Cập nhật mới

Khác Biển Màu Tội Lỗi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
388437678-256-k225586.jpg

Biển Màu Tội Lỗi
Tác giả: nguoituyet1nang03
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Biển màu tội lỗi là tác phẩm thuộc thể loại trinh thám kinh dị thuộc quyền sở hữu của Jang Riju.Truyện kể về nữ cảnh sát hình sự Vũ Hà My trên con đường tìm hiểu về cái chết của cha mẹ vào 2 năm về trước, tìm cách đưa hung thủ ra ánh sáng nhằm mục đích thực thi công lý vì 1 xã hội tốt đẹp trong tương lai.

Và rằng những kẻ thủ ác đó tượng trưng cho những con quái vật khát máu chỉ muốn thoả mãn cơn thú tính giết người của mình hay là những con người bị xã hội xa lánh và bị pháp luật bỏ quên trên con đường đời.Tất cả sẽ được giải đáp trong tác phẩm này ^^
*Lưu ý: Tất cả tên nhân vật, địa điểm, vụ án trong đây đều là do trí tưởng tượng của tác giả không có sự lên kết với thế giới thực



trinhthám​
 
Biển Màu Tội Lỗi
Lời nói đầu


Haloo, tớ là Riju tác giả của bộ truyện này.Trước khi vào truyện tớ sẽ giới thiệu sơ qua về tác phẩm này 1 chút nhé.

- Phạm tội là hành vi gây tổn hại cho xã hội.

Một cá nhân tội phạm thực hiện hành vi phạm tội của mình sẽ gây ra thiệt hại cho một cá nhân khác hoặc tập thể khác về vật chất hoặc nghiêm trọng hơn là sinh mệnh con người.

- Tội phạm là những kẻ đi ngược lại với công lý và lẽ phải, chúng thích chém giết và lách luật để chứng tỏ bản thân mình.Chúng được chia thành nhiều loại tội phạm như tội phạm tình dục, tội phạm giết người, tội phạm cướp bóc,tội phạm bạo lực gia đình, tội phạm có bệnh tâm thần, tội phạm vị thành niên, vv .Chúng hành động như những con quái vật khát máu để thoả mãn thú tính bệnh hoạn của mình.

Vậy tự hỏi tội ác kinh hoàng đó bắt nguồn từ đâu? là bẩm sinh đã mang gen tội phạm hay do môi trường tàn khốc, quá khứ thiếu thốn dẫn đến phạm pháp?

- Công lý và lẽ phải có đang được thực hiện 1 cách đúng đắn hay không? hay là đã bị vấy bẩn bởi tham vọng, tiền tài và danh tiếng ?

-Rằng những kẻ thủ ác có thật sự là người xấu và những người bị hại có thật sự vô tội,quá trình làm rõ điều đó thật sự rất gian khổ và vất vả.Cảnh sát hay tất cả những người thực thi pháp luật đều chưa thể nắm rõ hoàn toàn tội phạm và động cơ giết người của chúng.Chúng làm thế để đạt mục đích gì và tại sao phải làm như vậy?

-Thế giới phát triển, tội phạm cũng trở nên thông minh và ranh mãnh hơn, khiến công cuộc điều tra của cảnh sát càng trở nên khó khăn.

Thậm chí có những tên tội phạm sở hữu trí thông minh vượt xa người thường,nếu không phạm tội phải chăng chúng đã trở thành những người có ích cho xã hội?

Nhưng có điều chúng ta vốn không sống 1 cuộc đời giống như kẻ thủ ác ấy thì chúng ta vẫn mãi chẳng hiểu tại sao chúng lại biến thành những kẻ như vậy.

Ngoài ra, còn có những kẻ gây án và có bệnh tâm thần, ví dụ như tội phạm có tiền sử bệnh anzemer, gây án xong liền quên luôn điều mình đã làm, khiến cảnh sát đau đầu không biết nên xử hắn thế nào.

Đau đầu hơn cả là những tội phạm vị thành niên, 1 đám nít ranh mới lớn đã bắt đầu phạm pháp, cướp bóc, đánh nhau và đe doạ người khác, chúng còn nghĩ điều đó khiến chúng thật ngầu và kiêu hãnh, vì chúng mà cơ quan tư pháp không biết nên xử chúng như thế nào, xử nhẹ thì thấy cắn rứt lương tâm và xót xa cho những người bị hại và gia đình của họ; xử nặng thì lại lo sợ vì không biết sau khi nhận án thì tương lai của chúng sẽ đi về đâu.

Và dù có như thế nào thì việc đồng cảm và tán thành với tội phạm là 1 việc không nên, bởi đồng cảm và tán thành với việc làm của chúng chẳng khác nào tự biến mình thành bản sao thứ 2 của kẻ đó cả.

Dù tội phạm có đáng thương như thế nào thì cũng phải chịu sự trừng trị của pháp luật, nếu không hậu quả chỉ khiến chúng trở nên manh động và coi thường luật pháp hơn.

* Trong truyện này có 1 số yếu tố gây ám ảnh, mn cân nhắc trước khi xem nhaaaa.

* Có 1 số yếu tố tớ lấy cảm hứng của bộ phim " My first client ( Thân chủ đầu tiên)" của Hàn Quốc, nhưng sẽ viết theo 1 chiều hướng khác chứ không giống hoàn toàn như trong phim đâu nhé.

Cân nhắc, cân nhắc và cân nhắc, cái gì quan trọng thì nhắc lại 3 lần.

* Vì là tiểu thuyết phải hơn 700 chữ cơ nên tớ cũng không thường xuyên ra chap được nên mọi người thông cảm nhé.Và mong mọi người sẽ ủng hộ truyện này của tớ, vì tớ cũng không viết văn giỏi lắm nên câu từ đôi lúc sẽ hơi lủng củng nên mọi người bình luận ở dưới cho tớ biết nhenn.

Love everyone^^
 
Biển Màu Tội Lỗi
Ác Mộng


Bầu trời bên ngoài tối đen như mực, những giọt mưa tí tách rơi đều đặn trên cửa sổ, tiếng sấm vang rền trong đêm.

Hai thân hình nằm bất động trên vũng máu đỏ tươi.

Trong tay một người cầm con dao, máu vẫn rỉ ra từ lưỡi dao.

Đó là một người đàn ông, bóng hình ông ta méo mó dưới ánh sáng mờ ảo của những đợt sấm.

Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, nhìn vào khiến ai cũng rợn người.

Bỗng nhiên, ông ta từ từ quay lại, ánh mắt đỏ như lửa tiến gần đến tôi, gần hơn... gần hơn...

Đột ngột, tôi cảm thấy đôi mắt đó như đang ở ngay trước mặt mình, lạnh lẽo và đầy ám ảnh.

Môi tôi cứng lại, cơ thể tê dại, không thể cử động.

Tôi... sẽ chết sao?

Chỉ lúc này tôi mới nhận ra, hai thi thể nằm dưới sàn là cha mẹ tôi.

Không, không, không...

“Khôngoooo!”

Tôi bật dậy, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh đổ ra ướt đẫm trán.

Lại là cơn ác mộng ấy, một cơn ác mộng đã đeo bám tôi suốt hai năm qua, khiến tôi không thể ngủ yên.

Tôi nhìn đồng hồ, 4 giờ 15 phút sáng.

Dù trời còn sớm nhưng tôi không thể nhắm mắt lại được nữa.

Nếu ngủ, cơn ác mộng đó sẽ lại đến.

Đột nhiên, điện thoại vang lên một tin nhắn.

Tôi cầm máy lên, thấy một dòng tin nhắn quen thuộc:

-“Hà My, xin lỗi vì làm phiền, nhưng tôi quên nói với cô rằng hôm nay là hạn nộp hồ sơ vụ án phóng hỏa lần trước.

Nhớ nộp đúng hạn và nộp luôn bản kiểm điểm cho tôi nhé. 🙂)”

Là Hải Phong, đồng nghiệp của tôi, một tên hậu đậu nhưng khá thông minh.

Tôi nhắn lại ngay:

-“Còn lâu, bản kiểm điểm của anh thì tự đi mà nộp.

Công việc bận rộn, tôi không có thời gian giúp anh đâu, Hải Phong.”

-“Đồng nghiệp mà cô lạnh lùng thế à?

Nộp dùm tôi tí thôi, tôi cũng có việc quan trọng, mới nhờ cô vậy đó =((” Anh ta tiếp tục nhắn.

-“Không thân thiết, xin đừng nhờ vả.”

Tôi trả lời rồi tắt máy luôn.

Tôi ngồi đó, không thể dứt ra khỏi những suy nghĩ về quá khứ đau buồn.

Cảm giác mất mát vẫn còn đó, ám ảnh tôi mỗi ngày.

Tôi vào nhà vệ sinh, vừa làm vệ sinh cá nhân vừa nhớ lại cơn ác mộng.

Cái hôm cha mẹ tôi bắt tôi trốn vào tủ quần áo rồi khóa lại, bảo rằng tử thần đã đến tìm họ.

Lúc đó, tên sát nhân có thể đã thấy tôi, nhưng sao hắn không giết tôi?

Là vì tôi không nằm trong mục tiêu của hắn, hay vì một lý do nào khác?

Càng nghĩ càng không thể lý giải được hành động của hắn, nhưng tôi nhớ rất rõ, hắn có một hình xăm chữ X sau mang tai.

Đó là thứ mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Tôi thề rằng sẽ trả thù, sẽ không để hắn yên.

Dứt khoát thoát khỏi những suy nghĩ mơ hồ, tôi xuống bếp nấu ăn sáng cho mình và bà nội.

Sau khi cha mẹ mất, tôi đã suy sụp hoàn toàn.

Tôi sống trong ngôi nhà nhỏ này, đầy ắp những kỷ niệm về gia đình đã mất.

Cũng may bà nội ở bên cạnh, là người duy nhất giúp tôi giữ vững tinh thần.

Bà cũng đã gần 80 tuổi, nhiều bệnh tật, mỗi ngày đều phải uống thuốc.

Tôi ghé qua phòng bà, thấy bà vẫn ngủ, tôi rón rén nấu thuốc và làm đồ ăn sáng.

Nấu xong, tôi gọi bà dậy ăn.

Bữa sáng hôm nay chỉ có hai quả trứng và vài lát thịt mỏng.

"Ái chà, cháu gái của bà đảm quá, nấu ngon thật đấy!"

Bà cười khẽ, nhưng đôi mắt bà lại chứa đựng vẻ u buồn, như thể bà hiểu rõ những nỗi đau mà tôi đang phải chịu đựng.

Không biết từ lúc nào, những lời khen của bà lại là động lực lớn nhất giúp tôi vượt qua những lúc tôi muốn buông xuôi.

Bà chính là lý do để tôi tiếp tục sống.

"Cháu bà mà, không đảm sao được.

Bà uống thuốc đi nha, cháu vừa nấu rồi, bà uống nhanh để hết bệnh, còn nấu cho cháu ăn nữa.

Cháu nhớ đồ bà nấu lắm luôn rồi," tôi nói, cố gắng mỉm cười.

"Được cái nịnh tôi giỏi thôi," bà càu nhàu, nhưng giọng bà đầy yêu thương.

"Hì hì, cháu đâu có nịnh đâu, cháu chỉ nói sự thật thôi mà," tôi đáp lại.

"Với cả, bà nói vậy thôi chứ cháu biết bà yêu cháu mà," tôi nói tiếp, cười dịu dàng.

"Bà sẽ chăm sóc bà thật tốt.

Bà yên tâm nhé," tôi hứa với bà.

Bà cười, nụ cười thật ấm áp, khiến tôi cảm thấy một chút bình yên trong lòng.

Tôi không thể cưỡng lại, lập tức lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc đó.

Từ khi nào tôi lại có sở thích chụp lại nụ cười của những người tôi yêu thương, chỉ vì mỗi lần họ cười, tôi cảm thấy mình cũng đang cười.

Những bức ảnh đó như là cách để tôi giữ lại những ký ức đẹp, những khoảnh khắc vui vẻ dù chỉ là nhỏ bé.

Nhìn vào tấm hình nụ cười của bà, tôi mỉm cười rồi vô thức lướt qua album ảnh gia đình cũ.

Trong một bức ảnh, tôi đứng giữa, cha mẹ tôi đứng hai bên, ai cũng nở nụ cười hạnh phúc.

Tôi lúc đó thật ngây thơ, mặc dù không còn là trẻ con, nhưng nụ cười đó ngập tràn hạnh phúc.

Nhưng giờ đây, sau cú sốc đó, tôi cảm giác như mình đã mất đi một phần linh hồn.

Tôi tự hỏi: Nếu mình có thể cười như ngày xưa, liệu cha mẹ có quay lại không?

Khi tôi đang đắm chìm trong những suy nghĩ đó, bà bỗng cất tiếng:

"Ảnh đâu đưa bà xem với?"

"Đây, bà xem nè."

Tôi đưa tấm ảnh vừa chụp cho bà xem.

"Đẹp quá!

Nhưng thôi, ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội rồi, cháu còn phải đi làm nữa mà," bà nói.

Tôi nhìn đồng hồ, đã 6:30 sáng.

Vội vã ăn một miếng rồi chạy đi làm.

"Bà ơi, cháu đi làm đây!"

"Đi làm vui vẻ nhé."

Liệu hôm nay công việc sẽ thế nào nhỉ?

Tôi không biết, nhưng cảm giác như hôm nay sẽ có điều gì đó đặc biệt.

Tôi rảo bước ra ngoài cửa, ngước nhìn bầu trời sáng sớm đầy mây, không có dấu hiệu gì của cơn mưa đêm qua.

Mưa đã tạnh, nhưng trong lòng tôi vẫn không thể nào tĩnh lại.

Cảm giác lo lắng cứ bám riết, như thể một cái gì đó sắp xảy ra.

Tôi nhanh chóng leo lên chiếc xe máy cũ kỹ của mình, cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc, để quên đi những cơn ác mộng dai dẳng.

Bầu trời sáng nay có vẻ tĩnh lặng hơn, nhưng trong lòng tôi, cảm giác lo lắng vẫn không dứt.

Mưa đã tạnh từ đêm qua, nhưng bóng tối của những ký ức vẫn còn đè nặng lên tâm trí tôi.

Cơn ác mộng ấy lại trở về trong giấc ngủ ngắn ngủi của tôi đêm qua, và đến giờ vẫn còn khiến tôi cảm thấy rùng mình.

Những hình ảnh máu me của cha mẹ nằm đó, và đôi mắt đỏ ngầu của người đàn ông với hình xăm chữ X sau mang tai cứ xoáy vào trong đầu tôi.

Mỗi lần nghĩ về hắn, tôi lại có cảm giác như hắn đang ở đâu đó gần tôi, quan sát tôi, và chỉ chờ tôi lơ là một chút là sẽ xuất hiện, tiếp tục những gì hắn đã làm.
 
Biển Màu Tội Lỗi
Mối liên kết của vụ phóng hoả và người phụ nữ chết đuối?


Tôi đến sở cảnh sát, mùi cà phê pha trong không khí, tiếng máy tính lạch cạch và những tiếng bước chân vội vã quanh phòng làm việc khiến tôi cảm thấy nhịp sống nơi đây không bao giờ ngừng.Vừa bước vào đã nghe thấy tiếng của tên Hải Phong, mồm của tên đó chẳng khác gì cái loa phát thanh cả.

-" À à Hà My tới rồi đó hả?

Tôi nhắn cả chuc tin nhắn mà cô chẳng trả lời cái nào, dù gì cũng là đồng nghiệp mà không hỗ trợ nhau gì cả, thiếu tinh thần đồng đội quá đó trời " anh ta quay ra nói với tôi.

-" Hải Phong à, 1 ngày anh không chọc tôi anh không sống được hửm?

Anh ghẹo tôi nữa thì đừng trách." tôi giơ nắm đấm doạ nạt

Anh ta vừa trốn sau lưng một cậu cảnh sát mới vào làm tên Thế Hữu vừa nói:" Kìa kìa mọi người xem, con gái con đứa mà suốt ngày đòi đánh người đấy, Hà My toàn bắt nạt tôi thôi, huhu"

-" Thôi mà hai người đừng cãi nhau nữa, nếu chị My mà có đánh thì em cũng không can nổi đâu " Thế Hữu nói

Cảnh sát trưởng Quốc Lâm đứng dậy, giọng nói của ông như gầm lên: 'Tất cả trật tự đi!, đây là nơi làm việc không phải là nơi để cãi nhau rồi đánh nhau, là cảnh sát mà như này thì phá án, bảo vệ dân cái nỗi gì hả?" có vẻ rất tức giận

Vì thế nên tên Hải Phong, Thế Hữu và một số người khác cũng trở về bàn làm việc

-" Cô My, đưa hồ sơ vụ án phóng hoả lần trước cho tôi, báo cáo chi tiết."

Quốc Lâm nói

Thôi chết, tôi quên bén mất, nay Hải Phong có nhắc mà tôi quên mất.

Ôi trời, tôi điên cuồng lục túi của mình may mà trời không phụ lòng người, tôi tìm thấy 1 tập hồ sơ, là hồ sơ của vụ án đó.

Có lẽ tôi đã soạn nhưng lại quên mất.

-" Đây ạ" tôi đưa tập hồ sơ cho sếp

-" Báo cáo đi" Quốc Lâm nói

-" Dạ thưa sếp, vụ phóng hoả xảy ra lúc 21h48 phút tối, vì ngửi thấy mùi khét nên nhà hàng xóm đã báo cho bên cảnh sát chúng ta và phía Phòng Cháy Chữa Cháy, vì phát hiện khá muộn nên không thể cứu được người bên trong, tổng số người tử vong là 1, nam giới, 42 tuổi, tên Trần Ngọc Hưng, thi thể được phát hiện trong tư thế nằm ngửa ở trên giường.

Ngoài ra, khi kiểm tra camera an ninh thì phát hiện một người đàn ông khả nghi đi từ nhà nạn nhân ra bên ngoài lúc xảy ra vụ cháy.

Bên cảnh sát chúng ta đang điều tra danh tính của người đàn ông đó và đợi kết quả giám định tử thi của pháp y."

-" Tốt, vậy vụ này tôi giao cho cô và cậu Thành giải quyết " [ Quốc Lâm ]

Nhắc đến cậu Thành đó mới nhớ, cậu ta là cảnh sát làm khá lâu ở đây nhưng vì tính cách khá điềm đạm nên tôi cũng không có ấn tượng nhiều về cậu Thành này.

-" Để coi, cậu Thành đó là....Dương..ừm.......Ngọc...?"

[ Tôi lẩm bẩm nhớ lại tên của cậu ta]

Mình quên mất tên cậu ta rồi, thật là ngượng mà! [ Tôi nghĩ ]

-" Tôi tên Dương Trọng Thành" [Cậu Thành đó bỗng nói]

-" À à Trọng Thành, xin lỗi tôi quên mất"[ Tôi đáp ]

-" Không sao"[ Thành trả lời ]

Nói một lúc thì tôi cũng quay trở về bàn làm việc, tôi muốn xem lại đoạn camera đó vì người đàn ông đó làm tôi liên tưởng đến tên sát nhân năm đó giết hại cha mẹ tôi.

Trong đoạn video đó thì hắn ta đội một chiếc mũ màu đen, áo hoodie và giày.Dáng người cao khoảng 1m7, đi giày đế bệt.

Nhưng có điều kì lạ là hắn đang nhìn về 1 hướng khác không phải hướng nhà của nạn nhân!Hắn nhìn gì vậy?

Có lẽ là đồng bọn của hắn hoặc cũng có thể chỉ là vô tình.Nhìn hắn,tôi cảm thấy tim mình đập mạnh, đôi mắt tôi không thể rời khỏi màn hình, người đàn ông đó... hắn giống như một bóng ma từ quá khứ.

Hắn trông thật sự rất giống với kẻ giết cha mẹ của tôi, cử chỉ nhìn của người đàn ông đó giống như tên sát nhân năm đó mà tôi nghĩ hắn đã nhìn thấy tôi.

Rất rất giống!

-" Có lẽ chúng ta nên kiểm tra camera an ninh ở hướng đó " một giọng nói bỗng cất lên, là Trọng Thành

* " Tôi cũng nghĩ vậy, chúng ta nên đi điều tra lại một chút" Tôi đáp

-" Được " Cậu ta nói

Chúng tôi lái xe đến nhà nạn nhân, nơi đây đang được phong toả, và có người canh chừng chặt chẽ.

Dù vậy nhưng vẫn có nhiều người tò mò mà đến xem.

Căn nhà đã bị cháy khá nặng nên kiểm tra sẽ cũng sẽ không mang lại nhiều bằng chứng, đợt trước chúng tôi đã phát hiện ra 1 chiếc bật lửa bị cháy và 1 bình xăng to mà theo chúng tôi tìm hiểu thì ông Hưng vì bị liệt cả 2 chân đã hơn mấy tuần, không thể đi xe máy hay ô tô được nên khả năng bình xăng là của hung thủ để lại từ đó chúng tôi mới kết luận được đây là 1 vụ phòng hoả, ngoài ra nhờ có sự xuất hiện của người đàn ông khả nghi nên cuộc điều tra có vẻ đã tiến triển lên kha khá.

Bước vào căn nhà, những bức tường đen xám, trần nhà sụp xuống một phần,mùi khét của thịt cháy vẫn còn đọng lại trong không khí hoà cùng mùi gỗ cháy tạo một cảm giác chết chóc lạnh người, vách tường đổ nát hiện hữu trên đó những đốm đen.

Căn nhà lúc ấy mang một vẻ hoang sơ đến đáng sợ ,lục lọi một chút thì bỗng có tiếng nói " My cô ra xem này, có vẻ là 1 bức thư, kì lạ thật đám cháy khá lớn mà nó chỉ cháy xém 1 ít " Thành ở trong phòng ngủ của nạn nhân gọi vọng ra bên ngoài

Tôi vào phòng ngủ xem thử, lá thư nằm dưới gầm tủ bị cháy 1 mẩu ở góc thư có vẻ chịu cháy khá tốt.

-" Đây là giấy chống cháy hay còn được gọi là giấy chịu lửa được làm bằng sợi gốm chịu lửa với độ tinh khiết cao và một số phụ gia được sử dụng để chịu lửa nên nó chịu nhiệt rất tốt."

Tôi giải thích

-" Ồ, ra là vậy" Thành đáp

Để ý kĩ thì có một dòng chữ nhỏ viết bằng mực xanh "Tử thần đến lấy mạng kẻ ác, giải nguy cho thế gian" .

Nét chữ nguệch ngoạc, khó nhìn.

Lúc nhìn vào dòng chữ, tôi cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, cái cảm giác ám ảnh ấy lại trở về.

'Tử thần đến lấy mạng kẻ ác' - giống như những lời cha mẹ tôi từng nói trước khi họ ra đi.

Cảm giác ấy, không thể diễn tả được, chỉ có thể là nỗi sợ hãi khôn cùng."

Tử thần sao?

Tên đàn ông đó liệu có phải là tên sát nhân lấy mạng cha mẹ tôi không?

-" Này, tôi nghĩ dòng chữ đó là của hung thủ để lại.

Nếu là nạn nhân thì sẽ viết thư tuyệt mệnh chứ chẳng hà cớ gì lại ghi dòng chữ kì lạ thế này."

Thành nói

-" Có lẽ vậy,tên hung thủ đang cố tình để lại manh mối cho chúng ta" Tôi vừa nói vừa lục lọi đồ trong phòng

Thành nhíu mày, có vẻ như anh cũng đang cố gắng tìm ra ý nghĩa đằng sau dòng chữ đó.

'Cô nghĩ thế nào về câu này?' Anh hỏi, giọng điệu có phần căng thẳng.

-" Có lẽ ta nên điều tra thêm" [ Tôi nói ]

Sau 1 giờ lục soát cả căn nhà chúng tôi vẫn không tìm thấy manh mối nào mới, nên quyết định trở về sở cảnh sát.

Đang trên đường về thì có tiếng tin nhắn.

-" Oi, Hà My bên pháp y có gửi kết quả đến sở cảnh sát của chúng ta rồi, tôi để ở trên bàn của cô đó.

Vậy nhé" là Hải Phong nhắn

-" Được, cảm ơn" tôi trả lời

-" Này, anh Thành bên pháp y đã gửi kết quả giám định tử thi của nạn nhân rồi đó!"

Tôi nói

-" Ừm tôi biết rồi" cậu ta đáp

Bước vào văn phòng, không khí im lặng một cách lạ thường, mọi người đều mải miết với công việc của mình.

Chỉ có tiếng gõ phím và tiếng máy in êm ả vang lên.

Tôi đi thẳng 1 mạch về bàn làm việc, có 1 tập hồ sơ nằm ở trên bàn.

Tôi mở ra xem.

Kết quả ghi cơ thể của nạn nhân không có vấn đề gì ngoài bị cháy.

Nhưng phần xương sọ của nạn nhân bị vỡ ở vùng chẩm và nền sọ do tác động lực từ bên ngoài.

Nghi ngờ đã chết trước khi vụ cháy xảy ra!

Vậy đây là vụ giết người phóng hoả phi tang chứng cứ rồi.

Nhớ lại đoạn video trong camera, hắn đã đứng ở chính giữa góc quay của camera tầm 5,10 phút.

Là hắn biết chắc chắn có camera và đang cố tình đứng đó để thách thức chúng tôi!

-" Kết quả như thế nào vậy?"

Thành nói

-" Ngoài bị cháy ra thì còn bị vỡ xương sọ do 1 lực cực lớn tác động lên,tổn thương nhu mô não, xương nền sọ gãy lan đến phần đá của xương thái dương làm tổn thương tai giữa và tai trong.

Bên đó nghi ngờ là đã chết trước khi vụ phóng hoả xảy ra."

Tôi trả lời

-" Hóc búa rồi đây, thế bên đó có nghi ngờ do dụng cụ nào tác động không?

Thành hỏi

-" Họ nghi là 1 thanh gỗ cứng hoặc là gậy bóng chày" Tôi đáp

-" Chúng đâu thể có lực mạnh như thế? gây vỡ xương sọ cơ mà?" [Thành]

-" Tác động của lực dựa vào 3 yếu tố 1 là lực của người đánh, 2 là số lượng tác động và 3 là độ mạnh của dụng cụ.

Bên pháp y nói đầu của nạn nhân bị tác động rất nhiều lần, mỗi phát đều rất mạnh nhưng vẫn đủ để nạn nhân vẫn còn thở.

Có lẽ tên đó thích cảm giác nghe những âm thanh tuyệt vọng của nạn nhân chăng?"

Tôi nói

-" Chắc không ai bệnh hoạn đến mức đó đâu, cô suy diễn quá rồi đấy.

Nhưng nếu như vậy... thì vụ án này thực sự kinh khủng."[Thành]

-" .Với tội phạm thì không gì là không thể" Tôi trả lời

Nếu như thế thì có thể vụ án diễn ra vào 2 trường hợp. một : hắn là 1 tên sát nhân biến thái, vô nhân tính chọn ngẫu nhiên nạn nhân mà hắn cho là xấu xa để thi hành công lý của riêng bản thân.

Hai : Là hắn có thù hắn cá nhân với nạn nhân, muốn hành hạ ông ấy để phát tiết sự thù hận của mình ra bên ngoài.Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong tôi.

Những lời cha mẹ tôi đã nói trước khi chết, những chi tiết trong vụ án này...

Tất cả như một tấm gương phản chiếu quá khứ, và tôi không thể nào thoát ra được .

Đang suy nghĩ về điều đó và sự giống nhau về cái chết của cha mẹ tôi và vụ án lần này thì bỗng Hải Phong nhìn vào màn hình máy tính và chiếc bật lửa, không nói một lời.

Tôi nghĩ anh ta chỉ đang mải mê với một trò đùa nào đó.

Nhưng rồi anh ấy đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh khiến tôi phải chú ý.

'Cô có thấy không?

Chiếc bật lửa, nhìn kĩ lại một chút, có dấu vân tay mới,' Hải Phong nói, giọng anh không còn một chút đùa giỡn.

Tôi quay sang nhìn anh, trong một giây ngập ngừng.

Chỉ một câu nói của anh, lại khiến tôi nhận ra điều mà tôi đã bỏ qua suốt giờ phút qua.

-" Tuyệt thật , vậy mà tôi đã bỏ qua.

Anh đỉnh thật đó, tôi sẽ giải mã điều này" [ Tôi khen ]

-" Chuyện, tôi mà lại " [ Hải Phong tự cao]

Đang khen anh ta thì có tiếng nói

-" Này tôi đã kiểm tra camera ở hướng mà tên đó đã nhìn hắn ta chỉ nhìn về phía 1 con sông thôi, chứ không có gì khả nghi cả" Thành cất tiếng nói

-" Ôi trời, tôi đã tưởng sẽ tìm được nhiều manh mối từ cái camera đó.

Xui thật đó" Tôi đáp

-" Mọi người,mọi người lại có án rồi, lần này là chết đuối" Hải Phong vội vàng nói

Vừa mới nghe tin, tất cả chúng tôi tức tốc lên xe đến hiện trường vụ chết đuối.

Thi thể là một người đàn bà trung niên, dáng người mập mạp không biết là do cái xác đang trương phình hay đó là một người phụ nữ mũm mĩm nữa.

Được 1 người vớt rác dưới sông tìm thấy ở dòng sông Cun Sắc.

Tôi được biết người phụ nữ này tên là Nguyễn Thị Lý, 39 tuổi.

Kiểm tra sơ bộ thì cái xác giống như là 1 vụ chết đuối bình thường, nhưng phát hiện ra sau gáy của cô ấy có 3 vết cào nhỏ khó có thể nhìn thấy, ba vết cào nhỏ sau gáy của nạn nhân không giống như vết thương do va đập hay ngã.

Chúng có vẻ như được tạo ra bởi một bàn tay con người, nhưng không đủ sâu để là dấu hiệu của một cuộc tấn công mạnh mẽ.

Lẽ nào đây chỉ là sự trùng hợp, hay một thông điệp từ hung thủ?vì thế nên chúng tôi muốn giải phẫu thi thể và gia đình nạn nhân cũng đã đồng ý.Mùi ẩm ướt và sự lạnh lẽo của dòng sông quyện vào không khí, khiến tôi cảm thấy như có một sức nặng vô hình đè lên ngực.

Dù là một vụ chết đuối bình thường, nhưng vết thương sau gáy của nạn nhân khiến tôi không thể bỏ qua.

Tôi nhìn vào ba vết cào nhỏ đó, lòng tôi như có một cơn sóng dữ dội.

Một vụ chết đuối bình thường không thể có dấu vết này....

Ba vết cào nhỏ sau gáy của nạn nhân.

Nhìn kỹ, chúng không giống những vết thương do va đập thông thường, cũng không phải do sự tác động của dòng nước.

Chúng trông như vết cào do bàn tay người để lại, tuy nhiên không đủ sâu để gây chấn thương nghiêm trọng," tôi nói, tay vẫn chạm nhẹ vào gáy nạn nhân như đang cố giải mã điều gì đó mà mình chưa thể hiểu hết.

"Cái này không phải là sự trùng hợp, chắc chắn là một thông điệp."

Thành đứng bên cạnh tôi, nhíu mày.

"Nếu vậy, liệu hung thủ có cố tình để lại dấu vết này, hay chỉ là sự vô tình?"

Tôi thở dài, lắc đầu.

"Dù sao, chúng ta cần phải khám nghiệm thi thể và xác nhận mọi chi tiết.

Một vụ chết đuối đơn giản không thể có dấu vết kiểu này."

Có thể nào hung thủ đang chơi một trò chơi khác nữa không?

Một trò chơi mà tôi phải giải mã?"

Vì không thu hoạch được gì nên chúng tôi quyết định quay về sở kiếm gì đó lót bụng để tối còn tăng ca giải quyết vụ án.

Mọi chuyện dường như đang lặp lại.

Những vụ án này, chúng giống như những mảnh ghép trong một bức tranh tôi đã thấy từ lâu, nhưng không thể hoàn thiện.

Cái chết của cha mẹ tôi... tôi không thể nào quên được," tôi tự nhủ, ánh mắt mờ đi khi nhìn vào chiếc hồ sơ vụ án trên tay.

"Nếu hắn ta vẫn còn ở đó, hắn đang để lại dấu vết cho tôi.

Tôi phải giải mã những thứ này.

Không thể để quá khứ lặp lại nữa.

Về đến sở, tên Hải Phong đó lại bắt đầu than thở " Ôi trời, 1 vụ đã khổ lắm rồi phải giải quyết thêm vụ này nữa chắc tôi chết mất"

Thế Hữu thì đã đi pha cà phê cho mọi người, còn đội trưởng Quốc Lâm thì vội đi đâu đó.

-" Anh vẫn còn sống tốt chán để than thở mà" tôi trêu Hải Phong

-" Xí, mệt thì phải than chứ" Hải Phong nói

Tôi nhìn anh, chẳng buồn đáp lại.

Câu nói của Hải Phong không khiến tôi có tâm trạng tốt hơn.

"Làm cảnh sát, ai cũng phải chấp nhận điều này.

Nếu không, chúng ta không thể làm gì trong nghề này."

Hải Phong nhìn tôi một lúc rồi khẽ cười.

"Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng không để vụ này khiến tôi chết trước khi vụ khác kịp đến."

Tôi chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì.

Công việc của chúng tôi không có chỗ cho sự yếu đuối, cũng như không có chỗ cho sự thở dài.

Vụ án này, bất kể thế nào, phải được giải quyết.

-" Đừng than nữa Phong, bộ anh không thấy mệt hả? lúc nào cũng miêng cũng mở, mà cậu nữa đấy My đừng trêu tên đó nữa mệt mỏi lắm" Hồng Nghi khó chịu nói

Hồng Nghi cũng là 1 nữ cảnh sát giống tôi, cô ấy có ngoại hình ưa nhìn, tính cách hoà đồng nhưng đôi khi khá cục súc.Chúng tôi khá thân với nhau

-" Rồi rồi tớ sẽ không trêu tên đó nữa" Tôi nói

-" Mà này hình như vụ phòng hoả và vụ chết đuối này cũng không cách xa nhau là mấy nhỉ? [Hồng Nghi]

Không cách xa nhau á?

Đột nhiên, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi khi nhớ lại lời của Thành.

"Tên đó nhìn về phía con sông," anh ấy đã nói vậy.

Một nỗi lo sợ khẽ dâng lên trong lòng tôi.

Con sông... liệu có phải con sông này cũng liên quan đến vụ chết đuối vừa rồi không?

Nếu đúng như vậy, liệu có thể hai vụ án này có mối liên hệ với nhau không?

Tôi vội quay sang Thành, không giấu được sự nghi ngờ: "Con sông trong vụ chết đuối... có phải chính là con sông mà tên khả nghi đã nhìn không?"

Thành gật đầu, vẻ mặt cũng không khỏi nghiêm trọng.

"Ừm, đúng rồi.

Nhưng sao cô lại hỏi vậy?"

Tôi không chần chừ, đáp lại ngay lập tức, giọng nói cứng rắn: "Cả hai vụ này có thể liên quan với nhau, tôi nghi ngờ rằng chúng ta đang đối diện với một hung thủ duy nhất."

-" Cô có thể giải thích được không ?" [ Thành ]

"Nhìn kỹ lại đi," tôi nói, mắt không rời khỏi bảng phân tích các manh mối.

"Vụ phóng hoả, vụ chết đuối... cả hai đều xảy ra gần nhau, và quan trọng hơn là, chúng ta có thể thấy một mối liên hệ rõ ràng từ phía hung thủ.

Hắn ta đã đứng nhìn về hướng con sông, có thể là một cách để cảnh cáo hoặc thách thức chúng ta.

Còn vụ chết đuối, dù có vẻ như chỉ là một tai nạn, nhưng vết cào sau gáy nạn nhân lại không thể là sự trùng hợp.

Tất cả chỉ có thể là những manh mối được hắn cố tình để lại."

Thành không nói gì, chỉ gật đầu.

Nhưng tôi biết, anh ấy cũng đang suy nghĩ giống tôi.
 
Biển Màu Tội Lỗi
Danh tính của kẻ khả nghi?


Hồng Nghi: "Này, My, cậu nói vụ chết đuối này có liên quan tới vụ phóng hoả thật sao?

Chắc không phải chỉ là tai nạn đâu đấy?"

Hà My: "Không, tôi không nghĩ vậy.

Nếu cô nhìn kỹ lại cái xác, sẽ thấy có những dấu vết rất lạ.

Và cái tên đó—kẻ tôi nghi là hung thủ, hắn ta cũng nhìn về phía con sông trước khi rời đi.

Chắc chắn hai vụ này có liên kết gì đó."

Hải Phong (với nụ cười ngạo nghễ): "Trời, có phải cậu bắt đầu tin vào những thứ kỳ bí rồi không, My?

Nhưng tôi đồng ý, có gì đó rất lạ ở đây."

Thành (lặng lẽ ngẫm nghĩ): "Cần phải kiểm tra thêm thông tin.

Có thể cái chết của người phụ nữ này không phải là ngẫu nhiên.

Cô ta có thể đã là mục tiêu của kẻ nào đó."

-"Nhưng tôi nghĩ thường thì một sát nhân sẽ dùng thủ đoạn giết người giống nhau trong mỗi vụ án mà hắn gây ra mà phải không?

Hải Phong nói

-" Trên lý thuyết là vậy nhưng thực tế thì đôi lúc lại khác.

Lý thuyết thì tên sát nhân chỉ dùng một thủ thuật giết người vì hắn muốn chứng minh với những tên sát nhân khác rằng đây mới là cách giết người thượng đẳng nhất,hoặc hắn cho rằng đây là cách giết người thú vị nhất, thực tế thì có một số tên sát nhân sẽ dùng những cách giết người khác nhau để làm lệch hướng điều tra của cảnh sát chúng ta.

Và điều quan trọng nhất trong 2 vụ án lần này là tên khả nghi trong vụ án phóng hoả đã nhìn về nơi xảy ra vụ án chết đuối.

Theo tôi đó là một sự liên kết."

Tôi trả lời

Hồng Nghi: "Cậu nói đúng, My, nếu hắn ta thực sự thay đổi phương thức giết người, thì có thể hắn ta đang 'thử nghiệm' gì đó, hoặc là hắn đang tìm cách khiến chúng ta mắc sai lầm."

Hải Phong (cười nham hiểm): "Vậy thì chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hắn ta trước khi hắn có thể 'phóng hoả' thêm nữa.

Đừng để hắn nghĩ mình là trò chơi của hắn!"

Thành (gật đầu):

"Đúng, tôi sẽ xem lại tất cả các manh mối xung quanh nạn nhân và khu vực vụ án.

Hắn ta chắc chắn đã để lại dấu vết đâu đó.

Chúng ta cần tìm ra ngay."

Hồng Nghi:

"Cùng ý kiến, phải tìm ra hắn trước khi hắn kịp ra tay lần nữa."

Hải Phong (cười nhạo):

"Ôi trời, hai người làm thám tử giỏi lắm đấy.

Suy luận sâu xa thật chứ."

Hà My:

"Anh tốt nhất nên im đi, tên đáng ghét."

(Trong lúc đó, tôi thấy Hải Phong chỉ tay lên miệng như thể đang khóa miệng mình lại, nhưng chắc chỉ là động tác đùa cợt của anh ta.)

Hải Phong:

(Thực hiện động tác 'khóa miệng' lần hai một cách hài hước)

Thế Hữu (bê mấy tách cà phê vào, ngạc nhiên):

"Mọi người đang bàn luận gì mà căng thẳng thế?"

Hồng Nghi (nhận tách cà phê, cười nhẹ):

"Chúng tôi đang thảo luận về khả năng hai vụ án này có liên quan đến cùng một hung thủ."

Thế Hữu:

"Giống nhau sao?

Làm sao mà lại có liên quan được?"

Hà My:

"Ừm, đúng thế, chúng tôi nghi ngờ hung thủ trong vụ phóng hoả và vụ chết đuối là cùng một người."

Thế Hữu:

"Nước và lửa, sao có thể liên quan nhau được?

Hai thứ vốn dĩ đối nghịch mà."

Hải Phong (cười nham hiểm):

"Nhưng biết đâu, hắn lại đang cố gắng thách thức chúng ta.

Hắn muốn chứng minh điều gì đó."

Hà My:

"Đúng vậy, hắn ta đang chơi trò chơi với chúng ta.

Đúng là một kẻ tâm thần."

Hồng Nghi:

"Thật kỳ lạ... nhưng cậu nói đúng, My.

Tên hung thủ này chắc chắn đang cố tình tạo ra những dấu vết mà chúng ta không nhận ra.

Hoặc hắn muốn khiến chúng ta bị rối."

Thành:

"Khoan đã, trước khi đi xa hơn, chúng ta vẫn cần điều tra danh tính của tên khả nghi trong vụ phóng hoả.

Điều này quan trọng hơn hết."

Hà My:

"Đúng rồi, tôi gần như quên mất chuyện này.

Cảm ơn cậu đã nhắc."

Hải Phong:

"Não cá vàng thì có ấy..." (nói với vẻ châm biếm)

Hà My (mắt sắc lạnh):

"Tôi bảo anh im đi mà."

Hải Phong (lại thực hiện động tác 'khóa miệng' lần ba, tỏ vẻ hả hê).

Thành:

"Thôi, đừng trêu cô ấy nữa, Phong."

Hồng Nghi:

"Tập trung vào việc chính nào, không phải là lúc để đùa giỡn.

Vậy còn danh tính của tên đó, có tìm được gì không?"

Thành:

"Tôi đã xem qua các camera, nhưng hắn ta bịt kín mặt, không có gì để nhận diện."

Hải Phong: (đột nhiên bật ra ý tưởng):

"Vậy còn các camera ở các tuyến đường khác thì sao?

Nếu hắn di chuyển gần khu vực nào đó, chúng ta có thể tìm ra hắn từ các camera giao thông."

Hà My:

"Đúng, hắn ta phải đi qua một số tuyến đường gần đó.

Hắn không thể cứ di chuyển mà không để lại dấu vết đâu.

Đúng theo nhận xét của tôi.

Tên này khá thông minh mỗi tội hậu đậu và quá lắm chuyện.

-" Thử kiểm tra xem đi Thành lỡ phát hiện may mối thì sao, dù gì thì bây giờ ở đâu chả có camera" Tôi nói

Hải Phong (với vẻ ngạo nghễ): "Thế này thì không có gì đáng sợ cả, tôi chỉ đang giúp đỡ thôi mà.

Các cậu nên cảm ơn tôi mới đúng!"

Thành (nhún vai, nhìn về phía màn hình máy tính): "Chúng ta không phải cảm ơn ai cả.

Chỉ cần làm đúng công việc của mình là được."

Hồng Nghi (mỉm cười nhìn Hải Phong): "Tốt nhất là anh làm việc cho đàng hoàng đấy, Phong.

Không phải ai cũng có thể làm 'thám tử' như anh đâu.Đừng tự mãn quá, kẻo lại tưởng mình là trung tâm của vụ án này.

Thậm chí nếu có tài giỏi, thì vẫn phải làm việc chung với đội thôi."

Hải Phong (cười ha hả): "Thế thì sao?

Này, không có tôi thì các cậu cũng chẳng thể giải quyết vụ án đâu đấy."

Hà My (nghiêm túc, không để ý đến Hải Phong): "Được rồi, đừng tranh cãi nữa.

Chúng ta cần tìm cách tìm ra danh tính tên đó.

Nếu hắn đã thay đổi phương thức giết người, thì chắc chắn có lý do.

Cứ kiểm tra các camera giao thông và bất kỳ manh mối nào có thể liên kết các vụ án."

"Thôi được, tôi sẽ giúp kiểm tra các camera ở các tuyến đường xung quanh sông, xem có gì lạ không.

Hắn ta không thể tránh khỏi đâu."

Hồng Nghi (mỉm cười nhìn về phía tôi):

"Chắc chắn rồi, hắn sẽ để lại dấu vết.

Nhưng quan trọng là chúng ta phải kiên nhẫn, từng bước một."

Thành (chỉ vào màn hình): "Đúng rồi.

Và đừng quên kiểm tra các khu vực xung quanh sông, có thể chúng ta đã bỏ sót một số dấu vết quan trọng."

Hà My (tập trung vào công việc):

"Đúng vậy.

Không có dấu vết nào là nhỏ, mọi thứ đều quan trọng.

Chúng ta sẽ không bỏ sót gì."

-" Kiểm tra camera chưa vậy Thành ?" [ Tôi nói ]

-" Để tôi thử xem" Thành nói

-" Hai người như kiểu người tung kẻ hứng ấy nhỉ?

Hay có ý với nhau rồi?" [ Hải Phong ]

-" Ê thật nha, tôi chung ý kiến với Phong nhá.

Tôi đã hơi nghi nghi rồi.

Hà My chẳng lẽ sắp thoát khỏi kiếp nạn 28 năm cuộc đời chưa nếm mùi tình đầu hả?

Chúc mừng chúc mừng" [Hồng Nghi]

-" Mà tôi thấy hai người chắc hợp nhau tí nào, 1 người thì hung dữ 1 người thì trầm lặng.

Càng nghĩ càng không hợp" [ Hải Phong]

-" Đừng suy diễn nữa chỉ là đồng nghiệp thôi ngoài ra chẳng có gì khác.

Tôi không rảnh nghĩ về mấy việc đó" Tôi thẳng thừng trả lời

-" Nghi lắm luôn ý" [ Hải Phong]

-" Anh muốn nghĩ gì thì nghĩ, tôi không quan tâm"[ Tôi đáp]

-" Tôi và cô ấy chẳng có gì cả.

Đồng nghiệp bình thường." [ Thành hờ hững đáp]

-" Thôi đừng cãi nhau nữa.

Tập trung vào công việc đi kìa" [ Hồng Nghi]

-" Mọi người ,kiểm tra camera thì thấy hắn đi vào một công trường đang được xây dựng cách xa nhà của nạn nhân vụ phóng hoả 500m, cách hiện trường vụ chết đuối 440m." [ Thành nói]

-" Công trường á, hắn vào đấy để làm gì chứ?

Chẳng lẽ hắn là công nhân ở đấy à?"[ Hải Phong ]

-" Ở chỗ đấy thì công nhân không làm việc vào buổi tối, nên có lẽ là không phải đâu"[ Hồng Nghi ]

Công trường đang xây đựng sao?

Nếu hắn không rời khỏi công trường thì có lẽ hắn thật sự có liên quan đến nơi đó.

Nếu tên khả nghi ấy đi ra thì chắc đó chỉ là nơi trú ẩn tạm thời của hắn.

- "Này, hắn có đi ra khỏi nơi đó không?

" [ Tôi hỏi Thành]

-" Không có, tôi nghĩ có lẽ hắn đã đi ra khỏi nơi đó bằng đường khác trong công trường.

Có vẻ manh mối của chúng ta đứt đoạn rồi" Thành đáp

-" Bình tĩnh đã nào, công trường đó do công ty nào phụ trách.

Tôi nghĩ họ có thể cung cấp thêm thông tin cho chúng ta" [ Tôi nói]

-" Hình như đó là Công Ty Xây Dựng Và Bất Động Sản Hoàng Ngọc thì phải" Hồng Nghi nói

-" Đúng rồi,công ty đó lớn lắm luôn.

Đa số khu đô thị ở đây đều do công ty đó thiết kế và xây dựng mà."

Hải Phong đáp lời.

Công ty Xây Dựng và Bất Động Sản Hoàng Ngọc là công ty chuyên về xây dựng, đất đai và mua bán nhà hoặc căn hộ.

Tên cũ là Công Ty Hoàng Bích, 2 năm trước thì đổi tên thành Hoàng Ngọc.

-" Chúng ta thử đến đó một chuyến xem biết đâu lại tìm được manh mối quan trọng" Tôi nói

Chúng tôi lên đường đến công ty Hoàng Ngọc, đúng là nó to hơn tưởng tượng, to gấp mấy lần trụ sở cảnh sát của chúng tôi.

Sau khi đến quầy lễ tân, chúng tôi đưa thẻ cảnh sát cho nhân viên và bảo họ cho chúng tôi gặp Giám đốc để thực hiện nhiệm vụ.

-" Đây là phòng của giám đốc công ty chúng tôi,mời các vị vào" Nhân viên công ty nói

-" Được, cảm ơn cô" [ Trọng Thành]

-" Thưa giám đốc, đây là các vị cảnh sát.

Họ bảo muốn gặp anh ạ" [ Nhân viên]

-" Được, cô về làm việc đi" [ 1 người đàn ông mặc bộ vest đen ( không có áo khoác ngoài) nói]

Trong phòng được trang trí khá sang trọng, có một bộ bàn ghế cùng với 2 người đàn ông đang ngồi, và một trong số đó là cảnh sát trưởng Quốc Lâm của chúng tôi!

-" Ngài cảnh sát trưởng, anh đang làm gì ở đây vậy?" [ Hải Phong]

-" Tôi đã tưởng anh đi điều tra đấy" [ Hồng Nghi]

-" Tôi đến đây để làm nhiệm vụ mà, còn cô cậu tới đây làm gì?" [ Quốc Lâm]

-" Chúng tôi có manh mối quan trọng có liên quan tới công ty này nên mới đến" [ Thế Hữu]

Họ nói chuyện với nhau tự nhiên như ở nhà vậy đó, thậm chí còn không cho giám đốc công ty nói câu nào.

Mất lịch sự quá rồi...

-" Này mọi người lịch sự chút đi, chúng ta tới đây để làm nhiệm vụ mà" Tôi nói nhỏ

Sau khi tôi nói, mọi người cũng đã nghiêm túc trở lại

-" Thành thật xin lỗi anh vì sự thiếu lịch sự của chúng tôi" Tôi tiếp tục nói

-" Ấy không sao đâu, mọi người cứ tự nhiên đi."

Giám đốc

-" Ngại quá, tôi tên là Vũ Hà My đến từ trụ sở cảnh sát.

Chúng tôi có một vài nghi vấn cần làm rõ liên quan đến công ty của anh."

Tôi nói

-" Được chứ, Tôi là Nguyễn Trí Trung.

Rất vui được làm quen và hợp tác với mọi người" [ Anh ta đáp]

-" Được, gần đây có một vụ phóng hoả, mà chúng tôi đã kiểm tra camera trên các đoạn đường, phát hiện một tên khả nghi đi từ nhà nạn nhân đến công trình mà công ty anh phụ trách.

Chúng tôi có thể được kiểm tra camera và công nhân xây dựng ở đó không?" [ Tôi ]

-" À, chuyện này thì anh Lâm cũng đã nói qua với tôi rồi.

Chuyện kiểm tra camera và công nhân thì tôi hoàn toàn đồng ý, nhưng có điều tôi nghĩ là vì nơi đó là nơi xây dựng khu vui chơi và giáo dục , nó khá rộng và cần nhiều nhân lực thì việc tìm kiếm tên nghi phạm đó có lẽ sẽ mất khá nhiều thời gian" [ Trí Trung nói ]

-" Có lẽ vậy, nhưng với nghĩa vụ là cảnh sát thì chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để điều tra người đó, rất vui vì có anh hỗ trợ.

Đồng chí Trung" [ Quốc Lâm từ nãy giờ không nói lấy nửa lời bỗng lên tiếng]

-" Vâng thưa đại đội trưởng Lâm.

Tôi sẽ cử nhân viên đến hỗ trợ mọi người, vì phải đi kí hợp đồng nên tôi không thể đi cùng mọi người được, thứ lỗi cho tôi" [ Trí Trung]

-" Không sao cả, vậy chúng tôi đi trước.

Có dịp sẽ gặp lại" [ Tôi]

Sau khi ra khỏi phòng chúng tôi được nhân viên đưa đến phòng an ninh của công trình xây dựng đó.

Trên đường đi, chúng tôi có thì thầm to nhỏ với nhau.

-" Này đội trưởng, đồng chí Trung là sao vậy?" [ Hải Phong]

-" Người đó từng làm cảnh sát sao đội trưởng?" [ Thế Hữu]

-" Không hẳn, Trí Trung hồi trước là điều tra viên.Chúng tôi đã từng làm việc với nhau nên cũng có chút gọi là thân thiết chỉ gọi vậy cho thân mật hơn thôi" [ Quốc Lâm]

-" Ồ thì ra là vậy.

Thần thái của anh ấy y như một cảnh sát vậy đó" [ Hải Phong]

-" Chuẩn.

Thậm chí còn nghiêm túc hơn cả chúng ta nữa đó" [ Thế Hữu]

-" 2 cậu im lặng đi nào, dù gì đây cũng là công ty của họ mà ''[Hồng Nghi]

-" Đúng đó " [ Tôi]

Nói chuyện một lúc thì cũng đã tới, có 2 nhân viên đang ở đó.

Máy móc và thiết bị ở đây có vẻ khá tiên tiến.Căn phòng an ninh sáng sủa và hiện đại, những màn hình lớn chiếu sáng, phản chiếu bóng những gương mặt căng thẳng của chúng tôi khi chúng tôi theo dõi đoạn vào màn hình.

-" Sếp của chúng tôi đã nói qua về việc này, mọi người tới đây để điều tra kẻ tình nghi gì gì đó đúng không?" một nhân viên lên tiếng

-" Đúng rồi, cậu có thể chúng tôi xem đoạn camera từ 21h30 - 00h không?"

-" Tất nhiên là được rồi" cậu ta nói

Trong đoạn camera đúng thật là có người đã vào, là tên đàn ông đó.

Anh ta đi xung quanh khu công trình bên trong một lúc thì hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào camera mà chúng tôi đang xem, như thể hắn biết chúng tôi sẽ quan sát hắn qua chiếc camera đó.

Điều quan trọng là lúc này hắn đã cởi khẩu trang!

-" Dừng lại.

Phóng to lên chút" Tôi nói

Nhìn kĩ thì người đàn ông này có một khuôn mặt khá điển trai, nhưng điều đặc biệt là đôi mắt của hắn nhìn rất khát máu và đáng sợ.

Như thể một tên giết người hàng loạt vậy.

-" Đôi mắt của hắn trông đáng sợ quá" [ Hồng Nghi ]

-" Thật đó" [ Thế Hữu]

-" Tôi rợn hết người rồi này" [ Hải Phong]

Mấy tên này lại làm quá rồi, dù là vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy nó không quá đáng sợ lắm.

-" Các anh biết tên này là ai không?" [ Tôi nói]

-" Dù không biết nhưng chúng tôi có danh sách công nhân ở đấy và ảnh của họ, mọi người thử đối chiếu xem?"

Anh ta đưa cho đội trưởng Lâm một tập danh sách và ảnh của công nhân xây dựng.

Sau khi đối chiều người có gương mặt giống nhất chính là Cao Thế Khôi, 29 tuổi.

Trong đoạn video,Cao Thế Khôi bước đi chậm rãi trong công trường, đôi mắt hắn không rời khỏi màn hình camera, như thể đã biết chúng tôi đang quan sát hắn.

Mỗi bước đi của hắn đầy sự tự tin, nhưng cũng toát lên một sự nguy hiểm vô hình.Nhìn vào gương mặt của Cao Thế Khôi, tôi không thể phủ nhận sự lạnh lùng, nhưng cũng có thứ gì đó khiến tôi cảm thấy rùng rợn.

Đôi mắt ấy không chỉ là một sự khát máu, mà còn là một nỗi sợ hãi mà tôi không thể định nghĩa được.

Cao Thế Khôi, 29 tuổi.

Một cái tên mới, và lần đầu tiên chúng tôi có được một đầu mối cụ thể về tên nghi phạm.

Đối chiếu với hình ảnh trong camera, rõ ràng là hắn.

Nhưng gương mặt điển trai của hắn lại mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ, đôi mắt như có thể nhìn xuyên thấu vào nỗi sợ của người khác.

Cảm giác của tôi lúc này là gì?

Hoang mang, tò mò hay chỉ đơn giản là một sự chắc chắn về việc chúng tôi đã bước gần hơn đến sự thật?

Hải Phong: "Nhìn vẻ mặt của hắn là tôi thấy ngay cái kiểu 'không phải người tốt' rồi.

Nhưng còn về lý lịch, anh ta là ai?

Có phải là người có tiền án tiền sự không?"

Quốc Lâm (nghiêm túc, gật đầu): "Cao Thế Khôi, tên này từng có tiền án về hành vi gây rối trật tự công cộng và một vụ ẩu đả nghiêm trọng cách đây 5 năm.

Hắn không có liên quan trực tiếp đến các vụ án lớn, nhưng rõ ràng tính cách của hắn không hề đơn giản.

Cần phải kiểm tra kỹ càng hơn về các mối quan hệ của hắn."

Vụ ẩu đả năm năm trước có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Nhưng với cách hắn xóa đi dấu vết trong quá khứ, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mọi thứ hắn làm đều có mục đích hay chỉ đơn giản là để che giấu một bản chất xấu xa.

Hồng Nghi: "Nếu hắn đã có tiền án, sao hắn lại làm ở đây?

Công ty này là công ty lớn, chẳng lẽ họ không kiểm tra lý lịch của nhân viên?"

Thế Hữu: "Cũng có thể, nhưng những vụ án kiểu này thường có cách giấu đi quá khứ của mình.

Cái quan trọng là hắn có thể đang làm việc dưới một danh nghĩa khác, hoặc thậm chí là một công nhân tạm thời, không phải là nhân viên chính thức."

Tôi ngẫm nghĩ.

Đúng là mối quan hệ giữa công ty và tên Cao Thế Khôi này chắc chắn cần phải được làm rõ.

Nếu hắn thực sự có liên quan đến cả hai vụ án phóng hoả và chết đuối, tôi sẽ không để hắn dễ dàng thoát ra được.

Tôi (quyết đoán): "Chúng ta phải tìm hiểu kỹ về hắn.

Hắn là ai, làm gì ở công trường này và liệu có mối quan hệ nào với các nạn nhân không.

Cần phải phỏng vấn những người làm việc cùng hắn.

Thậm chí, có thể hắn là người làm việc bên trong công trường mà không có ai nghi ngờ."

Quốc Lâm: "Tốt.

Tôi sẽ liên hệ với đội giám sát của công ty để xác nhận lại thông tin.

Mọi người tiếp tục điều tra.

Hải Phong, Thế Hữu, các cậu xuống gặp các nhân chứng trong công ty, xem có ai nhận ra hắn không.

Còn tôi sẽ đi kiểm tra thông tin về hắn."

Hắn thật sự có đôi mắt khát máu, điều này càng làm tôi cảm thấy hắn chính là kẻ thù mà chúng tôi cần phải đối mặt.

Nhưng có điều gì đó trong ánh mắt hắn khiến tôi không thể rời đi dễ dàng.

Chắc chắn còn nhiều điều đen tối mà hắn chưa để lộ ra.

Hải Phong (cười nham hiểm): "Đã đến lúc kết thúc trò chơi này rồi nhỉ.

Chúng ta sẽ bắt hắn, My, cô yên tâm đi."

Tôi (hơi mỉm cười): "Cứ làm công việc của mình thôi, Hải Phong.

Đừng để những cảm xúc làm mờ mắt."

Cảm giác như chỉ một bước nữa là chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.
 
Biển Màu Tội Lỗi
Gene tội phạm?


Nhớ lại khi vừa nghe thấy cái tên Cao Thế Khôi, đội trưởng Lâm tay chân run cầm cập, mắt sắc lẹm nhìn ảnh của tên đó.

Có vẻ như rất tức giận.

-" Này đội trưởng Lâm, anh có chuyện gì sao?" [ Hải Phong]

-" Anh biết tên đó à?" [ Trọng Thành ]

-" Không không..g có, chỉ là bất ngờ chút thôi" [ Quốc Lâm ]

-" Có gì thì anh cứ nói,đừng giấu diếm như vậy chứ" [ Hồng Nghi ]

-" Tôi đã nói là không có gì rồi mà, cô cậu đừng suy đoán lung tung.

Mà tôi về sở cảnh sát trước đây, mọi người giải quyết công việc ổn thoả, nhanh chóng bắt được tên đó đấy nhé" [ Quốc Lâm] rời đi

Tôi không nói gì, chỉ im lặng quan sát cử chỉ và hành động của Quốc Lâm.

Theo tôi được biết Quốc Lâm không bao giờ tức giận hay sợ hãi đến mức run rẩy như thế này.

Đôi mắt của anh ta nhìn người tên Thế Khôi đó có một sự khác biệt so với cách anh ta nhìn những tội phạm hay những kẻ tình nghi khác, tay anh ta thậm chí bóp chặt thành hình nắm đấm.

Một sự căm hận đến tột đỉnh hay sự sợ hãi kinh hoàng sâu bên trong anh ta?

Sau khi Quốc Lâm rời đi chúng tôi cũng đi đến công trường để tiến hành điều tra người tên Cao Thế Khôi kia, trên đường đi cũng không khỏi bàn tán về hành động khi nãy của đội trưởng Lâm

-" Này, mọi người có cảm thấy đội trưởng có gì đó mờ ám không?" [ Hải Phong ]

-" Cực kỳ mờ ám luôn ấy, tay chân của anh ấy như sắp rụng ra vậy" [ Thế Hữu ]

-" Tôi thấy anh ấy có vẻ đang giấu chúng ta điều gì đó " [ Hồng Nghi ]

-" Đúng rồi, hẳn anh ấy không muốn cho chúng ta biết " [ Hải Phong ]

-" Đến rồi mọi người '' [ Trọng Thành ]

-" Ể, gì nhanh vậy trời " [ Hải Phong ]

-" Thế anh muốn đi chậm rì như con rùa hả Hải Phong?" [ Tôi nói ]

-" Dạ, không có không có " [ Hải Phong]

-" Này, xuống thôi mọi người'' [ Thế Hữu ]

-" Rồiii mà ''[ Hải Phong]

Đến nơi, ở đây khá lớn.

Có nhiều vật liệu xây dựng, các thanh sắt, vv còn có một số công nhân đang làm việc.Cảnh vật xung quanh im lặng đến lạ lùng, tiếng bước chân của chúng tôi vang vọng trong không khí lạnh lẽo.

Mỗi người đều cảm thấy như đang tiến vào một cõi u ám, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra.

Bỗng '' Này, này '' chúng tôi nhìn về hướng giọng nói phát ra.

Là một công nhân xây dựng

-" Mọi người là ai vậy, rõ ràng không phải là công nhân sao lại ở đây?, nơi này là công trường rất nguy hiểm.

Nếu không có gì quan trọng mong mọi người về cho " Bác ấy nói

-" À, chúng tôi là cảnh sát điều tra thuộc bộ công an.

Tới đây để làm nhiệm vụ điều tra, mong anh hợp tác.

" [ Trọng Thành ]

-" Là cảnh sát sao?

Ở đây có gì để các vị điều tra chứ?

" [ Người công nhân nói ]

-" Chúng tôi nhận được thông báo là ở đây có kẻ tình nghi mà chúng tôi cần tìm.

Bác có biết người tên Cao Thế Khôi không?

'' [ Tôi nói ]

-" Là thằng Khôi à?

Tất nhiên tôi biết chứ.

Cậu ta mới làm ở đây hơn 2,3 tháng gì đó mà thân thiện lắm nên chúng tôi cũng quý nó.

Mà các vị có lầm không? thằng đó nó hiền khô à " [ Người công nhân đáp]

-" Chúng tôi cũng chưa chắc là anh Khôi, chỉ mới thuộc diện tình nghi thôi.

Bác có thể dẫn chúng tôi đến gặp cậu ấy không?" [ Hồng Nghi ]

-" Tất nhiên rồi, mọi người đi theo tôi" [ Người công nhân ]

Chúng tôi đi cũng ông bác công nhân đó, quan sát kĩ mới thấy chỗ này hoàn toàn không có lối ra nào khác ngoài cửa chính, điều đó khiến chúng tôi cảm thấy người này có khả năng là hung thủ rồi.

Đang đi thì gặp một người đàn ông mặc bộ đồ công nhân cùng chiếc mũ cam, có lẽ là Thế Khôi

-" Này Khôi, có người tìm cháu này " [ Người công nhân vẫy tay với người đàn ông đó ]

-'' Mọi người ở đây nhé, tôi phải đi làm việc tiếp '' [ Người công nhân ]

-" Chào anh, chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi đang điều tra về 2 vụ án gần đây.

Anh đang nằm trong diện tình nghi.

Mong anh hợp tác và đi theo chúng tôi về thẩm vấn" [ Trọng Thành ]

-" Sao lại là tôi? tôi có làm gì à?" [ Thế Khôi khó hiểu nói ]

-" Anh chỉ thuộc diện tình nghi thôi, chúng tôi chỉ muốn lấy lời khai của anh.

Rồi sẽ thả anh ra ấy mà" [ Hải Phong]

-" Được, dù sao tôi cũng chả làm gì." [ Thế Khôi ]

-" Được đi thôi nào" [ tôi ]

Trên xe chở về đồn, không ai nói câu nào.

Không khí căng thẳng đến lạ, Trọng Thành trầm tính thì không nói.

Hôm nay cả Hải Phong bình thường lẻo mép cũng không nói gì.

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng tôi, dù tôi đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng cảm giác đối mặt với một kẻ có đôi mắt lạnh lùng như hắn vẫn khiến tôi không thể tránh khỏi sự lo lắng.Bỗng Hồng Nghi khều tay tôi nói nhỏ

-" Hà My, tớ và Hải Phong được giao điều tra vụ án đuối nước.

Mà chưa có manh mối gì, nên hôm nay có lẽ chỉ cậu và Thành tiến hành thẩm vấn thôi nhé.

Nếu có manh mối thì tớ và Phong sẽ thẩm vấn anh ta sau." [ Hồng Nghi ]

-" Được, nếu cần gì nói tớ, tớ giúp cậu "[ Tôi nói ]

-" Không cần đâu, tớ sẽ lo được mà '' [ Hồng Nghi ]

Về đến sở cảnh sát, trong phòng của chúng tôi chỉ còn mỗi một nữ cảnh sát tên Trà Vy, người này có ngoài hình ưa nhìn, cao ráo, với tôi thì cô ấy khá dễ gần, nhưng chẳng hiểu sao cô ấy với Hồng Nghi mỗi lần chạm mặt là khắc khẩu, cãi nhau rùm beng hết lên.

Lần này cũng không ngoại lệ

-" Này, Nghi tóc đỏ có người bên pháp y gửi đồ cho cô đó" [ Trà Vy bắt đầu châm chọc về mái tóc có phần đỏ ở sau gáy của Hồng Nghi]

-" Rồi, cảm ơn đã nhắc nhé chị Vy.Mà chị lần sau đừng để bị đình chỉ nữa nhé.

Chị không đi làm thành ra làm em chán chết mất" [ Hồng Nghi ]

Nói đến vụ này tôi mới nhớ, Trà Vy đợt trước có làm công tác điều tra mà không hoàn thành nhiệm vụ được giao nên bị đình chỉ 2 tuần.

Từ đó thành ra nơi này cũng yên bình hơn hẳn.

" Được, lần sau chị sẽ rút kinh nghiệm để em khỏi nhớ chị nhaaa" [ Trà Vy ]

" Thôi nào , 2 người đừng cãi nhau nữa.

Đồng nghiệp cả , nhịn nhau một chút đi mà" [ Thế Hữu ]

* " Cậu biết gì mà nói!

" [ Hồng Nghi và Trà Vy ]

* " Xí, tôi đi làm việc đây.

Không đôi co với chị nữa" [ Hồng Nghi ]

* " Thôi mà, Hồng Nghi à chắc là bên pháp y gửi kết quả khám nghiệm đó.

Cậu xem xong rồi thì ghi lại kết quả cho tớ nhé" [ Tôi nói ]

" Được, cậu cứ đi thẩm vấn đi, tớ sẽ gửi kết quả sau" [ Hồng Nghi đưa tay chỉ vào Thế Khôi ]

"Từ nãy giờ mấy người mới để ý tới tôi sao?

Tôi tưởng mình đến đây làm cảnh chứ" [ Thế Khôi ]

" Ui xin lỗi anh nhiều nhé.

Chúng tôi không cố ý đâu.

Ừm anh đi vào phòng kia đợi nhé" [ Tôi nói ]

" Được" [ Thế Khôi ]

Sau khi anh ta vào phòng, thì Thành cũng bước vào theo.

Tôi nhìn Thế Khôi bước vào phòng, một phần trong tôi cảm thấy lấn cấn.

Hắn ta có vẻ như không phải là kẻ dễ dàng bị lật tẩy, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn lại khiến tôi phải đề phòng.

Tôi tự nhủ, phải hết sức cẩn thận với người này.

Tôi lấy hai cốc nước rồi cũng bước vào.Nội thất trong căn phòng khá đơn giản,có một chiếc bàn gỗ lớn cùng 2 chiếc ghế nhựa màu đen.

Trọng Thành đang ngồi bên phải còn người tên Thế Khôi kia đang ngồi ở chiếc ghế bên trái.

2 người đó vẫn chưa tiến hành thẩm vấn.

Bỗng Thành ra hiệu cho tôi vào trong.

-" Mời anh uống nước" [ Tôi để cốc nước về phía Thế Khôi ]

-" Được cảm ơn cô " [ Thế Khôi ]

-" Còn đây là của anh " [ Tôi đưa cốc nước cho Trọng Thành ]

-" Cảm ơn" [ Trọng Thành ]

Trọng Thành nhấp một ngụm rồi nói " Được, chúng ta bắt đầu nhé.

Mọi thông tin anh cung cấp có thể giúp anh chứng minh mình trong sạch hoặc có thể khiến anh trở thành hung thủ giết người "

-" Hỏi đi, đứng lòng vòng nữa " [ Thế Khôi ]

-" Được thôi,khoảng thời gian từ 21h - 00h anh đã làm gì và ở đâu?

" [ Trọng Thành ]

-" Tôi đi ăn ở một quán ăn gần công trường với mấy công nhân khác " [ Thế Khôi ]

-" Nhưng theo chúng tôi điều tra, anh đã quay trở về công trường và nhìn lên chiếc camera này" [ Trọng Thành chỉ vào bức ảnh chụp Thế Khôi đang nhìn lên camera, có cả thời gian và ngày tháng ]

-" Tôi được giao trực đêm ngày hôm đó mà, không ở đó chẳng lẽ về nhà à?

Với cả tôi chỉ vô thức nhìn lên camera thôi." [ Thế Khôi ]

-" Anh đã đi từ hướng nhà nạn nhân về, anh có thể giải thích chuyện này không?"

-" Ai?

" [ Thế Khôi ]

-" Là nạn nhân của một vụ phóng hoả tên Trần Ngọc Hưng, theo trích xuất camera chúng tôi đã thấy anh đi ra từ nhà của ông ấy" [ Tôi nói ]

-" Là ông ta sao?

Ông già đó khó ưa chết đi được.

Ông ta đã kiện chúng tôi cả chục lần rồi đấy vì ông ta nói công ty chúng tôi toàn xây dựng những thứ vớ vẩn.

Còn về việc tôi đi ra từ nhà ông ta thì là tôi chỉ thay mặt quản lý công trường đi thuyết phục ông ta đừng làm khó làm dễ chúng tôi nữa thôi" [ Thế Khôi ]

-" Nếu ông Hưng không đồng ý, anh hoàn toàn có thể trừ khử ông ấy mà?"[ Trọng Thành ]

-" Tại sao anh lại nghĩ tôi sẽ giết ông ta chỉ vì lí do kì cục đó chứ?.Giết người là việc kinh tởm nhất tôi mà tôi biết. ngoài ra lương tôi chỉ ba cọc ba đồng, với cả nếu tôi có hành vi vi phạm pháp luật thì công ty sẽ chịu tổn thất nặng nề và tôi là người chịu hoàn toàn trách nhiệm, thậm chí còn phải bồi thường cho công ty nữa.

Tôi đâu có ngu mà làm mấy việc đó " [ Thế Khôi ]

Tôi nhìn vào mặt hắn, cảm giác vẫn không thể thuyết phục tôi.

Lý do nghe có vẻ hợp lý, nhưng một phần trong tôi không thể thả lỏng.

Tôi quan sát từng chi tiết nhỏ trong lời nói và hành động của hắn, chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi, hắn sẽ phải trả giá.

Trọng Thành im lặng, không nói gì.

Thì bỗng đội trưởng Lâm bước vào.Thay chỗ của Trọng Thành, có vẻ như anh ấy muốn thẩm vấn người này.Khi Quốc Lâm bước vào phòng, ánh mắt hắn và Thế Khôi chạm nhau một cách đầy ẩn ý.

Tôi không thể giải thích được, nhưng có một cảm giác gì đó không ổn.

Họ không nói gì, chỉ là sự im lặng giữa hai người này khiến không khí càng thêm nặng nề.

Tôi đứng bên cạnh nói nhỏ

-" Đội trưởng Lâm, đây đâu phải vụ án do anh phụ trách " [ Tôi ]

-" Tôi muốn hỏi tên này vài điều" [ Quốc Lâm ]

-" Hừm, điều gì khiến cậu chắc chắn cậu không phải là hung thủ " [ Quốc Lâm ]

-" Vì tôi không làm, vậy thôi "[ Thế Khôi ]

Sau đó là liên tiếp các câu hỏi khá xúc phạm, có vẻ đội trưởng Lâm đang gây khó dễ cho Thế Khôi.

Ngoài ra, anh bạn tên Khôi kia có vẻ khá mất kiên nhẫn.

Tiếp tục, đội trưởng Lâm nói

-" Vậy anh có nghĩ trong gia đình mình có người mang nhân cách của một tên giết người không?" [ Quốc Lâm ]

Lần này, Thế Khôi không nhịn nữa.

Anh ta bắt đầu kích động, nắm lấy cổ áo của đội trưởng Lâm.

Tôi và Trọng Thanh cố gắng tách hai người đó ra.

-" Thằng chết tiệt, mày biết cái gì mà nói chứ?

Cảnh sát mà đi xúc phạm đến người dân à?

Hả!" [ Thế Khôi ]

Đội trưởng Lâm cũng không nhịn

-" Hứ, hay thật sự là con của thằng giết người nên mới kích động" [ Quốc Lâm ]

Thế Khôi định lao tới đánh Quốc Lâm, nhưng may đã bị Trọng Thành cản lại.

Sau khi tách 2 người đó ra, chúng tôi để Thế Khôi đi về, còn Quốc Lâm thì đi về bàn làm việc.

Tôi cũng trở về bàn tiếp tục xâu chuỗi các manh mối

* " Hà My, kết quả cho thấy là chết đuối thật.

Ngoài cái vết trên cổ kia thì không có gì bất thường cả" [ Hồng Nghi đi đến bàn làm việc của tôi, kéo ghế rồi ngồi xuống ]

-" Kì lạ thật, tớ tưởng đây là vụ giết người đấy.

Hãy có uẩn khúc gì đó nhỉ?" [ Tôi nói ]

-" Tớ cũng chẳng biết nên đang điều tra thêm đây.

Lúc nãy thẩm vấn thế nào mà cái người tên Thế Khôi đó có vẻ tức giận lắm" [ Hồng Nghi ]

* " Đang thẩm vấn thì đội trưởng Lâm vào, xong hỏi mấy câu hơi xúc phạm đến Thế Khôi và gia đình của anh ta.

Hai người đó tí nữa thì đánh nhau rồi.

May mà can kịp." [ Tôi đáp ]

-" Đội trưởng Lâm từ lúc biết người tên Cao Thế Khôi đó thì bắt đầu trở nên kì lạ, hay họ có xích mích gì à?

" [ Hồng Nghi ]

* " Tớ không biết.

Rồi não chết mất " [ Tôi ]

* " Này, hay thử hỏi bà chị Trà Vy kia xem.

Bà ấy vào trước chúng ta mà " [ Hồng Nghi ]

Tính đến thời điểm hiện tại tôi và Hồng Nghi mới chỉ làm việc ở sở cảnh sát được 2 năm, còn Trà Vy thì đã làm được 5 năm, 1 phần vì Trà Vy lớn hơn chúng tôi 1 tuổi.

Chúng tôi đến chỗ Trà Vy đang ngồi, cô ấy đang viết gì đó.

Thấy chúng tôi đến chị ấy nói

-" Này, Hồng Nghi tôi không rảnh để cãi nhau với cô đâu " [ Trà Vy ]

-" Không, không bọn em chỉ muốn hỏi chuyện một chút thôi " [ Tôi nói ]

-" Tôi không biết đâu, đừng có hỏi." [ Trà Vy ]

-" Thôi mà, chị Trà Vy.

Chúng ta làm hoà nha.

Cho chúng em hỏi một chút thôi " [ Hồng Nghi đi đến ngồi bên cạnh Trà Vy]

-" chỉ một xíu thôi , nha nha " [ Hồng Nghi ]

-" Chị Trà Vy, làm ơn đó.

Em biết chị làm nhiều biết nhiều mà " [ Tôi nói ]

-" Rồi rồi.

Muốn hỏi cái gì ?" [ Trà Vy]

-" Chị, đội trưởng Lâm hồi trước có hiềm khích với ai, hay thù hận ai không?

" [ Hồng Nghi ]

-" Ừm, không có " [ Trà Vy ]

-" Kì lạ thật, khi nãy chúng em thẩm vấn kẻ khả nghi tên Cao Thế Khôi, đội trưởng từ đâu bước vào rồi hỏi mấy câu xúc phạm đến anh chàng đó.

Mà bình thường, khi tra khảo anh ấy rất khéo léo mà.

Với cả khi biết người tên Cao Thế Khôi kia, anh ấy kì lạ lắm " [ Tôi nói ]

-" Cao Thế Khôi, họ Cao...........

À đúng rồi " [ Trà Vy lẩm bẩm một lúc rồi nói ]

-" Sao, sao vậy ?" [ Tôi và Hồng Nghi đồng thanh nói ]

-" Ừm, tôi nhưng các cô phải giữ bí mật đấy nhé.

Chuyện là hồi nhỏ, cha mẹ của Quốc Lâm bị giết là một vụ giết người phân xác, tên đó thậm chí còn để cái xác ở trong phòng tắm nhà Quốc Lâm mà chả thèm dọn.

Còn Quốc Lâm may mắn thoát nạn, sau đó bị chấn thương tâm lý và không nhớ mặt tên hung thủ nữa.

Từ đó, anh ta cố gắng trở thành một cảnh sát.

Lúc ấy, có một vụ án giết người phân xác, qua điều tra phát hiện hắn ta chính là kẻ giết cha mẹ của Quốc Lâm năm đó.

Hình như hắn tên là Cao Thế Hùng đã bị nhận án tử hình.

Ngoài ra ông ta có một cậu con trai nhỏ hơn Quốc Lâm 9 tuổi thì phải.

Nhưng có điều tên Quốc Lâm này không chỉ hận kẻ tên Cao Thế Hùng mà còn hận cả con trai của hắn.

Thậm chí, anh ta còn muốn bắt thằng nhóc đó vào tù nữa.

Anh ta nói " Thằng bố giết người thì thằng con cũng sẽ giết người" tôi nghĩ có lẽ người tên Cao Thế Khôi là con trai năm đó của tên sát nhân Cao Thế Hùng " [ Trà Vy ]

-" Bố con, gene di truyền.

Hay người tên Cao Thế Khôi đó mang gene tội phạm của cha anh ta ?!

'' [ Hồng Nghi ]
 
Biển Màu Tội Lỗi
Liệu có tồn tại gene của những tên tội phạm?


-" Gene tội phạm, hình như tôi chưa từng học nó trong các môn ở học viện cảnh sát thì phải?

'' [ Trà Vy ]

-" Em xem ở trên phim ấy, nói là nếu trong gia đình có một người là tội phạm thì có khả năng kẻ mang dòng máu tiếp theo của họ sẽ mang gene tội phạm.

Rồi trở thành một kẻ giết người bệnh hoạn và đáng sợ" [ Hồng Nghi vừa nói vừa quơ tay diễn tả ]

-" Chắc gì mấy cái trong phim đã là sự thật đâu.

Thực tế với thế giới trong phim khác nhau lắm " [ Trà Vy ]

-" Xí ,chị không tin thì thôi" [ Hồng Nghi ]

-" Tớ thấy chị Trà Vy nói đúng đó Hồng Nghi.

Loại gene đó không tồn tại đâu.

" [ Tôi nói ]

-" Cả cậu cũng không tin tớ à?

'' [ Hồng Nghi ]

-" Đã bảo rồi.

Nó không tồn tại đâu " [ Trà Vy ]

-" Được , vậy thì chúng ta đã hiểu tại sao đội trưởng Lâm lại có thái độ đó với Thế Khôi rồi.

Có lẽ vụ án này sẽ có tiến triển" [ Tôi nói ]

-" Hết giờ nghỉ rồi, làm việc tiếp thôi.

Chuyện này bàn sau nhé " [ Trà Vy ]

-" Dạ vâng " [ Tôi và Hồng Nghi ]

Cả ba chúng tôi quay về bàn làm việc của mình.

Tôi mở lá thư tìm được trong nhà của ông Hưng ra, dòng chữ xanh cùng những nét viết nguệch ngoạc " Tử thần đến lấy mạng kẻ ác, giải nguy cho thế gian ", hiện trường 2 vụ án nước và lửa.

Có 3 yếu tố mà tôi cho là quan trọng nhất gồm tử thần, nước cùng với lửa.

Ba cái này có gì liên quan tới nhau?.

Khoan, từ từ đã hình như mình đã quên điều tra các mối quan hệ và nghề nghiệp của ông Hưng rồi thì phải?.

Tôi vội vớ lấy một cuốn sổ tay và một chiếc bút mực, tôi cũng lôi Hải Phong đi cùng vì tôi nghĩ tên này điều tra vụ đuối nước còn tôi thì là vụ hoả hoạn nên có thể điều tra cả 2 nạn nhân gồm Nguyễn Thị Lý và Trần Ngọc Hưng vì tôi vẫn nghĩ hai vụ này có liên quan tới nhau, ngoài ra anh ta cũng khá thông minh nên có lẽ sẽ giúp ích được gì đó cho công cuộc điều tra.

Tôi không gọi Trọng Thành đi cùng vì cậu ta lúc đó thậm chí còn không có ở trong phòng, còn Hồng Nghi thì có vẻ vẫn còn khó chịu chuyện vừa nãy, nên tôi không để cô ấy đi cùng.

-" Này, cô lôi tôi đi đâu vậy?" [ Hải Phong ]

-" Đi điều tra chứ còn đi đâu nữa" [ Tôi nói ]

-" Điều tra gì?

" [ Hải Phong khó hiểu nói ]

-" Thì điều tra nghề nghiệp và các mối quan hệ của hai nạn nhân ấy " [ Tôi đáp ]

-" À rồi, cô phải nói rõ chứ, làm tôi đoán già đoán non từ nãy giờ " [ Hải Phong ]

-" Anh đoán ra cái gì ?

" [ Tôi ]

-" À không có gì đâu" [ Hải Phong nói cùng vẻ mặt trốn tránh ]

-" Đến rồi, ta sẽ bắt đầu từ hàng xóm của nạn nhân Trần Ngọc Hưng trước" [ Tôi nói ]

Chúng tôi đến trước một ngôi nhà mang phong cách hiện đại, bên ngoài có tông màu đen và trắng cùng cửa chính làm bằng gỗ đen.

Vừa bấm chuông thì có một người phụ nữ bước ra

-" Mọi người tìm ai?

" [ Người phụ nữ nói ]

-" Xin chào chúng tôi là cảnh sát, tới đây để điều tra manh mối về một vụ án gần đây.Mong cô hợp tác làm việc với chúng tôi" [Tôi giơ thẻ cảnh sát ra nói]

* " Điều tra?

Là cái chết của ông Hưng à?" [người phụ nữ nói]

* " Đúng ,là cái chết của ông ấy"[ tôi nói]

* " Vậy mời 2 người vào " [ người phụ nữ nói ]

-" Chúng tôi xin phép" [ tôi nói ]

Bước vào căn nhà, mùi gỗ của đồ gỗ đắt tiền xộc thẳng lên mũi.

Không quá nồng mà chỉ thoang thoảng,mùi hương ấy hoà quyện cùng hương trầm tạo ra một cảm giác dễ chịu.Căn nhà mang phong cách hiện đại,sang trọng nhưng cách bày trí có đôi chút kì lạ...

Chúng tôi ngồi ở bàn phòng khách,còn người phụ nữa khi thì đi pha trà.Căn nhà này cách không quá xa nhà nạn nhân...Bao quát phòng khách thì có bộ bàn uống nước,kệ sách cao cùng chiếc TV,kệ tủ có vài món mô hình sưu tầm..

Nhìn có vẻ khá ấm cúng,nhưng tôi cảm nhận được sự trầm lặng kì lạ ẩn sâu trong căn nhà này.

" Trà của hai người đây, tôi pha vội không biết có hợp khẩu vị hai người không?

" [ người phụ nữ bưng hai tách trà ra ]

" Chị không uống sao?" [ Hải Phong hỏi ]

" Đây là trà chồng tôi thường dùng để tiếp khách, tôi không uống được loại này nên chỉ có dịp nào đặc biệt hay có khách mới mang ra thôi " [ người phụ nữ từ tốn trả lời ]

" Vậy à.." [ Hải Phong lẩm bẩm trong miệng gì đó ]

" Chúng ta bắt đầu nhé " [ tôi nói ]

" Được" [ người phụ nữ ]

" Chị biết công việc của ông Hưng là gì không?

'' [ Tôi hỏi ]

" Nhà đầu tư thì phải?

" [ Cô nói ]

" Chị thấy ông Hưng là người như thế nào?" [ tôi nói ]

" Một người khó ưa đấy, ông ta rất ghét trẻ con đặc biệt là mấy đứa nhóc nhà tôi.

Chúng khá nghịch ngợm nên làm ông ta rất khó chịu nhưng mà ông ta cứ sáng sớm lại đứng trước cửa chửi mắng la lối om sòm, nhức óc chết đi được " [ Cô từ tốn nói ]

" Ông ấy có thù hằn gì với ai không?

" [ Tôi hỏi ]

" Tôi không rõ,nhưng mà khi chuyển đến đây tôi cũng được một số người hàng xóm kể ông ta đuổi vợ ra khỏi nhà,thậm chí còn bạo hành vợ và con của ổng nữa.Đúng là một tên cặn bã" [ Người phụ nữ trả lời ]

" Vậy cô có biết được gì nữa không " [ tôi hỏi ]

" À hình như là........Ông ta có nhân tình bên ngoài nên mới bỏ vợ thì phải..[ Cô ấy vừa nói vừa lẩm bẩm]

" Cô biết người đó là ai không?

Cái cô nhân tình của ông ta ấy" [ Tôi hỏi ]

" Là con cave ở quán karaoke gái gọi Hằng Cốt chứ đâu xa, tôi thì không nhớ tên chỉ biết mặt thôi " [ Cô ấy nói với giọng mỉa mai ]

" Quán Hằng Cốt?, ở xa chỗ này không?

" [ Tôi bất ngờ hỏi ]

" Cũng khá xa, nó ở phố trên cơ nên có lẽ cô không biết nhưng mà hình như công an từng đến đó điều tra mà phải không?

" [ Cô ấy hỏi ]

" Chúng tôi chưa từng nghe qua nó luôn đấy, sao mà điều tra được." [ Tôi nói ]

" Tôi nhớ có cái cậu thanh niên cao cao,mặc cái áo khoác xanh đen và có huy hiệu giống cô cậu đi vào đấy mà nhỉ ? [ Cô ấy trả lời cùng giọng nói khó hiểu]

"áo khoác xanh đen,dáng người cao cao....."

Trọng Thành à?

Chỉ có cậu ta mới hay mặc áo khoác xanh đen thôi.

Thế Hữu thì chắc chắn không vì cậu ta mới vào làm nên chưa được phát huy hiệu.Hải Phong với đội trưởng thì lại càng không 2 người này dù nắng hay mưa vẫn đều trung thành với đồng phục cảnh sát mà.Và khi điều tra, Hải Phong chỉ mặc một chiếc polo như hôm nay, chứ ít khi mặc áo khoác trừ mùa đông là sẽ mặc thêm chiếc áo khoác đen ngòm

" Người này hả?

" [ Hải Phong lúc nãy chẳng nói lên một lời đột nhiên đưa điện thoại ra ]

" Đúng rồi,là anh ta đó " [ Cô ấy nói ]

Màn hình điện thoại là ảnh của Trọng Thành nhưng mà là một góc quay kì lạ, anh ta đang cầm ly cà phê bước tới, có lẽ là tên Hải Phong này chụp lén anh ta rồi.

Anh ta à à gì đó trong miệng rồi im luôn.

" Vậy giờ tiếp tục chuyện chính thôi nhỉ, Hải Phong đây là phần của anh " [ Tôi vỗ vai anh ta nói ]

" Hả gì...

Tôi á?" [ Anh ta ngơ ngác nói ]

" Nên nhớ chúng ta đến đây để đều tra cả hai vụ án mạng, nghe chưa ?

" [ tôi bóp nhẹ vai anh ta nói nhỏ ]

" Hiểu rồi, hiểu rồi " [ Anh ta thở dài nói ]

" Chị có quen người này không?

" [ Hải Phong đưa ảnh của nạn nhân vụ chết đuổi ra ]

" Hả, đây là nhân tình của ông Hưng mà, con mụ béo này tôi nhìn phát ra ngay.

Xấu ma chê quỷ hờn mà vẫn có đống đàn ông sấn vào nó được chứ." [ Người phụ nữ trả lời với chất giọng bất ngờ đan xen sự khinh bỉ ]

Cái gì? bất ngờ thật.

Thế mà 2 nạn nhân lại có mối quan hệ bất hợp với nhau.

Đúng là thật tấc trách khi không điều tra điều này sớm hơn.

Mà công nhận đúng như Hồng Nghi nói " mấy con tiểu tam làm gì tồn tại chữ đẹp, đẹp người thì trần truồng nhân cách, mà đã tiểu tam thì làm gì có nhân cách đẹp còn người xấu chứ.

Tệ hại nhất là mấy con vừa xấu vừa bẩn.

Nhìn không thể ghen nổi.

Tớ mà đánh nó đúng có tội với tổ tiên!!".

Xấu thế này vẫn làm cave được chắc tổ nghề độ dữ lắm.

" Cô ta tên Nguyễn Thị Lý, nếu như cô nói thì ả ta làm cave.

Còn theo tôi điều tra thì cô ta là nhân viên phục vụ quán cà phê, sống ở phố Hồng Liên, hẻm Nhân Trung, số nhà 15.

Gia đình chỉ có một mình.

Từng liên quan đến một vụ mại dâm vào một năm trước mà tôi đã từng đọc qua, cô ta mới chết gần đây ở sông Cun Sắc.Cô có biết gì về người này nữa không?" [ Hải Phong chậm rãi hỏi ]

" Có lẽ tôi chỉ biết về ông Hưng thôi còn ả Lý thì tôi không rõ thông tin, mọi người có thể lên phố trên hỏi thử xem " [ Cô ấy trả lời dù nét mặt vẫn còn hơi hoảng vì lượng thông tin vừa vụt qua bên tai ]

" Vậy cô có biết Cao Thế Khôi không?

" [ Hải Phong đưa ảnh cùng câu hỏi ]

" Là thanh niên tên Khôi làm việc ở công trường đó sao,cậu bé đó thân thiện lắm.Còn hay chơi với mấy nhóc nhà tôi nữa " [ Cô ấy nói ]

" Vậy được, thành thật cảm ơn cô đã hợp tác" [ Hải Phong vừa nói vừa bắt tay với người phụ nữ ]

" Cho chúng tôi biết tên và danh thiếp để chúng tôi có thể liên lạc khi cần nhé" [ Tôi vừa hoạt động lại vừa nói ]

" Đặng Mỹ Hương, và đây là danh thiếp" [ Cô ấy cười tươi nói ]

" Có lẽ giờ chúng tôi phải tiếp tục đi điều tra xung quanh, thứ lỗi khi chúng tôi phải rời đi bây giờ,một lần nữa cảm ơn chị đã hợp tác, nếu chị biết thêm gì nữa hãy gọi điện cho sở cảnh sát theo số điện thoại này nhé" [ Tôi nói ]

Tôi viết số điện thoại ra giấy đưa cho chị Hương

" Được, tạm biệt nhé " [ chị Hương nói ]

" Tạm biệt chị " [ Tôi nói ]

Chúng tôi bước ra khỏi cửa, nét mặt của Hải Phong như dãn ra một chút không có vẻ u ám như lúc nãy.

Trên đường,

" Này, anh lúc nào cũng để câu chuyện rơi vào ngõ cụt thế à?

Kém tinh tế quá đó.

" [ Tôi hỏi ]

" Không đâu, tôi cảm giác hai nạn nhân là những tên cặn bã thật sự đấy.

Và tôi thì không muốn nói chuyện nhiều đến điều đấy.

Còn một điều nữa, người tên Cao Thế Khôi đó rất được lòng mọi người và có một ấn tượng chung là thân thiện và hoà đồng" [ anh ta từ tốn giải thích ]

" Liệu anh ta có đang tạo ra một lớp vỏ bọc để che giấu hành tung thật sự của mình không?

" [ Tôi ngờ vực hỏi ]

" Cũng có thể " [ Anh ta nói ]

" À, vậy anh nghĩ gì về tổng thể 2 vụ án?

" [ Tôi tiếp tục hỏi ]

" Là buổi hành quyết của những kẻ xấu.

" [ Anh ta trả lời ]

" Còn tôi nghĩ 2 vụ án này giống như một bức tranh chưa hoàn thiện vậy.

Ông Hưng tượng trưng cho lửa theo nghĩa tiêu cực là một tên cuồng nộ, kiểu bạo hành và đánh đập ấy, còn ả Lý thì là nước theo nghĩa tiêu cực là nhấn chìm, liệu ả ta có đưa ai vào bước đường cùng không? nhấn chìm họ xuống đáy vực sâu thẳm........." [ Nói đến đây tôi chợt phát hiện ra điều gì đó ]

" Người vợ!" [ Tôi và Hải Phong đồng thanh nói ]

'' Đúng rồi, liệu người vợ có bị ả ta khích đểu cùng sự hành hạ của người chồng khiến cô ấy đến cực hạn rồi ra tay không?

" [ Tôi đoán mò ]

" Cô có vẻ bắt đầu tin vào mấy cái giả thuyết này rồi à?

May người nghe là tôi đấy nếu là tên Thành thì sẽ không đứng im nghe cô trình bày về giả thuyết đâu, có lẽ giờ sẽ bắt cô đi chứng minh giả thuyết đó đấy." [ Hải Phong trở về với trạng thái châm chọc thường ngày]

" Nó cũng có lí mà " [ Tôi nói ]

" Vậy cô nương của tôi đi tìm bằng chứng với tôi nhá.

Đừng đoán mò nữa '' [ Anh ta vừa nói vừa cốc đầu tôi một cái cùng một nụ cười quái đản]

" Xí, đừng có tưởng cao hơn tôi rồi muốn làm gì thì làm nhá " [ Tôi ôm đầu lấy chân đá anh ta một cái ]

" Nào , đau tôi " [ Anh ta nói ]

" Anh cốc đầu tôi thì không đau chắc?

" [ Tôi nói lại ]

" Thôi, tôi xin lỗi .

Tha lỗi cho tôi được không?" [ Anh ta cười nói ]

Tôi không trả lời.

Đang chuẩn bị đi điều tra thêm thì bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.....Là Thế Hữu mà cậu ta làm gì ở đây? mà khoan đã hình như đang theo dõi ai đó thì phải.

" Bóng dáng đó là Thế Khôi mà " Tôi khều vai Hải Phong nói

" Kia là Thế Hữu mà phải không?

"

" Ể đúng rồi, đi ra chỗ đấy đi " [ Hải Phong nhìn qua rồi nói ]

Chúng tôi đi đến chỗ Thế Hữu, cậu ta có vẻ vẫn đang tập trung chuyên môn mà không để ý đến sự xuất hiện của chúng tôi.

Hải Phong đến vỗ vai Thế Hữu, cậu ta quay lại

" Ui dời, chị My anh Phong nè hai người làm gì ở đây vậy..? [ Thế Hữu mặt cắt không còn một giọt máu ]

" Câu đấy anh phải hỏi chú mới đúng " [ Hải Phong tỏ vẻ đàn anh ]

" Em đi....... dạo chút mà " [ Thế Hữu ấp úng nói ]

" Hiện tại đây là giờ làm việc, đi dạo? cậu trốn việc à." [ Tôi hỏi ]

" Ủa vậy, anh chị làm gì ở đây?

" [ Thế Hữu vặn ngược lại tôi ]

" Chúng tôi đi điều tra " [ Hải Phong nói ]

" Thì em cũng đi điều tra mà..........ấy chết nhầm..không phải..không phải " [ Thế Hữu nói ngắt quãng ]

" Điều tra gì, theo dõi Thế Khôi à?

Đội trưởng lệnh cậu đi điều tra ?" [ Tôi hỏi ]

" Đâu có đâu, em....em...emm " [ Thế Hữu ]

" Thành thật đi" [ Hải Phong dùng ánh mắt đe doạ]

" Đội trưởng bảo em đi điều tra á " [ Thế Hữu bị doạ đến nỗi hét lên ]

" Im lặng " [ Tôi nói ]

Nhìn về phía Thế Khôi, cậu ta dừng bước, quay ra sau.

Chúng tôi vội núp sau bức tường cùng mấy cái hộp bìa cát tông.Cậu ta có vẻ không phát hiện ra cái gì nên bỏ đi.

" Cái tên này, một chút nữa thì bị phát hiện rồi." [ Tôi nói ]

" Cũng do anh Phong chứ,ảnh dọa em." [ Thế Hữu giải thích ]

" Tại cậu không chịu nói ấy chứ " [ Hải Phong cười ha hả]

" Cậu không biết sao, tên Phong này chỉ được cái làm màu chứ làm gì đánh được ai.Mà cũng không sao,cậu mới vào làm dần rồi sẽ hiểu" [ Tôi vỗ vai cậu ta nói]

" Này!

" [ Hải Phong ]

" Tôi nói không đúng à?" [ Tôi hỏi ]

" Chả đúng tí nàooo " [ Hải Phong ]

Nhân lúc chúng tôi không để ý Thế Hữu định chuồn đi, thì bị Hải Phong bắt lại

" Đi đâu?

" [ Hải Phong ]

" Em....emm " [ Thế Hữu ]

" Này lúc nãy cậu nói đội trưởng bảo cậu đi theo dõi Thế Khôi à?

Cậu làm gì có trách nhiệm trong vụ án này?

" [ Tôi hỏi ]

" Em không biết đó đội trưởng bảo em đi điều tra mà, với cả em thấy anh chị làm vui quá nên cũng muốn tham gia cùng." [ Thế Hữu 👉👈 ]

" Vậy sao cậu định giấu bọn tôi " [ Hải Phong hỏi ]

" Tại đội trưởng ấy, ông ấy bảo không được nói cho ai biết" [ Thế Hữu giải thích]

Chúng tôi phì cười với câu trả lời ngây thơ của cậu.

" Vậy thôi đứng lên, chúng ta đi theo dõi cùng nhau nhé.

Tôi muốn cậu trợ giúp chúng tôi trong kỳ án lần này" [ Hải Phong ]

" Được ạ?

" [ Thế Hữu nghi ngờ ]

" Chẳng phải cậu mới vào làm sao?, nên có cơ hội để tăng thêm kinh nghiệm chứ.

Đúng không?

" [ Tôi nói ]

Hải Phong gật đầu nhẹ

" Được ạ, em sẽ giúp sức hết mình " [ Thế Hữu ra vẻ quyết tâm ]

Vậy là dụ được cừu vào hang sói rồi.

Cậu ta sẽ rất có ích trong kỳ án lần này nhỉ?.

"Vậy tốt,đi theo dõi thôi " [ Hải Phong ]

Cả ba chúng tôi đi ra khỏi hẻm chợt...

" Ể, hình như chúng ta mất giấu rồi thì phải ?" [ Tôi nói ]

" Ừ,ừ đúng rồi " [ Hải Phong xịt keo tại chỗ ]

" Tại anh chị đấy, mất giấu đối tượng rồi " [ Thế Hữu thở dài ]

" Này, cứ tìm tiếp thử xem.Thời gian không quá dài tôi nghĩ cậu ta không đi xa được đâu.

" [ Tôi lấy lại niềm tin nói ]

Đi thêm một đoạn nữa,cũng khá xa.

May mà trời không phụ lòng người, cậu ta ở ngay kia rồi.

Chúng tôi đi theo khoảng một đoạn nữa thì thấy cậu ta cứ quay ra sau.

Làm hết hồn!

Cứ như thế chắc mệt chết mất.

Tiếp tục thì thấy cậu ta tấp vào một quán ăn lề đường, chúng tôi vội đi vào theo.

Đây là quán cơm bình dân, nhìn khá sạch sẽ.Dù chưa vào quán nhưng mùi thơm ngào ngạt của cơm nóng cùng vài miếng đậu phụ sốt cà chua núng nính nhìn yêu mắt thật đấy!

" Này tôi nghĩ chúng ta vào ăn đi, tự nhiên bụng lại kêu rồi.

Vừa ăn lấy sức vừa theo dõi đối tượng luôn " [ Hải Phong nói nhỏ chỉ vừa đủ để cả 3 nghe ]

" Ok, nhưng đợi cậu ta vào quán đã không thì sẽ bị phát hiện đó " [ Tôi nói ]

" Chốt " [ Thế Hữu ]

Thế Khôi bước vào quán, cậu ta gọi một xuất cơm bình dân nhưng mà có vẻ đây là quán quen nên cậu ta có vẻ khá thân thiết với cô chủ quán.

Cậu ta chọn ngồi ở chỗ gần cuối dãy bàn bên trái nếu đi từ ngoài vào còn chúng tôi chọn bàn thứ 2 bên phải.

" Anh chị ăn gì ạ?

" [ một cậu bồi bàn đến nói ]

" Ở đây có menu không ?

" [ Hải Phong nói ]

" Đây ạ, quán em có cơm tấm,cơm niêu cá bống,cơm gà xé sợi và cơm chiên ạ " [ cậu bồi bàn ]

" Cho tôi một xuất cơm chiên nhé " [ Hải Phong nói ]

" Tôi một xuất cơm tấm " [ Thế Hữu ]

" Còn tôi..... thì cơm gà đi ha " [ Tôi ]

" Vậy của anh chị là 1 cơm chiên.,1 cơm tấm và 1 cơm gà xé sợi.

Mọi người ngồi đợi chút đồ ăn sẽ lên ngay ạ " [ Cậu bồi bàn nói cúi đầu rồi rời đi ]

Nhìn sang Thế Khôi, cậu ta đang nói với cậu bồi bàn khi nãy, âu có vẻ khá thân thiết.Nhớ lại về người cha của cậu ta đã gây ra tội ác tày trời như nào cho tuổi thơ của Quốc Lâm rồi nhìn lại dáng vẻ thân thiện và tốt bụng này của Thế Khôi, tôi tự hỏi cậu có thật sự mang giọt máu ác quỷ như người cha Thế Hùng không?

Liệu gene của những kẻ tốt phạm có thật sự tồn tại?

Tại sao đội trưởng Lâm lại phải giấu chúng tôi cử Thế Hữu đi điều tra một cách bí mật như này chứ dù rõ ràng anh không giao cho cậu ta đảm nhiệm kỳ án này?

Anh ta thực sự muốn bóp chết Thế Khôi à?
 
Back
Top Bottom