Khác [BHTT][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
335463955-256-k24281.jpg

[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Tác giả: KnganmeMthuong
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

CP:Lệnh Ý Hoàng Quý Phi x Phú Sát Hoàng Hậu

Trình độ văn chương còn non nớt,mong mọi người thông cảm🌹



dungam​
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 1


-Anh Lạc, ngươi ở Trường Xuân Cung mãi vậy sao?

Hoàng thượng, từ từ bước vào nơi treo di họa của Hiếu Hiền Hoàng Hậu, Lệnh Ý Hoàng Quý Phi từ từ xoay người lại

-Thần thiếp cung thỉnh hoàng thượng thánh an

-Người mất rồi, ngươi cứ như vậy thì làm sao mà trẫm có thể để ngươi cai quản lục cung được

-Hoàng thượng không cần lo, thần thiếp tự có cách, sẽ cai quản lục cung thật tốt

-Thôi được rồi đứng lên đi, Vĩnh Diễm nói nhớ ngươi

-Thần thiếp sẽ cố gắng sắp xếp đến thăm Vĩnh Diễm

Hoàng thượng gật đầu rồi không nhanh không chậm bước ra khỏi Trường Xuân Cung, nghe được tiếng hô "Bãi giá Dưỡng Tâm Điện" của Lý Ngọc, Anh Lạc mới yên tâm quay đầu bước về Diên Hi cung của nàng.

Nàng bước vào tẩm điện, điều chỉnh bình hoa trên bàn, một cánh cửa mở ra, nàng bước vào trong.

Có một căn phòng bí mật, tuy nhỏ nhưng rất đầy đủ, không thiếu thứ gì.

Có một người đang nằm trên chiếc giường trong căn phòng đó.

Không ai khác, chính là Hiếu Hiền Hoàng Hậu.

Anh Lạc bước đến chăm sóc cho người đang nằm trên đấy

-Nương nương, người bao giờ mới tỉnh lại đây, Anh Lạc nhớ người.....- Anh Lạc rưng rưng nước mắt mà nói

Trân Châu từ bên ngoài bước vào, cầm theo chung trà đưa cho Anh Lạc rồi xin cáo lui tiếp tục canh gác bên ngoài.

Vừa bước ra thì lại nghe tiếng động lớn phát ra từ bên trong

-Xoảng!!!!

Trần Châu vội vã bước vào,nhìn thấy chung trà đã vỡ tan tành dưới đất,vội quỳ xuống

-Nương nương,người có sao không,để nô tì đi dọn ngay

Không thấy người phía trước nói gì,ngẩng đầu lên thì thấy Anh Lạc đang bất động quỳ trên đất.

Người trên chiếc giường vốn tưởng đã không thể tỉnh lại,nay đã mở mắt gọi tên người nọ

-A..Anh...Lạc....

-NƯƠNG NƯƠNG,NGƯỜI TỈNH RỒI!

Anh Lạc vội vã đến gần đỡ người đang ho không ngừng kia,vỗ lưng cho họ

-Nương nương,người vừa mới tỉnh,đừng gắng sức quá

-Anh Lạc,tại sao chân của bổn cung không cử động được,sao lại như vậy!!

-Nương nương,người hôn mê đã lâu nên cơ thể có chút chưa thích ứng được thôi,người không cần quá lo lắng quá,Diệp Thái Y đã nói,tập từ từ sẽ có thể đi lại được

Sau những câu nói đó,cũng vì sức khỏe còn yếu nên Dung Âm lại ngất đi

Thật ra, vào ngày Dung Âm lên nơi cao nhất của Tử Cấm Thành nhảy xuống thì Anh Lạc đã trở về từ sớm,nhưng vì biết có người âm mưu hại hoàng hậu nên không thể quá vội vàng ra cứu được,lúc Dung Âm nhảy khỏi nơi đó,Anh Lạc đã kịp thời chạy đến đỡ,tuy không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng cũng khó mà tỉnh lại,Anh Lạc cũng vì đỡ Dung Âm mà bị gãy xương phải tịnh dưỡng mấy tháng trời.Vào ngày mừng thọ Thái Hậu đã làm Thái Hậu vui nên đã được phong làm Quý Nhân rồi từng bước từng bước leo lên được ngôi vị Hoàng Quý Phi như bây giờ,những người hại hoàng hậu nương nương cũng đã bị Anh Lạc tiễn đi từ lâu,còn việc tại sao Anh Lạc lại đến Trường Xuân Cung thì chỉ để lau dọn nơi đó chờ ngày Hoàng hậu nương nương trở về thôi

––––––––––––––––––––––––

Sáng hôm sau,Dung Âm

tỉnh dậy.Thấy người kia đã ngủ thiếp đi,có lẽ đã chăm sóc nàng cả đêm nên mới như vậy.Dung Âm cử động tay,đã lỡ làm người kia tỉnh giấc

-Nương nương,người dậy rồi sao?

-Um,ngươi đỡ bổn cung dậy

Anh Lạc luồn tay qua eo Dung Âm,đỡ nàng ngồi dựa lên

-Nương nương chắc cũng đói rồi,ăn một chút nhé

-Trân Châu,truyền thiện!

Sau khi hai người ăn xong,Anh Lạc đã yêu cầu khóa hết cửa lại,không cho một ai bước vào Diên Hy Cung.Anh Lạc bước vô trong tẩm điện

-Nương nương,người hôn mê đã lâu hay là Anh Lạc đưa người ra ngoài hít thở không khí nhé

-Được

Anh Lạc đã cõng người kia trên lưng đi ra ngoài.Ngoài sân rất nhiều hoa Dành Dành,nhưng đặc biệt trong đó lại có bụi hoa Nhài nằm ở giữa những khóm hoa Dành Dành ấy.Anh Lạc đi đến chỗ đó,lấy tay bứt một bông hoa Nhài đưa cho Dung Âm

-Nương nương,người có thích không?

-Ta rất thích!

Sau buổi hôm đó,ngày nào cũng như vậy.Anh Lạc cõng người đi ra rồi lại cõng người đi vào.Ngày qua ngày,sau khi Dung Âm đã ổn định được sức khỏe nên Anh Lạc đã bắt đầu cho Dung Âm tập đi lại.Những hôm đầu,người đã ngã ra đất rất nhiều lần.Dung Âm thậm chí đã từng muốn bỏ cuốc,nhưng nhờ có Anh Lạc nên đã chịu tập nhiều hơn.Không bao lâu sau ,người cũng có thể đi được.Từng bước từng bước đi ra chỗ khóm hoa Nhài ấy,cô không sợ ngã bởi vì luôn có một người luôn ở đằng sau đỡ cô,bảo vệ cô mọi lúc mọi nơi.

Nhưng vì một lần vô ý,quên khóa cửa cung,lại ngay lúc Hoàng thượng bước vô,thấy người thê tử kết tóc của mình đang rất vui vẻ bên Anh Lạc.Khi nghe Anh Lạc kể lại toàn bộ câu chuyện,Hoàng thượng nổi trận lôi đình,suýt thì đã xử trảm Anh Lạc.Nhưng một phần trong tim Hoàng Thượng cũng đã có Anh Lạc,dành tình yêu cho nàng cùng với sự cầu xin của Dung Âm,nàng đã được miễn tội chết và bị cấm túc.Tuy Kế Hoàng Hậu đã hại nhiều người,nhưng vì phụ thân của nàng ta có công nên bị phế xuống thành Nhàn Quý Phi,Hoàng thượng phục vị của Dung Âm.

Sau khoảng thời gian cấm túc,cuối cùng Anh Lạc cũng được ra ngoài.Tuy có tiều tụy hơn trước nhưng cũng không đáng kể.Trong thời gian bị cấm túc,Hoàng thượng cũng đã giao quyền quản lý lục cung lại cho Dung Âm.Hôm ấy,Anh Lạc đến Hiệp Phương Điện thăm Vĩnh Diễm như lời đã hứa,vì tính của mình mà phải xa cách với con,nay cũng nên đón nó về rồi.Anh Lạc đến Dưỡng Tâm Điện xin cho Vĩnh Diễm trở về cung của mình để nuôi dưỡng.Hoàng Thượng đã gật đầu đồng ý

Về tới Diên Hy Cung

-Thập ngũ a ca về rồi,các ngươi chăm sóc cho cẩn thận,Vĩnh Diễm mà có bị gì thì cái mạng nhỏ của các ngươi bổn cung cũng không dám chắc

Cả đám cung nhân đồng thanh:

-Dạ

Vĩnh Diễm nắm lấy tay áo của Anh Lạc lắc lắc

-Ngạch nương,người chơi với con đi

-Được rồi

Dù là Hoàng Quý Phi nhưng khi ở với Dung Âm và đứa trẻ này thì chẳng khác những đứa con nít là bao.Hai người rượt nhau trong sân cả 2 canh giờ

-Đố ngạch nương bắt được co...

Chưa kịp nói xong,Vĩnh Diễm đã vô tình đụng trúng ai đó

-Ai da

Vĩnh Diễm xoa xoa cái đầu rồi ngước lên

- D...Dung Âm

-Hoàng ngạch nương!Xin người thứ lỗi cho nhi thần

-Đứng lên đi

Dù biết Dung Âm đã biết thân phận hiện giờ của mình,nàng ấy cũng không giận.Nhưng việc có con với Hoằng Lịch,Anh Lạc sợ rằng hoàng hậu sẽ xử trảm mình mất vì vốn cô đã vi phạm lời thề năm ấy,nay lại sinh con cho phu quân của nàng,nghĩ tới kết cục Anh Lạc cũng không dám nghĩ.Nhưng điều khiến Anh Lạc bất ngờ là...

-Đây là vị hoàng tử nào đây?Ngạch nương của con là vị phi tần nào?

-Hồi Hoàng ngạch nương,nhi thần là Vĩnh Diễm là con của Lệnh Hoàng Quý Phi

-Hửm,là con của Anh Lạc sao?Thật dễ thương.Anh Lạc,từ lần sau hãy để nó thường xuyên tới Trường Xuân Cung chơi với bổn cung

-Thần thiếp tuân mệnh
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 2


Kể từ hôm ấy,Vĩnh Diễm ngày nào cũng đến Trường Xuân Cung chơi với Phú Sát Hoàng Hậu.Anh Lạc nhìn được những cảnh này cũng vui mừng biết bao.Nhưng Anh Lạc chỉ sợ rằng khi chơi với đứa con của mình,hoàng hậu sẽ nhớ đến Đoan Tuệ Hoàng Thái Tử Vĩnh Liễn hay Triết Thân Vương Vĩnh Tông mà lại u buồn.Ngày Vĩnh Tông mất đi,Dung Âm cũng không còn hi vọng sống tiếp nên đã bước lên nơi cao kia mà thả mình xuống nhưng Dung Âm à,còn Anh Lạc thì sao?Người lại nỡ bỏ rơi Anh Lạc sao?Nhưng dù sao,ta cũng phải báo thù cho người.Cố gắng sinh nhiều con nhất cho Hoàng Thượng để tăng thêm địa vị,trừ khử những người đã hại Dung Âm.Nhưng con của Anh Lạc có được mấy đứa sống?Cô cũng từng có một khoảng thời gian giống với Dung Âm,cũng vì mất đi đứa con mà u uất không vui.Nhưng cô cũng không thể buồn mãi như thế,vì cô còn phải quản lý lục cung giúp cho hoàng thượng.Cô đã phải sống những ngày đầy gò bó trong Tử Cấm Thành nguy nga này,nhiều cung nữ đi ngang qua cô có xì xào rằng "Lệnh Hoàng Quý Phi bây giờ thật giống Tiên Hoàng Hậu ngày đó" thế nhưng cô mặc kệ,cô không quan tâm vì đó là sự thật.

-Anh Lạc?

Ngụy Anh Lạc hoàn hồn lại sau những suy nghĩ ấy

-Ngươi làm sao vậy?Ta gọi nãy giờ mà không thấy ngươi phản ứng

-K-không có gì

-Hoàng Ngạch Nương,người bế con lên được không

Vĩnh Diễm chạy tới với giọng nhão nhoẹt đòi bế

-Được thôi - Dung Âm cúi xuống bế Vĩnh Diễm lên

-Hứ,tới cả người ta yêu con cũng dành là sao vậy

Anh Lạc nói thầm trong miệng, tỏ vẻ mặt giận dỗi khi thấy Dung Âm bế Vĩnh Diễm,lại còn có ý định bỏ đi

-Cô đó,ngay cả hoàng hậu nương nương cô cũng dám giận, giận dỗi như vậy có ích gì không?

- bỗng một giọng nói từ xa truyền tới

-Minh Ngọc?

-Nô tỳ xin thỉnh an hoàng hậu nương nương!

Thấy Dung Âm có vẻ bất ngờ nên Anh Lạc giải thích thêm

-Lúc người còn hôn mê,Minh Ngọc đã được gả cho Hải Lan Sát.Lâu lâu Minh Ngọc mới về đây một lần

-Hóa ra là vậy

-Thôi chúng ta cùng vào trong ngồi nói chuyện - Anh Lạc lên tiếng

-Um - cả Dung Âm lẫn Minh Ngọc đồng thanh nói

Ba người vào trong nói chuyện,tới giờ Thân thì Minh Ngọc tạm biệt mọi người rồi về Phủ còn Dung Âm cũng về lại Trường Xuân Cung.Tới giờ Hợi,Dung Âm chuẩn bị đi ngủ thì bỗng Hoàng Thượng đang say rượu đi tới

-Hoàng Thượng,người sao vậy,sao lại uống say như này

-Dung Âm....Dung Âm...

-Thần thiếp ở đây!

Hoàng thượng ôm Dung Âm chạy một mạch vào tẩm điện rồi đè xuống giường hôn tới tấp

-Dung Âm,ta rất nhớ nàng

-H...Hoàng Thượng!Đừng mà!

- Cô tha thiết cầu xin,thế nhưng đối với Hoàng Thượng thì người chẳng nghe lọt tai

Đêm hôm ấy Trường Xuân Cung truyền ra những âm thanh mà ai cũng có thể biết được đó là gì,một người thì tràn đầy khí lực còn một người lại đang đau đớn rên rỉ.Sáng hôm sau vì hoàng thượng vẫn phải thượng triều nên đã rời đi từ sớm.Nàng thức dậy chuẩn bị vì sắp đến giờ thỉnh an.Nàng bước ra thì thấy các phi tần đã đến chờ nàng bên ngoài,chỉ riêng mỗi Anh Lạc là chưa đến.Sau khi thỉnh an nàng kêu nô tì thân cận bên cạnh đi hỏi thăm Lệnh Hoàng Quý Phi sao không đến,nửa canh giờ sau thì nô tì ấy hớt ha hớt hải chạy vào

-Hoàng hậu nương nương,Lệnh Hoàng Quý Phi bệnh rồi.Nô tì nghe nói rằng hôm qua Lệnh Hoàng Quý Phi còn ho rất nhiều

-Cái gì?Sáng hôm ấy ta còn nói chuyện với Lệnh Hoàng Quý Phi,sắc mặt rất bình thường thì lấy đâu ra bệnh?

-A!Hôm qua lúc người và Hoàng Thượng đang ở trong tẩm điện thì Hoàng Quý Phi có đến

-Đến thì đến chứ sao lại bị bệnh được?

-Nhưng lúc đó trời mưa rất to thưa nương nương,nô tì thấy Hoàng Quý Phi lúc đó người đã ướt sũng hết cả

-Nhưng cô ấy đến đây làm gì?Lúc đó đã nửa đêm rồi mà

-Nô tì cũng không biết rõ

-Thôi được rồi!Chuẩn bị nghi giá,cùng ta đến Diên Hi Cung

-Tuân mệnh

Diên Hi Cung

-Khụ..Khụ~~-Tiếng ho dai dẳng phát ra từ trong tẩm điện

Dung Âm bước vào thì đã thay sắc mặt của Anh Lạc đã tái nhợt,thậm chí còn có cả một vết máu đang rỉ ở miệng Anh Lạc

-Anh Lạc....

- Dung Âm nhẹ nhàng cất tiếng

-N..Người đến làm gì,Anh Lạc đang bị bệnh....người ở đây sẽ bị lây,không tốt đâu.

- Anh Lạc vừa nói vừa ho

Dung Âm thấy vậy nên đã chạy đến ôm Anh Lạc vào trong lòng,vỗ vỗ lưng cho cô bớt ho.

-Thôi nào,nghe lời bổn cung,không được quá sức.Tại sao lại bệnh tới mức này

-Không có gì cả,chỉ là dầm mưa thôi,Anh Lạc sẽ sớm khỏi - Nói rồi xoay mặt vào trong,những lời Anh Lạc thốt ra đều như băng đá,rất lạnh.

-Ngay cả ta ngươi cũng muốn đuổi đi sao - Dung Âm hỏi

-Được,nếu ngươi đã không muốn thấy ta nữa thì ta sẽ đi cho khuất mắt ngươi

Nghe tiếng đóng cửa,Anh Lạc cũng thả lỏng người mình ra rồi nhìn vào hư vô,nước mắt từ từ chảy ra,lăn dài trên má

-Trời đã định sẵn là nàng sẽ không bao giờ thuộc về ta,nàng là hoàng hậu của Đại Thanh,là mẫu nghi thiên hạ,ta chỉ là thê thiếp trong cung không bao giờ có thể sánh bằng nàng...Nhưng tại sao,ta lại yêu nàng thế này...?Cứ nghĩ tới thứ tiếng phát ra từ trong tẩm cung của nàng ngày hôm qua thì trái tim ta lại như bị bóp chặt,không thể thở nổi....

-Cuối cùng thì ngươi cũng chịu nói cho ta biết - Dung Âm thở dài bước đến

Anh Lạc giật mình khi nghe được giọng nói đó,hóa ra chỉ là nàng cho các cung nhân lui rồi đóng cửa,còn mình ở bên trong canh chừng Anh Lạc

-Ta biết,ngươi yêu ta và trong tim ta cũng luôn có ngươi.Ta cũng yêu ngươi nhưng trốn tránh hoàng thượng chỉ được ngày một ngày hai,ta không thể nào trốn mãi được.Ngươi hiểu không?

-Anh Lạc ngốc à,đừng khóc nữa,ta sẽ luôn ở bên ngươi,được chứ?Không giận ta được không?

Anh Lạc xà vào lòng Dung Âm gật gật đầu,cảm nhận được hơi ấm tràn ngập mùi hoa nhài ấy rồi cũng ngất đi ngay sau đó

-ANH LẠC!!!

-Người đâu truyền thái y!

-Ngươi đừng dọa ta nhé!Đừng làm ta sợ!
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 3


Các thái y cứ bước vào điện,Dung Âm nhìn thôi cũng chóng mặt

-Bẩm nương nương,Lệnh Hoàng Quý Phi chỉ là ăn uống,nghỉ ngơi không đầy đủ trong nhiều ngày nên mới có sự việc như này.Chỉ cần cho Lệnh Hoàng Quý Phi uống thuốc mà thần đã kê thì có thể chỉ vài canh giờ nữa sẽ tỉnh - Diệp Thiên Sĩ nói

-Được,ta biết rồi.

Đa tạ ông

-Vi Thần cáo lui

Sau khi cho lui hết tất cả cung nhân thì Dung Âm ở lại chăm sóc Anh Lạc tới tối

-Anh Lạc à,sao ngươi cứ tự làm khổ mình vậy chứ...

Dung Âm cứ ngồi đó mà chăm sóc cho Anh Lạc đến tận đêm,nàng quyết không về cung mà ở lại đó

-D-Dung...Âm - Bỗng một tiếng nói truyền ra

-Anh Lạc!Ngươi tỉnh rồi!Ngươi làm ta sợ chết mất - Dung Âm nhào tới ôm chặt Anh Lạc

-T...a..khó...thở..

-Ta xin lỗi,ngươi không sao chứ

Anh Lạc nhẹ nhàng lắc đầu

-Hôn mê đã lâu,chắc ngươi cũng đói rồi,ăn chút cháo nhé!?

- Dung Âm cầm bát cháo lên đút cho Anh Lạc

Hai người cứ người kia mở miệng,người kia đút không khác gì một người mẹ đang chăm đứa trẻ cả.Dung Âm mỗi ngày đều đến chăm Anh Lạc tới đêm mới về cung,bệnh của Anh Lạc cũng tiến triển tốt hơn rất nhiều,không còn ho nhiều như trước.

Nhưng Dung Âm cũng vì thế mà tiều tụy đi rất nhiều,Anh Lạc cũng cố gắng để nhanh hết bệnh,cho người cô yêu đỡ khổ.Một lần thái y đến bắt mạch cho Anh Lạc,thấy Dung Âm có vẻ mệt mỏi nên cũng nhờ Diệp Thiên Sĩ bắt mạch,chờ một hồi lâu thì....

-Chúc mừng Hoàng Hậu nương nương,chúc mừng Hoàng Hậu nương nương!

-Có chuyện gì?

-Nương nương đã có hỷ,đã được 2 tháng

-Thật sao!?

-Chuyện này sao thần dám nói dối chứ!

Chắc chắn chuyện này cũng sẽ truyền tới tai hoàng thượng.

Đám phi tần kia chắc cũng sẽ nghe được vài phần,họ sẽ bày mưu tính kế để hãm hại Hoàng Hậu,cô bắt buộc phải bảo vệ tốt nương nương và cái bào thai bé nhỏ trong bụng ấy không một chút lơ là.Chỉ vài canh giờ sau,đồ của Hoàng Quý Phi đã được dọn gần hết qua Trường Xuân Cung.Cô đã xin hoàng thượng cho cô chuyển qua đây ở trong thời gian mang thai và sinh nở của nương nương.

-Nương mường người đừng lo,Anh Lạc sẽ luôn bên cạnh người dù có phải mất mạng đi chăng nữa thì Anh Lạc cũng sẽ bảo vệ tốt người và đứa bé trong bụng

Trong thời gian Dung Âm có thai thì đã có sự xuất hiện của Hương Phi,nhưng Hương Phi là ai?Nghe nói rằng hoàng thượng đi du ngoạn rồi đã chết mê chết mệt vì nàng ta.Ngày trở về cung ai cũng ra chào đón hoàng thượng trở về,hoàng thượng đang nắm tay một vị nào đó,nhìn kĩ lại thì...

-Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng!

-Miễn lễ,các nàng đứng lên đi - Hoàng thượng rời bỏ đôi bàn tay kia mà đi ra đỡ hoàng hậu

-Nàng đang có thai,hãy đứng lên đi

-Thần thiếp tạ ơn hoàng thượng

-Người đâu,đưa Hoàng Hậu về cung nghỉ ngơi!

-Các nàng cũng về cung hết đi

Sau khi mọi người đã về hết thì hoàng thượng cũng kêu Lý Ngọc dọn dẹp Lệ Cảnh Hiên cho Hương Phi ở.Đêm nay Hương Phi tạm ở Dưỡng Tâm Điện.Những tháng tiếp theo đều bình thường cho đến tháng thứ 8 thai kì của Hoàng hậu,mọi người vẫn đến thỉnh an như mọi ngày,sau đó thì Hoàng Hậu cùng Lệnh Hoàng Quý Phi và Hương Phi đi dạo ngự hoa viên,vì nghĩ chỉ đi dạo một chút nên chỉ cho đúng một nô tì của Hương Phi đi theo còn Hoàng Hậu thì đã có Anh Lạc ở bên nên cũng không cần tới những cung nữ khác,tới một hồ nước thì cả ba dừng lại để nhìn những chú cá đầy màu sắc trong hồ

-Thật đẹp làm sao!

- Dung Âm thốt lên

-Đi dạo đã lâu rồi,ta cùng về thôi!

- Anh Lạc nói

Chỉ vừa đi được một bước thì đã nghe được một tiếng la rất to,giọng nói này rất quen

- Á!!!!!!!

-HOÀNG HẬU NƯƠNG NƯƠNG!

- Anh Lạc hét lên

Hoàng Hậu đã bị ai đó đẩy ngã xuống hồ,Anh Lạc không màng bất cứ thứ gì mà nhanh chóng nhảy xuống cứu Hoàng Hậu lên

-Nương nương,người không sao chứ,người tỉnh lại đi,nương nương!

- Anh Lạc ôm Dung Âm trong tay,vỗ vỗ lưng cho nước đi ra

-Chạy đi tìm thái y nhanh lên!

- Hương Phi kêu nô tì bên cạnh đi

Hoàng Hậu được đưa về lại Trường Xuân Cung,Anh Lạc thấy nương nương vẫn bất tỉnh thì mặt tái mét hết cả.Hoàng thượng nghe tin liền chạy đến ngay Trường Xuân Cung,thái y nói nương nương vì ngã xuống nước,nước tràn vào nên còn hôn mê,thai nhi thật may vì chỉ bị động thai nên vẫn còn giữ được,chỉ là cần chú ý nhiều hơn mọi khi vì đây cũng là những tháng cuối thai kỳ

Hoàng thượng bước ra ngồi trên ghế ở giữa,3 người Hoàng Quý Phi,Hương Phi và nô tì của Hương Phi được tra hỏi,không ngờ rằng hai người kia lại đổi trắng thay đen

-Bẩm Hoàng thượng,Hoàng Quý Phi đã đẩy Hoàng Hậu xuống hồ - Hương Phi nói

-Ngươi nói láo!Chính ta là người cứu nương nương!

- Anh Lạc hét lên

-Bẩm Hoàng thượng,Hoàng Quý Phi chỉ làm bộ làm tịch nhảy xuống cứu Hoàng Hậu để thoát tội,chính nô tì của thần thiếp đã nhìn thấy

-Ngươi...

Hoàng thượng không nói không rằng chạy tới tát cho Anh Lạc một cái thật mạnh,mặt của Anh Lạc đã hằn lên dấu tay của vị thiên tử

-Bẩm Hoàng thượng,thần thiếp không làm,xin hoàng thượng thánh minh!

- Anh Lạc dập đầu thật mạnh xuống nền chỉ mong rửa oan cho mình

-Ngươi mưu hại Hoàng Hậu còn kêu oan cái gì!!Người đâu lôi Lệnh Hoàng Quý Phi về Diên Hy Cung,cấm túc 1 năm,cắt lương bổng 1 năm và cắt lương thực 1 tuần - Hoàng thượng gầm lên

Anh Lạc chưa bao giờ thấy Hoàng thượng nổi giận như bây giờ nhưng dù nàng có kêu oan đến mức nào thì hắn ta đều không thèm nghe.Hoàng Quý Phi được đưa về Diên Hy Cung,các cung nhân cũng bị điều đi hết,chỉ để đúng 1 nô tì bên cạnh.Điều này thực sự là đang muốn giết nàng đây mà,sau 1 tuần thì nàng cũng đã gầy đi chút ít,ngày mà đồ ăn bắt đầu được đưa lại thì nàng lại ăn vô không nổi,cứ ăn được một miếng thì lại ói ra nên chỉ đành uống nước thay cơm.Dung Âm bên kia sau vài tiếng đã tỉnh,nhưng vì tâm trạng còn hỗn loạn nên chưa nói được gì,thái y nói phải tịnh dưỡng thì tâm trạng mới có thể trở lại bình thường được.Cái ngày mà Dung Âm trở lại thành một người bình thường,điều đầu tiên mà nàng hỏi hoàng thượng không phải là đứa bé trong bụng nàng mà là Anh Lạc đâu.Hoàng thượng đã nói với nàng rằng cô đã bị giam trong cung,hoàng thượng nói rằng chính cô đã đẩy nàng xuống hồ.Tất nhiên nàng là người hiểu rõ Anh Lạc nhất,Anh Lạc chắc chắn sẽ không bao giờ làm như vậy với nàng.Nàng đã nói với hoàng thượng rằng Anh Lạc không thể nào đẩy nàng,bởi vì Anh Lạc là một người trọng tình trọng nghĩa,sẽ không hại người vô duyên vô cớ như thế.

-Được,ta nể tình nàng sẽ gỡ bỏ lệnh cấm túc cho cô ta - Hoàng thượng nói

Thật sự thì Hoàng thượng cũng không muốn cấm túc Anh Lạc,nhưng vì luật của Đại Thanh,hắn không thể không phạt,lần tát hôm ấy hắn nhất thời nổi giận nên mới như vậy,sau lúc đó hắn đã suy nghĩ rất nhiều về cái tát ấy,hắn đã cho người điều tra nhưng vì chính hắn và Anh Lạc đã giả tin thêm một lần nữa rằng Hương Phi là Hòa An chuyển thế nên không thể nào xử phạt cô ta dễ dàng được
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 4


-Tại sao,tại sao ngươi lại vu oan cho ta?Ta không động chạm gì ngươi cả - Anh Lạc lên tiếng

-Phải,ngươi không làm gì ta cả nhưng ta ghét Hoằng Lịch,ta phải khiến ái phi mà hắn sủng phải đau khổ

-Lúc ta cận kề cái chết để đến với con ta,thì hắn lại cứu ta.Đó là điều đau khổ nhất với ta.Hồi ta còn nhỏ cũng chính hắn là lấy mạng cha mẹ ta nên ta không thể tha thứ cho hắn

- Nếu ngươi ghét ta hay căm thù ta thì đến đây mà giết ta đi này - Hương Phi cầm cây kéo lên chĩa vào người mình

-Người đâu chạy ra ngăn Hương Phi lại!!!-Cô giữ lấy tay Hương Phi để ngăn nàng ta tự sát

-Á!!!

Nàng ta trượt chân té xuống,cây kéo cũng vì thế mà ghim vào người Hương Phi .Nô tì của Hương Phi thấy vậy liền đẩy Lệnh Phi ra để đến đỡ Hương Phi.

Nhưng thật không may vì chính lần đẩy đó mà Lệnh Hoàng Quý Phi ngã về phía sau,đầu bị đập vào cạnh bàn,máu chảy tí tách rồi ngất đi.Thái Hậu vì nghe nói Hương Phi đang ở Diên Hy Cung thì cũng tới đó,ngay lúc Thái Hậu bước vào,thấy Trầm Bích bị thương thì Thái Hậu không khỏi đau lòng,không quan tâm ai đúng ai sai mà kêu người lôi Anh Lạc vào thẳng Thận Hình Ty để chịu hình phạt.

-Các ngươi mù sao?Truyền thái y đến chữa trị cho Hương Phi,lôi Lệnh Phi vào Thận Hình Ty lãnh 20 roi!

Ở trong Thận Hình Ty,từng đòn roi một được quất xuống trên lưng Anh Lạc,chiếc lưng ngọc ngà trắng muốt ấy của Anh Lạc cũng vì thế mã đã có những vết thương lớn,nhuộm đỏ cả một bộ y phục.Chuyện Hương Phi bị thương tới tai hoàng thượng rất nhanh,người nhanh chóng đến chỗ Hương Phi.

-Hoàng Ngạch Nương,tình hình Hương Phi sao rồi?

-Hương Phi chỉ là bị vết thương ngoài da thôi,không quá sâu.Chỉ cần tịnh dưỡng sẽ khỏi,không chừa lại một vết sẹo

-Vậy còn Lệnh Hoàng Quý Phi đâu ạ?

-Cô ta đẩy ngã Hương Phi,ta đã cho cô ta tới Thận Hình Ty chịu 20 roi rồi.Việc còn lại ta giao lại cho con,con nhất định không được cho nàng ta đi hại người khác nữa!

-Dạ,nhi thần đã hiểu - Tuy lời nói mạnh mẽ nhưng sâu trong thâm tâm hoàng thượng thì vẫn đang rất lo lắng cho Lệnh Phi

Sau khi Thái Hậu đi khỏi thì hoàng thượng không hề vô trong chỗ Hương Phi nằm mà đến Thận Hình Ty ngay nhưng không thấy Anh Lạc,nghĩ rằng nàng đã được đưa về Diên Hy Cung nên đã chạy qua Diên Hy Cung.Đích thực vậy,thế nhưng vừa bước tới cửa cung thì thấy bỗng có một thân ảnh đang được các thái giám bế về cung.Đó là Ngụy Anh Lạc,nhưng...Thân thể nàng ấy toàn là máu,sắc mặt tái nhợt.

-ANH LẠC!Người đâu truyền thái y!!!

-Anh Lạc,ngươi tỉnh lại đi đừng làm ta sợ!!

Dung Âm nghe cái cung nhân nói về Anh Lạc liền kêu người chuẩn bị liễn đưa nàng đến Diên Hy Cung đập vào mắt nàng lại là một Ngụy Anh Lạc gầy gò,thân thể đầy máu đang nằm trên tay hoàng thượng.Nàng hoảng sợ vô cùng,không ngờ người nàng yêu thương đã phải chịu những thứ đau đớn như này,tim nàng như bị ai đó bóp chặt,không thể thở nổi.Sau khi đưa Lệnh Hoàng Quý Phi vào điện thì thái y cũng tới.Diệp Thiên Sĩ nhìn qua cũng không khỏi hoảng hốt,không nghĩ ái phi của hoàng thượng lại chịu cảnh như thế này.Không thể chậm trễ nên các thái y đã nhanh chóng sát trùng rồi băng bó lại cho Lệnh Hoàng Quý Phi.Cả chục thau nước trong veo cũng vì thế mà nhuộm một màu đỏ tươi

-Dung Âm,nàng còn đang mang thai,hãy về tẩm cung nghỉ ngơi trước,ở đây đã có ta

-Nhưng mà....

Tuy Hoàng Hậu không muốn nhưng cũng không thể ở lại vì nàng đang còn có đứa bé trong bụng,chỉ đành dặn dò các cung nữ khi thái y chuẩn bệnh xong thì đến báo cho nàng.

Sau khoảng nửa canh giờ thì...

-Bẩm hoàng thượng,hiện giờ tình hình của Lệnh Phi đang rất nặng,vết thương rất nhiều,nặng nhất là vết ở phía sau đầu,chảy máu rất nhiều,lại còn....nương nương vừa bị sảy thai,thần không chắc nương nương có thể qua khỏi đêm nay....

-Cái gì!Nàng ấy có thai lúc nào sao ta không biết?

-Bẩm hoàng thượng có lẽ rằng vì lúc trước chưa biểu hiện rõ nên cũng không mời thái y đến bắt mạch nên không ai biết cả

-Toàn là một đám vô dụng!Các ngươi nếu không cứu được Hoàng Quý Phi thì ta sẽ cho các ngươi bồi táng theo nàng ấy!!

-Hoàng thượng tha mạng,hoàng thượng tha mạng!

- cả đám thái y đồng thanh nói

Tình hình của Anh Lạc cũng tới tai Hoàng Hậu,nàng như chết lặng

-Anh Lạc,ngươi hứa với bổn cung là sẽ theo ta đến hết cuốc đời mà..?Sao chỉ mới giữa chừng mà ngươi đã muốn bỏ ta đi rồi , nếu ngươi dám bỏ ta đi ta sẽ hận ngươi suốt cuộc đời này- Nước mắt của Hoàng Hậu cứ chảy từng dòng từng dòng

Nàng vừa định bước ra chạy đến Diên Hy Cung thì bỗng dưới bụng truyền đến một cơn đau âm ỉ,nàng đã chuyển dạ rồi,nàng được các cung nữ đưa vào trong rồi chạy đi tìm bà đỡ.Một rồi hai canh giờ trôi qua,những thau máu được bưng ra liên tục.Hoàng thượng nghe Lý Ngọc truyền tin thì liền chạy tới ngay Trường Xuân Cung,tâm trạng vừa lo lắng cho Hoàng hậu đang sinh ở bên trong,vừa lo lắng cho Anh Lạc đang yếu ớt nằm trên giường bên Diên Hy Cung.Ngay khi tiếng khóc của Vĩnh Gia vang lên thì nô tì bên phía Lệnh Phi cũng hô lên

-Nương nương tỉnh rồi,nương nương tỉnh rồi!!!

-D...Dung...Â...Âm...

-Nương nương,Hoàng hậu đã sinh thập bát a ca rồi,hiện tại vẫn đang còn trong tẩm điện ở Trường Xuân Cung

-D...Dìu...ta...dậy,ta...muốn..đi..thăm..nương...nương

-Nương nương,người vừa tỉnh,vết thương chưa lành,không thể đi đâu được

-Ta mặc kệ - cô vẫn cố gắng ngồi dậy

Quả thật,nàng chỉ vừa mới nhúc nhíc một chút thì cơn đau lại truyền tới một cách dữ dội
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 5


Cơn đau như chết đi sống lại khiến cơ thể cô vô lực ngã lại xuống giường

-Nương nương à,cơ thể người còn rất yếu, thật sự chưa thể đi lại được ngay đâu

-Hoàng hậu nương nương mẫu tử bình an,người không cần lo lắng.

-Thôi được rồi,ngươi mang một số món quà qua Trường Xuân Cung cho bổn cung

-Dạ - nói xong người Trân Châu đó cũng lui xuống

Cô quay người về phía trong suy nghĩ đủ thứ,tới mức cô ngủ quên lúc nào không hay.Lúc dậy đã là giờ Tuất.

Trân Châu nghe tiếng động phía bên trong liền chạy vào,nàng ta đỡ cô dậy rồi liền chạy đi hâm lại chén thuốc mà thái y đã dặn.Nàng cứ ngồi thẫn thờ ở đó cho tới khi Trân Châu quay lại cùng với bát thuốc nóng.Cô nhận lấy chén thuốc vừa uống xong thì hoàng thượng lại đến.

-Nàng đã đỡ hơn chưa?

-Thần thiếp đã đỡ hơn nhiều

-Vậy thì tốt

-Thái y nói nàng vừa mới sảy thai,lại thêm lúc trước ăn uống không điều độ khiến cơ thể suy nhược,cần phải tĩnh dưỡng vài tháng mới khỏe lại được.

- Cái gì chứ,sảy thai?

- Phải,vì chỉ mới 1 tháng nên sẽ không cảm nhận rõ được

Nghe xong câu nói đó nước mắt cô lại bất giác rơi xuống,con của cô chưa kịp thành hình đã phải rời xa trần thế một cách oan uổng.Một nỗi đau khó có thể nào tả được,trên đời mấy ai hiểu được cõi lòng của một người mẹ mất con.Cô cứ khóc,khóc cho tới khi không thể khóc nữa thì thôi.Hoàng thượng cố gắng xoa dịu cho nàng ngủ rồi cũng rời đi

Sau sự việc này hắn cũng cho người đi điều tra.Được biết Hương Phi vào Tử Cấm Thành để báo thù hắn và Phó Hằng.Nàng ta nhân lúc hắn không chú ý mà ra tay ám sát,tuy nhiên Phó Hằng đã đỡ thay cho hắn.Sau đó nàng ta bị giam trong cung của mình,người nô tì bên nàng ta cũng bị xử tử.

Vài tháng sau thì cô cũng có thể đi lại bình thường, và việc đầu tiên của cô sau khi có thể đi lại được chính là đi thăm Dung Âm yêu dấu.Cô kêu Trân Châu trang điểm,thay y phục cho cô rồi ngồi kiệu đi đến Trường Xuân Cung.Đến nơi cô liền chạy thẳng tới tẩm điện của Dung Âm.Nàng chỉ vừa mới thức dậy,còn đang sơ trang.

Bỗng nhìn vào trong gương thấy phía sau có một thân ảnh quen thuộc,không ai khác ngoài Ngụy Anh Lạc của nàng.Nàng chạy tới ôm chầm lấy cô,bao nhiêu nước mắt nàng đều để tuôn ra hết vào ngày hôm nay

- Ngươi còn sống,ngươi không bỏ ta...

- Anh Lạc phải sống để còn bảo vệ Dung Âm của Anh Lạc nữa chứ - Anh Lạc cũng đáp lại cái ôm đó bằng cái ôm chặt hơn

- Hứ,ngươi đó,lúc nào cũng phải để bổn cung phải lo lắng - Dung Âm lại nổi chứng giận dỗi cô

- Ai da,Anh Lạc biết lỗi rồi mà - cô giở giọng nũng nịu với nàng

-Hay là lát nữa Anh Lạc làm nước dưa hấu cho người,có được không

-Vậy còn được

Cô thật bó tay với người này mà,bao nhiêu tức giận cứ có nước dưa hấu là lại quên đi ngay.Nói chuyện thêm một lát thì cô lui ra đi làm nước dưa hấu cho nàng.

Làm xong cô liền mang vô cho nàng rồi tiện hỏi thăm về tiểu aca mới chào đời

- Nương nương a,dạo này tiểu aca có khỏe không?Anh Lạc muốn đi gặp tiểu aca

- Vĩnh Gia vẫn khỏe,nếu ngươi muốn gặp thì chờ thằng bé tỉnh dậy ta sẽ dẫn ngươi đi

- Nương nương,Anh Lạc muốn chuyển qua Trường Xuân Cung ở một thời gian,có được không?

Cô muốn chuyển qua bởi vì cô không muốn lịch sử khi đó lặp lại.Tuy là những kẻ hại nàng lúc trước đã bị cô tiễn đi gần hết nhưng ở trong chốn thâm cung này thì lúc nào nguy hiểm cũng vây quanh.

Nhớ lại khi đó không thể ở bên cạnh bảo vệ hài tử Vĩnh Tông và nương nương của cô khiến cô tự trách bao nhiêu,bây giờ có thể ở cạnh nương nương thì cô không ngần ngại xả thân mình bảo vệ nàng.Dặn lòng sẽ không rời xa nàng bất cứ một lần nào nữa.

-Được,nếu ngươi muốn thì cứ dọn qua cung của bổn cung ở

Cô tuy không nói rõ lí do nhưng đối với một người thông minh như nàng thì cũng hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói của cô.

Nàng cũng sợ rằng hài tử của nàng lại một lần nữa rời khỏi vòng tay của nàng.Những lần trước khi nàng mất con đều không có Anh Lạc bên cạnh,lần này Anh Lạc chủ động đề nghị bảo vệ nàng thì nàng cũng không cấm cản.

Hai người cứ vậy nói chuyện đến gần tối muộn mới ngưng

-Nương nương,Anh Lạc về trước,Anh Lạc sẽ cố gắng sắp xếp đồ chuyển qua Trường Xuân Cung trong thời gian sớm nhất

- Được

Cô cùng với Trân Châu đi về Diên Hi Cung,bước vào trong sân vẫn còn thấy căn phòng của Vĩnh Diễm còn sáng đèn nên cô liền bước vô

- Vĩnh Diễm,con chưa đi ngủ sao

- Nhi thần bái kiến ngạch nương,nhi thần còn đang làm bài hoàng a mã giao cho

- Con ngoan,chăm học vậy là tốt nhưng con cũng phải giữ gìn sức khỏe mới có sức học chứ

-Nào, ngủ đi, mai dậy rồi làm

-Dạ

Cô chờ con ngủ xong cũng về tẩm điện của mình sơ trang,cởi bớt y phục rồi đi ngủ.Ngày mai cô còn rất nhiều thứ phải làm
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 6


Ngày chuyển qua cũng của Dung Âm.

Khi vừa bước vào trong sân thì đã thấy nương nương của cô đang bế tiểu aca bé nhỏ kia mà đùa giỡn.

Nụ cười rạng rỡ ấy đã rất lâu cô không được nhìn thấy,nay nụ cười ấy cũng đã xuất hiện trở lại,làm cho ý chí của cô càng ngày càng lớn hơn,lần này dù có phải chết cô vẫn sẽ bảo vệ người phụ nữ của cô.

-Nương nương

-Đến rồi sao,lại đây xem này

Anh Lạc cũng nghe lời mà chạy tới chỗ Dung Âm

-Oa,tiểu aca trộm vía dễ thương quá đi mất

-Nào,bế đi - Dung Âm liền bế đứa bé đưa vào tay Anh Lạc

Anh Lạc chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn tiếp nhận đứa bé.

Đứa bé này vừa rời tay ngạch nương liền khóc toáng lên,nhưng chuyện này làm sao có thể làm khó Anh Lạc.

Lúc chưa nhập cung làm phi tần thì có thể sẽ không biết dỗ em bé như nào, nhưng cô đã nhập cung, trải qua bao nhiêu lần sinh nở thì điều này hoàn toàn quá đơn giản với cô hiện giờ.

Chỉ sau vài phút cô đung đưa nhẹ nhàng mà tiểu aca cũng đã ngủ trong vòng tay cô.

Cô cùng nàng đưa Vĩnh Gia về phòng rồi cũng xin cáo lui về phòng quan sát xếp đồ.

Đến khi cô xếp đồ xong cũng đến tối muộn,tuy mệt nhưng cô cũng cố qua phòng nương nương xem nương nương đã ngủ chưa.Khi đi qua thì đèn ở phòng của Dung Âm vẫn còn sáng,cô liền bước vào.

-Nương nương,người chưa ngủ sao

-Vĩnh Gia những hôm gần đây lại quấy về đêm,ta thật sự mệt mỏi

-Người hãy ngủ đi,Vĩnh Gia cứ để ta lo

-Được - Đối với những người khác thì nàng có thể không tin nhưng đối với Anh Lạc thì khác,đối với cô thì nàng luôn luôn tin tưởng tuyệt đối

Sau một hồi ngồi canh cho Dung Âm ngủ thì cô cũng qua phòng của tiểu aca

Khi vừa bước chân vào thì cô thấy có mama chăm sóc của Vĩnh Gia đang định cầm khăn gì đó mà úp lên mặt tiểu aca

-Người đâu có người muốn mưu hại hoàng tự - Thấy được cảnh tượng đó cô tiền la lớn rồi chạy tới bế tiểu aca lên

Những cung nhân bên ngoài nghe thấy liền chạy vào

-Rốt cuộc ngươi làm cái gì vậy hả?

Dung Âm cũng chưa ngủ được bao lâu thì có một cung nữ chạy vào tẩm điện của nàng để kêu nàng dậy

-Nương nương!!!Lý Mama định mưu hại tiểu aca

Dung Âm khi vừa nghe đến sự việc liên quan đến con nàng liền không màng cái lạnh của nền mà xông thẳng đến phòng của con trai nàng.Vừa vào đã thấy Anh Lạc bế trên tay đứa bé,Lý mama đang bị các cung nhân đè quỳ dưới đất.Nàng không quan tâm bất cứ thứ gì mà lấy lại đứa con từ tay Anh Lạc

-Nương nương,không sao đâu,Vĩnh Gia đã an toàn

-Lý Mama,rốt cuộc ai đã sai ngươi làm chuyện này - Anh Lạc hỏi nhưng bà ta vẫn im lặng không nói gì

-Rốt cuộc ta có thù oán gì với các người mà hết lần này đến lần khác các người hại con ta rồi hại cả ta nữa vậy - nước mắt của nàng đã tuôn ra cùng với câu nói đau đến xé lòng

-Khai mau,nếu không nhà bà ta nghĩ sau hôm nay sẽ không còn nguyên vẹn đâu

-Nô tì nói,nô tì nói,nô tì chết cũng được nhưng xin đừng giết gia đình của nô tì - Bà ta nghe tới gia đình liền hốt hoảng khai nhận

- L-là Lan đáp ứng, chính cô ta sai nô tì đi hại tiểu aca

-Được lắm!

Người đâu,lôi bà ta ra ngoài đánh tới chết cho ta - Anh Lạc nói

-Nương nương,xin hãy tha cho nô tì,nương nương - Bà ta gào thét trong vô vọng

Sau khi các cung nhân đưa bà ta ra ngoài, chỉ để lại Trân Châu thì cô liền quay lại ôm chầm lấy Dung Âm

-Nương nương,không sao cả,đã có Anh Lạc đây rồi,tiểu aca của nàng sẽ không sao đâu

-Anh Lạc,cảm ơn ngươi,nếu không có ngươi thì Vĩnh Gia hôm nay cũng không biết như nào nữa - Nàng càng khóc to hơn

-Không cần khách sáo,tiểu aca đã không sao rồi mà,nàng đừng khóc nữa,ta sẽ đau lòng...

-Anh Lạc,ta thật sự rất mệt mỏi.

Trên thế gian này chỉ có ngươi thật lòng với ta,những kẻ khác đều vì danh lợi mà phản bội ta,chỉ có ngươi hiểu ta,chịu bảo vệ ta dù bất cứ giá nào...

-Thôi đừng khóc,chúng ta về thôi

Vừa định đi thì nàng chú ý xuống chân của Dung Âm,không biết từ khi nào mà bàn chân của nàng lại bị chảy máu nhiều như thế

-Dung Âm,nàng bị thương rồi

Giờ này nàng mới chú ý tới thân thể mình

-Không sao

-Sao mà không sao,người đã chảy máu nhiều như này rồi còn nói không sao, người thật không quan tâm đến sức khỏe chút nào

-Ngươi cũng có khác gì ta đâu, lần trước còn suýt chết - Dung Âm giở giọng giận dỗi, nói lí nhí trong miệng

-Trân Châu,người vào phòng ta lấy thuốc ra đây - Nói xong liền để Vĩnh Gia vào lại trong nôi rồi đỡ Dung Âm ngồi ra ghế

-Nương nương,thuốc đã tới rồi đây - Trân Châu bước vào nói

- Đưa cho ta - Cô nhận lấy rồi nhấc bàn chân của nàng lên mà bôi thuốc giúp nàng

-Người ráng chịu một chút rồi sẽ hết đau nhanh thôi - Cô dịu dàng đáp lại rồi nhanh chóng bôi xong thuốc cho Dung Âm

-Đã xong rồi,người cũng nên về nghỉ ngơi thôi

-Um

-Trân Châu,ngươi ở lại chăm sóc tiểu aca còn ta đưa hoàng hậu nương nương về trước

-Dạ

-Nương nương,lên nào,Vĩnh Gia ở đây đã có Trân Châu rồi,thằng bé sẽ không sao đâu - Cô nhẹ nhàng an ủi nàng rồi khom lưng xuống cho nàng lên

Cô bước ra khỏi điện,giữa đêm trăng tròn lại có hình ảnh lãng mạn của hai con người ấy.

Một khung cảnh đẹp đến khó tả.
 
[Bhtt][Lạc-Hậu] Liệu Có Cùng Nhau Đi Đến Cuối Cùng
Chương 7


Cô cõng Dung Âm về tẩm điện,Về đến tẩm điện thì thấy hơi thở người phía sau đã đều đều,nàng ngủ rồi.

Cô nhẹ nhàng tiến tới giượng đặt nàng xuống,tranh thủ đặt lên trán nàng một nụ hôn đầy yêu thương

-Một người chăm lo cho cả hậu cung,không đố kị với bất kì ai như nàng, ấy vậy mà lại bị người ta hại từ lần này tới lần khác.Tại sao chứ...?

Sau sự cố hôm nay,cô cũng chẳng muốn quay về phòng nữa mà ở lại chăm sóc,canh cho nàng ngủ.

Cô ngồi chiếc bàn đối diện giường mà chăm chú nhìn nàng,nhưng vì quá mệt nên cô ngủ quên lúc nào không hay.

Sáng hôm sau khi nàng tỉnh dậy thì thấy Anh Lạc đang ngủ quên trên bàn,nàng cũng đoán được phần nào lí do.Nàng xuống giường rồi lấy áo khoác lên cho cô,ai ngờ lại đanh thức cô tỉnh

-Ư~~Hưm~~~Nương nương dậy rồi sao~~?

Nàng không nói gì,chỉ nhìn cô mà cười thật tươi

-Trên mặt Anh Lạc có dính gì sao - cô cũng vô thức sờ lên mặt mình

-Không có,chỉ là ta thấy gương mặt ngươi lúc mới ngủ dậy thật dễ thương quá đi mất

-Người cứ chọc Anh Lạc - Cô giở cái giọng nũng nịu ra nói với nàng,nàng không nói gì mà chỉ cười mỉm

-Nương nương a,hôm nay người hãy để cho Anh Lạc chăm sóc

-Được

Anh Lạc kêu người đi lấy thau nước mang vô cho nàng rửa mặt rồi tự mình búi tóc và trang điểm cho nàng.Tay nghề của Anh Lạc càng ngày càng điêu luyện bởi cô đã dùng suốt thời gian nàng hôn mê để tập cách búi tóc cho Dung Âm thật đẹp khi nàng tỉnh lại

-So với lúc đó thì ngươi càng ngày càng thành thục hơn rồi!

- Dung Âm nhìn mình trong gương mà cười nói

-Đa tạ nương nương

Bên cô thật ấm áp làm sao,bị lễ nghi trong cung bó chặt đến mấy nhưng khi ở bên cạnh cô thì nàng như được tự do,buông thả không cần quan tâm bất cứ điều gì.Cả hai cùng bên nhau cười nói vui vẻ cho đến chiều,bỗng nhiên hoàng thượng tới

-Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng - Cả hai đồng thanh

Anh Lạc bị một lực rất mạnh đá xuống đất khiến đầu cô suýt nữa đã đập xuống nền đá

-ANH LẠC!

- Dung Âm hoảng hốt hét lên

-NGƯƠI TỰ XEM ĐÂY LÀ CÁI GÌ!

- Nói rồi hoàng thượng quăng xấp giấy ra trước mặt cô

Cô dùng hết sức lực cầm 1 tờ giấy lên xem,là một bức thư tố cáo cô có tư tình với Liêu Ninh - một thị vệ nhỏ trong tử cấm thành,làm ô uế huyết mạch hoàng gia.

- Hoàng thượng minh giám,thần thiếp không bao giờ làm những chuyện trái đạo đức như này.Thần thiếp bị vu oan giá họa

-Vu oan giá họa?Vậy đây là cái gì?

- Nói rồi hoàng thượng quăng ra một chiếc áo yếm.

-Cái này được tìm thấy trong phòng của người thị vệ kia,mà chiếc áo yếm này làm từ loại vải thượng hạng ta chỉ ban duy nhất cho mình nàng.Vậy thì chiếc áo yếm ở phòng Liêu Ninh đâu ra?

Một nô tì khác lại thêm dầu vào lửa

- Nương nương,người hãy thừa nhận đi, có lẽ sẽ được hoàng thượng giảm bớt tội.

- N-ngươi....

- cô tức giận không nói nên lời

- Ta không muốn nghe giải thích nữa,người đâu bắt Lệnh Hoàng Quý đến Thận Hình Ty tra khảo nghiêm ngặt cho ta

Lại một lần nữa cô phải đến nơi đó.

Họ tra tấn cô,vốn vết thương chưa lành hẳn thì nay cô lại phải chịu thêm những đau đớn mới.

Không la không hét,cơ thể của cô thật rất khó coi.

Trong lúc đó,Dung Âm đang cố đi thu thập bằng chứng để minh oan cho cô.

Nàng chỉ sợ cô lại bước vào quỷ môn quan thêm lần nữa.

-Anh Lạc, cố lên, ta sẽ cố gắng cứu ngươi ra ngoài - Dung Âm nghĩ thầm

Phía bên Thận Hình Ty,hình dạng của người kia đã không nhìn ra dáng của một con người.

Máu me bê bết, cô có lẽ sẽ không sống nổi rồi.

Cô ngất đi,nhưng những con người kia vẫn không ngừng tra tấn cô.

Vài ngày trôi qua,cô tuy vẫn còn hơi thở nhưng nhìn cô bây giờ chẳng khác gì một cái xác.

Cho tới ngày này thì Dung Âm đã tìm được đủ bằng chứng đưa lên cho Hoằng Lịch.

Cô được cứu ra.

Nàng nhìn cô không khỏi thương xót.

Đưa cô về cung,nàng lại gọi tất cả những thái y giỏi nhất để chữa cho cô.

-Nương nương,Lệnh Hoàng Quý Phi vết thương cũ chưa lành,vết thương mới lại xuất hiện.Vốn dĩ có thể chữa mà không để lại sẹo nhưng do để quá lâu nên những vết thương ấy giờ đây đã bị nhiễm trùng,chắc chắn sẽ để lại sẹo.

- Còn nữa,đôi chân của Lệnh HQP có lẽ sẽ không thể đi lại bình thường được, phần thịt và quần áo giờ đây đã trộn lẫn với sau,chắc chắn sẽ để lại di chứng.

Nàng cười chua xót

- Cảm ơn ngươi,phiền ngươi đi kê thuốc cho nàng ấy!

Thái y bước ra khỏi điện,nàng đến gần cô, tâm sự với cô dù không biết người kia có nghe được lời nàng nói hay không.

- Anh Lạc à, cầu mong ngươi hãy sống, đừng bỏ ta lại một mình trong thế giới hiểm ác này!

Có lẽ cô đã nghe được nên cố gắng nhúc nhích cái tay mà Dung Âm đang cầm.

Nhận được tín hiệu,nàng vui mừng khôn xiết.

1 tuần sau đó,cuối cùng cô cũng đã tỉnh.
 
Back
Top Bottom