ִֶָ𓂃 ࣪˖ 🐇𓂃 ──✦───✧───✦──✧───✦──
Tác phẩm: Bí Mật Sau Ánh Mắt Em
Tác giả: Umi
─✦───✧───✦──✧───✦──
𓂃 ࣪˖ 🐇𓂃 ࣪˖
Chương 8: Trở lại Nhiệm vụ
Buổi sáng nắng sớm , Phạm Quốc Ân tỉnh dậy muộn, ánh nắng đã lọt qua khe rèm chiếu thẳng lên mặt khiến cậu nhăn nhó khó chịu, Ân lăn người một vòng, với tay lấy điện thoại trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đầu óc còn nghĩ chắc hôm nay cũng chẳng có gì mới mẻ.
Màn hình vừa sáng lên, Ân khựng lại
một tin nhắn, tên người gửi là Trương Phong, Ân bật ngồi dậy hẳn, mắt mở to, đọc đi đọc lại tin nhắn vài lần cho chắc mình không nhìn lầm.
Nội dung cực kỳ ngắn gọn: một địa chỉ, kèm theo yêu cầu qua biệt thự gặp mặt, nói là có chuyện riêng cần bàn, tuyệt nhiên không có lấy một câu giải thích cho cả tuần im hơi lặng tiếng.
Ân nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, trong đầu đủ loại cảm xúc trộn lẫn, bực có, nhẹ nhõm có, mà buồn cười cũng có.
Cái tên chết tiệt đó đúng là chỉ cần xuất hiện một cái là khiến mọi cảm xúc rối tung lên hết.
Ân lẩm bẩm chửi nhỏ một câu rồi vẫn ngoan ngoãn bò khỏi giường, vệ sinh cá nhân, thay đồ, dù miệng thì than phiền, chân vẫn tự động chạy đúng địa chỉ được gửi.
Biệt thự của Trương Phong nằm trong khu an ninh kín, vừa đứng trước cổng, Ân đã hơi choáng, Nhà to, sân rộng, mọi thứ đều toát lên mùi tiền cậu đứng khựng lại vài giây, bất giác nghĩ tới căn nhà cấp bốn cũ kỹ của mình mà thấy nó thân thương vô cùng.
Cửa mở, Trương Phong đứng bên trong, dáng cao, áo vest chỉnh tề nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi.
Ánh mắt anh lướt qua Ân một cái, bình thản như thể một tuần không liên lạc là chuyện hết sức bình thường.
Ân khoanh tay, mặt không vui ra mặt.
“Anh hay thật, mất tích nguyên tuần luôn.”
Trương Phong thở nhẹ.
“Dạo này Quốc Đạt bám rất sát, Gọi hay nhắn đều không an toàn.”
Ân hừ một tiếng.
“Ít nhất cũng nên báo một câu chứ, tôi tưởng anh bị người ta thủ tiêu luôn rồi.”
Phong không tiếp lời, chỉ liếc cậu một cái rồi đi thẳng vào vấn đề, anh nói Quốc Đạt đang cần thêm người cho mấy chuyến hàng sắp tới, để mở rộng quy mô, Phong đã chủ động đề xuất
"đưa người của mình qua phụ giúp."
Ân nghe tới đó thì nhíu mày.
“Người của anh?”
Phong nhìn thẳng vào cậu.
“Là cậu.”
Anh nói thân phận giả của Ân đã chuẩn bị xong từ trước , lý lịch sạch sẽ, để lọt vào mắt Quốc Đạt khá dễ Quốc Đạt vốn tin người, mà hiện tại lại rất tin Phong, nên khả năng bị nghi ngờ là không cao.
Ân nghe, trong lòng vừa căng thẳng vừa buồn cười, tốc độ chuyển cảnh này đúng là không cho người ta kịp trở tay.
Cậu nhìn quanh căn biệt thự lần nữa, rồi quay sang nhìn Phong.
“Vậy là tôi hết thời gian dưỡng già rồi hả?”
Phong gật đầu.
Anh dặn kỹ Ân từng chi tiết nhỏ: ăn mặc thế nào, nói chuyện ra sao, nên im lặng lúc nào, nên tỏ thái độ gì, giọng nói đều đều, Ân nghe nghiêm túc hiếm thấy bàn xong việc, Ân đứng dậy chuẩn bị rời đi, đi được vài bước thì Phong gọi lại.
“Mấy ngày tới sẽ không dễ đâu, nên phải cẩn thận.”
Ân chỉ nhếch môi cười.
“Yên tâm, Tôi còn chưa muốn chết sớm vậy đâu.”
Hai người nói chuyện xong, Ân đứng dậy theo phản xạ, chuẩn bị rời đi,
Phong tựa lưng vào ghế, giọng lười nhác vang lên phía sau.
“Khoan.”
Ân quay lại.
“Gì nữa?”
Phong đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt liếc cậu từ trên xuống dưới một lượt, khóe môi cong lên như đang tính toán điều gì đó.
“Cậu ở đây trước đã.
Tôi cần trao đổi với cậu vài thứ.”
Ân nhíu mày.
“Bao lâu?”
“Khoảng… hai ngày.”
Ân sững lại.
“Hai ngày?”
“Ừ,” Phong nói tỉnh bơ, “coi như học việc.”
“Được, hai ngày.”
Hai ngày đó, đối với Ân, dài hơn cậu tưởng, sáng ngày đầu tiên, cậu bị đánh thức bởi tiếng động lạch cạch dưới bếp.
Nhìn đồng hồ mới hơn sáu giờ.
Ân cau mày, kéo cửa phòng bước ra.
Dưới bếp, Phong đang đứng quay lưng lại, trên người chỉ mặc áo thun đen đơn giản, quần ống suông xám.
Ánh đèn bếp chiếu xuống làm nổi rõ bờ vai rộng và tấm lưng săn chắc.
Ân đứng sững một nhịp.
Phong xoay người, bắt gặp ánh mắt cậu.
“Nhìn gì?”
Ân lập tức hoàn hồn.
“Nhìn coi nhà anh có trộm không.”
Phong cười khẩy, anh quay lại bếp, tiếp tục nấu ăn.
Ân dựa vào khung cửa, khoanh tay.
“Anh ngày nào cũng dậy sớm vậy à?”
“Người có não thì dậy sớm.”
“…”
Trên bàn là bữa sáng đơn giản nhưng gọn gàng Ân không nói gì, ngồi xuống ăn, vừa ăn vừa để ý từng chi tiết
nhỏ trong căn nhà ngăn nắp,Sạch sẽ, nhìn là biết Phong không phải kiểu sống bừa.
Sau bữa sáng, Phong đưa cho Ân một xấp tài liệu dày.
“Học đi.”
Ân lật ra.
" Đường dây vận chuyển à?”
“Ừ.”
Trong hai ngày đó, Ân gần như bị nhấn chìm trong thông tin, cách một đường dây vận hành, Cách chia tuyến hàng, những thứ mà nếu không trực tiếp làm, sẽ không bao giờ hiểu được.
Phong ngồi đối diện, vừa chỉnh giấy tờ vừa nói.
“Muốn đóng tròn vai, thì trước hết phải hiểu nó hoạt động ra sao.”
Ân gật đầu, mắt không rời tài liệu, hai người làm việc chung, không khí vừa căng thẳng vừa quen thuộc, hai người có tính cách khác nhau nhưng lại phối hợp kỳ ăn ý đến mức kì lạ.
*Đến tối ngày thứ hai*
Phong đứng dậy, lấy áo khoác.
“Thay đồ đi.”
Ân ngẩng lên.
“Đi đâu?”
“ đi sẽ biết.”
Chiếc xe lăn bánh về phía khu phố người Hoa, á nh đèn đỏ treo dọc con đường, bảng hiệu chữ Hoa xen lẫn tiếng Việt, tạo cảm giác vừa xa lạ vừa có chút nguy hiểm, nhà hàng nằm ở gần cuối con phố, sang trọng nhưng kín đáo
Phong dừng xe, nhìn Ân.
“Nhớ chưa?”
“Nhớ.”
“Ít nói.”
“Tôi vốn có nói nhiều đâu.”
Phong cười nửa miệng.
“uhm...thì không nói nhiều.”
Bước vào nhà hàng, mùi trà và gỗ trầm lan nhẹ trong không khí, Một người đàn ông ngồi sẵn ở bàn trong cùng, Áo sơ mi trắng, gương mặt sáng, ánh mắt sắc nhưng nụ cười lại khá thoải mái.
Phong bước tới trước.
“Đạt.”
Người kia đứng dậy, khoác vai Phong.
“Lâu rồi mới gặp mày.”
Phong chỉ Ân.
“Đây là Ân.”
Ánh mắt Quốc Đạt chuyển sang Ân, đánh giá không hề che giấu.
“đây là người mày nói giới thiệu cho tao hả?”
Ân gật nhẹ.
“Chào anh.”
Đạt cười.
“ Nhìn vậy làm được gì không.”
Phong chen vào.
“Đừng coi thường, nhìn vậy chứ nó giỏi sổ sách.”
Đạt nhướng mày.
“Vậy hả?”
Anh ta kéo ghế.
“Ngồi đi.”
Ba người ngồi xuống, không khí không quá căng thẳng, nhưng Ân cảm nhận rõ sự dò xét từ Đạt.
“Mày muốn tao giữ người này bên cạnh à?”
Phong đáp.
“Ừ.”
“Tin được không?”
Phong nhìn Ân một giây.
“người của tao tất nhiên là tin được"
Không khí xăng thẳng trong phòng kèm theo mùi rượu nồng nặc, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa âm tường khiến cuộc trò chuyện càng lúc càng thoải mái, Trần Quốc Đạt đang cao hứng, ánh mắt lấp lánh như vừa tìm được thêm một người hợp gu, Hắn buông tay khỏi vai Trương Phong, xoay người một cái rồi khoác mạnh cánh tay lên vai Ân, lực hơi nặng làm Ân nghiêng người theo phản xạ.
“Này.”
Quốc Đạt cười lớn.
“Anh em với nhau rồi, đừng có nói chuyện kiểu lễ phép vậy nữa.”
Ân còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã tiếp luôn, giọng đầy vẻ đàn anh.
“Gọi mày tao đi, Chứ anh anh em em nghe nó xa cách quá.”
Ân cứng người trong chớp mắt, trong đầu tua nhanh hàng loạt phương án phản ứng, Cậu liếc sang Phong theo bản năng, Trương Phong nhíu mày rất nhẹ, động tác nhỏ đến mức người ngoài gần như không nhận ra, nhưng với Ân thì đủ hiểu anh đang không vui.
Ân cười gượng, gật đầu.
“Dạ…
à không”
“ừ, tao biết rồi.”
Quốc Đạt khoái chí, vỗ vai Ân thêm cái nữa.
“Vậy mới đúng chứ, nhìn mày vậy mà cũng biết điều đó.”
Phong đặt ly rượu xuống bàn hơi mạnh, tiếng thủy tinh chạm mặt bàn kêu “cạch”
“Đạt, nói chuyện đủ rồi, vô việc chính đi.”
Quốc Đạt hơi khựng lại, quay sang nhìn Phong, có vẻ ngạc nhiên vì thái độ nghiêm túc đột ngột này, nhưng chỉ một giây sau, hắn cười xòa, giơ hai tay lên như đầu hàng.
“Rồi rồi, công việc thì công việc, Mày lúc nào cũng khó tính vậy Phong.”
Phong không đáp, mở tập hồ sơ mang theo đặt lên bàn, ánh mắt anh sắc lại, hoàn toàn khác với dáng vẻ vừa rồi lúc khoác vai cười nói Ân nhìn mà thầm thở phào, cảm giác cái tay đặt trên vai mình cũng nhẹ đi đáng kể.
“Chuyến tới là chuyến lớn.”
Phong nói thẳng.
“Tao cần lịch cụ thể, tuyến đường, với số người mày cho đi theo.”
Quốc Đạt thu lại vẻ đùa cợt, bỏ tay khỏi vai ân, điều chỉnh dáng ngồi gác chân lên bàn như thói quen.
“Chuyến này hàng đi đường bộ trước, qua kho trung chuyển rồi mới tách ra.”
“Người tao sẽ lo, nhưng thằng Ân này…” hắn liếc sang Ân.”
“Chuyến hàng này để nó theo tao hay mày?”
Phong trả lời giọng có chút hơi trầm
“Theo mày.”
Ân hơi giật mình, khi nhắc đến tên mình
Quốc Đạt cười nhạt.
“ Người mới cho theo chuyến hàng lớn này ổn không.”
Phong liếc hắn một cái, giọng lạnh.
“Người của tao nếu xảy ra chuyện gì thì tao chịu trách nhiệm.”
Quốc Đạt là người phá vỡ sự im lặng trước, bật cười.
“Được rồi, được rồi.
Làm ăn thì làm ăn.”
“Miễn mấy chuyến tới vẫn mượt như mấy chuyến trước là tao hài lòng.”
Phong gật đầu.
“Vậy chốt vậy.”
Phong dựa lưng vào ghế, giọng nói vẫn đều đều nhưng có gì đó chậm rãi hơn, như đang thăm dò.
“Tao với mày cũng làm chung mấy chuyến hàng rồi.”
“Vậy mà tới giờ tao vẫn chưa được chào hỏi anh mày.”
Không khí trong phòng lặng đi một nhịp rất ngắn Ân ngồi kế bên, tai dựng lên theo phản xạ, ngoài mặt vẫn làm bộ cúi đầu uống rượu như không để ý gì, nhưng thật ra để ý từng lời nói.
Quốc Đạt nhướng mày, quay sang nhìn Phong, khóe miệng nhếch lên.
“Ý mày nói ông Khánh hả?”
Phong gật nhẹ, không tỏ ra quá tò mò.
“Ừ.”
Quốc Đạt bật cười, nhưng tiếng cười không còn thoải mái mà hơi gượng
“Ổng hả…”
“Ổng cứ thoắt ẩn thoắt hiện vậy đó.”
Hắn nhún vai, giọng mang theo chút bực bội khó che.
“Ngay cả tao còn ít khi gặp được nữa là mày.”
Phong không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu như đã đoán trước câu trả lời này.
Anh cầm ly rượu lên xoay nhẹ, ánh mắt hạ xuống, trông giống như không quá để tâm, nhưng trong đầu đã nhanh chóng ghi lại từng chữ.
Quốc Đạt uống cạn ly rượu, đặt xuống bàn.
“Ổng lo mấy chuyện lớn, tiền bạc các kiểu.”
“Những vụ lặt vặt trong nước này, tao tự xử là được.”
Phong nhếch môi cười nhạt.
“Nghe cũng cực ha.”
“Cực chứ.”
Quốc Đạt cười nửa miệng.
“Nhưng được cái là tiền vô đều.”
Phong gật đầu, không hỏi thêm.
Anh hiểu quá rõ, với tính cách của Quốc Đạt, nếu hỏi sâu hơn lúc này chỉ khiến hắn cảnh giác, có những con mồi, phải để tự mình lộ đuôi thì mới dễ nắm.
Quốc Đạt đứng dậy, vỗ vai Phong một cái.
“Thôi, chuyện anh hai tao để đó.”
“Làm ăn trơn tru là được.”
“Tao để thằng Ân lại cho mày.”
“Mày cứ coi nó giống tao đi.”
Phong nói tiếp, giọng bình thản.
“Nó theo tao lâu rồi, anh là anh em với tao.”
“Nên khỏi lo.”
Quốc Đạt nheo mắt nhìn Ân lại lần nữa, lần này không còn kiểu soi mói ban đầu, hắn im lặng vài giây, rồi bật cười.
“Ghê ha.”
“Mày tin người dữ vậy Phong.”
Phong nhún vai.
“Không tin thì tao đã không dẫn nó tới.”
Ân nghe tới đây, tim đập mạnh lên một nhịp, nhưng vẫn cúi đầu nhẹ.
Phong liếc Ân một cái rất nhanh, ánh mắt nghiêm lại một thoáng.
“Để sắp xếp sổ sách cho mày.”
“Cứ coi như người nhà.”
Quốc đạt cười rồi nói
“Rồi, rồi.”
“Người nhà thì tao lo.”
Hắn quay sang Ân, nụ cười mang theo chút ý vị khác hẳn lúc đầu.
“Từ giờ mày cứ theo tao.”
“Coi như anh em.”
Ân gật đầu, giọng hơi trầm xuống
“Ừ, tao biết rồi.”
Phong đứng dậy, chỉnh lại áo vest, giọng trở lại lạnh nhạt như bình thường.
“Vậy chốt vậy.”
“Có gì gọi tao.”
Quốc Đạt gật đầu.
“Yên tâm.”
Phong quay lưng đi trước, để lại Ân trong phòng với Quốc Đạt, cánh cửa khép lại, không gian bỗng dưng yên tĩnh hơn hẳn.
HẾT CHƯƠNG 8