Khoảnh khắc ranh giới giữa câu hỏi và câu trả lời mỏng đi.
Thiên Bình cảm nhận một thứ khác — không phải sự đe nẹt thô thiển, mà là một nỗi mệt rũ của người đã mang trách nhiệm quá lâu.
Hắn ta không hét,hắn ta chỉ biểu hiện trách nhiệm bằng cái im lặng đáng sợ.
Ở phía xa, ánh đèn chớp lên trên kho số B.
Một bóng dáng lướt qua cổng.
Nhân Mã ngay lập tức cử động, như con chim chợt nghe tiếng thức.
"Di chuyển!' — tiếng lệnh của anh vang ra, ngắn gọn.Cả hai phe không hẹn mà cùng hành động, đồng thời, như hai đội múa đối đầu trên cùng một sân khấu.
Nhưng ai biết được, trong những lần như vậy, kịch bản đôi khi đã được viết bởi một người nhìn từ trên cao — người chỉ cần một cử chỉ nhỏ để khiến hai con cờ ấy nhảy múa.
Thiên Bình di chuyển nhẹ, không vội.
Anh cố tình để Nhân Mã ra trước — anh cần xác nhận: người xuất hiện là chính trị gia bị kết án hay một con mồi giả?
Trên tay Thiên Bình, máy quét chỉ hiện một tín hiệu: một chiếc hộp vận chuyển, bên trong đựng nhiều gói hàng bị dán kín, giấy tờ giả.
Không phải mục tiêu chuẩn.
Một cái bẫy?
Hoặc một nhát thử?
Ma Kết nhận thấy cùng lúc,đôi mắt anh linh hoạt như kiếm, ghi nhận, đáp trả bằng một cái chớp mắt cho Bọ Cạp — một mệnh lệnh im lặng.
Bọ Cạp gật đầu tách ra, di chuyển như bóng, tiến về phía container khác, Song Ngư lia thiết bị dò, phát hiện tín hiệu radio lạ.
"Có kẻ để lại thiết bị theo dõi."
Song Ngư nói, giọng như rót men:"Nhỏ, nhưng tinh vi.
Gắn bên trong một thùng hàng đã được niêm phong."
Thiên Bình nén lại cơn khó chịu trong lòng.
Thiết bị theo dõi là dấu hiệu mà người kia muốn gợi ra sự hiện diện — một lời mời.
Ai đó muốn họ tụ về đây.
"Có thể là bẫy!"
Xử Nữ nói từ bên tai Thiên Bình, giọng như phán quyết: "Hoặc là một sự khiêu khích!"
Thiên Bình khẽ nhìn Ma Kết.
"Anh có chọn rút?" anh hỏi, nhưng câu hỏi không phải nhằm tìm lời khuyên — nó là một lời chạm mũi của định mệnh: nếu rút, họ sẽ bỏ lỡ manh mối, nếu ở lại, họ có thể sẽ bước vào cạm bẫy.
Ma Kết giữ im lặng, nhưng anh ta không lùi.
"Chúng ta ở đây vì sự thiếu sót của luật pháp."
Hắn nói: "Chúng ta không chạy khi chưa biết danh sách đã bị làm mới bởi ai."
Hai người đứng gần nhau, giữa tiếng ồn của cảng, dường như cùng nghe một điệu nhạc mà người khác không hay biết.
Không ai nói lời mềm mại.
Mọi thứ là lý do, là kế hoạch, là vết sẹo.
Bỗng nhiên, một nhóm người từ lối vào kho chạy ra — không vội mà rất có chủ ý.
Họ mặc áo của một hãng vận chuyển địa phương, mang thùng giấy, bước chậm nhưng đều.
Lúc đầu Thiên Bình chỉ tưởng họ là nhân viên kho.Nhưng sau đó anh thấy một người trong số họ nhìn chằm chằm vào container nơi Ma Kết đứng, quá lâu để là vô ý.
"Đó!"
Nhân Mã thì thầm:"Một trong số họ có liên quan tới danh sách!"
Thiên Bình liếc, thấy người đàn ông gầy guộc, ga-lô buộc thắt lưng chặt, nụ cười khô khốc.
Anh không nhào tới, chỉ lẳng lặng nhìn Ma Kết.
Hành động của hắn nhanh, chính xác: một tay vươn qua, lật nhẹ thùng hàng như kiểm tra sự thật, người vận chuyển thấy vậy lúng túng, hơi đẩy lùi nhưng không đáng kể.
Trong tích tắc, Ma Kết phát hiện một sự bất thường— một vệt keo mỏng ở đáy thùng: công nghệ dán niêm phong giả, món đồ mà chỉ ai tinh vi mới làm được.
"Cậu sẽ không làm trò ấy với chúng tôi."
Ma Kết thì thầm, nửa mỉm cười kiểu kẻ biết tướng.
"Ai đó đang cố tình kéo hai bên tới đây."
Người vận chuyển bỗng hoảng hốt, rồi vùng ra, lao về phía một chiếc xe tải.
Thiên Bình và Ma Kết đồng loạt phản ứng — nhưng không phải bằng vũ khí, mà bằng ánh mắt.
Họ đọc ý hành động của nhau, cùng trấn áp tình huống.
Khi người vận chuyển lên xe và lao đi, Ma Kết nhìn Thiên Bình, giọng lạnh nhưng có chiều sâu hiếm thấy:
"Ai đặt mồi, ai giật dây — chúng ta sẽ tìm ra.
Nhưng lần này, Lysander, đừng để những ảo tưởng về công lý che mắt em."
Thiên Bình nắm chặt tay, cảm xúc của anh rạn nứt như đất vào mùa khô.
"Còn anh, Riven."
Anh đáp.
"Đừng để bóng tối nuốt mất cả tên
của anh."
Câu nói như rơi xuống giữa tiếng nước và tiếng động cơ máy.
Hai người như chịu trách nhiệm cho việc lựa chọn của nhau, cho nghĩa vụ mà từng người mang.
Không có lời hứa, chỉ là một đối thoại kín đáo giữa lý trí và cảm xúc.
Khoảng cách giữa họ chưa hề gần, nhưng cũng không xa, chỉ là tuyến đường họ chọn đã khác nhau.
Và có vẻ như thế giới đang dồn họ vào một ngã tư — nơi bất kỳ bước chân sai cũng có thể kéo theo nhiều cuộc đời.
Khi chiếc xe vận chuyển biến mất vào màn mưa, Thiên Bình bước về phía bến.
Anh nhìn lại Ma Kết, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai ánh mắt bắt gặp nhau — không một lời, không một tiếng than.
Họ hiểu nhau theo cách mà chỉ người từng đi cùng qua tối tăm mới hiểu.
______________________________________