Cậu liền chạy tới chỗ cô ấy "lưu luyến tôi nên tìm tới à, sao không đợi người ta kiện, lúc đó cô sẽ có thể gặp lại tôi rồi"
"Cậu đụng vào thứ gì không sạch sẽ à?"
Cô không quan tâm vào lời châm chọc của Quốc Hoàng mà vào thẳng vấn đề chính
"Lại định lừa tôi à"
"Đằng sau - quay" Uy lực từ câu nói bất giác khiến hoàng thực hiện theo bản năng
Những đồng nghiệp của cậu giây trước còn đang làm việc bình thường, ngay giây sau đầu ai cũng xoay 180⁰ song song với mặt đất và vuông góc với cổ.
"Cái... cái gì vậy, sao ngay cả trong mơ cô cũng phá tôi thế, cút ngay chưa"
Chưa định hình lại những gì đang xảy ra thì cô gái bị cậu bắt vì tội lừa đảo ban chiều kéo cậu chạy khỏi đó, đằng sau những "đồng nghiệp" đó đuổi theo với tư thế kì quặc.
Chạy một lúc cảm thấy an toàn, hai người dừng nghỉ một tí
"Dạ Ngọc, rốt cuộc cô lại giở trò gì?"
"Tôi không có bản lĩnh đó, cũng không rảnh làm mấy chuyện vô nghĩa này để trả đũa cậu"
"Có lẽ cậu vô tình chọc phải thứ gì đó rồi"
Chọc phải cái gì chứ, rõ ràng cậu sống tốt không làm mất lòng ai.
Dù có không tin vào ma quỷ cậu cũng không làm gì xúc phạm họ, chắc chắn do làm việc nhiều quá nên sinh ra ác mộng.
Các thực thể kia cũng đuổi tới rồi, phóng ra xúc tu trói cả 2 lại, nó mở cái miệng lâu rồi chưa đánh răng của nó ra định nuối cả 2 vào bụng
"Mẹ nó có bị ăn thì có thể đổi con nào miệng thơm tho với ngoại hình đẹp một tí không?"
"Này chẳng phải cô là pháp sư à, làm gì đi chứ?"
"Giờ mới công nhận tôi là pháp sư à, chẳng phải hồi chiều còn nói có chết cũng không tin sao?"
Cô khinh bỉ nhìn cậu từ đầu đến cuối.
"Tin rồi, sắp chết rồi nên tôi tin rồi, xin cô nghĩ cách gì đó đi, tôi còn muốn sống, tôi chưa có vợ, chưa muốn chết đâu" Cậu sợ thật rồi, giờ chỉ muốn sống thôi, dù có quỳ gọi bố cũng được, tin hay không cũng được chỉ cần sống là được.
"Hết cách"
Cậu bật dậy, nhìn xung quanh thấy vẫn là nhà mình liền thở phào nhẹ nhõm, ánh nắng vàng buổi sớm thật khiến người ta dễ chịu.
Cậu định bước xuống giường rửa mặt cho tỉnh ngủ mà hình như... cậu đạp trúng cái gì đó mềm mềm.
Ôi mẹ ơi là Dạ Ngọc!
Trước khi vô bụng nó Hoàng nghe Dạ Ngọc nói gì đó nhưng không rõ, sau đó có một ánh sáng vàng chói mắt.
Lúc đó còn tưởng xuân này con không về thì giây sau đã tỉnh lại, nhưng quan trọng sao nhà lại xuất hiện thêm 1 Dạ Ngọc.
"Này tôi còn vừa cứu cậu đấy, giờ lại tra khảo tôi như phạm nhân, đó là cách trả ơn của cậu à"
Dù không muốn tin nhưng giấc mộng vừa rồi quá chân thật, với lại nhà cậu có khóa cộng thêm mấy chục biện pháp chống trộm, không thể nào lại xuất hiện 1 người trong nhà mà không có chút cảnh báo nào cả.
"Cơn ác mộng đó..."
"Hình như cậu bị người ta chơi xấu hạ lời nguyền rồi"
"Chắc chắn là cô, người suốt ngày tỏ ra thần thần bí bí, còn bị tôi bắt hơn chục lần, chẳng lẽ không có tí ác cảm nào"
"Bị phạt tiền hơi khó chịu nhưng bọn tôi mà dùng mấy phương pháp bỉ ổi hại người thì rất vi phạm đạo đức nghề nghiệp"
"Lừa đảo mả cũng có đạo đức nghề nghiệp"
Dạ Ngọc cạn lời nhìn người trước mặt
"Vậy sống chết của cậu tôi không quản, lời nguyền dù là bất cứ cái gì thì nhiều nhất cậu cũng chỉ sống được nửa năm"
Sau đó cô phủi đít bỏ đi để lại một tấm thân còn hoang mang