Cập nhật mới

Khác [BHTT]: NGƯỜI TRONG HỒI ỨC

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
126423831-256-k715504.jpg

[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Tác giả: Rika_Le
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Văn án: Nó là đặc vụ số 1 Hàn Quốc chuyên đi nằm vùng, còn cô là một tiến sỹ tâm lý học tội phạm xuất sắc của trường Đại học Harvard vừa mới quay về nước sau 10 năm.

Cả 2 cùng nhau làm việc với 4 người nữa dưới cái tên là T-ARA.

Nhưng liệu việc cô quay về chỉ đơn giản là muốn làm việc ở quê hương mình?

Chắc chắn là không.

Cô trở về để tìm lại một người mà cô chưa từng thấy được mặt nhưng lại yêu trong suốt 16 năm dài.

Trong quá trình hợp sức cùng nhau phá những vụ án khác nhau thì cô đã phát hiện ra một điều: Trái tim của một cô gái chịu nhiều thiếu xót, tuy rung động trước 2 người khác nhau nhưng họ lại có chung một nhịp tim
Raiting: PG-13

Thể loại: Bách hợp, trinh thám, kinh dị
Số chương: 71 chương + 3 ngoại truyện
Preview:
"Yeon~".

Jiyeon chết lặng, lặng lẽ để cánh tay xuôi theo người, cho Hyomin thỏa sức ôm mình.

Hyomin thấy vậy liền rúc đầu mình vào hõm cổ của Jiyeon ngay và trầm ấm lên tiếng
-Yeon~ Chúng ta hẹn hò đi.

-"..."

-Park Jiyeon, Chị yêu em!

-"..."



trinhthám​
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Lần đầu gặp gỡ


Bùm~~~ Âm thanh của tiếng nước như đang vỡ tan ra khi một cô gái vừa mới gieo mình xuống dưới gần đáy của cái hồ bơi này.

Cô ấy không bơi, chỉ đơn thuần lặn xuống dưới nơi sâu nhất của hồ bơi như muốn cơ thể mình và dòng nước kia hòa làm một vậy.

Cô gái trong trang phục bơi màu đen bó sát khi đã chắc mình đã chạm đến nơi tận cùng của bể bơi này rồi thì cũng ngồi thu mình lại với nhau.

Hai chân bó sát vào nhau, lưng hơi cong, cánh tay thì choàng qua ôm lấy đôi chân mình.

Dáng vẻ nhìn vào thật vô cùng bi thương, và dường như cô ấy chọn nước để đắm mình vào trong đó là hoàn toàn có nguyên nhân.

Vì chỉ có như thế mới không ai nghe được hai từ vừa mới khẽ vang lên cả

-Anh Jiyeon~

I'll be your canvas~

You draw me all night long~

Nhạc chuông từ chiếc điện thoại đang được để ở trên thành hồ bơi vừa mới vang lên là đã nghe thấy âm thanh Soạt~~~ của dòng nước đang "mở đường" cho cô gái vốn từ nãy đến giờ chìm đắm ở dưới bể nay đã trồi cả cơ thể mình lên, đứng dậy một cách dứt khoát.

Bước đi vô cùng lạnh lùng đến cái điện thoại, tay quơ bừa lấy cái khăn để lau sơ cơ thể, giọng nói vô cùng lạnh nhạt để bắt máy

-Alo!

Tôi nghe.

-Được rồi!

Tôi hiểu rồi.

15ph nữa tôi sẽ có mặt

Cuộc nói chuyện ngắn kết thúc, sau đó chỉ còn thân ảnh từ đằng sau vô cùng xinh đẹp của một cô gái đi vào phòng thay đồ ở cái hồ bơi này.

Mặc trang phục cho mình xong xuôi, cô ấy bỗng đóng sầm cánh cửa tủ lại, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn bi thương nữa mà là một ánh mắt của sự kiên định, từ miệng tự nói một câu với chính mình

-Anh Jiyeon!

Em nhất định sẽ tìm được anh.

Khách sạn Queens~

-Chào cô, tôi có thể giúp gì được cho cô? – Một anh chàng tiếp tân trông khá trẻ cúi đầu, lễ phép hỏi một cô gái với vẻ ngoài cực bắt mắt.

Mái tóc đen, dài được buông xõa tự nhiên, nước da trắng như tuyết điểm xuyết lên đó là đôi môi đỏ sắc sảo cùng đôi mắt đen hút hồn.

Đường cong cơ thể thì không chỗ nào chê được.

Cô gái đó chỉ cười nhẹ một cái rồi cũng lên tiếng trả lời

-Tôi có hẹn với một người ở khách sạn này, trong phòng 1407 – Cô gái đó vừa nói, vừa chìa ra một tấm danh thiếp.

Anh chàng tiếp tân nhìn cô đầy nghi hoặc rồi cũng cầm lấy tấm danh thiếp lên xem "Park In Joo – Chủ tịch công ty trang sức SR", rồi bỗng niềm nở ngay với cô "Chủ tịch Park, cho tôi xin lỗi.

Mời cô vào bên trong"

Cô gái đó khẽ gật đầu rồi cũng đi nhanh vào.

Vừa đi, vừa ấn vào một bên trong tai mình là cái tai nghe Bluetooth siêu nhỏ "Đội trưởng, tôi đã vào được bên trong".

Liền sau đó, thì ở bên ngoài khách sạn, trong chiếc xe hơi cỡ lớn khoảng 16 chỗ thì có một đội người hoạt động trên máy tính liên tục.

Sau một lúc thì cũng có một người đàn ông trung niên, đứng lên nói với cô "Làm tốt lắm, cảnh sát Park Hyomin.

Đây là lần đầu cô làm chuyện này nhưng cũng không phải quá tệ.

Trong khách sạn này, có diễn ra hoạt động casino quy mô lớn, nên chúng ta phải bắt chúng cho bằng được.

Cô nên nhớ, chuyên ngành của cô là tâm lý tội phạm không phải là cảnh sát nằm vùng.

Nên nhiệm vụ của cô chỉ là dùng nghiệp vụ của mình, nắm bắt tâm lý của đối phương, làm cho họ tin tưởng cô thì sau này chúng ta mới cài được người thực sự vào"

-Ok!

Hiểu rồi.

Tôi đang đi gần tới phòng 1407 rồi.

Tôi cúp máy đây – Hyomin nhanh chóng tắt đi nhưng bỗng một người trong xe hét lên "A!

Chết rồi!", nhưng cô lại không nghe thấy được.

Bên ngoài, đội trưởng gấp rút hỏi ngay "Có chuyện gì sao?".

Lần này, một chàng trai còn trẻ tuổi, nhưng bề ngoài vô cùng thông minh, làm việc trên máy tính mình nãy giờ, chầm chậm quay đầu hối lỗi đáp "Đội trưởng!

Tôi...tôi...Phòng đang diễn ra sòng bài không phải là 1407 mà là 1704.

Lúc nãy, do tôi bất cẩn nên đã báo cáo sai ạ!"

-Aishhhh!!! – Đội trưởng tức giận dùng tệp hồ sơ đánh mạnh vào đầu chàng trai đó và cũng lấy điện thoại ra gọi cho Hyomin nhưng chỉ toàn là những tiếng Tút...tút...tút.

Đội trưởng đăm chiêu lại, rồi ra lệnh ngay "Cậu!

Gọi điện xin viện trợ.

Chúng ta thực thi kế hoạch B.

Ập vào bắt tại trận không vòng vo nữa.

Còn cậu, chờ đó.

Tôi về tính sổ sau.

Hy vọng phòng 1407 không có người"

Trong khi đó, thì ở phòng 1407 lại có một cô gái khác trái ngược với sự hy vọng của đội trưởng.

Cô gái đó ở phòng mình mà cứ liên tục dùng ống nhòm, quan sát phòng bên cạnh, cho đến khi điện thoại của cô reo lên thì cũng bình tĩnh ấn vào tai nghe lên nghe

-J6, sao rồi?

Tình hình có gì bất thường không?

-Không có.

Dù chỉ là một chút.

Trùm cuối vẫn chưa xuất hiện

-À, đúng rồi J6.

Có nghe tin gì chưa?

Nhóm chúng ta sắp có người mới chuyển vào đấy.

Nghe đâu là sở trưởng đích thân mời từ nước ngoài về.

Nghe đồn giỏi lắm.

Hình như...chuyên môn là tâm lý tội phạm thì phải.

Thú vị đúng không?

-Vâng!

Vâng!

Lão bà Curie của em ơi~ Chị là hacker giỏi nhất nước ta thì làm ơn cung cấp cho em những thông tin của từng người có mặt trong phòng 1408 giùm cái.

Đừng có như mấy bà tám chuyên đi buôn chuyện của người khác chứ

-Biết rồi, chờ chút! – Cô gái trong điện thoại bực bội trả lời và cũng nhanh chóng tra ra tất cả thông tin và đọc cho người kia nghe.

Nhưng trong khi cô gái đó còn bận lắng tai nghe thì cửa phòng của cô bị mở ra chầm chậm mà cô vẫn không hay biết.

Hyomin đẩy cửa nhẹ nhàng xong thì cũng bình tĩnh bước vào phòng.

Nhìn xung quanh một lượt, và cũng thấy loáng thoáng bóng dáng của ai đó, qua ánh trăng chiếu rọi vào phòng

-Trời đã tối nhưng lại không bật đèn vì có tâm lý sợ hãi người khác sẽ biết mình ở trong căn phòng này.

Căn phòng ngăn nắp, đồ ăn nhanh được để theo vị trí nhất định, tờ lịch trên bàn được đánh dấu cẩn thận.

Chứng tỏ đã ở đây được một khoảng thời gian và đang theo dõi điều gì đó.

Khi đạt được thì sẽ bỏ đi giống như chưa từng sống trong khách sạn này.

Là...tai mắt của sòng bài đó, đang theo dõi nhất cử nhất động của cảnh sát – Hyomin tự nói cho mình nghe, rồi cũng ngờ ngợ nói lên câu cuối khi đang đứng ở đằng sau J6

-Đứng im!

Giơ 2 tay lên.

Cô đã bị bắt – Hyomin thản nhiên chĩa súng vào đầu của J6 làm nó bỗng chốc bất ngờ, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại.

"Cô là ai?" – J6 hỏi, Hyomin đáp ngay "Cô không cần biết tôi là ai.

Cô chỉ cần biết, mình đã bị bắt.

Mau, nói ra.

Người điều hành sòng bài thật sự đang ở đâu?".

J6 còn chưa kịp trả lời tiếp thì bỗng nghe đầu dây bên kia gấp rút nói vào điện thoại của mình "J6, xuất hiện rồi.

Trên tay cầm theo 2 cặp táp.

Mỗi cặp theo ước tính chứa khoảng 1kg ma túy.

Mau qua khống chế tình hình trước.

Quân hỗ trợ sẽ đến ngay"

-Ok!

Em biết rồi – J6 trả lời ngắn gọn xong thì cũng chạy vụt đi chả thèm quan tâm đến Hyomin.

Nhưng liền lập tức, bị cô nắm lấy cổ áo, kéo ngã ra sàn "Còn dám chạy" – Hyomin cảnh cáo nó.

Nó tức giận hầm hầm, xoay người, gạt chân cô một cái làm cô giờ y hệt như nó.

J6 đứng dậy, chạy đi thì một lần nữa bị Hyomin dùng tay kẹp cổ lại, nhưng nó cũng rất nhanh quật ngã cô, nằm đo dán ở trên giường.

"Aishhhhhh!!!

Cái thể loại gì vậy trời?" – J6 chửi rủa.

Hyomin mặc kệ, cô ôm lấy eo nó, đè ép nó xuống giường, dùng cánh tay vẫn còn đang cầm súng mà chắn ngang cổ nó "Còn không chịu nói".

J6 vẫn im lặng, giơ chân cao lên và đá vào người Hyomin làm cô đau quá nên phải buông nó ra.

Không chần chừ, nó đã lật người cô lại, ép chặt 2 bàn tay cô xuống giường, vừa đúng lúc mặt trăng di chuyển đến ngay khung cửa sổ và chiếu rọi vào.

Hyomin và nó bây giờ đều nhìn rất rõ mặt của đối phương, nhưng có lẽ người đơ cả người ra lại là cô, vì...môi của J6 chỉ cách môi cô chưa đầy 1cm.

Cả 2 cứ giữ tư thế như vậy, không có bất kỳ hành động nào khác nhưng khi tiếng trong tai nghe Bluetooth của nó vang lên "J6, em đâu rồi?

Vừa có chuyện gì xảy ra vậy?

Họ đã giao dịch xong rồi đang chuẩn bị lên xe đi kìa" thì nó liền rời khỏi người cô và cũng không quên tặng kèm cô một tiếng chửi "Đồ phá hoại".

Đến lúc này, nó mới có thể hấp tấp chạy sang phòng bên cạnh vì Hyomin đang bận ngồi một đống ở trên giường, khuôn mặt bần thần cả ra.

Nó đứng trước cửa phòng thì thở ra một tiếng, và cũng nói "Chị Curie, có thể theo dấu chiếc xe của hắn được không?".

Đầu dây bên kia cười khì một cái "J6 lần này em toi rồi.

Để sổng mất trùm ma túy luôn đấy.

Nhưng không sao, hắn ta sẽ lại sớm thực hiện giao dịch nữa thôi, đến lúc đó chuộc tội lại.

Thôi~ hết việc của chị rồi.

Chị đi ngủ đây.

Làm gì mà đánh nhau với con gái nhà người ta mạnh bạo quá vậy?"

Câu hỏi châm chọc đó đã khiến ngọn lửa căm phẫn trong lòng nó bùng trở lại.

Vì mọi hoạt động của nó đều được người kia nhìn thấy hết, kể cả cảnh lúc nãy.

Lúc này, nó mới bước dần về phía phòng của mình, căm tức cầm lấy cây súng của cô, chĩa thẳng vào thái dương của cô.

Hyomin tối sầm mặt mày lại, đang suy nghĩ xem cách gì sẽ giúp cô thoát được tình thế nguy hiểm này thì cô đã tìm được vị cứu tinh ngay

-Cảnh sát Park Hyomin!

Nhầm phòng rồi.

Là 1704 – Một nhóm người chạy vào, bật lấy đèn trong phòng lên thì quá đỗi kinh hãi trước tình cảnh hiện tại.

Một cô gái đang chĩa súng vào đầu một cô gái khác với ánh mắt đỏ ngầu.

Còn nó thì cũng chầm chậm đứng lên, khuôn mặt lạnh như tiền, nhìn xuống cô "Park Hyomin!

Đừng để tôi gặp lại cô.

Nếu không tôi sẽ giết cô"

Nó nói xong thì cũng quăng mạnh cây súng xuống giường, bình thản bước đi dù rằng nó mới vừa cảnh cáo một cảnh sát.

Vì...nhóm người đang đứng ngay cửa lúc này bỗng dạt sang hết hai bên, chừa đường cho nó đi trong cái nhìn ngạc nhiên của cô.

Sau một lúc thì đội trưởng hơi đăm chiêu lại mà hỏi "Hình như tôi đã gặp cô gái này ở đâu rồi thì phải?".

Một cảnh sát nhanh miệng đáp ngay "Ơ, ngài không biết cô ấy à?

Cô ấy là đặc vụ nổi tiếng nhất trong giới cảnh sát đó.

Hình như, cô ấy trực thuộc một nhóm người lấy tên chung là T-ARA.

Mà nghe đồn, nhóm đó chỉ toàn tập hợp những người giỏi nhất trong các lĩnh vực liên quan đến điều tra tội phạm.

Nghe nói, chỉ cần là người của họ thì dù đi đâu cũng khiến cảnh sát phải cúi đầu.

Mật danh của cô ấy là J6 thì phải"

-Đúng rồi!

Nhớ ra rồi.

Tôi có từng nghe sở trưởng sở cảnh sát Hàn Quốc khen rất nhiều về cô gái này.

Đúng là tuổi trẻ tài cao.

Đến lúc này, bọn họ mới chú ý đến Hyomin, liền phóng nhanh đến chỗ cô.

Nhưng không phải để hỏi về vụ sòng bài mà là hỏi về nó.

"Hyomin, lúc nãy chị đánh nhau với J6 sao?", "Hyomin, chị thấy được cận mặt của J6 không?

Em nghe người ta đồn là cô ấy đẹp lắm.

Mà đúng là đẹp thật.

Lúc nãy, chỉ vừa mới lướt ngang qua em thôi mà.....", Bla...bla...bla...Hyomin không còn có thể nói gì được nữa trước những điều nãy giờ mình đã nghe được.

Cô chỉ cười trừ, lẳng lặng đứng lên rời khỏi căn phòng này

-Phải rồi!

Cảm ơn cô đã giúp chúng tôi.

Cô vừa mới về nước hôm nay mà đã phải bắt tay vào làm việc, nên sai sót là điều khó tránh khỏi.

Sở trưởng nhờ tôi nhắn với cô là đừng quên cuộc hẹn ngày mai với ngài ấy đó – Đội trưởng đội cảnh sát mỉm cười, đưa tay bắt với Hyomin.

Cô cười, bắt tay đáp lễ ngay "Không có gì.

Chuyện nên làm thôi"

Trụ sở cảnh sát~

-Rất cảm ơn cô vì đã chấp nhận lời mời của chúng tôi – Sở trưởng sở cảnh sát niềm nở bắt tay với Hyomin.

Cô cười nhẹ "Ngài không cần khách sáo.

Hàn Quốc là quê hương của tôi thì việc tôi quay về để giúp đỡ cho đất nước mình là chuyện hết sức bình thường.

Hơn nữa, cũng bởi vì...

- Hyomin đang nói bỗng dừng lại làm sở trưởng hơi ngạc nhiên.

Nhưng rồi cô cũng tiếp tục câu chuyện

-Ngài có phiền không nếu dẫn tôi đi tham quan nơi này cũng như là giới thiệu về những người ở đây

-Tất nhiên là không rồi

Và thế là sở trưởng dẫn Hyomin đi khắp mọi nơi, đến trước một căn phòng với bên trong là 4 cô gái đang đùa giỡn với nhau thì vui vẻ đẩy cửa bước vào.

Họ đứng bật dậy ngay, cúi đầu chào, nhưng sở trưởng bỗng khó chịu

-1...2...3...4 – ngài đếm cẩn thận rồi hỏi "Còn một người nữa đâu?".

Một cô gái với mái tóc vàng được nhuộm khá thời thượng, ngại ngùng trả lời "Dạ, em ấy đang trên đường đến ạ!".

Sở trưởng chỉ còn biết thở dài, trong khi Hyomin hỏi khẽ vào tai ngài ta "Đồng đội của tôi còn một người nữa sao?".

Sở trưởng liền gật đầu, cùng lúc với một giọng nói vang lên khi chỉ mới bước vào từ cửa

-Chị Curie, điều tra giúp em xem cảnh sát tên Park Hyomin thuộc đội cảnh sát nào.

Em phải khiến cô ta sống không bằng chết.

Bịch~ Túi xách trên tay Hyomin được cô cho rơi tự do xuống đất cùng khuôn mặt bàng hoàng cả ra khi thấy được người mới vừa bước vào lúc này.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Màn ra mắt ấn tượng


Hyomin vừa nhìn thấy nó thì bất giác bước lùi ra phía sau, còn nó thì chỉ cười một nụ cười sắc lạnh đến rợn người.

"A!

Tìm thấy rồi.

Đỡ mắc công tôi phải lục tung hết cái nước Hàn Quốc này để tìm được cô" – J6 vừa nói, vừa tiến lại chỗ Hyomin trong cái nhìn ngỡ ngàng của tất cả mọi người đang đứng tại đây.

Rầm~ Nó nhanh chóng đẩy mạnh cô vào bức tường, bao vây cô lại.

Cảnh tượng lúc này đã thu hút gần hết những cảnh sát đang làm việc tại đây, trong số đó có cả những cô gái của T-ARA.

Nhưng kỳ lạ là không một ai ra ngăn cản mà họ chỉ bận xì xầm bàn tán với nhau

"Chết cô gái đó rồi!

Vừa mới đến đây mà đã gây chuyện với J6 rồi sao?", "Cô ấy không biết J6 nổi tiếng là người lạnh lùng và thù dai à?", "Mà cô gái đó là ai vậy nhỉ?

Nhìn lạ quá!", Bla...bla...bla.

Những lời đó, Hyomin cũng nghe thấy nhưng cô không mấy bận tâm.

Vì giờ đây chính cô cũng không hiểu tại sao trong lòng mình dâng lên một thứ cảm xúc vô cùng lạ "Khoan đã.

Tại sao mình lại cảm thấy sợ hãi khi đứng trước mặt cô gái này?

Không, cũng không hẳn là sợ hãi.

Mà là...thân thuộc.

Là thứ cảm giác như mình đã từng yêu cô gái này vậy"

Hyomin cứ đứng lặng người nhìn nó, tự suy ngẫm với chính mình.

Đến lúc này, thì cô gái vừa trả lời ban nãy nhận thấy tình hình không ổn lắm nên mới chạy đến giải nguy cho Hyomin "J6 em thật tình!

Người ta mới đến mà đã bắt nạt như vậy rồi".

Và cô ấy đã đẩy nó đứng sang một bên, kéo tay Hyomin đi đến trước mặt sở trưởng một lần nữa.

"Sở trưởng, đây là cô gái mà ngài từng đề cập với chúng tôi sao?

Ồ~ nhìn một phát là thấy toát ra ngay khí chất của tiến sĩ tâm lý học tội phạm nhỉ?" – Cô ấy vui vẻ nói, sở trưởng gật đầu ngay và lên tiếng tiếp

-Dù gì thì mọi người cũng tập trung ở đây hết rồi thì để tôi giới thiệu người mới...Khoan – Sở trưởng đang nói thì bỗng chốc bị nó ngắt lời.

Nó mỉm cười khinh bỉ nhìn về phía cô mà thách thức "Tiến sĩ à?

Tiến sĩ kiểu gì mà không phân biệt được nỗi đâu là cảnh sát chìm, đâu là tội phạm.

T-ARA là nơi chỉ tập trung những thành phần ưu tú nhất thì cô thử chứng minh năng lực của mình trước mặt mọi người ở đây cho tôi xem"

-J6! – Nó liền bị gằng giọng, còn cô thì bỗng nhoẻn miệng cười, tiến đến đứng bên cạnh nó, mà hỏi "Bằng cách nào?".

"Kể cả tôi thì còn 4 người nữa đang đứng trước mặt cô.

Nếu cô có thể nói ra hết những gì mà cô đã biết về bọn họ thì tôi sẽ công nhận năng lực của cô" – Nó vừa nói, vừa chỉ tay vào chỗ 4 người còn lại trong T-ARA đang đứng.

Cô nhìn sơ một lượt và cũng bắt đầu vừa chỉ tay vào từng người, vừa nói vô cùng tự nhiên

-Cô gái này là một hacker, biệt danh là Curie.

Trong trụ sở cảnh sát, ngoại trừ những nhân viên cảnh sát thông thường thì 5 người các cô đều được gọi theo những biệt hiệu riêng.

Vừa nãy, khi cô vừa bước vào đã nhờ cô ấy tra thông tin về tôi.

Mà người có thể tra thông tin về cảnh sát chỉ có thể là người hack được hệ thống bảo mật của sở cảnh sát.

Vì thế, tôi chắc chắn cô ấy là một hacker

-Còn cô gái này là một bác sĩ pháp y nổi tiếng, biệt danh là Melody.

Tôi để ý nãy giờ thì thấy cứ 5ph, cô ấy sẽ dùng khăn giấy ướt lau sạch tay của mình một lần.

Cô ấy không sử dụng móng tay giả, không sơn móng tay, móng tay được cắt ngắn gọn gàng.

Hơn nữa, da tay rất mịn màng do việc chăm sóc bàn tay tỉ mỉ hơn hẳn những bộ phận khác trên cơ thể.

Chứng tỏ, cô ấy làm nghề liên quan đến việc phải sử dụng đôi tay cực kỳ sạch sẽ.

Hơn nữa, trong lúc tôi được dẫn đi tham quan nơi này thì có nghe mọi người bàn tán về một bác sĩ pháp y có cách làm việc rất đặc biệt.

Cô ấy sẽ nghe nhạc giao hưởng khi đang mổ tử thi.

Những người như thế này thường có gu thẩm mỹ về âm nhạc rất cao nên họ sẽ lấy biệt hiệu theo sở thích của mình.

Trong túi áo khoác của cô gái này có một máy mp3 đang nghe dở ở Bản Moonlight Sonata.

Chính vì vậy, đây là vị bác sĩ pháp y trong truyền thuyết đó.

-Còn cô gái đang để mái tóc ngắn ngang vai này thì có lẽ là một người thường làm việc với truyền thông, báo chí hay những việc tương tự như thế.

Dáng đứng thẳng, đôi mắt tự tin luôn nhìn vào đối phương khi trò chuyện, phong cách ăn mặc thời trang khác hẳn với 4 người còn lại.

Vẻ ngoài rất được chăm chút chứng tỏ là người phải thường xuyên xuất hiện trước những nơi đông người.

Là một người năng động, hoạt ngôn, có tài thuyết phục luôn biết cách khiến truyền thông phải nằm dưới sự điều khiển của mình.

Còn...biệt hiệu của cô ấy có lẽ liên quan đến động vật.

Vì màn hình điện thoại của cô ấy là hình của cô ấy chụp cùng một chú chó màu trắng.

Những người có xu hướng để màn hình điện thoại kiểu này thường xem chó hay mèo có một ý nghĩa đặc biệt quan trọng nào đó trong cuộc sống của mình.

-Người cuối cùng tuy có dáng người nhỏ nhắn, nhưng chắc chắn là một thiên tài với chỉ số IQ cao ngất ngưỡng.

Khi tôi đánh giá những người kia thì cô ta cũng đang đánh giá tôi.

Trên tay cô ấy là khối rubik 17x17x17 được đánh giá là rubik khó nhất thế giới.

Hơn nữa, tại chỗ ngồi của cô ấy có quyển sách về Triết học được viết bằng tiếng Pháp.

Chứng tỏ, cô ấy có một trình độ ngôn ngữ nhất định và gu thường thức sách sẽ cao hơn hẳn những người bình thường.

Còn biệt hiệu...chắc là Rambo.

Vì tuy cô ấy là thiên tài nhưng cô ấy lại không thích tiếp xúc với người lạ, cô ấy giải khuây bằng việc chơi game.

Mà nếu muốn xả hết những những áp lực trong cuộc sống thì game bắn súng là thích hợp nhất.

Vì vậy, cô ấy sẽ lấy biệt hiệu của mình theo tên một nhân vật trong game bắn súng nổi tiếng của Mỹ vào khoảng những năm 2000.

Hơn nữa, điều nổi bật luôn gắn liền với nhân vật Rambo này là: Lùn

-Tôi có nói gì không đúng không, cô J6? – Hyomin nói xong một hơi thì đắc ý quay sang hỏi nó.

Nó hơi ngạc nhiên, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị 4 cô gái kia đẩy dạt sang một bên.

Họ niềm nở đứng trước mặt Hyomin mà nói "Wowwwww, em tuyệt thật!

Hyomin!

Bộ học về tâm lý tội phạm là có thể biết hết về một người luôn sao?" – Curie cảm thán nói, Hyomin khẽ gật đầu, đáp lại "Vâng ạ!".

Curie liền nói tiếp "Nào, để tụi chị giới thiệu về mình rõ hơn.

Em sinh năm 1989 thì chỉ lớn hơn cái con nhóc ngạo mạn kia thôi"

-Chị tên thật là Lee Qri, đúng như em nói là một hacker.

Sau này ở trụ sở cũng như là ra ngoài làm việc thì em chỉ được gọi nghệ danh của tụi chị thôi nha.

Quy tắc ngầm đó mà.

Tụi chị không muốn tên thật của mình bị kêu lên quá dễ dàng.

-Còn chị là Park Soyeon, là pháp y.

Rất hân hạnh được gặp em.

Mong sau này chúng ta hợp tác vui vẻ.

-Ham Beakgu, là nghệ danh của chị đó.

Chị tên là Eunjung, còn Beakgu là vì chị hơi giống chó mồng biển nên bị mấy con người ác độc này gọi luôn.

-Jeon Boram, chị không phải thiên tài, chỉ thông minh hơn người thường chút xíu thôi.

IQ 186, lấy 2 học vị giáo sư Ngôn ngữ học và Khoa học khi mới 22 tuổi.

Đang tính lấy thêm cái Triết học trong năm nay

Từng người đến chỗ cô, chìa tay ra vui vẻ bắt lấy tay cô.

Cô cúi gật đầu liên tục.

Chẳng mấy chốc thì Eunjung lên tiếng "À, phải rồi.

Còn em ấy là J-six, là đặc vụ chuyên đi nằm vùng.

Võ nghệ cao cường.

Tên thật của em ấy là Park...

-Chị! – Nó nói lớn cắt đứt câu nói của Eunjung.

Nó sau đó cũng bình tĩnh đến trước mặt cô, chìa tay mình ra "Xin lỗi!

Do đặc trưng nghề nghiệp nên tên của tôi không được để quá nhiều người biết.

Bao gồm ba, mẹ đã mất thì chỉ có 5 người trên thế giới này biết được tên của tôi.

Màn ra mắt của cô cũng khá ấn tượng.

Nhưng sau này, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm việc chung với cô.

Vì 15ph phá hoại của cô đã khiến công sức 3 tháng trời của tôi trở thành công cốc.

Trong mắt tôi, cô chỉ thứ phá hoại không phải tiến sĩ.

Mong cô hãy nhớ điều này"

Hyomin cười ngượng, nhưng rồi cũng bắt tay với nó.

"Đúng rồi!

Vậy Hyomin nghệ danh của em là gì?" – Soyeon hỏi khi vừa nhớ ra gì đó.

"Em...em không có" – Hyomin ngượng ngùng trả lời.

Soyeon cười, đến vỗ vai Boram "Giáo sư Jeon của chúng ta ơi~ Đặt cho em nó cái biệt hiệu đi".

Boram lập tức giả bộ cau mày, nhìn từ trên xuống dưới Hyomin rồi cũng nói "H-five!

Em thấy thế nào?".

-Ơ, sao giống biệt hiệu của J6 thế? – Eunjung ngờ ngợ hỏi.

Boram chỉ cười "J6 - biệt hiệu của em ấy là ghép giữa chữ cái đầu tên em ấy và 6 nguyên tắc sống "biến thái" của chính em ấy.

Còn Hyomin thì xếp theo độ tuổi sẽ là người thứ 5 trong chúng ta.

Còn chữ H tượng trưng cho...

-Tượng trưng cho bạn không bao giờ cô đơn, bạn luôn có tôi bên cạnh.

Chúng ta tuy 2 người nhưng luôn được gắn kết bởi một sợi dây giống như thanh ngang được đặt giữa 2 chữ I nối liền chúng lại với nhau, để chúng không cô độc, bơ vơ.

Hyomin bỗng tiếp lời Boram, nhưng không phải là cách nói tự tin như lúc nãy nữa mà thay vào đó là sự đau đớn trong từng câu, từng chữ.

Tất cả đều nhìn cô, duy chỉ có nó sau khi nghe cô nói vậy thì bỗng siết chặt bàn tay cô lại, nhắm tịt mắt, khuôn mặt đầy khó chịu vì những hình ảnh đang hồi tưởng lại trong đầu mình lúc này

-A~~~ Anh Jiyeon~.

Anh đến chơi với Sunyoung rồi.

-Ừ!

Anh đến rồi đây.

Hôm nay, chúng ta chơi trò "Cảnh sát chìm" với nhau đi.

Anh sẽ gọi em là H được không?

-Sao lại là H vậy anh Jiyeon?

-Vì chữ H được viết như thế này (Jiyeon cầm tay một cô bé, cẩn thận ghi một chữ thật bự vào tờ giấy trắng).

Em sờ kỹ nha.

Chữ H được tạo nên bởi 2 chữ I đứng tách rời với nhau và một thanh ngang nối chúng lại.

Chữ I này là anh Jiyeon, còn chữ I còn lại sẽ là của Sunyoung.

Anh sẽ không bao giờ để em cô đơn, vì em luôn có anh bên cạnh.

Chúng ta sẽ mãi mãi được gắn kết với nhau bởi một sợi dây vô hình giống như sự nối kết của thanh ngang dành cho 2 chữ I này vậy.

-J6!

J6!

J6! – Boram gọi lớn làm nó bừng tỉnh.

Boram sau đó cũng lo lắng mà hỏi nó "Em sao vậy?

Có chỗ nào không khỏe à?

Đúng rồi, em bỏ tay Hyomin ra đi.

Tay em ấy sắp bị em bẻ gãy luôn rồi kìa" – Những lời nói của Boram khiến nó giật mình, buông tay cô ra tức khắc, mệt mỏi nói "Mấy chị!

Em hơi đau đầu.

Em xin phép đến phòng nghỉ ngơi chút".

Và nó cũng loạng choạng bước đi.

Boram liền thở dài, nói tiếp với Hyomin

-Em đừng để ý.

Em ấy là như vậy đó.

Dù hơi cọc cằn, lạnh lùng nhưng khi đã quen thân với em ấy rồi thì mới phát hiện ra em ấy là người tốt đến như thế nào.

Ở đây tụi chị mỗi người đều có một phòng riêng, còn phòng này là phòng họp chung mỗi khi có vụ án.

Phòng em nằm ở kế bên phòng của J6 đó.

Đúng rồi, em chịu biệt hiệu H5 chị đặt cho không?

-Tất nhiên rồi ạ, chị Rambo.

Mong mấy chị hãy giúp đỡ em sau này – Hyomin lễ phép cúi đầu và cũng đi về phòng của mình.

T-ARA liền mỉm cười hài lòng với cô "Giỏi nhưng khiêm nhường.

Quả nhiên là người được sở trưởng của chúng ta chấm trúng".

Câu nói Soyeon vừa dứt thì mọi người cũng tản đi làm việc của mình.

Gần mấy tiếng sau thì bỗng tiếng gõ cửa phòng của Qri vang lên "Mời vào" – Qri nói lớn

Hyomin ngại ngùng đẩy cửa bước vào, đến chỗ Qri thì bỗng ấp úng hỏi "Chị Curie, chị có thể tra giúp em thông tin của một người không?".

Qri liền nở nụ cười "Trời, em làm gì mà khách sáo quá vậy.

Đưa chị hình của người em cần tra, 30s sau chị cho em tất cả thông tin"

-Em...em không có hình

-Ồ, vậy thì hơi khó.

Em chờ chút để chị khởi động phần mềm.

Phần mềm này là do chị tự viết.

Chỉ cần nhập thông tin cơ bản vào thì nó sẽ cho ra một loạt người có liên quan đến.

Ok!

Xong rồi.

Người đó ở nước nào?

-Dạ, Hàn Quốc

-Nam hay nữ?

-Dạ là nam

-Độ tuổi khoảng bao nhiêu em?

-Hiện giờ chắc khoảng 33 hay 34 tuổi gì đó

-Em có biết tên của chàng trai này không?

-Dạ!

Là Park Jiyeon

Qri lập tức dừng gõ phím, khuôn mặt kinh ngạc nhìn lên Hyomin.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Nhiệm vụ trà trộn mới


Hyomin bất ngờ trước phản ứng này của Qri, nên hỏi cô "Sao vậy chị?

Chị quen người này sao?".

Qri vẫn còn hết kinh ngạc nên chỉ lấp bấp nói "Đây...đây là tên thật của...".

Thế nhưng, khi cô chưa nói hết câu thì cửa phòng của cô bị mở toang ra bởi Eunjung "Chị Curie, sở trưởng cho tập hợp mọi người ở phòng họp.

Ồ, H5 ở đây luôn rồi à!

Vậy thì tiện quá, đi theo chị mau" – Hyomin lập tức nghe theo, chạy vụt đi.

Qri bần thần ngồi trước màn hình máy tính, miễn cưỡng gõ tên Park Jiyeon vào phần mềm thì hình ảnh hiện lên là "No Match" khiến cô quá đỗi kinh hãi.

Chẳng mấy chốc, Hyomin cũng theo Eunjung đi tới phòng họp thì thấy mọi người đã tập trung ở đó.

Sau một lúc, thì trên một màn hình khác được đặt trong phòng này cũng hiện lên mặt của Qri.

Sở trưởng liền nói ngay "Hôm nay tôi tập trung mọi người ở đây vì có một yêu cầu đặc biệt nhờ vả T-ARA".

Lần này, thì một người đàn ông trung niên đứng lên nói "Chào mọi người!

Tôi là đội trưởng, đội phòng chống ma túy Kim Bum Soo.

Hôm nay, tôi đến đây là muốn nhờ mọi người cùng chúng tôi phá giúp một vụ án"

-Này, chuyên môn của chúng tôi không phải là ma túy.

Với lại, tôi chỉ có hứng thú với những vụ án tầm cỡ, giao dịch ma túy trên 1 tỷ won thôi – Nó bực bội lên tiếng.

Ông Kim ngồi xuống, mỉm cười với nó "Quả không danh là J6.

Nhưng đây không phải đơn thuần chỉ là một vụ án ma túy thông thường.

Tôi chắc chắn những điều tôi sắp trình bày sau đây sẽ khiến J6 cùng T-ARA hứng thú"

-Ồ!

Thử xem – Nó vừa dứt lời thì ông Kim cũng lướt nhẹ nhàng một vài thông tin lên màn hình chiếu lớn được đặt trong phòng "Đối tượng mà chúng tôi đang theo dõi không phải là giao dịch ma túy mà là sản xuất ma túy.

Họ sản xuất ngay tại Seoul và sẽ tuồn đi khắp mọi nơi khi đã hoàn thành.

Nhưng điều đặc biệt là họ thường xuyên chế ra được những loại ma túy mới với đa dạng những thành phần, hình dạng, không gò bó theo kiểu ma túy bột trắng thông thường"

-Xin hỏi thú vị chỗ nào? – Nó nói đầy khinh thường.

Tất cả những người còn lại chỉ thở dài ngao ngán vì cảnh tượng này quá quen thuộc.

Duy chỉ có Hyomin thì luôn nhìn chăm chăm vào nó.

Ông Kim sau đó cũng nói tiếp "Đối tượng để bọn chúng thí nghiệm ma túy mới không phải là động vật mà là con người, đặc biệt là phụ nữ.

Chúng tôi đã theo dõi nhóm tội phạm này được gần 1 năm và phát hiện ra thủ đoạn bắt cóc của chúng ngày càng tinh vi hơn.

Ban đầu, chỉ đơn thuần là dụ dỗ những thiếu nữ nghèo ở thôn quê lên thành phố với mức lương cao, nhưng dần dần chúng đã chuyển sang bắt cóc và giam giữ người trái phép"

-Vậy thì đi hỏi những cô gái đó thì sẽ mò ra được hang ổ rồi không phải sao? – Qri trên màn hình máy tính nói.

Ông Kim liền lắc đầu "Tất cả những người sau khi bị thí nghiệm ma túy xong đều thân tàn ma dại, khùng khùng điên điên nên không tra ra được bất kỳ điều gì.

Hơn nữa, bọn chúng giấu nơi sản xuất ma túy rất kỹ lưỡng.

Chỉ khi trở thành lãnh đạo trong đường dây này rồi thì mới biết được chỗ đó là ở đâu thôi"

-Có ghi nhận người nào chết chưa? – Đến lượt Soyeon hỏi.

"Vẫn chưa.

Bọn chúng rất thông minh.

Khi thấy "chuột bạch" của mình đã gần hấp hối thì sẽ thả ra và đi tìm đối tượng khác.

Và bọn chúng đã bắt đầu hành động.

Hôm qua, bên đội B có người đến báo án, nói là bạn của cô ta đi làm vẫn chưa về.

Nghi ngờ là bị bắt cóc nên đến báo cảnh sát"

-Là gái bán dâm đúng không? – Hyomin bình tĩnh hỏi.

Ông Kim cùng tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cô.

"Sao...sao cô lại biết?" – ông Kim lấp bấp hỏi.

Hyomin cười khì một cái "Cái này dễ mà.

Đối tượng của những tên này thường sẽ là những người đã không còn người thân hoặc những người làm những nghề mà dù có biến mất cũng không một ai quan tâm.

Ban đầu là thiếu nữ thôn quê vì dù có điên điên khùng khùng trở về nhà thì sẽ được người nhà mặc định là làm việc quá vất vả hay bị thành phố cám dỗ.

Tiếp theo, chúng đổi phương thức từ lừa gạt sang bắt cóc để không phải tốn một khoảng tiền đưa cho người nhà của nạn nhân nữa.

Mà nếu đã là bắt cóc thì 2 đối tượng sau đây sẽ nằm trong tầm ngắm của chúng: Gái bán dâm và trẻ em đường phố.

Khi nãy, ông có nhắc đến 2 từ "đi làm" nên chỉ có thể là gái đứng đường thôi"

Bộp!

Bộp!

Bộp! – Ông Kim chân thành vỗ tay và T-ARA cũng nhìn Hyomin với ánh mắt hài lòng "Đúng là người được sở trưởng chọn để gia nhập T-ARA thì chỉ có thể dùng từ "xuất sắc" để minh họa".

Ông Kim tấm tắc khen, còn cô chỉ cúi đầu nhẹ một cái.

"Bên chúng tôi đang nghi ngờ một quán bar, mà chủ của quán bar đó cũng là người điều hình đường dây vừa sản xuất, vừa bán ma túy, mà cũng vừa bắt cóc, giam giữ người trái phép này.

Chúng tôi muốn nhờ T-ARA hỗ trợ quá trình điều tra"

-Ok!

Tôi nhận.

3 ngày sau, tôi sẽ đem về vị trí chính xác của nơi đang sản xuất ma túy – Nó tự tin nói nhưng bỗng ông Kim cười ngượng một cái "Chúng tôi cũng đã từng cài người vào đây, nhưng chẳng được bao lâu thì bị phát hiện.

Cũng may là người chúng ta nhanh trí nên không bị bọn chúng tiêm ma túy vào người.

Tôi cũng biết cô J6 đây là đặc vụ nổi tiếng, nhưng...lần này cô không thể đơn độc vào đây được"

-Tại sao? – Boram hỏi đầy ngờ vực.

Ông Kim hít vào một hơi, rồi nói "Quán bar này có một quy tắc ngầm rất đặc biệt.

Nếu chỉ là khách đến chơi thông thường thì sao cũng được, nhưng nếu muốn gặp đến những thành phần chủ chốt thì phải đáp ứng được một điều "Bắt buộc phải có người yêu đồng giới".

Vì...đây là bar chỉ dành cho Gay hoặc Lesbian"

-WHATTTTTTTT??? – Qri bỗng hét lớn, và tất nhiên mọi người đều dùng khuôn mặt kinh ngạc nhìn nhau.

"Và đây cũng là lý do tại sao bên chúng tôi cứ thất bại hết lần này đến lần khác" – Ông Kim nói khẽ.

Sở trưởng nãy giờ im lặng, bây giờ mới lên tiếng "J6, nhận không?".

Nó bỗng chốc cau mày suy nghĩ rồi cũng đáp "Ok!

Tôi không có vấn đề gì.

Vậy bên ngài có thể sắp xếp được một nữ cảnh sát để phối hợp cùng với tôi không?"

-Xin...xin...lỗi cô.

Nhưng bên tôi, tôi đã hỏi hết rồi.

Không ai chịu nhận vụ này cả.

Với lại, những đặc vụ nằm vùng trở về nói lại với tôi rằng: Chủ của quán bar đó rất tinh tường.

Vừa nhìn một phát là biết ngay có phải là người yêu của nhau không.

Vì bản thân cô ta là một Les nên không gì có thể qua mắt được cô ta

-Vậy sao?

Vậy...chị Eunjung.

Chị đi với em nha – Nó tình cảm ngã đầu lên vai Eunjung liền bị cô búng mạnh vào trán một cái "Em điên à?

Chị là người phát ngôn báo chí của T-ARA, mặt chị xuất hiện nhan nhản trên báo với truyền hình đó".

Nó ngồi dậy, bỗng nhìn đắm đuối lên màn hình, và Qri cũng hiểu nó đang nghĩ gì "Không nha!

Chị chỉ giỏi về máy tính thôi.

Với lại, chị phải ở lại đây thì mới hỗ trợ cho em được".

Nó liền thở dài, dẹo đến chỗ Soyeon, chưa kịp nói gì thì bị cô cướp lời ngay "No!

No!

No!.

Chị không thích hợp đến mấy chỗ dơ bẩn đó.

Chị mà đi chung với em là bị lộ ngay trong vòng 1 nốt nhạc"

Nó thất vọng, lếch đến chỗ Boram liền bị cô cười khì một cái "Cũng may là ngoại hình chị không xứng với em.

Khỏi phải nói nhiều".

"Đúng rồi, J6!

Em đi chung với H5 đi.

Em ấy học về tâm lý tội phạm nên chắc chắn sẽ giúp đỡ được rất nhiều cho em.

Hơn nữa, nhìn vào thì đúng là 2 đứa cực xứng đôi luôn đó" – Qri vui vẻ nói nhưng liền bị nó hét lớn "KHÔNG ĐƯỢC!".

Nhưng Hyomin thì lại khác, cô chỉ cười nhẹ một cái, đưa tay mình ra bắt với nó "Hy vọng hợp tác vui vẻ, đặc vụ J6".

Nó đẩy tay cô sang một bên ngay, và hầm hầm bỏ đi.

Lúc này, Soyeon liền lên tiếng hỏi "H5, sao em biết chắc là em ấy sẽ chịu hợp tác với em?"

-Bề ngoài lạnh lùng, cách nói chuyện ngạo mạn, coi trời bằng vung thường là đặc điểm của những người thiên về hành động hơn là lý trí.

Khi nãy, khi chị Qri nhắc đến 2 từ "giúp đỡ" thì em ấy khẽ cau mày lại.

Nó là dấu hiệu của người nhận ra điều mà mình nghe được cũng có lý.

Em ấy là đặc vụ nổi tiếng thì chắc cũng biết đường dây này không thể được phá trong ngày 1, ngày 2 mà cần một quá trình dài lấy lòng tin của bọn chúng thì mới phá được triệt để.

Vì thế, em ấy sẽ chịu hợp tác với em thôi.

Hyomin nói một hơi, mọi người tiếp tục trầm trồ nhìn cô rồi cũng mấy chốc họ quay trở về phòng của mình.

"Khoan...khoan đã chị Curie" – Khi thấy Qri chuẩn bị rời khỏi trên màn hình thì cô cũng hấp tấp nói "Còn chuyện gì sao, H5?".

"Chuyện...lúc nãy em nhờ chị có kết quả chưa ạ?" – Cô ngập ngừng hỏi làm Qri hơi đăm chiêu lại "H5, chị nói thật với em luôn.

Một là người này đã chết, còn 2 là những thông tin em đưa cho chị có sự sai sót.

Phần mềm của chị không thể tìm được bất kỳ ai phù hợp với những đặc điểm em đưa ra"

Qri vừa dứt lời thì Hyomin bỗng ngồi phịch xuống ghế, khuôn mặt bàng hoàng cả ra.

Chẳng mấy chốc, cô cũng mệt mỏi lên tiếng "Dù sao cũng cảm ơn chị vì đã cho em biết.

Nhưng nếu đã chết thì phải tìm thấy xác.

Vì thế, em vẫn sẽ tiếp tục tìm.

Dù gì...em cũng đã tìm anh ấy suốt 10 năm nay rồi".

Hyomin lầm lũi bước đi trong sự há hốc mồm của Qri

Mấy ngày sau, nó cùng cô và một đội người đang ngồi trong xe chỉnh sửa lại trang phục của mình cùng một số máy nghe lén.

"Đây!

Thân phận mới của 2 đứa.

Chị Curie đã giải quyết xong hết rồi.

Nếu bọn chúng có kiểm tra thì hãy trả lời giống như những gì trên tờ giấy này là được" – Eunjung gấp rút đưa đến trước mặt nó và cô.

Nó cầm lên xem, học thuộc tất cả ngay và sau đó cũng cùng cô bước xuống xe, đi dần đến cửa quán bar

-Bây giờ, ai "công", ai "thụ" đây? – Nó hỏi cô cộc lốc.

Hyomin đăm chiêu lại "Cô vai nam đi, tôi sẽ vai nữ.

Theo như lý lịch giả thì Phác Trí Nghiên lớn tuổi hơn Phác Hiếu Mẫn.

Con trai nên lớn tuổi hơn con gái thì mới che chở, bảo vệ, yêu thương cô ấy được" – Hyomin vừa dứt lời thì bỗng nó đứng khựng lại làm cô đâm cả người vào nó.

Nó đứng đó, tay nắm thật chặt lại

-Sunyoung~ Em thích có mẫu bạn trai thế nào?

-Em không cần gì nhiều nhưng nhất thiết phải lớn tuổi hơn em à nha.

Vì con trai lớn tuổi hơn thì mới che chở, bảo vệ, yêu thương cho bạn gái mình được

-J6!

J6!

J6!

Cô bị cái gì vậy?

Sao đang đi tự nhiên dừng lại? – Hyomin hỏi lớn làm nó chầm chậm quay đầu lại nhìn cô "Không phải!

Vô tình trùng hợp thôi.

Sunyoung đã...chết rồi mà".

Nó tự mình suy nghĩ xong thì cũng trả lời qua loa "Không có gì".

Và chẳng mấy chốc, nó cùng cô cũng vào quán bar như những vị khách thông thường khác.

Được một lát thì nó liền búng tay một cái, một người phục vụ chạy nhanh đến chỗ nó

-Ở đây chán quá!

Có chỗ nào vui hơn không? – Nó hỏi làm anh ta cười ngượng "Xin lỗi quý khách ạ.

Không biết quý khách không hài lòng chỗ nào?".

Nó bỗng chồm người, đưa mặt mình ra đằng sau nói nhỏ với anh ta

-Trong túi anh bây giờ là tờ séc 1 triệu won cùng một gói ma túy tổng hợp.

Hãy đi vào trong và hỏi chị hai của anh xem quà ra mắt của 2 chúng tôi như vậy là đủ thành ý hay chưa?

Anh ta đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào nó và cô với ánh mắt đầy dò xét.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Lấy lòng tin


Anh ta cứ nhìn nó và cô như thế thì bỗng Hyomin choàng qua khoác tay với nó, đầu thì tựa hẳn lên vai nó "Anh à~~~ Chúng ta đi thôi.

Anh biết em ghét nhất là loại người không tin tưởng vào em mà.

Đường đường là thiên kim đại tiểu thư của Phác gia mà phải ở đây cho cái tên giẻ rách này nghi ngờ vậy đó" – Nó bỗng giật mình nhưng rồi cũng phối hợp với cô "Ấy chết!

Tên này làm công chúa của anh giận rồi à?

Thôi, hắn không muốn để mình làm ăn với chị hai của hắn thì anh đi tìm nguồn khác cung cấp ma túy cho em "chơi" được không nè?"

-Yêu anh nhất luôn đó! – Hyomin thản nhiên đưa tay bẹo má nó và cũng nắm lấy tay nó đứng dậy ngay.

Nhưng ngay lập tức, họ đã bị tên tiếp viên kia giữ tay lại "Hai người chờ chút.

Để tôi vào hỏi chị hai xem sao?".

Và anh ta đã chạy đi, nó liền gằng giọng với cô "Buông tay ra".

Hyomin nhoẻn miệng cười "Cà vạt của tên tiếp viên hồi nãy là camera quay lén.

Bà chủ đang quan sát tôi và cô.

Anh ta không đơn thuần là tiếp viên mà là một thành viên trong đường dây này.

Cách anh ta nhìn một người cho tôi biết điều đó: Nhìn xem họ có giàu không?

Bằng chứng là cứ chăm chăm vào đồng hồ, quần áo của tôi và cô.

Nhìn xem họ có phải là người yêu của nhau không?

Bằng chứng là anh ta cứ đứng ở đó chờ xem tôi và cô có hành động thân mật nào với nhau hay không?

Bởi vậy, diễn tiếp đi.

Còn một camera nữa ở phía sau lưng của tôi và cô"

Hyomin chỉ vừa dứt lời thì bỗng nó xoay người cô lại, ôm chầm lấy cô.

Hyomin mở to mắt ngạc nhiên, còn nó thì bình tĩnh nói sau lưng cô "Khá lắm!

Nếu cô phối hợp tốt với tôi để phá vụ này thì tôi sẽ bỏ qua vụ lần trước cho cô".

Nó nói xong thì tên kia cũng chạy ra "Hai người!

Mời vào bên trong".

Nó liền vuốt nhẹ mái tóc cô một cái, nắm lấy tay cô và bước vào trong.

Nhưng khuôn mặt hiện tại của Hyomin đã bần thần cả ra "Khoan đã!

Sao cái ôm của cô gái này lại thân thuộc đến như vậy?

Giống như mình đã từng rất nhiều lần đứng trong vòng tay của cô gái này.

Còn nữa...nhịp tim...anh Jiyeon"

Chẳng mấy chốc, nó và cô đã được dẫn đến trước một căn phòng khá sang trọng, nhưng liền bị bảo vệ ở trước cửa đưa máy ra từ trên xuống dưới "Không có máy nghe lén.

Mời hai người".

Nó và cô liền mỉm cười và những người đang ngồi trong xe bên ngoài cũng cười khinh bỉ "Thấp kém thật, chị Curie há!

Nghĩ sao mà thiết bị nghe lén của hacker số 1 Hàn Quốc chế ra mà bị phát hiện được" – Qri từ trong màn hình chặc chặc lưỡi mình đối đáp với Eunjung "Mấy đứa, im lặng nào.

Lão bà đang xem trang sức.

Loại tép riu đó là gì so với chị".

Và bọn họ đã quan sát từ xa nó và cô tiếp

Trong khi đó thì nó và cô cũng bình tĩnh ngồi xuống đối diện với người phụ nữ bề ngoài trông khá trẻ chỉ chừng 40 là cùng.

"Chẳng hay 2 người muốn gặp tôi có chuyện gì?

Nhân viên của tôi làm phật lòng 2 người sao?" – Bà ta lên tiếng.

Nó đang tính đứng dậy để tiếp chuyện thì bỗng bị cô kéo ngồi trở lại.

Hyomin nở nụ cười sắc lạnh, đối đáp "Tính tôi không thích vòng vo nên sẽ hỏi thẳng: Chỗ bà cung cấp được cho tôi và bạn trai của mình bao nhiêu kg ma túy?".

Hyomin chỉ vừa dứt lời thì đám người ở trong xe bỗng hét toáng lên "Trời đất!

H5, em hỏi cái gì thế?

Vậy chẳng khác nào tự nói mình là cớm nên mới biết chỗ này sản xuất ma túy?".

Cô cũng nghe thấy những câu hét bất ngờ đó qua thiết bị nghe lén nhưng vẫn giữ khuôn mặt lạnh như tiền trước bà ta.

"Ai sai cô đến đây hôm nay?" – Bà ta lạnh lùng hỏi

-Phác Hiếu Mẫn, con lai Hoa – Hàn.

Người thừa kế duy nhất sản nghiệp của Phác gia, có tổng tài sản ước tính 60 tỷ Nhân dân tệ - Hyomin bình tĩnh trả lời sai câu hỏi.

Bà ta liền nói nhỏ vào tai một tên đàn em đứng bên cạnh gì đó.

Anh ta lập tức gõ gõ tìm kiếm trên mạng và đưa xuống trước mặt bà ta một cái ipad với tất cả những thông tin đúng như cô nói.

"Còn người ngồi bên cạnh" – Sau một hồi ngẫm nghĩ thì bà ta cũng hỏi đến nó.

Hyomin nở nụ cười, ghé sát tai nó nói nhỏ trước khi nó trả lời

-Cách trả lời phải lạnh lùng, toát lên khí chất của một người có khả năng đàn áp được người khác.

Bà ta là một "thụ" với bản tính đa nghi.

Căn phòng được bố trí hết sức gọn gàng vì thế bà ta là người thích người khác đối đáp thẳng và nhanh lẹ với mình.

Đồ chơi, mô hình tình dục để khắp nơi chứng tỏ bà ta là người có ham muốn mạnh mẽ về những chuyện này nhưng có lẽ vì một lý do gì đó mà không được "công" của mình thỏa mãn.

Vì thế, nếu cô có thể khiến bà ta cảm thấy mình chịu sự chi phối của cô thì sẽ dễ dàng lấy được lòng tin hơn.

Liền sau câu nói của Hyomin thì nó cũng đứng lên, tiến thật chậm rãi đến trước mặt bà ta, kê mặt mình gần sát mà nói "Nếu tôi nói ra tên của mình thì chắc chắn tụi đàn em của bà sẽ quỳ thụp xuống dưới chân tôi.

Không biết chừng, bà cũng là một trong số đó".

Nó đang nói thì bỗng lấy một khẩu súng ra, tụi đàn em lập tức chĩa ngay súng vào đầu nó, nhưng bà ta chỉ đưa tay lên làm động tác "Đứng im đó" với họ.

Nó chỉ cười nhẹ và lên đạn "Đòang~~~" – Nó thản nhiên bắn vào một tấm kiếng được đặt trong phòng, rồi đặt cây súng xuống trước mặt bà ta "Quà ra mắt của nhị gia Phác Trí Nghiên"

Nói rồi, nó đi về phía cô.

Trên môi bà ta lập tức nở nụ cười mà không nhờ đàn em tra cứu thông tin về nó như cô.

"Này, 2 người tưởng tôi dễ bị gạt lắm à?

Cô là người thừa kế duy nhất của Phác gia thì không lý nào cô lại cùng họ với bạn trai mình được" – Câu hỏi này của bà ta chưa khiến nó và cô hoảng sợ mà lại khiến những người trong T-ARA sợ "Thôi chết rồi!

Chị quên chuyện H5 và J6 cùng họ Park.

Gấp quá chả nghĩ ra được cái tên nào nên dịch tên hai tụi nó từ tiếng Hàn sang tiếng Trung luôn.

Giờ làm sao đây?" – Qri hấp tấp hỏi, làm Boram cũng nói vào tai nghe của họ "Không được rồi.

Rút đi H5, J6.

Theo như luật ngầm trong giới làm ăn Trung Quốc thì họ của một gia đình giàu có thường chỉ được đặt cho con của mình thôi"

Hyomin nghe được bỗng nắm chặt bàn tay nó lại.

Nó chỉ cười rồi nói tiếp "Này, bà muốn biết thật à?".

Bà ta im lặng.

"Tôi cùng bạn gái của mình đã lập mưu giết hết ông bà già đang sống trong Phác gia vì cái tội dám ngăn cấm tình yêu của tôi.

Sau đó, thì tôi đi đổi họ cho giống với cô ấy, thản nhiên nằm trên đống tiền cùng với cô ấy.

Mà không một ai nghi ngờ.

Vì sao?

Vì trên giấy tờ ghi tôi là chị ruột của Hiếu Mẫn.

Mà thực ra, chúng tôi đã "quan hệ" ngay trước bàn thờ của ổng bả.

Kích thích lắm đúng không?"

Nó biến thái nói làm T-ARA há hốc mồm cả ra, trong đó có cả Hyomin nhưng cô đã giấu được điều đó đi.

Bà ta liền đăm chiêu lại rồi bỗng xả một tràng tiếng Trung với nó

-Địa bàn của cô ở Trung Quốc là ở đâu?

-Tất cả!

Ở đâu cũng có người của Phác nhị gia – Nó trả lời tiếng Trung vô cùng lưu loát do nằm vùng được một khoảng thời gian nên cũng biết được một số ngoại ngữ.

Và nó cùng bà ta đã ngồi trò chuyện với nhau bằng tiếng Trung.

Thế nhưng, bên ngoài xe lại dậy sóng một lần nữa

-Thôi chết rồi!

H5 không biết tiếng Trung – Soyeon nói, Qri hỏi ngay "Sao em lại biết?"

-Em ấy vừa nghe bà ta nói tiếng Trung với J6 là lập tức níu chặt lấy cánh tay của em ấy, mắt đảo qua đảo lại chứng tỏ cho việc đang suy tính xem phải thoát khỏi tình huống lúc này như thế nào

-Ồ!!!

Em tưởng là chị chỉ biết ngôn ngữ của xác chết nhưng cũng biết cả ngôn ngữ của người nữa à – Eunjung châm chọc.

Soyeon bực bội trả lời "Chuyện đó không quan trọng.

Mau nghĩ cách đi".

Lần này, Boram bình tĩnh nói vào máy nghe lén của Hyomin

-H5, chị biết em không biết tiếng Trung.

Lát nữa, hãy cố phát âm theo những gì chị nói cho em.

Lưu ý, em không cần nói nhiều, nhưng phải phát âm chuẩn.

Vì tiếng Trung rất khó trong cách phát âm.

-Hiếu Mẫn, em có cảm giác gì khi giết chính cha mẹ ruột của mình? – Đúng như T-ARA dự đoán thì bà ta đã hỏi cô bằng tiếng Trung.

Hyomin im lặng, vì Boram đang bận rộn bàn tán với T-ARA để đưa ra câu trả lời tốt nhất.

"H5 nghe cho kỹ đây"

-Là cảm giác nhổ được cái gai trong mắt.

Người nào dám ngăn cản tôi và bạn trai mình yêu nhau đều sẽ bị trừ khử - Cô vừa nói chậm rãi theo lời Boram, vừa giả bộ nhắm mắt lại, mơ màng giống như đang hồi tưởng về cảm xúc sung sướng trong quá khứ.

Ngay khi Hyomin nói xong thì bà ta liền đứng dậy, nở nụ cười hài lòng với nó và cô "Xin lỗi 2 người.

Tôi không biết là có khách quý đến thăm.

Tôi sẽ cho tụi đàn em chuẩn bị phòng riêng cho 2 người ngay.

Còn chuyện 2 người nói ban nãy thì bên tôi chưa thể cho ra loại ma túy tốt nhất nên mong 2 người cho bên tôi thêm một chút thời gian.

Ma túy phải ngon thì mới phê được, đúng không?"

-Đúng vậy!

Mong bà đừng khiến chúng tôi thất vọng.

Tiền bạc đối với chúng tôi chỉ là một tờ giấy.

"Hàng" mới quan trọng hơn – Nó niềm nở bắt tay với bà ta và cũng ôm lấy eo cô bước ra ngoài.

Khi thấy nó và cô đã về phòng được một lúc lâu, thì bà ta cũng đứng trước cửa phòng, ngoắt một tên đàn em lại "Này, theo dõi 2 con này kỹ vào cho tao.

Dạo này, tụi cớm đã đánh hơi đến chỗ tao rồi"

-Dạ!

Vâng thưa chị hai – Nhưng khi bà ta chuẩn bị quay lưng đi thì bỗng từ trong phòng của cô và nó phát ra một số âm thanh đủ lớn làm tất cả mọi người đang đứng ngay cửa phải chùn chân lại

-ÁAAAAAAAAAA!!!

ĐAU QUÁ!!!

Không nhẹ tay chút được sao?

-Làm như mới làm chuyện này lần đầu vậy đó?

Hét lên gì chứ?

-Không phải...không phải chỗ đó.

Sang phải một chút.

A~~~ Đúng rồi.

Thoải mái quá~~~ Ấn vào sâu chút nữa.

A~~~ Bớt đau rồi.

Mạnh hơn chút nữa đi~

-Làm cho tử tế vào coi!

Đang sướng.

Ai cho phép rút tay lại như vậy hả?

-Chị...chị...hai.

Có cần theo dõi tiếp không? – Tên đàn em mặt đỏ bừng bừng, ngại ngùng hỏi bà ta nhưng liền bị bà ta cho một cú đánh vào đầu "Mày có ngốc không?

Tụi nó đâu biết tao và mày đang đứng ngoài này thì làm sao biết chọn thời điểm mà diễn.

Với lại, nếu mày là cớm thì mày có sẵn sàng quan hệ với một đứa con gái để lấy lòng tin của tao không?

Hơn nữa, nãy giờ mày không nghe gì à?

Con nhóc "thụ" đó nhìn vậy mà kiểm soát được Phác nhị gia thì không phải hạng xoàn đâu.

Sáng sớm mai, đưa tụi nó đến xưởng để tụi nó check hàng.

Đối tác lần này ngon đó"

Và bà ta đã vui vẻ quay lưng đi mặc kệ tình hình đang diễn ra bên trong cánh cửa lúc này.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Tình cảnh gây hiểu lầm


*Flashback*

-H5, J6 tụi em làm tốt lắm.

Bước đầu trà trộn được vào đây là giỏi lắm rồi – Boram khen ngợi nó qua cái tai nghe.

"Cảm ơn chị.

Thôi em tắt tín hiệu đây.

Trong phòng này, em chưa kiểm tra nên không biết là có cài sẵn máy nghe lén không?

Khi nào đã chắc chắn em sẽ liên hệ tiếp".

Và nó khó chịu cố lấy cái tai nghe siêu nhỏ được đặt trong tai mình nãy giờ ra, và hấc mặt lên với cô với hàm ý bảo cô hãy làm giống như mình.

Nó sau đó cũng đi vòng quanh, cẩn thận kiểm tra một lượt, rồi quay ra ngoài nói với cô "Không có máy nghe lén hay camera quay trộm.

Bình thường lại đi.

Không cần diễn nữa"

-Cần cô nói sao? – Hyomin bực tức nói khi thấy nó vẫn còn đang tỏ ý xem thường mình.

Hyomin đi vòng quanh căn phòng ngủ này trong khi nó thì loay hoay với cái vali của mình.

Cô thấy hơi chán nên đành trò chuyện với nó "Này, theo kinh nghiệm của cô thì lọai tội phạm này cần bao nhiêu thời gian để chiếm được lòng tin của chúng?".

"Thông thường sẽ là 1-3 tháng.

Nhưng đây lại là loại hình kinh doanh ma túy quy mô lớn nên tính cảnh giác của chúng sẽ cao hơn rất nhiều.

Dự tính khoảng 3-6 tháng sau thì tôi và cô mới được chúng tin tưởng cho đi xem hàng"

-Ồ!

Lâu thế à?

Mà này, nãy giờ cô đang tìm gì vậy? – Hyomin hỏi khi thấy nó cứ mãi lục tung cái vali mình lên, chẳng buồn nhìn thẳng vào mắt cô để trả lời.

"Quần áo để đi tắm!" – Nó lại trả lời cộc lốc với cô làm cô hơi thất vọng.

Nó rồi, nó đi lại chỗ cô, lấy hết nào là điện thoại, ví, súng, dao,...ra để lên trên bàn thì bỗng bị cô nắm chặt lấy bàn tay trái mình lại nên hơi bất ngờ.

-Cái vòng tay này hình như không hợp với một người làm nghề như cô.

Hơn nữa, mẫu mã trong rất quê mùa và xấu.

Chắc chắn không phải do một tiệm trang sức làm mà là do một người nào đó đã chính tay mình làm và tặng cho cô.

Nhìn vào độ xuống màu của chiếc vòng tay này thì chắc nó cũng được cô đeo trên 10 năm rồi.

Dù biết là cải trang thành một trùm mafia nhưng cô vẫn nhất quyết không tháo nó ra.

Chắc chắn, cô rất xem trọng người tặng cô chiếc vòng này.

Hơn nữa, chỉ có con gái tuổi mới lớn, mới có hứng thú làm ra những món đồ trang sức handmade.

Nên chắc chắn đây không phải là vòng của mẹ hay bà ngoại tặng.

Vậy...bộ...cô là les thật hả?

Hyomin sau một hồi đánh giá thì bỗng vô tư hỏi nó mà không hề quan tâm đến cảm xúc của nó.

Và như một lẽ đương nhiên, cô đã bị nó hất tay mạnh một cái làm ngã đập cả thân người phía sau vào cạnh giường "KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CÔ.

MAU CÂM MIỆNG LẠI CHO TÔI.

AI CHO PHÉP CÔ ĐỘNG VÀO" – Nó vừa đẩy cô ngã xong thì cũng hét lên trước mặt cô.

"Aiyaaa~~~ Đau quá!

Không thích thì thôi làm gì mà động tay, động chân dữ vậy?" – Hyomin ngồi bệch ở dưới sàn, khó chịu nói với nó.

Lúc này, nó mới đi lại chỗ cô, lấy chân mình đá đá vào chân cô "Này, đừng có mà giả bộ"

-Ai thèm giả bộ chứ?

Đang đau muốn chết luôn nè.

Mau giúp đỡ lên giường cái coi – Nó cắn răng làm theo lời cô nói.

"Này, coi giùm phía sau lưng xem có vết bầm hay vết đỏ gì không?

Nếu có thì làm ơn xoa, bóp nhẹ nhàng giùm để máu bầm tan đi" – Cô cọc cằn với nó, vì cô đã tìm ra cách theo cô nghĩ là sẽ đối phó được nó "Xì!

Loại con nít ngạo mạn như cô thì phải để tôi dạy dỗ lại cô mới được.

Mà thật lạ!

Tại sao khi nãy mình lại nghe được nhịp tim của anh Jiyeon khi cô gái này ôm mình ta?

Aishhhh!!!

Park Hyomin.

Mày học cho lắm vào rồi giờ điên luôn rồi"

Trong khi cô vẫn còn đang bận bị xoay vòng vòng với cái đống suy nghĩ của mình thì bỗng nó lấy tay ấn mạnh vào ngay bả vai một cái, làm cô không phòng bị mà hét lên.

-ÁAAAAAAAAAA!!!

ĐAU QUÁ!!!

Không nhẹ tay chút được sao?

-Làm như mới làm chuyện này lần đầu vậy đó?

Hét lên gì chứ? – Nó bực bội đáp lại cô

-Không phải...không phải chỗ đó.

Sang phải một chút.

A~~~ Đúng rồi.

Thoải mái quá~~~ Ấn vào sâu chút nữa.

A~~~ Bớt đau rồi.

Mạnh hơn chút nữa đi~.

Hyomin ngồi đằng trước gương mặt đê mê cả ra khi thấy tay nó xoa vào đúng chỗ đau của cô.

Sau một lúc thì nó bỗng thấy tình huống này hơi kỳ lạ nên nhanh tay rời khỏi người cô và bị cô cảnh cáo lập tức

-Làm cho tử tế vào coi!

Đang sướng.

Ai cho phép rút tay lại như vậy hả?

*Hiện tại*

-Cảm ơn nha!

Ủa mà tại sao tôi phải cảm ơn cô.

Mấy cái vết bầm này là do cô gây ra cho tôi mà – Nó không nói gì, chỉ đứng lên và liền bị Hyomin giữ tay lại một lần nữa "Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy" – Hyomin trầm mặc nói với nó khi cô bỗng vừa nhận ra điều gì đó.

Nó quay người, lạnh lùng lên tiếng "Đây là kỷ vật của tôi và người yêu đã mất của mình.

Vậy được chưa?

Còn chuyện tôi có phải là les hay không thì thuộc vào chuyện riêng của tôi nên tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết".

Và nó bực bội rút nhanh bàn tay mình ra, ôm đồ bước vào nhà tắm.

Hyomin ngồi bên ngoài cứ liên tục ôm lấy đầu mình, gục mặt xuống, tự nói trong âm thầm

-Chiếc vòng trên tay J6...sao lại khiến mình vừa thân quen, vừa hạnh phúc thế này.

Hình như...mình đã bắt gặp kiểu vòng đó ở đâu rồi thì phải – Và lúc này không biết từ đâu mà những mảnh vỡ hình ảnh cứ chạy qua đầu Hyomin khiến cô cực kỳ đau đớn, xen lẫn khó chịu

-Anh Jiyeon~ Em có món quà muốn tặng cho anh nè~

-Anh Jiyeon~ Da mặt của anh mịn thật đó.

Không giống của một chàng trai chút nào.

Giống của con gái hơn

-Anh Jiyeon~ Để Sunyoung sờ xem, anh Jiyeon cao khoảng bao nhiêu nha!

A~ Anh Jiyeon chưa dậy thì nên chưa bị bể giọng cũng như là "nhổ giò" nên chỉ cao bằng Sunyoung thôi.

-ANH!

Hyomin hét lên ngắn gọn sau một hồi bị tra tấn bởi những thứ lúc nãy.

Cô thở hồng hộc, khuôn mặt trắng bệch ra, lấm tấm trên đó là những giọt mồ hôi.

Lúc này, nó mới bước ra, nhìn thấy cô như vậy nhưng lại không nói gì, chỉ lẳng lặng trải một tấm nệm mỏng xuống dưới sàn và nằm nhắm mắt để đi vào giấc ngủ.

Còn Hyomin, cô ngồi trên giường mà cứ chăm chăm nhìn xuống nó, làm nó hơi bực bội mà hỏi cô "Có chuyện gì?"

-J6, tên thật của cô là gì?

Dù gì thì tôi và cô cũng được xem như là đồng đội của nhau rồi thì việc cô tiết lộ tên thật của mình cũng đâu có vi phạm đạo đức nghề nghiệp – Hyomin mệt mỏi hỏi nó do sự tra tấn bởi những hồi ức ban nãy.

Nó chỉ cười khì một cái, đứng lên, rồi bỗng tự cởi hết quần áo của mình ra trong cái nhìn ngạc nhiên của Hyomin "Eh, eh cô đang làm gì vậy?

Đừng làm bậy.

Tôi sẽ hét lên đó"

Jiyeon không chút quan tâm đến những lời này, nó cứ bò lên giường rồi liên tục bò tới đến chỗ cô, kê môi mình ngay môi cô mà nở một nụ cười gian "Người biết tên của tôi chỉ có thể là những người có vị trí đặc biệt quan trọng trong cuộc sống của tôi.

Sao, cô muốn trở thành người đó không?".

Hyomin đơ cả người ra trước cảnh tượng này, Jiyeon thấy thế thì được nước làm tới, kê sát thêm nữa mà biến thái hỏi "Cô có bạn trai chưa?".

Và lần này, nó đã bị cô đẩy ra ngay tức khắc, thở dốc mà đáp lại nó "Tôi có rồi.

Cô đừng có mà mơ tưởng đến tôi".

-Tiến sĩ tâm lý học tội phạm của tôi ơi~ Tôi thèm cô chắc.

Với lại, tôi cũng đã có người mà tôi thề sẽ yêu trọn đời, trọn kiếp duy nhất người đó rồi – Và nó đã tự nhiên nằm xuống giường trong sự há hốc mồm của Hyomin "Này!

Sao cô không xuống sàn mà ngủ?

Hơn nữa, mau mặc quần áo vào đi.

Nhìn ghê chết đi được.

Mới có tý tuổi mà bày đặt xăm trổ nhìn như đại ca giang hồ vậy"

Nó ngồi dậy, chặc chặc lưỡi mình tỏ vẻ thất vọng trước những lời này của Hyomin "Này!

Cô học cho cao để rồi không biết cả những quy tắc ứng xử thông thường sao?

Tôi cũng là con gái nên tôi không có nghĩa vụ phải nhường nhịn cô.

Muốn thì về nhà mà bảo thằng bạn trai của cô làm đi.

Hơn nữa, tôi ngủ nude, có quần áo tôi ngủ không được.

Cuối cùng, tôi chỉ nhỏ hơn cô 4 tuổi nên tôi đã được phép xăm theo như quy định của luật pháp Hàn Quốc".

Hyomin chưa kịp nói thêm bất kỳ lời nào nữa là đã thấy nó nằm phịch xuống giường ngủ ngon lành.

Cô sau đó cũng nhẫn nhịn mà nằm xuống ngoài cùng của chiếc giường, lấy một cái gối ôm chắn giữa 2 người.

Cả 2 nằm như vậy cho đến tận sáng hôm sau

-Chị hai!

Chị có điều chi muốn căn dặn – Một tên đàn em kính cẩng cúi đầu khi bà ta bước đến trước cửa phòng của nó và cô.

"Mau lui xuống.

Tao có chuyện muốn nói riêng với nhị gia Phác" – Bà ta ra lệnh xong thì tên đàn em cũng đáp gắn ngọn "Dạ" và chuẩn bị rời đi.

Bà ta nhẹ nhàng mở cánh cửa ra thì ngay lập tức đóng sầm lại trong sự ngỡ ngàng của tên đàn em.

"Cái này...Để họ ngủ thêm chút nữa đi.

Chừng nào họ dậy thì mày dẫn xuống nhà ăn, bảo nhà bếp chuẩn bị sơn hào hải vị, đón tiếp khách quý".

Và bà ta đỏ mặt bước đi trong khi tên đàn em chẳng thể hiểu nổi chủ của mình vừa nhìn thấy gì nữa.

Trong khi đó, ở trong căn phòng này đang diễn ra một cảnh tượng mà khiến hầu hết tất cả mọi người nhìn vào sẽ hiểu lầm.

Hai người con gái hoàn toàn khỏa thân đang ôm chặt lấy nhau ngủ thật ngon lành.

Nhưng hình như chính sự ồn ào ban nãy cùng ánh nắng buổi sáng đã đánh thức họ dậy cùng với nhau

-Sao cô lại ôm tôi? – Nó nhìn chằm chằm xuống cô mà hỏi.

Cô cũng không hơn gì khi dùng cặp mắt ngỡ ngàng để nhìn lên nó, bình tĩnh hỏi "Sao tôi lại ôm cô?".

Thế nhưng, ngay khi 2 câu hỏi chỉ vừa mới dứt thì "ÁAAAAAAAAAAAAA!!!

ĐỒ BIẾN THÁI!

CÔ ĐÃ LÀM GÌ VỚI TÔI RỒI HẢ?" – Hyomin đứng phắt dậy, giật lấy cái chăn ở trên giường mà quấn toàn bộ cơ thể mình lại với nhau.

Nó lúc này mới có thể ngồi dậy vì lúc nãy Hyomin đã ôm quá chặt, nhìn về phía cô mà nở nụ cười khinh bỉ

-Này, cô học tâm lý tội phạm sao dùng chuyên môn của mình để đánh giá tình huống hiện tại đi.

Là ai đã làm gì với ai hả? – Nói rồi, nó bình tĩnh bước vào nhà tắm trong khi Hyomin thì chạy xồng xộc theo nó mà hỏi "Yahhhh!!!

Cô nói thế nghĩa là sao hả?

Còn không mau nói rõ ràng ngay cho tôi" – Thế nhưng...Bịch~~~ Hyomin trượt chân té nằm dài ra sàn, đồng thời kéo luôn cả người nó ngã xuống, khi cô cố lấy tay kéo cái áo sơ mi mà nó vừa mới cầm lên để chuẩn bị đi tắm.

Két~~~ Không biết tại sao lúc này cánh cửa phòng nó và cô được mở hý ra với bao nhiêu là cái đầu cứ chăm chăm nhìn vào cảnh tượng hiện tại trong phòng.

Nó vẫn còn đang khỏa thân và nằm đè lên một Hyomin với cơ thể đã bị lộ ra do cái chăn của cô cứ tuột dần đều ra ngoài.

"Diễn đi.

Bọn chúng đang nhìn tôi và cô" – Nó lạnh lùng nói với cô.

Hyomin đơ cả người, hờ hững đáp lại "Biết rồi!

Giờ muốn làm gì tiếp theo đây"

Bỗng nó cúi thấp người xuống hơn, trên môi nở nụ cười sắc lạnh, thì thầm vào tai cô "Rút ngắn thời gian nằm vùng".

Hyomin chưa kịp nói thêm được bất kỳ lời nào nữa là đã im bặt ngay và tất cả những người đang đứng bên ngoài cũng được một phen rửa mắt với cảnh tượng đang diễn ra.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Rút ngắn thời gian


*Flashback*

Dù biết là phải ngủ nhưng Hyomin cứ liên tục trằn trọc, quay qua quay lại và cũng quyết định quay về phía nó nằm, nhưng là ở phía đối diện với lưng.

Hyomin nằm đó, cau mày lại "Kỳ lạ!

Nếu anh Jiyeon đã chết thì tại sao cảnh sát lại không có một ghi nhận tử vong nào.

Không lý nào, anh ấy lại nói sai tên mình cho mình nghe được.

Hay là anh ấy không phải lớn hơn mình 4 tuổi mà lớn hơn nữa sao?

Thôi mệt quá, không nghĩ nữa.

Chừng nào xong vụ này đến làm phiền chị Qri tiếp vậy".

Thế nhưng, khi cô đang định xoay người lại thì nó lại trở mình và nằm mặt đối mặt với cô, nhưng là mỗi người một mép giường

-J6!

Thật ra cô là ai?

Là do tôi đang trở nên điên lên khi tìm anh Jiyeon suốt 10 năm nay nhưng vẫn công cốc, hay do...Aishhhh!!!

Bậy quá!

Nghĩ sao con nhóc này là anh Jiyeon được.

Nhịp tim của người thì ai cũng như ai thôi.

Mày nghĩ sao vậy, Hyomin?

Dù 10 năm trước mày có mù nhưng hiện tại mày không mù mà.

Nên nhớ, người mày yêu và chờ đợi là anh Park Jiyeon chứ không phải là đứa con nít vắt mũi còn chưa sạch này – Hyomin tự hét toáng lên với những suy nghĩ do chính mình tạo nên.

Và 1 trong số đó, đã khiến nó hơi khó chịu, nói trong cơn mê "Làm cái gì mà ồn ào quá vậy?"

Hyomin im lặng lại ngay, lặng lẽ nằm xuống, kéo cái chăn che kín khắp cơ thể.

Nhưng chẳng được bao lâu thì cô lại ngồi bật dậy một lần nữa "Cái thời tiết quái quỷ gì thế này?

Bộ Hàn Quốc đang vào mùa hè sao?

Thật tình chứ!

Mình mới về chưa được 1 tuần là đã bị bắt đi nằm vùng rồi.

Nóng chết mất" – Hyomin liên tục tự quạt cho mình và cũng đưa mắt nhìn xung quanh một lượt "Ok!

Liều thôi.

Dù gì thì con nhóc này cũng ngủ say rồi nên mình sợ gì chứ.

Với lại, cô ta là con gái mà.

Thú tính có nổi lên thì cũng đâu có cưỡng hiếp mình được.

Hai người con gái không yêu nhau thì lấy đâu ra can đảm mà lên giường với nhau"

Với ý nghĩ đó, Hyomin đã từ từ trút bỏ hết quần áo trên người mình xuống.

Để giờ, nhìn cô y hệt nó.

Hyomin nằm xuống giường, mỉm cười hài lòng "A~~~~ Thoải mái rồi.

Ngủ thôi".

Và Hyomin đã nhắm mắt đi vào giấc ngủ, để rồi những mảnh vỡ ký ức cứ hiện lên trong đầu cô một lần nữa

-Anh Jiyeon~ Hôm nay anh đến chơi với em muộn quá vậy?

Làm em tưởng anh không đến luôn chứ!

-Anh Jiyeon~ Tụi mình chơi với tuyết đi.

Anh nằm xuống như thế này và lăn qua lăn lại trên nền tuyết sẽ vui lắm đó

Hyomin khẽ đau đớn do những ký ức này, cơ thể bất giác cũng làm theo y hệt như trong hồi ức.

Cô lăn vào trong vòng tay của nó, ôm chặt nó lại, mũi thì cạ cạ vào người nó, mỉm cười hạnh phúc, gọi khẽ "Anh Jiyeon".

Nó nghe được vậy, dù vẫn còn đang say ngủ nhưng cơ thể lại như phản ứng tự nhiên, ôm đáp trả người đang nằm trong lòng mình lúc này, nở nụ cười, nói thầm "Chị Sunyoung"

*Hiện tại*

-Mày tránh ra một chút coi.

Tao không thấy gì hết á – Một đứa con gái đứng ngoài cửa bực bội nói lên câu trên rồi bỗng nghe thấy tiếng tằng hắng của chủ mình nên đành im lại "Này!

Đến lượt tụi mày tranh giành nhau coi hả.

Nên nhớ ở đây ai là lớn nhất.

Nhìn vào mà học hỏi đi.

Thấy cách hôn của Phác nhị gia chưa".

Và đúng như bà ta nói thì J6 đang dùng cách không thể lãng mạn hơn để theo nó là rút ngắn được thời gian nằm vùng.

Nó cúi người xuống, khẽ lấy tay che mắt cô lại và nồng nàn hôn lên môi cô.

Hyomin dù đang bị cưỡng hôn nhưng lại không hề có bất kỳ phản ứng nào mang ý nghĩa là muốn đẩy nó ra cả.

Cô ban đầu tuy quá đỗi ngạc nhiên khi thấy nó bỗng nhiên hôn lên môi mình nhưng sau đó lại nhắm tịt mắt đi, vì một mảnh hồi ức lại một lần nữa xuất hiện trong đầu cô

-Anh Jiyeon~ Anh vì cứu em mà mới bị thương, đúng không?

Anh đừng có gạt tay em ra như thế.

Để em sờ xem, vết răng trên cánh tay của anh nó có sâu không?

Ai đời như anh, lấy tay mình ra để cho con chó nó cắn vào chứ!

Người nó muốn cắn là em mà.

-À~ Anh Jiyeon~ Mẹ em hay dạy em thế này: Người mà ta đã mang ơn thì nhất định phải trả ơn cho bằng được.

Em thì chẳng biết nên báo đáp anh Jiyeon thế nào, nên anh hãy xem như đây là món quà trả ơn của em nha

-Wowww!!!

Môi của anh Jiyeon mềm thật luôn đó.

Hihi, Sunyoung không biết đâu~ Anh Jiyeon đã cướp mất nụ hôn đầu của em rồi thì nghĩa vụ sau này của anh là phải chịu trách nhiệm với em cả đời đấy.

Hyomin thì vẫn cứ đau đớn trước những ký ức đó mà không biết nó đã rời khỏi người mình từ lúc nào.

Nó hơi ngồi dậy, phóng tầm mắt ra xa thì thấy vẫn còn một đống người đứng ngay cửa nhìn với ánh mắt đầy say mê nên đành thở dài một tiếng, tiến nhanh đến cánh cửa, giật mạnh ra một cái làm một đống người ngã sóng soài vào trong phòng nó "Có chuyện gì?

Mấy người ăn gan trời rồi phải không?

Người dám theo dõi Phác Trí Nghiên này thì hình phạt chỉ có thể là 2 con mắt của họ.

Sao, muốn tôi móc ngay tại đây luôn không?"

Nó chỉ giả bộ cảnh cáo nhưng vẫn khiến đám người đó tối sầm mặt mày lại, chạy nhanh ra khỏi phòng nó ngay mà chẳng dám quay đầu nhìn lại.

Riêng chỉ có bà trùm là vẫn còn đứng lại, ngại ngùng nói "Tụi đàn em của tôi còn non dại nên mong nhị gia và Phác tiểu thư đây bỏ qua cho.

À, đúng rồi.

Để sáng nay, tôi cho người đưa 2 người để tận xưởng sản xuất của chúng tôi để 2 người mục sở thị cũng như xem đây là món quà tạ lỗi của chỗ chúng tôi.

Không biết có được không ạ?"

-Tôi cho bà 15ph – Nó lạnh lùng trả lời, và cũng đi lại chỗ cô đang ngồi bệch ở dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch cả ra, dịu dàng dìu cô đứng dậy, ôm lấy eo cô bước vào trong nhà tắm.

Lúc này, thì bà ta ngoắc tay một cái, đám người lúc nãy liền xuất hiện bên cạnh "Mấy đứa thấy không?

Trời ơi, cơ thể của Phác nhị gia đẹp quá đi mất!!!

Body thì chuẩn S line, hình xăm toàn ngay chỗ kín đáo giống như muốn chỉ được mình Hiếu Mẫn mới có quyền nhìn vậy.

Không những vậy, bàn tay...bàn tay...thon và dài quá đi thôi!!!

Không những vậy đâu nha, trên lưng con "thụ" kia còn có vài vết bầm nữa.

Chắc Phác nhị gia "làm tình" đỉnh lắm!

Tại sao "cực phẩm" như vậy lại bị con "thụ" kia sở hữu chứ???

Còn biết bao nhiêu em chết mê chết mệt vì nhị gia đấy, anh có biết không????"

Đám bên ngoài cứ liên tục ôm lấy nhau, khóc trong tiếc nuối trong đó có cả bà trùm.

Còn không khí bên trong thì hoàn toàn trái ngược.

Nó nãy giờ đã nghe thấy hết nên chỉ nở nụ cười khinh bỉ "Lũ thấp kém.

Mới có 1 ngày mà đã khai ra hang ổ rồi".

Nó tự mắng xong thì cũng bình tĩnh ấn vào cái tai nghe, gọi cho Qri "Chị!

Xong rồi.

15ph nữa bọn chúng sẽ dẫn em đến nơi sản xuất.

Chị thông báo cho đội trưởng Kim chuẩn bị đi.

Nhiệm vụ của em đến đây là hết".

Nó tắt máy đi, đến lúc này mới nhớ ra là còn có cô đang đứng chung với mình nên quay đầu về phía cô, lạnh lùng hỏi

-Này, cô đã 29t rồi thì không lý nào chưa từng hôn bạn trai của mình phải không?

-"..."

-Ok!

Hiểu rồi.

Nhờ ơn của cô mà tôi được kết thúc nhiệm vụ này sớm.

Khi nào về sở tôi sẽ bảo sở trưởng tặng bằng khen cho cô.

Hơn nữa, tôi không phải là người cướp đi nụ hôn đầu của cô nên tôi không có nghĩa vụ gì phải chịu trách nhiệm với cô cả đời

-"..."

Hyomin vẫn tiếp tục im lặng, nó thấy thế thì cũng toan mở cửa bước ra ngoài nhưng liền bị cô giữ tay lại.

Hyomin nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bấm khóa chốt "Cô tên gì?" – Hyomin bỗng nhìn chằm chằm vào nó, nghiêm túc hỏi.

Nó cười khì một cái "Sao, muốn biết tên tôi à?

Vậy bây giờ cô muốn có vị trí gì trong cuộc sống của tôi đây?" – Nó hỏi ngược lại cô, đồng thời vừa nói, vừa tiến lại chỗ cô, đẩy cô lùi dần về phía sau "Là đồng nghiệp.

Là chị em thân thiết.

Hay là..."

J6 đang nói bỗng nhiên dừng lại.

Vì giờ đây nó đã đứng trước mặt cô, nở nụ cười gian manh trước khuôn mặt ngày càng trắng bệch ra của cô.

Nó đưa môi mình sang tai cô, thì thầm "Bạn tình".

Ngay lập tức, nó đã bị cô đẩy ra với một lực mạnh nhất có thể.

Hyomin đứng đó, thở hồng hộc.

Nó thấy vậy liền cười khinh thường cô "Này!

Tiến sĩ.

So về học thức thì có thể tôi không bằng cô.

Nhưng nếu so về kinh nghiệm làm việc thì tôi hơn cô gấp bội.

Trăm nghe không bằng một thấy.

Tôi để cho bọn họ thấy được cảnh bọn họ cần thấy nhất và bọn họ tặng cho tôi nguyên cái xưởng sản xuất.

Như vậy quá lời.

Với lại, người làm nghề như tôi với cô nên tập dần quen với điều này đi.

Sau này, cô sẽ biết.

Vì để hoàn thành nhiệm vụ của mình mà đi hôn một người đồng giới không có gì là đáng sợ cả.

Có khi cô phải làm những thứ kinh hơn nữa để lấy được lòng tin của bọn tội phạm kìa"

Nói rồi, J6 cũng rất nhanh chóng mặc quần áo vào cho mình và bước ra ngoài.

Hyomin liền ngồi bệch xuống sàn, khuôn mặt bần thần cả ra "Không thể nào!

Không phải!

Bình tĩnh lại nào Hyomin.

Dùng kiến thức mà mày đã học được để phân tích về tình huống này nào.

J6 chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ thôi.

Đúng, đúng là như vậy.

Còn nữa, mày vừa nhớ đến nụ hôn dành cho anh Jiyeon khi được J6 hôn sao?

Tại sao...tại sao...cứ mỗi lần tiếp xúc với J6 là mình cứ nghĩ...mình đang được ở cạnh anh Jiyeon thế này?".

Hyomin vẫn ngồi một đống trong phòng tắm, bỏ mặc mọi chuyện ở bên ngoài cho J6 giải quyết

-Nhị gia!

Bạn gái của anh không đi cùng sao? – Một đứa con gái cố dẹo lại chỗ nó, hỏi đầy mời gọi.

Nó cười trừ, đẩy cô ta ra "Xin lỗi!

Nhưng cô ấy không thích hợp đến những nơi như vậy.

Với lại, tôi thuộc tuýp người chung tình nên mấy cô làm ơn tránh đường ra giùm.

Để bạn gái tôi biết, có người muốn quyến rũ bạn trai mình thì người giết mấy cô không phải là cô ấy mà sẽ là tôi".

Và nó đã bước đi thật lạnh lùng bên cạnh bà trùm bỏ lại phía sau mấy con đàn em cứ ôm lấy nhau, khóc tiếc hùi hụi

Chẳng mấy chốc, nó cũng được bà ta dẫn đến nơi sản xuất ma túy.

Vừa bước vào, đã thấy khắp nơi chỉ toàn là những ống nghiệm và những máy móc phục vụ cho việc nghiên cứu.

Ở góc tường, cũng có một cô gái bị trói cả 2 tay lại, cơ thể phờ phạc cả đi nhưng vẫn cố rên lên những tiếng kêu cứu đầy thảm thiết "Cứu...cứu...tôi...với".

Nó nhìn sang bà ta, giả bộ hỏi "Ai đây?".

Bà ta khẽ cười, rồi hờ hững giới thiệu "Chồng tôi và chuột bạch của anh ta".

Sau câu nói đó khi nó cũng đưa mắt nhìn về phía của một cô gái khác với trên mặt là cặp kính dày cộm, người thì ốm tong teo, đôi tay cứ mãi hỳ hục với mấy cái ống nghiệm chả thèm quan tâm đến xung quanh

-Ồ!

Thế chế gần xong chưa?

Tôi không thể nán lại Hàn Quốc quá lâu.

Bọn cớm sờ gáy tới thì phiền chết mất – Nó hỏi tiếp, bà ta liền niềm nở ngay "Nhị gia!

Thuốc của cô đã xong rồi.

Lát nữa đây tôi sẽ cho cô thấy "hàng" lần này ngon đến như thế nào".

Và bà ta đã cầm theo ống tiêm đến chỗ cô gái bị giam.

Nó chỉ đứng nhìn cảnh tượng đó với một nụ cười sắc lạnh trên môi, khẽ nói vào cái tai nghe của mình

-Vào được rồi

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Hồi ức đau đớn


J6 vẫn đứng đó không có bất kỳ hành động nào khác mặc cho cô gái đang bị giam cứ liên tục la hét, van xin bọn chúng.

Thế nhưng, khi bà ta chỉ vừa mới chuẩn bị tiêm vào người cô gái đó thì một đám đông cảnh sát ập vào ngay lập tức "Mau bỏ xuống!

Tất cả đã bị bắt".

Bà ta liền run rẩy mà quăng cây kim tiêm xuống sàn ngay, nó nháy mắt với đội trưởng Kim một cái và ông ta liền hiểu ra hành động này mang hàm ý gì "Mau giải hết tất cả về đồn.

Còn cái đám ở quán bar đó nữa.

Giải hết lên xe ngay cho tôi".

Cảnh sát liền làm theo, duy chỉ có nó là được đích thân đội trưởng đội cảnh sát còng tay vào, đẩy xồng xộc đi ra xe

-Cô J6, tại sao phải làm thế này?

Cô đường đường là đặc vụ số 1 của Hàn Quốc mà bị lôi đi như thế này, cô không sợ mất mặt sao? – Đội trưởng Kim hỏi khẽ trong khi tay vẫn còn đẩy nó đi y hệt như một tên tội phạm thật sự.

Nó chỉ cười, rồi cũng trả lời "Nếu bây giờ tôi bị ngài bắt đi thì khi có nhiệm vụ trà trộn mới tôi sẽ được nói là vượt ngục.

Khi đó, tôi dễ dàng hóa thân thành tội phạm hơn.

Nhưng nếu lúc nãy tôi tiết lộ thân phận thật sự của mình mà lỡ may 2 người này không phải là trùm cuối thì không phải nhiệm vụ lần này công cốc rồi sao"

-Quả nhiên cách suy nghĩ của cô J6 có khác – Và rồi nó cũng được đội trưởng Kim lôi ra xe, ông ta cũng giả bộ nói lớn trước đám người bị bắt lúc này "Đưa cô gái này vào xe cảnh sát riêng cho tôi.

Đây là tội phạm quốc tế cực kỳ nguy hiểm.

Nếu để sổng mất thì tôi không biết phải ăn nói ra sao với phía Trung Quốc.

Mau áp giải cho kỹ vào".

Và thế là nó cũng bình tĩnh ngồi vào trong xe với một đống cảnh sát ngồi cạnh nó mà không một ai nghi ngờ chút nào.

Không những vậy họ còn tỏ vẻ tiếc nuối "Má ơiiiiii!!!

Sao cảnh sát lại biết được chỗ này sớm như vậy?

Nhị gia của lòng em ơiiiiiiiiii~~~"

Ngồi trong xe, đội trưởng Kim quay lại nói với nó ngay "Cô J6, tôi xin lỗi.

Tôi sẽ cởi còng tay của cô ra ngay đây.

Rất cảm ơn cô đã giúp chúng tôi lần này.

Hơn nữa, cô quả đúng là danh bất hư truyền.

Bao nhiêu cảnh sát nằm vùng đều thất bại mà cô chỉ cần chưa đến 3 ngày là khiến hang ổ bọn họ bị tan nát luôn rồi.

À còn nữa, tiến sĩ tâm lý tội phạm H5 đã được chúng tôi đưa về sở cẩn thận không một chút thương tổn nào.

Nên cô có thể yên tâm"

-Cảm ơn ngài – Nó khẽ gật đầu rồi cũng ung dung ngồi rung đùi trong chính xe cảnh sát.

Vừa đến trụ sở thì đội trưởng Kim cúi đầu cảm ơn nó một lần nữa và cũng nhanh chóng lên xe rời đi.

Nó bước vào trong, hơi xoay xoay cổ tay mình thì đã thấy các cô gái T-ARA đã đứng ngay sảnh tự lúc nào, duy chỉ không có Hyomin.

"T-ARA LẠI MỘT LẦN NỮA ĐẠI THẮNG RỒI!!!" – Eunjung vui vẻ hét lớn, và bọn họ liền ôm chầm lấy nhau, tung tăng nhảy vui vẻ.

"À, đúng rồi chị Beakgu.

Chị biết nên xử lý với truyền thông thế nào về vụ lần này đúng không?" – J6 nghiêm túc hỏi sau một màn ăn mừng tưng bừng

-Biết rồi cô nương.

Sao mỗi khi vụ án kết thúc là em cứ nhắc chị hoài vậy.

Không lộ mặt, không lộ tên giả chứ gì.

Có nhiêu đó nói hoài mệt chết đi được – Eunjung giả bộ cằn nhằn với nó, và nó liền nhõng nhẽo lên với cô ngay "Thôi mà~ Em chỉ mới đi có 2 ngày mà thân tàn ma dại luôn rồi nè~ Mấy chị không thương em sao?".

Nhưng mặc mọi lời nhõng nhẽo đó của nó, các cô gái còn lại chỉ xoay người bàn tán với nhau "Nè!

Mấy đứa!

Lão bà mới định vị được quán ăn mới mở ngon lắm đấy.

Đi ăn không?".

"Ok luôn chị Curie".

Và không nói không rành các cô gái trong T-ARA đã quay lưng đi bỏ mặc mọi lời ú ớ 'Eh Eh" của nó

J6 giữ lấy dáng vẻ buồn thiu đó mà bước về phòng mình.

Vừa mở cửa phòng ra đã thấy ngay Hyomin ngồi trên sofa, vẻ mặt giống như đang chờ mình về để chất vấn vậy.

"Sao cô lại vào được đây?" – Nó khó chịu hỏi.

Hyomin đứng thẳng dậy, vừa đi lại chỗ nó, vừa nói "Cô là loại người vì giữ một kỷ vật với người yêu đã khuất của mình mà không quan tâm đến việc có thể mình sẽ bị lộ.

Chứng tỏ cô thuộc dạng người chung tình.

Những người thế này thường thích để mật khẩu cá nhân liên quan đến người mình yêu.

Tiếp theo, tôi sang hỏi chị Qri thì mới biết được một thông tin thú vị về cô.

Ngày 30/5 hằng năm, cô sẽ lẳng lặng đến thăm mộ của một người.

Hơn nữa, trước kia cô cũng vô tình nói với những người chị kia một câu như thế này: Ngày sinh nhật mà trở thành đám tang luôn thì thật là quá bi kịch phải không các chị"

-Chính vì vậy, không quá khó để tôi biết được mật khẩu phòng riêng của cô chính là 4 con số 3-0-0-5 – Hyomin chỉ vừa dứt lời thì cô cũng nắm cổ áo của J6 mà lôi nó lên cho mặt nó đặt gần sát với mặt mình mà lạnh lùng hỏi "Cô tên gì?".

Nó cười khì một cái, dùng tay gạt tay Hyomin ra ngay, chửi thầm "Đồ thần kinh!

Đồ bệnh!".

Và nó cũng quay lưng lại với cô, chuẩn bị mở cửa bước ra ngoài thì bỗng chùn chân lại vì..."

TÔI HỎI CÔ TÊN GÌ HẢ?" – Hyomin hét lên đầy đau đớn làm J6 bất giác quay người lại, đứng dựa hẳn vào cánh cửa đã bị khóa trái mà bình tĩnh lên tiếng

-Này, cô có bị điên không?

Bộ biết được tên của tôi sẽ khiến cô giàu lên hay mập ra mà cô khao khát biết được tên của tôi như vậy hả?

Tôi nói rồi.

Tôi không thích tên thật của mình bị quá nhiều người biết.

Cô cũng biết điều đó có nghĩa gì rồi phải không?

Và thế là J6 đã bực bội bước ra khỏi phòng, đóng sầm cánh cửa lại một cái cùng lúc với Hyomin ngã khuỵ ra sàn, khuôn mặt vô hồn cả ra "Trùng...trùng...hợp thôi.

Phải rồi...Trên thế giới này còn có biết bao nhiêu người sinh ngày 30/5 chứ.

Không chỉ có mình mày đâu Park Hyomin.

Tại sao mày cứ nghĩ con nhóc đó là anh Jiyeon được hay vậy?

Cô ta là con gái mà còn nhỏ hơn mày đến 4 tuổi.

Nghĩ sao mà người mày từng yêu là cô ta được"

Hyomin ngồi ở đó một lúc lâu thì mới lấy hết can đảm mà loạng choạng bước ra ngoài, trùng hợp vừa nhìn thấy tất cả các cô gái còn lại của T-ARA đang tụ họp, cười nói vui vẻ với nhau "A~ H5 lại đây đi em!

Tụi chị đang bàn nhau xem tối nay sẽ đi ăn mừng thắng lợi ở đâu nè" – Soyeon niềm nở vẫy tay với Hyomin.

Cô chạy ngay lại chỗ họ nhưng không trả lời vì cứ nhìn chăm chăm vào nó, còn nó thì chẳng buồn quan tâm.

"Đúng rồi!

Đến quán rượu cũ đi.

Nghe nói chỗ đó mới thêm món mới vào menu đó" – Boram búng tay, tự tin nói khi vừa mới nhớ ra điều gì đó

-Ồ!!!

Được đó nha.

Quả nhiên sấp nhỏ tụi em không bao giờ lo đến cái ăn khi mà giáo sư Jeon của chúng ta còn làm cho T-ARA há – Eunjung trêu chọc Boram.

Boram chỉ khẽ cười rồi hỏi "Vậy bây giờ có đi không?".

"Đi chứ!

Đồ ăn Rambo kiếm ra bao giờ cũng ngon hết!" – Qri chấp nhận ngay.

T-ARA nãy giờ cứ bận luyên thuyên với nhau mà không chú ý đến việc Hyomin và J6 đều im lặng như tờ.

"À, phải rồi H5.

Em mới về nước nên chắc không có xe hơi riêng ở đây phải không?" – Soyeon hỏi làm kéo Hyomin về với hiện thực sau một hồi lâu cứ nhìn vào Jiyeon và lắc đầu mình liên tục.

"Ơ dạ!

Đúng rồi ạ" – Cô ngại ngùng trả lời

-Vậy thì không ổn rồi.

Tụi chị thường ngồi nhét 5 người trong xe 4 chỗ mà giờ có thêm em thì không thể nhét được nữa.

Hay là...em chịu khó đi riêng với J6 được không? – Soyeon hơi ngờ ngợ hỏi ngược lại Hyomin.

Cô chỉ khẽ cười nhẹ rồi cũng đáp "Em không có vấn đề gì.

Chỉ sợ cô J6 đây không thích cho em đi chung xe thôi".

Ngay lập tức, T-ARA đều nhìn chằm chằm về phía nó, nó thấy hơi sợ nên đành miễn cưỡng đồng ý "Em...em sao cũng được.

Tụi em sẽ đến đó trước chờ tụi chị"

Và thế là bọn họ liền triển khai kế hoạch ăn mừng của mình.

Ở trụ sở này thì T-ARA được hưởng tất cả mọi đặc quyền.

Thích về lúc nào cũng được.

Họ cười nói vui vẻ đến tận trước cửa thang máy, thế nhưng khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại thì không biết từ đâu khá đông cảnh sát chạy hối hả vào "Ồ!

T-ARA, chúng tôi xin lỗi.

Đang có một tên tử tù bỏ trốn nên chúng tôi phải huy động lực lượng để bắt hắn lại" – Một người cảnh sát đại diện nói.

Qri mỉm cười, "Không có gì đâu.

Cứ vào đi.

Thang máy còn chỗ mà"

Bọn họ lập tức ùa vào, chen chúc lẫn nhau mà đứng.

Đến khi thang máy không còn có thể nhét thêm được nữa thì Boram mới với tay mà đóng cửa thang máy lại.

Thế nhưng, trong đám đông đang đứng trong thang máy lúc này, họ đâu biết rằng, vừa nãy mình đã vô tình đẩy nó và cô đứng sát lại gần nhau.

Để giờ đây, J6 đang đứng trước mặt Hyomin không một cm khoảng cách nào, tay thì để hẳn lên một góc cạnh của thang máy.

Nó còn chẳng thèm để ý đển tình huống này, cứ nhìn ra phía bên ngoài còn cô thì cứ lại nhìn chằm chằm vào nó.

-Ôi!

Sở trưởng, ngài đang có việc bận muốn dùng thang máy sao? – Cửa thang máy mở ra ở một tầng thì xuất hiện ngay sở trưởng.

Ông ta cười cười "Sao thế?

Thang máy hết chỗ rồi à?".

Boram liền nhoẻn miệng cười mà nói "Thang máy ở sở chúng ta có tải trọng là 1000kg.

Hiện tại đang đứng ở đây có khoảng 15 người.

Nữ giới thì lấy cân nặng 45kg để làm chuẩn, nhân lên cho 6 sẽ được 270kg.

Còn nam giới thì cân nặng trung bình rơi vào khoảng 60-70kg, nhân lên cho 9 sẽ được 630kg.

Tính thêm những thứ vật dụng như súng, áo chống đạn...thì con số cuối cùng mà thang máy này đang tải là khoảng 930kg.

Sở trưởng đây chỉ nặng tầm 65kg nên ngài hoàn toàn có thể bước vào đây được"

-Quả đúng là giáo sư Jeon! – Sở trưởng khen ngợi xong thì cũng bình tĩnh bước vào.

Thế nhưng, khi ông ta vừa mới vào thì những cảnh sát cũng bất giác lùi ra phía sau một chút làm họ cứ thế mà đẩy lùi.

Cho đến khi...J6 đang ôm chầm lấy Hyomin để có thể đứng được trong cái thang máy định mệnh này.

"Nhẫn nhịn chút đi.

Tôi cũng không thoải mái gì.

Nhưng nếu không làm thế này thì tôi và cô sẽ không thể đứng được khi thang máy đi xuống" – Nó lạnh lùng nói với cô.

Lần này, đến lượt Hyomin không quan tâm đến lời J6 nói, vì...cô đang áp tai mình vào ngực trái của nó, cũng như là choàng tay ra phía sau lưng của nó, kéo nó sát về phía mình

-Anh Jiyeon ơi~ Người ta hay nói người mù tụi em sẽ cảm nhận mọi thứ bằng trái tim thay cho đôi mắt đó.

Vậy anh Jiyeon hãy để Sunyoung cảm nhận nhịp tim của anh nha.

Để sau này, khi em sáng mắt thì em vẫn có thể tìm ra được anh Jiyeon giữa biết bao nhiêu con người nữa chứ

-Ồ!

Thì ra nhịp tim của anh Jiyeon đập như thế này.

Nghe hay thật.

Sunyoung hứa với anh.

Dù sau này anh có trở nên như thế nào thì em vẫn có thể tìm được anh.

Vì nhịp tim của anh Jiyeon là độc nhất vô nhị trên thế giới này mà

Trong khi Hyomin vừa nghe nhịp tim của J6, vừa đau đớn khi những mảnh vỡ tuổi thơ lại một lần nữa quay lại trong đầu cô thì thang máy đã dừng ở sảnh tự lúc nào.

Tất cả mọi người đều nhanh chóng rời khỏi, đến lúc này T-ARA mới có không gian để quay đầu nhìn lại thì thấy Hyomin vẫn còn đang ôm chặt cứng J6, đầu thì cứ cạ cạ vào người nó

-H...H5, đến...đến nơi rồi – Eunjung lấp bấp nói không thành câu do nhìn hấy cảnh tượng đang diễn ra.

Hyomin hơi đứng dậy nhìn vào họ, mệt mỏi lên tiếng "Mấy chị cứ đi trước đi ạ!

Em và J6 sẽ đến sau.

Em có chuyện muốn xác nhận với J6".

Không kịp nghe T-ARA nói gì thì Hyomin đã lạnh lùng ấn nút để thang máy từ từ đóng lại.

"Muốn xác nhận chuyện gì?" – Nó bực bội hỏi cô.

Hyomin thở ra, cứ liên tục dùng tay vuốt lấy mặt mình, sau một hồi cũng hơi nhìn lên nó, nói khẽ

-Nụ hôn đầu của tôi

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Vụ án mới bắt đầu


Au viết ra những dòng này mà tay vẫn còn run và trong lòng cứ thấy lâng lâng thế nào ấy khi hôm qua được gặp mấy chị ở ngoài đời.

Tình hình là gần cuối concert thì au có hùa lên phá hàng đứng gần nhất sân khấu và đã thấy được T-ARA ở góc gần nhất nên rút ra được một số điều sau:

-Mấy gái nhà mình ngoài đời thật sự rất đẹp, đẹp hơn nhiều so với mấy bức hình chụp cho báo hay album gì đó.

Ai cũng trắng tươi hết á, mà mỗi cái mấy chị ốm nhom à (nhìn xót ghê hồn luôn).

Đặc biệt là Tờ ở ngoài nhìn hiền dữ lắm luôn, không phải là mấy loại mà người ta vẫn thường truyền tai nhau là lạnh lùng đâu.

Nhất là Long Ca, nếu không phải vì màn trình diễn thì nhìn ảnh như một đứa con nít vậy đó.

Mặt nhỏ xíu mà lúc nào cũng ngơ ngơ.

Nói chung, sau hôm qua thì chuyện nói Long Ca là có khuôn mặt khó gần, lạnh lùng thì phải xem lại đi =)

-Hôm qua chia team rất rõ rệt luôn: Eunyeon và Minkuyl, mà Long Tẩu giống như là đi ghen với Ham ca nên lấy Ri ra làm bia đỡ đạn vậy đó.

Còn khúc Long Tẩu tự dưng cởi áo ra thì Long Ca nhìn qua liền luôn, ánh mắt đầy sự lo lắng vì hôm qua trời khá lạnh mà Tẩu mặc đồ thật là mỏng manh luôn.

Nói chung, hôm qua anh chị mình chơi moment trong âm thầm không à, mà hình như chuyện Long Ca và Ham ca kiss nhau là có thật.

Au không nhìn rõ được khúc đó, chỉ nhìn được khúc anh nhà ân cần sửa mic cho chị nhà thôi

-Còn cái cuối này au không chắc nha.

Lúc cả nhóm đang diễn Bo Peep Bo Peep thì au đứng ở dưới quẫy tưng bừng và la hét quá trời luôn và hình như đã được Tẩu thu vào tầm mắt thì phải.

Và liền sau đó, thì Hyomin nhà ta có một hành động không thể nào mà dễ thương hơn được nữa.

Tẩu đưa tay chỉ xuống cái đám au đang đứng và lại chỉ vào bản thân mình giống như muốn hỏi là: Mấy em là fan của chị hả?.

Mà cái mặt lúc đó của chị nhà nhìn cưng lắm, cười cười ngượng ngùng đồ.

Au gật đầu lia lịa luôn và đã được Tẩu bắn tim trở lại, nhưng em xin lỗi Tẩu nhiều nha.

Người em crush là thằng chồng của Tẩu mà em lỡ lạc trôi qua khu của Tẩu và Ri nhưng em vẫn quẫy như đúng rồi thôi

Au nói nhiều quá rồi.

Thôi đọc chap đi mọi người ơi~~~

====================

J6 còn chưa kịp phản ứng lại với câu nói đầy bất ngờ của Hyomin thì đã bị cô nhào tới và hôn lên môi mình.

Nó bất ngờ, dùng sức đẩy cô ra nhưng cô đã nhanh tay hơn khi thành công trong việc khóa chặt cả 2 tay của nó ra phía sau.

Hyomin cứ thế đẩy nó vào một bức tường kiếng đặt trong thang máy, dùng 2 chân kìm chặt người nó lại, bao vây nó, chỉ với một mục đích duy nhất: Hôn J6 được sâu hơn.

Ting~~~ Âm thanh đến tầng cao nhất vang lên, cửa chuẩn bị mở ra thì Hyomin lại đẩy J6 đến bên dàn nút điều khiển, ấn nhanh vào tầng G để thang máy đi xuống một lần nữa.

Cứ như vậy, khi thang máy lên đến tầng 20 thì sẽ bị Hyomin ấn xuống tầng G để không một ai có thể bước vào đây được.

Nhưng có vẻ như Hyomin đang dần mất kiểm soát hơn khi cô không còn biết người mình đang hôn là một cô gái nữa, cứ thoải mái hôn lên bờ môi của nó, lưỡi cô thì không ngừng lùng sục khoang miệng của nó.

Lúc này, J6 mới có thể lấy từ trong người mình ra một cái kìm chính điện và chích nhẹ vào sau cổ của Hyomin làm cô đau quá nên mới chịu buông nó ra

-CÔ BỊ ĐIÊN RỒI HẢ? – J6 nổi giận đùng đùng, hét lớn trước khuôn mặt vẫn còn chưa hết kinh ngạc của Hyomin "Giống...giống...quá.

Cảm giác...đúng là giống như mình vừa được hôn anh Jiyeon vậy" – Hyomin tự nói, tự hoảng sợ trong lòng.

Mãi một lúc thì cô mới ngẩng đầu dậy, đau đớn hét đáp trả nó "ĐÚNG RỒI!

TÔI ĐIÊN THẬT RỒI.

TÔI TRỞ NÊN NHƯ THẾ NÀY LÀ TẠI AI HẢ?".

J6 nhìn thấy tình cảnh hiện tại của Hyomin thì hơi ngạc nhiên, nhưng rồi khi cửa thang máy mở ra, nó lại chưng cái bộ mặt lạnh như tiền của mình ra, mà mắng cô "Đồ thần kinh!

Đồ bệnh hoạn"

Nói rồi, J6 lạnh lùng bước ra ngoài, Hyomin cũng đi theo nhưng chẳng đi được mấy bước là cô đã ngã khuỵ xuống sàn ngay lập tức "Không đúng!

Không phải đâu mà!

Chắc chắn là cảm giác của mình đã sai thôi.

Anh Jiyeon không thể nào là...là...con gái được".

Cô cứ ngồi vậy, bần thần cả ra được một lúc thì mới gượng đứng dậy, đi ra ngoài cổng thì đã thấy nó đứng bên cạnh chiếc xe hơi thể thao mui trần của mình tự lúc nào.

Nó vừa thấy cô thì cũng ngồi vào trong, không nói một lời với cô.

Hyomin sau đó cũng giữ bình tĩnh ngồi vào ghế phụ lái.

Nó liền khởi động xe và chạy đi.

Nhưng bầu không khí trong xe lúc này phải nói là quá đỗi ngột ngạt

Két~~~ J6 thắng xe trước cửa một quán bar nhưng bề ngoài toát lên một cái gì đó rất sang trọng, ấm cúng chứ không phải như mấy cái quán bar tạp nham thông thường.

Nó bước vào, cô lầm lũi theo sau.

Không ai nói với ai một lời.

"A~ Hai đứa đây rồi.

Sao đến trễ quá vậy?" – Eunjung vui vẻ kéo tay nó và cô đến chỗ các cô gái còn lại đang đứng.

"Xe em bị bể bánh giữa đường.

Xin lỗi vì đã khiến mấy chị chờ" – Nó lễ phép trả lời trái ngược hoàn toàn với thái độ dành cho cô

-Đúng rồi các chị.

Chúng ta đã không còn ở sở nữa thì nên gọi nhau bằng tên thật đi.

Chứ gọi bằng biệt danh nghe nó xa lạ sao ấy – Hyomin bỗng nhiên vui vẻ nói như thể lúc nãy chưa từng xảy ra chuyện gì vậy làm J6 hơi bất ngờ.

"Ờ, em nói cũng phải.

Sao lúc trước tụi chị chưa từng nghĩ đến chuyện này ta" – Boram tỏ vẻ đồng ý với lời đề nghị của Hyomin.

Cả 5 người đều nhìn nhau cười, chỉ có Hyomin là cứ đưa mắt về phía J6 mà nói thầm "J6, cô chắc chắn có liên quan đến anh Jiyeon.

Người mà tôi đã tìm kiếm suốt 10 năm nay.

Vì vậy, bằng mọi giá tôi phải khai thác thông tin của cô cho bằng được"

-À phải rồi, Hyomin.

Chàng trai lúc trước em nhờ chị tìm đó.

Vậy em đã tìm được chưa? – Qri hỏi Hyomin vô cùng bình thường nhưng lại thu hút sự chú ý của tất cả những người còn lại.

"Ai vậy chị Qri?" – Eunjung hỏi khẽ, Qri liền lắc đầu.

Hyomin nghe được thì khẽ cười, nhấp một miếng rượu rồi cũng trả lời "Em vẫn chưa tìm được chị.

Em bị lạc mất anh ấy khi em 19t.

Và đến nay là đã tròn 10 năm nhưng em vẫn không có bất kỳ thông tin gì về anh ấy cả"

-Tội nghiệp em nhỉ?

Vậy anh trai của em tên gì?

Để chị nhờ truyền thông can thiệp vào thì sẽ nhanh chóng tìm ra được anh trai của em thôi – Eunjung nói, T-ARA đồng ý ngay.

Hyomin mỉm cười "Không cần đâu chị Eunjung.

Em muốn tự dựa vào sức của mình để tìm ra được người mà em đã từng yêu.

Với lại, anh ấy không phải anh trai em mà là bạn trai.

Cũng không phải, nói cho chính xác là "Vị hôn phu"

Hyomin chỉ vừa mới nói xong 3 chữ cuối thì liền đưa mắt nhìn về phía J6.

Tay nó đang nắm thật chặt lại, người thì run lên bần bật.

"Chị Sunyoung" – Nó gọi khẽ nhưng Hyomin lại không nghe được vì giờ đây cô đang nở một nụ cười cực kỳ gian manh khi thấy nó như vậy "Quả nhiên là cô biết anh Jiyeon của tôi đang ở đâu.

Chắc hẳn cô đã tiếp xúc rất nhiều lần với anh ấy nên mới khiến tôi trong một vài khoảnh khắc bị nhầm lẫn.

Đúng rồi!

Nhất định là như vậy.

Có thể, anh Jiyeon là anh trai của cô gái này chăng?"

-Anh Jiyeon~ Thứ 6 tuần sau Sunyoung phải đi phẫu thuật mắt rồi.

Bác sĩ nói với em là chỉ có 30% cơ hội thành công nhưng em vẫn muốn thử.

Em muốn người đầu tiên mà em nhìn thấy là anh Jiyeon có được không?

-Anh Jiyeon~ Còn lỡ may, nếu em chết trên bàn phẫu thuật thì anh Jiyeon nhớ phải giữ lời hứa mà anh Jiyeon đã hứa với Sunyoung lúc nhỏ đó nha.

Anh vốn đã trở thành "vị hôn phu" của Sunyoung thì anh không được quyền cưới ai nữa hết, dù cho Sunyoung có chết đi chăng nữa

-Hyomin, là thật hả em? – Qri hỏi lớn làm cắt ngang dòng ký ức của J6.

Cô gật đầu ngay, nhìn sang thì thấy nó vẫn còn đang bận tâm suy nghĩ gì đó nên quyết định hỏi khẽ Qri "Chị ơi~ Chị cho em hỏi, J6 tên thật là gì vậy?

Em hứa sẽ không nói ra với ai đâu".

Qri liền cười vui vẻ, vô tư trả lời ngay với Hyomin "À, em ấy đó hả?

Em ấy tên là Park J...

Đôi khi sự mong đợi và sự thất vọng của người nào đó~

Sẽ trở thành gánh nặng mà tôi không thể gánh vác nổi~

Khi tôi trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của mọi người~

Tôi sẽ vờ như không sao.

Nhưng thật sự tôi đang rất lo sợ~

-Ồ, xin lỗi em!

Chị có điện thoại.

Lát nói tiếp với em – Và Qri đã cầm chiếc điện thoại vẫn còn đang sáng đèn của mình đi ra một góc đứng nói chuyện.

Nhưng chẳng được bao lâu thì cô bỗng hớt ha hớt hải chạy lại chỗ T-ARA đang đứng mà gấp gáp nói "Mấy đứa tập trung lại nào.

Có vụ án giết người mới rồi".

Họ lập tức buông ly rượu trên tay xuống ngay duy chỉ có J6 là lại cằn nhằn "Chị Qri~ T-ARA đâu có nhận giải quyết mấy vụ giết người bình thường đâu.

Chị làm gì mà cuống lên dữ vậy?"

Ngay lập tức, nó đã bị cô cú một cái đau điếng vào đầu mà gằng giọng "Này!

Bên sở cảnh sát nói là khi vừa phát hiện ra nạn nhân là đã được chỉ đạo ngay phải gọi điện nhờ sự hỗ trợ của T-ARA đó.

Vậy em nghĩ xem là tình huống giết người gì mà phải nhờ đến chúng ta".

J6 sau lời nói của Qri thì nghiêm túc lại ngay "Ok!

Em biết rồi.

Giờ chúng ta mau đến hiện trường thôi"

Và thế là, T-ARA đã lên xe phóng nhanh đến hiện trượng vụ án.

6 người bọ họ vừa mới bước xuống là đã được cảnh sát cẩn thận kéo dây niêm phong hiện trường lên, mời bước vào.

Dù rằng chẳng có ai đeo thẻ cảnh sát cũng như ai ai cũng đều đang mặc thường phục.

Hiện trượng vụ án chỉ là một căn nhà một trệt một lầu thông thường.

Là kiểu nhà sẽ dễ dàng bắt gặp ở hầu khắp mọi nơi ở Hàn Quốc.

"Nạn nhân đâu?" – Soyeon chuẩn bị sẵn sàng, lạnh lùng hỏi một viên cảnh sát.

Anh ta hơi ngập ngừng rồi cũng trả lời

-Cái này...cô ấy được phát hiện tử vong trong phòng ngủ của mình.

Nhưng...chỗ đó chỉ toàn là những bãi ói của những cảnh sát bên chúng tôi để lại khi vừa mới phát hiện ra nạn nhân.

-Vậy có ai làm xê dịch hiện trường chưa? – Boram hỏi, anh ta đáp ngay tức khắc "Tất nhiên là không rồi ạ.

Chúng tôi để nguyên hiện trường như vậy chờ các thành viên trong T-ARA đến".

"Vậy còn không mau dẫn đường" – J6 bực bội nói và họ cũng được cảnh sát cẩn thận dẫn vào hiện trường gây án.

Họ vừa bước vào là lập tức đưa khuôn mặt kinh hãi nhìn nhau, miệng thì há hốc cả ra trước cảnh tượng mà họ đang nhìn thấy.

Một cái xác bị chặt mất phần đầu, phần cơ thể còn lại thì bị thiêu cháy đến mức gần như biến dạng.

Nhưng điều kinh khủng hơn nữa là phần cơ thể của cái xác đó được treo lủng lẳng ở phía trên giường.

Tựa hồ nhìn vào giống như một con rối đang được những nghệ sĩ rối dùng để biểu diễn.

Oẹ~~~ Eunjung quay mặt đi và cho thêm vào bộ sưu tập bãi ói dưới sàn nhà thêm một cái nữa.

"Cái này mà do người gây ra được sao?" – Qri kinh sợ hỏi không thành câu.

Soyeon hít vào một hơi, bình tĩnh nói "Mọi người ra ngoài đi.

Kể từ khoảnh khắc này, sẽ là thế giới của Melody".

T-ARA liền hiểu điều Soyeon muốn truyền đạt nên rút ra bên ngoài phòng khách hết.

Ở bên ngoài, họ cẩn thận hỏi những thông tin mà cảnh sát đã biết được, duy chỉ có Hyomin là đi vòng quanh hết nơi này một lượt, từ tầng trệt lên đến tầng trên hay cả toilet

-Có biết người chết tên gì không? – J6 lạnh lùng hỏi.

Cảnh sát hơi ngại khi phải trả lời nó "Chúng tôi vẫn chưa thể tra ra được.

Ngôi nhà này thuộc vùng ngoại ô nên có rất ít hàng xóm.

Nếu như không phải lúc nãy do một ông cụ bán hàng rong tò mò bước vào đây do cửa nhà để mở thì cũng không thể phát hiện ra được cái xác.

Hơn nữa, trong giấy tờ đăng ký của ngôi nhà này là một bà lão đã chết.

Nên chúng tôi không thể tra ra được người đang sống trong ngôi nhà này là ai"

-Là nữ giới, độ tuổi rơi vào khoảng 25-30 tuổi.

Là người Hàn Quốc, vẫn còn độc thân.

Chưa từng có bất kỳ quan hệ tình dục nào với ai – Bỗng nhiên, Hyomin từ trên lầu đi xuống và Soyeon từ trong phòng ngủ của nạn nhân đi ra cùng nói lên câu trên.

Họ nhìn nhau, phá cười lớn.

Qri nhanh chóng hỏi tiếp ngay "Còn có thể biết thêm được gì nữa không?

Chỉ có như vậy thì chị không thể tìm ra thân phận người chết được"

-À, cô gái này đã từng đi du học ở Mỹ trong một thời gian dài.

Chuyên ngành có thể là thiên văn học hay vật lý học hoặc ngành gì tương tự như thế.

Vì trong ngôi nhà này có một phòng được đặt kính viễn vọng, sách tài liệu được viết bằng tiếng Anh, vali cỡ lớn, chứng tỏ mới quay về nước.

Cô ấy là con một, có ba hoặc mẹ là giáo viên dạy Vật lý.

Bằng chứng là, trong đống sách để lộn xộn ở trên bàn, ngoài các quyển sách thuộc về nạn nhân thì còn có một quyển sách Vật lý lớp 8 đã khá cũ.

Chủ nhân ngôi nhà này có thể là bà ngoại, hay bà nội gì đó của nạn nhân.

Là hiệu trưởng của trường Đại học nữ sinh Sookmyung.

Trên tường của một số căn phòng khác có treo bằng khen, giải thưởng về trường này.

Mà thường người được tặng chúng chỉ có thể là hiệu trưởng.

Nhiêu đó, được chưa chị Curie – Hyomin bình tĩnh hỏi, Qri đưa tay làm động "Ok" ngay.

"Được rồi!

Để xem cô tên gì và có hình dạng ra sao đây"

-Ô!

Có rồi này – Qri nhìn vào màn hình laptop của mình, vui vẻ nói.

Hyomin thì không quan tâm lắm đến chuyện này nên cô đành đi vòng vòng coi tiếp.

Thế nhưng, T-ARA đều đang chụm đầu vào màn hình laptop của Qri, được một lúc lâu sau thì J6 bỗng đứng bật dậy, gọi khẽ "Sunyoung"

Bịch~~~ Cái tệp hồ sơ trong tay Hyomin vừa được cô cho rơi tự do xuống đất ngay khi vừa nghe được miệng J6 thốt ra 2 từ "Sunyoung".

Nó cũng thấy nên dùng khuôn mặt bàng hoàng nhìn về phía cô, và cô cũng không hơn gì

-Cô vừa mới nói cái gì? – Hyomin bỗng dữ tợn, gằng giọng với Jiyeon.

Nó chỉ mỉm cười, rồi khẽ gọi lại cái tên đó một lần nữa

-Sunyoung!

Rika~

Ai đoán trúng nhạc chuông của Ri là bài gì au tặng liền chap sau luôn.

Đang vui nên quyết định chơi lớn =))))
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Phân tích vụ án


Lazy, HaNhi1407, chúc mừng hai bạn đã đoán trúng nhạc chuông của Boss ở chap trước nha =).

Quà cho các bạn đây ^.^.

À còn mấy cái phân tích trong chap này đều là do au nghĩ ra hết nha, lần đầu thử sức với thể loại trinh thám nên có gì còn thiếu sót mong nhận được chiếu cố từ mọi người

============

Ngay lập tức Hyomin phóng nhanh đến chỗ J6 nắm chặt lấy cổ áo của nó, đẩy mạnh nó bước lùi về phía sau.

Cô sau đó cũng hét lớn trước mặt nó, nhưng lại là tiếng hét chứa đầy sự bi thương ở trong đó "CÔ VỪA MỚI GỌI TÊN AI HẢ?

CÔ VỪA MỚI NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY?

CÔ...CÔ...TẠI SAO LẠI BIẾT TÊN CỦA..." – Hyomin đang dần trở nên dữ tợn hơn nên buộc các cô gái trong T-ARA phải xông vào, cố kéo cô ra khỏi người của nó.

"H5!

Em đang làm gì thế?

Mau bỏ J6 ra đi", "H5, em ấy đâu có tội tình gì mà đến mức em phải bóp cổ của em ấy như vậy?", "H5!", "PARK HYOMIN!!!" – Nó bỗng hét lớn tên của cô làm cô giật mình mà buông tay nó ra ngay và tất cả những người đang có mặt ở đây cũng được một phen hoảng hốt trước tình huống lúc nãy

J6 sau đó cũng bình tĩnh sửa lại cái áo sơ mi mình một chút, lạnh lùng lên tiếng với Hyomin "Này!

Đây là lần đầu tiên tôi gọi đầy đủ họ tên của cô kể từ ngày cô đặt chân đến đây.

Người ta nói quả không sai mà.

Những người học càng cao thì càng dễ bị điên.

Cô có điên thì ra ngoài mà chơi đùa với mấy bông hoa đi.

Đừng có nhằm vào tôi.

Đồ thần kinh!".

Nói rồi, J6 cũng đi lại chỗ sofa cầm xấp hình chụp ở hiện trường lên xem.

Sau khi thấy Hyomin đã ổn định trở lại thì Qri mới lên tiếng

-H5!

Lần này chị không thể bênh vực cho em nữa rồi.

Vừa nãy, J6 chỉ đọc lên tên của cô gái bị giết từ màn hình của chị thôi mà.

Em làm gì mà kích động quá vậy?

-Tên...tên...của người chết sao? – Hyomin sợ hãi hỏi không thành câu.

Eunjung thấy thế liền nở nụ cười trấn an cô "Đúng vậy.

Tên của cô gái đó là Lee Sunyoung.

Năm nay 28 tuổi.

Là nghiên cứu sinh ngành Thiên văn học của trường Đại học Houston.

Mới trở về nước khoảng được hơn 1 tháng nay.

Đây là ngôi nhà của bà ngoại cô ấy và cô ấy được thừa kế"

-H5, chị nghĩ em nên đi xin lỗi J6 đi.

Em ấy rất ghét bị người khác đối xử với mình giống như lúc nãy em làm vậy.

Ban nãy mà tụi chị không vào can thì không biết chừng J6 có thể đánh chết em ngay tại đây luôn đấy – Soyeon nói với Hyomin.

Cô liền thở ra một cái, đến chỗ sofa ngồi xuống cạnh nó.

Nó chẳng buồn để mắt đến cô.

Hyomin thấy vậy thì khẽ nở nụ cười chua xót, tự lên tiếng

-J6, lúc tôi học Tiến sĩ ở bên Mỹ có một lần tôi được nghe giáo sư của mình kể một câu chuyện như thế này.

Có một cô gái nọ là con gái duy nhất trong một gia đình có truyền thống làm trong ngành cảnh sát.

Cha cô ấy là trung tướng, còn mẹ thì cũng là thiếu tá.

Mọi người luôn đặt hy vọng vào cô gái đó sẽ nối tiếp truyền thống vẻ vang của gia đình mình.

Nhưng trớ trêu thay, khi cô ấy vừa mới sinh ra, cô ấy đã mắc bệnh mù bẩm sinh – Hyomin đang nói bỗng nhiên dừng lại, nhưng J6 vẫn hoàn toàn im lặng.

Cô thấy thế liền tiếp tục nhưng lại không để ý rằng nó đã từ từ run rẩy buông xấp hình trên tay mình xuống

-Cô gái đó vào khoảng thời gian ấy thật sự muốn chết quách đi cho xong vì cảm thấy mình là gánh nặng cho cha mẹ mình, dù rằng họ đã bao lần nói không phải.

Thế nhưng, cuộc đời tăm tối của cô ấy đã được chiếu sáng trở lại vào cái ngày mà bạn của cha mình dẫn theo con trai mình đến chơi với cô ấy.

Cô gái đó...rất vui, rất hạnh phúc, giống như đã tìm thấy một nửa còn lại của đời mình luôn vậy.

Hai người bọn họ cứ vô tư chơi đùa với nhau bình thường như những đứa trẻ khác suốt tận gần 6 năm trời

-Thế nhưng, vào năm cô ấy 19t, cô ấy đã gặp một biến cố.

Cô ấy không biết tại sao khi mình mở mắt ra lại đang ở bên Mỹ cùng những người xa lạ.

Họ nói với cô ấy rằng, chuyện ở Hàn Quốc hãy nên quên đi, và bắt đầu một cuộc sống mới tại đây với một cái tên khác.

Cô có biết khi giáo sư của tôi kể đến đây, ông ta đã hỏi lớp của tôi câu gì không?

-"..."

-Nếu các anh/chị là cô gái trong câu chuyện trên thì anh/chị có quay về để tìm lại người đã mang đến ánh sáng ấm áp cho cuộc sống lạnh lẽo của anh chị không?

-"..."

Hyomin cười khì một cái, khi thấy nó cứ mãi im lặng.

Nhưng cô lại biết nó đang lắng nghe rất kỹ câu chuyện của mình.

"Cô biết không?

Lúc đó, tôi đã nhanh tay giành quyền trả lời câu hỏi này đấy.

Và tôi đã được giáo sư của mình tặng cho nguyên một cái A+ vào bài thi cuối kỳ.

Cô muốn biết tôi đã trả lời thế nào không?"

-"..."

-Thưa giáo sư, nếu là tôi thì tôi sẽ bằng mọi cách để tìm ra được chàng trai đó.

Vì người đồng ý ở bên cạnh ta mặc mọi khiếm khuyết trên cơ thể của ta là những người yêu thương ta thật lòng nhất.

Nhưng tôi nghĩ, cô gái đó phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, giỏi hơn nữa thì mới không khiến chàng trai đó mất mặt mỗi lúc nắm lấy tay cô ấy đi dạo trên đường.

Cô gái trong câu chuyện của ngài bị mù 2 mắt, nhưng trái tim cô ấy lại thấy rất rõ.

Trái tim cô ấy biết được chính xác người mà cô ấy cần tìm là ai.

Vì trái tim của một cô gái mà đã chịu quá nhiều tổn thương, khi yêu một ai đó rồi, cô ấy sẽ luôn nhớ mãi về khoảnh khắc trái tim mình đập loạn nhịp lên những lúc anh ấy khẽ gọi tên mình.

-Haizzzzz!!!

Tôi trả lời hay quá đúng không?

Thôi không kể chuyện với cô nữa, tôi còn phải về sở cùng với T-ARA để bắt tay vào giải quyết vụ án kinh tởm này cái đã – Hyomin vươn vai đứng dậy nhưng liền bị J6 nắm chặt lấy bàn tay lại.

Cô hơi bất ngờ nên quay lại hỏi nó "Sao thế J6?".

Nó cúi đầu, lạnh lùng hỏi cô "Cô gái trong câu chuyện cô vừa mới kể tên gì?".

Hyomin nhoẻn miệng cười "À, à, để tôi nhớ lại xem.

Dù gì cũng qua lâu lắm rồi.

A!

Nhớ ra rồi".

Hyomin giả bộ vui vẻ, cô cúi thấp người mình xuống, đưa mặt mình ra sau lưng nó mà nói khẽ "Park Sunyoung"

Hyomin vừa dứt lời là rời đi ngay với T-ARA, bỏ mặc nó ngồi chết trân trên sofa, với khuôn mặt trắng bệch cả ra "Không...không lý nào.

Sao...sao...cô ta lại biết rõ về chuyện của chị Sunyoung đến như vậy?

Cô ta thật ra là ai?" – Nó vẫn giữ trong lòng một đống câu hỏi đó mà thất thỉu lên xe quay về sở cảnh sát.

Vừa đến nơi, nó liền hít vào một hơi, tự hạ quyết tâm "Điên quá Park Jiyeon!

Chị Sunyoung đã chết rồi.

Chính mắt mày đã thấy điều đó rồi mà.

Chỉ là trùng hợp thôi.

Tập trung vào vụ án này trước đi, còn vụ của cô ta tính sau".

Và với sự quyết tâm đó, nó đã trở về dáng vẻ lạnh lùng thường thấy, bình tĩnh đi đến chỗ làm việc của Soyeon

-Lần này lại là bài gì nữa đây, chị Melody?

Sao nghe thảm quá vậy? – Nó hỏi Soyeon khi đứng nãy giờ rồi mà Soyeon vẫn không chịu lên tiếng.

Soyeon dù đang tỉ mỉ giải phẫu cho tử thi nhưng vẫn trò chuyện với nó "Bản giao hưởng số 25 thuộc La Thứ , hay thường được biết dưới tên gọi "Für Elise".

Là một trong những bản nhạc dành cho piano nổi tiếng nhất của Beethoven"

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

-Ồ!

Vậy chị đã tìm ra được nguyên nhân tử vong của cô gái này chưa? – Nó hỏi tiếp khi vừa nhận ra những gì mình vừa nghe Soyeon nói giống như "vịt nghe sấm" vậy.

Soyeon đứng thẳng dậy, hít vào một hơi, ngoắt nó đi lại chỗ mình và bắt đầu dùng tia laze chỉ cho nó xem "Thấy chỗ bị cắt này không?

Theo em nghĩ thì nguyên nhân tử vong là gì?".

J6 theo đó cũng nhìn xuống, khuôn mặt kinh hãi cả ra "Đừng...đừng nói...với em là...

-Đúng vậy!

Cô gái này là bị cắt mất đầu khi vẫn còn đang sống.

Dù phần cơ thể đã bị thiêu cháy gần hết nhưng vẫn có thể nhìn ra được các mô ngay cổ vẫn chưa bị phá hoại.

Nếu một người đã chết xong mới bị chặt đầu thì các mô sẽ không còn kết dính với nhau như tình trạng của cái xác này được.

Hơn nữa, chị phát hiện được một vết đâm ngay phần bụng của cô gái này.

Tuy nhiên, vết thương này không phải chí mạng.

Sau khi cô ấy bị đâm, cô ấy vẫn còn sống.

Chỉ khi bị cắt mất phần đầu thì cô ấy mới tử vong.

Vì vậy, chị khẳng định là do mất máu quá nhiều mà chết

-Vậy hung thủ thiêu xác là để hủy hoại ADN sao? – Nó nghiêm túc hỏi tiếp.

Soyeon liền đăm chiêu lại, khẽ cởi cái khẩu trang xuống mà trả lời nó "Chị nghĩ không phải.

Chỉ riêng việc một cái xác mất đầu cũng đủ khiến cảnh sát sẽ khó khăn trong việc xác định thân phận rồi, Hơn nữa, theo độ bỏng của thi thể thì chị đoán cách hung thủ đốt xác nạn nhân không giống như thông thường"

-Chị nói vậy nghĩa là sao?

-Này nhé!

Khi em muốn thiêu sống một ai đó để tiêu hủy ADN thì em sẽ bắt đầu châm lửa từ phần chân, cho ngọn lửa lan dần lên khắp cơ thể phải không? (J6 khẽ gật đầu).

Nếu như vậy thì phần chân của người đó sẽ bỏng nặng hơn những phần còn lại, do có thời gian tiếp xúc với lửa lâu hơn.

Nhưng kỳ lạ, là xác cô gái này lại cháy đều và toàn diện, không có bất kỳ một phần nào là cháy đặc biệt hơn cả.

-Vậy có nghĩa là: Hắn ta đã đốt sẵn một ngọn lửa lớn, sau đó thì bế trên tay cái xác không đầu, lạnh lùng ném vào ngọn lửa đó, phải không? – J6 hỏi tiếp Soyeon liền nhận được ngay nụ cười hài lòng từ cô "Binggo!

Thôi em đến phòng họp trước đi.

Chị rửa tay xong thì sẽ sang đó liền"

Nó liền nghe theo, đi đến phòng họp thì thấy T-ARA đã tập hợp đông đủ cùng với sở trưởng, đẩy cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh Hyomin.

Một lát sau thì Soyeon cũng đến và họ bắt đầu bàn vụ án với nhau.

"Cô gái này chết do mất máu quá nhiều.

Một nhát cắt liền đầu" – Soyeon bình tĩnh nói và lướt lên màn hình chiếu lớn hình ảnh của tử thi.

Hyomin liền nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đó, ngờ ngợ hỏi Soyeon

-Chị!

Tại sao chị lại chắc chắn là hung thủ chỉ với một nhát dao là đã đoạt mạng được cô gái này?

-H5!

Em nhìn kỹ vào phần cổ của nạn nhân đi.

Được cắt rất ngọt.

Chứng tỏ, khi ra tay tên này không hề hoảng sợ, cũng như là có am hiểu nhất định về giải phẫu cơ thể người.

Nếu như nói theo một cách biến thái thì: Hắn ta biết cách lấy mất đầu của nạn nhân đi mà vẫn khiến đầu của cô gái này trong trạng thái "đẹp" nhất

-Ghê quá vậy, chị Melody – Eunjung nhăn mặt ngay khi Soyeon vừa dứt lời.

Lúc này thì Qri mới lên tiếng hỏi 'H5, em có thể phác họa chân dung về tên hung thủ này được không?".

Hyomin hơi cau mày lại "Vẫn chưa được chị Curie.

Có quá ít thông tin.

Điều em biết duy nhất không phải là giết người để trả thù".

"Sao em lại nói vậy H5?" – Đến lượt Boram hỏi cô.

Hyomin đẩy ghế đứng dậy, đến bên cái màn hình mà chỉ tay vào tử thi

-Vì cảm giác giết người của tên này.

R&S.

Holmes sẽ dựa vào động cơ giết người của một tên tội phạm để chia thành 4 nhóm: Hoang tưởng, Quyền lực, Khoái cảm, Sứ mệnh.

Phân thành như vậy.

Căn cứ theo tình hình hiện tại thì...

-Là hoang tưởng – J6 lạnh lùng tiếp lời Hyomin, và khi nó nhận ra mình vừa bị tất cả mọi người nhìn với ánh mắt bất ngờ thì cũng ngã người ra sau ghế, bình thản nói "Nếu là quyền lực thì hắn ta phải chiếm hữu cô gái đó một cách triệt để rồi mới xuống tay với nạn nhân.

Nhưng nạn nhân không bị xâm hại tình dục nên có thể loại trừ động cơ này.

Còn là khoái cảm thì anh ta phải đâm hàng chục nhát dao vào người chết thì mới thỏa mãn được thú vui giết người của mình.

Nhưng nạn nhân chỉ bị đâm một nhát vào bụng, cắt vào phần cổ và tử vong ngay nên loại trừ tiếp lý do này.

Còn về Sứ mệnh thì...

-Loại tội phạm mang tâm lý Sứ mệnh khi giết người sẽ không dừng lại.

Vì theo hắn ta, hắn ta được chúa trời giao phó cho một nhiệm vụ nào đó thì mới giết người.

Những người này thường trang trí xác nạn nhân theo giống một nghi thức.

Nhưng chúng ta cũng đã thấy trên đây thì cô gái này không phải chết theo giống bất kỳ một nghi lễ nào cả.

Chính vì thế, thủ phạm chắc chắn là đã bị hoang tưởng gì đó nên mới ra tay giết người.

Tôi nói đúng không, cô J6?

J6 im lặng, lúc này T-ARA liền nhìn nhau, nở nụ cười hài lòng.

Boram sau một lúc thì cũng bình tĩnh nói "Hình như mọi người ở đây đã quên mất một chuyện quan trọng rồi đấy".

Eunjung hỏi ngay "Chuyện gì vậy? chị Rambo".

Boram nhìn chằm chằm vào ảnh chụp ở hiện trường, bình thản buông lời

-Con rối

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Hướng điều tra


KaitoKuroba93 quà xin lỗi của au đây~~~.

Chap này tiếp tục nha!

Ai đoán trúng và nhanh nhất nhạc chuông của Tommy Oppa là bài gì au tặng liền chap luôn =))))

===================

Boram vừa dứt lời thì T-ARA đều tập trung nhìn vào bức ảnh chụp toàn cảnh thi thể mà không khỏi rợn người.

"Tại sao lại treo xác nạn nhân giống hệt những rối thế này?

Mà cái này không được tính là một nghi thức sao H5?" – Qri từ trong màn hình nghiêm túc hỏi Hyomin.

Cô khẽ đăm chiêu lại, suy nghĩ gì đấy rồi cũng trả lời

-Không phải là nghi thức đâu chị Curie.

Nếu là nghi thức thì ở dưới hình ảnh con rối này phải có thêm nến hay bùa gì đấy.

Ta có thể dễ dàng thấy được ở đây: Con rối luôn là công cụ để nghệ sĩ múa rối điều khiển nhằm mua vui cho con người.

Tuy em không chắc lắm nhưng có vẻ tên này mang tâm lý thù ghét con người.

Hắn ta xem con người chỉ như một thứ nằm dưới quyền kiểm soát của mình, là một thứ...đáng chết.

-À, phải rồi chị Curie.

Trong hồ sơ của cô gái này chị có nhắc đến cô ấy là nghiên cứu sinh của ngành Thiên văn học đúng không? – Hyomin bỗng hỏi Qri sau khi cô vừa trình bày xong.

Qri lập tức tra lại thông tin trên máy tính và đáp ngay tức khắc "Đúng vậy!

Cô ấy đang chuẩn bị luận án Thạc sĩ trong năm nay.

Đúng hơn cô ấy sẽ học ở bên Mỹ nhưng không biết vì lý do gì lại quay trở về Hàn Quốc.

Theo như tài liệu nhập cảnh của sở hàng không thì cô ấy ở tại Hàn Quốc này được khoảng hơn 1 tháng rồi"

-Vậy thì lạ thật – J6 nghiêm túc nói làm Soyeon hỏi ngay "Có chuyện gì lạ hả, J6?".

"Một cô gái đang chú tâm nghiên cứu cho lĩnh vực mình yêu thích thì có điều gì đủ sức hấp dẫn để cô ấy sẵn sàng bay về Hàn Quốc.

Hôm qua, em đã hỏi ba, mẹ của nạn nhân thì 2 người họ nói rằng: Họ biết con gái mình đang trong giai đoạn quan trọng của chuyện học hành nên rất hạn chế gọi điện.

Nếu như có gọi thì chỉ là những câu hỏi thăm thông thường, không có một câu nói nào mang hàm ý là bắt buộc con gái mình phải trở về nước ngay" – Nó bình tĩnh trả lời Soyeon và được Hyomin tiếp lời ngay "Còn một điều kỳ lạ nữa"

-Em đã phát hiện thêm được gì, H5? – Boram hỏi

-Khi em đi xung quanh hiện trường thì phát hiện nơi này cực kỳ sạch sẽ.

Ban đầu, em cho rằng nạn nhân bị mắc hội chứng OCD, nhưng phòng ngủ hay còn gọi là nơi phát hiện ra xác chết thì lại quá đỗi bầy hầy.

Một người không thể nào vừa sống ngăn nắp, vừa sống bừa bộn được.

Chính vì vậy, em nghi ngờ trong 1 tháng ở Hàn Quốc này, nạn nhân đã sống cùng với một ai đó.

Và khi thấy nạn nhân đã chết thì người đó lập tức thu dọn tất cả những vết tích chứng tỏ mình đã từng sống ở đây.

*OCD (Rối loạn ám ảnh cưỡng chế): là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.

-Vậy có nghĩa, nếu tìm ra được người mà nạn nhân từng sống chung trong ngôi nhà đó thì sẽ biết thêm được một vài thông tin, đúng không? – Boram hỏi tiếp, và lần này sở trưởng đã đứng lên, nói đầy cổ vũ "Ok!

Hãy bắt đầu tập trung điều tra từ hướng này.

Tôi sẽ bảo tất cả những cảnh sát trên khắp cả nước toàn lực hỗ trợ T-ARA để phá vụ án đang gây chấn động trong dư luận này".

Sở trưởng vừa dứt lời thì T-ARA đồng thanh nói lớn "Chúng tôi đã hiểu rồi ạ!".

Và ngài cũng rời đi.

Hyomin liền ngồi phịch xuống ghế, nhưng đôi mắt vẫn cứ chăm chăm nhìn vào những bức ảnh của vụ án

-Chị...chị Curie, chị có thể phóng to chỗ góc phải trong bức ảnh chụp ở nhà tắm của nhà nạn nhân lên được không? – Hyomin ngờ ngợ hỏi Qri khi cô vừa nhìn ra cái gì đó.

"Em chờ chút" – Và Qri đã phóng to hết cỡ lên theo như yêu cầu của Hyomin.

Hình ảnh vừa được phóng đại lên thì Soyeon bỗng đứng bật dậy, cau mày khó chịu vì vừa nhận ra điểm mà Hyomin đang nghi ngờ "Đúng là rất lạ nhỉ?

Nếu là nhà của một cô gái có thói quen sống bừa thì không lý nào mà ngay chỗ thoát nước này lại không có tóc được.

Hơn nữa, căn phòng tắm này...quá sạch sẽ.

Dù cho có ý định muốn thu dọn tất cả dấu vết của mình thì hắn ta cũng không thể nào có thể làm cho căn phòng này trở thành như vậy được.

Sữa tắm, dầu gội đều được để đâu vào đó.

Khăn tắm, khăn lau mặt được phân loại theo đúng chức năng.

Sàn nhà, tường gạch, bồn tắm đều bóng loáng"

-Vậy có nghĩa là: Người mắc chứng OCD không phải là nạn nhân mà chính là người sống cùng cô ta phải không? – J6 hỏi sau một hồi nghe Soyeon nói.

Hyomin trả lời ngay "Đúng là như vậy.

Nếu thế thì ta có thể thu hẹp được đối tượng tình nghi rồi.

Những người mắc chứng OCD thường có ám ảnh nhất định về ngoại hình của mình nên có thể khẳng định: Nếu hung thủ là nữ giới thì là một cô gái có bề ngoài có thể thu hút bất kỳ ai, còn là nam giới thì là một người đàn ông điển trai, ăn mặc gọn gàng, hình dáng có thể xếp vào loại chuẩn.

Vì một khi đã mắc OCD rồi thì luôn tự đề ra nhưng quy định rất khắc khe cho chính bản thân mình.

Vì thế, chắc chắn hung thủ không phải là người mập hay thừa cân"

-Ok!

Hiểu rồi.

Vậy em sẽ bắt đầu đi điều tra khu vực lân cận nhà nạn nhân.

Không lý nào, một người sống gần 1 tháng ở đó mà không bị ai nhìn thấy được – J6 nói xong thì cũng nhanh chóng đẩy ghế đứng dậy, Hyomin nói ngay "Để tôi đi với cô".

J6 im lặng, và họ cùng lên xe đi tới hiện trường nơi xảy ra vụ án.

"Này!

Cô là con một à?" – Hyomin ngồi trong xe quay sang hỏi nó "Đúng!" – Nó trả lời cộc lốc với cô làm Hyomin đăm chiêu lại ngay "Kỳ lạ!

Hay hỏi thẳng cô ta có biết anh Jiyeon đang ở đâu không?

Mà như thế cũng không được.

Mình vừa mới làm ra cái chuyện đáng xấu hổ đó với cô ta rồi mà giờ còn mặt dày hỏi nữa thì mình trở thành cái gì chứ?".

Và với cái ý nghĩ đó, Hyomin đã hoàn toàn im lặng trong suốt quãng đường đến hiện trường vụ án.

Gần đến hiện trường thì nó cũng chạy xe chậm lại, nhìn xung quanh 2 bên đường xem có nhà hay hàng quán gì không.

"Này!

Xuống hỏi thử xem bà ta có biết không?" – Nó ra lệnh với cô khi thấy có một bà cô khoảng chừng 50 tuổi ngồi trước một tiệm tạp hóa ở cách ngôi nhà nạn nhân chừng 200m.

Cô thở dài một cái và cũng bước xuống cùng với nó.

"Bà ơi!

Tụi con là cảnh sát.

Tụi con đến đây là có...

- Hyomin đang nói thì bỗng bị J6 nắm lấy cánh tay mình nên đành dừng lại mà quay sang nhìn nó.

"Không thấy bà ấy là người khiếm thị hay sao?

Với lại, với một người đứng tuổi mà cô nói mình là cảnh sát thì cô nghĩ bà ấy sẽ trả lời tự nhiên với cô hay là trả lời dè chừng với cô.

Cô nghĩ cái nào dễ khai thác thông tin hơn"

Hyomin đơ cả người khi nghe J6 nói vậy.

Còn nó sau khi mỉm cười khinh bỉ với cô thì cũng ngồi xuống, dịu dàng lên tiếng "Bà ơi!

Bà có nghe rõ những lời con nói không bà?"

-Có chứ!

Mà cháu là ai vậy?

-À, cháu là bạn của cô Lee Sunyoung.

Tên cháu là Lee Ji Eun.

Tên cháu viết như thế này nè bà – Và J6 đã cẩn thận viết vào lòng bàn tay của bà cô đó nhưng lại khiến Hyomin đứng ở đằng sau khuôn mặt trắng bệch cả ra, bàng hoàng trước cảnh tượng này

-Chào em!

Anh là con trai của thiếu tướng Park Beom Yeol.

Tên anh là Park Jiyeon.

Tên anh viết như thế này nè em

Hyomin lại một lần nữa bị tra tấn vì một mảnh vỡ ký ức quay trở lại, còn J6 ở đằng trước thì vẫn vô tư vui vẻ trò chuyện với bà cô ấy.

Một lúc lâu sau thì nó cũng đứng dậy, lạnh lùng nói với cô "Về thôi!

Những điều cần biết đã biết rồi".

Nói xong nó đi nhanh ra xe, cô lầm lũi theo sau nhưng cứ dán mắt vào nó với khuôn mặt đầy nghi ngờ.

Ngồi trong xe, nó cũng quay sang trò chuyện với cô

-Bà ta nói với tôi là có một đêm tình cờ đi ngang qua nhà của nạn nhân để đổ rác thì có nghe nạn nhân nói chuyện lớn tiếng với một người đàn ông.

Bà ta có tò mò đứng lại nghe thì nghe họ nói gì mà: Kim Ngưu, sao A...de...gì gì đó đó

-Là Aldebaran nghĩa của nó là "follower" (kẻ đi theo) theo tiếng Ả Rập.

Nó có tên vậy bởi vì ngôi sao này luôn đi theo cụm sao Pleiades (Thất Nữ) trên bầu trời.

Cô có thể theo dõi ngôi sao này của chòm sao Taurus (Kim Ngưu) và cụm sao Thất Nữ từ trước bình minh từ tháng 7 cho đến hết năm trên bầu trời đêm – Hyomin bình tĩnh tiếp lời Jiyeon làm nó hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng nói tiếp "Ờ!

Cứ cho là vậy đi.

Bà ta nói là nghe không hiểu gì hết nên đã tiếp tục đi đổ rác.

Khi quay về thì đã nghe im lặng trở lại"

-Bà ta có biết hôm đó là ngày nào không?

-Bà ta không biết.

Chỉ nhớ là hôm đó trời rất lạnh, còn tivi thì đang phát lại tập cuối phim truyền hình "Bản tình ca mùa đông" thôi.

J6 vừa dứt lời thì Hyomin cũng lấy điện thoại ra gọi về trụ sở thì được Boram bắt máy "A!

Chị Rambo.

Chị nhờ chị Curie tra giúp giùm em đài nào vừa phát sóng lại tập cuối phim "Bản tình ca mùa đông" trong thời gian gần đây ạ"

-Là đài SBS, hình như vừa mới kết thúc khoảng tầm 3 ngày trước – Boram trả lời ngay mà không thèm hỏi Qri.

Cô mỉm cười rồi cũng tắt điện thoại đi, quay sang nói với nó "Thời tiết Hàn Quốc lạnh nhất vào tháng 1 với nhiệt độ trung bình rơi vào khoảng -2.5oC.

Xác nạn nhân tuy bị cháy nhưng không bị phân hủy, chứng tỏ không có tình trạng giấu xác lâu.

Tập cuối được phát sóng vào 3 ngày trước, có nghĩa là ngày 3 của tháng này.

Chúng ta phát hiện ra thi thể bởi cuộc điện thoại báo án của ông lão bán hàng rong là ngày 4/1.

Vì vậy, tôi khẳng định đêm mà bà cô đó nghe được cuộc cãi vã cũng là đêm mà nạn nhân bỏ mạng"

-Hiểu rồi.

Có nghĩa người đàn ông bí ẩn sống cùng với nạn nhân là kẻ tình nghi số 1 phải không? – J6 hỏi, Hyomin gật đầu ngay.

Thấy vậy, nó nói tiếp "Tập hợp lại thì chúng ta biết được một số thông tin như sau: Là nam giới, mắc bệnh cuồng sạch sẽ, có hiểu biết về thiên văn học giống như nạn nhân"

-Không phải là hiểu biết thông thường mà phải là biết rất rõ.

Căn cứ vào cuộc cãi vã và học thức hiện tại của nạn nhân thì để sống chung được với cô ta thì phải là một người cực kỳ am hiểu về lĩnh vực này.

Mà người như vậy ở nước ta không phải ít.

Vì vậy, cần phải tìm thêm một số manh mối nữa.

Hyomin và J6 đang nghiêm túc suy nghĩ về vụ án thì bỗng điện thoại của nó đổ chuông

Mặc dù tôi vẫn luôn nhìn thấy chị, nhưng tôi vẫn muốn được nhìn chị nhiều hơn~

Và cho dù tôi vẫn luôn hằng yêu chị, thì tôi vẫn muốn yêu chị nhiều hơn nữa~

Cảm giác này thật lạ lẫm, tôi biết chứ~

Nhưng thế giới của tôi vốn đã đổi thay từ khi gặp chị~

-Alo!

Em nghe chị Curie – J6 nói vào điện thoại, trong khi Hyomin ngồi bên cạnh cứ nhìn vào nó và tự nói với mình "Ồ!

Nhạc chuông nghe hay nhỉ?

Cứ nghĩ loại coi trời bằng vung như cô không biết thưởng thức âm nhạc chứ".

Hyomin cứ liên tục đánh giá J6, còn nó thì sắc mặt đang dần biến sắc đi "Thật hả, chị Curie?

Được rồi, em cùng H5 sẽ đến đó liền"

Và thế là nó gấp rút tắt điện thoại đi, lái xe với tốc độ nhanh nhất.

Hyomin thấy kỳ lạ nên hỏi "Đã xảy ra chuyện gì?".

"Có thêm một người chết.

Nghe nói là thủ đoạn tàn nhẫn giống với nạn nhân Lee Sunyoung" – Nó nhanh chóng trả lời cô và sau một lúc đến hiện trường.

Vừa đến nơi thì đã thấy T-ARA đến tự lúc nào.

Nó và cô bình tĩnh bước đến chỗ nạn nhân thì không khỏi kinh hãi

-Một cô gái bị cắt mất phần ngực, phần còn lại của cơ thể được nhét vào trong một đống rơm.

Và cô ấy là bù nhìn rơm đứng giữa trời nắng gắt trong một cánh đồng lúa vàng rực.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Bù nhìn "người"


Gin_89530 món quà cực kỳ hậu hĩnh dành cho em đây.

Fan Long Tẩu có khác nhỉ =).

Và đáp án chính là đoạn clip ở bên trên nhé ^.^

===============

-Chào mọi người.

Tôi là cảnh sát trưởng ở vùng quê Cheongsando.

Đây là lần đầu tiên chỗ chúng tôi xảy ra vụ trọng án như thế này nên chúng tôi đã xin phép nhờ sự hỗ trợ từ phía trên – Một vị cảnh sát khoảng chừng 40 tuổi ra giới thiệu mình với T-ARA và hơi đưa cặp mắt dò xét về phía Soyeon, rồi cũng nói "Xin lỗi.

Nhưng các vị không được làm xáo trộn hiện trường ở đây.

Phải chờ bác sĩ pháp y bên chúng tôi đến cái đã"

Eunjung khẽ nở nụ cười rồi cũng đại diện ra tiếp chuyện "Chị ấy là bác sĩ pháp y nổi tiếng nhất Hàn Quốc đấy.

Chị ấy mà là số 2 thì không ai là số 1 cả.

Không biết ngài có từng nghe đến một nhóm người có cái tên chung là T-ARA hay chưa?".

Eunjung vừa hỏi xong thì ông ta bỗng tối sầm mặt mày lại "Ơ kìa!

6 vị đây là những con người trong truyền thuyết đó hay sao?

Chúng tôi chỉ được đích thân sở trưởng sở cảnh sát Hàn Quốc bảo là đã cử người xuống, nhưng chúng tôi lại không ngờ lại được diện kiến khách quý đến như vậy"

Ông ta vừa dứt lời thì Soyeon cũng đi lại chỗ họ, bình tĩnh cởi khẩu trang mình xuống và lên tiếng "Dự đoán thời gian tử vong của nạn nhân là từ 20h-22h tối qua.

Nguyên nhân tử vong bước đầu suy đoán là do mất máu quá nhiều" – Soyeon nói ngắn gọn, nhưng Qri đứng kế bên khuôn mặt trắng bệch cả ra "Khoan!

Nếu như theo em nói thì có nghĩa cô gái này chết vào ngày 6/1 sao?" – Qri lấp bấp hỏi làm Soyeon thấy hơi lạ nhưng rồi cũng trả lời "Đúng vậy.

Mà chuyện đó có liên quan gì ở đây không chị Curie?"

-Lúc nãy, chị có nghe J6 bảo là tối ngày 3/1 có một người phụ nữ nghe được tiếng cãi vã phát ra từ nhà của nạn nhân thứ 1.

Và sang đến ngày 4/1 thì phát hiện xác của cô ấy.

Thế nhưng, nạn nhân thứ 2 lại chết vào đêm 6/1 sao?

Có...có...nghĩa

-Có nghĩa là hắn ta đã bắt đầu tinh vi hơn trong thủ đoạn giết người.

Nạn nhân thứ 1 thì có lẽ hắn ta đã mất một khoảng thời gian để tiếp xúc nhưng sang đến người thứ 2 thì thời gian đã được rút ngắn lại.

Hơn nữa, hắn đã trở nên điên cuồng hơn.

3/1 giết một người, 6/1 giết thêm một người nữa.

Nếu chúng ta không nhanh lên thì không biết hắn còn làm ra được chuyện gì nữa – Hyomin đứng quay lưng với T-ARA, mắt hướng về con bù nhìn "người" mà bình tĩnh nói.

Lúc này, Boram mới lên tiếng hỏi "Xin hỏi ai là người phát hiện ra nạn nhân?"

-À, là ông lão ở đằng kia.

Sáng sớm nay, ông ấy đi cấy lúa sớm.

Vừa đến nơi thì thấy loáng thoáng có một con bù nhìn.

Nghĩ rằng chủ của mình vừa mới sắm để đuổi chim chóc, chuột bọ nên tò mò đến xem thử thì phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng này

-Vậy thì có biết ông ta báo cảnh sát vào khoảng mấy giờ không? – Boram hỏi tiếp

-Hình như là khoảng 5h30 sáng thì phải

-Ok!

Được rồi.

Cảm ơn ngài đã cung cấp thông tin cho chúng tôi – Boram niềm nở bắt tay với ông ta và T-ARA cũng chuẩn bị thu dọn mọi thứ để rút quân duy chỉ có Hyomin là vẫn đứng nhìn chăm chăm vào nạn nhân.

"Này!

Sao còn chưa chịu về?

Dù gì lát nữa cái xác này cũng được đưa đến chỗ chị Melody thôi" – J6 cằn nhằn nhưng vẫn chịu đi lại đứng cạnh bên Hyomin.

"J6!

Tại sao một người bị cắt mất phần ngực nhưng vẫn có thể đứng được như vậy?"

-Cô không nhìn thấy hắn ta dùng một thanh gỗ để nối phần cổ của nạn nhân và phần bụng của cô ấy thay cho khoảng trống chính giữa sao? – Jiyeon bực bội trả lời và Hyomin cũng trả lời ngắn gọn "Ờ" xong thì cũng chịu lên xe về cùng với T-ARA.

Vừa về đến nơi thì mọi người liền bắt tay vào công việc của mình.

Mãi một lúc lâu sau thì Hyomin mới nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng làm việc của Soyeon ra thì thấy J6 đã đến từ trước.

Hyomin rón rén bước vào, Soyeon liền cười khì một cái "Em cứ đi tự nhiên đi.

Chị không phải là loại người cần không gian yên tĩnh mới làm việc được đâu.

Với lại, có con nhóc này ở đây thì còn yên tĩnh cái gì được nữa"

-Ồ!

Vậy em xin phép – Hyomin lễ phép trả lời xong thì cũng đi lại tự nhiên đến chỗ J6.

"Là Song From A Secret Garden sao, chị Melody?" – Hyomin hỏi khi cô nghe được bài hát vang lên trong phòng Soyeon lúc này.

Soyeon hơi dừng tay lại, vui vẻ quay lại trò chuyện với cô "Em cũng biết bài này sao H5?

Chẳng bù cho ai đó" – Soyeon nói mà cứ liếc mắt châm chọc về phía nó

-Vâng ạ!

Bài này là của một nhóm nhạc người Na Uy, với tên gọi là Secret Garden.

Nhạc Secret Garden là "dòng nhạc của đêm''.

Vì chỉ khi về đêm, trong đêm khuya thanh vắng và im ắng, nghe được những nhịp đập của con tim, những dòng chảy êm đềm và huyền ảo, giai điệu Secret Garden mới tỏa ra được một cách rõ ràng và làm êm dịu những con tim xúc động, thổn thức một cách dịu dàng khôn tả.

Em nói có gì sai không ạ?

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

-Wow!

Wow!

Wow!, chị không ngờ là em còn biết đến những điều này luôn đấy.

Quả nhiên là tiến sĩ tâm lý học tội phạm xuất sắc của trường Đại học Harvard – Soyeon trầm trồ khen ngợi Hyomin xong thì cũng trở lại với công việc dang dở của mình.

Được một lúc thì Soyeon cũng đứng đối diện với nó và cô, vừa chỉ vào tử thi, vừa lên tiếng

-Người ta hay nói: Cái xác là lời kêu cứu của nạn nhân.

Nhưng đối với cô gái này, đó chỉ là sự im lặng.

Phương thức gây án tuy có chút khác với vụ án lần trước nhưng vẫn có thể nhìn ra được là cùng một thủ pháp.

Để nạn nhân tận mắt chứng kiến phần ngực của mình từ từ bị cắt lìa ra, sau đó là máu chảy đầm đìa dẫn đến tử vong.

Ở phần cổ tay và cổ chân có dấu vết của dây thừng, chứng tỏ đã từng bị trói.

Hết rồi!

-NHIÊU ĐÓ THÔI HẢ? – J6 bỗng hét lớn, khiến Soyeon cốc đầu nó một cái.

Vì cô vừa nghe ra được trong câu hỏi của nó kèm theo sự khinh thường cô.

Soyeon thở ra, và cũng nói tiếp "Hơn nữa, chị phát hiện ra trong dạ dày của cô gái này đã không còn một chút cặn thức ăn nào cả.

Thời gian để thức ăn đi qua dạ dày thông thường là từ 6-8 tiếng.

Như vậy, có nghĩa, cô ấy đã không ăn, không uống gì trong suốt khoảng thời gian này"

-Em cảm ơn chị đã cho em biết những điều này chị Melody.

Thôi, em cùng J6 đến phòng họp trước đây ạ - Hyomin cúi đầu, Soyeon liền giơ tay đồng ý ngay.

Nó và cô sau đó cũng rời đi và một lúc sau thì Soyeon cũng đến và họ bắt đầu bàn vụ án với nhau.

"Nạn nhân tên là Lee Eunji.

Là sinh viên năm 2 trường Đại học quốc gia Seoul, chuyên ngành Nghệ thuật.

Gia đình và bản thân bình thường, không có tiền án tiền sự.

Được đánh giá là một sinh viên ngoan và chăm chỉ" – Qri vừa nói, vừa lướt hình của nạn nhân là màn hình chiếu trong phòng

-Vậy tại sao nạn nhân mất tích một đêm mà không một ai thông báo đến cảnh sát? – Boram nghiêm túc hỏi, Qri liền nói tiếp "Vì cô ấy có nói với bạn cùng phòng KTX mình rằng sẽ về trễ do ở lại thư viện nghiên cứu gì đấy.

Thư viện của trường này hoạt động suốt đêm nên người bạn đó đinh ninh là bạn mình chưa làm bài tập xong chứ không nghĩ đến trường hợp bị sát hại"

-Tại sao hung thủ lại cắt một phần thi thể của nạn nhân ra như vậy? – Eunjung hơi sợ khi hình ảnh về vụ án cứ hiện rõ mồn một trên màn hình chiếu lớn.

"Đây cũng là điều mà em đang thắc mắc đây.

Ban đầu, em cứ nghĩ hắn ta cắt đầu vì muốn che giấu thân phận nạn nhân nhưng...sao lại phải cắt đi phần ngực của nạn nhân thứ 2?" – Hyomin tự hỏi cho chính mình nghe trong khi tay cứ sờ vào khoảng trống chính giữa cơ thể của người chết

-Có phải vì cái đẹp không? – J6 lạnh lùng hỏi làm Hyomin quay phắt lại nhìn nó ngay lập tức.

"Thông thường, ngực cùng bộ phận sinh dục là 2 thứ được đánh giá là đẹp nhất trên cơ thể của một người phụ nữ.

Nếu cắt mất ngực của cô ấy thì cũng ngầm khẳng định rằng: Phụ nữ không một ai đẹp cả.

Lý do này thì sao? – Nó hỏi ngược lại cô.

Hyomin im lặng, đi tới đi lui trước màn hình và cũng lên tiếng "Còn một điều nữa khiến em đang bận tâm.

Hai nạn nhân này có điểm chung nào mà bị tên hung thủ chọn lựa để xuống tay?

Căn cứ vào mức độ tàn nhẫn của 2 vụ án em có thể khẳng định hung thủ chỉ là một người.

Nếu chúng ta không tìm ra mối liên hệ giữa 2 nạn nhân thì ta không thể nào ngăn chặn hắn ra tay giết người tiếp được"

-Một người là nghiên cứu sinh ngành Thiên văn học, còn 1 người là sinh viên năm 2 chuyên ngành Nghệ thuật.

Hai cô gái này có điểm chung gì được chứ? – Boram trầm ngâm hỏi lớn và câu hỏi của cô cũng là điều mà T-ARA muốn biết nhất bây giờ.

Sau một lúc thì Soyeon cũng nói "Phải rồi.

Ngày mai em và J6 đến trường Đại học của nạn nhân thứ 2 xem có thể khai thác thêm được gì không.

Còn riêng chị thì chị sẽ kiểm tra lại 2 thi thể một lần nữa.

Chắc chắn còn gì đó mà chúng ta chưa biết"

-Vậy em với chị Rambo sẽ đến hiện trường thứ 1 vậy.

Vì không có một tên hung thủ nào có thể giết người một cách hoàn hảo được.

Chắc hẳn hắn ta phải để lại sơ suất nào đó – Eunjung nói xong thì T-ARA liền gật đầu với nhau.

Và sang đến ngày hôm sau thì mọi người lập tức triển khai thực hiện nhiệm vụ của mình

-Thật là!

Bộ cô không nằm vùng thì cô không chịu nổi sao? – Hyomin uất ức nói với J6 khi nó bắt cô ăn mặc như một sinh viên Đại học.

Nó cười khì một cái "Ngốc!

Ở đây chưa một ai biết Lee Eunji đã chết cả.

Chúng ta cứ thuận theo là nạn nhân vẫn còn sống thì không phải sẽ khai thác được những thông tin chân thật nhất về những mối quan hệ của nạn nhân sao?"

-Vâng!

Vâng!

Cô J6.

Cô là giỏi nhất được chưa – Và thế là Hyomin đã bực bội đi vào trong, ngồi buôn chuyện tự nhiên với đám nữ sinh mà không một ai nghi ngờ cô.

Còn nó thì đi vòng vòng lớp Nghệ thuật, tìm hiểu về mối quan hệ của tiền bối và hậu bối cùng khoa với nạn nhân.

Mãi gần 2 tiếng sau thì cả 2 cũng gặp lại nhau, mệt mỏi ngồi trong căn-tin của trường trò chuyện với nhau

-Đúng như những gì chị Curie nói.

Học sinh chăm ngoan, gương mẫu.

Chỉ thích học, không thích chơi.

Mối quan hệ bạn bè bình thường, chưa từng gây xích mích với ai – Hyomin nói, J6 tiếp lời ngay "Không có bạn trai hay bất kỳ mối quan hệ tình cảm khác giới nào".

Hyomin thở dài một tiếng "Haizzzzz!!!

Đến thư viện đi.

Thường thì với những con mọt sách, thư viện sẽ là nơi chứa nhiều manh mối nhất"

Hyomin vừa dứt lời thì cũng nhận được cái gật đầu đồng ý từ J6.

Cả 2 đi đến thư viện, hỏi thủ thư tại đó thì ai ai cũng biết đến nạn nhân "Cho em hỏi.

Thường thì bạn Lee Eunji sẽ tìm đọc những sách nào vậy thầy?" – J6 dịu dàng hỏi, Hyomin đứng kế bên chửi thầm trong miệng "Đúng đồ 2 mặt".

Thầy thủ thư tại đó cười trả lời nó ngay "À!

Em sinh viên tên này đó hả?

Em ấy nói với thầy là đang làm tiểu luận về "Nghệ thuật chiêm tinh" nên thường tìm đến những cuốn sách có nội dung liên quan đó em"

-Vậy mấy quyển sách đó ở kệ nào vậy thầy? – Nó hỏi tiếp và cũng được anh ta tận tình chỉ chỗ.

"Này!

Cô qua dãy bên kia đi.

Gom hết đống sách này ra đọc thì thế nào cũng tìm ra được manh mối" – Nó hơi ra lệnh cho cô.

Hyomin hít vào một hơi tự nhủ phải bình tĩnh rồi cũng sang dãy đối diện với nó.

Nó và cô đi song song với nhau, được cách nhau chỉ bởi một hàng sách

-Này!

Cô có biết người nào tên Park Jiyeon không? – Hyomin tay vừa chọn một quyển sách, vừa lạnh lùng hỏi nó

Bịch~~~ Nó bàng hoàng làm rơi cả chồng sách trên tay mình xuống.

Hyomin nghe thấy vậy thì hơi đưa đầu mình qua những khe sách, nghiêm túc hỏi khẽ nó

-Cô là Park Jiyeon sao?

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Câu chuyện ở thư viện


Mặt J6 trắng bệch cả đi khi nghe Hyomin hỏi vậy nhưng nó đã rất nhanh chóng lấy lại dáng vẻ lạnh lùng vốn có của mình "Điên à!

Tôi không biết người đó" – J6 cọc cằn trả lời lại Hyomin và cũng thật bình tĩnh cúi xuống nhặt lấy chồng sách ở dưới đất.

Hyomin nghe được vậy thì không nói gì nữa mà lại tự cười biến thái với mình "Miệng cô nói không biết nhưng ngôn ngữ cơ thể của cô vừa mới nói điều ngược lại đó.

Được rồi!

Cô đang giấu anh Jiyeon của tôi phải không?

Vậy thì tôi sẽ cạy miệng cô cho bằng được"

-Này!

Mà cô tìm người tên Park Jiyeon chi vậy? – Nó giả bộ hỏi mông lung cô nhưng thực ra đây là câu nó muốn hỏi nhất.

Hyomin thở ra một hơi, nhàn nhạt đáp lại "Không có gì.

Chỉ là người đó nợ tôi một thứ nên tôi phải tìm cho ra người đó để đòi lại cho bằng được thôi".

J6 chưa kịp nói thêm gì nữa thì đã thấy Hyomin đi qua phía mình, để chồng sách của cô lên của mình mà vô tư lên tiếng "Cô ôm hết đi.

Cô mạnh hơn tôi thì nên làm mấy việc đàn ông này".

Nói rồi, Hyomin bình tĩnh đi về phía bàn đọc trong thư viện, J6 cũng hậm hực ôm lấy cả chồng sách cao hơn cả đầu của mình đến chỗ cô

-Cô bắt đầu từ chồng bên trái, còn tôi bắt đầu từ chồng bên phải.

Thông thường, những sinh viên như Lee Eunji sẽ có thói quen ghi chú lại trong sách hay đánh số trang gì đó.

Vì vậy tìm kỹ vào đi – Hyomin ra lệnh cho J6.

Nó im lặng làm theo vì giờ đây trong lòng nó là hàng tá câu hỏi cùng một lúc "Mình nợ cô gái này cái gì mới được?

Mình còn chưa từng tiếp xúc với cô ta thì nợ nần cái quái gì?

Mà không biết cô ta và chị Sunyoung có mối liên hệ gì với nhau không nhỉ?

Thôi không nghĩ nữa, chừng nào có thời gian rảnh mình điều tra cô ta sau vậy"

Và thế là, nó đã cặm cụi lật từng trang trong từng quyển sách ra xem nhưng chẳng được bao lâu thì đã đóng sầm lại trong sự bất ngờ của Hyomin.

"Cô tự tìm đi.

Tôi buồn ngủ rồi.

Chỉ cần động vào sách là tôi sẽ ngủ ngay trong vòng 30ph.

Khi nào muốn về thì gọi tôi dậy" – J6 vừa dứt lời thì cũng lấy đại một quyển sách gối dưới đầu mình và nằm ngủ ngon lành.

Hyomin ở bên cạnh chỉ còn biết lắc đầu rồi sau đó cũng cẩn thận đọc từng quyển để tìm manh mối.

Cô ngồi đó, cứ lật rồi lại đọc hết quyển này đến quyển khác nhưng vẫn không thể tìm ra được bất kỳ điều gì.

Chẳng mấy chốc thời gian cũng trôi qua, Hyomin khẽ vươn vai một cái, nhìn đồng hồ thì thấy đang là giờ ăn trưa nên thư viện cũng khá vắng vẻ.

Nhìn sang thì nó vẫn còn ngủ ngon lành, lâu lâu còn ngáy nhẹ.

Cô khẽ mỉm cười, rồi cũng nằm ngả đầu lên một quyển sách giống y hệt nó.

Oáp~~~ J6 vươn mình, ngãi ngãi đầu mình "Ngủ ngon thật!

Đúng là mình và sách là 2 thế giới khác biệt nhau mà" – Nó tự nói xong thì nhìn sang đã thấy cô ngủ tự lúc nào.

Nhưng Hyomin không ngủ say như nó mà cứ liên tục cau mày khó chịu.

Nó cũng thấy, chỉ cười nhẹ rồi bỗng lấy tay mở rộng một cuốn sách ra và cầm lấy, hơi che trên mặt cô.

Lần này, Hyomin đã cười trong vô thức vì đã không bị ánh nắng mặt trời buổi trưa làm phiền nữa.

Thế nhưng, người nào đó cứ liên tục chửi thầm trong miệng "Nắng chết mất.

Bộ ông trời hết chỗ chiếu tia mặt trời rồi hay sao mà cứ canh ngay bàn tay mình mà chiếu vào vậy?

Mà không biết lỡ nhiệt độ nóng quá làm cháy sách của thư viện này có bị bắt đền không ta?

Còn cô nữa, ngủ gì mà ngủ lắm thế!

Mau dậy giùm tôi cái.

Biết bàn tay của tôi đáng giá ngàn vàng không?" – Tuy lầm bầm liên hồi nhưng nó vẫn tuyệt nhiên làm tốt công việc mình đang làm.

Cẩn thận lấy sách che nắng cho Hyomin cũng như là làm động tác im lặng mỗi khi có em sinh viên nào trò chuyện lớn tiếng trong thư viện.

-Eh!

Cô có muốn nghe nhạc không?

Hết giờ nghỉ trưa nên thư viện này bắt đầu đông trở lại rồi.

Nghe nhạc giúp cô ngủ ngon hơn nữa đấy – J6 tự biên tự diễn trước một Hyomin đang say giấc.

Nó sau đó cũng cẩn thận chọn ra những bài hát mà theo nó có thể giúp cô ngủ tiếp từ trong list nhạc của mình, khẽ vén tóc cô sang một bên, đeo tai nghe của mình vào cho cô.

Nó nở nụ cười trước những hành động mình vừa làm.

Sau khi thấy đã ổn thì cũng tiếp tục công việc dang dở.

Tay phải cầm sách che nắng cho Hyomin, còn tay trái thì lật từng trang để tìm manh mối

-Sunyoung~ Em có muốn nghe nhạc không?

Anh nghe người ta nói: Âm nhạc là điều kỳ diệu nhất trên thế giới này.

Nó giúp chữa lành những trái tim bị thương, hàn gắn những vết sẹo trong tâm hồn.

Hơn nữa, âm nhạc còn một điều diệu kỳ nữa đó nha.

Chỉ khi trái tim của 2 người đồng điệu thì bài hát họ cùng nghe với nhau mới trở nên tuyệt diệu.

Vậy Sunyoung có muốn nghe nhạc với anh không?

-Có chứ anh Jiyeon!

Vậy anh nghe bên trái, còn em nghe bên phải nha~ Mà bài này tên gì vậy anh Jiyeon?

-À, bài hát này có tên trùng với tên của anh Jiyeon đó.

Là Yeon của Big Mama, được phát hành vào ngày hôm nay.

Vì thế, khi nào em nghe bài này thì phải nhớ đến anh Jiyeon đấy

-Tất nhiên là Sunyoung phải nhớ anh rồi.

Vì anh là thiên sứ trong cuộc đời của Sunyoung mà

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

-ANH! – Hyomin bỗng nhiên hét lớn sau khi ngồi bật dậy và quyển sách trên tay J6 cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Nó liền chặc chặc lưỡi mình, nhìn cô đầy khinh thường rồi sau đó cũng đi ra sau lưng cô nhặt lấy quyển sách.

"Đúng là đồ yếu đuối.

Mới có không gặp người yêu 1 tuần mà đã nhớ đến độ hiện về trong giấc mơ luôn rồi.

Tôi tò mò là tấm bằng loại xuất sắc của cô có phải là thật không nữa".

J6 mắng Hyomin nhưng cô lại không cảm thấy giận chút nào mà thay vào đó là cứ nhìn chằm chằm vào mặt nó

-À, đúng rồi.

Tai nghe này là của tôi.

Lúc nãy thầy thủ thư có lại đây và kêu tôi nhắc nhở cô chuyện cô ngáy quá lớn làm ảnh hưởng đến những em sinh viên khác.

Vì vậy, tôi chỉ còn cách cho cô nghe nhạc thì cô mới chịu ngủ ngoan ngoãn trở lại – Nói rồi, nó giật lấy cái tai nghe, quấn vòng tròn lại nhưng liền lập tức bị cô giữ chặt tay, khuôn mặt vô hồn mà hỏi nó "Bài hát tôi vừa mới nghe tên gì?".

J6 hơi lướt điện thoại để xem và cũng trả lời "Là Yeon của nhóm nhạc Big Mama, được phát hành vào năm 2007".

Ngay khi J6 vừa dứt lời thì Hyomin liền đứng bật dậy, gương mặt bàng hoàng cả ra, đồng thời hét lớn

-SAO CÔ LẠI BIẾT BÀI NÀY?

NÓI!

CÔ ĐANG GIẤU ANH JIYEON Ở ĐÂU HẢ? – Hyomin bỗng dữ tợn, nắm lấy cổ áo của nó lôi đứng lên.

Khỏi phải nói, cảnh tượng này đã thu hút tất cả ánh nhìn của từng người có mặt ở thư viện.

J6 không lên tiếng ngay mà thay vào đó là xoay ngược người Hyomin lại và đè ép cô xuống mặt bàn.

Nó một tay khóa tay cô, một tay cứ ấn đầu cô xuống, còn đầu thì cũng cúi gật liên tục "Xin lỗi mọi người!

Xin lỗi!

Bạn của tôi dạo này bị stress quá độ nên mới có hành động như vậy.

Mọi người không cần phải bận tâm đến chúng tôi, cứ tiếp tục đọc sách đi ạ"

Nói rồi, nó bỏ đi một mạch, Hyomin liền hùng hồn đi phía sau chất vấn "Yahhhhh!!!

Cô đứng lại cho tôi.

Tại sao cô lại không trả lời tôi".

Rầm~~~ J6 dừng lại, làm Hyomin theo đó đâm sầm vào phía sau lưng nó, chầm chậm quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt giận dữ mà lên tiếng "Thứ 1: Bài hát này có đầy rẫy trên mạng.

Tôi thích thì tôi tải về nghe.

Thứ 2: Tôi không biết người nào có cái tên là Jiyeon cả.

Vậy đã được chưa?".

J6 nói xong thì cũng khiến cơ mặt Hyomin dịu lại đôi phần "Đúng, đúng rồi!

Bài hát này đâu chỉ có mình và anh Jiyeon biết.

Mà kỳ lạ thật!

Sao mình cứ có cảm giác cô gái này chính là anh Jiyeon vậy nhỉ?.

Thế nhưng, trong khi Hyomin còn đang bận tâm với những điều này thì bỗng bị J6 đẩy mạnh một cái vào bức tường và bụm miệng cô lại

Hyomin ú ớ trong khó khăn "Eh!

Eh!" thì nó ở đằng trước cũng nói "Ngậm miệng lại cho tôi.

Người đàn ông mặc sơ mi trắng đang đi trong sân trường là giảng viên hướng dẫn cho Lee Eunji tiểu luận về "Nghệ thuật chiêm tinh".

Theo như những gì cô mô tả thì anh ta hoàn toàn phù hợp.

Vì vậy, đây là đối tượng tình nghi số 1.

Đừng làm kinh động, để anh ta biết được tôi và cô không phải sinh viên trường này thì hỏng chuyện".

Hyomin sau lời nói của J6 thì cũng nhìn về phía nó đang nhìn.

Là một người đàn ông độ chừng 35-40 tuổi là cùng.

Nhưng lại là giảng viên của một trong những trường đại học hàng đầu Hàn Quốc.

Trông khá điển trai nên cũng có rất nhiều sinh viên nữ đi theo xin chữ ký.

Nhưng khi anh ta đi dần đến bức tường của nó và cô đang đứng thì J6 bỗng cúi người xuống, đặt môi mình sát ngay môi Hyomin.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì sẽ thấy 2 người họ đang hôn nhau

-Cô đang làm gì vậy? – Hyomin bình tĩnh hỏi nhưng thật ra trái tim lại đập loạn nhịp hơn bao giờ hết và chính cô cũng không biết tại sao.

"Im lặng!

Nếu anh ta thật sự là hung thủ thì tính cảnh giác của anh ta sẽ rất cao.

Nếu tôi và cô bị phát hiện là cảnh sát thì anh ta sẽ cho chúng ta những lời nói dối.

Còn nếu trong trường hợp là sinh viên hỏi giảng viên sẽ dễ khai thác hơn"

-Ồ!

Hiểu rồi – Hyomin trả lời ngắn gọn xong thì cũng giữ tư thế như vậy với nó mà không có bất kỳ hành động nào khác.

Nhưng không biết là cả 2 xui xẻo hay may mắn mà chuyện một cô gái đè một cô gái vào bức tường đã thu hút sự chú ý của tên mà nó nghi là thủ phạm của vụ án này.

Hắn ta đi dần đến chỗ của nó và cô trong khi nó cứ ngày càng đứng sát vào người cô hơn

-Hai em!

Hai em không được làm như thế này ở đây đâu – Anh ta nhẹ nhàng nói đồng thời cũng vỗ nhẹ vai nó một cái.

J6 im lặng, trong khi Hyomin thì hơi biến đổi sắc mặt "Phải làm sao đây?

Cứ đi ra và trình thẻ cảnh sát để hù dọa thì thế nào anh ta cũng khai thật thôi"

-Này!

Lúc trước trong vụ ma túy ở bar đồng giới thì cô cũng biết cách làm rồi phải không? – J6 bỗng hỏi Hyomin làm cô cau mày lại ngay, suy nghĩ "Làm cái gì mới được chứ?" – Hyomin hỏi ngược lại thì bắt gặp nụ cười có phần gian manh của J6.

Nó sau đó cũng đưa miệng mình ngay tai cô, nói khẽ vào đó

-Hôn người mà mình không yêu

Và thế là chưa kịp để Hyomin nói gì thêm thì J6 đã cho những sinh viên ở đây chứng kiến một màn vượt ngoài sức tưởng tượng của họ

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Thu hút sự chú ý


Sanbi_Minyeon như au đã hứa thì chap này au dành tặng bạn nha =).

Chúc bạn đọc chap vui vẻ, chap này chưa có đường nhiều đâu ^.^

==============

Ngay khi vừa dứt lời thì J6 cũng làm hành động giống với lúc trước dành cho Hyomin.

Lấy tay che mắt cô lại và nồng nàn hôn lên môi cô bất chấp ánh nhìn và hàng trăm cái điện thoại đang chĩa vào mình lúc này.

Thế nhưng, khi đang hôn thì nó cảm nhận thấy gì đó là lạ nên hơi buông ra và nói khẽ với cô một lần nữa "Phối hợp với tôi.

Nếu không sẽ bị...Ưm~" – J6 chưa kịp diễn tả hết ý nghĩa câu nói của mình thì bỗng bị Hyomin choàng tay qua sau lưng mình, kéo mạnh lại, nghiêng đầu và hôn say đắm nó.

J6 bất ngờ tột độ khi thấy Hyomin như vậy, vì thế cô hôn nó chẳng được bao lâu thì nó đã dùng sức thoát ra khỏi nụ hôn của cô, bình tĩnh quay người lại, đối diện với tên kia

-Chị Curie, người này tên gì? – J6 hỏi nhỏ, vì trên người nó luôn có một camera mini hình dạng kim cài áo mà Qri đã chế riêng cho nó, cùng một cái tai nghe hình dạng hoa tai cũng là sản phẩm của Qri.

Thế nhưng, khi nó và cô hôn nhau thì nó đã rất nhanh tay tắt cái camera này đi để không bị Qri phát hiện.

Qri ở trong phòng mình cũng rất nhanh chóng tra thông tin và đọc cho nó.

-A!

Chào thầy Hae In.

Nghe danh thầy đã lâu mà bây giờ em mới được gặp thầy.

Tại em cùng... (J6 quay đầu lại nhìn thì thấy Hyomin vẫn còn mặt thì tái xanh, chân cũng run rẩy đi đến mức phải dựa hẳn vào bức tường nên một mình tự nói tiếp luôn) người yêu của mình mới du học trở về ngày hôm qua nên hôm nay mới có dịp vào thăm trường.

Thầy cũng biết mà.

Tụi em bị văn hóa phương Tây ảnh hưởng nên quên mất chuyện hôn nhau ở nơi công cộng là không được phép ở Hàn Quốc.

Thầy bỏ qua cho tụi em nha thầy

-Ừ!

Được rồi.

Sau này 2 em nhớ chú ý hơn là được.

Mà 2 em từng học ở khoa nào vậy? – Anh ta hỏi tiếp, J6 hơi im lặng nhưng đầu dây bên kia Qri lại hối hả hơn bao giờ hết "J6!

Chị vừa tra ra được.

Ở trường này chỉ có duy nhất 1 cặp đồng tính mà cũng được lãnh học bổng du học nước ngoài phù hợp với câu chuyện mà em đang bịa ra.

Là Lee Ji Hyun và Park In Jung.

Lee Ji Hyun thì ở khoa Thiết kế, còn Park In Jung thì là Quản trị kinh doanh.

Tùy cơ ứng biến đi.

Giờ chị phải đi ghép hình của 2 đứa vào hồ sơ ở trường này phòng trường hợp anh ta kiểm tra"

-Dạ em là Lee Ji Hyun, lúc trước em học khoa Thiết kế.

Còn...em ấy (J6 vừa nói xong thì Qri bỗng nói gấp rút với nó: Eh!

Eh!

Ji Hyun là "thụ", còn In Jung mới là "công".

Nói bậy coi chừng bị phát hiện đó.

Cặp này cũng khá nổi tiếng trong trường này đấy).

J6 nghe được liền lầm bầm nói khẽ với Qri "Sao bây giờ chị mới nói.

Mà thôi lỡ rồi.

Em chịu làm "thụ" một lần vậy".

Qri nghe được chỉ cười cười và cũng nghe thấy nó nói tiếp "À còn em ấy tên là Park In Jung học ở khoa Quản trị kinh doanh".

J6 vừa dứt lời thì cũng bắt gặp được ánh mắt có phần nghi ngờ của anh ta nên vội vã đổi chủ đề ngay "Đúng rồi thầy ơi!

Lát nữa thầy có lớp không ạ?

Tại em đang phải nghiên cứu về Nghệ thuật truyền thống Hàn Quốc nên em muốn đến dự lớp của thầy để trau dồi thêm kiến thức.

Không biết như vậy có phiền gì đến thầy không?"

-Ồ!

Tất nhiên là không rồi.

Nhưng lát nữa, tôi dạy về Nghệ thuật nắm bắt tâm lý người chứ không phải là chủ đề em đang nghiên cứu.

Nếu em hứng thú thì có thể đến lớp của tôi bất kỳ lúc nào.

Giảng viên luôn hoan nghênh sinh viên đến nghe bài giảng của mình mà – Anh ta vui vẻ trả lời nó và sau đó cũng nhanh chóng rời đi.

Đám đông sinh viên tụ tập nãy giờ cũng giải tán bớt.

Đến lúc này, nó mới có thời gian nhìn về phía của cô thì thấy cô vẫn còn phản ứng y hệt như lúc nãy nên hơi ngạc nhiên mà hỏi cô "Này!

Tôi phải nói bao nhiêu lần với cô là cô phải tập dần quen với chuyện này đây.

Hơn nữa, không phải khi nãy cô mới chính là người chủ động hôn tôi sao?

Vậy thì tại sao cô lại có phản ứng như thế này?"

Hyomin im lặng, không trả lời nó, nhưng khi thấy nó chuẩn bị bước đi thì khẽ nắm lấy bàn tay nó lại, đau đớn cất tiếng hỏi "J6!

Cô và anh Jiyeon có mối quan hệ gì với nhau?".

Hyomin hỏi xong thì hơi ngước nhìn lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt đã tối sầm lại của nó mà không ngừng nghi vấn "Không phải!

Không thể nào là như thế được.

Anh Jiyeon không thể là cô ta được.

Nếu đúng vậy thì chẳng lẽ người mình từng yêu là một cô gái sao?

Không đúng!

Cảm giác hôn của mình sai rồi.

Nhưng...môi của cô gái này và anh Jiyeon quả thực rất giống nhau.

Chẳng lẽ..."

Thế nhưng trong khi Hyomin đau khổ bởi những ý nghĩ trong lòng mình thì nó cũng không hơn gì "Câu này phải là tôi hỏi cô mới đúng.

Cô và chị Sunyoung có mối liên hệ gì với nhau.

Hai từ "Anh Jiyeon" chỉ có chị Sunyoung mới gọi tôi do sự nhầm lẫn của chị ấy thôi.

Tại sao cô lại biết?

Chẳng lẽ...người chết năm đó không phải là chị Sunyoung.

Cũng không đúng, cảnh sát đã xác nhận với mình, cái xác đó là chị ấy rồi mà.

Vậy cô là ai?

Chừng nào tôi chưa điều tra kỹ về cô thì cô đừng hòng khai thác được gì từ tôi".

Và với cái suy nghĩ đó, J6 đã tiếp tục cho Hyomin một câu trả lời trái với sự mong đợi của cô

-Tôi không biết cô vừa mới nói cái quái gì nữa.

Jiyeon là ai?

Sao cứ gặp mặt tôi là gọi tôi là "Jiyeon" vậy hả?

Phiền chết đi mất

-Tôi hỏi lại một lần cuối: Cô thật sự không biết người tên Park Jiyeon đang ở đâu phải không? – Hyomin mệt mỏi hỏi tiếp.

Nó hơi khựng lại nhưng rồi cũng đáp "Vâng ạ!

Tiến sĩ tâm lý học của tôi.

Thôi, không đôi co với cô nữa.

Tôi còn phải vào lớp ngồi học tiết của tên kia nữa.

À, đúng rồi.

Nên nhớ thân phận mới của cô tên là Park In Jung và là bạn trai của tôi.

Diễn cho giống một người vai "công" vào"

Nói rồi, J6 thản nhiên nắm lấy bàn tay của Hyomin cùng đi tới giảng đường.

Nhưng phải nói là nó đang lôi cô đi, vì cô ở đằng sau cứ thất thần cả đi vì nghe được câu trả lời từ nó.

Khi vào giảng đường thì nó và cô cũng tùy ý chọn đại một chỗ để ngồi, và cũng không thể tránh khỏi bị chụp hình một lần nữa.

Lúc này, Hyomin mới bình tĩnh trở lại nên đành mở miệng trò chuyện "Này!

Người ta đang chụp ảnh tôi và cô kìa".

Nó cười khì "Yên tâm.

Chị Curie và chị Beakgu giải quyết được".

J6 vừa dứt lời thì tiết học cũng bắt đầu.

-Chà!

Chà!

Sao hôm nay lớp của tôi lại đông một cách lạ thường vậy nhỉ? – Thầy Hae In vui vẻ đứng nói trên bục giảng với bên dưới là giảng đường đã chật kín sinh viên, không những thế còn một vài em sẵn sàng đứng gần cửa để nghe do đã hết ghế đã ngồi.

"Tất cả các em đến đây là để nghe bài giảng của tôi chứ không phải vì nguyên nhân khác đúng không?" –Anh ta vô tư hỏi tiếp, và bên dưới đều đồng thanh trả lời "Vâng ạ!".

Thầy Hae In nghe được câu trả lời bỗng chốc cười sượng một cái, "Vậy thì đề nghị các em sinh viên ở đây hãy cất điện thoại vào.

Nhân vật chính trong một tiết học phải là người giảng viên chứ không phải là cô gái đang ngồi ở dãy bàn thứ 6 kia"

Và đúng như những gì anh ta nói thì nó đang thực sự là trung tâm của sự chú ý, chứ không phải cô.

Tiếng chụp ảnh cứ thay phiên vang lên, cũng như là mọi người đều đang tranh giành nhau để được ngồi kế J6, đẩy dạt Hyomin sang một bên.

Cô nhìn thấy cảnh tượng này thì đành thở dài bất lực "Cô mau dẹp loạn đi.

Tôi và cô không có nhiều thời gian để nán lại đây đâu".

J6 im lặng rồi bỗng nhiên chồm người qua chỗ Hyomin thật tự nhiên hôn chụt một cái lên má cô trong cái nhìn ngỡ ngàng của cô.

Còn nó thì vô cùng bình tĩnh ngồi ngả đầu mình lên vai cô, tình cảm nói "Anh ơi~ Em chỉ muốn học mà cứ bị làm phiền hoài.

Hay chúng ta về đi".

Ngay lập tức, đám đông sinh viên đều tập trung lại, ai nấy cũng làm động tác im lặng, nói chuyền với nhau "Suỵt~ Để im cho chị ấy học.

Không ai được làm phiền.

Chị ấy mà đi về thì hôm nay hết gái đẹp để ngắm.

Bla...bla...bla"

Khi thấy đã đâu vào đấy thì J6 liền rời khỏi người Hyomin ngay, vô cùng lạnh lùng mà nói "Thầy Hae In, thầy bắt đầu được rồi".

Và lần này, tiết học mới được bắt đầu thực sự.

Nó và cô chăm chú ngồi nghe, lâu lâu lại khẽ bàn luận với nhau

-Eh!

Theo cô nghĩ thì có phải anh ta là thủ phạm của 2 vụ án kinh tởm đó không?

-Tôi không chắc.

Tuy anh ta đúng theo tất cả những phát họa của tôi nhưng tôi vẫn có cảm giác không phải là anh ta.

Bề ngoài anh ta tuy bắt mắt thật, nhưng không phải là nô lệ của OCD.

Thấy anh ta dùng phấn viết lên bảng, rồi thản nhiên dùng bàn tay đó lau đi những thông tin vừa mới viết xong không?

Đây chính là điều tối kỵ nhất nếu một khi đã mắc chứng OCD đấy.

Tôi nghĩ anh ta có bề ngoài như vậy là do đặc trưng nghề nghiệp buộc phải thanh lịch, từ tốn đúng với phong thái của một giảng viên.

Còn chuyện có phải là sát nhân hay không thì phải chờ tôi chất vấn cái đã

-Em Park In Jung!

Sinh viên Park In Jung! – Anh ta bỗng gọi lớn tên "giả" của Hyomin, nên cô chẳng biết là mình được gọi nữa.

Cho đến khi một tia laze chĩa thẳng vào người cô thì cô mới hoảng hồn đứng phắt dậy, khuôn mặt hơi ngại ngùng.

"Vừa nãy tôi vừa mới nói cái gì em hãy nói lại cho tôi nghe xem" – Anh ta yêu cầu cô làm cô lúng túng mà nhìn xuống hỏi ngược nó "Phải làm sao đây?".

J6 không trả lời Hyomin mà thay vào đó bỗng quay xuống phía bàn dưới ngay, nhìn chằm chằm vào một em nữ sinh viên, nở nụ cười thật tươi mà hỏi

-Em ơi!

Khi nãy thầy Park vừa mới nói gì vậy?

Có thể nói lại cho chị biết không?

-Thầy...thầy ấy...vừa hỏi là...là...khoảng cách trong giao tiếp giữa người với người là gì? – Em đó lấp bấp trả lời khi chỉ vừa nghe nó hỏi.

Nó mỉm cười, quay lên ngay nói thầm với cô "Nghe rồi đúng không?

Mau trả lời đi".

Hyomin cười nhẹ, nhưng phía sau lưng cô lại sôi nổi hơn bao giờ hết "Trời ơi!

Chị ấy nói chuyện với tao kìa", "Mày thấy gì không?

Cô gái đó được "soái tỷ" bắt chuyện trước đấy", "Mà kỳ lạ, chị ấy "soái" như vậy sao có thể là "thụ" được chứ?", Bla...bla...bla

-Thưa thầy, khoảng cách giao tiếp giữa người với người thể hiện mối quan tâm, quan hệ.

Với mỗi mối quan hệ khác nhau, người ta có xu hướng chọn khoảng cách khác nhau.

Trên lý thuyết, khoảng cách được quy định như sau:

+ Thân thiết < 1m

+ Riêng tư < 1,5m

+ Xã giao < 4m

+ Công cộng > 4m

-Giống như em và...bạn gái của mình ở đây.

Khoảng cách hiện tại của 2 chúng em là 60cm.

Nên có thể coi là hơn cả thân thiết – Hyomin vô tư trả lời thì ngay lập tức đã bị anh ta nhìn bằng ánh mắt ngờ vực.

J6 ở bên cạnh thúc mạnh vào eo Hyomin một cái mà gằng giọng "Cô điên rồi sao?

Cô đang là sinh viên khoa Quản trị kinh doanh mà trả lời như đúng rồi vậy hả?".

Lúc này, Hyomin mới nhận ra mình vừa nói hớ nên bối rối nói nhỏ với nó "Tôi quên!

Bệnh nghề nghiệp rồi".

Thế nhưng, những sinh viên khác khi nghe Hyomin trả lời vậy thì bỗng xôn xao bàn luận đến mức phải khiến thầy Park giơ tay làm động tác im lặng

-Ồ!

Em sinh viên này có vẻ đã nghiên cứu rất nhiều về vấn đề này nhỉ?

Vậy thầy hỏi em: Một con cừu sẽ có bao nhiêu chân nếu như em gọi đuôi của nó là chân? – Một lần nữa giảng đường lại sôi nổi cả lên, vì ai ai cũng bận suy nghĩ đáp án.

Duy chỉ có Hyomin sau khi nghe xong câu hỏi lập tức mỉm cười và trả lời ngay "Thưa thầy là 4.

Bởi vì gọi đuôi là chân chẳng có nghĩa lý gì cả.

Chúng ta thường có xu hướng không để ý rằng sự thật rất dễ bị bỏ qua trong một cuộc đàm thoại, thương thuyết hoặc thẩm vấn.

Vì thế, tiến sĩ tâm lý học David J.

Lieberman, cũng đồng thời là chuyên gia đẳng cấp quốc tế trong lĩnh vực hành vi học đã cho ra đời cuốn sách "Never Be Lied To Again" để giúp ta kiểm tra được sự thật, xem mình có bị lừa dối hay không và tìm cách kiểm soát được tình hình"

Ngay khi Hyomin vừa dứt lời thì một bầu không khí im lặng đến đáng sợ đang bao trùm nơi đây.

Cô khẽ nhìn sang thì thấy J6 đã gục mặt xuống bàn tự bao giờ, nên kỳ lạ hỏi nó "Sao vậy?

Bộ tôi nói có gì sai hả?".

Nó hơi ngước mặt lên, đăm chiêu đáp lại Hyomin "Đồ phá hoại.

Cô trả lời kiểu đó thì chẳng khác nào nói với anh ta cô không phải học khoa Quản trị kinh doanh.

Lần này xong rồi đấy.

Nhờ ơn của cô.

Có ngứa nghề thì đi tìm chỗ khác mà thể hiện sao lại nói ở đây?"

Bộp!

Bộp!

Bộp! – Trái với nỗi lo lắng của J6 thì thầy Park bỗng vỗ tay và khen ngợi Hyomin "Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi về dạy ở trường này có một em sinh viên khiến tôi hài lòng nhất đấy.

Tiếc là em không học ở khoa tôi.

Nếu không thì em đã là sinh viên xuất sắc nhất rồi".

Liền sau đó thì cả giảng đường cũng vỗ tay, J6 thấy hơi lạ, còn Hyomin chỉ khẽ cười trong lòng "Xin lỗi!

Nhưng bằng cấp và học vấn của tôi cao hơn thầy đấy.

Nếu không phải vì muốn tìm lại anh Jiyeon của tôi thì giờ này tôi đang đứng trên giảng đường của Đại học Harvard rồi.

Biết đâu, thầy mới là sinh viên của tôi.

Thầy Park Hae In"

Và thế là tiết học cũng kết thúc.

Lúc này, nó và cô ra dấu cho nhau.

J6 thì đi lại chỗ cánh cửa khép lại, còn Hyomin cũng tiến tới chỗ thầy Park đang thu dọn sách vở cho vào cặp mà hỏi "Thưa thầy, không biết thầy có biết bạn Lee Eunji không ạ?"

-À!

Lee Eunji đó hả?

Em ấy chăm học lắm.

Tôi là người hướng dẫn cho em ấy tiểu luận về "Nghệ thuật chiêm tinh" mà.

Nãy giờ, tôi đang thắc mắc tại sao em ấy vắng mặt buổi học hôm nay đây.

Em ấy thường không nghỉ buổi nào cả.

Hyomin bỗng cười nhẹ, đi lên trước mặt anh ta, nhẹ nhàng gõ những ngón tay mình xuống mặt bàn, bình tĩnh nói "Lee Eunji!

Lee Eunji!

Lee Eunji!

Bạn ấy có một mái tóc dài cùng một cặp kính đen, hay lẽo đẽo theo thầy để hỏi về tiểu luận của mình.

Rồi đột nhiên có một hôm bạn ấy không đi theo thầy nữa.

Thầy đang tò mò không biết em ấy có bị gì không?

Lúc này, trong đầu thầy đang hồi tưởng về lần cuối cùng mình tiếp xúc với em ấy.

Vậy...thầy gặp em ấy lần cuối là khi nào?

Thầy Park Hae In"

-Là...là ở thư viện vào ngày 6/1.

Tôi ngồi hướng dẫn cho Eunji đến tận 17h chiều, sau đó là tan làm.

Khi đó tôi có quay lại hỏi thì Eunji bảo là muốn ở thư viện này nghiên cứu thêm, nên tôi rời đi để cho em ấy yên tĩnh

-Sao thầy lại nhớ rõ hôm đó là ngày 6/1?

-Vì hôm đó là ngày diễn ra trận chung kết cúp C1 Châu Âu nên tôi rất mong được về nhà sớm.

Tôi ngồi hướng dẫn cho em ấy mà cứ liên tục nhìn vào đồng hồ.

Tách~~~ Hyomin bỗng búng tay một cái, và ngay lập tức nở nụ cười thật tươi với anh ta "Dạ em cảm ơn thầy đã cho em biết bạn Eunji là người chăm học như thế nào".

Nói rồi, Hyomin quay lưng bước đi, vừa đi vừa mỉm cười biến thái.

Trong khi thầy Park cứ liên tục xoa xoa đầu mình "Lúc nãy, mình vừa bị gì vậy nhỉ?

Sao thấy khó chịu như thế này"

Hyomin đi đến chỗ J6 thì cũng nắm lấy bàn tay nó, bình tĩnh đẩy cửa bước ra ngoài và cũng nói với nó

-Không phải anh ta.

Đối tượng tình nghi số 1 đã bị mất.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Nghi ngờ


Hyomin lôi J6 ra đến tận xe của nó thì mới chịu trò chuyện tiếp "Lúc nãy, tôi đã thôi miên tạm thời anh ta.

Căn cứ theo những gì tôi quan sát được thì anh ta không hề nói dối.

Một trận chung kết bóng đá thường diễn ra trong 2 tiếng, và với những người chuộng nghệ thuật như anh ta thì chắc chắn sẽ coi lễ bế mạc, trao giải.

Trận hôm ngày 6/1 bắt đầu từ 20h.

Vì vậy, tôi gần như có thể khẳng định.

Anh ta đã ngồi coi suốt trong khoảng 3 tiếng đồng hồ, bắt đầu từ 20h đến 23h.

Vì thế, anh ta không thể là hung thủ"

-Sao cô lại chắc những điều anh ta nói với cô là sự thật? – Nó hỏi cô đầy nghi ngờ.

Hyomin thở ra một cái, ngồi dựa hẳn vào ghế, mắt nhắm nghiền lại, bình tĩnh nói "Là hiệu ứng Zeigarnik.

Hiệu ứng này khiến cho một người nào đó có xu hướng tự nhiên nhớ về những điều chưa hoàn thành.

Cô có bao giờ để ý đến những quảng cáo trên TV thường bị cắt sớm hay không? (J6 gật đầu).

Bởi vì, các công ty quảng cáo cố tình cắt nó đi để nó ở trong đầu cô lâu hơn những quảng cáo khác.

Tương tự trường hợp của anh ta.

Anh ta tự thấy mình chưa nhận được tiểu luận của nạn nhân Eunji nên sẽ mặc định là mình chưa hoàn thành công việc hướng dẫn cho em ấy.

Vì vậy, nếu trong vô thức, tôi gợi lại cho anh ta hoàn cảnh về lúc đó thì anh ta sẽ bất giác nói ra tất cả những gì đầu mình đang nhớ về"

-Ồ!

Ra là vậy.

Vậy bây giờ đi đâu tiếp đây? – J6 khởi động xe sẵn, hỏi Hyomin.

Cô hít vào một hơi, trả lời nó "Đến KTX của nạn nhân đi.

Tôi muốn hiểu thêm về cuộc sống thực sự của Eunji".

J6 liền làm theo, phóng xe đi.

Hyomin ở bên cạnh mắt vẫn cứ nhắm hờ, nhưng được một lúc thì cũng lên tiếng tiếp để phá vỡ cái không khí kỳ lạ đang bao trùm trong xe lúc này

-Này!

Cô có biết hiệu ứng Zeigarnik này còn có một điều đặc biệt nữa không?

-"..."

-Tôi không biết cô nghĩ sao nhưng tôi phải công nhận rằng: Mối tình đầu không thành là thứ mà luôn được mọi người cho là ở lại trong lòng chúng ta lâu nhất, sâu sắc nhất?

Tương tự, những tình yêu dang dở là những tình yêu được nhớ đến nhiều hơn cả.

Vì thế, đôi khi Zeigarnik sẽ giúp ích tôi vào những việc như lúc nãy, nhưng chính nó lại khiến tôi đau đớn suốt 10 năm qua.

Két~~~ J6 bỗng thắng xe gấp lại làm Hyomin theo đó cũng choàng tỉnh.

Nó nắm chặt vào vô lăng, quay sang nói với cô "Mấy cái Ze...Gi gì đó nãy giờ cô nói với tôi giống như "vịt nghe sấm" thôi.

Tôi không hiểu biết rộng bằng cô đủ để đưa ra những chứng cứ khoa học cho việc mình đang trở nên như thế nào.

Thứ tôi biết chỉ là tôi sẽ làm theo những gì bản thân mách bảo"

-Cô nói mối tình đầu dang dở khiến ta đau đớn là do hiệu ứng Ze..., ờ cứ cho là cái đó đi.

Nhưng với tôi, chúng ta đau khổ do tình đầu vì chúng ta chưa yêu hết mình, chưa mang đến cho cô ấy những gì tốt đẹp nhất mà đã phải rời xa người mình yêu vĩnh viễn.

Đó mới là đau đớn, chua xót, chứ không phải do cái hiệu ứng cô nói là cứ mãi nhớ về những điều mình chưa hoàn thành.

Cô tuy lớn tuổi hơn tôi, học thức cao hơn tôi nhưng nếu so về kinh nghiệm ứng phó với cảm xúc của trái tim thì cô còn kém tôi rất xa.

Bài tập đầu tiên tôi được dạy để trở thành một đặc vụ chính là: Che giấu xúc cảm của bản thân

-Đến KTX rồi.

Cô xuống xe trước đi.

Tôi còn phải đi tìm chỗ gửi xe nữa – J6 bỗng nói lạc đề làm Hyomin bừng tỉnh, ngại ngùng bước xuống xe.

Khi thấy nó đã lái xe đi thì cô liền tự nói với chính mình "Park Hyomin!

Bình tĩnh lại nào.

Mày không được trở nên như vậy.

Phải tìm cho bằng được anh Jiyeon chứ không phải..." – Hyomin đang nói thì cũng thấy J6 đi lại phía mình nên đành im bặt ngay.

"Là phòng 2907, dãy nhà T.

Mau đi lẹ đi.

Tôi mệt rồi.

Muốn về nhà nghỉ ngơi" – Nói rồi J6 lạnh lùng đi vào trong, Hyomin đi bên cạnh khẽ nói thầm với mình một lần nữa "Rung động trước một cô gái nhỏ hơn mày 4 tuổi"

-Chào 2 chị!

Hai chị muốn tìm ai vậy ạ? – Một em nữ sinh viên cùng tuổi với Eunji, nhưng lại mang trên mình phong cách tomboy ra mở cửa khi nó và cô chỉ vừa mới gõ được vài cái.

"À!

Hai chị là chị họ của Eunji.

Mẹ của em ấy nhờ tụi chị lên đây xem Eunji có sống thiếu thốn gì không đó mà?

Mà Eunji không có ở phòng hả em?" – J6 đại diện nói rất thản nhiên, làm em ấy không đề phòng mà niềm nở mời nó và cô bước vào phòng

-Nước của 2 chị đây ạ!

Hồi sáng em có gọi cho Eunji nhưng không ai nghe máy.

Cậu ấy nói với em là muốn lãnh được học bổng đợt này thì bài tiểu luận lần này, cậu ấy phải đạt trên 9đ.

Vì thế, cậu ấy cố gắng lắm.

Có hôm quên ăn, quên ngủ, túc trực ở thư viện luôn.

Nên em nghĩ giờ này cậu ấy vẫn còn đang mải mê với những cuốn sách của mình, nên thôi không làm phiền nữa.

Em sinh viên ở cùng phòng với nạn nhân chỉ vừa mới nói xong thì Hyomin cũng nói khẽ vào tai J6 "Về!

Tôi nhìn đủ rồi.

Cuộc sống không có gì đặc biệt.

Chỉ xoay quanh 2 chữ "học hành".

J6 liền gật đầu "Vậy cảm ơn em nha.

Để tụi chị chạy sang trường tìm Eunji".

Nói rồi, J6 và Hyomin cũng đi dần ra cửa nhưng lập tức đứng khựng lại ngay, vì...

"Hai chị là một cặp sao?" – Em ấy vui vẻ hỏi nhưng lại khiến Hyomin tái xanh cả đi, còn nó thì cũng quay lại, nở nụ cười hỏi "Sao em lại nói như thế?"

-Tại em là tomboy thì việc nhìn ra 2 người con gái nào có gian tình với nhau dễ lắm.

99% không người con gái nào "thẳng" cả.

Tùy thuộc vào mình có gặp đúng người bẻ cong mình không thôi.

Em không chắc là suy đoán của mình có đúng hay không.

Nhưng em thấy 2 chị đẹp đôi lắm đấy.

Giống như sinh ra là để dành cho nhau rồi, nhưng mãi cứ phủ nhận tình cảm thật trong lòng nên cứ thế xem như chị em thân thiết vậy.

Em nói đúng không? – Em ấy giương cặp mắt mong đợi nhìn nó.

Nó khẽ cười, xoa nhẹ đầu của em ấy rồi cũng lên tiếng

-Em gái!

Ở tuổi này thì em nên chú tâm vào học hành thôi.

Chuyện tình yêu thì chờ em lớn thêm chút nữa rồi hãy suy nghĩ tới nha

Hyomin dù đang đứng quay lưng lại với J6, nhưng câu nói của nó đã khiến cô nắm thật chặt bàn tay mình lại, đến mức mấy ngón tay đâm vào lòng bàn tay, khiến nơi đó hơi trầy nhẹ

-Sunyoung!

Ở tuổi này thì em nên chú tâm vào học hành thôi.

Chuyện tình yêu thì chờ em lớn thêm chút nữa rồi hãy suy nghĩ tới nha

-Vậy nếu sau này em học thật giỏi thì anh Jiyeon sẽ chịu nhận em làm bạn gái của anh phải không?

-Ồ!

Cái này phải tùy vào quyết tâm của em nữa.

Em bị mất đi đôi mắt nên việc học có phần khó khăn hơn người bình thường đấy.

Em chịu được không?

-Em chịu được mà anh Jiyeon.

Vì Sunyoung luôn có anh Jiyeon ở bên cạnh em mà

-Yah!

Yahh!

Yahhhh!

Về thôi.

Làm cái gì mà đứng chắn ngay cửa hoài vậy? – J6 bực bội nói với Hyomin khi thấy cô như vậy.

Hyomin vẫn giữ tâm trạng đó ra đến tận xe, ngồi vào cạnh nó không nói một lời với.

"Này!

Đưa tay cô đây" – J6 nói cộc lốc với Hyomin.

Cô thấy hơi lạ nhưng rồi cũng làm theo lời nó, chìa 2 bàn tay mình ra trước mặt nó.

Nó thở ra một tiếng, rút cái khăn tay trong người mình ra, cẩn thận băng lại những vết thương đang có trong lòng bàn tay của Hyomin

-Đừng hiểu lầm!

Nếu cô mang một bàn tay bị thương về trụ sở thì tôi sẽ bị mấy bà chị kia đánh chết mất.

Cô được bọn họ bảo kê rồi thì yên tâm mà sống đi.

Tôi sẽ không động tay động chân bạo lực với cô như lần đầu tiên chúng ta gặp nữa.

Nhìn vậy thôi, chứ mấy người đó đánh chỉ có đau và đau thôi.

-Ok!

Xong rồi.

Tôi chở cô về sở.

Vào đó thì nhớ nhắn lại với bọn họ như thế này: J6 đã mệt nên tan làm sớm.

Xin đừng làm phiền.

Nếu có vụ án trực tiếp thông báo qua bộ đàm.

Hết!

Và thế là, J6 đã lái xe đi một mạch trong khi Hyomin ngồi bên cạnh cứ liên tục nhìn vào bàn tay mình, sau đó thì nhìn sang nó với cặp mắt đầy nghi ngờ.

Chẳng mấy chốc nó cũng chở cô về trụ sở và cũng rất nhanh chóng rời đi.

Hyomin đứng bần thần ngay cửa được chừng 15ph thì cũng thấy Eunjung lại vỗ vai mình, vui vẻ nói "Sao rồi H5?

Chị với chị Rambo đi đến hiện trường thứ nhất và chẳng thể tìm được gì.

Còn em với J6 đi đến trường Đại học thuận lợi không?"

Hyomin im lặng, được một lát cũng lên tiếng hỏi Eunjung "Chị Beakgu!

Bộ J6 thường hay bị mấy chị đánh lắm hả?".

Hyomin chỉ vừa dứt lời thì bỗng Eunjung cười lớn làm cô hơi ngạc nhiên "Trời H5!

Ai nói với em cái điều hoang đường đó vậy?

Con nhóc đó mà ai động vô nó được.

Đừng nói là đánh, tụi chị còn chưa bị nó đánh lại là hên lắm rồi.

Đúng là gieo tiếng xấu cho T-ARA mà" – Eunjung chặc chặc lưỡi mình và sau đó cũng rời đi.

Hyomin nghe được vậy thì hơi lấy bàn tay được băng bó của mình lên nhìn ngắm, khẽ nở nụ cười.

Trong cùng lúc đó, thì cũng có một cô gái ngồi trong xe của mình, tay trái thì cầm vô lăng, còn tay phải thì bận sờ tới sờ lui cái vòng tay bên tay trái của mình, mỉm cười, đồng thời tự nói thầm với chính mình

-Chị Sunyoung!

Chị còn sống sao?

Vì trái tim em chỉ rung động khi ở gần bên chị mà thôi.

Hãy chờ em xác minh lại.

Nếu Park Hyomin đúng thật sự là Park Sunyoung thì...

-Chào mừng quay trở lại bên cạnh Park Jiyeon, Park Sunyoung!

Hồ bơi T, thành phố Seoul~

-Này!

Tại sao tao với mày phải đi dọn rác hồ bơi vào buổi sáng sớm thế này cơ chứ?

Buồn ngủ chết đi được

-Mày nghĩ tao muốn chắc.

Tại tự nhiên khi không thông báo là sáng nay có tổ chức hoạt động dưới nước gì đó cho tụi con nít nên phải dọn dẹp sạch sẽ hồ bơi kìa.

Mà nói đi, nói lại thì cái hồ bơi này bẩn kiểu gì được.

Toàn đám con nít đến dọc nước thôi mà cũng bắt dọn dẹp nữa

-Xì!

Nhìn kỹ đi mày.

Thằng nào chơi ác xả cái gì lên mặt hồ kìa.

Aishhhh!!!

Vứt gì mà lắm thế!

Hình như nó đang trôi đi kìa.

Mau lại nhặt đi.

Làm sớm để còn được về ngủ nữa

-Biết rồi.

Mà hình như là xác động vật mày ơi.

Tao thấy máu còn chảy ra kìa.

-Má thằng chó!

Để tao bắt được mày thì mày đừng hòng sống được với tụi tao.

Tự nhiên đi vứt xác động vật vào hồ bơi dành cho con nít

-ÁAAAAAAAAAAAAAAAA!!!

-Mày sao vậy?

-Báo...báo...cảnh...sát.

Có...có...người...chết

-Người chết cái gì chứ?

Đây....đây...là...là...

Một người phụ nữ bị cắt mất bụng của mình.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Hồi ức Lavender


-Chào!

Tôi là bác sĩ pháp y.

Không biết từng bộ phận rời rạc của nạn nhân đã được vớt lên hết chưa? – Soyeon mặt nghiêm trọng hỏi một người cảnh sát đứng tại đó làm anh ta đáp ngay tức khắc "Đã hoàn thành thưa bác sĩ.

Tất cả đã đầy đủ chỉ trừ...phần bụng của nạn nhân là vẫn chưa tìm thấy được.

Ban đầu chúng tôi cho rằng là giết người chặt xác nhưng dù đã tìm hết mọi ngóc ngách ở hồ bơi này vẫn không thể nào tìm ra được bụng của nạn nhân"

-Ok!

Tôi hiểu rồi – Soyeon vừa nói xong thì cũng rời đi đến chỗ từng mảnh thi thể của nạn nhân được ghép hờ lại với nhau.

Cô hít vào một hơi và cũng bắt đầu công việc của mình.

Boram cũng lên tiếng hỏi tiếp "Có biết thân phận của nạn nhân không?".

Anh cảnh sát liền giở sổ tay của mình ra, đọc ngay "Nạn nhân tên là Park Mijin, là nhân viên văn phòng của công ty Y, thành phố Seoul.

Năm nay 29 tuổi, độc thân, đang sống cùng với anh trai.

Đêm qua anh trai nạn nhân thấy nạn nhân đã trễ nhưng vẫn chưa về nhà nên có ra ngoài tìm kiếm nhưng không có kết quả.

Vì thế, mới sáng sớm đã đến sở cảnh sát trình báo, trùng hợp với điện thoại báo án của 2 người công nhân vệ sinh kia.

Anh ta nghi ngờ em gái mình đã bị sát hại nên xin cùng chúng tôi đến đây.

Và chính anh ta đã xác minh cái xác này là em của mình"

-Ồ! – Hyomin bỗng nói ngắn ngọn sau đó đi lại chỗ anh của nạn nhân vẫn còn gục mặt xuống khóc thảm thương, mà nhẹ nhàng trò chuyện "Anh Park!

Tôi là cảnh sát đến điều tra về cái chết của em gái anh.

Tôi biết anh đang rất đau buồn nhưng mong anh hãy giữ tỉnh táo trở lại để trả lời một số câu hỏi của tôi.

Có như vậy thì tôi mới bắt được thủ phạm giết em của anh sớm.

Anh cũng mong điều đó mà phải không?".

Nghe được Hyomin nói vậy thì anh Park cũng hơi ngước lên nhìn cô.

Nhưng cô lại không biết rằng ở phía đối diện cũng có một người đang nhìn chằm chằm vào mình.

Cô ấy bình tĩnh lấy điện thoại và gọi đi

-A J6!

Lâu lắm rồi mới thấy em liên lạc với thầy đó nha.

Sao đây, muốn nhờ thầy giúp chuyện gì hả?

-Thưa thầy, năm đó thầy là người nhận vụ án hỏa hoạn ở nhà của trung tướng Park phải không thầy?

-Ừ, phải rồi.

Dù đã qua 10 năm nhưng ta vẫn không thể nào quên được cái ngày hôm ấy.

Gia đình của trung tướng Park đã chết cháy toàn bộ đến mức biến dạng thi thể không thể nhận ra được bất kỳ ai.

Dù thủ phạm đã bị bắt nhưng lúc đó nỗi đau của toàn ngành cảnh sát không thể nào nguôi ngoai được.

Em cũng biết ngài ấy là một người vĩ đại đến như thế nào mà.

Chỉ vì phá một cái ổ ma túy mà đã bị đàn em của ông trùm trả thù tàn độc đến như vậy.

Đúng là sống chết có số.

Ủa mà sao hôm nay em lại hỏi thầy về chuyện này

-Hôm đó, cảnh sát chỉ phát hiện được 4 cái xác cháy đen.

Nhưng sao có thể khẳng định là người nhà của trung tướng vậy thầy? – J6 hỏi vào điện thoại nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về Hyomin còn đang trò chuyện với anh trai của nạn nhân.

Âm thanh trong điện thoại của nó hơi im lặng nhưng rồi cũng nói tiếp "Vì theo những gì hàng xóm cung cấp thì nhà của ngài ấy có 4 người sinh sống.

Là vợ chồng của ngài ấy, đứa con khoảng 17-19 tuổi và một người giúp việc.

Khi cảnh sát phá cửa xông vào thì thấy 4 cái xác đã cháy đen tự bao giờ.

Đem về cho phòng pháp y thì bác sĩ tại đó căn cứ theo chiều cao, cân nặng, dáng người của từng cái cái xác và khẳng định là toàn bộ người nhà đã tử vong tất cả"

-Vậy xác của đứa con ngài gái trung tướng có dáng người thế nào vậy thầy? – Nó hỏi tiếp nhưng lần này đã nắm thật chặt một bàn tay mình lại, ánh nhìn về hướng cô có phần đau đớn hơn.

Trong điện thoại lập tức thở dài một tiếng "J6!

Không phải lúc đó con cũng có mặt ở hiện trường sao?

Khoảnh khắc từng cái xác đã được che khăn trắng khiêng ra ngoài thì con xông vào ôm lấy một cái xác mà khóc nức nở nữa mà.

Ta vẫn còn nhớ như in những lời con đã nói đấy "Chị Sunyoung...Chị đừng bỏ em lại mà.

Chị Sunyoung!

Chị mau tỉnh lại đi.

Em...em...có làm bánh kem đem qua cho chị đây này.

Em...em...xin lỗi vì hôm qua không qua sớm chúc mừng sinh nhật với chị.

Chị Sunyounggggg!!!".

Vậy mà giờ con hỏi ta con của ngài trung tướng có dáng người thế nào hả?

Không phải chính con đã tự cho mình câu trả lời rồi sao?

-Thầy, con không hỏi chị Sunyoung có dáng người thế nào.

Mà con hỏi là cái xác được bác sĩ pháp y nhận định là chị Sunyoung có hình dáng ra sao? – J6 bỗng gằng giọng.

Vì thầy của nó đã vô tình khơi lại vết thương trong lòng nó, làm lực siết bàn tay của nó ngày một chặt hơn.

Thầy của nó nghe được vậy thì cũng miễn cưỡng trả lời "Chiều cao trung bình ước tính khoảng 1m63-1m67, dáng người cao, thon và gầy.

Là nữ giới, xương đã phát triển đầy đủ nên dự đoán độ tuổi là trên 18 tuổi.

Đặc biệt...trên tay của cái xác đó có chiếc nhẫn giống với nhẫn trên tay của vợ chồng ngài trung tướng.

Và...chính con đã xác nhận với cảnh sát đó là nhẫn gia đình của ngài ấy"

-Cảm ơn thầy.

Có gì con sẽ liên hệ với thầy tiếp – Và nó đã lặng lẽ buông điện thoại xuống, nhưng ánh mắt đau đớn vẫn luôn nhìn về hướng cô, mà nói "Phải rồi!

Làm sao chị Sunyoung có thể còn sống được kia chứ.

Chị ấy không có chị em sinh đôi nên việc Park Hyomin là Park Sunyoung lại càng không thể.

Park Jiyeon – mày đúng là điên nặng thật rồi.

Bình tĩnh lại đi.

Chỉ là trùng hợp nói giống nhau có mấy câu thôi mà mày đã cho cô ta chính là người mày đã thề sẽ yêu mãi mãi sao?

Chị Sunyoung ở trên trời thấy được chắc sẽ giận lắm đó.

Vì thế, Park Hyomin tuyệt đối không thể bước vào thế giới của Park Jiyeon!"

J6 tự nói ra đầy quyết tâm câu cuối và cũng đi sang phía của T-ARA đang tụ tập.

Lúc này, Soyeon lên tiếng trước "Dự đoán thời gian tử vong của nạn nhân là từ 19h-21h tối qua.

Nguyên nhân cái chết...vẫn giống như 2 vụ án trước.

Tôi không tiện nói ra ở đây để tránh gây đau lòng cho người nhà nạn nhân".

Soyeon vừa dứt lời thì Qri cũng hơi ngờ ngợ mà hỏi anh của nạn nhân "Anh Park!

Bộ em của anh để tóc ngắn sao?".

Anh Park liền lắc đầu ngay "Không phải!

Em tôi có mái tóc dài đẹp lắm.

Chắc chắn đã bị ai đó cắt thành ra như vậy".

Boram nghe được câu trả lời thì cũng bình tĩnh nói "Là Chucky"

-Đó là ai vậy, chị Rambo? – Eunjung đại diện cho T-ARA hỏi lại Boram vì khi Boram vừa dứt lời thì T-ARA đều nhìn cô với ánh mắt bất ngờ.

Boram cũng thấy điều đó nên đành nói tiếp câu nói dang dở của mình "Chucky là một con búp bê bị ám bởi hồn ma của một tên giết người hàng loạt khét tiếng Charles Lee Ray, còn được gọi là "Kẻ bóp cổ vùng Lakeshore", và có biệt danh là "Chucky".

Nó luôn cố gắng tìm cách nhập lại vào cơ thể con người, khi chủ nhân của nó là một đứa trẻ.

Khi nó không thành công, nó sẽ giết đứa trẻ và bất kì ai cản đường nó".

-Vì tóc nạn nhân bị cắt nham nhở, không những thế còn nhuộm màu cam không phù hợp với một nhân viên văn phòng.

Trên mặt thì có vài ba vết sẹo lớn nên chị mới liên tưởng đến búp bê ma ám Chucky, đúng không chị Rambo? – Hyomin nói tiếp ý của Boram làm cô hơi bất ngờ, nên trò chuyện với Hyomin "Wow!

Chị có nghe Melody nói lại là em biết về những bản nhạc giao hưởng em ấy nghe.

Và bây giờ em còn biết đến những điều này nữa cơ à.

Ban đầu chị cứ tưởng em là loại mọt sách chỉ biết đâm đầu vô sách vở không ngờ kiến thức xã hội của em cũng rộng nhỉ H5?"

-Chuyện này đâu có gì to tát đâu chị.

Vì em phải giỏi thì bạn trai em mới chịu nhận em làm bạn gái của anh ấy – Hyomin cười cười trả lời, nhưng...Bịch~~~ Âm thanh của chiếc điện thoại vừa rơi xuống đất vang lên làm T-ARA tập trung quay đầu nhìn về phía...J6.

Nó chưng cái bộ mặt bàng hoàng ra nhìn cô làm T-ARA thấy hơi lạ.

Qri đành lên tiếng hỏi nó để kéo nó về với thực tại "J6!

Em sao vậy?

Bộ em biết thêm gì về nhân vật Chucky này hả?"

-Không...không có.

Tại...em...sáng chưa ăn sáng nên thấy hơi chóng mặt chút thôi – J6 ngập ngừng trả lời qua loa Qri.

Qri liền thở ra một tiếng, "Thật tình!

Thường thì em chăm sóc sức khỏe của mình tốt lắm mà.

Thôi, rút quân thôi.

Về sở rồi bàn tiếp về các vụ án kinh khủng này".

T-ARA đồng ý ngay, trong đó Hyomin vô tư nói "Vâng ạ!".

Nhưng khi cô chuẩn bị ra xe cùng với T-ARA để ra về thì bỗng bị J6 nắm chặt cổ tay lại lôi cô xồng xộc ra ngoài, làm T-ARA hoảng sợ mà nói lớn.

"J6!

Em đang làm cái gì vậy?", "Sao cứ bắt nạt H5 mãi thế?", "J6 mau về sở thôi", Bla...bla...bla.

Nó bỏ ngoài tai những lời này, chỉ quay lại lạnh lùng nói "Mấy chị về trước đi ạ!

Em vừa mới nghĩ ra một manh mối mới cần H5 đi đến với em một nơi"

Không kịp nghe T-ARA nói gì nữa thì J6 đã lôi Hyomin ra xe của mình và quăng cô vào xe.

Hyomin ngồi bên cạnh hơi xoay xoay cổ tay, tức giận nói "Này!

Có chuyện gì thì bình tĩnh mà nói.

Làm gì mà ghê quá vậy?

Mà này, cô tính chở tôi đi đâu thế?".

J6 im lặng không trả lời bất kỳ câu nào của Hyomin làm cô vốn đã bực nó nay còn bực hơn nữa "Ok!

Không muốn nói thì thôi.

Căn cứ vào thái độ của cô thì manh mối cái quái gì.

Muốn nhờ tôi làm giúp chuyện gì nhưng sợ các thành viên của T-ARA biết chứ gì.

Nên nhớ, tôi không làm chuyện phạm pháp đâu"

-Cô câm miệng lại được không? – J6 bỗng dữ tợn quay sang cảnh cáo Hyomin làm cô thấy hơi sợ nên đành im bặt ngay.

Trong lúc đó, thì nó cũng lái xe đến một cánh đồng hoa Lavender, xa xa có một cây cổ thụ khá lớn đứng sừng sững giữa cánh đồng.

Nhìn thấy cảnh này thì lửa giận trong lòng Hyomin cũng dịu xuống bớt phần nào.

"Xuống đi!" – Câu nói của J6 làm cắt ngang hành động ngắm cảnh từ kính xe của Hyomin.

Cô thở ra một cái và tiếp tục bị nó lôi đi đến đứng dưới cây cổ thụ ấy thì cũng chịu dừng lại

-Cô tên gì? – J6 hỏi làm Hyomin thấy hơi lạ, nhưng rồi cũng cắn răng trả lời "Park Hyomin, tiến sĩ tâm lý học tội phạm tốt nghiệp loại xuất sắc trường Đại học Harvard".

Nó hơi dừng lại, suy nghĩ gì đấy và cũng hỏi tiếp "Cha, mẹ cô đâu?".

Hyomin nghe được câu hỏi này liền đứng dựa vào gốc cây, ánh mắt xa xăm mà nói "Không biết!

Tôi được nhận nuôi.

Bố mẹ nuôi của tôi chỉ nói là tìm thấy tôi ở ngoài đường, sau đó là đem tôi sang Mỹ, nuôi nấng và cho tôi ăn học.

Lúc tôi về Hàn Quốc có đi tìm lại cha, mẹ ruột thì được nghe nói là họ đã qua đời hết.

Vậy thôi!"

J6 liền đăm chiêu lại, nhưng sau một lúc cũng hỏi tiếp "Người...cô hay gọi là "Anh Jiyeon", có quan hệ gì với cô?".

Hyomin bỗng nở nụ cười, đứng thẳng người dậy, để mặt mình đặt song song với mặt J6, mà hỏi ngược lại nó "Này!

Sao hôm nay cô có hứng thú với chuyện của tôi quá vậy?

Đừng nói là thích tôi rồi nên muốn hiểu thêm về tôi đó nha".

Ngay lập tức, Hyomin đã bị J6 đẩy ra, nó liền hùng hồn bỏ đi, nhưng lập tức đứng chùn chân lại vì cô đã đứng đằng sau lưng nó, trả lời rành rọt

-Là mối tình đầu của tôi.

Là động lực duy nhất giúp tôi vượt qua những mệt mỏi khi tôi học tập bên Mỹ.

Tuy tôi chưa từng gặp mặt anh ấy nhưng tôi cảm nhận được anh ấy chính là người tốt nhất trên thế giới này.

Vì thế, bằng mọi giá tôi phải tìm bằng được anh ấy.

J6 đứng đằng trước Hyomin khuôn mặt đã trắng bệch ra khi nghe được những lời này.

Nó hít vào một hơi, cố giữ bình tĩnh hỏi tiếp "Cô...có thấy mùi hương và tiếng gió ở đây quen không?".

Hyomin khẽ cau mày, định hỏi lại nó "Cô hỏi câu hỏi kiểu gì vậy?" nhưng đã thấy nó quay lại đứng đối diện với mình với khuôn mặt thực sự nghiêm túc nên đành làm theo lời nó.

Hyomin nhắm mắt lại, để cơ thể mình buông thả tự nhiên nhằm cảm nhận hết những gì đang có ở đây.

Nhưng dần dần, cô bỗng ngã khuỵ xuống cánh đồng, gương mặt kinh hãi cả ra, làm miệng nói không thành câu với nó

-Cô...cô...sao lại biết nơi này?

J6 khi thấy Hyomin như vậy thì cũng bước thật chậm về phía của cô, lạnh lùng đứng trước mặt cô, mà lên tiếng "Nói!

Cô có liên quan gì đến chị Sunyoung".

Hyomin không trả lời Jiyeon, cố giữ chút bình tĩnh còn lại, đứng dậy đối diện với nó, chua xót lên tiếng "Cô...có thể gọi lại cái tên lúc nãy một lần nữa không?"

-Sunyoung!

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Phát hiện


J6 chỉ gọi khẽ một cái tên theo yêu cầu của Hyomin nhưng lại làm cô bàng hoàng cả ra.

Hyomin chết lặng, mãi một lúc sau mới lấp bấp nói tiếp "Cô...cô...vừa gọi tôi là gì?".

J6 nghe được thì có chút giận, nó siết chặt cánh tay cô lại, bỗng dữ tợn mà gằng giọng với cô "Tôi hỏi lại một lần nữa: Cô và chị Sunyoung có mối quan hệ gì với nhau?

Sao cô lại biết hết những điều mà chị Sunyoung đã từng nói với tôi?"

Câu nói của J6 vừa dứt thì Hyomin cũng giương cặp mắt đau đớn lên nhìn nó vì giờ đây trong lòng cô là một mớ hỗn độn, cứ chạy qua chạy lại trong đầu cô hàng loạt suy nghĩ "J6!

Câu này phải là tôi hỏi cô mới đúng.

Vì...vì...những lời đó tôi chỉ nói duy nhất cho một mình anh Jiyeon nghe thôi.

Sao cô lại biết được nơi này?

Sao cô lại biết được tên thật của tôi?

Sao cô lại bảo tôi mùi hương và tiếng gió ở đây có quen không giống như anh Jiyeon thưở nhỏ đã dẫn tôi đến đây rồi.

Không phải!

Không thể như thế được!

Người mà mình từng yêu trong 6 năm, sau đó là chờ đợi ròng rã suốt 10 năm trời...không thể là một...đứa con gái được.

Park Hyomin, bình tĩnh lại đi nào.

Đừng để cảm xúc chi phối hãy dùng lý trí để xem xét tình huống hiện tại trước mắt đã.

Con nhóc này và anh Jiyeon của mày chắc chắn có mối quan hệ mật thiết với nhau.

Đúng rồi!

Chắc chắn là như vậy.

Vì...vì...mày không thể nào đã từng có một mối tình đồng giới được"

Hyomin chua xót tự nói ra câu cuối cho mình nghe xong thì cũng dùng sức gỡ bàn tay của J6 ra khỏi người mình mà lạnh lùng nói với nó "Cô nói cái gì vậy?

Sunyoung là ai?

Tôi có quen cô ta à?

Còn nữa, sau này nếu không phải vì vụ án thì đừng có mà kéo tôi đi đến những nơi này nữa.

Biết thời gian của tôi quý báu lắm không?".

Hyomin nói xong thì cũng bình tĩnh bước ngang qua mặt J6 nhưng đi chẳng được mấy bước thì đứng khựng lại do nó bỗng hét lớn ở phía đằng sau

-CÔ CÓ BIẾT HOA LAVENDER MANG Ý NGHĨA GÌ KHÔNG?

Hyomin im lặng, tay cô một lần nữa nắm thật chặt lại, băng lãnh trả lời "Tôi không biết".

Hyomin vừa đáp trả câu hỏi của J6 xong thì cũng thấy nó đi lên đứng ở bên cạnh mình, tự nở nụ cười khinh bỉ với chính mình "Phải rồi.

Người như cô làm sao biết được ngôn ngữ của loài hoa này cơ chứ.

Tôi xin lỗi vì lúc nãy đã vô tình nhầm cô với một người khác.

Nhưng cô yên tâm đi, sau này chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu.

Vì tôi đã phần nào xác định được cô và chị ấy là 2 người hoàn toàn không liên quan gì với nhau".

Nói rồi, J6 bỏ đi một mạch ra xe của mình, còn Hyomin vẫn đứng chôn chân tại chỗ đó, nhìn theo bóng lưng nó mà khóe mắt hơi ươn ướt tự bao giờ.

Vì giờ đây, một mảnh vỡ của ký ức lại diễn ra trong tâm trí cô một lần nữa

-Anh Jiyeon!

Anh dẫn em đi đâu vậy?

-Gần đến nơi rồi.

Anh mới phát hiện ra chỗ này đẹp lắm.

Anh muốn Sunyoung là người đầu tiên cảm nhận được nơi này.

A~ Đến rồi.

Bây giờ Sunyoung hãy đứng giữa cánh đồng rộng lớn này, buông thả cơ thể thật tự nhiên.

Sau đó, em sẽ nghe được tiếng gió, mùi hương nơi cánh đồng này tỏa ra hòa quyện với nhau.

Rất tuyệt đấy!

-Đúng đó anh Jiyeon!

Mùi hương chỗ này dễ chịu thật.

Không những vậy tiếng gió xào xạc qua từng tán lá nghe cũng thật hay luôn đó.

Ơ~ Sao anh Jiyeon lại ôm em?

-Sunyoung~ Em có biết hoa Lavender mang ý nghĩa gì không?

-Em...em không biết.

Mà nãy giờ loài hoa mà em đang ngửi tên là Lavender sao anh?

-Đúng vậy đó.

Loài hoa này tên là Lavender và nó mang một ý nghĩa rất đặc biệt.

Anh Jiyeon chỉ nói một lần thôi.

Vì vậy, Sunyoung nhớ là ghi nhớ cho kỹ đó nha.

Hoa Lavender được xem là biểu tượng cho tình yêu chung thủy, vì nó có gam màu tím và hương thơm tinh tế, lãng mạn.

Hơn nữa, loài hoa này còn biểu thị cho sự tinh khiết, im lặng, tận tâm và thận trọng.

Không những vậy, ý nghĩa đặc biệt nhất của chúng chính là: Chờ đợi tình yêu.

Em thấy không?

Trong số những loài hoa thì Lavender là loài hoa có ngôn ngữ đẹp đẽ nhất đấy.

Vì vậy, nếu sau này khi em sáng mắt trở lại thì anh Jiyeon sẽ đứng trước mặt em cùng một bó hoa Lavender trên tay.

Khi đó, em sẽ biết, người ở bên cạnh em suốt 6 năm qua, chính là anh.

Hyomin đang cố dùng mọi cách ngăn không cho nước mắt mình rơi ra, nhưng cô lại không đứng vững được bao lâu thì đã ngã khụy xuống, nói thầm liên tục hệt như một người mất trí "Không phải!

Không đúng!

Người mình chờ đợi là anh Jiyeon.

Người mình yêu là...là...con trai...không...không...nên...là...một đứa con gái nhỏ hơn mình 4 tuổi".

Mãi một lát sau thì Hyomin vẫn giữ tâm trạng đó và bước dần ra xe J6, cho nó chở về trụ sở.

Ngồi trong xe, không ai nói với ai câu nào.

Chỉ là một bầu không khí đang quá đỗi ngột ngạt mà thôi.

Vừa về đến nơi, nó đã thấy T-ARA đứng dàn hàng ngang ngay trước cửa nên hơi sợ, nhưng rồi cũng lặng lẽ bước xuống xe cùng với cô.

Eunjung vừa thấy nó và cô bước xuống thì hỏi ngay "Nói!

Dám chở H5 của tụi chị đi đâu?"

J6 cười cười, ngại ngùng trả lời "Làm gì mà nghiêm trọng quá vậy chị Beakgu.

Em chỉ cùng H5 đi đến công ty của nạn nhân thứ 3 xem mối quan hệ đồng nghiệp của cô ấy như thế nào thôi mà.

Thôi, đừng nên đứng ở đây nói chuyện chứ.

Chúng ta nên vào trong bàn về 3 vụ án này đi.

Dư luận bắt đầu xôn xao hơn rồi đấy".

Nói rồi, nó vô tư khoác vai các thành viên T-ARA đi vào trong nhưng cũng không quên quay đầu lại nhìn Hyomin với ánh mắt đầy ngờ vực.

Được gần 30ph sau thì họ cũng tập trung đông đủ trong phòng họp và bắt đầu phân tích về vụ án.

Hyomin thở ra một cái rồi cũng đứng lên, vừa nói, vừa ghi lên tấm bảng một vài thông tin "Nạn nhân đầu tiên: Lee Sunyoung, 28 tuổi, nghiên cứu sinh ngành Thiên văn học.

Nạn nhân thứ 2: Lee Eunji, 20 tuổi, sinh viên năm 2 trường Đại học Seoul.

Nạn nhân thứ 3: Park Mijin, 29 tuổi, nhân viên văn phòng.

Rút cuộc thì điểm chung giữa 3 người này có thể là gì được chứ?

Vì đây không còn là một vụ giết người thông thường nữa mà đã trở thành vụ giết người hàng loạt.

Mà nếu như vậy thì hung thủ thường sẽ có xu hướng chọn những nạn nhân có điểm tương đồng với nhau để ra tay"

-Ví dụ như: Gary Leon Ridgway được mệnh danh là Green River Killer, giết 49 người trong thập niên 1980-1990.

Ông ta sát hại nhiều phụ nữ và các cô gái trẻ ở tiểu bang Washington, nhưng phần lớn sẽ là các gái điếm.

Hay trường hợp của John Wayne Gacy là một người đồng tính nên chỉ trong vòng 3 năm đã hãm hiếp và giết chết 32 người đàn ông.

Vậy...tên hung thủ này tại sao lại chọn 3 cô gái trên?

Hyomin tự đặt câu hỏi cho chính mình xong thì cũng quay lại trò chuyện với Soyeon "Chị Melody!

Chị khám nghiệm lại thi thể của 3 nạn nhân có phát hiện được điều gì bất thường không?".

Soyeon nghe được liền thở dài ngao ngán ngay "Không có.

Tên hung thủ này cực kỳ chuyên nghiệp.

Không để lại bất kỳ dấu vết gì trên người của nạn nhân cả.

Điều mà chị biết là hắn ta cắt một phần cơ thể của nạn nhân ra trước chứ không phải là giết xong rồi mới chặt xác"

Hyomin khẽ cau mày lại được một lúc thì bỗng thấy J6 đi lại đứng bên cạnh mình nên cơ thể bất giác đứng ra xa nó một chút mà chính cô cũng không biết tại sao.

Nó cũng nhìn thấy nhưng không nói gì, chỉ cầm bút lên, vừa nói, vừa viết tiếp "Người đầu tiên: Mất đầu và phần cơ thể còn lại là một con rối.

Người thứ 2: Mất ngực, và được trang trí như một bù nhìn.

Người thứ 3: Mất bụng, và bị hủy hoại nhung nhan giống hệt như búp bê ma ám Chucky.

Em nghĩ chúng ta nên tập trung vào điều này chứ không phải là tiểu sử của 3 nạn nhân kia nữa"

-Đầu – Ngực – Bụng, không phải là từng bộ phận cơ thể người theo thứ tự từ trên xuống sao? – Boram hơi ngờ ngợ hỏi làm Hyomin gấp gáp hỏi lại Boram ngay "Chị nói như vậy nghĩa là sao chị Rambo?".

Boram nghiêm túc đáp lại "Này nhé!

Nếu em muốn tạo nên một con người mới thì không phải em sẽ bắt đầu từ những bộ phận này sao?"

-Khoan chị Rambo.

Chị vừa mới nói "con người mới" sao? – Hyomin bỗng ngắt lời Boram làm Eunjung thấy kỳ lạ nên đành hỏi "Ừ!

Chị Rambo vừa mới nói như thế mà.

Mà chuyện này có liên quan gì ở đây hả H5?"

Hyomin không trả lời, quay lên nhìn chằm chằm vào 3 bức hình chụp nạn nhân ở nơi phát hiện mà lầm bầm trong miệng "Con rối – Bù nhìn – Búp bê ma.

Cơ thể bị cháy – bị phơi dưới ánh mặt trời – bị thả trôi trên mặt hồ.

Đầu – ngực – bụng".

Cô tự nói mà không khiến ai ở đây hiểu được cô đang nói gì nữa.

Nhưng dần dần, Hyomin mặt bỗng biến sắc đi, chân hơi loạng choạng.

Bỗng cô quay phắt lên phía máy chiếu mà hỏi lớn Qri "Chị Curie!

Nạn nhân đầu tiên sinh ngày, tháng bao nhiêu?"

Qri vì bất ngờ nên vô thức hỏi lại Hyomin "Sao em cần biết điều này?

Thường thì cảnh sát điều tra không có chú ý đến ngày tháng sinh của nạn nhân đâu".

Hyomin bỏ ngoài tai, gấp rút nói tiếp "Chị mau nói cho em biết đi".

Qri cũng thấy thái độ hiện tại của Hyomin nên cũng rất nhanh chóng đáp ứng yêu cầu của cô.

Khi đã tra ra được thì Qri cũng đọc lên, và Hyomin cũng bàng hoàng nói khẽ theo cùng lúc với câu nói của Qri

-Lee Sunyoung, sinh ngày 12/4.

Là Bạch Dương

-Lee Eunji, theo hồ sơ của nhà trường là 28/5.

Là Song Tử

-Park Mijin, sinh ngày 10/9 do anh trai của nạn nhân cung cấp.

Là Xử Nữ

Cuộc đối thoại của Qri và Hyomin vừa dứt thì các thành viên còn lại trong T-ARA đều nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

Hyomin sau một hồi tự trấn tĩnh thì cũng quay lại, đứng đối diện với T-ARA bình tĩnh nói

-Hung thủ là nam giới, độ tuổi rơi vào khoảng 30-40 tuổi.

Chiều cao tầm 1m7-1m8 và cân nặng thì cũng từ 60kg-85kg.

Độc thân, không sống cùng với cha, mẹ, là con một.

Có nhà riêng và trong ngôi nhà đó có thể có phòng phẫu thuật dạng nhỏ hoặc đơn giản là có tất cả những dụng cụ cần thiết dùng trong phẫu thuật.

Có xe hơi riêng, đặc biệt trong nhà luôn để điều hòa hoạt động 24/24, cũng như là có tủ lạnh loại lớn.

Bề ngoài gọn gàng, tươm tất, hơn nữa luôn thủ sẵn trong người bao tay, khăn tay, hay nước rửa tay.

-Em nói rõ hơn đi – Soyeon yêu cầu Hyomin.

Cô nhận được câu hỏi hơi xoay xoay cây bút trên tay mình, bình tĩnh nói "Cả 3 nạn nhân đều là những người có học thức nhất định, vì thế để họ tình nguyện đi theo mình đến 1 nơi nào đó thì chỉ có thể là người có vẻ ngoài ưa nhìn.

Vì theo các báo cáo của chị Melody thì trên cơ thể cả 3 nạn nhân đều không có dấu vết bị thương do chống cự hay bắt cóc, chỉ có duy nhất vết hằn dây thừng trói tay chân.

Đầu tiên là về độ tuổi.

Như chúng ta đã biết thì nạn nhân Lee Sunyoung là nghiên cứu sinh của Đại học Houston, Mỹ thì chắc chắn người đàn ông sống cùng với nạn nhân phải lớn tuổi hơn cô ấy, mới đủ khiến cô ấy nể phục và trình bày quan điểm của mình về sao Aldebaran.

Hơn nữa, nếu xét về ưa nhìn thì phải là một người dưới 40 tuổi.

Đàn ông trên 40 tuổi đã được xem là già nên sẽ không thể khiến sinh viên như Lee Eunji tình nguyện đi theo mình mà không có chút nghi ngờ

-Tiếp đến, như tất cả chúng ta đã nhận định ngay từ đầu là hung thủ mắc phải hội chứng OCD thì hình thể mà em phát họa hoàn toàn hợp lý.

Nam cao từ 1m7-1m8, cân nặng từ 60-85kg, chính là BMI chuẩn.

Bề ngoài gọn gàng, tươm tất, bao tay, găng tay, nước rửa tay,...chỉ là những công cụ để hắn lệ thuộc vào OCD.

Tiếp theo, lý do hắn cắt một phần cơ thể của nạn nhân ra như vậy là để lưu trữ lại ở nhà của mình.

Và em đã biết lý do vì sao hắn phải làm vậy.

Nếu muốn bảo quản thi thể người thì nhiệt độ phải là..."

1-5 độ C" – Soyeon bỗng tiếp lời Hyomin xong thì cũng đưa tay làm động tác mời cô nói tiếp.

Hyomin khẽ cười rồi cũng tiếp tục "Chính vì vậy, hắn phải hạ nhiệt độ trong nhà mình xuống mức thấp nhất, có tủ lạnh loại lớn để chứa những mảnh thi thể rời rạc.

Hắn đương nhiên phải có nhà riêng, không những thế còn là sống một mình vì nhà chính là nơi an toàn và lý tưởng nhất để hắn thực hiện hành vi man rợ của mình.

Hắn là con một vì con một là nhóm đối tượng dễ mắc phải OCD nhất, vì phải gánh trên vai nhiều kỳ vọng và mong đợi của gia đình mình.

Còn xe hơi riêng là dùng cho việc vứt xác"

-Hơn nữa, ngoại trừ nạn nhân đầu tiên thì cả 2 nạn nhân sau, hiện trường chúng ta phát hiện xác không phải là hiện trường đầu tiên.

Và điều này đã được chị Melody xác nhận.

Chính vì thế, muốn lấy phần thi thể của nạn nhân ra trong trạng thái "đẹp" nhất, thì hắn ta phải tự xây dựng cho riêng mình một phòng phẫu thuật ngay trong nhà.

Phạm vi đã được thu hẹp lại rồi.

Ngôi nhà sử dụng máy lạnh 24/24 thì chắc chắn tiền điện trong 1 tháng gần đây vô cùng cao.

Hãy liên hệ với bên Điện lực thì chúng ta có thể thu hẹp lại nghi phạm cần điều tra.

Hyomin vừa dứt lời thì ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt hài lòng.

Được một lát thì Boram cũng thay Soyeon nói với cô "Em còn gì muốn trình bày nữa phải không?

Cứ nói tiếp đi".

Hyomin hơi ngạc nhiên khi thấy Boram nói trúng phóc điều mình dự định làm tiếp theo.

Cô bình tĩnh đi lên đứng trên cái bục ở ngay chính giữa phòng và nói thật tự tin

-Trường hợp xấu nhất xảy ra là hắn ta đã chọn được mục tiêu tiếp theo của mình thì ắt hẳn đó sẽ là một cô gái khoảng 18-35 tuổi.

Có ngày sinh rơi vào 23/9-23/10.

Hứng thú với bói toán, thuật chiêm tinh.

Cuối cùng, hắn chắc chắn làm nghề liên quan đến cung hoàng đạo

-Cung hoàng đạo sao? – Soyeon khó hiểu hỏi ngược lại Hyomin ngay khi cô vừa dứt lời.

Hyomin hít vào một hơi, nghiêm túc trả lời Soyeon, và đồng thời nói cho tất cả các thành viên trong T-ARA nghe "Đúng vậy!

Chị Melody.

Đây không đơn thuần là một vụ án giết người hàng loạt cho vui mà hoàn toàn có động cơ đằng sau đó.

Và em đã tìm ra quy luật chọn nạn nhân của tên hung thủ này.

Hắn ta sẽ chọn con mồi của mình theo cung hoàng đạo của họ"

-Đúng vậy!

Đây chính là "Hoàng đạo án".

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Azoth


Nhân dịp Long Ca aka Tommy Oppa, đối tượng khiến các cô gái mê luyến và muốn "thụ thai" trong thời gian đây "tỉnh tò" 2 câu cực sến súa và làm loạn trên IG của Long Tẩu hôm qua: Em yêu chị; Em nói là em yêu chị, thì hôm nay au quyết định chèo thuyền này tới bên luôn.

Hai chap lên là lên là lên =)))).

Ai đoán trúng hung thủ nhanh nhất tặng liền chap tối nay luôn.

Au đang ở trển luôn rồi, không xuống được nên chơi lớn một bữa

==============================

Các thành viên trong T-ARA vẫn còn chưa hết ngạc nhiên với những điều Hyomin vừa nói thì J6 đã thay mặt họ để hỏi cô "Này!

Căn cứ vào đâu mà cô dám khẳng định như vậy?".

Hyomin nghe được nghiêm túc trả lời ngay "Cái hôm mà tôi cùng cô đến thư viện để điều tra thì tình cờ tôi có đọc được một cuốn sách về thuật giả kim.

Theo thuật ngữ của thuật giả kim thì cơ thể con người có 6 phần chính: Đầu, ngực, bụng, hông, bắp đùi và chân.

Mỗi phần của cơ thể sẽ ứng với một chòm sao nhất định:

+ Đầu được bảo vệ và kiểm soát bởi Hỏa Tinh, hành tinh cai quản là cung Bạch Dương

+ Ngực là lãnh thổ của cung Song Tử hay cung Sử Tử được bảo vệ bởi Thủy Tinh và Mặt trời.

Nhưng nếu ta thay ngực bằng 2 bầu vú của một người phụ nữ thì chúng nằm dưới quyền kiểm soát của cung Cự Giải do Mặt trăng cai quản

+ Bụng thuộc cung Xử Nữ do Thủy Tinh cai quản

+ Hông dành cho cung Thiên Bình, do Kim Tinh cai quản.

Tuy nhiên, ta có thể thay hông bằng tử cung ứng với cung Thiên Yết do Diêm Vương Tinh cai quản

+ Đùi là lãnh thổ của cung Nhân Mã, do Mộc Tinh cai quản

+ Chân là cung Bảo Bình do Thiên Vương Tinh cai quản

-Tương tự như cái chết của 3 nạn nhân này.

Lee Sunyoung do có cung hoàng đạo là Bạch Dương nên đã bị hung thủ cắt mất đầu, phần cơ thể còn lại bị thiêu cháy tượng trưng Hỏa.

Lee Eunji là cung Song Tử nên bị mất phần ngực, được phát hiện ở cánh đồng vào lúc sáng sớm tượng trưng cho Mặt trời.

Park Mijin thì là Xử Xữ nên bị đoạt mất phần bụng, những mảnh cơ thể còn lại thì bị thả trôi trên mặt hồ tượng trưng cho Thủy

Ngay khi Hyomin vừa dứt lời thì một bầu không khí im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy nơi đây, vì ai ai cũng nhìn nhau mà cặp mắt bàng hoàng.

Được một lúc thì J6 cũng hỏi tiếp "Vậy cô giải thích sao về: Con rối, bù nhìn, búp bê ma đây?".

Hyomin bỗng thở ra một cái, đáp trả nó "Nếu là cô khi cô nghe đến 3 thứ này thì trong đầu cô sẽ nghĩ đến điều gì đầu tiên?".

J6 không trả lời mà thay vào đó Boram đã lên tiếng "Là sự khinh bỉ con người.

Con rối, bù nhìn, búp bê ma đều là những món đồ được tạo nên từ sự mô phỏng hình ảnh con người.

Tương tự, ta có thể kể tiếp một số cái như: Búp bê tình dục, tượng sáp, robot,...Sở dĩ hắn ta bỏ công ra trang trí xác nạn nhân giống hệt như những cái trên vì hắn ta cho rằng: Con người chẳng qua là một thứ gì đó rất dễ bị hắn ta điều khiển.

Hắn ta là "thần", mà một khi "thần" đã phán tội chết thì "chúng sinh" không được quyền làm trái ý.

Chị nói đúng không, H5?"

Bộp!

Bộp!

Bộp~~~ Hyomin ngưỡng mộ vỗ tay, đồng thời tấm tắc khen ngợi Boram "Quả không hổ danh là giáo sư Jeon.

Kiến thức của chị thật khiến người ta nể phục.

Lúc nãy em đã "múa riều qua mắt thợ" rồi.

Có gì sai sót mong chị bỏ qua cho đứa em còn nông cạn này".

Boram khẽ mỉm cười, và lần này đến lượt Eunjung lên tiếng hỏi "Nhưng mục đích của hắn ta làm vậy là để thực hiện điều gì?"

-Chị Beakgu!

Chị có từng nghe đến...Em biết "Azoth" không Beakgu?

- Soyeon bỗng cướp lời Hyomin làm T-ARA lập tức tập trung nhìn về phía Soyeon.

Soyeon cũng nhận thấy điều đó, nở nụ cười nhẹ rồi cũng nói "H5!

Chị đã hiểu những gì em nói và cũng phần nào đoán được vì sao tên hung thủ phải làm vậy rồi.

Phần còn lại hãy để chị nói cho.

Em mau về chỗ ngồi đi, đứng lâu tê chân lắm đó.

Với lại, chị không muốn thấy em bị ai đó "ăn tươi nuốt sống" đâu".

Câu châm chọc của Soyeon làm Hyomin cau mày lại suy nghĩ và khi đã nhận ra điểm chính trong câu nói từ Soyeon thì hơi đưa mắt nhìn sang J6 thì thấy đúng là nó đang nhìn chằm chằm vào mình, với ánh mắt hơi giận dữ.

Hyomin bỗng rùng mình, nhưng rồi cũng lạnh lùng đi lướt ngang qua J6 về chỗ ngồi.

Nó cũng ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi nhỏ cô nhưng chứa đầy tức giận "Này!

Cô thật sự không quen ai tên Park Sunyoung à?".

Hyomin dừng lại suy nghĩ gì đấy, được một lát thì quyết định ăn miếng trả miếng với nó "Nếu cô nói cho tôi biết người tên Park Jiyeon đang ở đâu thì tôi sẽ cho cô đầy đủ thông tin về Park Sunyoung".

J6 nghe được liền cười khinh bỉ Hyomin "Cô nghĩ tôi dễ bị gạt lắm à?

Tất cả về Park Sunyoung tôi chắc chắn mình biết rõ hơn cô.

Với lại để tôi nói cho cô biết cái này: Chị Sunyoung đã chết vào 10 năm trước rồi.

Khi nãy tôi chỉ hỏi thử cô xem chơi thôi.

Và tôi phát hiện cô thì ra chẳng qua là một đồ lừa đảo"

J6 nói xong liền quay ghế về phía Soyeon đang đứng ngay.

Trong khi đó thì Hyomin lại quá đỗi kinh hãi với những lời J6 vừa mới nói "Mình vừa mới nghe được cái gì thế này?

Mình...mình...ở Hàn Quốc đã chết rồi à?

Nhưng khoan, chuyện đó tính sau đi.

Cô gái này nói biết rõ mọi thứ về mình sao?

Vô lý!

Lúc trước mình chỉ tiếp xúc với những người trong nhà và...anh Jiyeon mà thôi.

Không lẽ nào...

Hyomin chưa kịp suy nghĩ tiếp thì đã thấy Soyeon chuẩn bị nói nên đành gạt phăng cái ý nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu mình ngay lập tức.

Soyeon đứng trước tấm bảng dán đầy hình vụ án cũng như là những phân tích của Hyomin lúc nãy, bình tĩnh lên tiếng "Vào thế kỷ 13 và thế kỷ 17 nổi lên 2 nàng thánh nữ với cơ thể tuyệt đẹp là thánh nữ Amelia Bicchieri xứ Vercelli và thánh nữ Catherine Cialina.

Hai nàng đẹp đến mức khiến cho một số người điên loạn, mù quáng hay thậm chí là hoang tưởng.

Họ bị thôi miên bởi sắc đẹp, sức mạnh tâm linh và khí lực của hai nàng.

Một số người vào thời ấy còn nung nấu ý định tạo nên thêm một thánh nữ nữa, một người phụ nữ hoàn hảo, một nữ thần, một nàng Helen của thành Troy từ những bộ phận đẹp nhất của những người phụ nữ khác nhau"

-Và khi đó, họ gọi nàng là "Azoth", có nghĩa là từ A-Z.

Một nữ thần được tạo nên từ 6 phần tinh khiết nhất của các cung hoàng đạo.

Hơn nữa, nếu được tạo thành từ các trinh nữ thì vẻ đẹp của nàng sẽ được nâng lên gấp bội.

Chính vì vậy, tên hung thủ của vụ án này vì một lý do gì đó mà đã muốn được chiêm ngưỡng "Azoth" ở đời thực nên mới gây ra 3 vụ án kinh hoàng này.

-Hiểu rồi!

Vì thế hắn ta mới chọn 3 nạn nhân này.

Nghiên cứu sinh, sinh viên, nhân viên văn phòng là những người thường xuyên bận rộn với công việc hay sách vở nên sẽ không có thời gian quen bạn trai cũng như là có những mối quan hệ xác thịt không đứng đắn.

Họ không những là trinh nữ mà còn là những người mang cung hoàng đạo ứng với từng bộ phận của Azoth nên mới trở thành mục tiêu của hắn.

Nhưng hiện tại em còn thắc mắc một điều: Hắn ta làm cách nào để chọn "con mồi" của mình theo đủ tiêu chuẩn hắn đang cần cũng như là giết chết họ không để lại chút manh mối nào - Eunjung tiếp lời Soyeon nhưng câu hỏi của Eunjung lại khiến tất cả đều đăm chiêu suy nghĩ.

Mãi một lúc sau thì Qri cũng hơi ngờ ngợ mà hỏi Hyomin

-H5!

Cuốn sách mà em đọc về thuật chiêm tinh và Azoth đó là của ai vậy?

-Em không để ý nữa.

Mà hình như đó không phải là sách mà chỉ là một luận án Tiến sỹ.

Vì em từng làm rồi nên em thấy rất quen thuộc - Hyomin ngập ngừng trả lời lại Qri, J6 thấy thế thì cũng hỏi Qri tiếp "Sao chị lại hỏi vậy, chị Curie?".

Qri từ trong màn hình chiếu lớn, nói ngay với nó "Không có gì.

Tại chị thấy lĩnh vực này rất ít người nghiên cứu, mà nếu không nhờ H5 vô tình đọc cái luận án đó thì chúng ta mãi mãi cũng không biết được đây là một "Hoàng đạo án"

-Khoan đã!

Hình như tất cả chúng ta vừa mới bỏ qua một cái gì đó thì phải - Soyeon nghiêm trọng hỏi rồi bỗng cô gấp rút lấy điện thoại của mình ra và gọi đi cho ai đó "Cảnh sát Song, tôi muốn xin số điện thoại của anh trai nạn nhân Park Mijin.

Ok!

Cảm ơn anh".

Soyeon nhanh chóng ghi một dãy số điện thoại vào sổ tay của mình, Hyomin thấy hơi lạ nên đành hỏi "Chị Melody!

Chị...".

Suỵt~ Nhưng ngay lập tức đã bị J6 đưa ngón trỏ đặt lên môi mình với mục đích kêu cô hãy im lặng lại.

"Đừng làm phiền.

Nếu sau này thấy chị Melody như thế này thì tuyệt đối phải im lặng.

Chị ấy tuy không phải là tuýp người cần không gian yên tĩnh để làm việc nhưng lại là tuýp người ghét người khác làm phiền đến những suy nghĩ, tính toán trong đầu của mình"

Hyomin nghe được nó nói vậy thì cũng đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy đúng là các thành viên còn lại trong T-ARA đều đã im lặng lại từ lúc nào, chỉ còn nghe tiếng Soyeon trò chuyện với anh trai nạn nhân thứ 3, "Được rồi.

Tôi hiểu rồi.

Cảm ơn anh đã cho tôi biết những thông tin này.

Chào anh".

Soyeon nói vào điện thoại xong thì cũng bình tĩnh tắt máy và đặt ngay ngắn trước mặt mình, đan 2 tay lại để dưới cằm, tự nở một nụ cười và cũng nói

-Đúng như H5 nói.

Hung thủ là một người làm nghề liên quan đến cung hoàng đạo.

Nạn nhân thứ 1 theo chúng ta đã biết là nghiên cứu sinh của ngành Thiên văn học nên không có gì phải bàn đến.

Nhưng sang đến nạn nhân thứ 2 lại là một sinh viên chuyên ngành Nghệ thuật làm chúng ta cứ tin rằng 2 người bọn họ không liên quan gì đến nhau.

Nhưng chúng ta lại quên mất một điều: Thời điểm mà Eunji bị sát hại là lúc mà em ấy đang làm tiểu luận về "Nghệ thuật chiêm tinh".

Còn với người thứ 3, ban đầu em không tài nào nghĩ ra được cô ấy có liên quan gì đến bói toán, hoàng đạo, mật ngữ chòm sao cho đến khi em trò chuyện với anh trai nạn nhân thì đã tìm ra được.

-Cô ấy cực kỳ yêu thương, kính trọng anh của mình nên luôn mong muốn tìm được một món quà sinh nhật khiến anh cô ấy yêu thích.

Sinh nhật của anh trai nạn nhân là vào 3 ngày nữa và sở thích của anh cô ấy chính là: Ngắm sao và nghiên cứu tử vi.

Trong ngăn kéo của nạn nhân, anh Park phát hiện ra được một tờ biên lai đặt mua kính viễn vọng từ 1 tuần trước.

Vì thế, em khẳng định: Hung thủ không phải là đi chọn "con mồi" mà là "con mồi" của mình tự nộp mạng đến.

Gộp chung lại tất cả thì em xin bổ sung thêm phác họa về hung thủ của H5: Là một người làm nghề liên quan đến cung hoàng đạo.

Có học thức cao, tài thuyết phục giỏi.

-Thế nhưng, còn một điều mà em mãi vẫn không nghĩ ra: Làm thế nào hắn biết được ai đang cần đến những điều về thiên văn, chiêm tinh, tử vi,...mà tiến hành dụ dỗ đưa họ vào tròng được?

- Soyeon bỗng hỏi chứ không phải là cách nói tự tin như lúc nãy nữa.

Nhưng ngay tức khắc Qri bỗng hét lớn "A!

CHỊ BIẾT RỒI", làm họ quay đầu lên nhìn cô ngay.

Qri cười cười rồi cũng nói "Là trang web.

Không phải sao.

Nếu như tụi em không hiểu hay không biết về một điều gì đó thì việc làm đầu tiên không phải là sẽ lên mạng tra à.

Chính vì vậy, thông qua trang web hắn ta sẽ ngấm ngầm biết được ai đang cần đến hắn"

-Chị Curie!

Chị có thể tra giùm em ai là người đứng sau luận án Tiến sỹ mà em nói ban nãy không?

- Hyomin như vừa mới nhận ra điều gì đó nên gấp rút nói ngay với Qri.

Qri làm động tác Ok với cô rồi cũng nhanh chóng tra trên máy tính của mình.

Sau khi thông tin đã hiện đầy đủ lên màn hình thì mặt Hyomin cũng trắng bệch đi, lấp bấp nói không thành câu

-Là...là...hắn...ta...sao?

Thủ phạm đứng sau 3 vụ án kinh hoàng này.

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Dụ rắn ra khỏi hang


Và thế là không ai được tỏa sáng trong chap này của au hết rồiiiiiiii~~~

=====================

Ngay sau khi Hyomin vừa nói xong, cũng như là thái độ hiện tại của cô thì tất cả các thành viên trong T-ARA đều dùng cặp mắt ngạc nhiên nhìn cô.

Lúc sau thì Qri cũng lên tiếng hỏi "Sao thế H5?

Em biết người này à?".

Thế nhưng Hyomin chưa kịp trả lời Qri thì J6 cũng đã đứng lên và có thái độ y hệt như cô, lấp bấp nói "Đây...đây...chính là thầy thủ thư ở thư viện trường Đại học Seoul mà"

-WHATTTTTTTTTTT??? – Qri bỗng hét lớn làm tất cả đều bất ngờ, nhưng lập tức Soyeon đã nói ngay "H5, em chắc người này là hung thủ không vậy?

Nếu anh ta thật sự là hung thủ thì không đúng với những phác họa nãy giờ của chị và em".

Hyomin hơi đăm chiêu lại, nhớ ra cái gì đó rồi cũng nói với Soyeon

-Khi em cùng J6 đến đây thì đã từng tiếp xúc với anh ta.

Nhưng lúc ấy em không mấy để ý kỹ đến người này.

Nhưng giờ nhớ lại thì đúng là anh ta có điểm khả nghi.

Thứ nhất, dù đang ngồi rất ung dung tự tại trong thư viện nhưng anh ta lại đeo găng tay.

Ban đầu em cho rằng tay anh ta đang bị thương không muốn để bụi bẩn của sách thư viện dính vào nên mới làm như vậy nhưng thật ra là do triệu chứng của OCD.

Thứ hai, khi J6 nhắc đến Lee Eunji thì anh ta lại trả lời ngay một cách rất tự nhiên giống như là nhớ rất kỹ về em sinh viên này vậy.

Điều này thoạt đầu nghe thì rất bình thường nhưng nếu để nghe kỹ lại thì không bình thường chút nào.

Trường Đại học Seoul có khoảng 20.000 em sinh viên, mỗi ngày thư viện tiếp đón trên dưới 1000 lượt sinh viên ra vào thì không lý nào anh ta lại nhớ rõ cái tên Lee Eunji đến vậy.

Huống hồ chi, em cùng J6 còn chưa đưa ảnh của em ấy ra nữa.

Thứ ba, vẻ bề ngoài của anh ta đúng y hệt những gì mà em và chị đã phác họa

Hyomin vừa dứt lời thì Boram đã hỏi tiếp ngay "Nhưng người này đâu có làm nghề liên quan đến cung hoàng đạo?".

Boram hỏi xong thì bầu không khí trong căn phòng họp lúc này bỗng dưng im lặng lại.

Trong khi đó thì ở thư viện trường Đại học Seoul thì lại đang diễn ra một cuộc trò chuyện khác giữa 2 người đàn ông với nhau

-Sun Woo!

Giờ này còn chưa về sao?

Ở lại sắp xếp sách à?

-Ờ, mình còn bận chút việc.

Mà sao cậu cũng chưa về nữa Hae In

-Haizzzzzz!!!

Cậu đừng có nói nữa.

Dạo này mình đang đau đầu gần chết luôn nè.

Em sinh viên Lee Eunji học ở khoa mình mấy bữa nay tự dưng nghỉ học.

Đến hạn thu tiểu luận rồi mà mình vẫn chưa nhận được bài của em ấy.

Còn nữa nha, cái học bổng đó mình cũng cần em ấy điền vào nữa.

Em ấy nói với mình là khao khát được nhận nó nhưng đến thời điểm quan trọng thì lại biến đi đâu mất dạng

-Thế à?

Chắc em ấy bận việc gì đó chăng?

Mà thôi, cậu về trước đi.

Để mình cất sách vào kệ, rồi còn đóng cửa thư viện nữa.

Cũng khá trễ rồi đó

-Ồ!

Vậy mình đi trước đây.

Sau này, có dịp rảnh mời cậu uống rượu.

-Ừ, được rồi!

Khoan, Hae In.

Lúc trước cậu có từng tiếp xúc với một em du học sinh ngành Quản trị kinh doanh tên gì ấy nhỉ?

-À, em Park In Jung đó hả?

Mà sao cậu lại biết?

-Không có gì.

Tại lúc cậu bắt gặp em ấy và bạn gái đồng giới của mình hôn nhau thì mình cũng có mặt tại đó.

Mà...cậu biết ngày, tháng, năm sinh đầy đủ của em ấy không?

Tại lúc em ấy vào thư viện của mình đọc sách thì có điền thiếu một vài thông tin mượn sách nên mình muốn hỏi em ấy để điền cho đầy đủ vào theo đúng thủ tục đó mà

-Vậy à?

Để mình nhớ lại xem.

À, đúng rồi.

Là ngày 5/10/1987.

Vì khi em ấy dự lớp của mình xong thì mình cũng khá ấn tượng nên có lên trang web trường để tìm hiểu thì thấy nó ghi là như vậy đó.

-Cảm ơn cậu nha!

-Trời, tụi mình là bạn bè mà.

Khách sáo chi vậy.

Thôi, mình đi trước đây.

Không làm phiền cậu làm việc nữa.

Thầy Hae In vừa rời đi thì lập tức anh ta nhoẻn một nụ cười sắc lạnh, lấy trong ngăn tủ của mình ra một cái gì đó, khẽ nói một mình "Hae In à!

Lee Eunji không thể nộp tiểu luận cho cậu nữa rồi.

Vì em ấy đang bận hiến một phần cơ thể của mình cho nữ thần Azoth của tớ.

Park In Jung, bây giờ đến lượt em tặng cho Azoth của tôi phần hông tuyệt đẹp của em".

Nói rồi, anh ta bình tĩnh ngồi xuống, mỉm cười với chính mình khi trước mặt anh ta chính là: Tiểu luận "Nghệ thuật chiêm tinh".

Sinh viên thực hiện Lee Eunji, chuyên ngành Nghệ thuật.

Giảng viên hướng dẫn: thầy Park Hae In"

Quay trở lại với căn phòng họp T-ARA đang ngồi lúc này thì sau một lúc cùng im lặng, Qri cũng nói "Chị vừa mới tra ra được thêm một vài thông tin của người này.

Họ tên đầy đủ là Kim Sun Woo, năm nay 33 tuổi.

Từng là một trong những sinh viên giỏi nhất của trường Đại học Seoul, nhưng khi chuẩn bị được lên làm Tiến sỹ thì lại bị hội đồng đánh rớt một cách đáng tiếc do luận án Tiến sỹ của anh ta đi trái lại với những quy luật thông thường.

Trong luận án đó, anh ta một mực khẳng định là Azoth có thật và phải cắt xác của 6 người phụ nữ ứng với 6 cung hoàng đạo thì nàng Azoth sẽ xuất hiện ở đời thực.

Vì vậy, anh ta đã bị loại khỏi danh sách những người được phong lên làm Tiến sỹ năm đó.

Kể từ dạo ấy thì anh ta gần như biến mất khỏi giới học thuật và không biết trời xui đất khiến kiểu gì anh ta lại chấp nhận trở thành một nhân viên thủ thư quèn ở thư viện đó"

-Chị Curie!

Chị là hacker giỏi nhất nước ta thì chị có thể tra ra được ai là người sáng lập một trang web trên mạng, cũng như là lịch sử truy cập vào trang web đó không? – Hyomin tiếp lời Qri, nhưng khi Qri chưa kịp nói thì Eunjung đã lên tiếng "H5!

Em xem thường năng lực làm việc của chị Curie quá rồi đấy.

Cho chị ấy 1ph thôi.

Những điều em cần biết sẽ hiện lên ngay thôi".

Và đúng như Eunjung nói thì Qri đang cặm cụi gõ gõ trên máy tính của mình, nhưng chẳng được bao lâu thì Qri đã ngồi bật dậy, nói vô cùng tự tin "Xong!

Chị đã theo dõi địa chỉ IP được đăng ký ở thư viện trường Đại học Seoul và tra ra được trang web này.

Là allabouttthezodiac.com.

Anh ta đã dùng máy tính của trường này đăng ký và điều hành trang web trên"

-Chị hiểu rồi.

Lý do thật sự mà anh ta chấp nhận làm một thủ thư không phù hợp với trình độ học vấn của mình chính là: Thủ thư của thư viện là người có thời gian nhàn hạ nhất.

Công việc thực sự của anh ta chính là điều hành một trang web có cái tên rất dễ khiến những người đang cần nghiên cứu về chiêm tinh, cung hoàng đạo click vào "Tất cả những điều về cung hoàng đạo".

Nếu là như vậy thì anh ta đúng hoàn toàn với phác họa của em và chị Soyeon: Làm nghề liên quan đến cung hoàng đạo, có học thức cao và tài thuyết phục giỏi – Eunjung bình tĩnh nói, Hyomin lẫn Soyeon liền cười nhẹ một cái thay cho câu trả lời "Đúng là như vậy"

-Vậy bây giờ mau cho người đi bắt hắn ta về đi – J6 gấp rút nói nhưng đã bị Boram phản bác ngay "Không được!

Quá nguy hiểm.

Vì chúng ta vẫn chưa có bằng chứng cụ thể chỉ là những phỏng đoán bên ngoài.

Nếu bây giờ huy động lực lượng đến trường Đại học thì sẽ "bứt dây động rừng" nếu lỡ may anh ta không phải là thủ phạm thì sao?".

Câu nói của Boram làm nó đăm chiêu lại ngay nhưng lại khiến Hyomin ngồi bên cạnh khẽ nở nụ cười, và nói "Nếu anh ta thường đưa con mồi của mình vào tròng thì bây giờ phải đến lượt chúng ta "dụ rắn ra khỏi hang".

Em nghĩ em biết mục tiêu tiếp theo của hắn ta là ai rồi"

-Là ai vậy, H5? – Boram hỏi Hyomin.

Nhưng cô không vội trả lời Boram mà lại quay sang trò chuyện với Qri "Chị Curie!

Chị có thể cho em xin số điện thoại của du học sinh Park In Jung được không?".

Qri hơi bất ngờ khi nghe được câu hỏi này nhưng lại không hỏi ngược lại Hyomin nữa mà đã rất nhanh chóng đọc cho cô một số điện thoại.

Hyomin mỉm cười, lấy điện thoại mình ra và gọi đi, đồng thời cũng bật loa lớn lên đặt ngay ngắn ở chính giữa bàn họp

-Hi!

Tôi là Park In Jung.

Không biết ai đang ở đầu dây vậy?

-Ồ, chào chị In Jung.

Em là Park Hyomin thuộc đội điều tra T-ARA của cảnh sát Hàn Quốc.

Tình hình là em đang có một vụ án và cần sự giúp đỡ của chị.

Không biết chị có cảm thấy phiền gì không ạ?

-Tất nhiên là không rồi.

Chị rất sẵn lòng, vì dù gì ngày mai chị cùng bạn gái của mình cũng quay về Hàn Quốc mà

-Chị trở về Hàn Quốc sao? – Hyomin bỗng ngạc nhiên hỏi lại, làm In Jung đáp ngay "Đúng rồi.

Lúc nãy có một thầy ở thư viện nơi trường Đại học chị từng học có gọi điện cho chị bảo là cần chị quay về gấp để bổ sung hồ sơ gì đó.

Vì thế, chị buộc phải trở lại Hàn Quốc thôi".

In Jung vừa dứt lời thì Hyomin cũng nói khẽ với T-ARA "Hắn ta bắt đầu hành động rồi".

Hyomin nói xong thì cũng bình tĩnh nói tiếp với In Jung

-Chị In Jung!

Xin chị hãy nghe kỹ lời em sắp nói và đừng hỏi lại gì cả.

Ngày mai khi chị cùng bạn gái của mình vừa đáp xuống sân bay thì em cùng một người nữa đến đón chị.

Đó là 2 cô gái, tuyệt đối không phải là một người đàn ông khoảng 33 tuổi.

Hai tụi em sẽ hoán đổi thân phận với tụi chị, và tụi chị sẽ được bí mật đưa về trụ sở của tụi em.

Khi nào bên chúng em bắt được hung thủ thì tụi chị sẽ được bình an vô sự trở về bên Mỹ.

Vì chị đang là mục tiêu của đối tượng tình nghi bên em đang theo dõi.

Mong chị hợp tác với em

-Ok!

Chị hiểu rồi.

Ngày mai gặp lại tụi em – Nói rồi, In Jung cũng tắt điện thoại đi và lúc này Eunjung cũng lên tiếng hỏi "H5, sao em lại biết trước được Park In Jung sẽ là đối tượng tiếp theo của hắn ta?".

Hyomin vui vẻ đáp lại ngay "Park In Jung là thân phận "giả" chị Curie đã gán cho em khi em điều tra ở trường Đại học.

Em nhớ không lầm thì chị ấy sinh ngày 5/10, phù hợp với cung Thiên Bình hắn đang cần tiếp theo.

Lần này, hắn không màng đến việc phải để con mồi của mình tự mò lên trang web đó nữa mà trực tiếp chọn luôn.

Vì cơ thể người dù có bảo quản tốt cỡ nào cũng không thể tránh khỏi trường hợp bị phân hủy nên hắn ta phải đẩy nhanh tốc độ giết người mới kịp hoàn thành nàng Azoth của hắn

-Khoan...khoan đã.

Nếu như theo em nói thì lần này không phải chính em phải tiếp xúc với tên hung thủ này sao? – Eunjung hơi ngờ ngợ mà hỏi Hyomin làm cô cười khì một cái "Sao vậy chị Beakgu?

Chị không tin tưởng năng lực của em à.

Chắc chắn anh ta đã lên trang web của trường và nhìn thấy ảnh của em rồi nên em đâu thể để J6 đi nằm vùng thay cho em được.

Chị yên tâm đi.

Em sẽ hoàn thành tốt mà".

Hyomin nói xong thì T-ARA cùng nhìn cô với cặp mắt lo lắng, trong đó có cả nó

Sân bay quốc tế Incheon~

-Chào 2 chị!

Em là tiến sỹ tâm lý học tội phạm Park Hyomin, còn đây là đặc vụ J6.

Hai tụi em sẽ tiến hành hoán đổi thân phận với tụi chị ngay tại đây.

Xe của chúng em đã chờ sẵn bên ngoài.

Xin lỗi vì đã làm phiền đến 2 chị như vậy

-Ồ!

Không có gì, chuyện nên làm mà.

Vậy thì ra cuộc điện thoại đó là để dụ chị về Hàn Quốc và tiến hành sát hại chị sao?

-Vâng đúng vậy ạ!

Nhưng 2 chị yên tâm.

Hai chị sẽ được đảm bảo an toàn tuyệt đối khi ở đây.

Nhưng chúng em không thể để chị cùng bạn gái của mình quay về Mỹ được.Vì chúng em sợ hắn sẽ tra ra được

-Ra là vậy.

Vậy bây giờ là em hay em ấy sẽ đóng vai của chị?

-Dạ là em – Hyomin hơi ngại khi phải trả lời và ngay lập tức đã bị In Jung cùng Ji Huyn tại đó cười lớn "Em có nhầm lẫn gì không vậy?

Vừa nhìn vào là chị đã biết em vai "thụ" rồi.

Chị là "công" đó".

Hyomin chưa kịp đối đáp tiếp thì đã nghe thấy Qri gấp rút nói vào tai nghe "H5!

Mục tiêu đã xuất hiện.

Mau đưa In Jung và Ji Huyn ra khỏi chỗ đó ngay".

Nãy giờ, Eunjung cũng đứng tại đó nên khi nghe được như vậy cũng nói ngay với họ "Hai chị mời đi lối này"

Và In Jung cùng Ji Huyn đã bình tĩnh đeo lại cặp kính đen của mình, đi cùng Eunjung trò chuyện vui vẻ với cô như thể họ là những người bạn thân gặp lại nhau ở sân bay nên không một ai nghi ngờ.

Trong cùng lúc đó thì hắn ta cũng đi lại trước mặt Hyomin và J6 đã chuẩn bị sẵn đầy đủ tất cả dụng cụ mà hỏi

-Em là Park In Jung phải không?

-Vâng là em.

Không biết thầy nhắn em về gấp như vậy có chuyện gì không ạ?

-À, à chỉ là chuyện hồ sơ của mấy du học sinh thôi mà.

Thầy chỉ làm phiền đến em chừng độ 1 tiếng thôi

-Ồ!

Vậy chúng ta mau đi thôi thầy – Hyomin trả lời xong thì cũng quay sang nói với nó "Hay là em ngồi ở quán cà phê nào đó chờ anh đi.

Anh đi bổ sung hồ sơ một lát rồi sẽ ra ngay thôi".

Và Hyomin đã bình tĩnh đẩy vali đi bên cạnh hắn ta, còn nó cứ liên tục nhìn theo bóng lưng của cô mà nói thầm với chính mình

-Chị Sunyoung!

Nếu bây giờ em để cho Park Hyomin bước vào thế giới của em thì chị có giận em không?

Rika~
 
[Bhtt]: Người Trong Hồi Ức
Đối mặt với hung thủ


Trong khi đó thì Hyomin lại vô cùng tự nhiên leo lên xe của hắn ta.

Ngồi trong xe, cô cũng không quên trò chuyện với hắn nhưng lại là những câu hỏi mang tính chất khai thác thông tin "Đúng rồi!

Thầy tên gì vậy ạ?

Em nhớ không nhầm thì lúc em đi du học thì thủ thư tại đó là cô Lee đúng không thầy?

Cô ấy nghỉ hưu rồi sao?".

Anh ta nghe được liền quay sang đối đáp với Hyomin ngay "Ừ!

Cô Lee nghỉ hưu lâu rồi.

Và thầy là người thay thế cô ấy.

Thầy tên là Sun Woo, mấy dạo gần đây tự dưng hiệu trưởng có lệnh là phải gấp rút bổ sung hoàn chỉnh hồ sơ của những du học sinh tại trường để làm bằng khen thưởng gì đó nên thầy phải làm phiền đến em thôi"

-Thầy khách sáo quá!

Dù gì em cũng muốn quay trở lại Hàn Quốc để thăm quê hương mình mà.

Mà hình như em nhớ đường này đâu phải dẫn đến trường đâu thầy? – Hyomin giả bộ hỏi khi thấy hắn ta rẽ vào một con đường lạ nhưng thật ra chuyện này đã nằm trong dự tính của cô.

Vì trước khi đi, Hyomin đã có sự tính toán chu toàn cho mọi khả năng có thể xảy ra

*Flashback*

-Chị Curie, ngày mai chị có thể xin viện trợ từ phía cảnh sát không? – Hyomin bình tĩnh hỏi Qri khi họ đã quyết định thực hiện kế hoạch mạo hiểm này.

Qri khẽ cười, liếc mắt nhìn sang Eunjung "Beakgu!

Hình như đây là chuyên môn của em phải không?".

Eunjung nghe thấy vậy, vui vẻ làm động tác chào cờ với Qri rồi cũng nói "Đã rõ, lão bà Curie.

Ngày mai em H5 đây muốn có bao nhiêu cảnh sát thì chị sẽ mang đến cho em bấy nhiêu người"

Hyomin cười cười, rồi cũng nói tiếp "Cảm ơn chị, chị Beakgu.

Ngày mai, chắc chắn hắn ta sẽ không chở em đến trường mà sẽ lại nhà của hắn.

Khi nãy, chị Curie đã tra ra được địa chỉ của hắn, và căn cứ theo bản đồ thì sẽ có 4 cái ngã tư.

Người thứ nhất sẽ theo em đến ngã tư này và sẽ quẹo đi, để đến lượt người thứ 2 theo dõi em.

Đây là chiến thuật đổi xe để hắn ta không nghi ngờ.

Khi em vào được nhà của hắn rồi thì em sẽ tìm mọi cách để hắn ta khai ra hành vi giết người của mình.

Đợi đến lúc chín muồi thì các chị hãy xông vào để hắn ta hết đường chối cãi"

-Vậy khi nào tụi chị biết em cần cảnh sát ập vào đây? – Boram hỏi đầy lo lắng dành cho Hyomin.

Cô hơi đăm chiêu lại suy nghĩ và cũng lên tiếng "Khi các chị nghe em hét lên "SONG TỬ" thì hãy ập vào.

Vì đây cũng là một trong 12 cung hoàng đạo nên sẽ không làm hắn ta nghi ngờ.

Như vậy được chứ?"

-Ok!

Tụi chị biết rồi.

Em có còn cần gì nữa không? – Lần này đến lượt Soyeon hỏi.

Hyomin nở nụ cười, nói tiếp "Thứ nhất, em cần một người đứng ở cửa ra vào của hành khách vì hắn ta sẽ lại hỏi xem Park In Jung thật sự có xuống máy bay không.

Hắn ta là một người rất tỉ mỉ nên không muốn mình bắt nhầm đối tượng vì như thế sẽ phá hỏng Azoth của hắn.

Thứ 2, em cần một máy ghi âm tích hợp với máy nghe lén loại nhỏ nhưng có chất lượng tốt nhất vì em sẽ khiến hắn khai ra tất cả hành vi của mình, và chúng ta sẽ lấy đó như là một chứng cứ hùng hồn nhất.

Thứ 3, em cần cảnh sát Hàn Quốc phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Park In Jung và Lee Ji Huyn.

Các chị thấy như vậy có phiền gì không?"

-Tất nhiên là không rồi.

Quan trọng nhất phải là em bình an vô sự trở về.

Những cái việc cỏn con này tụi chị giải quyết được hết – Qri nói với Hyomin với chất giọng đầy lo lắng.

Cô cũng nhận ra điều đó nên tiến lại khoác vai với T-ARA vui vẻ nói "Tất nhiên là em không sao rồi.

Em là ai được cơ chứ.

Muốn lấy hông của em à, cũng không phải em là ngực mà, sao có thể dễ dàng như vậy?"

Ngày ở sân bay thì tất cả đã được bố trí đâu vào đấy.

Và đúng như Hyomin dự đoán thì hắn ta đã đi lại chỗ cổng ra vào của sân bay mà hỏi "Cho tôi hỏi cô gái này có xuống sân bay chưa vậy?

Tôi là người nhà của cô ấy".

Tất nhiên, người trả lời hắn ta không ai khác chính là Soyeon.

Soyeon cầm tấm hình Hyomin từ trên tay hắn ta, vui vẻ nói "À, cô gái này đó hả.

Cô ấy đáp xuống máy bay độ chừng được 10ph rồi.

Cô gái này khá đặc biệt nên tôi nhớ rất rõ.

Cô ấy có những hành động quá đỗi thân mật với cô bạn đi cùng nên tôi mới chú ý đến"

-Thế à.

Vậy cảm ơn cô.

Không biết cô gái này đáp xuống ở cổng số mấy vậy? – Hắn ta hỏi tiếp, Soyeon niềm nở ngay "Là cổng số 6 đó.

Anh đi thẳng, quẹo phải là sẽ thấy ngay thôi".

Soyeon vừa dứt lời thì hắn ta cũng rời đi, và trên môi Soyeon lập tức nở một nụ cười, nói khẽ vào tai nghe của mình "Nhiệm vụ của em đã xong.

Bây giờ đến lượt Beakgu"

-Đã rõ, chị Melody! – Eunjung đáp nhanh tức khắc và cũng nói với In Jung và Ji Huyn "Hai chị, mời đi lối này".

Khoảnh khắc In Jung và Ji Huyn vừa mới quay mặt đi thì hắn ta liền bắt gặp, nhưng Eunjung đã nhanh trí hơn nên vô tư khoác vai 2 người bọn họ "Hai chị, em xin lỗi.

Nhưng 2 chị có thể diễn như thể chúng ta là nhóm bạn thân lâu ngày gặp lại ở sân bay không?

Hắn ta đang nhìn 2 chị".

In Jung đồng ý ngay, niềm nở cười nói với Eunjung và đã khiến hắn không còn nghi ngờ gì nữa mà vô tư đứng trò chuyện với Hyomin và J6 trong thân phận của In Jung và Ji Huyn

*Hiện tại*

-À, thầy chở em về nhà của thầy.

Hồ sơ của em đang được cất ở nhà vì ở trường đã hết nơi lưu giữ rồi – Hắn ta bình tĩnh trả lời những câu hỏi của Hyomin còn cô chỉ cười nhẹ một cái, và ngồi đó nghe rõ từng hoạt động của cảnh sát thông qua tai nghe của mình.

"Được rồi cảnh sát Song!

Đến ngã tư ở đằng trước thì sẽ đến lượt J6 bên chúng tôi theo dõi.

Cảm ơn anh đã hợp tác" – Qri nghiêm túc nói vào bộ đàm và anh cảnh sát đáp ngay "Không có gì.

Chuyện nên làm.

Rất vui vì được giúp đỡ T-ARA trong quá trình phá án".

Và đúng là đến ngã tư thì anh ta đã quẹo sang hướng khác và từ trong con hẻm thì xe của nó cũng quẹo ra và chạy theo đằng sau xe của hắn ta

-Eh!

Eh!

J6, em làm gì mà bám sát quá vậy?

Muốn bị lộ sao?

Làm đặc vụ bao nhiêu năm rồi mà không biết đến kỹ năng theo dõi cơ bản nữa hả? – Boram gấp rút nói khi thấy xe nó gần như chạy theo đuôi xe của hắn ta.

J6 im lặng, nhưng Hyomin lại khẽ nở nụ cười khi nghe được điều Boram vừa mới nói, tự nói thầm với chính mình "Sao đây?

Lo lắng cho tôi à?

Hay là cô sợ anh Jiyeon sẽ trách mắng cô vì không chăm sóc tốt cho tôi.

Mà thôi dù là lý do gì cũng được.

Xong vụ này phải cạy miệng cô ta cho bằng được"

Và trong khi đó thì quá trình bám sát theo Hyomin cũng diễn ra thuận lợi theo kế hoạch của cô mà hắn ta không một chút nghi ngờ nào.

Hắn ta chở cô tới nhà thì cũng bình tĩnh nói "Em vào nhà dùng chút nước.

Để thầy đem hồ sơ xuống cho em điền vào.

Nhanh lắm.

Chừng 15ph là xong thôi".

Hyomin mỉm cười, gật đầu đồng ý và cũng đi vào nhà với hắn ta

-Em dùng cam ép nhé! – Hắn ta bình tĩnh đưa đến trước mặt Hyomin một ly nước cam.

Cô nói ngay "Dạ, em cảm ơn thầy.

Thầy tốt thật đó.

Phải chi lúc em còn là sinh viên ở trường mà gặp được giảng viên có tâm như thầy thì hay biết bao.

À, đúng rồi.

Lúc nãy khi em mới bước vào đây đã thấy điều hòa bật sẵn rồi.

Bộ trong nhà thầy còn có ai nữa sao?"

-Không, thầy chỉ sống một mình thôi.

Thầy bật điều hòa 24/24 để làm mát không khí đó mà.

Thôi, để thầy lên phòng lấy hồ sơ xuống cho em – Nói rồi, hắn ta liền quay lưng bước đi.

Khi chắc chắn hắn ta đã lên lầu thì Hyomin cũng nói ngay vào tai nghe của mình để các thành viên T-ARA đang ngồi trong một chiếc xe đậu gần đó nghe được "Đây chính là hiện trường gây án.

Trong ngôi nhà này của hắn ắt hẳn có 3 phần thi thể của 3 nạn nhân kia đang được giấu ở đâu đó.

À phải rồi, chị Melody!

Em nghi ngờ trong ly nước cam này của hắn có bỏ thuốc mê vào.

Nhưng em không biết là loại nào cũng như là thời gian bao nhiêu để hết mê"

-Em thử nếm nhẹ một vài giọt có trong ly nước của em rồi nói cho chị nghe em cảm thấy những gì – Soyeon nghiêm túc trả lời Hyomin, và cô làm theo ngay.

Đưa lên nếm nhẹ và sau đó là nói ngay "Nó có mùi thơm và vị ngọt.

Hơn nữa, em nhìn ra được dưới đáy ly này còn một vài cặn của cái gì đó nhưng chúng lại không có màu".

Soyeon nghe được miêu tả thì nói ngay với Hyomin "Là Cloroform.

Nó sẽ gây mê em trong khoảng từ 10-12 phút".

Soyeon nói ngắn gọn xong thì Hyomin cũng đáp lại "Vâng em biết phải làm thế nào rồi".

Sau đó thì Hyomin bình tĩnh đổ hết ly nước cam vào một gốc cây cảnh được đặt trong phòng khách, bình thản nằm ngã người lên ghế sofa và cũng không quên cho ly nước của mình nằm lăng lóc ở dưới sàn.

Trong khi đó thì ở ngoài xe, J6 sau khi nghe Soyeon trả lời với Hyomin xong thì cũng hỏi "Chị Melody!

Sao chị có thể khẳng định là Cloroform.

Lỡ may không phải thì thời gian ngất xỉu của H5 không đúng rồi.

Bị hắn ta phát hiện thì sao?".

Soyeon khẽ cười khi nghe J6 hỏi vậy nhưng cũng chịu ngồi giảng cho nó nghe "Cloroform là một chất gây mê cực mạnh.

Chỉ cần từ 1-4% chất Cloroform cũng đủ khiến một người trưởng thành bất tỉnh từ 10-12 phút.

Vì sao chị khẳng định là Cloroform?

Vì căn cứ theo những miêu tả của H5 đã khiến chị biết được điều đó.

Chất lỏng không màu, có mùi thơm và vị ngọt.

Quan trọng hơn hết là nó nặng hơn nước, ít tan trong nước nên H5 mới thấy được một cái gì đó đóng ở dưới đáy ly nhưng lại không có màu.

Vậy thôi!"

-Ồ!

Em hiểu rồi – Nó trả lời ngắn gọn xong thì cũng ngồi im lặng nghe tình hình của Hyomin tiếp.

Còn cô thì khi giả bộ bất tỉnh thì cũng cảm nhận được mình đang được bế đi đâu đó.

Hyomin tuyệt nhiên không có bất kỳ hành động nào khác, chỉ tự nói với chính mình "10-12 phút thì tỉnh lại vào 11 phút là hay nhất.

1 phút có 60 giây nhân lên cho 11 thì sẽ được 660 giây.

Vì thế, chỉ cần nằm và đếm thôi Park Hyomin".

Và Hyomin đã thực hiện theo kế hoạch mà mình tự đặt ra.

Hắn ta sau đó cũng nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống một cái bàn mà trong các bệnh viện người ta thường dùng để phẫu thuật cho bệnh nhân.

Hắn ngồi ở đối diện cô, cứ hết nhìn cô và rồi lại nhìn vào đồng hồ.

Còn Hyomin lại vô cùng bình tĩnh mà đếm thầm "658...659...660"

-Ơ!

Thầy Sun Woo, sao em lại ở đây? – Hyomin giả bộ ngồi dậy, nhăn mặt mà hỏi như mình vừa mới đánh thuốc mê thật sự xong vậy.

Hắn ta chỉ khẽ cười, rồi cũng nói "Không có gì.

Chắc tại em bay lâu quá nên lúc nãy ngủ quên ở sofa nhà thầy, nên thầy chỉ còn cách bế em vào đây".

Hyomin nhận được câu trả lời không vội đối đáp ngay mà khẽ đưa mắt nhìn quanh căn phòng mình đang ở lúc này, được một lúc thì cũng nói tiếp "Thầy ơi!

Hồ sơ của em đâu ạ?

Bạn gái của em còn ngồi chờ ở quán café nên em không thể nán lại đây lâu quá"

Lần này đến lượt hắn ta không trả lời câu hỏi của cô, trực tiếp đứng lên, đi lại trước mặt cô trong cái nhìn ngỡ ngàng của cô.

Và...Ưm~ Ưm~ Ưm~ Hyomin bỗng vùng vẫy khi đột nhiên bị một cái khăn tẩm đầy thuốc mê chụp thẳng lên mũi mình.

Hắn ta vừa giữ đầu của Hyomin sát với cái khăn, vừa lạnh lùng nói "Park In Jung!

Em không nên đem theo máy ghi âm khi đến gặp tôi".

Và lần này Hyomin đã thực sự bất tỉnh, ngã quỵ xuống cái bàn phẫu thuật, còn hắn ta thì lại vô cùng bình thản giật lấy một cái cúc áo khoác của cô ra quăng mạnh xuống đất, cũng như là đạp cho nó tan tành.

Lúc này, T-ARA đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ, "Chị mất tín hiệu của H5 rồi?", "Hắn ta đã biết được H5 chính là cảnh sát rồi à?", "Còn chờ gì nữa.

Mau xông vào đi" Bla...bla...bla

J6 gấp rút nói và cũng mở toan cánh cửa xe ra nhưng liền bị Soyeon giữ tay lại.

Soyeon sau đó cũng nói ngay "J6!

Em bình tĩnh lại đi.

H5 đủ giỏi để thoát khỏi tình thế này.

Em mà xông vào thì công sức nãy giờ của H5 sẽ đổ sông đổ biển hết".

Và J6 đã lẳng lặng ngồi trở lại vào xe, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về ngôi nhà của hắn ta mà bất giác gọi khẽ

-Park Hyomin

Rika~
 
Back
Top Bottom