Tôi, là một blogger thực tế khá nổi trên mạng.dạo gần đây tôi lướt thấy những video nói về việc khám phá những nơi bỏ hoang thời chiến,tôi vì muốn kéo thêm fan nên quyết định quay video thực tế tới một nơi được xem là bị bỏ hoang từ những năm 1800, nó là một phòng thí nghiệm bỏ hoang và được ghi cảnh báo phóng xạ.Trước khi đi tôi đã suy nghĩ rất nhiều vì nó rất xa tận ở Mỹ,nhưng tôi vẫn quyết định đi tới đó và đó là một quyết định sai lầm nhất đời tôi.
Khi đi tôi đã chuẩn bị máy đo phóng xạ,mặt nạ phòng độc và những thứ khác.Tôi đã đặt một chuyến bay tới mỹ ngay sau đó và vài tiếng trôi qua tôi đã đặt chân đến nó.Một lúc sau tôi nhìn theo bản đồ mà mình đã mua ở chợ đen và đi đến đó.Khi tôi tới nơi thì lúc đó đã tầm 5 giờ chiều, nhưng thay vì thuê một nơi để nghỉ qua đêm thì tôi lại quyết định khám phá nó trong đêm nay.Tôi mò trong balo ra một chiếc đèn pin mới và bật lên,tôi băng qua những bụi cỏ rậm rạp và trước mắt tôi là một phòng thí nghiệm cao bằng một ngôi nhà ba tầng,nhưng đã hư hỏng nặng rông rêu khắp nơi và những vết nứt trên tường.tôi tiến thẳng tới cổng phòng thí nghiệm đeo mặt nạ phòng độc và lấy máy đo phóng xạ ra và bất ngờ là mức phóng xạ ở đây cực thấp tới ngưỡng mà tôi chưa từng thấy,tôi tháo mặt nạ phòng độc ra rồi xé những miếng dán phong tỏa ở cửa, khi tôi tiến vào không gian xung quanh tối đen như mực tôi phải nhờ tới đèn pin để thắp sáng.Tôi vừa đi vừa quan sát xung quanh,có rất nhiều vết nứt trên tường đột nhiên tôi dừng lại,nhìn thấy hai con đường rẻ qua làm hai hướng,tôi hơi do dự sau đó tôi rẻ trái vì ở đó tôi thấy một tia sáng ?.
Thật kì lạ khi ở một nơi bị bỏ hoang như này lại thấy một tia sáng,tôi không do dự rẻ trái và đi thẳng theo tia sáng sau khi đi một lúc thì tôi thấy đó là một cái bóng đèn điện?tôi hơi nghi ngờ nhưng vẫn đi tiếp, nhưng lúc này tôi cảm thấy một cơn gió lạnh thổi ngang vai làm tôi rùng mình,thật kì lạ vì ở đây không có ống thông gió và từ đây cách cửa cũng gần 7 mét,tôi hơi nghi ngờ nhưng vẫn đi tiếp nhưng tôi đi được một lúc thì như mình đã đụng phải một thứ gì đó rất cứng, tôi lùi lại nhìn kỹ đó là một cánh cửa cũ kỉ bị rỉ sét nặng nhưng còn bị dán cảnh báo và đóng đonh còn nhiều hơn cả cửa chính?!.tôi lấy ra cây búa rồi đập vỡ miếng gỗ ra và mở cửa.Khi tôi mở cửa ra trước mắt tôi là một luồng ánh sáng đỏ chói lóa,sau khi ánh sáng đó tắt đi tôi nhìn vào trong thứ trước mắt tôi làm tôi không thể tin được,tôi hoảng hốt làm rơi đèn pin rồi ngồi phịt xuống đất, điện thoại tôi cũng rớt và khi tôi nhìn kĩ lại.mọi thứ cực kì mới mẽ như chưa từng bị bom hạt nhân tấn công?
END:chương 1: khởi đầu