Khác [BHTT] [Tự viết] Hoa nở trong máu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,565
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404283943-256-k774368.jpg

[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Tác giả: _hedgehog_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện chủ yếu xoay quanh thế giới ngầm, đôi lúc có tình tiết máu me ai sợ có thể lướt

Truyện vừa có bạo lực,vừa có sự dịu dàng của tình yêu

Diễn biến còn lại ra sao, mời đọc giả

Đọc đi rồi biết !🦔



thegioingam​
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 38


Xe của Minh Hạo phanh lại trước căn nhà đúng lúc bầu trời còn mờ nắng

Sương sớm phủ lên vai áo họ một lớp mỏng như tấm màn che giấu cả sáng hỗn loạn vừa qua

Hắc Tống bước xuống xe trước.

Gió lạnh thổi qua làm mái tóc cô khẽ rối, nhưng không che nổi sự mệt mỏi sâu trong mắt

Minh Hạo khoác tay lên cửa xe, nhìn cô với vẻ nửa trách nửa lo:

“Đi đứng coi chừng.

Ngụy Di mà thấy cô tả tơi kiểu này chắc bóp cổ cả ba chúng ta”

Tống liếc hắn, giọng khàn vì gần như không ăn được gì cả sáng:

“Minh Hạo, anh có thể im lặng”

“Nhưng vẫn đúng còn gì?”

Tống không phản bác… nghĩa là hắn đúng thật

Cửa nhà mở

Du Nhiên lao ra như con sóc đang nhìn thấy thiên tai

“TỐNG!!!

Chị— Trời— Rồi— Cảnh sát— Anh Hạo— Chị Di— Tôi sắp chết— Rồi—”

BỐP!

Minh Hạo gõ một cú vào đầu cậu, không mạnh nhưng đủ để cậu ôm đầu quằn quại

“Im một phút coi, tên náo loạn này”

Du Nhiên che đầu:

“ANH HẠO!!!

Em lo cho người ta cả buổi!!!

Anh biết căng thế nào không?!

Trong khi anh thì—”

BỐP!

Thêm cú nữa

“Tôi vừa cứu người yêu của chị cậu từ đồn về đây.

Tôi còn chưa than”

Du Nhiên bặm môi, uất ức nhưng không cãi lại được

Hắc Tống nhìn cảnh đó mà…, lần đầu tiên trong đời, khóe môi cô khẽ động, như muốn bật cười

Minh Hạo thấy vậy liền nói nhỏ đủ để mình Tống nghe:

“Lộ liễu thế thì Hàn Di không nghi mới lạ”

Tống liếc hắn sắc như dao

Minh Hạo lập tức cụp miệng

Du Nhiên kéo hai người vào nhà, nói nhỏ nhưng hối hả:

“Chị Di còn ngủ… chắc chưa biết gì.

Chị ấy tỉnh là em chết!!!

Đi nhẹ thôi!!!

Mấy người gây tiếng động là em dọn mồ trước luôn á!!!”

Minh Hạo thở dài:

“Cậu nói to như thế thì trong nhà ai cũng biết rồi”

“IM ĐI!!!!!!”

Tống xoa thái dương:

“Du Nhiên.

Bình tĩnh.

Hàn Di còn yếu.

Không được để cô ấy giật mình”

Câu nói nhẹ nhưng dứt khoát khiến Du Nhiên lập tức đứng nghiêm như quân nhân

“Rõ!!”

Minh Hạo vỗ vai Tống:

“Đi tắm đi.

Nhìn cô như mới bò ra từ đống đổ nát”

Tống: “Tôi thật sự vừa bò ra từ đống đổ nát còn gì ”

Minh Hạo: “…Ờ.

Hợp lý!!”

Du Nhiên vẫn lấm lét nhìn ra sau hướng phòng Hàn Di, giọng nhỏ như muỗi:

“Chị Di mà bước ra thấy Tống tả tơi… em chắc chắn chị ấy không nằm yên nữa đâu…”

Tống hơi khựng lại

Trong mắt cô thoáng lên nỗi lo mà đến chính cô cũng không thể giấu

“…Cô ấy vẫn còn sốt?”

“Vẫn còn, nhưng giảm rồi.

Thức dậy một cái là hỏi cô đâu luôn đó.

Em bịa muốn đứt hơi”

Minh Hạo quay sang nhìn Tống, khóe mắt sầm xuống:

“Cô nên vào trước khi cô ấy tỉnh lại.

Kẻo lại tự đứng dậy đi tìm thì lại đau thêm”

Hắc Tống siết nhẹ nắm tay

Không nói gì

Nhưng bước chân cô hướng thẳng về phòng Hàn Di, từng nhịp thận trọng như sợ đánh thức người trong mộng

Du Nhiên nhìn theo bóng lưng đó, thở dài:

“Đúng là… nếu hai người không yêu nhau thì cả thế giới này chả ai biết yêu là gì nữa”

BỐP!!

Minh Hạo gõ đầu lần thứ ba

“Đừng có múa miệng”

Du Nhiên ôm đầu gào nhỏ:

“MINH HẠOOOO!!!”

Minh Hạo nhún vai:

“Cậu ồn quá”

Hắc Tống đứng trước cửa phòng Hàn Di

Tay cô đặt lên nắm cửa, dừng lại vài giây

Hơi thở khẽ run

Lát nữa Hàn Di tỉnh dậy—

Cô sẽ phải đối mặt

Với câu hỏi khó nhất:

“Cô đã đi đâu?”

Và Hắc Tống không chắc mình muốn nói dối lần nào

Cô mở cửa thật chậm

Trong phòng, Hàn Di vẫn ngủ, ánh sáng sớm chiếu nghiêng lên gò má cô

Mái tóc rối, hơi thở đều nhưng yếu

Nhìn thấy cảnh ấy—

Sự sắc lạnh trong mắt Hắc Tống tan đi một nửa

Cô tiến đến mép giường, ngồi xuống cạnh Hàn Di, cúi đầu thật thấp

“…Tôi về rồi!”

Giọng nói của cô mỏng manh như hơi gió thoảng, đến cả những tâm hồn đang chìm trong giấc mơ cũng cảm nhận được
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 39


Ánh sáng mờ xuyên qua rèm cửa khi Hàn Di khẽ cử động

Mi mắt cô nhấc lên trong vài giây… rồi chạm phải bóng người đang cúi sát xuống — gần đến mức hơi thở của Tống phả lên da cô

Hắc Tống giật nhẹ, lùi ra sau, nhưng quá muộn

Ánh mắt hai người đã chạm nhau

Di nhìn cô hồi lâu, giọng vẫn khàn:

“…Cô vừa nói gì?”

Tống không đáp

Cô chỉ nhìn Hàn Di, yên lặng như đang tự xác định rằng người trước mắt vẫn còn ở đây, vẫn còn thở, vẫn còn sống

Hàn Di chậm rãi chống tay ngồi dậy một chút, tựa lưng vào gối:

“Tống.

Tôi có chuyện cần nói.

Là về… năm đó”

Hắc Tống lập tức siết chặt quai giường

Ánh mắt cô tối đi như đêm không trăng

“Không cần”

Giọng cô thấp, dứt khoát đến mức gần như van xin

“Hôm nay… tôi không muốn nghe bất cứ điều gì về quá khứ”

Hàn Di nhìn cô, nghiêm túc:

“Nhưng cô phải biết.

Nếu không—”

“Hàn Di”

Tống đặt tay lên vai cô, giữ lại, mạnh hơn mọi khi, như sợ nếu Di nói thêm một chữ, thứ gì đó trong cô sẽ gãy vụn

“Tôi không muốn nghe.”

Khoảnh khắc ấy, Tống nghiêng người sát hơn

Rất sát

Hơi thở cô nóng, đè lên da Hàn Di

“Bây giờ,...” giọng Tống thấp đến mức như chảy, “tôi chỉ muốn một điều”

Hàn Di khẽ run

Tống nhìn vào môi cô

Nhìn lâu

Đủ để Hàn Di hiểu

“Bây giờ..,” Tống nhắc lại, “tôi chỉ muốn hôn chị”

Không phải câu hỏi

Chỉ là sự thật bị dồn nén từ cả đêm dài hôm trước

Tống cúi xuống

Nụ hôn đặt lên môi Di rất nhẹ — nhưng lại khiến cả người Hàn Di cứng đờ như bị chạm vào nơi không nên chạm

Hàn Di định nói điều gì đó… nhưng hơi thở đã bị Tống nuốt mất

Cô kéo môi ra một chút, giọng thấp, hơi gấp:

“Hắc Tống.

Tôi thật sự—”

“Không”

Tống lại hôn xuống lần nữa, chậm, cố tình

Khác hoàn toàn với sự lạnh lùng thường ngày

“Tôi không muốn nghe”

Nụ hôn lướt qua khóe môi.

“Không muốn nghe”

Lướt xuống đường xương hàm.

“Không muốn nghe về ai đã làm tổn thương ai”

Di hít sâu, bàn tay siết lấy tấm chăn

Hơi thở của Tống chạm vào cổ cô — nóng, run, và đầy kìm nén

“Tôi chỉ muốn chắc rằng chị còn ở đây”

Tống thì thầm ngay sát da

“Ở cạnh tôi”

Hàn Di định đẩy nhẹ Tống ra… nhưng cánh tay lại mềm đi

Không biết vì ốm, hay vì cô đang sợ chính trái tim mình

Tống quàng tay qua eo cô, kéo lại gần

Động tác không thô bạo — nhưng đủ mạnh để Di biết cô không chạy được

Giọng Hắc Tống khàn đến mức nguy hiểm:

“…Cho tôi thêm chút nữa”

Nụ hôn tiếp tục — xuống thấp hơn, nhưng vẫn trong ranh giới mơ hồ giữa thân mật và nguy hiểm, nơi bất kỳ lời nào về quá khứ cũng tan thành tro trước hơi thở ấm áp của Hắc Tống đang hôn lên da thịt của người kia

Di khẽ siết tay vào vai Tống, thở không đều:

“Tống… dừng lại.

Tôi còn… chuyện…”

Tống ngước lên, đôi mắt đen như vực sâu:

“Chuyện có thể đợi”

“Nhưng chị thì không”

Và cô lại cúi xuống, siết eo Di sát vào mình, như thể chỉ cần lỏng tay một chút, người trong lòng sẽ biến mất

Đúng lúc đó

Du Nhiên khẽ đẩy cửa, tay còn bưng tô cháo nóng, miệng định cất tiếng gọi:

“Chị Di, ăn chá—”

Âm thanh nghẹn lại trong cổ họng

Trước mắt cậu là cảnh Hàn Di nằm dưới thân Tống, chăn gối xộc xệch, hơi thở hai người còn vương lại trong không khí, sát đến mức chỉ cần Du Nhiên chậm nửa giây thôi là chắc chắn đã nhìn nhiều hơn mức nên thấy

Du Nhiên trợn tròn mắt, hét thất thanh:

“Đ-đừng có ăn hiếp chị ấy!!”

Tiếng hét vang trời, đủ để tầng dưới tự động chấn động tâm linh.

Minh Hạo từ ngoài hành lang bước tới, mặt tối sầm như bị gọi dậy giữa đêm

Không nói không rằng

Cốc!

Anh gõ thẳng vào đầu Du Nhiên một cái “bốp” giòn tan

“Cậu có thể nhỏ thôi không?

Nhà này không cách âm?”

Du Nhiên ôm đầu, trợn trừng:

“Nhưng mà anh nhìn đi!!

Tống đang— đang—”

Minh Hạo quay vào phòng

Tống thì đã kịp kéo chăn che người Hàn Di lại, ánh mắt lạnh tanh như dao vừa mài xong.

Cô nhíu mày:

“Cậu hét thêm câu nữa, tôi không chắc cậu còn răng ăn cháo”

Du Nhiên lập tức lùi một bước, ôm tô cháo như ôm mạng sống

Hàn Di thì đỏ mặt đến mức chỉ muốn chui xuống đất, vừa đẩy Tống ra vừa không dám nhìn ai Giọng cô nhỏ như muỗi kêu:

"Em… lên đây làm gì…"

Tống lại liếc Du Nhiên một cái cảnh cáo khiến cậu rùng mình, rồi nhẹ nhàng đỡ lại phần vai Di:

“Không sao.

Để tôi nói”

Minh Hạo khoanh tay dựa cửa, lắc đầu chán đời rồi cất lên chất giọng rất cợt nhã:

“Tôi thề là tôi chỉ muốn mang cháo thôi…”

Tống liếc anh:

“Im lặng”

Minh Hạo: “….”

Du Nhiên: “…”

Không khí trong phòng nóng hầm hập theo một kiểu rất khó tả

Minh Hạo thì than trời trong lòng

Du Nhiên đứng im ru, hai tay run run giữ tô cháo như sợ sơ sẩy sẽ bị Tống cho… bay ra cửa sổ.

Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở gấp đã cố ghìm lại của Hàn Di và đôi mắt lạnh lẽo của Tống như muốn đóng băng cả căn phòng

Minh Hạo thở dài não nùng:

”Được rồi, hai người… thu dọn lại hình tượng giúp cái.

Tôi còn phải giữ tinh thần cho thằng nhỏ này khỏi đột tử vì sốc“

“Ai sốc!? — Du Nhiên phản bác, giọng như vỡ ra.

“Tôi chỉ… chỉ thấy chị Di—”

Cốc!

Minh Hạo gõ đầu thêm cú nữa

“Ít nói lại trước khi bị đuổi ra ngoài thật”

Du Nhiên lập tức khóa miệng

Tống lúc này vẫn nghiêng người che gần nửa người Hàn Di, tay kéo chăn lên cao hơn chút, ánh mắt tối sâu và đầy cảnh cáo, như chỉ cần thêm một câu bậy bạ nào nữa là sẽ xử đẹp cả hai thằng đang đứng ở cửa

“Cút ra ngoài” Cô nói, giọng bình thản nhưng đủ khiến sống lưng cả hai lạnh đi một lượt

Minh Hạo kéo cổ áo Du Nhiên, lôi cậu đi như lôi một bao gạo tội nghiệp

“Ờ, ờ, tụi tôi ra ngay!

Ở trong làm gì thì làm tiếp, đừng giết nhau là được!”

“ Im miệng, đưa tô cháo đây!!”

Tống nói với giọng rất nhẹ nhưng… không ai dám phản kháng

Cạch

Cửa đóng lại

Trong phòng chỉ còn lại hai người

Hàn Di ôm gối, mặt đỏ bừng như trái cà chua.

Cô không dám ngẩng đầu lên, thậm chí không dám nhìn thẳng vào Tống sau khi bị “bắt quả tang” trắng trợn như thế

Tống nhìn cô, khoé môi cong nhẹ — một nụ cười nửa như trêu, nửa như dỗ dành

“Chị xấu hổ à?”

“Tôi…tôi chỉ…” — Hàn Di siết chặt mép chăn, giọng lí nhí — “Không phải tại cô… tại cô…nên mới...”

Tống ngồi xuống mép giường, cúi người gần sát tai Hàn Di:

“Tại tôi ép chị?”

“Không! ”— Di phản xạ đáp nhanh đến mức như tự vả chính mình

Đến lúc nhận ra, cô càng đỏ hơn: “Ý tôi là… không phải theo kiểu đó…”

Tống bật cười khẽ, một tiếng cười mềm nhưng lại khiến Di càng rối bời

Cô vuốt nhẹ mái tóc Di, vừa nhẹ nhàng vừa cố tình khiến người đối diện càng luống cuống

“Ngôn Hắc Tống...cô!! ”

Tống nghiêng đầu, giọng trầm thấp:

“Nhìn chị bây giờ…

đáng yêu thật đấy”

Di dùng tay đẩy Tống một cái yếu ớt:

“Cô đừng nói nữa…”

“Không nói thì làm? ”— Tống nhướng mày trêu

“Không… làm gì hết!”— Di vội vã chặn lại, tim đập thành tiếng

Tống phì cười, cuối cùng mới chịu thả lỏng, đặt tay lên lưng Hàn Di, giọng dịu xuống đúng mức cô gái yếu đuối trước mặt có thể chịu được:

“Được rồi, không trêu nữa.

Ăn cháo rồi uống thuốc.

Mặt chị đỏ đến mức tôi tưởng chị lại sốt cao rồi ”

Di nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Tại…cô…”

“Tôi trêu vì chị rất dễ thương” — Tống đáp như thể đương nhiên

Hàn Di như muốn chui xuống gầm giường vì những lời nói ấy

Không khí ám muội từ nãy… giờ trở nên mềm lại, dịu hơn, nhưng vẫn còn độ nóng mơ hồ mà Di không biết phải dập thế nào

Ngoài phòng khách

Minh Hạo thả Du Nhiên lên sofa cái “phịch”

“Cậu la thêm lần nữa là chết chắc”

Du Nhiên ôm đầu:

“Nhưng mà…Hắc Tống đè chị Di của toii!!

Gần như…!!”

“Đừng nói nữa”

Minh Hạo ngồi xuống, thở dài ngán ngẩm

“Nhà này đúng là không có ngày nào bình yên”

Du Nhiên thở hổn hển, đặt cái mâm lên bàn

“Anh… anh nghĩ bây giờ họ làm gì trong đó?”

Minh Hạo liếc cậu:

“Hy vọng là ăn cháo”

Du Nhiên: “…”

Minh Hạo: “…”

Cả hai im lặng cầu trời
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 40


Khoảng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân nhẹ xuống cầu thang vang lên

Minh Hạo và Du Nhiên lập tức bật dậy như hai con mèo bị giật mình.

Hai người ngồi vật vờ trên sofa suốt nãy giờ, thậm chí không dám nói to, nửa vì sợ Tống giận, nửa vì sợ nghe thêm âm thanh không nên nghe

Tống đi xuống với dáng vẻ rất bình thản.

Tóc hơi rối nhẹ, áo khoác vắt qua một bên vai, mắt vẫn mang màu sắc trầm tĩnh quen thuộc

Cô nhìn hai kẻ trên sofa đang ngồi thẳng lưng quá đà

“Làm gì mà căng như dây đàn vậy?”

Du Nhiên nuốt nước bọt:

“T-tại em… sợ chị—”

Cốc

Minh Hạo gõ đầu cậu lần nữa

Tống ngồi xuống ghế đối diện, một tay chống khuỷu trên gối sofa, giọng trầm nhưng không còn sắc bén như lúc nãy:

“Hàn Di ngủ rồi.

Sốt vẫn còn nhưng đỡ hơn.

Tôi để thuốc sẵn bên đầu giường, tí nữa cô ấy dậy thì uống thêm”

Cả hai đồng loạt gật đầu như robot

Tống day thái dương, thở dài:

“Hai người làm như tôi ăn thịt hai người không bằng”

Du Nhiên méo mặt:

“ C-Chị ăn ai còn không biết…”

CỐC!

Minh Hạo đập tiếp cái khiến Du Nhiên lảo đảo:

“Im.Lặng.Giùm.”

Tống nhếch mép cười nhẹ — kiểu cười khiến phòng khách giảm vài độ

“Nói tiếp xem, tôi “ăn” ai cơ?”

Du Nhiên suýt khóc:

“Em… nói lộn…”

Minh Hạo chen vào để cứu mạng cậu:

“Được rồi, việc chính đi.

Em xuống đây chắc để bàn vụ sáng nay?”

Tống gật nhẹ

Cô chống hai tay lên đầu gối, hơi cúi người về trước, chất giọng nghiêm lại, lạnh và sắc như lưỡi dao quen thuộc:

“Giang Tuệ Linh chạy rồi.

Kẻ giả mạo bằng chứng cũng bị thủ tiêu.

Đây không phải hành động tự phát”

Minh Hạo chậm rãi gật:

“Cô ta ra tay cũng rất nhanh gọn, hẵn đã có người tiếp tay”

“Đúng” — Tống đáp — “Và người đó biết rõ cách đánh vào điểm yếu của tôi”

Du Nhiên ngập ngừng:

“Ý chị là…

Hàn Di?”

Tống im một giây.

Một giây đủ để cả phòng đông đến nghẹt

Rồi cô khẽ gật, mắt tối đi:

“Hàn Di là mục tiêu dễ tổn thương nhất.

Chúng muốn kéo tôi ra khỏi cô ấy, chia tách hoặc đánh lạc hướng.

Không phải lần đầu chúng làm thế”

Du Nhiên và Minh Hạo trao cho nhau cái nhìn nặng nề

Tống khoanh tay lại, tựa lưng vào sofa, lộ rõ sự mệt mỏi dù cô cố giấu:

“Từ giờ, trong nhà không ai được để Hàn Di một mình.

Dù chỉ vài phút”

Minh Hạo gật đầu:

“Anh hiểu”

Du Nhiên cũng gật lia lịa:

Tống liếc sang cậu:

“Đúng rồi.

Rời là tôi băm cậu thành từng mảnh”

Du Nhiên lập tức ngồi thẳng, nghiêm như đi lính

Minh Hạo đan tay, nhìn Tống:

“Còn em?

Em tính sao?”

Tống im một thoáng rồi nói:

“Tôi phải quay lại căn cứ, truy vết đường chạy của Giang Tuệ Linh.

Đêm nay có thể sẽ rất dài”

Minh Hạo gật

Nhưng Du Nhiên lại nhỏ giọng:

“Hàn Di tỉnh dậy không thấy chị… chị ấy lo lắm đó”

Một cái chớp mắt rất nhanh — nhưng Minh Hạo và Du Nhiên đều thấy rõ sự dao động thoáng qua trong mắt Tống

Cô quay mặt sang hướng cầu thang, giọng khàn xuống một chút, không còn sắc bén:

“Tôi biết”

Trầm mặc bao vây phòng trong vài giây

Rồi Tống đứng dậy, kéo áo khoác lên vai:

“ Tôi đi một lát.

Nếu cô ấy tỉnh—”

“Bọn em sẽ nói là chị đang “mua thuốc đặc biệt ở bệnh viện trung tâm”! ”— Du Nhiên bật nói

Tống quay đầu nhìn cậu, ánh mắt nguy hiểm

“Đừng nhắc lại cái lý do ngu ngốc đó trước mặt tôi”

Du Nhiên co rúm lại:

“…không nhắc”

Minh Hạo thở dài:

“Đi đi.

Tụi tôi lo cho cô ấy”

Tống gật.

Đến cửa, cô dừng lại một chút

Không quay lại, chỉ buông một câu rất nhỏ — như thừa nhận một điều mà cô luôn cố che:

“Nếu Hàn Di thức giấc… bảo cô ấy tôi sẽ quay về ngay”

Cửa khép lại

Hai người đàn ông nhìn nhau

Du Nhiên thì thầm:

“ Anh… anh thấy không?

Chị ấy lo cho chị Di đến mức…

đến mức…”

Minh Hạo chống trán:

Ừ, tôi thấy.

Cậu khỏi nói”
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 41: "Nhà này nghiệp"


Đêm khuya phủ xuống khu biệt thự một màn tĩnh lặng bất thường.

Yên ắng đến mức… nguy hiểm

Minh Hạo đang đứng tựa cửa ban công tầng hai, mắt khẽ nheo lại.

Không phải gió.

Không phải động vật

Mùi máu

Anh buông câu nói nhẹ như tiếng thở:

“Lại tới rồi”

SÂN SAU — 30 GIÂY TRƯỚC

Tiếng lưỡi dao rít qua gió

KENG—!

Chách—!

RỤP

Ba tên lính gác gục xuống trước khi kịp kêu lên.

Cổ họng họ bị cắt gọn như vạch bút

Vô Ưu đứng giữa sân, dao mảnh nhỏ trong tay còn dính máu tươi, váy đen phất lên theo gió đêm

— Tsk…

Ngụy gia bảo vệ con cưng kỹ thật.

Chém hoài cũng không hết

Mười ba xác nằm la liệt dưới chân cô ta

Vô Ưu cười nhạt, xoay dao:

“ Theo tới đây cũng đáng”

Từng bước, cô ta tiến đến cửa sau

“Đêm nay đòi lại nợ cũ…tên tin tặc kia”

Minh Hạo không đợi cô ta phá cửa

SOẠT

Anh từ ban công nhảy xuống ngay trước mặt Vô Ưu, đáp đất nhẹ đến mức không làm lá khô rung lên

Ánh mắt anh lạnh như nước thép:

“Kỳ Vô Ưu…Gan lớn thật”

Vô Ưu liếm môi, ánh mắt sắc như rắn độc:

“Còn lớn hơn khi tao đến để xử người đang thoi thóp và thằng tin tặc nhà mày”

Minh Hạo cau nhẹ mày

“…Du Nhiên?”

Vô Ưu bật cười, ánh mắt tràn thù hằn:

“Thằng ranh đứng sau lưng chị nó bắn tao một phát.

Món nợ đó tao chưa quên”

Minh Hạo chống tay lên túi quần, bất động:

“Mối thù của thế giới ngầm mà đi trả ở đây.

Mày nghĩ mày ra được sao?”

Vô Ưu siết chặt cán dao

“Vậy thử xem!”

Cô ta phóng tới, ba lưỡi dao loé lên theo hình vòng cung, tốc độ nhanh đến mức tạo thành vệt bạc

Minh Hạo chẳng buồn né

Anh nghiêng đầu một góc nhỏ

Soạt—!

Ba lưỡi dao sượt qua mặt anh nhưng… bị anh bắt hết bằng hai tay

Vô Ưu bàng hoàng:

“Chuyện—”

BỤP!

Một cú đấm vào bụng khiến cô ta bị hất văng như đạn xuyên gió.

Người đập vào cột đá gần đó

Máu trào lên miệng

Nhưng Vô Ưu chưa bỏ cuộc.

Cô ta lăn sang bên, bật người dậy, áp sát lần nữa

Lần này nhanh hơn, quyết liệt hơn

Tách!

Cạch!

Phập!

Minh Hạo hất vỡ từng cú dao bằng cổ tay

”Mày còn yếu hơn tên ất ơ tao vô tình đánh ngoài chợ.

Thất vọng thật! ”

“Câm miệng…!”

Vô Ưu xoáy chân xuống đất, xoay vòng 180°, tung cú đá xoáy vào thái dương Minh Hạo

Anh giơ tay chặn nhẹ… như chặn một cơn gió

Rồi anh phản công

ẦM!

Một cú thúc gối chính xác vào sườn khiến Vô Ưu bật máu

Gối chạm đất, hơi thở khàn đi:

“Không…thể....nào…”

Minh Hạo nhìn xuống cô ta, ánh mắt hoàn toàn không có ý định giết, chỉ coi như dọn rác:

“Nếu Hắc Tống ở đây… mày còn không bước nổi vào cổng”

Vô Ưu hiểu mình thua tuyệt đối

Không phải đối thủ...Rõ ràng là không có cửa

Cô ta lùi lại, tay đặt lên dây cáp móc phía sau.

Trước khi lao lên mái nhà để thoát thân, cô ta nở nụ cười nhợt nhạt đầy sát khí:

“Tao sẽ còn quay lại.

Nói với thằng tin tặc đó…

Lần tới tao sẽ bắn nát đầu nó”

VÉO—!

Sợi cáp bật thẳng, Vô Ưu vút lên mái nhà, biến mất vào bóng đêm như bóng ma cố gắng trốn chạy

Chỉ còn lại mùi máu tanh nồng và gió lạnh quét qua xác người

Minh Hạo nhìn theo một giây, mắt tối như vực sâu:

“Mối thù của mày…gặp ai thì gặp

Còn bén mảng tới nhà này lần nữa…tao giết không tha”

Anh bật điện thoại:

“Dọn sân.

An táng họ đoàng hoàng”

Sau đó bước vào nhà, áo khoác dính chút máu của kẻ thù, giọng lẩm bẩm mệt mỏi:

“Mong là thằng nhóc kia không nghe thấy gì…”

Nhưng trong phòng khách, Du Nhiên run cầm cập:

“A… anh Hạo ơi… hình như có người gọi tên em ngoài vườn…”

Minh Hạo đỡ trán:

“Trời ơi, đệch thật”

Không khí trong nhà vẫn chưa kịp trở lại trạng thái bình thường sau vụ tập kích của Vô Ưu.

Mười mấy xác nằm ngoài vườn đã được đàn em xử lý gọn, nhưng mùi máu vẫn còn phảng phất như ám vào tường

Du Nhiên từ nãy đến giờ vẫn run lập cập, hai chân mềm như bún

Minh Hạo đóng cửa lại rầm một cái, phủi tay, quay vào phòng khách thì thấy Du Nhiên vẫn còn ngồi bệt dưới đất, mặt trắng bệch

Vừa thấy anh, cậu lập tức bật dậy và—

ÔM CHẶT LẤY CHÂN MINH HẠO

“A-anh ơi… em ngủ không được… em sợ… người ta chết nhiều quá… rồi rồi cái con sát thủ đó còn hét vô mặt em nữa…”

Minh Hạo đứng đơ ra vài giây, cúi đầu nhìn tên đang dính dưới chân mình như đỉa

“Buông ra”— Anh nói gọn lỏn

Du Nhiên lắc đầu mạnh như trống lắc:

“Không!

Không buông!

Ra ngoài hành lang em nghe tiếng gió thôi cũng tưởng có người bò vô nhà!

Anh đừng đuổi em mà!”

“Cậu đang siết chân tôi tới tê luôn rồi đấy”

“Em xin lỗi nhưng em sợ thật mà!!”

Minh Hạo thở dài, đưa tay bóp trán.

Từ ngày cái nhà này nhận thêm hai người, cuộc đời anh hình như chỉ toàn phiền phức nối phiền phức

Anh cúi xuống, gỡ tay Du Nhiên ra như gỡ một con mèo bám cửa

“Đi ngủ”

“Không!”

“Tôi bảo đi ngủ”

“Không!”

Du Nhiên càng ôm chặt hơn, giọng sắp khóc:

“ANH KHÔNG HIỂU ĐÂU!

Lỡ cô ta quay lại báo thù thì sao!?

Cô ta nói là nhớ mặt em đó!

Em yếu thế này sẽ chết đầu tiên mất!!!”

Minh Hạo nghiêng đầu, nhíu mày:

“Cậu yếu thật”

“AAAAA anh đừng công nhận thật lòng vậy chứ!!!”

Minh Hạo dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi nhấc bổng Du Nhiên lên như nhấc bao cát.

Cậu giật mình quẫy quẫy:

“Ơ này này!

Anh làm gì!?”

“Đưa cậu lên phòng.

Nếu còn bám chân tôi nữa chắc tôi quăng cậu ra ngoài vườn luôn”

Du Nhiên xanh mặt:

“Em tự đi...tự đi!!”

Cậu đáp đất, chạy lạch bạch sát sau lưng Minh Hạo như cái bóng

Tới cửa phòng, Minh Hạo khoanh tay dựa khung cửa:

“Vào...Ngủ đi”

Du Nhiên cắn môi:

“Anh… anh ngủ cạnh cửa phòng em được không?

Kiểu như… canh chừng?”

Minh Hạo liếc cậu từ đầu đến chân, ánh mắt kiểu hết thuốc chữa:

“Tôi không phải bảo mẫu”

“Nhưng mà… nhưng mà… em sợ…”

Một giây im lặng

Minh Hạo quay đi, giọng nhỏ đến mức không biết có phải anh thông cảm hay anh… mệt quá nên thua luôn:

“Mở hé cửa.

Tôi ngủ sofa dưới phòng khách.

Có chuyện gì thì hét lên”

Du Nhiên sáng bừng như đèn led:

“Em— AAAAA anh Minh Hạo tốt quá!!!”

“Im lặng và đi ngủ, đừng ồn ào đánh thức chị cậu”

“Vângggggg!”

Cửa phòng đóng lại, để lại Minh Hạo đứng giữa hành lang, thở dài như muốn bỏ nhà đi bụi

Anh lẩm bẩm:

“Nhà này đúng là nghiệp…”

Rồi anh quay xuống dưới, đi về phía sofa, chuẩn bị một đêm dài không yên bình

Bên trong phòng, Du Nhiên ngó ra khe cửa, nhìn thấy bóng lưng Minh Hạo khuất dần, mới dám thở ra nhẹ nhõm

“An toàn rồi… rồi… chắc là an toàn rồi…”

Cậu chui lên giường, quấn chăn, nhắm mắt lại — nhưng hai tai vẫn dỏng lên như thỏ, chỉ cần nghe tiếng động lạ là nhảy dựng ngay

Đêm nay, không ai thật sự có thể ngủ yên
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 42


Tiếng cạch! nho nhỏ từ phòng kế bên khiến Hàn Di mở mắt

Hàn Di không phải người ngủ sâu, nhất là sau chuỗi biến cố vừa qua.

Cô đã cảm nhận được âm thanh lạ, một mùi máu tanh tưởi thoảng qua

Ác mộng gì nữa? — cô thầm nghĩ

Hàn Di khẽ khoác áo, bước xuống lầu.

Bàn chân trần chạm sàn gỗ lạnh lẽo, nhưng cô bước từng bước chậm, không vội, không gây tiếng động

Ánh đèn vàng lờ mờ từ phòng khách hắt lên tường

Minh Hạo đang ngồi trên sofa, đầu tựa tay, ánh mắt mệt nhưng vẫn giữ được tỉnh táo, như thể chẳng có đêm nào được ngủ yên

Hàn Di xuống đến bậc cuối cùng, giọng nhẹ:

“Anh chưa ngủ?”

Minh Hạo quay đầu.

Một giây sững lại khi thấy cô

“Ồ… cô dậy rồi à.

Ồn quá làm phiền cô sao?”

“Không phải”— Di lắc đầu, bước đến ngồi cách anh một ghế sofa — “Tôi nghe tiếng Du Nhiên… giống như đang sợ hãi”

Minh Hạo thở dài — một tiếng thở dài nặng như cả ngày mệt dồn lại:

“Tên nhóc đó ôm chân tôi từ dưới phòng khách lên tận giường ngủ đấy.

Sợ đến ngu người luôn”

Hàn Di mím môi, ánh mắt khẽ hạ xuống:

“Cảm ơn anh…

đã bảo vệ bọn tôi”

Minh Hạo im lặng vài giây

Rồi bất ngờ, anh nói — không vòng vo, không tránh né:

“Hàn Di... tôi xin lỗi”

Hàn Di khựng lại

“Xin lỗi… vì chuyện gì?”

Minh Hạo chống tay lên trán, giọng trầm xuống, thấp và rất thật:

“Vì chuyện năm xưa.

Tôi lẽ ra phải nói cho Tống biết sự thật lúc đó... về những người đứng sau.

Nhưng tôi đã chọn im lặng”

Anh nhắm mắt một giây

“Chính vì che giấu… nên Tống và cô hiểu lầm nhau suốt từng ấy năm”

Không khí lắng xuống — một loại im lặng vừa đau vừa giải thoát

Hàn Di nhìn Minh Hạo thật lâu

Cô không oán trách, không giận dữ, chỉ khẽ thở ra:

“Tôi biết… anh chỉ muốn tốt cho Hắc Tống”

Minh Hạo mỉm cười nhẹ, rất mệt:

“Tốt cái gì.

Tôi chỉ khiến hai người khổ thêm… vì cô mà suýt phát điên bao lần.… suýt chết vài bận”

Hàn Di siết nhẹ hai bàn tay

Minh Hạo nhìn cô, khóe mắt mềm xuống theo cách anh hiếm khi để lộ trước mặt người khác

Cả hai ngồi đó — không cần nói gì thêm.

Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường chạy từng nhịp đều đều

Cửa bật mở.

Gió tạt vào như lưỡi dao lạnh

“Hàn Di!?”

Tiếng hét căng như dây cung bật, khiến Minh Hạo quay ngoắt ra cửa

Tống lao vào nhà với gió đêm cuốn theo sau.

Áo khoác đen còn dính vài vệt sương đêm từ đường

Cô chạy thẳng đến phòng khách chỉ trong ba bước

Và khi thấy Hàn Di ngồi trên sofa, mắt hơi đỏ vì mất ngủ—

Tống đứng khựng lại đúng một nhịp

Rồi gầm lên với Minh Hạo:

“Anh nói chị ấy đang ngủ mà!?

Tại sao chị ấy ở dưới này!?

Có chuyện gì nữa!?”

Minh Hạo nhíu mày:

“Em bình tĩnh lại.

Không ai—”

“— Không ai?? ”— Tống gần như chồm tới — “Anh đánh nhau với sát thủ ngay trong sân nhà, xung quanh toàn xác người!

Làm sao tôi bình tĩnh được!?”

Hàn Di đứng dậy:

“Tống,....—”

Không để cô nói hết câu

Tống tiến tới, vòng tay qua eo Hàn Di, bế thốc cô lên như bế món đồ quý nhất thế giới vừa rớt xuống đất

“A— Tống!?

Cô làm gì vậy!?”

“Đưa chị về phòng”— Tống nói gọn, sắc lạnh nhưng run nhẹ — “Dưới này không an toàn”

Hàn Di đỏ mặt tức thì:

“Em bình tĩnh— Minh Hạo vẫn…”

“Minh Hạo không phải vấn đề” — Tống đáp cụt — “Vấn đề là có kẻ lạ vừa vào nhà tối nay.

Và chị thì vẫn đang bị thương lại đi đi dưới phòng khách như không có chuyện gì”

Tống nói xong cũng không cho ai chen vào

Bế Hàn Di lên, xoay người, đi thẳng về phía cầu thang

Minh Hạo gọi với theo:

“Này, cô ấy tự đi được”

“Im đi”— Tống không quay đầu — “Anh đánh nhau nãy giờ rồi thì im lặng mà nghỉ cho tôi nhờ”

Minh Hạo: “…”

Hàn Di, mặt đỏ như quả gấc:

“Tống…cô đang làm quá—”

Tống siết nhẹ eo cô hơn

Thì thầm sát tai Hàn Di, nhỏ đến mức chỉ mình Di nghe thấy:

“Chị đừng quấy nữa, không thì không ngủ yên đâu”

Hàn Di cứng người, tim loạn sang nhịp khác

Đến bậc cuối cầu thang, Tống quay đầu lại, nhìn Minh Hạo với ánh mắt sắc như dao

“Anh canh tầng dưới.Tôi lo tầng trên”

Minh Hạo chống nạnh:

“Tống, đây là nhà em”

“Từ lúc anh ở nhờ, đây là nhà của anh” — Tống đáp tỉnh bơ —“Anh làm ơn coi lại thứ tự ưu tiên giúp”

Minh Hạo: “…”

Khó lắm mới thốt được:

“Con nhỏ này đúng là…”

Minh Hạo thở dài, ngã phịch xuống sofa:

“Cái nhà này… thật sự là nghiệp chướng mà!!!”
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 43


Tống đặt Hàn Di xuống giường như thể cô là món đồ dễ vỡ.

Nhưng Di còn chưa kịp chống tay, Tống đã nghiêng người đè lên, đầu cúi sát, một chân quỳ trên nệm, cả thân áp vào phần vai không bị thương của Hàn Di

Hơi ấm bao trùm lấy cô ngay lập tức

Ánh mắt Tống tối lại, pha trộn giữa bực bội, sợ hãi, và… thứ gì đó sâu hơn

“Chị biết mình liều đến mức nào không?” – Tống nghiến từng chữ, giọng thấp và khàn sau một đêm chiến đấu

“Một chút nữa là tôi…”

Cô cắn nhẹ môi, kìm nén cảm xúc.

“…tôi đã tưởng mình sẽ không kịp quay về”

Hàn Di tránh ánh mắt ấy, lúng túng:

“Tôi chỉ muốn xem—”

Tống lập tức cúi xuống sát mặt cô, gần đến mức hơi thở Di nghẹn lại:

“Không, chị còn phải nghỉ ngơi”

Để nhấn mạnh, Tống dùng trọng lượng đè xuống vai Di thêm chút nữa—không đau, nhưng đủ để cô hiểu Tống giận đến mức nào

Hàn Di đỏ mặt:

“X-xuống khỏi người tôi đi đã…”

Tống bật cười nhẹ, nhưng tiếng cười đó lại khiến Di khẽ run :

“Không...Tôi vẫn còn giận”

Sau vài nhịp thở căng thẳng, Tống mới chịu dịch người, nhưng thay vì tách ra, cô trượt sang nằm sát bên, vòng một tay ôm eo Di kéo lại gần.

Đầu Tống đặt vào vai còn lành của Di, mái tóc mềm chạm nhẹ lên cổ Di, vừa ấm vừa ngứa

Giọng Tống trầm hẳn, rõ ràng đã kiệt sức:

“Nếu chị còn làm tôi sợ thêm một lần nữa…”

Bàn tay cô siết nhẹ phần eo Di

“…tôi sẽ trói chị lại thật”

Rồi, Tống chìm vào giấc ngủ gần như ngay lập tức.

Hơi thở đều đặn, nhưng tay vẫn nắm chặt áo Di như sợ cô biến mất

Chỉ lúc ấy, Hàn Di mới dám thở ra

Không còn ánh mắt ai nhìn, không còn ai gắt gỏng, không còn tiếng quát của Tống.

Chỉ có bóng tối, hơi ấm, và cánh tay câu nệ ôm lấy eo cô

Và Hàn Di… bỗng nhận ra

Nhịp tim mình đang chạy loạn

Cảm giác vừa rồi—khi Tống đè lên, khi cô gằn giọng, khi cô ôm chặt Di như thể đó là mạng sống của mình—đều khiến Hàn Di rung động theo một cách chưa từng có

“Mình…

động lòng thật rồi!!”

Cô khẽ nhìn sang Tống.

Gương mặt khi ngủ lại hiền đến lạ, không còn vẻ sắc lạnh khiến người khác sợ, chỉ còn sự mệt mỏi và chút mong manh hiếm thấy

Hàn Di nhẹ nhàng đưa tay chỉnh lại mớ tóc trên trán Tống, lòng mềm hẳn

“Nếu chuyện này tiếp tục…”

Di khẽ mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng đầy ý tứ

“…mình sẽ không thoát được cô ấy nữa”

Cô nhắm mắt lại, để Tống ôm mình, không chạy nữa—không né nữa

Đêm ấy, hai người ngủ trong vòng tay của nhau, còn cảm xúc thì đã vượt qua ranh giới từ lúc nào

____________

Cùng lúc đó — dưới một mật thất ẩm lạnh, cách xa khu dân cư hàng trăm km

Nước nhỏ từ trần đá xuống nền xi măng tách… tách…

đều đặn.

Mùi sắt tanh của máu còn mới quẩn trong không khí

Kỳ Vô Ưu ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, áo đen dính máu, cánh tay trái bị rạch một đường dài vẫn còn rỉ đỏ.

Cô ta nghiến răng, tự tay quấn băng quanh bắp tay, động tác mạnh đến mức máu lại bật ra

Một giọng nói sắc lạnh vang lên từ bóng tối phía sau:

“Chỉ một Hàn Di thôi mà cô còn không xử lý nổi?”

Giang Tuệ Linh bước ra từ vùng tối, giày cao gót gõ xuống nền tạo tiếng cộp đanh gọn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, đôi mắt cô ta như lưỡi dao đang soi mói từng vết thương trên người Vô Ưu

Vô Ưu không ngẩng đầu, chỉ siết thêm vòng băng, lạnh như thép:

“Tôi không chết là may rồi”

Giang Tuệ Linh nheo mắt:

“Minh Hạo mạnh hơn dự tính của tôi, nhưng cô—”

Cô ta cúi xuống, bóp cằm Vô Ưu bắt đối diện mình

“—đáng lẽ phải lấy đầu Hàn Di trước khi quay về”

Kỳ Vô Ưu hất mạnh tay Giang Tuệ Linh, ánh mắt đỏ ngầu vì nhục và đau:

“Muốn tôi chết ngay tối nay chắc?

Cô ta không phải người bình thường, xung quanh còn đám chó săn của cô ta”

Giang Tuệ Linh nhếch môi:

“Thế thì cũng đừng quay về tay không”

Vô Ưu nghiến răng, suýt bật dậy nếu không vì vết thương ở hông kéo giật làm cô khụy xuống ghế.

Móng tay bấu vào gỗ phát ra tiếng rắc nhẹ

Cô thở gấp, nhưng giọng vẫn cứng như búa nện:

“Tôi sẽ lấy mạng Ngụy Di

Nhưng trước đó…”

Đôi mắt Vô Ưu tối sầm, mối thù bừng cháy trở lại:

“…tôi sẽ xé nát cái tay đã bắn trúng tôi hôm đó”

Khoé môi Giang Tuệ Linh cong lên thành nụ cười hiểm độc:

“Bạch Du Nhiên”

Vô Ưu ánh mắt lạnh băng:

“Nợ máu, phải trả bằng máu!”

Giang Tuệ Linh xoay người đi, giọng để lại như dao cắt vào không khí:

“Khi nào xong, tôi muốn Ngụy Hàn Di… biến mất mãi mãi”

Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại

Trong căn mật thất chỉ còn tiếng thở nặng của Vô Ưu và mùi máu đang khô lại

Cô siết chặt băng vết thương một vòng cuối, ném cuộn băng thừa xuống đất, rồi rít qua kẽ răng:

“Lần tới… sẽ không ai cứu được mấy người đâu”
 
[Bhtt] [Tự Viết] Hoa Nở Trong Máu
Chương 44


Buổi sáng trôi vào phòng rất nhẹ

Ánh nắng mỏng rơi xuống ga giường, phủ lên hai bóng người đang nằm cạnh nhau như một bức tranh chưa kịp tỉnh.

Hàn Di mở mắt trước.

Cô không cử động ngay — vì vòng tay quanh eo vẫn còn đó, rất chặt, rất quen

Tống— hơi thở cô đều, trán tựa vào vai không bị thương của Di.

Khi ngủ, Tống không còn vẻ sắc bén thường ngày.

Hàng mi khẽ rũ, đường nét gương mặt mềm đi, như một người đã quá mệt mỏi nên không còn sức đề phòng

Hàn Di nhìn rất lâu

Hơn một tuần qua, cô đã quen với việc Tống ở bên— quen với ánh mắt luôn theo sát mình, quen với giọng gắt gỏng đầy lo lắng, quen với cách Tống luôn đứng chắn trước cô như bản năng

Quen đến mức... không còn muốn né nữa

Tống cử động nhẹ

Cô mở mắt, ánh nhìn đầu tiên chạm vào Hàn Di— và dừng lại ở đó, rất lâu.

Không ai nói gì.

Chỉ có hơi thở hòa vào nhau, gần đến mức nghe rõ từng nhịp tim

Tống khẽ chống tay ngồi dậy, nhưng không buông vòng ôm.

Cô nhìn Di bằng ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy, không né tránh.

Giọng cô trầm, chậm:

"Hàn Di"

Di nhìn lại

"Tôi có thể hỏi chị một chuyện không?"

Di gật đầu, đáp rất khẽ "Được"

Tống hít sâu, như thể đang đứng trước một quyết định không cho phép rút lui:

"Chị có thể... làm bạn gái tôi không?"

Không có lời hoa mỹ

Không có ép buộc

Chỉ là một câu hỏi thẳng thắn— nhưng đặt cả trái tim vào đó

Hàn Di không trả lời ngay

Cô nhìn Tống, ánh mắt rất yên, rất sâu.

Không né tránh, cũng không vội vàng.

Như thể đang cân nhắc không phải câu hỏi, mà là cả tương lai phía sau nó

Tống không thúc ép.

Cô chỉ nói tiếp, giọng thấp hơn:

"Tôi không phải người dịu dàng"

"Tôi cũng không hứa được những điều cao siêu"

"Nhưng nếu chị bước đi cùng tôi..."

... tôi sẽ không bao giờ để chị phải một mình"

Không khí lặng đi

Hàn Di chậm rãi nâng tay lên

Không phải để đẩy ra

Không phải để ngăn lại

Ngón tay cô chạm vào cổ tay Tống— nơi còn vết chai mờ của năm tháng cầm vũ khí.

Rồi Di kéo tay Tống xuống, áp nhẹ lên ngực mình

Tống khựng lại

Nhịp tim dưới lòng bàn tay cô đập rất rõ

Nhanh

Không ổn định

Rất thật

Hàn Di ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một hơi thở.

Cô không nói gì— chỉ nhìn Tống, ánh mắt dịu hẳn đi, không còn né tránh, không còn phòng bị

Rồi Di nghiêng người tới trước

Một động tác rất chậm

Rất rõ ràng

Môi cô chạm vào môi Tống

Không sâu

Không vội

Chỉ là một nụ hôn nhẹ— nhưng đủ để Tống sững người

Một giây

Hai giây

Rồi Tống đáp lại

Cô không giữ chặt, không lấn át.

Chỉ đặt tay lên lưng Di, giữ lấy như giữ một điều quý giá.

Nụ hôn kéo dài thêm chút nữa — chậm rãi, ấm áp, mang theo tất cả những điều chưa nói thành lời

Khi hai người tách ra, trán vẫn chạm trán, hơi thở gấp gáp hòa vào nhau

Tống khàn giọng:

"...Đó là câu trả lời sao?"

Hàn Di khẽ cong môi

Cô gật đầu

Rồi nói — rất nhỏ, rất rõ:

"Phải..."

Chỉ một chữ

Nhưng Tống nhắm mắt lại, như thể vừa được cứu khỏi một vực sâu không đáy.

Cô kéo Di vào lòng mình, ôm rất chặt

Hàn Di để yên cho Tống ôm

Cô tựa trán vào vai Tống, lòng nhẹ đi một cách lạ lùng

Không cần chạy nữa

Không cần né nữa

Cô đã trả lời rồi — bằng cách duy nhất cô biết — Ở lại với Tống

Ít lâu sau, cả hai mới chịu tách ra

Hàn Di đứng dậy quay lưng về phía giường, chậm rãi cởi áo khoác ngoài.

Cử động rất nhẹ, rất cẩn thận, như sợ làm động đến những vết thương chưa kịp lành hẳn.

Ánh đèn vàng rơi lên bờ vai gầy, để lộ đường băng trắng đã tháo bớt — vết thương vẫn còn hằn tím, mép da chưa khép hoàn toàn

Tống đứng dựa bên cửa, ban đầu chỉ định quay đi

Nhưng rồi... cô không làm được

Ánh mắt Tống dừng lại ở vai Hàn Di, rồi trượt xuống vết bầm mờ nơi đùi, dấu tích của những đêm không ngủ, của máu và tiếng kim loại va chạm

Cô nhíu mày, tim thắt lại

"Vẫn còn đau không?" — Tống hỏi khẽ, giọng thấp đi hẳn

Hàn Di vừa thay xong áo, quay lại nhìn cô

"Không đến mức không chịu được"

Tống bước tới gần hơn, chậm rãi như sợ làm Di giật mình.

Cô đưa tay lên, nhưng rồi dừng lại giữa không trung, không dám chạm

"Tôi không thích nhìn chị thế này"

Hàn Di hơi nghiêng đầu.

"Thế nào?"

"Bị thương"

Giọng Tống trầm xuống

"Những vết này... lẽ ra không nên ở trên người chị"

Hàn Di im lặng một lúc.

Rồi cô bước lên một bước — bước đi vẫn còn hơi khập khiễng, rất nhẹ, nhưng không giấu được.

Tống lập tức cau mày:

"Chị còn chưa khỏe, đừng— "

Chưa kịp nói hết câu, Hàn Di đã cúi người, một tay vòng qua lưng Tống, tay còn lại đỡ dưới chân cô

Mọi thứ diễn ra gọn gàng, dứt khoát

Tống giật mình:

"Hàn Di— !"

Nhưng đã muộn

Cô đã bị bế lên khỏi mặt đất

Hàn Di giữ rất chắc, dù hơi thở có nặng hơn một nhịp.

Cô nhìn thẳng vào mắt Tống, ánh mắt bình thản mà cứng cỏi:

"Tôi vẫn ổn"

Tống sững người

Không phải vì bất ngờ

Mà vì cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng

Cô đặt tay lên vai Di theo phản xạ, giọng thấp hẳn:

"Đừng cố"

Hàn Di khẽ cong môi, rất nhẹ:

"Tôi không cố"

"Tôi chỉ muốn cô yên tâm"

Cô đặt Tống xuống giường lại cẩn thận như lúc bế lên.

Khi tay vừa buông ra, Tống lập tức kéo lấy cổ tay Di, siết nhẹ

"Lần sau..."

Giọng cô khàn đi.

"...chị không cần chứng minh gì cả"

Hàn Di nhìn bàn tay đang nắm mình, rồi nhìn lên gương mặt Tống.

Không nói gì — chỉ đưa tay còn lại đặt lên tay cô, giữ lại

Khoảng cách giữa hai người rất gần

Không có lời thừa

Chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ đang lớn dần

Và Tống biết—

Hàn Di không thích nói nhiều

Mỗi hành động của cô...

đều là một lời nói

Buổi sáng trong căn nhà đến rất chậm rãi

Hàn Di và Tống cùng xuống cầu thang.

Không ai nắm tay ai, không cử chỉ quá rõ ràng — nhưng khoảng cách giữa hai người ngắn đến mức chỉ cần lệch nửa bước là chạm vai

Di đi vẫn hơi khập khiễng, rất nhẹ.

Tống đi chậm hơn thường ngày, vô thức điều chỉnh nhịp bước theo cô

Phòng khách có người từ đêm qua

Minh Hạo đang ngồi ở bàn ăn, một tay cầm cốc cà phê, tay kia lướt điện thoại.

Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng lên — và chỉ cần một giây

Chỉ một giây thôi

Anh hiểu hết~

Không phải vì họ làm gì khác thường— Mà vì mọi thứ đều có vẻ khác

Ánh mắt Tống không còn lạnh lẽo như trước — nó luôn quay về phía Hàn Di trước khi nhìn bất kỳ ai khác

Còn Hàn Di... người luôn giữ khoảng cách với cả thế giới — lại để Tống đứng gần mình đến vậy, rất tự nhiên

Minh Hạo nhếch môi, đặt cốc cà phê xuống

"Ồ~"

Chỉ một tiếng

Nhưng đầy ý vị

Tống liếc anh một cái cảnh cáo:

"Nhìn gì?"

Minh Hạo khoanh tay, tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua hai người không chút che giấu:

"Nhìn hai người đang yêu"

Hàn Di khựng lại một nhịp

Tống thì nhíu mày:

"Anh nói nhảm cái gì đấy?"

Minh Hạo bật cười, lắc đầu:

"Không cần thừa nhận"

"Cái dáng đứng đó, cái cách nhìn đó— giấu không nổi đâu"

Anh nghiêng người về phía trước, hạ giọng, nhưng ánh mắt rất thật:

"Tôi theo em hơn mười năm.

Lần đầu tiên thấy em chịu đi chậm lại vì người khác"

Không khí lặng đi một chút

Tống không nói gì

Nhưng bàn tay đặt trên lưng ghế của Hàn Di khẽ siết lại

Rất khẽ

Hàn Di nhìn Minh Hạo, rồi cúi đầu kéo ghế ngồi xuống.

Cô không phản bác.

Cũng không phủ nhận

Chỉ nói một câu, giọng bình thản:

"Ăn sáng đi, Tống à"

Minh Hạo bật cười thành tiếng

"Thấy chưa"

Anh chỉ đũa về phía Hàn Di

"Người như em ấy mà còn chịu ngồi chung bàn thế này— đủ hiểu rồi"

Tống kéo ghế ngồi cạnh Di, đặt bát cháo về phía cô theo phản xạ, giọng gắt nhẹ:

"Ăn đi.

Còn nóng"

Hàn Di gật đầu

Khoảnh khắc rất nhỏ

Rất đời thường

Minh Hạo nhìn hai người một lúc lâu, rồi thở ra, giọng trầm lại:

"Thôi được"

"Nhà này... cuối cùng cũng có chút không khí giống người sống"

Tống liếc anh:

"Anh nhiều lời quá"

Minh Hạo cười:

"Nhưng đúng còn gì"

Bên ngoài, nắng lên chậm rãi

Trong phòng khách, ba người ăn sáng — không ai nói thêm gì nhiều

Có những điều...

Không cần nói ra, ai cũng đã thấy rõ

Ánh mắt của người yêu nhau luôn chứa đựng tình ý dạt dào~

Du Nhiên đứng ở bậc cầu thang, tay còn vịn lan can

Cậu đã nghe thấy gần như tất cả

Từng câu

Từng khoảng lặng

Cả cái không khí... rất khác trong phòng khách

Cậu cắn môi, tim đập mạnh vì chưa thể chấp nhận kịp

Hàn Di...

đang ở bên Hắc Tống

Người từng đả thương chị ấy

Người từng làm chị ấy đổ máu

Cậu chưa thể chấp nhận ngay được

Du Nhiên bước xuống thêm vài bậc, giọng căng ra, không còn nét đùa cợt thường ngày:

"Tôi nói trước"

Cả bàn ăn im bặt

Minh Hạo hơi nghiêng đầu, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác

Hàn Di quay sang, khẽ nhíu mày:

"Du Nhiên— "

Nhưng cậu đã nói tiếp, giọng gằn xuống, rất thật:

"Nếu cô còn làm tổn thương chị Di của tôi— "

Cậu chưa kịp nói hết câu

Tống đã ngẩng lên

Không quát

Không đứng dậy

Chỉ... nhìn

Ánh mắt ấy lạnh đến mức như một lưỡi dao đặt ngay sau gáy

Du Nhiên bỗng dựng hết cả tóc gáy

Toàn bộ những gì cậu định nói...đột nhiên chết cứng trong cổ họng

Đó không phải ánh nhìn của kẻ bị xúc phạm

Mà là ánh nhìn của một người kiên định

Tống nhìn thẳng vào Du Nhiên, giọng trầm, chậm, không chút đe doạ thừa thãi:

"Nếu tôi làm cô ấy đau thêm một lần nữa— "

Cô dừng lại

Chỉ một nhịp

"Không cần cậu nói"

"Tôi tự biết rút lui"

Du Nhiên sững người

Không phải lời thách thức

Không phải lời phủ nhận

Là một câu đặt mạng sống cảm xúc của chính mình lên bàn cân

Không khí nặng xuống

Hàn Di đặt thìa vào bát.

Rất nhẹ

Cô đứng dậy, bước đến trước mặt Du Nhiên.

Dù chân vẫn còn hơi đau, bước đi vẫn vững

Cô nhìn cậu — ánh mắt không trách, không nghiêm, chỉ rất rõ ràng:

"Du Nhiên"

Cậu ngẩng lên, hơi bối rối

Hàn Di đặt tay lên xoa đầu cậu — cái chạm quen thuộc, khiến cậu bình tĩnh hơn bất cứ lời nào

"Cảm ơn em đã lo cho tôi"

Cô quay đầu nhìn về phía Tống một thoáng, rồi lại nhìn Du Nhiên:

"Lần này... là chị tự chọn"

Du Nhiên im lặng rất lâu

Rồi cậu hít sâu, vai chùng xuống

"...Em chỉ không muốn ai làm chị đau thêm lần nữa"

Hàn Di mỉm cười rất nhẹ:

"Chị biết"

Tống không nói gì thêm

Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt cô chưa từng rời Hàn Di

Minh Hạo dựa lưng vào ghế, thở ra khẽ, lẩm bẩm đủ để chính mình nghe:

"Đúng là... không giấu được thật"

Bữa sáng tiếp tục

Không ai nói thêm lời dư thừa

Nhưng từ khoảnh khắc đó—

Du Nhiên hiểu một điều:

Từ hôm nay,

mọi tổn thương muốn đến gần Hàn Di— đều phải đi qua Ngôn Hắc Tống trước”
 
Back
Top Bottom