Cơn đau đầu buốt nhói khiến An Nhiên từ từ tỉnh lại.
Cậu nheo mắt trước ánh đèn chùm lộng lẫy phía trên trần nhà.
Cảm giác đầu tiên không phải là sự êm ái của chiếc đệm đắt tiền, mà là một thứ gì đó nặng nề, lạnh ngắt đang siết lấy cổ chân trái.
Keng...
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên khi cậu vừa cử động.
An Nhiên kinh hoàng nhìn xuống: một sợi xích bằng vàng tinh xảo nối cổ chân cậu với chân giường lớn.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói của Lục Hàn vang lên từ phía góc phòng.
Hắn đã thay một bộ đồ ở nhà bằng lụa đen, gương mặt sạch sẽ, trên tay cầm một chiếc khăn lông trắng đang tỉ mỉ lau từng kẽ của một con dao găm nhỏ.
Dưới chân hắn, một gã đàn ông khác đang bị trói gập người, miệng bị nhét giẻ, toàn thân co giật vì sợ hãi.
"Lục Hàn... làm ơn, thả tôi ra..."
- An Nhiên bật khóc, cậu cố lùi lại phía sau nhưng sợi xích kéo căng khiến cổ chân đau rát.
Lục Hàn không trả lời.
Hắn đứng dậy, bước đến gần gã đàn ông kia.
Trước mặt An Nhiên, hắn thản nhiên rạch một đường dài trên cánh tay nạn nhân.
Tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng gã đàn ông và tiếng máu rơi xuống sàn nhà tạo thành một bản nhạc kinh hoàng.
"Nhìn đi, Nhiên Nhiên."
- Lục Hàn nhìn cậu, ánh mắt vẫn phẳng lặng như mặt nước chết - "Kẻ này đã cố tình lừa gạt tiền của những người nghèo.
Tôi đang thực thi công lý thay em đấy."
An Nhiên run rẩy che tai lại, gào lên:
"Không!
Đó không phải công lý!
Cậu là quỷ dữ!
Lục Hàn, nghe tôi nói đi, cậu còn trẻ, cậu thông minh như vậy... dừng lại đi mà.
Nếu cậu thả tôi ra, tôi hứa sẽ không báo cảnh sát, tôi sẽ giúp cậu đi điều trị tâm lý... làm ơn..."
Lục Hàn dừng tay.
Hắn bước về phía giường, đôi giày da dẫm lên vệt máu đỏ tươi rồi để lại những dấu chân đầy ám ảnh trên tấm thảm trắng.
Hắn leo lên giường, vươn tay kéo An Nhiên vào lòng.
Hành động của hắn vô cùng dịu dàng, như thể cậu là một báu vật dễ vỡ.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc.
Nhưng An Nhiên chỉ cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, vì dù hành động có ấm áp đến đâu, đôi mắt hắn khi nhìn vào hư không vẫn lạnh tanh, không một chút cảm xúc.
"Điều trị?"
- Hắn khẽ cười, giọng nói trầm đục - "Nhiên Nhiên, em vẫn chưa hiểu sao?
Thế giới này vốn dĩ là một lò mổ.
Mẹ tôi đã dạy tôi cách cầm dao từ khi tôi biết chữ.
Tôi không bệnh, tôi chỉ đang sống đúng với bản chất của mình thôi."
"Cậu giết người trước mặt tôi...
để làm gì chứ?"
- An Nhiên thổn thức, hai tay bám chặt lấy vai áo hắn, cố gắng tìm kiếm một chút nhân tính còn sót lại.
Lục Hàn nâng cằm cậu lên, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình.
"Để em sợ.
Để em biết rằng nếu em bước ra khỏi cánh cửa kia, bất cứ ai chạm vào em cũng sẽ có kết cục như kẻ dưới đất kia.
Tôi muốn em hiểu rằng... chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới được an toàn."
Cậu chửi mắng hắn là kẻ điên, cậu dùng những lời lẽ nặng nề nhất để nguyền rủa sự tàn ác của hắn.
Nhưng đáp lại sự phẫn nộ của An Nhiên chỉ là cái ôm ngày càng siết chặt và ánh nhìn vô hồn của Lục Hàn.
Đối với hắn, sự gào thét của cậu giống như một loại gia vị khiến sự chiếm hữu này thêm phần thú vị.
Lục Hàn buông cậu ra, thong thả quay lại chỗ nạn nhân đang hấp hối.
Hắn cầm con dao lên, đôi mắt liếc nhìn An Nhiên đầy cảnh cáo:
"Đừng nhắm mắt.
Tôi muốn em nhìn kỹ...
đây là cái giá của sự phản bội."
Tiếng lau dao sột soạt lại vang lên, hòa lẫn với tiếng khóc tuyệt vọng của An Nhiên trong căn phòng lộng lẫy đầy mùi máu.
Sau khi "xử lý" xong nạn nhân, Lục Hàn thản nhiên vào phòng tắm rửa sạch mùi máu.
Khi hắn trở ra, trên người là một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh đen phẳng phiu, tóc còn hơi ẩm, trông hắn giống một quý ông lịch lãm hơn là một kẻ vừa lấy đi mạng sống của người khác.
Hắn vỗ tay hai cái, cánh cửa phòng bật mở.
Một vài người hầu mặc đồng phục đen, mặt mày cúi gằm không dám ngước lên, nhanh chóng đẩy vào một chiếc xe chứa đầy những món ăn tinh tế và rượu vang đỏ đắt tiền.
Kinh tởm hơn cả, họ dọn bàn ngay giữa phòng, chỉ cách thi thể lạnh lẽo vừa rồi vài bước chân.
"Nhiên Nhiên, lại đây.
Em chưa ăn gì từ chiều rồi."
- Lục Hàn dịu dàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của An Nhiên, kéo cậu ngồi xuống ghế.
An Nhiên nhìn đĩa bít tết đỏ hồng được rưới nước sốt đậm đặc trên bàn, rồi lại nhìn vũng máu chưa kịp lau sạch dưới chân.
Cậu cảm thấy dạ dày mình nhào lộn, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
"Lục Hàn... cậu... cậu ép tôi ngồi ăn ở đây sao?
Bên cạnh... một cái xác?"
- An Nhiên thều thào, gương mặt không còn một giọt máu.
Lục Hàn thong thả cắt một miếng thịt, cử chỉ quý tộc và chuẩn xác.
Hắn đưa miếng thịt lên môi An Nhiên:
"Ăn đi.
Đây là loại thịt bò ngon nhất mà tôi đặt riêng cho em.
Đừng để tâm đến những thứ không đáng có.
Hắn ta chỉ là một đống rác thôi."
"Cậu là đồ biến thái!
Tôi không ăn!
Thả tôi ra!"
- An Nhiên gạt tay hắn ra, khiến miếng thịt rơi xuống sàn nhà, lăn vào vũng máu của nạn nhân.
Không khí đông cứng lại.
Ánh mắt Lục Hàn sầm xuống, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng.
Hắn không nổi giận, không quát tháo, nhưng áp lực tỏa ra khiến An Nhiên thấy khó thở.
Hắn đặt dao nĩa xuống, rút khăn ăn lau khóe miệng một cách chậm rãi, rồi bất ngờ vươn tay bóp chặt lấy hai bên má của An Nhiên, ép cậu phải há miệng ra.
"Tôi đã rất dịu dàng với em rồi, Nhiên Nhiên.
Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."
Hắn rót một ly rượu vang đỏ, nhưng không uống mà đổ từ từ lên đầu cậu.
Chất lỏng màu đỏ sẫm chảy dọc theo trán, làm bết bát những sợi tóc tơ và thấm vào áo sơ mi của cậu.
An Nhiên khóc nấc lên, những giọt nước mắt hòa lẫn với rượu vang cay nồng.
"Nhìn hắn đi."
- Lục Hàn ép đầu cậu quay về phía thi thể - "Hắn chết vì đã làm trái ý tôi.
Em muốn là người tiếp theo sao?
Hay em muốn tôi ra ngoài kia, tìm những người ở tiệm tạp hóa của em... từng người một..."
"Đừng!
Xin cậu...
đừng đụng đến họ!"
- An Nhiên hoảng loạn hét lên.
Cậu biết Lục Hàn nói là làm.
Hắn có tiền, có quyền và có cả sự tàn nhẫn để xóa sổ bất cứ ai.
"Vậy thì ngoan ngoãn ăn đi.
Chỉ cần em ngoan, tôi sẽ yêu thương em nhất trên đời."
Lục Hàn lại cắt một miếng thịt khác, lần này An Nhiên không dám phản kháng nữa.
Cậu run rẩy há miệng, nuốt miếng thịt mà cảm giác như đang nuốt chính sự tự tôn và linh hồn của mình.
Vị giác của cậu tê liệt, chỉ còn lại mùi sắt gỉ nồng nặc và ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo của Lục Hàn đang chăm chú quan sát cậu.
Khi bữa tối kết thúc, Lục Hàn bế cậu lên giường, ôm chặt cậu vào lòng như ôm một con búp bê vải.
Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm:
"Nhiên Nhiên, em thấy không?
Chỉ có tôi mới chăm sóc em tốt như vậy."
An Nhiên nằm bất động, đôi mắt nhìn trân trân vào bóng tối.
Cậu nhận ra, Lục Hàn không chỉ muốn giam cầm thân xác cậu, mà hắn đang từng bước bẻ gãy ý chí, biến cậu thành một phần trong bóng tối của hắn.
______________________________________________
chap này hơi dài
đây, để t kể cho bây nghe về cái giấc mơ của t:
giấc mơ bắt đầu với khu trạm xá đối diện nhà tao, nhưng lại hiện ra trong trạng thái cũ nát, phủ đầy rêu phong.
Lúc đó, t gặp một tk bạn khác giới tên là Lucas (hoặc David j đó) – một tk sát nhân trông cx đẹp trai (đối vs 1 con bisexual như t) nhưng mang tâm lý vặn vẹo do quá khứ bất hạnh, bị bỏ rơi và bắt nạt
trong giai đoạn đầu, t đứng ở góc nhìn thứ ba (người xem) quan sát chính bản thân mình trong tương lai (có vẻ như vậy) biết rõ tội ác của hắn nhưng vẫn kiên trì, cố chấp khuyên hắn hoàn lương (xàm l vãi)
sau đó, hắn liên tục giết hại những cô gái trẻ vào trạm xá để chụp ảnh (t tính vt là tham quan đấy) rồi chặt đầu họ treo lên làm chiến lợi phẩm.
Khi đó t (bản thân của tương lai) cảm thấy vô vọng và chấm dứt tình bạn này, rồi tk đó lên cơn dại và ghen cái mịa j đó (t cảm nhận đc vậy).
T (tương lai) cố gắng ngăn cản hai cô gái trẻ đi vào trạm xá nhg ko thành; một trong hai cô gái gọi t là "chị dâu" (đcm, kinh vãi) và bị hắn sát hại ngay trước mắt, khiến bạn rơi vào cuộc truy đuổi gắt gao
sau khi tỉnh giấc giữa chừng và ngủ lại, giấc mơ tiếp nối nhưng t không còn là người quan sát mà đã thực sự nhập vai vào chính mình (tương lai), bị bắt đưa vào đau đó như phòng phẫu thuật và bị chính tk cha đó giết
=>bài học: đừng bao giờ lm mấy con thánh nữ thiện lương
đáng chú ý, khi dậy t ko có cảm xúc j ngoài tò mò muốn mơ lại để chứng kiến xem tk đó lm j sau khi kill t =)))