Tôi đến sở cảnh sát, mùi cà phê pha trong không khí, tiếng máy tính lạch cạch và những tiếng bước chân vội vã quanh phòng làm việc khiến tôi cảm thấy nhịp sống nơi đây không bao giờ ngừng.Vừa bước vào đã nghe thấy tiếng của tên Hải Phong, mồm của tên đó chẳng khác gì cái loa phát thanh cả.
-" À à Hà My tới rồi đó hả?
Tôi nhắn cả chuc tin nhắn mà cô chẳng trả lời cái nào, dù gì cũng là đồng nghiệp mà không hỗ trợ nhau gì cả, thiếu tinh thần đồng đội quá đó trời " anh ta quay ra nói với tôi.
-" Hải Phong à, 1 ngày anh không chọc tôi anh không sống được hửm?
Anh ghẹo tôi nữa thì đừng trách." tôi giơ nắm đấm doạ nạt
Anh ta vừa trốn sau lưng một cậu cảnh sát mới vào làm tên Thế Hữu vừa nói:" Kìa kìa mọi người xem, con gái con đứa mà suốt ngày đòi đánh người đấy, Hà My toàn bắt nạt tôi thôi, huhu"
-" Thôi mà hai người đừng cãi nhau nữa, nếu chị My mà có đánh thì em cũng không can nổi đâu " Thế Hữu nói
Cảnh sát trưởng Quốc Lâm đứng dậy, giọng nói của ông như gầm lên: 'Tất cả trật tự đi!, đây là nơi làm việc không phải là nơi để cãi nhau rồi đánh nhau, là cảnh sát mà như này thì phá án, bảo vệ dân cái nỗi gì hả?" có vẻ rất tức giận
Vì thế nên tên Hải Phong, Thế Hữu và một số người khác cũng trở về bàn làm việc
-" Cô My, đưa hồ sơ vụ án phóng hoả lần trước cho tôi, báo cáo chi tiết."
Quốc Lâm nói
Thôi chết, tôi quên bén mất, nay Hải Phong có nhắc mà tôi quên mất.
Ôi trời, tôi điên cuồng lục túi của mình may mà trời không phụ lòng người, tôi tìm thấy 1 tập hồ sơ, là hồ sơ của vụ án đó.
Có lẽ tôi đã soạn nhưng lại quên mất.
-" Đây ạ" tôi đưa tập hồ sơ cho sếp
-" Báo cáo đi" Quốc Lâm nói
-" Dạ thưa sếp, vụ phóng hoả xảy ra lúc 21h48 phút tối, vì ngửi thấy mùi khét nên nhà hàng xóm đã báo cho bên cảnh sát chúng ta và phía Phòng Cháy Chữa Cháy, vì phát hiện khá muộn nên không thể cứu được người bên trong, tổng số người tử vong là 1, nam giới, 42 tuổi, tên Trần Ngọc Hưng, thi thể được phát hiện trong tư thế nằm ngửa ở trên giường.
Ngoài ra, khi kiểm tra camera an ninh thì phát hiện một người đàn ông khả nghi đi từ nhà nạn nhân ra bên ngoài lúc xảy ra vụ cháy.
Bên cảnh sát chúng ta đang điều tra danh tính của người đàn ông đó và đợi kết quả giám định tử thi của pháp y."
-" Tốt, vậy vụ này tôi giao cho cô và cậu Thành giải quyết " [ Quốc Lâm ]
Nhắc đến cậu Thành đó mới nhớ, cậu ta là cảnh sát làm khá lâu ở đây nhưng vì tính cách khá điềm đạm nên tôi cũng không có ấn tượng nhiều về cậu Thành này.
-" Để coi, cậu Thành đó là....Dương..ừm.......Ngọc...?"
[ Tôi lẩm bẩm nhớ lại tên của cậu ta]
Mình quên mất tên cậu ta rồi, thật là ngượng mà! [ Tôi nghĩ ]
-" Tôi tên Dương Trọng Thành" [Cậu Thành đó bỗng nói]
-" À à Trọng Thành, xin lỗi tôi quên mất"[ Tôi đáp ]
-" Không sao"[ Thành trả lời ]
Nói một lúc thì tôi cũng quay trở về bàn làm việc, tôi muốn xem lại đoạn camera đó vì người đàn ông đó làm tôi liên tưởng đến tên sát nhân năm đó giết hại cha mẹ tôi.
Trong đoạn video đó thì hắn ta đội một chiếc mũ màu đen, áo hoodie và giày.Dáng người cao khoảng 1m7, đi giày đế bệt.
Nhưng có điều kì lạ là hắn đang nhìn về 1 hướng khác không phải hướng nhà của nạn nhân!Hắn nhìn gì vậy?
Có lẽ là đồng bọn của hắn hoặc cũng có thể chỉ là vô tình.Nhìn hắn,tôi cảm thấy tim mình đập mạnh, đôi mắt tôi không thể rời khỏi màn hình, người đàn ông đó... hắn giống như một bóng ma từ quá khứ.
Hắn trông thật sự rất giống với kẻ giết cha mẹ của tôi, cử chỉ nhìn của người đàn ông đó giống như tên sát nhân năm đó mà tôi nghĩ hắn đã nhìn thấy tôi.
Rất rất giống!
-" Có lẽ chúng ta nên kiểm tra camera an ninh ở hướng đó " một giọng nói bỗng cất lên, là Trọng Thành
* " Tôi cũng nghĩ vậy, chúng ta nên đi điều tra lại một chút" Tôi đáp
-" Được " Cậu ta nói
Chúng tôi lái xe đến nhà nạn nhân, nơi đây đang được phong toả, và có người canh chừng chặt chẽ.
Dù vậy nhưng vẫn có nhiều người tò mò mà đến xem.
Căn nhà đã bị cháy khá nặng nên kiểm tra sẽ cũng sẽ không mang lại nhiều bằng chứng, đợt trước chúng tôi đã phát hiện ra 1 chiếc bật lửa bị cháy và 1 bình xăng to mà theo chúng tôi tìm hiểu thì ông Hưng vì bị liệt cả 2 chân đã hơn mấy tuần, không thể đi xe máy hay ô tô được nên khả năng bình xăng là của hung thủ để lại từ đó chúng tôi mới kết luận được đây là 1 vụ phòng hoả, ngoài ra nhờ có sự xuất hiện của người đàn ông khả nghi nên cuộc điều tra có vẻ đã tiến triển lên kha khá.
Bước vào căn nhà, những bức tường đen xám, trần nhà sụp xuống một phần,mùi khét của thịt cháy vẫn còn đọng lại trong không khí hoà cùng mùi gỗ cháy tạo một cảm giác chết chóc lạnh người, vách tường đổ nát hiện hữu trên đó những đốm đen.
Căn nhà lúc ấy mang một vẻ hoang sơ đến đáng sợ ,lục lọi một chút thì bỗng có tiếng nói " My cô ra xem này, có vẻ là 1 bức thư, kì lạ thật đám cháy khá lớn mà nó chỉ cháy xém 1 ít " Thành ở trong phòng ngủ của nạn nhân gọi vọng ra bên ngoài
Tôi vào phòng ngủ xem thử, lá thư nằm dưới gầm tủ bị cháy 1 mẩu ở góc thư có vẻ chịu cháy khá tốt.
-" Đây là giấy chống cháy hay còn được gọi là giấy chịu lửa được làm bằng sợi gốm chịu lửa với độ tinh khiết cao và một số phụ gia được sử dụng để chịu lửa nên nó chịu nhiệt rất tốt."
Tôi giải thích
-" Ồ, ra là vậy" Thành đáp
Để ý kĩ thì có một dòng chữ nhỏ viết bằng mực xanh "Tử thần đến lấy mạng kẻ ác, giải nguy cho thế gian" .
Nét chữ nguệch ngoạc, khó nhìn.
Lúc nhìn vào dòng chữ, tôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, cái cảm giác ám ảnh ấy lại trở về.
'Tử thần đến lấy mạng kẻ ác' - giống như những lời cha mẹ tôi từng nói trước khi họ ra đi.
Cảm giác ấy, không thể diễn tả được, chỉ có thể là nỗi sợ hãi khôn cùng."
Tử thần sao?
Tên đàn ông đó liệu có phải là tên sát nhân lấy mạng cha mẹ tôi không?
-" Này, tôi nghĩ dòng chữ đó là của hung thủ để lại.
Nếu là nạn nhân thì sẽ viết thư tuyệt mệnh chứ chẳng hà cớ gì lại ghi dòng chữ kì lạ thế này."
Thành nói
-" Có lẽ vậy,tên hung thủ đang cố tình để lại manh mối cho chúng ta" Tôi vừa nói vừa lục lọi đồ trong phòng
Thành nhíu mày, có vẻ như anh cũng đang cố gắng tìm ra ý nghĩa đằng sau dòng chữ đó.
'Cô nghĩ thế nào về câu này?' Anh hỏi, giọng điệu có phần căng thẳng.
-" Có lẽ ta nên điều tra thêm" [ Tôi nói ]
Sau 1 giờ lục soát cả căn nhà chúng tôi vẫn không tìm thấy manh mối nào mới, nên quyết định trở về sở cảnh sát.
Đang trên đường về thì có tiếng tin nhắn.
-" Oi, Hà My bên pháp y có gửi kết quả đến sở cảnh sát của chúng ta rồi, tôi để ở trên bàn của cô đó.
Vậy nhé" là Hải Phong nhắn
-" Được, cảm ơn" tôi trả lời
-" Này, anh Thành bên pháp y đã gửi kết quả giám định tử thi của nạn nhân rồi đó!"
Tôi nói
-" Ừm tôi biết rồi" cậu ta đáp
Bước vào văn phòng, không khí im lặng một cách lạ thường, mọi người đều mải miết với công việc của mình.
Chỉ có tiếng gõ phím và tiếng máy in êm ả vang lên.
Tôi đi thẳng 1 mạch về bàn làm việc, có 1 tập hồ sơ nằm ở trên bàn.
Tôi mở ra xem.
Kết quả ghi cơ thể của nạn nhân không có vấn đề gì ngoài bị cháy.
Nhưng phần xương sọ của nạn nhân bị vỡ ở vùng chẩm và nền sọ do tác động lực từ bên ngoài.
Nghi ngờ đã chết trước khi vụ cháy xảy ra!
Vậy đây là vụ giết người phóng hoả phi tang chứng cứ rồi.
Nhớ lại đoạn video trong camera, hắn đã đứng ở chính giữa góc quay của camera tầm 5,10 phút.
Là hắn biết chắc chắn có camera và đang cố tình đứng đó để thách thức chúng tôi!
-" Kết quả như thế nào vậy?"
Thành nói
-" Ngoài bị cháy ra thì còn bị vỡ xương sọ do 1 lực cực lớn tác động lên,tổn thương nhu mô não, xương nền sọ gãy lan đến phần đá của xương thái dương làm tổn thương tai giữa và tai trong.
Bên đó nghi ngờ là đã chết trước khi vụ phóng hoả xảy ra."
Tôi trả lời
-" Hóc búa rồi đây, thế bên đó có nghi ngờ do dụng cụ nào tác động không?
Thành hỏi
-" Họ nghi là 1 thanh gỗ cứng hoặc là gậy bóng chày" Tôi đáp
-" Chúng đâu thể có lực mạnh như thế? gây vỡ xương sọ cơ mà?" [Thành]
-" Tác động của lực dựa vào 3 yếu tố 1 là lực của người đánh, 2 là số lượng tác động và 3 là độ mạnh của dụng cụ.
Bên pháp y nói đầu của nạn nhân bị tác động rất nhiều lần, mỗi phát đều rất mạnh nhưng vẫn đủ để nạn nhân vẫn còn thở.
Có lẽ tên đó thích cảm giác nghe những âm thanh tuyệt vọng của nạn nhân chăng?"
Tôi nói
-" Chắc không ai bệnh hoạn đến mức đó đâu, cô suy diễn quá rồi đấy.
Nhưng nếu như vậy... thì vụ án này thực sự kinh khủng."[Thành]
-" .Với tội phạm thì không gì là không thể" Tôi trả lời
Nếu như thế thì có thể vụ án diễn ra vào 2 trường hợp. một : hắn là 1 tên sát nhân biến thái, vô nhân tính chọn ngẫu nhiên nạn nhân mà hắn cho là xấu xa để thi hành công lý của riêng bản thân.
Hai : Là hắn có thù hắn cá nhân với nạn nhân, muốn hành hạ ông ấy để phát tiết sự thù hận của mình ra bên ngoài.Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong tôi.
Những lời cha mẹ tôi đã nói trước khi chết, những chi tiết trong vụ án này...
Tất cả như một tấm gương phản chiếu quá khứ, và tôi không thể nào thoát ra được .
Đang suy nghĩ về điều đó và sự giống nhau về cái chết của cha mẹ tôi và vụ án lần này thì bỗng Hải Phong nhìn vào màn hình máy tính và chiếc bật lửa, không nói một lời.
Tôi nghĩ anh ta chỉ đang mải mê với một trò đùa nào đó.
Nhưng rồi anh ấy đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh khiến tôi phải chú ý.
'Cô có thấy không?
Chiếc bật lửa, nhìn kĩ lại một chút, có dấu vân tay mới,' Hải Phong nói, giọng anh không còn một chút đùa giỡn.
Tôi quay sang nhìn anh, trong một giây ngập ngừng.
Chỉ một câu nói của anh, lại khiến tôi nhận ra điều mà tôi đã bỏ qua suốt giờ phút qua.
-" Tuyệt thật , vậy mà tôi đã bỏ qua.
Anh đỉnh thật đó, tôi sẽ giải mã điều này" [ Tôi khen ]
-" Chuyện, tôi mà lại " [ Hải Phong tự cao]
Đang khen anh ta thì có tiếng nói
-" Này tôi đã kiểm tra camera ở hướng mà tên đó đã nhìn hắn ta chỉ nhìn về phía 1 con sông thôi, chứ không có gì khả nghi cả" Thành cất tiếng nói
-" Ôi trời, tôi đã tưởng sẽ tìm được nhiều manh mối từ cái camera đó.
Xui thật đó" Tôi đáp
-" Mọi người,mọi người lại có án rồi, lần này là chết đuối" Hải Phong vội vàng nói
Vừa mới nghe tin, tất cả chúng tôi tức tốc lên xe đến hiện trường vụ chết đuối.
Thi thể là một người đàn bà trung niên, dáng người mập mạp không biết là do cái xác đang trương phình hay đó là một người phụ nữ mũm mĩm nữa.
Được 1 người vớt rác dưới sông tìm thấy ở dòng sông Cun Sắc.
Tôi được biết người phụ nữ này tên là Nguyễn Thị Lý, 39 tuổi.
Kiểm tra sơ bộ thì cái xác giống như là 1 vụ chết đuối bình thường, nhưng phát hiện ra sau gáy của cô ấy có 3 vết cào nhỏ khó có thể nhìn thấy, ba vết cào nhỏ sau gáy của nạn nhân không giống như vết thương do va đập hay ngã.
Chúng có vẻ như được tạo ra bởi một bàn tay con người, nhưng không đủ sâu để là dấu hiệu của một cuộc tấn công mạnh mẽ.
Lẽ nào đây chỉ là sự trùng hợp, hay một thông điệp từ hung thủ?vì thế nên chúng tôi muốn giải phẫu thi thể và gia đình nạn nhân cũng đã đồng ý.Mùi ẩm ướt và sự lạnh lẽo của dòng sông quyện vào không khí, khiến tôi cảm thấy như có một sức nặng vô hình đè lên ngực.
Dù là một vụ chết đuối bình thường, nhưng vết thương sau gáy của nạn nhân khiến tôi không thể bỏ qua.
Tôi nhìn vào ba vết cào nhỏ đó, lòng tôi như có một cơn sóng dữ dội.
Một vụ chết đuối bình thường không thể có dấu vết này....
Ba vết cào nhỏ sau gáy của nạn nhân.
Nhìn kỹ, chúng không giống những vết thương do va đập thông thường, cũng không phải do sự tác động của dòng nước.
Chúng trông như vết cào do bàn tay người để lại, tuy nhiên không đủ sâu để gây chấn thương nghiêm trọng," tôi nói, tay vẫn chạm nhẹ vào gáy nạn nhân như đang cố giải mã điều gì đó mà mình chưa thể hiểu hết.
"Cái này không phải là sự trùng hợp, chắc chắn là một thông điệp."
Thành đứng bên cạnh tôi, nhíu mày.
"Nếu vậy, liệu hung thủ có cố tình để lại dấu vết này, hay chỉ là sự vô tình?"
Tôi thở dài, lắc đầu.
"Dù sao, chúng ta cần phải khám nghiệm thi thể và xác nhận mọi chi tiết.
Một vụ chết đuối đơn giản không thể có dấu vết kiểu này."
Có thể nào hung thủ đang chơi một trò chơi khác nữa không?
Một trò chơi mà tôi phải giải mã?"
Vì không thu hoạch được gì nên chúng tôi quyết định quay về sở kiếm gì đó lót bụng để tối còn tăng ca giải quyết vụ án.
Mọi chuyện dường như đang lặp lại.
Những vụ án này, chúng giống như những mảnh ghép trong một bức tranh tôi đã thấy từ lâu, nhưng không thể hoàn thiện.
Cái chết của cha mẹ tôi... tôi không thể nào quên được," tôi tự nhủ, ánh mắt mờ đi khi nhìn vào chiếc hồ sơ vụ án trên tay.
"Nếu hắn ta vẫn còn ở đó, hắn đang để lại dấu vết cho tôi.
Tôi phải giải mã những thứ này.
Không thể để quá khứ lặp lại nữa.
Về đến sở, tên Hải Phong đó lại bắt đầu than thở " Ôi trời, 1 vụ đã khổ lắm rồi phải giải quyết thêm vụ này nữa chắc tôi chết mất"
Thế Hữu thì đã đi pha cà phê cho mọi người, còn đội trưởng Quốc Lâm thì vội đi đâu đó.
-" Anh vẫn còn sống tốt chán để than thở mà" tôi trêu Hải Phong
-" Xí, mệt thì phải than chứ" Hải Phong nói
Tôi nhìn anh, chẳng buồn đáp lại.
Câu nói của Hải Phong không khiến tôi có tâm trạng tốt hơn.
"Làm cảnh sát, ai cũng phải chấp nhận điều này.
Nếu không, chúng ta không thể làm gì trong nghề này."
Hải Phong nhìn tôi một lúc rồi khẽ cười.
"Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng không để vụ này khiến tôi chết trước khi vụ khác kịp đến."
Tôi chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Công việc của chúng tôi không có chỗ cho sự yếu đuối, cũng như không có chỗ cho sự thở dài.
Vụ án này, bất kể thế nào, phải được giải quyết.
-" Đừng than nữa Phong, bộ anh không thấy mệt hả? lúc nào cũng miêng cũng mở, mà cậu nữa đấy My đừng trêu tên đó nữa mệt mỏi lắm" Hồng Nghi khó chịu nói
Hồng Nghi cũng là 1 nữ cảnh sát giống tôi, cô ấy có ngoại hình ưa nhìn, tính cách hoà đồng nhưng đôi khi khá cục súc.Chúng tôi khá thân với nhau
-" Rồi rồi tớ sẽ không trêu tên đó nữa" Tôi nói
-" Mà này hình như vụ phòng hoả và vụ chết đuối này cũng không cách xa nhau là mấy nhỉ? [Hồng Nghi]
Không cách xa nhau á?
Đột nhiên, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi khi nhớ lại lời của Thành.
"Tên đó nhìn về phía con sông," anh ấy đã nói vậy.
Một nỗi lo sợ khẽ dâng lên trong lòng tôi.
Con sông... liệu có phải con sông này cũng liên quan đến vụ chết đuối vừa rồi không?
Nếu đúng như vậy, liệu có thể hai vụ án này có mối liên hệ với nhau không?
Tôi vội quay sang Thành, không giấu được sự nghi ngờ: "Con sông trong vụ chết đuối... có phải chính là con sông mà tên khả nghi đã nhìn không?"
Thành gật đầu, vẻ mặt cũng không khỏi nghiêm trọng.
"Ừm, đúng rồi.
Nhưng sao cô lại hỏi vậy?"
Tôi không chần chừ, đáp lại ngay lập tức, giọng nói cứng rắn: "Cả hai vụ này có thể liên quan với nhau, tôi nghi ngờ rằng chúng ta đang đối diện với một hung thủ duy nhất."
-" Cô có thể giải thích được không ?" [ Thành ]
"Nhìn kỹ lại đi," tôi nói, mắt không rời khỏi bảng phân tích các manh mối.
"Vụ phóng hoả, vụ chết đuối... cả hai đều xảy ra gần nhau, và quan trọng hơn là, chúng ta có thể thấy một mối liên hệ rõ ràng từ phía hung thủ.
Hắn ta đã đứng nhìn về hướng con sông, có thể là một cách để cảnh cáo hoặc thách thức chúng ta.
Còn vụ chết đuối, dù có vẻ như chỉ là một tai nạn, nhưng vết cào sau gáy nạn nhân lại không thể là sự trùng hợp.
Tất cả chỉ có thể là những manh mối được hắn cố tình để lại."
Thành không nói gì, chỉ gật đầu.
Nhưng tôi biết, anh ấy cũng đang suy nghĩ giống tôi.