Cập nhật mới

Khác BÍ MẬT

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402237031-256-k60022.jpg

Bí Mật
Tác giả: ChiViMaQuai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tập thơ tự do đề tài tội phạm



kinhdi​
 
Bí Mật
Giới thiệu


CẢNH BÁO NỘI DUNG - 18+

Tác phẩm sau đây là một hợp tuyển mười ba bài thơ tự do thuộc thể loại kinh dị, tâm lý tội phạm.

Nó chứa nhiều chi tiết ghê rợn, bạo lực cực đoan, ám ảnh tâm lý, hành vi lệch chuẩn.

Độc giả dưới 18 tuổi, hoặc đang có các bệnh lý về thần kinh, tâm thần, tim mạch, huyết áp… hoặc nhạy cảm với những đề tài gây tranh cãi trong xã hội thì không nên đọc.

Độc giả vui lòng chỉ đọc trong trạng thái sức khỏe thể chất ổn định và tinh thần hoàn toàn tỉnh táo.

Mọi nhân vật và sự kiện trong tác phẩm này đều là hư cấu, được tạo nên từ trí tưởng tượng của tác giả.

Những chi tiết trùng hợp với nhân vật, sự kiện ngoài đời thực đều là ngẫu nhiên.

Các nhân vật trong tác phẩm này đều thuộc loại unreliable narrators - người kể chuyện không đáng tin.

Họ đều là tội phạm và có vấn đề về tâm thần.

Độc giả không nên tin vào những gì nhân vật nói, càng không nên nảy sinh sự đồng cảm với họ.

Ưu điểm duy nhất của các nhân vật này là họ không tồn tại.

Tác giả có niềm đam mê đặc biệt với thơ ca, văn hóa phẩm kinh dị và đề tài tội phạm.

Tác giả không cổ xúy cho những hành vi bạo lực hay vi phạm pháp luật.

Tác phẩm chỉ mang mục đích giải trí cho độc giả và thỏa mãn đam mê của tác giả, không nên dùng để tham khảo.

Mọi thắc mắc về nội dung của tác phẩm vui lòng liên hệ trực tiếp với tác giả qua Facebook Nguyễn Tường Vi (Vi Trô) hoặc Instagram tuongviratxinhdep.

Hà Nội, tháng 05 năm 2025
 
Bí Mật
Bí mật


Tôi có một giấc mơ kì lạ,

Tôi chỉ đang học lớp tám thôi.

Nhưng tôi đã có một bí mật rồi,

Tôi cũng chẳng biết rõ về nó. 🤷

Điều đó không thể cho ai thấu tỏ,

Mà tôi cứ có cảm giác ai đó đã biết rồi,

Nhất là thằng Tân ngồi cùng bàn với tôi!

Mỗi ngày tôi lại ngờ vực nó nhiều hơn,

Như giữa hai đứa có gì đó lởn vởn.

Dễ hiểu mà đúng không?

Bí mật sẽ mãi là bí mật khi chỉ mình tôi còn sống.

Âm mưu bắt đầu chất thành đống,

Quỷ thần hai vai mau xếp thành hàng.

Tôi rủ Tân ra nói chuyện ở cuối làng,

Rồi tôi siết cổ nó bằng sợi dây tai nghe.

Điều này kể ra nghe thật gớm ghê!

Úi chà chà, trong mơ tôi đã ra tay thật!

Thằng Tân giãy giụa và run lên bần bật,

Tôi mặc kệ nó ngã sõng soài ra đó.

Rồi tôi lủi nhanh như một con chó

Đến nhà bạn gái của nạn nhân.

Tôi thập thò ở ngoài sân,

Bồn chồn liếc ngó.

Chẳng biết Hà Anh có nhà hay không?

Tôi lẩn nhanh vào lối cửa hông,

Nhanh tay vứt hung khí vào trong phòng nó.

Hôm sau công an đến xúm đen xúm đỏ,

Họ định bắt Hà Anh đi.

Nó khóc ti tỉ tì ti:

"Không phải cháu!"

Hà Anh treo cổ lủng lẳng trước khi bị bắt vào hôm mồng sáu,

Mà mới mồng năm tôi vừa giết thằng Tân.

Hai hôm thôi mà đã lấy mạng người ta những hai lần,

Tôi thật là đồ máu lạnh.

Rồi lại đến lượt thằng Thanh,

Nó nghi tôi có dính líu đến hai vụ án mạng.

Tôi đành gạ nó lên cây cầu cạn,

Vào hôm mồng bảy, tôi đẩy nó ngã tan xác từ độ cao một trăm mười một mét.

Tôi còn chẳng thấy run dù Thanh đã nát bét,

Cứ thế rời khỏi hiện trường.

Cơ mà trời lại chẳng thương,

Chẳng chịu nương tay với kẻ ác.

Trong lớp có thằng Minh to như một con tê giác,

Minh xách cổ tôi lên.

Nó định báo công an, rồi cho tôi tự lấy mạng mình ra mà đền.

Nên ngày mồng tám tôi lại phải giết nó trước.

Thật may làm sao, tôi đã tỉnh giấc được,

Và bốn đứa kia hãy còn sống nhăn răng.

Tôi vẫn hơi lăn tăn:

Bí mật của tôi là cái gì thế?

Bỗng mặt tôi trong gương có một sự khác biệt vi tế,

Những mảnh kính vỡ tan tành để tôi trong ấy cầm một con dao xông ra:

“Cũng dễ hiểu thôi mà,

Bí mật sẽ mãi là bí mật khi chỉ mình tôi còn sống."
 
Bí Mật
Bí mật 2: Kẻ nhắc tuồng


Tôi có một tình yêu thầm kín.

Giờ tôi mới học lớp mười một thôi,

Nhưng người tôi yêu đã là giảng viên rồi,

Sang năm nhất định tôi sẽ thi vào trường chị dạy.

Chúng tôi chỉ nói chuyện trực tiếp thôi,

Nếu nhắn tin, tôi sợ người nhà sẽ thấy.

Đặc biệt là bố mẹ tôi.

Họ là hai bậc phụ huynh cực tồi,

Nên tôi chẳng tâm sự ngắn dài gì được.

Cụ khốt nhà tôi là tay bợm rượu ngang ngược,

Còn bà bô bấy lâu chỉ lo đàn đúm ăn chơi.

Thật may, đúng lúc tôi đang rất chán đời,

Tôi đã được gặp chị.

Một đôi mắt khiến người người mê mị,

Tiếng oanh vàng ai ai cũng lắng nghe,

Tôi phải trưởng thành để có quyền say mê,

Tạm lấy tiền của ông bà già mời chị đi chơi lặt vặt.

Tôi tặng chị ít quà nhỏ nhặt,

Thấp thỏm lo chị có vừa ý hay không?

Chị thích hoa huệ hay hoa hồng?

Nhẫn kim cương hay dây chuyền mặt ngọc?

Tôi không còn thấy mình cô độc,

Với chị, tôi chẳng bao giờ làm gì sai.

Chị đã nói:

“Đàn ông không cần phải đẹp trai,

Học giỏi, nhà giàu, đều là những chuyện phù phiếm.

Em thấy đấy, cuộc đời này toàn kẻ đàng điếm!

Tốt biết bao nếu chỉ có hai ta,

Ở bên nhau từ trẻ đến già.”

Tôi không quan tâm chị học trên tôi bao nhiêu khóa,

Vì tình yêu là chuyện giữa phụ nữ và đàn ông.

Chỉ cần tôi xứng đáng làm chồng,

Chắc chắn tôi sẽ khiến chị hạnh phúc.

Nhưng ông bà già tôi là hai kẻ thô tục,

Họ dám nhạo tôi “nứt mắt ra đã yêu đương.”

Tôi chờ khi họ mải ngáy o o trên giường,

Lia hai nhát dao tiễn họ về bên kia thế giới.

Chị đã giúp tôi làm chứng dối,

Tôi biết ơn tình cảm của chị vô cùng!

Cơ mà chúng tôi vẫn còn kẻ thù chung,

Đó là gia đình chồng chị ấy.

Khi ngôi nhà của họ ngùn ngụt cháy,

Chính chị đã kéo tôi thoát ra.

“Em cũng biết mà,

Chị không thể để em sa vào vòng lao lý.”

Có một thằng sinh viên chị chẳng thèm để ý,

Mà suốt ngày đeo bám chị không tha.

Hôm ấy nó chỉ có một mình ở nhà,

Tôi tiến tới từ phía sau rồi xiên cho vài nhát.

Lần này thì tôi không thể thoát,

Xác định là phải ngồi tù mọt gông.

Nhưng tôi vẫn đáng mặt đàn ông,

Dẫu bị hỏi cung, tôi cũng không khai ra tên chị.

Tôi đã yêu một đôi mắt mê mị,

Tiếng oanh vàng thỏ thẻ bên tai.

Bàn tay thanh tú,

Mái tóc đen dài,

Những đường cong phụ nữ.

Để giữ bí mật, tôi chưa từng dám viết cho chị dù chỉ một chữ,

Nên làm gì có chuyện nhận được hồi âm.

Không sao, tình yêu của người lớn vốn lặng thầm!

Có phải trẩu tre đâu mà tồng tộc bỗ bã?

“Sẽ chỉ có hai ta,

Ở bên nhau từ trẻ đến già”.
 
Bí Mật
Người tình bí mật (Bí mật 3)


Tôi có một người tình hay giấu giếm,

Chúng tôi quen nhau đã ba năm rồi.

Trước mặt tôi, anh chưa từng gian dối,

Nhưng anh cũng chẳng bao giờ nói hết toàn bộ sự thật.

Tôi hiểu,

Rằng anh muốn mối quan hệ này nằm trong vòng bí mật,

Nên đến giờ, tôi chỉ biết tên anh,

Biết ngày tháng năm sinh, địa chỉ, quê quán, chuyên ngành,

Thêm chỗ anh làm, với đôi ba người họ hàng gần là hết.

Trước đấy anh quen ai, yêu ai thì tôi không biết,

Dù sao quá khứ của anh cũng chẳng liên quan đến tôi.

Nghĩ nhiều làm gì, chỉ cần chúng tôi ở bên nhau thôi,

Đôi khi sự vô tri là nguyên liệu chính của hạnh phúc.

Tôi luôn cho anh biết cả những chuyện ô nhục,

Như chuyện tôi đái dầm hồi lớp ba,

Chuyện ngày xưa bố mẹ tôi chẳng bao giờ có nhà,

Cả chuyện tôi từng uống say rồi bị công an hốt.

Tối nay trông anh có vẻ hồi hộp,

Thì ra là anh muốn chia tay.

“Không sao đâu, em cũng muốn nói chuyện với anh đây,

Tiền khách sạn với tiền ăn tối, em vừa chuyển khoản.”

Anh trở nên hoảng loạn:

“Sao em lại biết số tài khoản ngân hàng của anh?

Anh chưa từng nói cho em biết ngày sinh,

Quê quán, địa chỉ, sao em lại biết?

Họ hàng anh chị em, bạn bè thân thiết,

Chỗ làm, chức vụ, em nắm rõ từ khi nào?

Rốt cuộc em là ai?

Em ở đâu?

Làm gì mà lại tìm được?”

Tôi thấy người tình bí mật này thật là ngang ngược,

Tôi là ai thì có ảnh hưởng gì đến chuyện giữa chúng tôi đâu?

Miễn là chúng tôi còn ở bên nhau,

Sự vô tri vẫn là nguyên liệu chính cho hạnh phúc.
 
Bí Mật
Bí mật 4: Trái Tim Bạch Tuộc


Tôi yêu một tình yêu bất diệt,

Sinh ra từ trái tim bạch tuộc của tôi.

Dù nó là trái tim biết giết người.

Trái tim bạch tuộc siết cổ mẹ kế,

Bỏ xác bà ta trong nhà gã bồ.

Trái tim bạch tuộc chọc cha tôi lên cơn thịnh nộ,

Cha bị đột quỵ, chỉ còn tôi là người thừa kế.

Trái tim bạch tuộc làm rơi đinh gỉ ngay dưới ghế,

Khiến đứa tôi ghét bị nhiễm trùng phải cưa chân.

Trái tim bạch tuộc không hề phân vân,

Đẩy giáo viên chủ nhiệm ngã xuống ao chết đuối.

Trái tim bạch tuộc thả rắn vào vườn chuối,

Mấy đứa trẻ vào vặt trộm phải lọc máu ngày đêm.

Tôi có thể kể thêm,

Về trái tim bạch tuộc thích sát hại và phóng hỏa,

Bắt tôi kí tên nó tại hiện trường:

“Ta là Trái Tim Bạch Tuộc - hiện thân của tai ương.”

Dạo này nó không cho tôi kết bạn,

Tôi phải chìm nghỉm giữa đám đông.

Trái tim bạch tuộc yêu một người đàn ông,

Mà cũng chẳng chịu cho tôi tiết lộ.

Trái tim bạch tuộc đi theo người ấy từ nhà ra phố,

Từ bình minh đến chiều tà.

Nó bắt tôi tìm đến những nơi người ấy từng ghé qua,

Vừa muốn trốn tránh,

Vừa muốn hiện diện.

Trái tim bạch tuộc coi tình yêu này là cơn nghiện,

Nó sợ tôi sẽ vì thế mà chùn tay.

Cho đến một ngày,

Người đàn ông đi cùng một cô gái xa lạ,

Trái tim bạch tuộc cài thuốc nổ vào căn hộ của cô ta.

Tôi đã đột nhập vào ngôi nhà,

Nhìn hai người tựa má kề vai say ngủ.

Tôi xô đổ kềnh chiếc tủ,

Đánh thức được đôi tình nhân.

Tay đưa lên che mặt,

Tai nghe trái tim bạch tuộc thét gầm.

Khi tiếng còi hụ xuyên thủng bóng tối lặng câm,

Tôi tự thiêu mặt, thiêu tay mình bằng acid.

Không thể để người đàn ông đó biết,

Rằng tôi đã sống,

Rằng tôi đã chết,

Rằng tôi yêu một tình yêu bất diệt,

Cùng trái tim bạch tuộc của tôi.
 
Bí Mật
Bí mật 5: Trưởng nữ


Ngoài tôi ra, cha mẹ còn sinh được thêm sáu đứa em gái,

Họ đành chấp nhận rằng họ không thể có con trai.

Cha mẹ đặt hy vọng vào đứa thứ hai,

Vì trưởng nữ tôi đây là kẻ khiếm thị.

Tôi chưa bao giờ kiêu căng vì mình là chị,

Luôn nhẹ nhàng khuyên nhủ đàn em,

Đôi khi tôi dúi vào tay chúng vài đồng mua kem,

Nói đỡ cho khi cha mẹ định đánh mắng.

Tôi giấu cha mẹ chuyện em hai chơi bời bắng nhắng,

Nhận lỗi về mình khi em ba làm nứt lọ hoa.

Em tư có lần hờn dỗi định dạt nhà,

Em năm cả giận lỡ mồm nói hỗn.

Tôi kèm cho em sáu thi đậu trường công, dù nó vốn trì độn,

Chuyện em út bị bạn cùng lớp bắt nạt cũng nhờ đến tôi.

Chúng yêu tôi nhất trên đời,

Vì tôi luôn tỏ ra thấu hiểu.

Chuyện nhà, chuyện học, chuyện yêu,

Tôi rất giỏi giữ bí mật.

Chúng tha hồ trải lòng thành thật,

Không sợ bị tôi phán xét.

Tôi chẳng cần gào thét,

Chẳng cần làm ai điếc tai,

Sáu đứa nó luôn nghe lời chị gái.

Tôi dạy em hai,

Trong bóng tối,

Hãy để ý đến tia lửa từ nòng súng của đối phương.

Dù là tay thiện xạ cũng không thể coi thường,

Kẻo bị muzzle flash của chính mình bán đứng.

Em hai rất được cha mẹ cưng,

Tôi không muốn lá vàng còn ở trên cây phải khóc lá xanh vội rụng.

Tôi dạy em ba cách cầm cung.

Đây là thứ vũ khí sắp tuyệt chủng trong chiến tranh hiện đại,

Nhưng những tay giỏi đánh du kích sẽ làm nó sống mãi.

Với một đứa nhỏ nhẹ, nhẫn nại,

Đoản cung rất phù hợp với em ba.

Tôi dạy em tư cách đánh giáp lá cà,

Dùng bất cứ thứ gì trong tay làm vũ khí.

Khi kẻ đứng trước mặt em không phòng bị,

Là lúc dễ dàng bóp chết hắn chỉ bằng hai tay.

Em năm cứ lo không được tôi chỉ dạy,

Vì nó vốn nhát nhất trong số bảy chị em.

Tôi chỉ cho nó cách bôi ricin vào con tem,

Chỉ cách dùng đá khô gây ngộ độc carbon dioxide,

Cách thiêu sống một người bằng formaldehyde,

Và liều polonium-210 gây chết là bao nhiêu.

Tôi kì vọng vào em sáu rất nhiều,

Dù nó học hành bết bát.

Nhưng nó vẫn là thiên tài trong lĩnh vực thảm sát,

Chỉ cần dạy nó cách sắp xếp ngòi nổ,

Nhờ tôi, em sáu mới biết mình sinh ra để trở thành khủng bố.

Em út còn chưa tròn mười tám tuổi,

Cơ mà giáo dục là việc diễn ra trọn đời.

Tôi dạy nó cách dùng hóa chất tẩy máu tươi,

Luminol chỉ có công hiệu một lần duy nhất.

Hoạt động của chúng tôi diễn ra trong vòng bí mật,

Nên rất cần người dọn dẹp hiện trường.

Trong mắt cha mẹ, tôi là một đứa tầm thường.

Nhưng chúng tôi điều biết, dù chẳng ai nói với ai,

Rằng đừng lo,

Đã có trưởng nữ là tôi đây

Một kẻ khiếm thị.
 
Bí Mật
Bí mật 6: Mặt nạ


Tôi luôn được coi là bé ngoan,

Suốt thời đi học, tôi toàn đứng đầu lớp.

Những lời khen tôi nhận được không ngớt,

Giải nhất lúc nào cũng đến tay.

Tôi học võ vẽ, học múa may,

Học tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Pháp...

Tôi như một tờ giấy nháp,

Nhận tất thảy những gì người ta viết lên.

Tôi có rất nhiều tên,

Tôi có rất nhiều địa chỉ.

Tôi là Trang, là Hồng, là Hoa, là Thủy,

Là bác sĩ, kĩ sư, giáo viên, nhà tạo mốt…

Tôi chính là kẻ đã gài bom tàu cao tốc,

Cũng là người nhìn thấy “hình bóng khả nghi”.

Tôi chính là kẻ đã thiêu rụi khách sạn Trà My,

Cũng là người tiên phong tham gia cứu hộ.

Tôi chính là kẻ đầu độc hàng loạt ở viện dưỡng lão làm cộng đồng mạng phẫn nộ,

Cũng là người tài trợ cho các cụ thuốc men.

Tôi chính là kẻ liên tục bắt cóc trẻ em,

Cũng là nữ anh hùng cứu được ba đứa trong số đó.

Tôi chính là kẻ đánh bả mèo chó,

Rồi lại chuộc chúng từ lò mổ ra.

Tôi chính là tên giết người lột da,

Rồi lại cứu được một nạn nhân đã thân tàn ma dại.

Tôi là quỷ thần hai vai,

Là thứ người ta muốn mà không dám thừa nhận.

Họ thèm bức xúc, thèm căm phẫn,

Thèm được ngợi khen các bậc tài danh.

Nhưng loài người quên mất giá trị của phước lành,

Sinh ra từ trải nghiệm đau thương, mất mát.

Nên tôi đeo lên mặt,

Tấm gương phản chiếu lòng người.
 
Bí Mật
Hội kín (Bí mật 7)


Tôi có một bồ kiến thức kì quặc,

Dù tôi chỉ mới học năm nhất thôi.

Nhưng tôi đã có một lý tưởng rồi,

Tôi phải cho mọi người biết những gì tôi biết.

Tôi nói cho năm đứa nguồn gốc của bệnh dịch,

HIV/AIDS do các tập đoàn dược phẩm tạo ra,

Hòng bán thuốc với giá cắt cổ cho người ta,

Gần đây nhất là COVID-19.

Tôi nói cho mười đứa đừng uống sôi, ăn chín,

Bởi loài người sinh ra vốn phải tuyệt đối ăn thô.

Ban đầu là rau trái, kế đến là khoai sắn lúa ngô,

Dần dần ăn cả thịt sống.

Tôi nói cho hai mươi đứa biết sự thật về các cuộc diệt chủng,

Hitler và Pol Pot không phải kẻ xấu xa.

Toàn chuyện bịa của bọn buôn sách giáo khoa,

Chỉ có đồ ngu mới tin răm rắp.

Tôi nói cho năm mươi đứa hiểu về Đĩa Đất,

Dốt nát hay sao mà tin “Trái Đất hình cầu”?

Đó là lý do không ai được đến Nam Cực Châu,

Và chân trời luôn luôn là đường thẳng.

Tôi nói cho một trăm đứa sự thật kinh hoàng:

Chính phủ bắt chúng ta sống trong một giả lập.

Không gì là có thật,

Bao gồm cả họ hàng hang hốc.

Tiền bạc là phù du,

Yêu đương thành công cốc,

Vì thế giới đã tàn lụi từ năm 2012.

Tôi nói chúng nghe đầy lỗ tai,

Đến nay hội có hàng nghìn đứa.

Tôi đã hứa,

Muốn tham gia hội kín, chỉ cần tự nguyện đóng phí rất rẻ hàng năm.

Tính ra mỗi tháng nộp nhõn vài trăm,

Mà tuần nào cũng được thu nạp thêm kiến thức.

Tôi không hề thiếu những chuyện kì quặc,

Ví dụ: tôi chính là “Đức Mẹ tái lâm”.

Vận mệnh của loài người sắp tận,

Địa ngục sẽ mở ra,

Nhưng đừng lo các tín đồ ngoan đạo, các con đã có ta.

Hãy hiến dâng toàn bộ gia sản,

Ta sẽ xây đền thờ mới từ một hòn đá tảng,

Giúp các con về với Chúa sớm hơn.

Ta không cần các con phải biết ơn,

Vì ta ở đây để cùng nhân loại vén màn chân lý.
 
Bí Mật
Bí mật 8: Người thừa kế


Tôi là con gái út,

Trên tôi còn bốn thằng anh.

Nói thẳng cho nhanh,

Gia đình tôi vốn trọng nam khinh nữ.

Họ cho rằng tôi là con gái thì cần đếch gì học lắm chữ,

Lớn lên tống cổ đi lấy chồng là xong.

Nhưng đừng hòng,

Tôi không thể bị đuổi dễ dàng như thế.

Nếu kết hôn thì chồng tôi phải ở rể,

Và khối tài sản gần trăm tỉ này phải thuộc về một mình tôi.

Kể ra nghe có hơi tồi,

Nhưng sẽ vô cùng hợp lý nếu tôi là người thừa kế duy nhất.

Anh cả là người rất nổi bật,

Có sự nghiệp xuất sắc và giỏi thể thao.

Nhưng giỏi giang thì sao?

Vẫn là một tên háu gái.

Anh cả chết gục trên tay lái,

Vì đã ở trong xe kín bật điều hòa quá lâu.

Thật ra anh cả cũng không ngu dại đến thế đâu,

Chẳng qua là tôi đã bồi dưỡng ít tiền cho ả điếm:

“Tiền vô cùng dễ kiếm,

Cho hắn uống hai viên thuốc này,

Cùng lắm là sau mười phút hắn sẽ ngất ngay,

Chừng đó thì đóng hết cửa lại rồi cút xéo.”.

Anh hai tôi là người to béo,

Mỗi ngày xơi ít nhất năm bữa.

Nhưng anh hai bị dị ứng với sữa,

Hẳn là đêm hôm ấy anh đã ăn nhầm,

Thật là chuyện tiếu lâm,

Khi điện thoại của anh bị ai đó giấu,

Tình hình càng lúc càng xấu,

Vô tình ngăn kéo chứa ống tiêm epinephrine lại bị kẹt.

Cổ họng sưng phồng làm anh hai tôi chết nghẹt.

Tôi còn bận để tang anh ba,

Nhân dịp cơn dông lớn lướt qua công viên cạnh nhà.

Không biết ai mà tàn nhẫn thế!

Nỡ hẹn anh ba tôi đợi trên băng ghế,

Dưới tàn cây, anh bị sét đánh cháy đen người.

Chắc chắn không phải tại tôi,

Vì tôi đã chuẩn bị người làm chứng.

Anh tư là tay cứng,

Nổi loạn không kém gì tôi.

Chuyện anh em xã hội rất lôi thôi,

Kết giao với nhiều băng đảng.

Tên trùm ma túy vứt anh tư ở gần bến cảng,

Vì anh dám động vào đống “bột mì”.

Đến khi bị chặt vụn, anh vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì?

Ai là người đã chôm chỉa mười hai bánh?

Từ nay tôi từ nhân vật phụ thành vai chính,

Gia đình này sẽ không có thêm con trai.

Những lời đồn đã được truyền tai,

Cha tôi bị vô sinh thứ phát.

Chuyện này chẳng biết giả hay thật,

Nhưng đúng là mẹ tôi đã triệt sản từ lâu.

Tuổi sáu mươi tóc cha đã bạc màu,

Thêm kết quả tầm soát ung thư tinh hoàn bị làm giả.

Tôi thấy mọi chuyện rất hợp lý mà,

Giờ ngoài tôi ra không còn ai khác.

Cha mẹ luôn nhìn tôi đầy vẻ cảnh giác,

Cơ mà chẳng có lựa chọn nào khác nữa đâu.

Ba người ngồi lật bài ngửa với nhau.

“Sự thật chỉ có nhiêu đó,

Điều tra thêm cũng không tìm được gì.

Giao hết sản nghiệp cho con là hoàn toàn hợp lý.”
 
Bí Mật
Bí mật 9: Bộ ba


Tôi, Diệp và Thảo,

Ba đứa chúng tôi quen nhau từ hồi mẫu giáo.

Chúng tôi chia sẻ phấn son, quần áo,

Tâm sự với nhau chuyện gia đình, tình yêu.

Dù không nói ra, nhưng ai nhìn vào cũng hiểu,

Tôi: Hoa, là thủ lĩnh của cả bọn.

Hồi trường trung học tổ chức prom,

Tôi giành thuê chiếc váy dài quét đất,

Tôi trang điểm nổi bật nhất,

Hoàn toàn xứng đáng với vương miện “Queen Bee”.

Diệp và Thảo chia nhau danh hiệu thứ nhì.

Màu hồng chỉ có tôi được mặc,

Chỉ có tôi được cosplay Thủy Thủ Mặt Trăng.

Hai đứa kia có thể làm nhân vật phụ, cùng lắm là thứ chính,

Vị trí trung tâm tôi đứng một mình.

Cãi làm sao được khi tôi luôn là hot girl,

Dù học hành hơi dở.

Tôi không như con Diệp rửng mỡ,

Cắm đầu vào học ngày học đêm.

Con gái đầu to mắt cận chẳng ai thèm,

May mà con Thảo không như hâm như con Diệp.

Thảo luôn phụ tôi trong tất cả các dịp,

Tôi nói gì nó cũng nghe.

Chúng tôi cùng nhau đón mùa hè,

Đến một khu du lịch sinh thái.

Tôi là người cầm lái,

Nhưng thiết bị định vị lại gặp vấn đề.

Trời nhập nhoạng, Thảo hoảng hốt đòi về.

Diệp vẫn giữ im lặng.

Tôi nổi cơn cáu gắt:

“Mày đừng lèo nhèo nữa!

Sao ngay từ đầu mày không đem xe tao đi sửa?

Chết máy giữa đường là lỗi tại ai?”

Tôi phải thừa nhận Diệp rất đa tài,

Nó mở nắp ca-pô, hì hục tháo lắp.

Thảo lau nước mắt,

Tôi đứng bên lắp bắp:

“Mày sửa nổi không?”

Diệp nhìn đăm chiêu vào khoảng không:

“Tốt nhất là dựng lều mà tạm trú,

Trời sắp tối mà xung quanh toàn rừng rú.

Hay mày muốn đi bộ tìm người xin quá giang?”

Đời nào tôi chịu đi lang thang,

Giữa cái chốn khỉ ho cò gáy.

Điện thoại mất sóng mà xe đang chết máy,

Lúc cần thì chẳng nhờ được đến ai.

Tôi chỉ biết thở dài:

“Hai đứa mày toàn làm tao thất vọng.”

Thảo cúi đầu thút thít im lặng,

Diệp dựng lều nhanh nhoay nhoáy:

“Sẽ có xe thôi, chờ đến sáng mai sẽ thấy,

Đoạn đường này tuy vắng vẫn có người đi qua.”

Đêm xuống, tôi nghe tiếng cú rúc gần xa,

Mơ hồ những sột soạt côn trùng trong bóng tối.

Thảo run bần bật ôm gối,

Tôi định ra ngoài giải quyết chuyện riêng tư.

Diệp cản tôi:

“Coi chừng thú dữ,

Để tao ra ngoài trước xem sao.”

Chừng một phút sau,

Tôi nghe tiếng Diệp thét gào,

Tiếng chân nó chạy trối chết,

Tiếng lá khô,

Tiếng một vật nặng bị kéo lết.

Tôi và Thảo tựa sát vào nhau.

Kinh hoàng xen lẫn lo âu,

Tôi đẩy Thảo ra ngoài dò dẫm.

Thảo khóc lóc, mặt mày ướt đẫm,

Nó không muốn đi,

Chẳng ai biết ngoài kia có những gì,

Hổ báo cáo chồn?

Rắn rết?

Một thằng điên hễ thấy người là giết?

Và giờ này Diệp đang ở đâu?

Thảo cũng biến mất trong đêm thẳm sâu,

Những bóng ma ẩn hiện giữa lùm cây, bụi cỏ.

Tôi nghe tim mình đập như trống gõ.

Thình lình Diệp xông vào,

Quăng vào giữa mặt tôi một con rắn.

Trên cái mang bành có hoa văn hình như con mắt.

“R-rắn!

Rắn hổ mang!

Hổ mang chúa!”

Diệp lắc đầu nguầy nguậy:

“Đâu ra mà hổ chúa?

Vùng này chỉ có hổ mang Phục Hy thôi.

Tao cũng bảo mày rồi,

Mày có thể chọn cách tự đi bộ.

Quanh đây không có cứu hộ,

Với vết cắn trên mặt, mày còn nhiều nhất là sáu tiếng.”

Tôi thấy mặt mình đau điếng,

Từ vết cắn, chất độc đang lan ra.

Diệp dùng que khều đuổi con rắn đi thật xa:

“Tao quá mệt mỏi với cái trò dẩm dịt tình bạn bộ ba,

À không, tình bạn của một mình mày mới đúng.

Tao đã để con Thảo ở bìa rừng,

Nó cũng không sống được lâu đâu,

Người ta sẽ nghĩ nó lóng ngóng nên mới ngã dập đầu,

Còn mày chết là do rắn độc bò vào lều cắn.

Tao sẽ thử vài phương pháp sơ cứu cho mày, trong lúc chờ trời sáng.

Nhưng chẳng ích lợi gì đâu, Hoa.

Cũng đếch phải tình nghĩa gì giữa hai ta,

Tao chỉ cần chứng cứ ngoại phạm.”
 
Bí Mật
Bí mật 10: Nghiệp Chướng


Tôi chưa bao giờ là cô gái ngoan,

Ai cũng bảo tôi là “đồ nghiệp chướng”.

Trời sinh tôi ra có tính gàn bướng.

Đến bố mẹ còn không chịu được tôi,

Họ than:

“Nếu biết trước, thì hồi đó tao đi phá thai ngay.”

Năm lớp hai tôi bị đình chỉ học ba ngày,

Can tội đấm thằng Hưng gãy hai cái răng cửa.

Làm gì mà căng?

Mồm nó toàn răng sữa,

Ai bảo nó cứ giật tóc tôi?

Lên lớp năm, tôi bị thầy chủ nhiệm gọi là “quân báo đời”,

Thầy phán tôi sẽ chết rục trong nhà đá,

Chỉ vì tôi cho thằng trùm trường vào thẳng trạm xá,

Tôi lấy gậy quật nó rạn ống đồng.

Giáo viên môn Toán quả quyết tôi sẽ không bao giờ lấy nổi chồng,

Dù tôi mới học lớp tám.

Tôi cho “công chúa” của lớp ăn cám,

Vào buổi sáng nó giật nắm xôi của tôi đem vứt đi.

Cả trường gọi tôi là “con quái dị”,

Mới xỏ thêm mấy lỗ tai thôi mà chúng nó cứ sồn sồn.

Thế là học vấn của tôi dừng lại ở lớp mười một,

Sau cái lần lớp trưởng bị tôi đấm ù tai.

Cả họ gọi tôi là “đứa lêu lổng tối ngày”,

Rằng tôi làm đủ thứ nghề lặt vặt,

Chạy bàn, pha chế, nhân viên bán kính mắt,

Giao đồ ăn khuya, cắt tóc gội đầu…

Tôi sẽ không bao giờ giàu,

Không thể thành người tử tế,

Không bao giờ được đàn ông mê,

Không bao giờ được sống hạnh phúc.

Tuổi hai mươi tôi vào lao ngục,

Thế mạng cho em gái,

Chẳng ai tin con bé ngoan ngoãn học giỏi,

Lại nhẫn tâm đâm chết bạn cùng phòng.

“Mày thấy bố mẹ nói có đúng không?

Đời mày có bao giờ lên voi, toàn là xuống chó!

Cớ gì mày không nhận tội thay nó?

Trước mắt em gái mày còn cả tương lai!

Nếu mày chịu nhận tội thay,

Thì hàng tháng bố mẹ thăm nom, lo cho mày hết.”

Tôi gật đầu đầy vẻ biết ơn.

Trước vành móng ngựa điềm nhiên nhận tội.

Bố mẹ tôi trở mặt, chẳng thèm thăm nuôi,

Tôi đành vượt ngục hai tháng sau đó.

Tôi không bao giờ quay lại thăm bọn họ,

Vì cảnh sát tin kẻ vượt ngục thích về nhà.

Tôi chỉ đốt luôn cơ nghiệp của ông bà già,

Tiện tay xiên con em nghiệt súc đến khi nó bò lê bò lết,

Ai cho nó chết?

Tồn tại tiếp đi mà chữa sẹo đến cuối đời.

Tôi vẫn sống vui dưới vòm trời,

Chu du khắp quả đất.

Chẳng ai hay tôi có một bí mật,

Tôi biết “ông trùm” Nghiệp Chướng là ai.
 
Bí Mật
Bí mật 11: Trang trại


Tôi là bà chủ của một trang trại nhỏ,

Ở ngay gần thành phố,

Đi vài bước là đến bờ sông.

Nơi đây vắng bóng những bông huệ, bông hồng,

Vì tôi chỉ nuôi toàn súc vật.

Tối ngày quẩn quanh lòng mề tim cật,

Mà không hề thoảng mùi hôi tanh.

Tôi đã cố xây dựng một không gian xanh,

Cho đám súc vật đừng bị stress.

Chúng không bao giờ rên rỉ hay la hét,

Vì con nào cũng tự nguyện được nuôi.

Tôi cho chúng ăn đủ của ngon vật lạ trên đời,

Rau non mơn mởn, thịt tươi roi rói.

Chẳng có con nào phải ở trại quá lâu,

Chúng nó cũng không thể trốn đi đâu,

Vì luôn có kẻ canh chừng trong bán kính một trăm mét.

Nhưng thỉnh thoảng chúng làm tôi phát mệt,

Vài con không đạt chuẩn xuất chuồng,

Hiếm hoi có con còn phát cuồng.

Hoặc chưa gì đã lăn ra chết.

Thật là phiền.

Tôi đành bán những con khác với giá cao hơn để bù lại.

Tôi có một trang trại,

Nuôi bầy súc vật hai chân.

Bán chạy nhất là thận, là gan,

Những người giàu rất cần tim hoặc hai lá phổi.

Giác mạc cũng thường được đem lên bàn trao đổi,

Tụy thì vẫn thuộc loại hiếm hoi.

Mấy bà cô chán bơm má, bơm môi,

Tôi còn có những làn da trẻ trung căng mọng.

Tôi luôn sẵn nhiều dòng máu nóng,

Cả loại siêu hiếm như AB Rhesus âm.

Buôn bán không chỉ cần có tầm, mà còn phải có tâm,

Tôi đủ cả hai, theo nghĩa đen và nghĩa bóng.

Rau trong vườn, cá dưới sông,

TV chiếu phim, CD nhạc trẻ.

Làm súc vật không có nghĩa là sống đời buồn tẻ,

Đây là việc có lợi cho tất cả các bên.

Cứ suy nghĩ thật kĩ mà xem,

Chúng ta đang sống trong một thế giới thừa mứa rác rưởi,

Thay vì ôm khư khư lấy mà ngửi,

Đem tái chế, kiếm được tiền, có phải tốt hơn không?

Ngay cả những súc vật chết tôi cũng cho ra sông,

Một mai sẽ tái sinh thành tôm cua cá.
 
Bí Mật
Bí mật 12: Tình mẫu tử


Tôi có một người mẹ thứ hai,

Tốt hơn hẳn người mẹ thứ nhất.

Tôi hỏi gì mẹ hai cũng trả lời thành thật,

Kể cả câu “Em bé từ đâu chui ra?”

Mẹ hai cho tôi biết ai cũng phải già,

Sau khi già thì người ta sẽ chết.

Không phải học giỏi thì mới làm nên,

Có rất nhiều con đường dẫn đến thành tựu.

Thế giới tự do vẫn còn người thủ cựu,

Mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau.

Nhờ mẹ hai, tôi mới biết cuộc sống muôn màu,

Đỏ tím vàng xanh, đậm nhạt, đen xám trắng.

Mẹ một dạy tôi chờ trời tỏa nắng,

Mẹ hai dặn tôi trước về những cơn mưa.

Mẹ một bắt tôi phải ngủ trưa,

Mẹ hai xoa đầu tôi:

“Con nghỉ đi, kẻo mệt”.

Mẹ một càu nhàu về tiền nong mỗi khi gần Tết,

Mẹ hai chuẩn bị sẵn lì xì cho tôi.

Tôi cảm thấy áy náy không thôi,

Vì tôi luôn giấu mẹ một,

Về người mẹ hai rất tốt,

Vẫn cho tôi tiền ăn quà khi mẹ một đánh đòn tôi.

Bị điểm kém, mẹ một mắng tôi, mẹ hai vỗ về an ủi.

Đánh vỡ cái bát, mẹ một chửi rủa, mẹ hai chỉ sợ tôi đứt tay.

Những lời mẹ một nói thật chua cay:

“Đồ đĩ!

Đéo có tiền lại còn thích sĩ!

Cây độc không trái, gái độc không con!

Học cho cao rồi kén chọn!

Thảo nào sắp đầu ba mà vẫn ế sưng ế sỉa.”

Tôi đâm vào mắt mẹ một bằng cái dĩa,

Rồi bế em sang nhà mẹ hai.

“Từ giờ mẹ sẽ có cả con gái lẫn con trai.”

“Mẹ chỉ cần con là đủ.”

Tôi vứt em trai qtrong ngăn tủ,

Kéo mẹ một vào giữa đống chăn.

Không cần mang quá nhiều áo quần,

Vì Mẹ sẽ mua cho tôi đồ mới.

Mẹ sẽ cho tôi đi vòng quanh thế giới,

Cho tôi nghỉ hè đủ ba tháng mỗi năm,

Cho tôi học cách tự rửa mặt đánh răng,

Bằng loại kem dành cho trẻ nhỏ.

Mẹ sẽ dạy tôi cách thắt khăn quàng đỏ,

Làm thủ tục cho tôi học trường tư,

Mẹ không phải thuê gia sư,

Vì Mẹ tin tôi tự giác học thật chăm chỉ.

Không còn mẹ một thì cũng hơi buồn, nhỉ?

Nhưng tôi chẳng thiệt thòi đâu,

Mẹ tôi nói:

“Trẻ con không có trí nhớ quá đậm sâu,

Nhất là khi tình cảm vốn đã mờ nhạt.

Ký ức có thể thay đổi linh hoạt.”

Tôi đang sống với mẹ tôi,

Từ lúc sinh ra trên đời,

Tôi chỉ có một Mẹ duy nhất.
 
Bí Mật
Bí mật 13: Trường Sinh


Tôi mang trong mình căn bệnh ung thư phổi tế bào nhỏ.

Nó đột ngột xuất hiện ở tuổi hai mươi tư.

Không ai thương tiếc một đứa con gái hư,

Họ cho rằng tôi đáng bị như thế.

Trước khi rời xa nhân thế,

Tôi vẫn còn thời gian để thực hiện lý tưởng của mình:

Đó là trường sinh.

Làm việc gì cũng cần lên kế hoạch,

Nên tôi soạn ra một danh sách.

Đầu tiên tôi phải giết thằng Thành,

Học chung với tôi từ hồi mẫu giáo.

Hễ hôm nào các cô cho ăn xúp, ăn cháo,

Nó lại vắt nước mũi vào bát của người ta.

Tôi cho nổ tung căn hộ của vợ chồng nó bằng khí ga.

Hồi cấp hai, trường tôi có một mụ giáo viên già,

Thường xuyên chửi học sinh bằng những lời thô tục.

Tôi cắm cho mụ ta một cây cọc xuyên qua lồng ngực,

Nếu chịu nổi thì tự đi mà gỡ.

Ông hiệu phó trường cấp ba thấy nữ sinh như mèo thấy mỡ.

Để phù hợp với bản chất của một thằng già dê,

Tôi trói lão lại rồi châm ba mươi cây kim vào cái bìu xệ.

Dĩ nhiên là tôi châm sâu hai phân thôi,

Tôi đâu phải kẻ biến thái nghiện giết người?

Sếp cũ của tôi là loại giời ơi đất hỡi,

Gần như ngày nào cũng bắt nhân viên tăng ca.

Những ngày lễ lẽ ra lương nhân hai, nhân ba,

Thì lão kêu bọn tôi phải cống hiến.

Tôi bắt lão đi làm từ thiện,

Cho lũ chuột dưới cống được bữa no.

Chúng đánh nhau một trận ra trò,

Xâu xé nhau để giành mười ngón tay nần nẫn.

Để khỏi nhầm lẫn,

Tôi xin được tự gọi mình là Trường Sinh.

Các người có thể đem tôi đi tử hình,

Đằng nào thân xác tôi cũng phải chết.

Nhưng chưa hết,

Vì tôi tự lập ra một nhóm hỗ trợ.

Chúng tôi đều có chung một ước mơ,

Là làm thật nhiều việc ý nghĩa trước khi về cõi vô hình,

Tiếp lửa cho lý tưởng Trường Sinh.
 
Back
Top Bottom