Cập nhật mới

Khác [ BHTT][ Thuần Việt]Chị thích em thì trả lời em đi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
403955445-256-k806136.jpg

[ Bhtt][ Thuần Việt]Chị Thích Em Thì Trả Lời Em Đi
Tác giả: ThinVnH9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể Loại : Bách Hợp, 18+, thuần việt, xưa, yêu thầm, drama
Tác giả : Fernying



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
[ Bhtt][ Thuần Việt]Chị Thích Em Thì Trả Lời Em Đi
Gặp chị


Buổi sáng sáng sớm

Cha : con gái ơi.

Giọng người cha kêu con gái mình vì có chuyện quan trọng cần làm.

Trần Thị Mỹ Lệ: dạ?.

Cô gái trẻ đáp lại cha mình vừa ngây thơ và khá tự nhiên

Cha : con lên nhà trên đi cả gia đình có chuyện cần nói.

Trần Thị Mỹ Lệ: dạ vâng.

Cả hai cha con cùng đi, khi ra đến nhà trước đập vào mắt Lệ là một cô gái có lẽ lớn hơn mình hai tuổi.

Cô gái ấy ngồi uống trà, tóc thì xõa nhìn mềm mượt như lụa vậy.

Cô ấy toát lên vẻ thanh cao trưởng thành, vẻ đẹp quyến rũ.

Cha : Lệ à đây là...

Phan Thị Tuệ Mẩn chị gái thất lạc của con, cha đã tìm được chị ấy rồi từ bay cả hai hãy sống cùng nhau nhé.

Người cha nói giọng trìu mến mong hai đứa con gái của mình có thể sống cùng nhau hòa thuận.

Nhưng Lệ quay sang hỏi cha.

Trần Thị Mỹ Lệ : vậy con không phải con ruột của cha sao, sao cha và mẹ không cho con biết sớm...?

Người cha chủ đáp lại Mỹ Lệ 1 câu nhỏ nhẹ

Cha: chưa đến lúc con được biết.

Nói rồi người cha đi ra ngoài bỏ nàng và người chị gái ấy ở cùng nhau.

Bỗng cô gái kia hỏi

Phan Thị Tuệ Mẫn : cô là em gái tôi sao, cô tên gì mấy tuổi rồi

Ánh mắt Mẫn nhìn Lệ không chút cảm xúc gì nhưng cũng khiến Hồng hơi cứng đơ.

Trần Thị Mỹ Lệ : dạ...

Em 18 tuổi rồi, em tên đầy đủ là Trần Thị Mỹ Lệ ạ

Mẫn gật đầu 1 cái rồi nói

Phan Thị Tuệ Mẫn : ừm, Cha bảo chị ở cùng phòng với em vì phòng em đủ rộng cho cả hai.

Trần Thị Mỹ Lệ : dạ chị.

Lệ cũng đồng ý.

Cả hai cùng vào phòng Tuệ Mẫn đang sắp xếp đồ, Lệ ngõ ý giúp chị thì Mẫn bảo

Phan Thị Tuệ Mẫn: chị không cần đâu em cứ làm việc của mình đi.

Tuy lời nói ấy bình thường nhưng với Hồng nó khá xa cách như là không muốn nhận là người nhà với côm.

Trong mắt Lệ, Trang khá lạnh lùng như không quan tâm đến chuyện gì.

Khi buổi sáng đã trôi qua đến lúc chiều thì Cha của Lệ lại kêu Hồng ra nói chuyện mà cha cô đã giấu cô.

Trần Thị Mỹ Lệ : cha!

Cha có gì muốn nói với con?.

Cha: chuyện là...

Phan Thị Tuệ Mẫn là con gái nuôi của gia đình chúng ta, con bé là con của người dì của con dì con đã mất từ lúc chị ấy 4 tuổi, cha thì đi ra trận và được báo là đã tử trận.

Dì ấy bảo cha rằng" hãy chăm sóc Mẫn giúp dì ấy không muốn Mẫn phải lang thang cô độc ở ngoài kia" , cha cũng đồng ý vì nhà mình cũng đủ điều kiện cũng giàu nhất vùng này rồi nên không phải là vấn đề.

Lệ trầm ngâm một lúc rồi thầm nghĩ " tội chị ấy thật cha chị ấy mất khi ra trận, mẹ thì mất lúc 4 tuổi.

Số phận chị ấy nghiệt ngã quá"

Cha lại nói tiếp

Cha: nếu con thấy chị ấy lạnh lùng ít nói chuyện con cũng đừng bận tâm, thừ nhỏ thiếu thốn tình cảm của gia đình nên trầm tính thế ấy từ từ sẽ quen.

Cha cô trấn an rồi nói 1 câu khiến cô chết lặng

Cha: Cha đã hứa hôn cho con với đứa con trai của người làm chung với cha năm sau hai tụi con sẽ cưới.

Nàng vội nói lại bằng thái độ khó chịu không chấp nhận hôn nhân sắp đặt này

Trần Thị Mỹ Lệ : cha!

Con không muốn thế người con yêu phải do con chọn, con không muốn chịu cảnh năm thê bảy thiếp và cưới người mình chẳng có tình cảm đâu.

Cha nàng chỉ đáp lại 1 câu với giọng bất lực

Cha: được rồi, tùy con thôi nhưng phải tìm được người thương của con trước ngày 15/9/1946 nhé.

Nếu không con phải lấy người mà Cha hứa hôn, đồng ý không con.

Mỹ Lệ nghe xong thì thử nghĩ" khoan thử hỏi cha coi thương con gái được không"

Trần Thị Mỹ Lệ : vậy con thương con gái được không.

Cha nàng im lặng vài giây rồi đáp lại

Cha : Hả!

Gì cơ con trai không yêu tự nhiên yêu gái, nhưng thôi miễn sao không có quá khứ dơ bẩn bị mọi người khinh thường là được và quan trọng, phải làm gì đó rạng danh gia đình chúng ta là được cha muốn thế thôi.

Lệ nghe xong thì vui trong lòng thầm nói" quá tốt rồi đáp đủ điều kiện này là được".

Trần Thị Mỹ Lệ : được thôi, thống nhất là vậy nha Cha.

Mỹ Lệ trở về phòng mình với tâm trạng vui vẻ nhưng...

Khi thấy Tuệ Mẫn cô lại khựng lại 1 nhịp.

Tuệ Mẫn đang ngồi đọc sách, vẻ trầm tư tập trung của chị ấy làm Lệ hơi dè chừng.

Không phải nghĩ chị ấy là người xấu hay là gì, đây là cảm giác của cô khi gặp người lạ mà còn hướng nội như Mẫn.

Lệ thử bắt chuyện với Mẫn nhưng vẫn hơi ngại.

Trần Thị Mỹ Lệ : chị...

Ơi.

Mẫn lập tức quay sang nhìn Lệ rồi hỏi 1 cách bình thản.

Phan Thị Tuệ Mẫn : sao thế, có gì không?

Trần Thị Mỹ Lệ : dạ em thấy chị xem sách chăm chú, tập chung quá nên hỏi thử thôi.

Phan Thị Tuệ Mẫn : ừm, sách này chỉ là về lịch sử nước ta lúc mà năm 1858 đến 1873 thôi, thời đó thực dân pháp xâm lược rồi chiếm đóng nước ta.

Lúc đó dân ta tội nghiệp lắm bây giờ vẫn còn

Mỹ Lệ nhìn cuốn sách rồi nghĩ thầm" đúng là mình may mắn hơn những người ngoài kia, cơm còn chẳng có mà ăn"

Trần Thị Mỹ Lệ : có vẻ chị khá thích lịch sử ha, em thì chỉ biết một chút mà thôi.

Phan Thị Tuệ Mẫn : chị muốn như cha chị, có thể ra trận đánh giặc cứu nước.
 
Back
Top Bottom