Khác Bí Kíp Giảm Cân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,294,800
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXhmkNk_qzm9fjzA-hRSQ5RRn91h7wWWBMjvhR1aCXgoIi7_SfBhpJyfoDtbFYaHjCYGurFcVjdbTfY4SekwILMbdrxvZaVNQq7Z0a3NesUm9zOyIbEYEuENP7zLHWdEM5QeDPF1dEZq8kWnjJ9Tn5W=w215-h322-s-no

Bí Kíp Giảm Cân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] BÍ KÍP GIẢM CÂN

Tác giả: 余空

- -------------------------------

Hoa khôi của lớp đã đưa ra một quy định, nếu cô ta mập hơn tôi 1 cân thì sẽ tát tôi 1 cái. Tôi sẽ phải ăn 10 cái tát mỗi ngày.

Để giúp hoa khôi giảm cân, tôi đã mách cho cô ta một bí quyết: Úp ngược bát cơm của mình trên mộ, rồi phủ lá liễu lên trên. Sau đó càng ăn sẽ càng gầy, bởi vì đồ ăn sẽ được cung phụng cho vong hồn.

Cô ta đã thử và ngày càng gầy đi. Tôi âm thầm chờ đợi cho đến ngày cô ta gầy đến mức trơ xương.

- -------------------------------

Lưu ý: Không nên đọc khi đang cọc vì giận ny, bị điểm thấp, đồng nghiệp hãm, bị sếp đì deadline, bị khách hàng “Ủa em” sau khi đã gửi bản final thứ 100,...

Không nên đọc khi đang ăn cơm, khi đang húp cháo cũng không.​
 
Bí Kíp Giảm Cân
Chương 1


1.

Ngày đầu tiên vào đại học, Dương Khiết, cô gái xinh đẹp nhất trong ký túc xá, cứ nhìn chằm chằm vào tôi và nói rằng tôi rất mảnh mai.

Tôi tưởng Dương Khiết đang khen tôi nên vội khen lại là cô ta cũng rất đẹp và cân đối.

Dương Khiết cao 1,65 mét, nặng tầm 50, 60kg nên trông rất cân đối dễ nhìn.

"Tôi giảm béo 2 năm, chỉ từ 65 kg xuống còn 55kg. Ăn cũng không dám ăn vì sợ béo. Tôi thật ghen tị với những người gầy."

Dương Khiết không nhận lời khen của tôi, chỉ hơi nhếch môi lên một chút

"Tôi ở nông thôn, bình thường làm việc nhiều nên không béo nổi." Tôi thành thật trả lời.

"Ừm, cấp 3 từng gặp nhiều dân quê, các cậu đều giống nhau." Dương Khiết xóa sạch son môi.

Tôi giật mình xấu hổ nhưng cũng không biết phải nói cái gì. Tôi đoán Dương Khiết có lẽ là khó gần, sau này nên tránh đi thì hơn.

Cuối cùng lại tránh không nổi.

Sau khi huấn luyện quân sự, Dương Khiết mua một chiếc cân và đặt nó trong ký túc xá. Cô ta ép chúng tôi cân mỗi ngày, nói là để cùng nhau giám sát việc giảm cân.

Dương Khiết nặng 55 kg, gầy thứ 2 trong ký túc xá, còn tôi 45 kg là gầy nhất.

Tôi nói mình không muốn giảm cân, tôi muốn béo hơn, gầy quá cũng không tốt gì. Sắc mặt của Dương Khiết lập tức trở nên khác lạ:

"Tôi biết cậu gầy, gió thổi cũng ngã."

Tôi hơi lúng túng, cũng không biết mình đã nói câu gì khiến cho cô ta khó chịu.

Bạn cùng phòng nói với tôi: "Dương Khiết thích Trình Lộ, nhưng đợt quân sự Trình Lộ cứ khen cậu là mảnh mai. Tất nhiên là Dương Khiết không hài lòng."

Thực ra trong kỳ quân sự thì tôi chỉ có một mình, tôi không biết các bạn cùng lớp, cũng không rõ Trình Lộ là ai.

Tôi và Dương Khiết là nước giếng không phạm nước sông. Nhưng tôi không hiểu tại sao cô ta lại nổi lên lòng ghen ghét.

Một tháng sau khi khai giảng, đám con trai bí mật tổ chức cuộc bầu chọn hoa khôi trong lớp. Đa số đều bầu cho Dương Khiết, nhưng Trình Lộ lại chọn tôi. Cậu ta khen tôi nhỏ nhắn dễ thương, khi ôm nhất định rất thoải mái.

Tôi rất chán ghét mấy thứ này, nhưng Dương Khiết lại cực kỳ hưởng thụ.

Nhưng khi biết Trình Lộ chọn tôi, cô ta lập tức nổi trận lôi đình: "Ngày nào cậu cũng giả bộ đáng yêu phải không? Gầy như cây trúc mà còn tỏ vẻ đáng yêu, không biết xấu hổ à?"

Tôi hốt hoảng không biết làm sao.

Sau đó tôi mới biết Dương Khiết tỏ tình với Trình Lộ thất bại. Mà Trình Lộ lại bầu chọn cho tôi.

Thế nên tôi trở thành nơi cho cô ta trút giận.

Nhưng mà, tôi đã làm gì sai chứ?

2.

Tôi biết mình không có lỗi gì nên đã cãi nhau với Dương Khiết. Trong cơn tức giận, Dương Khiết đã đ.ánh tôi.

Theo bản năng, tôi chống trả và đẩy cô ta ra, khiến cô ta ngã chảy m.áu đầu.

Chuyện này bị làm ầm lên, tôi bị thông báo phê bình, bạn cùng phòng cũng chỉ trích tôi là không hiểu chuyện.

Dương Khiết còn đi khắp nơi rêu rao tôi là một con nhà quê b.ạo l.ực.

Dương Khiết còn tìm vài tên côn đồ chặn đ.ánh tôi ở ngoài trường, còn nói nếu tâm trạng cô ta không tốt thì sẽ đ.ánh tôi một trận!

Tôi thấp thỏm lo âu, tôi chưa từng gặp chuyện này trước đây, tôi cũng không biết nên xử lý thế nào cả.

Tôi đành nhận sai với Dương Khiết để xóa tan hiềm khích, dù sao vẫn còn bốn năm đại học, tôi cũng không thể sống mãi như thế này.

"Biết sai là tốt, nhưng mà tao lại không thích mày!"

"Không phải Trình Lộ khen mày nhỏ nhắn dễ thương sao?"

Dương Khiết càng nói càng oán hận.

"Triệu Dịch, từ hôm nay trở đi, nếu tao mập hơn mày 1 cân, tao sẽ cho mày 1 cái tát. Đến lúc nào mày béo hơn tao thì tao sẽ tha cho mày, hiểu không?"

Tôi lập tức mơ hồ, sao có thể như vậy được?

Không đợi tôi phản đối, Dương Khiết đã kéo tôi đi cân, tôi 45kg, còn cô ta là 55kg.

“Tao mập hơn mày 10 cân, tao tát mày 10 cái!” Dương Khiết cười bảo tôi ngửa mặt ra.

Mắt tôi đỏ hoe vì tức giận.

"Cái gì? Không nghe lời? Được, tao nói mày nghe, tao gi.ết mày rất đơn giản, đợi bố mẹ mày đến nhặt x.ác mày về, khỏi học hành gì nữa hết."

Dương Khiết không giống như nữ sinh bình thường chút nào, vẻ mặt cô ta giống như băng đảng côn đồ vậy.

Lần đầu tiên đến thành phố lớn để đi học, tôi thậm chí còn không biết đi tàu điện ngầm, tôi sợ mọi thứ, tôi càng không có cách để phản kháng lại cô ta.

Nhưng tôi không muốn bị cô ta tát.

Dương Khiết không nói lời nào, lập tức gọi điện thoại tìm người chặn tôi: "Mỗi lần nhìn thấy thì tát cô ta một cái. Nhớ kỹ, mỗi người tát cô ta 1 cái."

Nỗi sợ hãi đã lấn át sự tức giận trong lòng, và tôi cúi đầu xuống rơi nước mắt.

Sau đó, tôi ăn 10 cái tát mỗi ngày, Dương Khiết bắt tôi ăn liên tục để ép tôi tăng cân. Cô ta không muốn nhìn thấy tôi gầy gò nhỏ nhắn.

Nhưng cơ địa tôi ăn mãi không mập, đợi đến lúc nào thì tôi mới mập hơn cô ta?

3.

Sau khi bị tát, tôi trốn trong nhà vệ sinh và khóc lặng lẽ. Tôi định gọi cho ông nội, nhưng cuối cùng vẫn im lặng đi ra ngoài.

Trong ký túc xá, Dương Khiết và những người khác đang nói cười oang oang.

"Mẹ nó, cứ nhìn thấy Triệu Dịch là khó chịu, mỗi ngày ăn bao nhiêu thứ mà chỉ 45 kg, chẳng lẽ ruột cô ta dính vào mồm, ăn đến đâu là rơi đến đó." Dương Khiết đang ch.ửi mắng tôi.

"Có người sinh ra đã không béo nổi, không có cách nào."

Tôi mím môi, nóng lòng muốn nói cho Dương Khiết một bí quyết giảm cân bí mật.

Tôi đã muốn nói với cô ta từ lâu lắm rồi!

[Hãy úp ngược bát cơm của mình trên mộ, rồi phủ lá liễu lên trên, sau đó sẽ càng ăn càng gầy, bởi vì mọi thứ bạn ăn đều cung phụng cho vong hồn.]

Đây là bí pháp ở quê tôi do tổ tông truyền lại, nhưng không được dùng bừa bãi, vì người ta nói mập sẽ có nhiều phúc khí.

Trước đây tôi không tin, cho đến khi một người phụ nữ sau khi sinh bị tăng cân thì lén áp dụng phương pháp này, trong vòng chưa đầy 3 tháng thì trở nên gầy gò, cuối cùng biến mất trên núi.

Không ai biết cô ấy đã đi đâu.

"Triệu Dịch, ch.ết trong nhà vệ sinh rồi à? Ra ngoài, tao muốn đi vệ sinh!"

Tôi lau nước mắt và bước ra ngoài.

Dương Khiết hừ một tiếng: "Trốn ở chỗ này ăn cức? Mày gầy như vậy chắc là vì ăn cức nhiều nên không bổ dưỡng."

Tôi run lên vì tức giận, gần như muốn thốt ra bí pháp kia. Nhưng cuối cùng cũng kìm lại được.

4.

Một tháng sau đó, sáng sớm tôi nhận được điện thoại của người hàng xóm ở quê, nói rằng ông tôi đã bất tỉnh, bảo tôi nhanh chóng về xem.

Tôi lo lắng mặc vội quần áo và chuẩn bị về nhà.

Nhưng Dương Khiết túm lấy tôi rồi hung ác nói: “Còn chưa cân, đi đâu vậy?”

“Ông tôi xảy ra chuyện, tôi muốn về nhà!” Tôi hất tay cô ta ra.

“Ông mày ch.ết rồi thì cũng phải cân!” Dương Khiết kéo tôi lại.

Các bạn cùng phòng nhìn nhau, đều nói lần này coi như là hết.

"Quy định không thể vi phạm, 1 cân là 1 cái tát, một ngày cũng không thể ít hơn!" Dương Khiết kéo tôi đi cân.

Tôi lo lắng đến phát khóc: “Ông tôi thật sự xảy ra chuyện, cậu để tôi về đi.”

"Dù ông mày có ch.ết thì cũng phải đi cân, lần sau mang tro c.ốt của ông mày đến đây. Biết đâu khi cân sẽ nặng hơn một chút, cũng đỡ bị tát đi." Dương Khiết cười vui vẻ.

Tôi tức giận đến mức run rẩy toàn thân.

Dương Khiết đẩy tôi lên bàn cân, là 54 cân.

Cô ta lập tức tát vào mặt tôi: "Mày lén giảm cân đấy à!"

Tôi cúi đầu che mặt, không nói lời nào. Đầu óc tôi trở nên choáng váng, tôi chưa bao giờ thấy một người kinh tởm như vậy.

"Con nhà quê đần độn. Đừng tưởng điểm cao có ích lợi gì, nhìn bộ dạng mày như vậy, đ.ánh mày bẩn tay!"

Dương Khiết lau tay rồi gọi cô gái đang xem trò vui: "Tiểu Ninh, giúp tôi tát con nhà quê này thêm 10 cái nữa!"

"Cái này..." Tiểu Ninh cười khan, cảm thấy không thoải mái.

"Không đ.ánh chứ gì? Vậy tự tao ra tay, mẹ nó!" Dương Khiết xoa cổ tay định vả vào mặt tôi.

“Đừng đ.ánh nữa, tôi có cách giảm béo, giảm 10 cân cực kỳ đơn giản.” Tôi lui về phía sau hai bước, hai mắt đỏ hoe nhìn Dương Khiết.

Tôi cố gắng đè sự phẫn nộ xuống, trong ngực đều là cảm giác lạnh lùng khó chịu.

Dương Khiết hừ lạnh một tiếng: "Ăn ít, cử động nhiều đúng không? Tao không muốn cử động, ăn ít cũng không muốn!"

“Không, phương pháp của tôi là một phương thuốc cổ truyền, sau khi dùng, dù ăn bao nhiêu cũng không mập, ngược lại càng gầy đi.” Tôi hơi cúi đầu, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để nói ra câu này.

“Phương thuốc cổ truyền?” Không chỉ có Dương Khiết mà những người bạn cùng phòng khác cũng tò mò.

“Úp ngược bát cơm của mình trên mộ, rồi phủ lá liễu lên trên, sau đó sẽ càng ăn càng gầy, bởi vì mọi thứ cậu ăn đều cung phụng cho vong hồn…” Tôi giải thích.

"Cái quái gì? Đặt nó trên mộ? Sao mày không bảo là đặt nó lên mặt mày luôn đi!" Dương Khiết ch.ửi mắng, tỏ vẻ không tin.

Tôi chân thành nhìn cô ta:

"Trước đây tôi đã từng áp dụng, hiệu quả giảm cân rất tốt. Tôi nghĩ có liên quan đến yếu tố tâm lý. Mỗi ngày tôi đều nghĩ đến chuyện gầy đi nên cuối cùng đã gầy thật."

Mấy người thất thần nhìn nhau.

"Bây giờ tôi về nhà. Dương Khiết, đưa bát cơm của cậu cho tôi. Tôi lấy về đặt trên mộ ở làng tôi. Cứ thử đi. Nếu không được, tôi cho cậu tát 100 cái mỗi ngày!"

5.

Dương Khiết muốn gầy đến phát điên, cuối cùng cũng để cho tôi thử xem sao.

“Nếu mày nói bậy, tao sẽ đập mày cho tơi tả, nghe chưa!” Dương Khiết hung ác cảnh cáo tôi.

Tôi gật đầu lia lịa rồi mang bát cơm của cô ta về nhà.

Cũng may là ông nội tôi vẫn ổn, chỉ là bị ngất do làm việc quá sức mà thôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, tôi lặng lẽ khóc một hồi rồi nhìn chằm chằm vào bát cơm của Dương Khiết.

Đến tối, tôi bí mật lên núi, tôi tìm một ngôi mộ mới và đặt bát cơm của Dương Khiết. Tôi phủ lá liễu lên bên trên và lạy ba lạy.

Không có chuyện gì xảy ra, nhưng khi tôi xuống núi, tôi luôn cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình.

Ngày hôm sau, tôi vừa vào ký túc xá, Dương Khiết đã túm lấy cổ áo tôi: "Gầy cái mẹ, hôm nay tao tăng lên 56kg rồi!"

Cô ta lại tát tôi một cái.

Lòng tôi trở nên lạnh lẽo, tôi giải thích: “Yên tâm đi, tôi quay về đây gặp cậu thì mới có tác dụng.”

Tôi muốn dẫn vong hồn đến tìm Dương Khiết.

Dương Khiết đẩy tôi ra, còn nói nếu ngày mai cô ta không giảm cân thì nhất định sẽ gi.ết tôi!

Đêm đó, Dương Khiết chắp tay cầu trời cho mình giảm cân, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm tôi thức dậy định đi vệ sinh, nhưng khi tôi ngồi dậy, toàn thân tôi trở nên tê liệt.

Bởi vì trước giường của Dương Khiết có một bóng người màu đen đang cong lưng cúi xuống, giống như đang hút thứ gì.

Tôi nhanh chóng nằm xuống, nhắm mắt đếm cừu và chìm vào giấc ngủ lơ mơ.

Ngày hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc của Dương Khiết.

Cô ta đứng trên cân và cười lớn: "Mẹ nó, gầy được 2 cân!"

"Thật không?"

"Hôm qua là 56 kg, nhưng hôm nay là 54kg!"

Các bạn cùng phòng đều kinh ngạc, họ vội vàng đến kéo tôi dậy nhờ tôi giúp họ giảm cân.

Tôi lắc đầu: "Phương pháp này chỉ có hiệu quả với một người, Dương Khiết dùng rồi thì người khác không dùng được nữa."

Tôi nói dối, thực ra phương pháp này dùng với ai cũng được, nhưng tôi không muốn làm tổn thương nhiều người hơn.

“Triệu Dịch, làm tốt lắm, trước đây là tôi đối xử tệ với cậu, nhưng từ nay về sau chúng ta là chị em tốt nhé!” Dương Khiết cười to không dứt.

Tôi có chút không thoải mái, tôi nhìn đến giường của Dương Khiết, nghĩ đến bóng đen mà mình nhìn thấy hôm qua.

Chẳng lẽ là do tôi ảo giác?

6.

Tôi và Dương Khiết nắm tay nhau đi vào lớp, toàn bộ sinh viên khác đều lập tức ngẩn người.

Dương Khiết cũng không để ý, cô ta kéo tôi đến gần một thiếu niên đang ngồi bên cửa sổ: "Trình Lộ, cậu xem tôi hôm nay thay đổi như thế nào?"

Trình Lộ là người đẹp trai nhất trong lớp.

Trình Lộ nhìn Dương Khiết rồi thờ ơ đáp lại "Có vẻ như gầy hơn một chút, cố gắng nỗ lực hơn."

Sau đó, ánh mắt của cậu ta chuyển qua trên người tôi: "Triệu Dịch, qua chỗ tôi ngồi đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Tôi giật mình rồi lập tức nói là mình không rảnh. Trình Lộ không nói thêm mà cúi đầu đọc sách.

Mặt Dương Khiết đen như đáy nồi, vội vàng kéo tôi vào nhà vệ sinh.

Tôi vừa bước vào, cô ta đã tát vào mặt tôi: “Triệu Dịch, dùng não 1 tí đi, đừng tưởng mày giúp tao giảm cân thì tao sẽ không đụng đến mày, nhớ kỹ, Trình Lộ là người của tao!”

"Trình Lộ đã hứa sẽ cho tao cơ hội. Chỉ cần tao giảm xuống 45kg là sẽ trở thành bạn gái của cậu ấy. Mày hiểu không?"

“Là cậu ta chủ động.” Tôi che mặt, cố nén lửa giận.

Dương Khiết lại tát tôi: "Câm miệng, sau này đừng nói chuyện với Trình Lộ!"

Khóe miệng tôi rướm m.áu, tôi cúi đầu nghiến răng giả vờ khen:

"Dương Khiết, cậu rất xinh đẹp, khi cậu giảm còn 45 kg thì nhất định sẽ mê hoặc được Trình Lộ thôi."

Dương Khiết vui mừng, vỗ vỗ mặt tôi rồi khen tôi hiểu chuyện.

Khi chúng tôi trở lại lớp học, mặt tôi vẫn còn bỏng rát vì đau.

Trình Lộ nhìn tôi nhíu mày, cũng không biết là đang suy nghĩ điều gì nữa.
 
Bí Kíp Giảm Cân
Chương 2


7.

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa mở mắt thì đã thấy Dương Khiết leo lên cân.

“Hahaha, lại giảm cân, trời ạ!” Dương Khiết chỉ còn 50kg.

Cô ta cao 1,65 mét, 50kg là đã cực kỳ thon thả xinh đẹp rồi.

Những người bạn cùng phòng rất ghen tị, đều muốn tôi giúp họ úp bát cơm giống như đã làm với Dương Khiết.

“Dương Khiết đã dùng rồi thì những người khác sẽ không được.” Tôi vẫn từ chối không nhận lời.

Dương Khiết cười ngoác miệng đến tận mang tai, thái độ cũng lập tức thay đổi.

"Triệu Dịch, đi thôi, hôm nay đãi cậu tiệc buffet, cuối cùng tôi cũng có thể ăn thả phanh 1 bữa. "

Cô ta kéo tôi đến căn tin trường, một phần vì vui, mặt khác, cô ta muốn tôi ăn nhiều hơn và béo hơn cả cô ta nữa.

Mấy người bạn cùng phòng cũng đi theo và cười nói vui vẻ.

Sức ăn của cô ta rất lớn, chỉ là trước đây không dám ăn để tránh ảnh hưởng đến cân nặng. Nhưng bây giờ thì yên tâm rồi, muốn ăn cái gì mà chẳng được.

Bít tết, hải sản, đồ nướng, nước uống... liên tục được bưng lên.

Cuối cùng thì bụng Dương Khiết cũng phình ra.

Chúng tôi vừa trở về ký túc xá. Dương Khiết còn không thèm tập thể dục, cô ta thoải mái nằm xuống giường bấm điện thoại, thậm chí còn mở một túi khoai tây chiên.

Bạn cùng phòng nhắc nhở: "Khiết Khiết, ăn ít thôi kẻo tăng cân lại bây giờ."

Dương Khiết có chút lo lắng, bèn quay sang hỏi tôi: "Liệu tôi có tăng cân không? Cậu nói là càng ăn càng gầy."

"Tôi cũng không chắc chắn. Có lẽ là do tâm lý ấy. Nếu cậu nghĩ mình gầy thì chắc là gầy hơn thôi." Tôi trả lời vu vơ.

Dương Khiết lập tức chắp tay: "Tôi muốn gầy, tôi muốn gầy, tôi muốn gầy!"

Nói xong tiếp tục ăn khoai tây chiên.

Đêm đó, tôi lại tỉnh giấc và vô thức quay sang nhìn giường của Dương Khiết.

Bóng đen kia càng cúi đầu sâu hơn, chỉ cách bụng Dương Khiết có hơn 10 centimet. Giống như đang hút thức ăn từ bụng cô ta ra vậy.

Tôi không dám cử động, cứ thẫn thờ như vậy cho đến rạng sáng.

Dương Khiết ngáp một cái đứng dậy: "Đói quá, bụng tôi trống rỗng rồi."

Nói xong, cô ta chạy đến cân rồi kinh ngạc kêu lên: "Mẹ kiếp, 48 kg rồi!"

Các bạn cùng phòng đều nhảy dựng cả lên. Hôm qua Dương Khiết ăn uống như vậy mà giảm tận 2kg?

"Hahaha, càng ăn càng gầy, tuyệt quá!" Dương Khiết không thèm để ý đến tôi, cô ta tắm rửa sạch sẽ và lao ra ngoài.

Bạn cùng phòng hỏi đi đâu, cô ta cũng không quay đầu lại: "Đi ăn sáng, tôi muốn ăn 10 phần điểm tâm! Ăn cả bánh trứng nữa!"

Tôi cúi đầu xỏ giày vào, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm độc. Cố mà ăn đi, ăn nữa đi, ăn cho nhiều vào.

8.

Dương Khiết vội vàng ăn sáng, cũng không biết đã ăn hết bao nhiêu nữa.

Khi cô ta trở lại lớp học, các bạn cùng lớp đều trầm trồ.

"Oa, Dương Khiết mảnh khảnh quá!"

"Ôi chân nhỏ tay nhỏ, hâm mộ thật đấy!"

Dương Khiết cười méo cả miệng, cô ta giả vờ khiêm tốn nhưng lại liếc nhìn Trình Lộ đang ngồi bên cửa sổ.

Trình Lộ cũng đang nhìn Dương Khiết, vẻ mặc có chút ngạc nhiên. Dương Khiết vội vén tóc giả bộ đoan trang thục nữ.

Tôi thờ ơ ngồi ở phía sau, liên tục cười lạnhkhông ngừng.

Trong giờ giải lao, Dương Khiết kéo tôi vào nhà vệ sinh nữ.

“Triệu Dịch, tôi phát hiện Trình Lộ vẫn luôn nhìn lén tôi, cậu giúp tôi thử tâm tư của cậu ấy đi, xem cậu ấy có muốn hẹn hò với tôi không."

Dương Khiết không thể chờ đợi lâu hơn được nữa.

Nhưng tôi cũng không từ chối, tôi đi theo Trình Lộ sau khi tan học. Cậu ta nhanh chóng phát hiện ra tôi và đứng đợi tôi bước đến.

Trình Lộ cao 1,85 mét, trầm ổn lạnh lùng, hoàn toàn khác với những chàng trai bình thường, cũng rất có sức hút đối với các nữ sinh.

Trình Lộ hỏi tôi đi theo sau cậu ta là có chuyện gì..

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Dương Khiết gầy đi rồi, bây giờ cậu có thích cô ấy không?"

Trình Lộ dường như đã sớm đoán ra, cậu ta lơ đãng mỉm cười: "Dương Khiết vẫn còn quá mập quá, cứ để cô ấy tiếp tục nỗ lực hơn đi."

Mập?

"Như thế mà vẫn còn mập?"

“Nhìn còn chưa đủ nhỏ nhắn, tôi thích kiểu lo li như cậu.” Trình Lộ nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cảm thấy không được tự nhiên, ánh mắt của Trình Lộ khiến tôi cực kỳ khó chịu.

Cậu ta thích kiểu "lo li" như tôi?

Tôi không thấy có gì là vui vẻ cả, Trình Lộ luôn coi các nữ sinh như đồ chơi, hơn nữa cậu ta cũng đã chơi đùa với Dương Khiết.

Tôi không trả lời, và khi cậu ta rời đi thì tôi quay lại tìm Dương Khiết.

Dương Khiết lại tát tôi một cái.

Dương Khiết tức giận mắng: "Cậu quyến rũ Trình Lộ khi nào? Trình Lộ thích cậu phải không?"

Cô ta đã nghe lén khi tôi và Trình Lộ nói chuyện với nhau. Thiếu chút nữa tôi đã vả vào mặt cô ta rồi.

Nhưng tôi vẫn kìm lại được, tôi hít một hơi thật sâu rồi giải thích: "Trình Lộ nói cậu ta thích kiểu lo li, tôi chỉ là khá thấp bé mà thôi, cậu mà gầy đi thì cậu ta cũng thích."

Dương Khiết nghe đến đây thì cũng nguôi ngoai.

“Tôi tin là tôi sẽ có được Trình Lộ, tôi sẽ giảm xuống 40 kg!” Cô ta chạy ra khỏi khuôn viên trường.

Tôi xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng của mình, chỉ cảm thấy trong lòng ngày càng lạnh lẽo.

Có những kẻ đáng bị dính lời nguyền!

9.

Trước khi đi ngủ, Dương Khiết mang theo một cái vali chứa đầy đồ ăn, socola, khoai tây chiên, bánh mì bơ…

Các bạn cùng phòng đùa cợt: "Sáng mới ăn nhiều như vậy, giờ còn ăn được nữa không?"

"Ăn được chứ, tôi đói bụng quá, khi nãy còn ăn cơm bên ngoài mà." Dương Khiết sờ sờ bụng mình.

Bụng cô ta đã căng lên nhưng vẫn còn đói.

Trưa hôm đó, Dương Khiết ăn hết nửa rương đồ ăn vặt. Đến buổi tối, Dương Khiết lại ăn thịt gà, hamburger, cánh gà,...

Cô ta ăn như thể gần ch.ết đói đến nơi vậy.

Đến sáng hôm sau, Dương Khiết lại trèo lên cân: "40 kg, ha ha, 40 kg!"

Bây giờ Dương Khiết mảnh khảnh như một cây sào tre, quả thực rất gầy.

10.

"Haha, quá sung sướng!" Dương Khiết vui vẻ đứng trước gương "Triệu Dịch, cảm ơn cậu nhiều, tôi thề sẽ không bao giờ đ.ánh cậu nữa!"

Tôi trả lời là không có gì, miễn cậu vui là được.

Dương Khiết ôm tôi, mấy bạn cùng phòng bèn nói: "Khiết Khiết, 40 kg là hoàn hảo rồi, cũng không thể gầy hơn được nữa."

"Ừ, không cần giảm cân nữa." Dương Khiết tỉnh táo lại rồi lập tức hỏi tôi: "Triệu Dịch, mang bát cơm về thì sẽ không giảm cân nữa, đúng không?"

Cô ta cũng chưa ngu ngốc đến mức muốn bản thân trở thành bộ xương di động.

Đây là điều mà tôi đã mong đợi từ lâu. Tiếp theo là bước đầu tiên để cô ta trả giá!

“Ừ, bây giờ lấy bát cơm ra thì sẽ không giảm béo nữa.” Tôi cười nói.

Dương Khiết bảo tôi lấy bát cơm về đi, để cô ta yên tâm làm một cô gái mảnh mai và xinh đẹp.

Tôi đồng ý, hôm đó tôi về quê và lên núi lấy bát cơm xuống, lạy ba lạy rồi chạy thật nhanh trở về.

Sau khi quay lại trường học, tôi thấy Dương Khiết đang xoa cái bụng mình: "Mẹ nó, mới ăn có 2 cái bánh trứng nên còn đói quá. Tôi muốn tỏ tình với Trình Lộ."

Tôi biết, lời nguyền kia bắt đầu có hiệu quả rồi.

“Vậy cậu ăn ít đi, bây giờ đã không úp bát cơm nữa, ăn nhiều sẽ béo đấy.” Tôi nói với Dương Khiết.

Cô ta gật đầu, một thời gian sau thì tỏ tình với Trình Lộ.

Ngay sau đó có tin đồn truyền ra, Dương Khiết tỏ tình thành công rồi!

Kỳ nghỉ cuối tuần hôm đó, Dương Khiết không về phòng, chúng tôi đều đoán được là cô ta đã đi đâu.

Vào thứ bảy, Dương Khiết đặc biệt gọi cho tôi.

"Triệu Dịch, tôi và Trình Lộ rất hạnh phúc, haha, cậu ấy nói muốn cưới tôi, tôi phải gọi điện thoại cảm ơn cậu này."

Dương Khiết nói là cám ơn tôi, nhưng trong giọng nói lại lộ ra vẻ đắc ý.

Tôi trả lời, chỉ cần cô ta hạnh phúc là được.

Dương Khiết đổi chủ đề, càng ngày càng vui vẻ: "Ôi, đáng tiếc, mấy hôm trước Trình Lộ còn muốn chinh phục cậu. Nhưng mà sau màn ân ái tối qua, cậu ấy đã yêu tôi mất rồi, cô gái nhỏ, cậu đừng nghĩ đến bay lên cành cao nữa, biết chưa?"

Chậc…

Dương Khiết vẫn còn khó chịu vì Trình Lộ đã từng nói là thích tôi.

"Tôi không xứng với Trình Lộ, chúc 2 cậu hạnh phúc." Tôi mở miệng ra nói lời nịnh nọt.

Dương Khiết lại cười rất to.

Tôi cúp điện thoại, khóe miệng lộ ra vẻ lạnh lùng.

Cười đi, cười to lên, cười to nữa xem nào.

Hai ngày nữa thôi, cô ta sẽ mập như con lợn ch.ết 3 ngày trên sông!

11.

Đến tận thứ 2 tuần sau thì Dương Khiết vẫn không đi học, ngay cả Trình Lộ cũng không đến lớp.

Chúng tôi trở lại ký túc xá thì mới gặp được Dương Khiết ở trong phòng.

Cô ta đầu tóc bù xù, chỉ mặc mỗi đồ lót và đứng trên bàn cân, vẻ mặt hoài nghi rồi liên tục cân đi cân lại.

Bây giờ, toàn thân Dương Khiết đã sưng vù, phần thịt ở eo và chân sắp phọt cả ra mỡ, nhìn cực kỳ kinh tởm.

Đây chính là hậu quả vì đã lấy bát cơm ra khỏi mộ!

"Dương Khiết, cậu bị làm sao vậy?" Các bạn cùng phòng bối rối.

Dương Khiết nhìn tôi tức giận "Triệu Dịch, cái gì thế này? Tôi lại 55kg rồi!"

Cô ta đã trở lại cân nặng 55kg, nhưng toàn thân phù nề béo ục ịch.

Tôi giả vờ kinh ngạc: "Sao có thể? Lúc trước không phải là 40 kg sao?"

"Tự mình xem cái cân đi!" Dương Khiết nâng khuôn mặt sưng vù lên, còn đâu khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào như xưa nữa?

Trên cân quả thực là 55kg.

"Hôm trước tôi và Trình Lộ chỉ ăn 2 bát mì, sao có thể tăng cân nhiều như vậy!"

Dương Khiết tiếp tục mắng: "Sáng nay thức dậy, Trình Lộ bị tôi dọa cho giật mình nên lập tức chia tay, cậu là đồ khốn nạn, cậu hại ch.ết tôi rồi."

Dương Khiết lao vào túm cổ và đè tôi vào tường. Tôi gần như ngạt thở, vội vàng đẩy cô ta ra. Mấy bạn cùng phòng cũng phải ngăn không cho cô ta quá xúc động.

Tôi khổ sở lắc đầu: "Tôi thật sự không biết... Có lẽ là bị bệnh rồi. Cậu mau đi khám bệnh đi."

Tôi nói là không biết, nhưng trong ngực thì cười lạnh.

Dương Khiết thở hổn hển, mắng mỏ một hồi rồi cùng Tiểu Ninh đi vào bệnh viện.

Tôi nhìn bóng lưng sưng vù và phù nề của cô ta, khóe miệng hơi nhếch lên một chút.

Người phụ nữ ở làng tôi sau khi giảm cân xong thì bỏ bát cơm ra khỏi mộ, lúc đầu còn tưởng rằng cô ấy không tiếp tục giảm cân được nữa.

Nhưng được một vài hôm thì cân nặng tăng vọt, không thể khống chế được. Cô ấy không còn cách nào khác, đành phải tiếp tục bỏ bát cơm lên trên mộ để cung phụng cho vong hồn, cuối cùng cô ấy đã biến mất trên núi, cũng không ai rõ là đã đi đâu.
 
Bí Kíp Giảm Cân
Chương 3


12.

Ngày hôm sau, ai đó đã chụp ảnh của Dương Khiết và đăng lên nhóm của trường.

"Đây là Dương Khiết sao? Hình như Trương Tiểu Ninh đỡ cậu ấy vào bệnh viện."

"Ghê tởm thật đấy, sao lại sưng vù thành như vậy? Béo kinh quá!"

"Gớm ch.ết đi được, chọc 1 cái là phọt ra mỡ luôn ấy."

Dương Khiết nhìn rất ghê tởm, không phải là mập, mà cả người sưng vù và làn da nhờn nhợt, trên cơ thể toàn mỡ là mỡ.

Giống như một cục thịt mỡ biết đi.

Ba ngày tiếp theo, Dương Khiết không trở lại trường học nữa. Trình Lộ vẫn lặng lẽ đến lớp, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vào ngày thứ tư, Tiểu Ninh lén đến tìm tôi và bảo tôi đến một chỗ.

Tôi hỏi là đi chỗ nào.

Tiểu Ninh bối rối: "Dương Khiết thuê một căn nhà, bây giờ cậu ấy trốn trong nhà không dám ra ngoài, chúng ta đến gặp cậu ấy đi."

Tôi nhướng mày, Dương Khiết bị thiểu năng hay sao mà còn chưa về nhà nhỉ? Ít nhất là bị bệnh thì còn có bố mẹ chăm sóc cho.

Tôi đi theo Tiểu Ninh đến căn nhà thuê đó. Khi chúng tôi đến cửa, Tiểu Ninh vội vàng chạy đi và để tôi vào đó một mình.

Tôi đẩy cửa bước vào, trên sàn nhà có một khối thịt lớn, vừa gớm ghiếc vừa sưng vù, được bao phủ bởi thứ chất lỏng nhờn nhợt sẫm màu.

Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn bị dọa cho hoảng sợ.

"Triệu Dịch... mày… mày không phải con người..." Khối thịt ghê tởm kia đang giơ ngón tay lên mà ch.ửi tôi.

Tôi lùi lại vài bước và bịt mũi mình lại.

"Giờ tao không dám ra ngoài nữa... Nếu mày không giúp tao giảm cân, tao sẽ gọi cảnh sát... gọi cảnh sát!" Dương Khiết đe dọa tôi, ngay cả trong đồng tử cũng như sắp phọt ra toàn là mỡ.

"Liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ là bịa ra một lời nói dối để gạt cậu, để cậu không đ.ánh tôi nữa thôi. Một chuyện hoang đường thế này, cậu nghĩ có ai tin?" Tôi bình tĩnh trả lời lại.

"Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Tao báo cảnh sát!" Dương Khiết lăn đi tìm điện thoại.

Nhưng tay cô ta nhờn nhợt trơn tuột, cầm điện thoại không nổi, toàn thân run rẩy, ngày càng sưng to và phù nề kinh tởm hơn.

Tôi nhìn thấy mà muốn nôn luôn tại chỗ.

Trước đây tôi chỉ nghe đến chuyện này thôi, nhưng đây cũng là lần đầu tiên được tận mắt nhìn.

Tôi tiếp tục bước ra sau, Dương Khiết vẫn đang cố gắng gọi cảnh sát, nhưng đột nhiên cô ta hét lên, cơ thể cũng bành trướng dữ dội.

Tôi sợ quá chạy ra đóng cửa lại, tim đập thình thịch như trống dồn.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi nghe thấy âm thanh giống như một quả bóng bay bị nổ, và sau đó thì không còn gì xảy ra nữa.

Tôi thận trọng mở cửa ra, bên trong là căn phòng trống rỗng.

Thậm chí chất nhầy trên mặt đất cũng biến mất rồi.

Dương Khiết cứ như vậy mà tan biến vào không trung.

13.

Tôi nổi da gà khắp người, quay người vội vàng bỏ chạy.

Dương Khiết đã đi đâu?

Chắc cô ta "nổ tung" rồi, vì quá mập nên mới nổ tung?

Hay là vong hồn đó đã nuốt cả người cô ta?

Nếu cô ta tiếp tục đặt bát cơm thì sẽ gầy đi dần dần, và cuối cùng tất cả thịt và xương sẽ bị hút sạch, không còn lại chút gì.

Còn nếu không đặt bát cơm thì phải chịu hậu quả, thân hình sẽ béo lên từng ngày, cuối cùng là bị nổ tung, đến cả cơ thể cũng bị hút mất.

Tôi chạy được một lúc thì gặp được Tiểu Ninh.

"Triệu Dịch, cậu có nhìn thấy Dương Khiết không? Đáng sợ quá, hôm qua cậu ấy đâu có béo như vậy."

Tôi bình tĩnh lại, siết chặt đôi bàn tay run rẩy của mình và nói từng chữ.

"Dương Khiết nào? Căn nhà đó không có ai cả, cậu đùa tôi à?"

"Không có ai cả? Không thể nào, Dương Khiết vẫn còn ở bên trong!" Tiểu Ninh lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tôi định kéo cậu ta đi "Không tin thì cậu đến mà xem."

Tiểu Ninh sợ hãi không dám đi. Tôi cũng rất sợ, nhưng tôi phải quay lại để chứng minh rằng là căn phòng kia không có ai hết.

Chúng tôi kéo nhau quay trở lại.

Căn nhà đó không có bất kỳ động tĩnh gì, bên trong trống rỗng và không có mùi gì cả.

Tiểu Ninh bối rối tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng của Dương Khiết.

"Dương Khiết đâu? Tại sao lừa tôi đến đây? Các cậu định bắt n.ạt tôi à?" Tôi hỏi Tiểu Ninh.

"Thực sự ở đây mà... cậu ấy đã đi đâu rồi?" Tiểu Ninh lại chạy ra ngoài tìm, nhưng hoàn toàn vô ích.

Cuối cùng, Tiểu Ninh bỏ cuộc và gọi cảnh sát cùng tôi.

14.

Tiểu Ninh và tôi đã bị thẩm vấn nhưng không tìm được gì. Dương Khiết được xem là "mất tích", không ai biết là cô ta đã trốn đi đâu, thông báo tìm người được dán ở khắp nơi.

Một tháng sau đó, sự việc này gần như đã bị lãng quên.

Tiểu Ninh bỏ học, những người khác cũng không biết Dương Khiết đã trở thành một núi thịt ghê tởm khổng lồ trước khi cô ta biến mất.

Trình Lộ không biết chuyện gì đã xảy ra, cậu ta cũng hoàn toàn không quan tâm đ ến Dương Khiết.

Trình Lộ bắt đầu theo đuổi tôi một cách điên cuồng.

Cậu ta không thật sự thích tôi, cậu ta chỉ thích những cô gái lo li thân hình nhỏ bé.

Tôi rất khó chịu nên tìm một cơ hội nói chuyện riêng với Trình Lộ, cuối cùng Trình Lộ đã đưa tôi lên xe của cậu ta.

"Xe thể thao của tôi thế nào? Tôi chở cậu đi một vòng, chúng ta từ từ nói chuyện." Trình Lộ vỗ vỗ vào vô lăng.

Những cô gái bình thường có lẽ sẽ thích, nhưng tôi biết Trình Lộ là người như thế nào. Cậu ta trêu đùa tình cảm của Dương Khiết nên cũng không phải loại tốt lành gì.

Tôi chỉ muốn nói rõ với Trình Lộ là không muốn có quan hệ gì với cậu ta, sau này cũng đừng làm phiền tôi nữa.

Trình Lộ mỉm cười rồi đưa tôi đến biệt thự nhà cậu ta, sau đó nhờ bảo mẫu nấu một bữa ăn thịnh soạn.

Tôi hơi bất an và chộp lấy điện thoại để có thể kịp thời gọi cảnh sát.

Trình Lộ gắp cho tôi một ít đồ ăn: “Dạo này hình như cậu tăng cân một chút, không còn nhỏ nhắn như trước nữa.”

Tôi đã tăng 2kg rồi.

Không bị Dương Khiết b.ắt nạt, ngày nào tôi cũng ăn ngon ngủ kỹ nên bắt đầu tăng cân.

“Gầy quá thì cũng không tốt.” Tôi sốt ruột trả lời.

Trình Lộ cười: "Tôi thích gầy. Nếu cậu giảm xuống 40kg là hoàn hảo. Tôi có cách để cậu gầy hơn."

“Hả?” Tôi cau mày.

“Tôi đã mang bát ăn cơm của cậu đến nghĩa trang, phủ lá liễu lên trên, nghe nói là càng ăn càng gầy.” Trình Lộ cười cười.

Tôi giật mình: "Cậu nói cái gì? Ai nói cho cậu biết?"

"Dương Khiết nói là muốn vì tôi mà giảm xuống 40kg, nhưng sau đó cô ta lại tăng cân và biến mất." Trình Lộ tỏ vẻ không vui.

Toàn thân tôi run lên, răng va lập cập vào nhau: “Cậu đặt bát của tôi ở trên mộ rồi sao?”

"Ừ, ngày mai xem có hiệu quả hay không. Tôi rất muốn thấy cậu giảm xuống 40kg, khi ôm trong lòng nhất định là rất thoải mái." Trình Lộ bắt đầu chờ mong.

Tôi gần như đập thẳng cái bát vào mặt cậu ta.

Nhưng tôi vẫn trấn tĩnh và nói đùa: "Chuyện này mà cậu cũng tin à? Thực ra tôi lừa Dương Khiết đó, phương pháp ấy không có hiệu quả gì đâu. Nếu tự nghĩ mình gầy thì sẽ nhanh chóng gầy thôi".

“Thật sao?” Trình Lộ nói cười vui vẻ.

15.

Sau khi ăn xong, tôi chủ động rửa bát và bảo cậu ta ra phòng khách ngồi.

Trình Lộ cũng không khách sáo, chỉ yên lặng ngồi đợi tôi rửa bát.

Trong lúc rửa, tôi làm như lơ đãng mà hỏi cậu ta: "Cậu để bát của tôi ở nghĩa trang nào vậy? Mấy trò mê tín này mà cậu cũng tin".

“Nghĩa trang Long Hoa, ở gần trong cùng ấy, tôi chỉ tò mò muốn xem nó thế nào thôi.” Trình Lộ đáp lại.

Tôi nuốt nước miếng rồi mắng cậu ta là dở hơi làm chuyện nhàm chán.

Cậu ta lại càng cười vui vẻ hơn.

Tôi bí mật bỏ bát của Trình Lộ vào trong balo của mình.

Sau khi rời khỏi biệt thự, tôi vội vàng lao thẳng đến Nghĩa trang Long Hoa, và tìm thấy ngôi mộ ở góc trong cùng, bên trên phủ đầy lá liễu.

Tôi lật lá liễu ra, bên dưới đó chính là bát ăn cơm của tôi.

Tôi thở ra một hơi, tôi lấy bát của Trình Lộ ra và cẩn thận đặt lên trên bát cơm của mình. Rồi tôi để hai bát cơm chồng lên nhau và lạy 3 lạy.

Sau đó, tôi lấy bát cơm của tôi ra và giữ lại bát của Trình Lộ, rồi cắt ngón tay của mình và nhỏ m.áu lên bát của Trình Lộ.

M.áu có thể dẫn đường cho vong hồn, và vong hồn sẽ được dẫn đến bát của Trình Lộ.

Cuối cùng, tôi che lá liễu lại và lạy thêm 3 lần nữa, tôi cầm theo bát cơm của mình trở về trường học.

Sau một đêm mất ngủ, sáng sớm hôm sau tôi bước lên cân. Tôi không gầy đi một cân nào!

Trong giây lát, tôi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc tôi đã có thể dùng m.áu để chuyển vong hồn thành công!

Cùng lúc đó, Trình Lộ gửi cho tôi một bức ảnh selfie.

"Bảo bối, nhìn anh có đẹp trai hơn không? Hôm nay anh đã giảm được 1kg, mấy hôm nữa sẽ có cơ bụng tám múi ngay thôi." Trình Lộ đã hoàn toàn xem tôi là bạn gái của cậu ta.

Tôi cười đáp lại Trình Lộ.

Chúc mừng nha, bảo bối!

16.

Trình Lộ vẫn còn chưa biết chuyện gì. Vừa về đến trường là cậu ta đã tỏ tình với tôi và nằng nặc kéo tôi ra sân chơi ngắm cảnh.

Tôi lạnh lùng đi theo, Trình Lộ quay đầu cười với tôi: “Bảo bối, em xem anh giảm cân rồi, em định khi nào thì giảm cân đây?”

"Tôi không muốn giảm cân, tôi không muốn hẹn hò với cậu." Tôi lặp lại một lần nữa.

Trình Lộ không tức giận mà còn dỗ dành tôi: "Được rồi, cục cưng, anh biết lúc trước ở cùng Dương Khiết khiến em không vui, nhưng đừng lo lắng, từ nay về sau anh chỉ yêu em thôi!"

“Chỉ cần em giảm xuống 40kg, cả đời này anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa!”

Tôi nghĩ thằng cha này bị mất trí rồi.

"Tôi đã nói là không thích cậu, sao cậu lằng nhằng thế nhỉ?" Tôi bực mình đáp lại.

Trình Lộ sững người một lúc rồi cau mày: "Em nghiêm túc?"

"Nghiêm túc."

Trình Lộ nheo mắt, nhún vai và cười tinh nghịch: "Triệu Dịch, em từ chối anh như thế, có phải là cảm thấy bản thân rất ưu tú không?"

Trình Lộ cười một tiếng rồi lấy điện thoại ra.

Tôi nghi ngờ nhìn vào màn hình, cậu ta mở album ảnh và đưa cho tôi xem.

Cả người tôi lập tức như rơi vào hầm băng, bóng đen thời cấp 3 lại hiện về, khiến tôi toàn thân run rẩy.

Bức ảnh đó không đáng sợ, nhưng đó là tôi khi nặng 75kg.

Ở trường trung học, cân nặng của tôi tăng vọt, tôi trở thành nữ sinh mập nhất lớp và bị mọi người chế giễu khinh thường.

Tôi bị gắn với mấy từ như bình xăng, lợn ch.ết, xe tăng,...

Khi đó tôi đã sử dụng bí pháp giảm cân để cung phụng cho vong hồn. Chỉ mất hai tháng, tôi đã giảm từ 75kg xuống còn 45kg.

Nhưng tôi vẫn bị bắt n.ạt, kẻ đó muốn hỏi tôi giảm cân như thế nào. Nếu như tôi không nói, cô ta sẽ gi.ết tôi.

Tôi chỉ có thể nói với cô ta sự thật, cô ta kích động muốn đặt bát cơm của cô ta vào để thay thế tôi, không muốn cho tôi giảm cân nữa.

Tôi đồng ý và thay bát cơm của mình bằng bát cơm của cô ta, dùng m.áu dẫn đường, cuối cùng cô ta đã gầy trơ xương cho đến ch.ết.

Lúc đó tôi mới biết, hóa ra bí pháp này sẽ khiến người ta ch.ết vì gầy trơ xương.

Lúc đó tôi rất sợ hãi, nếu không phải cô ta ép tôi đặt bát cơm của cô ta lên, để cô ta thay thế tôi cung phụng cho vong hồn, vậy thì người ch.ết sẽ là tôi. Vì tôi còn mong mình giảm cân hơn nữa.

Tôi giật mình tỉnh lại, tôi che giấu quá khứ này và mở ra một cuộc sống hoàn toàn mới.

Tôi đã được nhận vào đại học, tôi có một dáng người đẹp, tôi xinh xắn và dễ thương... Tôi đã không phải là một con heo béo ú nữa!

Tôi cũng không còn ám ảnh về việc gầy đi giống như ngày trước.

Nhưng bây giờ, Trình Lộ đã để lộ quá khứ đau khổ đó của tôi. Tôi che đầu và lùi lại hai bước, mồ hôi chảy ra đầm đìa.

Trình Lộ khịt mũi: "Phản ứng lớn như vậy? Xem ra đây thật sự là em, con lợn to béo của trường trung học Văn Hoa, haha."

Trình Lộ trở nên kích động: "Thật ra anh và em là đồng hương, lúc đó em giảm cân thành công nên rất nổi tiếng, nhưng anh vẫn một mực không tin."

“Đừng nói nữa!” Trình Lộ thô bạo vạch trần ra quá khứ đầy khổ đau mà tôi đã cố gắng để che đậy.

Thấy vẻ mặt của tôi, cậu ta càng hào hứng hơn nữa: “Anh còn nhiều ảnh lắm, em xem cái này đi”.

Cậu ta bấm vào một tấm ảnh khác, tôi như bị sét đ.ánh trúng người.

Đó là bộ dạng xấu xí với thân hình béo ú của tôi cuộn tròn trong phòng tắm nữ, xung quanh là những kẻ bắt nạt học đường.

Tôi thậm chí còn bị lột s@ch cả đồ trên người.

Tôi điên cuồng giật điện thoại của Trình Lộ, nhưng cậu ta chỉ cười rồi tránh đi.

"Triệu Dịch, đừng kích động như vậy, anh có rất nhiều hình ảnh của em, đều rất thú vị, thực ra từ lúc nhập học anh đã chú ý đến em rồi."

Trình Lộ như mèo vờn chuột, "Em bây giờ nhỏ nhắn dễ thương, rất hợp gu thẩm mỹ của anh, anh không ngại quá khứ của em, chỉ cần em hẹn hò với anh, anh sẽ không phát tán những bức ảnh này ra ngoài."

“Câm miệng đi!” Tôi rít lên khổ sở, cảm giác khó chịu khi 70kg bắt đầu quay về, khiến cho tôi hít thở cũng không thông.

"Anh chỉ cho em 1 ngày để suy nghĩ. Ngày mai em phải tỏ tình với anh trong vòng bạn bè, nếu không anh sẽ phát tán hình ảnh ra bên ngoài." Trình Lộ cười toe toét.

Tôi gục đầu xuống đất, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài trên mặt.

Trình Lộ mỉm cười rồi rời đi.
 
Bí Kíp Giảm Cân
Chương 4: Hoàn


17.

Tôi về ký túc xá giống như người mất hồn rồi ngồi đó rất lâu.

Quá khứ mà tôi không muốn nhớ lại đã bị vạch trần. Tôi nhớ đến chiếc bát ăn cơm mà mình úp lên mộ, nhớ lại kẻ bắt nạt đã gầy trơ xương.

Có phải tôi đã sai lầm rồi không?

Điện thoại rung lên, Trình Lộ gửi cho tôi một tin nhắn: Nhìn vào vòng bạn bè.

Ngón tay tôi run run, tôi vội vàng bấm vào vòng bạn bè của Trình Lộ.

Cậu ta đăng bức ảnh tôi nặng 75kg, kèm theo dòng chữ: Tôi thực sự không muốn yêu đương, đừng làm phiền (cười).

Các bình luận bên dưới đều là chế giễu.

"Mẹ nó, anh Lộ, cô gái này muốn hẹn hò với anh sao?"

"Béo như lợn ấy, bóp một cái là phụt mỡ!"

"Trông quen lắm, hình như đã gặp ở đâu rồi."



Răng tôi run lên, mặt tái mét rồi không ngừng nôn ọe.

Sao cậu ta dám đối xử với tôi như vậy?

Tôi làm gì có lỗi với cậu ta?

Trình Lộ gửi thêm một tin nhắn khác: Đừng lo lắng, họ không nhận ra em, nhưng thêm một vài tấm ảnh nữa thì sẽ nhận ra thôi.

Nếu ngày mai tôi không trở thành bạn gái của Trình Lộ, Trình Lộ chắc chắn sẽ đăng toàn bộ ảnh của tôi lên.

Tôi gần như nôn khan, mắt đỏ hoe rồi trả lời: "Được, ngày mai tôi sẽ tỏ tình với cậu."

"Bé cưng, em thật dễ thương."

Trình Lộ hài lòng và xóa bài đăng đó đi.

Tôi cầm theo cái bát giấu dưới gầm giường mà tôi mang về từ nghĩa trang. Sau đó tôi vội vã quay trở lại Nghĩa trang Long Hoa.

Bát của Trình Lộ vẫn được đặt ở đây, cậu ta sẽ tiếp tục giảm cân trong vòng ba tháng nữa.

Nhưng tôi không chờ được, thời hạn của tôi chỉ còn lại 1 đêm, tôi thực sự chờ không nổi!

Tôi lạy ba lần, sau đó đặt bát cơm của mình chồng lên bát của Trình Lộ.

Bây giờ Trình Lộ đang cung phụng cho vong hồn, tôi sẽ góp sức một nửa để giúp cậu ta cung phụng nhanh hơn.

Hai cái bát được xếp chồng lên nhau, rồi tôi cắt ngón tay mình và nhỏ m.áu lên cả 2 bát, cuối cùng là phủ lá liễu lên trên.

18.

Khi hoàn thành xong mọi chuyện thì trời đã tối rồi.

Tôi không về ký túc xá mà đến căn tin, sau đó điên cuồng ăn uống.

Tôi ăn rồi lại ăn, bụng phình to khó chịu, dọa cho người bán hàng cũng phải sợ ngây người.

Sau khi rời khỏi căng tin, tôi đến một nhà hàng khác, gọi một bàn những món ăn dầu mỡ và lại tiếp tục ăn.

Bụng tôi đã phình trướng lên khó chịu. Nhưng tôi vẫn có thể nuốt tiếp được đồ ăn.

Tôi biết, nghi thức cung phụng cho vong hồn kia đã có hiệu quả rồi. Bây giờ cho dù tôi ăn bao nhiêu thì cũng sẽ chuyển qua bụng của Trình Lộ.

Vào lúc 8 giờ tối, Trình Lộ gọi cho tôi.

“Bảo bối, bụng của anh khó chịu quá, giống như muốn nổ tung ra vậy, mau đưa anh đến bệnh viện đi, ba mẹ anh không có ở nhà.” Giọng điệu Trình Lộ khàn khàn, giống như cổ họng bị nghẹn lại.

“Vậy cậu đợi một chút, tôi sẽ tới ngay.” Tôi cúp điện thoại và tiếp tục ăn cơm.

Chín giờ tối, Trình Lộ lại gọi điện thoại: "Triệu Dịch... Em có tới không... Anh đau quá. Ruột như đứt ra từng khúc vậy."

"Lập tức tới ngay, cậu chờ một chút." Tôi lại cúp điện thoại.

Tôi đã ăn hết rồi, tôi ăn gấp 10 lần so với Dương Khiết trước đây. Nhưng tôi vẫn không thấy no, chỉ là bụng ưỡn cao như mang thai 10 tháng.

Tôi nằm đó không thể di chuyển được, tôi chộp lấy lon Coke cuối cùng và tu một hơi.

Trình Lộ lại gọi điện đến: "Triệu Dịch... Anh đau quá… a a a..."

Cậu ta đã đau đến mức hôn mê bất tỉnh!

Tôi đặt chai Coke xuống và nhắm mắt ngủ, mặc kệ mớ hỗn độn xung quanh mình.

Trong cơn ác mộng, tôi dường như nhìn thấy vô số vong hồn đang gào thét, và tôi nhìn thấy bản thân mình đang run rẩy với thân hình béo ú mỡ màng, bị người ta chế giễu khinh thường khi tôi còn học trung học.

Tôi bắt đầu khóc nức nở nghẹn ngào trong mơ.

Chờ khi tôi khóc xong thì trời đã sáng rồi.

Tôi mở mắt ra và nhìn thấy bụng mình phẳng lì, thức ăn tối hôm qua cũng không còn thấy nữa.

19.

Trình Lộ cũng đã mất tích rồi.

Mọi người đi tìm khắp nơi nhưng không được, cũng không ai biết là cậu ta đã trốn đi đâu.

Cảnh sát cũng đã hỏi tôi. Nhưng từ lần cuối tôi gọi điện cho Trình Lộ thì tôi còn ngồi ăn trong nhà hàng, sau đó vì quá no nên ngủ quên đến tận rạng sáng.

Một tháng sau đó, mọi người cũng đã quên đi Trình Lộ, giống như quên vụ việc của Dương Khiết trước đây.

Tôi mặc chiếc áo gió và đi bộ đến nghĩa trang Long Hoa, tôi dùng tay quét sạch những chiếc lá liễu úa tàn trên ngôi mộ.

Dưới lá liễu, hai chiếc bát vẫn còn chồng lên nhau.

Tôi lạy ba lạy và ném hai cái bát cơm xuống đất.

Bát của Trình Lộ bị vỡ vụn, nhưng bát của tôi vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì.

Tôi cầm chiếc bát của mình lên, nhẹ nhàng bỏ nó vào balo và đi về nhà.

Bầu trời hoàng hôn đẹp đến lặng người.

[Hoàn]

- -----------------------------

Hôm trước sốp còn định bẻ cua như thế này cho nó thêm kịch tính.

Toàn bộ câu truyện trên đây đều là tưởng tượng của nữ 9 Triệu Dịch.

Trên thực tế, Triệu Dịch vào đại học và yêu đương với Trình Lộ như bình thường. Sau đó, bạn cùng lớp vì ghen ghét nên đã tung ảnh Triệu Dịch hồi cấp 3, lúc còn nặng 75 kg và vừa mập vừa xấu. (Lấy tình tiết từ phim True Beauty)

Nữ 9 Triệu Dịch bị chế giễu, BLHĐ. Hôm đó Triệu Dịch về nhà, Dương Khiết bám theo và tát Triệu Dịch 10 cái. Trong lúc xô xát, Triệu Dịch vô tình đẩy Dương Khiết ngã đập đầu. Lúc Trình Lộ đến nơi thì Dương Khiết đã ch.ết trong vũng m.áu, Trình Lộ nhận tội thay cho Triệu Dịch. (Lấy tình tiết từ phim Em của thời niên thiếu)

Như vậy, Triệu Dịch đã gi.ết Dương Khiết, nhưng không phải vì bí quyết giảm cân, mà là ngộ sát.

Cũng trùng khớp với tình tiết “Dương Khiết bị ngã đập đầu, chảy m.áu” vốn có ở trong truyện.

Tình tiết “2 bát cơm chồng lên nhau, Triệu Dịch ăn cơm thì truyền qua bụng của Trình Lộ” - ý nghĩa là: Tội của Triệu Dịch nhưng là do Trình Lộ gánh.

Cuối cùng Trình Lộ đi tù. Nữ 9 Triệu Dịch vì quá ám ảnh vì chuyện bị lộ ảnh của mình, trực tiếp hại ch.ết Dương Khiết, gián tiếp hại đời Trình Lộ, nên bị hoang tưởng rồi lặp đi lặp lại giấc mơ này nhiều năm trời. 10 năm sau, Trình Lộ ra tù và đón Triệu Dịch về. (Lấy tình tiết từ truyện Mộng Trong Mộng).

- -----------------------

Định bẻ như này cho nó bám sát cốt truyện, với tâm lý nhân vật cũng đỡ ấy hơn, nhất là tâm lý nhân vật Trình Lộ. Nhưng giờ lại thấy nó ấy quá, sốp non tay thì thành cái nồi cháo heo mất.

Sốp ghi tóm tắt để các bà thấy là sốp định bẻ thế thôi, hết rồi =)))
 
Back
Top Bottom