Khác [Bnha x BSD] Khi anh hùng gặp bóng tối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399314725-256-k211289.jpg

[Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
Tác giả: NgcDipNguyn601
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trong một thế giới nơi dị năng giả là một phần của cuộc sống, thành phố cảng Yokohama đột ngột tự cô lập, chìm trong màn sương bí ẩn và những tin đồn về thế giới ngầm tàn khốc.

Để tìm hiểu sự thật, chính phủ Nhật Bản cử một đoàn đặc biệt: những học sinh ưu tú của Học viện Anh hùng UA, dẫn đầu bởi các anh hùng chuyên nghiệp, bước vào vùng đất đầy rẫy hiểm nguy này.



bsd​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Izuku 10 [Bnha]
  • [Bnha] Con của Dabi x Hawks
  • [BnHA] mãi mãi vẫn là một villain
  • [BnhA x reader] Mất
  • [Bnha x Kny] Giai điệu của nước
  • [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 1: Bên kia bức tường cô lập


    Màn đêm tĩnh mịch bao phủ Yokohama, thành phố cảng vốn dĩ náo nhiệt giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc khác thường.

    Kể từ khi Yokohama tự cô lập mình khỏi phần còn lại của Nhật Bản sau một loạt các sự kiện bí ẩn liên quan đến dị năng giả, một bức tường vô hình dường như đã dựng lên, ngăn cách và gieo rắc sự tò mò lẫn lo ngại.

    Tại Tokyo, trong trụ sở chính của chính phủ, một cuộc họp kín đang diễn ra.

    Những gương mặt nghiêm nghị của các quan chức cấp cao phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo.

    Vấn đề Yokohama đã trở thành một bài toán nan giải.

    Thông tin từ bên trong gần như bằng không, chỉ có những lời đồn đại về một thế giới ngầm phức tạp và quyền lực của các tổ chức dị năng giả.

    “Chúng ta cần phải biết chuyện gì đang xảy ra ở Yokohama” một vị bộ trưởng lên tiếng, giọng đầy lo lắng.

    “Sự cô lập kéo dài này có thể gây ra những hệ lụy khôn lường.”

    Sau nhiều tranh cãi, một quyết định táo bạo đã được đưa ra.

    Thay vì phái lực lượng chức năng, một hành động có nguy cơ gây ra xung đột không đáng có, Nhật Bản sẽ cử một nhóm nhỏ sang Yokohama dưới danh nghĩa “học hỏi và trao đổi văn hóa”.

    Thành phần của nhóm này sẽ là những học sinh ưu tú của lớp 1-A từ Học viện U.A., những người đã chứng minh được năng lực và tinh thần trách nhiệm của mình, cùng với một vài anh hùng chuyên nghiệp giàu kinh nghiệm để đảm bảo an toàn.

    “Đây là cơ hội để chúng ta có cái nhìn trực tiếp về Yokohama” Hiệu trưởng Nezu giải thích với All Might và các giáo viên lớp 1-A.

    “Đồng thời, đây cũng là một bài học thực tế quý giá cho các em.”

    Về phía Yokohama, người tiếp nhận phái đoàn đặc biệt này không ai khác chính là Mafia Cảng, tổ chức ngầm hùng mạnh nhất thành phố.

    Và đứng đầu tổ chức đó, với sự lạnh lùng và tàn nhẫn khét tiếng, là Dazai Osamu.

    Bên cạnh hắn, với vai trò cánh tay phải đắc lực, là thuộc hạ trung thành Atsushi Nakajima, người sở hữu sức mạnh Hóa thú – Bạch Hổ đáng sợ.

    Trong một văn phòng tối tăm tại trụ sở Mafia Cảng, Dazai ngồi ung dung trên chiếc ghế bành, nhếch mép cười khi nghe báo cáo về phái đoàn từ Tokyo.

    “Học sinh UA và các anh hùng… thú vị thật” giọng hắn trầm khàn, ánh mắt lấp lánh vẻ khó đoán.

    “Xem ra 'Nhật Bản' cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa.”

    Atsushi đứng nghiêm nghị bên cạnh, vẻ mặt không chút cảm xúc.

    Dưới sự dẫn dắt của Dazai, cậu đã chấp nhận con đường của bóng tối, sức mạnh dị năng được tôi luyện trong những nhiệm vụ nguy hiểm.

    ----------

    Vài ngày sau, một chiếc tàu đặc biệt chở theo các học sinh lớp 1-A, bao gồm Midoriya Izuku, Bakugo Katsuki, Uraraka Ochaco, Iida Tenya cùng các anh hùng Eraser Head và Present Mic, tiến vào cảng Yokohama.

    Bầu không khí có chút căng thẳng nhưng cũng đầy tò mò.

    Họ bước xuống tàu, đối diện với một nhóm người mặc vest đen lịch lãm, dẫn đầu là một người đàn ông với nụ cười bí ẩn và mái tóc nâu lãng tử - đó chính là Dazai Osamu.

    “Chào mừng đến với Yokohama” Dazai cất giọng, nụ cười vẫn không hề tắt.

    “Tôi là Dazai Osamu, trùm của Mafia Cảng, và rất vinh dự được 'hợp tác' với các vị từ Nhật Bản.”

    Phía sau hắn, Atsushi lặng lẽ quan sát những vị khách đến từ thế giới bên ngoài.

    Ánh mắt cậu khẽ chạm phải Midoriya, một thoáng ngạc nhiên xẹt qua.

    Cậu cảm nhận được một nguồn năng lượng đặc biệt tỏa ra từ chàng trai tóc xanh rối bù đó, một thứ ánh sáng mà cậu đã từng đánh mất.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 2: Những ánh mắt và lời nói dối


    Bầu không khí tại cảng Yokohama vẫn còn chút gượng gạo sau màn chào đón có phần…

    đặc biệt của Dazai.

    Eraser Head, với bản tính thận trọng, quan sát kỹ lưỡng những người của Mafia Cảng.

    Ánh mắt sắc bén của thầy không bỏ sót bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt họ.

    Present Mic thì cố gắng khuấy động không khí bằng những câu chuyện hài hước, nhưng dường như sự khác biệt về thế giới quan giữa họ là quá lớn.

    Trong khi các học sinh lớp 1-A có phần choáng ngợp trước vẻ ngoài có phần u ám nhưng không kém phần tráng lệ của thành phố cảng bị cô lập, Midoriya lại chú ý đến Atsushi.

    Cậu cảm nhận được sự giằng xé ẩn sâu trong đôi mắt màu tím vàng của chàng trai trẻ bên cạnh trùm Mafia.

    Atsushi dường như cố gắng giữ cho mình vẻ lạnh lùng, xa cách, nhưng đôi khi, ánh mắt cậu lại vô thức hướng về phía Dazai với một sự tôn kính, thậm chí là lo lắng, khó tả.

    Bakugo, như thường lệ, không giấu nổi vẻ hung hăng.

    Anh liếc nhìn Dazai với ánh mắt đầy thách thức, dường như sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

    Iida thì cố gắng duy trì tác phong nghiêm chỉnh, chào hỏi các thành viên Mafia Cảng một cách lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định.

    Uraraka thì tròn mắt ngơ ngác trước những kiến trúc độc đáo và bầu không khí có phần huyền bí của Yokohama.

    Sau màn đón tiếp tại cảng, đoàn người được đưa đến một tòa nhà cao tầng, trụ sở chính của Mafia Cảng.

    Bên trong sự xa hoa và quyền lực được phô bày một cách không kiêng nể.

    Dazai dẫn đoàn đi qua những hành lang rộng lớn, thỉnh thoảng lại dừng lại giới thiệu một cách hời hợt về tổ chức của mình.

    Trong lúc chờ đợi một cuộc gặp mặt chính thức, các học sinh lớp 1-A được bố trí nghỉ ngơi tại một sảnh lớn.

    Midoriya tranh thủ cơ hội tiếp cận Atsushi, người đang đứng lặng lẽ ở một góc phòng, ánh mắt hướng ra cửa sổ nhìn về phía biển.

    "Chào cậu" Midoriya ngập ngừng lên tiếng.

    "Tớ là Midoriya Izuku, đến từ Học viện UA."

    Atsushi giật mình quay lại, ánh mắt có chút bối rối.

    "Tôi là Atsushi Nakajima" cậu đáp, giọng khẽ khàng.

    Cuộc trò chuyện của họ diễn ra khá dè dặt.

    Midoriya tò mò về Yokohama và cuộc sống của những người dị năng giả ở đây, còn Atsushi thì cố gắng trả lời một cách ngắn gọn và tránh những thông tin nhạy cảm.

    Tuy nhiên, Midoriya vẫn cảm nhận được sự cô đơn và những gánh nặng mà Atsushi đang mang trên vai.

    Bất chợt, cánh cửa sảnh mở ra, và một dáng người cao ráo với chiếc áo choàng đen bước vào.

    Mái tóc đen dài gọn gàng, để lộ gương mặt cùng với ánh nhìn sắc lạnh, khiến người khác không khỏi rùng mình.

    Đó là Akutagawa Ryuunosuke.

    Khi Akutagawa lướt qua Atsushi, ánh mắt hắn khẽ dừng lại.

    Một tia phức tạp lóe lên trong chớp mắt rồi biến mất.

    Không một lời chào hỏi, Akutagawa tiến thẳng đến chỗ Dazai, dường như có chuyện cần báo cáo.

    Atsushi khẽ cúi đầu khi Akutagawa đi qua, một hành động nhỏ nhưng không thoát khỏi ánh mắt quan sát của Midoriya.

    "Akutagawa có vẻ… rất mạnh mẽ" Midoriya nhận xét, cố gắng phá vỡ bầu không khí có chút căng thẳng.

    Atsushi khẽ gật đầu, ánh mắt có chút xa xăm.

    "Hắn là một trong những người mạnh nhất của Mafia Cảng."

    Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong trụ sở, Dazai đang ngồi trò chuyện với một người đàn ông nhỏ nhắn với mái tóc màu cam nổi bật và chiếc mũ fedora quen thuộc chính là đặc điểm của Nakahara Chuuya.

    Bầu không khí giữa họ không hề căng thẳng như với những người khác, mà ngược lại, có một sự thấu hiểu ngầm, dù đôi khi những lời nói lại mang đầy sự cà khịa.

    "Vậy là cuối cùng 'cừu non' của chính phủ cũng mò đến đây" Chuuya nhếch mép cười, giọng điệu có chút chế giễu.

    Dazai nhún vai, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi.

    "Biết sao được, Chuuya?

    Con người mà, luôn tò mò về những thứ nằm ngoài tầm với của mình."

    Ánh mắt Chuuya khẽ liếc về phía hành lang, nơi các học sinh UA. vừa đi qua.

    "Nghe nói trong số chúng có vài nhóc sở hữu năng lực khá thú vị."

    "Ồ, đúng vậy" Dazai đáp, ánh mắt trở nên sâu thẳm hơn.

    "Và tôi tin rằng cuộc gặp gỡ này sẽ mang đến nhiều điều bất ngờ đấy."

    Trong khi đó, tại sảnh lớn, ánh mắt Atsushi lại vô tình chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Akutagawa.

    Một thoáng bối rối hiện lên trên khuôn mặt Atsushi, cậu vội vàng quay đi.

    Akutagawa cũng nhanh chóng rời mắt, nhưng trong đáy mắt hắn, dường như có một sự day dứt, một điều gì đó không thể gọi thành tên.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 3: Bóng tối và ánh sáng giao thoa


    Những ngày đầu tiên của UA tại Yokohama trôi qua trong bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tò mò.

    Các buổi 'học hỏi' do Mafia Cảng sắp xếp không giống bất kỳ bài học nào mà lớp 1-A từng trải qua.

    Thay vì lý thuyết suông, họ được chứng kiến những cuộc giải quyết tranh chấp ngầm, những màn phô diễn sức mạnh dị năng đầy chết chóc và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của thế giới ngầm.

    Một buổi chiều nọ, đoàn UA được dẫn đến một khu nhà kho cũ kỹ gần bến cảng.

    Dazai đã thông báo đây là một buổi 'trình diễn thực tế' về cách Mafia Cảng duy trì trật tự.

    Khi bước vào, lớp 1-A bàng hoàng trước cảnh tượng một nhóm người đang bị bao vây bởi các thành viên Mafia Cảng.

    Những kẻ này, theo lời Dazai, là những 'tội phạm buôn lậu dị năng phẩm'.

    Midoriya và các bạn đứng chôn chân.

    Họ đã quen với việc chiến đấu với tội phạm, nhưng luôn có ranh giới rõ ràng giữa anh hùng và kẻ xấu.

    Còn ở đây, ranh giới đó mờ đi một cách đáng sợ.

    "Đây là Akutagawa Ryuunosuke" Dazai giới thiệu với nụ cười bí ẩn.

    "Anh ta sẽ cho các vị thấy 'công lý' của Mafia Cảng hoạt động như thế nào."

    Akutagawa tiến lên phía trước, ánh mắt lạnh như băng.

    Từ áo choàng đen của hắn, những xúc tu đen của Rashomon trỗi dậy, vặn xoắn và xé toạc mọi thứ.

    Những kẻ buôn lậu la hét trong tuyệt vọng khi bị Rashomon nuốt chửng, không để lại dấu vết.

    Lớp 1-A đứng chết lặng.

    Không có màn bắt giữ, không có quy trình pháp lý.

    Chỉ có sự hủy diệt tuyệt đối.

    Bakugo, người thường không sợ hãi điều gì, cũng phải cau mày.

    Todoroki nheo mắt quan sát, gương mặt không thể hiện cảm xúc nhưng nội tâm dậy sóng.

    "Đây là cách các người 'duy trì trật tự' ư?!"

    Iida hét lên, tay vung vẩy đầy phẫn nộ.

    "Đây là tội ác!"

    Dazai chỉ cười.

    "À, phải rồi.

    Các anh hùng của Nhật Bản.

    Các vị sống trong một thế giới tươi đẹp với luật pháp và trật tự.

    Nhưng ở đây, tại Yokohama, chúng tôi tự tạo ra trật tự của riêng mình.

    Và đôi khi, để bảo vệ trật tự đó, cần có những phương pháp 'hiệu quả' hơn."

    Trong khi đó, Atsushi đứng lặng lẽ phía sau Dazai, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Akutagawa.

    Cậu biết sự tàn bạo của Akutagawa, nhưng cũng biết đằng sau lớp vỏ lạnh lùng đó là một sự tận hiến đến mức ám ảnh.

    Mỗi lần Akutagawa phô diễn sức mạnh, Atsushi lại thấy tim mình thắt lại, không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì một nỗi lo lắng mơ hồ về người đồng đội cũ.

    Bất ngờ, một trong những tên buôn lậu, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng bắn một phát súng về phía Dazai.

    Tất cả diễn ra quá nhanh.

    Eraser Head và Present Mic chưa kịp phản ứng.

    Nhưng Akutagawa thì có.

    Rashomon bật ra, chặn đứng viên đạn chỉ trong tích tắc.

    Rồi, với một tiếng gầm gừ giận dữ, hắn dùng Rashomon quật mạnh tên kia vào tường, kết liễu hoàn toàn.

    Ánh mắt Akutagawa lướt qua Dazai, một tia lo lắng thoáng hiện lên trước khi được che giấu bởi vẻ mặt vô cảm thường thấy.

    Dazai chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn

    Sau khi mọi việc kết thúc, khi đoàn UA vẫn còn đang bàng hoàng, Akutagawa quay lưng bước đi.

    Atsushi bất giác muốn đuổi theo, muốn nói điều gì đó, nhưng lại giữ chân mình lại.

    Cậu biết rằng trong thế giới này, những cảm xúc yếu mềm là một gánh nặng.

    Cuối buổi hôm đó, Dazai yêu cầu Chuuya đưa các anh hùng và học sinh về nơi ở.

    Chuuya, với vẻ mặt cau có thường trực, tuân lệnh.

    Khi đi ngang qua Dazai, Chuuya lầm bầm: "Ngươi lại bày trò gì nữa vậy, đồ khốn Dazai?"

    Dazai chỉ nháy mắt, một nụ cười lấp lánh trên môi.

    "Ồ, chỉ là giúp họ mở mang tầm mắt thôi, Chuuya.

    Thế giới không phải lúc nào cũng màu hồng như trong truyện cổ tích đâu."

    Chuuya lườm hắn một cái sắc lẻm, rồi quay người đi.

    Nhưng khi Dazai quay lưng, Chuuya lại khẽ đưa tay lên chạm vào một bên vai của Dazai, một cái chạm nhẹ như vô tình, nhưng đủ để thể hiện một sự quan tâm ngầm.

    Dazai khẽ cười, một nụ cười không với Chuuya hay ai khác, mà như chỉ dành cho riêng hắn.

    Sau khi trở về nơi ở, các học sinh lớp 1-A bàn tán sôi nổi về những gì họ đã chứng kiến.

    Họ bắt đầu đặt câu hỏi về ranh giới giữa chính nghĩa và tội ác, về ý nghĩa thực sự của 'công lý'.

    Đó là một bài học đắt giá, một cú sốc lớn đối với những tư tưởng anh hùng mà họ đã được dạy.

    Midoriya không ngừng suy nghĩ về Atsushi và Akutagawa.

    Có một điều gì đó uẩn khúc giữa hai người đó, một sự phức tạp mà cậu không thể nào hiểu nổi.

    Còn Bakugo, gã vẫn giữ thái độ bực bội, nhưng trong lòng đã nhen nhóm sự tò mò về Dazai, kẻ dường như có thể kiểm soát cả một thế giới ngầm đầy rẫy nguy hiểm.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 4: Những cuộc chạm trán cá nhân


    Những gì chứng kiến tại nhà kho cũ đã ám ảnh tâm trí lớp 1-A.

    Đặc biệt là Midoriya.

    Cậu không thể ngừng suy nghĩ về cách Mafia Cảng xử lý mọi chuyện, và về Akutagawa.

    Một buổi tối, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Midoriya lặng lẽ ra ngoài ban công khách sạn, nhìn ngắm thành phố Yokohama về đêm.

    Bất chợt, một bóng đen lướt qua.

    Đó là Akutagawa.

    Hắn không đi tuần tra mà dường như đang đi về phía một khu vườn nhỏ yên tĩnh phía sau trụ sở.

    Sự tò mò thôi thúc Midoriya đi theo.

    Cậu ẩn mình sau những bụi cây rậm rạp, quan sát.

    Akutagawa đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo, nhìn chằm chằm vào một bức tượng đá cũ kỹ.

    Rồi, một giọng nói trầm khàn vang lên, phá vỡ sự im lặng.

    "Ngươi lại ở đây sao, Akutagawa?"

    Atsushi xuất hiện từ trong bóng tối, tay cầm một bó hoa loa kèn trắng.

    Cậu đặt bó hoa dưới chân bức tượng, nơi khắc tên của những người đã ngã xuống của Mafia Cảng, trong đó có một cái tên mà Akutagawa rất mực tôn kính.

    Akutagawa không trả lời, chỉ siết chặt nắm đấm.

    "Ta biết ngươi luôn nghĩ về hắn," Atsushi tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

    "Nhưng ngươi không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ được.

    "Ngươi thì hiểu gì?"

    Akutagawa gằn giọng, giọng nói tràn đầy sự căm phẫn và đau đớn.

    "Ngươi là kẻ yếu đuối, chỉ biết tìm kiếm ánh sáng.

    Ngươi không bao giờ hiểu được gánh nặng của bóng tối, và sự hy sinh cần thiết để tồn tại trong đó."

    "Có thể" Atsushi khẽ đáp, ánh mắt buồn bã.

    "Nhưng ngươi cũng đang tự hủy hoại chính mình đấy, Akutagawa.

    Ngươi cứ tiếp tục đẩy mọi người ra xa, cứ mãi sống trong hận thù..."

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Akutagawa quay lại nhìn Atsushi, ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt vàng tím của cậu.

    Có một điều gì đó xẹt qua giữa họ, một tia kết nối cũ kỹ, một sự tiếc nuối không thể nói thành lời.

    Rồi, Akutagawa quay phắt đi, bước nhanh vào bóng đêm, để lại Atsushi đứng đó một mình, bó hoa loa kèn trắng cô đơn dưới ánh trăng.

    Midoriya, nấp sau bụi cây, cảm thấy lạnh sống lưng.

    Cậu nhận ra rằng mối quan hệ giữa Atsushi và Akutagawa phức tạp hơn rất nhiều so với những gì cậu nghĩ.

    Đó không chỉ là sự thù địch, mà còn là một sự ràng buộc sâu sắc, một lịch sử chung đầy bi kịch.

    Cùng lúc đó, ở một quán bar sang trọng ẩn mình trong lòng Yokohama, Dazai đang nhâm nhi ly rượu whisky, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Cánh cửa quán bar mở ra, và Chuuya bước vào, vẻ mặt cau có thường lệ.

    "Ngươi ở đây làm gì vậy, đồ khốn Dazai?"

    Chuuya gắt gỏng, đi thẳng đến quầy bar và gọi một ly rượu mạnh.

    "Chỉ là tận hưởng một chút yên bình trước cơn bão thôi mà," Dazai nhếch mép cười.

    "Không phải ngươi cũng hay đến đây sao, Chuuya?"

    "Ngươi nghĩ ta đến đây để gặp ngươi à?"

    Chuuya lầm bầm, nhưng rồi lại ngồi xuống chiếc ghế đối diện Dazai.

    "Nghe nói lũ anh hùng đó đang rên rỉ về vụ ở nhà kho đấy."

    Dazai khẽ cười khúc khích.

    "Ồ, họ cần phải biết thế giới thực hoạt động như thế nào chứ.

    Không phải lúc nào cũng là những nụ cười và 'Plus Ultra' đâu."

    Chuuya thở dài, nhìn Dazai với ánh mắt phức tạp.

    "Ngươi lại đang có âm mưu gì nữa phải không?

    Cử bọn chúng đến đây chỉ để xem những trò bẩn thỉu của ngươi à?"

    "Không phải bẩn thỉu, Chuuya.

    Đó là sự thật," Dazai đáp, giọng điệu bất ngờ trở nên nghiêm túc hơn.

    "Và đôi khi, sự thật lại là điều mà con người sợ hãi nhất.

    Ngươi cũng biết rõ điều đó mà, phải không?"

    Chuuya im lặng, ánh mắt trở nên xa xăm.

    Hắn nhớ lại những ngày tháng cũ, khi hắn và Dazai từng là một cặp đôi bất khả chiến bại, cùng nhau đối mặt với biết bao hiểm nguy.

    Dù giờ đây họ đứng ở hai chiến tuyến đối lập, nhưng giữa họ vẫn luôn tồn tại một sợi dây liên kết không thể cắt đứt, một sự hiểu biết ngầm về những góc khuất tăm tối nhất của nhau.

    "Đừng quên, Dazai" Chuuya lên tiếng, giọng trầm hơn.

    "Ngươi có thể lừa dối cả thế giới, nhưng không thể lừa dối ta."

    Dazai chỉ nháy mắt, nụ cười bí ẩn trở lại.

    "Ồ, thật sao?

    Vậy thì ngươi hãy chứng minh điều đó đi, Chuuya."

    Sáng hôm sau, trong một buổi họp với các anh hùng và học sinh, Dazai bất ngờ thông báo: "Hôm nay, chúng tôi sẽ cho các vị thấy một phần khác của Yokohama.

    Một phần mà các vị sẽ không tìm thấy trong bất kỳ cuốn sách nào."

    Các anh hùng và lớp 1-A được dẫn đến khu vực ngầm của thành phố, nơi những giao dịch bất hợp pháp diễn ra, nơi những kẻ dị năng giả bị ruồng bỏ sống lay lắt, và nơi Mafia Cảng thực sự nắm giữ quyền lực tuyệt đối.

    Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với những gì họ từng hình dung, một thế giới mà những người anh hùng không hề biết đến, tồn tại song song với xã hội 'bề nổi' của họ.

    Sự bất ngờ và choáng váng hiện rõ trên khuôn mặt của từng thành viên lớp 1-A.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 5: Sức nặng của quá khứ và những bí mật mới


    Khu vực ngầm của Yokohama hiện ra trước mắt đoàn UA như một cú sốc điện.

    Không phải là những con phố sạch sẽ hay những cửa hàng tiện lợi mà họ quen thuộc.

    Đây là mê cung của những con hẻm tối tăm, những tòa nhà đổ nát và ánh đèn neon leo lét.

    Mùi ẩm mốc, thuốc lá và một thứ mùi khó tả của sự suy tàn len lỏi trong không khí.

    Những con người sống ở đây mang vẻ mặt khắc khổ, ánh mắt đầy cảnh giác.

    Đây là nơi những kẻ dị năng giả bị xã hội ruồng bỏ tìm thấy một chốn dung thân, hoặc bị lợi dụng bởi những tổ chức như Mafia Cảng.

    Dazai dẫn đầu đoàn, bước đi thong dong như đang dạo chơi trong chính sân nhà mình.

    Hắn chỉ vào một góc phố, nơi một nhóm người đang tụ tập quanh một bàn đánh bạc bất hợp pháp.

    "Đây là cách họ giải trí" hắn nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật.

    "Không có quy tắc hay luật pháp nào ở đây cả, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền."

    Bakugo lẩm bẩm: "Thật kinh tởm!" nhưng ánh mắt gã lại không ngừng quét qua từng ngóc ngách, thu thập thông tin.

    Midoriya cảm thấy một nỗi buồn nặng trĩu.

    Cậu nhận ra rằng thế giới này không chỉ có những siêu anh hùng cứu người, mà còn có cả những góc tối bị lãng quên, nơi những người có năng lực đặc biệt lại phải sống trong bóng tối, hoặc tệ hơn, trở thành công cụ của tội ác.

    Khi đi sâu hơn vào khu vực ngầm, họ đi qua một con hẻm nhỏ.

    Bỗng, từ trong một căn phòng mục nát, vang lên tiếng la hét và tiếng đổ vỡ.

    Dazai ra hiệu cho đoàn dừng lại.

    "Có vẻ như một vài 'doanh nghiệp' đang gặp rắc rối" hắn nói, nụ cười vẫn thường trực.

    "Đây là cơ hội để các vị thấy một 'nghiệp vụ' khác của chúng tôi."

    Atsushi và một vài thành viên Mafia Cảng khác nhanh chóng tiến vào căn phòng.

    Eraser Head và Present Mic cũng theo sau, sẵn sàng can thiệp nếu cần.

    Các học sinh lớp 1-A đứng ngoài, tim đập thình thịch.

    Họ nghe thấy tiếng giao chiến, tiếng kim loại va chạm và những tiếng kêu đau đớn.

    Sau vài phút, Atsushi bước ra, trên tay cậu là một chiếc cặp da cũ kỹ.

    Chiếc áo sơ mi trắng của cậu vương vài vết máu.

    "Đã xong, Dazai-san" cậu báo cáo, ánh mắt lạnh lùng.

    Nhưng rồi, một điều bất ngờ đã xảy ra.

    Một trong những tên côn đồ bị đánh bại, tưởng chừng đã bất tỉnh, bất ngờ bật dậy, rút ra một con dao găm và lao về phía Atsushi.

    Tình huống diễn ra quá nhanh, ngay cả các anh hùng cũng không kịp phản ứng.

    Thế nhưng, trước khi con dao chạm được vào Atsushi, một bóng đen xẹt qua.

    Đó là Akutagawa.

    Hắn đã không đi cùng họ, nhưng giờ đây lại xuất hiện như một bóng ma.

    Rashomon của hắn lập tức trỗi dậy, tóm lấy cổ tay của kẻ tấn công, bẻ gãy một cách tàn nhẫn trước khi đẩy hắn văng vào tường.

    Atsushi giật mình, ngước nhìn Akutagawa với đôi mắt mở to.

    Akutagawa không nói gì, chỉ liếc nhìn Atsushi một cái sắc lạnh, rồi quay đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

    Dù hắn luôn phủ nhận, nhưng hành động vừa rồi rõ ràng là một sự bảo vệ mang tính bản năng

    Sự việc này khiến lớp 1-A thêm phần hoang mang.

    Một thành viên của Mafia Cảng lại bảo vệ một thành viên khác?

    Và thái độ của Akutagawa, dù lạnh lùng, lại ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc hơn sự thù địch đơn thuần.

    Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng, Dazai tiến lại gần Akutagawa, khẽ vỗ vai hắn.

    "Ồ, Akutagawa.

    Ngươi đúng là luôn xuất hiện vào những thời điểm bất ngờ nhất đấy."

    Akutagawa không đáp, chỉ khẽ nghiến răng.

    Dazai cười, nụ cười bí ẩn đó không hề tắt.

    Buổi tối hôm đó, tại một nhà hàng sang trọng mà Mafia Cảng đã đặt riêng, Dazai tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi.

    Mục đích là để 'thắt chặt tình hữu nghị', nhưng thực chất lại là để quan sát và đánh giá các anh hùng.

    Trong bữa tiệc, các thành viên Mafia Cảng, dù vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng lại có vẻ thoải mái hơn khi giao tiếp với nhau.

    Midoriya để ý thấy Akutagawa ngồi một mình ở một góc bàn, không trò chuyện với ai.

    Atsushi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ phục vụ Dazai, lại vô thức hướng ánh mắt về phía Akutagawa.

    Bất ngờ, một thành viên Mafia Cảng khác mang đến một chai rượu vang hảo hạng.

    Dazai cười nhếch mép, nhìn về phía Chuuya.

    "Chuuya à, ngươi xem, chai này có vẻ hợp với khẩu vị của ngươi đấy."

    Chuuya, đang bận rộn trò chuyện với Eraser Head về những điểm khác biệt trong hệ thống dị năng giả, liếc nhìn Dazai với ánh mắt nghi ngờ.

    "Ngươi lại bày trò gì đấy, đồ khốn?"

    "Ồ, không có gì cả," Dazai đáp, giọng đầy vẻ vô tội.

    "Chỉ là một lời mời uống rượu giữa những 'người bạn cũ' thôi mà."

    Chuuya thở dài, nhưng cuối cùng vẫn cầm lấy ly rượu.

    Hắn nâng ly lên, chạm nhẹ vào ly của Dazai, ánh mắt phức tạp giao nhau.

    Một khoảnh khắc ngắn ngủi, thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hai người đàn ông với những bí mật và quá khứ không thể xóa nhòa.

    Tuy nhiên, cuộc vui bất ngờ bị gián đoạn.

    Một thành viên Mafia Cảng khác vội vã chạy đến, thì thầm vào tai Dazai.

    Khuôn mặt Dazai lập tức thay đổi, trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

    "Có vẻ như chúng ta có một vị khách không mời," Dazai nói, giọng nói đầy nguy hiểm.

    "Một tổ chức dị năng giả bên ngoài Yokohama đã cố gắng xâm nhập.

    Chúng ta cần phải xử lý chuyện này."

    Ánh mắt Dazai quét qua đoàn UA "Đây là một bài học thực tế khác cho các vị.

    Cuộc sống ở Yokohama không bao giờ yên bình cả."

    Các anh hùng và học sinh lớp 1-A đứng dậy, sẵn sàng chiến đấu.

    Họ không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng họ biết rằng đây sẽ là một đêm đầy kịch tính, nơi ranh giới giữa chính nghĩa và tội ác sẽ lại một lần nữa bị thử thách.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 6: Liên minh bất đắc dĩ và những thử thách đầu tiên


    Tiếng còi báo động khẩn cấp vang vọng khắp trụ sở Mafia Cảng, xé tan bầu không khí tiệc tùng.

    Các thành viên Mafia lập tức vào vị trí, khuôn mặt họ trở nên căng thẳng.

    Dazai, với vẻ mặt lạnh lùng hiếm thấy, nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh.

    "Atsushi, Akutagawa, các ngươi đi cùng ta.

    Chuuya, ngươi hãy ở lại bảo vệ trụ sở và đảm bảo an toàn cho các vị khách.

    Eraser Head, Present Mic, nếu các vị muốn 'học hỏi', thì đây là cơ hội tốt nhất.

    Lời của Dazai như một lời thách thức.

    Eraser Head và Present Mic nhìn nhau, rồi gật đầu.

    Đây là lúc để họ thể hiện năng lực của một Anh Hùng chuyên nghiệp, dù đang ở trong lãnh địa của kẻ thù.

    Lớp 1-A cũng theo sau, sự tò mò và tinh thần anh hùng cháy bỏng trong lòng họ.

    Dazai dẫn đầu một đội hình tiến về phía khu vực cảng, nơi các thiết bị cảm biến phát hiện sự xâm nhập.

    Ánh trăng chiếu rọi những con tàu cũ kỹ và container xếp chồng chất, tạo nên một khung cảnh u ám.

    "Mục tiêu là một tổ chức buôn bán dị năng giả xuyên quốc gia," Dazai giải thích ngắn gọn khi họ di chuyển.

    "Chúng đã cố gắng phá vỡ bức tường phòng thủ của Yokohama để tuồn hàng."

    Khi đến nơi, một cuộc giao tranh đã nổ ra.

    Những kẻ xâm nhập, với những năng lực dị thường quái dị, đang chống trả quyết liệt với đội phòng thủ của Mafia Cảng.

    Tiếng nổ, tiếng la hét và những luồng năng lượng va chạm vào nhau tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

    Atsushi, Akutagawa!"

    Dazai ra lệnh.

    "Làm sạch khu vực này."

    Atsushi hóa thân một phần thành Bạch Hổ, móng vuốt sắc nhọn và tốc độ kinh hoàng lao vào kẻ địch.

    Cậu di chuyển nhanh nhẹn, né tránh các đòn tấn công và vô hiệu hóa từng đối thủ một cách gọn gàng.

    Akutagawa, với Rashomon của mình, là một cỗ máy hủy diệt.

    Hắn không khoan nhượng, mỗi đòn tấn công đều nhắm vào chỗ hiểm, khiến kẻ thù tan biến trong những mảng đen.

    Sự tàn bạo và hiệu quả của hắn khiến các học sinh UA phải rùng mình.

    Midoriya, Bakugo, Todoroki và những người khác không thể đứng yên.

    Bản năng anh hùng thôi thúc họ hành động.

    "Đừng quên mục đích của chúng ta!"

    Eraser Head nhắc nhở, nhưng thầy cũng biết, không thể ngăn cản những con người này đứng nhìn tội ác diễn ra.

    Midoriya lao vào hỗ trợ Atsushi, sử dụng One For All để tung những cú đấm mạnh mẽ, đánh bật kẻ thù khỏi phạm vi tấn công của cậu.

    Atsushi ngạc nhiên khi thấy Midoriya phối hợp ăn ý đến vậy, dường như cả hai không cần lời nói mà vẫn hiểu ý nhau.

    Bakugo thì tìm kiếm Akutagawa.

    Gã lao thẳng vào trận chiến, những vụ nổ liên tiếp bùng lên.

    "Mày nghĩ mày là ai mà ra vẻ vậy, thằng chó?!"

    Bakugo hét lên, đối đầu với Akutagawa.

    Hắn không sợ hãi sức mạnh hủy diệt của Rashomon, thậm chí còn hứng thú muốn so tài.

    Akutagawa, lần đầu tiên, dừng lại một chút, ánh mắt khó hiểu nhìn Bakugo, rồi Rashomon của hắn cũng lao tới đáp trả.

    Trong lúc đó, Dazai chỉ đứng nhìn, ánh mắt lấp lánh sự tính toán.

    Hắn để những người của mình và các anh hùng tự do hành động, quan sát từng cử chỉ, từng đòn tấn công của họ.

    Cuộc chiến diễn ra ác liệt.

    Nhờ sự phối hợp bất đắc dĩ giữa Mafia Cảng và UA, kẻ thù dần bị đẩy lùi.

    Tuy nhiên, một tên dị năng giả cuối cùng, có khả năng tạo ra ảo ảnh, đã tạo ra một sương mù dày đặc và tấn công Chuuya, người đang bảo vệ một khu vực quan trọng.

    "Chuuya!"

    Dazai khẽ gọi, giọng nói không còn vẻ vô tư thường lệ.

    Hắn biết sức mạnh của Chuuya là vô hạn, nhưng năng lực ảo ảnh có thể khiến hắn mất phương hướng.

    Akutagawa, sau khi hạ gục một đối thủ, lại liếc nhìn về phía Dazai.

    Hắn cảm nhận được sự lo lắng thoáng qua trong giọng nói của thủ lĩnh.

    Rồi, hắn quay đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua khu vực sương mù.

    Akutagawa không ngần ngại lao vào, Rashomon xé toạc ảo ảnh, tìm kiếm kẻ địch.

    Khi Rashomon vươn tới, Chuuya đã kịp nhận ra sự xuất hiện của Akutagawa.

    "Ngươi lại ở đây làm gì?!"

    Chuuya gắt gỏng, nhưng không hề ngăn cản.

    Akutagawa vẫn im lặng, tập trung vào việc tiêu diệt kẻ địch.

    Hắn không quan tâm đến Chuuya, mà là đến sự an toàn của Dazai, người mà Chuuya đang bảo vệ.

    Một lời nói dối ngầm về mục đích của hắn.

    Với sự hợp lực của Akutagawa và Chuuya, kẻ địch cuối cùng cũng bị hạ gục.

    Sương mù tan đi, để lộ cảnh tượng tan hoang của khu vực cảng.

    Khi cuộc chiến kết thúc, mọi người trở về trụ sở.

    Lớp 1-A, dù mệt mỏi, nhưng đã có một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới mà họ đang đặt chân vào.

    Yokohama không chỉ có những tòa nhà chọc trời và bến cảng.

    Nó còn có một thế giới ngầm tàn khốc, nơi anh hùng và tội phạm có thể phải chiến đấu cùng nhau, vì những mục đích khác nhau.

    Midoriya nhìn Atsushi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.

    Cậu nhận ra rằng Atsushi, dù là thành viên của Mafia Cảng, lại không hề giống những kẻ tội phạm mà cậu từng đối mặt.

    Có một sự thuần khiết, một sự giằng xé nội tâm trong cậu ta.

    Và cậu cũng thấy rõ hơn mối liên kết phức tạp giữa Atsushi và Akutagawa, cũng như giữa Dazai và Chuuya.

    Những mối quan hệ này không phải là tình yêu lãng mạn thông thường, mà là sự phụ thuộc, sự ràng buộc bởi quá khứ, bởi lý tưởng và bởi những bí mật không thể chia sẻ.

    Dazai, trở lại với nụ cười bí ẩn thường trực, nhìn UA.

    "Các vị thấy chứ?

    Yokohama luôn có những điều thú vị để khám phá."
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 7: Vùng xám và những định nghĩa mới


    Sáng hôm sau, bầu không khí trong trụ sở Mafia Cảng có phần khác lạ.

    Cuộc chiến đêm qua đã tạo nên một sự thay đổi nhỏ trong cách hai nhóm nhìn nhận nhau.

    Eraser Head và Present Mic tổ chức một buổi họp với lớp 1-A để thảo luận về những gì đã xảy ra.

    "Các em đã chứng kiến một mặt khác của xã hội dị năng giả," Eraser Head bắt đầu, giọng nghiêm nghị.

    "Ở đây, ranh giới giữa anh hùng và tội phạm không phải lúc nào cũng rõ ràng như chúng ta vẫn nghĩ."

    "Chúng ta đã chiến đấu cùng với Mafia Cảng" Uraraka lên tiếng, vẻ mặt vẫn còn bối rối.

    "Vậy họ có phải là người tốt không, thầy?"

    Eraser Head thở dài.

    "Họ không phải là 'người tốt' theo định nghĩa của chúng ta.

    Nhưng họ cũng không hoàn toàn là 'kẻ xấu' theo cách mà chúng ta thường thấy.

    Họ là một phần của vùng xám."

    Present Mic tiếp lời: "Anh hùng tồn tại để bảo vệ và cứu giúp.

    Nhưng ở những nơi không có luật pháp, không có ánh sáng, đôi khi những 'kẻ xấu' lại là người duy trì trật tự.

    Mafia Cảng, bằng cách riêng của họ, đang bảo vệ Yokohama khỏi những mối đe dọa còn tồi tệ hơn."

    Midoriya im lặng lắng nghe.

    Cậu nhớ lại lời nói của Atsushi về gánh nặng của bóng tối, và cách Akutagawa đã bảo vệ cậu trong vô thức.

    Cậu cũng nhớ lại ánh mắt của Dazai khi nói về 'sự thật' mà con người sợ hãi.

    Đây không chỉ là một chuyến đi 'học hỏi' về các dị năng giả, mà còn là một bài học về đạo đức, về cuộc sống, về những lựa chọn khó khăn mà con người phải đối mặt.

    "Thế giới không chỉ có màu trắng và màu đen" Midoriya thì thầm "mà còn có rất nhiều sắc thái của màu xám."

    Trong lúc đó, Dazai yêu cầu Atsushi đi cùng hắn đến một khu vực nghèo khổ hơn của Yokohama, nơi những người không có dị năng hoặc dị năng yếu kém đang sống lay lắt.

    Bất ngờ thay, Dazai lại mang theo một lượng lớn thực phẩm và thuốc men để phân phát.

    "Tại sao lại làm việc này, Dazai-san?"

    Atsushi hỏi, vẻ mặt ngạc nhiên.

    Cậu chưa bao giờ thấy Dazai quan tâm đến những điều như vậy.

    Dazai khẽ cười, một nụ cười không có sự mỉa mai, chỉ có một chút gì đó rất con người.

    "Một vị vua tốt thì phải chăm sóc dân của mình, phải không, Atsushi?"

    Nhưng sâu trong đôi mắt Dazai, Atsushi nhận ra một nỗi buồn khó tả.

    Dường như Dazai đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đang cố gắng bù đắp cho những tổn thương mà hắn đã gây ra, hoặc đã chứng kiến trong quá khứ.

    Atsushi nhớ lại những lời mà người đàn ông đã cứu vớt cậu, người đã cho cậu một gia đình mới trong Mafia Cảng, đã từng nói: "Bóng tối là nơi để ta sống.

    Nhưng ngay cả trong bóng tối, cũng cần có một chút ánh sáng."

    Cùng lúc đó, tại một quán cà phê nhỏ ở một góc phố yên tĩnh, Chuuya bất ngờ gặp lại Bakugo.

    Bakugo đã trốn khỏi sự giám sát của Eraser Head để tự mình khám phá Yokohama.

    "Mày làm gì ở đây, nhóc con?"

    Chuuya gắt gỏng, nhưng không hề xua đuổi.

    Bakugo nhún vai.

    "Chỉ là đi dạo thôi.

    Không ngờ lại đụng phải ngươi."

    Gã ngồi xuống bàn đối diện Chuuya, gọi một ly nước trái cây.

    "Ngươi nghĩ anh hùng là gì?"

    Bakugo bất ngờ hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Chuuya.

    Chuuya nhếch mép cười.

    "Anh hùng à?

    Là những kẻ ngây thơ tin vào công lý tuyệt đối.

    Những kẻ không biết rằng có những lúc, để bảo vệ một thứ gì đó, ngươi phải chấp nhận làm những điều bẩn thỉu."

    "Mày thì hiểu gì?!"

    Bakugo gầm gừ.

    "Anh hùng là phải chiến thắng, là phải mạnh mẽ để bảo vệ tất cả!"

    "Mạnh mẽ ư?"

    Chuuya bật cười khẩy.

    "Ngươi có thấy Dazai mạnh mẽ không?

    Hắn là kẻ mạnh nhất, nhưng hắn cũng là kẻ cô đơn nhất.

    Sức mạnh mà không có mục đích, hoặc với một mục đích sai lầm, thì cũng chỉ là sự phá hủy."

    Lời nói của Chuuya khiến Bakugo im lặng.

    Gã chưa bao giờ nghĩ về Dazai theo cách đó.

    Dazai, kẻ luôn nở nụ cười bí ẩn, kẻ kiểm soát tất cả, lại có thể là kẻ cô đơn nhất?

    Điều đó khiến Bakugo khó chịu, nhưng cũng khiến gã phải suy nghĩ.

    Chuyến đi đến Yokohama đang dần thay đổi nhận thức của các anh hùng về thế giới.

    Họ không còn nhìn mọi thứ chỉ bằng hai màu trắng đen nữa.

    Vùng xám đang dần hiện rõ, mang theo những bài học về sự phức tạp của con người, về những lựa chọn khó khăn và về định nghĩa thực sự của 'chính nghĩa'.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 8: Ranh giới mỏng manh


    Những ngày tiếp theo ở Yokohama, lớp 1-A và các anh hùng được chứng kiến thêm nhiều khía cạnh khác của thành phố cô lập này.

    Họ thấy những gia đình sống trong khu ổ chuột nương tựa vào sự "bảo trợ" của Mafia Cảng để đổi lấy sự an toàn.

    Họ chứng kiến những người dị năng giả bị áp bức, những kẻ yếu thế bị lợi dụng, nhưng cũng thấy những hành động bất ngờ của lòng tốt và sự hy sinh từ chính những người mà họ từng coi là 'tội phạm'.

    Một buổi chiều, trong lúc đi khảo sát, Uraraka và Tsuyu vô tình lạc vào một khu chợ đen.

    Họ bị bao vây bởi một nhóm côn đồ.

    Ngay lúc tình thế nguy cấp, một thành viên của Mafia Cảng xuất hiện và giải vây cho họ.

    Người đó không phải Atsushi hay Akutagawa, mà là một gương mặt mới toanh, với ánh mắt mệt mỏi nhưng hành động dứt khoát.

    "Các cô gái không nên đi lại một mình ở khu vực này," người đó nói, giọng lạnh lùng.

    "Đây không phải nơi dành cho những kẻ yếu đuối."

    Uraraka và Tsuyu bất ngờ.

    Họ đã nghĩ rằng tất cả Mafia đều là những kẻ độc ác.

    Nhưng hành động vừa rồi lại hoàn toàn ngược lại.

    Điều đó khiến họ bối rối về những gì họ tin tưởng.

    Trở lại trụ sở, Midoriya tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Dazai và Chuuya.

    Họ đang bàn về một vụ giao dịch vũ khí dị năng giả quy mô lớn sắp diễn ra.

    Dazai muốn sử dụng vụ này để 'kiểm tra' năng lực thực sự của các anh hùng U.A.

    "Ngươi lại muốn đẩy chúng vào nguy hiểm à, Dazai?"

    Chuuya cằn nhằn.

    "Chúng nó vẫn còn là lũ trẻ con."

    "Nhưng chúng là những đứa trẻ mạnh mẽ, và chúng cần phải biết thế giới này khắc nghiệt đến mức nào" Dazai đáp, ánh mắt hắn lấp lánh sự tinh quái.

    "Và đây cũng là cơ hội tốt để 'dọn dẹp' vài con chuột đang cố gắng quấy phá lãnh địa của ta."

    Midoriya cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

    Dazai không hề quan tâm đến sự an toàn của họ, hắn chỉ coi họ là quân cờ trong trò chơi của mình.

    Nhưng đồng thời, Midoriya cũng nhận ra rằng vụ giao dịch này có thể gây nguy hiểm cho Yokohama, và họ, với tư cách là anh hùng, không thể đứng ngoài cuộc.

    Đêm đó, Dazai tập hợp toàn bộ UA và Mafia Cảng.

    Hắn vạch ra kế hoạch chi tiết cho cuộc đột kích vào kho vũ khí của kẻ địch.

    Kế hoạch này đầy rẫy sự rủi ro và đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối giữa hai bên.

    "Các vị có thể rút lui nếu muốn," Dazai nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt.

    "Nhưng nếu các vị ở lại, thì đừng ngần ngại thể hiện sức mạnh của mình."

    Bakugo gầm gừ: "Không đời nào tao rút lui!

    Tao sẽ cho bọn chúng thấy ai mới là kẻ mạnh nhất!"

    Midoriya nhìn Atsushi, người đang đứng cạnh Dazai.

    Ánh mắt Atsushi cũng nhìn lại cậu, chứa đựng sự quyết tâm.

    Cả hai đều hiểu rằng đêm nay, họ sẽ phải chiến đấu không phải vì danh hiệu anh hùng hay vì nghĩa vụ của Mafia, mà vì sự an toàn của Yokohama, và có lẽ, vì một định nghĩa mới về công lý mà họ đang dần khám phá.

    Chuuya tiến đến chỗ Dazai, thấp giọng nói: "Ngươi định làm gì nếu mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát?"

    Dazai khẽ cười, nụ cười bí ẩn đó không hề tắt.

    "Ngươi sẽ biết thôi, Chuuya.

    Ngươi sẽ biết."

    Hắn lại đưa tay lên vỗ nhẹ vai Chuuya, một cái chạm mang theo quá nhiều ý nghĩa.

    Cuộc đột kích bắt đầu.

    Đây sẽ là một thử thách cam go nhất đối với lớp 1-A, buộc họ phải đối mặt với những vùng xám của đạo đức và đưa ra những lựa chọn có thể thay đổi cách họ nhìn nhận thế giới mãi mãi.
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 9: Đối mặt với chính mình


    Tiếng súng và tiếng nổ vang vọng khắp khu nhà kho cũ kỹ nơi vụ giao dịch vũ khí đang diễn ra.

    Đoàn U.A. và Mafia Cảng chia thành nhiều nhóm nhỏ, tiến sâu vào bên trong.

    Sự phối hợp giữa hai bên, dù còn chút gượng gạo, nhưng lại hiệu quả một cách đáng ngạc nhiên.

    Các năng lực dị thường của Mafia Cảng kết hợp với những Kosei đa dạng của U.A. tạo nên một sức mạnh tổng hợp đáng sợ.

    Midoriya, cùng với Atsushi, Akutagawa và một vài thành viên Mafia khác, là mũi nhọn tấn công chính.

    Midoriya sử dụng Full Cowl để di chuyển nhanh nhẹn, tung những cú đấm đầy uy lực, trong khi Atsushi hóa thân thành Bạch Hổ, móng vuốt và hàm răng sắc bén xé tan kẻ địch.

    Tuy nhiên, mối đe dọa lớn nhất lại nằm ở kẻ cầm đầu tổ chức buôn lậu, một dị năng giả sở hữu khả năng Thao Túng Ý Chí.

    Hắn không chỉ điều khiển được thuộc hạ mà còn có thể tác động đến tâm trí của người khác, gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ.

    Trong một khoảnh khắc hỗn loạn, kẻ cầm đầu đã nhắm vào Akutagawa.

    Hắn biết Akutagawa là một mối nguy hiểm lớn.

    Những lời thì thầm độc ác len lỏi vào tâm trí Akutagawa, gợi lên những ký ức đau khổ về quá khứ bị bỏ rơi, về khao khát được Dazai công nhận, và nỗi sợ hãi về sự yếu kém của bản thân.

    Akutagawa khựng lại, đôi mắt hắn dao động, Rashomon mất kiểm soát một phần.

    Atsushi nhận ra điều đó.

    Cậu thấy Akutagawa đang vật lộn với những bóng ma trong tâm trí hắn.

    Bất chấp những lời lẽ cay nghiệt và sự lạnh lùng mà Akutagawa luôn dành cho mình, Atsushi không thể đứng nhìn.

    Cậu lao tới, móng vuốt Bạch Hổ chặn đứng một đòn tấn công từ kẻ địch đang nhắm vào Akutagawa.

    "Akutagawa!

    Tỉnh lại đi!"

    Atsushi hét lên, giọng cậu tràn đầy sự lo lắng.

    "Ngươi không cô đơn!"

    Lời nói của Atsushi như một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí Akutagawa.

    Hắn ngước nhìn Atsushi, đôi mắt cậu ánh lên sự kiên định.

    Akutagawa chưa bao giờ nghĩ rằng Atsushi lại có thể quan tâm đến mình.

    Sự giúp đỡ của Atsushi, cùng với giọng nói của Midoriya đang hỗ trợ từ xa, đã kéo Akutagawa ra khỏi cơn ác mộng.

    "Ngươi... tại sao...?"

    Akutagawa thì thầm, giọng khàn đặc.

    "Vì chúng ta là đồng đội!"

    Atsushi dứt khoát đáp.

    "Dù là anh hùng hay Mafia, chúng ta đang chiến đấu vì cùng một mục đích đêm nay!"

    Một tia sáng lóe lên trong mắt Akutagawa.

    Hắn siết chặt nắm đấm, Rashomon bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xé tan những ảo ảnh và lao thẳng vào kẻ cầm đầu.

    Cuộc tấn công đầy sức mạnh, kết thúc mối đe dọa.

    Trong lúc đó, Dazai, người đã quan sát toàn bộ sự việc, khẽ mỉm cười.

    Hắn hiểu rằng đây chính là điều hắn muốn thấy.

    Sự kết nối, dù mong manh, giữa hai học trò cũ của mình.

    Sau khi cuộc chiến kết thúc, bầu không khí trở nên tĩnh lặng một cách đáng ngạc nhiên.

    Các anh hùng U.A. và Mafia Cảng cùng đứng giữa đống đổ nát, mệt mỏi nhưng cũng thấm thía.

    Bakugo, sau khi tự mình đánh bại một nhóm đối thủ hung hãn, bước đến gần Dazai.

    "Thằng khốn, mày đã tính toán tất cả mọi thứ đúng không?"

    Dazai nháy mắt.

    "Ồ, ai mà biết được?"

    Hắn đặt tay lên vai Bakugo.

    "Ngươi là một thằng nhóc mạnh mẽ.

    Nhưng đừng quên, sức mạnh cần đi kèm với sự hiểu biết.

    Thế giới này không đơn giản như những bộ truyện tranh anh hùng của ngươi đâu."

    Bakugo gầm gừ, nhưng không hề phản bác.

    Lần đầu tiên, gã cảm thấy có chút tôn trọng đối với kẻ mà gã từng coi thường.

    Midoriya đến bên Atsushi và Akutagawa.

    "Hai cậu...

    đã rất mạnh mẽ."

    Atsushi khẽ gật đầu, ánh mắt cậu ấm áp hơn.

    "Cậu cũng vậy, Midoriya.

    Cậu là một anh hùng thực sự."

    Akutagawa, bất ngờ, nói một câu mà Midoriya không nghĩ mình sẽ nghe được.

    "Ngươi... không quá tệ."

    Hắn nói với Atsushi, rồi quay sang Midoriya, khẽ gật đầu.

    Một lời công nhận hiếm hoi từ Akutagawa.

    Chuyến đi đến Yokohama sắp kết thúc.

    Các anh hùng lớp 1-A đã không chỉ học được về các dị năng giả, mà còn học được về sự phức tạp của cuộc sống, về những vùng xám trong đạo đức, và về việc đôi khi, ngay cả những kẻ được coi là "tội phạm" cũng có thể có những lý tưởng và nỗi đau riêng.

    Họ nhận ra rằng việc trở thành một anh hùng không chỉ là chiến đấu với kẻ xấu, mà còn là hiểu biết về thế giới, về con người, và về những lựa chọn khó khăn để bảo vệ điều mình tin tưởng.

    Dazai, nhìn toàn bộ cảnh tượng, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm.

    "Hy vọng các vị đã có một chuyến đi đáng nhớ, các anh hùng trẻ tuổi.

    Thế giới này rộng lớn hơn những gì các vị nghĩ rất nhiều."
     
    [Bnha X Bsd] Khi Anh Hùng Gặp Bóng Tối
    Chương 10: Bình minh trên Yokohama và lời chia tay


    Bình minh ló dạng trên bầu trời Yokohama, những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp sương mù còn vương lại sau đêm chiến đấu.

    Khu vực cảng đã được dọn dẹp, và một bầu không khí yên bình, pha lẫn chút nuối tiếc, bao trùm lên đoàn UA và Mafia Cảng.

    Đã đến lúc chia tay.

    Các học sinh lớp 1-A đứng trên boong tàu, nhìn về phía thành phố.

    Yokohama giờ đây không còn là một nơi xa lạ hay đáng sợ trong mắt họ.

    Nó là một thành phố với những câu chuyện phức tạp, những con người với những số phận và lựa chọn riêng.

    Midoriya tiến đến Dazai, người đang đứng dựa vào lan can, nhìn ra biển.

    "Dazai-san...

    Cảm ơn vì những bài học."

    Dazai quay lại, nụ cười bí ẩn thường trực trên môi hắn.

    "Không có gì, anh hùng trẻ tuổi.

    Hy vọng các vị đã học được rằng thế giới không chỉ có những câu chuyện cổ tích về anh hùng và ác nhân.

    Đôi khi, những anh hùng vĩ đại nhất lại là những người phải sống trong bóng tối."

    Ánh mắt Dazai khẽ lướt qua Atsushi và Akutagawa đang đứng gần đó.

    Akutagawa vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng Atsushi thì nhìn thẳng vào Midoriya, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu.

    Chuuya bước đến bên Dazai, giọng điệu có chút khó chịu.

    "Cuối cùng thì chúng cũng chịu đi.

    Ngươi làm trò đủ rồi đấy, Dazai."

    Dazai cười khúc khích.

    "Ồ, ngươi không thấy sao, Chuuya?

    Chúng đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi."

    Hắn khẽ vỗ vai Chuuya.

    "Và ngươi cũng vậy."

    Chuuya giật mình, khẽ hắng giọng.

    Hắn sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó ra mặt, nhưng những ngày qua, được chứng kiến Dazai trong một vai trò khác, và cùng hắn đối mặt với những kẻ xâm nhập, đã khơi gợi lại những ký ức cũ, và một cảm giác quen thuộc.

    Atsushi và Akutagawa cũng có một khoảnh khắc riêng tư.

    Akutagawa đứng quay lưng về phía Atsushi, nhưng giọng hắn lại không còn quá gay gắt.

    "Ngươi...

    đã khá hơn rồi," Akutagawa nói, ám chỉ khả năng kiểm soát sức mạnh Bạch Hổ của Atsushi.

    "Nhưng ngươi vẫn còn yếu đuối.

    Hãy mạnh mẽ hơn."

    Atsushi mỉm cười buồn bã.

    "Ta sẽ cố gắng.

    Còn ngươi... ngươi cũng vậy, Akutagawa.

    Đừng tự dằn vặt mình nữa."

    Akutagawa khẽ giật mình.

    Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Atsushi.

    Lần đầu tiên, trong ánh mắt lạnh lùng đó, Atsushi thấy một tia đau đớn và sự chấp nhận.

    "Ta... sẽ không bao giờ quên."

    Akutagawa nói khẽ, có lẽ là về người cố vấn cũ, hoặc về những tổn thương trong quá khứ.

    Hắn quay lưng bước đi, nhưng trong tim Atsushi biết, Akutagawa đã mở lòng một chút, dù chỉ là một chút thôi.

    Khi tàu rời cảng, Midoriya nhìn lại Atsushi.

    Cậu vẫy tay, và Atsushi cũng khẽ nâng tay đáp lại, một nụ cười nhỏ thoáng hiện trên môi.

    Midoriya biết rằng họ là những con người ở hai thế giới khác nhau, nhưng họ đã cùng nhau chiến đấu, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau nhìn thấy những sắc thái của vùng xám.

    Các anh hùng lớp 1-A trở về Nhật Bản với những bài học quý giá mà không một cuốn sách nào có thể dạy.

    Họ đã học được rằng định nghĩa của "anh hùng" không chỉ là chiến đấu với cái ác, mà còn là sự hiểu biết, sự cảm thông, và khả năng đưa ra những quyết định khó khăn trong một thế giới không phải lúc nào cũng rõ ràng.

    Yokohama vẫn còn cô lập, nhưng giờ đây, trong tâm trí của những anh hùng trẻ tuổi, nó không còn là một vùng đất bí ẩn mà là một thành phố với những câu chuyện, những con người, và những vùng xám sâu sắc, đã dạy cho họ một bài học vô giá về cuộc sống.
     
    Back
    Top Bottom