Sau khi rời căn nhà bỏ hoang, cả nhóm quyết định quay về để bàn bạc thêm.
Nhưng con đường dẫn từ rìa thị trấn về trung tâm lúc này đã bị sương mù nuốt chửng.
Ánh đèn pin của Duy chỉ chiếu được vài mét phía trước, mọi thứ còn lại đều mờ nhạt như một bức tranh bị xóa nhòa.
"Có ai đó đang đi theo chúng ta," Thảo thì thầm, giọng run run.
Quang quay lại, ánh sáng đèn pin quét qua màn sương.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu thấy một bóng người đứng cách đó không xa.
Bóng dáng cao gầy, bất động, như đang quan sát.
Nhưng khi Quang chớp mắt, bóng người ấy biến mất, chỉ còn lại sương mù dày đặc.
"Không thể nào..."
Quang lẩm bẩm.
Nhi nắm chặt tay áo Quang.
"Tớ cũng thấy.
Có ai đó thật sự ở đây."
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, chậm rãi nhưng rõ ràng.
Cả nhóm đứng sững, tim đập thình thịch.
Duy xoay người, giơ đèn pin về phía âm thanh.
Ánh sáng chiếu vào khoảng trống, không có ai.
Nhưng tiếng bước chân vẫn tiếp tục, như thể vang vọng từ chính lòng đất.
"Chúng ta phải đi nhanh thôi," Duy nói, giọng căng thẳng.
Họ bước vội trên con đường lát đá, nhưng sương mù càng lúc càng dày.
Những ngọn đèn đường vàng vọt hắt ánh sáng yếu ớt, tạo thành những vệt sáng dài như những chiếc bóng ma.
Trong ánh sáng ấy, Quang lại thấy bóng người lần nữa – lần này gần hơn, ngay dưới một gốc cây.
Bóng người không di chuyển, chỉ đứng đó, bất động.
Ánh sáng đèn pin chiếu vào, nhưng gương mặt bị che khuất hoàn toàn.
"Các cậu có thấy không?"
Quang hỏi, giọng run run.
"Có," Nhi đáp, mắt mở to.
"Nhưng... tại sao nó không tiến lại gần?"
Thảo im lặng, ánh mắt dõi theo bóng người.
"Có thể... nó muốn chúng ta biết rằng nó đang ở đây.
Một lời cảnh báo."
Đúng lúc đó, tiếng chuông nhà thờ vang lên từ xa, kéo dài và rền rĩ.
Bóng người biến mất ngay khi tiếng chuông dứt.
Không khí trở nên nặng nề, như thể thị trấn đang giữ một bí mật mà không ai dám nói ra.
Cả nhóm chạy nhanh về phía trung tâm thị trấn.
Khi đến gần thư viện cũ, họ dừng lại thở hổn hển.
Trên tường thư viện, những ký hiệu lạ mà Nhi phát hiện ban chiều giờ đây sáng lên mờ mờ dưới ánh trăng.
"Đây không phải là trò đùa," Nhi nói, giọng chắc chắn.
"Ai đó đang dẫn chúng ta đi theo một con đường có sẵn."
Quang nhìn lại lá thư trong túi áo.
Những dòng chữ nguệch ngoạc như đang thôi thúc cậu tiến xa hơn, bất chấp nỗi sợ hãi.
"Chúng ta phải tiếp tục," Quang nói.
"Nếu bỏ cuộc bây giờ, sẽ không bao giờ biết sự thật."
Duy gật đầu, ánh mắt kiên quyết.
"Nhưng từ giờ, chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống.
Có thể kẻ đứng sau chuyện này đang ở rất gần."
Thảo nhìn quanh, giọng nhỏ nhưng đầy ám ảnh: "Các cậu không hiểu đâu.
Bóng người trong sương... không phải là người bình thường."
Sương mù lại tràn về, che phủ cả thị trấn.
Trong bóng tối ấy, có những đôi mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân của họ.