Khác [BnHA] mãi mãi vẫn là một villain

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
191509423-256-k85361.jpg

[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
Tác giả: sanstuan
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong truyện này Deku sẽ có một đứa em gái



villain​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • ( Stilu ) Mãi Mãi Là Bạn
  • Vẫn Mãi Một Chuyện Tình
  • Izuku 10 [Bnha]
  • Xuyên Nhanh: Thế Giới Ngày Mai
  • rimuru qua thế giới one punch main
  • [Bnha] Con của Dabi x Hawks
  • [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 1: tìm thấy


    Bầu trời vào ban đêm ở thành phố trong rất đẹp, mọi chuyện vẫn như thường lệ, tội phạm vẫn đi phá hoại thành phố còn anh hùng thì vẫn đi bắt tội phạm những chuyện như vậy vẫn thường xuyên xảy ra, nhưng trong đêm nay rất khác thành phố vẫn yên bình không có chuyện xung đột xảy ra, ở một nơi nào đó trên một tòa nhà cao tầng có một cậu thiếu niên đang đứng trên sân thượng, cậu thiếu niên đó có mái tóc xanh rêu bù xù, trên má có những vết chấm tàn nhan, cậu có đôi mắt màu xanh trong rất đẹp tựa như một thiên thần, đôi mắt đó đang nhìn đi đâu hoặc đang nhìn ai đó, cậu đang nhìn một cô bé có mái tóc dài mượt được buộc gọn gàng màu rêu xanh giống cậu, cô có đôi mắt xanh lục bảo, khuôn mặt rất xinh đẹp ai cũng phải ngỡ ngàng nhìn cô, cậu nhìn cô mỉm cười một nụ hạnh phúc, ấm áp.

    Bỗng sau lưng cậu có tiếng nói vang lên :''đang nhìn gì vậy ?''.

    Có một người thanh niên lớn tuổi hơn cậu, anh có một bàn tay đeo kín khuôn mặt, dáng gầy lưng còng trông anh như một gã bệnh tật nhiều nằm.

    Cậu nhìn anh đang hỏi liền trả lời :''không có gì tôi chỉ ngắm nhìn thành phố, anh không thấy đêm nay thành phố rất đẹp sao tomura''.

    Cậu nói xong bước lại chỗ anh, phải anh chính là tomura shigaraki đứa học trò mà all for one đã nuôi lớn.

    Anh nhìn cậu và nói :''thật phiền phức, mà này sensei có nhiệm vụ cho mày đấy'' anh nói nhìn cậu và nói.

    Cậu hỏi :''nhiệm vụ gì?'' Cậu hỏi anh.

    Anh trả lời :''sensei muốn mày đột nhập vào U.A để lấy thông tin'' anh trả lời.

    Cậu đáp :''được, và sẵn tiện đừng có gọi tôi như thế nưã''.

    Anh :''Ồ tao quên, mày cũng có tên phải không Midoriya Izuku!''.

    Đây là tên cậu Midoriya Izuku, đứa trẻ bị mọi người khinh thường vì vô năng nhưng giờ đây cậu chính là một villain trong liên minh tội phạm và cũng là học trò thứ hai của all for one.

    Cậu nói :''nếu không thích anh có thể gọi tôi là Deku'' cậu vẫn còn giữ cái tên mà người bạn thuở nhỏ đặt cho cậu phải đó chính là Bakugou Katsuki người luôn coi cậu là hòn đá ven đường cho cậu vô dụng.

    Anh :''rồi rồi biết rồi, mà mày có cần gì để chiến đấu trong cuộc thi không'' anh hỏi cậu.

    Cậu :''không, bộ anh quên thứ sức mạnh tôi đang nắm giữ sao'' cậu lạnh nhạt đáp.

    Anh :''à, xém chút nữa tao quên mày đang nắm giữ thứ sức mạnh khủng khiếp được sensei ban tặng'' anh nói tiếp :''mà mày nên nên cẩn thận với thứ sức mạnh đó mày không muốn chuyện giống như lần trước xảy ra đâu tao nghĩ mày nên sử dụng một số vũ khí để chiến đấu'' cậu suy nghĩ và nói :''có lẽ anh nói đúng, tôi cần một cây súng ngắm tầm xa'' anh trả lời:''được, tao sẽ chuẩn bị cho mày thứ mày yêu cầu, hai ngày nữa sẽ bắt đầu hãy chuẩn bị cho tốt'' anh nói xong rồi bước đi biến mất sau lưng cậu.

    Cậu ngẫm nghĩ và nói :''sắp gặp lại cậu rồi kacchan và cả em nữa'' cậu nở nụ cười nhẹ và bỏ đi.

    ___________________

    Mới vô viết mong mọi người thích truyện
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 2: kỳ thi tuyển và đi học


    Đã hai ngày trôi qua, hôm nay chính là ngày thi tuyển mọi người ai cũng tập trung đông đúc ở trước cổng trường U.A, Deku bước đến cổng trường trên lưng vác cây súng ngắm tầm xa cỡ lớn do tomura chuẩn bị cho cậu, cậu đi qua biết bao nhiêu người kẻ thì nói ta sẽ trở thành anh hùng số một kẻ thì nói ta là mạnh nhất, nghe những câu nói đó trong đầu cậu chỉ có một câu ''đúng là một lũ giả dối'' cậu đang đi thì chạm mặt người cũ thì ra là Bakugou thấy thế cậu liền tránh mặt hắn, cậu không muốn kiếm chuyện với hắn.

    Hắn quay lưng lại nhìn thấy bóng cậu hắn liền chạy theo trong đầu hắn vẫn luôn tìm bóng dáng cậu, hắn dừng lại một chút mất dấu cậu hắn nghĩ chắc hắn nhìn lầm.

    Cậu đang đi một hồi thì vấp phải đá mặt sắp chạm đất thì liền nhận mình đang trôi lơ lửng, cậu ngước mặt lên nhìn thì thấy một cô bé xinh xắn cô có mái tóc ngắn bồng bềnh màu nâu, đôi mắt màu hạt dẻ, hai bên má ửng hồng, cô đỡ cậu dậy và nói ''cậu ngã như thế này không may chút nào đâu'' cô nói xong liền chạy đi, cậu đứng một lúc thì đi tiếp đến hội trường mở cửa bên trong tấp ngập dòng người, cậu qua kiếm chỗ họ nhìn cậu thiếu niên đang đi vác trên lưng khẩu súng cỡ lớn họ thầm nghĩ ''tại sao cậu ta lại mang theo thứ đáng sợ đó'' lúc đó ông thầy âm thanh đứng lên nói luật thi tuyển, mọi người trong phòng bắt đầu bàn tán về cậu họ khinh thường cậu họ xì xào ''ê là cái thằng vô năng đúng không, sao nó lại đến đây nhỉ, nó đến đây cũng sẽ bị rớt thôi haha'', cậu chỉ ngồi không quan tâm đến họ, rồi sau đó cuộc thi bắt đầu.

    Thi đầu là thi viết cậu đạt 100% tiếp theo là thi đấu thực hành.

    Cậu tìm một tòa nhà cao tầng cậu lên sân thượng đặt khẩu súng xuống và nhấm bắn, cứ thế cậu bắn không tha cho những con robot khi rơi vào tầm mắt cậu, mọi người đang thi đấu thì thấy những con robot tự phát nổ khi đó họ thấy những viên đạn rơi xuống đất, cậu bắn được một lúc thì thấy một con robot khổng lồ đang hướng về phía cậu, trong lúc nhắm cậu thấy cô bé sáng nay đỡ cậu đang bị đá đè và con robot đang đến chỗ cô, định cứu cô thì có bóng dáng một cô gái đã đánh nát con robot cứu cô gái đó và nhận ra là cô chính là người cậu đang âm thầm theo dõi là người hôm đó phải đó chính là cô em gái nhỏ của cậu Midoriya Izuka cô em gái cậu thầm bảo vệ giờ đây cậu lại nhìn thấy cô bị thương, cô đang rơi từ trên cao cậu định nhảy tới cứu cô thì cô gái kia đã cứu cô, cậu thở phào nhẹ nhõm vác khẩu súng trên lưng cậu nhảy xuống tòa nhà và chạy đi mất.

    _______tua_________

    Hôm sau cậu nhận được thư và nói cậu đã đạt khoa anh hùng với số điểm đứng đầu là 220 điểm, chẳng quan tâm cậu bóp nát tờ giấy và ném vào thùng rác, trong đầu cậu suy nghĩ ''sớm muộn gì ta cũng dập cái ánh sáng của ông all might'' cậu nói cười một cách điên loạn phi con dao tới bức ảnh có hình của all might.

    Sáng tới cậu bước tới trường bao nhiêu ánh mắt nhìn cậu, ngưỡng mộ có, ngạc nhiên có, tôn kính có..., bỏ qua những ánh mắt đó cậu bước đến lớp của mình, đứng ngoài cửa cậu nghe thấy tiếng cãi lộn của bakugou, cậu mở cửa bước vào mọi người trong lớp ai cũng chú ý nhìn cậu thiếu niên tóc rêu, họ bắt đầu bàn tán về cậu, cậu bước về chỗ lúc có một người mặc chiếc túi ngủ như con sâu bước vào và giới thiệu :''chào cả lớp, ta tên là aizawa sensei từ nay ta sẽ là chủ nhiệm của mấy đưa, ở đây mấy đứa không có thời gian chơi đâu giờ mấy đứa mặc đồ thể dục và xuống sân ngay'' cả lớp ai cũng nhanh chân xuống sân thể dục đến nơi ông nói:

    Aizawa :''bây giờ ta sẽ kiểm tra năng lực của mấy đứa, đầu tiên Midoriya Izuku'' ông gọi tên cậu.

    Cậu ể oải trả lời và nói :''vâng.

    Ông nhìn cậu và nói :''em dùng hết sức ném trái bóng này đi''

    Cậu cầm quả bóng và ném kết quả thu được là trên 900m ai cũng kinh sợ trước khủng khiếp của cậu, họ nghĩ ''đúng là hạng nhất'' ở trong đám đông có hai người âm thầm nhìn cậu bằng ánh mắt vui mừng, họ nói thầm ''cuối cùng cũng tìm được mày/anh''.

    Aizawa nhìn bản kết quả mà bất ngờ ông còn nhận ra cậu chẳng dùng năng lực, ông cười và nói thầm ''thằng nhóc này thể lực của nó quá khủng khiếp'', ông quay lại nói với cả lớp :''giờ các em thấy đấy, ở tiết này các em sẽ được thoải mái sử dụng năng lực, chúng ta bắt đầu kiểm tra nhé, ai đứng cuối bảng sẽ bị đuổi học, ba năm để trở thành anh hùng của mấy đứa còn dài, số phận được làm anh hùng của mấy đứa do chúng ta quyết định, CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI TRƯỜNG ĐÀO TẠO ANH HÙNG U.A'', ai nấy đều sợ hãi ông nói tiếp :''giờ chúng ta bắt đầu nào''.

    ________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 3: tiết học khóc liệt và trò chuyện


    Ông nói xong mọi người bắt đầu tiết học, tiết đầu tiên là chạy 50m ở phần thi này ai cũng cố gắng chạy hết sức, người thì thở hơi nặng nhọc, người thì nằm bệt xuống đất, nhưng cậu thì khác trong phần thi này cậu chỉ đi bộ cậu không muốn tốn sức khi chạy, mọi người nhìn cậu và nói lớn ''NÈ PHẢI CHẠY CHỨ'' cậu nhìn họ và nói :''miễn tôi có tham gia thì được rồi'' aizawa nhìn cậu và nghĩ thầm ''thằng nhóc này thú vị thật'', kết thúc phần thi đầu người đứng đầu là Iida Tenya cậu ta lợi thế với phần thi chạy năng lực là động cơ, phần kế tiếp là lực nắm ai cũng cố gắng nắm chặt máy đo lực người có số điểm cao nhất ai cũng nghĩ Mezo lực nắm của cậu là 540 kg nhưng khi Deku nắm cái nhẹ thì máy đo tay cầm đã nát vụn mọi người mặt tái xanh nói thầm trong đầu ''cậu ấy mạnh tới đâu vậy!!!''.

    Người đứng đầu phần thi này là cậu, kế tiếp là thi nhảy xa hầu như ai cũng vượt qua phần thi này trừ người xấu số nhất là Izuka, tiếp theo là bậc ngang người đứng đầu là Mineta nhờ những quả bóng nảy trên đầu cậu nên mới đứng đầu, và phần thi cuối cùng là ném xa, phần thi này quá dễ với mọi người, vượt trội nhất là Ochako với kết quả là vô cực, đến lượt cậu ném ông lên tiếng:

    Aizawa :''Midoriya em thử dùng năng lực cho thầy xem''.

    Cậu :''được, nhưng em không biết xung quanh đây còn nguyên vẹn không đấy''.

    Aizawa :''không sao em cứ thử''.

    Sau khi nghe ông nói vậy cậu dùng năng lực của mình xung quanh cậu xuất hiện những tia sét đen, chỗ cậu đứng đất bị nứt nẻ và lúng xuống bầu trời tối đen lại, cậu làm tư thế ném và ném trái bóng bay lên trời với vận tốc ánh sáng và rơi xuống đất tạo thì một lỗ sâu khổng lồ với kết quả là 5600m với con số cực đại ai cũng kinh ngạc, hầu như chỗ nào khi cậu sử dụng sức mạnh đều bị phá hủy, hư hại, ông suy nghĩ trông đầu ''thằng nhóc này rất xứng đáng để trở thành anh hùng''.

    Đúng lúc đó Bakugou nhào tới định đánh cậu thì những băng dây của Aizawa đã cản hắn, hắn nói ''THẰNG KHỐN MỌT SÁCH DEKU MÀY ĐÃ ĐI ĐÂU TRONG SUỐT THỜI GIAN QUA VÀ LÀM SAO MÀY CÓ ĐƯỢC NĂNG LỰC RÕ RÀNG MÀY VÔ NĂNG MÀ!'' Ông bất ngờ trước câu nói hắn, cậu thở dài và nói :''lâu rồi không gặp cậu kacchan'' cậu nói giọng lạnh lùng nhìn hắn, cậu nói tiếp :''tôi đi đâu làm gì và sao có sức mạnh thì liên quan gì tới cậu'' nghe cậu nói như vậy hắn rất sốc, người bạn thân thuở nhỏ luôn đi theo hắn luôn khen ngợi về năng lực của hắn giờ đây lại không còn đi theo khen ngợi hắn nữa hắn hạ giọng xuống và nói :''mày có biết tao đã tìm kiếm mày rất lâu không'', cậu nhìn hắn và hắn đang khóc, hắn nói tiếp :''và mày có biết con bé đã rất đau khổ không, nó đã luôn mong chờ một ngày mày trở lại, nó đã khóc rất nhiều và mày có biết mẹ mày đã...'' đang bất chợt nói hắn dừng lại, không quan tâm hắn nói gì cậu lạnh lùng đi qua hắn, Aizawa cũng thả hắn ra và nói ''bây giờ chúng ta sẽ coi lại kết quả của mấy đứa'' ông mở bảng điểm số đứng đầu là todoroki thứ hai là cậu và thứ ba là Bakugou...đứng cuối là Midoriya Izuka, tuy có được năng lực của all might nhưng trong nguyên tác vẫn đứng cuối, cậu bất ngờ khi thấy tên em gái mình đứng cuối, Aizawa nói :''à còn chuyện đuổi học chỉ là nói dối thôi'' mọi người nói lớn ''HẢ''.

    Cậu thở phào nhẹ nhõm cứ tưởng con bé bị đuổi làm cậu lo lắng.

    Kết thúc buổi học ai về nhà náy cậu đang chuẩn bị ra khỏi lớp thì thấy hai tiến về chỗ cậu một nam một nữ, cô gái lên tiếng :''chào cậu, mình Ochako Uraraka'', cô cười tươi chào cậu, người kế bên cũng lên tiếng :chào còn mình là Iida Tenya''.

    Cậu cũng lên tiếng trả lời :''chào tôi là Midoriya Izuku các cậu có thể gọi tôi là Deku'' cậu cùng họ nói chuyện dù là một villain nguy hiểm như cậu đóng kịch rất giỏi đến đường chính cậu chào tạm biệt họ và đi về căn cứ, cậu nói giọng ể oải :''mệt mỏi thật, hôm nay về căn cứ lại phải nhìn cái mặt của tên hâm đó nữa rồi'' đang đi cậu thấy một gái đang đứng bên góc cây cùng tên đầu gấu Bakugou, cậu dừng lại cô gái lên tiếng ''lâu rồi không gặp anh onii-chan''.

    _______________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 4: quá khứ (p1)


    Ngày xx tháng xx năm xxxx.

    Trong một bệnh viện, tại một phòng bệnh có tiếng khóc nức nở của hai đứa bé mới trào đời, người đàn ông bên ngoài nghe tiếng khóc thì vui mừng, thấy bác sĩ đi ra ông liền vào phòng để nhìn mặt hai đứa con của mình, thấy vợ đang bế hai đứa trẻ ông lại gần xem ông nhìn thấy một nam một nữ đang được ru ngủ trên vòng tay vợ mình, ông hỏi nhỏ ''đứa nào trào đời trước vậy em?'' Người vợ trả lời ''đứa con trai trước sau đó mới đến con gái'' ông nhìn vợ mình và nói ''chúng ta nên đặt tên gì cho hai đứa?'' Ông hỏi vợ mình, người vợ đang suy nghĩ thì liền nói ''A có rồi!!'' ông nghe vợ mình nói thì mới hỏi ''vậy em đặt tên cho hai đứa là gì?'' Người vợ trả lời ''đứa con trai tên là Midoriya Izuku, còn gái tên là Midoriya Izuka anh thấy thế nào!'' Ông trả lời ''đúng là hai cái tên hay, con chúng ta sau này sẽ trả thành anh hùng tuyệt vời'' ông nói và cười hạnh phúc với vợ và con ông.

    _________________5_năm_sau____

    Trong một căn phòng toàn treo những bức ảnh và những mô hình có hình all might, có hai đứa trẻ chừng 4 tuổi đang xem một video về tận cảnh all might cứu mọi người khỏi đám cháy trên TV, cậu nói :''anh nhất định sẽ trở thành anh hùng tuyệt vời như chú âý'' cô em gái cậu ùa theo :''em cũng vâỵ'', đang vui xem phim thì có tiếng mẹ gọi ''hai đứa xuống ăn tối'' hai anh em cậu cùng chạy nhanh xuống dưới nhà, họ ăn tối với nhau vui vẻ, món ưa thích của hai anh em chính là katsudon, hai người tranh giành chẳng ai nhường ai.

    Đã hơn một tuần trôi qua, khi đó năng lực của em gái cậu được kích hoạt, cô mang năng lúc điều khiển đồ vật của mẹ, khi biết tin đó gia đình cậu rất vui, khi đó cậu hỏi mẹ cậu :''mẹ ơi liệu con có thể kích hoạt được năng lực!'' Cậu hỏi mẹ, mẹ cậu mỉm cười và nói :''con sẽ bộc phát năng lực sớm thôi'' cậu cười với mẹ cậu và nói :''vâng''.

    Đã hơn 3 tháng mà chưa có diễn biến gì mẹ cậu thấy lo lắng cho cậu và đưa cậu đến bác sĩ khám, bác sĩ khám cho cậu và nói ''cháu nên từ bỏ làm anh hùng đi'' mặt cậu đơ ra như người mất hồn, mẹ cậu hoảng hồn và nói :''tại sao vậy bác sĩ?'' Ông trả lời ''cô có thấy cái cái ngón chân út của thằng bé không, nó có tận 2 khớp cho nên thằng bé không thể có năng lực được'' bà nghe vậy chỉ biết nhìn cậu mặt buồn bã.

    Về tới nhà cậu vô phòng bật máy tính xem lại đoạn phim về all might và cậu nói :''mẹ ơi...hức...con có thể...hức...trở thành anh hùng...hức...giống chú ấy không ạ?'', nước mắt cậu tuôn trào mẹ và em gái cậu thấy thế thì bước tới ôm cậu, mẹ cậu khóc và nói :''tất cả là lỗi tại mẹ, mẹ xin lỗi'', sau khi biết tin cậu vô năng mọi người ai cũng trêu chọc cậu, đặc biệt là Bakugou người bạn thân của cậu và em gái cậu, nhưng hắn luôn bắt nạt cậu.

    Thời gian trôi qua giờ đây cậu và cô đã trở thành học sinh cấp 2 và sắp ra trường, cô thì đã xinh đẹp và có nhiều bạn bè, cậu thì bị bạn bè trêu chọc và bắt nạt, mỗi lần bị bắt nạt thì cô luôn bảo vệ cậu, tuy bị vô năng nhưng cậu vẫn ký giấy nguyện vọng vào U.A cậu cũng ghi chép tất cả năng lực của các anh hùng và phân tích, đang ngồi trong lớp Bakugou lấy quyển sổ của cậu và nói :''sổ anh hùng gì chứ, tao tưởng mày đi chết rồi chứ Deku'' cậu lắp ba lắp bắp trả lời :''nè...nè kac...chan trả lại quyển sổ cho tớ đi''.

    Hắn xô ngã cậu và ném quyển xổ xuống hồ nước dưới sân sau đó hắn bỏ đi, cậu đứng dậy và chạy xuống hồ nước với tới quyển sổ bất chợt cậu trượt chân té xuống hồ nước, thân mình quần áo ướt đẫm cầm quyển sổ cậu bước về nhà, đang đi cậu thấy Bakugou đang bị một tên quái vật bùn bắt cậu chẳng quan tâm và về nhà, trớ trêu thay cậu chẳng biết em gái cậu đang liều mạng chạy tới cứu cứu Bakugou, thấy thế all might liền chạy tới cứu cô và hắn, tên quái vật bùn bị all might tấn công nên đã thả cô và Bakugou và chạy đi, all might đuổi theo và vô tình cậu thấy ông đang ở trong một con hẻm cậu đi tới hỏi :''liệu một kẻ vô năng như cháu có thể trở thành anh hùng?'', ông nghe cậu nói thế và trả lời ''ta rất tiếc cháu không thể trở thành anh hùng'' ông nói xong và phóng đi, cậu không ngờ vị anh hùng số một lại nói như thế, cậu bây giờ chẳng nói câu nào không cảm xúc và bước về nhà.

    Thấy con trai mình về bà ra ngoài thấy cơ thể cậu bị ướt bà nói giọng lo lắng :''con bị sao vậy!!'', cậu chẳng nói lời nào mà bước về phòng đóng cửa lại.

    Em gái cậu về tới nhà liền chạy lên phòng gõ cửa phòng cậu, cô nói lớn với giọng vui vẻ :''Onii-chan em vừa được all might cứu đấy, chú ấy đã cứu em và anh katsuki khỏi tên quái vật bùn đó'', không thấy cậu trả lời cô liền kêu cậu liên tục khiến cho cậu phải quát :''IM ĐI'', nghe cậu quát cô chỉ nói :''em xin lỗi'', và bước đi về phòng.

    Trong phòng cậu mọi thứ đều bị phá tung, những bức tranh thì bị xé, mô hình thì bị giẫm đạp không thương tiếc, mẹ và cô đang ở dưới nhà thì nghe tiếng đổ vỡ trên phòng cậu, cô hỏi mẹ :''hôm nay onii-chan xảy ra chuyện gì vậy mẹ?'', bà chỉ buồn bã mà nói :''chắc hôm nay thằng bé lại bị bắt nạt nên nó mới bị vậy con đừng lo'', nhưng họ không ngờ chính vì câu nói của all might đã khiến cho cậu bị trầm cảm nặng.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 5: quá khứ-chăm sóc (p2)


    Bệnh trầm cảm của cậu ngày càng nặng mà em gái và mẹ của cậu chẳng biết cậu bị mắc chứng bệnh này, cậu thì càng ngày càng xa lánh cô và mẹ cách biệt với xã hội.

    Mỗi ngày trôi qua cậu chỉ biết cấm đầu vào những bài luyện tập thể chất để chứng minh một kẻ vô năng cũng có thể trở thành anh hùng, những bài luyện thể chất đó cậu càng ngày tăng mức độ cao hơn so với sức chịu đựng con người, lúc thì chạy 1000 vòng quanh bãi biển, lúc thì kéo xe tải đến 50km, lúc thì hít đất với những thứ nặng trồng trên lưng...., nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó chẳng khác nào tự làm hại bản thân, mỗi lần luyện tập quá sức cậu thường ngất xỉu đến chiều tối mới về, thấy cậu mỗi lần về nhà trễ cô và mẹ rất lo cho cậu, cô cảm thấy càng ngày cậu càng xa lánh cô, cộ sợ lắm sợ cậu bỏ rơi cô, trong cuộc đời cô thứ khiến cô vui nhất là cậu có cậu ở bên cô trò chuyện với cô chơi đùa với cô cười với cô khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc, mỗi lần thấy cậu ra ngoài không nói ai một tiếng cô nghi ngờ theo dõi cậu thấy cậu ra bãi biển cô liền đi theo thì thấy cậu đang khiên những thứ nặng nhọc trên lưng, cô nhìn cậu khiêng những thứ đó khiến cho nước mắt cô tuôn trào, cô còn thấy vài chỗ trên cơ thể cậu bị bầm tím đến chảy máu khiến cô không kiềm lòng, cô biết cậu đã chịu rất nhiều đau khổ bị trêu chọc, bị bắt nạt, bị xa lánh, những thứ đó cô đều biết cậu luôn che giấu những việc xảy ra với mình để cho cô và mẹ không lo lắng nhưng mọi việc cô đã biết từ lâu, cô hỏi cậu nhưng cậu chỉ cười với cô và nói không có gì cả.

    Đang luyện tập cậu ngất xỉu thấy cậu ngất xỉu cô liền chạy tới lo lắng nhìn cậu và vác cậu về, về tới nhà cô nghĩ ''tốt nhất không nên để cho mẹ biết chuyện này!'', cũng may là lúc đó mẹ cô ra ngoài mua đồ để chuẩn bị bữa tối, cô vác cậu lên vai và khiêng cậu lên phòng mở cửa phòng cậu cô thấy mọi thứ trong đấy đều bị phá nát, đặt cậu lên giường cô băng bó cho cậu những vết thương trên cơ thể cậu được băng rất chắc chắn không chừa chỗ nào, sau khi băng bó cậu xong cô liền dọn dẹp đống đổ nát trong phòng cậu giờ căn phòng đã rất sạch sẽ, cô ngồi kế bên chăm sóc cậu cô mệt mỏi chợt mắt ngục xuống bên giường cậu.

    Trời đã tối cậu chậm rãi mở mắt nhìn xung quanh thì cậu nhận ra mình đang ở trong phòng và được băng bó toàn thân, nhìn quanh phòng thì cậu thấy căn phòng đã được dọn sạch sẽ, bất chợt nhận ra cô em gái đang nằm ngủ kế bên cậu mỉm cười nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, cậu không ngờ cô lại quan tâm cậu đến thế.

    Đang mãi suy nghĩ thì tiếng gọi dưới nhà vang lên :''Izuku, Izuka xuống ăn tối nào hai đứa!!'', cậu đáp lại :''vâng ạ''.

    Tiếng nói của cậu làm cô tỉnh dậy cô, cô vươn người ra để giãn gân cốt sau giấc ngủ, thấy cô dậy cậu nói :''cảm ơn em đã băng bó và dọn dẹp phòng cho anh'', cậu nói và cười nhẹ khiến cô vui vẻ cô chạy xuống nhà thì cậu bất chợt nói :''à mà nè, chuyện này em đừng cho mẹ biết!!'', nghe thấy thế cô liền trả lời :''onii-chan đừng lo em không cho mẹ biết đâu!'', nghe thấy thế cậu an lòng, cậu xuống giường và kiếm một chiếc áo để che hết những vết thương được băng bó trên cơ thể cậu.

    Bước xuống nhà bà nói :''hai đứa làm gì lâu vậy?'' Bà hỏi khiến cậu và phải tìm lý do cô nói :''tại con ngủ quên!'', còn cậu thì cười và nói :''tại con mãi ghi chép vài thứ nên không để ý ạ!'', bà nhìn cả hai khiến cho cô và cậu mặt mày tái xanh, rồi bà phán :''được rồi hai đứa vào ăn tối đi, hôm nay có món hai đứa thích đấy!'', cậu và cô vâng lời và vào bàn ăn.

    Sáng sớm nhân tiện mọi người đang ngủ cậu lén lúc ra ngoài, đi xuống cầu thang cậu bất chợt nhìn thấy cô đang đứng trước cửa đợi cậu, cậu hỏi :''sao em lại ở đây?'', cô trả lời :''em cũng muốn đi theo onii-chan lỡ biết đâu anh té xỉu giữa đường thì sao!'', cậu thở dài rồi nói :''được rồi, chúng ta đi thôi.'' Thấy cậu nói thế cô vui mừng.

    Đến bãi biển cậu thấy một hòn đá to khủng khiếp, cậu dùng tay đấm nhẹ vào hòn đá thì sau đó nó nát vụn, cậu nhận ra thể lực của mình đã được cải thiện, cậu thử chạy thì tốc độ của cậu rất nhanh chưa đầy một phút mà cậu đã chạy được 50km.

    Cô đứng đó mặt trắng bệt tái mét cô không ngờ anh cô lại mạnh đến thế, bớt chợt suy nghĩ trong đầu cô liền nói :''với năng lực này anh có thể vào U.A!'', cô nói với giọng vui mừng cậu bất ngờ và đáp :''tất nhiên anh sẽ vào U.A rồi'' trong đầu cậu vẫn còn nhớ rõ câu nói của all might đã nói với cậu, bóng tối từ cái ác đang ăn sâu tâm hồn của cậu, cậu nói ngược ý câu nói vừa rồi trong đầu :''không, anh sẽ trở thành một villain!'', trong tâm trí cậu có một người đang cười, cười điên loạn như một kẻ tâm thần đó chính con người trong bóng tối của cậu.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 6: quá khứ-gia nhập (p.cuối)


    Bây giờ thể chất của cậu đã vượt quá giới hạn con người nhưng như vậy vẫn chưa đủ với cậu, cậu khao khát thêm nhiều sức mạnh nữa chính sự tham muốn đó đã ngày càng lấn chiếm tâm trí cậu nó khiến cậu trở thành một tên điên loạn, giờ đây cậu chẳng quan tâm đến thứ gọi là gia đình, tình bạn, con người cậu đã trở nên lạnh lùng, khát máu, trong cơ thể kia là một kẻ tâm thần điên loạn, vào mỗi buổi tối đã có hàng ngàn người bị giết rất dã man, kẻ thì bị mất đầu, kẻ thì bị xé đứt rời các bộ phận trên cơ thể, kẻ thì bị đâm nát tim...., trên TV cô và mẹ đang xem tin tức về vụ giết người xảy ra hằng đêm khiến cho họ phải khiếp sợ nên mỗi buổi tối không có ai dám đặt chân ra ngoài dù nửa bước, bà cấm cô và cậu không được ra ngoài vào ban đêm nhưng bà và cô nào hay biết kẻ đã gây ra những vụ thảm sát đó lại chính là cậu.

    Cậu bước vào phòng và cười không ngừng, trong đầu cậu có tiếng nói vang lên :''tuyệt, sức mạnh, hãy cho ta thêm sức mạnh hahaha'', cậu ngừng cười và nhìn ra ngoài cửa sổ và nói :''đêm nay kẻ nào sẽ có cơ hội vinh hạnh được chết dưới tay ta đây!'', cả nhà cậu đã ngủ, cậu liền nhảy ra cửa sổ và phóng đi.

    Tại một ngõ hẻm có một tên villain to con đang bị hai anh hùng chặn đầu, cậu đứng trên nóc nhà thấy thế cậu liền nhảy xuống, hai anh hùng quay lại thấy cậu sau lưng và nói :''nhóc, mau rời chỗ khác đi ở đây nguy h.....'' không để cho hai người nói xong cậu nhào tới dừng lại một chút máu từ hai cơ thể anh hùng bắn tung té trên tay cậu là hai cái đầu bị xé đứt khỏi cơ thể, thấy cậu giết chết hai tên anh hùng tên villain nói :''cậu đến cứu tôi sao?'', cậu nhép mép cười nhìn hắn và tặng cho hắn một đấm xuyên qua tim, hắn ngừng thở và ngã xuống trước cậu bây giờ trên cơ thể cậu toàn thân đều dính máu, cậu phóng lên nóc nhà và đi, bỗng có một người đàn ông đứng trước mặt cậu, ông ta to cao và điểm nổi bật nhất là ông ta không có mắt và mũi chỉ có một cái miệng, ông nói :''chào cậu, xin lỗi vì đã chặn đường cậu, ta tên all for one thủ lĩnh của liên minh tội phạm!'', cậu nói :''chào, tôi là Midoriya Izuku và ông đến kiếm tôi có chuyện gì?'', ông trả lời :''tôi đã theo dõi cậu từ lâu, tôi đã thấy cậu sát hại rất nhiều người như chuyện cậu làm vừa rồi, tôi chỉ hỏi cậu liệu cậu có muốn tham gia liên minh và trở thành học trò của tôi, tôi sẽ cho cậu một năng lực có thể hủy diệt mọi thứ và cho cậu sức mạnh để có thể đánh bại all might, cậu thấy sao?'', cậu dứt khoát trả lời :''miễn ông có thể làm cho tôi mạnh hơn tôi sẽ tham gia'', ông nhìn cậu và nở môt nụ cười ma quái, ông nói :''à trước khi đi tôi sẽ cho cậu một món quà'', ông lấy trong túi áo một lọ dung dịch màu xanh và ném qua cho cậu, cậu nói :''đây là gì?'', ông nhìn cậu trả lời :''đây là lọ dung dịch giúp cậu có thể có sức mạnh và sức mạnh đó là vô hạn nó cho cậu sở hữu tất cả sức mạnh trên thế giới do tôi dành riêng cho cậu'', cậu nói tiếp :''thú vị đấy!'', không lưỡng lự cậu liền uống hết lọ thuốc, bên trong cơ thể cậu như có hàng ngàn triệu cậy kim đâm khắp nơi, cậu liền ngất xỉu trong khi đó ở nhà cô và mẹ cậu đã phát hiện cậu lẻn ra ngoài vì sợ cậu gặp chuyện cô liền chạy khắp nơi kiếm cậu, trong lúc kiếm cô thấy Bakugou đang đi về nhà liền chạy qua hỏi :''anh katsuki anh có thấy onii-chan em ở đâu không?'', hắn trả lời :''tao không thấy mà tao quan tâm đến nó làm chi'', hỏi cũng như không thấy cô đang mệt mỏi và lo lắng cho cậu hắn kéo cô lại và nói :''để tao kiếm phụ mày một mình mày ra ngoài ban đêm không tốt đâu!'', thực ra trong lòng hắn cũng lo cho cậu thế là hai người đi tìm kiếm khắp nơi.

    Cậu mở mắt ra nhìn xung quanh, cả thân cậu đau rã rời cơn đau cũng qua, cậu vẫn thực sự chưa biết mình có năng lực chưa đang đi về thấy em gái cậu và Bakugou đang bị hai tên tội phạm chặn lại trong lòng cậu khát máu lên liền chạy đến đó với tốc độ nhanh kinh khủng, hai tên tội phạm quay lại phía cậu thì bị cậu giết tức khắc tại chỗ, cô và Bakugou nhìn cậu không nhận thức được việc cậu làm vừa rồi, cô sợ hãi nhìn cậu nói :''onii-chan....anh....anh....vừa làm...gì...vậy!'', cô hoảng sợ nhìn hai cái xác trước mặt rồi ngất đi, Bakugou liền đỡ cô hắn cũng không tin việc xảy ra trước mắt, cậu nhìn hắn mỉm cười và nói :''chăm sóc mẹ và em gái hộ tớ nhé kacchan!'' Nói rồi cậu biến mất trước mắt hắn, hắn liền nói :''ĐỪNG RỜI XA TAO MÀ DEKU!!'', hắn la to hai hàng nước mắt chảy xuống trên má hắn.

    ''Cậu tới rồi à?'', nhìn thấy cậu ông bất ngờ, cậu liền đáp :''tôi đến để gia nhập'', ông nhìn cậu rồi dẫn cậu đến căn cứ, căn cứ nằm trong một con hẻm nhỏ vắng người, cậu và ông bước vào bên trong là một quán rượu nhỏ với những chai rượu vang quý hiếm ông liền nói :''để ta giới thiệu cậu vài người đây là kurogiri quản gia của chúng ta và thằng nhóc đeo cái bàn tay trên mặt kia là tomura học trò của ta'', kurogiri nói :''hân hạnh gặp cậu cậu Midoriya!'', cậu đáp :''chào'', tomura nói giọng khinh bỉ :''thì ra đây là kẻ giết người hàng loạt mà thầy kể sao sensei?'', anh nhìn cậu bằng ánh mắt khó chịu cậu hỏi ông :''thế bây giờ tôi sẽ làm gì?'', ông nói :''bây giờ cậu sẽ luyện tập để kiểm soát năng lực vô hạn của mình nhưng trước tiên cậu phải làm quen được với những năng lực đó!'', cậu trả lời :''được'', cậu bắt đầu luyện tập với những năm lực đó chưa đầy một ngày mà cậu đã kiểm soát được năng lực của mình từng ngày trôi qua cậu đã có rất nhiều năng lực và mỗi ngày cậu giết người với những năng lực khác nhau, đã hơn 2 tháng trôi qua vẫn chưa có tin tức gì về cậu, cô và Bakugou tìm kiếm cậu trong vô vọng nhưng khi cậu bỏ nhà nào ngờ mẹ cậu vì lo lắng cho cậu đã đỗ bệnh và nhập viện hơn mấy tháng nay cô thì vẫn ở ngôi nhà cũ nhưng điều khác lạ thay là Bakugou dọn tới sống chung với cô vì sợ cô ở một mình không tiện, cứ thế hằng ngày hắn thường thay cậu chăm sóc cô và mẹ cậu vì hắn đã hứa với cậu, cậu thì mỗi tối vẫn luôn lén lúc theo dõi cô và âm thầm bảo vệ cô.

    _________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    thông báo


    Tôi xin ngừng đăng chap

    Tôi đăng chuyện không có bình luận hay bình chọn 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭

    Thêm thông báo trong đầu tôi hết ý tưởng viết truyện rồi
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 7: nỗi buồn của villain


    ''Lâu rồi không gặp onii-chan!'', cô nói cậu với giọng vui mừng hạnh phúc vì tìm được thân ảnh quen thuộc đã bỏ đi rời xa cô và mẹ suốt bao nhiêu tháng trời, cậu nhìn cô đáp :''ừ, lâu rồi không gặp Izuka'' vẫn giọng nói ấy, cái giọng nói lạnh lùng, xa lánh ấy, nhưng cô cảm thấy trong giọng nói đó nó chứa đựng một sự ấm áp nhẹ nhàng mang bao nhiêu niềm hạnh phúc, niềm vui khi cậu nhìn thấy cô có thể đạt được ước mơ của mình, ba con người cùng đi chung một con đường chẳng ai nói với ai một câu, đến một ngã rẽ cậu định tách ra thì cô lên tiếng nói :''onii-chan nhà chúng ta ở hướng kia mà'', khuôn mặt cậu tỏ vẻ như không muốn về nhà, cậu bỏ lơ câu nói của cô và đi tiếp thì cô đã kéo tay cậu đi, định hất tay cô thì cậu thấy bàn tay cô bị bầm tím chảy máu do sử dụng năng lực, cậu thì lại không muốn là đau cô, cậu nói :''anh không muốn về nhà!'', nghe cậu nói cô hỏi :''tại sao vậy onii-chan?'', cậu vẫn im lặng chẳng trả lời, cô nói tiếp :''tại sao onii-chan không về nhà trong những tháng qua em đã biết anh luôn theo dõi em trong những đêm qua, anh luôn cách xa em và mẹ trước kia anh luôn là một con người vui vẻ, tốt bụng cho dùng bị bắt nạt anh vẫn luôn mỉm cười tại sao bậy giờ anh lại như vậy?'', cô hỏi cậu nước mắt tuôn trào, cậu vô cảm trả lời :''vì câu nói vô năng và all might người thầy đã truyền lại sức mạnh cho em!'', cô không thể tin được vì những câu nói của mọi người xung quanh đã khiến anh bị như vậy và cô không tin all might người đã truyền lại sức mạnh cho cô lại khiến anh cô câm thù đến thế, cô lau nước mắt và nói :''nếu anh không về thì anh có thể đến thăm mẹ một lần không?'', cậu vẫn im lặng nghe cô nói :''onii-chan có biết khi anh đi không trở về mẹ đã đổ bệnh suốt mấy tháng không đến nỗi phải nhập viện đấy!'', cậu vẫn im lặng không nói gì, thấy cậu vẫn đứng im cô buồn bã nắm tay Bakugou nói :''chúng ta về thôi anh katsuki!'', hắn chỉ biết nhìn cậu mà buồn bã về cùng cô, hai người đã đi xa cậu đứng đó nước mắt bắt đầu chảy, cậu bước chân về căn cứ thấy cậu khóc những người trong liên minh bất ngờ, họ chưa từng thấy một kẻ giết người tàn nhẫn như cậu lại khóc tomura cũng bất ngờ không kém từ trước tới giờ hắn chưa thấy cậu khóc nhiều đến thế.

    Cậu bước về phòng đóng cửa lại, cậu đã khóc, cậu khóc rất nhiều mọi thứ trong căn phòng bị đốt cháy phá hủy hoàn toàn, căn phòng như muốn sụp đổ do sức mạnh của cậu đang bóp nát nó mọi người ở ngoài chỉ biết im lặng nếu xen vào sẽ bị cậu giết ngay tức khắc, cậu vừa khóc vừa nói :''mẹ ơi con xin lỗi!

    Tất cả là lỗi của con!'', cậu chỉ biết ngồi trong phòng nói xin lỗi và khóc, tomura nghe tiếng cậu nói thì đứng dậy bước đến phòng cậu, anh phân rã cánh cửa sắp bị nát vụn kia và bước vào, anh ngồi kế bên cậu và nói :''nếu mày muốn gặp bà ấy thì mày có thể đi mà?'', anh cũng hiểu nỗi đau của cậu vì anh cũng từng bị vậy, khi nhỏ anh đã chứng kiến cha mình bị lũ anh hùng giết không thương tiếc anh đã đau khổ rất nhiều cho đến khi anh gặp ông all for one người đã nuôi dạy anh trở thành villain cho anh một cuộc sống mới, khi nhìn cậu làm anh nhớ lại mình lúc nhỏ.

    Cậu nhìn anh nói :''tôi không thể đến gặp bà ấy!

    Chỉ vì tôi mà bà đã chịu rất nhiều đau khổ rồi!'', anh đứng dậy quay đi bước ra ngoài và nói :''tùy mày!'', cậu thì vẫn ngồi đó trời thì đã tối, bỗng cậu đứng dậy lấy chiếc áo khoác có mũ trùm đầu và bước ra ngoài, thấy cậu ra ngoài anh nhép mép cười, kurogiri thấy thế thì hỏi :''cậu ta đi gặp bà ấy liệu có ổn không?'', anh trả lời :''đừng lo mọi chuyện sẽ ổn thôi!''.

    Cậu thì bước đi trùm kín khuôn mặt lại, đi đến bệnh viện cậu vào trong và hỏi y tá :''cho tôi hỏi bà Midoriya Inko nằm ở phòng số mấy vậy?'', y tá trả lời :''dạ phòng 103 ạ'', cậu nghe xong liền bước đi, đến trước cửa phòng cậu nhẹ nhàng mở cửa bước vào nhìn người mẹ thân yêu của mình đang nằm trên giường bệnh bà đang ngủ cậu nhẹ nhàng bước vào không gây tiếng ồn vì cậu không muốn bà nhìn thấy cậu, đặt bó hoa trên bàn cậu nắm tay bà và nói thầm :''con xin lỗi mẹ!

    Vì con mẹ mới ra nông nỗi này!'', cậu đặt tay bà xuống và bước đi ra khỏi phòng khi cậu vừa ra khỏi bệnh viện thì cô vừa đến phòng bệnh của bà, cô bước vào phòng thì bà đã mở mắt ra nhìn cô, cô liền đi lại đỡ bà và nói :''mẹ cẩn thận từ từ thôi!'', đỡ bà ngồi dậy xong cô hỏi bà :''mẹ thấy trong người thế nào rồi?'', bà trả lời :''mẹ thấy khỏe rồi! mẹ vừa có giấc mơ rất lạ, mẹ thấy Izuku đến thăm mẹ!

    à mà con có tin tức gì của thằng bé chưa?'', cô không muốn mẹ biết chuyện cô gặp cậu nên cô nói :''dạ tụi con vẫn chưa có tin tức gì về anh ấy!'', bà buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ và nói :''vậy à!'', cô cũng buồn nhìn bà, cô thấy một bó hoa đặt trên bàn thì hỏi :''mẹ ơi có ai tặng hoa cho mẹ nè?'', bà bất ngờ nhìn bó hoa trên tay cô mà không biết bó hoa đã ở đây từ lúc nào bà chỉ lắc đầu không biết ai tặng hoa cho bà, cô suy nghĩ ngoài cô và gia đình Bakugou thì chẳng có ai là họ hàng nữa đang suy nghĩ trong đầu cô hiện lên hình bóng cậu cô đặt bó hoa xuống và xin phép ra ngoài cô đi tìm cậu khắp nơi nơi thì chẳng thấy cậu đâu thế là cô bỏ cuộc trở lại bệnh viện còn cậu thì đang sử dụng sức mạnh tàng hình để lẩn trốn cô thấy cô bỏ cuộc, cậu liền bước đi về căn cứ.

    _______________________________________

    Xin lỗi vì ngày hôm qua nha
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 8: học sinh mới


    Hôm sau khi cậu đi học đến lớp đập vào mắt cậu là cô và Bakugou đang đứng chặn đường cậu ở trước cửa lớp, cô nói :''có phải anh đã đến thăm mẹ vào ngày hôm qua không?'', cậu vẫn nhìn cô bằng ánh mắt vô hồn trả lời :''không phải, giờ thì phiền hai người tránh sang một bên!!'', cậu bước vào lớp đến chỗ ngồi rồi ngục xuống trên bàn, cô nhìn cậu mà buồn Bakugou lên tiếng nói với cô :''nó thay đổi nhiều quá!'', cô chỉ đáp bằng một tiếng :''ừ!'', tiếng reng vào lớp cô và hắn bước vào chỗ ngồi, ông thầy Aizawa bước vào lớp và nói :''hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới!'', cả lớp như cái chợ họ bàn tán với nhau không biết học sinh mới là nam hay nữ, ông la to :''IM Lặng, rồi em vào đi!'', bước vào là một cô gái xinh đẹp, cô đẹp như một đóa hoa hồng, khuôn mặt xin xắn, cô có mái tóc màu hồng được buộc gọn gàng, đôi mắt màu xanh của bầu trời, cô lên tiếng giới thiệu :''chào mọi người mình là Hakiya Misaka, mong mọi người giúp đỡ!'', cô cười tươi với mọi người cả lớp nói :''dễ thương quá!!'', cô nhìn từng người trong lớp nhưng người cô chú ý nhiều nhất lại chính là anh chàng tóc rêu xanh đang nằm ngục trên bàn, cô bước về chỗ mình ngồi, cô được ngồi kế bên bàn cậu, nhìn cậu gần như vậy cô mới thấy cậu thật đẹp.

    Aizawa lên tiếng :''rồi mấy đứa xuống sân ngay, bây giờ ta sẽ tập đấu đôi!'', mọi người nghe xong liền chạy xuống thay đồ thể dục và ra sân, tất cả xuống sân xong ông nói :''bây giờ ta sẽ chọn ngẫu nhiên hai người để đấu với nhau!''.

    1.

    Izuka vs Uraraka.

    2.

    Todoroki vs Iida.

    3.

    Hakiya vs Tokoyami.

    4.

    Bakugou vs Midoriya.

    ..............

    Hầu như trong lớp ai cũng muốn biết sức mạnh của cô bạn mới này, trận thứ nhất diễn ra Izuka nói với Uraraka :''tớ sẽ không nương tay đâu!'', thế là hai cô gái lên sân đấu, Uraraka sử dụng sức mạnh của mình trôi lơ lửng để tránh đòn của Izuka nhưng cô đã lầm việc cô trôi lơ lửng khiến cho Izuka có lợi thế hơn, Izuka sử dụng one for all khiến cho Uraraka bay khỏi vạch thi đấu người thắng trận này là Izuka, trận thứ hai diễn ra Todoroki đứng im trên sân đấu thấy đối thủ không có động tĩnh gì Iida dùng tốc độ nhào tới trong phút chốc cả sân đấu đã đóng băng người thắng là Todoroki, trận thứ ba diễn ra Hakiya đứng trên sân đấu nói với Tokoyami :''mong cậu chỉ giáo!'', Tokoyami dùng dark shadow tiến đến cô, cô dùng sức mạnh của mình đó là năng lực điều khiển thực vật, những chiếc rễ cây từ dưới đất mọc lên chúng trói chặt Tokoyami thế người thắng là Hakiya, mọi người bàn tán :''năng lực của cậu ấy tuyệt thật!'', cô bước xuống sân đấu được cả đám tán dương, tới trận của cậu Izuka thì đang cổ vụ cho cậu và Bakugou, còn hắn thì nói :''tao sẽ đập mày ra bãi Deku!'', cậu chẳng quan tâm rồi bước lên sân đấu, trận đấu bắt đầu Bakugou nhảy lên nhào tới đánh cậu cậu sử dụng năng lực cơ thể hắn bị đóng băng, ai cũng bất ngờ nhìn cậu đặt biệt là Todoroki, Bakugou vùng vẫy hắn dùng năng lực phá băng vào tiến lại chỗ cậu, cậu dùng năng lực tàng hình để lẩn trốn hắn bất chợt xuất hiện sau lưng hắn cậu dùng năng lực lửa đấm vào hắn, hắn vẫn đứng vững áo hắn đã cháy hắn điên cuồng la lên :''THẰNG KHỐN DEKU!'', cậu thở dài rồi dùng tất cả năng lực của mình, bỗng một người khổng lồ đất xuất hiện che chắn cho cậu nhưng vẫn bị Bakugou phá được bất chợt cậu dùng mọi sức mạnh để đánh hắn tốc độ, nước, dịch chuyển,.....

    Tất cả mọi năng lực cậu sở hữu, thấy hắn đã thấm mệt cậu nghĩ có thể dừng cuộc đùa giỡn với hắn ở đây được rồi, cậu dùng năng lực đại cường hóa đấu cận chiến với hắn.

    Cậu tiến lại gần và hắn nhào tới đánh cậu, cậu đỡ hắn đánh, cậu đấm vào hắn, hắn bay thẳng vào tường bức tường trở nên nát vụn hắn thì nằm trên đất bất động, Izuka chạy tới đỡ hắn, mọi người ở dưới nói :''cậu ta sở hữu bao nhiêu năng lực vậy?'', tất cả mọi người đều không ngờ trên đời này lại có người sở hữu vô hạn năng lực cậu bước xuống Bakugou cố gắng mở mắt nói :''mày chưa sử dụng hết sức mạnh thực sự của những năng lực đó đúng không Deku?'', cậu quay lại đáp :''nếu tôi phát huy sức mạnh thực sự của chúng thì nguyên cái thành phố này sẽ bị phá hủy đấy!'', ngày đi học hôm nay kết thúc.

    _______________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 9: máu


    Sau buổi học ngày hôm qua toàn thân cậu cảm thấy đau ê ẩm, do đấu với Bakugou cậu dùng quá sức, chợt đứng dậy khỏi cái giường êm ái của mình cậu bước ra khỏi cửa và vào phòng vệ sinh cá nhân của mình, hôm nay là chủ nhật đáng lẽ cậu phải ngủ đến trưa như bao đứa trẻ khác nhưng thức dậy sớm đã là thói quen của cậu, bước khỏi phòng, cậu đến chỗ Kurogiri để gọi nước uống, cậu ngồi lên ghế và nói :''như thường lệ nha Kurogiri'', Kurogiri đặt trước mặt cậu một ly nước cam bổ dưỡng vào bữa sáng, cậu uống ly nước cậu không thấy tên kia nên hỏi :''à mà nè Tomura đâu rồi?'', Kurogiri trả lời :''cậu Tomura đã ra ngoài, cậu ấy nói có công việc phải đi gấp!'', cậu chỉ gật đầu, uống xong ly nước của mình cậu bước ra ngoài, hôm nay có vẻ thành phố ồn ào hơn mọi khi, cậu tới chỗ đông người đi đến tàu điện, cậu bước lên tàu ngồi trên dãy ghế, tàu bắt đầu di chuyển.

    Cậu ngồi chẳng để ý gì xung quanh chỉ chăm chú vô cái điện thoại để xem tin tức hôm nay có bài nào về tội phạm không, tàu đã chạy được một lúc đến nơi cậu bước xuống đến một tiệm hoa để mua một bó, vô cửa tiệm chạm mặt cậu là Izuka và Hakiya Izuka nói :''ủa onii-chan đến đây làm gì vậy?'', cậu chẳng thể hiện cảm xúc gì trước mặt em gái mình vẫn là cái mặt vô cảm ấy cậu trả lời :''anh chỉ tới đây mua hoa để tặng cho một người bạn, cậu ấy đang nằm viện!'', cậu đến chỗ nhân viên mua một bó hoa hồng rồi bước ra khỏi cửa tiệm, lúc đó Hakiya mới hỏi :''đó là anh cậu à?'', Izuka trả lời :''ừ đó là anh mình, mà cậu hỏi có gì không?", Hakiya mặt đỏ bừng nói lắp ba lắp bắp :''à thì...thì..mình...chỉ...chỉ hỏi cho biết thôi".

    Cậu bước tới bệnh viện đến trước cửa phòng mẹ cậu thấy một y tá đang bước đến phòng cậu liên nhờ y tá đưa bó hoa cho bà, ý tá bước vào đưa bó hoa cho bà, bà hỏi :''ai tặng hoa cho tôi vậy?'', y tá trả lời :''dạ là một cậu thiếu niên tặng cho bà ạ!'', nói xong y tá kiểm sức khỏe cho bà và bước ra ngoài, cả một tuần nay bà vẫn thắc mắc không biết ai cứ mỗi ngày tặng hoa cho bà.

    Cậu bước đi trên dãy hành lang đi qua rất nhiều phòng bệnh những cô y tá, bác sĩ, ai nhìn cậu cũng phải đỏ mặt trước mặt họ cậu như một thiên thần đang trong thân xác của đứa trẻ.

    Cậu thật sự rất khó chịu khi ai cũng nhìn cậu, cậu chỉ muốn giết hết từng người một trong cái bệnh viện này, đang đi cậu thấy một căn phòng bị mở bên trong căn phòng cậu còn thấy một cô gái đang cầm những túi máu trên tay uống từng giọt ngon lành trông thật kinh tởm nhưng đối với cậu cô gái đó nhìn cũng dễ thương cô ta có thân hình khá nhỏ nhắn với mái tóc vàng được buộc lộn xộn ở hai bên đầu, phần tóc mái ở phía trước được cắt rất đặc biệt với hai lọn tóc xả dài xuống hai bên gương mặt cô ấy.

    Đôi mắt của cô màu vàng hơi nheo lại, cô có răng nanh như loài mèo, cô mặc bộ đồng phục nữ sinh nhật bản trong rất là xinh xắn.

    Cậu nhìn cô một lúc rồi hỏi :''cô là ai và sao cô lại uống máu trong phòng dự trữ máu?'', cô gái mới chợt để ý rồi nhìn khi nhìn cậu tim cô như lỡ một nhịp hai bên má ửng đỏ lên lúc này cô mới lấy lại bình tĩnh và nói :''tôi tên là Toga Himiko rất vui được gặp cậu!'', cô nói xong và tiếp tục uống túi máu của mình lúc này cậu mới hỏi tiếp :''sao cô lại uống máu?'', cô trả lời :''vì máu rất ngon nó giúp tôi vui hơn!'', cậu nói :''tôi nghĩ cô nên ra ngoài và ra khỏi đây trước khi có ai đó phát hiện!'', đúng lúc đó có người đi qua cậu liền ôm cô vào lòng và đóng cửa lại, trong căn phòng chật hẹp chỉ cậu và cô, cô đỏ mặt khi cậu đột nhiên ôm cô như vậy.

    Cậu mở cửa ra thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn cô đang đỏ mặt cậu thắc mắc không hiểu chuyện gì, cậu liền lấy một cái ly nhựa trên kệ gần tủ máu và lấy một túi máu đổ vào ly đưa cho cô, hai người bước ra phòng và đi, cô đỏ mặt vừa đi vừa uống máu còn cậu vẫn mặt lạnh băng cùng cô đi qua dòng người, lúc đó cô mới hỏi :''à mà cậu tên gì vậy?'', cậu trả lời :''tôi là Midoriya Izuku nếu không thích cô có thể gọi tôi là Deku!'', cô hỏi tiếp :''mà tại sao cậu lại giúp tôi, đáng lẽ cậu có thể kêu người bắt tôi?'', cậu thở dài và nói :''nếu tôi kêu người bắt cô thì cô sẽ giết hết bọn họ mất!'', cô bất ngờ nói :''không lẽ cậu đã biết tôi là tội phạm?'', cậu nói :''nhìn con dao dính máu trên tay cô là biết!'', vẫn là cái tật đoán mò của cậu.

    Trời đã gần chiều cô và cậu tách nhau ra hai con người đi trên hai con đường khác nhau, cô vui vẻ chạy tung tăng về nhà cô lẩm bẩm nói :''Deku à, mình nhất định sẽ gặp lại cậu vì chúng ta là bạn của nhau mà!'', trong khi đó cậu đang suy nghĩ :''Toga Himiko hình như mình đã gặp người này ở đâu rồi thì phải mà thôi kệ đi về căn cứ thôi mắt công tên mặt hâm đó lại cằn nhằn!'', về đến căn cứ cậu thấy Tomura đang ngồi nói chuyện với Kurogiri cậu thờ ơ đi qua, Tomura quay lại nhép mép cười và nói với Kurogiri :''thằng nhóc sẽ trở nên máu lạnh sớm thôi!'', cậu về phòng đóng cửa lại và nằm trên giường thiếp đi cơn đau đó lại đến với cậu, một lần nữa giọng nói trong đầu cậu lại vang lên cậu nhắm mắt lại và chìm trong bóng tối.

    ___________________________

    Phần truyện tranh với thông báo mình đã xóa rồi
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 10: gặp lại All Might (p.1)


    Cậu mở mắt ra thì thấy trời đã sáng bỗng cơ thể cậu cảm thấy đau nhói như bị một thứ gì đâm xuyên qua tim cậu co người lại hai tay nắm chặt áo cố gắng chịu đựng đợi cho cơn đau biến mất, miệng thì chảy máu tay chân thì như bị gãy từng mảnh đợi một hồi cơn đau biến mất cậu đứng dậy bước vào phòng vệ sinh cá nhân dùng nước lau đi vết máu trên miệng mình, cậu thay đồ lấy cặp sách và bước ra khỏi phòng đi đến trường.

    ___________tua____________

    Cậu mở cửa lớp bước vào vẫn như thường lệ lớp học lúc nào cũng như cái chợ vậy luôn ồn ào, trong lớp chỉ có Izuka, Ochako, Bakugou và Iida luôn nói chuyện với cậu, Ochako mở lời trước :''nè Deku tớ không ngờ cậu lại mạnh đến thế và lại là người sở hữu tất cả năng lực trên thế giới nữa chứ, cậu tuyệt thật đấy!!'', Iida ùa theo :''phải đấy Midoriya cậu thật sự rất mạnh nằm ngoài khả năng dự đoán của tớ!!'', cậu giả bộ cười nói :''hai cậu nói quá rồi tớ vẫn còn yếu lắm!'', không phải vì nhiệm vụ cậu đã đánh nát cái trường này rồi, tiếng chuông vào lớp reng lên ai cũng về chỗ ngồi của mình, ai cũng hồi hợp không biết ai sẽ dạy học hôm nay.

    Một tiếng nói lớn phát thanh từ bên ngoài :''TA ĐẾN RỒI ĐÂY!'', cánh cửa lớp mở ra người dạy học hôm nay là vị anh hùng số một All Might mọi người ai cũng bất ngờ :''vị anh hùng số một All Might dạy học cho chúng ta ư quá tuyệt!'', All Might cười và nói :''hôm nay ta sẽ dạy mấy đứa huấn luyện chiến đấu, mấy đứa sẽ học tiết này đến hết giờ và đi kèm với thứ này", bức tường mở ra bên trong là chiếc vali có khắc số thứ tự, All Might quay lại và nói :"đây chính là những chiếc vali chứa những trang phục anh hùng của mấy đứa được nhà trường hỗ trợ, giờ mấy đứa hãy thay trang phục anh hùng và xuống khu luyện tập mô phỏng!'', cậu đã lường trước được việc này nên đã chuẩn bị sẵn cho mình.

    Bước xuống khu luyện tập ai cũng ra dáng một anh hùng, Izuka thiết kế bộ đồ của mình giống của Deku trong nguyên tác, còn cậu thì bước ra ngoài cậu mặc một vest spring, áo sơ mi trắng, tay cậu đeo găng tay đen trong rất là đơn giản còn Hakiya trang phục cũng rất đơn giản là một chiếc váy ngắn màu nâu, cổ tay đeo hai chiếc vòng màu xanh lá và ngay bên hông có đeo một túi nhỏ đựng những hạt giống, All Might đang quan sát những học sinh của mình thì ông nhìn thấy cậu, ông bất ngờ khi cậu lại ở đây ông suy nghĩ :''cậu nhóc đó sao lại ở đây?".

    Ông bắt đầu phân chia đội: A, B, C, D, E, F, G, H, I, J, ông nói :''do lớp ta có 22 người nên ta sẽ cho Izuka vào đội A và Hakiya vào đội D!", ông nói tiếp :''luật đấu rất đơn giản ta sẽ chia hai đội là anh hùng và villain, anh hùng thì đến chỗ tội phạm để phá hủy trái boom hoặc chạm vào nó để kết thúc còn villain thì sẽ canh giữ trái boom hoặc chặn anh hùng cho đến hết thời gian, giờ thì bóc thăm nào!", ông bỏ hai tay vào hai hộp có ghi chữ villain và hero và ông lấy ra hai quả bóng có chữ A và D bất ngờ thay đội A lại chính là đội của cậu và đội D là đội của Bakugou, ông nói :''đội A sẽ là anh hùng và đội D sẽ là tội phạm, nào bắt đầu thôi!", một lần nữa cậu và Bakugou lại phải đối đầu với nhau, Ochako nói :''thật vui chúng ta là một đội nhỉ Deku!'', Izuka thì nói :''chúng ta nhất định phải thắng onii-chan!'', cậu và hai người bước vào tòa nhà đi đến chỗ quả boom còn chỗ của Bakugou, Iida nói :''đây chỉ là trái boom mô hình giấy!'', Bakugou nói :''ê thằng khốn Deku nó có năng lực phải không?", Iida trả lời :''cậu đã đấu với cậu ấy rồi mà!", Bakugou toàn thân đầy sát khí khung mặt như muốn nổi khùng lên và nói :''thằng khốn mọt sách Deku tao sẽ cho nó ra bãi!'', Bakugou bước đi ra cửa Iida nói :"nè chúng ta phải bảo vệ trái boom chứ?'', Bakugou bước đi và nói :''hai đứa bây cứ ở lại mà canh giữ trái boom còn tao sẽ xử tụi nó!", thấy thế Hakiya nói :''Iida cậu ở lại đây để tớ đến hỗ trợ Bakugou!", nói xong cô chạy theo Bakugou.

    Ở phòng quan sát ai cũng thấy khuôn mặt nổi điên của Bakugou có người nói :''không biết trận này ai sẽ thắng nhỉ?'', có người nói :''có khi là đội anh hùng vì trong đó có Midoriya là mạnh nhất!'', có người nói :''nhưng Bakugou cũng mạnh mà?", ai cũng bàn tán ai sẽ thắng, All Might đang suy nghĩ :''cậu nhóc đó rõ ràng không có năng lực mà sao lại có thể vào khoa anh hùng thật đáng nghi ngờ!", cậu và hai người phía sau đang đi thấy một ngõ rẽ khá tối cả ba cùng đi vào thì thấy Bakugou nhảy ra hai bàn tay có tiếng nổ hắn nói :''thằng khốn Deku đi chết đi!'', hắn nhào tới đánh cậu, cậu chỉ né qua né lại đợi cho hắn kiệt sức, bỗng có những sợi dây leo nhào tới quấn lấy cậu rất chặt Hakiya chạy lại đỡ Bakugou và nói :''cậu không sao chứ?", Bakugou quay lại quát :"con nhỏ kia tao không cần mày giúp!", chưa kịp đứng dậy thì những sợi dây leo quay lại quấn lấy Hakiya và Bakugou, Hakiya bất ngờ nói :"cái gì rõ ràng mình đâu có ra lệnh cho chúng làm như vậy?", bất chợt cậu lên tiếng :"trong đây thật chật hẹp hãy cho nó rộng rãi ra nhé!", cậu dùng tay đấm nhẹ xuống sàn nhà thì cả tòa nhà bị nát vụn biết trước sẽ rơi cậu đã nhờ Ochako làm cho cơ thể trôi lơ lửng nên cả ba người đều nhẹ nhàng hạ xuống còn đội Bakugou thì không, cậu cất giọng nói : chắc đau lắm nhỉ Kacchan, giờ thì tớ sẽ làm cho cậu cảm thấy đau đớn hơn nữa, bây giờ cuộc chơi bắt đầu nào".

    ______________________________

    Hết phần 1.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 11: gặp lại All Might (p. cuối)


    Cả tòa nhà đã bị phá đổ bởi sức mạnh của cậu khiến cho những người trên sân đấu và trong phòng quan sát cũng phải khiếp sợ, Cậu bước từng bước nhẹ nhàng đến chỗ của Bakugou và Hakiya đang bị chỗ đá vỡ đè, từng bước từng bước tiến lại gần, tay cậu đang xuất hiện một đám khói tím trong rất là đáng sợ, cậu như một quỷ dữ trong chiến trường sẵn sàng lấy đi sinh mạng của kẻ khác, cậu chuẩn bị tung một đòn chí mạng thì Iida chạy tới đá cậu làm cho cậu phải lùi ra xa Iida nói :"nè Midoriya cậu đừng quên đây chỉ là luyện tập!'', cậu đứng lại và nói :''tớ biết chứ, nhưng không phải anh hùng luôn lấy đi tính mạng của tội phạm sao, vậy thì đấu công bằng vậy!", Iida đỡ Bakugou và Hakiya đứng dậy cả ba chuẩn bị tư thế tác chiến nhìn thấy thế cậu nói :''Izuka, Ochako đấu hết sức vào, ít nhất phải làm cho bọn họ gãy vài cái xương!", Izuka và Ochako cảm thấy sợ hãi bởi lời nói của cậu, cả hai đội lao vào chiến đấu, Izuka dùng One for all để chặn đòn đánh của những sợi dây leo của Hakiya, Ochako sử dụng không trọng lực để những hòn đá xung quanh bay lên và lao thẳng vào người của Iida, còn chỗ cậu thì Bakugou đang bị đánh tơi tả hắn nhào tới bàn tay đang tỏ nhiệt nóng đang bay thẳng vào mặt cậu, cậu dùng chân đạp vào bụng hắn và dùng đầu gối đập vào càm hắn khiến hắn chóng mặt nhân cơ hội đó cậu túm lấy cổ hắn và nhào hắn xuống đất khiến cho hắn đau đớn ho ra máu cậu nói :"giờ thì kết thúc thôi ngủ ngon nha Kacchan", cậu đánh vào bụng hắn một phát mạnh khiến hắn ngất đi, cậu nâng hắn lên và đem đến một bức tường và để hắn nằm ở đó cậu nói :"ác quỷ vẫn mãi là ác quỷ, bạn bè vẫn mãi là bàn bè nhưng có ác quỷ nào lại giết bạn mình và tớ sẽ kết liễu cuộc đời cậu vào ngày chúng ta phải đấu với nhau với danh nghĩa anh hùng và tội phạm!", cậu bước tới chỗ Izuka và Ochako, khi đi thì bỗng những sợi dây leo túm lấy chân cậu lúc đó Hakiya nói :"tớ sẽ không để cậu thắng đâu!'', cậu nói :"ồ, tớ không nghĩ thế!", Hakiya cảm thấy lạnh dưới chân khi cô nhìn xuống đã bị đống băng cô nói :"sao cậu có thể làm được như thế?", cậu trả lời :''vì đẳng cấp giữa chúng ta quá khác!", những sợi dây leo buôn chân cậu ra chúng lao thẳng vào người Iida trói chặt cậu ta, cậu bước lại chỗ quả boom và chạm vào nó lúc đó All Might hô lớn :"ĐỘI ANH HÙNG CHIẾN THẮNG", sau đó cậu lại tới chỗ Izuka nhìn cả cơ thể cô bị thương tơi tả tay bị bầm tím đến chảy máu do năng lực One for all, cả khuôn mặt bị chày xước rất nhiều cậu nói :trong em tới tả quá nhỉ!", cô phồng má tức giận nói :"anh còn chọc em hả!'', bỗng cậu bế cô lên như công chúa cô đỏ mặt nói :"onii-chan thả em xuống!", cậu lại nói :"không được em đang bị thương để anh đưa em xuống phòng y tế!", cậu đang đưa cô đến phòng y tế thì nhớ ra Ochako cậu đi lại chỗ cô và nói :''nè cậu đến phòng quan sát trước đi để tớ đưa Izuka đến phòng y tế đã!", nói xong cậu đi Ochako nhìn bóng lưng cậu đi mặt chuyển sắc nét buồn, lúc này Bakugou đã tỉnh hắn biết hắn thua Deku và hắn cũng biết hắn đã đánh mất cậu.

    Ở trong phòng quan sát mọi người ai cũng lóa mắt trước trận đấu vừa rồi bỗng Minest thấy cậu đang bế Izuka như công chúa thì nói :"nè cậu ta lợi dụng kìa!", mọi người ai cũng nhìn thấy cậu đang bế Izuka trên màn hình thì nghi ngờ bỗng có người nói :"hình như tớ nghe nói Izuka với Izuku là hai anh em ruột thì phải!", cả lớp bất ngờ và nói :"CÁI GÌ!!".

    All Might đang suy nghĩ về trận đấu vừa rồi :"cậu nhóc đó rõ ràng có năng lực vậy tại sao lại nói vô năng và Izuka là em gái của cậu ta ư nhưng con bé chưa nói cho mình biết chuyên này bao giờ?", Todoroki nhìn cậu trên màn hình miệng nói nhỏ :''Midoriya Izuku à!", trận đấu của cậu xong những trận đấu khác cũng được diễn ra.

    Đến phòng y tế nhờ có Recovery girl nên những vết thương của cô đã lành cô hỏi :"mà nè onii-chan anh có năng lực từ khi nào vậy?", nghe cô nói thế cậu trả lời :"à thì em không cần biết đâu cứ nghĩ ngơi đi!", nghe cậu nói thế khiến cô càng tò mò đúng lúc đó All Might đi vào với cơ thể ốm yếu, ông bất ngờ khi thấy cậu và cậu đã thấy hình dáng thật của ông, thấy ông hoảng sợ cậu nói :"đừng lo tôi sẽ giữ bí mật quý ngài All Might à không phải là thầy All Might mới đúng!", nói xong cậu bước ra ngoài thì All Might nói :"nhóc vẫn còn giận vì câu nói của ta à?", cậu nói :"phải và tôi sẽ cho ông thấy tôi mạnh tới đâu!", nói xong cậu bước về lớp mở cửa lớp thì cả đám bu lại làm quen cậu mọi người nói :nè sức mạnh của cậu lợi hại thật đấy có thể phá hủy một tòa nhà chỉ bằng một cú đấm!", cả đám giới thiệu tên: Kirishima Eijiro, Sero Hanta, Ashido Mina, Aoyama Yuga, Asui Tsuyu, Sato, Mineta, Tokoyami,...

    Cậu trong đầu suy nghĩ :"đúng là một lũ ồn ào", cậu nói :"à mình là Midoriya Izuku rất vui được làm quen, nếu không phiền mình xin phép!", cậu bước vào lớp lấy cặp sách của mình và bước về, đi đến cổng trường câu thấy Bakugou đang đứng đợi ở đó cậu đi ngang qua và nói :''Izuka đang nằm trong phòng y tế tí nữa con bé sẽ xuống!", cậu vẫn tiếp tục đi trong khi đó Bakugou nghĩ trong đầu :''mày thay đổi quá nhiều rồi Deku quá nhiều!", hắn suy nghĩ nước mắt rơi xuống đất, Izuka bước ra khỏi trường chạy về phía Bakugou thấy hắn khóc cô nói :"anh Katsuki nè anh đang khóc hả?", nghe cô nói thế hắn lau nước mắt và nói :"tao đời nào mà khóc cũng trễ rồi về thôi Súp Lơ!", nghe hắn nói thế cô phát cấu nói :"đã nói nhiều lần đừng có gọi em là Súp Lơ mà", cả hai cùng bước về nhà.

    _______________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 12: bầu lớp trưởng (p.1)


    Sáng hôm sau.

    Cậu ngồi trong lớp mặt như mất ngủ lúc ngáp ngắn ngáp dài vừa buồn ngủ lại phải nghe Iida và Ochako kể chuyện muốn đánh một giấc tới nơi rồi thì Ochako nói :"nè Deku sao trông cậu như mất ngủ vậy?", cậu nói :"à tại tối hôm qua tớ không ngủ được nên mới bị mất ngủ!", Iida nói với vẻ mặt nghiêm túc :"nè tớ nghĩ cậu nên xuống phòng y tế nghỉ ngơi đi vì giấc ngủ rất cần thiết cho mọi người kể cả anh hùng!", hai người họ cứ nói làm cậu trở nên mệt thêm, tiếng reng vang lên ai nấy cũng về chỗ ngồi Aizawa bước vào lớp và nói :"được rồi lớp hôm nay chúng ta phải bầu ra lớp trưởng và lớp phó!", nghe thế ai cũng giơ tay đòi làm lớp trưởng trong đó có cả Bakugou mặt ai cũng tái xanh họ biết nếu để Bakugou làm lớp trưởng thì chắc chắn sẽ không được gặp ba mẹ lần nào nữa, lớp đang ồn ào thì Iida lên tiếng :"khoan đã, sao chúng ta không bỏ phiếu để chọn lớp trưởng, như thế sẽ thuận tiện hơn, thầy thấy sao sensei?", Aizawa nói :"làm sao thì làm miễn là phải xong trong giờ chủ nhiệm!", nói rồi ông mặc phao ngủ rồi lăn ra ngủ, Iida lại nói :"được rồi mọi người hãy bỏ phiếu đi!".

    Sau một hồi kết quả bỏ phiếu đã có lớp trưởng là Midoriya Izuku với số phiếu là 5 và lớp phó là Momo, Bakugou tức giận nói :"là Deku sao, rốt cuộc là đứa nào đã bầu cho nó!", Sero bàn kế bên nói :"còn đỡ hơn bầu cho cậu!", Ochako quay mặt đi và nghĩ :"nếu để cho Bakugou biết chuyện này thì tiêu", Hakiya lấy vở che mặt nói nhỏ :"chết rồi cậu ấy mà biết là chết như chơi!", Izuka vui vẻ nói to :"hên là mình bỏ phiếu cho onii-chan!", cả lớp nghe cô nói to thế thì mặt lại tái xanh Bakugou bước tới bàn cô hai tay nổ tách tách và nói :"là mày bầu cho nó sao đầu Súp Lơ!", Izuka mặt đen lại quay qua nhìn Bakugou, cô hoảng sợ mà chạy đi Bakugou thì đuổi theo, Iida người rung cầm cọc nói nhỏ :"tại sao không phải là mình chứ!".

    Aizawa thức dậy nói :"vậy thì lớp trưởng là Midoriya và lớp phó là Momo hai đứa nhớ làm tốt trách nhiệm!", cậu buồn ngủ muốn chết khi không lại chọn cậu làm lớp trưởng, cậu tỏa ra sát khí và nói :"vậy từ giờ tôi sẽ làm lớp trưởng nhưng đừng có hối hận đấy nhé!", ai nhìn cậu cũng sợ hãi lần này cậu còn đáng sợ hơn cả Bakugou họ đã lầm chọn cậu là một quyết định không nhẹ ở đây, cậu nói :"nhưng thôi tôi sẽ nhường lại cho Iida", nói rồi cậu bước xuống và nằm ngục xuống bàn, Iida nghe vậy bất ngờ mặt nghiêm túc bước lên và nói :"cảm ơn cậu Midoriya từ giờ tớ sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ của lớp trưởng!".

    Tiếng reng ra chơi tất cả mọi người đều ra ngoài riêng cậu thì không cơn đau của cậu ngày càng tra tấn cậu hơn giọng nói đó vang lên :"hãy cho ta thêm sức mạnh!", đang chịu đựng cơn đau thì Iida và Ochako đi lại chỗ cậu, Iida nói :"cảm ơn cậu đã nhường cho mình vị trí lớp trưởng Midoriya!", cậu đau như muốn chết nên bây giờ không nghe thấy gì, Iida thấy cậu hai tay cứ nắm chặt áo liền hỏi :"nè cậu không sao chứ Midoriya?", mọi người trong lớp bắt đầu lo cho cậu, cậu quay mặt lên và nói :"tớ không sao!", Ochako nhìn mặt cậu hốt hoảng nói :"DEKU MẶT CẬU BỊ GÌ VẬY!", mắt và mũi cậu cứ chảy máu liên tục còn miệng cậu thì cứ nôn ra máu cậu đứng dậy và bước đi ra cửa lớp nhưng khi đi cậu liền ngất đi cơn đau lại càng nặng hơn, đúng lúc đó Bakugou và Izuka vào lớp thấy mọi người tập trung cô chen vào để xem chuyện gì còn Bakugou thì lớn tiếng nói :"ơi có chuyện gì mà tụi bây tập trung đông vậy!", hắn chen vào và nói :"né ra hết coi!", mọi người né ra dần hiện cậu thiếu niên tóc xanh đang nằm trong máu đỏ, mặt hắn trở nên hoảng sợ sự tức giận đã biến mất chỉ còn sự lo lắng hiện trên mặt hắn, hắn chạy lại đỡ cậu hai tay hắn rung sợ hắn đã mất cậu một lần hắn không muốn mất cậu lần thứ hai, hắn liền đỡ cậu chạy tới phòng y tế còn Izuka thì hai hàng nước mắt cứ chảy dài trên má cô hoảng sợ chạy theo Bakugou cô không muốn mất cậu lần nào nữa, cậu mang niềm vui niềm hạnh phúc đến cho cô nếu mất cậu ai sẽ yêu thương cô luôn an ủi cô, những giọt máu của cậu cứ rơi xuống trước mặt cô càng khiến cho cô đau thêm, Ochako và Iida cũng chạy theo để xem tình hình của cậu.

    Đến phòng y tế Bakugou mở cửa liền đặt cậu lên giường hắn hoảng loạn không biết phải làm sao chỉ trong chờ vào Recovery girl chữa bệnh cho cậu, người cậu ngày càng lạnh, máu thì vẫn cứ chảy không ngừng trong tâm trí cậu chỉ có bóng tối một màu đen vô tận, một giọng nói vang lên :"nè cậu quên nhiệm vụ của mình rồi à?", trong bóng tối hiện ra một cậu thiếu niên tóc rêu xanh trên người mặc một bộ trang phục xanh, đi giày đỏ, đeo bao tay trắng, ở cổ có đeo một chiếc khẩu trang bàng kim loại và sau có mũ trùm có hình hai mái tóc của All Might, nghe tên đó hỏi cậu nói :"nhiệm vụ gì?", người trước mặt nói :"tất nhiên là trở thành anh hùng rồi", cậu nói :"thực nực cười trở thành anh hùng ư tôi không trở thành anh hùng đâu, chính vị anh hùng mà tôi luôn ngưỡng mộ đã chối bỏ tôi gạt đi cái ước mơ để trở thành anh hùng!", người trước mặt lại nói :"nhưng giờ cậu đã có sức mạnh cậu có thể quay đầu lại để trở thành anh hùng mà!", người trước mặt bước lại gần cậu tay đặt lên vai cậu và nói :"tôi chính là cậu cũng bị người khác coi thường là vô năng nhưng khi gặp được All Might chú ấy đã giúp tôi không từ bỏ ước mơ anh hùng và nhờ chú ấy huấn luyện và truyền lại năng lực nên tôi mới có thể thực hiện được ước mơ đó!", cậu lạnh lùng đẩy người trước mặt tránh xa chỗ mình hai con mắt cậu đã trở thành màu đỏ như máu, mái tóc tóc xanh đã trở thành màu đen cậu nhìn kẻ trước mặt đang đứng thủ thế và nói :"đúng là một lũ giả tạo trở thành anh hùng gì chứ?", cậu quay mặt bỏ đi người đó nói :"nè hãy mau quay đầu đi cậu làm như vậy sẽ không có hậu quả tốt đâu!", một tia sét đâm xuyên qua cậu con trai kia, cậu quay lại và nói :"hãy trở về thế giới của cậu đi anh hùng!", cậu bé trước mặt bắt đầu tan biến và biến mất trong bóng tối, cậu quay đi và tiếp tục đi trong bóng tối vĩnh hằng, con ác giờ đây đã trỗi dậy từ sự câm hận, giả tạo, lừa dối và lũ anh hùng.

    _______________________________

    Hình như viết hơi dở thì phải.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 13: tiết học giải cứu (p.2)


    Trên chiếc giường bệnh trong phòng y tế cậu đang nằm bất tỉnh trên giường, những giọt máu đã ngừng chảy và được lau khô, bộ đồ định máu đã được thay một bột đồ sạch sẽ hơn, kế bên giường cậu Izuka đang ngồi đợi cậu tỉnh dậy cô không rời mắt khỏi cậu dù chỉ là nửa bước, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vuốt nhẹ lên mái tóc xanh của cậu, mái tóc của một thiên thần, Bakugou chỉ biết đứng đó im lặng nhìn cậu, Iida và Ochako đã về lớp họ chỉ lo lắng tới xem tình trạng cậu ra sao thấy cậu đã ổn họ an tâm về lớp, trong căn phòng không có tiếng nói hay tiếng cười chỉ có sự im lặng, cậu trong tiềm thức vẫn bước đi bất chợt cậu nói :"đến lúc tỉnh dậy rồi!", Izuka và Bakugou thấy cơ thể cậu có gì đó rất kì lạ họ nhìn thấy mái tóc của cậu đang dần chuyển sang màu đen bỗng căn phòng trở nên lạnh lẽo như băng những cửa kính trong phòng đang dần nứt ra và vỡ tan bóng đèn thì bị vỡ, trên tường xuất hiện những vết nức căn phòng như sắp sụp xuống, Bakugou liền đỡ Izuka đứng dậy thì căn phòng đã bình thường trở lại những vết nứt trên tường đã biến mất, những cửa kính vỡ đã trở về như cũ không một vết chày lúc này cả hai quay lại thì thấy cậu đã ngồi dậy trên giường mái đen đang dần trở lại màu xanh rêu, cậu quay lại thấy cả hai thì nói :"có chuyện gì mà cả hai nhìn anh như vậy?", nghe câu nói của cậu Izuka lại khóc, cô chạy lại ôm cậu và nói :"onii-chan anh làm cho tụi em lo lắm có biết không!", thấy cô ôm mình hai tay cậu như muốn ôm lại nhưng thứ bên trong cậu không cho cậu làm như thế, cậu nhẹ nhàng đẩy cô ra và nói :"như thế đủ rồi, giờ về lớp thôi hôm nay chúng ta có tiết giải cứu thực hành!", cậu bước ra khỏi phòng đến phòng thay đồ, Izuka và Bakugou nhìn bóng lưng cậu đi cả hai cảm thấy rất buồn vì thời thơ ấu chẳng ai thấu hiểu nỗi đau của cậu, chẳng ai chơi thân với cậu chỉ để cho cậu cô đơn một mình suốt quãng thời gian ấy chính họ đã đánh mất cậu để cậu chìm trong bóng tối của sự câm thù.

    Cậu đến phòng thay đồ, cậu cười điên loạn một nụ cười của qủy dữ chính lúc này cậu đã đánh mất lý trí của mình.

    ________________tua______

    Izuka và Bakugou bước đến chỗ mọi người tập trung, cậu bước ra ngoài đến nơi Ochako nhào tới hỏi cậu :"Deku cậu ổn chứ?", đáp lại cô chỉ là khuôn mặt vô hồn của kẻ điên, Aizawa bước tới và nói :"được rồi, nghe đây lớp hôm nay chúng ta sẽ có một tiếc thực hành giải cứu được rồi mấy đứa lên xe đi!", Iida nói :"được rồi mọi người hãy xếp hàng vào!", mọi người ai cũng nghĩ Iida hơi quá trong việc làm lớp trưởng, xe bắt đầu đầu chạy, trên xe cậu ngồi kế bên Bakugou và Izuka cậu chỉ biết im lặng dù ai có nói hay có hỏi gì cậu chỉ đáp lại là sự lạnh băng của cậu, Izuka và Bakugou ngồi kế bên chẳng biết nói gì cho cậu vui họ chỉ biết ngồi im, Asui lên tiếng nói :"Midoriya công nhận cậu mạnh thật còn mạnh hơn Todoroki còn Bakugou thì xấu tính quá chắc không nổi tiếng đâu!", Bakugou nỗi giận nói :"con nhỏ kia mày nói cái gì!".

    Đến nơi mọi người xuống xe chào đón họ là anh hùng không gian Juusan, mọi người bước vào trong nhìn quan cảnh xung quanh như một chiến trường Juusan nói :"đắm tàu, lỡ đất, hỏa hoạn, giông bão, vân vân và vân vân nơi đây chính là địa hình do tôi thiết kế nó có tên là U.S.J!", mọi ai cũng mở to mắt với màn nói quá lố vừa rồi, Aizawa bước lại chỗ Juusan nói :"Juusan, All Might đâu rồi, đáng lý ra anh ta phải đến đây gặp chúng ta chứ?", Juusan nói :"senpai chuyện đó nói sau, giờ thì mấy đứa hãy chọn cho mình một khu vực thuận lợi với năng lực của mình nhé!", nói xong mọi người bước xuống ai ai cũng chọn cho mình một khu vực mình ăn ý nhất riêng cậu vẫn đứng đó chỉ để coi lũ chuột kia giải cứu ra sao, sau một hồi cậu bước tới một nhà và nhảy lên trên đứng trên đây cậu có thể thấy tất cả mọi thứ bỗng cậu nói nhỏ :"nào hãy để cho trò chơi bắt đầu", một cánh cổng đen hiện ra bước ra khỏi cánh cổng là những tên tội phạm to con nhưng có điều gì đó rất lạ cậu chẳng thấy Tomura đâu cả thường thì khi giao chiến với anh hùng kẻ đi đầu chính là anh ta, cậu vẫn đứng đó và nói :"tôi tưởng anh sẽ ở dưới chứ?", Tomura nói :"tao đang tìm mày để cho mày biết một việc rất quan trọng!", cậu nói :"việc gì?", Tomura gãi cổ và nói :"sensei muốn mày hạn chế sử dụng các năng lực!", cậu lại nói :"vì sao?", Tomura chẳng ngại mà nói :"vì năng lực mày đang sở hữu nó sẽ khống chế mày và ăn mòn bên trong cơ thể mày!", cậu nói :"được rồi, à mà này tôi có thể giết chết một số tên tội phạm không coi như là để luyện tập?", Tomura nói :"cứ tự nhiên dù gì chúng chỉ là công cụ cho chúng ta!", nói rồi Tomura quay lưng đi về cổng dịch chuyển và bước xuống dưới, cậu chẳng mấy quan tâm về những gì anh nói cũng lâu lắm rồi cậu chưa giết người trong lòng cậu lại nổi lên sự khát máu, cậu nhảy xuống tòa nhà và bước đi đến chỗ lũ tội chúng nhìn cậu và một tên nhào tới túm lấy cổ cậu và đập mạnh vào tường hắn nói :"tao sẽ giết mày thằng nhóc à hahaha", cậu cười điên loạn cậu cầm tay hắn và xé nó ra khỏi cơ thể hắn thấy hắn đang đau đớn cầu xin sự sống cậu cười nhìn hắn và nói :"đừng lo sẽ không đau đâu!", một trái tim đang nằm trên tay cậu nó vẫn còn đập thình thịch cậu nhẹ nhàng bóp bể nó, nhìn những kẻ đang hoảng sợ trước mặt cậu nói :"giờ chúng ta bắt đầu cuộc chơi nhé!".

    ______________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 14: tiết học giải cứu (p.3)


    Sau khi thấy lũ tội phạm Aizawa và Juusan thủ thế chuẩn bị tấn công, Aizawa nói to :"mấy đứa nghe đây hiện giờ bọn tội phạm đang ở đây hãy cẩn thận!", mọi người ai ai cũng bất ngờ và hoảng sợ thường thì bọn tội phạm chúng thường tấn công thành phố hay các trung tâm lớn nhưng tại sao chúng lại nhắm vào đây họ nghĩ tại sao bọn tội phạm lại ở đây mục đích của chúng là gì, Aizawa nói tiếp :"mục tiêu của bọn chúng là mấy đứa đó, cho nên nếu bị phát hiện mấy đứa được cho phép chiến đấu!", nghe thế Iida bất ngờ nói :"được cho phép chiến đâu ư?", Bakugou phấn chấn hai tay nổ tách tách và nói :"hay lắm bây giờ tao có thể đập chúng mày ra bãi rồi!".

    Trong khi mọi người ai cũng phải chiến đấu với lũ villain thì họ không nhận ra đằng sau một tòa nhà là một bãi xác người chết những vết máu đang tràn lan, ôi những tên tội phạm xấu số đang chết dần dưới tay của một thiên thần mang trong mình linh hồn của ác quỷ, số lượng bọn tội phạm chết ngày càng tăng dần, mang trong mình những kí ức tội lỗi mà vẫn luôn vui vẻ không hối hận hay quay đầu, cướp đi hàng ngàn sinh linh mà không bao giờ cảm thấy thương xót, chối bỏ gia đình bạn bè để bước đến sự xấu xa trong thâm tâm, trên thân thể dính đầy máu nhìn kẻ cuối cùng đang cầu xin một sự nhân từ tha cho mạng sống của hắn, cậu nhìn hắn và bước lại gần tay cậu đặt lên vai hắn nói :"có kẻ nói với ta là tái sinh rồi sẽ đến với hủy diệt và một cuộc sống là một cánh cửa mở rồi nó cũng đến với cái chết cánh cửa sẽ đóng lại!", tên đó nhìn cậu nước mắt hắn bắt đầu chảy chấp nhận với số phận của mình cậu nhẹ nhàng đóng băng cơ thể hắn, từ từ chìm trong sự lạnh giá là một sự đau đớn, cơ thể bị đóng băng đã bị cậu kết liễu, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống lưng tựa vào bức tường chuẩn bị cho một giấc ngủ cậu đã quá yếu để có thể tiếp tục con đường villain của mình, cậu biết với cơ thể của mình không lâu sau cậu cũng sẽ giống như những tên khác sẽ chết đi dưới tay của lũ anh hùng và không lâu sau người sẽ giết chết cậu với danh nghĩa anh hùng lại chính là Izuka cậu đã thấy được hình ảnh đó trong tương lai, cậu ước gì mình có thể quên đi tất cả những kí ức về tình yêu thương, tình bạn, sự chăm lo của mẹ, Izuka và Bakugou dành cho cậu để cậu có thể chiến đấu mà không bao giờ lưỡng lự và chết dưới tay của cô, cậu dần dần nhắm mắt và thiếp đi.

    Mọi người đang chiến đấu hết sức thì số lượng tội phạm ngày càng tăng, Aizawa đang xóa bỏ năng lực của chúng thì bị Tomura túm lại anh nắm hai bắp tay của ông thì hai cánh tay đang chóc ra dần dần, cảm nhận sự đau đớn ông la lên trong sự tuyệt vọng, còn Tomura thì đang cười một cách sung sướng, Iida liền nói :"chúng đông quá nếu thế này sẽ nguy mất mình phải chạy ra ngoài gọi các anh hùng mới được!", Iida bắt đầu chạy đến cửa chính thì đã bị Tomura phát hiện anh nói :"mau chặn thằng nhóc đó lại!", biết bị đuổi theo Iida càng tăng tốc so với lũ tội phạm hiện giờ thì chúng không thể đuổi kịp được cậu chạy ra ngoài Iida liền đi gọi người giúp thì Kirishima nói :"đúng là kẻ hàn nhát!".

    Trong khi họ không để ý thì một số tên tội phạm đang đuổi theo Hakiya, cô chẳng thể làm gì ngoài việc chạy khỏi chúng, thấy một ngã rẽ cô liền chạy vào trong lúc chúng không để ý, cắt đuôi được chúng, cô bắt đầu tìm cách đến chỗ mọi người thì cô nhận ra chỗ cô đang đứng là một bãi xác chết, những cái xác đang nằm lên nhau máu thì tràn lan trong số những xác chết đó thì có một cái xác bị đóng băng tới chết thoát khỏi sự kinh hãi vừa nhìn thấy thì cô nhìn thấy cậu đang nằm dựa vào tường cả thân dính đầy máu cô nghĩ :"chẳng lẽ người đã giết lũ tội phạm này là cậu ư Izuku", cô liền chạy qua gọi cậu :"nè Izuku cậu ổn chứ!", cô gọi cậu không thấy cậu nói hay mở mắt thì cô ra lệnh cho nhưng sợi dây leo quấn cậu lại, cô liền cõng cậu trên lưng và chạy đi thì bọn tội phạm phát hiện chúng đuổi theo cô và cậu, cố gắng chạy để bảo vệ tính mạng của cả hai, bọn chúng tiến lại gần thì tất cả bọn chúng đã trở thành cát bụi, cô vẫn tiếp tục chạy không quay lại phía sau thấy một tòa nhà cô liền chạy vào trong nghỉ mệt, thở hơi nặng nhọc trên lưng vác cậu, cô nói :"đừng lo tớ sẽ bảo vệ cậu như lúc trước cậu đã bảo vệ tớ!".

    Mọi người đã mệt mỏi và Aizawa và Juusan đã bị thương, Tomura cười và nói :"nào lũ tự xưng là anh hùng lại yếu đuối thế kia ư anh hùng vĩ đại của các ngươi đâu rồi!", nghe những lời anh nói khiến cho bọn họ rất hổ thẹn với chính mình đúng lúc đó cánh cửa chính mở ra All Might bước vào và nói :"TA ĐẾN RỒI ĐÂY!!", Tomura cười và nói :"cuối cùng cũng đến à All Might!", All Might liền chạy đến đấm Tomura một phát thì bị thứ gì đó trong bóng tối chặn lại nó to lớn hơn All Might và đáng sợ hơn trên đầu nó là một bộ não, Tomura nói :"đây là Nomu mà tổ chức ta đã tạo ra nó sở hữu những sức mạnh và thể lực hơn con người và nó dùng để giết mi đấy All Might!", không do dự ông nhào tới đánh Nomu nhưng càng đánh nó chỉ khiến cho nó mạnh hơn, Nomu đánh cho All Might một cú mạnh khiến cho ông bay lên, nó nhảy lên và đấm mạnh và làm ông rơi xuống,khiến cho những làn khói bụi bay xung quanh ông, Nomu bước từng bước đến chỗ ông thì ông đã đấm thẳng vào bụng nó tạo thành một lỗ sâu lớn nhưng nó đang lành lại trước mặt ông Tomura nói :"Nomu của ta dù có bị thương đến đâu cũng sẽ phục hồi nhanh chóng", All Might bất ngờ chưa kịp đứng dậy thì đã bị đánh, thấy vị anh hùng số một đang bị thương thì Izuka chạy tới đấm Tomura nhưng Nomu đã nhanh chóng đỡ lại thấy học trò của mình đang gặp nguy hiểm thì All Might liền chạy lại đánh Nomu khiến khói bụi bay càng nhiều nhưng khi nhìn rõ thì thấy Nomu đang dùng thân mình che cho Izuka nó biết cú đấm của ông dành cho nó có thể ảnh hưởng đến Izuka nên đã dùng thân nó che cô, Izuka lại không hiểu tại sao nó lại làm như thế, All Might kêu cô ra chỗ khác ở đây rất nguy hiểm dù biết có sức mạnh của One for all nhưng vẫn không phải là đối thủ của chúng, cô chạy đi chỗ khác, Tomura thấy cô thì nói với Kurogiri :"Kurogiri ngươi hãy bắt con nhỏ đó lại, nó chính thứ sẽ ngăn chặn tên nhóc đó!", Kurogiri bất ngờ nói :"liệu có sao không thưa cậu Shiragaki, nếu cậu Midoriya mà biết chuyện này thì...", chưa nói xong thì Kurogiri đã bị anh cắt lời :"ngươi đừng lo nó sẽ biết ơn ta về chuyện này!", nghe lời Tomura, Kurogiri nhào tới bắt Izuka, Izuka định dùng One for all nhưng bị vô hiệu thì Bakugou bay tới chỗ Kurogiri làm một cú nổ vào mặt Kurogiri và nói :"tránh xa nó ra!!", choáng váng chưa kịp di chuyển thì bị Bakugou nhào tới túm lấy cổ và đè xuống đất, đúng lúc đó Todoroki chạy tới đóng băng chân của Tomura thì Kirishima cũng chạy tới hỗ trợ cả bốn đứng phòng thủ, Hakiya thấy cả bốn người đang đứng đó liền chạy tới.

    Chạy tới chỗ mọi người Hakiya hỏi :"nè mấy cậu không sao chứ?", Izuka nói :"bọn tớ ổn, mà cậu đang vác gì trên lưng thế!", Hakiya nói :"tớ tìm thấy Izuku đang ngất nên cõng cậu ấy đến đây!", nghe tới đây Bakugou và Izuka hoảng hốt, Bakugou nổi nóng hỏi:"cái gì, rốt cuộc đã chuyện gì xảy ra với nó?", Hakiya nói :"tớ cũng không biết khi đến đó tớ thấy rất nhiều xác của lũ tội phạm chúng đã bị giết và có một tên bị đóng băng tới chết lúc đó tớ mới thấy Izuku đang ngất bên bức tường!", Mặt Izuka tái xanh cô bất ngờ nói :"không lẽ chính onii-chan đã...", Bakugou liền quát :"ê đừng có nghĩ bậy nó sẽ không tái phạm chuyện đó như lần trước đâu tao tin tưởng ở nó sẽ không làm như vậy!", nhưng thật đáng tiếc lòng tin của Bakugou lại đặt nhầm chỗ hắn không biết rằng lòng tin của mình lại trao cho một con quỷ thèm khát giết người, Todoroki cảm thấy có sự bí ẩn gì đó về quá khứ của cậu bất chợt hình ảnh của một cậu bé tầm 4 đến 5 tuổi mái tóc rêu xanh hiện trong đầu cậu.

    ___________________________

    Truyện mình viết sẽ có lúc ngắn lúc dài tùy vào thời gian mong mọi người thích truyện.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 15: tiết học giải cứu (p.cuối)


    Trong đầu của Todoroki xuất hiện một cậu bé tóc rêu xanh tầm 4 đến 5 tuổi, đầu của Todoroki xuất hiện những hình ảnh mơ hồ khiến cho cậu không tập trung được nhân thời cơ đó Tomura đã phá vỡ băng của Todoroki, khiến cho Todoroki lùi lại và té lên người Bakugou, Kurogiri liền đứng dậy và đi tới chỗ của Tomura, tức giận Bakugou nói :"thằng khốn xuống khỏi tao mau lên!", Todoroki nghe thế liền đứng dậy bất ngờ Tomura lao tới tay anh sắp chạm vào vai cậu thì những sợi dây leo mọc từ đất lên quấn lấy tay anh lại, Todoroki nhận ra thì lùi lại phía sau, Tomura phân rã những sợi dây leo và đi về phía Hakiya thì liền bị Bakugou và Izuka che chắn, Tomura chẳng quan tâm anh càng tiến lại gần thì Kurogiri liền chạy lại lôi anh ra bất chợt trong khoảnh khắc đó anh nhìn thấy Nomu của mình đang bị All Might đánh tơi tả, khả năng phục hồi của nó đã hết tác dụng, All Might kết thúc nó bằng một cú đấm mạnh khiến nó bay trên trần nhà và ra ngoài, trong lòng Tomura như phát điên lên muốn tự tay mình kết liễu All Might, All Might nói :"các ngươi chỉ có thế thôi sao, nào sao không lại đây đánh ta!", nghe lời thách thức của All Might khiến cho anh không kìm lại được một lần trong đời anh chỉ muốn có thể giết chết anh hùng số một nhưng không ngờ ngày này lại tới một cảm giác sung sướng đến với anh không chần chờ anh cùng Kurogiri nhào tới, All Might bây giờ không thể cử động được nữa ông đã đến quá giới hạn của mình giờ chỉ có thể duy trì hình dạng này cho đến khi anh hùng đến, Tomura mặt tràn đầy sự sung sướng nhào tới All Might thì Izuka liền phóng tới ai cũng phải bất ngờ trước sự liều lĩnh của cô, nhận sự hiện diện của cô tay Tomura đổi hướng nó đang nhắm đến cô, All Might hoảng hốt muốn đi lại cứu cô nhưng bây giờ đến cả di chuyển còn không được, Bakugou phóng tới muốn lôi Izuka thoát khỏi tay thần chết thì một viên đạn bay tới nó đâm xuyên cổ tay Tomura, mọi người nhìn ra cửa thì thấy Iida và các anh hùng đã đến ai cũng vui mừng khi thấy họ, những viên đạn chúng đang đâm xuyên qua từng bộ phận của Tomura máu đang chảy nhiều ra, Kurogiri liền dịch chuyển cả hai trở lại căn cứ trên sàn nhà những vết máu đang lan ra Tomura đang nằm ngục trên sàn trong sự đau đớn.

    Bên anh hùng họ đã bắt được những tên tội phạm và kể cả Nomu bây giờ tất cả đã an toàn những người bị thương đã được đưa tới bệnh viện.

    ____________tại_bệnh_viện__

    All Might đã trở lại hình dáng bình thường, Izuka thì nhờ có Recovery girl nên đã phục hồi nhanh chóng còn cậu thì vẫn nằm bất tỉnh trên giường không một động tĩnh gì, All Might nhìn cô và hỏi :"nè Izuka tại sao nhóc lại giấu ta về việc Izuku là anh trai của nhóc?", cô ngạc nhiên trước câu nói của All Might nhưng cô cũng trả lời :"vì cháu biết quan hệ giữa hai người không được tốt cho lắm nếu nói ra cháu sợ ngài sẽ ghét cháu!", All Might liền nói :"cháu biết đó ngay từ đầu ta gặp cháu khi cứu Bakugou ta đã thấy bản chất anh hùng của cháu đó là lý do ta quyết định huấn luyện và truyền lại năng lực cho cháu, nhưng thật trớ trêu thay khi đó ta lại nhìn thấy Izuku cậu nhóc còn hỏi ta liệu một kẻ vô năng có trở thành anh hùng được không ta đã nói không và tạo ra lòng thù hận trong lòng Izuku!", giờ thì cô đã biết lý do tại sao cậu lại hận All Might, nếu như ngày đó All Might có thể truyền lại năng lực cho anh cô thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này, All Might liền nói :"ta đang thắc mắc rõ ràng Izuku bị vô năng sao lại có năng lực thế?", Izuka cũng thắc mắc như All Might cô nói :"cháu cũng không biết khi cháu hỏi thì onii-chan không chịu trả lời!".

    Trong tiềm thức cậu cậu đang đứng trong một nơi chỉ toàn là màu trắng bất chợt những hình ảnh từ kí ức của cậu chúng đang bắt đầu biến mất những kỷ niệm vui vẻ, những tình yêu thương từ thơ ấu của cậu chúng đang biến mất trước mặt cậu, hai hàng nước mắt cậu chảy xuống những giọt nước mắt đau buồn từ tận đáy lòng cậu nở một nụ cười trên môi cậu nói :"vĩnh biệt!", tất cả đã biết mất.

    _______________________

    Hơi ngắn và hơi dở.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 16: mất trí nhớ


    Dần mở mắt cậu thấy mình đang ở trong một căn phòng, nằm trên chiếc giường bệnh nhìn ra ngoài của sổ cậu chợt nhận ra trời đã gần tối nhẹ nhàng ngồi dậy trên chiếc giường, cậu cảm thấy mọi thứ xuất hiện trong đầu mình thật lạ lẫm, từ từ đứng dậy cậu bắt đầu đi ra khỏi phòng và trở về căn cứ.

    Đi trên con đường dưới những ánh đèn chiếu sáng xung quanh mình, cậu cứ đi, cảm giác như mình vừa mất đi một thứ gì đó, cố gắng nhớ lại nhưng đã quá trễ những kí ức về gia đình bạn bè của cậu chúng đã tan biến và không bao giờ trở lại giờ chỉ có kí ức về thực tại, kí ức của những tiếng la hét đau đớn của hàng ngàn người chết trong kí ức của cậu, càng nhớ lại càng làm cho cậu cảm thấy đau sót hơn những tiếng la hét ấy chúng như là tiếng nói trong chính thâm tâm cậu khuyên cậu nên dừng lại và làm lại một cuộc sống mới nhưng cậu biết thế giới này sẽ chẳng có ai chấp nhận một tên villain trở thành anh hùng và hơn hết chính chúng đã đẩy cậu vào con đường này chính chúng đã bỏ rơi cậu để mặc cậu trong sự đau khổ và tuyệt vọng, nhưng có một giọng nói vang lên trong đầu cậu một giọng nói ấm áp, tràn đầy yêu thương, chứa đựng bao nhiêu sự an ủi.

    Cố gắng tìm người nói giọng nói đó trong tâm trí nhưng cũng vô vọng hình bóng người ấy đã biến mất trong tâm trí cậu.

    Về căn cứ mở cánh cửa ra, cậu thấy Tomura đang được băng bó, bất ngờ cậu hỏi :"có chuyện gì với anh vậy?", anh quanh sang nhìn cậu và nói :"lũ anh hùng khốn khiếp chính chúng đã làm tao thành ra như thế này!", Tomura giận dữ đập bàn Kurogiri liền khuyên nhủ để trấn an anh, cậu thở dài bất chợt một câu nói từ trong miệng cậu thốt ra :"nè gia đình là như thế nào vậy?", câu nói của cậu làm cho cả căn phòng chỉ có sự im lặng, bất chợt All for one bước ra và nói :"gia đình chính là nơi tràn ngập sự yêu thương dành cho chúng ta khi còn bé và lúc trưởng thành nó luôn gắn liền với mỗi người!", nghe những gì All for one nói càng khiến cậu thắc mắc :"vậy gia đình cha mẹ tôi là ai mà tại sao những kí ức về họ lại không có trong đầu tôi!", hiểu ra vấn đề All for one liền nói :"nào cậu bé của ta cậu đang ở bên họ đây chúng ta chính là gia đình của cậu!", All for one nói xong cậu chậm rãi bước từng bước về phòng của mình, thắc mắc Tomura hỏi :"tại sao nó lại nói như thế vậy sensei?", ông nói :"ta nghĩ chắc do sự ảnh hưởng của sức mạnh mà ta ban cho thằng bé nên khiến cho nó mất hết những kí ức về gia đình!", ông thở dài và nói tiếp :"như thế cũng tốt!", Tomura liền nói :"tại sao sensei lại không cho tên nhóc đó và con nhỏ kia biết người chính là cha của chúng?", ông nhìn Tomura và cười :"chúng sẽ rất câm hận ta nếu ta nói ra, việc giữ bí mật của ta rất là quan trọng!", nói rồi ông biến mất trước mặt của Tomura.

    _________tai_bênh_viện______

    Cô và Bakugou đang bị hàng ngàn sự lo lắng của bà, cô nói :"con không sao mà mẹ!", bà nhìn cô lo lắng nói :"không sao gì nhìn tay của con nè!", chuyện lớp cô đã bị bà biết cho dù có giải thích gấp mấy thì cũng không qua nổi được bà, bất chợt bà buồn bã và nói :"mẹ không thể để mất con được!", cô bất chợt hiểu ra câu nói của bà, những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bà :"mẹ đã mất Izuku rồi nhưng mẹ không muốn mất con!", nước mắt bà cứ chảy xuống, những giọt nước mắt của một người mẹ lo cho con của mình là điều mà ai cũng từng trải qua, cô nhìn mẹ mình mà đau vô cùng, sau hàng giờ nói chuyện cô và Bakugou chào tạm biệt và bước về trên đường Bakugou nói :"mày chưa cho bà ấy biết à?", cô trả lời :"chúng ta nên giữ kín chuyện này cho dù mẹ có biết thì onii-chan sẽ không quay trở về đâu, điều đó sẽ khiến cho mẹ buồn hơn!", Bakugou nhìn về phía trước và chỉ nói :"có lẽ mày nói đúng, tốt nhất là giữ kín!".

    Bà vẫn ngồi trên giường bệnh nhìn ra ngoài cửa sổ vẻ mặt buồn bã như đang mong chờ điều gì hay ai đó, tiếng bước chân từ bên ngoài bà có thể nghe thấy như ai đó đang đến đây nhưng ai lại đến thăm bà vào giữa đêm khuya thế này, tiếng bước chân dừng lại mở cửa phòng bà nhìn thấy một người đàn ông cao lớn mặc một bộ vest sang trọng ông ta cất tiếng :"lâu rồi không gặp em Inko!".

    ______________________

    Mấy bạn đoán xem ai đang nói chuyện với Inko.
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 17: All for one và Inko


    Bà nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình, hình ảnh từ người mà bà luôn yêu thương đang hiện trước mắt bà, giọng bà cất lên một tiếng nói nhẹ nhàng :"All for one!", ông bước từng bước nhẹ nhàng đến chỗ bà bàn tay của ông chạm nhẹ vào bên má phải bà và nói :"đừng gọi anh như thế cứ gọi cái tên Hisashi như lúc trước là được rồi!", bà nhìn người chồng yêu quý của mình đã rời xa mẹ con bà suốt những năm tháng qua bà cứ tưởng ông đã chết nhưng giờ đây ông lại hiện diện trước mặt bà, nhìn khuôn mặt ông những giọt nước mắt đau buồn bắt đầu rơi bà nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt ông và nói :"Hisashi khuôn mặt anh sao lại bị như vậy?", nghe những tiếng nói tràn ngập sự yêu thương lo lắng từ người vợ mà ông đã bỏ rơi suốt những năm tháng qua chỉ để đi theo con đường tội phạm nó khiến ông cảm thấy những tội lỗi mà ông gây ra cho bà không bao giờ ông có thể bù đắp lại được, ông nhìn bà và nói :"do tai nạn thôi, em đừng lo lắng quá!", bà nói :"nó có đau không?", ông nhìn bà rồi lại trả lời :"trước kia thì có nhưng bây giờ thì hết rồi!", bà nói :"anh có biết suốt những năm tháng qua em đã rất đau khổ không khi thấy anh không về em cứ tưởng anh đã ra đi mà bỏ mẹ con em, sau đó lại là Izuku thằng bé đã bỏ nhà đi mấy tháng trước em rất lo thằng bé vốn dĩ đã vô năng lại còn ngại ngùng trước nhiều người, Izuka thì ngày càng làm cho mình bị thương nhiều hơn những thứ ấy đã làm cho em cảm thấy đau lắm rồi!", từng lời bà nói khiến cho ông cảm thấy có lỗi, ông muốn nói cho bà biết cậu đang ở cùng ông nhưng xét về hậu quả nếu nói cho bà biết về chuyện cậu mất trí nhớ thì sẽ khiến bà lo lắng hơn, ông chỉ an ủi rồi nói :"em đừng lo anh sẽ tìm thằng bé về với em mà!", nghe lời ông nói khiến cho bà cảm thấy an tâm hơn.

    Ông đứng dậy bước tới cửa và nói :"em đừng cho con bé biết về chuyện anh đến đây cũng như là anh là cha của con bé, nếu biết con bé sẽ rất câm hận khi nó có một người cha là tội phạm như anh!", nói rồi ông mở cửa nhẹ nhàng bước ra và đóng lại, bà biết ông là một tên tội phạm và cũng là kẻ đứng đầu liên minh tội phạm nhưng đối với bà ông không phải là tội phạm mà là một con người có trái tim ấm áp một chồng luôn quan tâm cho gia đình mình.

    Sáng hôm sau ai cũng phải đến trường với niềm vui hớn hở, các phóng viên đang tập trung đông đúc ở trước cổng chắc họ muốn hỏi về chuyện xảy ra hôm qua, chuyện lớp A đấu với lũ tội phạm đã khiến cho rất nhiều người muốn phỏng vấn.

    Cậu thì vẫn bước đến lớp bình thường nhưng mọi thứ xung quanh đối với cậu thật xa lạ, mở cửa lớp bước vào thì Ochako và Iida liền chạy tới hỏi thăm cậu, cậu nhìn hai người và nói với giọng lạnh băng như không quen biết :"xin lỗi, bộ chúng ta có quen biết nhau hay sao?", câu nói của cậu như khiến cả lớp ai cũng đơ ra hết, Bakugou và Izuka vừa đến thì hỏi mọi người nên mới biết, Bakugou lại gần cậu và nói :"nghe đây Deku tao là Bakugou Katsuki là bạn thân của mày từ thời thơ ấu mày còn nhớ chứ?", đáp lại hắn chỉ là cái lắc đầu nhưng khi nhìn về phía Izuka nó lại gợi cho cậu một thứ gì đó thân quen, tiếng chuông reng lên cậu lạnh nhạt đi qua mọi người về chỗ ngồi của mình, trong đầu tất cả mọi người như muốn giúp cậu lấy lại kí ức nhưng những kí ức đó đã tan biến mãi mãi giờ đây trước mặt cậu bọn họ như những con mồi sẵn sàng cho cậu giết bất cứ lúc nào.

    Aizawa bước vào lớp với toàn thân bị băng bó cả lớp hét lên :"BỊ NHƯ VẬY THẦY CÒN DẠY ĐƯỢC SAU!!", ông nhìn cả lớp và nói :"được rồi lớp thầy có một thông báo, mấy đứa hãy chuẩn bị cho tốt vì mấy đứa sắp tham gia đại hội thể thao, hãy vận dụng tất cả những kĩ năng, sức mạnh mà đứa đang có để giành chiến thắng!", Kirishima hét to :"TUYỆT VỜI CUỐI CÙNG NGÀY NÀY CŨNG TỚI!!", bây giờ ai ai cũng có thể thể hiện sức mạnh và năng lực của mình cho tất cả mọi người thấy, cuộc thi lần nay họ tham gia không chỉ để giành chiến thắng mà còn chọn ra những người sẽ đi làm nhiệm vụ cùng các anh hùng sắp tới.

    Bỗng trong đầu câu xuất hiện những tiếng nói chúng đang chê cười cậu, chế giễu cậu chúng vẫn nói không ngừng lại.

    Giờ ra chơi Ochako và Iida đi tới chỗ cậu dù biết cậu bị mất trí nhớ nhưng sẽ cố gắng giúp cậu nhớ lại.

    Sau một hồi giới thiệu Iida nói :"tớ nghĩ người chiến thắng đại hội năm nay chắc chắn sẽ rơi vào của cậu đó Midoriya!", Kirishima nghe thế thì hỏi :"sao cậu lại nghĩ người chiến thắng đại hội năm nay là Midoriya?", Iida nghe thế thì giải thích :"các cậu không thấy sao Midoriya là người mạnh nhất trong lớp với lại cậu ấy còn sở hữu vô hạn năng lực!", bây giờ mọi người nghĩ sẽ không có cửa thắng cậu đâu, ánh mắt của con người hai màu tóc ngồi dưới cuối nhìn cậu với ánh mắt sắc bén như một lưỡi dao sẵn sàng chém chết một con thú.

    __________________________
     
    [Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
    chap 18: quá khứ của Hakiya


    Từ lúc còn nhỏ cô luôn sống khép kín không có bạn bè hầu như mọi thời gian cô luôn ở nhà chỉ để đọc sách và thực tập với năng lực của mình, cô còn có một người chị gái, chị cô luôn dành mọi thời gian để chơi với cô chăm sóc cô nhưng để khiến cho cô cười hay vui vẻ đối với chị ấy là không thể, từ lúc sinh ra cô đã không được cha mẹ chú tâm tới họ luôn bận việc nên không ở nhà nhiều, cả hai chị em là con của một gia đình có cha mẹ làm giám đốc, cha mẹ cô sỡ hữu hai công ty khác nhau những thời gian ở nhà hầu như họ không có thời gian để chơi đùa hay trò chuyện với cô, cuộc đời cô tưởng như là sẽ mãi không có niềm vui hay hạnh phúc cho đến một ngày cô gặp được cậu, đó là một buổi sáng mát mẻ trong lành nhưng đối với cô nó cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác cha mẹ cô thì đã đi làm còn chị cô thì đang đi học, cô nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài và khóa chặt lại hôm nay cô quyết định ra ngoài bước tới công viên không có ai hay một bóng người, cô quyết định dùng năng lực ở đây, cô nhẹ nhàng chạm tay xuống đất từ mặt đất đang mọc lên những bông hoa xinh đẹp mải mê ngắm nhìn chúng đó cũng chính là lúc cô gặp cậu, một cậu bé tóc rêu xanh đang ngồi trên một dãy ghế tay cậu đang cầm một quyển sổ có lẽ cậu đang viết gì đó, cô nhìn khuôn mặt đang nở nụ cười vui vẻ của cậu, một đứa trẻ có tâm hồn ngây thơ.

    Cậu ngồi trên dãy ghế ghi chép những điểm yếu, hạn chế về năng lực của mọi người cậu cảm giác có ai đó đang nhìn mình, ngước mặt lên nhìn thấy cô mặt ngơ ngác nhìn mình cậu mỉm cười thay cho lời chào hỏi của mình, nhận được nụ cười của cậu khiến cho hai má cô ửng hồng.

    Cầm quyển sổ nhảy xuống khỏi ghế cậu bước từng bước đến chỗ cô đứng lại cậu nói :"chào cậu, tên mình là Midoriya Izuku!", nghe cậu hỏi tên cô mới sững người lại và nói :"mình tên là Hakiya Misaka rất vui được làm quen với cậu!", cậu tươi cười nhìn cô và hỏi :"nhà cậu ở gần đây à?", cô trả lời :"phải!", cậu lại nói tiếp :"cậu có thể cho biết về năng lực của cậu không?", nghe cậu nói thế cô cũng không ngại trả lời, năng lực mà cô đang sở hữu là điều khiển thực vật và phát triển cô sỡ hữu cả hai năng lực từ cha và mẹ của mình với năng lực này cô có thể phát triển thực vật và điều khiển chúng.

    Nghe những gì cô kể khiến cho cậu nể trọng cô hơn, mở quyển sổ trên tay cậu bắt đầu ghi chép về năng lực của cô, thấy thế cô nói :"cậu đang ghi cái gì vậy?", cậu quay lại và nói :"đây là sổ tay anh hùng mà tớ tự làm, trong đây có rất nhiều ghi chép về các sức mạnh của từng người!", nghe cậu nói thế cô thắc mắc hỏi :"vậy năng lực của cậu là gì?", nghe câu đó khiến cậu sững người lại mặt tỏ vẻ buồn nhưng cô đã nói về năng lực của mình cho cậu nghe nên cậu cũng phải nói về mình cho cô nghe, cậu nói :"thực ra tớ là một đứa vô năng, tớ luôn nghĩ nếu có năng lực tớ có thể trở thành anh hùng tuyệt như chú All Might vậy nhưng ảo tưởng vẫn chỉ là ảo tưởng thôi!", nghe những gì cậu nói khiến cô phải bất ngờ, cô cũng đã biết vị anh hùng số một All Might khiến bao nhiêu người luôn ngưỡng mộ nhưng đối với một đứa trẻ bị vô năng muốn trở thành anh hùng điều đó là không thể, những giọt nước mắt bắt đầu chảy trên má cậu chúng rơi xuống đất khiến những bông hoa của cô khô héo lại nhìn cậu cô chỉ muốn ôm vào lòng và an ủi chợt nghĩ ra, những bông hoa dưới đất chúng đang lần lượt nở rộ cô bắt đầu hái từng bông từng bông rồi đưa cho cậu, ngoảnh mặt lên nhìn những bông hoa như những lời an ủi từ cô dành cho cậu, cô nói :"đừng khóc nữa tớ tin chắc cậu cũng sẽ trở thành anh hùng thôi!", nghe câu nói của cô khiến cho cậu lại cảm nhận được sự ấm áp, nhìn cô cậu nở một nụ cười trên môi, thấy thế cô cũng cười lại cậu, thấy giờ đã trễ cô nói :"cũng trễ rồi thôi tớ về đây, hẹn mai gặp lại", cô mỉm cười vẫy tay chào cậu, cậu cũng vẫy tay chào lại.

    Cô vui vẻ chạy tung tăng về nhà có thể nói đây là lần đầu tiên có người khiến cho cô vui vẻ và hạnh phúc trong đời, về tới nhà mở cửa ra chạy nhanh về phòng và đóng cửa lại, chị thì vừa về tới nhà cô chạy xuống đưa những bông hoa hồng ra cho chị xem nhưng chúng có gì đó rất khác lạ đáng lý ra những cánh hoa chúng phải có màu đỏ nhưng tại sao lại là màu xanh lá, chị cô nhìn chúng và nói :"chúng rất đẹp nhưng tại sao cánh hoa lại có màu xanh lá thế?", cô vui vẻ mỉm cười và nói :"đây chính là những bông hoa mà em đã phát triển chúng, những cánh có màu này là vì nó rất giống với cậu ấy vì vậy kể từ giờ màu xanh lá chính là màu em thích nhất!", nghe những gì cô nói khiến cho chị bất ngờ từ trước đến giờ chưa bao giờ chị thấy cô vui vẻ hay tươi cười gì cả nhưng hôm nay thì lại khác, cả những buổi tối cũng vậy và như thế cứ ngày qua ngày cô nói chuyện với chị nhiều hơn.

    Như bao mọi ngày cô luôn đi ra công viên chơi với cậu, những hôm nay thì lại khác bước tới công viên cô nghe thấy :"ê thằng vô năng như mày muốn làm anh hùng sao Deku!", cô ngó ra nhìn thì thấy ba người đang bắt nạt cậu chúng đang chê cười khinh thường cậu, Bakugou trêu chọc nói :"tụi bây thấy mắc cười không vô năng mà muốn làm anh hùng haha!", chúng đang chà đạp lên cậu cô muốn chạy lại đấm cho mấy tên đó một phát nhưng cô nhìn thấy cậu đang cười, ngước mặt lên cậu cười và nói :"tớ chắc chắn sẽ trở thành anh hùng Kacchan!", nghe những gì cậu nói khiến hắn tức giận, hắn bước lại xô ngã cậu và nói :"mày không trở thành anh hùng được đâu Deku vì mày vô năng nếu không thể trở thành anh hùng tốt nhất là mày nên đi chết đi!", hắn cười và quay mặt bỏ đi, cậu ngồi đấy tay như bóp nát trang giấy từ quyển sổ của cậu, cậu nghĩ :"mình có nên chết không?", đứng dậy cậu lại mỉm cười và nói :"không sao nếu không thể trở thành anh hùng vậy mình sẽ trở thành...!", nói đến đây cậu dừng lại, cầm quyển sổ của mình cậu bước từng bước về nhà, nhìn thấy bóng cậu cô cảm thấy rất buồn tại sao số phận của cậu lại nghiệt ngã đến thế dù bị bắt nạt cậu vẫn nở một nụ cười trên môi.

    Những năm tháng thế cứ trôi qua cô cùng cậu lớn lên từng ngày, cô và cậu học chung trường, cô thì có nhiều bạn hơn, còn cậu thì vẫn cô đơn một mình bị bắt nạt chế giễu, ước mơ trở thành anh hùng của cậu cứ thế đang mờ dần chỉ cần một câu nói cậu không thể trở thành anh hùng thì nỗi tuyệt vọng sẽ bao trùm cậu nhưng thật không may câu nói đó lại chính là vị anh hùng mà cậu luôn hằng ngưỡng mộ thốt ra, cô thì chỉ buồn bã chứng kiến những nỗi đau mà cậu đang gánh thay vì luôn mỉm cười thì lại là sự lạnh lùng vô cảm của cậu những kí ức về cô cậu quên đi hết.

    Sau đó tin khiến cho cô hoảng nhất chính là cậu đã mất tích những ngày trên trường cô không còn thấy bóng dáng cậu nữa nơi hai người chơi từ nhỏ giờ đây nó chỉ là kí ức, cô cảm thấy niềm vui vẻ, nụ cười của mình đã biến mất giờ đây cô lại trở về tính cách mà cô đã từ bỏ trước kia, ôm một mình trong phòng nhìn những bông hoa xanh thẳm đang đặt trên bàn chợt một suy nghĩ xuất hiện :"khoan đã kỳ thi tuyển sinh vào U.A nếu mình vào được thì chắc chắn sẽ gặp lại cậu ấy!", quả nhiên suy nghĩ của cô đã đúng khi bước vào lớp 1A cô đã thấy cậu cô cảm thấy niềm vui vẻ của mình đã trở lại, cô còn biết Izuka là em gái của Izuku cô nhìn đúng là hai người họ thật sự rất giống nhau, nhưng điều cô không thể tin được là cậu lại có năng lực cô thực sự không tin vào mắt mình và điều cô cảm thấy lo nhất khi ở gần cậu là sự vui vẻ, hồn nhiên của cậu đã biến mất thay vào đó là nỗi tuyệt vọng, đau khổ, câm thù trong lòng cậu, giờ đây khoảng cách của cậu và cô đang cách xa nhau, nắm chặt bàn tay lại cô nhất quyết sẽ đem Izuku trước kia trở lại vì cậu chính là ân nhân cứu mạng cô trong cuộc đời này.

    ______________________________

    Ngắn quá.
     
    Back
    Top Bottom