Buổi sáng trôi vào phòng rất nhẹ
Ánh nắng mỏng rơi xuống ga giường, phủ lên hai bóng người đang nằm cạnh nhau như một bức tranh chưa kịp tỉnh.
Hàn Di mở mắt trước.
Cô không cử động ngay — vì vòng tay quanh eo vẫn còn đó, rất chặt, rất quen
Tống— hơi thở cô đều, trán tựa vào vai không bị thương của Di.
Khi ngủ, Tống không còn vẻ sắc bén thường ngày.
Hàng mi khẽ rũ, đường nét gương mặt mềm đi, như một người đã quá mệt mỏi nên không còn sức đề phòng
Hàn Di nhìn rất lâu
Hơn một tuần qua, cô đã quen với việc Tống ở bên— quen với ánh mắt luôn theo sát mình, quen với giọng gắt gỏng đầy lo lắng, quen với cách Tống luôn đứng chắn trước cô như bản năng
Quen đến mức... không còn muốn né nữa
Tống cử động nhẹ
Cô mở mắt, ánh nhìn đầu tiên chạm vào Hàn Di— và dừng lại ở đó, rất lâu.
Không ai nói gì.
Chỉ có hơi thở hòa vào nhau, gần đến mức nghe rõ từng nhịp tim
Tống khẽ chống tay ngồi dậy, nhưng không buông vòng ôm.
Cô nhìn Di bằng ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy, không né tránh.
Giọng cô trầm, chậm:
"Hàn Di"
Di nhìn lại
"Tôi có thể hỏi chị một chuyện không?"
Di gật đầu, đáp rất khẽ "Được"
Tống hít sâu, như thể đang đứng trước một quyết định không cho phép rút lui:
"Chị có thể... làm bạn gái tôi không?"
Không có lời hoa mỹ
Không có ép buộc
Chỉ là một câu hỏi thẳng thắn— nhưng đặt cả trái tim vào đó
Hàn Di không trả lời ngay
Cô nhìn Tống, ánh mắt rất yên, rất sâu.
Không né tránh, cũng không vội vàng.
Như thể đang cân nhắc không phải câu hỏi, mà là cả tương lai phía sau nó
Tống không thúc ép.
Cô chỉ nói tiếp, giọng thấp hơn:
"Tôi không phải người dịu dàng"
"Tôi cũng không hứa được những điều cao siêu"
"Nhưng nếu chị bước đi cùng tôi..."
... tôi sẽ không bao giờ để chị phải một mình"
Không khí lặng đi
Hàn Di chậm rãi nâng tay lên
Không phải để đẩy ra
Không phải để ngăn lại
Ngón tay cô chạm vào cổ tay Tống— nơi còn vết chai mờ của năm tháng cầm vũ khí.
Rồi Di kéo tay Tống xuống, áp nhẹ lên ngực mình
Tống khựng lại
Nhịp tim dưới lòng bàn tay cô đập rất rõ
Nhanh
Không ổn định
Rất thật
Hàn Di ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một hơi thở.
Cô không nói gì— chỉ nhìn Tống, ánh mắt dịu hẳn đi, không còn né tránh, không còn phòng bị
Rồi Di nghiêng người tới trước
Một động tác rất chậm
Rất rõ ràng
Môi cô chạm vào môi Tống
Không sâu
Không vội
Chỉ là một nụ hôn nhẹ— nhưng đủ để Tống sững người
Một giây
Hai giây
Rồi Tống đáp lại
Cô không giữ chặt, không lấn át.
Chỉ đặt tay lên lưng Di, giữ lấy như giữ một điều quý giá.
Nụ hôn kéo dài thêm chút nữa — chậm rãi, ấm áp, mang theo tất cả những điều chưa nói thành lời
Khi hai người tách ra, trán vẫn chạm trán, hơi thở gấp gáp hòa vào nhau
Tống khàn giọng:
"...Đó là câu trả lời sao?"
Hàn Di khẽ cong môi
Cô gật đầu
Rồi nói — rất nhỏ, rất rõ:
"Phải..."
Chỉ một chữ
Nhưng Tống nhắm mắt lại, như thể vừa được cứu khỏi một vực sâu không đáy.
Cô kéo Di vào lòng mình, ôm rất chặt
Hàn Di để yên cho Tống ôm
Cô tựa trán vào vai Tống, lòng nhẹ đi một cách lạ lùng
Không cần chạy nữa
Không cần né nữa
Cô đã trả lời rồi — bằng cách duy nhất cô biết — Ở lại với Tống
Ít lâu sau, cả hai mới chịu tách ra
Hàn Di đứng dậy quay lưng về phía giường, chậm rãi cởi áo khoác ngoài.
Cử động rất nhẹ, rất cẩn thận, như sợ làm động đến những vết thương chưa kịp lành hẳn.
Ánh đèn vàng rơi lên bờ vai gầy, để lộ đường băng trắng đã tháo bớt — vết thương vẫn còn hằn tím, mép da chưa khép hoàn toàn
Tống đứng dựa bên cửa, ban đầu chỉ định quay đi
Nhưng rồi... cô không làm được
Ánh mắt Tống dừng lại ở vai Hàn Di, rồi trượt xuống vết bầm mờ nơi đùi, dấu tích của những đêm không ngủ, của máu và tiếng kim loại va chạm
Cô nhíu mày, tim thắt lại
"Vẫn còn đau không?" — Tống hỏi khẽ, giọng thấp đi hẳn
Hàn Di vừa thay xong áo, quay lại nhìn cô
"Không đến mức không chịu được"
Tống bước tới gần hơn, chậm rãi như sợ làm Di giật mình.
Cô đưa tay lên, nhưng rồi dừng lại giữa không trung, không dám chạm
"Tôi không thích nhìn chị thế này"
Hàn Di hơi nghiêng đầu.
"Thế nào?"
"Bị thương"
Giọng Tống trầm xuống
"Những vết này... lẽ ra không nên ở trên người chị"
Hàn Di im lặng một lúc.
Rồi cô bước lên một bước — bước đi vẫn còn hơi khập khiễng, rất nhẹ, nhưng không giấu được.
Tống lập tức cau mày:
"Chị còn chưa khỏe, đừng— "
Chưa kịp nói hết câu, Hàn Di đã cúi người, một tay vòng qua lưng Tống, tay còn lại đỡ dưới chân cô
Mọi thứ diễn ra gọn gàng, dứt khoát
Tống giật mình:
"Hàn Di— !"
Nhưng đã muộn
Cô đã bị bế lên khỏi mặt đất
Hàn Di giữ rất chắc, dù hơi thở có nặng hơn một nhịp.
Cô nhìn thẳng vào mắt Tống, ánh mắt bình thản mà cứng cỏi:
"Tôi vẫn ổn"
Tống sững người
Không phải vì bất ngờ
Mà vì cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng
Cô đặt tay lên vai Di theo phản xạ, giọng thấp hẳn:
"Đừng cố"
Hàn Di khẽ cong môi, rất nhẹ:
"Tôi không cố"
"Tôi chỉ muốn cô yên tâm"
Cô đặt Tống xuống giường lại cẩn thận như lúc bế lên.
Khi tay vừa buông ra, Tống lập tức kéo lấy cổ tay Di, siết nhẹ
"Lần sau..."
Giọng cô khàn đi.
"...chị không cần chứng minh gì cả"
Hàn Di nhìn bàn tay đang nắm mình, rồi nhìn lên gương mặt Tống.
Không nói gì — chỉ đưa tay còn lại đặt lên tay cô, giữ lại
Khoảng cách giữa hai người rất gần
Không có lời thừa
Chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ đang lớn dần
Và Tống biết—
Hàn Di không thích nói nhiều
Mỗi hành động của cô...
đều là một lời nói
Buổi sáng trong căn nhà đến rất chậm rãi
Hàn Di và Tống cùng xuống cầu thang.
Không ai nắm tay ai, không cử chỉ quá rõ ràng — nhưng khoảng cách giữa hai người ngắn đến mức chỉ cần lệch nửa bước là chạm vai
Di đi vẫn hơi khập khiễng, rất nhẹ.
Tống đi chậm hơn thường ngày, vô thức điều chỉnh nhịp bước theo cô
Phòng khách có người từ đêm qua
Minh Hạo đang ngồi ở bàn ăn, một tay cầm cốc cà phê, tay kia lướt điện thoại.
Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng lên — và chỉ cần một giây
Chỉ một giây thôi
Anh hiểu hết~
Không phải vì họ làm gì khác thường— Mà vì mọi thứ đều có vẻ khác
Ánh mắt Tống không còn lạnh lẽo như trước — nó luôn quay về phía Hàn Di trước khi nhìn bất kỳ ai khác
Còn Hàn Di... người luôn giữ khoảng cách với cả thế giới — lại để Tống đứng gần mình đến vậy, rất tự nhiên
Minh Hạo nhếch môi, đặt cốc cà phê xuống
"Ồ~"
Chỉ một tiếng
Nhưng đầy ý vị
Tống liếc anh một cái cảnh cáo:
"Nhìn gì?"
Minh Hạo khoanh tay, tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua hai người không chút che giấu:
"Nhìn hai người đang yêu"
Hàn Di khựng lại một nhịp
Tống thì nhíu mày:
"Anh nói nhảm cái gì đấy?"
Minh Hạo bật cười, lắc đầu:
"Không cần thừa nhận"
"Cái dáng đứng đó, cái cách nhìn đó— giấu không nổi đâu"
Anh nghiêng người về phía trước, hạ giọng, nhưng ánh mắt rất thật:
"Tôi theo em hơn mười năm.
Lần đầu tiên thấy em chịu đi chậm lại vì người khác"
Không khí lặng đi một chút
Tống không nói gì
Nhưng bàn tay đặt trên lưng ghế của Hàn Di khẽ siết lại
Rất khẽ
Hàn Di nhìn Minh Hạo, rồi cúi đầu kéo ghế ngồi xuống.
Cô không phản bác.
Cũng không phủ nhận
Chỉ nói một câu, giọng bình thản:
"Ăn sáng đi, Tống à"
Minh Hạo bật cười thành tiếng
"Thấy chưa"
Anh chỉ đũa về phía Hàn Di
"Người như em ấy mà còn chịu ngồi chung bàn thế này— đủ hiểu rồi"
Tống kéo ghế ngồi cạnh Di, đặt bát cháo về phía cô theo phản xạ, giọng gắt nhẹ:
"Ăn đi.
Còn nóng"
Hàn Di gật đầu
Khoảnh khắc rất nhỏ
Rất đời thường
Minh Hạo nhìn hai người một lúc lâu, rồi thở ra, giọng trầm lại:
"Thôi được"
"Nhà này... cuối cùng cũng có chút không khí giống người sống"
Tống liếc anh:
"Anh nhiều lời quá"
Minh Hạo cười:
"Nhưng đúng còn gì"
Bên ngoài, nắng lên chậm rãi
Trong phòng khách, ba người ăn sáng — không ai nói thêm gì nhiều
Có những điều...
Không cần nói ra, ai cũng đã thấy rõ
Ánh mắt của người yêu nhau luôn chứa đựng tình ý dạt dào~
Du Nhiên đứng ở bậc cầu thang, tay còn vịn lan can
Cậu đã nghe thấy gần như tất cả
Từng câu
Từng khoảng lặng
Cả cái không khí... rất khác trong phòng khách
Cậu cắn môi, tim đập mạnh vì chưa thể chấp nhận kịp
Hàn Di...
đang ở bên Hắc Tống
Người từng đả thương chị ấy
Người từng làm chị ấy đổ máu
Cậu chưa thể chấp nhận ngay được
Du Nhiên bước xuống thêm vài bậc, giọng căng ra, không còn nét đùa cợt thường ngày:
"Tôi nói trước"
Cả bàn ăn im bặt
Minh Hạo hơi nghiêng đầu, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác
Hàn Di quay sang, khẽ nhíu mày:
"Du Nhiên— "
Nhưng cậu đã nói tiếp, giọng gằn xuống, rất thật:
"Nếu cô còn làm tổn thương chị Di của tôi— "
Cậu chưa kịp nói hết câu
Tống đã ngẩng lên
Không quát
Không đứng dậy
Chỉ... nhìn
Ánh mắt ấy lạnh đến mức như một lưỡi dao đặt ngay sau gáy
Du Nhiên bỗng dựng hết cả tóc gáy
Toàn bộ những gì cậu định nói...đột nhiên chết cứng trong cổ họng
Đó không phải ánh nhìn của kẻ bị xúc phạm
Mà là ánh nhìn của một người kiên định
Tống nhìn thẳng vào Du Nhiên, giọng trầm, chậm, không chút đe doạ thừa thãi:
"Nếu tôi làm cô ấy đau thêm một lần nữa— "
Cô dừng lại
Chỉ một nhịp
"Không cần cậu nói"
"Tôi tự biết rút lui"
Du Nhiên sững người
Không phải lời thách thức
Không phải lời phủ nhận
Là một câu đặt mạng sống cảm xúc của chính mình lên bàn cân
Không khí nặng xuống
Hàn Di đặt thìa vào bát.
Rất nhẹ
Cô đứng dậy, bước đến trước mặt Du Nhiên.
Dù chân vẫn còn hơi đau, bước đi vẫn vững
Cô nhìn cậu — ánh mắt không trách, không nghiêm, chỉ rất rõ ràng:
"Du Nhiên"
Cậu ngẩng lên, hơi bối rối
Hàn Di đặt tay lên xoa đầu cậu — cái chạm quen thuộc, khiến cậu bình tĩnh hơn bất cứ lời nào
"Cảm ơn em đã lo cho tôi"
Cô quay đầu nhìn về phía Tống một thoáng, rồi lại nhìn Du Nhiên:
"Lần này... là chị tự chọn"
Du Nhiên im lặng rất lâu
Rồi cậu hít sâu, vai chùng xuống
"...Em chỉ không muốn ai làm chị đau thêm lần nữa"
Hàn Di mỉm cười rất nhẹ:
"Chị biết"
Tống không nói gì thêm
Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt cô chưa từng rời Hàn Di
Minh Hạo dựa lưng vào ghế, thở ra khẽ, lẩm bẩm đủ để chính mình nghe:
"Đúng là... không giấu được thật"
Bữa sáng tiếp tục
Không ai nói thêm lời dư thừa
Nhưng từ khoảnh khắc đó—
Du Nhiên hiểu một điều:
Từ hôm nay,
mọi tổn thương muốn đến gần Hàn Di— đều phải đi qua Ngôn Hắc Tống trước”