Cái âm thanh "phập" vang lên giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, nghe đặc quánh và nhầy nhụa như thể có ai đó vừa dùng búa đóng một cây cọc gỗ vào một tảng thịt tươi.
"Ức...- khục...!"
Máu không trào ra thành dòng, nó trào ra theo từng đợt sủi bọt ngay khóe môi BoBoiBoy.
Cậu nhóc cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt cacao nhòe đi vì nước mắt và cơn đau tột cùng.
Cây đinh sắt gỉ đen kịt không chỉ đâm xuyên qua, mà nó đang sống ngay trong cơ thể cậu.
Nó bắt đầu xoáy.
Một lực vô hình vặn xoắn thanh sắt, nghiền nát những thớ thịt tươi bên trong bụng cậu như người ta dùng chày giã nát một miếng thịt sống.
Tiếng sợi cơ bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt, phựt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
BoBoiBoy nức nở, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng đầy máu, hai bàn tay gầy gò run rẩy bấu chặt lấy thanh sắt gỉ đến mức móng tay bật ra, máu từ đầu ngón tay hòa lẫn với gỉ sắt đen ngòm.
"Đau... anh Sekur... cứu... em..."
Tiếng thều thào đứt quãng của cậu nhóc như nhát dao đâm vào lòng hai người đứng đó.
Cậu không bị ai nhập cả, cậu vẫn là BoBoiBoy, vẫn là thằng nhóc 15 tuổi đang phải chịu đựng một sự tra tấn vượt quá sức người.
Thanh sắt lại bị đẩy mạnh một phát nữa.
Lần này, nó xuyên thủng qua cột sống.
Tiếng xương vỡ vụn răng rắc nghe khô khốc đến rợn người.
Đầu đinh nhọn hoắt đâm lòi ra sau lưng, kéo theo những mảng thịt sẫm màu.
Mỗi lần BoBoiBoy nấc lên vì đau, cây đinh lại cọ xát vào các dây thần kinh khiến cả cơ thể cậu co giật dữ dội, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt tái dại.
"Mẹ kiếp!
Dừng lại ngay!"
Sekur gào lên, nhưng đôi chân của gã đang bị những cây đinh đóng chặt tại chỗ.
Gã phải nhìn đứa em mình yêu quý bị một cái đinh gỉ sắt khâu sống vào nền nhà.
BoBoiBoy gục đầu xuống, hơi thở khò khè như tiếng búa cũ kỹ.
Cậu đau đến mức muốn ngất đi nhưng cái lực quái ác kia vẫn cứ đẩy cây đinh vào sâu hơn, như muốn ghim chặt linh hồn cậu vào cái nỗi đau vĩnh viễn này.
_____________
"Gần mười hai giờ đêm rồi...
Từ nhà lết đến cái xó này mất cha nó hai, ba tiếng đồng hồ.
Chậc, phiền vãi đạn!"
Sekur khó chịu tặc lưỡi, âm thanh khô khốc tan biến vào màn đêm tĩnh mịch.
Gã đứng tựa lưng vào sườn xe, đôi chân dài gác chéo, lười biếng rút từ túi áo ra một điếu thuốc lá hiệu chapman.
Ngọn lửa từ chiếc bật lửa Zippo bùng lên, soi rõ gương mặt góc cạnh và những vết sẹo mờ nhạt của một kẻ đã nếm đủ mùi đời.
Gã rít một hơi sâu, để làn khói trắng đục che lấp đi ánh mắt đang trầm tư nhìn về phía tòa căn hộ xám xịt trước mặt.
Từ cái nơi đó, một luồng khí tức tởm lợm, đặc quánh mùi thịt thối và sự oán hận đang không ngừng rò rỉ ra ngoài.
Sekur khẽ nheo mắt, cảm giác ngứa ngáy từ những khớp xương bắt đầu truyền đến.
Gã hận không thể lao vào đó ngay lập tức, dùng nắm đấm xé toạc cái không gian u ám này ra cho rảnh nợ, thay vì cứ phải đứng đây chờ đợi hai đứa nhóc nhà mình bày vẽ mấy cái nghi lễ rườm rà.
Phía trước, BoBoiBoy đang loay hoay với mống đồ nghề lỉnh kỉnh, dáng vẻ nhỏ nhắn của cậu lọt thỏm giữa bóng tối.
Cậu cầm xấp bùa trên tay, đôi mắt Cacao tò mò ngước nhìn SejHa:
"Chị ơi, mấy tấm bùa này giờ phải dán kín xung quanh căn nhà đó ạ?"
SejHa lúc này đang lúi húi rắc những nắm muối tinh khiết xuống mặt đất, tạo thành một vòng tròn bảo vệ bao quanh khu vực.
Nghe tiếng hỏi, cô khựng lại một nhịp, đưa tay gạt đi lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán rồi ngẩng lên nhìn cậu em trai.
"Bùa hương đấy nhóc.
Không cần dán đâu, em cứ vò nát chúng ra, đốt lên rồi ném thẳng vào trong là được.
Mùi nhang từ bùa sẽ dẫn dụ những thứ 'bẩn thỉu' lộ diện...
Cứ coi như mình đang mời khách uống trà đi."
BoBoiBoy gật gù, ánh mắt chăm chú như đang tiếp thu một chân lý mới.
Cậu nhóc cẩn thận vuốt ve lớp giấy bùa, cảm nhận cái hơi lạnh sực lên từ những dòng huyết tự ngoằn ngoèo
Sekur nhả ra một ngụm khói dài, tàn thuốc đỏ rực lập lòe trong bóng tối như một con mắt quỷ đang quan sát.
Gã không đáp lời bọn nhóc, chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng gầy gò của BoBoiBoy.
Trong khoảnh khắc đó, gã thấy cái bóng của cậu nhóc dưới ánh đèn đường bỗng vặn vẹo, trải dài ra như một vũng máu đen ngòm đang chực chờ nuốt chửng lấy tòa nhà.
Gã siết chặt điếu thuốc, cảm giác như mùi tử khí từ bên trong căn hộ đã bắt đầu len lỏi vào tận phổi mình, đắng ngắt và lạnh lẽo.
"Cẩn thận cái mạng đấy..."
Sekur lầm bầm, giọng gã thấp xuống, lẫn vào tiếng gió rít qua những khe tường nứt nẻ.
"Cái chỗ này... nó không thèm uống trà của tụi mày đâu."
Bộp
Cái âm thanh không phải tiếng vật cứng rơi, mà là tiếng của một khối thịt thối rữa va đập xuống nền xi măng, phát ra một tiếng nổ lách tách ghê tởm của những bọng nước và nội tạng bị ép vỡ.
Cái xác không rơi nằm yên.
Lực va chạm quá mạnh khiến lớp da bụng mỏng dính, trương phềnh vì khí gas tử thi nổ tung ra, bắn tung tóe thứ dịch lỏng màu xanh đen hôi thối lên cả ống quần của SejHa.
Những đoạn ruột tím tái, nhầy nhụa như những con trăn bị băm nát lòi ra ngoài, bò loằng ngoằng trên nền đất.
Đó là một gã đàn ông, nhưng giờ chẳng khác gì một đống rác hữu cơ bị vặn xoắn.
Phần đầu gã bị gập ngược ra sau lưng một góc 180 độ, xương cổ đâm lòi qua lớp da cổ đen kịt, trắng hếu và sắc lẹm.
Kinh tởm nhất là khuôn mặt: hai hốc mắt không còn nhãn cầu, chỉ còn lại hai cái lỗ đen ngỏm, đặc quánh những con giòi trắng bệch đang lúc nhúc, đùn đẩy nhau chui ra từ hốc mũi và tai.
"Lồn mẹ..Oẹ..."
SejHa không nhịn nổi nữa, cô gập người nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Cái mùi này không phải mùi mốc, nó là mùi của thịt đã thối rữa đến tận xương tủy trộn lẫn với mùi phân và nước tiểu khi các cơ vòng bị giãn ra lúc chết.
Từ trong cái miệng há hốc của cái xác, một thứ chất lỏng sền sệt, đen kịt như mật gấu trào ra, kèm theo đó là tiếng lạo xạo kinh hoàng.
Một bàn tay gầy guộc, xám xịt từ trong cổ họng cái xác thò ra, cào cấu lấy lớp môi đã mủn nát để cố chui ra ngoài.
Sekur đứng sững người, điếu thuốc trên môi gã rơi xuống, chạm vào vũng dịch xác chết liền tắt ngóm với tiếng xèo lạnh lẽo.
Gã thấy chân mình run lên không phải vì sợ, mà vì cái sự tởm lợm này nó vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người.
BoBoiBoy đứng gần nhất.
Một giọt dịch vàng khè từ cái xác bắn lên má cậu, nó nóng và nhầy như nhớt cá.
Cậu nhìn trân trối vào đống thịt bầy hầy đó, thấy những sợi gân còn sót lại trên xác chết đang co giật một cách máy móc dưới lớp da mủn.
"Nó... nó vẫn còn động đậy..."
BoBoiBoy thều thào, nước mắt sinh lý trào ra vì cái mùi hôi thối nồng nặc đang xộc thẳng vào não bộ, thiêu đốt mọi giác quan của cậu.