Từng học sinh mang đồng phục đỏ thẫm bước vào sảnh, đi ngang qua một quầy bàn, họ được giữ lại, tất cả nhận lấy một chiếc hộp vuông nhỏ bằng bàn tay, bên ngoài khắc tên học viện Trần Quốc và nhân viên điều phối học sinh sang bốn hướng ghế khác biệt.
Phong cũng không ngoại lệ, hắn bước vào trong và cầm theo chiếc hộp đó trong tay, tò mò tìm kiếm ba người bạn đồng niên Giang Thâm, Giang Vũ và Cố Dật.
Rồi hắn cũng nhìn thấy ba người họ, có điều họ ngồi ở dãy ghế phía bên kia.
“Này, tôi muốn đổi ghế!” – Hắn quay sang nói với nhân viên nhưng người nhân viên cười ẩn ý rồi lắc đầu nhẹ.
“Thưa thiếu gia, ghế ngồi được sắp xếp theo phân loại học sinh khác nhau, không thể thay đổi được ạ!”
“…”
Hắn bực mình nhìn người nhân viên như đang cố dùng ánh mắt quyền lực của mình để người kia sợ hãi đổi chỗ giống lúc hắn còn ở thành phố như không thành công, không nhận được gì ngoài vẻ mặt khiêm tốn chừng mực và nụ cười công nghiệp ấy.
Phong cuối cùng đành về chỗ.
Điểm lạ là ở các hàng ghế khác đều có số học sinh từ mười người trở lên như phía hắn chả có ai cả.
Chuyện này là sao chứ!
Hắn ngồi xuống, mở cái hộp vừa nhận, hơi bất ngờ vì phụ kiện bắt buộc đó là một chiếc cà vạt và huy hiệu học viện.
Cà vạt đỏ sẫm giống hệt màu đỏ rượu của vest đồng phục đang mặc, huy hiệu hình phượng hoàng cách điệu sáng óng ánh như làm từ vàng thật cũng lóe lên khi ánh sắc môi trường rọi vào.
“Cái huy hiệu này…vàng sao?”
Hắn nhìn sang đám người bên kia, Giang Thâm và Giang Vũ cùng với Cố Dật cũng vừa mở hộp nhận cà vạt và huy hiệu đeo lên người.
Nhưng trên bộ vest đỏ của họ, cái cà vạt kia rõ ràng không cùng màu.
Là màu vàng, hắn tận mắt thấy họ đeo lên ba chiếc cà vạt vàng và huy hiệu bạc.
Phong hơi ngợ, lại nhìn tiếp mấy kẻ ngồi hàng ghế xa hơn, đồng phục đỏ cà vạt xanh lá – huy hiệu đồng, đồng phục đỏ cà vạt xanh dương – huy hiệu đồng.
“Sao lại…”
Hắn từ nhỏ quen với sự ưu ái, nhưng cái kiểu bị tách hoàn toàn với xã hội này làm hắn vô cùng hoang mang.
Một mình một ghế, một màu đỏ, một huy hiệu vàng nổi bậc giữa ba màu còn lại.
Chuyện quái gì vậy nè!
“Mời thiếu gia!”
Một giọng nhân viên vang lên gần ngay phía sau, tiếng giày Louboutin từ từ di chuyển trên sàn thảm đỏ, rồi dừng lại ngay cạnh hắn.
Một người ngồi xuống.
Là cậu thiếu niên oan gia ấy.
Phong không hiểu vì sao cậu ngồi đây rồi hắn thấy cậu cũng giống hắn, trên cổ là cái cà vạt đỏ và trên ngực huy hiệu phượng hoàng vàng.
Cậu ta cũng…
Hắn nhìn lại xung quanh lần nữa xem có ai mang cà vạt đỏ xuất hiện thêm không, nhưng không thấy ai nữa, ngoài cậu.
Cậu ngồi im lặng, tay đặt gọn lên gối, mắt chăm chú nhìn lên sân khấu không hề để ý hắn – một hình ảnh quen thuộc khiến hắn như thấy bộ dạng không quan tâm ai của mình.
Nhưng cơn tò mò đã khiến hắn phá vỡ sự im lặng ấy giữa hai người :
“Này!”
Cậu lúc này mới liếc sang – chỉ là liếc sang, tư thế ấy vẫn không thay đổi, đầu cậu không quay về phía hắn thêm tí nào.
“Chuyện gì?”
“Tại sao chúng ta lại mang cà vạt đỏ và huy hiệu vàng?” – hắn hỏi, một cách không hiểu nổi thật sự.
“Trả lời đi chứ?
Và tại sao người như cậu lại ngồi cạnh tôi?”
Cậu cũng không hiểu, không hiểu sao hắn lại được xếp ở đây, chỉ đáp lại thờ ơ : “cậu đúng là đáng thương thật, đã đến đây rồi mà ngay cả cái này cũng không biết!”
“Cậu nói thế là sao?
Cậu biết rõ lắm chắc?”
“Cũng có thể nói thế đấy.
Chắc người ta phát nhầm cà vạt cho cậu rồi, người như cậu sao lại mang cà vạt đỏ!”
Phong nhìn cậu, ánh mắt thù địch khó chịu, nếu không phải khai giảng hắn sẽ cho cậu một bài học.
Người như cậu có tư cách gì mà ra oai với hắn, thái độ của cậu như thể cậu biết mọi thứ về Trần Quốc.
…
Vài phút sau, hiệu trưởng bước lên bục.
Đó là một người đàn ông trung niên nhưng khá lịch lãm, Trần Sâm.
“Chào mừng các em đã đến với học viện Trần Quốc!
Các em là khoá học sinh thứ 100 của trường.
Khóa năm nay rất đặc biệt, các em đều là những thành phần ưu tú và tôi rất tự hào với điều đó!”
Khóa 100 sao?
Hay thật, cái nơi này có lịch sử hơn 100 năm rồi à! – Phong tặc lưỡi.
“Có lẽ khi bước vào sảnh các em đã được phát cà vạt và huy hiệu rồi, đúng chứ?”
Vài đứa nhốn nháo nhìn cà vạt trên cổ và cái huy hiệu lấp lánh ấy, hiệu trưởng cười, tiếp tục nói :
“Các em nên trân trọng nó, vì khi gia tộc các em đăng ký nhập học ở đây đều đã được chọn lọc kỹ càng.
Và chúng chính là cấp bậc của các em trong ngôi trường này, sẽ theo các em đến khi tốt nghiệp.”
Cấp bậc sao?
Cái trường này còn phân cấp bậc bằng màu sắc cà vạt và huy hiệu?
Trong một thoáng, ánh mắt Phong hướng sang người bên cạnh một cách vô thức.
Bất an!
“Các em thân mến, ở Trần Quốc có bốn cấp bậc học sinh.
Xanh dương là cấp thấp nhất, những học sinh này phải cố gắng nhiều hơn và trong việc học sẽ phải hợp tác giúp đỡ cho ba cấp phía trên.”
Hội trường xôn xao thấy rõ sau tiếng nói ấy, giúp đỡ mà hiệu trưởng nói là gì ai cũng hiểu.
Nói cách khác, nếu mang cấp xanh dương trong ngôi trường này khác nào cỏ rác, là tầng thấp nhất của kim tự tháp danh vọng – không có tiếng nói đó sao?
“Kế đến, cấp xanh lá.
Các em trong tầng xanh lá cũng như cấp xanh dương, mang cùng một nhiệm vụ, có điều… các em may mắn vì có mức tài chính gia đình cao hơn bậc dưới theo kiểm chứng thực tế của chúng tôi.”
Khoé môi Hắc Kỳ Phong khẽ giật lên một nhịp, giờ thì hắn biết tại sao Trần Quốc lại là nơi ba hắn một mực ép hắn vào rồi.
“Cấp vàng!” – hiệu trưởng nói tiếp, Phong và ba người bạn của hắn ngước lên.
“Cấp vàng các em được phép đeo huy hiệu bạc.
Nhiệm vụ của các em là phụ trợ cấp cao nhất trong việc quản lí hệ thống trường.
Và cuối cùng, huy hiệu vàng – cấp đỏ sẽ là bang học sinh có đặc quyền cao nhất!”
Toàn trường đưa mắt nhìn về phía Phong và cậu trai bí ẩn kia.
“Là người lúc sáng đôi co với Hắc Kỳ Phong!
Cậu ta thuộc khu đỏ sao?”
“Đó là ai vậy chứ?
Cậu ta phải giàu cỡ nào mới …”
Phong từ lúc thầy Trần bắt đầu giải thích về ý nghĩa của các phụ kiện đến giờ đã sớm đông cứng, chết lặng.
Nói thế...nếu đúng như cái hệ thống phân cấp đó thì ...
Não hắn trống rỗng.
Từng câu từng chữ hắn nói ban nãy—bao nuôi, đỡ tiền học phí, học sinh nghèo—đồng loạt quay lại, xếp hàng tát thẳng vào mặt hắn không trượt phát nào.
Quê.
Quê đến mức nếu có cái hố nào trong hội trường này, hắn sẵn sàng nhảy xuống chôn mình luôn cho xong.
Lúc này cậu mới lại quay sang : "Từ đầu tới giờ ... tôi đã từng nói tôi là học sinh nghèo sao?
Có điều ... tôi cũng hơi bất ngờ về cậu đó!
Xin lỗi nha, tại tôi tưởng người giàu bây giờ họ không làm phách như thế!
Ừm ... còn học phí của tôi và chuyện bao nuôi ấy hả?
Chắc khỏi cần cậu lo ha!"
Hắn quay mặt đi, tai nóng ran, tim đập loạn xạ.
Cảm giác muốn chết đi sống lại lan khắp người.
Trời ơi, hắn đã nói cái gì vậy?
Sao có thể sến và ngu đến mức đó?
“Thảo nào…”
“Các em thân mến!”
Hiệu trưởng lại tiếp tục nói như đang trình bày một hiến pháp – một bộ luật độc tài cho vương triều thu nhỏ.
“Những học sinh mang cà vạt đỏ và huy hiệu vàng có đặc quyền cao nhất.
Có thể yêu cầu tất cả học sinh khác thực hiện mệnh lệnh, có phòng sinh hoạt riêng, được phép ra vào thư viện riêng cho cấp đỏ, phòng ngủ ở tầng cao nhất và được phép bỏ gấp đôi số phiếu trong các cuộc bầu chọn của hội học sinh!”
Cả hội trường im lặng như tờ sau tuyên bố ấy.
“Ở Trần Quốc, các em sẽ được sống trong một vương quốc giả định, tập làm quen với xã hội sau khi trưởng thành để trở thành phiên bản người thừa kế tốt nhất cho thế hệ sau của mỗi gia tộc.
Các em nên nhớ luật lệ bắt buộc, học sinh cấp dưới phải phục tùng mệnh lệnh của cấp trên vô điều kiện.
Và quy định chung với tất cả các em, mọi cấp bậc là phải tuân thủ tác phong trong trường, hành vi gây tổn hại hình ảnh học viện sẽ bị xử lí nghiêm không phân biệt thân phận.
Cụ thể : luôn đeo cà vạt, huy hiệu trừ giờ thể chất, không ra khỏi ký túc sau 9 giờ tối, không vào khu riêng cho cấp cao hơn, không chống đối giáo viên kể cả cấp đỏ.
Ở Trần Quốc, các em chỉ được dùng quyền lực với nhau và chịu mọi nội quy của giáo viên.”
…
Những quy định dài như bất tận, lắm cái vô lí và cứng nhắc khiến người ta cảm giác như đang trong thời đại phong kiến nhưng qua miệng của thầy hiệu trưởng thì nó đều là “vì muốn tốt cho các em, luyện cho các em những bản lĩnh và học cách bổ trợ cho nhau qua hệ thống phân cấp.”
Nhưng họ biết, từ khoảnh khắc định rõ thân phận này, cuộc sống sẽ hoàn toàn thay đổi, những kẻ cao hơn rồi sẽ nghiền nát kẻ yếu thế, biến nơi này thành … xã hội thực sự với màu sắc và chủng bậc!