Khác [BL/12cs]Dưới Đêm Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402850504-256-k412044.jpg

[Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
Tác giả: Junnn170
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Giữa ánh sáng và bóng tối, công lý chỉ là ảo ảnh."

"Còn kẻ nguy hiểm nhất... lại là người ta tin tưởng nhất."



xn​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đêm Định Mệnh
  • Đêm Nồng //R18+3P//
  • Ánh Trăng Đêm Ấy...
  • Giữa đêm tối, em là ánh sao
  • Đêm Không Về
  • [BL/12cs]Dưới Đêm Thành Phố
  • [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    NOX - Bóng đêm thanh trừng


    “Ta không cứu ai cả.

    Ta chỉ đơn giản là dọn "rác".”

    Mục tiêu: Loại bỏ những kẻ quyền lực mà luật pháp không chạm tới.

    Biểu tượng: Cánh chim đen rơi giữa biển đêm.

    Trụ sở: Khu nhà bỏ hoang mang tên “Trung tâm tái hòa nhập xã hội”.

    Tông màu: Đen – bạc – xanh than.

    __________________________

    Thành viên

    ♑ Ma Kết (Thủ lĩnh) – “Kẻ phán xét”

    * Trầm tĩnh, kỷ luật, không bao giờ để cảm xúc chi phối.

    * Từng là cựu cảnh sát đặc nhiệm.

    ♏ Bọ Cạp (Xử lý hiện trường) – "Bàn tay trong bóng tối"

    * Lạnh lùng, trung thành tuyệt đối.

    ♈ Bạch Dương (Đánh thuê / Tác chiến) – "Ngọn lửa điên rồ"

    * Gan lì, nóng nảy, bất chấp mệnh lệnh.

    ♓ Song Ngư (Tin tặc) – "Con mắt trong mạng"

    * Hào sảng, hay cười, nhưng giấu vô số bí mật.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    AURORA - Ánh sáng luật lệ


    “Công lý không cứu được tất cả, nhưng ta không thể ngừng cố gắng.”

    Mục tiêu: Trấn áp tội phạm ngầm, duy trì trật tự thành phố.

    Biểu tượng: Vòng sáng rạn nứt.

    Trụ sở: Tầng 17 – Cục Đặc Nhiệm.

    Tông màu: Trắng – vàng – xanh lam.

    __________________________

    Thành viên

    ♎ Thiên Bình (Chiến lược gia) – "Cán cân công lý"

    * Ôn hòa, sắc bén

    ♌ Sư Tử (Đội trưởng chiến dịch) – "Ngọn lửa ánh sáng"

    * Mạnh mẽ, lãnh đạo bẩm sinh.

    ♐ Nhân Mã (Điều tra viên) – "Mũi tên lạc hướng"

    * Thẳng thắn, dễ dao động giữa đúng – sai.

    ♍ Xử Nữ (Pháp y – phân tích) – "Kẻ soi chiếu"

    * Lạnh lùng, lý trí, tin vào dữ liệu.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    VERTEX - Kẻ điều khiển dây rối


    “Không có thiện, không có ác.

    Chỉ có giá.”

    Mục tiêu: Kiểm soát kinh tế, thông tin và dòng chảy quyền lực giữa hai phe.

    Biểu tượng: Con mắt tam giác giữa khói tím.

    Trụ sở: Tòa nhà kính giữa khu tài chính.

    Tông màu: Tím – bạc – xám khói.

    __________________________

    Thành viên

    ♒ Bảo Bình (Thủ lĩnh) – "Nhà thiết kế hỗn loạn"

    * Logic cực đoan, xem cảm xúc là yếu tố thừa.

    ♊ Song Tử (Môi giới thông tin) – "Kẻ nói dối biết tất cả"

    * Linh hoạt, mưu mẹo, nắm hết bí mật cả ba phe

    ♋ Cự Giải (Tài chính/hậu cần) – "Người giữ bí mật"

    * Dịu dàng, sâu sắc, luôn biết cách thương lượng

    ♉ Kim Ngưu (An ninh/xử lý nội gián) – "Lưỡi dao im lặng"

    * Cứng rắn, ít nói, bảo vệ trật tự của VERTEX bằng mọi giá.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Thông báo


    Truyện này gồm có hai tác giả, nó chắc còn nhiều hố và sai chính tả các kiểu

    Các cặp đôi đã đc xác định

    Mong mọi người đọc truyện vui vẻ ^^
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 1


    Thành phố vẫn chưa ngủ.

    Bên dưới những tấm biển quảng cáo nhấp nháy, mưa hắt nghiêng xuống mặt đường lấp loáng, hòa vào mùi sắt gỉ của bầu không khí chật chội.

    Đèn pha, còi xe, những tiếng bước chân dội lên vỉa hè ẩm lạnh — tất cả tạo thành bản nhạc nền u buồn cho một đêm không ai muốn nhớ.

    Thiên Bình khẽ vuốt lại cổ áo sơ mi, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu ánh sáng từ màn hình di động.

    Báo cáo hiện trường vừa gửi đến: vụ án thứ mười hai trong chuỗi “thanh trừng ngầm”.

    Nạn nhân: Một nghị viên.

    Thời gian tử vong: 21h03.

    Cách thức: Không dấu vết, không vật chứng, chỉ một mảnh giấy đen dán lên ngực – vẽ hình cánh chim gãy.

    "Lại là họ…" – Thiên Bình thì thầm, giọng khẽ như trôi trong mưa.

    Từ sau lưng, giọng Nhân Mã vang lên, mang chút run nhẹ trong hơi thở lạnh:

    "Anh nghĩ là NOX à?

    Nhưng… lần này, không có dấu hiệu xâm nhập điện tử.

    Cửa vẫn khóa, camera không bị cắt".

    Thiên Bình khẽ ngẩng lên.

    "Không cần xâm nhập khi ta ở bên trong".

    Câu nói ngắn ngủi ấy khiến căn phòng chìm trong im lặng.

    Trên sàn, ánh đèn phản chiếu một vệt nước nhỏ – không phải máu, mà là dấu nước mưa từ giày quân đội.

    Anh nhận ra mẫu giày đó, từng thấy nó trong quá khứ, trong những buổi huấn luyện đặc nhiệm, trước khi mọi thứ tan rã.

    "Ma Kết…"

    Tên người kia trôi ra khỏi môi anh, nhẹ như thở ra....một hơi thở...lạnh buốt....

    Nơi nào đó, ở góc khuất tầng thượng, giữa cơn mưa xiên nghiêng, có một người đang nhìn xuống.

    Bóng áo đen dính chặt vào thân thể rắn rỏi, hơi thở trầm đều.

    Dưới lớp mặt nạ nửa khuôn, ánh mắt xám lạnh nhìn theo đoàn xe đặc nhiệm AURORA đang dời đi.

    Trong làn sương trắng bốc lên từ miệng ống khói, hắn rút ra mảnh giấy nhỏ — in ký hiệu cánh chim gãy — và buông tay.

    Mảnh giấy ấy bay lượn, xoay vòng qua ánh đèn neon, rồi rơi xuống ngay cạnh bánh xe của Thiên Bình, như một lời chào trễ nải.

    Ma Kết không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

    Còn Thiên Bình, khi nhặt tờ giấy ấy lên, chỉ im lặng nhìn dòng chữ nhỏ viết bằng mực bạc ở mặt sau:

    "Luật pháp của em đã rạn nứt từ lâu rồi".

    Bóng người đó vẫn đứng ở trên kia, nhìn chiếc xe đang dần chạy khuất tầm mắt, vẫn đứng đó.

    "Có lẽ chúng ta đều đang dọn rác" hắn nói khẽ, không rõ là nói với ai.

    "Chỉ khác nhau ở chỗ, ai định nghĩa được ‘rác’ là gì"

    "Nếu đêm không còn tối, liệu công lý có còn là công lý?"

    Đêm càng về khuya, thành phố càng sáng.

    Ánh đèn soi rõ những vết nứt nơi mặt đường – như soi rõ cả những khoảng trống trong lòng người.

    Thiên Bình ngẩng đầu nhìn lên tòa cao ốc đối diện, nơi treo bảng hiệu lớn: AURORA – Trụ Sở An Ninh Đặc Biệt.

    Giữa hàng trăm cửa sổ sáng đèn, chỉ có một tầng tối om — tầng 17, nơi anh làm việc.

    Còn ở phía đối diện, bên kia sông, giữa khu công nghiệp bỏ hoang, cũng có một tòa nhà khác — không bảng hiệu, không đèn — nhưng trong bóng tối, vẫn có người đang dõi theo anh.

    Ánh sáng và bóng đêm — chỉ cách nhau một cây cầu....

    Cuối dòng mưa, tiếng còi hú của cảnh sát tan vào gió.

    Thiên Bình siết chặt mảnh giấy, cảm giác mực bạc thấm lạnh vào đầu ngón tay.

    Anh biết, cuộc chiến này không còn là giữa thiện và ác nữa.

    Mà là giữa những người từng tin vào cùng một điều, rồi chọn cách khác nhau để giữ nó sống sót.

    "Xin lỗi, Ma Kết…" – Anh khẽ nói, giọng trôi đi trong mưa.

    "Nhưng lần này,mọi thứ sẽ kết thúc......kể cả anh..."

    ______________________________________

    Bên kia thành phố, một cánh chim đen bay qua đèn neon, rơi vào lòng đêm.

    Còn Thiên Bình, vẫn đứng giữa cầu, giữa hai bờ — ánh sáng và bóng tối — chưa biết mình thuộc về đâu.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 2


    Âm thanh đầu tiên Ma Kết nghe thấy là tiếng nước nhỏ giọt xuống kim loại.

    Từng nhịp đều đặn, lạnh, vang vọng giữa căn nhà bỏ hoang.

    Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xám như khói nhìn qua khung cửa sắt đã hoen rỉ.

    Bên ngoài, đêm vẫn mưa.

    Bên trong, chỉ có mùi thuốc súng và hơi ẩm từ bê tông loang lổ.

    Căn nhà này từng là trung tâm phục hồi nhân phẩm, giờ biến thành trụ sở tạm của NOX.

    Không bảng hiệu, không hệ thống, chỉ là một mạng lưới hoạt động bí mật, nơi hắn thu thập những con người từng bị xã hội vứt bỏ — và biến họ thành công cụ “thanh trừng”.

    Trên bàn, màn hình hiển thị bản đồ thành phố.

    Một loạt đèn đỏ nhấp nháy trên khu trung tâm.

    "Vụ thứ mười hai… quá sớm để ra tay" – Bọ Cạp cất tiếng, khàn khàn như sỏi cọ.

    "Song Ngư xác nhận mục tiêu đã bị thanh toán trước khi ta hành động."

    Ma Kết không đáp, chỉ nhìn vào bản đồ thêm vài giây, rồi lạnh lùng nói:

    "Vậy có kẻ khác đang bắt chước chúng ta."

    Bọ Cạp khẽ cau mày:

    "Khủng bố chăng?"

    Ma Kết:

    "Không.Quá bí mật khi làm chuyện này."

    Câu nói khiến Song Ngư bật cười, giọng nhẹ như gió:

    "Vậy là có người khác đang chơi trò 'thanh trừng' như chúng ta.

    Cũng thú vị đấy.”

    Bạch Dương ngồi ở góc, vừa lau vũ khí vừa nói xen vào:

    "Thú vị cái đầu cậu.

    Nếu tin tức sai lệch, nghĩa là có kẻ lọt vào hệ thống."

    Song Ngư ngẩng đầu, đôi mắt xám bạc ánh lên dưới màn hình sáng:

    "Không ai có thể lọt vào hệ thống của tôi."

    Ma Kết im lặng, ánh mắt lướt qua tất cả — như đang đo nhịp tim của từng người bằng một phương trình logic lạnh lẽo.

    "Cứ kiểm tra lại lần nữa.

    Tôi muốn biết ai để lại dấu giày kiểu đó."

    Không ai dám hỏi thêm.

    Họ đều biết, dấu giày đó — loại quân đội cũ — là thứ mà Ma Kết đã từng mang trong quá khứ.

    Ba giờ sáng.

    Thành phố ngủ say trong tiếng mưa rả rích.

    Ma Kết một mình đứng trên mái nhà, gió thổi qua áo choàng đen, thổi tạt hơi ẩm lạnh lên khuôn mặt không cảm xúc.

    Hắn rút trong túi ra tấm ảnh đã cũ — tấm ảnh chụp bảy người trong bộ đồng phục đặc nhiệm AURORA, mỉm cười dưới ánh nắng.

    Một trong số họ, với đôi mắt hổ phách và nụ cười nhẹ — chính là Thiên Bình.

    "Em vẫn tin công lý có thể cứu người sao…" – giọng hắn khàn khàn, trôi theo mưa.

    "Nhưng nếu công lý không còn thuộc về chúng ta thì sao?"

    Dưới đường, ánh đèn phản chiếu bóng một chiếc xe màu trắng bạc chạy ngang.

    Hắn nhận ra biển số đó — xe của AURORA.

    Trong khoảnh khắc, hắn gần như thấy được ánh mắt người kia — xuyên qua lớp kính mưa, nhìn lại hắn từ phía đối diện.

    Một ánh nhìn kéo dài, không lời, không biểu cảm.

    Hai thế giới — một trong ánh sáng, một trong bóng đêm — chạm nhau giữa mưa.

    Dưới tầng, Bọ Cạp bước đến, đưa cho hắn một tập hồ sơ.

    "Dữ liệu Song Ngư phục hồi được.

    Có người dùng mã nhận dạng nội bộ AURORA để truy cập vào tuyến liên lạc cũ."

    Ma Kết mở tập hồ sơ, nhìn thấy một dòng ký hiệu quen thuộc — AURORA-17 — tầng làm việc của Thiên Bình.

    Bàn tay hắn khẽ siết lại, tờ giấy nhàu nát.

    "Cậu ta đang tìm ta."

    Bọ Cạp:

    "Và nếu cậu ta tìm thấy?"

    Ma Kết nhìn thẳng ra màn đêm.

    "Thì tôi sẽ để cậu ta tự chọn.

    Giữa niềm tin… và sự thật."

    Ở đâu đó trong thành phố, Thiên Bình chắc cũng đang thức.

    Có thể là vì cùng lý do — vì họ đều đang chờ đợi một điều gì đó sắp đến.

    Trên màn hình điện thoại, một tin nhắn hiện lên:

    "Mục tiêu kế tiếp: Khu cảng phía Tây.

    23:00.

    Cánh chim sẽ hạ xuống."

    Ma Kết nhắm mắt, khẽ nói:

    "Lại bắt đầu rồi…"

    Rồi hắn bước đi, để lại tiếng giày nặng nề vang lên trong hành lang trống, hòa cùng nhịp rơi đơn điệu của mưa.

    ______________________________________

    Giữa cơn mưa cuối đêm, hai người ở hai phía thành phố cùng nhìn về một điểm — nơi sẽ là lần chạm mặt đầu tiên, cũng có thể là lần cuối.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 3


    Gió biển thổi lên mang theo dư vị mặn lạ.

    Ở bến cảng phía Tây, những con thuyền neo nằm im như những tử thi đang bị sóng đánh vào bờ,ánh đèn cầu tàu phản chiếu lên mặt nước, từng mảng sáng nhấp nhô như linh ảnh của một thành phố không bao giờ chịu quên.

    Cơn mưa phùn ban chiều vẫn còn vương, làm không khí thêm lạnh cùng mùi dầu máy thấm sâu vào da áo.

    Thiên Bình đứng dưới bóng của một container, mặc áo mưa tối màu, khuôn mặt anh lạnh lùng như một viên ngọc băng.

    Trong tay anh là bản in sơ đồ kho và vài dòng chú thích, tường trình vội của Nhân Mã và Xử Nữ.

    Anh không lao tới, không nôn nóng.

    Anh chờ,chiến lược gia không làm gì khi cảm xúc dắt dẫn,anh quan sát, tính toán từng phép.

    Bên kia cầu tàu, dưới ánh đèn le lói, một chiếc xe đen lẳng lặng dừng lại.

    Đèn cốt tắt đi, chỉ để lại bóng người thấp thoáng.

    Ma Kết bước xuống, dáng người cắt ngang như một vết dao.

    Hắn không cần ra lệnh,những người theo sau có vẻ đã quá quen với cái vẻ im lặng mang mệnh lệnh của hắn.

    Bọ Cạp đứng một góc, ánh mắt như muốn đọc cả chiều sâu của sóng.

    Song Ngư lặng lẽ kiểm tra thiết bị, môi khẽ cong lên như mỉm cười với màn hình.

    NOX xuất hiện trong im lặng.

    Họ như một cơn gió đen lướt qua, để lại mùi da và kim loại.

    Ma Kết nhìn lên bến, nơi Thiên Bình ẩn dưới container.

    Khoảng cách giữa hai người có thể đo bằng vài chục bước chân, nhưng không gian giữa họ nặng như một đại dương.

    Thiên Bình thấy hắn trước khi hắn gọi tên.

    Không phải bởi ánh đèn hay khuôn mặt, mà vì một nỗi xao động cũ — một thói quen thời cũ mà Thiên Bình chưa từng quên.

    Có những người, dù đổi vị trí, dù đứng dưới ánh đèn hay trong bóng tối, vẫn phát ra cùng một tần số — tần số khiến ký ức rung lên.

    Ma Kết đang phát ra tần số ấy.

    Anh hít một hơi dài, thở ra chậm rãi.

    "Riven." anh nói, không lộ gì ngoài một lời gọi người quen.

    Ma Kết đáp, giọng lạnh như thép mòn.

    "Lysander."

    Ở hai bên, đồng đội họ im lặng.

    Nhân Mã cầm máy quét, mắt chưa rời container, Bọ Cạp đứng sẵn với dao gọn trong tay,Xử Nữ dựa vào thành cầu, gõ nhẹ vào máy, ánh sáng trên khuôn mặt anh chuyển từ xanh sang vàng nhận diện,Song Ngư vắt tai nghe, môi mấp máy với các con số.

    Không ai bước tới ngay — không cần.

    Họ đều biết: lần gặp mặt đầu không thể là tiếng súng hay cơn mưa máu.

    Nó là thử thách của lời, của ánh mắt, của những điều không nói.

    Thiên Bình nhếch môi, một nụ cười nhỏ đến như một thẩm âm:

    "Các anh đến sớm hơn lịch trình.

    Có việc gấp sao?"

    Ma Kết nheo mắt, vừa đủ để người đối diện nhận ra ý nghĩa.

    "Người của chúng tôi cũng có danh sách.

    Một tên trong danh sách của chúng tôi được báo là sẽ có mặt ở kho số B — cùng thời gian."

    Thiên Bình nhìn xuống bản in sơ đồ.

    Anh có thể đoán được bước đi tiếp theo của Ma Kết: tách một nhóm nhỏ giả làm kẻ buôn, cho người kia "bắt" manh mối; thuê người trung gian thoát hiểm; nếu gặp cản, rút lui cho tới khi mọi chuyện trôi vào bến khác.

    Từ lâu, Ma Kết vận hành theo quy tắc ít lời: càng ít lời, càng ít sơ hở.

    "Vậy là chúng ta có cùng mục tiêu."

    Thiên Bình nói.

    Giọng anh khẽ, đủ để cả gió nghe.

    "Chẳng lẽ hai phe giờ phối hợp?"

    Một nụ cười khẽ nở trên môi Bọ Cạp như nhìn thấy một trò đùa.

    "Hoặc là ai đó đang chơi trò làm hai phe – để xem ta phản ứng thế nào."

    Thiên Bình lặng một giây.

    Anh lùi lại,tạo thành một hành lang cho Ma Kết đi vào, như thể đang mời đối thủ đi qua, dù anh biết rõ đó là con đường này dẫn vào một cái bẫy tinh vi.

    "Anh nghĩ ai dám thế?".

    Giọng điệu anh mang chút mỉa mai,trêu chọc đối phương.

    Ma Kết bước tới, không nói gì,vị trí của hắn chỉ cách Thiên Bình vài bước.

    Gió khô rít qua cổ áo hai người.

    "Ai đó đủ ngu dốt để đánh lừa chúng tôi?".Hắn hỏi rồi trả lời luôn: "Không có."

    ______________________________________
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 4


    Khoảnh khắc ranh giới giữa câu hỏi và câu trả lời mỏng đi.

    Thiên Bình cảm nhận một thứ khác — không phải sự đe nẹt thô thiển, mà là một nỗi mệt rũ của người đã mang trách nhiệm quá lâu.

    Hắn ta không hét,hắn ta chỉ biểu hiện trách nhiệm bằng cái im lặng đáng sợ.

    Ở phía xa, ánh đèn chớp lên trên kho số B.

    Một bóng dáng lướt qua cổng.

    Nhân Mã ngay lập tức cử động, như con chim chợt nghe tiếng thức.

    "Di chuyển!' — tiếng lệnh của anh vang ra, ngắn gọn.Cả hai phe không hẹn mà cùng hành động, đồng thời, như hai đội múa đối đầu trên cùng một sân khấu.

    Nhưng ai biết được, trong những lần như vậy, kịch bản đôi khi đã được viết bởi một người nhìn từ trên cao — người chỉ cần một cử chỉ nhỏ để khiến hai con cờ ấy nhảy múa.

    Thiên Bình di chuyển nhẹ, không vội.

    Anh cố tình để Nhân Mã ra trước — anh cần xác nhận: người xuất hiện là chính trị gia bị kết án hay một con mồi giả?

    Trên tay Thiên Bình, máy quét chỉ hiện một tín hiệu: một chiếc hộp vận chuyển, bên trong đựng nhiều gói hàng bị dán kín, giấy tờ giả.

    Không phải mục tiêu chuẩn.

    Một cái bẫy?

    Hoặc một nhát thử?

    Ma Kết nhận thấy cùng lúc,đôi mắt anh linh hoạt như kiếm, ghi nhận, đáp trả bằng một cái chớp mắt cho Bọ Cạp — một mệnh lệnh im lặng.

    Bọ Cạp gật đầu tách ra, di chuyển như bóng, tiến về phía container khác, Song Ngư lia thiết bị dò, phát hiện tín hiệu radio lạ.

    "Có kẻ để lại thiết bị theo dõi."

    Song Ngư nói, giọng như rót men:"Nhỏ, nhưng tinh vi.

    Gắn bên trong một thùng hàng đã được niêm phong."

    Thiên Bình nén lại cơn khó chịu trong lòng.

    Thiết bị theo dõi là dấu hiệu mà người kia muốn gợi ra sự hiện diện — một lời mời.

    Ai đó muốn họ tụ về đây.

    "Có thể là bẫy!"

    Xử Nữ nói từ bên tai Thiên Bình, giọng như phán quyết: "Hoặc là một sự khiêu khích!"

    Thiên Bình khẽ nhìn Ma Kết.

    "Anh có chọn rút?" anh hỏi, nhưng câu hỏi không phải nhằm tìm lời khuyên — nó là một lời chạm mũi của định mệnh: nếu rút, họ sẽ bỏ lỡ manh mối, nếu ở lại, họ có thể sẽ bước vào cạm bẫy.

    Ma Kết giữ im lặng, nhưng anh ta không lùi.

    "Chúng ta ở đây vì sự thiếu sót của luật pháp."

    Hắn nói: "Chúng ta không chạy khi chưa biết danh sách đã bị làm mới bởi ai."

    Hai người đứng gần nhau, giữa tiếng ồn của cảng, dường như cùng nghe một điệu nhạc mà người khác không hay biết.

    Không ai nói lời mềm mại.

    Mọi thứ là lý do, là kế hoạch, là vết sẹo.

    Bỗng nhiên, một nhóm người từ lối vào kho chạy ra — không vội mà rất có chủ ý.

    Họ mặc áo của một hãng vận chuyển địa phương, mang thùng giấy, bước chậm nhưng đều.

    Lúc đầu Thiên Bình chỉ tưởng họ là nhân viên kho.Nhưng sau đó anh thấy một người trong số họ nhìn chằm chằm vào container nơi Ma Kết đứng, quá lâu để là vô ý.

    "Đó!"

    Nhân Mã thì thầm:"Một trong số họ có liên quan tới danh sách!"

    Thiên Bình liếc, thấy người đàn ông gầy guộc, ga-lô buộc thắt lưng chặt, nụ cười khô khốc.

    Anh không nhào tới, chỉ lẳng lặng nhìn Ma Kết.

    Hành động của hắn nhanh, chính xác: một tay vươn qua, lật nhẹ thùng hàng như kiểm tra sự thật, người vận chuyển thấy vậy lúng túng, hơi đẩy lùi nhưng không đáng kể.

    Trong tích tắc, Ma Kết phát hiện một sự bất thường— một vệt keo mỏng ở đáy thùng: công nghệ dán niêm phong giả, món đồ mà chỉ ai tinh vi mới làm được.

    "Cậu sẽ không làm trò ấy với chúng tôi."

    Ma Kết thì thầm, nửa mỉm cười kiểu kẻ biết tướng.

    "Ai đó đang cố tình kéo hai bên tới đây."

    Người vận chuyển bỗng hoảng hốt, rồi vùng ra, lao về phía một chiếc xe tải.

    Thiên Bình và Ma Kết đồng loạt phản ứng — nhưng không phải bằng vũ khí, mà bằng ánh mắt.

    Họ đọc ý hành động của nhau, cùng trấn áp tình huống.

    Khi người vận chuyển lên xe và lao đi, Ma Kết nhìn Thiên Bình, giọng lạnh nhưng có chiều sâu hiếm thấy:

    "Ai đặt mồi, ai giật dây — chúng ta sẽ tìm ra.

    Nhưng lần này, Lysander, đừng để những ảo tưởng về công lý che mắt em."

    Thiên Bình nắm chặt tay, cảm xúc của anh rạn nứt như đất vào mùa khô.

    "Còn anh, Riven."

    Anh đáp.

    "Đừng để bóng tối nuốt mất cả tên

    của anh."

    Câu nói như rơi xuống giữa tiếng nước và tiếng động cơ máy.

    Hai người như chịu trách nhiệm cho việc lựa chọn của nhau, cho nghĩa vụ mà từng người mang.

    Không có lời hứa, chỉ là một đối thoại kín đáo giữa lý trí và cảm xúc.

    Khoảng cách giữa họ chưa hề gần, nhưng cũng không xa, chỉ là tuyến đường họ chọn đã khác nhau.

    Và có vẻ như thế giới đang dồn họ vào một ngã tư — nơi bất kỳ bước chân sai cũng có thể kéo theo nhiều cuộc đời.

    Khi chiếc xe vận chuyển biến mất vào màn mưa, Thiên Bình bước về phía bến.

    Anh nhìn lại Ma Kết, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai ánh mắt bắt gặp nhau — không một lời, không một tiếng than.

    Họ hiểu nhau theo cách mà chỉ người từng đi cùng qua tối tăm mới hiểu.

    ______________________________________
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 5


    "Gặp lại sau."

    Ma Kết nói, rồi lùi vào bóng tối.

    Bọ Cạp và Song Ngư theo sau, im lặng như những người làm nhiệm vụ vốn dĩ không cần tiếng nói.

    Thiên Bình đứng một mình giữa mùi dầu và mưa, trái tim như một đồng hồ cơ chậm rãi quay, đếm những lựa chọn.

    Anh biết cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

    23:00 chấm dứt, nhưng câu hỏi còn đó: Ai đang giật dây?

    Và sẽ có bao nhiêu người bị bắt buộc phải chọn phe — sáng hay tối — mà quên mất mình từng yêu một người ở bên kia?

    Sáng hôm sau, thành phố vẫn tỉnh dậy như thể chẳng có gì xảy ra.

    Tin tức buổi sớm chỉ nói về 'sự cố nhỏ ở khu cảng phía Tây' vài xe hàng cháy, không thương vong.

    Không ai nhắc đến tín hiệu theo dõi, không ai nhắc đến cuộc chạm mặt giữa hai phe.

    Truyền thông đã bị gỡ sạch.

    Nhưng trong lòng những người ở tầng 17, nơi văn phòng của AURORA, sự im lặng đó lại là dấu hiệu của một cơn bão đang tới.

    Tầng 17 — Cục đặc nhiệm AURORA

    Ánh nắng chiếu qua lớp kính mờ, quét một dải sáng lên mặt bàn họp.

    Thiên Bình ngồi đầu bàn, hai ngón tay gõ nhịp chậm lên hồ sơ.

    Trên màn hình là chuỗi ảnh từ camera vệ tinh — điểm đỏ nhấp nháy tại kho B — chính xác vị trí của 'bẫy'.

    Xử Nữ đứng bên cạnh, giọng lạnh và sắc:

    "Thiết bị theo dõi đó không thuộc bất kỳ hãng nào trong danh mục quốc tế.

    Tôi kiểm tra ba lần — linh kiện gốc xuất xứ từ một phòng thí nghiệm đã đóng cửa mười năm trước."

    Thiên Bình nhíu mày.

    "Một phòng thí nghiệm ma?"

    Xử Nữ không đáp, chỉ bật slide tiếp theo: sơ đồ mạch điện tử và chữ ký mã hóa — ký hiệu hình một con mắt tam giác.

    Nhân Mã nhướn mày.

    "Cái này... chẳng phải biểu tượng của VERTEX à?"

    Một thoáng im lặng.

    AURORA từng đối đầu với VERTEX trong lĩnh vực tài chính ngầm, nhưng chưa bao giờ tìm thấy dấu hiệu kỹ thuật trực tiếp.

    Nếu đây là thật... thì nghĩa là VERTEX đã bắt đầu can thiệp vào cấp điều hành.

    Thiên Bình thở dài.

    "Bảo Bình lại muốn chơi trò mới."

    VERTEX — Tầng hầm tòa nhà kính

    Trong căn phòng phủ ánh tím, Bảo Bình đứng trước màn hình khổng lồ, tay cầm cốc cà phê đã nguội.

    Trên màn hình là cùng một sơ đồ mà AURORA đang xem, chỉ khác ở chỗ: góc dưới có dòng chú thích 'Bẫy thử nghiệm – phản ứng 02 thành công'.

    Song Tử bước vào, ném tệp báo cáo lên bàn, nở nụ cười nửa miệng.

    "Cả hai phe đều cắn câu.

    Tuyệt thật đấy!"

    Bảo Bình không cười.

    Anh nhìn biểu đồ dao động trên màn hình.

    "Không, họ không phản ứng như dự tính.

    Thiên Bình phân tích quá nhanh, Ma Kết không kích động.

    Họ kiểm soát được tình huống."

    "Thế là thất bại à?" — Song Tử hỏi, hơi ngả người.

    Bảo Bình lắc đầu, giọng anh trầm, lạnh, lời nói mang theo logic:

    'Không.

    Là dữ liệu.

    Chúng ta đã thấy giới hạn của cả hai phe....và cả điểm yếu của họ: họ vẫn còn tin vào nhau."

    Ánh tím hắt lên khuôn mặt anh khiến mắt anh phản chiếu sự phấn khích.

    "Cảm xúc... chính là lỗ hổng đẹp nhất."

    Cự Giải bước tới, đặt tách trà nóng xuống bàn, giọng nhỏ nhẹ mà theo sự cân nhắc:

    "Nhưng nếu chơi quá sâu, anh sẽ đánh thức thứ không kiểm soát được, Bảo Bình..."

    Anh quay đi, chỉ đáp khẽ:

    "Tôi không chơi.

    Tôi thiết kế."

    NOX — Căn cứ ngầm dưới trung tâm tái hòa nhập

    Khói thuốc lượn vòng quanh ánh đèn vàng mờ.

    Ma Kết ngồi trên ghế sắt, áo khoác vắt lên thành ghế.

    Bọ Cạp đang kiểm tra các mảnh thiết bị lấy từ cảng, từng con ốc, từng sợi dây.

    Song Ngư gõ liên tục trên máy tính, đôi mắt anh sáng lên giữa bóng đêm.

    "Họ cố tình để lại dấu vết.

    Cực kỳ tinh vi."

    Song Ngư nói, giọng khâm phục nhưng lại mang vẻ khinh thường.

    "Mỗi đoạn mã chỉ tồn tại đúng 17 phút rồi tự xóa.

    Nhưng... tôi khôi phục được một đoạn."

    Trên màn hình hiện lên dòng ký tự:

    [LUCID–V]

    Bọ Cạp ngẩng lên: "VERTEX?"

    Ma Kết nhắm mắt một lát, rồi mở ra, ánh nhìn sâu như vực thẳm

    "Không.

    Không chỉ họ.

    Có ai đó đang dùng công nghệ của VERTEX, nhưng cách mã hóa mang dấu ấn cũ hơn — của dự án LUCID, đã bị chôn từ 6 năm trước."

    "Cái dự án mà anh từng tham gia?"

    Song Ngư hỏi nhỏ.

    Ma Kết không đáp ngay.

    Hắn đứng dậy, châm điếu thuốc, khói trắng bay lên quanh đôi mắt u tối.

    "Chúng ta sắp phải đối diện với quá khứ."

    Đêm lại tràn về thành phố, y như thể buổi sáng chỉ là tạm nghỉ.

    Thiên Bình đứng trước cửa sổ văn phòng tầng 17, nhìn xuống những ánh đèn xe kéo dài như dòng máu phát sáng.

    Anh nhớ lại ánh mắt Ma Kết đêm qua — cái ánh nhìn không giấu được sự mệt mỏi nhưng vẫn tỉnh táo, vẫn biết rõ hắn đang đi đâu, đang bước vào điều gì.

    Bên tai, điện thoại rung lên.

    Tin nhắn không có tên người gửi, chỉ có một dòng:

    "Cậu vẫn chưa nhìn thấy toàn bộ bàn cờ đâu, Lysander."

    Và ký hiệu ở cuối: ☉ + ∇

    Thiên Bình nhíu mày.

    Anh biết ký hiệu đó.

    Một tổ hợp cũ... thứ từng là biểu tượng nội bộ của Dự án LUCID — dự án mà chính Ma Kết đã biến mất cùng năm nó bị xóa sổ.

    Cốc cà phê trên bàn đã nguội.

    Ánh đèn ngoài cửa sổ phản chiếu lên kính, khiến gương mặt anh càng thêm vẻ âm trầm

    Anh thì thầm, gần như chỉ nói cho chính mình nghe:

    "Vậy ra, không chỉ có bóng tối trỗi dậy.

    Mà cả những giấc mơ chưa chết."

    ______________________________________
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 6


    Phòng cách ly – AURORA

    Mùi thuốc sát trùng lạnh buốt.

    Sư Tử ngồi dựa vào đầu giường, áo bệnh nhân mở cúc trên cùng, vết thương bên vai vẫn còn quấn băng trắng.

    Anh nhìn qua tấm kính trong suốt, bên ngoài là hành lang vắng, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt.

    Trên bàn, chiếc huy hiệu đội trưởng của anh đã bị tháo khỏi quân phục.

    Anh nhìn nó, rồi cười khẽ.

    Một nụ cười không còn rực lửa như trước, mà pha chút hoài nghi mệt mỏi.

    “Ngọn lửa ánh sáng...” anh khẽ lẩm bẩm, “đôi khi cũng tự thiêu chính mình.”

    Điện thoại rung nhẹ.

    Tin nhắn đến từ mã ID ẩn danh:

    “Nghỉ ngơi đi, Leon.

    Cậu sắp cần sức để đối đầu với thứ tệ hơn bóng tối.”

    Ký hiệu dưới cùng: ♒︎

    Anh cau mày ....ký hiệu Bảo Bình.

    “Cậu lại can dự vào nữa à...?”

    Sư Tử nắm chặt huy hiệu trong tay, ánh đèn phản chiếu vào mắt anh ,vẫn là ánh nhìn của người chỉ huy, mạnh mẽ nhưng đã bắt đầu hoang mang giữa công lý và âm mưu.
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 7


    Tòa nhà nghiên cứu NOAN chỉ có mười hai tầng theo bản thiết kế.

    Nhưng vào lúc 2:47 sáng, thang máy lại dừng ở tầng mười ba một tầng không nằm trong bản vẽ, không có số trên bảng điều khiển.

    Cửa mở ra, chỉ có một hành lang hẹp, đèn nhấp nháy như sắp tắt.

    Thiên Bình bước ra đầu tiên.

    Anh mặc sơ mi trắng, cà vạt lỏng, trên tay cầm tập hồ sơ niêm phong đỏ.

    Dấu ấn bảo mật trên đó đã bị xé, phần chữ mờ chỉ còn sót lại hai từ:

    LUCID // Người Thức Tỉnh

    Một bóng người đợi sẵn trong căn phòng cuối hành lang, Ma Kết, dựa lưng vào cửa kính, khói thuốc vương quanh cổ tay.

    Khi thấy anh, Ma Kết dập tàn thuốc, giọng khàn nhẹ:

    “Tôi biết sớm muộn gì cậu cũng tìm đến.”

    Thiên Bình nhìn hắn, ánh mắt lạnh mà yên.

    “Không ngờ anh vẫn giữ thứ này.”

    “Tôi tưởng cậu đã quên.”

    Một thoáng im lặng, rồi Thiên Bình đặt hồ sơ lên bàn.

    Từng tờ giấy lật ra, hiện lên hình ảnh những con số sinh trắc, các đoạn ký ức bị cắt rời, và một hàng tên bị gạch chéo.

    Sư Tử — nằm giữa danh sách.

    Anh ngẩng đầu, giọng trầm:

    “Tôi cần biết, LUCID là gì.”

    Ma Kết siết chặt điếu thuốc mới, không nhìn anh.

    “Một thí nghiệm thất bại.

    Thử tạo ra ‘con người không cảm xúc’ để đảm nhiệm việc phán xét tội ác.

    Nhưng... không ai chịu nổi nổi trống rỗng tuyệt đối.

    Họ điên.

    Họ chết.

    Hoặc biến mất.”

    “Và anh?”

    “Tôi là người sống sót cuối cùng.”

    Không khí trong phòng lặng như đông lại.

    Thiên Bình nhìn hắn — trong đôi mắt Ma Kết, không phải là sự kiêu hãnh của người thoát chết, mà là bóng tối của kẻ vẫn chưa thực sự được tha.

    “Nếu LUCID đã kết thúc,” Thiên Bình nói chậm “tại sao vẫn có người dùng nó để cài bẫy cảng?”

    Ma Kết cười khẽ, nụ cười méo mó.

    “Vì có ai đó muốn khơi lại con quái vật đã ngủ.”

    Cùng lúc đó — VERTEX

    Phòng điều khiển chính chìm trong ánh tím mờ.

    Bảo Bình đứng trước màn hình hologram, trên đó hiện sơ đồ tầng 13 của NOAN— một tầng mà lẽ ra không tồn tại.

    Phía sau, Sư Tử bước vào, áo khoác dài, băng vai đã tháo.

    Anh ném tập hồ sơ về phía Bảo Bình.

    “Cậu đang làm trò gì?”

    Bảo Bình không quay lại.

    “Tôi chỉ đang khôi phục thứ mà họ cố quên.”

    Sư Tử nhíu mày: “LUCID là tội ác, không phải di sản.”

    “Sai.”

    Bảo Bình cắt ngang.

    “LUCID là kết quả.

    Tội ác là cách họ tạo ra nó.”

    Ánh mắt hai người giao nhau — một nóng rực, một lạnh như băng.

    Sư Tử bước tới, giọng anh hạ thấp:

    “Cậu định kéo cả thành phố này xuống chỉ để chứng minh lý thuyết à?”

    Bảo Bình nghiêng đầu, mỉm cười nhạt:

    “Không, tôi muốn chứng minh con người chưa bao giờ thực sự tỉnh.”
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Chương 8


    NOX — Căn cứ dưới lòng đất

    Bọ Cạp quăng tập thiết bị xuống bàn.

    “Dấu tín hiệu ‘LUCID’ đã xuất hiện ở tầng 13 của NOAN.

    Chúng đang liên kết với hệ thống của VERTEX.”

    Song Ngư nhún vai: “Nghe như một bữa tiệc thú vị.”

    Ma Kết nhìn họ, giọng trầm:

    “Không phải tiệc.

    Là hồi sinh.”

    Hắn đứng dậy, khoác áo.

    “Chuẩn bị đội.

    Nếu họ thật sự mở lại LUCID, mọi ranh giới sẽ sụp đổ.

    Không còn công lý, không còn bóng tối, chỉ còn kẻ sống sót cuối cùng.”

    Bọ Cạp liếc hắn: “Và anh nghĩ ai sẽ sống?”

    Ma Kết đáp, giọng thấp gần như thì thầm:

    “Kẻ biết mình đã chết từ trước.”

    Tầng mười ba, ánh đèn chập chờn.

    Thiên Bình một mình đứng trước cửa kính, nhìn xuống thành phố.

    Bên tai anh vẫn vang vọng giọng Ma Kết: “Con người không cảm xúc.”

    Ngoài trời, sấm chớp nổ đằng xa.

    Màn hình trên bàn bật sáng đột ngột, một video tự động chạy:

    “Chào mừng trở lại, LUCID.”

    Màn hình tắt.

    Phía sau lưng anh, bóng một người hiện trong kính phản chiếu ,không ai khác ngoài Sư Tử.

    “Chúng ta đã đi quá xa rồi, Bình à.”

    “Không.

    Chúng ta mới chỉ bắt đầu.”

    Ánh đèn vụt tắt.

    Thành phố chìm vào đêm.

    Đêm thứ hai sau sự cố tầng mười ba.

    Hệ thống năng lượng của AURORA kết nối với NOAN hoạt động chập chờn, các đèn chiếu sáng liên tục nhấp nháy.

    Dù đội kỹ thuật báo “chỉ là lỗi hệ thống,” Thiên Bình biết: đó là tín hiệu.

    Một tín hiệu đang cố thức dậy.

    Anh ngồi trong văn phòng, nhìn vào màn hình hologram hiển thị dải tín hiệu nhịp điệu không đều, giống mạch tim người đang hấp hối.

    Trên góc phải, một ký hiệu mờ dần hiện lên:

    [LUCID CORE – Reboot 12%]

    Thiên Bình bật intercom:

    “Gọi Nhân Mã và Xử Nữ tới ngay.

    Chúng ta phải chặn đường truyền trước khi...”

    Cánh cửa bật mở.

    Không phải họ.

    Là Sư Tử.

    Anh bước vào, khoác áo đen, vẻ mặt nghiêm trọng.

    “Bảo Bình đã biến mất.”

    Thiên Bình đứng dậy, tim hẫng đi nửa nhịp.

    “Biến mất?”

    “Không có dấu vết nào trong hệ thống.

    Thẻ nhận dạng, sinh trắc, dữ liệu sinh học – tất cả đều bị xóa sạch như chưa từng tồn tại.”

    Họ nhìn nhau, ánh sáng lam yếu ớt phản chiếu trong mắt.

    “Anh nghĩ cậu ta đi đâu?” – Thiên Bình hỏi.

    “Tầng mười ba.” – Sư Tử đáp.

    “Nơi mà không ai nên trở lại.”
     
    [Bl/12Cs]Dưới Đêm Thành Phố
    Thông báo


    Chuyện là tui dạo này nghe chuyện linh dị hơi nhiều nên tạo thêm một cái hố mới, và em nó đây

    Mong bộ này mn thích
     
    Back
    Top Bottom