Tôi mở mắt ra, nhưng bóng tối vẫn không tan biến.
Một khoảng không vô tận, đen kịt và đặc quánh bao trùm lấy tất cả.
Ở nơi này, dường như khái niệm về phương hướng hay thời gian đều trở nên vô nghĩa.
Thứ duy nhất tôi có thể cảm nhận, có thể nhìn thấy, chính là bản thân mình – một đốm sáng lẻ loi đang trôi dạt giữa hư không.
"Mình đã chết rồi sao?"
Câu hỏi ấy hiện lên, lạnh lẽo và trống rỗng.
Cái chết trong tưởng tượng của tôi vốn là một sự kết thúc, nhưng ở đây, nó giống như một sự khởi đầu nghiệt ngã.
Không lẽ tôi sẽ phải tồn tại như thế này, một mình giữa bóng đêm vĩnh cửu, cho đến tận cùng của thời gian?
Tôi cố gắng xâu chuỗi lại mọi chuyện để tìm kiếm một điểm tựa cho tâm trí đang lung lay.
Một lời hứa...
Tôi đã hứa với ai đó là sẽ đi thăm bệnh?
Nhưng người đó là ai?
Gương mặt, giọng nói, cái tên mà tôi từng khắc cốt ghi tâm giờ đây chỉ còn là một vùng trắng xóa trong não bộ.
Tôi đã đến một bệnh viện kỳ lạ, gặp những con người cũng quái không kém... nhưng tại sao tôi lại ở đây?
Tại sao tôi lại quên sạch những gì quan trọng nhất?
Giữa dòng suy nghĩ hỗn độn ấy, một luồng áp lực vô hình từ phía sau bắt đầu đè nặng lên không gian.
Một sự hiện diện lớn lao, vĩ đại đến mức khiến linh hồn tôi run rẩy, đang từ từ tiến lại gần.
Tôi giật bắn mình, cố sức lùi ra xa, nhưng giữa hư không này, mọi nỗ lực trốn chạy đều trở nên tuyệt vọng.
Trái với những hình thù quái dị mà tôi hằng tưởng tượng về quỷ dữ, thứ đang tiếp cận tôi chỉ là một con mắt.
Đúng, đó là một Con Mắt khổng lồ.
Nó không nhìn tôi bằng ánh mắt của một sinh vật sống, mà nhìn bằng cái nhìn của một vị thần đang soi xét một hạt cát.
Chỉ với một cái liếc nhìn ấy, toàn bộ thực thể của tôi bị phong tỏa.
Tôi không thể chớp mắt, không thể cử động, thậm chí hơi thở cũng như bị đóng băng trong lồng ngực.
Một cảm giác tê liệt hoàn toàn, không phải vì đau đớn, mà vì sự chênh lệch quá lớn về vị thế giữa tôi và "Ngài".
Tôi lập tức nhận ra, đây chính là "Ngài" mà Fire đã nhắc tới với đầy sự tôn kính và sợ hãi.
Đứng trước Ngài, nỗi khiếp sợ ban đầu dần nhường chỗ cho một sự thấu hiểu kỳ lạ.
Tôi cảm nhận được sự vĩ đại bao trùm, một thực thể đứng trên mọi quy luật, nắm giữ mọi con số của luân hồi.
Ngài bất động, lặng lẽ như một hằng số vĩnh cửu, chỉ đứng đó quan sát sự tồn tại của tôi.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi muốn cất tiếng gọi.
Tôi muốn hỏi Ngài về người bạn đã mất tích, về lý do tôi bị kéo vào đây.
Nhưng...
Ngài tên là gì?
Tôi phải gọi Ngài là ai giữa cõi hư không này?
Một danh tính, một mật danh, hay một con số?
Môi tôi run rẩy, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra.
Trước mặt Ngài, ngôn ngữ của con người trở nên thật nhỏ bé và vô nghĩa.
Đột nhiên, đồng tử khổng lồ của Ngài bắt đầu thay đổi.
Nó không còn là một vòng tròn tĩnh lặng mà bắt đầu xoay tròn, nhanh dần, nhanh dần như một vòng xoáy của một chiếc đồng hồ điên loạn.
Những dải sáng lờ mờ hình thành xung quanh Ngài, trông giống như những con số, những phương trình toán học phức tạp đang nhảy múa và đan xen vào nhau với tốc độ ánh sáng.
Ngài chớp mắt.
Một cú chớp mắt duy nhất nhưng mang sức mạnh của một vụ nổ thiên hà.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không thấy bóng tối nữa.
Một luồng sáng trắng xóa gột rửa toàn bộ hư vô, và một giọng nói không phát ra từ cổ họng, mà dội thẳng vào tận cùng linh hồn tôi, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng kim loại va chạm
Ngay lập tức, cảm giác tê liệt biến mất, thay vào đó là một lực đẩy kinh hoàng.
Tôi thấy mình bị hất văng ra phía sau, rơi tự do vào một hố sâu thăm thẳm.
Tiếng gió rít gào bên tai, cảm giác trọng lực kéo ghì lấy cơ thể khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Càng rơi, ký ức về bệnh viện, về Fire, về Sound và cả Con Mắt ấy càng mờ nhạt dần, tựa như một dải màu bị hòa tan trong nước.
"Hộc!"
Tôi bật người ngồi dậy, lồng ngực phập phồng như vừa chạy bộ cả chục cây số.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, tim vẫn còn đập thình thịch những nhịp điệu hoảng loạn sau cái nhìn của "Ngài".
Tôi run rẩy đưa tay vuốt mặt, cảm giác da thịt ấm nóng hiện hữu giúp tôi tin rằng mình vẫn còn sống.
Tôi đưa mắt nhìn quanh.
Đây không phải bệnh viện, cũng chẳng phải căn phòng bừa bộn của tôi ở nhà.
Trước mắt tôi là một không gian gọn gàng, thơm tho và... có phần quá mức dễ thương?
Khắp nơi là những chú thú bông đủ kích cỡ được sắp xếp ngay ngắn.
Một cảm giác an toàn và ấm cúng bao trùm lấy tôi, xoa dịu mọi dây thần kinh đang căng như dây đàn.
"Thiên đường là đây chứ đâu!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cơn buồn ngủ lại ập tới.
Quyết định tự thưởng cho mình thêm vài phút nghỉ ngơi, tôi vớ lấy một chiếc gối ôm siêu mềm mại ngay cạnh, vòng tay ôm chặt và bắt đầu... bóp nắn mãnh liệt để tận hưởng sự êm ái tuyệt vời này.
Đã bao lâu rồi tôi mới có lại cảm giác bình yên thế này nhỉ?
Cảm tạ trời đất vì tôi vẫn còn sống!
— "Ưm..."
Ể?
Tôi dừng lại một nhịp.
Sao cái gối này lại biết kêu nhỉ?
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Chắc là do tôi hoang tưởng thôi.
Tôi nhắm mắt, tiếp tục nắn bóp "chiếc gối" một cách nhiệt tình hơn.
— "Á...!"
Tiếng động lại vang lên, lần này rõ mồn một như một tiếng rên khẽ.
Một cảm giác sai trái chạy dọc sống lưng.
Tôi đánh bạo mở mắt ra và... tim tôi suýt chút nữa thì ngừng đập hẳn.
Nằm ngay kế bên tôi, chung một tấm chăn, là Fiery.
Và bàn tay tội lỗi của tôi lúc này đang...
đặt ngay trên ngực cô ấy.
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Chuyến này cô ta mà thức giấc, đời tôi coi như đặt dấu chấm hết.
Không cần "Ngài" hay thánh thần gì cả, thanh kiếm của cô ta sẽ tiễn tôi đi đầu thai ngay lập tức.
Tôi run cầm cập, nhẹ nhàng hết mức có thể để đắp lại chăn cho cô ấy, rồi rón rén bò xuống giường, bước đi bằng mũi chân như một tên trộm đang cố thoát khỏi hiện trường vụ án.
Vừa mới lách ra khỏi cửa phòng, một giọng nói vang lên khiến tôi suýt nhảy dựng lên tới trần nhà:
— "Oáp~~~ Tỉnh rồi à nhóc?
Chào buổi sáng."
Tôi theo bản năng của mình liền nhanh chóng quỳ xuống và cúi đầu mình xuống:
—"Xin lỗi đại tỉ!
Em không dám tái phạm nữa đâu, đừng giết em!"
Cô ta oáp một hơi dài, ném cái nhìn sắc lạnh về phía tôi đang quỳ dưới sàn.
—"Mới sáng sớm mà nói cái quái gì vậy nhóc?
Chưa tỉnh ngủ hả?
Đi rửa mặt đi rồi xuống dưới nhà.
Tôi sẽ đi nấu bữa sáng."
Fiery trong một bộ dạng ngái ngủ, tóc hơi rối và quan trọng là nó không hề có phần tóc đỏ rực như hôm qua.
—"Vâng."
Biết đang ở thế hèn, tôi làm theo mà không dám ý kiến gì.
Dù sao thì vẫn có một số chuyện mà tôi phải làm rõ với cô ta.
Vệ sinh xong xuôi, tóc đã chải, răng đã đánh, mặt đã sạch sẽ.
Được rồi, bắt đầu một ngày mới nào.
Căn nhà của Fiery tuy không đến mức đồ sộ như một dinh thự, nhưng nó lại mang đến cảm giác quá rộng thênh thang đối với một người cư ngụ đơn độc.
Có vẻ như cô ấy có một niềm say mê đặc biệt với văn hóa phương Tây; mọi ngóc ngách đều thấm đẫm hơi thở của kiến trúc quý tộc cổ điển.
Từ những bộ sofa bọc nhung tinh xảo, những bức họa viền gỗ mạ vàng cho đến chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ rủ xuống từ trần nhà cao vút, tất cả tạo nên một không gian sang trọng, đài các nhưng cũng phảng phất chút lặng lẽ của một chủ nhân sống giữa sự xa hoa mà cô độc.
Dù nội thất có đắt tiền đến đâu, tôi vẫn nhận ra một lớp bụi mỏng đang phủ mờ lên những mặt phẳng bóng loáng của đồ gỗ và những khung hình nghệ thuật.
Dường như đã khá lâu rồi, không có bàn tay nào chạm vào hay lau chùi chúng.
“Lạ thật,” tôi thầm nghĩ, đưa mắt nhìn theo một dải nắng chiếu xuyên qua lớp bụi đang bay lơ lửng trong không trung.
“Nhà giàu thế này, phong cách quý tộc thế kia, sao cô ấy không thuê người giúp việc nhỉ?
Hay ít nhất cũng phải có một con robot hút bụi chứ?
Chẳng lẽ một người sắc sảo như Fiery lại chấp nhận sống trong một không gian ‘đóng băng’ theo đúng nghĩa đen như thế này sao?”
Cái không gian này giống như một viện bảo tàng bị lãng quên hơn là một tổ ấm.
Mọi thứ vẫn rất đẹp, rất kiêu sa, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống và sự chăm sóc thường ngày.
Nó khiến tôi cảm giác như Fiery chỉ đang "tạm trú" ở đây.
Dẹp qua một bên đã, bụng tôi bắt đầu đánh trống reo hò.
Không biết Fiery sẽ nấu món gì cho bữa sáng nhỉ?
Nhìn cô ta sắc sảo, trưởng thành và ra dáng "đàn chị" như vậy, chắc chắn kỹ năng nữ công gia chánh cũng phải thuộc hàng cao thủ.
Có khi lại là một bàn tiệc thịnh soạn kiểu Pháp cũng nên.
Nhưng vừa bước xuống chân cầu thang, một mùi khét lẹt nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến tôi khựng lại.
"Chắc... không như mình nghĩ đâu nhỉ?" – Tôi lẩm bẩm, hy vọng đó chỉ là mùi khói từ nhà hàng xóm.
— "Ignite!"
Một tiếng hô dứt khoát vang lên từ phía bếp, kèm theo đó là một quầng lửa rực lên trong tích tắc.
Tôi hốt hoảng lao vào, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt nữa thì sang chấn tâm lý:
Fiery đang đứng giữa căn bếp, mái tóc ánh lửa lên cùng với mặt mũi lấm lem khói xám.
Trên chiếc chảo là một thứ gì đó... tôi thề là không thể gọi nó là thức ăn được nữa.
Nó đen thui, quắt queo và bốc khói nghi ngút như một khối than đá vừa được đào lên từ lòng đất.
Có vẻ như thay vì dùng bếp gas, cô ta đã dùng trực tiếp chiêu thức chiến đấu để "áp chảo" món ăn.
— "Chị... chị đang làm cái quái gì với cái chảo tội nghiệp đó vậy?"
Fiery giật mình quay lại.
Thấy tôi, cô ta luống cuống cầm chiếc xẻng che đi "tác phẩm" đen kịt của mình, nhưng mùi khét thì không cách nào giấu được.
— "Tôi đang... nấu ăn.
Có vấn đề gì sao?"
— "Phụt... ahahaha!"
Tôi không kìm được mà cười sặc sụa.
Nhìn vẻ mặt vừa nghiêm trọng vừa ngại ngùng khi bị bắt quả tang sự hậu đậu của cô ta thật sự quá buồn cười.
Hóa ra không chỉ biết vung kiếm và trưng cái vẻ bất cần, cô ấy cũng có những khoảnh khắc vụng về và đáng yêu đến thế.
Dù sao thì, đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng kia, cô ấy vẫn là một cô gái mà thôi.
— "Có cái gì đáng để cười chứ!
Tôi đã cố hết sức rồi mà!"
Fiery đỏ mặt vì xấu hổ, tay rút phắt thanh kiếm khỏi bao, lưỡi kiếm rực lửa chỉ thẳng vào mũi tôi:
— "Ngươi muốn bị chia hết cho số không ngay tại đây à?"
— "Ấy ấy!
Đại tỉ bình tĩnh!
Em còn yêu đời lắm!" – Tôi giơ hai tay lên đầu hàng, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
"Bả tính xiên mình chỉ vì bị cười thiệt hả trời?"
Tôi hắng giọng, cố nhịn cười để giữ mạng:
— "Chị đừng hiểu lầm, em cười vì thấy chị... khá là nữ tính khi đứng bếp thôi.
Thật đấy!"
Nghe thấy hai chữ "nữ tính", Fire khựng lại một nhịp, gương mặt càng đỏ hơn, cô ta hừ mạnh một tiếng rồi tra kiếm vào bao.
Nhìn cái chảo đen kịt và bộ dạng xấu hổ của Fiery, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ: "Hay là mình ra tay cứu vãn cái bếp này nhỉ?
Dù sao mình nấu ăn cũng không đến nỗi nào.
Nhưng mà lỡ không hợp khẩu vị cô ấy thì sao nhỉ?"
Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa chớm nở, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy tôi.
Không gian xung quanh như cô đặc lại, mọi chuyển động của Fiery đều chậm đi như một thước phim quay chậm.
Trước mắt tôi, hai dòng chữ mờ ảo hiện ra như một bảng thông báo hệ thống:
[LỰA CHỌN CỦA KẺ CHỨNG KIẾN]
• Đề nghị nấu ăn giúp Fiery.
• Để Fiery tự đặt đồ ăn bên ngoài.
Tôi ngây người nhìn hai lựa chọn.
Cơ chế này là gì đây?
Tôi không thấy thêm bất kỳ thông tin nào khác, cũng chẳng có lời cảnh báo nào về việc điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Sau một giây phân vân, tôi liếc nhìn thanh kiếm rực lửa bên hông Fiery rồi tự nhủ: "Thôi, để bả đặt đồ cho lành, mình mà đụng vào bếp lúc bả đang cáu chắc bả xiên mình thật."
Tôi chọn phương án 2.
Thời gian bắt đầu trôi như bình thường.
— "Thôi, dù sao nó cũng khét rồi.
Để tôi đặt đồ ăn về vậy." – Fiery thở dài, rút điện thoại ra.
Ba mươi phút sau, đồ ăn được giao đến.
Nhìn hộp cơm bắt mắt, tôi hí hửng mở ra, hy vọng nó sẽ cứu rỗi cái bụng đang réo rắt.
Nhưng ngay khi miếng đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, tôi suýt chút nữa là phun ngược trở lại.
Nó dở một cách... xúc phạm!
Vị mặn chát như thể đầu bếp lỡ tay đổ cả hũ muối vào, hòa quyện với mùi dầu mỡ cũ kỹ khiến cổ họng tôi nghẹn đắng.
Tôi liếc nhìn Fiery, cô ta cũng đang nhăn mặt, nhai một cách khó khăn như thể đang ăn đá sỏi.
Bữa sáng trong mơ đã biến thành một cực hình thực sự.
Đột nhiên, cảm giác không gian cô đặc lại quay trở lại.
Giữa không trung, những dòng chữ mờ ảo hiện lên, lặng lẽ và chờ đợi:
[BẠN CÓ HÀI LÒNG VỚI KẾT QUẢ HIỆN TẠI KHÔNG?]
[CÓ] / [KHÔNG]
Tôi khựng lại.
Một câu hỏi ngắn gọn nhưng khiến tôi sởn gai ốc.
Nhìn hộp cơm dở tệ trước mặt, rồi nghĩ đến cái dạ dày tội nghiệp, tôi chẳng mất đến một giây để suy nghĩ.
Tôi chọn [KHÔNG].
Ngay lập tức, một câu hỏi khác hiện ra:
[BẠN CÓ MUỐN QUAY LẠI KHÔNG?]
[CÓ] / [KHÔNG]
"Tất nhiên là có rồi!" – Tôi gào thét trong lòng và nhấn chọn.
Vút!
Một luồng ánh sáng trắng xóa quét qua não bộ khiến tôi choáng váng.
Đến khi định thần lại, tôi thấy mình đang đứng trong toilet, tay cầm chiếc lược, gương mặt trong gương đang soi chải mái tóc vừa mới vuốt keo xong.
Tôi đứng hình.
Cảm giác Deja vu ập đến mạnh mẽ như một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Tôi nhớ rõ từng sợi tóc mình vừa chải, nhớ cả cảm giác mồ hôi chảy dài trên trán ban nãy.
— "Cái... cái gì vậy?
Mình vừa nằm mơ sao?"
Tôi ngờ vực bỏ lược xuống, lao nhanh xuống cầu thang.
Tim tôi đập loạn nhịp khi nhận ra mọi thứ đang lặp lại như một thước phim: mùi khét lẹt, tiếng bước chân và rồi...
— "Ignite!"
Tiếng hô dứt khoát của Fiery vang lên từ bếp.
Tôi đứng chôn chân tại cửa, chứng kiến đúng cảnh tượng đó: Fiery với khuôn mặt lấm lem đang đứng trước cái chảo bốc khói đen kịt.
Mọi thứ, từ mùi khói đến điệu bộ luống cuống của cô ta, đều trùng khớp hoàn toàn với những gì tôi vừa trải qua trong "giấc mơ".
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.
Hóa ra, đó không phải là mơ.
Cái bảng lựa chọn ban nãy là thật.
Tôi đã thực sự quay ngược thời gian chỉ vì... một bữa ăn dở?
Fire quay lại, giật mình khi thấy tôi đứng đó:
— "Tôi đang... nấu ăn.
Có vấn đề gì sao?"
Tôi nhìn cô ấy, rồi nhìn cái chảo cháy đen, lòng tự nhủ: "Lần này, mình nhất định sẽ không để cái kịch bản dở tệ đó lặp lại!"