Cập nhật mới

Khác [BL] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
346825644-256-k460449.jpg

[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Tác giả: Nigraperlo02
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tên: Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi

Tác Giả: Huyền Ngọc Châu Sa (tự sáng tác)

Thể Loại: cung đình, bí ẩn, giam cầm, bệnh kiều công x ngu ngơ thụ

Giới Thiệu:

Minh Uyên là một kẻ ngốc.

Ở trong hoàng cung này ai cũng nói như vậy.

Bảo hắn ngu ngơ khờ khạo, cái gì cũng không biết.

Nhưng ít ai hiểu rằng Minh Uyên không hề ngốc.

Hẳn chỉ bị mất trí nhớ mà thôi.

Người mất trí nhớ khác người ngốc ở chỗ, người ngốc thì học gì cũng quên, còn người mất trí nhớ thì quên những gì mình đã từng học.

Bởi vì những chuyện ngày xưa cái gì cũng quên sạch, nên có nhiều việc cần làm nhưng không biết làm thế nào, có những người cần gặp nhưng cũng không biết gặp ra làm sao.

Sinh hoạt hằng ngày trong cung có phần hơi lúng túng.

Nhưng mà Minh Uyên không hề mặc cảm.

Hắn cảm thấy cái gì đã quên thì học lại là được rồi.

Tứ thư ngũ kinh, có thể học.

Cầm kỳ thi họa, có thể học.

Nghi lễ cung đình, có thể học.

Cách phục vụ quân vương trên giường, cũng có thể học nốt.



nguoc​
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 1: Ngày Thường


Minh Uyên là một kẻ ngốc.

Ở trong hoàng cung này ai cũng nói như vậy.

Bảo hắn ngu ngơ khờ khạo, cái gì cũng không biết.

Nhưng ít ai hiểu rằng Minh Uyên không hề ngốc.

Minh Uyên chỉ bị mất trí nhớ mà thôi.

Người mất trí nhớ khác người ngốc ở chỗ, người ngốc thì học gì cũng quên, còn người mất trí nhớ thì quên những gì mình đã từng học.

Bởi vì những chuyện ngày xưa cái gì cũng quên sạch, nên có nhiều việc cần làm nhưng không biết làm thế nào, có những người cần gặp nhưng cũng không biết gặp ra sao.

Sinh hoạt hằng ngày trong cung có phần hơi lúng túng.

Nhưng mà Minh Uyên không hề mặc cảm.

Hắn cảm thấy cái gì đã quên thì học lại là được rồi.

Tứ thư ngũ kinh, có thể học.

Cầm kỳ thi họa, có thể học.

Nghi lễ cung đình, có thể học.

Cách phục vụ quân vương trên giường, cũng có thể học nốt.

Hoàng đế từng nói với Minh Uyên rằng, con người hơn thua nhau ở ý chí.

Những thứ mình muốn có, dù hiện tại không thuộc về mình, chỉ cần kiên trì nhẫn nại, rồi sẽ có lúc ở trong tay mình.

Hoàng đế rất hay đến cung của Minh Uyên, sẽ có lúc người rảnh rỗi ngẫu hứng dạy học cho hắn.

Mỗi lần Minh Uyên thể hiện tốt, hoàng đế đều dịu dàng mỉm cười khen hắn giỏi giang, thông minh lại ngoan ngoãn.

Minh Uyên rất thích cảm giác này.

Bởi vậy nên mỗi ngày hắn đều ngồi ở cửa mong hoàng đế sẽ đến.

Nhưng hoàng đế vẫn là hoàng đế, sẽ có lúc người bận bịu quốc sự, không thể mỗi ngày đều đi thăm hắn được.

Những ngày hoàng đế không đến, Minh Uyên cảm thấy rất buồn tẻ, ăn gì cũng không ngon, uống gì cũng không ngọt.

Một hôm nọ, Minh Uyên đợi đến trời sập tối nhưng vẫn không thấy hoàng đế đâu, chắc là do bận bịu quốc sự.

Minh Uyên chợt nảy ra sáng kiến, nếu hoàng đế không đến chỗ hắn, thì hắn đi đến chỗ hoàng đế là được rồi.

Thế nhưng vẫn như mọi khi, đại cung nữ cùng thị vệ không cho hắn ra ngoài.

Bọn họ nói bên ngoài ban đêm rất nguy hiểm, bảo Minh Uyên uống thuốc rồi vào phòng ngủ, đợi ngày mai hoàng đế sẽ qua thăm.

Minh Uyên rất nghe lời, uống hết chén thuốc đắng ghét rồi quay vào phòng ngủ.

Nhưng nằm một hồi thì cảm thấy ngứa ngáy cả người.

Hắn nhớ nụ cười của hoàng đế.

Nhớ cái ôm của hoàng đế.

Nhớ luôn những nụ hôn của người.

Nhớ thiệt là nhớ.

Cùng lúc này thì cửa phòng tự nhiên mở ra.

Hoàng đế bước vào.

Minh Uyên mừng rỡ ngồi bật dậy chạy lại ôm lấy người.

Hoàng đế bế Minh Uyên trở về giường, cởi ngoại bào rồi nằm xuống bên cạnh.

Người hỏi hắn đã uống thuốc chưa.

Minh Uyên trả lời mình đã uống rồi.

Mỗi ngày đều có đại cung nữ canh chừng, dù thuốc rất đắng nhưng Minh Uyên vẫn ngoan ngoãn uống sạch.

Hoàng đế gật đầu hài lòng, sau đó thì hôn lên môi hắn.

Rồi cổ, rồi vai, rồi lồng ngực.

Mặc dù những chuyện xảy ra kế tiếp rất đau, nhưng Minh Uyên vẫn chịu khó thả lỏng nằm yên, để hoàng đế muốn làm gì thì làm.

Xong chuyện, hoàng đế nằm bên cạnh Minh Uyên, vừa nhắm mắt vừa nhân tiện hỏi han dạo gần đây Minh Uyên sống thế nào, bảo hắn có cần thứ gì không.

Minh Uyên bảo mình muốn ăn món bánh ngọt lần trước hoàng đế mang đến.

Muốn có thêm mực để vẽ tranh.

Muốn may vài bộ quần áo mặc mùa hè cho mát mẻ.

Muốn trồng thêm vài chậu hoa trong vườn.

Muốn nuôi thêm một con mèo.

Hoàng đế cong cong hai mắt, vừa mỉm cười vuốt ve mái tóc của Minh Uyên, vừa gật đầu đồng ý.

Người nói Minh Uyên muốn cái gì người cũng sẽ cho.

Minh Uyên cảm thấy vui vẻ, ôm hoàng đế đi vào giấc ngủ.

Nhưng ngay sau đó hắn chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

Hắn quên xin hoàng đế cho mình ra ngoài đi dạo.

Bao năm nay đều chỉ quanh quẩn bên trong biệt cung này, hắn cảm thấy buồn tẻ.

Thế nhưng lời vừa dứt, bàn tay đang vuốt ve mái tóc bỗng chợt chuyển đến yết hầu của Minh Uyên.

Siết mạnh một cái.

Hoàng đế thấp giọng, thỏ thẻ bên tai Minh Uyên:

“Đừng bao giờ nhắc đến chuyện này nữa, trẫm không vui.”

Minh Uyên bị nghẹt thở, liên tục gật đầu đồng ý.

Hoàng đế buông yết hầu Minh Uyên ra, sau đó thì kéo hắn vào lồng ngực mình.

Người mỉm cười vui vẻ, dịu dàng khen hắn thật ngoan.

Minh Uyên thở phào một hơi, tựa đầu lên vai hoàng đế, nhắm mắt lại.

Tuy rằng Minh Uyên bị mất đi ký ức, cũng không được đi ra ngoài, nhưng Minh Uyên cảm thấy mọi thứ hiện tại đã đủ tốt rồi.

Không đi ra ngoài cũng được.

Đừng để hoàng đế tức giận là được.
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 2: Mất Tích


Ngày hôm sau, những thứ Minh Uyên xin với hoàng đế đều được đáp ứng.

Hắn được ăn bánh ngọt.

Được may y phục mới.

Được trồng thêm hoa trong vườn.

Hơn nữa còn được nuôi thêm một con mèo xám.

Mèo xám được đưa đến chỗ Minh Uyên hóa ra là một con mèo tăng động.

Ngày đầu tiên ở đây, nó đã chạy phá khắp nơi, khiến toàn bộ cung nữ thái giám trở nên nháo nhào.

Cả hôm nay nữa, trong lúc đại cung nữ đang canh chừng Minh Uyên uống thuốc, mèo xám không biết từ đâu nhảy vồ lên người nàng, khiến nàng hoảng loạn chạy khắp nơi.

Minh Uyên nhìn chén thuốc đắng trong tay, rồi lại nhìn đại cung nữ lúc này không để ý tới mình.

Cơ hội thế này chưa từng xảy ra trước đây.

Hắn lén đổ hết thuốc vào chậu cây bên cạnh.

Đến lúc thị vệ đến mang mèo xám đi, đại cung nữ trở lại hỏi Minh Uyên đã uống hết thuốc chưa, hắn gật đầu nói mình đã uống rồi.

Cảm giác nói dối thật hồi hộp.

Có lẽ vì trước giờ Minh Uyên vẫn rất ngoan, nên đại cung nữ không nghi ngờ gì mà mang chén thuốc đi.

Hôm nay hoàng đế lại có việc bận, không đến chỗ Minh Uyên.

Minh Uyên nằm trên giường đợi hoàng đế, đến khi ngủ lịm đi lúc nào không biết.

Minh Uyên mơ thấy một giấc mơ thật lạ.

Trong mơ, tay chân hắn bị trói lại.

Tiếng gào khóc, chửi rủa cứ văng vẳng bên tai.

Tiếng khóc kia rất quen thuộc, nghe như thể là của chính hắn vậy.

Sau đó…

Minh Uyên không biết nữa.

Mọi thứ đều tối tăm.

Trống rỗng.

Giống hệt như lần đầu tiên hắn tỉnh lại sau khi bị mất ký ức vậy.

Mí mắt nặng nề mở ra, ánh mặt trời lóa sáng đau cả mắt.

Minh Uyên mờ mịt, theo bản năng đưa tay lên dụi.

Nhưng cảm giác đau đớn truyền đến khiến hắn bừng tỉnh dậy.

Một mảng đỏ sẫm đập vào mắt.

Cánh tay Minh Uyên bị ai đó cứa rách một đường, dùng một miếng vải nhỏ băng lại một cách cẩu thả, gấp gáp.

Tiếng chim chíu chít vang lên bên tai, Minh Uyên chớp chớp mắt nhìn xung quanh.

Đây không phải phòng ngủ của hắn.

Rất rất rất không phải phòng ngủ của hắn.

Càng không phải nơi nào đó trong hoàng cung.

Chỗ này là một gian nhà bằng rơm, bên trong có một cái giường tre, một cái bàn, trên cái bàn có thêm một bộ ấm trà bằng đất.

Đó là tất cả.

So với hoàng cung thì nghèo nàn hơn nhiều lắm.

Tại sao Minh Uyên lại ở đây, hơn nữa còn bị thương ở tay?

Minh Uyên không biết.

Nhưng mà xung quanh rất yên tĩnh, hình như là không có ai.

Dù sợ hãi, nhưng Minh Uyên vẫn quyết định đứng dậy đi xem xét tình hình.

Bên ngoài gian nhà này là rừng cây rậm rạp, nhìn hết bốn phương chỉ thấy gỗ với lá, đến một lối đi đàng hoàng cũng không có.

Nhưng lại có một con ngựa đang ăn rơm.

Trên yên ngựa có thêu ký hiệu của hoàng gia, có vẻ như là ngựa được nuôi trong hoàng cung bị trộm mất.

Không biết là kẻ nào mà to gan như vậy.

Chẳng lẽ là của người đã mang Minh Uyên đến nơi này?

Minh Uyên lạnh người, hít sâu một hơi đưa mắt liến láu nhìn qua lại.

Nhưng mà nơi này thật sự không có ai ngoài hắn.

Nói như vậy là kẻ mang hắn đến đây đã đi đâu đó?

Vậy thì kẻ đó đi đâu mới được, ngựa của hắn vẫn ở đây mà?

Trấn an bản thân, Minh Uyên quyết định tiếp tục thăm dò nơi này.

Ở phía sau gian nhà ban đầu còn có một gian bếp.

Bên trong bếp có nước cùng lương khô.

Không có gì quá đặc biệt, cũng không tìm thấy thứ gì giúp Minh Uyên hiểu được tại sao mình lại ở đây.

Thất vọng, Minh Uyên trở về gian nhà ban đầu.

Lúc này hắn mới phát hiện ở góc giường tre mình nằm ban nãy có một mảnh vải thô màu trắng, có lẽ vì vừa rồi quá hoảng loạn mà không để ý đến.

Minh Uyên nhặt miếng vải lên xem thử thì phát hiện phía trên có vài nét chữ màu đỏ sẫm, trông như máu, hơn nữa còn khá mới.

Bên trên viết là:

“Đừng đi lung tung, tối nay có người đến đón.”
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 3: Manh Mối


Minh Uyên nhìn dòng chữ trên miếng vải kia.

Rồi lại nhìn vết thương trên tay mình.

Hắn có cảm giác, lời nhắn nhủ này được viết bằng máu của bản thân.

Không hiểu kẻ bắt cóc kia nghĩ gì mà làm vậy.

Nếu thật sự có việc gấp cần rời đi mà sợ Minh Uyên chạy trốn thì nên lấy dây trói hắn lại mới đúng.

Chẳng lẽ kẻ đó sợ Minh Uyên đau nên chỉ để lại lời nhắn dặn dò?

Thế thì tại sao lại dùng máu của chính Minh Uyên để viết?

Sự đời phức tạp, Minh Uyên không biết nên gọi kẻ này là dã man hay tử tế nữa.

Có lẽ do động não quá nhiều, Minh Uyên bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Minh Uyên quyết định chiều theo cơ thể nằm xuống giường nghỉ ngơi một chút.

Không hiểu tại sao bản thân mới ngủ dậy tức thì thôi, vậy mà vừa nằm xuống, Minh Uyên đã ngủ hẳn một giấc.

Lúc tỉnh dậy, sắc trời bên ngoài không thay đổi nhiều, có vẻ hắn ngủ cũng không lâu, chắc chỉ tầm nửa canh giờ.

Nhưng kỳ lạ là hắn đang nằm dưới đất.

Nửa thân người cũng cảm thấy ê ẩm, giống như vừa bị ngã.

Nhưng đó chưa phải là điểm kỳ lạ duy nhất, điểm kỳ lạ nhất là...

Giấy.

Trong phòng toàn là văn tập, giấy viết bị ném lung tung, giống như có ai đó vừa lục lọi tìm kiếm cái gì.

Trong góc nhà không hiểu sao lại xuất hiện một cái nắp hầm đang mở.

Bên dưới là một cái hộc nhỏ, đựng đầy văn tập, phong thư, cùng nhiều thứ linh tinh khác.

Bây giờ Minh Uyên mới biết hóa ra trong gian nhà này còn có một nơi bí mật như vậy.

Nhưng thứ khiến Minh Uyên sợ hãi hơn cả là xung quanh hiện tại không có kẻ nào khác ngoài bản thân.

Hơn nữa đầu ngón tay hắn không biết bị ai cắn, máu vẫn đang chậm rãi chạy ra, mặc dù không quá đau những vẫn khiến người ta lạnh người.

Hoảng sợ, lúng túng trước tình cảnh kỳ quái này, Minh Uyên không khỏi nghĩ tới kẻ bắt cóc mình thật ra là vong linh u hồn gì đó.

Bởi vậy nên hắn mới có thể thoắt ẩn thoắt hiện như vậy.

Minh Uyên rét cả sống lưng, quên đi cả đau đớn mà đứng bật dậy, muốn chạy lại giường chùm chăn che đầu.

Nhưng ngay lúc này hắn mới để ý, trên giường của hắn có đặt đồ— Một cuộn giấy lớn, hai quyển văn tập, một quyển dày và một quyển rất dày.

Tất cả những thứ khác đều bị ném lung tung dưới đất, riêng có ba thứ này là được xếp ngay ngắn trên giường, Minh Uyên không khỏi cảm thấy tò mò.

Thế là hắn quyết định mở ra xem thử thế nào.

Mở cuộn giấy lớn ra đầu tiên, bên trong hóa ra là một tấm địa đồ, bên trên đề bốn chữ Địa Đồ Ly Quốc.

Tấm địa đồ này rất lớn, đủ lớn để quấn quanh người Minh Uyên.

Bên trong còn có đủ loại ghi chú cùng tên địa danh, Minh Uyên nhìn mà muốn đau mắt.

Nếu không phải có ba nơi bị ai đó dùng vết máu hình vân tay đánh dấu, thì Minh Uyên cũng không biết phải nhìn vào đâu.

Nơi thứ nhất là Kinh thành Ly quốc, Minh Uyên nhận ra đây là tên gọi nơi ở của hắn cùng hoàng đế.

Nơi thứ hai cách kinh thành một khoảng khá xa, nằm trong một khu rừng, bên trên được chú thích là Trạm Trú Ẩn Thứ Nhất.

Vết mực đánh dấu nơi này còn khá mới, giống như sau này mới được vẽ lên, chứ ban đầu không có trên bản đồ.

Có khi nào đây là nơi Minh Uyên đang đứng không nhỉ?

Nơi thứ ba cách hai nơi còn lại rất xa, ở tận rìa hướng tây, còn nằm ngoài biên giới Ly quốc.

Địa hình nơi này không được thể hiện rõ ràng, chỉ ghi vỏn vẹn có hai chữ Viên quốc.

Minh Uyên chưa tưng nghe qua.

Không còn gì để xem nữa, Minh Uyên tiếp tục chuyển sang quyển văn tập trên bìa có ghi bốn chữ Viên Tộc Thế Phả.

Xem lướt qua bên trong, Minh Uyên có cảm giác đây là sổ ghi chép thành viên của hoàng tộc nào đó.

Bên trong không chỉ ghi rõ các đời hoàng đế, mà còn có cả phi tần, hậu duệ các nhánh, lung tung phức tạp.

Nếu không nhờ có vết máu đánh dấu bên phần ruột giấy, có lẽ Minh Uyên cũng không biết phải mở những trang cuối cùng ra mà đọc.

Những trang này ghi về gia quyến của vị hoàng đế gần nhất.

Vừa lật vài trang, Minh Uyên lại phát hiện vết máu khác nằm ngay trên một dòng chữ.

Trên đó ghi là— Hoàng đích tử, Viên Minh… gì đó?

Đáng tiếc, có lẽ vì đánh dấu trong lúc vội vã, vết máu phía trên đã vô tình làm nhòa đi chữ cuối cùng trong tên của vị Viên Minh nọ.

Nhưng Minh Uyên vẫn đọc được tiểu sử của hắn ở những dòng sau.

Xem ra người này là con trai trưởng của hoàng đế, do chính cung hoàng hậu sinh ra, vừa mới ra đời đã được phong thái tử.

Nói chung là không có gì thú vị.

Hắn đóng văn tập kia lại, rồi chuyển sang văn tập kế tiếp.

Quyển này mỏng hơn quyển trước, trên bìa đề hai chữ Tự Ký.

Có vẻ như đây là sổ ghi chép chuyện thường ngày của một ai đó.

Minh Uyên có trực giác, món này sẽ thú vị hơn hai món trước, vội vàng mở ra xem thử.

Dòng chữ đầu tiên hiện ra trước mắt ghi là:

Hắn sẽ không buông tha cho ta.
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 4: Tự Ký


Hắn sẽ không buông tha cho ta.

Ngày hôm qua ta vừa nhận được mật thư của hắn, khuyên nhủ ta hay suy nghĩ lại.

Mặc dù ta đã tự tay trả lại tín vật định tình cho hắn, hắn vẫn nghĩ rằng mối nghiệt duyên thuở thiếu thời này vẫn có thể tiếp diễn.

Hai bên quốc gia đang có nhiều xung đột.

Ta làm sao có thể ở bên cạnh hoàng tử địch quốc cơ chứ?

Hai người chúng ta…

Không thể nào đâu.



Đêm này ta lại mơ thấy dáng vẻ của hắn ngày đó.

Mơ thấy cảnh hắn khóc lóc ôm lấy chân ta, cầu xin ta ở lại.

Hắn tha thiết như vậy, còn ta lại…

Ta thật vô tình.

Mặc dù đó chỉ là giấc mơ, nhưng ta vẫn không thể ngừng suy nghĩ.

Nếu năm đó người đi sứ Ly quốc không phải là ta thì sẽ thế nào?

Nếu trong lúc đi sứ không tình cờ gặp hắn thì sẽ thế nào?

Nếu gặp hắn, nhưng cứ để mặc cho hắn bị tên hoàng huynh nham hiểm đó hãm hại, thì sẽ thế nào?

Hoặc chí ít sau khi cứu mạng hắn, ta không tiếp tục giao du, cũng nhất quyết không nhận tín vật kia, vậy mọi chuyện liệu có dừng ở đó không?

Ta không biết nữa.



Hôm nay, trên triều có rất nhiều thần tử khẩn cầu phụ hoàng nghị hòa với Ly quốc.

So với hôm trước, những người muốn kết thúc chiến tranh lại nhiều hơn.

Có vẻ như bên phía Ly quốc cũng quá mệt mỏi với chiến sự dai dẳng rồi.

Nếu chiến tranh thật sự kết thúc… liệu ta với hắn còn có thể…

Có lẽ không đâu.

Sau lần cuối cùng gặp mặt, hắn vẫn luôn dùng quạ gửi mật thư cho ta, cầu xin ta đừng kết thúc mọi chuyện như vậy.

Hiển nhiên là ta không hồi âm.

Nhiều tháng nay không thấy thư của hắn nữa.

Có lẽ hắn đã học được cách dứt tình rồi.

Nhưng không hiểu sao ta vẫn vô thức mong chờ thư của hắn.

Ta thật ngu ngốc.



Ly quốc đã đồng ý bàn bạc điều khoản đình chiến.

Kỳ lạ là bọn họ chỉ định ta làm sứ giả.

Bù lại bọn họ cũng sẽ cử thái tử của mình đi gặp ta.

Mặc dù kỳ lạ, nhưng ta cũng không có lý do gì để từ chối.

Không ngờ khi đó hắn cũng có mặt.

Trông hắn điềm đạm hơn xưa nhiều lắm.

Bọn ta chia tay không vui vẻ, lại lâu ngày không gặp, đáng lý ra lúc nhìn thấy nhau sẽ phải rất ngượng ngùng.

Nhưng có lẽ vì thế cục thay đổi, quan hệ giữa hai nước đã có dấu hiệu ôn hòa hơn, bọn ta chỉ nói vài câu lại có cảm giác gần gũi như xưa.

Hắn nói phụ hoàng hắn đột ngột bệnh nặng, quốc sự bây giờ đều giao cho thái tử lo liệu.

Nhiều tháng nay hắn khó khăn lắm mới thuyết phục được tên hoàng huynh đó kết thúc chiến tranh, cũng vì vậy mà không có thời gian gửi thư cho ta.

Hắn nói nếu hoàng huynh của hắn đổi ý, dù rằng có phải ám sát tên khốn đó, cũng phải khiến cuộc chiến này dừng lại.

Bảo ta cứ an tâm rút quân.

Mặc dù trước đó còn bán tín bán nghi, nhưng nghe những lời này từ miệng hắn, ta có niềm tin hòa bình giữa hai nước có thể được thiết lập.

Lúc đó rất nhiều thứ sẽ có thể trở về như xưa.

Khi ấy, hắn có ngượng ngùng hỏi...

ý ta thế nào.

Ý gì là ý gì chứ?

Chuyện quốc sự thì có thể là ý gì...

Tên ngốc này...

Vẫn thẳng thừng như vậy.



Ly quốc… bội ước rồi.

Trong lúc Đại Viên rút quân như thỏa thuận, Ly quốc lại xông lên, đánh chiếm hai thành trì của bọn ta.

Quân ta trở tay không kịp.

Quân lương lại bị đốt.

Rất nhiều tướng lĩnh đã hy sinh.

Hiện tại toàn quân đang dốc sức, không cho quân Ly tiến gần kinh thành hơn nữa.

Cũng không biết còn cách nào để lật ngược tình thế hay không…

Ta không hiểu tại sao mình lại tin hắn.

Rõ ràng khi ấy người muốn kết thúc tất cả là ta.

Tại sao bây giờ chính ta lại đặt hết vận mệnh đất nước vào tay thứ tình cảm non nớt ấy?

Thứ tình cảm mà ta đã một lần vứt bỏ?

Không biết lần kế tiếp gặp mặt, thiếu niên mà ta từng yêu mến…

Sẽ dùng ánh mắt gì mà nhìn ta đây?

Còn ta...

Ta nên dùng ánh mắt nào để nhìn hắn?



Thật không ngờ qua nhiều chuyện như vậy, quyển Tự Ký này không chỉ không bị thất lạc, mà còn trở về tay ta.

Cơ mà ta cũng không biết dùng nó để làm gì nữa.

Phụ hoàng đã bị chúng giết rồi.

Mẫu hậu cũng vậy.

Tất cả người thân của ta đều vậy, đều chết cả rồi.

Bản thân ta thì bị giam cầm ở nơi này, mỗi đêm đều bị lăng nhục.

Vậy ta còn ngồi đây ghi ghi chép chép…

để làm gì?

Có lẽ ta nên… kết thúc mọi thứ ở đây thôi.



Vì sợ hãi tin tức bại lộ, trước đây ta không dám ghi xuống những việc đã xảy ra.

Bây giờ đã an toàn, nhưng nơi này lại thiếu thốn văn phòng phẩm, khó khăn lắm ta mới tìm được một thỏi mực để tiếp tục thói quen xưa.

Thật may là ngày hôm đó ta kịp thời tỉnh táo lại, không kết thúc sinh mạng của mình.

Các tướng lĩnh cùng đại thần Viên quốc còn sống sót, lòng dân vẫn hướng về phía ta.

Bọn họ biết ta còn sống, đã hợp binh ở gần biên giới Ly quốc, chỉ chờ ngày ta trở về.

Cũng nhờ có hắn mà ta mới trốn được tới trạm trú ẩn của quân mình.

Không ngờ hắn lại vì ta mà từ bỏ mọi thứ, liên minh với người nước Viên.

Trước đây là ta đã trách nhầm hắn rồi.

Hắn nói những trạm trú ẩn kiểu này cứ vài tháng lại thay mới một lần vì tính bảo mật, bảo ta ở đây đợi một thời gian, sẽ có người đến đón.

Mặc dù bị ép uống thứ thuốc kia khiến đầu óc ta hay quên trước quên sau.

Nhưng thuốc này có lẽ phải uống thường xuyên đều đặn mỗi ngày.

Bởi vậy chỉ nghỉ uống một thời gian ngắn mà tinh thần ta đã tỉnh táo hơn, có lẽ sẽ không ảnh hưởng đến đại sự.

Chỉ cần đi ra tới biên giới là ta có thể thoát khỏi móng vuốt của tên khốn nham hiểm kia rồi.

Mong rằng mọi thứ sẽ thuận lợi.
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 5: Chạy Trốn


Minh Uyên chăm chú đọc quyển Tự Ký, đến khi xem xong thì trời cũng đã chập tối

Sau khi đọc xong những thứ này, Minh Uyên cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Hắn chẳng hiểu cái gì cả.

Một chút cũng không hiểu.

Dù gì cũng là sổ ghi chép cá nhân của người khác.

Các sự kiện kể không đầu không đuôi, không giải thích giới thiệu, Minh Uyên đọc hết rồi mà vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với chủ nhân quyển sổ này.

Minh Uyên suy nghĩ một hồi thì thấy đau đầu, nên quyết định không nghĩ nữa.

Ban nãy trong lời nhắn kia có nói đến tối sẽ có người đến tìm Minh Uyên.

Xem ra cũng sắp tới lúc rồi.

Minh Uyên chợt cảm thấy hơi buồn ngủ, muốn nằm xuống nghỉ ngơi một chút.

Rõ ràng sáng giờ đã ngủ rất nhiều, nhưng Minh Uyên lại mệt mỏi đến nỗi vừa nằm xuống đã mê man.

Hắn ngủ một giấc rất sâu, cũng khá lâu.

Để rồi lại bị đánh thức bởi giọng nói của ai đó.

Có ai đó đang lay hắn tỉnh dậy.

“Minh Uyên, Minh Uyên…

Ngươi làm sao vậy?

Tại sao tự nhiên lại bất tỉnh?

Mau, mau tỉnh dậy đi!!”

Minh Uyên nặng nề mở mắt, hiện ra phía trước là khuôn mặt của…

Của ai vậy?

Nam nhân này trông rất tuấn tú, nhưng hắn là ai mới được?

Tại sao nhìn hắn lại quen thế kia…?

Thấy Minh Uyên tỉnh dậy, người trước mắt mừng rỡ.

Không đợi Minh Uyên kịp phản ứng, kẻ đó đã kéo hắn cùng nhảy lên lưng ngựa, sau đó thì đánh dây cương, con ngựa bên dưới hí lên một tiếng rồi phóng như bay.

Minh Uyên hoảng loạn, ra sức phản kháng.

Hắn hỏi người kia là ai, bảo hắn thả mình xuống.

Thế nhưng kẻ đó không dừng lại, chỉ nhìn Minh Uyên bằng cặp mắt ngạc nhiên, sau đó thì nghiến răng, mắng lớn một tiếng:

“Chết tiệt, đã ba ngày rồi, tại sao thứ thuốc kia vẫn còn tác dụng?!!”

Thái độ của nam nhân này khiến Minh Uyên giật thót tim.

Hắn chợt nhận ra, đây rất có thể chính là kẻ đã bắt cóc mình.

Minh Uyên theo bản năng vùng vẫy, làm mọi cách để khiến kẻ kia dừng lại.

Nhưng kẻ đó vẫn dùng một tay giữ chặt Minh Uyên, tay còn lại tiếp tục thúc ngựa.

“Đừng lo Minh Uyên, ta sẽ không để hắn bắt được ngươi thêm một lần nào nữa.”

Minh Uyên hiển nhiên sẽ không nghe lời kẻ bắt cóc, vẫn tiếp tục phản kháng điên cuồng.

Hậu quả là cả hai người bọn họ đồng loạt mất thăng bằng, rơi xuống lưng ngựa.

Nhưng nhờ được kẻ bắt cóc ôm chặt trong người, mà Minh Uyên không hề bị thương.

Cùng lúc này có tiếng vó ngựa vang đến bên tai, dường như có rất nhiều người đang tiến về hướng này.

Ngựa của kẻ bắt cóc đã chạy mất, lại nhìn thấy những ngọn đuốc lấp ló từ xa, sắc mặt hắn càng thêm căng thẳng.

Hắn kéo tay Minh Uyên chạy vào một cái hốc cây gần đó để nấp.

Lần này thì Minh Uyên không phản kháng nữa.

Bởi vì Minh Uyên cũng sợ.

Sợ đám người đang đuổi theo mình là người xấu.

Thế nhưng khi tiếng vó ngựa đã đến gần, Minh Uyên dần nhận ra những người đang đuổi theo bọn họ đều là ngự tiền thị vệ.

Hơn nữa người dẫn đầu không ai khác, chính là…

Hoàng đế.

Nhận ra hoàng đế đích thân đi tìm mình, Minh Uyên liều mạng kêu lớn cầu cứu, mặc cho kẻ bắt cóc bên cạnh có ra sức giữ chặt hắn thế nào đi nữa.

Cũng nhờ như vậy mà ngự tiền thị vệ nhanh chóng tìm được bọn họ.

Kẻ bắt cóc bị dồn vào đường cùng thì liều mạng vắt Minh Uyên trên vai mà phóng như chết.

Minh Uyên nhận ra kẻ này thật sự rất lợi hại, chỉ một thoáng mà hắn đã bỏ xa cả thị vệ trong cung.

Minh Uyên hoảng loạn đánh lên người kẻ bắt cóc bắt hắn thả mình xuống.

Thế nhưng hắn vẫn không hấn gì, ngược lại còn lầm bầm trong miệng:

“Nếu khi đó không phải ta quá vô dụng, không nhìn thấu ý đồ của tên khốn cẩu hoàng đế kia thì ngươi cũng không thành ra thế này.

Bằng mọi giá ta phải mang ngươi ra được biên giới.

Không thể để ngươi tiếp tục nằm trong tay tên khốn đó nữa, dù gì hắn cũng là kẻ đã hại ngươi mất nướ...c...”

Lời còn chưa dứt…

Thì máu đã bay khắp trời.
 
[Bl] Minh Uyên Chỉ Bị Mất Trí Nhớ Mà Thôi
Chương 6: Trở Về


Vừa rồi chính mắt Minh Uyên nhìn thấy, một mũi tên không biết do ai bắn từ phía sau lao đến, xuyên thẳng qua lưng kẻ bắt cóc, đâm ra đến trước ngực.

Kẻ bắt cóc mất thăng bằng ngã gục xuống, hại Minh Uyên cũng ngã theo.

Tiếng vó ngựa phía sau dần chậm lại, vô số ngọn đuốc bao vây bọn họ, thắp sáng cả một khoảng rừng đêm.

Từ trong bóng tối, khuôn mặt quen thuộc của hoàng đế dần hiện ra.

Người cưỡi ngựa đi về hướng này, tay vẫn đang cầm cung tên.

Nhìn thấy hoàng đế, Minh Uyên không quan tâm đến cơ thể đang ê ẩm của mình, lập tức đứng dậy chạy về phía người.

Lúc này thì Minh Uyên không kìm chế được cảm xúc của mình nữa, vừa ôm hoàng đế vừa khóc lóc, giải tỏa tất cả cảm xúc sợ hãi trong thời gian qua.

Người dịu dàng lau nước mắt cho Minh Uyên, rồi hỏi Minh Uyên tại sao lại không chịu thuốc.

Hóa ra hoàng đế biết hết rồi sao?

Chuyện Minh Uyên lén đổ thuốc đi…

Ai bảo thuốc đắng quá.

Mỗi ngày đều uống thì sao chịu nổi?

Hoàng đế không tức giận, dịu dàng mỉm cười, vén tóc giúp Minh Uyên...

... rồi đút vào miệng Minh Uyên một viên thuốc đen ngòm, mùi vị tương tự như thứ thuốc mà Minh Uyên vẫn hay uống.

Người nói càng về sau thì thuốc sẽ càng đắng, nhưng không được vì vậy mà bỏ thuốc thêm một lần nào nữa.

Bù lại, người sẽ ban cho Minh Uyên thật nhiều mứt quả để tráng miệng.

Nghe thấy có đồ ngọt để ăn, Minh Uyên lập tức hào hứng, hỏi hoàng đế có thật không.

Hoàng đế cong cong hai mắt mỉm cười, gật đầu xác nhận.

Trong lúc hai người bọn họ đang nói chuyện vui vẻ, ở bên kia lại vang lên tiếng rên rỉ đau đớn.

Kẻ bắt cóc tuy bị thương nặng nhưng vẫn còn sống.

Hắn giữ chặt miệng vết thương, khó khăn trườn về phía này.

Hoàng đế nhìn thấy hắn thì ánh mắt chợt hiện lên vẻ kinh tởm, người cợt nhả lên tiếng:

“Hoàng đệ… ngươi về rồi à?

Lần trước ngươi khó khăn lắm mới chạy thoát được, vậy mà lại không biết trân trọng, vẫn ôm mộng dẫn Minh Uyên rời khỏi trẫm sao?”

Máu tràn ra từ miệng kẻ bắt cóc, hắn đã yếu lắm rồi.

Hoàn toàn không để ý đến hoàng đế, hắn đưa tay về phía Minh Uyên, nói một cách khó khăn:

“Minh Uyên… ngươi không thể tin hắn… hắn chính là…”

Kẻ bắt cóc còn chưa nói hết câu, thị vệ đứng bên cạnh đã rút kiếm, nhắm ngay gáy hắn mà…

Đúng lúc này thì hoàng đế đột ngột dùng tay che mắt Minh Uyên lại.

Minh Uyên cảm thấy có cái gì bắn lên người mình…

Là máu.

Đến khi hoàng đế đưa tay xuống, thì tên bắt cóc đã không còn ở đó nữa.

Nơi kẻ đó từng nằm giờ chỉ còn là một vũng máu lớn.

Sau đó…

Sau đó Minh Uyên theo hoàng đế trở về.

Ngồi trên lưng ngựa, Minh Uyên cứ thẫn thờ.

Trong đầu có rất nhiều câu hỏi.

Kẻ bắt cóc Minh Uyên thật ra là ai?

Tại sao hoàng đế lại gọi hắn là “hoàng đệ”?

Tại sao hắn lại muốn bắt cóc Minh Uyên?

Tại sao hắn lại nói là hoàng đế hại Minh Uyên mất nước?

Tại sao Minh Uyên cảm thấy hắn rất quen?

Tại sao hoàng đế lại hành xử như chuyện Minh Uyên bị bắt cóc đã từng xảy ra rồi?

Tại sao Minh Uyên không nhớ gì cả?

Minh Uyên suy nghĩ lâu đến mức, đợi đến khi hoàng đế nhắc nhở, hắn mới biết là mình đang khóc.

Hoàng đế hỏi Minh Uyên tại sao lại khóc.

Minh Uyên lắc lắc đầu chẳng hiểu.

Tự nhiên đang yên đang lành nước mắt lại chảy ra?

Hơn nữa còn chảy mãi thế này?

Lau thế nào cũng không khô được.

Minh Uyên quyết định nói cho hoàng đế biết những câu hỏi của mình.

Nhưng hoàng đế không trả lời, chỉ cười khúc khích.

Người chê Minh Uyên ngốc nghếch, thắc mắc những chuyện không đâu.

Nhưng Minh Uyên không cảm thấy mình ngốc.

Minh Uyên chỉ…

Minh Uyên chỉ… bị mất trí nhớ mà thôi.

Hết
 
Back
Top Bottom