Khác Bình Minh Của Đôi Ta |RenHeng_HSR - My Au|

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
342070582-256-k158801.jpg

Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_hsr - My Au|
Tác giả: HngGiangNguynH5
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cốt truyện cũng bth thoi -)❤✨✨
Có thể là đắng cayyyy gớt nước mắt ☺💦
Đang vã vì ít ai ship Hằng bot 😞💦



renheng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Zodiac/BL] Nếu được, tôi chỉ muốn yên bình-
  • ( Yết - Bình - Kết ) Nữ phụ tôi yêu cô
  • ( Bảo Bình harem ) Đơn phương
  • (Xử Nữ- Thiên Yết, Bảo Bình- Sư Tử) Là Gì Của Nhau
  • Bình Tà
  • Từ thanh niên bình thường thành bá chủ ở dị giới
  • Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    🚫Một Số Lưu Ý Trước Khi Đọc Truyện🚫


    Truyện của tôi có thể sẽ kh hợp gu mọi người, nên nếu không thích có thể out nhé!

    Tác giả là một con lười và sẽ ra chap khá lâu.

    Chính tả nếu tôi kh kịp dò làm ơn đừng cmt sửa hộ vì tôi kh thích điều đó.

    Mọi vai vế trong cốt truyện đều do tôi sắp đặt, nên đừng hỏi mấy câu vô nghĩa như "Tưởng hai người đó là gì gì của nhau ???" làm gì.

    Đây là nhân vật của game, nhưng tôi sẽ chế tác lại trong truyện của tôi.

    Nó sẽ OCC rất rất nặng và OCC cực kì cực kì nặng.

    RẤT MONG MẤY BẠN VUI VẺ ĐỌC TRUYỆN, NẾU CÓ LƯU Ý NÀO THÌ GÓP Ý GIÚP TÔI NHÉ!!

    KHÔNG NHẬN GẠCH ĐÁ, KHÔNG ĐỤC THUYỀN....

    Đăng vào ngày: 24/7/2023

    Thời gian cập nhật chap mới: Chưa rõ
     
    Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    0.


    Nếu bạn chưa đọc Lưu ý, cảm phiền bạn hãy dành ít thời gian ra để đọc.

    Nó không dài, sẽ không làm mất thời gian đọc truyện của bạn❤🌾

    _______________________________________

    Đêm đầy sao, sáng ngời...Nhưng cũng có lúc tối đen mù mịt...?

    ___________________________

    Em đẹp lắm,em tựa đóa sen trắng ngần tỏa sáng giữa những lá lục bình to lớn, như những vì sao.

    Tỏa sáng lấp lánh đẹp đẽ biết bao nhiêu...?

    Còn hắn?

    Hắn chỉ là một kẻ thấp hèn, còn chẳng có đủ tư cách để yêu em.

    Làm sao một bông hoa bị lãng quên giữa bùn lầy như gã có thể chạm đến em?

    Gã còn không xứng để em để mắt tới?

    _________________________

    Dù biết không thể, nhưng hắn lại càng yêu, yêu em thật say đắm, để rồi đau đớn.

    Ôm ấp hi vọng nhỏ nhoi nhất chỉ để nhận lại tổn thương.

    Hắn biết điều đó.

    Nhưng cớ sao người ơi, người lại khiến ta chết mê chết mệt không dứt ra được?

    Cớ sao em lại có thể vô tình để hắn đem lòng yêu em say đắm cơ chứ?

    Em lại thật nhẫn tâm biết bao nhiêu...

    .

    Em đã đem lòng yêu người con trai gặp dưới phố kia, phải chăng là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

    Em đã cất chứa bao nhiêu tâm tư sau đợt gặp ở chốn đô thị ấy.

    Em đã mơ mộng một tình yêu đáng ra không nên có.

    Dù có cấm kị em vẫn không thể chối bỏ được sự thật rằng...em yêu chàng ta...

    _________________________

    Gia đình của em rất nghiêm ngặt, họ chắc chắn sẽ không đồng ý cho em yêu một người đồng giới.

    Họ cho rằng đó là một loại bệnh, họ khinh thường những người thuộc cộng đồng đó.

    Nhưng hẳn họ không biết, đứa con trai của mình là một trong số những người trong cộng đồng mà họ cho là kinh tởm là bệnh hoạng....

    Đồng tính luyến ái thì có làm sao cơ chứ?

    Chẳng phải chỉ cần bản thân cảm thấy thật hạnh phúc, thật vui vẻ.

    Chỉ cần bản thân có cảm giác an toàn và tin tưởng người đó thì dù có người là đồng tính cũng chẳng ra sao hay sao chứ?

    Tại sao...?

    ____________________________

    Đến cuối cùng, họ cũng đã có thể đến bên nhau, bước tới Bình Minh Vĩnh Cửu của họ...

    Đăng vào ngày: 24/7/2023

    Thời gian cập nhật chap mới: Ngày mai hoặc mốt

    CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC!
     
    Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    1.


    Nếu bạn chưa đọc Lưu ý, cảm phiền bạn hãy dành ít thời gian ra để đọc.

    Nó không dài, sẽ không làm mất thời gian đọc truyện của bạn❤🌾

    _______________________________________

    Hôm nay được dịp xuống phố chơi Yinyue nhanh chóng lẩn đi khỏi gia nô của mình.

    Từ nhỏ Yinyue đã không được đi ra khỏi phủ nhiều, em đều phải ở yên một chỗ, ngày ngày đều phải chăm chỉ học tập, thời gian rảnh dường như em vẫn đều ở phủ.

    Chán quá chỉ có thể đi cho cá ăn, chơi cùng mấy chú mèo con.

    Hay nhiều nhất là được đi dạo quanh sân một chút rồi vào lại trong phòng.

    Rất ít khi nào Yinyue được thả rong ra thế này.

    Gia nô của em sẽ không biết đâu, mà nếu họ có biết, thì họ cũng chẳng để tâm là bao.

    Sống trong nhung lụa, được ngậm thìa vàng, ai cũng cho đó là sung sướng nhất trần đời.

    Nhưng họ đều không hiểu, nếu muốn trở nên có nhiều tiền tài như vậy, họ đều phải hao tâm tổn sức rất nhiều.

    Họ phải học tập, họ phải có trí khôn hơn người để có thể xử lý các vấn đề.

    Hay thậm chí họ phải sử dụng trí khôn của mình để có những mánh khóe, để có thể gian lận mà sống trong lời ca tiếng ngợi của dân chúng.

    Yinyue vốn là con trai của một vị một vị quan lớn có tiếng ở khắp mọi nơi.

    Ông rất giỏi tìm ra vấn đề trong mọi chuyện.

    Vụ án xét xử nào khó nhằn ông đều có thể xử lí ổn thỏa.

    Vì vậy ông lại càng hi vọng sau này hai đứa con trai của ông có thể thành tài giống ông vậy.

    Nhưng có vẻ ông nên kì vọng vào con trai lớn của ông hơn.

    Yinyue từ khi sinh ra lại mắc nhiều bệnh, em không khỏe mạnh vẹn toàn giống anh trai, dù hai người đều cùng cha cùng mẹ mà sinh ra.

    Lúc nhỏ, em yếu ớt vô cùng, thường bị mấy đứa trẻ đồng trang lứa chê là "thứ con gái".

    Em buồn lắm, nhưng em được anh em an ủi.

    Anh là huynh đệ duy nhất của em, cũng là người luôn bao che mỗi khi em mắc lỗi nào đó, nên em mến anh lắm!

    Hiện giờ em đang chen chúc giữ đám đông.

    Lúc nãy nhìn thấy người dân cứ tụ tập lại một chỗ liền lấy làm lạ.

    Bản tính tò mò trỗi dậy, Yinyue liền luồn lách cơ thể nhỏ bé vào đám đông đó mà ngóng thử.

    Trên Gương Tứ Phương là gượng mặt của người đàn ông, hắn ta đang bị truy nã vì tội danh giết người cướp của.

    Ai ai cũng nô nức bàn tán về việc này.

    Thấy không còn gì để ngóng thêm em liền tìm cách thoáng ra chỗ đông người này.

    - Phù...

    Tiếng thở phào vừa cất, Yinyue liền có cảm giác lành lạnh sau gáy.

    Một con dao sắt kề lấy cổ em, khiến Yinyue thầm nuốt nước bọt.

    - Đứa nào ở đây nhúc nhích, tao chém hết!!

    Tên đàn ông đó hét to, người dân thoáng chút sợ hãi mà đứng im, chẳng ai cất lấy một lời.

    - Hừ!

    Người nhà của con nhỏ này đâu?!

    Mau đem tiền ra chuộc nó bằng không tao giết?!

    Yinyue cẩn trọng liếc mắt lên nhìn gã, trông gã ta hao hao giống như tên tội phạm em đã thấy trên Gương Tứ Phương.

    - Dừng lại!

    Yanqing nhận được tin từ một cụ bà bà lập tức bỏ dỡ mẩu bánh vừa kêu ở quán mà chạy đến.

    Hôm nay là ngày nghỉ của cậu ta, thành ra chẳng có tên lính nào đi theo cậu cả.

    - Ta là Thiếu Úy của Quan trên, nếu ngươi còn dám làm gì vị tiểu thư đây thì sẽ không toàn mạng!

    Yanqing chắc nịch nhìn tên tội phạm truy nã trước mặt mình, cậu được biết tên này rất nguy hiểm.

    Tuyệt đối không thể nhìn mặt hắn mà bắt hình dong.

    Rất đáng gờm.

    - Nếu ngươi giỏi đến thế thì ngon mà nhào vô đây cứu nó này!

    Gã nhìn Yanqing bằng khuôn mặt giễu cợt, tay kề sát cổ của Yinyue hơn một chút.

    *Cốp*

    - Ặc-

    Người tên tội phạm bỗng nhiên chịu một cú đau từ sau đầu, chân tay gã bủn rủn ngã xuống.

    Yinyue nhân cơ hội này liền thoát ra khoải sự khống chế của gã.

    - Xì, nếu ngươi nguy hiểm đến thế, sao lại không né được cục sắt ban nãy nhỉ?

    Là một chàng trai, cậu ta là người ném cục sắt cái cốp vào đầu của tên tội phạm.

    - A!

    Cảm ơn cậu Ying Xing

    Yanqing nhìn thấy người quen liền sáng mắt.

    Ying Xing là một thợ rèn và cùng là một người thợ điêu khắc gỗ.

    Anh ta cũng có tiếng tăm vang xa nhờ tài điêu khắc gỗ và tay rèn kiếm tài ba của mình.

    Anh ta đã được Triều Đình nhờ vã chỉ dạy cho các thợ rèn của triều nhiều lần nhưng đều bị từ chối.

    - Không có chi!

    Ngài Thiếu Úy có thể đem tên tội phạm này về được rồi!

    - Được!

    Mà tôi có thể nhờ cậu đưa tiểu thư này về nhà-

    - Tôi không phải con gái...

    Yanqing đang nói thì bị ngắt ngang, lời nói của Yinyue vang lên.

    Lúc này mọi sự chú ý mới đổ dồn vào em.

    - A, vậy..vậy thất lễ rồi, xin lỗi công tử đây nhiều...

    - Ừm...Không sao, tôi quen rồi

    Phải, em cũng đã quen với sự nhầm lẫn phút chốc của mọi người, chứ chẳng có người con trai nào mà ăn mặc kín đáo như phụ nữ với để tóc dài đến tận hông giống em không nhỉ?

    - Vậy làm phiền cậu rồi Ying Xing!

    - Được thôi!

    Lúc này Yanqing đã đưa tên tội phạm đi, may mắn là cậu có mang theo dây trói dự bị chứ không phải kẹp hai cổ tay gã lại bằng tay cậu cả đoạn đường thì đau chết mất.

    - Thế công tử đây nhà ở đâu?

    Tôi sẽ đưa công tử về...

    Ying Xing ý cười dịu dàng quay mặt nhìn Yinyue, anh ta thoáng chốc ngạc nhiên.

    Mĩ nhân này mà là đàn ông sao?

    Thật khó tin cơ mà, nhiều lúc Ying Xing không biết lại tưởng rằng là tiểu thư khuê các nào đó ấy chứ.

    Bất giác hai mang tai em đo đỏ, người này đẹp quá ấy chứ không phải em thích anh ta đâu...

    - Haha, có vẻ công tử ngại nhỉ?

    Nghe đến đây Yinyue chính thức đỏ cả chóp mũi, em làm gì có ngại cơ chứ, do anh ta đẹp trai quá hay sao ấy...

    - Tôi là Ying Xing, có thể mạn phép làm quen với công tử chứ?

    Thấy mĩ nhân trước mặt mình có vẻ khó chịu vì những lời trêu chọc liền ứng biến ngay tình hình mà muốn làm quen với người nọ.

    -....

    Thấy người ta không trả lời, Ying Xing liền cảm thấy hơi hoảng vì sợ bản thân đã mắc lỗi khiến người ta ghét.

    Không, anh ta không muốn bị mĩ nhân này ghét đâu, nếu không cho làm quen thì chí ít cũng đừng ghét anh cơ chứ!

    - Yinyue Jun...

    - Hả?

    Ying Xing đang suy nghĩ mông lung thì dừng lại khi nghe cậu công tử này cất tiếng.

    - Aizzz, tôi nói tôi tên là Yinyue Jun!

    Anh không nghe thấy sao?

    Chết, loạn quá nên em hơi nặng lời rồi thì phải!

    - À à, xin lỗi vì không để ý.

    Vậy công tử Yinyue cậu có thể chỉ đường chứ?

    Tôi sẽ đưa cậu về nhà!

    - Không, không cần.

    Tôi sẽ quay lại chỗ gia nô mình đứng nên không sao cả!

    - Thế tôi tiễn cậu một đoạn nhé!

    - Được thôi!

    Lời vừa dứt, Ying Xing liền mỉm cười rực rỡ khiến em có đôi chút động lòng.

    Ying Xing nắm lấy tay em.

    Yinyue khá bất ngờ vì điều đó.

    - Gia nô của cậu ở đâu?

    Tôi dắt cậu đến chỗ đó!

    - Ở...phía kia...

    Yinyue dừng một đoạn ngó quanh rồi mới chỉ tay, Ying Xing nhìn theo liền cầm tay em mà nhanh chân đưa em đến nơi mà em đã chỉ.

    Lúc đó, cả hai trái tim đều đập liên hồi, cảm xúc của hai người đều không để ổn định.

    Chẳng phải bên phía chân trời kia đã có người se duyên...?

    Nói nhỏ này!

    Tay của mĩ nhân này mềm mại thật sự ấy!

    Được cầm tay người nọ hẳn là kiếp trước anh tích góp công đức hơi nhiều thì phải!

    _______________________________________

    Đăng vào ngày: 25/7/2023

    Thời gian cập nhật chap mới: Chưa rõ

    À, ai rảnh thì kb nhó❤🌾

    CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
     
    Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    2.


    Nếu bạn chưa đọc Lưu ý, cảm phiền bạn hãy dành ít thời gian ra để đọc.

    Nó không dài, sẽ không làm mất thời gian đọc truyện của bạn❤🌾

    _______________________________________

    Sau lần gặp mặt đó, có lẽ Ying Xing đã gặp được định mệnh của cuộc đời anh ta...

    Hôm nay Ying Xing lại tiếp tục đến xưởng rèn của bản thân mà làm việc.

    Mấy thanh gỗ được xếp ngay ngắn cạnh mấy mất cục sắt lớn.

    Ying Xing vốn không tham mê tiền tài là bao, đối với anh, đủ ăn đủ mặc là được rồi.

    Anh đi làm nghề rèn cũng vì đam mê ấy chứ.

    Chẳng qua là anh ta vì ghét ông già của mình mà bỏ nhà đi tự lập nghiệp.

    Ông ấy tức giận quá trớn mà lâm bệnh rồi từ giã cõi đời.

    Vào đám tang của ông anh không hề xuất hiện, nên đã bị mọi người trong dòng họ gắn cái mác bất hiếu.

    Mẹ của Ying Xing vốn hiểu tính tình con trai nên cũng chẳng nói gì.

    Vì bà biết sự việc trở thành như vậy là do người cha của Ying Xing mà nên.

    Bà cũng đã đằng sau giúp đỡ và khuyên nhủ Ying Xing nên đi khỏi nơi đó mà làm những gì bản thân muốn.

    Cũng cảm ơn mẹ vì nhờ bà ấy mà bây giờ anh mới có thể sống thật với chính mình.

    Đã có thể đi khỏi Trấn Mộc mà đến nơi đây lập nghiệp.

    Ying Xing cứ suy nghĩ vu vơ mãi chẳng dứt, làm cậu thanh niên phụ việc khó hiểu cố lay người để anh tỉnh lại.

    - Này này, anh Ying Xing!

    Khách đến kìa!

    Cậu nhóc phụ việc tên Lu Qing tầm 16 tuổi, cậu ta mồ côi cha mẹ từ nhỏ và sống cùng bà đến tận bây giờ.

    - À hả!

    Anh xin lỗi nhóc nhé!

    - Biết rồi, dì San Fu đến kìa.

    Ying Xing nghe thấy liền vào lấy món đồ đem ra ngoài.

    Dì San Fu đã đặt anh làm một con rồng gỗ cho dì trưng bày trên bàn trà.

    - Chào dì, chú rồng dì đã đặt làm đây!

    - Ôi cha!

    Cảm ơn cháu Ying Xing!

    Cơ mà hôm qua cháu ngầu lắm đấy nhé!

    - Vâng, dì quá khen ạ.

    - Cứu được công tử thứ của ông Jun luôn cơ đấy!

    Nếu ông ấy mà biết được hẳn sẽ trọng thưởng đấy!

    Dì San Fu mặt đầy ý ca ngợi, vừa cười vừa nói đến ông Jun, cơ mà ông Jun là ai nhỉ?

    Ying Xing chưa nghe qua bao giờ.

    - Ối!

    Cháu không biết ông Jun sao?

    - Dạ...

    - Không sao không sao, nếu cháu không biết thì cũng tiện dì kể luôn cho!

    - Người hôm qua mà cháu cứu được là công tử Yinyue Jun con trai của ông ấy đấy!

    Yinyue Jun sao?

    Hôm qua anh có nghe mĩ nhân ấy nói đó là tên của mình.

    - Ông Jun là Quan triều đình được đặt biệt ưu ái do tài xét xử của ông ấy, tiếng danh ông ấy vang xa lừng lẫy, ai ai cũng đều biết đến!

    - Ồ, ra là thế sao!

    Hèn chi nhìn mĩ nhân kia vừa đẹp nà lại còn mặc nhiều loại vải đắc tiền, lúc nắm tay cậu ta còn thấy được chiếc vòng làm bằng thạch lục bảo màu ngọc bích quý hiếm nữa cơ.

    - Ha ha, nơi đây chúng ta có được một nhân tài như ông ấy cũng rất tự hào đấy!

    - Ấy, dì phải về nấu cơm rồi!

    - Vâng, dì đi đường cẩn thận!

    Ying Xing cười nhẹ cuối đầu chào dì San Fu, tiễn dì ra về.

    - Chà, thế mà đó giờ em còn tưởng anh biết ông Jun cơ!

    Thằng nhóc Lu Qing đằng sau đập cái bốp vào vai Ying Xing.

    Cậu bé không hề nghe lén hai người chuyện đâu nhé!

    Vô tình nghe thôi!

    - Anh từ nơi khác đến mà!

    Làm sao biết được!

    Ying Xing cười trừ nhìn cậu nhóc.

    - Tiếng tăm của ông ấy vang xa, không nơi nào là không nghe đến, vậy hồi trước anh ở đâu?

    - Xin thứ lỗi nhé, anh không muốn nhắc lại chuyện cũ cho lắm...

    - Được rồi, tùy anh thôi, em đi lấy than à nha.

    - Rồi rồi, đi đi tên cụ non!

    - Xì

    Ying Xing nhìn cậu nhóc đi dần xa rồi bắt tay vào công việc thường ngày của bản thân.

    _____________________________

    Yinyue ngồi ở ngay hiên cửa sổ, em nhìn ngoài bầu trời mà suy nghĩ đủ thứ về thế gian kia.

    Một hồi lâu sau em lại vò đầu bứt tai, bằng một cách nào đó bây giờ trong đầu em toàn là hình ảnh của chàng trai tên Ying Xing kia.

    Làm rối hết cả não cơ mà!

    Dù chẳng muốn thừa nhận, nhưng có lẽ rằng em tương tư chàng trai nọ mất rồi...

    Tự nhiên muốn gặp anh ta ghê...

    Em tự cốc lấy đầu mình một cái.

    Chết tiệt não em dạo này úng nước quá rồi!

    Coi bộ phải nhờ anh trai vả cho vài đường kiếm gỗ để tỉnh lại rồi...

    Mà...muốn gặp anh ta thật...

    Lần này thật sự em muốn tìm anh trai thật rồi.

    Cái ý nghĩ đáng chết này...

    Mắt em lại lia xuống phía xa ngoài hiên.

    Nếu giờ có muốn gặp anh ta thì cũng chẳng được, ở cái chốn này làm sao mà có thể bước ra ngoài cơ chứ.

    - Làm sao để tạ ơn anh ta nhỉ?

    Em vuốt vuốt cằm.

    Nói cha thì chắc gì ngài đã nghe.

    Anh trai thì hẳn đang đi tò te tí với người tình nên sáng giờ mới không thấy đâu...

    Ơ mà quái lạ, người tình của anh ta là ai nhờ????

    Thôi, dẹp đi.

    Nghĩ chi cho mệt người, trèo ra ngoài cửa sổ là được ấy mà!

    Có gì đâu mà khó!

    Ủa khoan...Trèo cửa sổ á???

    ________________________________

    Đăng vào ngày: 28/7/2023

    Thời gian cập nhật chap mới: Chưa rõ

    Ai kb chơi cùng điiiii

    ID toi có để ở chap 1.

    Lướt đến cuối là có aaaa.

    CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
     
    Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    Một Chút...


    Hừm, tôi chợt nhận ra rằng mình lại hợp với viết fic và mấy bộ oneshort hơn ý, nhưng đừng lo tôi sẽ không bỏ truyện đâu.

    Một tác giả tâm huyết như tôi cũng kh dám bỏ truyện, chỉ khi nào tôi thấy hết hứng thú rồi thì tôi mới dừng lại.

    Giả dụ như bộ truyện đầu tiên của tôi "Khúc Ca".

    Mọi người có thể thấy chap cuối cùng tôi đăng là chap "Sấm Rền 1".

    Tôi đã ngừng viết fic đó, vì sao?

    Đơn giản là tôi đã hết hứng thú với fandom Country sau 2 năm đu fandom đấy.

    Cũng không trách được vì tôi thường làm một thứ gì đó quá lâu lại thấy chán.

    Nhưng dù vậy hiện giờ tôi vẫn sẽ đăng chap vì tôi cẫn đang còn máu rảnh và máu ham làm mà 🙂?

    Đượng nhiên là không thiếu máu lười...

    _______________________________________

    Đăng vào ngày: 31/7/2023

    Thời gian cập nhật chap mới: Chưa rõ

    Đơn giản chỉ là một cuộc chuyện phím nho nhỏ(人 •͈ᴗ•͈)❤

    Khoe một tí về bức tranh chưa hoàn thiện này, tôi vẽ không đẹp nhưng cũng chẳng đến nỗi nào...

    CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
     
    Bình Minh Của Đôi Ta |Renheng_Hsr - My Au|
    Drop?


    Ờm, tôi kh muốn làm mọi người thất vọng miếng nào nhưng có lẽ tôi không thể nghĩ ra cái idea nào hay hơn.

    Cái não tôi toàn nghĩ về cái kết ấy chứ méo thèm nghĩ gì về ba cái cốt chính đâu.

    Mọi người chỉ cần bt là Haha Ending thôi 👁👄👁💦

    ______________________________________

    - Ta đi nhé...?

    - Vâng...

    Rời khỏi nơi này, để trốn tránh thực tại.

    Bình minh của chúng ta sẽ ở trước mắt.

    Bốn bề có nhau.

    Bước về phía chân trời của đôi ta...

    _______________________________________

    Đừng trách toi nhé, sẽ có mấy bộ oneshort ra nhanh thôi nên cứ ngóng điii
     
    Back
    Top Dưới