Cập nhật mới

Khác Bí Mật Kẻ Sát Nhân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
205104017-256-k839743.jpg

Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Tác giả: Sugiatime
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

câu truyện về những kẻ sát nhân máu lạnh
#một số được sao chép lại
#một số tác giả tự sáng tác ( tác giả : Vương Nhạc )



tâmthần​
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Gã hề


#Gã_Hề

Tôi là một gã hề.

Tôi thích phát bóng bay cho trẻ con.

Sao họ cứ gọi tôi là tên điên thế nhỉ, tôi chỉ giết vài người thôi mà.

Đám người đó hành hung mẹ tôi, tôi giết chúng, tôi chẳng làm gì sai cả.

Chà, nhìn kìa, gã kia cũng phát đồ cho trẻ em, nhưng hình như hắn phát kẹo, chứ không phải bóng bay.

Đám trẻ con vây quanh hắn, chúng thích kẹo của hắn hơn bóng bay của tôi à.

Nhưng đám trẻ kia chạy đi cả rồi, sao vẫn còn môt đứa bé đứng ở đó thế.

Tôi thấy hắn lôi một đứa trẻ vào con hẻm, tôi đi theo hắn.

Này, hắn đang làm gì thế, hắn không thấy con bé đang khóc à?

Chà....

Tôi giết hắn mất rồi.

Nhưng lần này là để bảo vệ đứa bé đó, họ sẽ không gọi tôi là kẻ điên, đúng không?

Bé con, sao nhóc nhìn chú sợ sệt thế, chú vừa cứu cháu đấy.

Đừng có nhìn chú như thế, chú chỉ muốn làm một người tốt thôi mà.

Này, sao lại chạy đi rồi, cháu sợ chú à?

Bé con...?

-----------------

Chà, họ lại truy lùng tôi rồi.

Họ nói tôi giết người, có con bé đó làm chứng.

Nhưng chẳng ai tìm ra tôi cả.

Chẳng ai thấy mặt của tôi.

Sao lại thế nhỉ, tôi rõ ràng không làm gì sao, tại sao họ luôn coi tôi như một con quỷ thế.

Tôi chẳng hiểu nổi đám người luôn miệng thuyết giáo đó, họ vốn dĩ chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, vậy mà cứ nói về tôi như một kẻ máu lạnh.

Mặc kệ họ, tôi vẫn muốn đi phát bóng bay cho trẻ con.

Nhưng ở một nơi khác, cách xa nơi này.

Tôi thích nhìn đám trẻ con cười, khi tôi đưa cho chúng quả bóng bay mà chúng thích.

" Tôi muốn trái bóng màu hồng."

Màu hồng chứ gì, được thôi, đợi một lát.

À mà khoan đã, hình như đây không phải trẻ con, đây là người lớn mà.

Một cô gái giơ tay về phía tôi, đôi mắt háo hức, kiễng chân lên với lấy trái bóng bay màu hồng đang bay lơ lửng trên tay tôi.

Không lớn lắm, chắc tầm 19 tuổi.

Tôi không thích đám người lớn, vì họ giả tạo.

Nhưng em thích bóng bay, vậy thì em vẫn là trẻ con.

Tôi đưa trái bóng cho em, em cười.

Cười rạng rỡ, hồn nhiên như một đứa trẻ.

Nói cảm ơn rồi chạy đi.

Gì thế nhỉ?

Hình như tôi vừa thấy một cái gì đó, ấm áp, tỏa sáng rực rỡ.

Không phải trẻ con, cũng không phải người lớn, đó là một thiên thần, một thiên thần vừa lướt qua trái tim tôi.

Tôi nhìn theo bóng dáng ấy, nó xa lắm, mờ dần dưới ánh mặt trời.

"Chú à, cháu cũng muốn bóng bay."

Quên mất, tôi còn phải đi phát bóng bay nữa, đành phải tìm em sau vậy.

Hôm sau tôi cũng phát bóng ở đó, hôm sau nữa cũng vậy.

Nhưng không thấy em quay lại, hay là em không thích bóng bay nữa rồi.

Hôm nay, trời mưa như trút nước.

Đám trẻ con không ra công viên chơi, tôi chẳng biết phát bóng bay cho ai.

Tôi ngồi trú dưới một hàng ghế dài, lặng lẽ nhìn màn mưa trước mặt.

Tôi không thích mưa, vì lúc đó tôi sẽ không thể nhìn thấy nụ cười của lũ trẻ.

Tôi không thích mưa, vì mỗi khi trời mưa tôi sẽ phải ngồi cô độc một mình, không có ai bên cạnh tôi cả.

Không ai thích ở cạnh một kẻ điên...

Nào nào, tôi là một gã hề, sao tôi có thể buồn được, cười lên nào, cười lên.

Tôi cười.

Gã hề luôn phải cười.

Cho dù chẳng để cho ai xem cả, chắng có lý do gì, vốn dĩ nó là như vậy, tôi là một tên hề, tôi cười.

Tôi cũng muốn thấy người khác cười với tôi..

"Tôi muốn trái bóng bay màu hồng!"

Hồng hồng, hả, cái gì.

Tôi giật mình, em đứng cạnh tôi, mái tóc ướt mất một nửa, đôi mắt trong veo nhìn tôi.

" Tôi muốn bóng bay màu hồng."

Màu hồng à, em muốn trái bóng màu hồng, đợi một chút, đợi tôi một chút, bóng màu hồng, màu hồng...

" Hôm nay còn nhiều như vậy, có thể cho tôi hai trái không?"

Tôi nhìn em, khuôn mặt em hồng hồng, xịu mặt nhìn tôi.

" Nếu không thì một quả thôi cũng được..."

" Không, đợi một lát, tôi cho em hai quả."

" Thật không?"

Em nhìn tôi, khuôn mặt rạng rỡ, hạnh phúc, mỉm cười.

Đó là nụ cười đẹp nhất mà tôi biết.

Tôi đưa bóng bay cho em, em ôm lấy chúng, ngồi xuống ngay cạnh tôi, mỉm cười nhỉn màn mưa đang rơi.

Em nói với tôi hai hôm trước khi em chạy ra thì bóng bay trên tay tôi đã hết, nên đành phải quay về.

Thì ra là thế, em thích bóng bay đến vậy sao.

Bóng bay màu hồng...

Trời bắt đầu tạnh mưa, em đứng dậy, chạy đi, trước đó còn quay lại cười với tôi.

Tựa như ánh mặt trời rực rỡ sau cơn mưa vậy.

Kể từ hôm đó, tôi luôn giữ lại cho em một trái bóng màu hồng, đứng ở nơi quen thuộc trong công viên, chờ em tới, đón lấy trái bóng từ tay tôi.

Ngày nào tôi cũng chờ, ngày nào em cũng đến.

Đó là những khoảng khắc tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời của tôi.

Không còn là chỉ đến để nhận bóng bay nữa, em đến và cùng chơi đùa với tôi.

Vòng quay ngựa gỗ xoay đều, em ngồi ở đó, nhìn về phía tôi, mỉm cười.

Em từng kể cho tôi nghe, mọi người đều không thích em, không thích cái tính cách kỳ quái của em, họ cho rằng em luôn dùng nụ cười của mình để lừa gạt người khác.

Họ vốn dĩ chẳng có tư cách để dánh giá em, họ đề là những kẻ giả dối, sự giả dối, kỳ thực rất rõ ràng, rõ ràng đến nỗi người ta cho rằng đó là một điều hiển nhiên trong cuộc sống.

Và trong thế giới giả dối này, em lại bị coi là kẻ dị biệt.

Em nói trước khi gặp được tôi, em thường đến đây chơi một mình, vào lúc vắng người.

Một người chơi bập bênh, không có lực đẩy, tôi thực sự không biết em đã chơi như thế nào.

Công viên về đêm vắng vẻ ấy, đã trở thành nơi của riêng tôi và em.

Mọi thứ đều rất đẹp, cho đến một ngày...

Tôi vẫn phát bóng trong công viên như thường lệ, một bàn tay chìa ra phía tôi, tôi đưa trái bóng cho bàn tay ấy, đột nhiên nó rụt lại, đứa trẻ ấy sợ hãi nhìn tôi.

Là đứa trẻ tôi đã cứu lần trước, nó nhìn tôi rồi hét lên gọi mẹ nó, tôi vội vã chạy đi.

Tôi trốn tránh mọi thứ, trốn tránh sự truy lùng của đám cảnh sát, tôi không muốn bị bắt, tôi chẳng làm gì sai cả, tôi bây giờ chỉ muốn tiếp tục được ở bên em.

Hai tháng liền tôi không gặp được em, họ cho người lùng sục công viên đó, không thấy tôi, họ cho rằng tôi đã đến nơi khác, bèn rời đi.

Tôi nhân cơ hội, vội vã đi tìm em.

Tôi mang theo, cả trái bóng bay màu hồng.

Nhưng tôi trốn được tất cả mọi thứ, em thì không.

Họ tra hỏi người xung quanh, rất nhiều người khai rằng đã thấy em đi với tôi.

Họ bắt em, nhưng không lấy được thông tin gì từ em, cũng không tìm ra bằng chứng, đành phải thả em ra.

Tôi nhìn thấy em ngồi cô độc trên vòng quay ngựa gỗ, cúi thấp đầu, em không cười nữa.

Tôi lao đến chỗ em, nhìn thấy tôi, em sợ hãi, lùi lại.

Sao thế, lẽ nào em cũng giống lũ người kia, cũng coi tôi như một con quỷ, xa lánh tôi.

Em khóc, nói tôi mau đầu thú, đừng gây thêm tội lỗi.

Quả bóng trong tay tôi tuột ra, bay lên bầu trời, mang theo cả trái tim của tôi đi mất.

Tôi biết nếu bây giờ trở về, họ sẽ không tha cho tôi.

Họ thậm trí còn treo giải thưởng lớn cho người bắt được tôi.

Tôi thấy em khóc, tôi ghét điều đó, tôi thích em cười.

Nhưng em không phải một gã hề, em cũng biết khóc.

Em gào lên, kêu tôi là đồ quái vật, đuổi tôi đi.

Khóc ầm lên.

Được rồi mà, em đưng có khóc, tôi đi là được.

Tôi chạy đi, chạy thật nhanh, lao ra khỏi công viên.

Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của em.

Tôi sửng sốt, quay lại, lao về nơi phát ra tiếng hét.

Tôi thấy một đám người đang đánh em, chúng dùng gậy vụt vào người em, chúng căm tức vì không bắt được tôi, chúng cứ tưởng chỉ cần dùng em làm mồi nhử thì sẽ tóm được tôi, có được tiền thưởng, nào ngờ em lại để tôi chạy mất.

Tôi lao đến.

Lũ côn đồ thấy tôi, nháo nhác chạy đi.

Tôi thấy em nằm trên nền đất, lạnh toát, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền, cơ thể không còn hơi ấm.

Kìa, sao em lại khóc thế, mở mắt ra và cười với tôi đi.

Tôi hiểu rồi, là lũ người kia bắt nạt em có đúng không?

Đừng khóc, tôi sẽ trả thù cho em.

Tôi sẽ không để kẻ nào động đến em.

Mấy tên khốn co quắp trên mặt đất, van xin tôi tha mạng.

Tôi cười.

Lũ chúng mày cũng biết sợ à?

Vậy sao chúng mày không nghĩ đến, cô ấy cũng biết sợ?

Đừng có lo, tao sẽ tiễn chúng mày sang bên kia thế giới, nhanh thôi.

Tôi vứt mấy cái xác vào một góc, chạy lại chỗ em.

Kìa, sao em vẫn khóc thế, tôi đã trả thù cho em rồi mà, mở mắt nhìn tôi đi, cười với tôi lần nữa đi.

Đừng có nằm mãi như thế.

Tôi cũng biết đau đấy, vậy nên em mau tỉnh lại đi.

Mà thôi, nếu em không tỉnh lại, nếu em thích ngủ như thế...

Đừng lo, tôi sẽ ngủ cùng với em.

Nào, để tôi bế em lên, đến một chỗ ngủ khác rộng rãi hơn nhé.

Đến nơi mà không ai biết cả...

Nơi chỉ có riêng hai chúng ta thôi, ở đó tôi sẽ lại cùng em chơi đùa.

---------

Ti vi đưa tin...

Tên sát nhân " Quỷ hề " đã mất tích, trước đó được biết hắn đã giết năm người đàn ông.

Họ vẫn truy tìm, chẳng một ai biết tên sát nhân đó chẳng còn ở thế giới này nữa

#End

#Mei

Tôi là một gã hề, tôi luôn cười, cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải cười, nhưng tôi cũng biết đau.

"Cô bé, sao em lại nhón chân

Phải chăng em muốn nhìn thấy gương mặt tươi cười của gã hề

Cô bé, tạo sao em lại mở mắt thật to

Nhìn sự giả dối, kì thực nó rất rõ ràng

Thế giới này vốn dĩ luôn thay đổi

Biểu cảm đằng sau chiếc mặt nạ em không thể thấy được."
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
thiên thần ( P1 )


Tôi là một đặc hóa sư .

Đồng thời cũng là một hacker

Tôi thích hóa trang thành người khác .

Nhất là biến thành ác quỷ

Bởi vậy ai cũng sợ tôi.

Tôi thích kem , đặc biệt là kem vani .

Mỗi tối , tôi đều sao chép 1 trong 7 tỷ người rồi thưởng thức cuộc sống của họ

Nếu họ sống tốt , tôi sẽ thả họ ...

Nếu họ độc ác , tôi sẽ biến họ thành vật trang trí cho bộ siêu tập con rối của mình...

Tôi sống cô độc .

------

Vẫn như bao ngày , tôi đi mua kem bên góc phố .

Một cô bé ước chừng 10 tuổi bước đến bên , đứng đó như đang đợi ai .

Cô bé dễ thương với 2 chùm tóc bím .

Tay cô bé ôm con gấu bông màu nâu nhạt .... cô bé nhìn tôi ...

Này bé con , mặt ta dính gì sao ?

Này , em đừng nhìn ta nữa , em không sợ ta sao ?

Em vẫn cứ thế nhìn tôi .

Còn tôi thì chú ý đến đôi mắt đẹp đẽ kia của em .

Đôi mắt của em khiến tôi không thể nào nhìn vào đó quá lâu .

Chúng đẹp với vẻ thuần khiết .

Một đại dương sâu thẩm ẩn bên trong nó .

Chúng làm tôi ngợp thở

Tôi vội vã cầm cây kem rồi chạy đi ngay .

Đó là lần đầu có một người nhìn tôi lâu như vậy .

Ngày thứ 2 , tôi ra mua kem .

Tôi lại thấy em .

Em mặc một bộ đầm màu xanh nhạt cột tóc đuôi ngựa tay cầm 1 chiếc giỏ và đứng trước cửa hàng kem .

Tôi bước đến mua kem ... tôi nhìn em , em nhìn lại tôi ... tôi mua rồi lại chạy đi .

thứ 3 tôi ra mua kem , em vẫn đứng đấy , lần này em mặc chiếc quần bó với mái tóc xỏa ngang vai ... em mới cắt tóc .

Em lại nhìn tôi ...

Lần này tôi mua 2 cây em ... tôi đưa cho em một cây

" này cô bé , cho em ..."

Xong rồi tôi đi ngay , Để em ngơ ngác đứng đó .

Lần thứ 7 , tôi biết tên em .

Em tên layya

Lần thứ 9 tôi biết tuổi của em .

Em 10 tuổi

Lần thứ 13 tôi nghe được lý do em đứng đây mỗi ngày .

Em chờ mẹ đến rước ... ba mẹ em ly hôn ... sáng em ở với ba , tối ở với mẹ .

Lần thứ 17 tôi nán lại trò chuyện với em về bức tranh em mới vẽ .

Em vẽ tôi ,em vẽ tôi với khuôn mặt tươi cười .

Nhìn nó không hài hòa cho.lắm .

Tôi không bao giờ cười , vì trông nó rất giả tạo .

Nhưng cho đến khi gặp em , tôi đã biết thế nào là cười...

Lần thứ 23 , một ngày mưa ... tôi chạy ra mà không thấy bóng dáng em đâu .

Lần thứ 24 , nắng đẹp , nhưng em vẫn không xuất hiện ...

Mãi cho đến lẫn thứ 39 , tôi mới thấy được bóng dáng quen thuộc của em .

Trông em buồn lắm .

Tôi bối rối , chưa bao giờ tôi muốn thấy nụ cười của em đến vậy .

Tôi đến gần , móc trong túi ra một cục kẹo , chìa ra cho em .

"Cô bé , sao em buồn thế ?"

Em ngẩn lên , nhìn tôi . má em có vết bầm ... tay em có vết xước ...

"cô bé , ai bắt nạt em à ?"

Em vẫn nhìn tôi .

Em cười , em cười rồi , em nở nụ cười rất tươi .

Cô bé , em biết không .

Em cười lên rất xinh đẹp , em đẹp như thiên thần vậy .

Em nói với tôi rằng em không bất cẩn nên bị té .

Em nhận lấy kẹo của tôi , cẩn thận bỏ vào túi .

Những lần gặp sau , nhìn em rất vui vẻ .

Em nói với tôi rằng em rất thích tôi , tôi là người bạn thất thiết nhất của em .

Ngay hôm đó , toàn màng hình tivi trong thành phố đều hiện lên dòng chữ " một ngày đẹp trời "

Lần thứ 73 tôi thấy em đứng với 1 người đàn ông .

Tôi không lại gần , mà núp ở sau bức tường nhìn em ... người đó là ba em sao ?

Ông ấy đang la ... la em ?

Cô bé , không phải em rất sợ tiếng la sao ?

Em ổn không ?

Mặt ông ấy tức giận .

Ông ta muốn làm gì em ?

Cô bé , em sợ à ?

Ông ấy kéo em đi , tôi lén đi theo em .

Ông ấy dẫn em tới trước một ngôi nhà .

Tôi nghe được tiếng ông ấy la em .

Ông ấy nói rằng hôm nay người mẹ chết tiệt của em không đến đón .

Sau đó Ông ấy rời đi , ông ấy để em ở đó một mình .

Em khóc rồi ...

Em không nói gì , em cúi đầu , tay em nắm chặt lấy chiếc váy ...

Cô bé ... nín đi , đừng khóc .

Tôi muốn thấy em cười .

Cô bé , cười lên nào .

Em là một thiên thần , và một thiên thần thì nên cười .

Tôi nhìn em , lòng tôi nóng lên , cảm giác khó chịu kì lạ .

Nó làm tôi nhớ đến bộ dạng bầm dập trước kia của em .

Cô bé .

Vậy những vết bầm kia là ...

...sao em không nói với tôi ?

------

1 tuần sau : tivi đưa tin .

Một người đàn ông vừa mới bị giết bởi một kẻ sát nhân chưa rõ danh tính ...

Ngày đó mưa rất lớn .

Tôi biến mình thành một gã thiên thần .

Tôi ghét thiên thần lắm ...

Nhưng em nói ... em thích thiên thần .

Tôi liền muốn làm 1 gã thiên thần của em .

Tôi sẽ bảo vệ em .

Tôi sẽ là thiên thần hộ mệnh của em .

Cô bé , sau này em sẽ được sống với người mẹ yêu quý của em .

Còn người đàn ông kia em không cần nhớ thương nữa ... em không nên có một người cha như vậy .

Một kẻ bợm rượu thối nát !

-------

Sau cái ngày tivi đưa tin .

Tôi háo hức đợi đến chiều hôm sau .

Tôi muốn thấy em hạnh phúc đến như thế nào .

Nhưng ...

Hôm đó , các tấm biển quảng cáo trong thành phố đều mang theo dòng chữ " tôi buồn "

Tôi không thấy em ...

1 ngày , 2 ngày , 3 ngày .

Tôi vẫn không thấy em .

Đến ngày thứ 4 , tôi như một thằng điên , tôi phá tung mạng lưới quốc gia chỉ để tìm em .

Tôi thấy em rồi !

Em đã chuyển nhà .

Em chuyển đến một nơi khá xa .

Chắc hẳn em cô đơn lắm .

Chờ tôi , tôi sẽ đến đó với em ngay .

-------

Tôi đứng sau cây táo trước nhà em .

Em ngồi đó , mắt em mệt mỏi ...

Cô bé , em sao thế ?

Sao em buồn thế ?

Con gấu bông bên cạnh cũng không bầu bạn với em sao .

Tôi có cần giết nó không ?

Tôi đi ra từ sau gốc cây .

Bước đến trước mặt em .

Em hững hờ ...

Em ôm lấy tôi , em nói em nhớ tôi .

Tôi vui quá , tôi hạnh phúc quá .

Nhưng em lại khóc rồi , em ôm cổ tôi mà khóc nức nở ...

Suốt buổi chiều hôm đó , tôi ngồi trò chuyện với em .

Đợi mẹ em trở về .

Mỗi buổi chiều , tôi đều đến đó tìm em .

Tôi chỉ cho em về máy tính và những câu truyện bông đùa .

Em vẫn chưa biết tôi là một tên sát nhân máu lạnh .

Cô bé , em không nên biết chuyện đó .

Mà nếu em biết ... em có sợ tôi không ?

------

Lần thứ 178 .

Tôi mua cho em thanh socola .

Nhưng tôi lại không thấy em đâu .

Tôi đi tìm em .

Cô bé , em đâu rồi .

Tôi liền lấy chiếc máy tính trong cặp ra .

Có lần tôi đưa cho em một con chip định vị nhỏ , muốn em luôn giữ bên mình để tôi có thể tìm em dễ hơn .

Em vui vẻ đồng ý .

Một vài giây sau , tôi tìm thấy em ở trước cổng trường xxx .

Em chưa về sao ?

Hay tôi tới đó đón em nhé .

-------

Cô bé , tôi thấy em rồi .

Hôm nay em xinh lắm .

Trong đám bạn đang quay quanh em , em là rạng rỡ nhất .

Cô bé , em có nhiều bạn thật đấy ... chả bù với tôi .

Tôi bước đến gần em , lũ bạn đang trò chuyện với em lại bước lùi lại .

Chúng nhìn tôi bằng những con mắt phán xét .

Tôi cũng quen rồi .

Đó chính là lý do tôi luôn đội mũ ra ngoài .

Nhưng mỗi lần đến gặp em , tôi không mang nó .

Hôm nay cũng vậy , vết xẹo dài trên mắt tôi rộ rõ trên mặt ...

Bọn trẻ con giờ đã chạy đi mất tiêu .

Còn em lại chạy tới ôm lấy cổ tôi .

Em nhanh chóng khoe tôi những điều tuyệt vời trên trường .

" này , anh đưa em về nhà nhé "

Em đứng đó lắc đầu .

Em nói mẹ em dặn đứng đây đợi cho đến khi mẹ em rước .

Tôi không nỡ để em ở đây 1 mình .

Sắp 6h tối mất rồi .

Ai biết được những tên ác quỷ nào lại tới tìm em chứ .

Em là một thiên thần , cô bé , tôi sẽ giữ em tránh xa khỏi những con ác quỷ nhân gian này .

--------

10 năm sau .

Em 20 tuổi .

Tôi 32 tuổi .

Em là sinh viên của trường đại học xxx , em học ngành khoa học máy tính .

Tôi là kĩ thuật viên máy tính , đồng thời ... cũng là một tên sát nhân .

Em vẫn chưa biết điều đó , cũng như mẹ em chưa biết em có người bạn như tôi .

Lần thứ 3792 tôi đứng đợi em dưới gốc cây táo .

Em trưởng thành rồi , nhưng em vẫn xinh như một thiên thần , vẫn là mái tóc vàng mượt mà đó , vẫn là đôi mắt màu đại dương sâu thẩm ...

Em đến trước mặt tôi , ném cho tôi một quả táo , sau đó ngồi xuống cạnh tôi .

Đó là lần cuối mà tôi biết ... tôi với em , chúng ta là những người không nên gặp nhau ...

Em nói , em phải đi du học ...

Mặt em u buồn , mái tóc không được buộc gọn gàng xỏa xuống che lấp khuôn mặt em .

" cô bé , hay anh đi cùng em nhé ?"

Đó là câu duy nhất tôi có thể thốt ra ngay lúc ấy .

Em lắc đầu , em nói , Em không còn là con nít nữa .

Em không muốn tôi qua đó cùng em .

Đó không phải là điều đáng buồn nhất .

Ấy vậy em lại lạnh lùng rằng .

Em không muốn nhìn thấy tôi nữa ...

Em không muốn gặp tôi nữa ...

" cô bé ?

Em ... e..em đang nói đùa đúng không ? ... haha .

Không vui chút nào !

"

Em lắc đầu ...

" thôi , em đừng đùa nữa ... tôi không thích em đùa kiểu này ...

"

Em không nói gì , em đứng lên , lao thẳng về nhà .

Tôi đuổi theo em , tôi điên cuồng đập cửa .

Tôt đập đến đau cả tay .

Tay sưng rồi .

Nhưng cửa vẫn không mở .

Trong không gian tối mịt đó , tôi nghe được em nói ... em nói ... em ghét những người xấu xí .

...

..

.

3 tháng liên tiếp đó tôi ở lỳ trong nhà .

Không ra ngoài .

1 tháng sau : tivi báo tin .

Một cô gái 20 tuổi quốc tịch Pháp mất tích ở bên Trung Quốc ... hiện trường được tìm thấy ở một khu nhà bỏ hoang với một bức tranh "đôi cánh thiên thần " bằng kẹo ...

....

...

..
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Thiên thần (P2)


Cô bé , nhìn em đi , em ngủ say thật là đáng yêu.

Em có một vẻ ngoài thuần khiết .... vậy mà em lại nói câu nói của ác quỷ ...

Cô bé , em làm anh thất vọng quá !

Để em nằm trên mặt bàn kim loại , tôi từ từ khóa tay và chân của em lại .

Em yên tâm , chúng làm bằng lông mềm , sẽ không làm em đau đâu .

Nếu em đã muốn rời xa tôi , vậy tôi sẽ khiến em mãi mãi không thể chạy khỏi tôi được nữa...

Tôi lấy ống tiêm đã chuẩn bị sẵn trên bàn .

Thứ chất lỏng ấy cũng đẹp như em vậy .

Nhất là đôi mắt em ...

đôi mắt em là màu xanh của đại dương sâu thẳm .

Còn nó , nó là ánh dương đẹp đẽ mà vũ trụ ban xuống .

Chỉ cần anh tiêm thứ này vào người em , em sẽ ở bên anh mãi mãi .

Đôi chân hư hỏng kia của em sẽ không còn có thể chạy trốn khỏi tôi nữa .

Cô bé , tôi vui biết bao .

Hahahaha....

--------

1 ngày sau khi tiêm thứ kia .

Em lãnh đạm ngồi trên chiếc xe lăng .

Em không nói chuyện với tôi , cũng không cười với tôi .

Em giận tôi ?

Cô bé , tôi không thích em như vậy đâu .

Tôi sẽ nổi cáu đấy .

Cười lên !

Thôi không sao , có lẽ em vẫn còn buồn ... vậy tôi tha cho em hôm nay .

2 ngày sau thi tiêm thứ kia .

Em chịu ăn rồi .

Nhưng lại không mở lời với tôi .

Ngày thứ 3 sau khi tiêm thứ kia .

Tôi hỏi em " em giận tôi sao ?

"

Em nói em không giận .

Ah , em không giận tôi .

Nhưng sao em buồn thế ?

Ngày thứ 4 .

Em trò chuyện với tôi .

Em chịu nói chuyện với tôi rồi .

Tôi vui lắm

Ngày thứ 5 .

Em chịu cười rồi .

Em cười ngay sau khi tôi vấp té vì vỏ chuối ngay trên sàn ...

Em cười là tốt rồi .

Cô bé , em cười lên đẹp lắm .

Ngày thứ 6 .

Tôi với em ở bên nhau vui vẻ như những ngày đầu mới gặp .

Ngày thứ 7 , 8 , 9 đều là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi .

Hy vọng chúng ta sẽ mãi mãi như vậy .

Nhưng tôi vẫn còn một câu hỏi to trong đầu .

Tại sao em không đau khổ vì mất đi đôi chân lẫn sự tự do của em .

Em là một người bình thường .

Em cũng biết đau .

Vậy sao em trông hạnh phúc thế khi tôi giam cầm em nơi này?

Tôi từng thấy em bay nhảy bên ánh hoàng hôn .

Từng thấy em chạy tới ôm tôi , từng thấy em chơi trò đuổi bắt với tôi .

Nhưng bây giờ em không còn có thể làm được điều đó nữa .

Em không buồn sao ?

Cũng không hận tôi sao ?

Chắc hẳn em đúng là thiên thần rồi .

Em bao dung , rộng lượng như ngày xưa chúng ta quen nhau .

Bây giờ , đến lượt tôi chạy đến bên em .

Ngày thứ 10 .

Bên phía cảnh sát đã bắt đầu rục rịch đi tìm em .

Chắc hẳn mẹ em đã phải bỏ ra số tiền lớn lắm .

Tôi với em liền chuyển nhà đi nơi khác .

Một nơi xa nơi này

Nhưng em laik nói , Em nói em muốn đi về nhà .

Được .

Tôi đưa em về nhà .

-------

" này em , tỉnh dạy đi mình tới nơi rồi "

Em gối đầu trên đùi tôi , ngọ ngoạy tỉnh dậy .

Tôi xoa đầu em .

Cô bé , tóc em mềm quá , mượt quá .

Em ngồi dậy , mắt nhắm mắt mở nhìn tôi .

Xong lại nhìn xung quanh bên ngoài cửa xe taxi .

Tôi bế em xuống .

Cô bé , em ốm đi rồi , là tại tôi không chăm sóc em tốt phải không ?.

Tôi xin lỗi , những ngày sau tôi sẽ bù đắp cho em .

Cô bé , tôi đưa em vào nhà .

Đến lúc em biết bí mật của tôi rồi .

Đây là căn nhà cũ trước đó của tôi .

Cô bé , lúc em nhìn thấy những "con rối" hình người em có sợ tôi không ?

Em có muốn ở cạnh tôi nữa không ?

Sao em im lặng thế ?

Nói gì đó với tôi đi .

Em đừng làm tôi sợ .

Một lát sau , em nói em mệt , em muốn đi ngủ .

Được thôi , tôi bế em vào phòng .

Tỉnh dậy tôi sẽ làm bữa tối cho em .

Ngủ ngon nhé bé con .

Và cứ thế vài tuần sau .

Tôi thấy em bắt đầu ho , đôi mắt sớm đã xuất hiện quần thâm .

Tôi đưa em đi khám bệnh , nhưng em không chịu .

Em nói em chỉ bị cảm nhẹ thôi .

Đêm thứ 52 em ở cạnh tôi .

Đêm đó , phía cảnh sát đã tìm được chúng tôi .

Chúng tôi bị bao vây trong căn nhà .

Vì tưởng em làm con tin nên bọn họ không giám manh động xông vào .

Nhưng kìa , em lại muốn tôi đi đầu thú sao ?

Tôi đến lúc này mới hỏi em .

" có phải bọn họ là do em chỉ đường tới ?"

Em chỉ lặng lẽ gật đầu .

Trước khi chuyển từ nước ngoài về .

Em đã cố ý để lại dấu hiệu cho bọn họ .

Em cố ý chặn những tin tức bên họ khi ở với tôi .

Em cố ý liên lạc với phía bên ngoài .

Hahaha ...

haha ...

Cô bé .

Thì ra em ghét tôi đến như vậy sao ?

Em luôn muốn thoát khỏi tôi .

Vậy ra những ngày em hạnh phúc bên em chỉ là giả dối thôi sao ?

Cô bé , em không phải thiên thần mà anh gặp trước đây .

Em là 1 con ác quỷ !

Em cũng giống như bọn họ !

Cô bé , anh rất ghét những người như thế ...

Anh không thể để em biến thành ác quỷ giống như họ được .

Anh phải làm sao đây ?

Ah !

Anh biết rồi .

Chỉ cần biến em thành "con rối " em sẽ không biến thành như bọn họ nữa .

Được ... em sẽ là con rối xinh đẹp trong bộ siêu tập của tôi .

Tôi kéo em xuống tầng hầm , nơi phòng thí nghiệm của tôi .

Ơ kìa , sao em lại khóc thế kia .

Nhưng em lại không cầu xin tôi tha mạng .

Em lại khuyên tôi nên ra đầu thú sao ?

Cô bé , em làm tôi thật thất vọng .

Tôi sẽ làm xong nhanh tôi .

Để em không đau đớn , tôi sẽ tiêm thứ chất lỏng này vào trong em .

Rất nhanh thôi em sẽ không còn thở nữa .

Làm như vậy tôi sẽ không làm hư cơ thể xinh đẹp của em .

Em nói xem tôi có thông minh không ?

Thôi nào , em không được khóc , tôi không thích em khóc .

Được rồi .

Tôi tháo khóa cho em , cho em chút tự do cuối cùng .

Rầm !

Bọn cảnh xát , chúng xông vào...

Đi , tôi bế em ra khỏi đây .

sớm thôi em sẽ được giải thoát .

Ái chà , bọn họ tới rồi kìa .

Họ chỉa súng vào tôi .

Ha ha ...

tôi không thoát được rồi .

Nhưng em cũng sắp đi rồi .

Tôi vui lắm , tôi với em sẽ cùng nhau biến mất khỏi thế giới này ...

Tôi cầm con dao lên , chỉa về phía cảnh sát .

Nào , bắn đi !

.....

Đùng !

.....

Vậy là hết đúng không ? .

.....Khoang đã , tôi chưa chết ?

Chuyện gì thế ... ai vừa mới ngã trước mắt tôi ...

Một người con gái mặc đầm trắng .

Ahhhhhhhhhhh!

Các ngươi !

Các ngươi giết em ấy .

Các ngươi dám giết em ấy ....

Tôi nắm chặt con dao , lao thẳng về phía cảnh sát .

------

Ngày hôm sau , tivi báo tin : một tên tội phạm giết người hàng loạt đã tẩu thoát ra khỏi vị trí bao vây cùng với xác của 1 cô gái ... người này đã sát hại hơn 15 chiến sĩ cảnh sát ở hiện trường vụ án .

Một ngày mưa tầm tã ở thành phố xxxx.

Ngày hôm đó , toàn bộ thiết bị mạng ở thành phố đều không hoạt động được .

Tên sát nhân ngày đó cũng biến mất như hòa vào không khí .

Phía cảnh sát vẫn chưa tìm được xác cô gái xấu số .

-------

Đâu đó dưới căn nhà hoang cũ .

Một phòng chứa bí mật hiện ra .

Nó chứa đầy chất lỏng đỏ xanh , chính giữa là một khoang chứa khổng lồ bị đóng băng .

Lớp băng dày không thấy rõ bên trong là cái gì .

Trên chiếc bàn cũ mục nát chỉ có duy nhất , một lá thư .

Dòng chữ ngay ngắn , uyển chuyển .

Không biết căn phòng này chứa bí mật gì .

Chỉ biết , lá thư bị đốt hết 1 nửa

Nửa còn lại ghi :

Họ Tên : layya rayna.

Căn bệnh : ung thứ máu ...

.....

Nhưng đâu đó trong căn phòng này vẫn còn một quyển nhật ký nữa .

Chúng bị bám bụi ở dưới gầm tủ .

Một quyển nhật ký cũ nát .

Quyển nhật ký có vài trang bị đánh dấu , và chúng đều dính máu :

....

Năm 16 tuổi , em đã biết anh là kẻ sát nhân hàng loạt .

Nhưng em không sợ anh .

Em thấy đồng cảm với anh .

Đừng lo , em sẽ luôn bên anh ....

....Năm 19 tuổi , em phát hiện ra mình bị căn bệnh ung thư máu .

Bác sĩ nói em chỉ còn có thể ở bên cạnh anh 2 năm nữa thôi .

Nhưng không sao , 2 năm là đủ rồi ....

.....Năm 20 tuổi , em tò mò về anh nên đã đăng nhập vào mạng thông tin của anh .

Anh bị gia đình bạo hành từ nhỏ lớn lên thì bị bỏ rơi .

Em tự hỏi , nến anh biết em sắp rời xa anh , anh có buồn không ?

Anh sẽ tiếp tục sát hại người vô tội nữa sao ?

Vậy nên em sẽ chia tay anh , anh sẽ buồn 1 thời gian và mọi thứ sẽ ổn thôi .....

...... suốt khoảng thời gian bên anh , em vui lắm , em không hận anh vì bắt cóc em .

Nhưng có lẽ anh nên ra đầu thú .

Em không muốn anh phải lấn sâu vào vòng xoáy vô vọng này nữa ....

......bên anh , em đã phải cố gắng che dấu căn bệnh này của mình .

Em sắp chịu hết nổi rồi ... mai chúng ta sẽ kết thúc ở đây .

Cuộc đời anh sẽ bước qua một trang với ... và không có em .

...... em xin lỗi ... em .

Chủ nhân của nó chưa viết được lời cuối cùng .

Nhưng kìa , phía cuối trang nhật ký lại có nét bút của một người con trai :

....

Ngay lúc em ngã xuống , anh đã nghe được rồi ... anh không giận em , em chờ anh , anh sẽ đến với em ngay đây ....

------

Ngay khi thiên thần ngã xuống .

Thiên thần đã cất lời từ biệt với ác quỷ .

Nàng nói :" em yêu anh ".

Câu truyện về nàng thiên thần phải lòng một ác quỷ .
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Bóng tối ( p1 )


Bóng tối.

Tôi là bóng tối , một thứ bạn không thể chạm vào , không thể thấy cũng không thể nghe .

Nhưng bạn có thể cảm nhận nó .

Mọi người , ai cũng ghét bóng tối .

Chính tôi cũng ghét chính mình nữa là .

Tôi có mặt ở khắp mọi nơi .

Nhưng tôi biến mất khi ánh sáng kéo đến .

Tôi ở bất cứ đâu , bất cứ nơi nào .

Hãy cảnh giác nhé , bạn đâu biết được bạn sẽ đạp trúng thứ gì trong bóng tối đâu ... một chú mèo ?

Hay một con dao ?

Ai cũng sợ bóng tối .

Nhất là loài người .

Họ trốn tránh tôi , xua đuổi tôi .

Này !

Tôi cũng buồn lắm chứ .

-------

"Tang tình tang ...

"

"Tang tính tang ..."

Tiếng gì thế ?

"Này ngưòi bạn kia ơi , hãy chờ tôi với ..."

Ủm .

Một giọng hát ?

"Tang tính tang ..."

"Tang tình tang ..."

Ai đang hát thế ?

Tôi nghe được tiếng hát của một đứa bé ?

"chờ đến khi tôi vui vẻ hát ca ..."

Giọng hát hay quá .

Này !

Em đang ở đâu thế .

" la la la ...."

Chỗ này không có ánh đèn , em đang ở trong tôi à ?

Tôi thấy em rồi , một cậu bé .

Em đang hát , em ngồi trong một căn phòng tối ... em hát .

" tang tình tang ..."

" đừng chạy chứ bạn tôi , chân bạn đang chảy máu kìa ..."

Sao em lại ngồi trong bóng tối một mình thế kia , bên cạnh em lại hiện ra một thứ sắc nhọn như lưỡi dao .

Em không sợ bóng tối sao ?

Em thích bóng tối à .

Mà mặt em dính gì thế ?

Chúng màu đỏ , đó là máu sao ?

Em bị thương ?

" đừng chạy , ở lại chơi với tôi ..."

Không phải .

Không phải máu của em .

Chuyện gì thế này , sao có cặp nam nữ lại nằm trên nền nhà thế kia ?

Họ nằm trên vũng máu .

Ái chà .

Này bé con , bóng tối đáng sợ lắm .

Ngưòi như em không nên bước vào đâu .

" la la la ...

ở lại chơi với tôi "

Em bao nhiêu tuổi?

Chắc tầm 14 nhỉ .

Em đẹp quá .

Một đứa trẻ bên trong tôi , mái tóc màu hạt dẻ cùng với một chút màu đỏ trên gương mặt ấy .

Này , em giống tôi lắm em biết không .

Chúng ta làm bạn nhé?

Khi nào em buồn , hãy đến bên tôi , tôi sẽ che chở cho em .

.....

..

Chào em .

Tôi là bóng tối .

Còn em , em tên gì ?

" simon ... cậu ấy cố đuổi theo cậu bé kia "

Ừm , đó là tên em .

Tôi đến gần em thêm một chút .

Chạm môi tôi vào má em .

Đây là ký hiệu tôi đánh dấu em .

Em là của tôi .

Tôi sẽ là người bạn duy nhất của em .

Rất vui được gặp em .

" simon bắt được cậu ... cậu bé khóc ... simon sẽ giúp cậu không còn đau khổ nữa ... simon yêu cậu ...."

"Chơi với simon nhé "

--------

Năm em 17 tuổi .

Em đã mang xác một người đàn ông vào khu nhà hoang tối đen .

Lần thứ 2 em giết người .

Cũng là lần thứ 2 tôi gặp em .

Lần này em mặc đồng phục của trường xxx .

Chà , trường đó nổi tiếng đứng nhất nhì tỉnh đấy .

Trên người đàn ông này có một mùi tanh cực kì .

Em chặt ông ta thành từng khúc .

" simon buồn , simon thất vọng , chơi với simon nhé ...."

Lần trước em cũng hát .

Em rất nhích hát nhỉ .

Còn tôi thích nghe em hát .

Giọng hát của em hay lắm .

Mỗi lần em cất giọng tôi như được mồi thêm một chút rượu vang đỏ , bên tai cuốn theo nhạt mà quên đường về.

" uống rượu đỏ , chơi với vàng , muốn simon chơi cùng không ? ..."

Simon .

Một thiên thần sa ngã ...

-------

20 tuổi , em tiêm thuốc độc cho một bệnh nhân nằm trong phòng bệnh tối ...

Haiz .

Lần này em giết ai thế ?

Nhìn kìa .

Người bệnh nhân đó dãy dụa , kêu không lên tiếng , hắn sùi bọt mép rồi tắt thở .

Một cái chết khá đau đớn .

" la la la , ăn no sẽ chết .

Nào bạn đừng ăn nữa , hãy chơi cùng tôi ..."

Lần này em đã là sinh viên trường đại học xxxx rồi .

Điều đó thật đáng mừng .

Nhưng thật đáng tiếc , mỗi khi gặp em , em đã khác xưa rất nhiều .

Mà em học gì thế ?

Học y hay nghệ thuật ?

" đồ ăn không ngon , bạn đừng ăn , đợi tôi nấu cơm cho bạn .

Chúng ta cùng ăn ...

"

-------

23 tuổi , em rạch bụng một người phụ nữ đang còn thở .

Ôi , tiếng hét thật chói tai .

Cô ta không ngừng kêu la , bất lực rồi cuối cùng cũng chết trong đau đớn .

" nào đừng ngại , tôi sẽ chữa lành trái tim cho bạn "

Em để cô ta lại trong phòng phẫu thuật trên bàn mổ .

Không gian này có lẽ là phòng bí mật của em hả .

Nó tối quá !

Em học y là để cứu người hay giết người thế ?

Dù thế nào tôi cũng thích em .

" bạn khỏe rồi thì chúng ta cùng chơi "

-------

25 tuổi , cậu vức xác của một người thanh niên ước chừng 16 tuổi xuống sông .

Màn đêm tịch mịch lại buôn xuống .

Tác phẩm lần này của em mang chút giản dị và nhẹ nhàng .

" simom thở , bạn thở , chúng ta thở .

Đừng dừng lại .

"

Hôm nay là thở à ?

Simon tôi khao khát em .

Mỗi lần gặp em tôi đều khao khát em đến với tôi .

Mỗi lần đều muốn em ở trong tôi mãi mãi .

Cậu bé của tôi !

Nào , tôi sẽ chờ ngày em thoát khỏi thân xác phàm trần này .

Lúc đó , tôi sẽ lắng nghe mọi câu truyện của em .

" lấy tre làm lồng đèn , lấy máu làm nến , chúng ta cùng đi chơi trăng nhé ..."

--------

27 tuổi .

Một lão lão bị bắn 13 phát và tử vong ngay trong rừng .

Trước đó , cả người lão đã bị rúc hết móng tay và chân ngay trong đêm .

Hiện trường được phát hiện ra sau 3 ngày hôm sau .

--------

28 tuổi .

Một cô gái bị treo cổ trên cành cây cổ thụ ngoài sân quảng trường .

Lưỡi của cô ta bị cắt ...

Điều tồi tệ hơn là da thịt cô ta bị mổ sẻ bởi lũ dơi xung quay .

--------

Năm 29 tuổi tôi lại nghe thấy tiếng hát của em .

Lần này giọng hát em hơi giống trẻ con , giống lần tôi gặp em lần đầu .

" simon ơi simon , bạn bè của cậu đi đâu hết rồi ..."

Đi hết rồi à ?

Em không có bạn à ?

Giờ tôi mới để ý ...

Đây không phải là căn phòng nơi em giết ngưòi lần đầu à ?

Không phải .

Đây vẫn là nhà em , em trang trí cho nó à .

" 1 con ngưòi , 2 ngưòi , 3 ngưòi ... ai cũng bỏ simon lại ..."

Em đang định làm gì thế ?

Em tiến đến cái vật to đùng trước mặt .

Nếu là người thường thì không ai thấy được nó hết .

Đơn giản vì trong không gian này chỉ là một màu tối mịch .

Em tiến đến cái cỗ quan tài .

Em cất gì trong đó ?

Tôi tự hỏi , một nạn nhân khác của em sao .

Em mở ra , bên trong là một rừng hoa hồng .

Chúng đỏ tươi như màu máu .

Chúng hợp với em đấy .

Có điều tôi lại không thích hoa hồng .

Trong đó thắp thoáng một vật chói mắt .

Con dao !

Đó là con dao

Em cầm nó lên , bước vào và nằm trong cỗ quan tài lộng lẫy ...

Bụp ...

Em nâng con dao lên , đâm thẳng vào đầu .

.....

...

.

Màu máu đỏ tươi bắn tung tóe khắp nơi ...

13/6/2019 tivi báo tin : một chàng trai y khoa tự tử bằng một con dao phẫu thuật .

-------

Này ....

Này .... dậy đi

Tỉnh dậy đi ...

Simon, tỉnh dậy!

Em ấy mở mắt rồi .

Em ấy tỉnh rồi .

" tôi đang ở đâu đây ?

"

Đây là bóng tối , và tôi là bóng tối , em đang ở trong tôi ...

Em thở dài :" vậy à ... tôi , chết rồi đúng không ?

"

Ah , em không hoảng à ?

Em đứng dậy rồi lại ngồi xuống ...

" tôi sẽ ở đây mãi à ?

"

Á chà , cũng không hẳn là mãi đâu .

Đây là bóng tối , bé con .

Em phải nói ra nguyên nhân tất cả những hàng động sai trái của em .

Sau đó , tôi sẽ phán xét và đưa em đến nơi cần đến.

Tôi ngập ngừng nhìn cậu ... em hiểu không ?

Em loay hoay , nhìn ngó xung quanh ": vậy anh ra đây đi , tôi sẽ bắt đầu "

Tôi dở khóc dở cười , tôi vẫn đang đứng ở đây đấy thôi .

Nè , tôi là bóng tối đó , em sao có thể nhìn thấy tôi đây ?

Tôi định mở lời thì em lại nói tiếp :" không sao , tôi hiểu rồi.

Bắt đầu nhé "

--------
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Bóng tối (p2)


7, số 7 cứu rỗi, số 7 đen tối, con số của sự phán xét .

" chán quá, chán quá cơ !"

Simon ôm con gấu bông trên tay.

Ánh mắt trong trẻo ngây thơ nhìn tôi .

"Ba mẹ, lần này ba mẹ lại muốn chơi trốn tìm với simon hả?"

Cậu bé mong chờ nhìn tôi .

Đôi tay nhỏ bé bất giác đưa lên miệng ra hiệu :" xuỵt !

Simon toàn đi tìm ba mẹ thôi .

Lần này simon muốn ba mẹ tìm simon"

Nói rồi cậu bé nhảy xuống ghế, kéo theo con búp bê loạn choạng chạy đi trốn .

Tôi cũng như thế bất giác chơi trốn tìm với cậu ấy .

Tiếng cười khúc khích của cậu ấy không thể che dấu thân hình nhỏ bé ấy được .

Cậu nhóc có biết mình bị phát hiện rồi không ?

Tôi đi đến chiếc xe màu đỏ đang đậu phía trước .

Ngẫm nghĩ 1 lúc rồi mở cốp xe lên .

Vẫn là ánh mắt tinh nghịch đó :" ha ha, ba mẹ tuyệt quá !!!

Ba mẹ tìm được simon rồi nè"

Simon bò nhảy cẫn lên ôm lấy cổ tôi .

:"cuối cùng ba cũng tìm được Simon rồi !

Simon còn tưởng tiếng cười của con không đủ to để gợi ý cho 2 người chứ "

Cậu bé cười rõ tươi, đáy mắt hạnh phúc nhìn chằm chằm tôi .

Bập!

Phía trước ngực tôi đã ướt đẫm 1 màu đỏ, loang dần rồi chảy xuống đất đặc xệt ...

Simon nhìn tôi ngã xuống, nhanh nhẹn nhảy khỏi cốp giật mạnh con dao ra khỏi ngực tôi .

Máu tôi không do dự bắn lên gương mặt non trẻ của cậu .

"Simon chờ 2 người lâu lắm đó biết không ?"

Miệng cậu bé vẫn cười rất tươi nhưng đáy mắt lại chứa đầy nỗi đau ... nụ cười bỗng chốc quái dị nhìn tôi .

Màu mắt đen láy ánh lên tia máu đỏ .

Dần dần tròn trắng của cậu cũng bị màu đen đó nuốc chửng .

Máu ... tia máu đó đã lộ ra 2 bên mắt của cậu , chảy đai xuống gò má mà rơi xuống .

Cảnh tượng quỷ dị không thôi.

" chơi tiếp nào !"

Simon nói :" Lần này Simon muốn chơi trò khác.

Simon không muốn trốn trong cốp xe đợi 2 người nữa đâu ."

Giọng nhóc con lạnh lẽo âm u, nỗi khuất hận hóa thành con khói màu đen làm tan đi ảo cảnh vừa rồi .

Tôi đứng đó, Simon vẫn ngồi đó ánh mắt nhìn về tôi... tôi nghĩ vậy ... tôi cũng chả biết có phải cậu ấy đang nhìn tôi không nữa .

Dẫu sao tôi vẫn không thể nhìn thấy mà .

—-------------------------------------------------- 2

Chỉ trong chốc lát khoảng không bóng tối đó lại biến đổi không ngừng .

Những luồng khí lạnh buốt men theo dọc sống lưng rấy lên cảm giác rợn người .

Cũng lạ thật đấy , tôi nhìn quanh ... tôi trở thành 1 người đàn ông khác rồi này .

Tôi thở dài .

Simon à, cậu nên học cách từ tốn và chậm rãi thôi .

Hiện nay vấn nạn trộm chó mèo liên tục xảy ra xung quanh thành phố, phía các nhà bảo vệ động vận cũng báo lên cục điều tra làm rõ những cái xác hưu nhung xuất hiện rãi rác trong khu rừng phía tây...

Liên tục có những mất mát ở phía gia đình vật nuôi đồng thời là 1 mối nguy hiểm tìm tàn nếu ngoài vòng pháp luật có tồn tại 1 nhóm săn bắn động vật với phục đích phi pháp ...

Chương trình thời sự à?

Simon là em mở hả?

Ồ không, hình như người mở là tôi, nhìn xem tôi có cái bụng bia to tướng này từ bao giờ thế.

Còn cả đôi găng tay cao su vướn víu này nữa, người đàn ông này không tắm rửa trước khi ngủ à.

Trước mắt tôi hiện lên chiếc bàn kia loại để đầy dụng cụ giết mổ

Khắp căn phòng treo lơ lửng những miếng thị tươi ngon còn đang cắt dở, cả lớp lông thú nhìn có vẻ nóng nực nữa.

Tôi muốn đi xem xem

Ah ... không đứng dậy được, cả cơ thể này không còn cử động nữa ... gã này hình như đã chết rồi.

Một cánh cửa mở ra, Simon từ trong bước ra, tay đeo găng tay bê những lồng nuôi nhốt chó mèo vận chuyển ra bên ngoài.

Có những con bị thương nghiệm trọng, còn có con đã bị phanh thay vất vưởn trong lồng không biết để bao lâu rồi.

"Cái lồng cuối cùng rồi nè, các bạn nhỏ được tự do rồi."

Em cười tươi, tay em lăm le con dao bước đến chỗ tôi.

Phập!

Em chặt tay tôi, từng miếng thịt trên người tôi vơi đi.

Tiếp đến là chân tôi, và cơ thể tôi.

1 vài miếng nhỏ được em xẻ ra đưa đến cho lũ mèo hoang và chó hoang ăn ...

Hình như em chưa xong.

Em quay ra cầm chiếc rìu to nặng ở gần cửa rồi bước ra ngoài.

Tôi muốn xem em làm gì.

Có con mèo lành lặn gần đó, để tôi đi theo em nào.

Đây là một ngôi nhà gỗ nhỏ trên cánh đồng hoang, cảnh tượng phía trước chứa đầy những chiếc lồng sắt lớn đang giam giữ những con hưu nhung cùng vô số động vật quý hiếm khác.

Simon vung búa, từng nhát 1 chém xuống, chiếc lồng vỡ ra, những động vật thi nhau chạy.

Cũng may gã trong kia cùng đồng bọn chưa di chuyển "hàng hóa"

"Phù, xong rồi. uống rượu đỏ , chơi với vàng , muốn simon chơi cùng không ? ..."

Em tiếp tục ngân vang câu hát quen thuộc.

Tôi bước đến bên em cọ vào lòng bàn tay còn dính máu của em.

Chúng lạnh đấy, có lẽ lần sau em nên đeo thêm găng tay để giữ ấm.

Cậu ấy liếc nhìn tôi.

Bế tôi lên đặt lên bụng cậu ấy.

Simon của tôi, cậu đang vuốt ve tôi đó hả?

Tôi nhìn em, hình như em nhận ra tôi rồi.

"Chúng ta đi tiếp chứ?"

...

..

.

Em không muốn vuốt ve tôi thêm chút nữa à ? lông tôi mượt thế này cơ mà.

Simon đứng lên đi vào một trong những chiếc lồng hồi nãy.

Em ấy ngoắc tôi lại.

Em muốn tôi đi theo em đúng không, vậy em sẽ tiếp tục vuốt ve tôi ?

Tôi tiếng vào trong lồng, cửa đột nhiên đóng lại, không gian lại biến đổi thêm lần nữa.

tôi chắc hẳn em chưa từng làm mèo rồi, những con mèo không sống nhanh như em đâu bé con.

—-------------------------------------------------------- 3

Từ trên cao nhìn xuống, tôi không biết đây là đâu.

Năm đó lần thứ 3 em ấy giết người là ở đâu ấy nhỉ.

Tôi không nhớ rõ, chắc do chứa quá nhiều kí ức rồi,...

Để xem nào.

Ở đây giấy tờ ngổn ngang, có 1 chiếc bàn kim loại lớn và 1 người đàn ông đang bị trói trên đó.

Hắn bị bịt miệng rồi, mắt thì hoảng sợ tột cùng, cũng có nhiều người nhìn tôi như vậy lắm khi bọn họ gặp được tôi sau khi chết.

Mà lần này hẳn đôi mắt đó không dành cho tôi rồi,

Simon kéo găng tay y tế lên, mũi tiêm chứa chất lỏng dung dịch trong suốt từ từ rót vào người hắn.

Hắn dãy dụa đau đớn, cũng may là có khóa nên hắn mới không thoát ra được, không thì sẽ làm hại em mất.

Cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện chi chít những đốm tím nhỏ, hốc mắt đỏ lên chảy ra máu.

Về sau hắn nằm im, quanh miệng còn sùi bọt mép...

Tôi hình như có quen hắn...

Trên mặt báo gần đó có in hình hắn ta, một chủ doanh nghiệp cung cấp thực phẩm lớn.

Công ty A vỡ nợ vì sản phẩm không đảm bảo vệ sinh, gây tử vong cho hàng loạt cho trẻ các học sinh trong khu B thành phố ....

Hiện đã bỏ trốn và đang bị truy nã...

"Đến giờ ăn rồi, Simon đút cho bạn ăn nha."

Simon cầm một quả táo đã ôi thiu đến trước mặt hắn, cắt nhỏ ra đợi hắn ăn.

Đợi mãi hắn không cử động cậu lại lôi ra chiếc bánh ngọt giấu trong túi áo.

Lần này đồ ăn không có vấn đề gì, trông còn ngon nữa cơ.

Simon cậy miệng hắn ra mạnh bạo nhét vào rồi ngân vang tiếng hát :"ăn tạm đi nhé, đợi tôi nấu đồ ngon cho bạn ăn sau."

Nãy giờ tôi quên mất mình đang là thứ gì đây, nếu được tôi cũng muốn ăn món em nấu.

Dù dở hay ngon tôi sẽ đều ăn nó.

Tôi chớp tắt rồi lại chớp tắt, là chiếc bóng đèn duy nhất trong phòng nên thôi tôi chịu đựng vậy.

Trên mặt đất còn vươn vải 1 vài mẫu bánh nhỏ.

Tôi rời chiếc đèn để nó hoạt động bình thường rồi chộp lấy con chuột ở gần đó.

Em quay đi ngồi xuống ăn nốt miếng bánh còn sót lại trong túi, em có hai cái lận à?

Tôi ngước lên trên cao nhìn em, em sẽ không chia cho tôi đâu đúng không.

Tôi với những mẩu bánh vụn bằng bàn tay nhỏ nếm thử...vẫn không có vị gì...nghề nghiệp này cũng quá thiên vị rồi...trông em ăn ngon thế cơ mà.

Em nhìn tôi, xong quăng một nửa chiếc bánh mới xuống ngắm nghía tôi...

Em chưa thấy tử thần ăn bánh bao giờ sao ?

Tôi giận dỗi chạy đi.

Hôm nay vậy là đủ rồi, em có muốn hay không thì phải đợi tôi nghỉ ngơi cho xong đã.

"Chúng ta cùng ăn nào ..."

Tôi biến mất vào không trung để em ngồi đó một mình.

...

..

.
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Bóng tối (P3)


Tôi lơ lững trên không gian đen tối nhìn người trước mặt.

Simon em ấy vẫn chưa tỉnh, tôi giận dỗi em chứ đâu phải đuổi em đi nơi khác.

Còn đang bao quay thân thể em ấy thì Simon mở to mắt nhìn tôi.

"Ông nặng quá, đi xuống và thả tôi xuống đi."

...

đùa chứ, tôi làm gì có thực thể.

Simon từ từ hạ xuống, em ấy tĩnh lặng ngồi khoanh chân ngay ngắn.

Trong lúc nghỉ ngơi cậu có muốn vuốt ve tôi không ?

"Không muốn"

Vô tình quá, tôi thổi 1 cái không gian xung quanh biến đổi.

Dưới mặt đất là cũng nước tĩnh lặng, phản chiếu cả ngàn vì sau cùng dải ngân hà trên trời.

Có vẻ sáng hơn rồi đây, nhưng tôi vẫn là đám khói đen nhỏ ...

Cậu thích không?

Lần trươc tôi thấy cậu ngắm sao, lúc đó cậu có vẻ khá thư giãn.

Simon nhìn tôi vẫn không có cảm xúc gì rồi ngước lên nhìn bầu trời lấp lánh.

Cậu có thể nằm ngửa ra nếu cậu muốn, dưới đất không phải nước thật đâu, không chết chìm được.

Em lấy tay chạm lên mặt nước, mặt hồ tĩnh lặng gợn sóng nhỏ.

Em đỡ tay ra phía sau nằm xuống đặt hai tay lên trước ngực mắt nhắm lại.

Simon em ấy có vẻ rất thích tư thế này.

Lần cậu ấy biến thành linh hồn đến gặp tôi cũng nằm giữa rừng hoa trong quan tài đỏ với tư thế này.

Tôi bay đến cạnh đầu em cũng nằm xuống nhìn lên trời.

Cũng không có gì đặc biệt lắm.

Em biết không tôi từng là một trong số chúng đó.

Em ồ một tiếng :"vậy tại sao giờ ông ở đây còn chả ra hình người gì thế này."

Tôi cũng không nhớ rõ nữa, dù sao chuyện xẩy ra đã lâu lắm rồi.

Từ khi trái đất còn đang là một đám mây bụi nhỏ tôi đã tồn tại và ở đây.

"Nghe bùn nhỉ...

ông cô đơn không?"

Tôi nhìn em, mặt em vẫn không có biểu cảm gì đặc biệt.

Tôi nhắm mắt cố nhớ lại quá khứ.

Vẫn chỉ toàn là màu đen.

Simon này chúng ta nên tiếp tục thôi.

Em mở mắt gật đầu.

Quang cảnh một lần nữa biến đổi ...

-------------------------------------------------- 4

Tôi có cảm giác họng mình đã bị chặn bởi thứ gì đó mềm mềm

Cả tay và chân tôi đều không cử động được và bị căng ra hết mức có thể

Tôi hoảng loạn nhìn xung quanh.

Dưới cơ thể là một chiếc bàn phẩu thuật to và lạnh, tay chân tôi được cố định trên từng góc chiếc bàn.

Hẳn là vậy rồi không tôi chạy mất thì sao.

Tiếng cửa bước vào.

Simon hiện tại mặc bộ đồ bác sĩ màu xanh cùng đôi găng tay phẫu thuật.

Cậu ấy nhìn tôi lạnh nhạt tay lăm le cây dao phẩu thật sắt bén.

Này này, cái đó trông có vẻ đau, từ từ thôi được không?

Tôi lắc đầu bắt đầu dãy dụa nhiều hơn nhưng vô ích, cổ tay tôi cảm thấy đau và hình như còn ứa máu ra do ma sát nhiều.

Simom hạ dao xuống từ từ từ giữa rốn tôi.

Tôi la hét đến chói cả tai.

Tôi đau đến trợn tròn cả mắt đã đầy nước mắt nhìn cậu ấy, cậu ấy tiếp tục đâm sau vào một lúc rồi dừng lại.

Tôi mặc kệ hình tượng la hét van xin đến khàn cả giọng.

Tôi cảm nhận rõ hơn cơ thể này.

Đây là một cô gái

Theo sức nặng thì vòng một và vòng ba của cổ rất chi là đầy đặng, vòng hai có vẻ mảnh mai đấy.

Simom tiếp tục xoay con dao cắt bụng thành mọt vùng tròn nhỏ rồi nhấc ra.

Cô gái ngất xỉu rồi còn tôi thì cảm thấy đau đến chết đi được đây, công bằng ở đâu?

Mà hình như cô ta không ngất xỉu, cô ta chết đi vì đau rồi hay sao ấy.

Sức chịu đựng kém quá.

Cậu lấy thay con dao đó thành cây dao nhỏ hơn rạch rạch moi moi thứ gì đó trong nội tạng của tôi.

Đau !

đau cực kì.

Em có biết não người sau khi chết vẫn có ý thức được trong một khoảng thời gian hay không?

Em móc từ trong bung tôi ra thứ nhỏ nhỏ sẫm màu, tôi biết thứ đó.

Đó là thứ tôi gặp khá thường xuyên, là những phôi thai đã chết.

Theo kinh nghiệm của tôi thì phôi thai mới chỉ được 4 tháng...

Mà hình như phôi thai đó còn vừa mới chết.

Tôi nhìn em, em không cần phải căn thẳng, tôi biết đó không phải do em.

Là cô ta đúng không.

Em đặt phôi thai vừa lấy ra vào trong một chiếc hộp tinh xảo.

Mặc kệ người phụ nữ trên bàn em cầm hộp bước ra ngoài.

Em thì hay rồi, tôi vẫn đau khủng kiếp đây.

Em muốn đi đâu thì đi đi, tôi nằm nghỉ một lát.

Lần này tôi không hóa thành cái gì nữa trực tiếp trở về hình dạng nguyên thủy luồn qua cánh cửa bay ra ngoài.

Đây là một căn phòng dưới lòng đất giống như một tầng hầm tự đào vậy.

Bé con em giỏi thật nha, tự xây cho hình hẳn một căn hầm bí mật.

Tôi nhìn phía trước thấy em đang ngồi bệt xuống đất dùng tay lấp đất lại.

Em vừa chôn cái hộp đó hả?

Sao không dùng xẻ mà phải dùng tay vậy?

Đôi khi tôi thấy thông minh đôi khi lại thấy hơi ngốc ngếch.

Nhưng đừng hiểu lầm tôi vẫn thích em nha.

Em trong túi áo ra còn đặt lên phần đất vừa lấp cả một xấp báo.

Trên đó là tin tức buôn người gần đây ở Trung Quốc.

Nhiều phụ nữ cùng trẻ con bị móc nội tạng bán đi sang đó.

Lũ người đó mạn rợn thật chứ...

Tôi tự hỏi có phải đều là do người phụ nữ kia làm chủ đường dây này không?

Em lấy hột quẹt châm lửa lên đống báo đứng dậy nhìn

Cho đến khi đống báo cháy thành tro em mới quay trở lại vào phòng.

Tôi nhìn đám giấy đó trầm ngâm một hồi lâu, hỏi sau sau lần đó tôi ít thấy phụ nữ và trẻ con xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Cảm ơn em bé con.

An nghỉ đi những linh hồn.

Tôi bước vào trong cửa thì căn phòng đó chuyển sang không gian tiếp theo.

Bé con vốn rất vội vàng tôi thì thích nghi được rồi.

---------------------------------------------------- 5

Trời trong mây quặng, trăng đêm nay còn rất tròn và sáng.

Simon trên tay cầm chiếc lồng đèn nhỏ hình còn thỏ.

Ánh mắt dõi theo một cái sát chết đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Dưới sông là những ảnh chụp nhỏ.

Khung hình lờ mờ hiện lên dưới ánh trăng, không rõ nhưng đủ nhìn thấy.

1 đứa trẻ còn nhỏ như vậy lại là kẻ bạo lực như vậy sao?

Có tấm ảnh hắn đổ thuốc chuột vào dĩa thức ăn của bạn học.

Ném những con mèo còn sống nhét vào túi niloong rồi quăng xuống sông.

Giao dịch chất cấm,...

Có một tấm ảnh rát nát dính đầu máu, còn có cả hiếp dâm một đưa bé gái đến chết nữa...

Cậu ta nhiều tội lỗi như vậy sao em lại cho cậu ta chết bình thản như vậy?

Simon móc ra từ trong túi quần 3 viên kẹo.

Viên kẹo đầu tiên thả xuống một đợt sóng nước mở ra hình ảnh bị bạo hành từ nhỏ của cậu bé kia.

Viên kẹo thứ hai thả xuống hình ảnh xa lánh không một ai giúp đỡ cậu bé.

Viên kẹo thứ ba thả xuống, cũng là viên kẹo cuối cùng.

Hình bóng bé gái kia hiện lên.

Đứa bé chỉ nhỏ hơn cậu ta vài tuổi thôi.

Trong kí ức 1 hình ảnh người thầy giáo bị xã hội phỉ bán.

Người thầy thất nghiệp dẫn đến nợ nần và cuối cùng là tử tự.

Người thầy kia bị buộc tội cưỡng hiếp đứa bé gái kia!

Lạ thật đấy, nhưng người thầy đó đâu có làm như vậy.

Chính tôi đã đưa linh hồn của anh ấy đi mà, còn rất trong sáng và liêm khiết nữa.

Có phải là trò đùa của đứa bé gái kia không?

Con bé đã nói dối đúng không?

Vậy nên cậu ta mới biến lời nói dối đó thành sự thật.

Cũng đáng thương thật đấy.

Vậy lần này em không trừng phạt mà là giúp cậu ta đến nơi tốt hơn hả?

Gió lớn thổi qua đền lồng con thỏ trong tay em tắt đi.

Tuy vậy gió lớn vẫn không ngừng, suôi theo dòng nước chảy về phía xa xăm.

Gương mặt đứa trẻ kia đã chết rồi nhưng hình như tôi lại cảm thấy có chút cảm xúc... là cảm xúc vui vẻ.

Tôi nhìn em ấy.

Simon đôi lúc tôi thấy em thật lạ thường.

Càng không rõ em đang nghĩ cái gì.

Điểm này em thật giống tôi.

Lần này tôi không lên tiếng, chỉ lặng lặng đứng nhìn em ấy từ đằng xa, lâu lâu ngó xem cái xác đã trôi đến đâu rồi.

Tôi nhìn em và cảnh vật trầm lặng, em thì ngửa đầu tiếp tục nhìn ánh trăng sáng.
 
Bí Mật Kẻ Sát Nhân
Bóng tối (P4)


------------------------------------------ 6

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAA"

Tiếng hét dai dẵng vang vọng trong màn đêm tối.

"Đừng !!! dừng lại, đồ quái vật.

AAAAA"

Những thứ nhỏ bé dính máu rơi vãi trên đất.

Vì không có ánh sáng nên chẳng rõ nó là thứ gì, chỉ biết mỗi lần lão ta hét lên là thêm một miếng như vậy ném xuống.

"Đồ điên, thằng thần kinh, có dừng lại đi không thì bảo."

Lão ta la hét cả hơn nửa tiếng rồi, giọng bắt đầu khàn đi, nước mắt nước mũi tứa tung.

Sở thích của em thay đổi nhanh chóng thế.

Một lão già hung tợn săn bắn động vật quý hiếm giờ là mục tiêu của em hả.

Simon quay ngắc đầu sang tôi, tiến tới.

Em nhẹ nhàng lướt qua cơ thể vô hiện của tôi, gương mặt không chút biểu cảm bật đèn lên.

À... ra là do cầu dao bị sập.

Vậy kể ra mắt em tốt nhỉ, có thể rúc đống móng tay trên người lão già đó trong điều khiện tối mịt đó.

"Mày... mà..y..."

Lão lắp bắp.

Chưa kịp nói hết câu lão ta bị ăn ngay một cú đập vào đầu.

Không bất tỉnh hẳn nhưng cũng đủ khiến hắn yên tĩnh một lúc.

Việc này tôi cũng đồng tình với em đó, tôi cũng không thích ồn ào đâu.

Miệng lão được em thô bạo đeo lên một cái nẹp, banh rộng hết mức.

Tay ung dung lắc lư theo giao điệu em đang ngân nga trong miệng.

Rất thành thục em đã móc mắt lão ta.

Lão trông đau đớn kinh khủng luôn.

Hình như chịu được một lúc rồi ngất rồi...

Lần này em không đem chiến lợi phẩm vừa lấy được ném xuống đất như đống móng tay móng chân bẩn thiểu nữa.

Đôi mắt còn ẩm ướt đó em trực tiếp nóp nát, chất dịch nhầy nhụa úa ra, em đem chúng lau sạch rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu gần đó nghỉ ngơi.

Sao em không tiếp tục?

Đôi mắt nhắm nghiền của em trông có vẻ rất tận hưởng.

Chắc là em mệt mỏi với tiếng la của lão, thôi vậy, trong lúc em nghỉ ngơi tôi đi xem xem lão ta nhận được ân huệ của em theo cách nào nào.

Móng tay lẫn móng chân được em rúc rất nhanh gọn, có vẻ em đã làm rất từ tốn nhỉ.

Bởi lẽ nó còn lưu lại một it móng thịt trên nền đất kìa.

Giờ tôi mới để ý thấy, cẳng chân và tay của hắn có một vài lỗ nhỏ chảy máu ra.

Đột nhiên có một tia sáng lóe lên thu hút sự chú ý của tôi.



Em đi săn lão ta bằng cây súng lục đó hả?

Xem nào...

1,2,4,6,...

6 phát cơ đấy, thế mà lão ta vẫn còn tỉnh táo đến bây giờ.

Có vẻ như em đã cho lão ta uống thứ gì đó thú vị nhỉ.

Simon của tôi...

Tôi đến gần em, nhìn dáng vẻ em như đang chờ đợi thời gian điểm tới.

Em thông minh quá, vừa thông mình vừa cẩn trọng đến thế này.

Có phải trong não em đã có sẵn những kế hoạch tua chậm như thế này không?

Liệu lần cuối em kết liễu cuộc đời mình có nằm trong sự tính toán của em?

Liệu rằng em gặp tôi cũng là do em biết trước?

Simon à Simon, đến lúc thức dậy rồi đó.

Như nghe thấy tiếng gọi của tôi đôi mắt ngàn lớn sương mù dày đặc của em mở ra.

Em thở dài một hơn rồi đứng dậy, từng bước một tới chỗ đặt cây súng.

Những băng đạn để trên bàn em lấy một cái sau đó quay về chỗ lão già đang bất tỉnh.

Phằng!

Phằng!

Phằng!

3 phát liên tiếp em bắn vào phía bên xương sườn lão.

Sự đau đớn này làm lão tỉnh lại rồi.

Phằng!

Phằng!

Phằng!

Lần lượt là lòng bàn tay, lòng bàn chân và ngay vành tai.

Ái chà...

Hắn chết rồi đó...

Nhưng đến cuối cùng em lắp một băng đạn mới vào.

Khóe miệng em cười một cái thỏa mãn như theo đúng ý em.

Tiếng nổ cuối cùng vang lên, quả tim đen của lão chảy máu chấm dứt một ngày bận rộn của em.

Không phải em rất tận hưởng sao?

Nhưng dáng vẻ ban nãy của em trông như vừa được giải thoát ấy.

Simon của tôi.

Chúng ta tiếp tục thôi nào...

----------------------------------------------------- 7

Phải thú thật với em, tôi không thích dáng vẻ này của em cho lắm.

Simon em đã bao nhiêu ngày em không tắm rồi?

Khắp người em dính đầy máu tinh cùng gương mặt râu đã mọc nhiều thấy rõ.

Chiếc áo hoodie màu đen em mặc dù đã giúp em chìm vào bóng tôi trên quãng trường rồi nhưng mùi của em thì không đâu.

Simon, tại sao em lại ngồi đó và ngắm nhìn tác phẩm cuối cùng của em ?

Simon lũ dơi đó là vật nuôi của em đúng không?

Em không thấy kinh tởm khi đồ vật của em rỉa một con mồi đã thiêu rồi sao.

Tôi biết kẻ thao tác kinh tế, trục lợi, tham nhũng, bốc lột như bà ta còn đáng bị nhiều hơn như thế.

Có lẽ em không biết, hình như tôi cũng chết dưới tay một kẻ như vậy.

-------------------------------------------------------------------------- 0

Trở lại với hư không, thời gian dường như chỉ vừa trôi quá có 0.0001s.

Hừm!

Bất công quá nhỉ, đến thượng đế cũng bốc lột sức lao động của ta.

"Ông thấy hết rồi đúng không?"

Ừ tôi thấy hết rồi.

Xem nào.

"Vậy giờ tôi nên đi đâu đây?"

Ta không biết.

"..."

Xem nào, ta thích mèo, thích trăng, thích trọng lực và cả em nữa.

"..."

Tôi lượn quanh bên người em, cơ thể đang dần tang biến vào bóng tôi của em làm tôi hoảng hốt.

Chết tiệt!

Lão già chết tiệt!

Tôi vội vàng lấy ra mộ chiếc lọ thủy tinh.

Ngay sau khi em tan biến hoàn toàn để lại một dải vệt vàng tôi liền lùa nó vào lọ.

Tôi thở dài, nhìn vào hư vô "ngôi nhà" của tôi lại yên ắng nữa rồi.

Tôi lướt qua trong bóng tối đến một nơi có rất nhiều lọ thủy tinh giống như vậy.

Có cái đã mở nắp có cái đã bị đám khói đen ở đây vẫn đục.

Xem nào.

Tôi đặc chiếc lọ thủy tinh trong tay xuống vào một chỗ trống.

Vừa xong tôi lại quên mất mình đang làm gì rồi...

Bỗng tôi nghe thấy có một tiếng động lạ ở đâu đó.

Nhìn kia, bé gái kia đang làm gì thế?

Con bé thật xinh đẹp.

Bé gái, em tên gì?!
 
Back
Top Bottom