Đêm thu ở thành phố Lạc Dương phủ một lớp sương mỏng, như tấm màn che giấu những bí mật chưa từng được hé lộ.
Gió heo may lùa qua những con ngõ nhỏ, mang theo hương hoa nhài thoảng nhẹ, ngọt ngào mà ám ảnh, như lời thì thầm của những linh hồn xưa cũ.
Dưới ánh đèn lồng đỏ treo lơ lửng trên những mái ngói rêu phong, thành phố dường như đang kể lại những câu chuyện chưa bao giờ phai mờ.
Tiếng lộc cộc của những chiếc đèn lồng va vào nhau hòa quyện cùng tiếng bước chân chậm rãi của Hồ Duẩn, một cảnh sát dày dạn kinh nghiệm, khi anh bước qua cánh cổng sắt han gỉ của biệt thự Đông Thành.
Biệt thự này từng là niềm tự hào của dòng họ Lục, một gia tộc quyền lực với bề dày lịch sử gắn liền với ngành dược cổ truyền ở Lạc Dương.
Nhưng giờ đây, nó im lìm trong bóng tối, như một con thú già nua đang chờ đợi ngày tàn.
Hồ Duẩn dừng lại trước thềm nhà, ánh mắt anh bị hút vào vệt máu khô đỏ au loang lổ trên sàn gỗ bạc màu.
Tim anh nhói lên, như thể không gian tĩnh mịch này đang ngậm ngùi chờ đợi một câu trả lời.
Anh quỳ xuống, ánh đèn pin vàng vọt trong tay chiếu lên thi thể Lục Hân, phó giám đốc Dược Lục Đường – một trong những công ty dược phẩm lớn nhất Lạc Dương.
Xác cô nằm bất động, đôi mắt khép chặt, chiếc khăn lụa thêu hình rồng quấn chặt quanh cổ như một lời cảnh cáo lạnh lùng.
Những vết thương trên cơ thể Lục Hân được gây ra với sự chính xác đến tàn nhẫn, như thể hung thủ không chỉ muốn lấy mạng mà còn muốn gửi đi một thông điệp.
Hồ Duẩn thở dài, lẩm bẩm:
— Hân à, cậu đã chịu đựng đến thế nào…
Anh lia đèn pin ngang bức tường gỗ cũ kỹ, nơi một dấu ấn triện cổ phủ đầy bụi hiện ra.
Những đường nét uốn lượn, chồng lớp, giống hệt những mật chú y thuật của Hiệp hội Thiên Linh – một tổ chức bí ẩn từ hàng trăm năm trước, từng thống trị ngành dược cổ truyền ở Lạc Dương.
Dấu ấn ấy gợi lên trong anh một cảm giác bất an.
Hung thủ không chỉ giết người mà còn cố tình để lại manh mối, như muốn đánh thức một bí mật đã ngủ yên từ lâu.
Anh đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh, cố gắng kìm nén cơn bão cảm xúc đang dâng trào trong lòng.
Lục Hân không chỉ là một nạn nhân, cô còn là người bạn cũ, người từng cùng anh chia sẻ những ly trà nóng trong những đêm dài làm việc tại đồn cảnh sát.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa.
Trình Linh, chuyên gia dược liệu và người bạn thân thiết của Lục Hân, xuất hiện.
Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, mái tóc buộc cao gọn gàng, nhưng ánh mắt lại đong đầy đau đớn.
Giọng cô nghẹn ngào khi nhìn thấy thi thể:
— Anh Duẩn… em… em không ngờ chuyện lại tồi tệ đến vậy.
Hồ Duẩn gật đầu, ánh mắt nặng trĩu:
— Linh, mùi phấn hoa còn vương quanh đây.
Trong tay Hân còn nắm một tờ giấy ghi đầy mật mã.
Chúng ta phải đào sâu hơn.
Trình Linh bước tới, quỳ xuống bên thi thể bạn mình.
Cô rút từ túi áo một tờ nhật ký rách bốn góc, lật đến trang cuối cùng.
Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện ra dưới ánh đèn pin: *“Tin vào Linh, nơi sâu nhất của ngôi nhà có thành bạch kim.”* Cô ngẩng lên, giọng run run:
— Có thể là tầng hầm bí mật.
Nhưng… thành bạch kim là gì?
Hồ Duẩn nhíu mày, ánh đèn hắt lên bóng lưng gầy guộc của cô:
— Tôi đoán đó không phải kim loại, mà là… trái tim, hoặc trung tâm quyền lực nào đó.
Từ phía xa, một giọng nói trầm vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của họ:
— Anh đoán đúng một phần rồi đấy, nhưng còn thiếu mảnh ghép quan trọng.
Hồ Duẩn và Trình Linh giật mình quay lại.
Dưới ánh đèn lồng đỏ nhạt treo ngoài hiên, Lý Minh, một nhà báo điều tra nổi tiếng, bước vào.
Anh ta mặc áo khoác dài màu xám, tay cầm một chiếc máy ảnh cũ kỹ, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
Lý Minh không phải người lạ trong giới điều tra ở Lạc Dương.
Anh ta nổi tiếng với những bài báo phanh phui các vụ bê bối lớn, nhưng cũng bị xem là kẻ thích gây rắc rối bởi những người quyền lực.
— Lý Minh?
Anh làm gì ở đây? – Hồ Duẩn hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Lý Minh mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua thi thể Lục Hân:
— Tôi đã theo dõi vụ này từ lâu.
Lục Hân từng liên lạc với tôi trước khi chết, gửi tôi một số tài liệu.
Cô ấy nói có kẻ trong Dược Lục Đường đang che giấu thứ gì đó lớn hơn cả mạng sống của cô ấy.
Trình Linh nắm chặt tờ nhật ký, giọng run rẩy:
— Anh có biết gì về “thành bạch kim” không?
Lý Minh gật đầu, lấy từ túi áo một tấm ảnh chụp dấu triện giống hệt trên tường:
— Đây không chỉ là biểu tượng của Hiệp hội Thiên Linh.
Nó còn liên quan đến một phòng thí nghiệm bí mật mà tôi nghi ngờ nằm ngay dưới biệt thự này.
Hồ Duẩn nhíu mày, cố gắng ghép nối các mảnh thông tin.
Hiệp hội Thiên Linh đã tan rã từ hàng thế kỷ trước, chỉ còn tồn tại trong những truyền thuyết và ghi chép cũ.
Nhưng nếu Lý Minh đúng, thì dấu triện này không chỉ là một ký hiệu cổ xưa – nó là chìa khóa dẫn đến một âm mưu lớn hơn nhiều.
Anh quay sang Trình Linh:
— Linh, cô có biết gì về phòng thí nghiệm đó không?
Hân có từng nhắc đến không?
Trình Linh lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào thi thể bạn mình:
— Hân chỉ nói rằng Dược Lục Đường đang làm việc với một dự án tối mật.
Cô ấy bảo em phải cẩn thận, nhưng không nói rõ là gì.
Em… em nghĩ cô ấy sợ bị theo dõi.
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt.
Hồ Duẩn liếc màn hình, sắc mặt chợt biến đổi.
Người gọi là Đông Phương Lâm, phó thanh tra cấp cao, và cũng là bạn cũ của Tạ Nhã – người vợ đã mất tích của anh trong rừng Lộc Sơn bốn năm trước.
Tạ Nhã, cái tên ấy như một vết dao cứa vào tim anh mỗi khi được nhắc đến.
Anh lưỡng lự, rồi nhấc máy:
— Anh Lâm, có tin gì mới chứ?
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng Đông Phương Lâm vang lên, đầy bí ẩn:
— Nhã… cô ấy vừa được nhìn thấy tại Bích Hà.
Tin đồn nói cô ấy sống sót, nhưng trí nhớ lẫn lộn.
Tôi sắp có thêm tài liệu, gặp anh sớm nhé.
Màn hình cuộc gọi tắt, chỉ còn tiếng thở dài của Hồ Duẩn.
Trình Linh đặt tay lên vai anh, mắt cô đỏ hoe:
— Cứ như định mệnh đẩy anh vào vòng xoáy này.
Lý Minh chen vào, giọng chắc nịch:
— Nếu Tạ Nhã còn sống, cô ấy có thể là chìa khóa.
Nhưng trước hết, chúng ta cần khám phá tầng hầm.
Tôi sẽ giúp các anh.
Hồ Duẩn gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn.
Anh biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cái chết của Lục Hân và bí ẩn về Tạ Nhã đã kéo anh vào một mê cung không lối thoát.
Anh quay lại nhìn dấu triện trên tường, cảm giác như nó đang nhìn lại anh, thách thức anh khám phá sự thật.
---
Cùng lúc đó, ở một góc khác của Lạc Dương, sương mù giăng kín đèo Thẩm Khê, nơi Hồ Duẩn và Lý Minh lần theo dấu chân lợn rừng in hằn trên bùn đất lầy lội.
Đèo hoang vu, lạnh lẽo, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây già.
Xa xa, một bóng lều tranh lờ mờ ẩn hiện.
Hồ Duẩn ra hiệu cho Lý Minh dừng lại, cả hai áp sát vào gốc cây, quan sát một người đàn ông bí ẩn – dáng áo dạ khách, nửa mặt che kín bởi chiếc mặt nạ đen.
Hắn cúi xuống nhặt một chiếc mặt nạ vàng vương trên phiến đá, xoay tròn trong tay, rồi mỉm cười.
Giọng khàn khàn của hắn vang lên giữa không gian ẩm lạnh:
— Cứ theo mật mã mà đi, nhưng sự thật sẽ giết anh trước khi anh kịp nhìn thấy nó.
Tim Hồ Duẩn đập rộn, nhưng anh giữ im lặng, chờ đợi.
Lý Minh thì thầm:
— Hắn biết chúng ta đang đến gần.
Có lẽ hắn là tay sai của Nguyễn Văn.
— Nguyễn Văn là ai? – Hồ Duẩn hỏi nhỏ, ánh mắt không rời bóng người bí ẩn.
— Một kẻ quyền lực, giàu có, và nguy hiểm.
Tôi nghi hắn đứng sau cái chết của Lục Hân, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể – Lý Minh đáp, ánh mắt căng thẳng.
Khi bóng người quay lưng, Hồ Duẩn và Lý Minh lén lút tiến vào lều tranh.
Bên trong, dưới tấm chiếu rách, họ tìm thấy một chiếc mặt nạ vỡ đôi, khắc hai chữ “Bạch Kim” bên trong, cùng một câu thơ cổ:
*“Hương nhài một nhành trắng tinh, biết đâu vực sâu chưa từng hé ra.”*
Dưới tấm chiếu là một tập hồ sơ dày cộp: các tài liệu giả mạo về dược phẩm, kế hoạch chuyển phấn hoa lan đột biến thành vũ khí sinh học, và bản vẽ chi tiết tầng hầm bí mật của biệt thự Đông Thành.
Hồ Duẩn chụp lại tất cả, rồi ra hiệu rút lui.
Lý Minh thì thầm:
— Nguyễn Văn không chỉ muốn tiền.
Hắn muốn quyền kiểm soát toàn bộ ngành dược Lạc Dương.
---
Trở về Lạc Dương, Hồ Duẩn, Trình Linh và Lý Minh tập hợp tại một quán trà nhỏ ven hồ Bích Hà.
Không khí yên bình của hồ nước bị phá vỡ khi một người đàn ông cao gầy, mặc áo blouse trắng, bước vào.
Đó là Trần Vũ, bác sĩ và chuyên gia dược học, người mà Lý Minh đã liên lạc trước đó.
Trần Vũ đặt cặp tài liệu xuống bàn, giọng trầm:
— Tôi đã phân tích mẫu phấn hoa mà anh gửi.
Nó không chỉ là chất độc, mà còn là một loại vũ khí sinh học có thể điều khiển hệ thần kinh.
Ai đứng sau chuyện này không chỉ muốn giết người, mà còn muốn kiểm soát họ.
Trình Linh trợn mắt:
— Ý anh là Lục Hân bị giết vì phát hiện ra điều này?
Trần Vũ gật đầu:
— Có thể.
Nhưng để giải mã mật mã mà cô ấy để lại, chúng ta cần thêm thông tin.
Tôi sẽ giúp các anh phân tích hóa học, nhưng cần thời gian.
Đúng lúc đó, một cô gái trẻ với mái tóc ngắn nhuộm đỏ bước vào quán.
Cô tự giới thiệu là Ngọc Lan, bạn thân của Lục Hân.
Giọng cô nghẹn lại khi nhắc đến người bạn đã mất:
— Hân từng nói với tôi rằng nếu có chuyện gì xảy ra, tôi phải tìm Trình Linh.
Cô ấy để lại một chiếc hộp nhỏ trong nhà tôi, nhưng tôi không dám mở.
Hồ Duẩn nhìn Ngọc Lan, giọng dịu dàng:
— Cô mang nó đến đây được không?
Chúng tôi cần mọi manh mối có thể.
Ngọc Lan gật đầu, rời đi trong vội vã.
Trình Linh quay sang Trần Vũ:
— Anh nghĩ “thành bạch kim” có thể là gì?
Một lò phản ứng hóa học chăng?
Trần Vũ trầm ngâm:
— Có thể.
Hoặc là một trung tâm thí nghiệm tối mật.
Chúng ta cần kiểm tra tầng hầm ngay.
**Hết Chương 1**