###
Trời Lạc Dương nổi sấm giữa tháng bảy, những tia chớp như xé toạc bầu trời đêm.
Trần Dương mở mắt sau một cơn ác mộng – mồ hôi đẫm lưng, hơi thở dồn dập.
Trong mộng, hắn thấy mình đang đứng giữa một ngôi làng hoang tàn, bên cạnh là một cỗ quan tài đá có khắc tên hắn: "Trần Dương – mất năm 2025".
Lý Vân đã chờ sẵn ở bên ngoài.
Y đưa cho hắn một mảnh vải cũ, loang lổ máu đen: “Từ một đạo sĩ già ở biên giới Thiểm Tây gửi tới.
Hắn bảo... có thứ gì đó bên trong Thất Hồn Trấn đang gọi tên ngươi.”
“Thất Hồn Trấn?
Tưởng nơi đó đã bị phong tỏa từ thời dân quốc?”
“Chính vì vậy… ngươi nên đi.”
---
Thất Hồn Trấn nằm lọt thỏm giữa rặng núi Tần Lĩnh, nơi người đời đồn rằng bảy vị tội nhân bị chém đầu vào đêm trăng máu, linh hồn không siêu thoát, hóa thành Hồn Thất Sát.
Từ đó, cả trấn chìm trong màn sương dày quanh năm không tan.
Khi Trần Dương và Lý Vân đến, trời đổ mưa máu.
Người dân nơi đây đều quấn vải trắng che mặt, không ai nói chuyện, chỉ đứng nhìn họ lặng lẽ từ cửa nhà.
Tại trung tâm trấn là một miếu thờ cổ sụp đổ, bên trong có một chiếc gương đồng đặt trên bàn đá.
Trần Dương vừa bước vào, bóng hắn lập tức biến mất khỏi mặt gương.
"Không có bóng... nghĩa là linh hồn đang bị kéo khỏi xác sống," Lý Vân trầm giọng.
"Chúng bắt đầu rồi."
Gió lùa qua cửa miếu, ngọn đèn dầu phụt tắt.
Khi thắp lại, Trần Dương không còn đứng trong miếu – hắn đang ở trong một thế giới khác.
---
Đó là một không gian tối mịt, chỉ có bảy cây cột đá lớn, mỗi cột bị xiềng bởi những dây xích máu.
Trên mỗi cột là một mảnh linh hồn – Trần Dương nhận ra: đó là bảy phần thất hồn của chính mình!
Một bóng người xuất hiện – khuôn mặt y y hệt hắn, nhưng ánh mắt trống rỗng và giọng nói lạnh băng:
“Ngươi không xứng sống.
Ngươi đã trốn chạy, phản bội lời hứa với Phong Đô.
Ngươi từng là người canh giữ cánh cổng giữa âm dương… giờ ngươi chỉ là vỏ rỗng.”
"Ngươi là... phần hồn nào?"
"Là Hồn Trí – ta mang ký ức về việc ngươi từng lập khế ước với Phong Đô Đại Đế.
Và nay, ta đến để thu lại lời thề."
Bảy phần hồn bỗng tách ra thành bảy hình thể y hệt Trần Dương, mỗi người cầm một loại pháp khí: trượng, kiếm, linh kỳ, chùy, bát quái, xâu tiền âm phủ, và một chiếc lư hương rạn nứt.
“Muốn lấy lại thất hồn, phải vượt qua chính mình.”
---
Trong thế giới thực, Lý Vân đang kết ấn bảo vệ thân xác Trần Dương, mồ hôi túa ra như tắm.
Gió âm rít lên từng cơn, từng người dân Thất Hồn Trấn bắt đầu tụ lại quanh miếu, giọng thì thào như tụng kinh cổ:
“Hoàn hồn nhập xác… thất tinh hoán đổi… thiên địa đảo điên…
Đế Quân tỉnh mộng…”
---
Bên trong kết giới hồn, Trần Dương đối đầu từng phần hồn của mình – Hồn Mộng, Hồn Trí, Hồn Tâm, Hồn Cảm, Hồn Ý, Hồn Dục, Hồn Sinh.
Mỗi trận là một lần thấu hiểu sâu sắc hơn bản thân mình.
Hắn nhận ra: từng phần trong hắn đều mang vết thương – vết thương từ những vụ án, những linh hồn hắn từng bỏ mặc, những ký ức về một tình yêu bị phong ấn...
Hồn Tâm ném cho hắn một mảnh ngọc vỡ: “Khi ngươi đánh mất ta, ngươi cũng quên mất người đó – người mà ngươi đã lập âm hôn.”
“Người đó là ai?”
Không ai trả lời.
Khi tất cả thất hồn nhập lại thành một thể, Trần Dương bừng tỉnh, đôi mắt rực đỏ như có lửa cháy.
Lý Vân chờ sẵn bên ngoài, mỉm cười nhẹ: “Ngươi nhớ rồi à?”
Trần Dương không đáp, chỉ nhìn bàn tay mình đang sáng lên từng đạo phù ấn màu đen – phù ấn Phong Đô.
---
Nhưng đúng lúc đó, trên bầu trời xuất hiện một vết rạn – từ bên kia khe nứt, một đôi mắt khổng lồ nhìn xuống thế gian.
“Đã có kẻ phát hiện ra ngươi…”
Lý Vân trầm giọng.
“Phong Đô sắp mở.
Những kẻ từ địa phủ không muốn ngươi nhớ lại thân phận thật sự.”
Một tiếng trống tang từ xa vọng về.
Mặt đất rung chuyển.
Toàn bộ Thất Hồn Trấn bắt đầu nứt vỡ như ảo ảnh bị xé toạc.
Trần Dương quay đầu nhìn lại, thấy hình ảnh bản thân trong gương đồng đang mỉm cười – nhưng nụ cười không phải của hắn.
---