Khác Biến Dùm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
390604484-256-k811047.jpg

Biến Dùm
Tác giả: bellyahie
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cuộc Sống Khó Nhằn Ở Điện Biên
  • biên giới thu đông
  • Xuyên không tôi biến thành lão nô bộc không hay
  • Những Trái Tim Vô Biên
  • [Ongoing] Biên Cương Vạn Dặm - HAN.
  • Điện Bien Phủ Năm 1945
  • Biến Dùm
    biến


    Có ai xem thì Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến Biến biến biến

    Dùm cái
     
    Biến Dùm
    1.


    Nhật Bản, năm 1995

    Thành phố nhuốm màu khói thuốc lá, ánh đèn neon phản chiếu trên những con hẻm chật hẹp, nơi các băng nhóm và những kẻ lang thang kiểm soát bóng tối.

    ---

    Shunichi là một học sinh cấp ba điển hình: nhút nhát, sợ hãi mọi thứ, đặc biệt là bị chú ý.

    Cậu ta luôn đi học với đầu cúi thấp, tay nắm chặt cặp sách, như thể chỉ cần ai đó liếc nhìn, cậu sẽ ngay lập tức co rúm lại.

    Nhưng sâu bên trong Shunichi, có một thứ gì đó đang ngủ yên.

    Một con quỷ.

    Một thứ tăm tối, nguy hiểm và đang chờ được đánh thức.

    Điều đáng sợ là cậu ta không biết nó tồn tại.

    ---

    Đêm hôm đó, trên con đường vắng sau trường học, Shunichi bị chặn lại.

    Hirata, kẻ cầm đầu một nhóm du côn khét tiếng trong khu vực, đứng chắn trước mặt cậu.

    Gã cao lớn, ánh mắt sắc lạnh, nụ cười khinh bỉ trên môi khi nhìn xuống Shunichi.

    "Này nhóc, đi đâu mà vội thế?"

    - Giọng Hirata vang lên, tràn đầy sự chế nhạo.

    Phía sau hắn, ba tên đàn em cười khẩy, ánh mắt tràn đầy sự thích thú khi nhìn thấy một con mồi yếu đuối.

    Shunichi siết chặt cặp sách, đầu vẫn cúi gằm.

    Tay cậu run rẩy.

    Cậu sợ hãi.

    ---

    Cút
     
    Biến Dùm
    2.


    ---

    Shunichi cảm thấy tim mình đập mạnh, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

    Bốn tên đứng chắn đường cậu, ánh mắt chế giễu như thể cậu chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền để bọn chúng tiêu khiển.

    Cậu nuốt khan, cố gắng không gây sự chú ý, không muốn bị cuốn vào chuyện này.

    Cậu lùi lại một bước.

    Nhưng Hirata không để yên.

    Hắn cũng tiến lên một bước, chặn đường cậu, nụ cười trên môi càng sâu hơn.

    "Muốn chạy sao?"

    - Hắn nghiêng đầu, giọng điệu tràn đầy sự thích thú.

    Bọn đàn em phía sau hắn bật cười.

    Một tên lên tiếng: "Hắn sợ quá rồi kìa, nhìn đi!

    Run lẩy bẩy luôn!"

    "Mày sợ gì vậy?

    Ai làm gì mày đâu, đúng không?"

    - Hirata giả vờ vô tội, nhưng ánh mắt hắn lại nói lên điều ngược lại.

    Shunichi muốn hét lên.

    Muốn bỏ chạy.

    Nhưng cậu không thể.

    Cậu biết nếu quay lưng lại, chúng sẽ đuổi theo, bắt cậu lại và mọi chuyện sẽ còn tệ hơn.

    Cậu nắm chặt quai cặp, ngón tay siết đến trắng bệch.

    ---

    Hirata tiến thêm một bước.

    Giờ đây, khoảng cách giữa hắn và Shunichi chỉ còn một gang tay.

    Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cậu, giọng thì thầm nhưng đầy đe dọa:

    "Tao không thích những thằng yếu đuối như mày.

    Nhưng mày biết không?"

    Hắn cười khẽ.

    "Chúng tao lại rất thích nhìn thấy một thằng nhóc sợ hãi đến mức phát khóc."

    ---

    Shunichi cắn chặt răng.

    Cậu không muốn khóc.

    Không muốn cho chúng thấy cậu yếu đuối.

    Nhưng cơ thể cậu đang phản bội cậu.

    Bàn tay run rẩy.

    Nhịp thở gấp gáp.

    Tất cả đều nói lên cậu không khác gì một con chuột nhỏ bị dồn vào góc.

    Bọn chúng đã ngửi thấy mùi máu.

    Và Hirata, kẻ đứng đầu, muốn đẩy cậu đến giới hạn.
     
    Biến Dùm
    3.


    ---

    Hirata chưa kịp hành động, thì một trong ba tên đàn em bất ngờ lao tới.

    "Mày còn không trả lời à?" – Hắn cười nhếch mép, giơ tay túm lấy cổ áo Shunichi, kéo mạnh về phía mình.

    Cậu giật thót, cả cơ thể bị kéo về phía trước mất kiểm soát.

    Mùi thuốc lá và mồ hôi từ hắn khiến Shunichi muốn nôn mửa.

    "Tao đang hỏi mà!" – Hắn siết mạnh cổ áo, ép cậu phải ngẩng đầu lên.

    Gương mặt hắn kề sát đến mức Shunichi có thể nhìn thấy rõ từng vết sẹo nhỏ trên da hắn.

    Shunichi muốn giật lùi, muốn thoát ra, nhưng không thể.

    ---

    Bọn chúng bật cười.

    "Sao thế?

    Nhìn mày run kìa!"

    Một tên khác đứng phía sau ném điếu thuốc xuống đất, lạnh lùng giẫm lên.

    "Thằng nhóc này yếu quá nhỉ?

    Tao cứ tưởng nó sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn chút chứ."

    "Đừng làm nó sợ quá," Hirata cười, giọng điệu cố ý khiêu khích.

    "Lỡ nó khóc thì sao?"

    Câu nói đó như một mệnh lệnh ngầm.

    Tên đang túm cổ áo Shunichi bất ngờ giáng một cú đấm vào bụng cậu.

    Bịch!

    Mắt Shunichi trợn trừng.

    Cơ thể cậu khụy xuống ngay lập tức, hơi thở bị chặn lại, đầu óc quay cuồng.

    Cơn đau lan khắp bụng, như thể ruột gan bị vắt kiệt.

    Shunichi há miệng, hớp từng ngụm không khí, nhưng không thể nói nên lời.

    ---

    Cậu đã trải qua chuyện này trước đây.

    Những lần bị bắt nạt.

    Những lần bị chặn đường.

    Những lần bị đánh, bị chế giễu, bị xem như một con chuột nhỏ không giá trị.

    Cậu đã sợ hãi suốt bao nhiêu năm.

    Cậu luôn cúi đầu, chịu đựng, im lặng.

    Nhưng…

    Có gì đó khác biệt lần này.

    Có thứ gì đó đang thay đổi trong cậu.

    ---

    Tên đàn em chuẩn bị giơ tay lên lần nữa, nhưng lần này—

    Shunichi ngẩng đầu lên.

    Và ánh mắt cậu…

    đã thay đổi.

    Không còn là sự sợ hãi tuyệt đối như lúc nãy.

    Không còn là một con mồi bị dồn vào góc.

    Mà là… một thứ gì đó khác.

    Một thứ nguy hiểm hơn.

    Một thứ mà ngay cả Shunichi cũng không nhận ra.

    ---

    Đừng có ai xem nha trời viết làm kỷ niệm 🌹🌹🌹
     
    Biến Dùm
    4.


    ---

    Cái nhìn trong mắt Shunichi đã thay đổi.

    Một thứ gì đó nguy hiểm, tăm tối vừa mới thức dậy—nhưng ngay lập tức bị dập tắt.

    Vì Hirata đã bước đến.

    Hắn chậm rãi tiến lại gần, từng bước chân đủ để thu hút sự chú ý của cả nhóm.

    Tên đàn em đang túm cổ áo Shunichi khựng lại, cảm nhận được bầu không khí có chút khác thường.

    Hirata đứng trước mặt Shunichi, cúi đầu xuống, quan sát cậu thật kỹ.

    Ánh mắt hắn đầy thích thú, như một kẻ thợ săn đang đánh giá con mồi trước khi tung đòn quyết định.

    "Mày vừa nghĩ gì thế, nhóc?"

    Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình.

    ---

    Shunichi chớp mắt.

    Cậu cảm thấy lồng ngực mình siết lại, hơi thở dồn dập.

    Vừa nãy… cậu đã nghĩ gì vậy?

    Cảm giác đó là gì?

    Tại sao, dù chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua, cậu lại không thấy sợ nữa?

    Nhưng cậu không thể để lộ điều đó.

    Ngay lúc này, ngay trước mặt Hirata.

    ---

    Cậu cúi đầu xuống ngay lập tức.

    Đôi vai thu nhỏ lại, bàn tay siết chặt cặp sách, toàn thân như muốn co rút.

    Cậu trở lại dáng vẻ nhút nhát thường ngày—như thể khoảnh khắc kỳ lạ kia chưa từng xảy ra.

    Hirata nhìn cậu, im lặng.

    Rồi hắn cười khẽ.

    Một nụ cười đầy ẩn ý.

    Hắn đã thấy.

    Hắn đã nhận ra.

    Có gì đó bên trong Shunichi không bình thường.

    Nhưng cậu vẫn chưa nhận thức được điều đó.

    Chưa đủ.

    ---
     
    Biến Dùm
    5.


    ---

    Shunichi vẫn cúi đầu.

    Im lặng.

    Cố gắng làm cho bản thân trông nhỏ bé nhất có thể.

    Hirata nhìn cậu một lúc lâu.

    Hắn không nói gì nữa.

    Không vạch trần cậu.

    Không ép buộc cậu phải thừa nhận điều gì cả.

    Chỉ đơn giản là… cười.

    Một nụ cười đầy ẩn ý.

    Rồi hắn quay lưng lại, nhún vai một cách lười biếng.

    "Bỏ đi.

    Chọc nó thế đủ rồi."

    Bọn đàn em lập tức tản ra.

    Không ai dám trái lời Hirata.

    Hắn là kẻ cầm đầu, là con sói trong bầy.

    ---

    Shunichi không dám tin mọi chuyện lại kết thúc dễ dàng như vậy.

    Không ai đánh cậu nữa.

    Không ai ép cậu nói gì nữa.

    Cậu thoát rồi sao?

    Nhưng tại sao… cảm giác này lại lạ quá?

    Cậu nên thấy nhẹ nhõm.

    Nhưng lưng cậu vẫn đang đổ mồ hôi lạnh.

    Tim cậu vẫn đập rất nhanh.

    Và…

    Cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của Hirata.

    Dù hắn đã quay lưng đi, dù hắn không nhìn thẳng vào cậu nữa—

    Nhưng cậu biết.

    Hắn đã thấy điều gì đó.

    Hắn bắt đầu quan tâm đến cậu.

    Và điều đó còn đáng sợ hơn cả trận bắt nạt ban nãy.

    ---
     
    Biến Dùm
    6.


    ---

    Hai ngày sau.

    Mọi thứ cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Shunichi vẫn cúi đầu bước đi trong sân trường.

    Vẫn là một học sinh lặng lẽ, vô hình.

    Vẫn không ai chú ý đến cậu…

    Nhưng cậu cảm thấy có gì đó không đúng.

    ---

    Giờ ra chơi.

    Cả lớp bắt đầu xì xào.

    Có gì đó đang lan truyền.

    Một tin đồn.

    ---

    "Này, mày nghe chưa?

    Thằng Masuda biến mất rồi!"

    "Cái gì?

    Masuda nào?"

    "Thằng đàn em hay đi theo Hirata ấy!

    Đứa hay bắt nạt người khác ấy!"

    "Hả?

    Đùa à?"

    "Thật đó!

    Hôm qua nó không về nhà, sáng nay cũng không thấy đâu!"

    ---

    Shunichi khựng lại.

    Masuda.

    Tên đàn em đã túm cổ áo cậu hai ngày trước.

    Tên đã đấm cậu một cú đau điếng ngay trước mặt Hirata.

    Hắn… biến mất rồi sao?

    ---

    Tim cậu đập mạnh.

    Cậu không biết mình đang cảm thấy gì.

    Là… lo lắng?

    Hay là… một cảm giác gì đó kỳ lạ hơn?

    Không.

    Không thể nào.

    Cậu không có liên quan gì đến chuyện này.

    Không phải lỗi của cậu.

    Không phải do cậu.

    Nhưng tại sao… cậu lại cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình?

    ---

    Hirata không có trong lớp suốt buổi sáng.

    Cậu không thấy hắn đâu cả.

    Không ai biết hắn đi đâu.

    Nhưng Shunichi cảm nhận được.

    Hắn đang ở gần đây.

    Hắn đang quan sát cậu.

    Và cậu không thể trốn thoát.

    ---
     
    Biến Dùm
    7.


    ---

    Shunichi không thể ngồi yên.

    Cậu biết mình không nên quan tâm.

    Không nên tự rước rắc rối vào người.

    Nhưng trong đầu cậu không ngừng lặp lại câu hỏi đó.

    Masuda đã đi đâu?

    Và tại sao cậu lại có cảm giác…

    đây không phải là một vụ mất tích bình thường?

    ---

    Buổi chiều, sau giờ học.

    Shunichi không về nhà ngay.

    Cậu đi đến nơi mà Masuda thường xuyên lui tới.

    Một con hẻm nhỏ, vắng vẻ sau khu thương mại cũ.

    Nơi đó bọn đàn em của Hirata hay tụ tập.

    Cậu ngần ngại đứng trước con hẻm, nhìn vào bóng tối bên trong.

    Không có ai cả.

    Không có tiếng ồn.

    Không có dấu vết của Masuda.

    Nhưng… cậu cảm nhận được một thứ gì đó rất lạ.

    Không khí nặng nề.

    Như thể nơi này vừa xảy ra điều gì đó kinh khủng.

    ---

    Shunichi bước vào.

    Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng.

    Cậu không biết mình đang mong chờ điều gì.

    Không biết mình có thực sự muốn tìm thấy dấu vết của Masuda hay không.

    Nhưng rồi…

    Cậu thấy nó.

    ---

    Trên mặt đất, ngay bên cạnh bức tường cũ, có một vệt đen sẫm.

    Như thể ai đó đã cố lau chùi nó đi, nhưng không hoàn toàn sạch.

    Shunichi khụy xuống, nhìn chằm chằm vào vết đó.

    Là… máu sao?

    Tại sao lại có máu ở đây?

    Và tại sao, dù biết mình nên sợ, nhưng cậu lại cảm thấy… kỳ lạ như thế này?

    ---

    Đột nhiên.

    Một giọng nói vang lên ngay phía sau cậu.

    "Mày đang tìm gì vậy, Shunichi?"

    Là Hirata.

    Hắn đứng đó, dựa lưng vào tường, cười nhẹ.

    Đôi mắt hắn sáng lên trong bóng tối.

    "Có gì thú vị à?"

    ---
     
    Biến Dùm
    8.


    ---

    Shunichi lập tức đứng dậy.

    Cậu không nên ở đây.

    Cậu không nên dính dáng gì đến chuyện này.

    Hirata đứng đó, chắn ngay lối ra.

    Hắn nhìn cậu chằm chằm, nụ cười vẫn ở trên môi, nhưng ánh mắt lại tối sầm xuống.

    Shunichi nuốt khan.

    "Tôi… tôi chỉ vô tình đi ngang qua thôi."

    "Oh?"

    Hirata nghiêng đầu, vẻ thích thú.

    "Chỉ vô tình thôi à?"

    Hắn bước lên một bước.

    Shunichi lùi lại theo phản xạ.

    "Thế tại sao mày lại nhìn chằm chằm vào thứ đó?"

    Hắn liếc xuống vết máu trên mặt đất.

    Cậu không biết phải trả lời thế nào.

    Cậu không thể giải thích được tại sao mình lại ở đây.

    Nhưng cậu biết một điều—

    Hirata không tin cậu.

    ---

    "Tao đã để mắt đến mày từ lâu rồi, Shunichi."

    Hirata nói chậm rãi, giọng hắn có gì đó rất nguy hiểm.

    "Mày không giống bọn còn lại."

    "Tao thấy mày rồi."

    "Hôm đó, khi Masuda và bọn nó chặn mày lại…"

    Hắn bước gần thêm một chút.

    Hơi thở lạnh lẽo của hắn gần như chạm vào cậu.

    "Mày đã cười."

    ---

    Cả người Shunichi cứng đờ.

    Hơi thở của cậu như ngừng lại trong lồng ngực.

    Cậu có cười không?

    Không thể nào.

    Cậu sợ hãi.

    Cậu bị bắt nạt.

    Cậu đã không phản kháng.

    Nhưng…

    Một hình ảnh lướt qua đầu cậu.

    Một khoảnh khắc rất mờ nhạt.

    Ngay trước khi Hirata xuất hiện…

    Cậu đã cảm thấy gì đó.

    Một thứ gì đó rất lạ.

    Hứng thú.

    ---

    Hirata chạm nhẹ vào cằm Shunichi, nâng cậu lên.

    Mắt cậu mở lớn.

    Cậu muốn vùng ra, nhưng cơ thể cậu không nghe lời.

    "Mày muốn biết Masuda đi đâu không?"

    Hirata thì thầm, gần đến mức cậu có thể cảm nhận hơi ấm từ hắn.

    "Nếu tao nói cho mày biết…"

    Hắn cười khẽ.

    "Mày có dám đối diện với sự thật không?"

    ---
     
    Biến Dùm
    9.


    ---

    “Tôi không biết anh đang nói gì cả!”

    Shunichi siết chặt tay thành nắm đấm.

    Hơi thở cậu gấp gáp.

    Cậu phải thoát ra.

    Cậu không thể để bản thân bị cuốn vào chuyện này.

    ---

    Cậu giơ tay đẩy mạnh Hirata ra.

    Nhưng hắn không hề nhúc nhích.

    Như thể cậu chỉ vừa chạm vào một bức tường thép.

    ---

    Hirata cười nhẹ.

    "Vẫn cố gắng chống cự sao?"

    "Nhìn mày đi, Shunichi."

    Hắn nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn vào hắn.

    "Cả người mày đang run rẩy."

    "Nhưng không phải vì sợ."

    "Mà vì…"

    Hắn cười khẽ, chậm rãi thì thầm bên tai cậu.

    "Mày đang hưng phấn, đúng không?"

    ---

    “Câm miệng!!”

    Shunichi đột nhiên bật người lên.

    Bằng tất cả sức lực, cậu đấm mạnh vào ngực Hirata.

    Dù không thể khiến hắn lùi lại, nhưng…

    Hắn có vẻ hơi bất ngờ.

    ---

    Đây là cơ hội duy nhất.

    Shunichi xoay người, chạy hết tốc lực ra khỏi con hẻm.

    Không quay đầu lại.

    Không quan tâm Hirata đang phản ứng thế nào.

    Cậu chỉ biết mình phải thoát.

    ---

    Chạy.

    Chạy thật nhanh.

    Trốn khỏi ánh mắt của hắn.

    Trốn khỏi cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lòng.

    Trốn khỏi chính bản thân mình.

    ---
     
    Biến Dùm
    10.


    ---

    Shunichi đóng sầm cửa phòng lại.

    Lưng cậu tựa vào cửa, cả người thở hổn hển.

    Trống ngực đập liên hồi.

    Cậu đã thoát.

    Nhưng…

    Tại sao cảm giác này vẫn không biến mất?

    ---

    Cậu run rẩy đưa tay lên chạm vào mặt mình.

    Lạnh.

    Nhưng có thứ gì đó trong cậu đang sôi sục.

    Những lời của Hirata…

    "Mày đang hưng phấn, đúng không?"

    Chúng lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

    ---

    "Không… không thể nào…"

    Shunichi lẩm bẩm.

    Cậu không phải loại người như thế.

    Cậu chỉ là một học sinh bình thường.

    Cậu sợ bạo lực.

    Cậu sợ những thứ đen tối.

    Nhưng…

    ---

    Ký ức hiện về.

    Hôm đó, khi Masuda và đám đàn em của hắn ép cậu vào góc tường.

    Nhục mạ cậu.

    Đánh cậu.

    Làm cậu cảm thấy mình thật yếu đuối và vô dụng.

    Nhưng ngay trước khi Hirata xuất hiện…

    Cậu đã cười.

    ---

    Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.

    Cậu đã cảm thấy điều gì đó rất kỳ lạ.

    Như thể…

    Cậu muốn có một lý do.

    Một lý do để phản kháng.

    Một lý do để… buông bỏ sự sợ hãi.

    ---

    Cậu nhanh chóng lắc đầu.

    Không.

    Cậu không phải quái vật.

    Cậu không giống Hirata.

    ---

    Nhưng…

    Nếu cậu không giống hắn…

    Tại sao cậu vẫn không thể quên được cảm giác khi hắn nhìn cậu?

    Tại sao…

    Cậu vẫn cảm thấy run rẩy?

    Nhưng không phải vì sợ…

    Mà vì…

    Chờ đợi.

    ---
     
    Biến Dùm
    11.


    ---

    "Không có chuyện gì cả.

    Không có gì xảy ra."

    Shunichi lẩm bẩm với chính mình.

    Cậu chỉ bị hoang tưởng.

    Cậu chỉ cần quay lại cuộc sống bình thường.

    Chỉ cần quên đi tất cả.

    ---

    Cậu ép mình tắm nước lạnh.

    Dọn dẹp lại bàn học.

    Mở sách vở ra, bắt bản thân tập trung vào bài tập.

    Nhưng…

    Những con chữ cứ nhảy múa trước mắt cậu.

    Cậu không thể tập trung được.

    ---

    Những ký ức lại hiện về.

    Bàn tay lạnh lẽo của Hirata.

    Nụ cười bí hiểm của hắn.

    Câu nói thì thầm bên tai:

    "Tao muốn xem khi nào thì mày mới chịu lộ bản chất thật của mình."

    ---

    Shunichi ném mạnh bút xuống bàn.

    Không!

    Cậu không muốn nghĩ về hắn nữa.

    Không muốn bị hắn thao túng.

    Không muốn tin vào những lời hắn nói.

    ---

    Sáng hôm sau.

    Shunichi đứng trước gương, chỉnh lại đồng phục.

    Cậu hít một hơi sâu.

    Hôm nay sẽ như mọi ngày.

    Cậu sẽ đi học.

    Sẽ tránh xa Hirata.

    Sẽ không để hắn ảnh hưởng đến mình.

    Cậu có thể làm được.

    ---

    Nhưng ngay khi cậu bước vào cổng trường…

    Một cảm giác kỳ lạ chợt trào lên.

    Như thể có ai đó đang nhìn cậu.

    ---
     
    Biến Dùm
    12.


    ---

    Shunichi bỗng dưng cảm thấy không khí xung quanh như trở nên đặc quánh.

    Cậu giật mình quay lại.

    Và…

    Hirata đang đứng ngay sau lưng mình.

    Ánh mắt hắn sắc bén, đôi môi mỉm cười như thể mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn.

    ---

    "Không phải vậy chứ, Shunichi."

    Hirata nhẹ nhàng hạ giọng.

    "Mày nghĩ là mày có thể trốn thoát mãi sao?"

    ---

    Shunichi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Cậu cảm thấy cơ thể mình bủn rủn, tim đập mạnh.

    Cảm giác ấy lại ùa về—cảm giác muốn phản kháng nhưng lại không thể.

    Cậu cố gắng giữ bình tĩnh.

    "Tôi không hiểu anh đang nói gì."

    ---

    Hirata chậm rãi ngồi xuống bàn, đối diện với cậu.

    "Cái này thì mày hiểu."

    Hắn đặt một tờ giấy lên bàn, trên đó là một tấm hình của Shunichi và đám người trong trường.

    "Mày sẽ sớm hiểu.

    Cậu bé nhút nhát."

    ---

    Shunichi cảm thấy nổi gai ốc khi nhìn thấy tấm ảnh đó.

    Tại sao Hirata lại có nó?

    Hắn đã theo dõi cậu từ bao lâu rồi?

    Cảm giác bị hủy hoại, bị đe dọa lại ùa về.

    ---

    "Anh muốn gì?"

    Shunichi hít một hơi dài, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

    ---

    "Không gì cả."

    Hirata cười nhẹ, ánh mắt hắn chứa đầy sự tự tin.

    "Chỉ là… xem mày phản ứng thế nào thôi."

    "Nhưng nhớ nhé, Shunichi.

    Mày không thể trốn mãi đâu."

    ---
     
    Biến Dùm
    13.


    Shunichi hít một hơi thật sâu.

    Cậu cố gắng giữ giọng thật mạnh mẽ, dù trong lòng còn run rẩy không yên.

    "Tôi không phải như anh nghĩ," Shunichi nhìn thẳng vào mắt Hirata, nói từng lời chắc nịch.

    "Tôi rất bình thường.

    Anh không thể bắt tôi làm gì cả.

    Đừng làm phiền tôi nữa."

    Cả lớp vẫn im lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn vào hai người.

    Hirata nhếch môi cười, một nụ cười mà Shunichi không thể đoán được là gì.

    "Thật sao?"

    Hắn ngồi xuống cạnh Shunichi, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.

    "Mày vẫn chưa hiểu điều đó rồi, đúng không?"

    Shunichi cảm thấy một làn sóng lạnh toát chạy dọc sống lưng.

    "Anh nghĩ mình có thể bắt tôi làm gì?"

    Cậu cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trái tim vẫn không ngừng loạn nhịp.

    Hirata mỉm cười một cách đầy ẩn ý.

    "Không phải bắt đâu, Shunichi.

    Tao chỉ muốn xem mày có đủ can đảm để đối diện với chính mình không."

    Hắn nhẹ nhàng vén một lọn tóc của Shunichi ra sau tai, rồi nhẹ nhàng áp gần vào tai cậu.

    "Tao biết mày đang sợ.

    Nhưng mày sẽ không thể chạy mãi đâu."

    Shunichi cảm nhận rõ ràng hơi thở của Hirata bên tai mình.

    Cảm giác lạnh lẽo, bao phủ cả cơ thể cậu.

    Cậu cảm thấy bị mắc kẹt, dù đã cố gắng nói lên sự quyết tâm.

    "Anh không thể ép tôi như thế này."

    Hirata lại cười, lần này cười lớn hơn.

    "Mày không hiểu đâu, Shunichi.

    Mày sẽ sớm nhận ra thôi."

    "Cho đến lúc đó, đừng hy vọng rằng tao sẽ buông mày dễ dàng."

    Shunichi cảm thấy mình bị lấn át, nhưng trong sâu thẳm, cậu cũng biết rằng mình không thể chạy trốn mãi.

    Cậu đã bước vào một trò chơi mà không thể chỉ một mình rút lui.

    Tiếp theo, bạn muốn hướng đi nào?
     
    Biến Dùm
    14.


    ---

    Shunichi cảm nhận được tay Hirata siết chặt lấy cánh tay mình.

    Cậu bị kéo đi mà không kịp phản kháng.

    Mọi người trong lớp đứng im, không ai dám can ngăn.

    ---

    "Anh làm gì vậy?"

    Shunichi gầm lên, nhưng chỉ nhận được một nụ cười lạnh lẽo từ Hirata.

    "Đi theo tao."

    ---

    Hirata kéo Shunichi qua hành lang, khiến cậu cảm thấy hoang mang và sợ hãi.

    "Anh muốn đưa tôi đi đâu?"

    Shunichi cố gắng vùng vẫy, nhưng tay Hirata như một chiếc kìm sắt, không thể thoát ra được.

    ---

    Cuối cùng, họ đến một căn phòng bí mật trong khuôn viên trường.

    Bên trong, một nhóm người đang tụ tập.

    Họ đều là những tên có vẻ nguy hiểm.

    Trong góc phòng, một tên đang quỳ gối, trông rất sợ hãi.

    ---

    "Đây là nơi tao hay tụ tập."

    Hirata thả Shunichi đứng cạnh mình, khẽ thì thầm vào tai cậu.

    "Hôm nay mày sẽ được chứng kiến sự thật."

    ---

    Shunichi nhìn thấy tên quỳ kia, mặt hắn đầy hoảng sợ.

    "Anh định làm gì?"

    Cậu giọng run rẩy.

    ---

    Hirata quay lại, nhìn Shunichi với ánh mắt đầy thách thức.

    "Đây là cách tao giải quyết vấn đề."

    Hắn rút ra con dao sắc lẹm, chĩa thẳng về phía tên kia.

    "Mày sẽ xem và học cách tồn tại trong thế giới này."

    ---

    Shunichi cảm thấy một cơn rùng rợn chạy qua cơ thể.

    Cậu bị lôi vào trò chơi này, không thể thoát được.

    ---

    "Anh không thể làm như vậy!"

    Shunichi la lên, nhưng không thể thay đổi được gì.

    Cậu đứng bất động, chỉ có thể nhìn Hirata ra tay với tên kia, máu bắt đầu nhỏ giọt.

    ---

    "Cảm nhận đi, Shunichi.

    Đây là thế giới thật mà mày đang sống."

    Hirata lạnh lùng, nhìn Shunichi, như thể đang chờ đợi một phản ứng từ cậu.

    ---
     
    Biến Dùm
    15.


    ---

    Shunichi đứng bất động, mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mắt.

    Tên nhóc kia ngã xuống đất, máu chảy ra từ vết thương.

    Lẽ ra, Shunichi phải cảm thấy kinh hoàng, cảm giác rùng rợn bao trùm.

    Nhưng thay vào đó, một cảm giác khác đang bắt đầu len lỏi trong cậu.

    ---

    Cậu nhìn thấy máu, nhìn thấy cơ thể tên nhóc kia co giật trước khi ngừng lại hoàn toàn.

    Thật kỳ lạ.

    Cảm giác này không giống như cậu nghĩ.

    Thay vì thấy sợ, cậu lại cảm thấy một cảm giác hưng phấn, một thứ gì đó tối tăm và khoái cảm lạ lùng dâng lên trong người.

    ---

    Hirata quay lại, đôi mắt của hắn đầy tự mãn khi nhìn thấy phản ứng của Shunichi.

    "Cảm giác thế nào?"

    Hắn nhếch môi, rồi tiến lại gần Shunichi.

    "Đây là bản chất của thế giới này, Shunichi.

    Mày thấy nó không khủng khiếp như mày tưởng, phải không?"

    ---

    Shunichi đứng im, cậu không trả lời ngay lập tức.

    Nhưng cảm giác người chết, máu, sự tàn bạo trước mắt lại khiến cậu cảm thấy như một luồng năng lượng mới đang thức tỉnh trong mình.

    ---

    Cậu chưa bao giờ cảm thấy như thế này trước đây.

    Có phải là do sự yếu đuối của bản thân?

    Có phải cậu thật sự bị mê hoặc bởi sự tàn bạo này?

    ---

    Hirata nhìn cậu, vẻ mặt không hề thay đổi.

    Hắn biết chắc rằng Shunichi đang bắt đầu thay đổi, bước vào thế giới đen tối này.

    "Mày không cần phải sợ hãi nữa, Shunichi.

    Tất cả những gì mày cần làm là chấp nhận.

    Chấp nhận con người thật của mình."

    ---

    Shunichi cảm thấy lòng mình dâng lên một cảm giác không thể tả, đầy xáo trộn và lạ lùng.

    Cậu không thể thoát khỏi sự thay đổi này, nhưng có vẻ như cậu cũng không muốn thoát.

    ---
     
    Biến Dùm
    16.


    ---

    Shunichi đứng im, đầu óc quay cuồng.

    Cảm giác dao động mạnh mẽ trong cậu, không biết phải làm gì với bản thân.

    Cậu cảm thấy như một con sóng vỗ vào bờ, lúc dâng cao, lúc chìm xuống, lúc thì sợ hãi, lúc thì không thể ngừng nghĩ về cảnh tượng vừa rồi.

    Hirata nhìn Shunichi, ánh mắt của hắn đầy thấu hiểu, như thể đã đọc được hết mọi suy nghĩ trong đầu cậu.

    "Mày không phải người yếu đuối như mày nghĩ đâu."

    ---

    Hirata tiến lại gần, giọng nói đầy nhẹ nhàng nhưng sắc bén.

    "Mày có thể che giấu mọi thứ bên trong, Shunichi, nhưng tao biết mày là loại người như thế nào.

    Tao thấy trong mày có cái bóng tối, có sự tàn nhẫn."

    ---

    Shunichi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, những lời nói của Hirata như một lời tiên đoán, vừa khích lệ, vừa đe dọa.

    "Mày là động vật duy nhất mà tao thấy xứng đáng cùng đi với tao.

    Mày có đủ tàn nhẫn để đứng cùng bên cạnh tao, đối đầu với cả thế giới này."

    ---

    Shunichi cảm thấy những lời đó như một sức mạnh kỳ lạ đang len lỏi trong người cậu, đẩy cậu đi gần hơn với sự thật mà cậu đã không dám đối mặt.

    Cậu cảm thấy dao động, như một con thú nhỏ bị dồn vào góc, nhưng rồi lại cảm nhận được sự tự do trong những lời nói của Hirata.

    ---

    "Mày không cần phải sợ hãi nữa.

    Tao sẽ luôn bên cạnh mày."

    Hirata thì thầm, rồi đưa tay chạm vào vai Shunichi, như một lời cam kết.

    ---

    Shunichi đứng đó, trong lòng tràn đầy mâu thuẫn, nhưng cuối cùng, cậu cũng không thể ngừng suy nghĩ về những lời nói của Hirata.

    Có thể cậu không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng có phải Hirata đang đúng?

    ---
     
    Biến Dùm
    17.


    Shunichi cảm thấy một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng, như một thứ đang vỡ ra trong cậu.

    Mọi thứ quá mơ hồ, những lời của Hirata cứ như vết thương không ngừng rỉ máu trong tâm trí cậu.

    Cậu không thể ngừng tự hỏi mình: “Liệu mình có thật sự như Hirata nói không?”

    "Mày có cảm thấy những gì tao nói là đúng không?"

    Hirata nhìn cậu, đôi mắt đầy kiên định và hấp dẫn.

    "Mày có đủ tàn nhẫn để không trở thành kẻ yếu đuối như mày nghĩ?"

    Shunichi cảm thấy mệt mỏi khi phải đối diện với những câu hỏi này.

    Những nghi ngờ, sự tự tin trong quá khứ, giờ đây đang bị xé nát.

    Nhưng vẫn có một cảm giác kỳ lạ khiến cậu không thể từ chối.

    "Tao sẽ dẫn mày vào nơi mày thật sự thuộc về," Hirata tiếp tục, "Một nơi không có sự giả dối, không có những quy tắc của xã hội.

    Mày sẽ được tự do, được thức tỉnh."

    Và thế là, Hirata lôi kéo Shunichi, không chỉ dừng lại ở việc chứng kiến cảnh tượng tàn bạo lần đầu.

    Cậu phải chứng kiến nhiều hơn nữa.

    Những lần tiếp theo, Hirata ép Shunichi đi theo mình, đưa cậu vào những nơi đen tối, những cuộc tàn sát, những cuộc tranh đấu không có kết thúc.

    Mỗi lần, Shunichi đều cảm thấy lưng lạy, cảm giác rùng rợn, nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận rằng một phần trong mình lại cảm thấy thích thú.

    Mỗi lần chứng kiến, một phần con người tối tăm trong Shunichi lại trỗi dậy.

    Hắn bắt đầu nhận ra rằng mình không còn cảm thấy quá kinh hoàng trước máu me và bạo lực.

    Cảm giác tự do bắt đầu tràn vào, niềm vui kỳ lạ trước cảnh tượng đó khiến Shunichi không thể dứt ra.

    Shunichi không thể nào ngừng hỏi mình: “Tại sao tôi lại không thể từ chối?”

    Hirata thấy được sự thay đổi trong cậu, nhưng hắn không thỏa mãn chỉ ở mức này.

    Hắn muốn Shunichi hoàn toàn chấp nhận bản chất thật của mình, muốn cậu chìm vào bóng tối và làm chủ cuộc sống này.

    "Nếu mày không thể từ chối, vậy thì sao?"

    Hirata nhìn Shunichi đầy thách thức.

    "Mày vẫn còn chối bỏ bản thân, nhưng mày sẽ không thể rời đi đâu."

    Shunichi đứng đó, đã bắt đầu mất đi sự phản kháng, chỉ còn lại một cảm giác bàng hoàng.

    Cậu không thể không cảm thấy hối tiếc, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thực sự tự do mà cậu đang dần cảm nhận được.

    Tiếp theo, bạn muốn hướng đi nào?
     
    Biến Dùm
    18.


    ---

    Shunichi bị Hirata lôi đi như mọi lần, nhưng lần này cảm giác của cậu khác hẳn.

    Bởi vì nạn nhân không phải ai xa lạ.

    Là tên mà cậu căm ghét nhất.

    Hắn luôn bám theo Shunichi, xàm sỡ cậu, nói những lời ghê tởm chỉ vì cậu có khuôn mặt dễ thương và vóc dáng nhỏ nhắn.

    ---

    Hắn nhìn thấy Shunichi đứng cạnh Hirata, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ yếu đuối thường ngày.

    Bất ngờ xen lẫn cười khẩy, hắn mở miệng nói:

    "Hóa ra mày là loại đó à?

    Tao biết ngay mà."

    "Mày chẳng khác gì một thằng gay yếu đuối, bám theo một gã đàn ông khác để được bảo vệ."

    "Sao?

    Giờ có hắn chống lưng nên nghĩ mình mạnh mẽ à?"

    Hắn cười khinh bỉ, nhưng không hề nhận ra rằng bầu không khí xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

    ---

    Cả người Shunichi cứng đờ, trái tim đập thình thịch.

    Từng lời của hắn như một mũi dao đâm sâu vào tâm trí cậu, khiến tất cả những gì cậu đã kìm nén từ trước đến nay bùng phát.

    Mày không phải là gay.

    Mày không yếu đuối.

    Mày không phải là con mồi của bất kỳ ai.

    ---

    Shunichi đột nhiên cười.

    Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đầy nguy hiểm.

    Tên đó khựng lại, nhưng vẫn chưa kịp nhận ra cơn ác mộng mà hắn vừa vô tình kích hoạt.

    ---

    Hirata đứng bên cạnh, quan sát toàn bộ sự việc, ánh mắt hắn sáng lên đầy hứng thú.

    Hắn biết khoảnh khắc này cuối cùng cũng đã đến.

    Shunichi đã không thể kìm nén được nữa.

    Con quái vật bên trong cậu đã thực sự thức tỉnh.

    ---
     
    Back
    Top Dưới