"......"
Một 'Kẻ ngoại lai' mới được sinh ra đã có cơ thể thấp bé, khắp người đều là một màu đen.
Nhưng nó đặc biệt hơn tất cả những con quái vật cùng loại khác mà Kỳ Anh đã từng gặp.
Quanh người nó đang phản xạ một sắc tím đậm, không phải dạng cơ thể quái dị như cắt ghép tất cả các đặc điểm của côn trùng trên Trái Đất lại với nhau nữa mà phân ra đầu, thân trên và thân dưới rõ ràng, hai chiếc sừng lớn nhô cao ra từ đỉnh đầu và trên cổ đeo lủng lẳng một sợi chỉ xâu ngọc và bạc trắng.
Nó là con non mới được sinh ra từ trứng của 'Chúa của Kẻ ngoại lai' sau khi đã ăn thịt hàng nghìn nhân loại.
Hệ thống gọi nó là 'Kẻ ngoại lai' mới, thứ sinh vật nếu trưởng thành sẽ có trí tuệ của một đứa trẻ mười bốn tuổi.
Ngay khi mới xé màng bọc trứng để chui ra, nó đã ăn thịt tất cả con trùng khác không kịp thoát ra khỏi vỏ trứng và lảo đảo tập đi bằng hai chân, từ từ tiến đến vị trí trung tâm của 'Ổ mẹ', nơi tập trung trứng của Chúa.
Cùng lúc ấy, nó thấy rất nhiều anh chị em khác của mình rung rung chiếc sừng trên đầu, lấp ló xuất hiện ở trong mọi ngóc ngách của cái hố này.
"..."
"..."
Bọn chúng giao tiếp với nhau bằng một thứ ngôn ngữ vụng về.
Bỗng một con trong số chúng hơi khựng lại, ngoảnh đầu nhìn về một phía.
Bấy giờ nó mới phát hiện ra một quả trứng rất lớn, lớn đến quái lạ, đang nằm trong một góc.
Đã có một vứt nét xuất hiện trên vỏ trứng đó.
'Kẻ ngoại lai' liếc về phía những người em của mình rồi từ từ bò về phía ấy, những chiếc răng nanh lộ ra khỏi mép miệng nhe ra khi hiện lên trong tầm mắt nó là một cánh tay người đang vắt trên vỏ trứng.
Còn sống.
Bốn con mắt của nó lóe vàng ánh kim, nó không thể kìm được bản năng muốn ăn thịt trỗi dậy trong lòng.
Nó muốn cắn cánh tay đó!
['Kẻ ngoại lai' đang kích hoạt kỹ năn...!]
"?!!"
Tuấn nằm trong trứng chợt trở người, cậu bé đưa cả hai tay túm chặt lấy sừng con quái vật non, kéo giật đầu nó vào trong 'Vỏ trứng'!
Từ bên ngoài, Kỳ Anh bỗng bước ra từ trong bóng tối, trong tay cậu là một lưỡi dao nhặt được từ đống xác người được 'Kẻ ngoại lai' thu gom ở gần đó.
Cậu lặng lẽ áp sát con quái vật đang bị kẹt đầu, vùng vẫy quằn quại, mà đâm liên tiếp vào vùng da lộ ra trong lớp áo giáp còn chưa kịp cứng của con quái vật.
[Vật phẩm 'Vỏ trứng của oan hồn gà con mất mẹ' đang kích hoạt hiệu ứng 'Cách âm tuyệt đối']
Từng tiếng thét đau đớn của nó vang lên trong từng nhát đâm dao đều bị 'Vỏ trứng' nuốt hết, không cho bất kỳ âm thanh gì lọt ra ngoài.
Tuấn mặt đối thẳng mặt với đầu của con quái vật, nhìn từng cái mở miệng và giật nảy mình của nó mỗi khi vết thương trên cổ sâu sâu hơn một tấc, cảm xúc không đổi, ánh mắt mở trừng nhìn chằm chằm vào con quái, có chết cũng không thả nó ra.
Đến một lúc nào đó, 'Kẻ ngoại lai' chợt không cử động nữa.
Khi Tuấn thở ra một hơi đã nằm nghẹn trong cổ họng suốt thời gian qua, thì cái đầu của thứ sinh vật quái thai này đã bị Kỳ Anh xách gáy giật ra khỏi 'Vỏ trứng'.
Cùng lúc, 'Vỏ trứng' cũng đã thông báo hết thời hạn sử dụng và biến mất.
Kỳ Anh với Tuấn kéo lê xác 'Kẻ ngoại lai' vào một cái hang hẹp và cùng nhau dùng sức để bẻ sừng nó ra làm vũ khí.
[Chúc mừng!
Bạn đã kết liễu (1) 'Kẻ ngoại lai'!]
['Hoàng Kỳ Anh' đã nhận được 50 xu tiền thưởng!]
Thật bất công.
[Bạn đã gửi đơn khiếu nại lên hệ thống]
[Bạn muốn gì?]
Tôi muốn nói là, 'Kẻ ngoại lai' mới này không thể có phần thưởng giống với 'Kẻ ngoại lai' được.
Tôi phản đối.
[Hệ thống đang lắng nghe ý kiến của bạn]
'Kẻ ngoại lai' vừa rồi có trí tuệ vượt trội hơn, sức mạnh khoẻ hơn, và trên hết nó đã khác đi một chút so với giống nguyên bản.
Tiền thưởng cũng theo đó phải lớn hơn.
[Hệ thống đang xem xét ý kiến của tài khoản 'Hoàng Kỳ Anh']
[Hệ thống xác định đây là ý kiến hợp lệ]
[Hệ thống đang định giá lại phần thưởng]
[Phần thưởng: Sau mỗi ngày sinh tồn, phần thưởng cho mỗi cái chết của 'Kẻ ngoại lai' sẽ tăng lên 100 xu.
Với mỗi cái chết của 'Kẻ ngoại lai' sẽ được thưởng 150 xu (ngày thứ hai)]
[Tài khoản 'Hoàng Kỳ Anh' được cộng thêm 100 xu]
[Kho: 422 xu]
Tận 150 cơ à.
Kỳ Anh chưa từng nghĩ mình sẽ thành công thế này.
Cậu thở ra một hơi, cầm trong tay cái sừng của 'Kẻ ngoại lai', cậu lấy áo chà bớt số máu loang lổ dính trên nó đi và quay sang nhìn Tuấn.
Cậu bé cũng đã có một chiếc sừng cho mình.
Từ khi tỉnh lại cho đến giờ, Tuấn vẫn chưa nói chuyện một câu nào với cậu.
Kỳ Anh đã nghĩ rất lâu ở trong lòng.
Với một cậu bé tầm này tuổi, thái độ bình tĩnh cùng với khả năng thích ứng nhanh như vậy có phải là rất bất thường không?
Chính cậu, một người lớn hơn nó phải hơn năm tuổi, khi lần đầu tiên thấy xác chết cũng phải sượng cứng người, run sợ khi biết mình có thể chết trong siêu thị mini nọ.
Không những thế, nó còn rất nghe lời người mà nó chỉ mới quen có một ngày.
"Em không sao đâu anh."
Đột ngột Tuấn mở miệng: "Em chỉ là, từng sống chật vật hơn thế này nhiều."
Kỳ Anh: [Em lại đọc suy nghĩ của anh đấy à?]
"..."
Tuấn mím môi.
Kỳ Anh: [Nói cho anh biết, có phải chuyện kỹ năng của em là bị động là lời nói dối không?]
"...
Em xin lỗi."
Tuấn quay mặt đi.
Kỳ Anh không nói thêm gì nữa.
Cậu hiểu thằng bé lo sợ điều gì.
Nếu bất kỳ ai đó biết kỹ năng này của Tuấn, chắc chắn họ đều sẽ vô cùng sợ hãi cậu bé, bởi vì đây là một kỹ năng vô cùng nguy hiểm.
Đâu ai biết bí mật nào của mình sẽ bị phơi bày?
"Anh không sợ em sao?"
Kỳ Anh: [Anh chẳng có bí mật đáng sợ nào cả.
Nhưng nếu em tiếp tục đọc suy nghĩ của anh, anh sẽ đập em nhừ tử đấy.
Tắt kỹ năng đi.]
"Dạ!"
Kỳ Anh: [Việc sử dụng tin nhắn để giao tiếp khiến điểm thể lực của anh giảm nhiều quá.
Mỗi khi cần giao tiếp, em có thể đọc luôn suy nghĩ của anh cho nhanh không?]
"Em không chắc nữa.
Thực ra khi sử dụng 'Người đồng cảm', em cũng rất dễ bị mệt nên thi thoảng mới dám bật nó lên thôi."
Kỳ Anh: [Anh hiểu rồi.]
Sau khi kiểm tra lại trang bị hiện có, Kỳ Anh vẫn chưa vội đi tiếp mà truy cập vào 'cửa hàng'.
Tôi có thể bày bán xác của 'Kẻ ngoại lai' lên 'cửa hàng' được không?
[Tin nhắn tự động: 'Kẻ ngoại lai' là một loài sinh vật phổ biến, không có giá trị thương mại.]
Kỳ Anh có hơi chút thất vọng.
"Anh ơi."
Cậu nghiêng đầu sang bên, thấy hàng mày của Tuấn đang chau chặt căng thẳng.
Từ khuôn mặt của cậu bé có thể thấy rõ được sự thù ghét.
Cậu bé thì thầm: "Bọn chúng phát hiện ra chúng ta rồi.
Đám trùng mới nở nói chúng ngửi thấy mùi người sống và đang tiến đến đây.
Em nghe thấy 'âm lượng' của suy nghĩ của chúng đang to dần."
Đúng thế, nhờ cậu bé nhắc nhở, cậu cũng đã nhận ra một số tiếng bước chân loạt soạt, dù rất nhỏ, nhưng đang dần vây quanh cái hang họ đang trú.
Phải biết, giống loài ngoại lai này có khứu giác cực nhạy.
Chúng ta phải tìm cách di chuyển ra chỗ khác...
"Anh ơi, anh có thể cho em mượn xu được không?"
Kỳ Anh: [Em muốn làm gì?]
Khuôn mặt của Tuấn sáng lên.
Như để chuộc lỗi vì đã giấu diếm cậu suốt thời gian qua, bên trong mắt cậu bé loé lên tia sáng của tinh thần trách nhiệm.
"Em sẽ khiến số xu đầy lại nhanh thôi."
Kỳ Anh khó hiểu giữ vai cậu bé lại, nhưng Tuấn liên tục gật đầu tỏ ý hãy tin nó, cuối cùng, cậu cũng đã chịu chuyển toàn bộ số tiền mình có cho Tuấn.
Khi đã kiểm tra lại thông báo, Tuấn ôm theo chiếc sừng đen mà lén lút bò ra một lối thoát khác.
Chỉ sau vài giây Tuấn biến mất, một cái đầu của 'Kẻ ngoại lai' đã từ từ ló vào cái hang của Kỳ Anh.
Giật mình, nó thấy cái xác màu đen cùng giống loài đang nằm một đống ở trong đó!
"?!"
Ngay khoảnh khắc nó rít lên thông báo với những con quái vật khác, Kỳ Anh nấp ở một góc đã nghiến chặt răng, định lao ra xiên thẳng vào cổ họng của nó nhưng một tiếng nổ ghê rợn vang lên đã khiến cả người cậu loạng choạng suýt ngã xuống.
Đám quái vật bàng hoàng trước cơn rung chấn thình lình ấy, bản năng săn mồi khiến chúng đều ngẩng phắt đầu về cùng một hướng và đồng loạt phóng vút đi, cả con quái đang kiểm tra cái hang cũng theo phản xạ chạy theo đồng loại của mình.
Toàn bộ cái hố rung như lên cơn sốt.
Vô số tiếng kêu sốt sắng cửa 'Kẻ ngoại lai' ré lên và hàng trăm cái bóng đen phi vùn vụt qua cửa vào hang.
Mặt đất nồng lên mùi hăng, khói, hơi nhiệt cực cao cùng mùi khét lan tràn ra tứ phía khiến Kỳ Anh suýt nữa đã nôn oẹ.
Tuấn?!
Thằng bé đã làm cái gì vậy?!
Sau khoảng một, hai phút, cái đầu đen lấm tấm cát bẩn của Tuấn đã lấp ló ở ngoài cửa hang.
Nó bặm môi để kìm lại tiếng ho nghẹn, cẩn trọng bò bằng cả bốn chân đến bên cạnh Kỳ Anh.
Cậu lập tức hỏi nó ngay.
Kỳ Anh: [Em làm gì ngoài đó vậy?!]
"Em đã từng diệt một ổ trứng kiến ở sau nhà hồi còn nhỏ."
Nó cười.
['Nguyễn Anh Tuấn' đã chuyển 1270 xu cho tài khoản 'Hoàng Kỳ Anh']
Cậu mím môi, lắc đầu tỏ ý cậu nhóc hãy giữ lại số xu này nhưng Tuấn đã từ chối nhận lại.
"Em muốn xin lỗi vì đã lừa dối anh.
Hì hì."
Kỳ Anh: [Anh cảm ơn.
Nhưng mà thế này không ổn đâu Tuấn ơi...]
"Ớ?
Sao thế ạ?"
Còn chưa kịp nói gì thêm, một màn hình xanh đã đột ngột xuất hiện trước mặt họ.
['Ổ mẹ' đã bị đánh động!]
[Hiệu ứng từ sự kiện này đã khiến 'Chúa của Kẻ ngoại lai' tức giận!]
Tuấn: "..."
[Hệ thống cảnh báo!]
['Chúa của Kẻ ngoại lai' sẽ trở mình trong 15 phút sắp tới!]
[Tài khoản 'Nguyễn Anh Tuấn' đã đạt được thành tựu đầu tiên!]
[Thành tựu 'Lấy trứng chọi đá' đã được ghi lại!]
Nam Lý ở tận đẩu tận đâu trong cái hố này cũng hồn kinh gửi tin nhắn loạn xạ: [Oh my god!
Ai là người tạo ra phúc lợi này cho chúng ta thế?!
Anh còn chưa kịp rời khỏi hang của lũ quái vật mà!]
Tuấn: "Anh ơi!"
Kỳ Anh: [Chúng ta đi mau thôi.
Vị chúa này trước đây đã bị chọc tức một lần rồi, chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu.]
Kỳ Anh nhổ ra một ngụm máu mắc nghẹn trong cổ và chộp lấy cổ tay Tuấn, kéo cậu bé tiến về lối đi dẫn lên mặt đất nhưng những 'Kẻ ngoại lai' bị tiếng nổ thu hút đã sớm quay trở lại.
Nhân thời cơ Kỳ Anh không phòng bị, một con đã hét rú lên và húc ngã cậu xuống đất, trước khi nó kịp há miệng cắn nát mặt cậu, cậu đã dùng chính chiếc sừng trong tay đâm thủng họng của nó.
Tuấn ở bên cạnh cũng hợp sức đá bay cái xác quái vật đang co giật ra giúp Kỳ Anh nhưng sau đấy chính cậu bé cũng bị cái đuôi của một con quái nào đó xé rách một mảng trên cẳng tay.
"Cúi xuống!"
Một tiếng hô lớn dõng dạc vang lên, Kỳ Anh theo phản xạ nghiến răng túm lấy cổ áo Tuấn kéo cậu bé nằm bẹp xuống đất.
Trong đôi mắt mở to của cậu, một tràng đạn đùng đùng bắn tới đã xé toạc mặt và lớp giáp của lũ 'Kẻ ngoại lai' khiến chúng ngã ra như rạ.
Một số con may mắn thoát được khỏi loạt đạn cũng không tránh được nhát chém của một lưỡi kiếm ánh bạc ngay sau đó.
"Đứng lên đi, chúng ta không có thời gian nằm lì trên đất đâu."
Người thanh niên trẻ với cặp kính cận chợt đáp xuống bên cạnh Kỳ Anh và Tuấn, lạnh lùng nhìn xuống hai người họ.
Thanh kiếm mà anh ấy cầm trên tay chợt hoá thành một luồng sáng rực rỡ và biến dạng, hoá thành một quả bom sáng.
"Chạy mau!"
['Phạm Gia Phú' đang kích hoạt kỹ năng 'Chiến khí toàn thư' (lv2)]
Kỹ năng này giúp anh ấy biến một vật phẩm nào đó thành dạng vũ khí mà mình đã từng chạm vào và cho anh khả năng sử dụng thành thạo mọi loại vũ khí mà mình nhớ.
Với thuộc tính 'Cao thủ', không ai trong số họ có thể giỏi hơn Phú về mặt đấu cận chiến và cả tầm xa.
Kỳ Anh vội vã quay đầu đi, Tuấn bám ngay sau cậu, cả hai tiến về phía lối đi lên trên.
Đằng sau họ, một luồng sáng cực mạnh loé lên thắp sáng cả 'Ổ mẹ', âm thanh cực váng đầu thoát ra khiến bước chân của cậu run lên.
Từ đây mà Kỳ Anh vẫn có thể nghe thấy tiếng những 'Kẻ ngoại lai' thoảng thốt rú lên trong đau đớn.
[Còn 10:03 phút]
Cậu và Tuấn không dừng lại mà tin tưởng giao phó bên dưới cho Phú.
Chợt trán cậu chau lại.
Không chỉ đang nằm ở trong hố, mà vô số con quái vật đang lang thang ở trên mặt đất theo tiếng gọi của Chúa mà lũ lượt bay về.
So với trước kia, số lượng chúng kéo đến nhiều hơn gấp bội lần so với đám mà cậu đã từng thấy!
"Kỳ Anh!"
Nam Lý từ trong bóng tối thình lình hiện thân, anh ấy đá bay một toán quái vật đang lao về phía họ.
[Thuộc tính của 'Nguyễn Nam Lý: 'Người lính sắt đá']
['Nguyễn Nam Lý' đang kích hoạt kỹ năng 'Chung một chiến hào' (lv2)]
[Mô tả: Kỹ năng này giúp những thành viên trong cùng một đội chia sẻ cảm giác đau đớn với nhau]
Lập tức, cảm giác cơ thể của Kỳ Anh bỗng đỡ nặng nề hơn rất nhiều, tuy vết thương vẫn còn đó nhưng đã không còn quá chật vật như trước, Tuấn cũng được chia sẻ một phần, duy chỉ có Nam Lý suýt chút nữa đã vấp té vì đau.
"Trời đất!
Hai người làm cái gì để bản thân bị thương ghê thế hả?
Ối Kỳ Anh!
Nhóc xa anh mới có một ngày thôi mà sao đã thê thảm thế này?!
Tai của em đâu???"
Kỳ Anh theo phản xạ muốn mở miệng ra để nói nhưng cậu đã quên mất mình không còn lưỡi, môi vừa hé ra, một búng máu đang cố nén trong miệng cũng theo đó phun ra ngoài khiến Lý khiếp sợ hét toáng lên.
"Phía trước!"
Tuấn cảnh báo họ.
Một số 'Kẻ ngoại lai' lính canh đã kéo đến, không những thế, chúng còn gọi cả những 'Kẻ ngoại lai' có cấp bậc cao hơn.
Chúng là lũ quái vật có vòng bạc đeo trên cổ, không những thế, sau lưng chúng còn có vô số cánh tay người đâm qua bộ giáp và đan vào nhau, tạo thành một cái cánh rộng giúp chúng nâng người bay lên.
"Cái thể loại quái vật gì thế này?"
Kỳ Anh: [Chắc chắn chúng là tầng lớp đã ăn trên trăm người, kết hợp với cả chim và côn trùng.]
"Khó thế!
Cái lũ lợn ngoài không gian tham ăn này..."
Lý cằn nhằn rồi ngậm đầu ngón tay cái và trỏ trong miệng, dùng sức huýt một hiệu còi.
['Nguyễn Nam Lý' đang kích hoạt kỹ năng 'Tiếng gọi từ tuyến lửa' (lv1)]
['Hầu tước của Kẻ ngoại lai' đang kích hoạt kỹ năng 'Nhát đâm tử thần' (lv5)]
Những 'Hầu tước của Kẻ ngoại lai' bỗng đồng loạt sải cánh bay vút lên không trung và dàn thành hình chữ V.
Chúng bay càng lúc càng cao hơn, tiếp đó lơ lửng một thời gian ngắn trên không trung, Kỳ Anh nín thở, mở trừng mắt nhìn từng con từng con một đang rẽ gió đâm bổ xuống chỗ họ!
Chúng quá nhanh!
"Côn trùng có sợ lửa không nhỉ?"
Một người đàn ông từ miệng hố đáp xuống chỗ họ đứng, với ngọn đuốc trong tay, ông ta hít sâu vào một hơn, lồng ngực phồng lên đến cực hạn và ưỡn cong về phía trước.
Thuộc tính 'Diễn viên xiếc chuyên nghiệp'.
[Một 'tài khoản ẩn danh' đang kích hoạt kỹ năng 'Đùa với lửa' (lv3)]
Thêm một người nữa, một người nữa, và rất nhiều người nữa cùng xuất hiện trên mặt hố.
Họ đều đồng loạt sử dụng kỹ năng của mình.
[Một số lượng lớn 'tài khoản ẩn danh' đang kích hoạt kỹ năng 'Khuếch đại' (lv2)]
Ngọn lửa từ miệng của 'Diễn viên xiếc chuyên nghiệp' phun ra được mở rộng phạm vi.
Kỹ năng 'Khuếch đại' biến nó thành một chiếc lưới nhiệt dệt ra để bắt lấy những con mồi đang vun vút phi xuống.
Một số khuôn mặt Kỳ Anh có thể nhận ra, họ là rất ít người đã từng trú trong siêu thị mini nọ với cậu, còn một phần lớn còn lại cậu không biết danh tính.
Nhưng có một điểm chung là họ thuộc cùng một đội đồng hành với Nam Lý.
Không những thế, vô số nhóm người từ mọi hướng cũng đang đổ dần về phía cái hố này.
Kỳ Anh có cảm tưởng rằng mọi người sống sót trong thành phố này đều đang hiện diện tại đây.
Một số 'Hầu tước của Kẻ ngoại lai' không kịp dừng lại, vướng phải ngọn lửa và bị cháy xém mất một phần cơ thể, tuy nhiên chúng chỉ bị thương chứ không chết.
Có những con còn kịp bẻ lái bay ngược lại lên trên trời, nghiêng đầu quan sát những nhân loại đứng bên dưới.
Trước sự kinh ngạc và đề phòng của tất cả mọi người, chúng nhìn nhau như đang giao tiếp.
Cùng lúc đó, đôi tai Tuấn khẽ động đậy.
Cậu bé kéo lấy áo Kỳ Anh.
"Không ổn rồi anh ơi!"
Lý hỏi: "Sao thế?"
"Em nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng!
Chúng nói đã hết việc ở đây rồi!"
"Hả?"
Bấy giờ Lý mới muộn màng nhận ra những 'Kẻ ngoại lai' lính canh đang chiến đấu với họ từ lúc nào đã biến mất, kể cả những kẻ đang bay lượn trên trời cũng đã rút đi.
Những người dẫn đầu của nhóm người sống sót đuổi theo bọn chúng, trong khi đó một số người đã nhảy xuống hố và tiếp đất bên cạnh Lý, trên tay và đai lưng của họ dắt đầy đầu hoặc sừng của những 'Kẻ ngoại lai' cấp cao mà họ đã giết.
"Nam Lý, tôi nghe nói ở đây có rất nhiều 'Kẻ ngoại lai' và có Chúa ở trong đây.
Thế bọn chúng đâu rồi?"
"Chúng ta phải rời khỏi cái hố này ngay!"
Tuấn, cậu nhóc với cơ thể gầy yếu, cả gan xen ngang vào cuộc nói chuyện của họ và kêu lên.
"Chúng đang dụ ta đứng ở đây để làm mồi cho Chúa của chúng!"
"Ôi dào, thằng nhóc vô lễ này ở đâu ra thế?"
Một người đàn ông trưởng thành xoa cái cằm lún phún râu của mình, nhe hàm răng giả bằng vàng đe doạ Tuấn.
Vừa nói, ông ta vừa xoay đống nhãn cầu ánh vàng đeo lủng củng trên thắt lưng của mình ra khiến khuôn mặt cậu bé tái đi.
"Đây đều là của đống 'Kẻ ngoại lai' cấp cao mà hệ thống đã cảnh báo đấy.
Bọn nó yếu xìu à.
Ha ha ha.
Có gọi là chúa hay chát gì đó cũng đều chỉ là một bọn quái vật yếu ớt mà thôi.
Đúng không những người anh em!"
Rất rất nhiều người đi sau ông ta đều đồng thanh đáp lại, nhoẻn miệng cười lớn.
Trên người họ đều có áo giáp và vũ khí đáng gờm đáng giá hàng ngàn xu mua trong 'cửa hàng'.
Họ kết hợp với nhau giết quái vật săn xu, mua kỹ năng, vũ khí của hệ thống và chia đều cơ hội sở hữu cho các thành viên.
Đây chính là cách họ trở thành nhóm người sống sót mạnh nhất của thành phố này.
Kỳ Anh chắc chắn họ không chỉ mạnh mà còn rất điên, bởi vì những kẻ điên mới có thể thích nghi cực nhanh và bứt tốc với sự rung chuyển của Trái Đất.
Tuấn không nói gì nữa mà ôm lấy tay Kỳ Anh.
Nam Lý còn khuyên họ nên cẩn thận bởi vì họ chưa từng biết 'Chúa của Kẻ ngoại lai' này có hình dạng và sức mạnh thế nào, nhưng sau một hồi cũng bó tay không nói gì nữa.
"Chúng ta ra ngoài thôi."
"Những kẻ bỏ cuộc sẽ mất hết chiến lợi phẩm ngon đó.
A ha ha ha!"
"Kệ ông ta.
Chúng ta rời đi trước."
Phú từ trong hố đã kịp chạy đến bên Lý.
Lý tắt kỹ năng 'Tiếng gọi từ tuyến lửa' đi và kéo Kỳ Anh, Tuấn cùng 'Diễn viên xiếc chuyên nghiệp' nhảy ra khỏi cái hố hôi hám.
[Còn 1:22 phút]
"Chúng ta cần làm rõ xem tình hình hiện tại, năng lực của con quái vật và của đội chúng ta."
Vừa di chuyển ra xa khỏi cái hố, Lý đã nhìn những người đi cùng mình và nói ra câu đó.
Kỳ Anh đếm thì nhận ra có khoảng hơn hai mươi người đi cùng họ, hầu hết đều là những người khá khỏe mạnh và lành lặn, có cả nam cả nữ.
Nhờ thuộc tính 'Người lính sắt đá' mà Lý có thể ghi nhớ được hết tên cùng kỹ năng họ sở hữu.
"Tuấn, em có năng lực gì?"
Tuấn không đáp lại, thay vào đó, một tin nhắn gián tiếp nhảy lên trước mặt Lý.
Mặt khác, Tuấn cũng đang gửi tin cho Kỳ Anh.
Anh Tuấn: [Em đang chia sẻ thông tin thuộc tính của mình với anh ấy.
Anh nghĩ em có nên nói ra tất cả không?]
Kỳ Anh: [Em thấy mình có thể tin tưởng được anh Lý không?]
Tuấn im lặng rồi bấm môi gửi tin nhắn cho cậu.
Anh Tuấn: [Em đã từng đọc tâm trí của người này mấy lần...
Hầu như đều về mô hình robot, Ronaldo và MU...]
Kỳ Anh: [Ồ...
Tin tưởng được đấy.
Anh ấy quả là người tốt.]
Nam Lý đọc những tin nhắn mà Tuấn gửi đến rồi gật đầu.
Kỳ Anh có hơi bất ngờ khi anh ấy chợt nhìn chằm chằm vào mình, thì thầm hỏi nhỏ.
"Còn em thì sao?
Em có năng lực gì?"
Kỳ Anh: [Em không biết.]
"Hả?"
Lý ngẩn ngơ: "Ô, em không biết cách xem ở trong 'Bảng trạng thái' sao?
Chỉ cần mở màn hình xanh của em ra và..."
Kỳ Anh: [Em nhìn rồi, nhưng không có.]
Lý mở to mắt nhìn tin nhắn mà cậu gửi đến.
Kỳ Anh: [Em không có thuộc tính.]
[BẢNG TRẠNG THÁI]
Tên: Trống | Tuổi: Trống | Tôn giáo: Trống
HP: Trống | MP: Trống | Trạng thái: Trống
Chỉ số: Trống
Thuộc tính: Trống
Kỹ năng: Trống
Điểm tiềm năng: Trống
Thành tựu: Trống
Chẳng biết từ lúc nào, mọi thông tin về cậu đều biến mất, thay vào đó là một từ 'Trống' trơ trọi.