Cập nhật mới

Khác (BL) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405930615-256-k85770.jpg

(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Tác giả: trandohaivan108
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện này hơi ngược anh em nhé, cảnh báo trước khi đọc ròi đó.
mik sẽ cho mn chọn đoạn kết nha (tại truyện này mik cho HE hay BE thì chắc chắn sẽ có người phán xét).

CỐT TRUYỆN:
Lục Hàn và An Nhiên từng là đôi bạn thân khiến ai cũng ngưỡng mộ.

Một kẻ lầm lì, giàu có; một người rực rỡ, ấm áp.

Nhưng đằng sau những con số tài chính nghìn tỷ, Lục Hàn là một sát nhân với đôi tay vấy máu.

Ngày An Nhiên phát hiện ra bí mật kinh hoàng ấy và thốt lên: "Chúng ta kết thúc tình bạn này đi", thế giới của hắn sụp đổ.

Hắn không khóc, không cầu xin.

Hắn chỉ lặng lẽ dùng đôi tay từng vuốt tóc cậu để xiềng xích cậu lại: "Em nói chúng ta là bạn thân nhất mà?

Bạn thân thì phải ở bên nhau mãi mãi chứ... cho dù là ở địa ngục."

Mỗi ngày, tiếng dao sắc lạnh và tiếng thét của nạn nhân trở thành bản nhạc nền cho cuộc sống của An Nhiên.

Hắn ôm cậu, dịu dàng như người tình, nhưng ánh mắt lại lạnh tanh như một bóng ma.

Cậu càng vùng vẫy, hắn càng siết chặt.

Cậu càng khóc lóc, hắn càng muốn nhuộm màu tuyệt vọng lên đôi mắt trong trẻo ấy.



nguoc​
 
(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Chương 1 - Kết thúc?


Căn biệt thự rộng lớn nằm biệt lập trên đồi cao luôn chìm trong không gian tĩnh mịch, thứ mùi của tiền bạc và sự cô độc hòa quyện vào nhau.

Sau khi mẹ Lục Hàn qua đời, hắn kế thừa tất cả: từ những công ty tài chính nghìn tỷ cho đến những "hợp đồng ngầm" đẫm máu.

Hắn sống như một cỗ máy được lập trình sẵn, ít nói, thông minh đến mức cực đoan và hoàn toàn không có cảm xúc với thế giới bên ngoài.

Ngoại trừ một người.

An Nhiên là nhân viên của một tiệm tạp hóa nhỏ ở cuối phố.

Cậu giống như một nhành cỏ dại đầy sức sống, cứ thế len lỏi vào cuộc đời u tối của Lục Hàn từ cấp 2.

Lục Hàn thích cái cách An Nhiên cười, thích sự nhiệt tình có phần ngốc nghếch của cậu.

Hắn giấu kín thân phận thật, chỉ xuất hiện trước mặt cậu như một người bạn thân giàu có nhưng trầm mặc.

Nhưng sự kiên nhẫn của Lục Hàn có giới hạn.

Hắn không muốn chỉ là "bạn thân".

Chiều hôm đó, An Nhiên ghé qua nhà Lục Hàn để đưa vài món đồ dùng mà hắn nhờ cậu mua hộ.

Vì đã quá quen thuộc với nơi này, cậu đi thẳng vào phòng làm việc của hắn.

"Lục Hàn, đồ của cậu..."

Câu nói của An Nhiên nghẹn lại giữa chừng.

Giữa phòng làm việc sang trọng, Lục Hàn đang thản nhiên ngồi trên ghế sofa.

Trên người hắn là chiếc sơ mi trắng đắt tiền, nhưng trước mặt hắn, một người đàn ông trung niên đang bị trói nghiến trên ghế, miệng bị bịt kín bằng băng dính, đôi mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng.

Lục Hàn không hề bất ngờ khi thấy An Nhiên.

Hắn chậm rãi cầm lấy con dao găm bạc trên bàn, ánh thép lóe lên sắc lạnh.

Trước mặt người bạn thân nhất của mình, hắn dứt khoát vung tay.

Một đường sắc lẹm.

Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng sơ mi trắng của Lục Hàn.

An Nhiên lùi lại, túi đồ trên tay rơi xuống sàn, lăn lóc.

Cậu không tin vào mắt mình.

Người bạn trầm tĩnh, ít nói của cậu vừa tước đoạt một mạng người một cách thản nhiên như thể đang cắt một tờ giấy.

"Lục Hàn... cậu... cậu đang làm gì thế?"

- Giọng An Nhiên run rẩy đến lạc đi.

Lục Hàn đặt con dao xuống, thong thả lấy khăn giấy lau đi vệt máu bắn trên má.

Hắn nhìn cậu, ánh mắt vẫn phẳng lặng như hồ nước chết:

"Hắn ta dám ăn chặn tiền của công ty mẹ tôi để lại.

Phải xử lý thôi."

"Cậu đang giết người đấy!"

- An Nhiên hét lên, nước mắt trào ra vì kinh hoàng - "Tôi nghĩ chúng ta nên kết thúc tình bạn này đi.

Tôi sẽ đi báo cảnh sát..."

Chưa kịp dứt lời, An Nhiên đã quay đầu bỏ chạy.

Nhưng cậu làm sao thoát khỏi một kẻ đã quen với việc săn đuổi?

Lục Hàn chỉ mất vài bước để bắt kịp cậu.

Hắn tóm lấy gáy An Nhiên, ép mạnh cậu vào bức tường lạnh lẽo.

Bàn tay hắn, vẫn còn vương hơi nóng của máu, bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của mình.

"Kết thúc sao?"

- Lục Hàn khẽ cười, một nụ cười khiến An Nhiên lạnh sống lưng - "Nhiên Nhiên, em nghĩ tôi cho em bước vào cuộc đời tôi bấy lâu nay là để em nói câu 'kết thúc' sao?"

"Thả tôi ra!

Đồ điên!"

"Đúng, tôi điên rồi."

- Lục Hàn thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng hổi đầy ám ảnh - "Tôi đã nhịn nhường em quá lâu rồi.

Từ giờ, em không cần phải đi làm ở tiệm tạp hóa đó nữa.

Thế giới của em, chỉ cần có tôi là đủ."

An Nhiên cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ, rồi tầm mắt cậu mờ dần.

Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu vẫn thấy Lục Hàn đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ, đôi bàn tay đẫm máu nhẹ nhàng vuốt ve tóc cậu như vuốt ve một món đồ chơi quý giá.

_________________________________________________________

ê, bây muốn biết ý tưởng mà t nghĩ ra truyện này khum.

do t mơ thấy á, nhưng khác là thay vì là bot thì nv đó là t.

đm kinh vl, bây ko bt đâu, trong cái giấc mơ đó chi tiết đến mức đến t còn sợ mà (đc cái t muốn quay lại giấc mơ đó để xem sau khi kill t thì nó lm j).

bây muốn biết chi tiết giấc mơ đó ko, để chap sau t kể
 
(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Chương 2 - Âm thanh của sự tuyệt vọng


Cơn đau đầu buốt nhói khiến An Nhiên từ từ tỉnh lại.

Cậu nheo mắt trước ánh đèn chùm lộng lẫy phía trên trần nhà.

Cảm giác đầu tiên không phải là sự êm ái của chiếc đệm đắt tiền, mà là một thứ gì đó nặng nề, lạnh ngắt đang siết lấy cổ chân trái.

Keng...

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên khi cậu vừa cử động.

An Nhiên kinh hoàng nhìn xuống: một sợi xích bằng vàng tinh xảo nối cổ chân cậu với chân giường lớn.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng nói của Lục Hàn vang lên từ phía góc phòng.

Hắn đã thay một bộ đồ ở nhà bằng lụa đen, gương mặt sạch sẽ, trên tay cầm một chiếc khăn lông trắng đang tỉ mỉ lau từng kẽ của một con dao găm nhỏ.

Dưới chân hắn, một gã đàn ông khác đang bị trói gập người, miệng bị nhét giẻ, toàn thân co giật vì sợ hãi.

"Lục Hàn... làm ơn, thả tôi ra..."

- An Nhiên bật khóc, cậu cố lùi lại phía sau nhưng sợi xích kéo căng khiến cổ chân đau rát.

Lục Hàn không trả lời.

Hắn đứng dậy, bước đến gần gã đàn ông kia.

Trước mặt An Nhiên, hắn thản nhiên rạch một đường dài trên cánh tay nạn nhân.

Tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng gã đàn ông và tiếng máu rơi xuống sàn nhà tạo thành một bản nhạc kinh hoàng.

"Nhìn đi, Nhiên Nhiên."

- Lục Hàn nhìn cậu, ánh mắt vẫn phẳng lặng như mặt nước chết - "Kẻ này đã cố tình lừa gạt tiền của những người nghèo.

Tôi đang thực thi công lý thay em đấy."

An Nhiên run rẩy che tai lại, gào lên:

"Không!

Đó không phải công lý!

Cậu là quỷ dữ!

Lục Hàn, nghe tôi nói đi, cậu còn trẻ, cậu thông minh như vậy... dừng lại đi mà.

Nếu cậu thả tôi ra, tôi hứa sẽ không báo cảnh sát, tôi sẽ giúp cậu đi điều trị tâm lý... làm ơn..."

Lục Hàn dừng tay.

Hắn bước về phía giường, đôi giày da dẫm lên vệt máu đỏ tươi rồi để lại những dấu chân đầy ám ảnh trên tấm thảm trắng.

Hắn leo lên giường, vươn tay kéo An Nhiên vào lòng.

Hành động của hắn vô cùng dịu dàng, như thể cậu là một báu vật dễ vỡ.

Hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc.

Nhưng An Nhiên chỉ cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, vì dù hành động có ấm áp đến đâu, đôi mắt hắn khi nhìn vào hư không vẫn lạnh tanh, không một chút cảm xúc.

"Điều trị?"

- Hắn khẽ cười, giọng nói trầm đục - "Nhiên Nhiên, em vẫn chưa hiểu sao?

Thế giới này vốn dĩ là một lò mổ.

Mẹ tôi đã dạy tôi cách cầm dao từ khi tôi biết chữ.

Tôi không bệnh, tôi chỉ đang sống đúng với bản chất của mình thôi."

"Cậu giết người trước mặt tôi...

để làm gì chứ?"

- An Nhiên thổn thức, hai tay bám chặt lấy vai áo hắn, cố gắng tìm kiếm một chút nhân tính còn sót lại.

Lục Hàn nâng cằm cậu lên, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình.

"Để em sợ.

Để em biết rằng nếu em bước ra khỏi cánh cửa kia, bất cứ ai chạm vào em cũng sẽ có kết cục như kẻ dưới đất kia.

Tôi muốn em hiểu rằng... chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới được an toàn."

Cậu chửi mắng hắn là kẻ điên, cậu dùng những lời lẽ nặng nề nhất để nguyền rủa sự tàn ác của hắn.

Nhưng đáp lại sự phẫn nộ của An Nhiên chỉ là cái ôm ngày càng siết chặt và ánh nhìn vô hồn của Lục Hàn.

Đối với hắn, sự gào thét của cậu giống như một loại gia vị khiến sự chiếm hữu này thêm phần thú vị.

Lục Hàn buông cậu ra, thong thả quay lại chỗ nạn nhân đang hấp hối.

Hắn cầm con dao lên, đôi mắt liếc nhìn An Nhiên đầy cảnh cáo:

"Đừng nhắm mắt.

Tôi muốn em nhìn kỹ...

đây là cái giá của sự phản bội."

Tiếng lau dao sột soạt lại vang lên, hòa lẫn với tiếng khóc tuyệt vọng của An Nhiên trong căn phòng lộng lẫy đầy mùi máu.

Sau khi "xử lý" xong nạn nhân, Lục Hàn thản nhiên vào phòng tắm rửa sạch mùi máu.

Khi hắn trở ra, trên người là một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh đen phẳng phiu, tóc còn hơi ẩm, trông hắn giống một quý ông lịch lãm hơn là một kẻ vừa lấy đi mạng sống của người khác.

Hắn vỗ tay hai cái, cánh cửa phòng bật mở.

Một vài người hầu mặc đồng phục đen, mặt mày cúi gằm không dám ngước lên, nhanh chóng đẩy vào một chiếc xe chứa đầy những món ăn tinh tế và rượu vang đỏ đắt tiền.

Kinh tởm hơn cả, họ dọn bàn ngay giữa phòng, chỉ cách thi thể lạnh lẽo vừa rồi vài bước chân.

"Nhiên Nhiên, lại đây.

Em chưa ăn gì từ chiều rồi."

- Lục Hàn dịu dàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của An Nhiên, kéo cậu ngồi xuống ghế.

An Nhiên nhìn đĩa bít tết đỏ hồng được rưới nước sốt đậm đặc trên bàn, rồi lại nhìn vũng máu chưa kịp lau sạch dưới chân.

Cậu cảm thấy dạ dày mình nhào lộn, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.

"Lục Hàn... cậu... cậu ép tôi ngồi ăn ở đây sao?

Bên cạnh... một cái xác?"

- An Nhiên thều thào, gương mặt không còn một giọt máu.

Lục Hàn thong thả cắt một miếng thịt, cử chỉ quý tộc và chuẩn xác.

Hắn đưa miếng thịt lên môi An Nhiên:

"Ăn đi.

Đây là loại thịt bò ngon nhất mà tôi đặt riêng cho em.

Đừng để tâm đến những thứ không đáng có.

Hắn ta chỉ là một đống rác thôi."

"Cậu là đồ biến thái!

Tôi không ăn!

Thả tôi ra!"

- An Nhiên gạt tay hắn ra, khiến miếng thịt rơi xuống sàn nhà, lăn vào vũng máu của nạn nhân.

Không khí đông cứng lại.

Ánh mắt Lục Hàn sầm xuống, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng.

Hắn không nổi giận, không quát tháo, nhưng áp lực tỏa ra khiến An Nhiên thấy khó thở.

Hắn đặt dao nĩa xuống, rút khăn ăn lau khóe miệng một cách chậm rãi, rồi bất ngờ vươn tay bóp chặt lấy hai bên má của An Nhiên, ép cậu phải há miệng ra.

"Tôi đã rất dịu dàng với em rồi, Nhiên Nhiên.

Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."

Hắn rót một ly rượu vang đỏ, nhưng không uống mà đổ từ từ lên đầu cậu.

Chất lỏng màu đỏ sẫm chảy dọc theo trán, làm bết bát những sợi tóc tơ và thấm vào áo sơ mi của cậu.

An Nhiên khóc nấc lên, những giọt nước mắt hòa lẫn với rượu vang cay nồng.

"Nhìn hắn đi."

- Lục Hàn ép đầu cậu quay về phía thi thể - "Hắn chết vì đã làm trái ý tôi.

Em muốn là người tiếp theo sao?

Hay em muốn tôi ra ngoài kia, tìm những người ở tiệm tạp hóa của em... từng người một..."

"Đừng!

Xin cậu...

đừng đụng đến họ!"

- An Nhiên hoảng loạn hét lên.

Cậu biết Lục Hàn nói là làm.

Hắn có tiền, có quyền và có cả sự tàn nhẫn để xóa sổ bất cứ ai.

"Vậy thì ngoan ngoãn ăn đi.

Chỉ cần em ngoan, tôi sẽ yêu thương em nhất trên đời."

Lục Hàn lại cắt một miếng thịt khác, lần này An Nhiên không dám phản kháng nữa.

Cậu run rẩy há miệng, nuốt miếng thịt mà cảm giác như đang nuốt chính sự tự tôn và linh hồn của mình.

Vị giác của cậu tê liệt, chỉ còn lại mùi sắt gỉ nồng nặc và ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo của Lục Hàn đang chăm chú quan sát cậu.

Khi bữa tối kết thúc, Lục Hàn bế cậu lên giường, ôm chặt cậu vào lòng như ôm một con búp bê vải.

Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm:

"Nhiên Nhiên, em thấy không?

Chỉ có tôi mới chăm sóc em tốt như vậy."

An Nhiên nằm bất động, đôi mắt nhìn trân trân vào bóng tối.

Cậu nhận ra, Lục Hàn không chỉ muốn giam cầm thân xác cậu, mà hắn đang từng bước bẻ gãy ý chí, biến cậu thành một phần trong bóng tối của hắn.

______________________________________________

chap này hơi dài

đây, để t kể cho bây nghe về cái giấc mơ của t:

giấc mơ bắt đầu với khu trạm xá đối diện nhà tao, nhưng lại hiện ra trong trạng thái cũ nát, phủ đầy rêu phong.

Lúc đó, t gặp một tk bạn khác giới tên là Lucas (hoặc David j đó) – một tk sát nhân trông cx đẹp trai (đối vs 1 con bisexual như t) nhưng mang tâm lý vặn vẹo do quá khứ bất hạnh, bị bỏ rơi và bắt nạt

trong giai đoạn đầu, t đứng ở góc nhìn thứ ba (người xem) quan sát chính bản thân mình trong tương lai (có vẻ như vậy) biết rõ tội ác của hắn nhưng vẫn kiên trì, cố chấp khuyên hắn hoàn lương (xàm l vãi)

sau đó, hắn liên tục giết hại những cô gái trẻ vào trạm xá để chụp ảnh (t tính vt là tham quan đấy) rồi chặt đầu họ treo lên làm chiến lợi phẩm.

Khi đó t (bản thân của tương lai) cảm thấy vô vọng và chấm dứt tình bạn này, rồi tk đó lên cơn dại và ghen cái mịa j đó (t cảm nhận đc vậy).

T (tương lai) cố gắng ngăn cản hai cô gái trẻ đi vào trạm xá nhg ko thành; một trong hai cô gái gọi t là "chị dâu" (đcm, kinh vãi) và bị hắn sát hại ngay trước mắt, khiến bạn rơi vào cuộc truy đuổi gắt gao

sau khi tỉnh giấc giữa chừng và ngủ lại, giấc mơ tiếp nối nhưng t không còn là người quan sát mà đã thực sự nhập vai vào chính mình (tương lai), bị bắt đưa vào đau đó như phòng phẫu thuật và bị chính tk cha đó giết

=>bài học: đừng bao giờ lm mấy con thánh nữ thiện lương

đáng chú ý, khi dậy t ko có cảm xúc j ngoài tò mò muốn mơ lại để chứng kiến xem tk đó lm j sau khi kill t =)))
 
(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Chương 3 - Anh dâu!?


Cơ hội đến với An Nhiên vào một buổi chiều khi Lục Hàn phải chủ trì một cuộc họp khẩn cấp của tập đoàn tài chính.

Có lẽ vì quá tự tin vào sự khuất phục của cậu sau bữa tối kinh hoàng đó, hoặc vì vội vàng, hắn đã để quên chiếc thẻ từ vạn năng trên bàn làm việc gần giường.

Tiếng xích kêu keng nhẹ nhàng khi An Nhiên cố sức với tay.

Cậu dùng hết sức bình sinh, chịu đựng cơn đau ở cổ chân để kéo chiếc thẻ về phía mình.

Tít.

Sợi xích vàng bật mở.

Cảm giác nhẹ bẫng ở chân không khiến An Nhiên vui mừng, mà chỉ khiến cậu thêm hoảng loạn.

Cậu chạy nhanh ra phía cửa, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nhưng ngôi nhà này là một mê cung.

Thay vì tìm thấy lối thoát ra cổng chính, An Nhiên lại đi lạc vào một dãy hành lang dài hun hút ở phía sau khu biệt thự, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới.

Càng đi sâu, mùi hóa chất nồng nặc càng bốc lên.

Cậu dừng lại trước một căn phòng có lớp kính dày.

Bên trong không phải là phòng ngủ, mà là những buồng giam nhỏ được ngăn cách một cách sạch sẽ đến đáng sợ.

"Cứu... cứu tôi với..."

Một giọng nói thều thào vang lên.

An Nhiên giật mình nhìn vào.

Bên trong là những người đàn ông có, phụ nữ có, trông họ đều tàn tạ, ánh mắt thất thần.

Khi thấy bóng người thấp thoáng qua lớp kính, một gã thanh niên đang bị băng bó trắng toát cả cánh tay lết lại gần, nhìn thấy gương mặt An Nhiên qua ánh đèn mờ.

"Anh... anh là người mà đại ca hay nhìn qua điện thoại đúng không?"

- Gã thanh niên thều thào, đôi mắt lộ ra vẻ cầu khẩn - "Anh dâu... tôi lạy anh... anh nói với đại ca một tiếng, tha cho tôi đi.

Tôi lỡ làm mất một lô hàng thôi mà... làm ơn, anh dâu!"

An Nhiên bàng hoàng, cậu lùi lại phía sau, lắp bắp:

"Anh... anh gọi tôi là gì?

Tôi không phải..."

"Anh dâu!

Chỉ có anh mới khuyên được hắn thôi!"

- Một người phụ nữ ở buồng bên cạnh cũng lao sát vào cửa kính, gương mặt hốc hác đầy vết bầm tím - "Hắn giết người như ngóe, nhưng mỗi khi nhìn ảnh của anh, hắn lại dừng tay.

Anh dâu, cứu chúng tôi với!"

________________________________________________________________

*ngoé: là 1 loài động vật lưỡng cư nhỏ, cùng họ với ếch, nhái; sống ở các vùng ẩm ướt như đồng ruộng, ven suối và thường được bắt làm thực phẩm dân dã ở Việt Nam, phổ biến nhất với các món như ngóe ôm măng.

*Thành ngữ "giết người như ngóe" xuất phát từ việc ngóe là con vật yếu ớt, dễ bị bắt, để chỉ hành động giết hại bừa bãi những kẻ yếu thế hơn.

________________________________________________________________

Tiếng gọi "Anh dâu" vang lên liên hồi từ những căn buồng tối tăm.

Những con người này, có lẽ là thuộc hạ dưới trướng hoặc những đối tác làm ăn thất bại của Lục Hàn, họ xem An Nhiên như một "vị thánh" có khả năng cảm hóa con quỷ dữ.

Sự thật này khiến An Nhiên buồn nôn.

Cậu không phải anh dâu của họ, cậu là tù nhân!

Hóa ra bấy lâu nay, trong khi cậu nghĩ mình và hắn là bạn thân, thì hắn đã dùng camera để theo dõi cậu, biến cậu thành một biểu tượng kỳ quái trong thế giới đẫm máu của hắn.

"Tôi... tôi không cứu được ai cả... tôi cũng đang chạy trốn..."

- An Nhiên bật khóc, cậu quay đầu định chạy tiếp thì một bóng đen cao lớn đã đứng chắn ngay lối đi.

Lục Hàn đứng đó, áo vest vắt trên tay, đôi mắt sâu hoắm nhìn cậu một cách trìu mến nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Hắn không hề tức giận khi thấy cậu trốn ra, trái lại, hắn chậm rãi đi tới, vòng tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của An Nhiên từ phía sau.

"Nhiên Nhiên, em thấy không?

Mọi người ở đây đều rất kính trọng em."

Hắn nhìn vào những kẻ đang van xin trong buồng giam, ánh mắt đột ngột biến thành lưỡi dao sắc lạnh khiến tất cả im bặt, không ai dám ho một tiếng.

"Cậu... cậu nhốt họ ở đây sao?

Lục Hàn, cậu không còn là con người nữa rồi!"

- An Nhiên gào lên, cố gắng vùng vẫy.

Lục Hàn cúi xuống, hôn lên vành tai cậu, giọng nói dịu dàng đến cực điểm:

"Họ gọi em là anh dâu, tôi rất thích.

Nhưng vì em đã không ngoan mà bỏ trốn... nên hôm nay, những kẻ đã nói chuyện với em, tôi sẽ cắt lưỡi bọn chúng.

Để lần sau, họ biết rằng không được dùng lời nói dơ bẩn làm phiền em."

An Nhiên sững sờ.

Cậu vừa gián tiếp hại họ?

Sự khó xử, hối hận và sợ hãi bóp nghẹt lấy trái tim cậu.

Cậu không biết phải trả lời thế nào, không biết phải cứu họ ra sao.

Lục Hàn bế bổng cậu lên, thản nhiên đi về phía phòng ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Về thôi, 'anh dâu' của tôi.

Em cần phải bị phạt vì tội không nghe lời."

________________________________________________________________

hết cứu bé Nhiên =))) bây cầu bé Nhiên an ổn ik

nói trước là bộ này ko ngọt đâu đấy, có khi còn ngược nặng cơ

t cảnh báo trước rồi đấy, đứa nào vẫn cố chấp đọc thì tự chịu
 
(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Chương 4 - Giá trị sự tự do


An Nhiên bị ném xuống chiếc ghế bành bọc da giữa một căn phòng lạnh lẽo dưới tầng hầm.

Lục Hàn không dùng xích, nhưng hai gã thuộc hạ to lớn đứng canh gác khiến cậu không thể nhúc nhích.

Phía trước mặt cậu, 2 người trong buồng giam lúc nãy – bao gồm cả gã thanh niên và người đàn bà đã gọi cậu là "anh dâu" – đang quỳ rạp dưới sàn, tay chân bị trói chặt.

"Lục Hàn... tôi xin cậu... tôi không trốn nữa, tôi sẽ ngoan mà!

Cầu xin cậu đừng làm hại họ!"

- An Nhiên khóc nghẹn, cậu cố nhào tới chỗ Lục Hàn nhưng bị thuộc hạ cản lại.

Lục Hàn thong thả tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên bàn, chậm rãi xắn tay áo sơ mi.

Hắn cầm một chiếc kìm y tế lên, nhìn chúng dưới ánh đèn vàng vọt rồi quay sang nhìn An Nhiên bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.

"Nhiên Nhiên, em phải hiểu một quy tắc: Ở đây, chỉ có tôi mới được phép nghe giọng nói của em.

Họ dám dùng lời lẽ bẩn thỉu để cầu xin em, tức là họ nghĩ em có quyền năng cao hơn tôi.

Đó là một sai lầm."

Hắn tiến đến chỗ gã thanh niên đầu tiên.

Không một chút do dự, Lục Hàn bóp mạnh hàm gã, ép gã phải há miệng ra.

"Không!!!

Lục Hàn, dừng tay lại!"

- An Nhiên thét lên, cậu bịt chặt mắt mình lại, toàn thân run rẩy.

"Mở mắt ra nhìn đi, Nhiên Nhiên."

- Giọng Lục Hàn vang lên, trầm thấp và đầy tính ra lệnh - "Nếu em nhắm mắt, tôi sẽ cắt từng ngón tay của bọn chúng thay vì chỉ cắt lưỡi.

Em muốn họ đau đớn hơn sao?"

An Nhiên nức nở, cậu buộc phải bỏ tay ra, trừng mắt nhìn cảnh tượng hãi hùng trước mặt.

Tiếng kim loại va chạm, tiếng máu rơi xuống sàn, và tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn tột cùng của nạn nhân vang dội khắp căn phòng kín.

Lục Hàn làm việc đó với một gương mặt hoàn toàn không cảm xúc.

Hắn lau vết máu bắn trên tay áo, rồi tiến lại gần An Nhiên, bàn tay hắn luồn vào tóc cậu, ép cậu nhìn vào những chiếc lưỡi nằm trơ trọi trên khay bạc.

"Em thấy chưa?

Vì em bỏ trốn, nên họ mới mất đi tiếng nói.

Tự do của em luôn có một cái giá, và cái giá đó thường được trả bằng máu của kẻ khác."

Hắn ôm lấy An Nhiên, kéo cậu vào lòng.

Lúc này, ánh mắt hắn lại trở nên ấm áp lạ kỳ, hắn hôn nhẹ lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cậu.

"Em còn muốn trốn nữa không?

Nếu lần sau em chạy, tôi sẽ không chỉ cắt lưỡi họ đâu.

Tôi sẽ bắt đầu với những người hàng xóm ở phố của em, hoặc bà chủ tiệm tạp hóa mà em hay kể...

Em muốn ai là người tiếp theo?"

An Nhiên hoàn toàn suy sụp.

Cậu không còn sức để chửi mắng, cũng chẳng còn sức để van xin.

Cậu chỉ có thể nấc lên từng cơn trong lồng ngực lạnh lẽo của kẻ sát nhân.

Cậu nhận ra, mỗi bước chân cậu định bước ra ngoài thế giới kia đều sẽ được lót bằng xác người.

Lục Hàn đã thành công trong việc biến sự lương thiện của cậu thành xiềng xích nặng nề nhất.

"Tôi... tôi sẽ không trốn nữa..."

- An Nhiên thều thào, đôi mắt cậu dần trở nên trống rỗng, mất đi ánh sáng tinh nghịch vốn có.

Lục Hàn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện.

Hắn bế cậu lên, bước đi trên sàn nhà đầy máu một cách thản nhiên.

"Ngoan lắm.

Chỉ cần em ngoan, tôi sẽ là người bạn tốt nhất, người tình tuyệt vời nhất của em."

Hắn đưa cậu về phòng, dịu dàng tắm rửa cho cậu, thay cho cậu bộ đồ ngủ mềm mại nhất.

Nhưng mỗi khi Lục Hàn chạm vào da thịt, An Nhiên lại rùng mình như thể bị một loài bò sát máu lạnh lướt qua.

Cậu đã bị nhốt trong cái lồng này, không chỉ bằng sợi xích vàng, mà bằng một bóng ma tâm lý mang tên Lục Hàn.

__________________________________________________________

oi, 1 ngày 2 chap 🙂))
 
(Bl) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
Chương 5 -


Một tháng kể từ đêm kinh hoàng ở tầng hầm, biệt thự của Lục Hàn chìm trong một sự im lặng đáng sợ.

An Nhiên không còn khóc lóc, không còn van xin, cũng không còn dùng những lời lẽ nặng nề để chửi mắng Lục Hàn.

Cậu sống như một bóng ma trong căn phòng lộng lẫy.

Mỗi ngày, cậu ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu vườn đầy hoa hồng trắng, nhưng đôi mắt lại không hề tiêu cự.

Cậu ăn khi hắn đút, ngủ khi hắn ôm, để hắn làm bất cứ điều gì trên cơ thể mình mà không phản kháng.

Lục Hàn đứng ở cửa phòng, nhìn nhành cỏ dại tươi tắn ngày nào giờ đã héo úa thành một bông hoa giấy không sức sống.

Hắn tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu.

"Nhiên Nhiên, hôm nay em muốn đi dạo không?

Tôi sẽ đưa em ra vườn."

An Nhiên không quay đầu lại, giọng nói mỏng manh như khói:

"Tùy cậu."

Lục Hàn nhíu mày.

Hắn ghét 2 từ này.

Hắn muốn sự tinh nghịch của cậu, muốn sự sống động, thậm chí là sự căm ghét cuồng nhiệt của cậu, chứ không phải là một cái xác không hồn như thế này.

Hắn xoay người cậu lại, bóp nhẹ cằm để ép cậu nhìn vào mắt mình.

"Em đang giận tôi sao?

Em im lặng như vậy là đang trừng phạt tôi?"

An Nhiên vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt trống rỗng:

"Tôi không dám.

Chẳng phải cậu muốn tôi ngoan ngoãn sao?

Tôi đang làm theo ý cậu mà."

Lục Hàn cảm thấy lồng ngực mình dâng lên một sự bực bội lạ lùng.

Hắn đã có được cậu, xích được cậu, nhưng hắn lại thấy mình đang dần mất đi "An Nhiên" thực sự.

Hắn nở một nụ cười vặn vẹo:

"Được, nếu em thích đóng vai búp bê, tôi sẽ giúp em tìm lại cảm xúc."

Chiều hôm đó, Lục Hàn đưa An Nhiên xuống một căn phòng đặc biệt ở phía Tây biệt thự.

Căn phòng này không có máu, không có mùi hóa chất, mà đầy những món đồ chơi cũ kỹ, những tấm ảnh hoen ố.

Giữa phòng là một người đàn ông trung niên đang bị trói trên ghế, miệng bị bịt kín.

Khi thấy An Nhiên, gã đó trợn trừng mắt, ú ớ kêu lên.

An Nhiên hơi khựng lại.

Gương mặt này... rất quen.

Đó là gã đàn ông thường xuyên say xỉn, kẻ từng cầm đầu nhóm thanh niên bắt nạt Lục Hàn ở trường cấp ba, cũng là kẻ đã bị đổ oan cho một vụ trộm mà thực chất là do chính mẹ của Lục Hàn dàn dựng để loại bỏ những kẻ làm phiền con trai mình.

"Nhìn đi, Nhiên Nhiên.

Đây là kẻ đã từng khiến tôi phải quỳ dưới mưa, kẻ đã từng giẫm lên hộp cơm em tặng tôi."

- Lục Hàn vừa nói vừa chậm rãi lấy ra một bộ kim châm sắc nhọn - "Tôi đã giữ hắn lại 10 năm nay, chỉ để chờ ngày em nhìn thấy hắn trả giá."

Lục Hàn đâm một cây kim vào bắp tay gã đàn ông, gã rú lên trong đau đớn.

Hắn nhìn An Nhiên, chờ đợi một sự hoảng sợ hay một lời khuyên như mọi khi.

Nhưng không, An Nhiên chỉ nhìn cảnh đó một cách vô cảm.

Lục Hàn bỗng dừng lại, hắn tiến đến sát An Nhiên, đưa bàn tay đầy sát khí vuốt ve gò má cậu.

"Vẫn không có phản ứng sao?

Vậy chúng ta đổi trò chơi nhé."

Hắn đưa con dao cho An Nhiên, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, ép cậu cầm lấy chuôi dao nhọn.

"Hắn đã làm hại tôi, người bạn thân nhất của em.

Em không muốn trả thù sao?

Chỉ cần một nhát thôi, em sẽ thấy cảm giác của sự quyền lực.

Em sẽ hiểu tại sao tôi lại yêu thích nó đến thế."

"Tôi không làm."

- An Nhiên thều thào, cố buông tay nhưng Lục Hàn siết quá chặt.

"Nếu em không đâm hắn, tôi sẽ đâm vào chính mình."

- Lục Hàn nói, giọng điệu điên cuồng.

Hắn xoay mũi dao lại, hướng thẳng vào tim mình, đôi mắt lạnh tanh nhìn cậu - "Em chọn đi.

Hắn chết, hay tôi bị thương?"

Đôi đồng tử của An Nhiên rung động dữ dội.

Lục Hàn đang dùng chính mạng sống của mình để ép cậu phải nhuốm máu.

Hắn biết cậu vẫn còn một chút lòng trắc ẩn cuối cùng dành cho người bạn thuở nhỏ của mình.

Lục Hàn cười khẽ, ép mũi dao lún sâu vào lớp áo sơ mi trắng của hắn, máu bắt đầu thấm ra một chấm nhỏ.

"Nào, chọn đi Nhiên Nhiên."
 
Back
Top Bottom