Minh Uyên nhìn dòng chữ trên miếng vải kia.
Rồi lại nhìn vết thương trên tay mình.
Hắn có cảm giác, lời nhắn nhủ này được viết bằng máu của bản thân.
Không hiểu kẻ bắt cóc kia nghĩ gì mà làm vậy.
Nếu thật sự có việc gấp cần rời đi mà sợ Minh Uyên chạy trốn thì nên lấy dây trói hắn lại mới đúng.
Chẳng lẽ kẻ đó sợ Minh Uyên đau nên chỉ để lại lời nhắn dặn dò?
Thế thì tại sao lại dùng máu của chính Minh Uyên để viết?
Sự đời phức tạp, Minh Uyên không biết nên gọi kẻ này là dã man hay tử tế nữa.
Có lẽ do động não quá nhiều, Minh Uyên bắt đầu cảm thấy choáng váng.
Minh Uyên quyết định chiều theo cơ thể nằm xuống giường nghỉ ngơi một chút.
Không hiểu tại sao bản thân mới ngủ dậy tức thì thôi, vậy mà vừa nằm xuống, Minh Uyên đã ngủ hẳn một giấc.
Lúc tỉnh dậy, sắc trời bên ngoài không thay đổi nhiều, có vẻ hắn ngủ cũng không lâu, chắc chỉ tầm nửa canh giờ.
Nhưng kỳ lạ là hắn đang nằm dưới đất.
Nửa thân người cũng cảm thấy ê ẩm, giống như vừa bị ngã.
Nhưng đó chưa phải là điểm kỳ lạ duy nhất, điểm kỳ lạ nhất là...
Giấy.
Trong phòng toàn là văn tập, giấy viết bị ném lung tung, giống như có ai đó vừa lục lọi tìm kiếm cái gì.
Trong góc nhà không hiểu sao lại xuất hiện một cái nắp hầm đang mở.
Bên dưới là một cái hộc nhỏ, đựng đầy văn tập, phong thư, cùng nhiều thứ linh tinh khác.
Bây giờ Minh Uyên mới biết hóa ra trong gian nhà này còn có một nơi bí mật như vậy.
Nhưng thứ khiến Minh Uyên sợ hãi hơn cả là xung quanh hiện tại không có kẻ nào khác ngoài bản thân.
Hơn nữa đầu ngón tay hắn không biết bị ai cắn, máu vẫn đang chậm rãi chạy ra, mặc dù không quá đau những vẫn khiến người ta lạnh người.
Hoảng sợ, lúng túng trước tình cảnh kỳ quái này, Minh Uyên không khỏi nghĩ tới kẻ bắt cóc mình thật ra là vong linh u hồn gì đó.
Bởi vậy nên hắn mới có thể thoắt ẩn thoắt hiện như vậy.
Minh Uyên rét cả sống lưng, quên đi cả đau đớn mà đứng bật dậy, muốn chạy lại giường chùm chăn che đầu.
Nhưng ngay lúc này hắn mới để ý, trên giường của hắn có đặt đồ— Một cuộn giấy lớn, hai quyển văn tập, một quyển dày và một quyển rất dày.
Tất cả những thứ khác đều bị ném lung tung dưới đất, riêng có ba thứ này là được xếp ngay ngắn trên giường, Minh Uyên không khỏi cảm thấy tò mò.
Thế là hắn quyết định mở ra xem thử thế nào.
Mở cuộn giấy lớn ra đầu tiên, bên trong hóa ra là một tấm địa đồ, bên trên đề bốn chữ Địa Đồ Ly Quốc.
Tấm địa đồ này rất lớn, đủ lớn để quấn quanh người Minh Uyên.
Bên trong còn có đủ loại ghi chú cùng tên địa danh, Minh Uyên nhìn mà muốn đau mắt.
Nếu không phải có ba nơi bị ai đó dùng vết máu hình vân tay đánh dấu, thì Minh Uyên cũng không biết phải nhìn vào đâu.
Nơi thứ nhất là Kinh thành Ly quốc, Minh Uyên nhận ra đây là tên gọi nơi ở của hắn cùng hoàng đế.
Nơi thứ hai cách kinh thành một khoảng khá xa, nằm trong một khu rừng, bên trên được chú thích là Trạm Trú Ẩn Thứ Nhất.
Vết mực đánh dấu nơi này còn khá mới, giống như sau này mới được vẽ lên, chứ ban đầu không có trên bản đồ.
Có khi nào đây là nơi Minh Uyên đang đứng không nhỉ?
Nơi thứ ba cách hai nơi còn lại rất xa, ở tận rìa hướng tây, còn nằm ngoài biên giới Ly quốc.
Địa hình nơi này không được thể hiện rõ ràng, chỉ ghi vỏn vẹn có hai chữ Viên quốc.
Minh Uyên chưa tưng nghe qua.
Không còn gì để xem nữa, Minh Uyên tiếp tục chuyển sang quyển văn tập trên bìa có ghi bốn chữ Viên Tộc Thế Phả.
Xem lướt qua bên trong, Minh Uyên có cảm giác đây là sổ ghi chép thành viên của hoàng tộc nào đó.
Bên trong không chỉ ghi rõ các đời hoàng đế, mà còn có cả phi tần, hậu duệ các nhánh, lung tung phức tạp.
Nếu không nhờ có vết máu đánh dấu bên phần ruột giấy, có lẽ Minh Uyên cũng không biết phải mở những trang cuối cùng ra mà đọc.
Những trang này ghi về gia quyến của vị hoàng đế gần nhất.
Vừa lật vài trang, Minh Uyên lại phát hiện vết máu khác nằm ngay trên một dòng chữ.
Trên đó ghi là— Hoàng đích tử, Viên Minh… gì đó?
Đáng tiếc, có lẽ vì đánh dấu trong lúc vội vã, vết máu phía trên đã vô tình làm nhòa đi chữ cuối cùng trong tên của vị Viên Minh nọ.
Nhưng Minh Uyên vẫn đọc được tiểu sử của hắn ở những dòng sau.
Xem ra người này là con trai trưởng của hoàng đế, do chính cung hoàng hậu sinh ra, vừa mới ra đời đã được phong thái tử.
Nói chung là không có gì thú vị.
Hắn đóng văn tập kia lại, rồi chuyển sang văn tập kế tiếp.
Quyển này mỏng hơn quyển trước, trên bìa đề hai chữ Tự Ký.
Có vẻ như đây là sổ ghi chép chuyện thường ngày của một ai đó.
Minh Uyên có trực giác, món này sẽ thú vị hơn hai món trước, vội vàng mở ra xem thử.
Dòng chữ đầu tiên hiện ra trước mắt ghi là:
Hắn sẽ không buông tha cho ta.