*
Tác giả: 执言
*Có thiết lập riêng!
Giang Ly và linh hồ cộng hưởng cảm giác với nhau.
*Cảnh báo OOC*
Một buổi sáng nọ, Hữu Sân Bất Phá phát hiện trên đỉnh xe đồng của mình có một con hồ ly chín đuôi, toàn thân hồ ly trắng như tuyết, lông mềm mại sáng bóng, dưới ánh mặt trời phát ra tiếng kêu vui vẻ "kít kít".
Mặc dù thương đội từ khi rời khỏi Đại Phong đã thu thập không ít dị thú kỳ lạ, nhưng nhìn khắp cả vùng hoang dã, linh hồ chín đuôi như vậy cũng là hiếm có.
Do đó, khi Hữu Sân Bất Phá nhìn thấy hồ ly trên đỉnh xe, liền nhận ra ngay đây là linh sủng yêu quý của Giang Ly.
"Giang Ly tối qua mới nói sẽ cùng Lệnh Phù huynh đi đến thị trấn gần đây vài ngày, chẳng lẽ bây giờ đã quay lại rồi?", Hữu Sân Bất Phá tìm vòng quanh thương đội ba vòng, suýt chút nữa lật ngược Thất Hương Xa, nhưng vẫn không thấy chủ nhân của hồ ly ở đâu.
“ Tiểu Hồ Ly!
Giang Ly đi đâu rồi?”
Loay hoay nửa giờ, Hữu Sân Bất Phá cuối cùng không nhịn được mà hét lên với hồ ly trên nóc xe.
Linh hồ chín đuôi nhìn cậu một cái bằng đôi mắt tròn xoe, liếm liếm chân trước, vẫy đuôi đổi hướng để tiếp tục tắm nắng.
"Con hồ ly đáng ghét!"
Trước đây, Hữu Sân Bất Phá đã không ưa con hồ ly này, ngày nào cũng thấy nó bám lấy Giang Ly mà nũng nịu không ngừng.
Cậu đã kiếm biết bao nhiêu bảo bối quý hiếm để cưng nựng nó, thế mà hồ ly này không thèm nhìn lấy một lần, đến cả sờ một chút cũng không cho.
Không thể chịu đựng được nữa, Giang Ly không có ở đây, Hữu Sân Bất Phá quyết định lần này phải cho con hồ ly này biết tay.
Hồ ly sợ lửa, thích ăn nội tạng.
Trong hàng hóa của đoàn có vài con cá vảy đỏ, một thứ hiếm có trong vùng hoang dã.
Hữu Sân Bất Phá không ngại phí phạm, bắt một con, mổ bụng lấy gan phơi nắng dưới xe đồng, đợi mặt trời lên cao, linh hồ chín đuôi sẽ tự chui vào bẫy mà hắn đã kỳ công sắp đặt.
"Hừ, hôm nay ta sẽ dạy dỗ ngươi lại từ đầu."
Hữu Sân Bất Phá nắm lấy đuôi của linh hồ, kéo hồ ly đang kêu lên sợ hãi từ trong hố sâu ra, ấn chặt vào lòng mình và bắt đầu vò đầu nó loạn xạ.
Hữu Sân Bất Phá cả ngày ở bên cạnh Giang Ly, trên người có mùi của Giang Ly, linh hồ chín đuôi quen với mùi đó, lại nhận ra người này không có ý định làm hại mình, nên không còn chống cự nữa.
Mặc dù Hữu Sân Bất Phá thường thấy Giang Ly trêu chọc linh hồ, nhưng cậu lại không có nhiều kinh nghiệm trong việc vuốt ve hồ ly, hành động thô bạo không có phương pháp, làm cho cửu vĩ hồ nhiều lần quay đầu định cắn, nhưng dần dần, hắn cũng tìm ra một số bí quyết.
"Tính khí này giống y hệt Giang Ly ."
Hữu Sân Bất Phá bắt đầu chơi đùa với linh hồ, ngón tay nhẹ nhàng gãi đầu và cằm của nó, tiếng kêu ban đầu khàn khàn dần trở thành những tiếng rù rì nhẹ nhàng.
Dần dần, con hồ ly này đã chịu lật bụng lên để cậu vuốt ve.
Giang Ly nổi tiếng sạch sẽ, lông của linh hồ chín đuôi sạch sẽ và mềm mại quanh năm, sáng bóng, mùa đông ôm vào lòng ấm áp như lò sưởi tự nhiên, Hữu Sân Bất Phá vuốt ve nó rất thỏa mãn và thích thú.
Chỉ tiếc là hồ ly vẫn chưa chịu để cậu tùy ý động đến tai và đuôi.
Hữu Sân Bất Phá ôm chặt con hồ ly, mang nó vào chủ trướng, dỗ dành ôm ấp một hồi lâu, cuối cùng cũng miễn cưỡng chạm được vào cái đuôi xù lông mềm mại mà hắn hằng ao ước.
Ngón tay vừa chạm đến gốc đuôi, chín cái đuôi đột nhiên căng cứng cảnh giác, nó quay đầu nhẹ nhàng cắn vào lòng bàn tay của Hữu Sân Bất Phá, không cho tiếp tục động tác.
Dù con hồ ly nhỏ có chút phản kháng, nhưng việc bắt Hữu Sân Bất Phá ngừng tò mò về đuôi nó là điều không thể.
Sau khi thử lặp lại vài lần, lần này, kỹ năng trêu đùa của Hữu Sân Bất Phá đã đạt đến trình độ thuần thục.
Cậu giả vờ chỉ dùng đầu ngón tay vuốt ve lông đuôi, nhưng động tác lại đầy to gan không chút kiêng dè.
Xoa nắn vài lần, con cửu vĩ linh hồ đã lè lưỡi, thở hổn hển trong vòng tay cậu đầy hưng phấn.
Hữu Sân Bất Phá đang vui vẻ chơi đùa thì bất chợt, rèm xe đồng đột nhiên bị ai đó vén lên, Giang Ly vội vã chạy vào trong xe ngựa.
Nhìn thấy tay hắn vẫn còn đặt trên đuôi linh hồ, sắc mặt y thoáng xanh rồi lại trắng bệch.
"Hữu Sân Bất Phá!..."
"...Giang Ly!
Sao cậu về sớm thế?"
Hữu Sân Bất Phá chột dạ, chống tay vào bàn bật dậy mạnh mẽ.
"Ta..."
"Dừng lại!"
Giang Ly còn chưa kịp xông lên giữ lấy gáy linh hồ, con hồ ly đã vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Hữu Sân Bất Phá, nhảy vọt xuống đất, kêu một tiếng "hừm" rồi lướt qua hai người rời đi.
Lúc này Giang Ly đứng ngay trước mặt Hữu Sân Bất Phá, dưới ánh nến chập chờn mờ ảo, cuối cùng Hữu Sân Bất Phá cũng nhìn rõ người trước mặt, toàn thân nhuốm bụi đường.
Trong cơn thịnh nộ, hàng lông mày y nhíu chặt, đôi mắt tĩnh lặng như nước bỗng dậy sóng, trên trán dường như lấm tấm mồ hôi mỏng, hai má vẫn còn vương chút ửng hồng ngượng ngùng
Hắn còn chưa kịp mở miệng giải thích, đã nghe Giang Ly lạnh lùng hừ một tiếng, vung tay áo, sắc mặt giận dữ rời đi.
Ánh mắt Hữu Sân Bất Phá bám theo bóng dáng một người một hồ ly, định đuổi theo.
Nhưng Lệnh Phù đã nhanh chóng theo sau Giang Ly, lách người vào trong, chắn ngay trước mặt Hữu Sân Bất Phá.
Đứng ngoài màn xe, hắn đã thấp thoáng nhìn thấy tình cảnh bên trong, ánh mắt khẽ dao động, thần sắc phức tạp khó đoán.
Hai người đối diện nhau.
“Khụ khụ, Đài hầu.”
“Lệnh Phù huynh, chuyến đi lần này thuận lợi chứ?”
Hữu Sân Bất Phá lùi lại vào trong trướng, giả vờ phủi lông cáo còn dính trên người.
“Việc làm ăn trong thành có Lạc Linh trông coi, ta thấy sắc mặt Giang Ly không được tốt, nên đưa cậu ấy về trước.”
“Hắn bị bệnh à?”
“Giang Ly…”
Dịch Lệnh Phù do dự, muốn nói lại thôi.
“Có chuyện xảy ra trong thành phố à?”
“Không, Giang Ly... hắn...
Hữu Sân Bất Phá, cậu thật sự không biết hay đang giả vờ không biết?”
“Ta nên biết điều gì?”
Hữu Sân Bất Phá càng thêm mơ hồ.
“Cửu Vĩ Linh Hồ là linh hồ bản mệnh của Giang Ly, có sự cảm ứng tự nhiên với Giang Ly.”
Dịch Lệnh Phù đành thở dài, “ Cậu đối xử tùy tiện với linh hồ, như thể đối xử với Giang Ly...
Làm sao sắc mặt của y có thể tốt?”
Hữu Sân Bất Phá thực sự im lặng, trái tim hắn ta đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác ấm áp và mềm mại của đuôi cáo vẫn còn trên đầu ngón tay chưa tan.
Sự gần gũi sau mùi hương quen thuộc, sự nịnh nọt khi nó cho phép hắn gãi cằm và bụng, sự bất lực và run rẩy khi cậu vô tình chạm vào tai và đuôi của nó...
Chính là Giang Ly sao...?
“Khoan đã, ta...”
Hữu Sân Bất Phá ngã xuống ghế, ôm đầu cười khổ.
Hồ ly, tâm linh tương thông, Giang Ly,....
Muôn ngàn suy nghĩ, cuối cùng đều hóa thành khuôn mặt tức giận của Giang Ly dưới ánh nến, “Ta...”
"Đó là Giang Ly!"
Hắn đã làm một điều vô cùng sai trái, dù có giải thích thế nào cũng không thể cứu vãn được.
“Ta không cố ý...”
“Cố ý hay vô ý, vẫn phải hỏi chính lòng ngươi.”
Lệnh Phù cúi đầu, con rắn vòng bạc vừa tỉnh giấc liền chui ra từ ống tay áo hắn, được hắn khẽ đỡ bằng mu bàn tay đặt lên vai.
“Bất Phá, ngươi nhìn nhận Giang Ly thế nào?”
“ Phong thái thanh tao, tình cảm còn sâu hơn cả cốt nhục.”
“Đã là tri kỷ…”
Lệnh Phù còn chưa dứt lời, Hữu Sân Bất Phá đã cắt ngang:
“Tình cảm ta dành cho Giang Ly, tuyệt đối không chỉ là tình tri kỷ.”
Lệnh Phù ngỡ ngàng hỏi: “Ngươi đối với y thật sự…?”
Hữu Sân Bất Phá nhìn thẳng vào mắt Lệnh Phù – đôi mắt ưng của một cung thủ tuyệt thế, đệ tử Hữu Cùng Nhiêu Ô, dường như có thể thấu tỏ mọi điều trên thế gian.
“Ta nhớ y, nghĩ đến y, muốn y.”
Hữu Sân Bất Phá đáp lại rất chân thành, Ân Hoàn đang định trườn quấn cũng giật mình.
“Ban ngày vốn ngắn ngủi, có gì là không thể?”
Trong ánh nhìn sắc bén và ngang ngược của chàng thiếu niên, Lệnh Phù thấy được sự cố chấp không gì lay chuyển nổi của Hữu Sân Bất Phá.
Càng nhìn, sự quyết tâm của cậu càng mạnh mẽ.
“Quả nhiên là vậy…
Bất Phá, cậu dũng cảm hơn ta nhiều.”
Lệnh Phù thở dài một hơi, khẽ nhếch môi nửa cười nửa không, vén tấm rèm.
Con rắn vòng bạc thò lưỡi bên cổ hắn.
“Y sắp đi xa rồi, cậu không đuổi theo sao?”
“Tất nhiên phải đuổi chứ!”
Hữu Sân Bất Phá cố gắng lấy lại tinh thần.
“Lần này chắc chắn y đang rất giận, ta vẫn chưa biết phải nói gì với y.”
“ Cậu xưa nay vốn là kẻ ngay thẳng.
Cứ nói điều muốn nói, làm điều muốn làm là được.”
“Nói điều ta muốn nói, làm điều ta muốn làm…”
Còn về việc sau này Hữu Sân Đài Hầu vừa trèo lên xe vừa liên tục nói “Giang Ly, ta sai rồi”, rồi bị đánh cho khập khiễng lảo đảo bước ra khỏi Thất Hương Xa, đã trở thành bí mật của đoàn thương buôn.
Chỉ là từ ngày hôm đó, trong đoàn bỗng nhiên có thêm một quy tắc bất thành văn: “Bất kể lúc nào, ở đâu, ngoài Đài Hầu ra, không ai trong đoàn được tự ý cho hồ ly ăn hay trêu đùa.”
Còn lý do vì sao, mọi người đều ngầm hiểu với nhau.