Cập nhật mới

Khác [BL] Kỷ Phong Niên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406075871-256-k375921.jpg

[Bl] Kỷ Phong Niên
Tác giả: ddantd22
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Học viện quý tộc chỉ dành cho số lượng nhỏ phần trăm con cháu tài phiệt nằm trong vùng đất hoang vu nhưng lại là nơi mà hàng ngàn người mơ ước bởi sự sa hoa lộng lẫy cùng lời hứa hẹn về thành công sau khi ra trường của tập đoàn nhà họ Trần đứng sau.

Nhưng bọn họ không hề biết rằng dù cho là tài phiệt nhưng nếu đã đến nơi đây thì vẫn phải chạy đua với một cuộc phân cấp xã hội còn dữ dội hơn ngoài đời rất nhiều.

Và chỉ những kẻ quyền lực thật sự trong bốn tầng màu sắc mới đủ tư cách tồn tại, đủ tư cách để đánh đổi cuộc đời mình để ngồi vào vị trí ngự trị nơi đây.

Nơi bào mòn mọi tình cảm và sự tin tưởng, biến những rung động ngây dại của con người ta thành lưỡi dao tự kết liễu mình.

Hai nam chính - từng thân, từng yêu, từng là cả mạng sống của nhau nhưng đối mặt với cánh cổng quyền lực và danh vọng mà trở mặt thành thù, để cuối cùng tất cả bọn họ nhận ra chả có con đường nào là vinh quang thật sự cả!

Ngay từ đầu, đã là thế!



trườnghọc​
 
[Bl] Kỷ Phong Niên
Chương 1 : Trần Quốc


Độ tháng chín trời lúc nào cũng âm u thỉnh thoảng còn có vài ngọn gió lạnh buốt vụt qua đầy đáng ghét.

Cái rét ấy sắc đủ để chia trung tâm thành phố X ra thành hai kiểu người.

Kẻ không có tiền lấy đó làm cớ trốn trong nhà cả ngày, kẻ có tiền thì ngược lại, bọn chúng coi đây là mùa để ăn chơi thả ga, sưởi ấm bằng cách đốt cháy cả thủ đô bằng bao cuộc vui xuyên đêm và hàng hiệu.

Trong nhóm người giàu xụ đó, ví dụ sáng nhất có lẽ là Hắc Kỳ Phong - tên của hắn được dân chơi dịch vui là con ngựa đen lao nhanh trong gió, hắn giống như một trong những ngọn gió của mùa thu tháng này, cũng góp phần làm những chỗ hắn đi qua lạnh hơn bao giờ hết như thể chỉ có hắn là đang rực lên, là không bị ảnh hưởng bởi tiết trời và cái "phong" trong tên mình.

11 giờ 20 phút tối, khách sạn lớn nhất thành phố yên tỉnh dưới ánh đèn vàng trang nhã, cửa từng căn phòng đóng kín lặng lẻ như khoá chặt mọi sự vụ bên trong với bên ngoài bằng sự giả tạo và thảo mai.

Cả dãy phòng chỉ thấp thoáng bóng vài gã đàn ông ăn chơi say sĩn chân không vững, số gã còn kè theo các cô gái ăn mặc kín trước hở sau.

Đối lập với khung cảnh đó, một thiếu niên hiếm hoi còn tỉnh táo, miệng nở nụ cười khinh khỉnh như có như không, tay cầm điện thoại kề sát một bên má, lưng thẳng, chân bước đều đều đang khoác một bộ trang phục tối giản nhưng đắc đỏ bước dọc hành lang như quá quen.

Hắc Kỳ Phong vừa gọi điện, vừa đưa mắt lướt qua số trên từng cánh cửa hai bên :

"708 à?

Bọn mày đang ở đâu?

Nói lại xem!"

"709 tổ tông của tao ơi!

Ban nãy định đặt 708 nhưng có người thuê mất rồi!"

Người đầu dây bên kia nói, giọng bất lực nhưng tiếng nhạc trong phòng quá to làm át đi giọng y.

Phong nghe được vài chữ phía sau, khó chịu dập máy.

"À...

708!

Là phòng này!"

Hắn dừng lại trước phòng có số vừa nghe, đưa tay lên gõ cửa : "Ê!

Giang Vũ!

Mở cửa coi!

Ba của mày đến rồi đây!"

...

Không có ai ra mở, hắn nhíu mày, dậm chậm mũi giày xuống sàn.

"Này cái tụi kia!

Mở của ra nhanh, bật nhạc cho nhỏ vào!"

Vẫn thế, hắn hơi bực, đưa chân ra đá vào cửa vài phát, đến cái thư năm thì hụt chân -...

Phòng được mở.

"Đầu óc của cậu có vấn đề à?".

Một giọng nói lạ lẫm vang lên với ngữ điệu bực dọc.

Hắn ngước mặt lên thì hơi khựng lại, không phải đám Giang gia.

Cậu trai trước mặt chắc cũng trạch tuổi Phong có điều người hơi mảnh khảnh, sắc mặt âm trầm như đang ngủ mà bị làm phiền, nhìn hắn như kiểu cần một lời giải thích thoã đáng.

Cậu ấy mặc áo phông xám rộng, quần nỉ sậm màu hơn, tóc hơi rối nhẹ nhưng ngũ quan tổng thể trông rất tuyệt và vẫn hút mắt lắm.

Phong chớp mắt nhanh hơn một cái rồi cất tiếng :

"Cậu là...- Cho hỏi có Giang Vũ ở đây không?"

"Giang Vũ?

Bạn trai cậu à?

Tôi chưa nghe thấy cái tên ấy bao giờ, nếu cậu muốn bắt ghen thì đi chỗ khác!"

"Bắt ghen?"

- Hắn đơ ra, cái tên trước mặt đang dùng giọng điệu gì nói với hắn vậy chứ?

Quá đáng!

Thật sự quá đáng!

Chỉ là đi nhầm phòng thôi mà, có cần thế không, với lại ...

Trông hắn có chỗ nào không giống trai thẳng lắm à?

"Cậu đi được chưa?

Hay muốn tôi báo bảo vệ lôi cậu xuống?"

- Giọng nói lạnh ngắt ấy lại cất lên như xé toạt suy nghĩ của hắn.

Hắn định phản bát thì lần nữa ...- RENG.

Điện thoại trên tay reo lên.

"Alo!", hắn kề điện thoại lên mặt, giọng cau có.

"Mày đi đâu rồi?

Có tới không đấy?".

Phong hơi nhướn nhẹ mày, hắn liếc mắt lên nhìn người đối diện lần nữa rồi nhìn màn hình điện thoại, rõ là hắn đến đúng phòng mà!

CẠCH!

Cánh cửa phòng cạnh bên bật mở, bên trong chiếu ra từng chùm sáng chớp nháy đủ màu xanh đỏ tím, tiếng nhạc xập xìn đang vặn hết loa thì tắt ngay khi có tiếng cửa vọng vào.

Hành lang khẽ ồn lên ba giây vì nó rồi yên lại.

"Này Hắc Kỳ Phong!

Mày làm gì bên đó!"

Giang Vũ bước nhanh đến chỗ hai người, khi gần đến chỗ hắn thì người nãy giờ bị hắn làm phiền đóng sầm cửa.

"Ê..-"

"Sao đấy?

Vừa nói chuyện với ai ở đây à?'.

Y nhìn cửa đã chốt thì tò mò hỏi Phong, hắn chỉ hậm hực nhìn một cái rồi đi theo Giang Vũ về lại đúng cái phòng của họ đã đặt.

Lòng hắn có vài tia tức tối sao từ đầu không nói rõ một chút đi có phải hay hơn không?

Còn cái tên khó ưa kia, chưa gì đã lên giọng?

Trước giờ ai dám mắng Kỳ Phong này như thế!

Thô lỗ thật, đúng là tức chết mà!

Tôi mà gặp lại cậu lần nữa thì tôi sẽ không để yên đâu!

...

Bữa tiệc nhanh chóng đi đến đoạn cao trào, khi hắn đang ngà ngà say thì nhận được cuộc gọi từ lão già đáng ghét đó.

"Ê, đi vệ sinh chút!"

- Hắn nói với Giang Vũ và những đứa trong phòng rồi bỏ vào trong.

"Con nghe đây?"

"Con đang ở đâu vậy hả cái thằng trời đánh!"

- Giọng nói uy lực kia vang lên mồn một làm hắn tí nữa phải để loa ra xa, khó tin nhìn đồng hồ chỉ mới gần 2 giờ sáng.

"Con đang ở cùng đám Giang Vũ, ba gọi sớm thế làm gì?"

"Con quên ba đã dặn hôm nay là ngày đi dự khai giảng sao mà giờ này còn ở đó!"

"Khai giảng?

Con đã nói con sẽ học trường quốc tế gần nhà mà, con không đi khai giảng ở cái nơi kì cục đó đâu!

Ba muốn thì đi khai giảng rồi tự nhận lớp học luôn đi!"

- Hắn tức tối gào lên.

"Hắc Kỳ Phong, ba mươi phút nữa không có mặt ở nhà tao sẽ gạch tên mày khỏi di chúc!"

"Ba..-!!!"

Chưa đợi hắn nói hết, tiếng dập máy lạnh lùng lại vang lên, Phong nhìn vào màn hình như người mất hồn, dường như tỉnh cả rượu, đang ngơ ngác thì :

ẦM!!

"Cái quái gì thế!?"

- Hắn nhìn Giang Vũ mặt mày tái mét lao vào nhà vệ sinh, ngớ người.

"Mày điên à lỡ tao đang đi nặng thì sao!"

Hắn quát.

Giang Vũ không đáp lại câu hỏi ấy, chỉ khẽ nuốt khan.

"Mẹ tao bảo tao về ngay để đi khai giảng!"

"Khai giảng?

Trung học quốc tế Đại Quân còn tận hai tuần nữa mới khai giảng mà?

Không lẽ..."

Hắc Kỳ Phong và Giang Vũ nhìn nhau, hai đứa còn lại bên ngoài cũng đột ngột tắt nhạc.

"Tụi tao cũng thế!"

Phong nhìn họ, ánh mắt tối lại xen chút bối rối.

"Giang Thâm, Cố Dật ...

đừng có nói bọn mày cũng bị ép đến cái học viện Trần Quốc đó nha...?"

Câu hỏi rơi xuống, bốn đứa lặng người, ai cũng im lặng nhưng ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Tiêu rồi!"

- Giang Thâm thì thầm, "tiêu thật rồi!"

...

"Tránh đường tránh đường!!"

- Bốn người lao như bay trên bãi đổ xe khách sạn, người đi hai bên giật mình dạt hẳn ra hai bên.

Phong ngồi vào chiếc Roll Royce của mình miệng khẽ mấp máy chửi thề một tiếng.

"Này!

Chạy nhanh đi, chậm một phát là tôi thành con hoang đấy!"

Tiếng động cơ xe vội vã rít lên, một tiếng, hai tiếng rồi nhiều hơn thế làm những người khách và nhân viên ngoái theo đầy kinh ngạc.

Ai cũng biết họ là khách quen chuyên ăn chơi rồi nghỉ tại tầng cao nhất nơi đây, gia thế hiển hách lừng lẫy, chuyện gì làm họ rối như vừa bị tạt nước sôi vào bẹn thế kia?

Trần Quốc rốt cuộc là cái học viện đáng sợ thế nào?

Phía xa, tương phản với họ, người trai đêm trước ung dung đi sau vệ sĩ kéo va li, từ tốn trả phòng rồi rời đi, trên đơn thanh toán còn để lại cái tên "Trần Niên, mười lăm tuổi."
 
[Bl] Kỷ Phong Niên
Chương 2 : Lồng Giam Sang Trọng


7 giờ 30 phút sáng, Phong tì cằm lên nắm tay tựa cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, sắc mặt chán trường như thể bản thân là người xui xẻo nhất thế giới này khi bị đưa đến cái học viện mà từ trung tâm thủ đô phải mất gần hơn năm tiếng mới đến.

Hai bên đường là rừng cây phông đỏ như máu, tiêu điều vắng lặng nhưng cho người ta cảm giác nghẹt thở không rõ lí do.

“Có thật sự là đường này không vậy?

Cái trường này xây từ thời thế chiến chắc?”

“Thiếu gia, phía trước thôi là học viện Trần Quốc rồi ạ!”

Hắn thở ra một tiếng, cái trường này báo nói đầy ấy mà.

Nó không xuẩt hiện trên các bảng xếp hạng công khai của giáo dục, nhưng ai cũng biết muốn vào đây thì có tiền là điều kiện tất yếu nhất.

Không phải dạng tư thục bình thường, có tiền ở Trần Quốc là từ những tập đoàn có danh thu chục tỉ đổ lên.

Ở đây, một là rất giàu, hai là rất giỏi.

Những đứa không quá giàu mà lại năng lực kém thì sớm muộn cũng khó sống.

Ai cũng mong sao được gửi con em mình vào ngôi trường này, vì ngoài học ra, việc chính là mốc nối quan hệ cho gia tộc.

Có tấm bằng tốt nghiệp ở Trần Quốc đồng nghĩa tương lai sau này của bạn đã được dát vàng.

Với sức cạnh tranh khốc liệt đó thì mỗi năm học viện này chỉ nhận một khoá gồm một trăm người trở xuống cho tất cả lớp mười mà thôi.

Vậy tại sao Phong – một trong những kẻ có tư cách nhất lại không muốn vào chứ?

Vì hắn biết song song với quyền lực là quy tắc, ở cái nơi tầm cỡ như này chắc chắn sẽ càng đấu đá.

Và hơn hết, xác định vào Trần Quốc thì cả ba năm trung học không thể ra ngoài, giống như một ván cược tất tay.

Sau ba năm kẻ thành kẻ bại, và hệ thống giáo dục Trần Quốc vì thế mà trở thành ẩn số trong mắt truyền thông.



KÉTTT.

Tiếng phanh xe chói tai vang lên ngay trước cổng chính học viện.

Phong nhóm người lên, “sao không chạy vào trong?”

Tài xế nhà họ Hắc nhìn hắn lưỡng lự, chưa biết ất giáp gì thì CỐC CỐC, có người bên ngoài gõ cửa.

Hắn mất kiên nhẫn hạ kính xe xuống, là một người nhân viên ăn mặc chỉnh tề, lễ phép cúi chào hắn bằng một nụ cười tiêu chuẩn : “Thưa thiếu gia, học viện không cho phép chạy xe vào khuôn trang!”

“Gì?”

Hắn nhìn nhân viên rồi lại nhìn những kẻ đang tò mò hướng mắt về phía mình, người kia lịch sự đưa tay ra mở cửa như thể hiển nhiên, hắn hết cách đành tặt lưỡi nhẹ rồi với lấy ba lô đeo nhanh lên vai.

Chỉ thấy một đôi chân dài thẳng tắp của cậu thiếu gia họ Hắc từ từ bước xuống trên chiếc Roll Royce La Rose Noire Droptail đỏ rực rỡ.

Quai ba lô đeo hờ hững, mặt mày ảm đạm, một tay đút túi quần, áo vest không cài, sơ vin không đóng, nút áo hở tuỳ tiện và mái tóc trắng bạch kim bung loà xoà.

Tất cả những dấu hiệu này nếu gắn lên người khác chắc chắc sẽ thành một gã lưu manh thô thiển, nhưng với hắn thì không.

Hàng mày rậm và sắc như lưỡi kiếm, sóng mũi cao và cánh mũi vừa vặn làm gương mặt hắn trở nên cân đối bất phàm.

Và ánh mắt, ánh mắt ấy hệt như cách một bậc đế vương cao hơn người khác vài tầng địa vị, phủ một lớp sương mờ như không để ai lọt vào.

“Này, đó cũng là tân học sinh đúng chứ?”

“Trong khá quen mắt, có phải Hắc Kỳ Phong của tập đoàn Hắc Kỳ không?”

“Là cậu ta sao?

Tôi thường nghe nhắc trên báo, nhưng cậu ta cũng học ở đây sao?

Có tin đăng cậu ta học tại Đại Quân mà?”

“Không biết không biết, nhưng là con một của nhà đó cậu ta vào đây cũng phải!”

Hắn cảm nhận được có người đang nhìn mình nhưng không chút để tâm, dù gì thì người như hắn cũng quá quen rồi.

Người giàu nhất trong đám nhà giàu, tập đoàn nhà hắn là tập đoàn có giá trị doanh thu cao nhất cả nước và còn có chỗ đứng trên thị trường quốc tế.

Đời sống bị paparazi soi mói là thứ hắn đã được trải nghiệm từ nhỏ, và Phong đã thực sự nghĩ rằng … dù cái trường này có tập trung loại ghê gớm nào thì việc hắn là kẻ mạnh nhất vẫn là khái niệm không thay đổi!

Tập đoàn Hắc Kỳ do ông nội Phong sáng lập ban đầu bắt nguồn từ ngành thép, sau đó lấn sang năng lượng và tài chính, thương mại dần dần trở thành chuỗi kinh doanh đa ngành.

Ông hắn từng là cố vấn đặc biệt của tổng thống, mối quan hệ chính trị ngầm với CIA và tình báo quốc gia.

Bà của hắn xuất thân từ gia tộc danh giá có công trong thời lập quốc và có em gái là phu nhân tổng thống đời trước.

Ba hắn – chủ tịch hiện tại đang đồng thời là nghị viên quốc hội, ông kinh doanh bất động sản, công nghệ quốc phòng và nắm nhiều cổ phần của các công ty truyền thông, ngân hàng.

Bà Hắc - mẹ hắn thuộc gia đình truyền thống luật, từng là luật sư nhưng sau khi kết hôn thì lui về thành lập quỹ từ thiện Hắc Group.

Với xuất phát điểm như thế thì Phong có đủ địa vị để được người ta tôn sùng.

Nhưng hôm nay chỉ vì cái ghế thừa kế cho chính cái địa vị đó mà hắn bị tống vào đây, thật đáng trêu ngươi mà!

Bỏ qua lời bàn tán của đám học sinh xung quanh, hắn chỉ ngước mắt nhìn cái học viện sa hoa trước mặt.

Đúng là không tầm thường, kiến trúc hoàng gia châu Âu thời Phục Hưng 1400 – 1600 làm hắn gật gù.

Các dãy tư phòng cao vời vợi khảm đá quý, cẩm thạch.

Phù điêu chạm khắc hoạ tiết phượng hoàng vàng, từng bồn hoa Diên Vỹ, Hoàng Miện và hoa hồng gai trải đều từ cổng vào sảnh chính.

Thế này... có hơi quá tay rồi!

Đến nhà giàu như mình cũng chưa từng thấy cái trường nào khoa trương như thế!

Hắc Kỳ Phong rất giàu nhưng với một thiếu gia trước giờ chỉ toàn theo học ở các trường quốc tế hiện đại đậm chất công nghệ tương lai như hắn, khi bước vào một học viện như cung điện hoàng gia thế này … cảnh tượng này cũng là lần đầu hắn thấy.

“Quả nhiên cho người ta cảm giác vua chúa, nhưng giam mình ở cái nơi kì quặc này ba năm thì không tuyệt tí nào!”

Hắc siết chặt quai cặp, nghiến từng chữ trong lòng đầy bất mãn.

Đang không biết làm gì với không gian quá rộng này thì có tiếng phía sau :

“Này, cậu không được dạy ở nơi công cộng đừng chắn đường người khác à?”

Hắn quai lại phía sau theo bản năng, người đó thấp hơn hắn khoảng hơn một cái đầu, Phong nhíu mày lại như đang cố nhớ ra đôi mắt lạnh như băng này đã từng gặp ở đâu, chưa kịp nghĩ xong thì thiếu niên đó lại lên tiếng.

“Trông bộ dạng cậu đứng giữa cổng há hốc như thế … chắc là lần đầu lên phố nhỉ?”

“Hửm?” – nhận ra rồi!

Là cậu ta!

“Ha!

Cậu xem ai là đồ nhà quê thế?

Này, biết tôi là ai không?”

Người kia nhìn hắn lâu thêm một chút rồi khẽ khàn đáp : “Không!”

Một chữ không nhẹ tênh làm Hắc Kỳ Phong như bị dội nước lạnh, hắn giật giật khoé môi như tức giận.

“Không biết tôi?

Nhà cậu còn không có ti vi à?

Cậu vào đây nhờ học bổng chắc?”

“Học bổng?

Tôi thấy cậu giống hơn đấy!

Tại sao tôi phải biết cậu?

Tên nhà giàu mới nổi lại còn hóng hách không biết trời cao đất dày như thế?”

“N-nhà giàu mới nổi?

Tôi á!?”

Lần đầu tiên trong đời có người nghi ngờ hắn, lại là nghi ngờ chính thứ hắn tự hào nhất, địa vị!

Có vài người ngạc nhiên :

“Người đó là ai?

Đang cãi nhau với Hắc Kỳ Phong à?”

“Cậu ta gan thật, không biết Hắc Kỳ Phong nổi danh tính cách thất thường sao?”

“Nhìn cậu ta có chút sợ hãi nào sao?

Là thiếu gia nhà nào giàu kinh khủng mà ta không biết sao?”

“Có nhà giàu hơn Hắc gia à?”

“Cũng có mà!

Trần gia đấy!”

“Ừ nhỉ, nhưng chắc không phải đâu, tôi chưa gặp con trai của Trần tổng bao giờ, nghr bảo kín tiếng lắm, chắc sẽ học ở trường nào đó ở nước ngoài!”

Phong nhìn người trước mặt, đẹp thì có đẹp nhưng lời ăn tiếng nói không dễ nghe chút nào, kiểu người này không biết hắn thì chắc có lẽ chỉ là một tên gia thế tầm thường, hắn khỉnh mũi.

“Này, chỉ cần một cái bún tay của tôi cậu sẽ khó sống đấy!

Mà...bộ dạng này của cậu trông cũng không tệ ha!

May cho cậu bổn thiếu gia là người tốt tính, xin lỗi tôi cái là xong.

Tôi sẽ thu nhận cậu, bao nuôi cậu, cũng đỡ tốn học phí!

Nãy giờ cậu cũng nghe đám người đó rồi đó, được tôi để mắt thì đời sống của cậu ở đây sẽ sáng lắm đấy, học sinh nghèo!”

Ánh mắt người kia khẽ lướt từ trên xuống dưới hắn như đánh giá một món hàng không đáng giá, như đang coi hắn là một tên khoe của tầm thường.

Cậu cười nhạt, nụ cười không có ý vui, chỉ đầy khinh thường – sự khinh thường mà Phong chưa từng phải chịu từ trước đến nay.

“Ánh nhìn đó… cậu muốn chết à?”

Người kia không lùi, chỉ như muốn lặp lại câu nói ban đầu, muốn hắn tránh đường, muốn hắn giữ lịch sự như thể hắn là khách và cậu ta là chủ nhà đang yêu cầu sự tôn trọng khi ghé thăm.

“Xem ra cậu thật sự là loại mới phất lên nhỉ?”

Phong cay cú, hắn định tiến thêm bước nữa nhưng trước khi họ kịp ra tay với nhau thì có tiếng thông báo từ hệ thống phía trên.

“Thông báo, các tân học sinh tập trung tại sảnh chính, năm phút nữa lễ khai giảng sẽ bắt đầu, yêu cầu các học sinh tập trung để được nhân viên phát phụ kiện bắt buộc của trường.”

Hắn không hài lòng nhìn chiếc loa vừa vang tiếng.

“Chuyện này chưa xong đâu!”
 
[Bl] Kỷ Phong Niên
Chương 3 : Màu Sắc Và Thứ Bậc


Từng học sinh mang đồng phục đỏ thẫm bước vào sảnh, đi ngang qua một quầy bàn, họ được giữ lại, tất cả nhận lấy một chiếc hộp vuông nhỏ bằng bàn tay, bên ngoài khắc tên học viện Trần Quốc và nhân viên điều phối học sinh sang bốn hướng ghế khác biệt.

Phong cũng không ngoại lệ, hắn bước vào trong và cầm theo chiếc hộp đó trong tay, tò mò tìm kiếm ba người bạn đồng niên Giang Thâm, Giang Vũ và Cố Dật.

Rồi hắn cũng nhìn thấy ba người họ, có điều họ ngồi ở dãy ghế phía bên kia.

“Này, tôi muốn đổi ghế!” – Hắn quay sang nói với nhân viên nhưng người nhân viên cười ẩn ý rồi lắc đầu nhẹ.

“Thưa thiếu gia, ghế ngồi được sắp xếp theo phân loại học sinh khác nhau, không thể thay đổi được ạ!”

“…”

Hắn bực mình nhìn người nhân viên như đang cố dùng ánh mắt quyền lực của mình để người kia sợ hãi đổi chỗ giống lúc hắn còn ở thành phố như không thành công, không nhận được gì ngoài vẻ mặt khiêm tốn chừng mực và nụ cười công nghiệp ấy.

Phong cuối cùng đành về chỗ.

Điểm lạ là ở các hàng ghế khác đều có số học sinh từ mười người trở lên như phía hắn chả có ai cả.

Chuyện này là sao chứ!

Hắn ngồi xuống, mở cái hộp vừa nhận, hơi bất ngờ vì phụ kiện bắt buộc đó là một chiếc cà vạt và huy hiệu học viện.

Cà vạt đỏ sẫm giống hệt màu đỏ rượu của vest đồng phục đang mặc, huy hiệu hình phượng hoàng cách điệu sáng óng ánh như làm từ vàng thật cũng lóe lên khi ánh sắc môi trường rọi vào.

“Cái huy hiệu này…vàng sao?”

Hắn nhìn sang đám người bên kia, Giang Thâm và Giang Vũ cùng với Cố Dật cũng vừa mở hộp nhận cà vạt và huy hiệu đeo lên người.

Nhưng trên bộ vest đỏ của họ, cái cà vạt kia rõ ràng không cùng màu.

Là màu vàng, hắn tận mắt thấy họ đeo lên ba chiếc cà vạt vàng và huy hiệu bạc.

Phong hơi ngợ, lại nhìn tiếp mấy kẻ ngồi hàng ghế xa hơn, đồng phục đỏ cà vạt xanh lá – huy hiệu đồng, đồng phục đỏ cà vạt xanh dương – huy hiệu đồng.

“Sao lại…”

Hắn từ nhỏ quen với sự ưu ái, nhưng cái kiểu bị tách hoàn toàn với xã hội này làm hắn vô cùng hoang mang.

Một mình một ghế, một màu đỏ, một huy hiệu vàng nổi bậc giữa ba màu còn lại.

Chuyện quái gì vậy nè!

“Mời thiếu gia!”

Một giọng nhân viên vang lên gần ngay phía sau, tiếng giày Louboutin từ từ di chuyển trên sàn thảm đỏ, rồi dừng lại ngay cạnh hắn.

Một người ngồi xuống.

Là cậu thiếu niên oan gia ấy.

Phong không hiểu vì sao cậu ngồi đây rồi hắn thấy cậu cũng giống hắn, trên cổ là cái cà vạt đỏ và trên ngực huy hiệu phượng hoàng vàng.

Cậu ta cũng…

Hắn nhìn lại xung quanh lần nữa xem có ai mang cà vạt đỏ xuất hiện thêm không, nhưng không thấy ai nữa, ngoài cậu.

Cậu ngồi im lặng, tay đặt gọn lên gối, mắt chăm chú nhìn lên sân khấu không hề để ý hắn – một hình ảnh quen thuộc khiến hắn như thấy bộ dạng không quan tâm ai của mình.

Nhưng cơn tò mò đã khiến hắn phá vỡ sự im lặng ấy giữa hai người :

“Này!”

Cậu lúc này mới liếc sang – chỉ là liếc sang, tư thế ấy vẫn không thay đổi, đầu cậu không quay về phía hắn thêm tí nào.

“Chuyện gì?”

“Tại sao chúng ta lại mang cà vạt đỏ và huy hiệu vàng?” – hắn hỏi, một cách không hiểu nổi thật sự.

“Trả lời đi chứ?

Và tại sao người như cậu lại ngồi cạnh tôi?”

Cậu cũng không hiểu, không hiểu sao hắn lại được xếp ở đây, chỉ đáp lại thờ ơ : “cậu đúng là đáng thương thật, đã đến đây rồi mà ngay cả cái này cũng không biết!”

“Cậu nói thế là sao?

Cậu biết rõ lắm chắc?”

“Cũng có thể nói thế đấy.

Chắc người ta phát nhầm cà vạt cho cậu rồi, người như cậu sao lại mang cà vạt đỏ!”

Phong nhìn cậu, ánh mắt thù địch khó chịu, nếu không phải khai giảng hắn sẽ cho cậu một bài học.

Người như cậu có tư cách gì mà ra oai với hắn, thái độ của cậu như thể cậu biết mọi thứ về Trần Quốc.



Vài phút sau, hiệu trưởng bước lên bục.

Đó là một người đàn ông trung niên nhưng khá lịch lãm, Trần Sâm.

“Chào mừng các em đã đến với học viện Trần Quốc!

Các em là khoá học sinh thứ 100 của trường.

Khóa năm nay rất đặc biệt, các em đều là những thành phần ưu tú và tôi rất tự hào với điều đó!”

Khóa 100 sao?

Hay thật, cái nơi này có lịch sử hơn 100 năm rồi à! – Phong tặc lưỡi.

“Có lẽ khi bước vào sảnh các em đã được phát cà vạt và huy hiệu rồi, đúng chứ?”

Vài đứa nhốn nháo nhìn cà vạt trên cổ và cái huy hiệu lấp lánh ấy, hiệu trưởng cười, tiếp tục nói :

“Các em nên trân trọng nó, vì khi gia tộc các em đăng ký nhập học ở đây đều đã được chọn lọc kỹ càng.

Và chúng chính là cấp bậc của các em trong ngôi trường này, sẽ theo các em đến khi tốt nghiệp.”

Cấp bậc sao?

Cái trường này còn phân cấp bậc bằng màu sắc cà vạt và huy hiệu?

Trong một thoáng, ánh mắt Phong hướng sang người bên cạnh một cách vô thức.

Bất an!

“Các em thân mến, ở Trần Quốc có bốn cấp bậc học sinh.

Xanh dương là cấp thấp nhất, những học sinh này phải cố gắng nhiều hơn và trong việc học sẽ phải hợp tác giúp đỡ cho ba cấp phía trên.”

Hội trường xôn xao thấy rõ sau tiếng nói ấy, giúp đỡ mà hiệu trưởng nói là gì ai cũng hiểu.

Nói cách khác, nếu mang cấp xanh dương trong ngôi trường này khác nào cỏ rác, là tầng thấp nhất của kim tự tháp danh vọng – không có tiếng nói đó sao?

“Kế đến, cấp xanh lá.

Các em trong tầng xanh lá cũng như cấp xanh dương, mang cùng một nhiệm vụ, có điều… các em may mắn vì có mức tài chính gia đình cao hơn bậc dưới theo kiểm chứng thực tế của chúng tôi.”

Khoé môi Hắc Kỳ Phong khẽ giật lên một nhịp, giờ thì hắn biết tại sao Trần Quốc lại là nơi ba hắn một mực ép hắn vào rồi.

“Cấp vàng!” – hiệu trưởng nói tiếp, Phong và ba người bạn của hắn ngước lên.

“Cấp vàng các em được phép đeo huy hiệu bạc.

Nhiệm vụ của các em là phụ trợ cấp cao nhất trong việc quản lí hệ thống trường.

Và cuối cùng, huy hiệu vàng – cấp đỏ sẽ là bang học sinh có đặc quyền cao nhất!”

Toàn trường đưa mắt nhìn về phía Phong và cậu trai bí ẩn kia.

“Là người lúc sáng đôi co với Hắc Kỳ Phong!

Cậu ta thuộc khu đỏ sao?”

“Đó là ai vậy chứ?

Cậu ta phải giàu cỡ nào mới …”

Phong từ lúc thầy Trần bắt đầu giải thích về ý nghĩa của các phụ kiện đến giờ đã sớm đông cứng, chết lặng.

Nói thế...nếu đúng như cái hệ thống phân cấp đó thì ...

Não hắn trống rỗng.

Từng câu từng chữ hắn nói ban nãy—bao nuôi, đỡ tiền học phí, học sinh nghèo—đồng loạt quay lại, xếp hàng tát thẳng vào mặt hắn không trượt phát nào.

Quê.

Quê đến mức nếu có cái hố nào trong hội trường này, hắn sẵn sàng nhảy xuống chôn mình luôn cho xong.

Lúc này cậu mới lại quay sang : "Từ đầu tới giờ ... tôi đã từng nói tôi là học sinh nghèo sao?

Có điều ... tôi cũng hơi bất ngờ về cậu đó!

Xin lỗi nha, tại tôi tưởng người giàu bây giờ họ không làm phách như thế!

Ừm ... còn học phí của tôi và chuyện bao nuôi ấy hả?

Chắc khỏi cần cậu lo ha!"

Hắn quay mặt đi, tai nóng ran, tim đập loạn xạ.

Cảm giác muốn chết đi sống lại lan khắp người.

Trời ơi, hắn đã nói cái gì vậy?

Sao có thể sến và ngu đến mức đó?

“Thảo nào…”

“Các em thân mến!”

Hiệu trưởng lại tiếp tục nói như đang trình bày một hiến pháp – một bộ luật độc tài cho vương triều thu nhỏ.

“Những học sinh mang cà vạt đỏ và huy hiệu vàng có đặc quyền cao nhất.

Có thể yêu cầu tất cả học sinh khác thực hiện mệnh lệnh, có phòng sinh hoạt riêng, được phép ra vào thư viện riêng cho cấp đỏ, phòng ngủ ở tầng cao nhất và được phép bỏ gấp đôi số phiếu trong các cuộc bầu chọn của hội học sinh!”

Cả hội trường im lặng như tờ sau tuyên bố ấy.

“Ở Trần Quốc, các em sẽ được sống trong một vương quốc giả định, tập làm quen với xã hội sau khi trưởng thành để trở thành phiên bản người thừa kế tốt nhất cho thế hệ sau của mỗi gia tộc.

Các em nên nhớ luật lệ bắt buộc, học sinh cấp dưới phải phục tùng mệnh lệnh của cấp trên vô điều kiện.

Và quy định chung với tất cả các em, mọi cấp bậc là phải tuân thủ tác phong trong trường, hành vi gây tổn hại hình ảnh học viện sẽ bị xử lí nghiêm không phân biệt thân phận.

Cụ thể : luôn đeo cà vạt, huy hiệu trừ giờ thể chất, không ra khỏi ký túc sau 9 giờ tối, không vào khu riêng cho cấp cao hơn, không chống đối giáo viên kể cả cấp đỏ.

Ở Trần Quốc, các em chỉ được dùng quyền lực với nhau và chịu mọi nội quy của giáo viên.”



Những quy định dài như bất tận, lắm cái vô lí và cứng nhắc khiến người ta cảm giác như đang trong thời đại phong kiến nhưng qua miệng của thầy hiệu trưởng thì nó đều là “vì muốn tốt cho các em, luyện cho các em những bản lĩnh và học cách bổ trợ cho nhau qua hệ thống phân cấp.”

Nhưng họ biết, từ khoảnh khắc định rõ thân phận này, cuộc sống sẽ hoàn toàn thay đổi, những kẻ cao hơn rồi sẽ nghiền nát kẻ yếu thế, biến nơi này thành … xã hội thực sự với màu sắc và chủng bậc!
 
[Bl] Kỷ Phong Niên
Chương 4 : Lần Đầu Gặp Mây Cùng Tầng


Lễ khai giảng kết thúc sau một hồi diễn thuyết khá lâu, năm nay tại Trần Quốc có 50 học sinh xanh dương, 30 học sinh xanh lá, 18 vàng và 2 học sinh đỏ.

Phong bước dọc sảnh đường, nơi này đâu đâu cũng toát ra vẻ tráng cường đến nghẹt thở, hắn vừa đưa tay cuộn cuộn dãy vải đỏ buộc trên cổ, vừa dòm ngó tứ phía như đang thị sát lãnh địa mới mà hắn sắp làm chủ.

Mấy cái cột to như cột đình chạm bằng ngọc, bản treo đề tên các gian phòng cũng là pha lê.

Sàn đá hoa cương, tường khảm thạch anh và nhiều loại vật liệu đắt đỏ khác.

Có điều tất cả những thứ này vẫn không thể xóa sạch một hình ảnh trong đầu hắn, thứ làm Phong như mất hồn từ đầu buổi lễ đến lúc này.

Nhớ rồi…!

Cậu ta là người trong khách sạn đêm qua!

Hắn như vừa tìm ra một sự thật của nhân loại, môi mấp máy ý cười.

“Cậu ta là ai thế nhỉ?

Gia thế đó … mình ít nhất phải từng gặp cậu ta trong các buổi tiệc rượu trong giới!”

Nhưng dù hắn có lục lọi hết kí ức cũng không ra!

Sống kín thế sao?

Con cái gia tộc nào mà lại có giá thế?

Và hàng ngàn câu hỏi trong trí óc.

Vừa kết thúc lễ khai giảng cậu đã đi mất hút, đến lúc hắn quay sang đã chả thấy nữa.

Phong trầm tư, bước tiến trong vô định, lúc này - “Ê!”

“Hửm?”

- Hắn giật nhẹ vai, không cần đoán cũng biết ai vừa chạm vào mình, ngoài ba cái tên đó ra thì cả nơi này, từ lúc vào cổng chính đến lúc khai giảng không một ai dám đến gần hắn - Hắc Kỳ Phong hắn.

“Ây! bất công quá đi mà!

Tại sao bọn tao phải mang màu vàng!!”

- Giang Vũ bĩu môi dài cả thước, điệu bộ ủy khuất mà đu vào người hắn.

“Cái đấy hả?

Chịu thôi!

Tao đỉnh quá mà!”

“Bớt đi!

À quên mất, Hắc Kỳ Phong hôm nay có đối thủ rồi nhá~”

Câu nói của Giang Thâm phía sau làm Phong tiếp tục cau mày.

“Cái tên đó là ai vậy chứ?

Mày biết không?”

- Phong hất cằm về phía Cố Dật, thằng trầm lặng nhất nhóm.

“Chưa gặp bao giờ!”

- Cố Dật nhún nhẹ vai.

“Đằng kia là gì mà tụm lại đông thế?”

Âm thanh trên vai Phong vọng xuống, giọng lười biếng của Giang Vũ.

“Tch!

Mày xuống nhanh!”

- Hắn thẳng tay hất y xuống đất không thương tiếc.

“A!

Ê ê Thâm khốn, đỡ tao!”

BỊCH!

May mà hai người phía sau nhanh tay cứu được cho y một bàn thua trông thấy, nếu không chắc sẽ ê ẩm một lúc cho xem.

“Cái tên Hắc Kỳ Cục này!”

Nhưng hắn không quan tâm lắm, ánh mắt hắn chỉ hướng về phía lúc nãy y bảo, đúng là có khá nhiều học sinh đứng vây quanh thứ đó, một cái bảng cao tít dựng giữa góc ăn khách nhất của sân.

“Muốn biết thì xuống xem!”

Cố Dật nhét điện thoại vào túi, một mình bước xuống trước, cà vạt vàng và huy hiệu bạc sáng chói trong nắng, cái bóng đôi chân dài thườn thượt của chàng trai năm nhất trải xuống mặt sân.

Ba người kia nhanh chóng đi theo sau, đám học sinh đang nhao nhao trước cái bảng nhìn về phía Cố Dật, thấy thẻ tên treo trước ngực của anh chàng, bọn họ đọc thì thầm như đang đối chiếu dữ liệu, rồi có vài đứa dạt ra.

Bốn người đứng trước bảng, họ hơi hướng mắt lên, bên trên đề ba chữ ‘Bảng Danh Vọng’ đầy nổi bật.

“Bảng danh vọng? cái này là gì? xếp hạng học sinh à?”

- Giang Thâm cất tiếng.

“Ừm, là xếp hạng học sinh, nhưng không phải bằng điểm số!”

- Phong dán mắt vào bảng, đó là xếp hạng đóng góp và giá trị tài chính của từng gia đình học sinh, trông không khác gì thống kê doanh thu doanh nhân toàn quốc.

“Ô…Giang Vũ, Giang Thâm lớp 10-1, tập đoàn G-Group, cấp vàng xếp hạng 3 này!”

-Cố Dật lớp 10-1.

Tập đoàn C.G.E.N.

Cấp vàng, xếp hạng 2.

-... xếp hạng 10

“Toàn mấy cái tên lợi hại không ha?”

- Giang Vũ cười xòa.

“Xem ra thu một cấp mà xếp hạng ba cũng được!”

“Mà Hắc Kỳ Cục, tên mày đâu?”

Cả đám đồng loạt nhìn lên vị trí cao nhất, ngay dưới cụm ‘Bảng Danh Vọng’, ở đó người ra chia ra làm hai cột tương phản sáng chói.

“Ồ kia rồi!

Hắc Kỳ Phong lớp 10-1, cấp đỏ.

Tập đoàn Hắc Kỳ, xếp hạng …

1!”

Không có gì bất ngờ lắm, xưa nay vốn là như thế, có điều là lần này bỗng dưng một cảm giác không mấy an tâm phát ra từ trong lòng ngực Phong, ba người kia cũng cảm thấy hơi kì lạ.

Có đứa nhẩm lại :

“Nếu…Hắc Kỳ Phong hạng 1, Cố Dật hạng 2, Giang Vũ và tao hạng 3 thì … ?

Không phải vẫn còn một người cấp đỏ nữa sao?”

Không sai!

Kỳ Phong giật mình, hắn nhìn sang dòng chữ ngang tên mình phía bên còn lại một cách vội vàng, đôi mắt hắn mở to hết cỡ như thể lần đầu tiên có thứ xứng đáng để hắn lo ngại.

-Trần Niên.

Lớp 10-1, cấp đỏ.

Tập đoàn Trần Quốc.

Xếp hạng 1

“Là đồng hạng sao?”

- những học sinh xung quanh bàn tán nhốn nháo.

“Xem ra cậu ta thực sự là con trai của chủ tịch Trần, người ở nước ngoài mấy năm gần đây!”

“Cậu ấy thật sự học ở đây sao?

Tôi tưởng người kín tiếng như thế sẽ ờ nước ngoài học hết cấp ba!”

“Tôi đã thấy kì lạ rồi mà, tại sao một kẻ lạ mặt lại dám đôi co với Hắc Kỳ Phong trong ngày đầu tiên ngay trước cổng chính chứ, lại còn ngồi hàng đỏ!”

“Xem ra cậu ấy về thật rồi!”

“Lợi hại thật!”

- Giang Thâm bật thành tiếng trong sự trầm trồ thật sự.

“Thảo nào trước nay chưa từng thấy cậu ta xuất hiện ở trong mấy buổi tiệc ha!

Thì ra là người thừa kế thiên tài bí ẩn của bên phía nhà họ Trần được báo chí săn lùng mấy năm liền!”

“Ban đầu tao đã tưởng đó là một tên nhà giàu sụ sống ẩn nào đó rồi, chỉ là tao không biết nên mới được vào ban đỏ.

Cũng có hơi ngưỡng mộ nhưng tao không nghĩ xa đến mức là người bên phía họ Trần đấy!”

- Giang Vũ vuốt vuốt cằm.

“Tao thì khác gì bọn mày!

Tao đã nghĩ … ai mà đỉnh thế!”

“Há! buồn cười thật!”

Ba người kia liên tục tán gẫu về người mới.

Không để ý thấy có một kẻ mặt đã sớm đen như đáy nồi.

Một kẻ quen đứng riêng mình trên cao, quen coi mọi thứ bên dưới là bề toi lần đầu gặp phải kẻ đủ tiềm lực và đẳng cấp sánh cùng nhau trên bảng danh vọng.

Thì ra đó là Trần Niên!

Giờ phút này, hắn cảm thấy mọi sự khinh thường đêm qua, mọi cái hống hách ban sáng khi bị cậu bắt bẻ ở cổng trường.

Tất cả những thứ ấy trở nên thật mỉa mai và trào phúng.

Hắn giống như tự biến mình thành thằng hề bằng cái tôi quá cao ấy, càng nghĩ càng thấy đầu ong lên khó chịu.

cậu ta đã nói mình là nhà giàu mới nổi! hơ…!! chết tiệt!

“Cậu đúng là đáng thương thật, đã đến đây rồi mà ngay cả cái này cũng không biết!”

“Chắc người ta phát nhầm cà vạt cho cậu rồi, người như cậu sao lại mang cà vạt đỏ!”

Mấy lời đó khiến hắn khi nhớ lại mới nhận ra…nó chỉ có thể là phát ra từ miệng của những kẻ thực sự có tư cách như cậu.

Thì ra…cậu chưa từng giả vờ, chưa từng!

Vì hắn thừa biết tập đoàn phía cậu có sức mạnh trong giới thế nào, và cái học viện Trần Quốc cùng tên này cũng chỉ là một trong những phần tài sản mà cậu - người thừa kế trực hệ sẽ nắm giữ trong một viễn cảnh tương lai sớm muộn.

Từ phía xa, Trần Niên - người vừa từ nước ngoài trở về lãnh địa của mình đứng thẳng lưng, hai tay khoanh chặt trước mặt, cậu cũng đang nhìn bốn người bọn họ, và Niên đang nhìn hắn!

Không chỉ có Phong ngộ ra mà cậu cũng thế, cũng có một trải nghiệm tương tự với kẻ có mái đầu bạch kim đang chói lên dưới nắng ấy.

Tên đó là con một của nhà Hắc Kỳ à!

Là mình đã không tìm hiểu kĩ trước rồi!

Niên bỏ đi, khuất xa sau bức tường lạnh buốt ấy.
 
[Bl] Kỷ Phong Niên
Chương 5 : Mặt Hồ Gợn Sóng


"Thưa thiếu gia, đây là phòng kí túc của cậu!"

- Một lễ tân cung kính cúi người 90 độ hai tay dâng chùm chìa khóa thiết kế theo kiểu cổ điển cho hắn.

Thái độ phục vụ đúng chuẩn năm sao đã được đào tạo qua hàng trăm năm lịch sử của nơi này.

Có điều...lại cho người ta cảm giác máy móc khi tiếp xúc.

Giống như một con robot được lập trình hoàn chỉnh chỉ để làm cố định một việc, không linh hoạt, không đổi câu thoại, không cảm xúc.

Hắn nhận lấy chìa khóa, bước lên thang máy cửa kính rồi nhấn tầng cao nhất cho khu đỏ.

Nhìn từ trên xuống, khu ký túc có vẻ ấm cúng thêm vài phần trăm, vì ở vị trí này...sẽ thấy nhiều người hơn!

...

Căn phòng rộng rãi được chuẩn bị từ trước, đúng tông màu của học viện, nhưng nội thất thì lại sát với nhu cầu của hắn, không khác ở Hắc gia là mấy, suy cho cùng là dịch vụ tốt!

Có lẽ đã qua tìm hiểu từng người.

"Không hổ là phòng ngủ của cấp đỏ!"

Hắn bước đến bệ cửa sổ, vén tấm rèm màu rượu sang một bên.

"Đẹp thật đấy!"

Đằng kia là...

Hắc Kỳ Phong nheo mắt, cũng trên cùng cái độ cao này nhưng là ở tòa tháp bên kia cũng có người đang đứng bên thành cửa.

"Trần Niên!"

Họ chạm mắt nhau, ánh mắt của hai con hổ được nhốt chung trong một khu rừng khác chuồng, giống như việc một đất nước có đến hai đảng phái.

Bên nóng, bên lạnh - Bên nước, bên lửa.

Cả hai người họ ý thức được rằng từ khi được đặt vào vị trí của hai chiến tuyến khác nhau, dẫu cùng màu cùng cấp nhưng ... cũng khó mà hòa thuận!

Người ta có câu một rừng không thể có hai hổ, tập đoàn nhà họ Trần và họ Hắc trước nay luôn bám sát nút nhau trên thương trường bằng những con số biết nói.

Doanh thu hai bên không quá hơn cũng không quá kém, nơi nào có mặt một phía thì hiển nhiên sẽ có cả phía còn lại, điều này vô tình ứng với tình cảnh hiện tại của hai người thừa kế nhỏ tuổi này.

Trần Niên khẽ nhếch nhẹ môi, gương mặt không đổi sắc, ánh mắt cậu không dừng lại quá lâu trên gương mặt Phong - gương mặt mà hắn tự hào, mà chăm chăm vài giây nơi ngực áo vẫn còn đeo cà vạt đỏ và huy hiệu phượng hoàng vàng rực.

Rồi -XOẠT!

Cửa rèm bên phía Niên đóng lại, không chút lưu luyến.

Ánh nhìn của cậu ta khiến mình khó chịu không thể tả!

Kỳ Phong khẽ siết hàm.

Hắn lướt nhanh trên màn hình điện thoại, gõ số rồi áp lên tai, toàn bộ cử chỉ chỉ diễn ra trong vài giây.

"Chú Trịnh, chú tìm giúp tôi chi tiết cuộc sống của tên Trần Niên đó từ lúc còn ở nước ngoài đến nay.

Tôi muốn biết hết những chuyện trong quá khứ của cậu ta, điểm mạnh điểm yếu - tôi đều muốn biết cả!

Chú làm nhanh rồi gửi tôi trong hôm nay nhé!"

"Ồ...vâng!

Thiếu gia cứ yên tâm giao chuyện này cho tôi, tôi sẽ không làm cậu thất vọng!"

- Giọng nói trợ lý riêng của Phong vang lên ở đầu dây bên kia, đúng mực, tôn trọng và cung phụng tuyệt đối.

"Ừm, giao cho chú là tôi yên tâm nhất!"

Hắn vừa nói, mắt vừa nhìn quanh căn phòng một lượt lần nữa, bộ dạng lười biếng dựa hẳn thân dưới vào bệ cửa phía sau.

"À thiếu gia, chủ tịch có dặn cậu...-"

"Dặn tôi không được trốn học, quậy phá chứ gì, mấy câu đó tôi đã thuộc đến mức có thể viết thành phao luôn rồi đấy!"

"Đúng là như vậy, có điều ngài chủ tịch còn dặn thêm thiếu gia phải cảnh giác với các học sinh khác, vì trong suốt thời gian theo học ở đây là cơ hội để đám con cháu trong giới lợi dụng để hỗ trợ gia tộc phía ngoài, nói cách khác thì các gia tộc dùng người thừa kế như con bài truyền tin vào đây, và đặc biệt là Trần Niên của bên Trần Quốc mà cậu vừa dặn tôi tìm hiểu!"

"Ồ...cái này tôi biết rồi!

Cảm ơn chú đã nhắc!"

- Ánh mắt hắn vô thức lướt ngang cửa sổ phía phòng Niên một lần nữa, trong đầu hắn - hình ảnh một tên mưu mô với trí tuệ và máu lạnh dần dần được thêu dệt lên.

"Tch!

Tôi cúp!"

"Tạm biệt thiếu gia!"

...

"Haiz~ Trần Niên, đâu có đột nhiên mà cậu - người từ nước ngoài lại trở về đây chỉ để học cấp ba thôi nhỉ?

Sắp tới là màn kịch về vị thái tử đăng cơ sao?

Tôi không để cậu độc chiếm nơi này đâu Trần Niên à!"

...

"Hắc Kỳ Phong.

Sinh ngày 15/08/2***, chiều cao : 1m95.

Học cấp một và cấp hai tại trường liên cấp quốc tế có vốn đầu tư của nhà họ Hắc.

Giải thưởng bắn cung, bơi lội, đấu kiếm, cưỡi ngựa năm cấp hai.

Đội trưởng đội bóng rổ trường cấp hai Hoa Thành, vô địch giải bóng trung học cơ sở.

Thành viên của hội ăn chơi thủ đô Tứ Thiên Vương bao gồm cả anh em nhà họ Giang và Cố Dật.

Đam mê tiệc tùng, đua xe.

Từng gây ra không ít tai nạn trên đường đua khi mới học lớp chín.

Khiến ba học sinh buộc rời đội bóng vì bị đánh chấn thương.

Nguyện vọng một ... vào cấp ba quốc tế Đại Quân."

- Trần Niên bắt chéo chân trên sofa, một tay lướt máy tính bảng đọc báo cáo gia thế của các tân học sinh, tay còn lại khẽ đung đưa tách cà phê còn vương khói.

"Cậu ta cũng huy hoàng quá rồi!

Cái đầu chói mắt đó ... cậu ta vẫn giữ từ nhỏ sao?"

"Ồ, cái đó ... không hiểu thế nào nhưng từ nhỏ Hắc Kỳ Phong đã mang màu tóc lạ đó, những tấm hình thời mẫu giáo cũng cho thấy là màu tóc bẩm sinh dù gia đình cậu ta là thuần huyết, không có ai là con lai."

Người cố vấn cất tiếng, trong giọng điệu cũng có chút khó tin.

Có vẻ trong cuộc chơi này, không chỉ Phong mà ngay cả Niên - kẻ vốn là người kế nhiệm duy nhất của nơi này cũng đều có lòng tò mò về đối phương.

Hắc Kỳ Phong, Giang Vũ - Giang Thâm và cả Tống Dật, những người có vị trí đứng đầu bảng danh vọng bọn họ lại cùng một nhóm.

Liên minh này chỉ có hại chứ không có lợi cho mình!

Muốn đánh nhanh thắng nhanh thì trước hết ... phải tách chúng ra mới được!

Niên nhấp nhanh một ngụm cà phê, trời đã chuyển bóng tà, lúc này cậu mới khẽ khàng đứng dậy, tháo cà vạt và huy hiệu đặt xuống bàn, bàn tay mở từng cúc áo rồi bước vào phòng tắm.

Trong gương, thân ảnh cao ráo chừng 1m8, chân dài hơn thân, làn da trắng như sứ và cơ bụng ẩn hiện vừa phải - đúng chuẩn dáng dấp của một thư sinh hiện đại được dòng nước ấm áp tưới dọc từ trên xuống.

Từng sợi tóc rũ nhẹ dính vào trán, nhịp thở trở nên đều và quyện vào hơi sương, đến thời điểm này trong ngày mới là lúc một người như Niên được nghỉ ngơi vài khắc ngắn ngủi.

Vừa tắm, Niên vừa nhớ lại...khi mình đứng gần Hắc Kỳ Phong, vô thức phải ngước lên một cách khó chịu.

Và cái bóng đó thực sự có phần to lớn!

...

"Trần Niên, 23/3/2***.

Tuy trên danh nghĩa là con một và là người thừa kế trực hệ của nhà họ Trần nhưng thật ra còn có một người anh cùng tuổi khác mẹ.

Đương kiêm chủ tịch tập đoàn Trần Quốc hiện nay Trần Thuật năm xưa ngoại tình với người giúp việc dẫn đến việc Trần Tư mới là con đầu nhưng không được gia tộc thừa nhận và đuổi về vùng quê.

Mẹ của Trần Niên sau khi sinh cậu không lâu vì chồng không dứt tình cũ mà mang bệnh qua đời.

Mâu thuẫn với bố, Trần Niên ra nước ngoài sống từ nhỏ.

Cuộc sống kín tiếng, có năng khiếu nhạc cụ : piano, violin, cello, guitar.

Từng tham gia nhiều cuộc đàm phán của gia tộc khi chỉ mới cấp hai ở châu Âu."

Hắn ngắm nhìn những tấm ảnh chất lượng kém được gửi sang, cũng là những tư liệu ít ỏi về cậu - vị thiên tài trung học bí ẩn được giới kinh doanh chỉ mặt đặt tên trên những bàn đàm phán tầm cỡ.

Trong ảnh, Niên say sưa đặt đầu ngón tay lên phím piano, đôi mắt khép hờ như đang chìm vào thế giới ảo mộng.

Ánh đèn pha lê hắc lên gương mặt và góc nghiêng mê người ấy, cậu lịch lãm trong bộ vest đen như một thiên nhân!

"Đúng là...đến cả gương mặt cũng là một gương mặt thiên tài!"

"Sống tốt trong một môi trường như thế, cậu không đơn giản đúng không...

Trần Niên!?"
 
Back
Top Bottom