Cập nhật mới

Khác Bình Thịnh Gia Ký

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
374954617-256-k551277.jpg

Bình Thịnh Gia Ký
Tác giả: EndnaSarah
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Số đâu có số lạ lùng
Con vua lại lấy hai chồng làm vua"
Truyện được lấy bối cảnh từ thế kỉ XVIII-XIX, khi đất nước rơi vào thời kì loạn lạc, tình hình rối ren.

Nhà Tây Sơn với vai trò đứng lên dẹp loạn các tập đoàn cát cứ phong kiến là họ Trịnh-Nguyễn.

Nguyễn Ánh hậu duệ của chúa Nguyễn cùng với em gái- Nguyễn Phúc Ngọc Tuyền phải chạy loạn trong lúc khó khăn được một cô gái giúp đỡ đó là Công chúa Lê Ngọc Bình, nàng tỏ lòng thương cảm nên đã giúp Nguyễn Ánh và em gái trốn nhờ một gánh kép hát vì thế Nguyễn Ánh mang ơn.

Sau này, Lê Ngọc Bình lên duyên với Nguyễn Quang Toản tức vua Cảnh Thịnh nhà Tây Sơn.

Nguyễn Ánh với sự giúp đỡ của Bá Đa Lộc đã gầy dựng cơ nghiệp lật đổ nhà Tây Sơn, khi gặp lại Lê Ngọc Bình, hắn một lần nữa cảm nắng nàng.

Liệu mọi chuyện sẽ đi về đâu.

ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN TƯỞNG TƯỢNG, VÌ VẬY HÃY LÀ MỘT NGƯỜI ĐỌC VĂN MINH



xuyên​
 
Bình Thịnh Gia Ký
Hồi I: Khung cảnh hỗn loạn


Tại một căn phòng kí túc xá ở Huế, một cô gái với mái tóc dài thướt tha đang vội vã chuẩn bị đồ và chải tóc.

Bỗng có một tiếng hét từ dưới, đó là Thanh, cô hét lên:

-Bình ơi, sao mi lâu vậy, nhanh lên ní.

Cô gái đáp lại:

-Đây, chờ tí cho tao đeo giày đã.

Thanh vừa đi vừa mắng Bình vì cô lề mề.

Vốn dĩ Thanh là người Huế nên lúc nóng tính cô nói những từ quả thật là không thể hiểu nổi.

Bản thân Bình cô là người ngoài Bắc cụ thể cô là người Hà Nội.

Bình và Thanh là hai sinh viên năm nhất của trường đại học Huế-Khoa sư phạm Lịch Sử.

Bình vào Huế chưa lâu, bản thân cô rất muốn đi thăm Đại Nội để khám phá.

Thanh và Bình làm quen khi hai người ngồi cùng nhau và làm nhóm với nhau.

Lần này đi với Thanh, Bình nghĩ thật hời khi Thanh là người con xứ Huế lâu năm.

Vì vậy, cô ấy có thể là thuyết minh viên và là người chỉ đường.

Lên xe với tâm trạng háo hức, về một hành trình đầy lí thú sắp tới.

Không lâu sau xe taxi đã dừng chân đến Đại Nội, sau khi trả tiền hai cô nàng đã nhanh chóng đến quầy bán vé.

Cô bán vé là một người trạc tuổi trung niên, đột nhiên cô nhìn Bình một cách kì lạ và hỏi:

-Này, cô bé cháu tên gì vậy.

Bình bối rối đáp:

-Cháu tên là Nguyễn Ngọc Bình ạ.

Bà cô nhìn một cách trìu mến và nói:

-Tên thật đẹp, giống với một người phụ nữ trong lịch sử bà biết!

Bình đáp lại:

-Dạ vâng.

Cô bán vé đưa vé cho chúng tôi và bảo:

-Hãy tận hưởng chuyến hành trình thật vui vẻ nhé!

Tôi không nghĩ nhiều nên đáp lại một cách lễ phép, sau đó chúng tôi đã có một ngày "kết nạp" kiến thức một cách bổ ích.

Thật không thể ngờ Đại Nội lại đồ sộ đến vậy.

Một kiến trúc có một không hai.

Tôi thăm rất nhiều nơi, nhưng tôi lại chú ý tới một bức tranh trong Bảo tàng Mỹ Thuật cung đình Huế, ở đó cất rất nhiều đồ vật.

Nhưng ánh mắt tôi đã va vào một dòng chữ "Đức phi Lê Ngọc Bình"- một người phụ nữ có tên giống tôi, cô ấy rất đẹp, một nét đẹp duyên dáng không ai là không thể chú ý đến.

Vì mải ngắm nghía tôi nhỡ va vào một người đàn ông.

Tôi kêu "Á" một tiếng.

Người thanh niên ấy quay ngoắt lại và liên tục xin lỗi:

-Xin lỗi, không biết cô có sao không!

Tôi thật vô thức khi không nhìn thấy cô.

Tôi nhanh trí đáp lại:

-Tôi không sao đâu, nên anh đừng lo!

Chúng tôi nhìn nhau một lúc và tôi không để tâm nhiều sau đó tôi bắt đầu rơi vào mạch suy nghĩ.

Công chúa Lê Ngọc Bình chẳng phải là em của công chúa Lê Ngọc Hân hay sao?

Mọi sự chú ý của tôi bắt đầu đổ dồn lên cái tên Lê Ngọc Bình.

Bất chợt, tôi lên mạng search, kết quả cho ra đó là hoàng hậu của Cảnh Thịnh hoàng đế và được biết nhiều hơn là phi tần của vua Gia Long.

Đột nhiên, Thanh vỗ vai tôi và nói:

-Đi thôi, dù sao cũng đã quá trưa, tau với mầy đi ăn cái gì thôi.

Chứ tau đói lắm rồi.

Thời gian trôi quá nhanh, thoáng chốc nửa ngày mà tôi đã đi được một số địa điểm quan trọng của Đại Nội.

Cũng thật khổ thân cho bạn "staff" không đồng vì đã đồng hành cùng tôi.

Tôi nhanh nhẹn đáp lại:

-Được rồi, đi thôi!

Chúng tôi đến một quán ăn gần đó, tôi gọi 2 bát bún bò Huế và Thanh gọi thêm một ít quẩy.

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với nhau.

-Công nhận Đại Nội hoành tráng hơn tao tưởng tượng Thanh ạ,Tôi nói.

Thanh mỉm cười đáp:

-Vì thế nên Đại Nội mới được UNESCO vinh danh là đi sản văn hoá thế giới đó.

Hồi xưa, tau được mệ dẫn đi, cảm giác như lạc vào một chiều không gian khác vậy.

Hai ba bún bò được bưng đến, mùi hương thật thơm khiến tôi phải thốt lên rằng: "Đây mới lại là chuẩn vị xứ Huế đấy chứ!"

Bằng một cách nào đó, tôi lại thấy người đàn ông va tôi hồi nãy đi vào trong quán bún bò Huế này.

Quả thật vừa nãy tôi chú ý tới vì anh ta rất đẹp trai, cao ráo.

Anh ta cất giọng khiến một số cô gái trong quán cũng phải để mắt.

Tôi cũng không phải ngoại lệ.

Đột nhiên, Thanh nói:

-Thích không, tí mầy đi xin "Info" đi, đỡ cần phải liếc mắt nhìn.

Tôi ngại ngùng và đáp:

-Có nhìn đâu, mắt bị lé thôi!

Thanh nhìn tôi và cười một cách nham hiểm, miệng lẩm bẩm "Đúng rồi, chỉ lé thôi".

Chúng tôi ăn xong cũng là lúc anh ta mua bún xong.

Tôi cứ nhìn anh ta mãi vì anh ấy rất đẹp trai.

Lúc đó, chúng tôi quyết định đi sang đường bắt xe buýt về trường.

Rất nhanh tầm khoảng 5 phút sau.

Xe buýt đã đến.

Chúng tôi tìm một chỗ ngồi yên vị.

Trong tôi tự nhiên lại xuất hiện một cảm giác không lành.

Không hiểu sao, tài xế cứ bấm còi một cách inh ỏi.

Trên xe có 5 người lận.

Chúng tôi vô cùng hoang mang.

Thanh chạy đến và hét lên:

-Bớ người ta, bác tài chảy máu mũi ngất xỉu rồi.

Mọi chuyện dẫn đến quá nhanh, xe được một chị phanh gấp nhưng đã quá muộn.

Một nửa chiếc xe đang vất vưởng trên chiếc cầu qua sông Hương.

Xe cứ kêu cạch cạch, kẽo kẹt như sắp rơi xuống.

Đội cứu hộ đến một cách nhanh chóng khi có người đã gọi từ 4 phút trước.

Mọi chuyện đang rất bình thường khi Thanh đã được đội cứu hộ đón lấy cánh tay và cứu thoát ra khỏi chiếc xe.

Tôi là người được cứu sau.

Bỗng nhiên, chiếc xe mất thăng bằng và hẫng một cái.

Tôi đã rơi xuống:

"Tõm"

Tôi chưa kịp nói lời chào tạm biệt cuối cùng với bố mẹ mà, tại sao cuộc đời lại bất công cho tôi thế.

Tự dưng, tôi mở mắt ra một khung cảnh hỗn loạn với ngựa, xe, quầy hàng tấp nập.

Một cô bé chạm vào cánh tay tôi và nói:

-Công chúa, sao người lại đứng hình vậy.

Thật vô lý, chẳng nhẽ tôi đang đóng phim cổ trang Việt Nam à.

Sao lại mặc cổ phục vậy?
 
Bình Thịnh Gia Ký
Hồi II: Lời hứa


"Đây là đâu.

Tại sao mình lại ở đây"

Ký ức cuối cùng của tôi là đang rơi từ trên cầu xuống dòng sông Hương.

Lẽ ra tôi đã chết rồi mà, tôi không thể tin vào mắt mình.

Tôi sờ mặt, tay, thân thể và tự véo mình một cái.

Nó thật sự rất đau, cô bé bên cạnh tôi bắt đầu nhìn một cách kì lạ.

-Công chúa, sao người kì lạ thế.

Cũng sắp muộn rồi, người nên đi mua đồ nhanh thôi tránh để Bắc Cung Hoàng Hậu lo lắng.

"Bắc Cung Hoàng Hậu"

Đó là Hoàng hậu Lê Ngọc Hân- vợ thứ của Hoàng đế Quang Trung mà.

Tôi quay sang nhìn cảnh vật, khung cảnh rất tấp nập, vội vã.

Đây đúng là chợ rồi nhưng mà có chút khác lạ.

Ai cũng mặc cổ phục, nữ thì mặc giao lĩnh, tứ thân, nam thì mặc trực lĩnh,...Trên chợ có một đoàn người và ngựa đang chạy rượt đuổi để hành quân.

Họ như đang muốn tìm một ai đó.

Đột nhiên một tiếng kẻng vang lên:

-Tập trung lại, nghe đây.

Vua Quang Trung đang cần tìm hậu duệ của chúa Nguyễn-Nguyễn Ánh.

Tàn dư của kẻ hại nước hại dân, ai tìm được sẽ được triều đình cho ban thưởng.

Đây là bản vẽ sẽ dán tại bảng cáo trạng này...

Bảng cáo trạng, tôi đã nhìn thấy chân dung của Nguyễn Ánh.

Tôi vội vã đi lên nhìn thật kĩ.

"Đ-đúng là Nguyễn Ánh thật rồi"

Cô bé đi cùng tôi dìu tay tôi lại.

-Công chúa à, mình phải đi thôi.

Tôi quay ngoắt sang bên cô bé đó và hỏi:

-Em tên là gì vậy?

Cô bé nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.

-Ủa, công chúa em sống với người từ bé mà sao người lại quên tên em vậy.

Lạ quá...

Tôi sợ bị bại lộ mình không phải công chúa thật bèn nhanh trí nói.

-Không, ý ta là tên đầy đủ của em ấy.

Ta hơi thắc mắc chút xíu.

Con bé k nghi ngờ và nhanh nhảu đáp lại:

-Em tên Nguyễn Thị Thơm, từ lúc còn nhỏ đã được đưa vào trong cung sống để cùng bầu bạn và hầu hạ công chúa.

Tôi tiếp tục hỏi:

-Thơm này, em có nhớ năm nay là năm thứ bao nhiêu không?

Cô bé đáp lại:

-Dạ năm nay là Nhâm Tý, tức là năm Quang Trung thứ Ba ạ.

"Quang Trung thứ ba, Nhâm Tý...Là năm 1792, năm vua Quang Trung băng hà"

-Hình như năm nay là năm Vua băng hà.

Tôi hét to

Khung cảnh đột nhiên dừng lại như đứng hình.

Sau khoảng 3 giây thì tiếp tục bình thường trở lại.

"Chẳng nhẽ tôi vượt thời không quay trở lại quá khứ rồi"

Cô bé bên cạnh tôi đưa tôi đi mua lược, Trâm cài tóc.

Theo lời cô bé trước đó tôi được Bắc Cung Hoàng Hậu cho một ít tiền để đi mua đồ mình thích.

Bởi vì đã quá thời gian, hoàng cung sắp đóng cửa nên tôi nhanh chóng hồi cung.

Tôi đi trong sự bàng hoàng.

Mãi đận tối tôi không thể thoát ra khỏi suy nghĩ rằng tôi đã xuyên không.

Đến lúc chuẩn bị buông rèm ngủ tôi mới hoàn hồn.

-Thơm nè, ta á hiện tại đang có hôn ước gì không.

Kiểu như là được hứa hôn ấy.

Cung nữ đó bật cười và nói:

-Công chúa, năm nay người mới 7 tuổi thôi.

Chuyện hứa hôn không sớm cũng muộn.

Nhưng mà thời điểm hiện tại thì còn sớm quá.

"Hoá ra ta mới 7 tuổi, có nghĩa là công chúa Lê Ngọc Bình, à nhầm là ta chưa gả cho thái tử Quang Toản"

Cung nữ nhanh chóng vỗ về tôi, buông rèm ngủ.

-Công chúa, người mau ngủ đi mai người phải đi học cùng với thái tử đó.

"Đi học.."

Kẹt trong hình hài một đứa bé 7 tuổi.

Tôi không thể nào kìm lại cơn buồn ngủ đang kéo đến.

Một ngày thật dài...

-Công chúa, người dậy thôi.

Tôi nhắm mắt đếm 1-2-3.

Khung cảnh vẫn như cũ.

Tôi đập chân đập tay.

Aisss, tại sao vẫn ở đây vậy???

Sáng sớm tinh mơ, hiện tại đang là mùa hè, cái nóng oi ả trên khắp hoàng cung.

Sau khi chuẩn bị xong y phục, nàng đến cung Thiện Sơn chờ để vào học.

Đứng mãi một lúc, bất giác một chàng thiếu niên bịt mắt Ngọc Bình lại.

-Đoán xem, ta là ai nào??

Tôi vô cùng bối rối, chạm vào tay người thiếu niên đó và nói.

-Xin người tự trọng, ta đoán người là Thái tử điện hạ.

Người đó bỏ tay ra và xoay người ta lại.

-Hmm, chán thật thế mà bị em đoán ra.

Tôi bật cười và Thái tử nhìn tôi một cách ngơ ngác.

-Lần nào cũng bị em đoán trúng.

Ta đã giả giọng mà, thật không hiểu nổi.

Tôi nhìn thái tử.

Hoá ra đây là Quang Toản thái tử tức là Cảnh Thịnh Hoàng đế sau này.

Tuy hắn mới 10 tuổi nhưng thật sự rất đẹp trai, đôi lông mi dài cộng thêm tròng mắt rất long lanh.

Dáng vẻ toát lên là một người hoạt náo, năng động.

Nếu mà ở thế kỉ XXI, chắc chắn anh ấy sẽ rất hợp đi làm diễn viên.

-Thầy tới nơi rồi, thưa điện hạ.

Trong lớp cũng có một số hoàng tử, công chúa cùng con em của các vị quan chức quan trọng trong triều đình phải kể đến như con của tướng Bùi Thị Xuân và Trần Quang Diệu, con của tướng Lê Văn Bưu,...

Đột nhiên, giọng thầy nghiêm nghị và bắt đầu giảng bài.

Thật tình, đây là lần đầu tiên tôi học chữ Nôm, chữ quốc ngữ của Việt Nam.

Tôi chẳng hiểu gì cả.

Nhưng may đây là buổi đầu, tôi rất chăm chú nghe giảng.

Nhưng mà để học được chữ Nôm thật sự rất khó.

Đúng là phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam.

Kết thúc buổi học, thầy giao bài tập về nhà.

Đó là luyện chữ.

Ra khỏi buổi học, đầu tôi quay mòng mòng, thái tử bèn ra chỗ tôi và nắm tay tôi.

-Đi thôi, Bình.

Ta và em đi dùng thiện thôi.

Đã gần trưa, thật sự có chút hơi đói.

Tôi không nghĩ nhiều mà nắm tay thái tử đi theo.

Nhìn dáng vẻ người thiếu niên đó.

Tôi bèn nói với điện hạ.

-Thái tử, hứa với em.

Ngài hãy sống thật lâu nhé.

Thái tử cười và đáp lại một cách nhẹ nhàng.

-Tất nhiên rồi, ta hứa sẽ sống thật lâu cùng em và Triều Tây Sơn này.
 
Bình Thịnh Gia Ký
Hồi III: Vua Quang Trung


Quang Trung năm thứ ba, đang là mùa hè.

Vậy là chỉ còn cách mấy tháng nữa là bước sang mùa thu.

Mà vua Quang Trung lại mất vào mùa thu.

Tôi từng đọc trong một cuốn tư liệu ghi chép lại không rõ ngài mất vì chuyện gì.

Một số cho rằng kẻ thù vua Quang Trung rất nhiều nên việc đầu độc có thể xảy ra.

Mọi chuyện đều rất mơ hồ.

Lần trước khi tôi đề cập đến truyện tương lai, mọi thứ như ngừng lại.

Không biết lần này có thế không, tôi đã thử lại một lần nữa.

-Vua Quang Trung sẽ mất vào mùa thu.

Tất cả lại đứng yên, như một bộ phim bật tắt.

Tại phòng ăn đó, không ai có thể biết tôi đã nói gì 3 giây trước.

Tất nhiên nó cũng có quy luật, nếu thay đổi lịch sử đồng nghĩa đất nước này sẽ biến mất, cả tôi cũng sẽ biến mất.

Nhưng thật đau lòng khi phải chứng kiến cảnh tượng đó.

Thái tử chạm vào tay tôi khiến tôi cắt đứt mạch suy nghĩ.

-Món ăn có vừa ý em không.

Ta nhớ em rất thích món sườn xào chua ngọt này!

Tôi quay sang nhìn Thái tử và đáp lại:

-Vầng, em cảm ơn!

Như vậy, không còn cách nào tôi đành phải chấp nhận việc mình xuyên không và sống dưới thân phận Lê Ngọc Bình công chúa.

Sau khi dùng thiện xong, đó là đến giờ vấn an Bắc Cung Hoàng Hậu.

Tại cung Thận Trinh, một mùi hương thoang thoảng phát ra rất đỗi ngọt ngào.

Được biết trong lịch sử bà Lê Ngọc Hân là một người tài giỏi đặc biệt rất có tài năng trong lĩnh vực quân sự nên được vua Quang Trung sủng ái.

Hiện tại, Bắc Cung Hoàng Hậu đang mang thai vì vậy chúng tôi cũng thấy ngự y và nha hoàn nhiều hơn.

-Bắc Cung Hoàng hậu cho truyền.

Tôi và Thái tử Quang Toản cùng đi vào và kính cẩn hành lễ trước Hoàng hậu.

-Thần/Con xin được vấn thỉnh an Hoàng hậu/Mẫu phi ạ

Một giọng nói hiền từ phát ra.

-Ừm, ngoan lắm.

Hoá ra đây là Công chúa Lê Ngọc Hân trong lịch sử thật là đẹp và uy nghi.

Cô ấy tuy dịu dàng nhưng không ngờ lại toát ra một loại khí chất quyền lực như vậy.

Thật đáng ngưỡng mộ.

-Dạo này con có chăm chỉ học bài không Quang Toản.

Thái tử bắt đầu sờ gáy và cười trừ:

-Con vẫn như theo lời dạy của mẫu phi, đều nghe lời thầy giảng chăm chú và dốc sức học tập ạ.

Hoàng hậu quay sang nhìn tôi:

-Vậy còn em thì sao Ngọc Bình, sống trong đây có tốt không, có thích không?

Em có học được gì nhiều không?

Tôi kính cẩn đáp:

-Cảm ơn chị đã quan tâm ạ.

Em sống ở đây rất thích.

Ngày đầu hôm nay đi học được thầy giảng dạy cho rất nhiều thứ ạ.

Hoàng hậu cười một cách hiền từ.

-Vậy là tốt rồi, cả hai cứ bình an là ta yên lòng rồi.

Một lúc sau, khi vừa ngồi trò chuyện với hoàng hậu.

Đột nhiên một bóng người khổng lồ xuất hiện với nhiều người hầu xếp hàng dài.

Nhìn người đó như sắp trạc tuổi tứ tuần trông rất uy phong, lẫm liệt thậm chí là mang biểu tượng của quyền lực.

Hoàng hậu đang định đứng xuống hành lễ.

Người đàn ông đó giơ tay ra hiệu không cần đa lễ.

-Nàng cứ ngồi đó nghỉ ngơi, dù sao cũng đang mang thai mà.

Tôi thấy thái tử đang định hành lễ tôi cũng nhìn và bắt chước theo.

-Con/Thần nữ xin vấn an phụ hoàng/Bệ hạ ạ.

Đó là Vua Quang Trung, người đó là anh hùng áo vải đã lật đổ các tập đoàn cát cứ phong kiên Lê -Trịnh-Nguyễn.

Ta đã được gặp ngài là hàng thật giá thật.

Đây đúng là một giấc mơ.

Thật không thể tin nổi.

-Đây là em của nàng à?

Hoàng hậu đáp lại:

-Dạ vâng, con bé nhỏ hơn thái tử 3 tuổi

Do quá bối rối, tôi đã làm một việc không thể nào tin vào mắt mình

-Bệ hạ, người thật là uy phong và dũng cảm.

Thần mong người sẽ giữ gìn sức khỏe thật tốt.

"Thật xấu hổ, Bình à.

Mày bị điên à, sao mày có thể làm vậy.

Vua Quang Trung cười lớn và nói.

-H-ha, ha.

Thật là một cô bé ngoan và tốt bụng.

Ta nhận lời khen từ ngươi và đương nhiên ta sẽ giữ gìn sức khỏe thật tốt.

Thái tử nhân cơ hội đó bèn nói.

-Phụ hoàng, mẫu phi cho con xin phép dẫn Ngọc Bình đi chơi.

Ở trong cung lâu cũng thật sự buồn chán.

Con sẽ về trước khi hoàng cung đóng cửa ạ.

Vua Quang Trung đồng ý ngay sau đó.

Sở dĩ, thái tử gọi Ngọc Hân công chúa là mẫu phi vì Chính Cung hoàng hậu do sinh khó nên mất sớm.

Từ đó, một tay Ngọc Hân công chúa chăm sóc cho thái tử nên người rất khắc cốt ghi tâm.

Người coi Ngọc Hân công chúa như mẹ ruột mình vậy.

Vô cùng kính trọng, tuy không sinh thành nhưng công ơn dưỡng dục cũng đủ để cho người đó trân trọng suốt cả cuộc đời rồi.

Ra khỏi Cung Thận Trinh, là bao cảm xúc hỗn độn.

Phần nào vì thương cảm cho một triều đại bi thương, phần nào vì não lòng cho số phận của những người đó.

Nếu thay đổi lịch sử, chắc chắn kết cục còn thảm thương gấp mấy chục lần.

Tôi chỉ có thể đứng nhìn mà không được nhúng tay vào.

Thái tử Quang Toản dẫn tôi ra khỏi cung, chúng tôi chơi rất vui.

Người mời tôi các món ăn dân gian như kẹo kéo, tò he làm bằng gạo,...

Gạt phăng những suy nghĩ đó chính là tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ này.

Bất giác tôi vụt mất tay của thái tử và chắc chắn một điều tôi đã bị lạc.

Trong lúc đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông cùng một cô bé đang chốn lủi thủi tại một góc.

-Nè, anh có sao không?

Hắn đáp lại:

-Cô bé đi chơi chỗ khác chỗ này là nơi không thể gần.

Tôi đoán là hai người này đang chốn khỏi sự đuổi bắt của quan binh.

Không nghĩ nhiều, tôi bèn giúp đỡ họ bằng cách mách nước.

-Ở kia, có một gánh kép hát, giờ ta trả tiền sau đó hai người trốn vào đấy.

Đảm bảo huyện nha, quan sai không nhận ra.

Nói rồi tôi bắt đầu hành động, tôi trả tiền cho gánh kép hát.

Nhờ họ giúp 2 người kia trốn.

Họ liền đồng ý.

Người đàn ông đó bỗng nắm tay tôi lại.

-S-sao thị lại giúp chúng ta?

Tôi không muốn suy nghĩ nhiều.

Đơn giản muốn giúp họ.

Cá chắc họ là người đói khổ, gia đình tan nát, đi vụng trộm nên mới khó khăn như hiện giờ.

-Ờm, chẳng qua là ta đi ngang qua.

Thương hại nên mới giúp thôi.

Người đàn ông bắt đầu lục lọi trong túi và chừa ra miếng Ngọc.

-Không biết quý danh thị là gì?

Tôi đáp lại:

-Ta tên Bình, Bình trong Thanh Bình.

Hắn đưa miếng Ngọc cho tôi và nói:

-Xin đội ơn tấm lòng quảng đại của tiểu thơ, khi nào có dịp ta sẽ trả ân.
 
Bình Thịnh Gia Ký
Hồi IV: Đăng cơ


Cứ thế, hai ngày tại nước Đại Việt xưa kia đã trôi qua.

Những ngày tiếp theo, tôi thử rất nhiều cách để có thể quay trở lại Việt Nam hiện tại.

Nào là định nhảy hồ, ngủ một giấc thật lâu, uống thuốc,...Một sự thật phũ phàng là không có cách nào có thể quay trở lại cả.

Tôi muốn quay trở lại để gặp gia đình, người thân.

Mỗi ngày ở đây, chỉ có đi học, ăn uống, các hoạt động sinh hoạt khác,...Không có máy điện thoại, điều hoà thật khó chịu.

Tôi muốn quay trở về.

Thoáng chốc, mùa hè đã qua.

Mọi thứ nhường lại cho những cơn gió se lạnh của mùa thu.

Tại Phú Xuân-Huế, khoảnh khắc mà vua Quang Trung băng hà sắp đang đến gần.

Tôi và thái tử sau giờ học hay đến bái kiến người như thường lệ.

Vua Quang Trung rất hay kiểm tra bài Thái tử, nhưng hôm nay lại khác hơn mọi ngày.

Ngự y vội vàng ra ra vào vào, Bắc Cung Hoàng Hậu với vẻ mặt hốt hoảng bèn chạy thật nhanh.

Tôi cũng đi theo thái tử, vua Quang Trung đang hấp hối trên giường.

Một vị thái y với vẻ mặt buồn rầu quỳ xuống lạy Hoàng hậu.

-Hoàng Hậu nương nương, Thái tử đây là nhân sâm tôi dùng để kéo dài hơi cho bệ hạ.

Người còn gì hãy nói nốt với Bệ hạ ạ.

Bắc Cung Hoàng hậu gục xuống, lấy cánh tay của người áp lên mặt mình.

Nước mắt của một vị công chúa bắt đầu rơi xuống lã chã.

-H-hức, Đừng mà, chàng ơi.

Chàng đừng đi, liệu chàng lỡ lòng nào bỏ lại mẹ con thiếp cùng với Giang Sơn này sao?

Thiếp không cho phép, chúng ta còn đứa con trong bụng thiếp, nó còn chưa nhìn thấy mặt cha mà.

Những lời thê lương của Hoàng hậu nương nương khiến tôi nghẹn ngào bật khóc.

Nhìn sang bên thái tử Quang Toản, người cũng đang khóc.

Cả gian phòng đều tràn ngập sự đau buồn.

Vua Quang Trung bèn xoa mặt Bắc Cung Hoàng hậu gọi Thái tử và tôi lại gần.

-Tr-trẫm chẳng qua bệnh t-tình có hơi n-nặng chút xíu thôi.

Ai rồi cũng phải gặp sinh lão bệnh tử, đừng khóc hỡi Hoàng hậu của ta.

Nàng phải nhớ nắm chắc tay của Thái tử, phải bảo vệ thật tốt Giang Sơn và con của chúng ta nhé!

Bên ngoài, truyền tiếng tướng Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu vào hầu.

-Hai ngươi, là người trẫm tin tưởng nhất.

Thái tử còn non trẻ, dễ bị người khác lợi dụng.

Giặc phía nam bè Đảng Nguyễn Ánh chưa tận diệt.

Thật tình ta không thể yên lòng mà nhắm mắt xuôi tay.

Hai ngươi hãy cố gắng hết lòng vì Giang Sơn của Trẫm, cũng là vì Đất Nước và người dân ta nhé!

Những lời cuối cùng vua Quang Trung vừa thốt lên xong, từng câu từng chữ đều thấu tim gan.

Hoàng Hậu với những giọt nước mắt không thể ngừng, người cầm tay phu quân của mình liên tục nói.

-Khi trận Ngọc Hồi-Đống Đa vừa kết thúc, chàng tặng một cành hoa đào cho thiếp.

Chàng nói sẽ ở bên thiếp đến cuối cuộc đời mà.

Thiếp cả đời này chưa từng yêu cầu gì, chưa từng bội bạc, chưa từng rời đi.

Đừng rời bỏ thiếp mà.

H-hức, đừng mà...

Vua Quang Trung trút hơi thở cuối cùng vào chiều năm 1792 tức là năm Nhâm Tý.

Ngài để lại bao những công việc, khát vọng còn đang dang dở.

Hoàng hậu thấy vua không còn cử động nữa người càng khóc to hơn.

-Nguyễn Huệ, người tỉnh lại cho thiếp.

Nếu không tỉnh lại thiếp sẽ tự sát và quên mọi kí ức về chàng đấy.

Chàng nói rằng khi Giang Sơn thống nhất chàng sẽ đưa thiếp đến một nơi thật xa kia mà.

Tỉnh lại cho thiếp đi mà.

Bên ngoài truyền một tiếng của các quan nội thị.

-Hoàng Đế Quang Trung đã băng hà.

Khắp nơi bắt đầu than khóc.

Tôi cũng khóc không ngừng riêng thái tử Quang Toản, từ nhỏ đã mất mẹ nay còn mất cả cha.

Một cú sốc thật đau đớn, thái tử cũng rơi những giọt nước mắt lã chã.

Khắp nơi bắt đầu quỳ rạp và khóc một cách thê lương.

Quạ bay khắp nơi trong hoàng cung, ánh chiều tà hiu hắt với một nỗi buồn không thể tả xiết.

Người anh hùng áo vải đó đã không ngừng cống hiến cho Đất Nước, cho dân tộc để rồi bây giờ thân xác người hoà mình với non sông của Tổ Quốc.

Lúc anh trai của Nguyễn Huệ là Nguyễn Lữ đến mọi chuyện đã quá muộn.

Tang lễ được chủ trì ngay sau đó.

Khắp nơi hiện lên thành một màu trắng xoá.

Ngay sau tang lễ, thái y báo rằng Bắc Cung hoàng hậu do đau lòng quá độ cộng thêm động thai khí nên người đã xảy thai.

Chuyện buồn liên tiếp xảy ra, đến bữa cơm không khí cũng trở nên ngột ngạt đến lạ thường.

-Thái tử, ngài biết không.

Mấy ngày sắp tới ngài phải cử hành lễ lên ngai vàng rồi.

Nếu biết được, nhi tử của mình ăn uống không ngon, ngủ không yên.

Cha mẹ Ngài sẽ buồn lắm đấy.

Thái tử tựa vào vai tôi nghẹn ngào nói:

-Em biết không, phụ hoàng là một người rất nhân hậu, uy nghiêm.

Đến tận bây giờ ta vẫn không hiểu nổi tại sao người lại mất.

Có lẽ, trời xanh không thương ta để ta mất cả cha lẫn mẹ...

Tôi nắm tay thái tử Quang Toản, tôi biết hiện tại không thể làm gì hơn ngoài việc vỗ về ngài ấy.

Thực tình ngài ấy chỉ là một đứa bé mới 10 tuổi không thể nào chịu nổi cú sốc lớn này.

-Em từng đọc một câu chuyện, nếu người nào lúc ở nhân thế sống hiền lành, phúc hậu nhất định chắc chắn người đó sẽ được đầu thai chuyển kiếp ở một nơi tốt hơn.

-Vậy à,...Thái tử nói một cách chậm rãi và mệt mỏi.

Người đã gục xuống vai tôi.

Tôi bèn gọi thị nữ của mình giúp ngài lên giường nghỉ ngơi một lúc.

Thật sự đó là quá đau lòng với một đứa trẻ phúc bạc rồi.

Tôi cũng đã quá mệt khi cử hành quá nhiều nghi lễ vào sáng nay.

Bằng một cách nào đó, chúng tôi đã nắm tay nhau và nằm trên chiếc giường để ngủ.

Mong ngài sẽ vượt qua sớm thái tử ạ.

Sau tang lễ, đó đại điển đăng cơ.

Giờ đây, không còn là thái tử Quang Toản nữa mà phải gọi là Cảnh Thịnh Hoàng Đế hay vua Cảnh Thịnh.

Vua lên ngôi lúc 10 tuổi chưa rõ thế sự, Thái Hậu Ngọc Hân buông rèm nhiếp chính cùng với cậu ruột Bùi Đắc Tuyên nắm giữ quyền bính.

Hai cận thần là nữ tướng Bùi Thị Xuân và tướng quân Trần Quang Diệu trợ giúp vua trị nước.

Lịch sử lại bước vào một giai đoạn mới.
 
Bình Thịnh Gia Ký
Hồi V: Hứa hôn


Cứ thế đại điển đăng cơ trôi qua một cách nhanh chóng.

Thời gian gặp Bệ hạ của tôi cũng ít đi, một cậu thiếu niên mới 10 tuổi phải vừa học vừa làm việc quần quật không ngừng nghỉ.

Theo như tôi biết, buổi sáng Bệ hạ dậy lúc 3 đến 4 giờ sáng cái giờ mà gà còn chưa gáy, ngài phải dậy để sinh hoạt cá nhân sau đó là dùng thiện, 5 giờ sáng ngài bắt đầu dùng bữa sáng, 6 giờ bắt đầu lớp học trị quốc và cuối cùng từ 8 đến 10 giờ là thời gian thượng triều.

Thái hậu Lê Ngọc Hân là người buông rèm nhiếp chính nhưng vì quá nhớ nhung người chồng của mình là Vua Quang Trung nên đau ốm liên miên vì thế thời gian thái hậu lên triều ngày càng ít và chỉ khoảng hơn 3 tháng sau người không bao giờ lên thượng triều nữa.

Đúng như lịch sử ghi chép lại, khoảng trống quyền lực bị bỏ ngỏ, quyền hành rơi vào tay cậu của hoàng đế là Bùi Đắc Tuyên ngày nhiều.

Với tôi ngoài đi học trên lớp như thường lệ thì bây giờ trong thời khoá biểu của tôi lại chồng chất những tiết học nữ công gia chánh và lễ nghi phép tắc hậu cung.

Tôi thường được ân chuẩn cho xuất cung nên trong khoảng thời gian đó, tôi luôn tìm tòi khám phá về thế giới trong quá khứ.

Đúng là học trong sách, mọi thứ rất tẻ nhạt và mơ hồ.

Xuyên không về quá khứ lại có thể nhìn thấy một cách sống động, thực tế như vậy.

Tôi cũng đã tìm đến nhiều thầy bói, những người am hiểu về mặt tâm linh tìm cách quay trở lại thế giới tương lai nhưng mọi thứ lại bặt vô âm tín.

Do thái hậu đã không còn lên triều nữa, ngày càng đau ốm bệnh tật tôi nhận thêm một nhiệm vụ nữa là chăm sóc người chị cùng cha khác mẹ.

Sau khi vua Quang Trung mất mỗi đêm người đều khóc nghe thật não lòng.

"Nguyễn Huệ, tại sao người lại đi mất.

Thiếp vẫn còn ở đây mà, thiếp thương chàng, yêu chàng.

Đừng bỏ thiếp một mình như thế"

Buổi sáng, Thái hậu giữ một vẻ mặt hoà nhã, các con đến thì luôn âu yếm, lo lắng.

Có lẽ, người vẫn lo cho các con của mình nhất.

Ban đêm, người mới bắt đầu yếu lòng và chơi vơi.

Đau đớn vì tình là một cái đau đớn đối với tôi là quằn quại nhất, day dứt nhất.

Bệ Hạ thường dùng khoảng thời gian từ 3 đến 4 giờ chiều để vấn an Thái hậu, vì ở trong cung Thận Trinh việc gặp Bệ Hạ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Chiều hôm đó, tôi đã tự mình xuống bếp nấu bát chè sen để dâng lên cho Thái Hậu và Bệ Hạ.

-Thần xin vấn an Thái Hậu và Bệ Hạ ạ.

Tôi rụt rè ngước nhìn lên một lúc và cúi xuống một cách nhanh chóng.

-Miễn lễ.

Bệ Hạ đáp.

Tôi nhờ thị nữ bưng hai bát chè sen lên cho Bệ Hạ và Thái Hậu.

-Thưa Thái Hậu và Bệ Hạ, đây là chè sen do chính tay thần xuống nấu.

Đang là mùa sen nên là hạt sen rất thơm.

Xin người hãy thưởng thức.

Bệ Hạ nhấp một thìa rồi hai thìa người có vẻ rất hài lòng với món chè sen của tôi.

Đối với Thái Hậu người vừa ăn vừa tâm đắc.

-Em nấu món chè này thật ngon nếu có dịp cứ bưng lên cung Đan Dương cho Bệ Hạ ăn.

Tôi khẽ mỉm cười và đáp:

-Dạ vâng ạ.

Bệ Hạ ăn hết bát chè sen đó.

Sau đó người vừa cười vừa nói:

-Quả đúng thật là Ngọc Bình.

Chỉ mới 1 năm ta gặp em ít đi mà em đã học được nhiều như vậy.

Tôi ngại ngùng và bối rối đáp lại Bệ Hạ:

-Bệ Hạ thật quá khen cho Ngọc Bình rồi ạ.

Bệ Hạ đứng dậy thưa gửi một cách lễ phép và xin Thái Hậu trò chuyện với tôi một lúc.

Trên cung đường đi cùng Bệ Hạ từ cung Thận Trinh đến cung Đan Dương cảm giác như thật dài vậy...

-Bệ Hạ ngài có gì muốn nói với em ạ.

Bệ Hạ mỉm cười nói:

-Ta với em đã lâu chưa được ra khỏi cung, một ngày nào đó chúng ta xuất cung đi chơi đi.

Tôi đáp lại:

-Bệ Hạ nhiều việc như vậy.

Gặp em ở trong cung còn là chuyện khó huống chi đi ra ngoài cung chơi.

Bệ hạ suy nghĩ một hồi lâu.

-Hừ, ước gì đám đại thần bớt gửi tấu chương cho ta để ta đỡ cần phê duyệt thì sẽ được đi chơi với em nhiều hơn.

Mỗi lần ngồi học hoặc thượng triều ta đều nhớ những khoảnh khắc lúc hai chúng ta xuất cung.

Thật hoài niệm.

Nghĩ lại thời gian đó, đúng là rất vui.

Đúng lúc vừa đến cung Đan Dương, tôi chào tạm biệt người thanh niên đó và cứ thế trôi qua hai năm từ cái ngày vua Quang Trung mất.

Tết Nguyên Đán đang đến dần, khung cảnh từ u ám bắt đầu tươi vui trở lại.

Hôm Giao thừa, thị nữ đã trang điểm cho tôi rất đẹp và mặc một bộ y phục rất tươi tắn với đủ thứ Trâm cài, trang sức.

Bữa Yến tiệc giao thừa, các quan đại thần đều mang người nhà đến.

Đang ăn uống trò chuyện vui vẻ bỗng nhiên Bùi Đắc Tuyên cậu của Hoàng Đế nâng ly rượu lên và nói.

-Bệ Hạ, Xuân sang năm mới Thần chúc Bệ Hạ vâng chịu mệnh trời , sáng cầm nghiệp lớn, gặp ngày chính đán, thêm hưởng phúc lành, chúng thần khôn xiết hân hoan kính chúc hoàng thượng sống lâu muôn năm.

Sau đó, mọi người đứng dậy hô:

-Vạn tuế, vạn tuế.

Bệ Hạ nâng ly rượu và nói:

-Chúng ái khanh đừng khách sáo.

Cạn.

Bùi Đắc Tuyên nói tiếp:

-Bệ Hạ, do chịu tang tiên đế 2 năm nên người chưa nạp phi tần.

Nay là năm mới, thần định Hỷ càng thêm hỷ.

Thần tiến cử vị tiểu thư nhà họ Trần con của tả nghị hữu chính Trần Dự đó là Trần Thị Sa.

Không biết ý Bệ Hạ thế nào?

Bệ Hạ suy nghĩ hồi lâu và nói:

-Hiện tại Trẫm vẫn còn non trẻ việc nạp thê thiếp để sau đi.

Tôi quan sát xung quanh, ngồi yên và uống một ngụm nước.

Tên Bùi Đắc Tuyên nói tiếp:

-Bệ Hạ, việc nạp thê thiếp không chỉ ổn định ngai vị mà còn giúp người có con nối dõi tông đường.

Vừa cơ, các quan đại thần xung quanh cũng gật đầu đồng ý.

-Được rồi, vậy theo như lời ý ái khanh.

Trẫm từ nhỏ đến lớn ở với Công chúa Lê Ngọc Bình cũng được xem như Thanh Mai Trúc Mã.

Nay Trẫm lập nàng ấy thành Hoàng Hậu.

Năm sau cử hành Hôn Lễ và đại điển phong hậu.

Tôi giật mình như bị nắm thóp.

Tên Bùi Đắc Tuyên lùi lại cùng các quan đại thần hô to.

-Cung chúc Bệ Hạ và Nương Nương nhất thể đồng tâm.

"Cái gì cơ, xuyên không chỉ để làm Hoàng Hậu Tây Sơn á, thật không vậy"
 
Back
Top Bottom