Cập nhật mới

Khác Bí Mật Trong Bóng Tối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404762120-256-k564408.jpg

Bí Mật Trong Bóng Tối
Tác giả: minhkhangnbn12
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một thị trấn yên bình, Quang, Duy, Nhi và Thảo vô tình bị cuốn vào chuỗi sự kiện kỳ lạ: những lá thư nặc danh, những vụ mất tích bí ẩn, và một căn nhà bỏ hoang chứa đầy dấu vết rùng rợn.

Khi sự thật dần hé lộ, họ nhận ra kẻ đứng sau tất cả có liên quan mật thiết đến quá khứ của chính họ.

Liệu tình bạn và lòng can đảm có đủ để họ thoát khỏi vòng xoáy nguy hiểm, hay sẽ có người phải trả giá bằng mạng sống?



thriller​
 
Bí Mật Trong Bóng Tối
Chap 1:Lá thư đầu tiên


Sáng thứ Hai, thị trấn Hòa Lâm vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc.

Những tia nắng yếu ớt cố xuyên qua lớp mây xám, nhưng chỉ đủ làm hiện rõ những bóng cây khẳng khiu bên đường.

Trường trung học Hòa Lâm bắt đầu một tuần mới như thường lệ: tiếng chuông reo, học sinh vội vã, tiếng giày lách cách vang lên khắp hành lang.

Nhưng với Quang, hôm nay không bình thường.

Cậu mở ngăn bàn và thấy một phong thư màu nâu cũ kỹ.

Không có tên người gửi, không có dấu bưu điện.

Chỉ có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đen:

"Nếu mày muốn biết sự thật về tai nạn năm xưa, hãy đến căn nhà bỏ hoang lúc 11 giờ đêm nay.

Một mình."

Quang sững người.

Tai nạn năm xưa?

Cậu chưa từng nghe ai nhắc đến.

Nhưng điều khiến cậu rùng mình là nét chữ... giống hệt chữ của mẹ cậu trong cuốn sổ cũ mà bà từng viết khi còn sống.

Tim cậu đập mạnh, tay run lên khi gấp lá thư lại và nhét vào túi áo.

Suốt buổi học, Quang không thể tập trung.

Ánh mắt của Duy – người bạn thân nhất – đã nhận ra sự khác thường.

Sau giờ học, Quang kéo Duy, Nhi và Thảo ra phía sau thư viện, nơi ít người qua lại.

"Có chuyện gì vậy?"

Duy hỏi, giọng trầm.

Quang đưa lá thư ra.

Cả nhóm im lặng đọc.

Nhi rùng mình: "Tớ từng nghe bà ngoại kể về căn nhà đó.

Có người từng mất tích ở đó... không ai tìm thấy."

Thảo không nói gì, nhưng ánh mắt cô lạ lùng.

Cô nhìn Quang như thể biết điều gì đó mà không muốn nói ra.

"Không thể để mày đi một mình," Duy nói, giọng cương quyết.

"Nếu có ai đó đang giở trò, mày sẽ gặp nguy hiểm."

Quang gật đầu.

"Tớ cũng không định đi một mình.

Nhưng chúng ta phải cẩn thận.

Có thể là trò đùa, nhưng cũng có thể là thật."

"Tớ sẽ mang đèn pin," Nhi nói.

"Và điện thoại có ghi âm."

Thảo cuối cùng cũng lên tiếng: "Tớ biết đường đến căn nhà đó.

Nó nằm ở rìa thị trấn, gần rừng thông.

Nhưng... chúng ta phải chuẩn bị tinh thần.

Nơi đó không giống những gì các cậu tưởng."

Cả nhóm nhìn nhau.

Không ai nói thêm, nhưng trong ánh mắt họ đều có chung một điều: tò mò, sợ hãi, và quyết tâm.

Đêm đó, thị trấn Hòa Lâm chìm trong bóng tối dày đặc.

Ánh đèn đường leo lét, gió rít qua những tán cây.

Bốn người bạn lặng lẽ rời khỏi nhà, mỗi người mang theo một thứ: đèn pin, điện thoại, dao nhỏ, và lòng can đảm.

Căn nhà bỏ hoang hiện ra sau rặng cây, mái ngói vỡ vụn, cửa sổ bị che bằng ván gỗ mục.

Không khí lạnh lẽo bao trùm.

Quang bước lên bậc thềm đầu tiên, tay run run cầm đèn pin.

"Chúng ta đang làm gì vậy?"

Nhi thì thầm.

"Đi tìm sự thật," Quang đáp, giọng khàn.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Bên trong tối om, chỉ có tiếng gió và mùi ẩm mốc.

Nhưng trên sàn nhà, ngay giữa phòng khách, là một vật khiến cả nhóm chết lặng: một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trên có dòng chữ khắc mờ:

"Chào mừng quay lại."
 
Bí Mật Trong Bóng Tối
chap 2:THỊ TRẤN HÒA LÂM


Thị trấn Hòa Lâm nằm nép mình bên dòng sông nhỏ, bao quanh là những cánh rừng thông rậm rạp.

Ban ngày, nơi đây trông bình yên như bất kỳ thị trấn nào khác: trẻ con nô đùa trên đường, người lớn tụ tập ở quán cà phê, và tiếng chuông nhà thờ vang vọng mỗi buổi chiều.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, Hòa Lâm lại khoác lên mình một vẻ u ám khó tả.

Những ngọn đèn đường vàng vọt hắt ánh sáng yếu ớt xuống mặt đường lát đá, tạo thành những vệt sáng dài như những chiếc bóng ma.

Sương mù từ rừng thông tràn về, che phủ cả thị trấn, khiến mọi thứ trở nên mờ nhạt.

Người dân Hòa Lâm thường đóng cửa sớm, ít ai ra ngoài sau 9 giờ tối.

Họ bảo rằng, thị trấn này có những bí mật không nên nhắc đến.

Quang, Duy, Nhi và Thảo đều lớn lên ở đây.

Họ quen thuộc từng con ngõ nhỏ, từng hàng cây, nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó lạ lùng.

Những câu chuyện truyền miệng về "tai nạn năm xưa" luôn xuất hiện trong các cuộc trò chuyện của người già, nhưng chưa ai kể rõ ràng.

Chỉ biết rằng, có một nhóm học sinh đã biến mất một cách bí ẩn, và từ đó căn nhà bỏ hoang ở rìa thị trấn trở thành nơi không ai dám đến.

Chiều hôm đó, sau khi đọc lá thư, cả nhóm quyết định đi dạo quanh thị trấn để tìm thêm manh mối.

Họ ghé qua quán cà phê của ông Bảo – một người đàn ông lớn tuổi, thường được coi là "kho ký ức sống" của Hòa Lâm.

"Các cháu lại tò mò chuyện cũ à?"

Ông Bảo nhìn họ bằng ánh mắt nửa trách móc, nửa thương hại.

"Có những thứ tốt nhất nên để yên.

Tai nạn năm xưa... không ai muốn nhắc lại."

"Nhưng tại sao?"

Quang hỏi, giọng kiên quyết.

"Chúng cháu cần biết sự thật."

Ông Bảo thở dài, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đang dần dày đặc.

"Có những người đã mất đi... và có những kẻ vẫn còn sống, mang theo hận thù.

Các cháu còn trẻ, đừng để mình bị cuốn vào."

Câu trả lời ấy chỉ khiến cả nhóm thêm tò mò.

Họ rời quán cà phê, đi qua những con phố nhỏ.

Nhi nhận ra một điều kỳ lạ: trên tường của thư viện cũ có những ký hiệu lạ, như ai đó khắc bằng dao.

Những ký hiệu ấy trông giống như một mật mã.

"Có thể liên quan đến lá thư," Nhi thì thầm.

Thảo nhìn quanh, ánh mắt lo lắng.

"Chúng ta đang bị theo dõi.

Các cậu không thấy sao?

Từ lúc rời quán cà phê, có ai đó đi sau chúng ta."

Quang quay lại, nhưng chỉ thấy bóng người mờ nhạt trong sương.

Không thể nhận ra là ai.

Đêm xuống, thị trấn càng trở nên đáng sợ.

Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng gió rít qua những mái nhà cũ.

Cả nhóm hẹn nhau tập trung lúc 10 giờ để chuẩn bị cho chuyến đi đến căn nhà bỏ hoang.

Trong căn phòng nhỏ của mình, Quang ngồi nhìn lá thư lần nữa.

Cậu cảm thấy có gì đó rất quen thuộc trong từng nét chữ.

Một ký ức mơ hồ hiện lên: mẹ cậu từng nhắc đến "một lời hứa chưa hoàn thành" trước khi qua đời.

Liệu có liên quan đến tai nạn năm xưa?

Ngoài cửa sổ, thị trấn Hòa Lâm chìm trong bóng tối.

Nhưng trong bóng tối ấy, có những đôi mắt đang dõi theo, chờ đợi.
 
Bí Mật Trong Bóng Tối
chap 3:CĂN NHÀ BỎ HOANG


Đêm hôm đó, thị trấn Hòa Lâm chìm trong bóng tối dày đặc.

Sương mù từ rừng thông tràn về, phủ kín từng con đường nhỏ.

Đồng hồ điểm 11 giờ, Quang, Duy, Nhi và Thảo lặng lẽ tiến về phía rìa thị trấn, nơi căn nhà bỏ hoang đứng sừng sững như một bóng ma.

Ngôi nhà hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt: mái ngói vỡ vụn, tường loang lổ, cửa sổ bị che bằng những tấm ván gỗ mục.

Không khí lạnh lẽo bao trùm, khiến cả nhóm rùng mình.

"Đây chính là nơi trong lá thư," Quang nói, giọng khàn.

Duy bước lên trước, tay cầm đèn pin.

"Nếu có gì xảy ra, tớ sẽ đi đầu."

Nhi nắm chặt điện thoại, ánh mắt lo lắng.

"Tớ không thích nơi này chút nào.

Nó... như đang nhìn chúng ta."

Thảo im lặng, nhưng ánh mắt cô dõi theo từng chi tiết của ngôi nhà, như thể đã quen thuộc từ lâu.

Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra khi Duy đẩy nhẹ.

Bên trong tối om, mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc lên.

Ánh đèn pin quét qua căn phòng: những bức tường nứt nẻ, bàn ghế gãy vụn, và mạng nhện giăng khắp nơi.

Nhưng ngay giữa phòng khách, có một vật khiến cả nhóm chết lặng: một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt ngay ngắn trên sàn, bên trên khắc dòng chữ mờ nhạt:

"Chào mừng quay lại."

Quang cúi xuống, tay run run mở nắp hộp.

Bên trong là một tấm ảnh cũ, chụp một nhóm học sinh đứng trước ngôi nhà này.

Điều kỳ lạ là... trong ảnh có bốn gương mặt giống hệt Quang, Duy, Nhi và Thảo, nhưng trẻ hơn, như thể được chụp từ nhiều năm trước.

"Không thể nào..."

Nhi thì thầm, mắt mở to.

Duy siết chặt tay.

"Ai đó đang giở trò.

Đây là ảnh giả."

"Không," Thảo nói, giọng run run.

"Tớ từng thấy bức ảnh này... trong phòng của mẹ.

Bà bảo nó liên quan đến một lời hứa chưa hoàn thành."

Không khí trong căn nhà càng trở nên nặng nề.

Bỗng nhiên, từ tầng trên vang lên tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn.

Cả nhóm đứng sững, tim đập thình thịch.

"Có ai đó ở đây," Quang thì thầm.

Duy giơ đèn pin, ánh sáng quét lên cầu thang.

Nhưng không có ai.

Chỉ có bóng tối dày đặc và tiếng gió rít qua khe cửa.

Nhi run rẩy: "Chúng ta nên đi thôi.

Đây không phải trò đùa."

Quang nhìn lại tấm ảnh trong tay, ánh mắt kiên quyết.

"Không.

Đây là manh mối.

Nếu chúng ta bỏ đi, sẽ không bao giờ biết sự thật."

Thảo bước lên một bậc cầu thang, giọng nhỏ nhưng chắc chắn: "Nếu các cậu muốn biết, thì phải lên trên.

Nơi đó... giữ bí mật mà các cậu đang tìm."

Cả nhóm nhìn nhau.

Họ biết rằng từ giây phút này, không còn đường lui.

Căn nhà bỏ hoang không chỉ là một nơi bị lãng quên, mà còn là cánh cửa dẫn đến những bí mật kinh hoàng của thị trấn Hòa Lâm.
 
Bí Mật Trong Bóng Tối
chap 4:BÓNG NGƯỜI TRONG SƯƠNG


Sau khi rời căn nhà bỏ hoang, cả nhóm quyết định quay về để bàn bạc thêm.

Nhưng con đường dẫn từ rìa thị trấn về trung tâm lúc này đã bị sương mù nuốt chửng.

Ánh đèn pin của Duy chỉ chiếu được vài mét phía trước, mọi thứ còn lại đều mờ nhạt như một bức tranh bị xóa nhòa.

"Có ai đó đang đi theo chúng ta," Thảo thì thầm, giọng run run.

Quang quay lại, ánh sáng đèn pin quét qua màn sương.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu thấy một bóng người đứng cách đó không xa.

Bóng dáng cao gầy, bất động, như đang quan sát.

Nhưng khi Quang chớp mắt, bóng người ấy biến mất, chỉ còn lại sương mù dày đặc.

"Không thể nào..."

Quang lẩm bẩm.

Nhi nắm chặt tay áo Quang.

"Tớ cũng thấy.

Có ai đó thật sự ở đây."

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, chậm rãi nhưng rõ ràng.

Cả nhóm đứng sững, tim đập thình thịch.

Duy xoay người, giơ đèn pin về phía âm thanh.

Ánh sáng chiếu vào khoảng trống, không có ai.

Nhưng tiếng bước chân vẫn tiếp tục, như thể vang vọng từ chính lòng đất.

"Chúng ta phải đi nhanh thôi," Duy nói, giọng căng thẳng.

Họ bước vội trên con đường lát đá, nhưng sương mù càng lúc càng dày.

Những ngọn đèn đường vàng vọt hắt ánh sáng yếu ớt, tạo thành những vệt sáng dài như những chiếc bóng ma.

Trong ánh sáng ấy, Quang lại thấy bóng người lần nữa – lần này gần hơn, ngay dưới một gốc cây.

Bóng người không di chuyển, chỉ đứng đó, bất động.

Ánh sáng đèn pin chiếu vào, nhưng gương mặt bị che khuất hoàn toàn.

"Các cậu có thấy không?"

Quang hỏi, giọng run run.

"Có," Nhi đáp, mắt mở to.

"Nhưng... tại sao nó không tiến lại gần?"

Thảo im lặng, ánh mắt dõi theo bóng người.

"Có thể... nó muốn chúng ta biết rằng nó đang ở đây.

Một lời cảnh báo."

Đúng lúc đó, tiếng chuông nhà thờ vang lên từ xa, kéo dài và rền rĩ.

Bóng người biến mất ngay khi tiếng chuông dứt.

Không khí trở nên nặng nề, như thể thị trấn đang giữ một bí mật mà không ai dám nói ra.

Cả nhóm chạy nhanh về phía trung tâm thị trấn.

Khi đến gần thư viện cũ, họ dừng lại thở hổn hển.

Trên tường thư viện, những ký hiệu lạ mà Nhi phát hiện ban chiều giờ đây sáng lên mờ mờ dưới ánh trăng.

"Đây không phải là trò đùa," Nhi nói, giọng chắc chắn.

"Ai đó đang dẫn chúng ta đi theo một con đường có sẵn."

Quang nhìn lại lá thư trong túi áo.

Những dòng chữ nguệch ngoạc như đang thôi thúc cậu tiến xa hơn, bất chấp nỗi sợ hãi.

"Chúng ta phải tiếp tục," Quang nói.

"Nếu bỏ cuộc bây giờ, sẽ không bao giờ biết sự thật."

Duy gật đầu, ánh mắt kiên quyết.

"Nhưng từ giờ, chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống.

Có thể kẻ đứng sau chuyện này đang ở rất gần."

Thảo nhìn quanh, giọng nhỏ nhưng đầy ám ảnh: "Các cậu không hiểu đâu.

Bóng người trong sương... không phải là người bình thường."

Sương mù lại tràn về, che phủ cả thị trấn.

Trong bóng tối ấy, có những đôi mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân của họ.
 
Bí Mật Trong Bóng Tối
chap 5:CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM


Đêm hôm đó, sau khi cả nhóm trở về từ căn nhà bỏ hoang, ai cũng mang theo nỗi sợ hãi lẫn tò mò.

Quang nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.

Trong đầu cậu vẫn hiện rõ hình ảnh tấm ảnh cũ trong chiếc hộp gỗ.

Tại sao lại có gương mặt của họ trong đó?

Ai đã đặt nó ở đó?

Trong khi Quang còn trăn trở, ở một góc khác của thị trấn, Thảo ngồi một mình trong căn phòng nhỏ.

Cô không thể ngủ.

Ánh trăng mờ hắt qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt đầy lo lắng.

Thảo cảm thấy có điều gì đó đang đè nặng trong lòng, một bí mật mà cô chưa dám nói với bạn bè.

Đúng lúc đồng hồ điểm 12 giờ, điện thoại của Thảo rung lên.

Màn hình hiện số máy lạ, không có tên, chỉ là dãy số dài vô nghĩa.

Cô do dự vài giây, rồi nhấn nút nghe.

"...

Thảo."

Giọng nói vang lên, khàn khàn, như vọng từ nơi xa xăm.

Thảo rùng mình, tim đập mạnh.

"Là ai?" cô hỏi, giọng run run.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng thở dài, kéo dài và nặng nề.

Sau đó, giọng nói lại vang lên:

"Đừng tin chúng nó.

Bí mật không dành cho tất cả."

Thảo siết chặt điện thoại, mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

"Anh... chị... là ai?"

Tiếng cười khẽ vang lên, rợn người.

Rồi cuộc gọi đột ngột kết thúc.

Màn hình trở lại bình thường, như chưa từng có gì xảy ra.

Thảo ngồi bất động, đôi mắt mở to.

Cô biết chắc rằng giọng nói ấy không phải trò đùa.

Nó mang theo sự thật, một sự thật mà cô đã chôn giấu từ lâu.

Sáng hôm sau, cả nhóm gặp nhau ở trường.

Thảo im lặng, nhưng ánh mắt lảng tránh.

Quang nhận ra ngay.

"Có chuyện gì xảy ra với cậu?"

Quang hỏi.

Thảo ngập ngừng, rồi kể lại cuộc gọi.

Không khí trở nên nặng nề.

Nhi ôm chặt cuốn sổ ghi chép, mắt mở to.

"Nếu có người biết tên cậu, thì chắc chắn họ cũng biết chúng ta.

Điều này không bình thường."

Duy cau mày.

"Có thể là kẻ đã gửi lá thư.

Hắn muốn chia rẽ chúng ta."

Quang lắc đầu.

"Không.

Giọng nói ấy... như đang cảnh báo.

Có thể có nhiều hơn một người đứng sau chuyện này."

Thảo cúi mặt, giọng nhỏ: "Tớ nghĩ... tớ biết giọng nói đó.

Nó giống hệt giọng của một người từng sống trong căn nhà bỏ hoang."

Cả nhóm sững sờ.

Một làn gió lạnh thổi qua hành lang, khiến họ rùng mình.

"Chúng ta phải tìm hiểu thêm," Quang nói, ánh mắt kiên quyết.

"Nếu không, sẽ chẳng bao giờ biết được sự thật."

Nhưng trong lòng Thảo, nỗi sợ hãi càng lớn.

Cô biết rằng cuộc gọi lúc nửa đêm không chỉ là lời cảnh báo.

Nó còn là lời nhắc nhở về một bí mật mà cô đã cố quên đi.
 
Back
Top Bottom