Khác [ BHTT -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,663
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
326210131-256-k280489.jpg

[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Tác giả: phongthan321luy
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên Truyện : Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện, Nàng Trở Thành Nữ Chính Lúc Nào Không Hay.

Tác giả : tui

Tác Phẩm thị giác : chủ thụ

Thể Loại : bách hợp, xuyên, cổ đại, np ngọt như đường, Hệ thống đại nhân, gia chủ bất hạnh, có h, chậm nhiệt,...

Tên Nhân Vật chính :Bội Quỳnh X Lâm Nhuyễn , Vượng Trúc, Lăng Vân, Cao Niên Ân.

văn Án~

Chuyện là vì mới vừa bị cr đá một phát đau lòng vào con tim.

Chị gái buồn bả buổi tối nấu mì gói một mình ăn giải sầu, thì bị vít cấm không may giựt cho chầu trời quy tiên~~

Cũng xui xẻo làm sao mà bị xuyên xuyên vào cuống tiểu thuyết ảo ảo vừa xem xong không lâu!

Nhưng mà rõ ràng tiểu thuyết kia nói , nhân vật cuả nàng chỉ là cô gái qua đường ko phận sự làm phiền các nữ chủ a~ cớ sao trốn đông trốn tây đều sẽ bị túm! còn là cái gì vì sao mấy ng lại cầm thú như vậy a!!!!



xuyên​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Chương 1


Tiết trời mùa đông lạnh thấu, sao lạnh bằng lòng nàng hiện tại.

Vừa cách không xa , nàng lấy hết can đảm tích góp của bản thân ,tỏ tình cùng đàn chị khoá trên.

Nào ngờ người ta chỉ là cười nhẹ xin lỗi rời đi cùng anh trai kế bên.

Nghe được tiếng bọn họ chế diễu mình, chỉ biết cười khổ mà rời đi.

Nàng tuy rằng thực thích đàn chị, nhưng mà ,không được rồi không lẽ oà khóc sao, thật không tiền đồ.

Lê bước nặng nề về căn trọ của mình.

Vốn trọ cho sinh viên không lớn ,lại với năng lực của mình, tiền thuê nàng cũng không thể thuê căn trọ giá đắc được.

Tuy rằng thành tích học tập của nàng thật tốt.

Nhưng cha mẹ lại không cần nàng.

Bọn họ ai cũng đã có gia đình riêng, có cuộc sống riêng.

Mặc dù họ vẫn chu cấp thật tốt cho nàng, nhưng mà nàng không có can đảm nhận lấy,huống chi là dùng.

Thở dài một hơi, nàng cảm giác mình thật chán nản.

Mỗi khi như thế nàng chỉ muốn ăn chút gì đấy.

Thật tốt khi trong nhà còn đúng 1 gói mì.

Nếu thật sự không còn, chẳng khác nào cuộc đời bắt nạt nàng đến tận cùng.

Buồn vì thất tình, thôi ăn 1 chút cho vơi đi nỗi sầu vậy.

Nàng cho nước vào ấm đun sôi, chuẩn xác mà bật công tắc cầu dao, cấm phích điện của ấm đun ,lại xui xẻo 1 tia sét vừa lúc đánh qua.

Nguồn điện xẹt xẹt làm 1 phát nổ tung.

Cả khu toàn bộ cúp điện.

.........

>[ Đang cập nhật dữ liệu. ]< *Âm thanh máy móc*

>[ Hệ Thống Đang Truyền Tải. ] [ Đã Tải Xong Dữ Liệu. ] [ Cập Nhật Thành Công ]< *Âm thanh máy móc*

*bing bing * âm thanh máy móc.

" Chuyện quái gì vậy , đầu mình cứ ong ong.

"

" Là chết rồi sao, nơi này là đâu ?

"

Bội Quỳnh không biết mình đang ở trạng thái nào, tuy rằng ý thức nàng thanh tỉnh, nhưng giác quan thật không chân thực.

*âm thanh máy móc*

*âm thanh máy móc*

NU

"Ai...cái gì mà ồn ào thế ?

"

NU

" A !

" Bội Quỳnh tiếp nhận thật đau xung điện kích từ hệ thống , yêu cầu thanh tỉnh suýt chút giật bất tỉnh.

La lớn theo bản năng, lại phát hiện mình không còn trong phòng trọ, là ngoài thiên nhiên, còn có hôm nay có tuyết sao?

Vẫn chưa nhận định được sự tình gì đang diễn ra lại có tiếp tục âm thanh *bing bing* vang lên trong đầu.

NU

"Cái gì xuyên thư cái gì !?

" Nàng một mớ hỗn độn trông đầu, đầu óc có điểm miên mang hỏi.

NU

" A?

" Bội Quỳnh lúc này tỉnh táo hơn đôi chút, xác nhận mình không nghe nhầm âm thanh kia thì có chút khó tin.

" Xuyên rồi?

Chẳng lẽ mình bị sét đánh chết sao?"

- không thể nào.

Tự bản thân an ủi chính mình, nâng lên gương mặt có chút lạnh đi do nhiệt độ ngoài trời.

Nàng hiện tại xác nhận, thật sự đã xuyên.

Đem chính mình nâng dậy, đứng lên có chút khó khăn,nhìn xuống bên dưới xém chút ngất đi.

Chân nàng vậy mà bị thương rất nặng, thịt đều muốn rách cái đường to.

Xém chút nhìn máu thịt bản thân mà ngất đi, may mắn có bổn hệ thống nhắc nhở.

NU

Thật sự đau khổ, mấy ai xuyên thư người lại xui xẻo như nàng.

Vừa xuyên còn bị thương nặng, chưa hết hoảng sợ đã bị ép tiếp nhận nhiệm vụ giao ban.

Tuy rằng Bội Quỳnh không muốn, nhưng nếu từ chối, bổn hệ thống kia sẽ kích điện nàng trừng phạt.

" Đ..ược" Bội Quỳnh cắn răng chấp nhận.

*hoàn thành thưởng 3 dược đan cấp trung * - *thất bại phạt kích điện 10s* - NU

Bội Quỳnh ngay người, vốn nghĩ Bội Khanh tên hệ thống gọi chỉ là nghe nhầm, ai ngờ trước mắt bổng nhiên xuất hiện dòng nhiệm vụ bên trái, khung trên ghi rõ nội dung nhiệm vụ cần hoàn thành.

Mà nhiệm vụ thưởng phạt đều ghi bên trên.

Sau khi nhìn một thời gian, thanh nhiệm vụ biến mất, chỉ còn lại quan cảnh trước mặt.

Bội Quỳnh không biết phải tìm nữ chính Bội Khanh ở đâu, nhưng nếu hệ thống đã yêu cầu nhiệm vụ này, thì chắc chắn 100% là nữ chính ở gần đây không xa.

Nàng cắn răng, xé phần đồ trên người , hít sâu hơi thở, nhịn đau ,hướng phần chân đau cố định băng bó.

Thiếu chút cầm không được đau đớn ngất đi.

Nhưng vẫn gáng nhịn mà bó cho xong, lê thân mình đến gốc cây khô gần đó mà tựa vào.

Thầm nghĩ thật thảm.

...

" Bội nha đầu này không biết trốn nơi đâu, ta cùng tỷ nàng kiếm thật lâu đều không thấy bóng dáng nàng.

" -Quan tông chủ.

" Quan tông chủ ,ngài sao không dùng phù chú tìm người, Bội sư muội không phải cùng sư tỷ có cùng một loại khí vị sao?

" -Sư môn A.

" Quan tông chủ, đúng đó, ngài vì sao không dùng phù chú tìm nàng, lại nhọc công cử tất cả huynh đệ tỷ muội lật tung Thiết Môn Quan vậy a?

" -Sư môn B.

" Không dùng được!

Mới nhờ các ngươi tìm nàng!

Nếu ta dùng được, làm sao còn nhờ cậy các ngươi tìm nàng?

" - Quan tông chủ nổi giận,trừng mắt nhìn bọn họ.

Bội Khanh không để tâm đến bọn họ, chỉ là lòng nàng lo lắng muội muội vô cùng, đứa nhỏ này là người thân duy nhất của nàng, Nếu nàng có chuyện gì thì..

Cả ngày hôm nay Thiết Môn Quan trên dưới đều lật tung không còn chỗ lẫn trốn, chẳng qua không tìm được người cần tìm.

Bội Khanh cũng từng đi qua những khu vực lân cận để tìm,nhưng đáng tiếc kết quả điều giống nhau.

Thiết Môn Quan ầm ỷ cả ngày hôm nay cũng truyền ra các tông khác thông tin biết được nguyên nhân.

Chẳng qua người là mắt nhắm không muốn tìm việc khó lên đầu.

Khuyết Môn Tông, có hai cái bảo bối thật hữu ích trong việc này, nhưng mà hiện tại người kia đang bế quan, cũng không thể nào lấy ra giúp đở, chỉ có thể nhìn không thể giúp hơn.

Thiết Môn Quan gần như là tản ra chia đều các nhánh chỉ để tìm Bội sư muội.

Thật ra nếu là người khác, thì chắc chắn Quan tông chủ sẽ không truy tìm loạn lên thế này, mà là mặc kệ bỏ qua như những lần trước, vì tìm cũng không tra ra được, giống như là bổng nhiên mất tích.

Trường hợp của Bội sư muội cũng giống bọn họ, nhưng lần này Quan tông chủ không thể không tìm.

Bội gia vốn dĩ thế lực lớn, tuy rằng trước kia mẫu thân các nàng là nguyện ý từ bỏ tu luyện để cùng chung sống với Bội Vân ( cha của Bội Khanh và Bội Quỳnh).

Nhưng khi nàng còn ở Thiết Môn Quan, nàng chính là cái tu chân giả lực cường, đã đến giai đoạn Nguyên Anh trung kì, còn là người đầu tiên luyện đến.

Bảo bối mạnh nhất lại không muốn tu tập mà rời đi,khiến Thiết Môn Quan ngày ấy từ đỉnh cao vị trí sau 1 đêm hạ xuống 6 điểm.

Cũng không quá lâu sau, Bội Vân cùng Chu Diễm( mẹ của các nàng) quyết định mang hai nữ hài một cái 10tuổi, cùng một cái 7 tuổi tiến nhập môn, cũng chính là Bội Khanh và Bội Quỳnh.

Ngày ấy loạn không chỉ ở nhân loại, tu tiên giới cũng bị quấy rầy.

Phàm đều muốn nhập mình vào con đường trường sinh, nhưng thế gian không an ổn, loạn lạc cùng yêu ma.

Không đủ cường sẽ không sống nỗi.

Ngày nhập môn cũng chính là ngày Bội phụ mẫu không còn, những đứa nhỏ làm sao trải qua được cảnh đau thương.

Quan Vấn - tông chủ Thiết Môn Quan ngày ấy cũng chỉ là một kim đan trung kì vừa chạm đến.

Nhưng vì các nàng ,cũng vì sư muội quá cố, ông một mình chóng đỡ thời gian , lãnh nhận chức vụ vừa là sư phụ vừa là nghĩa phụ để bảo vệ các nàng,nuôi nấng dạy dỗ đều từ tay ông mà ra.

Tuy vậy các nàng thật không phụ kì vọng của ông, lớn lên thật thuận lợi lại rất thông minh.

Nâng lực học tập của các nàng so với Chu Diễm ngày trước chỉ có hơn chứ không kém, đặc biệt là Bội Quỳnh đứa nhỏ này, tuy rằng hiện tại nàng sức mạnh cùng kiếm pháp cái khác không bằng tỷ tỷ mình, nhưng ông chắc chắn, thời gian trôi qua con bé có thể vượt xa hơn cả Bội Khanh, sức mạnh bên trong con bé...

" Tìm được rồi!!!!

" - sư môn D.

" Tìm thấy rồi !

Mau lên mau qua giúp đỡ. !

"

Thật đúng là ngay cả khi còn khoản cách rất xa, mọi người đều nhìn được là người nào đang tới.

"chẳng phải là Lăng Vân của Phong Sơn Tông sao?".

Còn có trên lưng nàng, kia chẳng phải là người các nàng đang tìm kiếm sao?

Bội Quỳnh có vẻ đang thụ thương!

Còn là rất nặng.

" Không chuẩn nói nhiều, ta gặp nàng dưới chân núi Phong Sơn tông , quay về Thiết Môn tông.

Nàng mất rất nhiều máu.

" _ Lăng Vân.

Vừa ôm người trong lòng ,vận công tối đa tiến Thiết Môn tông nhập, thông báo 1 cái giống như cơn gió lướt qua các nàng.

Đại đội thấy vậy mau chóng đuổi theo người phía trước.

Rõ ràng từ Phong Sơn Tông đến đây cách ba ngọn núi lớn, người này tuy rằng mọi người không xa lạ đã từng gặp qua, nhưng các nàng biết rõ y chỉ mới đột phá kim đan sơ kì, không thể chạy nhanh liền có thể tới, rõ ràng với năng lực hiện tại của nàng ta không thể làm nên sự kiện này.

Nhưng mọi người nhìn ra sau lưng nữ tử thật nhiều vết máu loan lỗ chảy ra,không biết là từ Bội Quỳnh hay là từ nàng.

Nhưng mà trước cứ bỏ qua, điều quan trọng là tiến Thiết Môn tông xem xét người !

_______________________________________

🐺.
 
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Chương 2


Lăng Vân mang Bội Quỳnh chạy thật nhanh vào y viện.

Tuy rằng nàng là lần đầu tiên xông vào Thiết Môn Quan nhưng theo mùi hương, nàng nhận định y viện cách các nàng không xa rồi.

" Mau, mau lên !

" _ Bội Khanh.

Bội Khanh là người nhanh hơn các nàng tông cửa tiến vào, y viện thuộc phụ trách của các tiểu y và Quan Tửu , tuy không thể so với Mộc Tuyền Tông, nhưng cũng xem như là cái y viện trữ thuốc đủ dùng.

" Cái..các ngươi sao mà.." _ Quan Tửu

" Tửu sư thúc mau chửa trị cho Quỳnh nhi..nàng bị thương.

" _ Bội Khanh.

Trách cứ còn chưa xong đã ập đến một đỏ tươi thân máu.

Bội Quỳnh được Lăng Vân đặc xuống ván gỗ trên giừơng.

Tiếp đến dùng chú phép của mình áp lên miệng vết thương của nàng.

Nhưng Lăng Vân quá đề cao sức chịu đựng của bản thân, chú phép chưa kết ấn được bao lâu, nàng liên cạn linh lực miệng phun một ngụm đầy máu tươi khắp sàn đan.

" Đừng cậy mạnh!

Nàng đã đến đây rồi,ngươi không cần quá lo lắng, thu hồi sức lực đi!

" _ Quan Tửu nhìn tình hình mày nhăn đến lợi hại.

" Lăng Vân ngươi trước nghỉ ngơi đi, chuyện ở đây, cứ giao cho Thiết Môn Quan là được.

Dẫu sao..cũng nhờ có ngươi, muội muội mới an toàn trở về..nếu không ta.." _ Bội Khanh nhìn Lăng Vân cảm tạ, lại nhìn Bội Quỳnh kiềm nén xúc động.

" Nàng sẽ không có việc gì.

Bội Khanh tỷ ngươi không lại cảm ơn ta.

" _Lăng Vân tuy rằng nghe lời không lại động,nhưng ánh mắt một chút đều không rời người trên giường- thập phần lo lắng "nàng sẽ không sao, nhất định là vậy."

" Ta e rằng không tốt như vậy.

" _ Quan Tửu nói, ánh mắt nhìn các nàng.

" Quan sư thúc ý sư thúc là.." _ Bội Khanh lại lần nữa dâng lên tia hoản sợ ,nàng không chắc chắn lại nhìn Bội Quỳnh còn đang bất tỉnh bên kia.

" Ừ, là của Ma tôn, vết thương này nếu chỉ được điều trị ở Thiết Môn Quan, chắc chắn con bé sẽ khó có thể...lưu lại chân của mình ." _ Quan Tửu mặt mày đều nhăn thành một đoàn, vẫn là không thể không thừa nhận,ông không đủ khả năng để giúp Bội Quỳnh lần này, nếu là chửa được, e rằng chân này của con bé đều phải phế đi rồi..chưa kể.

" Con bé không chỉ bị thương ở chân, vết thương bề ngoài này tuy rằng nhìn trong thật nặng, nhưng thật ra nặng nhất là phần máu tụ bên trong ngực cùng đầu nàng.

Có khả năng cao, nàng.." _Quan Tửu chưa nói xong .

Lăng Vân một bên đã không nhịn nỗi.

" Ta sẽ đưa nàng đến Mộc Tuyền Tông.

" _ Lăng Vân.

" Ngươi điên rồi sao?

Với thể trạng hiện tại của ngươi?

Không thể được.

" Quan Tưủ cắt đứt ý niệm của tiểu kim đan sơ kì.

Tuy rằng nàng là có lòng,nhưng thực lực không đảm đương nỗi.

" Vậy con sẽ đưa muội ấy đi.

"_ Bội Khanh nhìn Quan Tửu, cũng không chần chừ liền muốn tiếp nhận Bội Quỳnh ngự kiếm rời khỏi.

Quan Tửu nhịn không được, tuy rằng Bội Khanh thực lực là thật giỏi,nhưng mà Bội Quỳnh không còn thời gian chờ huống chi ngự kiếm cách đi, với cả Bội Khanh đi ít cũng mất 5 ngày mới có thể đến, làm sao Bội Quỳnh có thể chóng chịu được đến lúc đó.

" Không cần, ta đưa nàng đi, liền nhanh.

" _ Lăng Vân nói, xoạt 1 tiếng đảo qua các nàng tiếp cận Bội Quỳnh.

Phủng nàng vào lòng ngực, mặc cho có ba người đang nhìn nàng bằng ánh mắt xem không hiểu.

Lăng Vân từ trên người, âm thanh xé rách *xẹt xẹt* từ quần ào nàng trên người vươn ra.

Hòa lẫn cùng với màu đỏ của máu, ba người ngẩn người nhìn xem Vân Lăng sau lưng mọc thêm đôi cánh.

Mà cánh kia hình thù lại thật kinh người.

Chờ các nàng tận lực hồi thần, người kia thân ảnh đã sớm ly khai.

Ôm theo Bội Quỳnh bay đi thật xa.

....

Bội Quỳnh nàng nhất định không sao.

Lăng Vân dùng thân mình bảo hộ Bội Quỳnh vào lòng mình, cánh ra sức phía sau đẩy gió mà đi.

Nàng tuy rằng đã đến giới hạn, nhưng nếu từ bỏ..người này khẳng định sẽ..- Không được, không thể để chuyện đó xảy ra, Quỳnh nhi, nàng còn chưa đáp ứng ta!

Không được chết.!

Chặn đường thật sự rất xa, vốn dĩ từ Phong Sơn Tông đi đến Thiết Môn Quan đã mất khoản lớn sức lực của nàng, bây giờ lại từ Thiết Môn chạy đến Mộc Tuyền mà con đường so ra còn gấp 2 ,thời gian không cho phép nàng nghĩ ngơi, chỉ cần chậm một chút nàng sẽ mất đi thứ rất quan trọng của mình, -nhất định phải đến được.

....

Trải qua thời tiết mùa đông giá rét, tuyết rơi phủ cả mảnh sân vườn.

Tại một nơi yên bình vào giữa đêm.

Một tiếng nặng nề rơi xuống gần phòng chứa dược vang lên.

Là âm thanh khá to, khiến mọi người trong nội môn Mộc Tuyền Tông lần lượt kéo đến rất nhiều.

" Aaa!

Yêu quaíiii!!!

" _sư muội giáp A.

" Các ngươi né một chút!

Có chuyện gì?

"_ Mộc Dao - Mộc Tuyền Tông, Tông chủ -Mộc Tuyền.

" A!

Là yêu quái thưa tông chủ.

" sư đệ giáp B.

" Vượng Trúc con qua xem có chuyện gì " _ Mộc Dao ra lệnh.

" Dạ sư phụ "_ Vượng Trúc.

" Mọi người làm ơn nhường đường, nhường đường ." _ Vượng Trúc.

Vượng Trúc tách ra đoàn người vào được bên trong thoáng ngây người.

Nàng nhìn trên dưới các nàng không quá 3s liền dùng kinh công bay ra chỗ sư phụ thông báo.

" Là đồ đệ của Thiết Môn Quan cùng Phong Sơn Tông, thưa sư phụ.

" _ Vượng Trúc.

" Cái gì?

Sao có thể?

" _ Mộc Dao nghe được là hai cái đồ đệ của Thiết Quan cùng Phong Sơn thì thoáng sợ.

Phàm hoặc tu tiên giới đều biết, muốn đến được Mộc Tuyền tông còn khó hơn đi tìm đường chết.

Vì dưới chân núi Mộc Tuyền, không những bao phủ mảnh thực vật quý hiếm,còn có thực vật mang độc, chẳng những vậy, Mộc Tuyền còn là nơi trú ẩn thích hợp của các nộc độc không chân *ý chỉ rắn độc*.

Rõ ràng tiếp cận không dễ, vậy mà nay lại xuất hiện tận hai khối đây?

" Con thấy các nàng là đang bị thương, sư phụ người..

" _ Vượng Trúc.

" Mau cứu ,mau cứu.

Đem các nàng hướng nội đan bên kia đi qua, ta lập tức sang.

" _ Mộc Dao cũng không đợi Vượng Trúc nói xong, nàng sớm ra lệnh cho đồ đệ tay chân nhanh nhẹn đem các nàng tiến nội đan phòng chửa trị.

Tuy rằng vẫn còn băn khoăn về cách các nàng đến được đây, nhưng trước cứu người cho tốt đi đã.

....

" Ta nên suy xét, vết thương của con bé quá nặng, không thể dùng 'linh san dẫn', chỉ có thể dùng 'thoát cốt hoán' nhưng hiện tại chỗ chúng ta đều đã dùng hết.

Dược đan đều không có thì làm sao nghiền thành bột cấp nàng chữa trị đây!

Chết tiệt!

" _ Mộc Dao duy trì đều không ổn rồi, bà thân là Dược sư đứng đầu ,thế nhưng lại phạm chút sơ xuất nhỏ này.

Mộc Tuyền Tông chuyên về đan dược, là đứng đầu trong sáu môn tông các.

Những đan dược ,thuốc cùng điều trị, phần lớn đều bắt nguồn từ Mộc Tuyền Tông.

Tuy các nàng không phải là võ công lớn mạnh, nhưng tuyệt không thể xem thường.

Này Mộc Tuyền Tông tuy rằng danh tiếng vang xa, nhưng người điều trị đa số là giới tu tiên, phàm giới bệnh chỉ là hữu duyên các nàng trợ giúp một vài lần,không can thiệp đến quá nhiều.

Mộc Dao bất lực nhìn người đang nằm trên giường bệnh.

Bà đã giúp nàng đẩy ra phần lớn máu tụ trong cơ thể, cũng đánh thông những cái động mạch tắt nghẹn.

Nhưng cơ hồ cái chân chính là phương án cuối cùng bà không làm được.

Sơ xuất trong việc luyện đan!

Bà và người trong Mộc Tuyền tông phần lớn đều là luyện đan tăng cường, ngăn đau, chống độc...nhưng lại quên đi 'thoát cốt hoán'.

Cũng không thể trách bà , dẫu sao năng lực người tu tiên rất cường đại, làm gì có thể để xương cốt bị gãy đôi thậm chí là nát vụn?.

Đáng tiếc đan điều hết, mà người cần dùng lại..

" Sư Phụ, người hay là dùng máu của đồ nhi đi.

Dẫu sao người không phải từng nói 'Vượng Trúc máu thịt ngươi chính là viên ngọc quý của Mộc Tuyền Tông chúng ta.' Ta biết điều này không mấy thành công ,nhưng có thể thử, người dùng máu của ta cứu nàng đi.

" _ Vượng Trúc nhìn sư phụ mình, cũng nhìn nử hài thoi thốp trên giường,chẳng biết vì sao, nàng không thể bỏ mặt người này mà ly khai.

" Chẳng phải ta bảo con đi lấy Giao Xá đan sao.

Còn không đi mà còn.." _ Mộc Dao nghe ra Vượng Trúc ý đồ, nhưng mà nàng nghĩ kĩ sao, máu thịt Vượng Trúc không phải là thứ có thể lấy liền lấy đi!

" Không cần thiết, cứ để con thử.

" _Vượng Trúc không nhìn sư phụ, cũng không nghe bà nói cái gì nữa.

Nàng làm theo bản năng, dùng dao râm bên người, cắt 1 đường lớn ở bàn tay phải.

Tay trái hướng cổ nử hài ngửa lên, để nàng tiếp nhận máu chảy từ mình.

" Ngươi!

Hỗn sựt!

Sao ngươi dám cãi lời vi sư!

" _ Mộc Dao thật tức chết mà.

Nữ hài Vượng Trúc này chính là bà từ nhỏ nuôi nấng nàng, phủng nàng trong bàn tay,không nở chạm mạnh.

Mặc dù đích xác điều chế dược có lưu máu nàng bên trong là thuốc dẫn rất hiệu quả, nhưng kể từ lần đó, bà tuyệt không cho phép đứa nhỏ này tự ý làm càn.

Nay lại vì một Thiết Môn Quan đứa nhỏ bị thương vậy mà không màng lời hứa của nàng với bà, phá vỡ mà cứu y.

"Quả là phản rồi!" .

Vượng Trúc tuy rằng không khả năng cường đại, nhưng là một lò dược di động cao quý.

Trên dưới Mộc Tuyền Tông đều biết rõ kế nhiệm người tiếp theo chính là nàng, vì nàng chính là thiếu tông chủ, kim đồ đệ chân truyền của Mộc Dao tông chủ.

Khả năng thi châm điều dược cũng thật lợi hại, chỉ cần nhìn thành tích của nàng trong suốt những năm qua thì biết.

Không phải người!

Chính là một kẻ điên.

" Vượng Trúc đủ rồi!

Nàng nhận nhiêu đó của ngươi dư sức để hồi phục cơ thể của nàng rồi!

" _Mộc Dao tuy rằng tức giận,nhưng người điều đã cứu rồi, không thể bắt một kẻ đang bất tỉnh nôn ra hết máu vừa rồi.

Bà cắn răng, tiến đến lo phần còn lại.

Sau khi làm xong, Vượng Trúc bên kia cũng đã băng lại vết thương của mình.

Mộc Dao tức giận, bà vận gót chân, gốc độ chuẩn sát cung tay gõ lên đầu tên ngu ngốc nào đó một cái, hậm hực rời đi.

Vượng Trúc nhìn bà, cũng không nói gì,quay đầu nhìn nữ hài đã được thay trang phục cùng thượng giường ngủ say,lòng nàng hiện tại được thả lỏng.

Cũng không nán lại quá lâu, thu xếp xong cũng lui ra ngoài khép lại cửa.

____________________________________

Các quý nhân!!!

Mau bình chọn !!

Ủng hộ ta cho có động lực nào.

Lâu rồi compat lại chắc m.n quên tui rồi haha.

Lại nào, lọt hố đi...hố này lấp được nha!.

Haha..
 
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Chương 3


*bing bing* _*âm thanh máy móc*

.

.

.

_*âm thanh máy móc*.

_ *âm thanh máy móc*.

_*âm thanh máy móc*.

.

.

*âm thanh máy móc*

*âm thanh máy móc*

.

.

.

_*âm thanh máy móc*

_NU

" .ưm...

"

_NU.

Hệ thống lần đầu tiên gặp tình trạng kí chủ vừa kí giao ước linh hồn không lâu liền có mất kết nối liên lạc.

Phải biết linh hồn khi kí gửi, trừ khi nhiệm vụ thất bại, điểm bị tiêu trừ về 0 buộc phải trục xuất, còn lại nếu bỗng nhiên mất kết nối chỉ còn tồn tại một nguyên nhân đó là - nàng đã chết.

Nhưng hệ thống vừa mất kết nối với 'vật chủ' không lâu.

Một loạt loại báo động khẩn cấp khiến cấp trên đều làm việc toát mồ hôi trán.

Hệ thống AP - NU tuy rằng là người máy nhưng là trí tuệ nhân tạo tân tiến của hành tinh Alpha.

Nói đúng hơn chính là bản thí nghiệm của thế giới đa chiều, và người kí kết hệ thống là ngẫu nhiên không có sự lựa chọn.

Dẫu sao cũng là hợp pháp, miễn là không bắt người sống làm thí nghiệm là được.

Tuy rằng hệ thống là giả lập, nhưng cuộc sống chính là thật.

Nên đây không phải là game mà có thể hồi sinh vô số lần.

Một chết đi, là không thể tái sinh.

...

Hệ thống NU ra sức gọi dậy Bội Quỳnh.

Nhưng Bội Quỳnh không có khả năng chống lại sức lực.Nàng mất máu quá nhiều, không còn sức di chuyển.

Hệ Thống NU hết cách, cũng không muốn dùng điện lôi lần trước tàn nhẫn nàng.

Dẫu sao nàng cũng thật thảm khi xuyên phải nữ phụ trong nguyên tác.

Còn gặp phải cốt truyện hối thúc nội dung nên mới dẫn đến vấn đề gặp nạn.

NU xem như còn có nhân loại cảm xúc, tạm thời chờ nàng tỉnh lại nói sau.

Cũng không làm ồn đến Bội Quỳnh, trực tiếp ẩn đi.

...

Bội Quỳnh hôn mê.

Thời gian trôi qua với nàng thật nhanh.

Nhưng mà với những người khác thì...

" Quỳnh nhi muội ấy sao lại chưa tỉnh?

Mộc Dao bà bà muội muội con, nàng có làm sao không?

" _Bội Khanh phi hành kiếm tiên đến cũng đã là vài ngày sau.

Rõ ràng cách biệt 5 ngày nhưng muội muội nàng đều không có dấu hiệu tỉnh lại, còn có gương mặt nàng sao lại..

" A Khanh, đứa nhỏ này tuy rằng chúng ta cứu được.

Nhưng nàng trúng phải ma trảo của Ma tộc, thương rất nặng, ta e rằng muốn tỉnh đều phải trông chờ ở nàng có bao nhiêu may mắn mà thôi.

"_ Mộc Dao nhìn Bội Khanh lắc đầu nói.

Đều là đứa nhỏ đáng thương, nếu không phải tiểu đồ đệ ngốc của mình hiến máu cứu người, e rằng Bội Quỳnh cái tên này chỉ còn lưu trong trí nhớ.

" Không thể nào..muội ấy sẽ không như vậy mãi đâu đúng không?

Quỳnh nhi, muội mở mắt ra nhìn tỷ tỷ đi!

Tỷ tỷ sai rồi,tỷ tỷ không la muội muội nữa, không trách muội muội nữa, mau tỉnh lại.. muội nói sẽ giúp tỷ chọn tỷ phu mà, muội muốn gì ta đều đáp ứng...tiểu gia hoả muội sẽ không dễ chịu khi nằm yên như này đúng không.." _ Bội Khanh vừa nói, vừa lê thân mình đến gần cạnh giường Bội Quỳnh nỉ non.

Đều tại nàng cả.

Bội Khanh tự trách bản thân làm tỷ tỷ quá lãnh khốc.

Mặc dù cô để tâm muội muội của mình,nhưng đối mặt với nàng cô đều lãnh đạm một bộ khó gần.

Vì cha mẹ đều mất đi khi các nàng còn nhỏ, đứa bé Bội Quỳnh thật sự bám nàng đến không thể tách ra.

Con bé làm người rất hoạt bát, rất nghe lời.

Tỷ tỷ dù có dùng lời khó nghe với nàng, nàng cũng chỉ nịn bợ mà vuốt ve trước mặt tỷ tỷ , khiến đối phương không chán ghét nàng.

Trong thâm tâm nàng, nàng luôn cho rằng tỷ tỷ chán ghét mình, nên mới không cần mình.

Nào có như vậy.

'Là tỷ tỷ sai rồi, tỷ tỷ cường đại để bảo vệ muội.

Nhưng lại khiến muội muội tổn thương.

Tỷ tỷ bỏ qua thời thơ ấu của chúng ta, là tỷ tỷ không đúng, tỷ tỷ bỏ rơi muội...là tỷ tỷ không đúng..muội đừng bỏ tỷ lại một mình Bội Quỳnh...'

" A Khanh, ta nhận ra con là đứa nhỏ có tài.

Nhưng muội muội con không thể ràng buộc rồi.

Tuy rằng ta không biết giữa các con có ẩn khuất gì, nhưng ta mong rằng con sẽ không khổ sở khi con bé có thể tỉnh lại.

" _ Mộc Dao nhìn Bội Khanh, cùng nữ hài đang nằm trên giường bệnh, ngủ nhan có điểm tương đồng nhưng dần đang biến mất từ từ, thầm nghĩ 'đúng là máu của Vượng Trúc không nên đỗ vào nàng quá nhiều,này rõ ràng xảy ra chuyện rồi'.

Mộc Dao chỉ vào đầu mình, bà nói thêm.

" Phần này của nàng bị thương rất nặng, ta e rằng tỉnh lại có khả năng trí nhớ đều mất đi.

" _Mộc Dao.

" ...

" _ Bội Khanh .

Bội Khanh không nghe lầm,muội muội sẽ quên nàng..

Như vậy cũng tốt.

Có thể đem mọi chuyện điều quên đi..như vậy cũng tốt.

Các nàng sẽ không còn đau khổ vì lí do kia nữa.

Thông tin vừa ra có người buồn, có người vui, người lại cho rằng không liên quan đến mình.

Mỗi người một tâm tư, nhìn chung cũng không ảnh hưởng bao nhiêu.

Nhưng là sự thay đổi bước ngoặc.

...

1 tháng sau....

" Nè nè đừng lấy đi như vậy chứ!!

Hựu Ca!!!

Trả lại cho muộii!!

" _Bội Quỳnh- tỉnh lại sau đại nạn vừa qua.

" Không trả, có giỏi thì mau tới lấy đi *lêu lêu* tiểu muội muội chậm chạp quá đi !!!

" _Giang Hựu - tam sư huynh - Mộc Tuyền Tông.

" Mau trả cho muội!!

Không cho xem!!

Mau trả cho muộiii!!!

" _Bội Quỳnh hét lên, chân đi chưa tốt di chuyển theo Giang Hựu.

" Chuyền, chuyền đi!

Hựu ca!

Bên này!

" _ La Kháp - Nhị sư huynh - Mộc Tuyền Tông.

" Đây !

Sư đệ ,ngươi chụp lấy.

" _ Giang Hựu.

" Ây ây không được !

Các huynh sao lại bắt nạt ta vậy chứ!!!

" _Bội Quỳnh thật thảm, chân không được còn bắt nàng chơi bóng chuyền, này chẳng phải cho nàng ăn mướp đắng sao. (ý bé là "khổ qua" ý - khổ sẽ qua haha).

*Vù *bụp*

Đồ còn chưa tiếp đến tay, đã bị người cướp mất.

Hai huynh đệ xém chút chu mỏ mắng người, nhưng mỏ còn chưa chu đều bị co quấp mà rút vào.

" Ây..

ây ...đại..đại sư tỷ..nhĩ hảo hâha..

" _La Kháp cùng Giang Hựu giơ tay chào Vượng Trúc,nhưng mà không phải là ánh nhìn thân thiện như mọi khi mà là,ây ây đừng nhìn thế bọn ta đều sắp tè ra quần rồi!!!

Vượng Trúc không muốn tiếp lời hai người bọn họ.

Nàng nhìn đến nữ hài mặt mày thanh tú đứng cách không xa,vật trong tay đưa sang cho nàng.

" C..cảm ơn thiếu tông chủ.." _Bội Quỳnh cũng sợ ánh mắt nàng nhìn người, chẳng trách hai người họ sợ đến lấp bắp.

Nàng chẳng phải đều giống hai người Hựu ca sao, nhìn đến ánh mắt kia , đều lạnh cả sống lưng a!!

Cứu mạng!

Gọi nàng là Sát Y quả không sai.

Tuy rằng cứu người là chính,nhưng trên người nàng toát ra khí vị như tử thần vậy.

Địa ngục trần gian , bệnh nhân đều sợ bác sĩ có phải không?

Vượng Trúc mang đồ vật trả lại chủ nhân, cũng không nói gì cùng nàng.

Ngược lại nhìn đến hai người nào đó.

" La Kháp sư đệ cùng Giang Hựu sư đệ thật sự rảnh rỗi?

Còn có thời gian?

Ta nhớ không lầm phòng dược đan luyện chế bên kia 'Tuyết Tuyền' đan đều chưa luyện xong nhỉ?

Còn có..." _Vượng Trúc âm thanh không nóng không lạnh, khiến hai người La Kháp , Giang Hựu gáy đều dựng thẳng giơ tay đầu hàng.

" Ta đi !

Ta đi "

" Đại Sư Tỷ ! bọn ta lập tức đi luyện đan đây!!!

"_La Kháp ,Giang Hựu.

" Tiểu Quỳnh Quỳnh lần khác lại chơi cùng muội nha!!!

" _Giang Hựu.

Nói xong cả hai dùng tốc độ nhanh nhất biến mất.

Đúng là chạy thật nhanh.

Bội Quỳnh cảm thán, nhưng chưa hết tiêu vị.

Người nào đó tâm điểm lại dời đến chỗ nàng.

" Chân chưa khoẻ hẳn, cần tịnh dưỡng nhiều hơn.

Không chuẩn di chuyển nhiều.

" _Vượng Trúc.

" A!

Vâng!!

" _ Bội Quỳnh tư thế y hệt mèo dựng lông, khiến Vượng Trúc nhìn nàng rất lâu.

Lâu đến nỗi bạn nhỏ dựng lông đều muốn rụng .

Vượng Trúc mới buông tha nàng cho nàng về phòng nghỉ ngơi.

Tại đây khi Bội Quỳnh quay người rời đi , Vượng Trúc cũng không ngay lập tức trở về luyện đan mà nhìn bóng lưng nhỏ ấy đến lối khuất mất dạng mới thu hồi ánh mắt, 'muội ấy có điểm thay đổi , có phải nguyên nhân do máu của mình không?.'

Vượng Trúc một bộ mím môi trở lại dược đường luyện đan.

Thời gian trôi qua con người luôn thay đổi..huống chi là một đứa nhỏ..

____________________________________

A tại đây thông tin được biết - đỡ thắc mắt làm sao mà mình gọi bạn thụ là nữ hài nha.

Theo như cốt truyện Bội Khanh lớn hơn Bội Quỳnh 3 tuổi.

Nhưng Bội Quỳnh trong thế giới này là một nữ hài chậm phát triển + thêm nàng tu vi tu luyện không cao, nên thể trạng khác xa Bội Quỳnh ở thế giới cũ.

Và Bội Quỳnh khi chưa xuyên đã là cô gái 20 tuổi .

Bội Khanh ở thế giới này 25 tuổi.

Bội Quỳnh thế giới này là 23 tuổi ( dù vậy nàng vẫn trong hình hài của tiểu nữ hài 14-15 tuổi thôi, bị chậm lớn ).

Với cả dù mình cho mấy bạn chạm mặt nhau sớm nhưng không đẩy nhanh tốc độ yêu đương nha.

Giờ mình sẽ chờ mỗi tập truyện mới trên 10 bình chọn, mình mới ra thêm chương sau.

Chứ mần mà hông đc yêu thích buồn lắm á.

Ủng hộ tui nha !!!

Mãi yêu các bợn🥴
 
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Chương 4


Bội Quỳnh từ 7ngày trước đã tỉnh lại,nhưng ý thức của nàng luôn không ổn định.Phần lớn là do hệ thống NU tra tấn nàng, ép buộc nàng tiếp nhận nội dung cốt truyện.Thông tin trong thời gian ngắn truyền về trong đầu, khiến nàng đau trong vô thức mà làm loạn.

Mộc Dao sợ nàng bị thương nên đã cho ít nhất hai người ở lại thay phiên trông chừng nàng.

Bội Khanh vì Thiết Môn Quan bên kia có việc cần nàng trở về không thể nán lại quá lâu, nàng lưu tại thêm hai ngày cũng đi mất.

Trước khi đi nàng giao lại Bội Quỳnh cho Mộc Dao bà bà nhờ người chăm sóc giúp nàng, xong việc nhất định sẽ đón muội muội trở về.

Mộc Dao không có việc gì, Mộc Tuyền Tông dẫu sao cũng lớn, nuôi thêm một tiểu cô nương cũng không thể nghèo đi , gật đầu coi như chấp thuận.

Bội Quỳnh thảm nhất chính là những ngày nàng nữa tỉnh nữa mê, vừa một bên tiếp nhận cốt truyện một bên khác chính là bị Mộc Dao bà bà đem đi ngâm thuốc.

Vì Bội Quỳnh lần đó trữ rất nhiều máu của đồ nhi bảo bối của bà, nên không khó chịu chính là giả.

Tuy rằng bà bề ngoài là điều trị cứu người,nhưng thực ra là trả thù cái gia hoả tiện nghi nhà nàng.

Nhưng nói trả thù cũng không quá đúng , gọi là trả thù thì phương án trả thù này thật phung phí và không có tính sát thương nào.Vì Mộc Dao bà bà chính là cho Bội Quỳnh nữ hài ngâm vào mộc dũng hương dược.

Dược liệu chính toàn là cái khó gặp trong vài năm mới có một hai loại, có lần bà ngâm nàng còn điều dược dùng loại hiếm nhất trăm năm xuất hiện một lần "bạch băng xuyến".Dần dà cơ thể nữ hài giống như hấp thụ được.

Nàng thay đổi bằng mắt thường đều có thể nhìn ra.Bội Quỳnh tỉnh lại đã là chuyện của vài ngày sau.

Nhưng tỉnh rồi cũng không tránh được đúng giờ lại bị lão ma đầu ném vào thùng ngâm thân.

.

.

.

NU.

" Ta biết , nhưng ngươi cứ nói mãi ta cũng không có cách gặp được nàng!

" _Bội Quỳnh nhìn vào khoản không sàn nhà, có một con robot nhỏ mặt cười đang ở đó.

NU.

Lời này của hệ thống nói đều trên 20 lần rồi!.

Từ lúc tiếp nhận cốt truyện thông tin tải xong, nàng cũng hiểu một chút về nguyên lí hoạt động của hệ thống này.

Bội Quỳnh trong nguyên tác, khi chạm trán với ma tộc lần này, tức là đại nạn nàng vừa trải qua , vốn dĩ nội dung chính là 'Bội Quỳnh' phải chết.

Nhưng ma xui quỷ khiến, linh hồn của nàng ở thế giới cũ lại được kết nối thông qua ngự tại nơi này.

Và nàng được 'sống' thay cho Bội Quỳnh của nguyên tác.

Nhầm thúc đẩy nội dung cốt truyện theo một chiều hướng khác thay vì để nữ chủ nhập ma và chết dưới tay 'các nàng'.

Và nàng chính là chìa khoá để mở ra lối thoát cho nữ chủ không bị lầm đường lỡ bước.

Và nếu nàng thay đổi thành công, hệ thống NU sẽ có một phần thưởng đặc biệt dành cho nàng, tuy nhiên đó vẫn còn là bí mật không được bật mí.

...

Cũng đã một tháng kể từ ngày hôm đó.

Tuy trong hại có 'lợi' , nhưng ít ra nàng hiện tại vẫn còn 'sống' ,chút thương tổn này tuy rằng đối với nàng thật sự là quá sức, nhưng tại Mộc Tuyền Tông, nàng tốt nhất vẫn được 'hưởng' phúc lợi mang lại từ vị bảo bối nào đó - trừng phạt này quả thật có ít...

" Bội nha đầu, ngươi cảm thấy thế nào rồi?

" Mộc Dao vừa cho thêm dược liệu vào mộc dũng, kiểm tra nhiệt độ của mộc hương , xem xét sắc mặt của Bội Quỳnh vừa hỏi.

" Dạ con cảm thấy hơi nóng một chút.."

Bội Quỳnh tuy đã quen biểu hiện cổ quái của Mộc Dao bà bà , nhưng mà hương dược thật sự không có lần nào là giống nhau cả.

Trạng thái của mỗi lần đều khác, kể cả có không chịu được, Mộc Dao cũng không cho phép nàng thoát ra, bắt buộc tiếp nhận .

Bội Quỳnh cũng hết cách, năng lực của nàng không đấu lại lão bà bà , đành cắn răng chịu đựng hết lần này đến lần khác sự 'trừng phạt' này của bà.

" Cố chịu một chút, ta cảm thấy chưa đủ.!

" Mộc Dao cũng nhìn ra được Bội Quỳnh đang phản ứng với hương dược.

Dược ngấm trong người con bé đến nay đã sắp đến giới hạn.

Nhưng bà vẫn muốn thử, bà muốn xem xem khả năng tối đa của Bội Quỳnh sẽ chịu đựng được đến đâu.

Nhờ có máu của Vượng Trúc làm nguồn dẫn, lại thêm việc trước đó bà còn giúp nàng đã thông hết tất cả các kinh mạch bị tắt nghẻn bên trong.

Nguồn dẫn lưu thông dẫn đến hấp thụ khả năng thật dễ dàng.

Bội Quỳnh lúc này đây như mới được tái sinh thêm lần nữa.

Mộc Dao tuy là không nghĩ tới sẽ giúp đứa nhỏ này điều trị hoàn toàn, nhưng mà đứa nhỏ này thật sự có điểm gì đó khiến bà rất tò mò khó hiểu.

Việc hương dược chỉ là một phần nhỏ của chữa trị hồi phục mà thôi.

Là chính nàng tự mình hồi phục.

Khả năng biến đổi năng lượng bên trong con bé cũng ngày càng khác đi...-đây chẳng lẻ là một khả năng dị bẩm sao? .

" Mộc Dao bà bà, cháu...không..chịu..

được nữ.a." _ Bội Quỳnh. *ngất đi*

" Haizz..khả năng chịu đựng đến giới hạn rồi sao.

" _ Mộc Dao.

" Trúc nhi, mang nàng ra đi.

Cho nàng ăn viên đan dược sơ cấp.

" _ Mộc Dao nói, đem bản ghi chép trên tay đặc lên bàn.

" Vâng " _ Vượng Trúc.

Vượng Trúc như mọi khi bế nữ hài trần như nhộng thoát khỏi ô nước đen trong mộc dũng.

Dùng vải quấn lấy người nàng, tiện tay lấy ra đan dược uy người ăn vào.

Vượng Trúc tuy rằng đã quen với việc nhìn người loã thể.

Nhưng mà trước kia đều là nhìn người trị bệnh,không thì chính là nhìn xác kiểm tra.

Nào có tự nhiên mà suốt ngày ôm bất tỉnh đi ra , tuy rằng nàng ngoài mặt không có biểu hiện khác thường, nhưng là thật có chút khó nói nên lời.

Còn có nữ hài càng ngày càng là thay đổi không ít, trọng lượng vóc dáng của nàng cũng...

" Ngươi đang nghĩ gì mà nhìn người ta không rời mắt thế Trúc nha đầu !?

"_ Mộc Dao cầm chén trà nâng miệng híp mắt, bình thản hỏi đồ đệ của mình.

" C-con không có.

À sư phụ, có phải nàng lại thay đổi đúng không."_ Vượng Trúc thoáng thất thần, được Mộc Dao chuyển tỉnh cũng không lại nhìn Bội Quỳnh.

Ngược lại hỏi sư phụ mình.

" Ừ, con cũng nhìn thấy mà đúng chứ.

Con bé đó, không phải đơn giản chỉ là một nữ tu .

" Mộc Dao đặc tách trà xuống,nhìn Vượng Trúc lại nhìn người trên giường trầm ngâm.

" Sư phụ ý người là?

" _ Vượng Trúc khó hiểu nhìn Mộc Dao,ý bảo bà nói tiếp.

" Ta cũng không gạt con làm gì.

Con cũng biết rõ 1 tháng qua ta đã đối con bé thế nào.

Nếu là người bình thường chắc chắn con bé sẽ không chịu nỗi qua hai ngày huống chi là nữa tháng.

Đứa nhỏ này tuy rằng nói về tu chân giới chúng ta, thì nó cũng coi như là chân tu.

Tuy vậy, tu vi của con bé là cực kì thấp.

Ta còn nhớ rõ, cách đây ba năm ta và các tông chủ của tu tiên giới có thành lập một đại hội "triệt ma" dành cho các tân môn trong tông giáo, điều lệ thi đấu chính là các đệ tử phải đến trúc cơ mới hợp lệ tham gia.

Nhưng lần đó là chúng ta sơ xuất ,kiểm ra thông qua lại tra nhầm của Bội Khanh thành Bội Quỳnh, và lúc ấy Bội Khanh lại đang theo sư phụ của nàng lịch luyện nơi xa, không hề biết sự cố không thể lại có thể diển ra..." _Mộc Dao vừa kể tay vừa niết chén trà, trầm ngâm.

" Ý sư phụ là..." _Vượng Trúc ngỡ ngàng, nàng cũng có nhớ ra lần đó đại hội có bao nhiêu náo động,còn kéo thêm một người không nên đến ở đó.

" Ừ...Bội Quỳnh nha đầu đã bị cưỡng chế tham gia.

Tuy nàng có chóng cự, nhưng không thay đổi được quyết định của tổng hội đồng.

Vã lại Thiết Môn Quan lúc ấy cũng không quan trọng quá vấn đề ai đi ai không đi, cứ đủ điều kiện tuỳ lệnh cưỡng chế.

" _Mộc Dao.

" Vậy chuyện Ma vương cũng đến là thật sao sự phụ?

" _Vượng Trúc trầm ngâm.

" Ừ, khảo soát không lâu, tân môn đồ đệ, phần lớn trúc cơ đệ tử đều bỏ mạng.

Ma vương kẻ đó đã xuống tay rất tàn nhẫn với các đệ tử.

" _Mộc Dao ánh mắt xa xăm nhìn nữ hài trên giường.

" Chúng ta bất lực tiếp viện các đệ tử không thành, lúc tìm kiếm những người sống sót còn lại trong đám thịt tươi cũng chỉ có nàng là còn sống sót.

" _Mộc Dao.

" Ta không biết vì sao tên ma vương lại tha cho nàng.

Càng không rõ vì sao giết tất cả, chỉ lấy đi nàng một đôi mắt mà thôi.

" _Mộc Dao.

Vượng Trúc như có điểm không tin, theo như lí Mộc Dao rõ ràng nói Bội Quỳnh ba năm trước được cứu về đã không còn đôi mắt, vậy kia!!

Rõ ràng là nữ hài vẫn nhìn thấy được, còn có nàng cũng nhìn được bên trong kia là đôi mắt mà!

Không sai là đôi mắt, sao có thể.?

" Con cũng nhận ra rồi đúng không?

"_ Mộc Dao đứng dậy đi đến bên giường của nữ hài.

" Sư phụ nàng?

" _ Vượng Trúc.

" Là tái sinh?

Hoặc có thể là trao đổi .

" _Mộc Dao thản nhiên nói.

Tuy rằng bà không chắc chắn nhưng bà tin vào phán đoán của mình, cũng tin và trực giác của bà, không sai, đứa nhỏ này rõ ràng không còn là Bội Quỳnh mà bà biết ba năm trước nữa.

____________________________________
 
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
Chương 5


Những ngày qua, tuy rằng cô cùng sư phụ phối hợp điều dược hương, nhưng sự tình cận kẻ bên trong sư phụ người không cùng cô nói qua chút nào.

Chỉ yêu cầu trợ giúp điều dược giúp Bội Quỳnh khi cần thiết.

Nay được người thông báo cái thông tin , thứ nhất cô là bất ngờ lai lịch của nữ hài, thứ hai là chuyện tái sinh và trao đổi mà sư phụ đã nói.

Tuy hiện tại năng lực của cô không kém xa sư phụ mình bao nhiêu, nhưng so về hiểu biết và tin thông ,cô thật sự còn quá non nớt.

Vượng Trúc trầm mặt hồi lâu không có động tỉnh gì.

Ngược lại sư phụ lại căn dặn nàng ít lời.

" Ta không biết ngươi cùng nàng trước đây đã gặp qua nhau hay chưa.

Nhưng ta chắc chắn một điều, sợi dây liên kết ở nàng có phần của ngươi.

Còn có , hơi thở linh hồn của các ngươi cũng có phần tương tự nhau.

" _Mộc Dao nhìn Vương Trúc.

Biết điều mình nói y sẽ không tin.

Liền vun tay vào không trung điểm một chút.

Tay vun hiện lên rõ ràng nguồn sáng sợi dây ma lực.

Dây giống như sợi chỉ, cột ở cổ tay các nàng.

" Này là..

"_Vượng Trúc.

" Là dây ma lực tương liên." _Mộc Dao nói , tay vốn chưa thu hồi, lại kéo thêm một ấn chú hiện ra.

Là sợ chỉ giống như Vượng Trúc nhưng không phải kết nối với cô, dường như dây có chiều dài vô định, kết nối đi khác hướng.

" Ta không biết việc này có ý gì.

Nhưng có việc ta phải nói cho ngươi biết.

Vượng Trúc, sư phụ thương ngươi nhưng lần này không thể ra tay giúp ngươi tránh khỏi.

Việc này đã nằm ngoài khả năng của ta.

Nàng giống như định mệnh đã được sắp đặc dành cho các ngươi.

Ngươi cũng nhìn rõ, phần dây ma lực này không chỉ liên kết một mình ngươi, nàng còn có những người khác.

Dây ma lực tương liên chỉ xuất hiện khi các ngươi là đạo lữ của nhau.

Nàng giống như đã từ rất lâu đã kết duyên cùng các ngươi.

" _ Mộc Dao thu hồi ma pháp nhìn Vượng Trúc không thể tin nhìn bà.

" Nếu ngươi thật sự không muốn cùng một chỗ với nàng.

Đợi khi nàng hương dược kết thúc, hãy đi về phía Bắc hai nghìn dặm tại đó Khuyết Môn Tông nhất định sẽ có cách giúp được các ngươi.

" _Mộc Dao.

" ..vâng..đồ nhi đã rõ."_Vượng Trúc.

Vượng Trúc không biết phải làm sao.

Nếu so về tuổi tác, xác thực đứa nhỏ này và nàng cách nhau quá xa.

Lại nói trước giờ cô chỉ một lòng tu luyện không có nghĩ đến chuyện đạo lữ huống chi là kết duyên.

Sư phụ hiểu tính cô không ép buộc chuyện đó, cũng chăm chú tôi luyện thực lực hơn là chú ý chung thân .

Tu chân giới đọ tuổi tác quả thực không thể nhìn ra người đã già.

Tu vi càng cao ,khả năng lão hoá càng chậm ,tuổi thọ cũng dài ra trường.

Vượng Trúc tu vi có chút ưu tú, thời gian tu luyện ngắn, nàng vậy mà đã là Nguyên Anh sơ kỳ.

Huynh đệ tỷ muội trong tông mất thời gian lâu nhất cũng chỉ mới Kim Đan trung kì, không như nàng thiên bẩm dị phú kết đan tu luyện thuận lợi đột phá Nguyên Anh sơ kỳ chỉ mất 20 năm.

Mộc Dao sau khi giải bày mọi chuyện cùng Vượng Trúc, bà như thường lệ không nán lại quá lâu.

Về y phục gì đó đều giao cho đồ đệ mình làm.

Vượng Trúc thay xong y phục Bội Quỳnh, rất lâu từ đầu giường nhìn người nọ.

Sau mím môi rời khỏi gian phòng.

.

.

.

Từ ngày hôm đó đến khi Bội Quỳnh thực hiện xong hương dược đã trôi qua vài ngày ,Vượng Trúc một mặt đều không lộ diện trước mắt mọi người.

Cô như giam mình tại lò luyện đan, không tiếp nhận người ngoài quấy nhiễu.

Kể cả là Mộc Dao tông chủ Mộc Tuyền Tông cũng không tiếp cận được nàng đừng nói đến kẻ khác.

Mộc Dao cho rằng đồ nhi là bị đã kích không tiếp nhận được sự việc nên mới có hành động này.

Ôm theo tâm tư mệt mỏi bà không lại quấy nhiễu Vượng Trúc ,ngược lại chuyển hướng Bội Quỳnh nha đầu mà đi.

Bội Quỳnh hương dược rất tốt.

Cơ thể hấp thụ gần như tuyệt đối.

Còn có khí vị trên người ngày càng đậm hơn năng lượng toả ra.

Mọi sự đều đã ổn, cơ thể nàng thay đổi đến hiện tại đã không còn khác đi, quả như bà suy nghĩ con bé không còn giống 'Bội Quỳnh' của ngày trước mà càng giống...Bội Khanh tỷ tỷ nàng.

Nhưng khác biệt nhất chính là đôi mắt này đi.

Mộc Dao nhìn dung nhan nữ tử trước mắt mình.

Cảm thán _ Đúng là lớn lên nàng nhìn còn xinh đẹp hơn cả tỷ của mình.

Đáng tiếc chẳng biết đồ đệ nhà bà sẽ nghĩ sao đây.

Vốn con bé trước giờ đều không tiếp xúc ai quá thân thiết, giờ đây lại được cái đạo lữ không biết từ đâu rớt xuống trúng nàng lại còn cố định chặt chẻ haizz..

" Mộc tông chủ, nhĩ hảo.

" _Bội Quỳnh mỉm cười từ xa đi đến gần bà.

" Ngươi đã khoẻ rồi cũng nên cút đi.!

" _ Mộc Dao không có hảo cảm chào lại nàng, dẫu sao bà cũng còn thù chuyện đồ nhi, giận cá chém thớt một chút tiểu nha đầu cấp vui vẻ.

Lệnh đuổi người nhưng không có ý tứ trục người.

Bội Quỳnh mãi đã thành quen lão bà bà.

Cười lấy lòng người tỏ ra đáng thương.

" Mộc tông chủ đừng đuổi ta, ta không có người rước đâu?

" _ Bội Quỳnh giả manh, ôm cánh tay Mộc Dao lắc a lắc làm nũng.

" Gớm giếc! tránh xa ta ra, ngươi lại ôm,ta liền đem ngươi ném mộc dũng!

" _Mộc Dao ánh mắt doạ người nhưng không dùng lực đẩy nữ tử rời khỏi.

Hai người giằn co nữa buổi mới thôi náo động đi đến dược đường chỗ cần đi.

Tại dược đường,tuy rằng rất lớn nhưng đệ tử ra vào không phải quá đông.

Phần lớn đệ tử nội môn đều được phân chia công việc ra ngoài tìm dược, số ít đệ tử còn lại trong tông sẽ ở kim đan lò luyện đan dược.

Đệ tử ngoại môn phụ trách các chuyện lặt vặt của tông, nhưng mỗi người đều không cậy mạnh hiếp người.

Mọi người đều hoà đồng như một gia đình lớn cùng chung sống rất chan hoà.

Nàng tuy là người ngoài,nhưng đãi ngộ thật sự không tệ.

Các sư huynh sư tỷ trong tông thật sự rất tốt, mỗi ngày đều sẽ có ít nhất vài người đến cùng nàng náo nhiệt, dần dà trên dưới Mộc Tuyền Tông nàng đều quen biết, như một phần ở đây.

" Ta kêu ngươi đừng kéo cánh tay của ta!

Ngươi là bị điếc hay sao hả!" _Mộc Dao nghiến răng nói.

" Không buông nhất quyết không buông, nếu buông ra người sẽ hất văng con đi!

" _Bội Quỳnh kiên trì bám lấy cánh tay Mộc Dao.

Mộc Dao sắp phát điên,muốn một tay chụp chết nha đầu lì lợm Bội Quỳnh, vừa đi vừa thủ tư thế sẳn sàng thì..

" Sư phụ.

" _ Vượng Trúc từ bên trong dược đường mở cửa đi ra.

Cô chào Mộc Dao, thoáng nhìn qua người bên cạnh, như đang nghĩ gì cô liền tránh sang một bên đi ra ngoài.

" Chờ đã!

" _ Mộc Dao sau bao ngày cũng thấy được Vượng Trúc, muốn nói chuyện cùng nàng, nhưng y không cho bà cơ hội, vận kinh công bay đi mất.

Bội Quỳnh cũng nhìn theo hướng Vượng Trúc rời đi.

Im lặng từ từ buông cánh tay Mộc Dao.

" Mộc Tông chủ, vãn bối trước về phòng.

Trong người cảm thấy không khoẻ." _ Bội Quỳnh nói cũng không đợi Mộc Dao tiếp lời chạy vội về phòng.

Để lại Mộc Dao ở chính điện dược đường.

...

Nu

NU

Hết cách rồi, nàng không có cơ hội gặp được nữ chủ.

Thiết Môn Quan tuy đối mọi người đường đi chỉ tốn 5 ngày là có thể.

Nhưng nàng làm sao bì được người tu chân, còn có nàng không đến nổi kim đan kỳ, không có kiếm tiên cưỡi, về bằng cách nào được đây.

" Ta cũng muốn về..nhưng ta không có năng lực ngươi cũng hiểu mà.

Việc này bất khả thi với ta.

" _ Bội Quỳnh thở dài, nhìn robot mặt cười vô tri.

Nàng cũng đâu phải không muốn làm nhiệm vụ đâu!.

Đáng tiếc nàng không có khả năng thực hiện việc này mà thôi.

Rõ ràng tiếp cận nhiệm vụ nhìn trong thật dễ, nhưng lại khó thực hiện rất nhiều.

" Ta đưa ngươi về.

" _ Vượng Trúc.

Không biết Vượng Trúc đã ở đây từ lúc nào.

Ngay khi nàng bảo muốn về thì người này lại cho nàng đáp án mà nàng muốn.

" Thật sự?

" _Bội Quỳnh từ giường ngồi dậy đi đến gần Vượng Trúc.

Nói là đi nhưng nhìn bộ dáng giống chạy nhanh qua đến.

" Ừm.

Ta mang ngươi quay về.

" _ Vượng Trúc ánh mắt không đặc ở nữ tử quá lâu, như có điểm không quen người nọ nhìn mình bằng ánh mắt kia, nàng không tiếp tục ở lại phòng nhanh chóng rời khỏi.

" Ngày mai khởi hành, cổng nam Mộc Tuyền Tông, ta đi trước thông báo sư phụ.

" _Vượng Trúc để lại vài câu, vận khí bay đi mất, chỉ để lại dư ảnh không quá rõ ràng.

Bội Quỳnh ôm tâm tình kích động, nhanh thu một chút đồ đạc, xong đi ngủ sớm, chuẩn bị chuyến đi trở về của mình.

Nhiệm vụ nếu thuận lợi kia chẳng phải con đường tu chân giả của nàng càng ngày càng gần sao!!

Phải mau chóng thực hiện nhiệm vụ thôi.!!

______________________________________

*Bội Quỳnh ảnh minh hoạ.
 
[ Bhtt -Tự Viết- Xuyên - Hệ Thống] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhầm Truyện !
THÔNG Báo


Chào các cậu.

Tớ xin lỗi vì gần đây truyện mình viết đều không một tác phẩm nào có thể hoàn thiện và hoàn thành theo như ý muốn.

Một phần là vì thời gian tớ vào Wattpad dần ít đi, nguyên nhân chính là vì bên tài khoản của tớ gặp một số vấn đề khi viết (gần như khi tớ viết truyện một lúc là sẽ bị ứng dụng đẩy ra ngoài.

Và cũng vì thế các nội dung truyện bên trong đều mất sạch.) .

Tớ có dùng đến ứng dụng thứ ba (vpn) để hỗ trợ nhưng không cải thiện được.

Thật sự xin lỗi các cậu.

Tớ sẽ dừng viết truyện bên ứng dụng Wattpad.

Hiện tại tớ đang sử dụng một app khác để viết truyện.

App tên "Novel Toon" đọc và viết truyện đều miễn phí.

Nếu các cậu có hứng thú hãy ủng hộ mình nếu có tải và xem các tác phẩm mình viết nha.

H

iện tại tớ đang viết 3 tác phẩm - mỗi ngày tớ sẽ ra ít nhất 1-3chương ngẫu hứng của từng bộ.

Hy vọng sẽ lại được các cậu tin tưởng🥹.

Bộ đầu : Hành Trình Thoát Khỏi Mạt Thế (thể loại : bách hợp , xuyên không, np,chủ thụ, 1x4..) .Tiến độ: đang cập nhật.

Số chương hiện tại : 9chương.

Bộ thứ 2 : Cứu với!!

Bọn họ đều điên rồi!! (thể loại : bách hợp - futa -abo, np, chủ thụ, 1x4, xuyên không, truy thê..).

Tiến độ: đang cập nhật.

Số chương hiện tại : 2 chương.

Bộ thứ 3 : Thế Thân (thể loại :bách hợp , 1x1 , tổng tài ,hiện đại, thế thân, bao nuôi...) .Tiến độ : đang cập nhật.

Số chương hiện tại: 2 chương.

Vì mình mới tìm được app này 4 ngày trước.

Ra truyện cũng là làm truyện mới, nên các cậu cứ thoải mái cho ý kiến ,mình sẽ tiếp thu và chỉnh sửa.

Còn những bộ bên này, mình sẽ tìm vài chương còn lưu được sang bên đấy viết tiếp phần sau nếu có ý tưởng.

Cảm ơn các cậu đã đọc bài viết ♥️
 
Back
Top Bottom