Ma Kết luôn nghĩ, sau bao nhiêu thử thách suốt hơn hai tuần sống chung với mười một con người khác biệt, cậu đã rèn được một lớp áo giáp vững chắc cho sự kiên nhẫn của mình.
Từ vụ cãi nhau vì tranh giường với Bạch Dương, cho đến màn sắp xếp lại phòng chỉ vì Song Tử bị cấm vào phòng, Ma Kết vẫn giữ được khí chất lạnh lùng và kỷ luật của mình.
Nhưng... tất cả chỉ đúng cho đến khi Bảo Bình mở miệng đề xuất cái gọi là "chuyến phiêu lưu tự phát đến một hòn đảo không có tên trên bản đồ".
"Tin tớ đi," Bảo Bình hớn hở nói, đứng giữa buổi sáng nắng đẹp bên bờ vịnh, gió thổi phần phật tà áo sơ mi họa tiết cá mập mà chẳng ai biết cậu ta kiếm từ đâu ra.
"Tớ vừa hỏi mấy anh bên cano, ở ngoài xa có một hòn đảo nhỏ chưa có tên, thiên nhiên hoang sơ lắm!
Đi chơi một chút thôi, về kịp ăn trưa!"
"Nghe đã thấy điềm xui rồi đó." – Kim Ngưu đang ăn xoài chấm muối ớt lầm bầm.
"Hoang sơ là không có người á?" – Cự Giải nuốt nước bọt.
"Lỡ bị bỏ đói thì sao?" – Song Ngư lo lắng nhìn mấy ổ bánh mì.
"Tớ đi!" – Nhân Mã, tất nhiên, reo lên đầu tiên.
Và rồi chẳng biết bằng năng lực ngoại giao hay vì ai cũng đang quá rảnh, cuối cùng, cả nhóm chui hết lên hai chiếc cano mini thuê tạm từ dân địa phương, với sự dẫn dắt của "đại thám hiểm Bảo Bình".
Ma Kết ngồi ở cuối thuyền, mặc áo khoác gió màu xám và đội mũ rộng vành, vẻ mặt u ám như vừa biết sắp sửa thi trượt môn toán.
"Đây là hành vi thiếu tổ chức, thiếu kiểm soát, không có kế hoạch, không được phép –"
BÙM! – Một đợt sóng tạt vào khiến cậu bị ướt một bên quần, Bảo Bình thì từ đầu thuyền hét to:
"Cười lên đi!
Thám hiểm mà như họp hội đồng quản trị thì còn gì vui!"
Hòn đảo "không tên" hiện ra sau gần nửa giờ di chuyển: hoang vu, cây cối rậm rạp, bờ cát trắng và quan trọng nhất – chẳng có ai cả.
Không hàng quán, không tín hiệu điện thoại, không thuyền bè qua lại.
Đúng là thiên nhiên thuần túy, hoặc theo cách nói của Ma Kết: "điểm chết nếu có sự cố".
Ban đầu, ai cũng hào hứng.
Nhân Mã chạy nhảy khắp nơi, Sư Tử tạo dáng chụp ảnh, Thiên Bình thì gom vỏ sò, Song Ngư xếp đá thành hình trái tim trên cát.
Còn Song Tử và Thiên Yết bắt đầu khám phá một con đường nhỏ dẫn lên triền đồi thấp, có vẻ là lối mòn từ thời xa xưa.
"Chỗ kia nhìn có vẻ mát mẻ lắm, đi thử không?" – Song Tử kéo tay Bảo Bình.
"Đi chứ!
Ma Kết, canh hành lý nhé!" – Bảo Bình hô xong là biến mất vào rừng cây như một cơn gió.
Khoảng mười phút sau, tiếng la hét vang lên từ phía sườn dốc:
"Aaaa—ôi trời má chân tui!!"
Cả nhóm bỏ dở hết mọi hoạt động, hớt hải chạy về phía tiếng kêu.
Ở đó, giữa đoạn đường đá gập ghềnh, Song Tử nằm thẳng cẳng dưới đất, mặt mũi nhăn nhó.
Bảo Bình thì đứng kế bên, tay run run cầm đôi dép của cậu ta, miệng cười như... xin tha mạng.
"Song Tử bị trẹo chân... hoặc bong gân rồi." – Xử Nữ kiểm tra sơ qua, mặt căng như dây đàn.
"Chạy nhảy cho cố vào!" – Ma Kết gằn giọng, bước tới nhìn thẳng vào Bảo Bình.
"Tớ... tớ không ngờ đường trơn như vậy mà!" – Bảo Bình rụt cổ.
"Vậy cậu nghĩ mọi người có thể bay về à!?"
Đưa Song Tử xuống thuyền là cả một kỳ tích.
Thiên Yết cõng cậu, Nhân Mã chạy quanh hò hét tìm dây buộc, Cự Giải gần khóc, Song Ngư thì rối rít tìm đá lạnh chườm.
Trong khi đó, Ma Kết gần như giữ im lặng hoàn toàn, khuôn mặt tối sầm như bầu trời trước cơn giông.
Chiếc cano rời đảo trong không khí căng như dây đàn.
Không ai nói chuyện.
Song Tử thì rên rỉ, Bảo Bình mặt cúi gằm, còn Ma Kết... vẫn ngồi cuối thuyền, tay siết chặt balo, mắt nhắm lại như đang tính toán xem về đến nơi thì nên nộp đơn khiếu nại lên tổ chương trình hay... chuyển nhà.
Khi đến nơi, Song Tử được đưa thẳng đến trạm y tế.
Bong gân thật.
Phải nghỉ ngơi ít nhất vài ngày.
Bảo Bình rón rén lẻn ra sau vườn, ngồi thu lu cạnh bể cá như con mèo làm bể bình hoa.
Lúc mặt trời bắt đầu lặn, Ma Kết bước đến sau lưng cậu, tay cầm ly trà nóng.
"Lần sau," Ma Kết nói, giọng không cao nhưng rất rõ, "nếu muốn dẫn người ta đi đâu, làm ơn mang theo bản đồ, thuốc y tế, và một chút... não."
Bảo Bình ngẩng đầu, cười méo xệch: "Biết lỗi rồi mà.
Nhưng mà nè... chuyến đó cũng đẹp ha?"
Ma Kết thở dài, để ly trà xuống bên cạnh cậu rồi quay đi.
Nhưng trước khi bước vào nhà, cậu dừng lại một chút, nói khẽ:
"Lần sau... nếu cậu nghịch ngu nữa, thì đừng kéo người khác theo."
Bảo Bình cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại dịu đi: "Lần sau tớ sẽ kéo mỗi cậu thôi."
Tối hôm đó, nhóm ngồi quanh bữa tiệc BBQ ngoài trời, dưới ánh đèn dây lung linh treo trên mái lều, gió biển mát lạnh, tiếng sóng vỗ vào bờ cát xa xa.
Không còn thử thách nào, không còn điểm số.
Chỉ còn lại tiếng cười, tiếng cụng ly và câu nói quen thuộc của Thiên Bình:
"Chuyến đi này...
được đó nha!"
Song Ngư ngồi cạnh Ma Kết, khẽ cười: "Hôm nay cậu trượt không hét, nhưng mà cười hơi nhiều rồi đó nha."
Ma Kết lườm nhẹ, nhưng cũng không phủ nhận.
Dù gì... cậu cũng bắt đầu thấy những ngày sống chung với "đám trẻ trâu" này... không đến nỗi quá tệ.
Trừ khi có Bảo Bình...
---End---
20:48