Khác Biết Vị Ký

Biết Vị Ký
Chương 80: Đau


Động tác vừa rồi hoàn toàn theo bản năng, ngay lập tức nàng liền ý thức được không ổn, vội tiến lên, khoanh tay, rũ mắt chờ nghe phân phó.

"Đến trước mặt bản công tử." thanh âm thản nhiên, không nghe ra buồn hay vui.

"Dạ."

Lâm Tiểu Trúc lúc này không dám nhìn lung tung, thành thật tiến lên thêm hai bước, đi đến trước mặt Viên Thiên Dã.

Nàng không sợ hắn đột nhiên hóa thành người sói, nuốt nàng vào bụng.

Tiểu hồ ly tuy phúc hắc nhưng cũng không phải người xấu mà nàng vẫn là nữ hài tử chưa trưởng thành, thân thể phẳng lì như sây bay, tuyệt không thể khơi gợi hứng thú cho nam nhân.

"Vươn tay ra."

Viên Thiên Dã gõ gõ xuống bàn trà.

"Nga."

Lâm Tiểu Trúc vương tay đặt lên bàn trà, liếc Viên Thiên Dã một cái.

Trước kia đứng xa xa, tuy biết hắn bộ dáng tuấn mỹ nhưng không ngờ lại tuấn mỹ tới mức này.

Làn da mịn màng tinh tế, không hề có lỗ chân lông, lông mi vừa dài vừa đen, cái mũi thẳng tắp, bờ môi cong duyên dáng, nếu cười lên chắc sẽ rất dễ nhìn.

Đang miên man suy nghĩ đột nhiên cảm giác cổ tay hơi lạnh, hai ngón tay trắng nõn thon dài đang đặt lên cổ tay nàng.

Không có thiên lý nha, tay cũng đẹp như vậy.

Lâm Tiểu Trúc không khỏi tức giận ông trời.

Chỉ số thông minh gần như yêu nghiệt, tướng mạo đẹp tựa Phan An, thân phận thì cao vời vợi, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền.

Thiệt là hạnh phúc quá đi.

Có Viên Thiên Dã để so sánh, Lâm Tiểu Trúc nhất thời cảm thấy vận mệnh của mình thật thê thảm.

"Tay kia." thanh âm cũng rất êm tai nha.

Lâm Tiểu Trúc lập tức đưa tay còn lại ra.

Tuy sắc đẹp trước mặt nhưng thưởng thức một chút vậy là đủ rồi, nàng rất nhanh trở về vấn đề chính.

Rõ ràng là Viên Thiên Dã đang giúp nàng xem mạch nhưng tự nhiên xem mạch giùm nàng làm gì?

Nàng ngước mắt, nghi hoặc nhìn hắn.

Sao mặt hắn lại hồng hồng?

Lâm Tiểu Trúc còn chưa hết kinh ngạc, đột nhiên bắt gặp đôi mắt trong suốt sáng ngời, trong mắt còn hiện lên chút não ý làm nàng giật mình, vội cúi đầu.

Vị gia này tâm tình đang không tốt, đột nhiên thanh xuân nẩy mầm nên khó trách lúng túng, hẳn là không muốn bị phát hiện cho nên nàng phải thành thật một chút mới được.

Nhìn đôi tay nhỏ bé mềm mại lại có chút thô ráp trước mắt, Viên Thiên Dã phải cố kiềm chế cảm xúc, tận lực để cho thanh âm của mình bình thản như mọi khi nhưng thỉnh thoảng vẫn đan xen một chút cảm xúc, trở nên nhu hòa hơn bình thường nhiều "Hay là, ngươi nên tới tứ ban đi."

"Cái gì?"

Lâm Tiểu Trúc ngước mắt, hoảng hốt la lên, bất chấp ngón tay của Viên Thiên Dã vẫn còn trên cổ tay mình, vội vàng nói "Công tử, không cần.

Tuy rằng ta bẩm sinh thể hàn, không thể luyện công nhưng vẫn có thể làm đầu bếp.

Hơn nữa ta có thiên phú học nấu ăn, ngài cũng thấy đó, so với người khác không thua kém, sao lại muốn chuyển ta tới tứ ban?

Công tử. . ."

Nói tới đây, thanh âm trở lên nghèn nghẹn, nước mắt cũng tràn mi.

Cố gắng lâu như vậy, vốn tưởng rằng có được sự tán thành của mọi người, từ nay về sau có thể chuyên tâm học nấu ăn.

Nào ngờ người khác chỉ cần tùy tiện nghĩ một chút, mọi cố gắng của nàng giống như xây lâu đài trên cát, một cơn sóng tràn qua, tất cả liền biến mất.

Lão thiên gia có cần tàn nhẫn như vậy không, cho nàng biết vận mệnh của nàng nằm trong tay người khác, chỉ cần hắn nhẹ nhàng bóp một cái, nàng liền hội phi yên diệt.

Lâm Tiểu Trúc đột nhiên kích động làm Viên Thiên Dã sửng sốt, hồi lâu mới có phản ứng, vội vàng cầm tay nàng nói "Không phải, ngươi hiểu lầm rồi, hãy nghe ta nói, nghe ta nói."

Tay hắn trắng nõn thon dài lại rất có lực, làm cho Lâm Tiểu Trúc cảm xúc của Lâm Tiểu Trúc ổn định trở lại.

"Khụ."

Lâm Tiểu Trúc có chút mất tự nhiên rút tay lại.

Tuy nàng là nữ hài tử, tuy vừa rồi tình thế cấp bách nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện ăn đậu hủ của mình được.

Nàng rũ mắt, không nhìn đến người vừa rồi sỗ sàng nên mặt cũng đỏ bừng, ánh mắt còn mất tự nhiên hơn nàng.

Viên Thập vẫn đứng bên cạnh, nhìn thấy tình cảnh này liền quay mặt đi, chăm chú ngắm chậu hoa cúc bên cạnh.

Công tử tuy còn nhỏ nhưng khí độ trầm ổn, túc trí đa mưu đến cả chính khách còn kém, không ngờ cũng có lúc đỏ mặt bối rối như vậy.

Chắc chắn công tử không muốn người ta nhìn thấy bộ dáng lúc này rồi nhưng nếu đột nhiên bỏ đi, thế nào cũng quấy nhiễu tới công tử.

Tuy công phu của mình khá cao nhưng so với công tử còn kém xa, cho nên xem hoa cúc vẫn tốt hơn.

Hoa cúc thật là vàng, thật là đẹp nha.

"Công tử, vừa rồi ngài nói vậy là có ý gì?"

Lâm Tiểu Trúc lau nước mắt hỏi.

Tuy là hiểu lầm nhưng nếu không làm rõ, nàng không thể an tâm.

Nàng nhất định phải học trù nghệ, đây là mục tiêu trước kia của nàng, giờ có thêm ước hẹn ba năm sau, nàng càng không thể từ bỏ.Xúc cảm thô ráp từ đôi bàn nhỏ bé tựa hồ như vẫn còn lưu lại trong tay Viên Thiên Dã, làm cho lòng hắn không dễ chịu lắm.

Viên Thiên Dã ngước mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc, giọng điệu đã khôi phục bình tĩnh "Thể chất của ngươi không tốt lắm."

Lâm Tiểu Trúc lúc này cũng không kích động nữa, nàng cũng lẳng lặng nhìn Viên Thiên Dã, chờ hắn nói tiếp.

Viên Thiên Dã tránh né ánh mắt nàng, nhìn bồn nước nói "Điên chước đối với việc nấu ăn rất quan trọng.

Thể chất của ngươi như vậy, không thích hợp luyện võ.

Nếu muốn thông qua cuộc thi điên chước ở tháng sau thực không dễ.

Trả giá lớn lại vất vả mà không có thu hoạch gì, đến tứ ban cũng là học trù nghệ nhưng học tập thoải mái hơn.

Không biết ngươi thấy thế nào."

"Ta muốn ở lại nhất ban.

Ta không sợ khổ, dù có bao nhiêu gian khổ, ta cũng sẽ cố gắng." thanh âm của Lâm Tiểu Trúc không lên nhưng cực kỳ kiên định và khí phách.

Viên Thiên Dã nhìn vẻ mặt kiên nghị của nàng, ánh mắt chợt hơi thất thần, nhìn thấy ánh mắt như hỏi của nàng, hắn vội dời mắt nói "Ngươi đã quyết như vậy, ta sẽ không ép buộc ngươi."

"Tạ công tử thành toàn."

Lâm Tiểu Trúc biết Viên Thiên Dã đề nghị như vậy là muốn tốt cho nàng, không đành lòng thấy nàng chịu khổ.

Trong lòng rất cảm động.

Viên Thiên Dã cũng không nói thêm, đứng lên đi vào phòng, khi đến cửa thì dừng lại phân phó "Viên Thập, đem năm mươi văn tiền thưởng trước kia đưa cho Lâm Tiểu Trúc."

"Dạ."

Viên Thập vẫn đang ngắm hoa lúc này mới lên tiếng rồi chạy đi, lát sau đã cầm một hà bao màu lục thêu hoa đi ra, đưa cho Lâm Tiểu Trúc "Lần trước ăn cơm xong, ngươi đi trước nên không kịp đưa cho ngươi.

Đây là tiền công tử thưởng, Ngô Bình Cường cũng có phần.

Vì ngươi sẽ đến múc nước nên ta cũng không mang qua cho ngươi."

"Cảm ơn công tử, cám ơn Viên Thập đại ca."

Lâm Tiểu Trúc nhận lấy hà bao, cũng không có đếm tới đếm lui như trước mà lập tức cất vào ngực.

Sau đó nàng đi nhấc mộc dùng lên, bắt đầu múc nước.

Lúc này sắc trời không còn sớm, múc nước xong nàng còn muốn về tắm rửa, trời tối quá thì không tốt nên phải tranh thủ.

Một hơi đổ đầy ba bồn nước, Lâm Tiểu Trúc mới thẳng lưng, thở hổn hển.

Hiện giờ không thể so với trước kia, ngoại trừ buổi sáng phải quét dọn vệ sinh thì việc học đao công và chước công cũng hao tổn khá nhiều thể lực.

Mà trước khi ăn cơm, nàng còn luyện điên chước đến mấy chục lần nên giờ múc nhiều nước như vậy, nàng cảm giác cánh tay và thắt lưng đã không còn là của mình.

Dù ở hiện đại nàng không phải là kiện tướng thể dục thể thao nhưng cũng biết chút kiến thức căn bản.

Tập luyện quá căng sẽ dẫn tới việc cơ bắp và thân thể sinh bệnh.

Lúc này nàng đang độ tuổi trưởng thành, càng phải chú ý tới việc này.

Nhưng vừa rồi đã cam đoan trước mặt Viên Thiên Dã nên dù thế nào, nàng cũng phải đổ đầy hai bồn nước còn lại.

Sáng mai múc nước ít hơn một chút là được rồi.

Lâm Tiểu Trúc đứng thẳng lưng, đang tính tiếp tục múc nước thì Viên Thập từ trong phòng chạy ra nói "Công tử nói nếu mệt mỏi thì nghỉ đi, không cần miễn cưỡng, ngươi có thể trở về nghỉ ngơi."

Lâm Tiểu Trúc kinh ngạc nhìn cửa phòng mở rộng ở xa, lắc đầu "Cảm ơn công tử, nhưng không cần, ta múc xong mới nghỉ." nói xong lại đem mộc dũng ném vào giếng.

Xuyên thấu qua cửa sổ nhìn bóng dáng gầy yếu nhưng lại vô cùng kiên nghị, Viên Thiên Dã nhếch miệng, đứng yên bất động, cho đến khi Lâm Tiểu Trúc gian nan đổ đầy bồn nước cuối cùng, hắn mới nói "Kêu nàng vào đi." nói xong xoay người ngồi xuống ghế.

"Công tử."

Lâm Tiểu Trúc lúc này toàn thân rã rời.

Tuy rằng cuối mùa thu nhưng quần áo trên người đều ướt đẫm mồ hôi nhưng nàng vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt nhìn Viên Thiên Dã bình tĩnh mà an nhiên.

Không biết vì sao thấy Lâm Tiểu Trúc như vậy, Viên Thiên Dã cảm giác như bị người dùng sức đụng trúng, cảm giác đau đớn rầu rĩ.

Hắn chỉ vào ghế đối diện nói "Ngồi xuống."

"Tạ công tử."

Lâm Tiểu Trúc không khách khí mà ngồi xuống

Viên Thiên Dã lấy trong lòng một cái bình nhỏ, mở nút, đổ ra một viên thuốc đưa cho Lâm Tiểu Trúc "Ăn đi."

Lâm Tiểu Trúc không xa lạ gì với viên thuốc này.

Khi theo Viên Thiên Dã rời khỏi Hạ gia thôn, nàng cũng từng được cho ăn một viên như thế.

Có điều khi đó ngây thơ không biết, cũng không hiểu Viên Thiên Dã nên không biết nó trân quý đền dường nào.

Bây giờ nhìn thấy nó được cất kỹ trong ngực của Viên Thiên Dã mà cái bình đựng thuốc cũng lóng lánh, tinh mỹ dị thường, nàng liền biết thuốc này không đơn giản, hẳn là khó mà có được.

Dù trong tư tưởng nàng cho rằng mình ngang hàng với Viên Thiên Dã, nhưng tôn ti trật tự vẫn biết, cho nên vội lắc đầu "Công tử, thuốc này trân quý, không phải là thứ Tiểu Trúc có thể hưởng thụ, Tiểu Trúc ngàn vạn lần không dám nhận."

Viên Thiên Dã nhướng mày "Bảo ngươi ăn thì ăn đi, nhiều lời làm gì."

Đây chính là thứ tốt.

Nếu chủ tử đã ra lệnh, mình không ăn thì là đứa ngốc cho nên Lâm Tiểu Trúc không từ chối nữa, nhận lấy viên thuốc, bỏ vào miệng.

"Ngậm lấy."

Viên Thiên Dã lại nói.
 
Biết Vị Ký
Chương 81: Công Hiệu Thần Kỳ


"Nga."

Lâm Tiểu Trúc ngậm viên thuốc trong miệng, cảm giác khó mà nói chuyện.

Thuốc này cần có thời gian hòa tan, nàng cũng không muốn cứ ngồi ngây ngốc ở đây.

Đứng lên thi lễ, lúng búng nói "Cảm ơn công tử, nếu không còn việc gì nữa, Tiểu Trúc trở về đây."

Viên Thiên Dã nhìn sắc trời, gật đầu "Đi đi."

Nhìn Lâm Tiểu Trúc đi ra cửa, bóng dáng dần biến mất trong ánh hoàng hôn, Viên Thiên Dã đi đến bên bàn học, cầm bút viết một phương thuốc cho Viên Thập "Ngày mai chiếu theo đơn này mà bốc thuốc rồi vụng trộm đổi thuốc của lão gia tử, đừng để cho Trương Đông phát hiện."

"Dạ."

Viên Thập nhận lấy phương thuốc, cẩn thận cất vào lòng, tin tưởng vào phán đoán của công tử rằng phương thuốc của lão gia tử có gì đó không ổn.

Bệnh lâu thành y.

Công tử đã từng bị trúng độc, suýt chút nữa là mất mạng, trải qua thời gian dài cũng không tốt lên, cho tới giờ vẫn còn bị ho khan.

Cũng vì vậy mà công tử học y, trở nên y thuật bất phàm.

Không chút khoa trương mà nói, trong thiên hạ, đại phu có y thuật cao minh so với công tử chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cho nên, công tử tự mình bắt mạch, kê đơn cho Lâm Tiểu Trúc tuyệt đối hữu hiệu hơn lão gia tử nhiều.

Dù lão gia tử biết y thuật nhưng trình độ cũng như các đại phu bình thường khác thôi.

Viên thuốc dần dần tan trong miệng, trong đắng có ngọt còn có mùi bạc hà, cũng không khó ăn lắm.

Khi Lâm Tiểu Trúc tắm rửa, giặt quần áo xong, cảm thấy trong bụng có luồng khí nóng, toàn thân trở nên ấm hơn, rất thoải mái, mọi mệt mỏi cũng tan biến, cảm thấy cả người khoan khoái, tràn ngập năng lượng.

Nàng nằm trên giường dựa theo phương pháp của lão gia tử mà tập luyện, cảm giác luồng nhiệt lưu chuyển quay thân, hơn nữa còn kết hợp dòng khí ngưng tụ được do luyện tập mà trở nên lớn hơn. . .

Lâm Tiểu Trúc mừng rỡ.

Lão gia tử đã nói, người có tư chất tốt, luyện hơn một tháng sẽ cảm nhận được luồng khí mà người thân thể kém, phải luyện nửa năm mới cảm nhận được.

Thể chất của nàng như vậy, không ngờ chỉ mới ăn một viên thuốc vào đã có cảm giác như thế, có thể thấy được thuốc này trân quý cỡ nào.

Có thứ này hỗ trợ, nàng hẳn có thể luyện công phu.

Chiếu theo phương pháp của lão gia tử, dẫn luồng khí kia chậm rãi lưu chuyển, tuy chỉ được một đoạn ngắn liền ngừng lại, không thể phá tan huyệt vị nhưng nàng biết như vậy đã là tiến bộ vượt bậc rồi.

Chỉ cần có luồng khí này thì sớm hay muộn, huyệt đạo cũng sẽ được giải khai.

Luyện một canh giờ, nàng mới dừng lại, bình yên đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh lại, nàng phát hiện tinh thần tốt vô cùng, đầu óc dị thường minh mẫn, kiến thức kiếp trước có được đều nhớ rõ mồn một, làm cho nàng vừa mừng vừa sợ.

Nằm trên giường vận công, phát hiện luồng khí kia vẫn còn ở đan điền.

Thật tốt quá!

Lâm Tiểu Trúc vui vô cùng.

Khi mọi người lục tục đi rửa mặt rồi ra ngoài luyện công, Lâm Tiểu Trúc mới rời giường, nhanh chóng rửa mặt rồi đến giếng múc nước.

"A ha."

Nàng không nhịn được, cao hứng kêu thành tiếng.

Mộc dũng nhẹ hơn rất nhiều, điều này chứng tỏ khí lực của nàng lớn hơn trước.

Thật sự là quá tốt!

Nếu có thể xin công tử một, hai viên nữa thì tốt biết bao.

Nhưng rất nhanh, Lâm Tiểu Trúc đã gạt bỏ ý nghĩ này trong đầu.

Thuốc này kỳ diệu như vậy, không biết quý đến cỡ nào, may mắn được ăn hai viên đã là khó có được rồi.

Làm người không thể quá tham lam, cần phải dựa vào chính mình.

Nhanh chóng quét dọn xong, Lâm Tiểu Trúc cũng không múc nước để luyện lực cánh tay như trước.

Nàng về phòng, ngồi xếp bằng trên giường, ngũ tâm hướng lên trời, vận khí lần nữa liền cảm nhận được luồng khí kia lưu chuyển.

Nàng tin chỉ cần luyện tập thêm, khí lực của nàng nhất định sẽ tăng trưởng rất nhanh, có thể nhanh hơn cách múc nước luyện lực cánh tay nhiều.

Luyện như vậy, không chỉ tiến bộ chậm mà một tháng sau cũng không tăng bao nhiêu khí lực, quan trọng nhất là bắp tay sẽ rất thô.

Một nữ hài tử mà cánh tay cơ bắp quá thì sẽ rất khó coi nha.

Đến khi nghe được tiếng người trong viện, Lâm Tiểu Trúc mới dồn khí đan điền, chậm rãi thu hồi ý niệm, mở to mắt, cố kiềm chế ý cười đang lan tràn, cùng mọi người ăn sáng xong mới cùng Tô Tiểu Thư, Chu Ngọc Xuân đi đến trù nghệ ban.

Tiết học đầu tiên chính là nguyên liệu nấu ăn.

Thừa dịp Du giáo tập chưa tới, Lâm Tiểu Trúc lại ôn tập cho mọi người một lần.Kiếp trước nàng làm đệ tử hơn hai mươi năm, đối với quy định, yêu cầu của các cuộc thi thế nào đều nhớ lại rồi nói cho mọi người biết.

Đương nhiên khi ôn tập phải tránh người của tổ khác.

Nếu muốn đạt danh hiệu đệ nhất, không chỉ khích lệ tinh thần học tập của mọi người mà còn phải giữ bí mật phương pháp học tập của mình.

Du giáo tập tổ chức cuộc tỷ thí này, mục đích là để kiểm tra kiến thức bọn họ học được trong mấy ngày qua, cho nên mỗi người đều phải trải qua kiểm tra, sau đó hắn sẽ chấm điểm rồi cộng tổng điểm chia đều, tổ nào có điểm bình quân cao nhất thì sẽ thắng.

Vì vậy yêu cầu mỗi người khi kiểm tra đều phải cố gắng hết sức thì mới có được số điểm cao.

Dương Vũ lười biếng được Lâm Tiểu Trúc khích lệ tinh thần cũng cùng cả tổ ôn tập, quyết tâm lấy vị trí đầu bảng.

"Thật tốt quá, tối nay chúng ta lại được ăn món ngon rồi, là Du giáo tập làm cho chúng ta ăn nha."

Chu Ngọc Xuân vừa nghe Du giáo tập tuyên bố kết quả đã reo lên.

Dương Vũ bình thường luôn ỉu xìu giờ hai mắt cũng sáng rỡ, miệng cười toe toét, trầm ổn như Tô Tiểu Thư, trầm mặc như Hạ Sơn cũng tươi cười rạng rỡ.

"Cố lên.

Chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng, nhất định sẽ thường được ăn ngon."

Lâm Tiểu Trúc rèn sắt khi còn nóng, khích lệ mọi người.

"Đứng đầu phân biệt nguyên liệu nấu ăn thì tính là gì, chỉ cần để ý một chút, ai cũng làm được.

Có bản lĩnh thì chúng ta so tài trong cuộc thi điên chước sắp tới đi, tổ các ngươi có dám nhận khiêu chiến với chúng ta không?" thanh âm một nam hài vang lên.

Lâm Tiểu Trúc nhìn thoáng qua, nhíu mày.

Không cần nhìn cũng biết, người lên tiếng là ở tổ một, có quan hệ khá tốt với Ngô Bình Cường, tên gọi Hùng Đại Tráng.

Người này bộ dáng cao lớn, có khí lực tốt nhất trong trù nghệ ban.

Tứ chi càng phát triển thì đầu óc càng teo tóp thôi.

Tục ngữ nói, vật hợp theo loài, người đi theo nhóm.

Trong tình huống không xung đột lợi ích, bình thường mọi người đều muốn quan hệ với người cùng đẳng cấp với mình.

Ngô Bình Cường là người thông minh, lại có tâm cơ mà dính với Hùng Đại Tráng như vậy, làm cho Lâm Tiểu Trúc không thể không hoài nghi động cơ của hắn.

Một người đơn thuần lại có thân thể cao to, nhất định sẽ là một mãnh tướng luôn xung phong đi đầu hoặc là người đỡ đạn rất tốt, mà lúc này cũng đã nhận ra được tác dụng của hắn.

Nếu những lời vừa rồi là do Hùng Đại Tráng tự nghĩ ra, có đánh chết nàng cũng không tin.

Rõ ràng là phong cách của Ngô Thái Vân nha.

Quả nhiên, Hùng Đại Tráng đã dừng lời mà tổ ba vẫn không ai lên tiếng, Ngô Thái Vân liền cười nói "Sao?

Tổ các ngươi có dám cùng chúng ta thi điên chước không?"

"Ngươi. . ."

Chu Ngọc Xuân hung hăng muốn phản kích lại nhưng lại không nói nên lời.

Nều là điên chước, đúng là thực lực của tổ mình không bằng tổ một nhưng lại không phục, vì thế không biết nên nói thế nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn Ngô Thái Vân như hận không nuốt nàng vào bụng được.

"Chu Ngọc Xuân, ngươi trừng cái gì mà trừng?

Ngươi có bản lĩnh thì nhận khiêu chiến của chúng ta đi, nếu không dám thì là người nhát gan, yếu kém, sau này đừng ở trù nghệ ban mà vênh váo, tự đắc nữa.

Dù cho các ngươi có giỏi nguyên liệu nấu ăn hay đao công nhưng không điên chước được, không thể đứng bếp thì có ích gì, đến cuối cùng cũng sẽ bị đá ra khỏi trù nghệ ban thôi.

Ta thấy chi bằng hiện giờ tự động rời đi thì hay hơn, nếu không, ta cũng ngại thay cho các ngươi."

Ngô Thái Vân nói với Chu Ngọc Xuân nhưng mắt lại nhìn Lâm Tiểu Trúc, biểu lộ sự khinh thường.

Từ sau khi bị giáo huấn, nàng có một đoạn thời gian khiêm tốn hẳn, đối với ai cũng thân thiết dễ gần nhưng chuyện nàng mật báo ai cũng biết nên không ai thèm để ý tới nàng.

Nàng đành phải lúc nào cũng bày ra vẻ mặt tươi cười, tình cảnh mới đỡ hơn một chút.

Trong cuộc thi phân ban, nàng bị Chu giáo tập của tam ban cự tuyệt khiến nàng trở thành trò cười của mọi người.

Càng làm nàng hận Lâm Tiểu Trúc.

Hơn nữa sau khi vào trù nghệ ban, Lâm Tiểu Trúc biểu hiện giỏi hơn ca ca mà nàng luôn sùng bái nhất, làm cho nàng càng hận càng không cam lòng càng không thể chấp nhận được.

Dựa vào cái gì mà Lâm Tiểu Trúc được mọi người tán dương còn mình lại bị phỉ nhổ?

Dựa vào cái gì mà nàng chống đối giáo tập không bị phạt còn mình lại bị đánh trước mặt mọi người?

Không phải các giáo tập bao che cho nàng, không phải trù nghệ ban đưa ra cuộc thi để cạnh tranh sao?

Hôm nay bổn cô nương đã nắm được nhược điểm của Lâm Tiểu Trúc, sẽ hung hăng giẫm nàng dưới chân, xem nàng còn đắc ý kiêu ngạo thế nào nữa

"Ngô Thái Vân, ngươi không cần khi người quá mức."

Tô Tiểu Thư biết Chu Ngọc Xuân xúc động, bị Ngô Thái Vân kích động sẽ không chống đỡ được nên mới liền tiến lên đối đầu với nàng.

"Ta quá mức?"

Ngô Thái Vân kêu lên, nói với người của tổ một, tổ hai "Chúng ta chẳng qua muốn cùng các nàng tỷ thí thôi, đây cũng là điều các giáo tập đề xướng, yêu cầu này quá mức sao?

Hôm qua thi đao công, hôm nay thi nguyên liệu nấu ăn đều bị các nàng đoạt mất danh hiệu đệ nhất, chẳng lẽ chúng ta khiêu chiến với bọn họ là quá mức?

Ai quy định chỉ cho phép các nàng thắng mà không cho người khác so tài?

Mọi người nói xem, chúng ta là vậy có quá mức hay không?"
 
Biết Vị Ký
Chương 82: Cứ Ra Tay


Không riêng gì tổ một của Ngô Bình Cường mà tổ hai của Chu Hòe cũng rất khó chịu vì tổ một liên tục đoạt quán quân hai lần.

Bị ba nữ nhi cùng một nam nhân lười biếng đè đầu thật không dễ chịu chút nào nha.

Lúc này thấy Ngô Thái Vân của tổ một ra mặt khiêu chiến, bọn họ đương nhiên là vui vẻ đứng xem náo nhiệt.

Đấu điên chước, tổ bat hua là cái chắc, chèn ép được các nàng thật đúng là chuyện tốt, Chu Hòe lập tức hưởng ứng "Lâm Tiểu Trúc, đấu đi.

Các ngươi đã đứng nhất hai lần, cho dù thua chước công cũng đâu đến nỗi, đúng không?

Nhưng nếu không dám nhận lời khiêu chiến của người ta thì thật là tệ nha.

Nếu không có can đảm, sau này thi đao công hay là nguyên liệu nấu ăn, các ngươi cũng quên đi.

Chỉ muốn thắng mà không chịu thua, không phải là khí khái anh hùng."

"Các ngươi đúng là khi dễ người mà, thấy tổ chúng ta nhiều nữ nhân liền khiêu khích.

Chuyện khó vậy mà ngươi cũng nói ra được, thật không có khí phách nam nhi."

Chu Ngọc Xuân cũng không chịu thua, mặt mày đỏ bừng, nước mắt cũng sắp rơi ra.

Thấy Lâm Tiểu Trúc vẫn thản nhiên đứng nhìn liền vội vã đẩy nàng "Tiểu Trúc, ngươi mau lên tiếng đi."

"Nói chuyện?

Nàng còn có mặt mũi nói chuyện sao?

Yếu hèn chính là yếu hèn, không dám nhận khiêu chiến thì còn mặt mũi nào để nói chuyện nữa.

Nếu đã vậy, sau này chúng ta cũng không cần so tài đao công nữa.

Tổ các nàng nhiều nữ hài, thực tiện nghi nha, chúng ta tội gì làm nền cho người khác.

Chu Hòe, tổ các ngươi có cố gắng cũng vậy, ta thấy các ngươi cũng đừng so đo với các nàng nữa."

Ngô Thái Vân thấy Lâm Tiểu Trúc không lên tiếng, càng đắc ý.

"Cũng được."

Chu Hòe reo lên "Các nàng đã nhát gan như thế, chúng ta cũng không thể giống như các nàng."

"So cái gì, thi thế nào, đều do các giáo tập an bài, đâu đến lượt các ngươi không phục?

Không phục có thể đi nói với các giáo tập nha, thừa dịp bọn họ không có mặt thì khi dễ chúng ta thì có bản lãnh gì chứ?"

Tô Tiểu Thư tuy trầm ổn nhưng dù sao cũng là một tiểu cô nương mười ba tuổi, bị khi dễ như vậy cũng nhịn không được mà lên tiếng.

"Các giáo tập an bài là trong bài giảng, ngoài bài thì không có quy định không cho so tài a."

Chu Hòe đáp

Ngô Thái Vân không muốn mọi người dời đề tài, nhìn thẳng Lâm Tiểu Trúc nói "Đừng nhiều lời nữa, Lâm Tiểu Trúc, lên tiếng đi, đấu hay không đấu?

Nếu không dám, hãy ngoan ngoãn nhận thua, kêu to ba tiếng: Ta vô năng."

Nói xong, nàng cực kỳ đắc ý.

Dù sao thì hôm nay Lâm Tiểu Trúc bị mất mặt là cái chắc rồi, không nhận lời thì sẽ tự hủy thanh danh của mình, so với thi đấu bị thua càng nhục nhã hơn, hai chữ vô năng cũng phải đơn giản.

Dù thế nào, hôm nay Lâm Tiểu Trúc không thể thoát được.

Lâm Tiểu Trúc không nói gì, chỉ nhìn Ngô Thái Vân, hồi lâu mới nhíu mày nói "Ngươi nói so thì phải so sao?

Ngươi nói ta vô năng thì ta vô năng sao?

Ngươi không phải là giáo tập cũng không phải là công tử, lời nói ra chính là quy định.

Ngươi muốn đấu, ta dựa vào cái gì mà điên với ngươi?

"

Đến lúc này Lâm Tiểu Trúc mới lên tiếng, còn nói những lời như vậy, Ngô Thái Vân cho rằng nàng sợ nhưng ngoài mặt tỏ ra trấn định cũng chỉ là miệng cọp gan thỏ cho nên cười nhạo đáp "Tuy ta không phải là giáo tập, càng không phải là công tử nhưng là bạn cùng trường với ngươi, hạ chiến thư, khiêu chiến ngươi vẫn có thể.

Nếu ngươi không nhận lời thì chính là không có gan."

"Ta có gan hay không, không cần ngươi lo.

Có điều, nếu ngươi muốn đấu thì không phải không được, nhưng ngươi đã khiêu chiến thì quy củ thi đấu phải do ta định, nếu không, không cần nhiều lời.

Nhưng cũng phải nói cho rõ, không phải ta không dám so mà là ngươi không dám, không phải ta không có can đảm mà ngươi mới là kẻ nhát gan."

"Xuy, chúng ta không dám?

Thật sự là cười đến rụng răng!

Ngươi muốn định thì cứ định, ta xem ngươi có thể ba hoa tới mức nào."

Thực lực không có bao nhiêu mà còn mạnh miệng, Ngô Thái Vân khẳng định Lâm Tiểu Trúc sẽ thua chắc, vì vậy phải làm sao cho nàng nhận lời khiêu chiến, cho nên lui một bước cũng không sao.

Lâm Tiểu Trúc cao thấp đánh giá Ngô Thái Vân một chút, quay mặt đi: "Chỉ bằng ngươi?

Nhân phẩm của ngươi, ta không tin được!

Kêu ca ca ngươi Ngô Bình Cường đi ra nói chuyện."

"Ngươi. . ." khinh thường trắng trợn làm Ngô Thái Vân tức đến đỏ mặt nhưng không thể tiếp tục cãi vã chuyện này, sợ Lâm Tiểu Trúc lôi chuyện cũ ra nói.

Chuyện của nàng, đám con gái biết rõ nhưng các nam hài lại không, nàng cũng không muốn thanh danh bị hỏng ở trù nghệ ban.

"Được rồi, quy củ sẽ do ngươi định, muội muội ta nói thế nào thì cũng là lời của ta."

Ngô Bình Cường đứng phía sau vẫn không lên tiếng rốt cuộc đã mở miệng.

Lâm Tiểu Trúc quay đầu nhìn Hùng Đại Tráng cười hỏi "Các ngươi có ý kiến gì không?"

"Không có, chúng ta đều nghe Ngô Bình Cường." mấy người này đương nhiên là tùy Ngô Bình Cường sai đâu đánh đó.

"Tốt lắm. . ."

Lâm Tiểu Trúc đang muốn nói chuyện, lại bị Chu Ngọc Xuân kéo ống tay áo, nhỏ giọng nói "Lâm Tiểu Trúc, muốn đấu thật sao?

Chuyện này không phải chỉ nói vài ba câu khó nghe là xong mà sẽ làm chúng ta mất hết thể diện nha."

Tuy nàng rất muốn kiên cường nhưng đã biết thua mà vẫn còn đấu, không phải cho người ta cơ hội mần nhục mình sao?

Lâm Tiểu Trúc vỗ vỗ tay Chu Ngọc Xuân, an ủi nàng, quay sang nói với Ngô Bình Cường "Tổ các ngươi năm người, tổ chúng ta cũng năm người, không cần giáo tập chấm điểm, chúng ta liền một chọi một đi, tổ nào thắng ba trận coi như là thắng.

Tổ các ngươi lên trước."

Ngô Bình Cường do dự một chút.

Hắn biết Lâm Tiểu Trúc rất thông minh, đưa ra quy định như vậy nhất định là có lợi cho các nàng.

Lâm Tiểu Trúc không để cho hắn có thời gian chần chờ, lạnh giọng nói "Vừa rồi khí bức người ép chúng ta phải đấu, còn đáp ứng quy định do ta quyết sao giờ lại do dự?

Sợ rồi sao?

Quên đi, vậy thì khỏi đấu.

Có điều các ngươi thấy rồi đó, không phải chúng ta không dám mà bọn họ làm rùa đen rút đầu nha."

"Ca ca!"

Ngô Thái Vân nóng nảy, vội túm lấy cánh tay của Ngô Bình Cường.

"Đừng do dự nữa, làm theo lời nàng nói đi.

So thế nào thì người thua cũng là các nàng."

Hùng Đại Tráng cũng lên tiếng thúc giục.

"Không phải chứ.

Ngô Bình Cường ngươi sợ Lâm Tiểu Trúc sao?

Tổ các ngươi toàn người cao to mà tổ các nàng toàn là nữ tử, người ta đưa ra quy định như vậy cũng không chiếm tiện nghi của các ngươi nha.

Vậy mà còn do dự, Ngô Bình Cường, ngươi có phải là nam nhân không?"

Chu Hòe không quen nhìn Lâm Tiểu Trúc cũng không ưa Ngô Bình Cường liền lên tiếng khích bác.

Hai bên giao chiến tất có thương vong, tổ của hắn sẽ là ngư ông đắc lợi nha.

"Được, làm theo lời ngươi nói đi."

Ngô Bình Cường bị mọi người hối thúc đến hồ đồ, không có cách nào suy nghĩ cẩn thận được nữa liền lên tiếng đáp ứng.

Hùng Đại Tráng nói đúng, thực lực như thế, người thua chắc chắn là các nàng, còn do dự nữa sẽ bị người ta chế giễu.

"Giờ nghỉ ngơi, các ngươi không luyện đao công mà ở đây ầm ĩ là sao?"

Mã giáo tập từ ngoài đi vào, nghiêm khắc nói.

Trong phòng nhất thời yêu tĩnh lại, ai nấy đều chạy về chỗ của mình, không dám lên tiếng.

"Mã giáo tập, tổ một chúng ta muốn so tài chước công với tổ ba, có thể nhờ ngài bớt chút thời gian mà làm giám khảo được không?"

Có cơ hội để công kích Lâm Tiểu Trúc, Ngô Thái Vân nhất định không chịu buông tha.

Hơn nữa nàng thấy Mã giáo tập không có hảo cảm với Lâm Tiểu Trúc, nếu có thể tranh thủ hắn thì trận đấu này càng thêm thú vị.

Nàng còn chưa nói xong, người đã ngẩn ra, mắt nhìn ra cửa toát lên sự kinh hãi.

Viên Thiên Dã đang đứng ngay cửa, bên cạnh hắn là một thiếu niên xa lạ khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi, mình mặc trường bào nguyệt sắc thêu hoa, gương mặt tuấn tú vô cùng, về dung mạo hay khí chất đều không thua gì Viên Thiên Dã.

Hai người cùng vài tùy tùng đang từ cửa đi thẳng đến chỗ nàng.

Nếu như vừa đến sơn trang, nhìn thấy hai vị nhân tài xuất chúng, nhất là công tử thân phận bất phàm nhìn mình, Ngô Thái Vân nhất định sẽ vui như mở cờ trong bụng.

Nàng rất tự tin vào sắc đẹp của mình, mặc kệ hắn là vương tôn công tử gì, nhất định sẽ phải quỳ dưới váy của nàng.

Nhưng từ sau sự kiện kia, nàng thực sự rất sợ Viên Thiên Dã, cẩn thận để không chọc giận đến hắn.

Lợi khí mỹ mạo dường như cũng không có tác dụng gì với hắn.

Cho nên lúc này ở trước mặt Mã giáo tập đưa ra yêu cầu như vậy, nàng không biết có choc giận hắn hay không, sợ hắn mất hứng lại trừng trị nàng.

"Công tử, người xem. . ."

Mã giáo tập không trả lời Ngô Thái Vân mà xoay người sang Viên Thiên Dã, chắp tay nói.

Nếu là chuyện khác, hắn có thể làm chủ, dù sao đây cũng là thời gian dạy học của hắn.

Công tử đưa Đường công tử đến nhìn cũng không gây trở ngại gì nhưng chuyện liên quan tới Lâm Tiểu Trúc, hắn không dám tự quyết.

Không biết ý công tử thế nào, vẫn nên hỏi rõ thì tốt hơn.

"So với chước công?"

Quả nhiên, Viên Thiên Dã liếc Ngô Thái Vân một cái, nhìu mày hỏi.

"Dạ, Lâm Tiểu Trúc đã đáp ứng sẽ so với chúng ta."

Viên Thiên Dã nhướng mày làm Ngô Thái Vân càng không yên lòng, vội đổ trách nhiệm sang Lâm Tiểu Trúc.

"Lâm Tiểu Trúc, nói nói, sao lại thế này?"

Tuy nói này trù nghệ ban là do ba giáo tập quản nhưng mọi chuyện lớn nhỏ trong sơn trang, Viên Thiên Dã đều nắm rất rõ.

Hắn đương nhiên biết tổ của Lâm Tiểu Trúc có thực lực yếu nhất về chước công, mà nàng lại đáp ứng đấu với tổ của Ngô Bình Cường, ắt là có nguyên nhân.

Lâm Tiểu Trúc thi lễ đáp: "Hồi công tử nói, vừa qua đã diễn ra cuộc thi tài về đao công và nguyên liệu nấu ăn, đều do tổ chúng ta đứng đầu.

Tổ một liền đưa ra yêu cầu, muốn tỷ thí chước công với tổ chúng ta, chúng ta cũng đã đáp ứng.

Mọi người cũng biết, bọn họ khiêu chiến còn quy định là do chúng ta đưa ra, cho nên Ngô Thái Vân mới muốn mời Mã giáo tập làm giám khảo."

Nàng nói rất khách quan, không giúp tổ một giấu diếm sự đắc ý nhưng lại làm mọi người không thể phản bác.

Sự thật là thế mà.

Viên Thiên Dã nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc, khóe miệng khẽ nhếch lên, xoay mặt nói với thiếu niên bên cạnh " Viễn Ninh, không phải ngươi nói nhàm chán sao?

Các học đồ muốn tỷ thí, chúng ta liền ở lại xem náo nhiệt đi."
 
Biết Vị Ký
Chương 83: Thắng Bại Khó Liệu


Đường Viễn Ninh nhìn Lâm Tiểu Trúc rồi lại nhìn Viên Thiên Dã, khóe miệng cũng cong lên "Đi, đi xem náo nhiệt ."

Viên Thập đi sau nghe vậy liền vội chạy ra ngoài, cũng không biết hắn làm cách nào mà chỉ lát sau đã cùng đám người Viên Lâm mang đến hai cái ghế dựa và bàn trà, trong tay còn cầm một mình trà nóng, hai ly trà, châm cho hai vị công tử.

Mã giáo tập không thể ngồi trước mặt hai vị công tử, đành phải đứng.

Viên Thiên Dã không hỏi Lâm Tiểu Trúc quy định trận đấu thế nào mà nhìn Ngô Bình Cường và Hùng Đại Tráng to cao lực lưỡng, lại nhìn Lâm Tiểu Trúc và Chu Ngọc Xuân gầy yếu tong teo, trên mặt không có biểu tình gì, thản nhiên hỏi Ngô Bình Cường "Lâm Tiểu Trúc đưa ra quy định như vậy, các ngươi có phục không?"

Tuy Ngô Bình Cường không bày mưu đặt kế cho Ngô Thái Vân, nhưng nàng làm như vậy cũng do hắn ngầm đồng ý.

Trong tiềm thức của Ngô Bình Cường, khi không có các giáo tập, hắn thật hi vọng thấy Lâm Tiểu Trúc chật vật, cho nên chuyện Ngô Thái Vân làm rất hợp ý hắn.

Nhưng hắn không ngờ, rời núi lâu như vậy, lần đầu tiên làm chuyện mất thể diện này lại bị công tử bắt gặp.

Tuy trên mặt công tử không có biểu tình gì nhưng hắn đã toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Tâm tư của hắn làm sao thoát khỏi pháp nhãn của công tử?

Nhưng lúc này cũng không thể hủy bỏ trận đấu, công tử đã mời Đường công tử ở lại xem, hắn không thể rút lui, nhận thua với tổ ba, chỉ có thể kiên trì tiếp tục.

Cho nên hắn làm sao dám nói không phục, chắp tay đáp "Quy định này công bằng, chúng ta không có gì không phục."

Khóe miệng của Viên Thiên Dã lại cong lên "Tốt lắm." quay đầu nhìn Du giáo tập và Tần quản sự cũng đứng trong đám đông, khẽ gật đầu với bọn họ "Tần quản sự dạy chước công, vậy ngươi làm chủ trì cuộc tỷ thí này đi."

"Dạ."

Tần quản sự đi ra khỏi đám đông, thi lễ với Viên Thiên Dã và Đường Viễn Ninh.

Mã giáo tập lui qua một bên, thầm than trong lòng : Xem ra vì chuyện của Lâm Tiểu Trúc nên công tử có thành kiến với mình.

Tần quản sự sai người chuẩn bị hai thiết oa và hạt cát, tự mình kiểm tra trọng lượng và đổ cát vào thiết oa, sau đó hỏi Ngô Bình Cường "Tổ ngươi ai lên trước."

"Ta trước."

Hùng Đại Tráng bước lên.

Vừa rồi Ngô Bình Cường đã dặn hắn như vậy.

Ngô Bình Cường cũng không phải dạng vừa đâu, chỉ trong chốc lát đã khôi phục tâm trạng.

Chuyện đã tới mức này, hối hận cũng vô dụng, chi bằng thắng được trận đấu, làm cho công tử nhìn rõ thực lực của bọn họ.

Hùng Đại Tráng xung phong đi đầu cũng không ngoài dự kiến của mọi người.

Hắn chính là tiểu tử đã cướp bánh dọc đường đi từ núi ra cùng với Ngô Bình Cường và Lâm Tiểu Trúc.

Người xứng với tên, chỉ mới mười ba tuổi mà đã cao chừng 1m8, lưng hùm vai gấu, khí lực rất lớn.

Hắn cầm cầm lấy thiết oa, bắt đầu tung hạt cá, điên chước. . . nhìn cực kỳ thoải mái.

Tần quản sự dạy chước công theo cách cơ bản nhất, giống như Hùng Đại Tráng vậy, chỉ cần khí lực lớn, thêm điên chước có chút kỹ xảo nữa là đủ.

Hùng Đại Tráng không có tâm nhãn nhưng cũng không phải ngốc, dù động tác điên chước không được hoàn mỹ nhưng cũng không có hạt cát nào văng ra ngoài.

Quy định của Lâm Tiểu Trúc cũng không khống chế thời gian, chỉ nói một chọi một, chỉ nói số lượng và chất lượng, ai tung cao hơn thì thắng cho nên Hùng Đại Tráng còn khí lực thì phải tiếp tục điên chước

"Lát nữa để ta trước."

Hạ Sơn vẫn luôn yên lặng đứng sau Lâm Tiểu Trúc, lúc này mới lên tiếng.

Lâm Tiểu Trúc quay đầu, nhìn hắn một cái, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi có thể làm được bao nhiêu lần?"

Hạ sơn nghĩ nghĩ, không chắc chắn đáp "Chừng bảy, tám mươi cái nhưng nếu cố hết sức, tập trung một chút cũng không đến nỗi thua."

Lâm Tiểu Trúc cảm thấy rất ấm áp, Hạ Sơn không nói nhiều mà luôn dùng hành động để ủng hộ nàng.

Biết rõ có thể sẽ thua mà vẫn yêu cầu lên thi đấu đầu tiên.

Có điều Hạ Sơn người cao gầy lại có thể điên chước được bảy, tám mươi cái thật ngoài dự kiến của nàng.

"Nhưng Hùng Đại Tráng đã điên chước đến chín mươi hai cái nha."

Chu Ngọc Xuân ở bên cạnh rầu rĩ lên tiếng.

Nàng không hiểu sao Lâm Tiểu Trúc biết rõ là thua mà vẫn muốn thi đấu.

Tuy nàng luôn tin Lâm Tiểu Trúc, tuy vừa rồi Lâm Tiểu Trúc còn nháy mắt với nàng nhưng nghĩ thế nào, nàng vẫn không thấy có phần thắng.

Ngay cả Tô Tiểu Thư hiểu Lâm Tiểu Trúc nhất cũng có vẻ mặt lo lắng kìa, có thể thấy được là nàng cũng không tin nha, trừ phi Lâm Tiểu Trúc và Chu Ngọc Xuân nàng đột nhiên uống thuốc tăng lực, lập tức biến thành đại lực sĩ, nếu không thì thua thảm rồi.

Liếc mắt nhìn Dương Vũ vẫn lười biếng đứng một chỗ, điềm nhiên như không có việc gì, lửa giận của Chu Ngọc Xuân rốt cuộc cũng có chỗ phát tác "Dương Tiểu Lại, ngươi có phải ở tổ chúng ta không?

Sao không có chút lo lắng nào cả?"

Dương Vũ tà nghễ liếc nàng một cái, vẻ mặt khinh thường "Uổng công ngươi ngủ chung phòng với Lâm Tiểu Trúc, vậy mà lại không hiểu nàng.

Nếu nàng không nắm chắc mà dám đáp ứng, còn đưa ra quy định như vậy sao?

Ngươi là đầu người óc heo sao?"

"Cái gì?"

Chu Ngọc Xuân hiếm có lúc không so đo với Dương Vũ, vội kéo áo Lâm Tiểu Trúc hỏi "Ngươi nắm chắc sao?

Nói mau, làm thế nào?" thanh âm hưng phấn.

"Hư!"

Lâm Tiểu Trúc vội bảo nàng đừng lên tiếng, đợi mọi người lại tập trung vào chỗ Hùng Đại Tráng mới nói "Mọi người nếu muốn thắng thì xin hãy tin ta, nghe theo sự sắp xếp của ta."

"Không thành vấn đề.

Lâm Tiểu Trúc ngươi nói thế nào chúng ta sẽ làm thế đó."

Chu Ngọc Xuân vẫn là người lên tiếng trước.

Lâm Tiểu Trúc nhìn vẻ mặt vui vẻ của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Một trăm lẻ một, một trăm lẻ hai, một trăm lẻ ba. . ."

Tần quản sự đếm đến đây thì Hùng Đại Tráng rốt cuộc cũng dừng tay.

"Oa, một trăm lẻ ban ha, thật là lợi hại." trong cuộc thi lần trước, Hùng Đại Tráng chỉ mới làm đến năm mươi cái thì Mã giáo tập đã bảo ngừng, không ngờ hắn có thể làm một hơi đến hơn trăm cái.

"Tốt lắm, tổ các ngươi, ai lên."

Tần quản sự thở hổn hển, quay đầu hỏi tổ ba.

Lâm Tiểu Trúc liền đẩy Chu Ngọc Xuân "Chu Ngọc Xuân, ngươi lên đi."

"A?

Ta?"

Chu Ngọc Xuân chỉ vào mũi mình, vẻ mặt kinh ngạc.

Tổ này, ngoại trừ Lâm Tiểu Trúc thì nàng có khí lực nhỏ nhất, nhiều nhất chỉ có thể điên chước khoảng mười hai, mười ba cái, đem nàng so với Hùng Đại Tráng, không phải là muốn bị chê cười sao?

Lâm Tiểu Trúc gật đầu "Đúng, chính là ngươi."

"Nghe lời Lâm Tiểu Trúc đi."

Tô Tiểu Thư nghe Dương Vũ nói lúc nãy, đã bình tâm trở lại, thấy Chu Ngọc Xuân nhăn nhó liền thúc giục nàng.

Dương Vũ ở bên cạnh cũng đệm vào "Vừa rồi còn nói sẽ nghe Lâm Tiểu Trúc hết mà."

Chu Ngọc Xuân cắn răng nói "Lên thì lên." nói xong đi lên đài thi.

Thấy Chu Ngọc Xuân đi lên, mọi người đang bàn tán liền im bặt.

"Các ngươi. . .

Xác định không có chọn lầm chứ?"

Chu Hòe quên luôn hiện trường còn có Viên Thiên Dã và Đường Viễn Ninh, chỉ tay vào Chu Ngọc Xuân rồi lại chỉ sang Hùng Đại Tráng, kinh ngạc hỏi.

Viên Thiên Dã ngồi trên ghế chủ vị, đang cùng Đường Viễn Ninh uống trà nói chuyện, thấy tình cảnh trước mắt, khóe miệng lại cong lên.

"Ngươi thực coi trọng tiểu cô nương kia nha."

Đường Viễn Ninh hưng trí bừng bừng, chăm chú đánh giá Lâm Tiểu Trúc.

Viên Thiên tà nghễ liếc nhìn hắn, không lên tiếng.

Ngô Bình Cường gắt gao nhíu mày, không hiểu quy định của Lâm Tiểu Trúc còn chứa huyền cơ gì.

Ngô Thái Vân thấy sắc mặt ca ca trở nên khó coi, ngạc nhiên hỏi "Ca ca, làm sao vậy? sắc mặt của ngươi rất khó coi, chẳng lẽ Chu Ngọc Xuân có thể thắng Hùng Đại Tráng sao?"

Ngô Bình Cường lắc đầu, thở dài một hơi "Ai thắng ai bại còn chưa biết được."

"Cái gì?"

Ngô Thái Vân hoảng sợ, "Ngươi nói Chu Ngọc Xuân có thể thắng Hùng Đại Tráng sao?

Sao có thể?

Tuyệt đối không có khả năng."

Ngô Bình Cường lúc này không có tâm tình để ý tới nàng, lắc đầu, không lên tiếng.

Ngô Thái Vân vẫn lải nhải hỏi "Ca, ngươi nói đi, Chu Ngọc Xuân sao có thể. . ."

"Câm miệng!" sắc mặt của Ngô Bình Cường xanh như đít nhái.

Cũng do đường muội này nhiều chuyện, làm cho nhân phẩm, khí độ của hắn đều bị mất điểm trước mặt công tử, lại thêm một lần thất bại trước Lâm Tiểu Trúc.

Ngô Thái Vân há hốc mồm nhìn Ngô Bình Cường, hồi lâu vẫn chưa có phản ứng, không hiểu sao đường huynh luôn yêu thương nàng lại nổi giận, hơn nữa rõ ràng là Chu Ngọc Xuân không thể thắng được Hùng Đại Tráng nha.

Lúc này trên đài, Chu Ngọc Xuân đã cầm lấy thiết oa bắt đầu điên chước. có Hùng Đại Tráng vừa rồi để so sáng nên càng nổi bật dáng người nhỏ gầy của Chu Ngọc Xuân.

Trong cuộc thi lần trước, nàng chỉ làm được mười hai cái, lần này bị mọi người nhìn chăm chú, áp lực tâm lý lớn hơn nên chỉ mới làm được mười cái, tay chân đã mềm nhũn, rốt cuộc không thể nhấc tay được nữa.

"Mười cái."

Tần quản sự lắc đầu la lớn.

"Lâm Tiểu Trúc. . ."

Chu Ngọc Xuân luyến tiếc buông thiết oa, quay đầu nhìn Lâm Tiểu Trúc, bộ dáng như sắp khóc.

"Không có gì, làm vậy là tốt rồi."

Lâm Tiểu Trúc tiến lên dìu nàng đi xuống.

"Hai người thật kém quá xa đi, mười cái so với một trăm lẻ ba cái, thật là một trời một vực nha." tiếng bàn tán lại vang lên.

"Đúng nha, không biết Lâm Tiểu Trúc có chủ yếu quỷ quái gì."

"Khoan đã. . ." có người thông minh, nghĩ ra gì đó những vẫn chưa nắm bắt được vấn đề.

"Tổ một, ai lên."

Tần quản sự mặc kệ bọn họ bàn tán, nghiêm túc chấp hành chức trách của mình.

"Ta."

Ngô Bình Cường sắc mặt ủ dột đi ra phía trước.

Trình tự thi đấu là do hắn đưa ra, dựa theo thực lực cao thấp mà làm.

Lúc đó, hắn muốn ngay lần đầu tiên đã đánh tan sĩ khí của tổ ba, làm cho mọi người tán thưởng tổ một cũng để công tử biết thực lực của bọn họ, qua chuyện hôm nay sẽ có ấn tượng tốt.

Nhưng hiện tại, hắn đã hiểu được, chỉ cần mình lên đài, mặc kệ trình tự thế nào thì Lâm Tiểu Trúc đều có cách ứng đối.

Thắng bại còn chưa biết về tay ai.
 
Biết Vị Ký
Chương 84: Khiếp Sợ


Có thể nói, tổng hợp năng lực thì Ngô Bình Cường là mạnh nhất trong trù nghệ ban.

Lúc trước thi thưởng vị,điểm của hắn cũng gần bằng Lâm Tiểu Trúc.

Hiện tại dù là phân biệt nguyên liệu nấu ăn hay đao công, thành tích đều rất nổi bật.

Bộ dạng tuy không to vạm vỡ như Hùng Đại Tráng nhưng cũng to cao, công phu điên chước vượt qua Hạ Sơn.

Tay không run, khí không suyễn, làm được bảy mươi tám cái mươi buông thiết oa, thi lễ với Viên Thiên Viên Dã và Tần quản sự rồi lui xuống.

Phong độ thản nhiên, không có gì để nói.

Không đợi Tần quản sự hỏi, Lâm Tiểu Trúc đã đứng dậy, khom người nói "Trận này để ta lên đi, có điều khả năng của ta, mọi người cũng biết rồi, cố gắng thế nào cũng không thể bằng Ngô Bình Cường.

Ván này, chúng ta thua.

Thắng bại đã định, không cần phải tỷ thí để tránh lãng phí thời gian."

Khả năng điên chước của nàng, Tần quản sự hiểu rõ, nhưng không dám chuyên quyền, xoay người hỏi ý Viên Thiên Dã.

"Cũng được."

Viên Thiên Dã lên tiếng, không một lời dư thừa.

Tần quản sự liền tuyên bố "Ván thứ hai, tổ một thắng."

Thắng trận đầu tiên để củng cố ý chí chiến đấu của mọi người vốn là sách lược của Ngô Bình Cường, hiện giờ kết quả cũng như hắn đã dự liệu, thực lực không cân bằng mà thắng liền hai ván nhưng trên mặt tổ một không hề lộ ra vẻ vui mừng.

Lúc này mọi người đều hiểu lời của Ngô Bình Cường lúc nãy: Thắng bại còn chưa biết.

Lúc trước, Ngô Bình Cường vì thể hiện mình công bằng, có hắn và Hùng Đại Tráng to con lực lưỡng nên chọn hai nam sinh có thực lực yếu nhất vào tổ.

Hai nam sinh này có chưa trưởng thành, vóc dáng gầy nhỏ, người còn lại là Ngô Thái Vân đấu với Hạ Sơn, Dương Vũ và Tô Tiểu Thư của tổ ba cũng chưa chắc chiếm được ưu thế.

Cũng may, năm trận, bọn hắn đã thắng được hai, chỉ cần thắng thêm một ván thì giành thắng lợi.

Cho nên thế cục này vẫn có lợi cho bọn họ.

"Chờ một lát, muội muội, ngươi lên trước đi."

Ngô Bình Cường điều chỉnh đội hình, còn căn dặn "Dù kết quả thế nào, các ngươi vẫn phải duy trì phong độ, chỉ để ý năng lực của mình biểu hiện thế nào.

Thắng không kiêu, bại không nản.

Công tử và các giáo tập đều ở đây, dù thắng hay thua chúng ta không thể đánh mất thể diện."

"Dạ." thấy Ngô Bình Cường sắc mặt ủ dột, mọi người đều bị hắn ảnh hưởng, tâm trạng cũng nặng nề theo, còn có bất an mơ hồ.

Nghe Tần quản sự gọi, Ngô Thái Vân lập tức đi lên, nhìn Hạ Sơn, Dương Vũ và Tô Tiểu Thư, trong lòng có chút bất an, nàng cũng không chắc sẽ thắng được bọn họ.

Trong các nữ tử, Ngô Thái Vân trưởng thành sớm, vóc dáng cao gầy, cân xứng, khí lực cũng không nhỏ.

Trong cuộc thi lần trước, nàng điên chước được hai mươi cái.

Lúc này cũng biết hậu quả nghiêm trọng nên cố gắng tập trung, làm được hai mươi hai lần.

Trong khi tổ một không khí trầm trọng thì tổ ba lại tràn đầy sức sống và ý chí chiến đấu.

Lâm Tiểu Trúc lại động viên Hạ Sơn, Tô Tiểu Thư và Dương Vũ, đồng thời cũng phân tích tình huống của đối thủ với bọn họ.

Người nào trong cuộc thi điên chước được bao nhiêu cái, khi luyện tập có năng lực thế nào. . . nàng đều nói tường tận.

"Trời ạ, Lâm Tiểu Trúc, sao ngươi hiểu rõ tình hình của bọn họ như vậy?"

Chu Ngọc Xuân đã không còn uể oải như khi xuống đài, ngạc nhiên hỏi Lâm Tiểu Trúc, vẻ mặt ngưỡng mộ.

Lâm Tiểu Trúc cười cười: "Mọi người đều luyện chung một phòng mà, có gì khó đâu." nàng có thói quen quan sát đối thủ.

"Ta lại không biết."

Chu Ngọc Xuân làu bàu.

Dương Vũ liếc nàng một cái, cười nhạt: "Ngươi có thể so với Lâm Tiểu Trúc sao?

Ngươi cho rằng ai cũng vô tâm vô phế như ngươi sao?

Nếu Lâm Tiểu Trúc không có nắm chắc, sao có thể đáp ứng trận đấu này."

Chu Ngọc Xuân đột nhiên nhớ lại lúc nãy Dương Vũ mắng nàng là đầu người óc heo, liền nhướng mày, muốn thù cũ nợ mới tính sổ với hắn một lần thì Lâm Tiểu Trúc đã lên tiếng "Được rồi, đừng ầm ỹ nữa, điều chỉnh trạng thài ở mức tốt nhất đi, chúng ta sắp lên đài rồi, không được để thua.

Dương Vũ, lát nữa ngươi lên trước, điên chước hai mươi ba cái, ta tin đối với ngươi không thành vấn đề gì.

Cố lên, thắng thua đều phụ thuộc vào các ngươi."

"Ta?

Ta đấu với Ngô Thái Vân?"

Dương Vũ chỉ vào mũi mình hỏi lại.

Nam sinh đấu với nữ sinh, thật làm hắn mất mặt nha.

"Ai bảo bình thường ngươi lười như vậy?

Ngay cả Tô Tiểu Thư cũng không bằng."

Chu Ngọc Xuân nhỏ giọng nói, cố không để Dương Vũ nghe được.

Lâm Tiểu Trúc đã bảo nàng không được ầm ỹ, nàng đương nhiên không dám rồi.

Tuy lần này chưa biết thắng hay không, nhưng uy tín của Lâm Tiểu Trúc ở trong tổ đã tăng cao.

"Ngô Bình Cường đấu với ta, Hùng Đại Tráng đấu với Chu Ngọc Xuân."

Lâm Tiểu Trúc đương nhiên biết Dương Vũ nghĩ gì, trừng mắt liếc hắn một cái, rồi cười nói "Có điều nếu ngươi không tin mình sẽ thắng Ngô Thái Vân, vậy thì ta sẽ nói Tô Tiểu Thư lên." nói xong liền quay mặt đi.

"Ai nói ta không tự tin?"

Dương Vũ liền ngăn nàng lại, bị mấy lời khích tướng của Lâm Tiểu Trúc, hắn liền kích động, không còn bộ dáng lười biếng, không để ý việc gì như trước kia nữa.

Chê cười, gì mà không có tự tin thắng Ngô Thái Vân?

Chống mắt mà xem đi.

Ngô Bình Cường trâu bò kia còn đấu với Lâm Tiểu Trúc có thực lực yếu nhất, hắn đấu với Ngô Thái Vân thì tính là gì đâu.

Dương Vũ vừa lười, bộ dạng lại mập mạp nhưng cũng không phải ăn uổng cơm, khí lực cũng có một hai phần.

Vừa lên đài đã thoải mái điên chước được hai mươi bảy cái, tỷ số giờ thành hai – một.

Thấy Lâm Tiểu Trúc đoán gần đúng số lần điên chước của đám người Ngô Thái Vân, lòng tin của Hạ Sơn và Tô Tiểu Thư càng được củng cố.

Lại vì bị người khác khiêu chiến, tức giận vẫn bị nghẹn trong lòng nên khi lên đài liền liều mạng thi đấu, kết quả vượt xa thành tích của chính mình trong kỳ thi trước đó.

Cho dù Ngô Bình Cường ra sức động viên hai nam sinh của tổ mình thì kết quả vẫn như Lâm Tiểu Trúc đã tính trước, tổ của nàng liên tục thắng ba trận cuối.

Khi Tần quản sự tuyên bố kết quả, mọi người đang bàn tán xôn xao liền im bặt, nhiều ánh mắt không hẹn mà cùng cùng nhìn Lâm Tiểu Trúc, ngoại trừ kinh ngạc còn có kính sợ.

Tổ một ban đầu khiêu khích, khí thế bức người đến giờ mặt xám như tro tàn, thảm bại không còn manh giáp.

Tổ ba vốn bị người dồn đến chân tường mới phản kích, phút cuối lại chiến thắng, biến cái không thể thành có thể.

Nguyên nhân rất đơn giản, vì tổ ba có Lâm Tiểu Trúc, là vì nàng có ý nghĩ thông minh nên mới giành được chiến thắng.

Mấy đứa nhỏ này chẳng qua chỉ biết vài chữ, nào có cơ hội đọc được sử ký, đọc qua chuyện Tôn Tử Ngô khởi liệt truyện trong Điền Kỵ đua ngựa. . .

Phương pháp thoạt nhìn rất đơn giản, Tôn Tẩn từng hiến kế này cho Điền Kỵ mới được Điền Kỵ tán thưởng, giới thiệu làm quân sư cho Tề Uy vương.

Mà ở thời đại này, có sử ký hay không chưa biết, cho nên khi Lâm Tiểu Trúc sử dụng phương pháp này mới thấy nàng trí tuệ kinh người, khiến người ta khiếp sợ.

"Thì ra trận đấu còn có huyền cơ như vậy."

Chu Hòe lẩm bẩm, lần này hắn tọa sơn quan hổ đấu, cảm thấy rất thú vị nhưng có một đối thủ như Lâm Tiểu Trúc cũng không phải chuyện tốt gì.

Du giáo tập đi đến bên cạnh Mã giáo tập, cười tủm tỉm, thấp giọng hỏi "Sao?

Xem trận tỷ thí này, Mã giáo tập có suy nghĩ gì?"

Mã giáo tập cười khổ, cảm khái nói "Ta vẫn cảm thấy công tử quá mức dung túng Lâm Tiểu Trúc, thậm chí vì nàng mà không để ý tới quy củ của sơn trang, cũng không nghĩ đến làm đầu bếp mà không có khí lực là không được.

Giờ ta mới hiểu được, ánh mắt nhìn người của công tử, ta có thúc ngựa cũng không theo kịp.

Đứa nhỏ trí tuệ tuyệt đỉnh như thế, vì nàng phá bỏ chút quy củ của sơn trang thì tính là gì.

Cho dù Lâm Tiểu Trúc không có khí lực, không điên nổi chước thì đã sao?

Tài trí như thế, có chuyện gì mà nàng làm không được."

Những lời này, ở cuộc thi vào trù nghệ ban, Du giáo tập đã từng nói nhưng khi đó hắn không nghe lọt tai, tới lúc này mới thấy thấm thía.

"Công tử, tổ ba đã thắng tổ một, đối với việc này công tử có phân phó gì không?"

Tần quản sự công bố kết quả xong quay sang xin ý kiến của Viên Thiên Dã.

Viên Thiên Dã ngước mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc vẫn rất bình tĩnh, không vì thắng mà đắc ý, trên mặt lộ ra nhu tình khó nhận thấy "Mỗi lần học đồ thi đấu với nhau, các ngươi đều ra phần thưởng là thức ăn do các ngươi nấu phải không?

Trận đấu hôm nay, cứ theo lệ cũ đi, lát nữa mỗi người làm một món ăn cho bọn họ nếm thử."

"Dạ."

Tần quản sự, Du giáo tập và Mã giáo tập vội vàng đáp lời.

Tưởng thưởng này, không hề đơn giản.

Công tử trước đây sống lưu vong ở nước ngoài, hiện tại phải ẩn cư nơi rừng núi hoang vu, có quan hệ gần gũi với hắn, thường xuyên đến thăm hắn cũng chỉ có biểu đệ Đường Viễn Ninh nhỏ hơn hắn một tháng mà thôi.

Cho nên có Đường công tử đến, lại thêm công tử đã phân phó, ba vị đầu bếp liền bắt tay làm những món sở trường của mình.

Tổ của Lâm Tiểu Trúc cũng nhờ vậy mà được thơm lây, có thể ăn thức ăn do ba vị đầu bếp nấu, còn dùng nguyên liệu cao cấp chuyên dành cho công tử nữa, những món này không phải những thứ các nàng vẫn hay ăn có thể so sánh được.

Viên Thiên Dã đứng lên, cùng Đường Viễn Ninh đi ra ngoài, đi tới cửa, hắn dừng lại,quay đầu nói "Khi các ngươi nấu cơm, để mấy nữ hài tử đến giúp đỡ đi."

"Dạ." ba người vội đáp lời.

Công tử phân phó như vậy, chẳng qua muốn Lâm Tiểu Trúc hỗ trợ bọn họ, cũng qua đó học nấu cơm mà thôi.

Nhưng nếu chỉ đế một mình nàng làm thì quá mức rõ ràng, cho nên mới gom mấy nữ hài tử khác vào chung.

Bọn họ cũng tin, Lâm Tiểu Trúc chỉ ở bên cạnh nhìn bọn họ nấu cơm cũng sẽ học được không ít thứ, mà cho dù công tử không dặn dò, bọn họ cũng không dám xem tiểu nữ hài này nhưng học đồ bình thường mà đối đãi nữa.
 
Biết Vị Ký
Chướng 85: Giúp Việc Bếp Núc


Khi Viên Thiên Dã nói chuyện, trong phòng không ai dám lên tiếng, đều nghe rất rõ những lời hắn nói, lúc này ánh mắt nhìn tổ ba chưa đầy hâm mộ.

Dương Vũ cũng không còn bộ dáng lười biếng, mơ mơ màng màng nữa mà đầu ngẩng cao, tinh thần phấn chấn.

Nhờ ngày đó, không ai muốn nhận hắn, hắn nhất thời tức giận, xung phong đến tổ ba, không ngờ rằng tổ được đánh giá là thấp nhất lại thắng liên tiếp ba kỳ tỷ thí, được ăn thức ăn do ba vị đầu bếp đích thân làm.

Được ở trong một tổ như vậy, thật tốt.

Nam sinh lúc trước bị giáo tập điểm danh đến tổ ba lại cự tuyệt thì giờ trong lòng đang hối hận muốn chết.

Đi theo tổ của Lâm Tiểu Trúc có rất nhiều điều tốt nha.

Không chỉ cả ngày có mỹ nữ làm bạn mà còn được ăn ngon.

Ngày đó cơ hội bày ra trước mắt vậy mà mình lại bỏ lỡ, thật là tiếc nuối a.

"Lâm Tiểu Trúc, bây giờ có phải chúng ta sẽ cùng các giáo tập đi ra ngoài không?"

Chu Ngọc Xuân luôn không kiềm chế được tâm trạng, lúc này cũng vậy, ai cũng thấy được nàng đang rất hưng phấn.

Nếu Lâm Tiểu Trúc không dặn trước, thắng không được vênh váo thì thế nào nàng cũng đã hoan hô vài tiếng.

Lâm Tiểu Trúc nhìn ba vị giáo tập tiễn Viên Thiên Dã xuất môn, lắc đầu "Chút nữa còn phải học, cứ chờ xem các giáo tập bảo chúng ta phải làm gì."

Quả nhiên, Mã giáo tập tiễn Viên Thiên Dã và Đường Viễn Ninh ra cửa xong, liền tuyên bố tiếp tục học, làm mẫu cho mọi người một lần, sau đó để bọn họ tự học.

Nhìn Lâm Tiểu Trúc vẫn tập trung nghe giảng, chăm chỉ luyện tập như chưa có xảy ra chuyện gì, Mã giáo tập âm thầm gật đầu.

Trên đời này có rất nhiều người thông minh mà người thông minh thường không chăm chỉ, có chút thành tích liền kiêu ngạo, tự cho mình là đệ nhất thiên hạ.

Nhưng Lâm Tiểu Trúc lại không kiêu không nóng nảy, chăm chỉ hiếu học, tính cách trầm ổn, có nghị lực, ham học hỏi.

Đứa nhỏ như vậy, không giỏi cũng khó nha.

Ngô Thái Vân thấy Ngô Bình Cường nhếch miệng, vùi đầu tận lực cắt, giống như có thù với củ cải liền lên tiếng an ủi "Ca ca, đừng khổ sở.

Lúc này chúng ta thua bởi tổ ba chứ không phải ngươi thua Lâm Tiểu Trúc.

Ngươi thế nào cũng giỏi hơn Lâm Tiểu Trúc, nếu đơn đả độc đấu thì nàng nhất định không thể vượt qua ngươi.

Ngươi xuất sắc, công tử cũng nhìn thấy.

Hơn nữa, tháng sau còn có kỳ sát hạch, nàng tuyệt đối không qua được cửa điên chước, đến lúc bị đuổi khỏi trù nghệ ban, xem nàng còn nói gì được nữa."

Ngô Bình Cường ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Ngô Thái Vân, sắc mặt cực kỳ khó coi làm Ngô Thái Vân sợ tới mức vội ngậm miệng lại.

Ngô Bình Cường thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói "Ngươi lo cắt củ cải đi."

"Nga."

Ngô Thái Vân mếu máo không dám nói nữa.

Ngô Bình Cường nhìn chằm chằm củ cải trước mặt, dùng hết khí lực toàn thân mà cắt xuống.

Trong lòng hắn cảm thấy rất khủng hoảng, toàn thân đều khó chịu.

Nhớ ngày đó được công tử chọn mang rời khỏi núi, lại nghe những lời công tử nói trong lần gặp mặt, hắn đã lập lời thề, nhất định phải trở thành người công tử nể trọng nhất, nhất định phải đưa cha mẽ rời khỏi núi, để bọn họ được sống những ngày sung sướng.

Nhưng từ khi vào trù nghệ ban, hắn cảm giác mình luôn bị Lâm Tiểu Trúc đè đầu, không có ngày ngóc cổ lên được.

Lâm Tiểu Trúc tuy chỉ là nữ hài tử nhưng lại giải được nan đề của Mã giáo tập, biểu hiện khi ăn cơm cùng công tử hay ở trong ba cuộc tỷ thí đều biểu hiện cực kỳ xuất sắc, cả người chói sáng, được mọi người tán thưởng trầm trồ.

Mà những tán thưởng, hâm mộ, vinh dự đó đều là của hắn khi hắn chưa ở cùng một ban với nàng, giờ hắn đã bị che lấp dưới ánh hào quang của nàng, trở thành một cái bóng mơ hồ.

Hắn làm sao cam tâm cho được.

Hắn nhất định phải đánh bại Lâm Tiểu Trúc, đoạt lại hết thảy vinh quang thuộc về mình.

Hắn nhất định phải trở nên nổi bật.

Nhìn mọi người luyện đao công một lát, Mã giáo tập đi tới, nói với Lâm Tiểu Trúc "Du giáo tập một mình làm điểm tâm cho hai vị công tử, cơm chiều thì do ta và Tần quản sự làm.

Một mình hắn sẽ rất bận, giờ các ngươi qua giúp hắn đi.

Buổi tối thì không cần các ngươi." biểu tình dù vẫn nghiêm khắc như trước nhưng thanh âm ôn hòa hơn nhiều.

"Dạ."

Lâm Tiểu Trúc buông đao, cực kỳ cao hứng.

Nàng vừa rồi còn lo mấy vị giáo tập sẽ bảo các nàng đến hỗ trợ làm cơm chiều.

Đến lúc đó nàng sẽ không thể tranh thủ thời gian đi kiếm củi mà đến Thanh Khê trấn, còn lo không uống thuốc một ngày không biết có ảnh hưởng gì không.

Bây giờ chỉ bảo các nàng đến hỗ trợ làm điểm tâm, quả là không gì tốt hơn.

"Chúng ta đi thôi."

Chu Ngọc Xuân buông đao, chuẩn bị đi.

"Còn có Ngô Thái Vân."

Tô Tiểu Thư nhắc nhở nói.

Chu Ngọc Xuân chu miệng "Rõ ràng là chúng ta thắng, mắc gì phải gọi Ngô Thái Vân đến hỗ trợ?

Nếu muốn thì cũng nên gọi Hạ Sơn và Dương Vũ nha, tính tình của nàng, ta nhìn thấy đã ghê tởm."

Lâm Tiểu Trúc mỉm cười "Chúng ta thắng, công tử ban cho chúng ta ba món ăn đã là tưởng thưởng rồi, nếu bảo cả tổ chúng ta đến phòng bếp hỗ trợ, chẳng phải là quá mức sao?

Công tử không thể xử lý không công bằng được, nếu không làm sao phục chúng?

Thêm một Ngô Thái Vân cũng đâu có gì, nói cách khác thì nữ hài tử luôn thận trọng lại có kinh nghiệm nấu ăn, làm trợ thủ là thích hợp nhất.

Tình huống đặc thù có an bài đặc thù, không ai phản đối được."

"Lâm Tiểu Trúc, ngươi thật thông minh, công tử nghĩ gì, ngươi đều biết."

Chu Ngọc Xuân sùng bái nhìn Lâm Tiểu Trúc, rồi đột nhiên nhớ tới nợ cũ với Dương Vũ, liếc mắt nhìn hắn "Không giống Dương Tiểu Lại, đầu người óc heo."

"Ngô Thái Vân lại đây, chúng ta đi thôi."

Lâm Tiểu Trúc sợ hai oan gia này lại cãi nhau nên vội thúc giục mọi người.

Thanh âm chưa dứt, Ngô Thái Vân đã đi tới, bộ dáng khiếp sợ, nhỏ giọng nói "Lâm Tiểu Trúc, Mã giáo tập kêu ta và các ngươi cùng đến phòng bếp hỗ trợ."

"Vậy cùng nhau đi thôi."

Lâm Tiểu Trúc kéo Chu Ngọc Xuân đi ra cửa trước.

Nàng biết Chu Ngọc Xuân sẽ nhịn không được mà nói Ngô Thái Vân vài câu, có điều nơi này cũng không phải chỗ cãi nhau, nếu muốn thì đi ra ngoài, đừng để Mã giáo tập nghe được.

Đánh rắn phải đánh giập đầu, nàng không có hứng thú nhưng nàng cũng không ngại để Chu Ngọc Xuân chỉnh Ngô Thái Vân một chút.

Còn Tô Tiểu Thư tính cách trầm ổn, không cần phải lo.

Quả nhiên, vừa ra khỏi cửa, Chu Ngọc Xuân đã không nhịn được mà nã pháo về phía Ngô Thái Vân "Ngô Thái Vân, ta mà là ngươi đã tìm một khối đậu hủ đập đầu chết đi cho xong, sao còn mặt mũi mà theo chúng ta đến phòng bếp hỗ trợ được chứ.

Có điều ta không phải ngươi, da mặt không có dày như vậy, vừa hãm hại người còn tủm tỉm cười.

Ta phi."

"Ta hãm hại ngươi thế nào?

Chúng ta khiêu chiến quang minh chính đại, thắng thua là chuyện bình thường, có gì phải xấu hổ.

Nếu hôm nay các ngươi thua, ngươi liền đi chết sao?

Chậc, chậc, ta khuyên ngươi không nên hành hạ bản thân như thế."

Ngô Thái Vân cũng không phải dạng vừa, lập tức cãi lại.

" Chà, quang minh chính đại, nói nghe thật hay nha.

Ai chẳng biết ngươi tâm tư xấu xa.

Không phải ngươi thừa dịp không có các giáo tập, muốn khi dễ chúng ta sao?

Nghĩ chúng ta sẽ thua chắc?

Nghĩ chúng ta sẽ mất mặt chắc?

Kết quả thế nào?

Là ai nói nghe rất hay cuối cùng lại tự mình vả miệng mình vậy?

Thua thảm hại còn mất mặt trước mọi người?

Nhìn ca ca ngươi kìa, mặt xanh như đít nhái nha.

Ngươi muốn lấy lòng ca ca ngươi, nào ngờ lại làm hắn mất mặt trước công tử nha.

Còn ngươi nữa, hôm nay thể diện gì cũng không còn rồi, tự mình đánh vào mặt mình mà còn đánh rất kêu nha.

Chuyện khoái trá như vậy, phiền ngươi làm thêm vài lần nữa nha."

"Tiểu Thư, chúng ta đi nhanh chút đi."

Lâm Tiểu Trúc không thích cãi nhau với mọi người, cũng không thích nghe mọi người cãi nhau.

Mà Ngô Thái Vân thế nào cũng không chiếm được tiện nghi miệng với Chu Ngọc Xuân cho nên lôi kéo Tô Tiểu Thư đi nhanh một chút, bỏ lại hai người cãi vã ở phía sau.

Phòng bếp nhỏ ở gần sân của Viên Thiên Dã, cách trù nghệ viên một đoạn.

Khi đi đến tiểu phòng bếp, Chu Ngọc Xuân tinh thần phấn chấn, vẻ mặt thỏa mãn mà Ngô Thái Vân thì mặt mày đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, ngực phập phồng lên xuống, xem ra là tức giận không ít.

Lâm Tiểu Trúc cười thầm, cùng Tô Tiểu Thư vào sân, hướng về phía bên trong hô: "Du giáo tập, ngài có ở đây không?

Chúng ta đến rồi đây."

"Lâm Tiểu Trúc a, mau vào đi."

Du giáo tập mập mạp từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc đến thì cười đến híp mắt.

"Du giáo tập hảo."

Mọi người đều khom người, vấn an hắn.

"Tốt, mọi người vào trong đi."

Du giáo tập đưa mọi người vào phòng, chỉ nguyên liệu nấu ăn trên đài nói "Hôm nay Đường công tử mới tới, chưa kịp làm món ăn công phu, ngoại trừ tổ yến mà ta đã làm cho công tử thì chúng ta sẽ làm thêm mấy món: Tôm nõn long hồ, gà hầm linh chi, phi lê cá chuối nướng, gỏi ngó sen, rau trộn giấm, bí đỏ chưng trứng muối, rau muống xào."

Nói xong liếc mắt nhìn các nàng một cái rồi bổ sung "Tổ yến với canh gà đã làm xong, những món khác thì chia nhau mà làm việc đi.

Tô Tiểu Thư tước măng, rau diếp; Chu Ngọc Xuân cắt bí đỏ và ngó sen, Ngô Thái Vân rửa rau muống, Lâm Tiểu Trúc đi theo ta, đầu tiên chúng ta nêm nếm phi lê cá chuối, sau đó đến tôm."

Ngô Thái Vân nghe vậy, mặt đen như đít nồi nhưng biết không thể so đo được với Lâm Tiểu Trúc.

Du giáo tập thích ai thì sẽ chiếu cố người đó thật tốt, mình có ghen tỵ cũng chẳng ích gì, mà mấy người khác cũng không có làm việc kém cỏi như nàng.

Rửa rau muống, nghe mọi người nói đây là việc hạ đẳng nhất ở phòng bếp, chỉ có mấy người tạp vụ mới làm.

Như vậy không phải là khi dễ nàng sao ? hơn nữa, khi làm xong, các nàng còn được theo giáo tập nấu ăn, mà nàng thì làm xong phải trở về.

Quá thê thảm.

Xem ra công tử kêu nàng cùng tổ ba đến hỗ trợ, nhìn thì công bằng nhưng thật ra là muốn trừng phạt nàng.

Suy nghĩ cần thận dụng tâm của Viên Thiên Dã, tâm tình của Ngô Thái Vân như rơi xuống đáy cốc.
 
Back
Top Dưới