗ rên rỉ dưới chân như bản nhạc buồn của một buổi chiều tà.

    "Boi đó à?

    Xuống rồi thì nhanh vào ăn cơm nè bé."

    Dưới chân cầu thang, một bóng người dần hiện ra.

    Sekur với mái tóc đen xù đầy phóng túng, những chiếc khuyên xỏ lấp lánh trên môi và tai như phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.

    Gã vẫy tay, nụ cười hiền hòa (?).

    "Dạ... em xuống liền ạ!"

    BoBoiBoy bước vào gian phòng bếp, nơi mùi hương của thức ăn đang sưởi ấm không gian.

    Mọi người dường như đã tề tựu đông đủ.

    Giữa sự hối hả của kẻ bưng người bê, một hơi ấm đột ngột ập đến trên má cậu.

    Một cái nhéo nhẹ, đầy sủng ái.

    "Sao nhìn mặt bé mệt mỏi dữ vậy chèn?

    Ủa khoan, em chưa tắm đấy à?"

    Người vừa trêu chọc cậu là SejHa - người chị học cùng trường kiêm đồng nghiệp, người cùng cậu nếm trải sự vắt kiệt của KPI từ công ty.

    BoBoiBoy gãi đầu, cười hì hì đầy hối lỗi: "Dạ nãy em ngủ lố giờ tắm luôn chị ,nên em định bụng ăn xong rồi mới tắm."

    "Thế thì mau mukbang cơm tối thôi!

    Đói quá à~"

    SejHa hăng hái tuyên bố rồi lập tức chìm vào thế giới mỹ vị, gạt bỏ mọi lễ nghi trong bữa ăn mà cứ lo thân mình mà hốc trước.

    " Con gái con rứa, ăn đàng hoàng vào ,nay mày bỏ mứa là chết mẹ với tao nha."

    Mới lúc nãy còn niềm nở nói chuyện với BoBoiBoy mà giờ Sekur lại ăn nói thô lỗ hẳn đi.

    Hắn cứ thản nhiên ngồi xuống, vẻ ngoài nhìn thì có vẻ điềm đạm nhưng mở miệng ra là toàn lời cay nghiệt, cứ nhắm vào cô gái trước mặt mà mỉa mai không ngừng

    "Bộ cái miệng ông không thốt ra được lời nào tử tế là ông sẽ chết à?

    Đang ăn cơm đấy nhé, bớt cái tính lứng sảng thích đâm chọt tôi đi, đồ lão già khốn nạn!"

    SejHa lườm gã một cái cháy mặt rồi lại cúi xuống hì hục xử lý nốt chén cơm của mình.

    Giận thì giận chứ không thể để cái bản mặt của gã làm hỏng nồi cơm ngon được.

    Cô vừa nuốt trôi miếng cuối cùng vừa nghĩ thầm: đúng là cái thứ gia vị vô duyên nhất quả đất, ngồi đó chỉ thấy cay mũi chứ chẳng báu bở gì.

    Trước tình cảnh ấy, BoBoiBoy chỉ có thể mỉm cười trong sự bất lực.

    Sự kết hợp giữa một cá nhân thích khiêu khích và một người dễ mất kiểm soát đã tạo nên một chỉnh thể hỗn loạn đầy nghịch lý.

    Cứ định kỳ mỗi mười lăm phút, bầu không gian tĩnh lặng lại bị phá vỡ bởi những lời lẽ thô tục cùng các phát ngôn thiếu chuẩn mực.

    "Anh Sekur đừng chọc chị SejHa nữa, anh Tin mà biết hai anh chị lại cãi nhau là ăn mắng cả lũ đó."

    Sekur điềm nhiên xới thêm cho SejHa một bát đầy một hành động chăm chút đầy mâu thuẫn rồi khẽ nhếch môi đáp lại cậu nhóc:

    "BaeTin làm gì có ở đây em?

    Nay lão đi làm nhiệm vụ rồi, nên không có ở nhà đâu..bé ơi~"

    Bữa tối vừa kết thúc, BoBoiBoy đã bị Sekur "tóm cổ" lôi vào phòng tắm.

    Cậu nhóc chỉ biết thở dài bất lực, đôi chân líu ríu bước theo sau với cái kéo tay của gã.

    SejHa híp mắt nhìn cánh cửa phòng tắm vừa khép lại, cô không e dè mà tiến tới đập mạnh vào cửa gỗ kia rồi hét vọng vào:

    "Ê nha ê nha, tắm chứ không làm bậy làm bạ nha cái lão chết tiệt kiaa"

    Tiếng hét của SejHa vừa ngắt thì tiếng vọng bên trong lại vang ra.

    "Mẹ mày, tao không có ấu dâm"

    "?"

    "?"

    Boi đang cởi đồ giữa chừng kế bên Sekur liền tròn mắt nhìn gã..ủa anh ơi, anh nói vậy làm em sợ nha.

    SejHa đứng ngoài cười khẩy rồi về lại phòng.

    Chưa gì lão mắc bẫy rồi còn tự thú nhận luôn mới gớm chứ.

    Nói phong long thôi mà đã vậy rồi.

    Thua luôn.

    Cánh cửa phòng tắm vừa sập lại, gạt phắt cái điệu cười khẩy đáng ghét của SejHa bên ngoài.

    Sekur không vội vàng gì, gã thong thả tựa lưng vào cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt híp lại đầy ý vị.

    Dưới ánh đèn trắng bệch, mấy chiếc khuyên môi của gã lóe lên chút ánh kim lạnh lẽo, khiến vẻ mặt gã trông vừa có nét bất cần của dân chơi, vừa toát ra thứ nguy hiểm đầy mê hoặc.

    Gã cứ đứng đó, im lặng quan sát BoBoiBoy đang đứng "hóa đá" giữa phòng như thể đang thưởng thức một món đồ chơi thú vị.

    "Nào, tính đứng đó làm tượng đến bao giờ hả bé?"

    Sekur cất giọng, cái tông trầm thấp nhưng cứ ngân dài ra như một sợi dây thừng đang siết nhẹ lấy sự kiên nhẫn của đối phương.

    "Sợ anh ăn thịt em à?

    Hay ngủ quên đến mức giờ không biết cách cởi đồ luôn rồi?"

    BoBoiBoy đỏ bừng mặt đến tận mang tai, đôi tay cứ bấu chặt lấy gấu áo, lí nhí trong cổ họng: "Anh cứ nói quá, tại em... chưa tỉnh hẳn thôi."

    "Thương chưa kìa, mắt vẫn còn vương chút sương mờ của giấc mộng dở dang cơ đấy."

    Sekur bật cười, tiếng cười khàn vang vọng trong không gian hẹp.

    Gã sải bước tới gần, thu hẹp khoảng cách đến mức BoBoiBoy phải lùi lại một bước theo bản năng.

    Bàn tay thon dài hơi lạnh của gã áp lên má cậu nhóc, khẽ nhéo một cái rõ đau như để đánh thức đối phương.

    "Để anh 'phục vụ' bé nhé?

    Chứ nhìn cái bộ dạng lờ đờ này, anh chỉ sợ em ngủ gật rồi chúi đầu vào bồn cầu thì khổ, cục cưng ạ."

    Cái danh xưng "cục cưng" thốt ra từ miệng gã nghe nó cứ "sai sai", kiểu như gã đang tận hưởng việc vò nát sự ngại ngùng của cậu nhóc hơn là thực lòng âu yếm.

    Gã thong thả vặn vòi sen, làn nước ấm bắt đầu bốc hơi nghi ngút, làm nhòe đi gương mặt đầy vẻ đắc thắng của gã sau làn sương mờ.

    "Lại đây, đừng có đứng đó diễn vai nạn nhân nữa."

    Sekur vẫy vẫy tay, giọng ngọt xớt như rót mật nhưng hành động thì dứt khoát vô cùng.

    Gã kéo phắt BoBoiBoy vào dưới làn nước ấm sực, khiến cậu nhóc giật mình vì sự tiếp xúc đột ngột.

    Tay kia của gã đã nhanh chóng đổ đầy dầu gội ra lòng bàn tay, mùi hương bạc hà thanh mát bắt đầu lan tỏa.

    "Anh... em tự làm được mà!"

    BoBoiBoy lúng túng đẩy tay gã ra, nhưng vô ích.

    "Suỵt, bé ngoan thì phải biết hưởng thụ chứ."

    Sekur cười khì khì, những ngón tay thon dài luồn sâu vào tóc cậu, xoa bóp một cách điêu luyện.

    Gã cúi xuống sát bên tai cậu, hơi thở nóng hổi hòa lẫn với hơi nước:

    "Cái đầu này chắc chứa toàn 'công việc' với đống bài tập nên nó mới nặng trĩu thế này đúng không?

    Để anh xả bớt ra cho, không thì tí nữa ra ngoài SejHa nó lại bảo anh bắt nạt em, oan cho anh lắm nhá."

    Gã vừa gội đầu cho cậu, vừa luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời bằng cái giọng giễu cợt đặc trưng.

    Thi thoảng, gã lại cố tình quệt một chút bọt xà phòng trắng xóa lên chóp mũi cậu rồi nhìn cái vẻ mặt dở khóc dở cười ấy mà khoái chí vô cùng.

    Từng động tác của Sekur, dù đầy vẻ trêu chọc, nhưng lại có chút gì đó chăm sóc rất lạ lùng.

    "Tắm xong ra anh sấy tóc cho nhé, bé con.

    Chứ để cái đầu ướt nhẹp này đi ngủ là mai dậy thành ông cụ non luôn đấy.

    Mà lúc đấy thì... anh không thương nổi đâu nha~"

    Hơi nước nóng vẫn còn vương trên làn da đỏ ửng của BoBoiBoy khi cậu lủi thủi bước ra khỏi phòng tắm, bộ đồ ngủ rộng thùng thình càng làm cậu trông nhỏ bé hơn hẳn.

    Sekur đi ngay phía sau, mái tóc gã vẫn còn ẩm, vài giọt nước tinh nghịch chạy dọc theo hình xăm bên cổ rồi mất hút sau lớp áo thun đen mỏng.

    Gã không nói không rằng, với lấy cái máy sấy rồi hất hàm chỉ về phía chiếc ghế đệm duy nhất trong phòng.

    "Ngồi xuống."

    BoBoiBoy ngoan ngoãn ngồi phịch xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.

    Tiếng máy sấy o o vang lên, phá tan sự im lặng đặc quánh của màn đêm.

    Những ngón tay của Sekur luồn vào tóc cậu, nhẹ nhàng một cách lạ kỳ, khác hẳn với sự thô bạo lúc nãy dưới vòi sen.

    Hơi nóng từ máy sấy phả vào da đầu làm BoBoiBoy thấy dễ chịu, mắt bắt đầu lim dim vì cơn buồn ngủ lại ập tới.

    Bất chợt, máy sấy tắt phụt.

    Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của đối phương.

    Sekur không rời tay ra, gã cúi thấp người, vòng tay qua vai BoBoiBoy từ phía sau, hơi thở nóng hổi tạt thẳng vào mang tai cậu.

    "Bé con, em đang ngủ gật đấy à?

    Hay là đang tận hưởng bàn tay của anh?"

    BoBoiBoy giật mình tỉnh hẳn, định đứng dậy thì bị cánh tay rắn chắc của gã ghì chặt lại.

    "Anh... anh xong chưa?

    Em muốn đi ngủ."

    "Muốn ngủ đến thế cơ à?"

    Sekur cười khẩy, giọng gã thấp xuống, có chút gì đó khàn đục.

    Gã xoay ghế lại, ép BoBoiBoy phải đối mặt với mình.

    Khoảng cách gần đến mức cậu có thể nhìn thấy rõ từng tia máu li ti trong đôi mắt đang híp lại của gã.

    "Nhưng mà anh lại đang thấy tỉnh táo lắm.

    Hay là mình làm gì đó cho bớt phí cái công anh tắm rửa cho em nhỉ?"

    Gã vừa nói vừa đưa tay miết nhẹ lên môi dưới của mình, nơi chiếc khuyên môi đang lạnh ngắt.

    Ánh mắt gã khóa chặt lấy đôi môi hơi hé mở vì ngạc nhiên của BoBoiBoy, khiến cậu nhóc chỉ biết trân trân nhìn lại, tim đập loạn nhịp như trống trận.

    "Anh...

    đừng có đùa kiểu đó..."

    "Ai bảo là anh đùa?"

    Sekur nhếch môi, bàn tay gã chuyển từ vai lên bóp nhẹ cằm cậu, ép cậu phải ngẩng cao đầu hơn.

    "Nhìn thẳng vào anh xem nào, bé ngoan."

    Sekur nhìn cái vẻ mặt như sắp khóc đến nơi của BoBoiBoy mà trong lòng sướng rơn.

    Gã buông cái cằm đang bị siết nhẹ ra, bàn tay to lớn tiện thể vò nát mái tóc vừa được sấy khô bong, làm nó dựng ngược lên trông chẳng khác gì một cái tổ chim.

    "Nhìn cái mặt kìa, tưởng anh định làm thịt thật đấy à?

    Bé con, em nhát chết đi được."

    Gã cười hố hố, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng nhỏ.

    BoBoiBoy ôm lấy đầu, lườm gã một cái cháy mặt:

    "Anh vui lắm hả?

    Đã bảo là em mệt rồi, đừng có mà trêu kiểu đó nữa!"

    "Vui chứ, không vui sao anh lại ở đây với em?"

    Sekur thu lại cái máy sấy, thong thả đi về phía chiếc giường duy nhất trong phòng.

    Gã chẳng thèm xin phép, cứ thế mà ngã lưng xuống, hai tay gối sau đầu, chiếm trọn hơn nửa diện tích cái đệm.

    "Lại đây, đứng đực ra đấy làm gì?

    Tính ngủ đứng à?"

    BoBoiBoy nhìn cái dáng vẻ chiếm dụng trắng trợn của gã mà nghẹn lời.

    Cậu bước tới, đứng bên mép giường, giọng đầy vẻ bất lực:

    "Anh... anh không về phòng mình à?

    Giường này nhỏ lắm, hai người nằm sao vừa?"

    "Phòng anh hỏng điều hòa rồi, nóng chết đi được."

    Sekur trả lời ráo hoảnh, đôi mắt híp lại nhìn trần nhà, chẳng có vẻ gì là đang nói thật.

    "Với cả, nãy ai bảo sợ ma xong cứ bám lấy áo anh ở ngoài hành lang ấy nhỉ?

    Anh đây là đang làm phúc, ở lại bảo vệ bé đấy, biết điều thì nằm xuống đi."

    Biết tỏng là gã lại giở trò để trêu mình, nhưng BoBoiBoy cũng chẳng còn hơi sức đâu mà cãi cọ.

    Cậu thở dài một hơi thườn thượt, rón rén bò lên giường, cố gắng nằm sát sạt mép ngoài cùng để giữ khoảng cách với cái "quả bom nổ chậm" đang nằm chiếm chệ bên cạnh.

    Nhưng Sekur nào có để cậu yên vị như thế.

    "Nằm xa thế làm gì?

    Sợ anh cướp mất hơi ấm của em à?"

    Chẳng đợi cậu kịp phản ứng, gã vươn cái cánh tay dài ngoằng ra, thộp lấy eo BoBoiBoy rồi giật phắt một cái.

    Cả người cậu nhóc mất đà, đập thẳng vào lồng ngực cứng ngắc của gã.

    Mùi dầu gội bạc hà nồng nặc sộc vào mũi, vừa lạnh lùng vừa mang theo cái hơi ấm áp đảo khiến cậu đứng hình mất vài giây.

    BoBoiBoy cứng đờ người, hai tay chống vội trước ngực gã, lắp bắp: "Anh... anh làm cái trò gì thế?

    Buông ra coi!"

    "Suỵt, ồn ào quá.

    Anh mượn em làm cái gối ôm tí, kêu ca cái gì."

    Sekur lầm bầm, giọng gã trầm hẳn xuống, nghe đầy vẻ lười biếng.

    Gã gác hẳn một chân lên người BoBoiBoy, khóa chặt cậu lại như đang kẹp một con gấu bông cỡ lớn.

    Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, gã nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn phả thẳng lên đỉnh đầu cậu nhóc.

    Căn phòng rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc khô khốc của chiếc đồng hồ treo tường.

    BoBoiBoy định vùng vẫy thoát ra, nhưng cái cảm giác bị bao vây bởi cơ thể to lớn, cộng thêm cơn buồn ngủ sau một ngày bị "hành" tơi tả khiến chân tay cậu bủn rủn.

    Cậu khẽ cựa quậy, cố tìm một tư thế nào đó bớt khó chịu hơn trong cái gọng kìm của lão anh quái chiêu này.

    "Anh Sekur..."

    Cậu gọi lí nhí.

    "Hửm?"

    Gã đáp lại bằng một tiếng ừ hữ từ sâu trong cổ họng, mắt vẫn không thèm mở.

    "Mai... anh đừng có kể chuyện này với SejHa nhé.

    Không chị ấy lại được đà cười em cả tháng đó."

    Sekur im lặng một lúc lâu, rồi bất chợt gã siết nhẹ vòng tay hơn một chút, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy vẻ đắc thắng.

    "Còn tùy xem sáng mai em có biết điều mà dậy sớm làm bữa sáng cho anh không đã.

    Chứ cái cảnh em nằm gọn lỏn như con mèo thế này... giá trị thông tin hơi bị cao đấy."

    "Anh... anh đúng là cái đồ cơ hội!"

    BoBoiBoy nghiến răng.

    "Cảm ơn vì đã khen, cục cưng.

    Giờ thì im miệng mà ngủ đi, hay muốn anh bày thêm vài trò 'vui vẻ' khác cho hết đêm?"

    BoBoiBoy mím chặt môi, không dám hó hé thêm một lời nào vì biết thừa gã này nói là làm.

    Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt mùi bạc hà, cậu dần chìm vào giấc ngủ, thầm rủa xả cái sự xui xẻo của mình.

    Còn Sekur, gã hé mắt nhìn đỉnh đầu cậu nhóc, tay khẽ gõ nhịp trên lưng cậu như một thói quen khó bỏ, thầm nghĩ trong bụng: Thằng bé này, trêu hoài mà vẫn không chán.
     
    Back
    Top Dưới