Cập nhật mới

Khác Bí Mật Phong Đô

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
359323399-256-k804919.jpg

Bí Mật Phong Đô
Tác giả: Aster_ww
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Linh dị, kỳ ảo, hài hước, tình cảm (ngầm), huyền huyễn Trung Quốc

Bối cảnh: Trung Quốc hiện đại, nhưng bị che phủ bởi màn sương huyền bí của những cổ tục, văn hóa đạo giáo, âm dương hỗn loạn.

TRUYỆN ĐÓ CHAT GPT VIẾT, KHÔNG ĐỌC CÓ THỂ LƯỚT QUA



namnam​
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 1 : Hôn Lễ Âm Hồn


Mưa như trút nước đêm hôm đó, bầu trời xám xịt, từng tiếng sấm vang lên như nhịp trống tử vong.

Thẩm Diệp ngồi co ro trên xe buýt cũ kỹ, nhìn ra cửa sổ lấm tấm nước.

Hắn vừa nhận được một lời mời kỳ lạ: tới làng Thạch Ấp để phá giải một nghi lễ âm hôn thất truyền từ đời Minh.

Làng Thạch Ấp không có tên trên bản đồ.

Người lái xe không muốn đến, nhưng khi nghe đến cái tên "âm hôn", ông ta chỉ lắc đầu, rút nhanh mấy tờ bùa vàng từ túi áo, dán vào cửa xe rồi bỏ đi không nói một lời.

Thẩm Diệp vác ba lô, bước chân vào làng.

Không khí ở đây lạnh một cách bất thường.

Cả làng chìm trong sương mù mờ ảo như tranh thủy mặc, từng căn nhà lợp ngói cũ kỹ, tường rêu phủ kín, như bị thời gian nuốt chửng.

Người đón hắn là một lão trưởng thôn gầy gò, gương mặt đầy nếp nhăn.

Lão nói:

"Pháp sư Mao Sơn đúng không?

Chúng tôi đã đợi lâu lắm rồi...

Cậu chính là người được chọn."

Thẩm Diệp cau mày.

Người được chọn?

Theo lời kể, trong làng có một cô gái chết bất đắc kỳ tử ngay trước ngày cưới.

Gia đình vì không cam lòng nên tổ chức lễ âm hôn để linh hồn cô được an nghỉ.

Nhưng từ đó, liên tiếp người trong làng gặp ác mộng, mất ngủ, thậm chí phát điên.

Lễ cưới đã được chuẩn bị lại: kiệu hoa đỏ, khăn trùm đầu, bàn thờ cúng tổ tiên và cả một con búp bê thế mạng được làm bằng rơm...

Nhưng điều khiến Thẩm Diệp giật mình, là "chú rể" trong lễ cưới ấy - chính là hắn.

"Sao lại là tôi?"

Thẩm Diệp hỏi.

"Vì cô dâu chọn cậu.

Đêm nào cũng gọi tên cậu trong gió."

Hắn tưởng mình nghe lầm.

Đêm hôm đó, Thẩm Diệp tham dự lễ cưới như một nghi lễ trấn hồn.

Áo cưới cổ xưa khoác lên người, hắn ngồi đối diện búp bê rơm phủ khăn đỏ.

Tiếng chiêng trống vang lên, giữa làn khói hương dày đặc, một bóng hồng y lững thững bước vào từ sương mù.

Không phải búp bê.

Là người thật.

Một cô gái khuôn mặt mờ ảo, ánh mắt sâu thẳm như đáy giếng cổ.

Cô cầm tay Thẩm Diệp, lặng lẽ nói:

"Cuối cùng... chàng cũng tới."

Không thể cử động, Thẩm Diệp như bị đóng băng trong thời gian.

Gương mặt cô dâu chợt vỡ ra như gốm, lộ ra bên trong là một linh hồn cháy rực giận dữ.

Sương mù quanh làng hóa thành những khuôn mặt méo mó, tiếng cười khóc vang vọng từ hư vô.

Hắn hét lớn, vận khí, vẽ phù chú trấn tà.

Nhưng mọi thứ đều vô hiệu.

Bỗng một bóng người áo đen xuất hiện trong khói.

Gương mặt tuấn tú, ánh mắt thâm trầm như vực sâu, người đó nhẹ nhàng đưa tay vuốt qua trán Thẩm Diệp.

Cả không gian lập tức ngưng đọng.

Linh hồn cô dâu tan biến thành làn khói bạc.

"Cậu ổn chứ?" người đó hỏi.

Thẩm Diệp thở dốc, ánh mắt mơ hồ.

"Anh là ai...?"

"Chỉ là một người đi ngang qua.

Tôi tên là Giang Mặc."

Giang Mặc - người sau này sẽ trở thành người bạn đồng hành, và là bí ẩn lớn nhất trong cuộc đời Thẩm Diệp.

Sau vụ việc, trưởng thôn thừa nhận lễ âm hôn là do tổ tiên truyền lại.

Nhưng không ai biết rằng, hồn ma cô dâu kia không phải là oan hồn, mà là một phần bị rút ra từ chính Thẩm Diệp - ký ức phong ấn.

Đêm rời làng, hắn nhìn lại lần cuối.

Trong làn sương, hắn thấy một kiệu hoa đỏ trôi lửng trong không trung, và thấp thoáng một người đàn ông mặc long bào đen đứng phía sau nó, ánh mắt dõi theo hắn như chờ đợi...

Hắn không biết rằng, mình vừa bước vào khúc dạo đầu của một cuộc hôn nhân âm hồn đã định trước từ ngàn năm trước.
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 2: Cô Dâu Mặc Hồng Y


###

Một tuần sau khi rời làng Thạch Ấp, Thẩm Diệp nhận được cuộc gọi lạ.

Đầu dây bên kia là giọng nữ, thều thào, như gió luồn qua khe đá cổ:

"Thẩm Diệp... cứu ta...

Vĩnh An trấn... cô dâu mặc hồng y..."

Điện thoại lập tức tắt.

Không số, không tín hiệu gọi lại.

Vĩnh An trấn — một thị trấn nhỏ vùng núi, vốn nổi tiếng với truyền thuyết về những cô dâu chết trẻ.

Tương truyền, vào thế kỷ trước, có một đại địa chủ ép cưới một thiếu nữ tên Lan Nhi.

Nàng tự sát ngay đêm tân hôn, từ đó hồn ma đội hồng y luôn hiện về, cướp mạng những cô gái sắp cưới.

Thẩm Diệp không tin vào lời đồn, cho đến khi hắn đến nơi.

Thị trấn chìm trong sắc đỏ.

Mỗi góc phố đều có hỉ kỳ (vải đỏ) treo lủng lẳng, người dân cúi đầu né tránh hắn.

Trong quán trọ, ông chủ quán vừa thấy Thẩm Diệp lập tức đóng cửa sổ, thắp ba nén nhang:

"Tiên sinh, hôm qua lại có người chết...

Cô dâu đó về rồi.

Mỗi lần hiện lên là một người con gái chưa cưới mất mạng.

Hôm nay, đến lượt con gái tôi."

Thẩm Diệp cau mày, đưa cho ông tấm bùa Mao Sơn.

"Đưa cô bé đeo cái này.

Đêm nay tôi sẽ đi gặp cô dâu đó."

Đêm rằm.

Trăng máu treo trên bầu trời như một con mắt đỏ.

Trong rừng trúc phía sau trấn, Thẩm Diệp đặt trận pháp: bốn tấm gương bát quái, bảy cây nến âm dương, một chuông đồng gọi hồn.

Gió nổi lên.

Tiếng cười the thé vọng lại, giữa bóng tối, một người con gái mặc hồng y chầm chậm bước ra.

Khăn trùm đầu đỏ sẫm, nhưng gương mặt lộ rõ — trắng bệch, mắt rỗng không như hai hố sâu.

"Thẩm Diệp... trả mạng cho ta..."

"Ngươi là ai?

Lan Nhi?"

Cô ta không trả lời, lao vào hắn như cơn gió độc.

Thẩm Diệp ném bùa, niệm chú, nhưng tà khí quanh thân cô dâu như nuốt chửng mọi pháp lực.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Để ta."

Giang Mặc xuất hiện từ bóng tối, vung tay bắn ra một đạo phù lửa xanh đậm, lập tức khiến bóng cô dâu lùi lại.

Hắn không dùng bùa trần gian — mà là phù lệnh Âm Phủ.

"Cô ta không phải Lan Nhi.

Là yêu vật đội lốt."

Thẩm Diệp bàng hoàng.

Giang Mặc bước tới, vén khăn cô dâu — bên dưới là một gương mặt quỷ biến dạng, miệng đầy máu, nhưng đôi mắt đẫm lệ.

"Ta... chỉ muốn...

được cưới một lần..."

Thẩm Diệp chần chừ, hỏi:

"Ngươi là ai thực sự?"

"Ta từng là hồn nữ chết oan, bị phong ấn dưới nền nhà của địa chủ.

Khi hắn chết, hỉ kỳ thấm máu, ta hóa thành lệ quỷ.

Nhưng ta không hại người... cho đến khi bị một pháp sư lạ giải phong ấn và lợi dụng ta làm công cụ trả thù."

Cô ta khóc nấc.

Giang Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô, thanh lọc linh thức.

Gương mặt cô trở lại dịu hiền, hóa thành ánh sáng bay lên trời.

Sáng hôm sau, Vĩnh An trấn gỡ hết hỉ kỳ.

Không còn ai chết.

Thẩm Diệp và Giang Mặc cùng ngồi trong quán trà.

Hắn hỏi:

"Sao anh luôn có mặt đúng lúc?"

Giang Mặc cười nhạt:

"Chẳng phải ta là người 'đi ngang qua' sao?"

Thẩm Diệp không đáp.

Trong lòng hắn dấy lên một nghi vấn lớn.

Người này... rốt cuộc là ai?

Vì sao pháp lực hắn dùng lại giống những ghi chép cổ xưa về Phong Đô Đại Đế?

Ở phía xa, trên mái ngói phủ rêu, một bóng hồng y vẫn ngồi lặng.

Nàng mỉm cười, khẽ nói:

"Hẹn gặp lại... vào một đêm trăng khác."

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 3: Lâu Đài Mặt Nạ


###

Ba ngày sau khi rời Vĩnh An trấn, Trần Dương nhận được thư mời vô danh: "Lâu Đài Mặt Nạ có kích, mời người có duyên vào xem."

Góc thư được đóng triện bằng sáp đỏ, trên có khắc một ký tự: Âm.

Lý Vân nhìn thư, khé cười: "Đã đến lúc quay về nơi đầu tiên ngươi gặp ta."

Lâu Đài Mặt Nạ nằm giữa thành phố Lạc Dương cổ kính, bên ngoài nhìn như một nhà hát cổ, nhưng lại bị bao phủi bởi mù khói xám.

Bên trong là hàng chục cái mặt nạ gỗ, mỗi cái khác nhau về cảm xúc: giận, vui, buồn, kinh hoàng, yêu, hận.

Trần Dương chạm tay vào một chiếc mặt nạ cười, bỗng thấy cả khói lên mắt.

Hắn đang ở đâu đó.

Một thế giới khác, trống giống như kỷ ức.

Trong đó, hắn là một cô nhi sống trong đền hoang.

Đêm nào cũng nghe tiếng hát ru, tiếng khóc, tiếng lốc cốc của guốc mộc.

Hắn nhìn thấy chính mình đang chùm chăn, còn ngoài cửa có một người mặc hài lá nhét hoa, tay ôm cái mặt nạ hỏng nhạt.

Người đó khét giọng: "Chúc phu lang mộng mịnh."

Trần Dương bật dậy, thổ hôn hển.

Lý Vân vẫn đang đứng sau lắng, tay giữ một chiếc mặt nạ với hình khôi quỷ.

"Mỗi chiếc mặt nạ đều phong ấn một ký ức của ngươi, Trần Dương.

Ngươi bị phong ấn linh hồn để quên về ta."

"Là ai làm?"

"Một vị tiên sư không muốn ngươi bị Âm Phủ kích động.

Bởi... ngươi là người ta chọn, Trần Dương."

Tiếng trống hành lên.

Cả nhà hát bốc cháy.

Từ trong đám lửa, hàng chục linh hồn mang mặt nạ tròn ra, lao về phía Trần Dương.

Hắn niệm chú, càng niệm càng chói tai.

Mọi thứ đang quay cuồng.

Bỗng, hắn đeo chiếc mặt nạ cuối cùng.

Trước mắt hắn, là cảnh hai đứa trẻ trong trang phủ, một mặc hồng y, một mặc lam y, thực hiện lẻ âm hôn trước bàn tổ tiên.

Lý Vân khi ấy chỉ là một đứa trẻ với ánh mắt trưởng thành.

Còn hắn — Trần Dương đang cầm chiếc hồn ấn bằng nguyên dùi tre.

"Ta đã đợi ngươi nghìn năm.

Hãy nhớ lại, Dương nhi."

Tất cả lồi vào đều tắt.

Trần Dương nhẹ người rồi xuống sàn gỗ.

Khi tỉnh lại, nhà hát đã đổ nát.

Chỉ còn lại chiếc mặt nạ cuối cùng, nứt nẻ trên trán là ký tự: Đế.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 4: Linh Nhi Không Chốn - Đêm Trọng Lệ Cô Hồn Bị Nguyền


###

Thành phố Lạc Dương vào tháng Bảy thường mưa nhiều, nhưng đêm nay không khí lạnh đến rợn người, không phải vì thời tiết, mà bởi tiếng chuông ngân lên từ một ngôi chùa cổ gần núi Bạch Mã.

Trần Dương ngồi trong một quán trà vắng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dãy núi mờ sương.

Bên cạnh hắn là Lý Vân, tay xoay nhẹ chiếc chén trà bằng ngọc, ánh mắt sâu như giếng cổ.

"Đêm nay là đêm trọng lệ Cô Hồn," Lý Vân nhẹ giọng, "ngày mà linh hồn vô chủ được thả về dương gian.

Nhưng năm nay... có gì đó sai."

Một người phụ nữ mặc áo tang trắng đột ngột xuất hiện giữa quán trà, tay bế một đứa trẻ không mặt.

Không ai ngoài Trần Dương và Lý Vân nhìn thấy.

"Cứu... cứu con ta... nó bị nguyền."

Đứa trẻ trong vòng tay nàng khóc không thành tiếng, từng tiếng rên rỉ như kéo từ địa ngục lên.

Trần Dương vội lấy bùa vàng, chạm lên trán đứa trẻ, nhưng bùa bốc cháy, hóa tro trong tích tắc.

Lý Vân nhìn kỹ, khẽ cau mày: "Là Hóa Diện Cô Hồn – loại linh thể bị nguyền rủa đến mức mất hình dạng.

Có ai đó đang cố ý nuôi dưỡng oán khí."

Người phụ nữ tan biến, chỉ để lại một chiếc khăn trắng nhuộm máu.

Trong đó là một mảnh giấy: "Linh Nhi không chốn, quỷ khốc vô môn.

Đến thôn Tử Môn."

---

Thôn Tử Môn từng bị xóa khỏi bản đồ từ hơn ba mươi năm trước vì một vụ cháy rừng kỳ lạ.

Nhưng từ lời người dân địa phương, nơi đó là "cửa thứ chín" – cửa dẫn đến biên giới giữa dương thế và âm giới.

Đêm đó, Trần Dương và Lý Vân tìm đến thôn.

Gió rít qua từng hàng cây cháy đen, ngôi làng hiện ra như một vết nhơ của thời gian.

Từng căn nhà đều bị niêm phong bằng bùa đỏ, nhưng vẫn có tiếng trẻ con khóc vẳng ra từ khắp nơi.

Họ tìm đến từ đường họ Tạ – gia tộc duy nhất còn lưu truyền trong sử sách địa phương.

Bàn thờ không hương khói, nhưng di ảnh trên tường toàn những đứa trẻ không mặt.

Bỗng, tiếng cười giòn tan vang lên.

Một bé gái mặc áo đỏ xuất hiện giữa sân, tay cầm mặt nạ giấy.

"Chơi với muội đi, ca ca.

Chơi với muội…

đến hết đêm trọng lệ."

Trần Dương rút la bàn Bát Quái, kim chỉ xoay loạn.

Đứa bé gái không có bóng.

Một kết giới đã bị giăng.

"Cẩn thận, nó là mấu chốt.

Không phải linh hồn, mà là mảnh ký ức bị nguyền," Lý Vân trầm giọng, ánh mắt lóe lên ánh vàng quỷ dị.

Trận chiến giữa pháp chú và âm linh bắt đầu.

Cả thôn Tử Môn như sống lại, từng vong hồn đội mặt nạ ùa ra.

Trần Dương kết ấn Mao Sơn, niệm chú Truy Hồn, trong khi Lý Vân mở phong ấn từ lòng bàn tay – lộ ra ấn ký của Đế Vương Âm Phủ.

"Phong Đô Đại Ấn – triệu hồi Thiên Quân Tróc Quỷ!"

Một luồng khí đen từ trời đáp xuống.

Cả thôn bị cuốn vào vòng xoáy xoay tròn, chỉ còn lại bé gái và chiếc mặt nạ.

Bé gái nhoẻn miệng cười, đôi mắt đen sâu hoắm: "Huynh còn nhớ muội không?

Trần Dương… ngươi từng hứa sẽ cứu ta…"

Trần Dương giật mình, trong thoáng chốc thấy ký ức mơ hồ: Một cô bé bị thiêu sống trong lễ hiến tế Cô Hồn mười năm trước.

Hắn từng là người duy nhất trốn thoát, nhưng đã quên hết.

"Ta…

đã bỏ rơi muội."

Bé gái mỉm cười, hóa thành ánh sáng, mặt nạ rơi xuống đất, vỡ vụn.

Trần Dương ôm lấy ngực trái, tim hắn đau nhói – một mảnh ký ức nữa vừa trở về.

---

Trên đường về, Trần Dương hỏi nhỏ:

"Lý Vân… vì sao mỗi vụ án đều liên quan đến ta?"

Lý Vân nhìn hắn, ánh mắt phức tạp:

"Bởi vì toàn bộ thế giới này…

đang tìm cách khiến ngươi nhớ lại.

Trần Dương, ngươi không chỉ là truyền nhân Mao Sơn.

Ngươi là người mang Hồn Ước – khế ước giữa Phong Đô và Dương Gian."

Một tiếng chuông ngân lên từ xa – tiếng chuông từ âm phủ, chỉ vang lên… khi ranh giới hai giới bắt đầu mờ.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 5: Thất Hồn Trấn - Linh Hồn Bị Đánh Cắp


###

Trời Lạc Dương nổi sấm giữa tháng bảy, những tia chớp như xé toạc bầu trời đêm.

Trần Dương mở mắt sau một cơn ác mộng – mồ hôi đẫm lưng, hơi thở dồn dập.

Trong mộng, hắn thấy mình đang đứng giữa một ngôi làng hoang tàn, bên cạnh là một cỗ quan tài đá có khắc tên hắn: "Trần Dương – mất năm 2025".

Lý Vân đã chờ sẵn ở bên ngoài.

Y đưa cho hắn một mảnh vải cũ, loang lổ máu đen: “Từ một đạo sĩ già ở biên giới Thiểm Tây gửi tới.

Hắn bảo... có thứ gì đó bên trong Thất Hồn Trấn đang gọi tên ngươi.”

“Thất Hồn Trấn?

Tưởng nơi đó đã bị phong tỏa từ thời dân quốc?”

“Chính vì vậy… ngươi nên đi.”

---

Thất Hồn Trấn nằm lọt thỏm giữa rặng núi Tần Lĩnh, nơi người đời đồn rằng bảy vị tội nhân bị chém đầu vào đêm trăng máu, linh hồn không siêu thoát, hóa thành Hồn Thất Sát.

Từ đó, cả trấn chìm trong màn sương dày quanh năm không tan.

Khi Trần Dương và Lý Vân đến, trời đổ mưa máu.

Người dân nơi đây đều quấn vải trắng che mặt, không ai nói chuyện, chỉ đứng nhìn họ lặng lẽ từ cửa nhà.

Tại trung tâm trấn là một miếu thờ cổ sụp đổ, bên trong có một chiếc gương đồng đặt trên bàn đá.

Trần Dương vừa bước vào, bóng hắn lập tức biến mất khỏi mặt gương.

"Không có bóng... nghĩa là linh hồn đang bị kéo khỏi xác sống," Lý Vân trầm giọng.

"Chúng bắt đầu rồi."

Gió lùa qua cửa miếu, ngọn đèn dầu phụt tắt.

Khi thắp lại, Trần Dương không còn đứng trong miếu – hắn đang ở trong một thế giới khác.

---

Đó là một không gian tối mịt, chỉ có bảy cây cột đá lớn, mỗi cột bị xiềng bởi những dây xích máu.

Trên mỗi cột là một mảnh linh hồn – Trần Dương nhận ra: đó là bảy phần thất hồn của chính mình!

Một bóng người xuất hiện – khuôn mặt y y hệt hắn, nhưng ánh mắt trống rỗng và giọng nói lạnh băng:

“Ngươi không xứng sống.

Ngươi đã trốn chạy, phản bội lời hứa với Phong Đô.

Ngươi từng là người canh giữ cánh cổng giữa âm dương… giờ ngươi chỉ là vỏ rỗng.”

"Ngươi là... phần hồn nào?"

"Là Hồn Trí – ta mang ký ức về việc ngươi từng lập khế ước với Phong Đô Đại Đế.

Và nay, ta đến để thu lại lời thề."

Bảy phần hồn bỗng tách ra thành bảy hình thể y hệt Trần Dương, mỗi người cầm một loại pháp khí: trượng, kiếm, linh kỳ, chùy, bát quái, xâu tiền âm phủ, và một chiếc lư hương rạn nứt.

“Muốn lấy lại thất hồn, phải vượt qua chính mình.”

---

Trong thế giới thực, Lý Vân đang kết ấn bảo vệ thân xác Trần Dương, mồ hôi túa ra như tắm.

Gió âm rít lên từng cơn, từng người dân Thất Hồn Trấn bắt đầu tụ lại quanh miếu, giọng thì thào như tụng kinh cổ:

“Hoàn hồn nhập xác… thất tinh hoán đổi… thiên địa đảo điên…

Đế Quân tỉnh mộng…”

---

Bên trong kết giới hồn, Trần Dương đối đầu từng phần hồn của mình – Hồn Mộng, Hồn Trí, Hồn Tâm, Hồn Cảm, Hồn Ý, Hồn Dục, Hồn Sinh.

Mỗi trận là một lần thấu hiểu sâu sắc hơn bản thân mình.

Hắn nhận ra: từng phần trong hắn đều mang vết thương – vết thương từ những vụ án, những linh hồn hắn từng bỏ mặc, những ký ức về một tình yêu bị phong ấn...

Hồn Tâm ném cho hắn một mảnh ngọc vỡ: “Khi ngươi đánh mất ta, ngươi cũng quên mất người đó – người mà ngươi đã lập âm hôn.”

“Người đó là ai?”

Không ai trả lời.

Khi tất cả thất hồn nhập lại thành một thể, Trần Dương bừng tỉnh, đôi mắt rực đỏ như có lửa cháy.

Lý Vân chờ sẵn bên ngoài, mỉm cười nhẹ: “Ngươi nhớ rồi à?”

Trần Dương không đáp, chỉ nhìn bàn tay mình đang sáng lên từng đạo phù ấn màu đen – phù ấn Phong Đô.

---

Nhưng đúng lúc đó, trên bầu trời xuất hiện một vết rạn – từ bên kia khe nứt, một đôi mắt khổng lồ nhìn xuống thế gian.

“Đã có kẻ phát hiện ra ngươi…”

Lý Vân trầm giọng.

“Phong Đô sắp mở.

Những kẻ từ địa phủ không muốn ngươi nhớ lại thân phận thật sự.”

Một tiếng trống tang từ xa vọng về.

Mặt đất rung chuyển.

Toàn bộ Thất Hồn Trấn bắt đầu nứt vỡ như ảo ảnh bị xé toạc.

Trần Dương quay đầu nhìn lại, thấy hình ảnh bản thân trong gương đồng đang mỉm cười – nhưng nụ cười không phải của hắn.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 6: Trống Tang Trấn Hồn - Kẻ Đội Lốt


###

Trần Dương giật mình tỉnh giấc lần nữa, lần này là trong cơn hoang mang tột độ.

Trấn Thất Hồn đã tan biến như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại đống đổ nát và tro tàn.

Lý Vân ngồi bên cạnh, gương mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

“Có kẻ đã mượn danh ngươi,” Lý Vân nói khẽ.

“Nó đang dùng linh hồn thất lạc của ngươi để làm điều gì đó dưới âm giới.”

Trần Dương đưa tay lên mặt, lòng bàn tay vẫn in dấu phù ấn Phong Đô.

Dường như… hắn đang tỉnh lại.

---

Đêm hôm đó, Trần Dương mơ thấy mình đứng giữa Âm Môn – cánh cổng đen dẫn xuống địa phủ.

Trên bầu trời, một cái trống tang khổng lồ đang rung lên theo nhịp tim hắn.

Mỗi tiếng trống là một linh hồn bị đánh bật khỏi dương gian.

Một bóng người mặc hắc y đứng dưới trống, lưng quay về phía hắn, tay cầm ngọc bội hình bát quái.

Y quay đầu lại – là chính hắn, nhưng ánh mắt mang theo ma ý.

“Ngươi là gì trong ta?”

Trần Dương hỏi.

“Ta là thứ ngươi đã giấu,” kẻ đó đáp, giọng lạnh tanh.

“Ta là hứa ước, là định mệnh, là thân phận thật sự.

Và ngươi là kẻ giả.”

---

Sáng hôm sau, một vụ án mới ập đến.

Tại một thị trấn nhỏ ở Hồ Nam, hàng loạt thi thể bị móc mất tim.

Tất cả đều không có dấu hiệu bị cưỡng ép, chỉ có ánh mắt khi chết…

đầy cam chịu.

Trần Dương và Lý Vân đến hiện trường.

Họ thấy một cậu bé đi lang thang giữa chợ, cổ đeo vòng ngọc âm khí dày đặc.

Cậu bé ngẩng lên nhìn họ, và nói một câu khiến cả hai chết lặng:

"Cha...

Cuối cùng người cũng đến."

“Ngươi gọi ai là cha?”

Trần Dương hỏi, tim như ngừng đập.

“Cha là người đã lập khế ước với mẹ con, vào đêm trăng máu ở Phong Đô.

Mẹ nói… nếu con tìm thấy cha, thì thế giới này có thể cứu được.”

Lý Vân siết chặt chuỗi hạt trên tay: “Ngọc bội của thằng bé… là ngọc cúng tế Phong Đô.

Nó chỉ xuất hiện trong nghi thức lập âm hôn.”

“Vậy mẹ nó là ai?”

“Người đã chết trong nghi lễ đó.

Linh hồn nàng bị phong ấn dưới Trống Tang Trấn Hồn – để bảo vệ bí mật về ngươi.”

---

Đêm hôm đó, cậu bé mất tích.

Một âm thanh rền vang khắp thị trấn – tiếng trống tang vang lên giữa trời quang.

Trần Dương lần theo âm thanh, tìm đến một ngọn tháp đá cổ giữa rừng sâu, nơi từng là đàn tế cổ đại của Phong Đô giáo.

Bên trong, một hình nhân bằng rơm bị xiên bởi bảy cây đinh xương.

Trên đầu nó là mặt nạ đá có khắc tên: **Trần Dương**.

Ngay lúc đó, kẻ mặc hắc y xuất hiện.

Hắn mang theo cậu bé, đặt xuống trước bàn tế.

“Ngươi muốn biết ngươi là ai?

Hãy hiến tim đứa bé này.

Khi đó, ngươi sẽ nhớ lại tất cả.”

Trần Dương nhìn cậu bé – đôi mắt không sợ hãi, chỉ tràn đầy hy vọng.

Lý Vân xuất hiện phía sau, giọng dứt khoát:

“Đừng tin hắn.

Hắn là Phản Ảnh – một phần linh hồn của ngươi bị nguyền rủa, sống trong gương đồng địa phủ.

Hắn muốn thế chỗ ngươi!”

Trần Dương lùi lại, tay nắm lấy bùa Mao Sơn, kết ấn thẳng vào mặt nạ đá.

Cả không gian gào rú.

Gương đồng xuất hiện, phản chiếu cảnh âm phủ sụp đổ, và trong đó, Phản Ảnh gào lên:

“Ngươi có thể thắng ta hôm nay… nhưng ký ức ngươi vẫn chưa đủ.

Ngươi chưa nhớ người mà ngươi đã kết âm hôn.

Ngươi chưa biết lý do ngươi bị lưu đày!”

Hắn tan biến, cùng với tháp tế.

Cậu bé được cứu, nhưng để lại trong tay Trần Dương một mảnh vải đỏ đã cháy sém – một phần của bộ y phục tân nương cổ.

---

“Có người đang chờ ngươi,” Lý Vân nói.

Trần Dương nhìn lên trời – nơi vết rạn của Phong Đô vẫn chưa liền lại.

Trống tang im bặt, nhưng âm vọng còn vang trong tâm.

Hắn biết: cánh cửa đang mở ra.

Và ở phía sau nó… là chân tướng.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 7: Âm Hôn Dư Ảnh - Gặp lại người đã khuất


###

Sau đêm tháp tế, mảnh vải đỏ cháy sém vẫn còn nằm trong tay Trần Dương.

Hắn cất nó trong một bọc vải lụa, đặt bên dưới gối, như thể đó là một phần ký ức còn sót lại – thứ duy nhất gắn kết hắn với một bóng hình mơ hồ trong quá khứ.

Lý Vân nói: "Ngươi từng lập âm hôn, và nàng – tân nương đỏ đó – có lẽ là người duy nhất biết bí mật về thân phận thật sự của ngươi.

Nếu chúng ta tìm được linh hồn nàng, tất cả sẽ sáng tỏ."

Manh mối duy nhất: một bức tranh thủy mặc cổ tìm thấy trong thư viện kín của đạo quán Mao Sơn – vẽ một đám cưới cổ quái, nơi cô dâu mặc hỉ phục đứng bên một bóng đen không có khuôn mặt.

Dưới tranh ghi: "Phong Đô – năm Thiên Quang thứ 9.

Lễ cưới tại Cửu U Đài."

---

Trần Dương và Lý Vân lên đường đến núi Vân Đài, nơi từng tồn tại Cửu U Đài – nơi tổ chức nghi lễ âm hôn trong truyền thuyết.

Nhưng giờ chỉ còn lại nền đá đổ nát và một hồ nước đen sì giữa rừng rậm.

Họ làm lễ gọi hồn dưới ánh trăng mờ.

Khi chuông Pháp Linh vang lên lần thứ bảy, mặt hồ chợt gợn sóng.

Một bóng nữ nhân trong hỉ phục từ từ hiện ra, mặt che mạng lụa đỏ.

Trần Dương khẽ gọi: "Là nàng sao?

Ngươi là người đã kết âm hôn với ta?"

Nữ nhân không trả lời.

Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào ngực trái hắn – nơi phù ấn Phong Đô khẽ sáng lên.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức bị chôn giấu trỗi dậy như thác lũ:

---

Một nghi lễ long trọng giữa địa phủ.

Hắn – Phong Đô Đại Đế, vì lời nguyền huyết mạch, buộc phải lập âm hôn để phong ấn cánh cổng giữa hai giới.

Nàng – Hứa Du, con gái của Âm Vương đời trước, tự nguyện trở thành tân nương để cứu lấy muôn linh.

Nghi lễ hoàn tất, hắn rời khỏi địa phủ, tự xoá trí nhớ, sống kiếp người để bảo vệ Phong Ấn.

---

Khi Trần Dương tỉnh lại, lệ đã ướt má.

Hắn quỳ xuống trước linh hồn trong hỉ phục, giọng nghẹn ngào:

"Ta nhớ rồi…

Hứa Du.

Ta đã bỏ nàng lại, để một mình gánh chịu âm hôn vĩnh viễn."

Hứa Du đưa cho hắn một chiếc trâm cài đầu bằng ngọc đỏ – vật ước hôn định mệnh.

Rồi nàng lùi dần vào hồ nước.

Trước khi tan biến, nàng nói: "Cánh cửa đang hé mở.

Kẻ phản nghịch trong Phong Đô sắp thức tỉnh.

Hãy trở về… và bảo vệ thế giới mà ta đã thay ngươi gánh lấy lời nguyền."

---

Sau đêm ấy, Trần Dương không còn là người cũ.

Hắn biết mình là ai, và cũng biết trận chiến phía trước sẽ không chỉ ở nhân gian.

Vết rạn Phong Đô ngày càng rộng.

Những linh hồn cổ xưa bắt đầu rò rỉ ra thế gian.

Bọn chúng tìm đến hắn – vừa là thần, vừa là người.

Và trong mỗi giấc mơ…

Hứa Du lại hiện về, cùng câu hỏi chưa có lời đáp:

"Nếu một ngày Phong Đô sụp đổ, ngươi sẽ chọn làm Đế… hay chọn làm người chồng?"

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 8: Cấm Địa U Linh - Hồi sinh Cửu Âm Lệnh


###

Tin tức về vết rạn ngày một lớn ở cổng Phong Đô khiến các đạo quán khắp Trung Nguyên chấn động.

Đặc biệt, một số linh hồn cổ đại bị phong ấn hàng ngàn năm đột nhiên mất tích khỏi địa phủ.

Mao Sơn phái, Thiên Sư đạo, thậm chí cả các pháp sư giang hồ đều chung một lời tiên đoán: "Cửu Âm Lệnh sắp hồi sinh."

Trần Dương ngồi trong thư phòng tại đạo quán Mao Sơn, trước mặt là bản sao tàn khuyết của một đạo phù cổ.

Lý Vân đứng sau lưng hắn, giọng thấp như gió đêm:

"Cấm địa U Linh nằm dưới lòng thành cổ Dĩnh Châu.

Nơi đó từng là chiến trường giữa các vị thần âm giới thời sơ khai.

Cửu Âm Lệnh được chôn dưới cột trấn linh, nếu nó được giải phong, toàn bộ linh giới sẽ đảo loạn."

Trần Dương trầm ngâm, ánh mắt sâu thẳm như vực tối.

Hắn biết Cửu Âm Lệnh không chỉ là một cổ khí, mà còn là khế ước ma huyết từng được chính hắn tạo ra khi còn là Phong Đô Đại Đế.

---

Họ lên đường đến Dĩnh Châu – một thị trấn hoang tàn, nửa chìm trong sương, nửa lộ ra những tàn tích của thời kỳ thịnh thế.

Dưới ngọn đồi phía sau chùa Linh Tự, có một lối đi ngầm – chính là cổng dẫn vào Cấm địa U Linh.

Ngay khi bước qua cánh cửa đá khắc phù chú cổ ngữ, một làn khí lạnh xộc thẳng vào phổi, khiến Trần Dương hoa máu.

Lý Vân vội kết ấn, tụ linh khí bảo vệ, nhưng nét mặt vẫn trắng bệch:

"Có thứ gì đó đang sống ở đây… và nó đã chờ rất lâu."

Từng bậc thang đá dẫn xuống một cung điện âm u.

Trên tường là những bức phù điêu vẽ cảnh chư thần bị phong ấn, trong đó có cả một gương mặt quen thuộc: Hứa Du, trong bộ hỉ phục, tay ôm tráp ngọc đỏ.

Giữa đại điện là một chiếc bệ đá, trên đó là Cửu Âm Lệnh – một phiến ngọc đen khắc 9 vòng tròn lồng nhau, tỏa ra khí tức u minh dày đặc.

Nhưng bên cạnh nó… là một thân ảnh quen thuộc.

"Phản Ảnh…"

Trần Dương khẽ gằn giọng.

Tên đó quay lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao, đôi môi nhếch nhẹ:

"Ngươi đến muộn rồi.

Cửu Âm Lệnh đã chọn ta.

Một nửa linh hồn ngươi thuộc về ta, và giờ… ta sẽ hoàn toàn là ngươi."

Hắn giơ tay, Cửu Âm Lệnh bay vút lên không, phát ra tiếng gào như linh hồn hàng vạn oan hồn hợp xướng.

Sàn điện rung chuyển, các phù ấn vỡ toang.

Từ bốn góc, những kẻ đội lốt xác sống xuất hiện, mỗi kẻ mang một khế ấn cổ.

Trần Dương hét lớn, bày ra Bát Quái Trận, dùng Mao Sơn pháp ấn phong toả khí tức tà ác.

Nhưng Phản Ảnh đã quá mạnh – hắn không chỉ là phần tăm tối trong linh hồn Trần Dương, mà còn là kẻ được sinh ra bởi chính Cửu Âm Lệnh.

---

Giữa trận chiến, khi máu Trần Dương nhỏ xuống đất, phiến đá nền chợt nứt ra, để lộ một quan tài đá phong ấn cổ.

Bên trong… là Hứa Du, đôi mắt khép hờ, nhưng sắc mặt như người đang ngủ.

Một tia linh khí từ nàng phát ra, làm Cửu Âm Lệnh rung động.

"Phong Đô Đại Đế…" một âm thanh vọng ra từ linh hồn nàng.

"Nếu ngươi còn là ngươi, hãy nhớ lời thề.

Nếu ngươi đã khác, hãy giết ta…

để Phong Đô khỏi sụp đổ."

Trần Dương quỳ xuống, máu từ tim hắn rơi xuống phiến ngọc.

Cửu Âm Lệnh vỡ làm ba, tỏa sáng rực rỡ.

Phản Ảnh gào lên, thân thể hắn bị xé toạc bởi chính luồng ký ức và chân tâm từ Trần Dương.

Trước khi tan biến, hắn nở một nụ cười kỳ quái:

"Ngươi vẫn không thoát được.

Cửu Âm Lệnh chỉ là khởi đầu…

Kẻ thật sự phản bội ngươi… vẫn còn trong Phong Đô."

---

Trần Dương ôm lấy linh thể Hứa Du, lúc này đã tan vào làn sáng.

Trước khi tan biến hoàn toàn, nàng chạm vào má hắn:

"Ta…

đã luôn tin ngươi.

Nhưng hãy cẩn thận với người mặc y phục Phong Đô trong giấc mơ ngươi.

Hắn… không phải ngươi."

---

Khi Trần Dương bước ra khỏi Cấm địa U Linh, trời đã hừng sáng.

Trong tay hắn là một mảnh vụn của Cửu Âm Lệnh – giờ đã không còn là tà khí, mà trở thành chìa khóa mở cánh cổng ký ức cuối cùng.

Ở phía chân trời, ánh sáng Phong Đô vẫn đỏ rực.

Hắn biết… trận chiến thật sự chỉ mới bắt đầu.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 9: Huyết Tế Phong Đô - Bóng Ma Trong Gương


###

Kể từ khi mang theo mảnh vỡ của Cửu Âm Lệnh, những giấc mơ của Trần Dương ngày càng trở nên rõ ràng.

Trong mơ, hắn thường thấy một đại điện rực lửa, ngai vàng bị xiềng xích, và một thân ảnh khoác long bào Phong Đô ngồi quay lưng, không bao giờ ngoảnh mặt lại.

Mỗi khi hắn đến gần, chiếc gương đồng đặt trước ngai vàng lại phản chiếu khuôn mặt… chính hắn.

Lý Vân sắp xếp một buổi tụ linh tại động Tụ Âm để giúp Trần Dương giải khai bí ẩn trong giấc mộng.

Cùng với các đạo sĩ tinh anh Mao Sơn, họ lập trận pháp Bát Cảnh, đặt gương chiếu tâm và vật dẫn: mảnh vỡ Cửu Âm Lệnh.

Khi trận pháp khởi động, hồn Trần Dương lập tức bị hút vào cõi mộng.

Nhưng lần này, không chỉ là mộng – hắn thực sự bước vào Phong Đô Cổ.

---

Phong Đô trong cõi linh hồn khác hẳn những gì hắn từng nhớ.

Không còn bóng ma vờn quanh hay âm binh tuần tra, mà là một không gian trống rỗng, chỉ còn một đại điện đơn độc giữa vực sâu.

Trên bức tường đá, gương đồng khổng lồ treo lơ lửng, mặt gương vỡ làm ba, phản chiếu ba phiên bản khác nhau của Trần Dương: một người mặc đạo bào Mao Sơn, một người là Phong Đô Đại Đế trong huyết y, và một… nhuốm máu, ánh mắt đỏ như địa ngục.

"Chúng ta…

đều là ngươi," ba giọng nói vang lên cùng lúc.

"Nhưng chỉ có một kẻ được chọn làm chủ của chiếc ngai."

Một trận chiến trong tâm trí bắt đầu.

Ba Trần Dương tượng trưng cho ba con đường: làm người – giữ lấy nhân tính và tình cảm, làm Đế – lãnh đạo Phong Đô, duy trì quy luật sinh tử, hoặc làm Ma – giải phóng toàn bộ bản thể để truy cầu sức mạnh tuyệt đối.

Trần Dương bị kéo vào vòng xoáy lựa chọn.

Từng ký ức hiện về như sóng vỗ: Hứa Du tan vào ánh sáng, Phản Ảnh cười ngạo nghễ, linh hồn vô tội gào khóc khi địa giới rạn nứt.

Cuối cùng, hắn nhìn vào chiếc gương đồng, nơi phản chiếu không còn là ba người, mà là hắn – một mình, trần trụi, không ngai vàng, không quyền năng, chỉ có ánh mắt chứa đựng tất cả nỗi đau và niềm hy vọng.

Hắn lựa chọn.

---

Khi hồn phách trở lại thân thể, trận pháp Bát Cảnh phát nổ.

Các đạo sĩ bị hất văng, gương chiếu tâm vỡ vụn.

Nhưng trên tay Trần Dương lúc này là một lệnh bài mới – không còn là Cửu Âm Lệnh, mà là Phong Ấn Huyết Tế, thứ chỉ được truyền lại cho Đế thực thụ của Phong Đô.

Lý Vân kinh ngạc: "Ngươi đã nhìn thấy hắn?

Kẻ trong gương?"

Trần Dương gật đầu: "Hắn… là ta.

Nhưng cũng không còn là ta nữa."

---

Tin dữ từ địa phủ đưa tới: Phong Đô đang dậy sóng.

Có kẻ đã sử dụng nghi lễ Huyết Tế để triệu hồi một phần cổ thần bị phong ấn – Vạn Linh Ma Tôn, kẻ từng dám phản thiên đạo.

Hắn đội lốt linh hồn Phong Đô cũ, lừa gạt âm binh, chiếm giữ một phần nội điện.

"Muốn ngăn được hắn, chỉ có cách tiến hành nghi lễ Phản Tế – dùng máu của Đế thật sự mở lại Cổng Định Mệnh, để phân định chân giả.

Nhưng Phản Tế… cũng đồng nghĩa với việc đánh đổi linh hồn."

Trần Dương nhìn về phương Nam – nơi ánh sáng đỏ từ Phong Đô hắt lên bầu trời.

Hắn biết, thời khắc lựa chọn cuối cùng đang đến.

Và trong gương… cái bóng ấy lại mỉm cười.

---
 
Bí Mật Phong Đô
Chương 10: Cổng Định Mệnh - Hồn Phách Ly Tan


###

Đêm trước ngày rời Mao Sơn, Trần Dương lặng lẽ thắp một nén nhang trước tượng tổ sư.

Lý Vân đứng phía sau, không nói gì, chỉ trao cho hắn một phong thư niêm ấn bằng máu đạo gia.

"Trong này là bùa Trấn Hồn và Tịnh Tâm.

Nếu ngươi thất bại…

ít nhất linh hồn ngươi không tan biến."

Trần Dương gật đầu.

Hắn không nói lời từ biệt.

Bởi hắn biết, người đi vào Cổng Định Mệnh… có thể không bao giờ quay trở lại.

---

Phong Đô rực cháy.

Âm binh nổi loạn, các tòa thành đá nghiêng đổ.

Tại trung tâm điện Huyền Minh, Vạn Linh Ma Tôn ngồi trên ngai Đế, xung quanh là tàn tích của hàng ngàn linh hồn bị hiến tế.

Đôi mắt hắn lóe lên ánh đỏ khi cảm nhận Trần Dương tiến vào.

"Cuối cùng, ngươi đến rồi.

Đế giả… hay là Đế thật?

Hôm nay sẽ phân định."

Trần Dương đứng giữa điện, rút Phong Ấn Huyết Tế từ tay áo, máu từ ngón tay hắn nhỏ lên lệnh bài.

Ngay lập tức, đất dưới chân rúng động.

Một cánh cổng bằng ngọc đen, khắc cổ tự phương Bắc, hiện lên giữa hư không.

Cổng Định Mệnh.

---

Để mở cổng, Trần Dương phải hiến tế ba thứ: máu, linh hồn và ký ức.

Mỗi khi dâng một phần bản thân, thân thể hắn lại mờ đi một chút.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nhìn thấy Hứa Du đứng bên cánh cổng, ánh mắt không oán hận, chỉ có nỗi buồn.

"Nếu lần này không trở về… hãy để ta thay ngươi giữ Phong Đô."

"Không…" – Trần Dương lắc đầu. – "Phong Đô không cần ai thống trị.

Nó chỉ cần được gìn giữ.

Bằng cả sự sống – và cái chết."

Cánh cổng mở ra.

Một luồng sáng nuốt chửng hai người – Trần Dương và Vạn Linh Ma Tôn.

---

Trong thế giới bên kia, mọi thứ không còn hình thù.

Không gian chỉ là hỗn độn, ánh sáng và bóng tối đan xen.

Trần Dương đối mặt với Ma Tôn không bằng gươm đao, mà bằng chính ký ức – từng nỗi đau, từng mất mát, từng linh hồn vô tội hắn từng không cứu được.

Ma Tôn bị nuốt dần trong ánh sáng đó.

Trần Dương tan biến theo.

---

Khi Cổng Định Mệnh khép lại, Phong Đô trở về trạng thái tĩnh.

Lý Vân đến chậm một bước.

Trong điện Huyền Minh chỉ còn lệnh bài Phong Đô cắm giữa đất, xung quanh là hoa linh trắng mọc lên.

Không ai biết Trần Dương đi đâu.

Không ai thấy linh hồn hắn nhập thế nữa.

Nhưng từ đó, các linh hồn được siêu thoát dễ dàng hơn, các oan khuất được hóa giải không cần đến âm binh xét xử.

Một truyền thuyết được lan truyền: "Phong Đô không còn Đế, nhưng có một người giữ cửa.

Hắn không có hình, không có tên, chỉ có tiếng bước chân vang lên giữa hư vô – mỗi khi một linh hồn sắp lạc lối."

---

Một ngày nọ, giữa đêm giông ở Mao Sơn, Lý Vân nhìn thấy một chiếc gương đồng trên bàn thờ tự mờ ảo phản chiếu… một bóng áo đỏ quen thuộc.

Chỉ mỉm cười.

Và biến mất.

---
 
Back
Top Bottom