Khác [BHTT-EDITING] VỪA LÚC TÔI ĐẾN ĐÚNG ĐỘ XUÂN VỀ - PHÙ CỪ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
403557055-256-k987748.jpg

[Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
Tác giả: ViCamBachGiai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Phù Cừ

Thẻ nội dung:
Dị văn - Bí thuật, Bệnh kiều, Hắc liên hoa (nữ chính ngoài hiền trong hiểm), Truyện sủng, Tiểu thư danh môn, Song nữ chủ.

Edit : Nhật Linh. (2025/11/01)
#bhtt#girllove#GL#vualuctoidendoxuanve



vualuctoidendoxuanve​
 
Related threads
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • Vua Quỷ khóc (Uy Mục Dã Kí)
  • Vua Gia Vị
  • Vua Asmodeus Đệ Tam
  • Kho Báu của Nhà vua
  • Ông vua hoang dâm
  • [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Giới Thiệu


    Tên truyện : VỪA LÚC TÔI ĐẾN ĐÚNG ĐỘ XUÂN VỀ

    Tựa gốc:《偏我来时恰逢春》

    作者:芙蕖

    Tác giả: Phù Cừ

    Thẻ nội dung:

    Dị văn – Bí thuật, Bệnh kiều, Hắc liên hoa (nữ chính ngoài hiền trong hiểm), Truyện sủng, Tiểu thư danh môn, Song nữ chủ.

    Edit : Nhật Linh. (2025/11/01)

    Nội Dung:

    Ngày Tống Tri Mai từ nước ngoài du học trở về, cô liền bước một bước lệch khỏi khuôn phép, thay người anh trai bỏ trốn, bái đường cùng người chị dâu mù xinh đẹp, suýt nữa còn cùng chị dâu viên phòng.

    Mọi người đều nói nàng ấy là kẻ mang điềm xui, là sao chổi chết chóc, ai nấy đều tránh xa.

    Vào những đêm khuya tĩnh lặng, Tống Tri Mai đỏ mặt, ôm lấy người chị dâu đáng thương mềm mại trong vòng tay, mùi hương trên da thịt nàng dịu nhẹ mà mê hoặc, khiến lòng cô không kìm được mà dấy lên những tưởng niệm hoang đường: Nếu anh trai mãi mãi không trở về, để cô và chị dâu cứ thế sống cùng nhau trọn một đời, có lẽ cô cũng cam tâm.

    Cho đến một đêm, Tống Tri Mai vô tình đi theo chị dâu, bước vào một căn mật thất.

    Trong mật thất có hai gian.

    một gian khóa chặt người anh trai đã mất tích từ lâu, gian còn lại là một chiếc lồng vàng khổng lồ, bên trong đầy ắp những thứ mà nàng ấy yêu thích.

    Và người chị dâu vốn luôn dịu hiền, yếu mềm, nay lại cầm xích sắt chặn trước mặt, đôi mắt hướng về phía cô...vừa điên loạn, vừa tham lam.
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Hướng Dẫn


    Tựa gốc:《偏我来时恰逢春》

    Tác giả : Phù Cừ

    Có truyện tranh trên bilibili và cả tiểu thyết cũng trên bilibili luôn, trên các nền tảng khác như : Tấn Giang...thì mình chưa tìm thấy.

    Bạn vào chỉ muốn xem bản gốc Tiếng Trung của Phù Cừ có thể xem trên app Bilibili, bộ này miễn phí xem từ chương 1-15 và sẽ tính phí từ chương 16 trở đi.

    Và cũng chỉ có thể xem được trên IP ở Trung Quốc đại lục nên các bạn phải dùng phần mềm VPN để đổi IP sang Trung Quốc mới có thể xem được.

    Phần mềm VPN tốt nhất để đổi IP là : PureVPN có trên nền tảng IOS trên apple store nhưng bản có trả phí ( tầm 300k VND/tháng).

    Các bạn muốn xem bản gốc có thể lên bilibili để mua ủng hộ tác giả.

    Hiện tại tác giả đã cập nhập đến chương thứ 64, mình cũng chưa từng xem qua nội dung của bộ này và cũng chưa xem qua truyện tranh nên cũng không biết nội dung chi tiết, mình xem tới đâu thì sẽ edit luôn tới đó.

    Vì đọc giới thiệu thấy hay nên quyết định xem và edit luôn nên mong các bạn ủng hộ.
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 1: Thay anh trai bái đường thành thân.


    — "Phu nhân, phu nhân, không xong rồi!

    Thiếu gia bỏ trốn rồi..."

    — "Cái gì?"

    Tống phu nhân đang tiếp khách chúc mừng, nghe vậy liền kinh hãi quay người lại:

    -" Bà nói cái gì cơ?"

    Bà Trương vội vàng bước đến trước mặt Tống phu nhân, đưa một tờ giấy viết tay.

    Tống phu nhân mở ra, chỉ thấy trên đó là mấy dòng chữ bút lông đơn giản:

    "Con không muốn cưới một kẻ mù, lần này đi, mong mẹ đừng nhớ thương!"

    Tống phu nhân trước mắt tối sầm, suýt ngất, may mà bà Trương nhanh tay đỡ lấy.

    — "Tống Tự Nam, cái đồ nghịch tử này!

    Tân nương sắp vào cửa rồi, hôn lễ sao có thể nói không cưới là không cưới!"

    Tống phu nhân cố trấn định, mở to đôi mắt, ra lệnh cho bà Trương:

    — "Truyền xuống dưới!

    Hôn lễ vẫn cử hành như cũ.

    Bảo người bắt một con gà trống, để nó thay thiếu gia bái đường với tân nương!"

    Bà Trương nghe lệnh, quay đầu chạy vội đi sắp xếp.

    Tống phu nhân gượng nở nụ cười, tiếp tục tiếp khách.

    Ngoài sân, pháo cưới nổ lách tách giòn tan kiệu hoa đã đến, tân nương vào cửa rồi.

    Nhà họ Tống là dòng thương nhân danh giá trăm năm, dù đang trong thời giao thoa giữa cũ và mới, vẫn kiên trì tổ chức hôn lễ theo nghi lễ cổ truyền.

    Khắp phủ đèn hoa rực rỡ, tưng bừng náo nhiệt.

    Thế nhưng giờ lành sắp đến, trong đại sảnh chỉ thấy tân nương đội phượng quan, khoác hỉ phục đỏ thẫm, trùm khăn đỏ kín đầu lại mãi chẳng thấy tân lang đâu.

    Khách khứa bắt đầu xôn xao, xì xào bàn tán.

    Tống phu nhân gắng giữ bình tĩnh, ngồi nghiêm trên ghế thái sư, thấy bà Trương dẫn một đứa trẻ bảy tuổi bước vào.

    Thấy tam tiểu thư đi vào, Tống phu nhân mới khẽ thở phào một hơi.

    Nhưng tam tiểu thư vừa xuất hiện, cả sảnh liền xôn xao kinh động.

    Chỉ thấy đứa nhỏ ôm trong ngực một con gà trống lớn, được bà Trương dắt tay, ngây ngô bước đến bên cạnh tân nương.

    Tống phu nhân giơ tay ra hiệu cho hỉ nương:

    — "Bắt đầu đi, đừng để lỡ giờ lành."

    Hỉ nương vâng một tiếng "Dạ", ánh mắt nhìn tân nương thoáng hiện vẻ thương cảm.

    Bái đường với gà trống ư?

    Chuyện này mà truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho cả thành sao.

    Tân nương dưới khăn đỏ không hề biết người cùng mình bái đường là một con gà trống, chỉ ngoan ngoãn theo lời nhắc của hỉ nương mà cúi bái hai lạy.

    Đến lúc phu thê giao bái, nàng vừa quay người cúi xuống thì con gà trống trong tay tam tiểu thư bỗng bị tua rua trên khăn hỉ hấp dẫn, giương cánh bay lên.

    Tam tiểu thư tuổi còn nhỏ, chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, vội vươn tay bắt lại, chỉ tóm được một sợi lông gà.

    Chỉ thấy con gà trống ấy mổ mạnh vào tua rua trên khăn tân nương, khiến nàng sợ hãi lùi lại, ngã ngồi xuống đất; chiếc khăn đỏ cũng theo đó tung bay, để lộ gương mặt thiếu nữ đẹp đến mức diễm lệ mê hoặc.

    Đôi đồng tử đen láy, môi đỏ, mày mắt tinh xảo, làn da trắng như tuyết còn đẹp hơn cả tiên nữ trong tranh Tết.

    Nàng một tay chống đất, một tay hoảng hốt che ngực, nửa ngẩng đầu lên.

    Gương mặt trắng nõn pha sắc hồng vì hoảng sợ, toát lên nét mong manh khiến người nhìn không khỏi thương xót, chỉ tiếc dưới hàng mi run rẩy kia lại là đôi mắt xám nhạt.

    Có người nhịn không được khẽ hô:

    — "Tân nương là người mù!"

    Lại có tiếng bàn tán nhỏ xen vào:

    — "Nghe nói còn là cô gái làm nghề liên hệ với người chết nữa !"

    — " Nữ liệm xác ?

    Là loại người làm trong nghĩa trang, chuyên khâu vá thi thể đó à?

    Phì phì phì, thật là xui xẻo quá!

    Bảo sao Tống đại thiếu gia lại trốn hôn!"

    — "Suỵt, nhỏ tiếng thôi.

    Nghe nói bát tự của cô ta hợp với đại thiếu gia lắm, là Tống phu nhân cực khổ lắm mới tìm được người như vậy đấy."

    — "Thì ra là thế... chậc chậc... những ngày sau này, khéo có trò hay để xem rồi!"

    Con gà trống trong hỷ đường vỗ cánh bay loạn, tam tiểu thư chạy khắp nơi đuổi bắt, khiến hỷ đường rối loạn thành một mớ hỗn độn.

    Tống phu nhân ôm ngực, ra hiệu cho bà Trương dẫn người đi giúp tam tiểu thư bắt gà.

    Gia đinh nhanh chóng vây quanh, vừa định tóm được thì con gà trống ấy lại nhảy phốc lên xà nhà.

    Mọi người bị quay vòng vòng, bất lực không biết làm sao, thì chợt nghe "đoàng!" một tiếng súng nổ.

    Con gà trống vừa nãy còn nghênh ngang, lập tức rơi bịch xuống đất, ngã lăn ngay bên cạnh tân nương.

    Tân nương sợ đến ngơ ngác, lùi về sau, vai run lên, dáng vẻ yếu đuối khiến người nhìn cũng phải xót xa.

    Mọi ánh mắt trong sảnh đều kinh ngạc dồn về phía tiếng súng, chỉ thấy trên nòng khẩu súng đen nhánh vẫn còn bốc khói mờ.

    Người cầm súng là một cô gái xinh đẹp: mái tóc uốn xoăn thời thượng, đầu đội mũ phương Tây gắn lông vũ, trên người mặc chiếc váy dài màu trắng kiểu Âu.

    Nàng đứng nơi cửa, ánh sáng chiếu vào khiến chiếc váy trắng càng tôn dáng người cao gầy, ngực nở, eo thon, nổi bật hẳn giữa đám khách khứa đều mặc áo dài xanh và váy cổ trang.

    Cô gái một tay xách vali da đen, một tay cầm khẩu súng lục Browning nhỏ gọn; khi thấy mọi người nhìn mình, liền phong tình mà thổi nhẹ vào nòng súng, rồi thu súng lại, đặt vào chiếc vali đen kia.

    Dưới ánh mắt của bao người, cô gái ấy bước đến gần tân nương, khẽ đỡ nàng dậy:

    — "Làm cô sợ rồi à?"

    Tân nương Mộ Cửu Diên đôi mắt không nhìn thấy, nên khứu giác nhạy bén hơn người thường.

    Khi Tống Tri Mai vừa đến gần, nàng liền ngửi thấy một mùi hương nồng nàn của hoa hồng, ngẩn ra gật đầu, rồi hai giây sau mới chợt tỉnh, vội vàng lắc đầu.

    Tống Tri Mai bật cười khẽ.

    Khuôn mặt trắng mịn của Mộ Cửu Diên mỏng manh, trong suốt, phút chốc đỏ bừng lên, còn đỏ hơn cả màu áo cưới.

    Đúng lúc ấy, tam tiểu thư Tống Tuế An nhào đến, ôm chặt lấy chân Tống Tri Mai:

    — " Chị ơi, cuối cùng chị cũng về rồi!

    Em nhớ chị

    muốn chết!"

    Tống phu nhân cũng đã nhận ra cô gái xinh đẹp mang phong thái Tây dương ấy, vui mừng đứng bật dậy:

    — "Mai nhi?

    Con bé hư hỏng này, cuối cùng cũng chịu quay về rồi à!"

    Thì ra, cô gái nổ súng khi nãy chính là nhị tiểu thư Tống Tri Mai, người từng du học ở nước ngoài.

    Tống Tri Mai khom lưng, nhéo nhẹ gương mặt tròn đáng yêu của Tống Tuế An, tạm đẩy em sang một bên, rồi bước đến trước mặt Tống phu nhân:

    — "Mẹ, anh trai con cưới vợ, con đương nhiên phải về chúc mừng chứ!

    Nhưng mà..."

    Nàng chỉ xuống con gà trống nằm chết hẳn dưới đất:

    — "Chuyện này là sao vậy?"

    Tống phu nhân lập tức tức giận đến thở không ra hơi, đưa khăn tay che miệng, hạ giọng mắng:

    — "Còn không nói con!

    Con là tiểu thư khuê các, chỉ ra ngoài du học mấy năm thôi, sao lại biến thành thổ phỉ, múa dao chơi súng như thế này!

    Nếu chuyện này truyền ra ngoài, còn ai dám cưới con nữa!"

    — "Con ra ngoài học hỏi, mở mang tầm mắt là để chấn hưng gia tộc, đâu phải để lấy chồng tốt!"

    Tống Tri Mai lắc nhẹ tay Tống phu nhân, hỏi tiếp:

    — "Mẹ, anh cả đâu?

    Ngày vui lớn thế này, sao anh trai không có mặt, lại để một con gà trống bái đường với tân nương?"

    — "Bái đường với tân nương sao?"

    Tống phu nhân thở dài một tiếng:

    — "Anh con trốn hôn rồi, ta cũng chẳng còn cách nào khác, đành theo lệ cũ, để con gà trống thay anh con bái đường."

    Tống Tri Mai khuyên:

    — "Mẹ, mẹ biết không, việc mẹ làm là ép duyên đấy.

    Tình yêu tự do, hôn nhân tự do nếu anh trai đã không muốn cưới, sao mẹ còn phải cưỡng ép?"

    — "Câm miệng!"

    Tống phu nhân quát khẽ, ánh mắt nghiêm nghị:

    — "Chuyện này hệ trọng, không đến lượt con xen vào!"

    Bà Trương bước tới, nhẹ giọng khuyên can:

    — "Nhị tiểu thư, bao nhiêu trưởng bối đang ở đây, có gì xin để lễ thành hôn xong rồi hãy nói với phu nhân."

    Tống Tri Mai quay đầu nhìn sang Mộ Cửu Viên, nói:

    — "Mẹ, anh trai bỏ đi rồi, mẹ đã hỏi cô gái này chưa?

    Nàng có còn nguyện ý gả vào nhà họ Tống không?"

    Tống phu nhân nghiêm giọng:

    — "Hôn nhân đại sự là do cha mẹ định, do mai mối nói.

    Dù anh con có mặt hay không, hôm nay hôn lễ này nhất định phải thành!"

    Tống Tri Mai bước đến trước mặt Mộ Cửu Diên, nắm lấy cổ tay nàng:

    — "Cô thật sự muốn gả vào nhà họ Tống sao?

    Chỉ cần cô nói không muốn, tôi sẽ đưa cô đi ngay!"

    Mộ Cửu Diên ngơ ngác hướng về phía giọng nói của Tống Tri Mai.

    Lúc này Tống Tri Mai mới nhìn rõ đôi mắt nàng, đôi mắt phượng đào hoa xinh đẹp, chỉ tiếc tròng mắt tựa như viên ngọc quý phủ bụi, khiến người ta chẳng nỡ rời mắt.

    Mộ Cửu Diên khẽ gật đầu, giọng run run mà kiên định:

    — "Tôi... tôi nguyện ý gả."

    Tống phu nhân nghe thế, lạnh giọng hừ một tiếng:

    — "Nó là một cô gái mù côi cút, được gả vào nhà họ Tống là phúc đức tu mấy đời, Tri Mai, con không được hồ nháo nữa!"

    Tống phu nhân lập tức ra lệnh cho bà Trương:

    — "Đi tìm thêm một con gà trống nữa, để hoàn tất nghi lễ còn dang dở!"

    — "Nghi lễ phải tiếp tục!

    Không thể làm hỏng quy củ tổ tông để lại!"

    — "Khoan đã.."

    Tống Tri Mai cất giọng, ánh mắt kiên định:

    — "Dùng gà trống để bái đường với người ta là quá thất lễ, là coi thường người khác!

    Nếu anh trai đã không có mặt, vậy để con thay anh ấy bái đường!"
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 2: Chị hai, chị hai muốn ngủ với chị dâu à?


    — "Hoang đường!

    Con là con gái, sao có thể thay con trai bái đường được!"

    Tống phu nhân vừa dứt lời, liền ra hiệu cho bà Trương kéo Tống Tri Mai ra.

    Tống Tri Mai không để ý tới, nhặt chiếc khăn đỏ dưới đất lên, nhẹ nhàng phủ lại cho Mộ Cửu Diên, dịu giọng nói:

    — "Trước kia chưa có, bây giờ có rồi!"

    Cô nhận lấy dải lụa đỏ có hoa tơ từ tay hỉ nương, một đầu trao cho Mộ Cửu Diên, còn một đầu nắm trong tay mình, kiên định nói thêm:

    — "Hơn nữa, con và anh trai là song sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, để con thay anh ấy bái đường, chẳng phải còn cát tường hơn con gà trống đó sao?"

    Sự việc đã ầm ĩ đến mức này, cũng nên kết thúc thôi.

    Bà Trương khuyên Tống phu nhân:

    — "Phu nhân, chẳng bằng cứ để nhị tiểu thư làm theo ý đi ạ.

    Nếu cứ kéo dài, e rằng thể diện nhà họ Tống khó mà giữ nổi."

    Tống phu nhân sắc mặt âm trầm, tay vặn chặt chiếc khăn, bất đắc dĩ ra lệnh cho hỉ nương:

    — "Bắt đầu lại đi."

    — "Nhất bái thiên địa."

    — "Nhị bái cao đường."

    Đến lúc phu thê giao bái, Tống Tri Mai khẽ nghiêng người, ghé sát tai Mộ Cửu Diên, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:

    — " Tôi biết cô không dám trái lời mẹ tôi, nhưng cô cứ yên tâm, chỉ cần cô muốn rời đi, tôi sẽ giúp cô đi bất cứ lúc nào."

    Mộ Cửu Diên không nói gì, chỉ nghe tiếng hỉ nương lại vang lên:

    — "Tống nhập động phòng!"

    Tống Tri Mai nắm dải lụa đỏ, dẫn Mộ Cửu Diên bước vào tân phòng.

    Khi đi qua ngưỡng cửa cao, sợ nàng bị vấp, cô cố ý dừng lại, khẽ vòng tay qua eo đỡ, dìu nàng ngồi xuống giường cưới phủ đầy chà là đỏ và lạc nhân tượng trưng cho cát tường.

    Bà Trương bưng rượu hợp cẩn tiến đến.

    Tống Tri Mai cầm một chén đưa cho Mộ Cửu Diên, rồi tự mình cầm một chén khác.

    Hai người vừa định cùng uống thì nghe ngoài cửa vang lên giọng trẻ con non nớt:

    — " Chị hai thay anh cả bái đường, vậy có phải cũng phải thay anh cả động phòng không?"

    Tống Tri Mai đỏ mặt ngay tức thì:

    — "Con nít, biết gì mà nói chuyện động phòng với chẳng động phòng!"

    Tống Tuế An ló đầu vào, gương mặt tròn đáng yêu, đôi mắt sáng long lanh:

    — "Mẹ nói với em rồi, động phòng là cùng ngủ chung! chị hai, vậy chị có ngủ cùng chị dâu không?"

    Bà Trương vội bước tới, che miệng Tống Tuế An:

    — "Tam tiểu thư, đừng nói lung tung!"

    Rồi quay sang ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh:

    — "Còn không mau đưa tam tiểu thư về phòng!"

    Hai nha hoàn lập tức bế đi Tống Tuế An đang bịt miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn đầy ấm ức.

    Nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, bà Trương hạ giọng lẩm bẩm, vẻ khinh miệt:

    — "Quả nhiên là con gái của tiểu thiếp, nhỏ như vậy mà chẳng biết điều gì tốt!"

    Tống Tri Mai nhíu mày:

    — "Bà Trương, An An còn nhỏ, không hiểu chuyện, liên can gì đến dì ấy?"

    Bà Trương vội nở nụ cười lấy lòng:

    — "Phải phải phải, là lão thân nói sai.

    Nhị tiểu thư mau thay đại thiếu gia uống rượu hợp cẩn với tân nương đi!

    Phu nhân bên kia còn đang đợi người qua nói chuyện thân mật đó ạ."

    Tống Tri Mai nghe vậy, mới cùng Mộ Cửu Diên uống cạn chén rượu.

    Sợ nàng không chịu nổi rượu, cô nhỏ giọng dặn:

    — "Nếu không uống được thì chỉ ngậm thôi, lát nữa lén nhổ ra.

    Đợi tôi gặp mẹ xong sẽ quay lại thăm cô."

    Dưới tấm khăn đỏ, Mộ Cửu Diên khẽ gật đầu.

    Thấy vậy, Tống Tri Mai mới yên tâm đứng dậy, đặt ly xuống bàn:

    — "Bà Trương, bà chăm sóc tân nương cho tốt.

    Tôi đi gặp mẹ."

    Từ khi Tống lão gia qua đời, Tống phu nhân ngày ngày ăn chay niệm Phật.

    Tiệc cưới hôm nay do nhị gia họ Tống cùng quản gia phụ trách chiêu đãi khách khứa.

    Còn Tống phu nhân thì đã lui vào phòng, tay cầm bức thư tay Tống Tự Nam để lại, vừa vuốt trán vừa than thở không ngớt.

    Lúc này, Tống Tri Mai đẩy cửa bước vào.

    Nhìn thấy lớp ren mỏng trên tay áo con gái còn lộ rõ làn da, Tống phu nhân càng thêm đau đầu:

    — "Con là nhị tiểu thư nhà họ Tống, ăn mặc thế này ra thể thống gì!"

    Tống Tri Mai thản nhiên xoay người một vòng trước mặt mẹ:

    — "Mẹ, chiếc váy này là kiểu mới nhất, người thường còn không mua nổi.

    Ai cũng mặc như vậy cả.

    Mẹ ở trong phủ đã lâu, cũng nên ra ngoài ngắm phố phường một chút!"

    Tống phu nhân nghiêm giọng:

    — "Đừng nói mấy lời vớ vẩn đó với mẹ!

    Mẹ hỏi con, lần này con về, có thật là không định đi nữa chứ?"

    Tống Tri Mai mỉm cười ngồi xuống bên cạnh, cầm một quả quýt bóc vỏ bằng đôi tay trắng ngần, vừa ăn vừa nói:

    — "Không đi nữa đâu.

    Từ khi cha mất, việc buôn bán của nhà họ Tống xuống dốc không phanh.

    Con từng hứa với mẹ là ra nước ngoài học cách làm ăn, giờ học xong rồi, con trở về để giúp mẹ gánh vác việc nhà."

    Tống phu nhân mỉm cười, đưa tay chọc nhẹ trán con:

    — "Khi trước con cứ khóc đòi đi, mẹ đồng ý cho con ra ngoài chỉ để mở mang tầm mắt, chứ đâu phải để con ra ngoài buôn bán, lộ mặt giữa thiên hạ!

    Nhưng con chịu về là mẹ mừng rồi.

    Qua ít ngày nữa, mẹ sẽ nhờ người mai mối cho con một mối tốt.

    Còn chuyện làm ăn trong nhà, cứ để anh con..."

    Tống Tri Mai nhướng mày, cắt lời:

    — "Anh ấy ngay cả tân nương còn bỏ rơi, mẹ còn mong gì anh ấy có thể gánh vác cơ nghiệp trăm năm của Tống gia sao?"

    Tống phu nhân khẽ thở dài:

    — "Anh con đúng là hồ đồ, nhưng dẫu sao vẫn là trưởng tử của Tống gia.

    Mẹ không tin nó có thể cả đời không quay về!"

    Tống phu nhân lại nói, giọng đầy giận:

    — "Mẹ đã sai người đi tìm rồi.

    Đợi xem, khi mẹ tìm được, mẹ phải đánh gãy chân nó!"

    Tống Tri Mai cười, nhét cho mẹ một múi quýt để chặn lời:

    — "Con sợ mẹ chẳng nỡ ra tay ấy chứ!

    Còn chuyện hôn nhân của con, mẹ đừng lo, con tự có chừng mực."

    Cô đảo mắt nhìn quanh, rồi hỏi:

    — "Đúng rồi, sao con không thấy Kinh Mặc đâu?

    Con bé hầu theo con từ nhỏ ấy, trước khi con ra nước ngoài, bị Dì Diệp xin về mà."

    Ánh mắt Tống phu nhân thoáng tránh né, có chút chột dạ:

    — "Nó... nó đã về quê rồi."

    Tống Tri Mai nghi hoặc:

    — "Về quê?

    Nhưng mẹ chẳng phải từng nói khi mua nó, nó là đứa mồ côi, không thân thích gì cơ mà?"

    Tống phu nhân ấp úng:

    — "Con đừng hỏi nhiều.

    Mẹ nói nó về quê là về quê rồi!"

    Tống Tri Mai đứng phắt dậy:

    — "Nếu mẹ không nói rõ, con sẽ đi hỏi Dì Diệp!"

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh, dáng người uyển chuyển, bước đi mang theo phong tình, dựa hờ vào khung cửa.

    Đó là Diệp Ninh Sương, dì thiếp của Tống phu nhân, tay phe phẩy chiếc quạt tròn thêu tơ lụa.

    Bà ta nhoẻn cười, giọng mơn trớn:

    — "Nhị tiểu thư về rồi sao không báo với ta một tiếng?

    Tỷ tỷ, thế chẳng phải là thất lễ với ta rồi ư?"

    Tống phu nhân lạnh giọng:

    — "Hôm nay trong phủ bận trăm việc, nếu cô không có chuyện gì thì về viện của mình đi, đừng ra đây gây rối."

    Diệp Ninh Sương cười mỉm, ánh mắt sắc bén sau vẻ dịu dàng:

    — "Ôi chao, ta cũng là người trong phủ này, nhà họ Tống có việc vui ta mừng còn chẳng kịp.

    Chỉ là... từ sau khi lão gia mất, phu nhân chỗ nào cũng canh ta chặt quá, chẳng khác gì coi ta là người ngoài."

    Tống Tri Mai bước đến, mỉm cười kéo tay Diệp Ninh Sương:

    — "Dì nói quá rồi, con về gấp nên chưa kịp đến thăm dì thôi.

    Bao năm rồi con chưa gặp, dì vẫn trẻ trung, xinh đẹp như trước.

    Sau này con phải học hỏi dì nhiều mới được."

    Diệp Ninh Sương dùng quạt chạm nhẹ lên môi cô, khẽ cười:

    — "Con bé này, từ nhỏ đã biết ăn nói khéo, chẳng trách dì thương con nhất."

    Tống Tri Mai cười:

    — "Vậy dì nói con nghe đi, Kinh Mặc đâu rồi?

    Nó đang yên đang lành, sao lại rời phủ?"

    Diệp Ninh Sương liếc Tống phu nhân một cái.

    Sắc mặt Tống phu nhân chợt căng thẳng, ra hiệu bằng ánh mắt bảo bà đừng nói lung tung.

    Diệp Ninh Sương khẽ nhếch môi, kéo dài giọng:

    — "Nó à... nói ra thì dài lắm.."

    Tống phu nhân quát lên:

    — "Diệp Ninh Sương!

    Cô ăn nói bậy bạ gì đó?"

    Diệp Ninh Sương che miệng bằng quạt, cười ngọt ngào:

    — "Phu nhân xem, lại kích động rồi.

    Ta chỉ nói, phu nhân nói chẳng sai chuyện tuy dài, nhưng đúng là con bé Kinh Mặc ấy đã về quê thật rồi."

    Tống Tri Mai thở dài đầy tiếc nuối:

    — "Thật sự đi rồi sao?

    Bao năm qua con rất nhớ nó, còn mang về nhiều món đồ lạ cho nó nữa cơ."

    Diệp Ninh Sương xoay nhẹ ngón tay sơn móng đỏ:

    — "Chỉ là một con hầu mua về thôi, nhị tiểu thư việc gì phải bận tâm."

    Tống Tri Mai không đồng ý:

    — "Kinh Mặc không phải nô tỳ, nó là bạn cùng con lớn lên!"

    Tống phu nhân nghiêm giọng:

    — "Đủ rồi!

    Sau này đừng nhắc đến người đó nữa.

    Con đi nghỉ đi, mẹ còn chuyện phải nói với Dì Diệp."

    Thấy hai người có vẻ giấu giếm, Tống Tri Mai đành nói:

    — "Vậy con đi xem tân nương trước vậy."

    ....

    (Hết chương 2)
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 3: Có thể giúp tôi... cởi áo hỉ không?


    Trời đã tối.

    Sân trước nhà họ Tống tiệc rượu linh đình, khách khứa ngồi chật kín, tiếng cười nói náo nhiệt.

    Tương phản hoàn toàn với cảnh ấy, là viện của đại thiếu gia nhà họ Tống, tân lang của hôn lễ hôm nay.

    Bên trong cổng hoa rủ, đèn lồng đỏ treo cao, bốn phía dán đầy chữ hỷ đỏ thẫm.

    Nhưng trong sân lại vắng tanh không một bóng người, tĩnh lặng âm u, chẳng có chút không khí vui mừng ngược lại còn toát lên vẻ kỳ dị lạnh lẽo.

    Hai tiểu nha hoàn bưng khay trà đứng ngoài cổng hoa, nhìn ngọn đèn lồng lay động cùng bóng cây đổ dài trong sân, đều thấp thỏm, liếc nhau vài lần mà vẫn không dám bước vào.

    Một người khẽ giục:

    — " Cô đi trước đi..."

    Người kia lắc đầu:

    — "Không được, tôi sợ lắm, cô đi trước đi..."

    Hai người hạ thấp giọng thì thầm:

    — "Cô nói xem...

    đêm nay, thứ đó... có ra nữa không?

    Nghe nói lần trước bà Trương dậy đêm, tình cờ chạm mặt thứ đó, sợ đến hóa điên, tới giờ còn chưa tỉnh lại!"

    — "Nghe nói... thứ đó thật sự là oan hồn của Kinh Mặc sau khi chết hiện về sao?

    Trước đây ta với Kinh Mặc không ưa nhau, liệu có bị nó tìm tới không?"

    — "Oan có đầu, nợ có chủ.

    Dù nó có tìm, cũng sẽ tìm người hại chết nó chứ..."

    — "Nghe nói phu nhân đã mời một đạo sĩ cao tay tới làm pháp sự, còn bảo tân nương tới trấn áp oán hồn nữa!"

    — "Thảo nào tân nương là một cô gái mù mồ côi từ nghĩa trang mà vẫn có thể gả vào nhà họ Tống!"

    — "Phải đấy!

    Nghe nói cô ta làm việc ở nghĩa trang, chuyên khâu vá thi thể, là nữ liệm sư đấy.

    Người có thể đụng chạm đến người chết, mệnh phải cứng cỏi lắm, đến ma cũng phải tránh!

    Hơn nữa nghe đâu, số mệnh cô ta còn cực hợp với đại thiếu gia..."

    Hai nha hoàn đang thì thầm ghé đầu to nhỏ, thì bất chợt hai bàn tay trắng nõn đồng thời đặt mạnh lên vai họ.

    — "A—— ma—— aaaaa!!!"

    Cả hai hét toáng, khay trà rơi xuống đất, đang định bỏ chạy thì bị người phía sau nắm cổ áo, kéo lại.

    Giọng người kia nghiêm khắc vang lên:

    — "Giữa trời đất sáng rõ, hét ma hét quỷ cái gì!"

    Hai nha hoàn quay phắt lại, mới thấy người vừa dọa mình chính là nhị tiểu thư Tống Tri Mai.

    — "Nhị... nhị tiểu thư..."

    Hai người liếc nhau, trong lòng lo sợ không biết cô đã nghe được bao nhiêu.

    Nhớ đến việc Tống phu nhân từng dặn mọi người phải tuyệt đối kín miệng về chuyện của Kinh Mặc, cả hai hoảng sợ cúi đầu.

    Tống Tri Mai buông tay, giọng bình thản:

    — "Tân nương đã gả vào nhà họ Tống, từ nay là người của Tống gia.

    Các cô không được bàn tán sau lưng.

    Nếu còn có lần sau, ta sẽ không bỏ qua."

    May mà hình như cô chỉ nghe thấy đoạn cuối, hai nha hoàn mới dám thở phào:

    — "Vâng... thưa nhị tiểu thư, sau này chúng nô tỳ không dám nữa."

    Tống Tri Mai phất tay:

    — "Được rồi, lui đi.

    Ta có chuyện muốn nói riêng với tân nương."

    Hai người nghe vậy như được tha mạng, vội vã hành lễ rồi chuẩn bị rời đi.

    Nha hoàn A kéo tay nha hoàn B, ra hiệu nhìn về phía rừng trúc sau lưng Tống Tri Mai.

    Dưới ánh trăng tròn rải bạc, giữa bóng trúc lay động, thấp thoáng một dáng người mặc áo trắng đang đứng đó.

    Người ấy quay lưng lại, không thấy rõ mặt, nhưng dáng vẻ mảnh khảnh, y phục đơn sơ càng nhìn càng giống Kinh Mặc.

    Hai nha hoàn sợ hãi đến tái mặt, không dám kêu lên, chỉ biết bịt miệng rồi cắm đầu bỏ chạy.

    Tống Tri Mai nghe tiếng bước chân vội vã phía sau, nghi hoặc quay lại.

    Ánh trăng chiếu xuống, bóng trúc đong đưa, gió xào xạc, chỉ là cảnh vật quen thuộc cô đã nhìn suốt từ nhỏ, chẳng có gì khác thường.

    Không nghĩ ngợi nhiều, cô tiếp tục men theo hành lang dài, đi đến tân phòng ở phía đông, gõ nhẹ lên cánh cửa đang đóng kín:

    — "Chị dâu, là em Tống Tri Mai."

    Một lúc lâu, trong phòng vẫn không có tiếng đáp.

    Không nghe thấy hồi âm, Tống Tri Mai sinh nghi, khẽ đẩy cửa bước vào.

    Trong căn phòng hỷ đỏ rực, ánh nến lay lắt, hương trầm quẩn quanh, trên chiếc giường cưới phủ đầy cát tường quả, Mộ Cửu Diên ngất lịm, nằm bất tỉnh.

    — "Chị dâu!"

    Tống Tri Mai vội nhấc váy chạy tới, đỡ nàng dậy.

    Thấy trên đầu nàng vẫn còn đội khăn trùm đỏ, cô liền cởi xuống, ném sang một bên.

    Dưới lớp ánh sáng mờ, Mộ Cửu Diên mặt trắng bệch, mày cau chặt, hơi thở mỏng manh, sắc môi tái nhợt trông như đang khó thở đến mức không nói nổi.

    So với cô, thân thể Tống Tri Mai cao hơn một chút, cảm giác ôm trong lòng nhẹ đến mức không tốn sức.

    Mộ Cửu Diên gầy mảnh như sương khói, gân cốt mảnh khảnh, yếu ớt như chỉ cần khẽ đụng là tan.

    Ngày đại hôn, từ tờ mờ sáng đã phải dậy trang điểm, lễ nghi rườm rà, cả ngày chưa được uống ngụm nước chẳng biết là thành thân hay tra tấn nữa.

    Tống Tri Mai khẽ thở dài, vuốt nhẹ lưng nàng:

    — "Bộ hỷ phục này, từ xưa đến nay, đúng là chiếc gông xiềng của phụ nữ mà."

    Nói đoạn, cô vừa đỡ Mộ Cửu Diên tựa vào ngực mình, vừa nhanh tay cởi khuy áo cưới ở cổ để nàng dễ thở hơn.

    Mộ Cửu Diên khẽ động, mi mắt run run, dần dần tỉnh lại.

    Cảm giác có người đang chạm vào cổ áo mình khiến nàng hoảng hốt, theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh của Tống Tri Mai.

    Giọng nói run rẩy, mang theo chút nghẹn ngào:

    — "Ai... vậy?"

    Giọng nói ấy run rẩy, như vừa tỉnh mộng, mang theo tiếng nức nghẹn trong cổ họng.

    Tống Tri Mai vội dịu giọng trấn an:

    — "Là em, chị dâu.

    Chị có thể gọi em là em Hai, hoặc là Mai Nhi.

    Bạn học của em ở nước ngoài đều gọi em là Rose."

    Rose?

    Không lạ khi trên người cô có mùi hương hoa hồng nồng nàn đến thế.

    Quả thật, người và hương đều giống tên.

    Mộ Cửu Diên vẫn còn hoảng, ngập ngừng hỏi:

    — "Em ...đang làm gì vậy?"

    Tống Tri Mai vội vàng giải thích:

    — "Chị đừng hiểu lầm, em chỉ sợ áo cưới siết chặt quá khiến chị khó chịu, muốn giúp chị nới ra một chút thôi...."

    Mộ Cửu Diên đỏ bừng mặt, giọng nhỏ như muỗi:

    — " Tôi... có thể tự làm."

    Nhưng cánh tay yếu ớt của nàng vừa nhấc lên đã vô lực rơi xuống.

    Thấy thế, Tống Tri Mai lập tức nói:

    — "Để em giúp cho."

    Cô đỡ Mộ Cửu Diên tựa lưng vào đầu giường, tháo chiếc phượng quan nặng trĩu xuống, rồi quỳ trước mặt nàng, chăm chú cởi từng khuy áo cưới.

    — "Chị thở cho dễ đi, lát nữa em lấy chút đồ ăn mang tới.

    Một ngày bận rộn thế này, chắc chị cũng mệt lắm rồi, phải không?"

    Giọng nói của cô khẽ khàng, hơi thở ấm áp phả lên má Mộ Cửu Diên, khiến nàng khẽ nghiêng đầu tránh đi, gò má ửng hồng:

    — "Để em chê cười rồi.

    Tôi từ nhỏ thân thể yếu, luôn khiến người khác phải bận lòng..."

    Tống Tri Mai mỉm cười:

    — "Không sao đâu.

    Dù có là người làm bằng sắt, qua một ngày thế này cũng chịu không nổi."

    Khi nói, cô cúi thấp đầu và vô tình nhận ra làn da dưới cổ áo Mộ Cửu Diên trắng hơn cả lớp phấn trên mặt, mịn màng như tơ.

    Khi khuy áo được mở dần, tấm áo lót bên trong mỏng tang bị bờ ngực đầy đặn đẩy căng, khiến Tống Tri Mai sững người, tai nóng bừng, vội quay đi.

    Mộ Cửu Diên mặc bộ hỉ phục kiểu xiêm y thêu hoa nghiêng vạt; hai chiếc khuy cuối cùng bị chính nàng vô ý ép xuống, kẹt ở phần eo sau.

    Tống Tri Mai tiếp tục lần xuống, theo quán tính cúi người thấp, gương mặt gần như chạm vào vòng eo mảnh khảnh của nàng.

    Cẩn thận gỡ từng nút, vừa định đứng dậy thì phát hiện một lọn tóc của mình bị mắc vào chỉ vàng thêu ở cổ áo của Mộ Cửu Diên.

    Một cơn đau nhói khiến cô mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước, vô tình ép Mộ Cửu Diên ngã xuống giường.

    Gương mặt Tống Tri Mai chôn sâu vào nơi đầy đặn mềm mại mà lúc nãy cô chỉ dám liếc qua.

    Một thoáng ấm áp và hương thơm ngọt ngào bao trùm lấy cả người cô khiến tim đập loạn, đầu óc trống rỗng như rơi vào làn mây dày mịt.

    Cô chẳng còn để tâm đến cơn đau nơi da đầu, chỉ cuống quýt định ngồi dậy.

    Nhưng Mộ Cửu Diên đã vươn tay, nhẹ đè lên lưng cô, giọng trầm thấp vang lên:

    — "Đừng động."

    Tống Tri Mai sững người, nín thở không dám nhúc nhích.

    Mũi cô khẽ chạm vào da thịt mềm mại, hương vị nhàn nhạt mà ngọt ngào len thẳng vào tim, khiến toàn thân tê rần.

    Mộ Cửu Diên nhẹ giọng:

    — "Để tôi... gỡ giúp em."

    Đầu ngón tay mảnh khảnh của nàng chạm vào tóc cô, khẽ tách từng sợi, động tác vừa mềm, vừa chậm rãi, lại mang chút ngứa ngáy mê hoặc.

    Gương mặt Tống Tri Mai nóng ran; cô nắm chặt tấm chăn đỏ dưới tay, chỉ sợ hơi thở dồn dập sẽ để lộ ý nghĩ mờ ám trong lòng.

    Những ngón tay của Mộ Cửu Diên chạm nhẹ lên tóc, động tác tinh tế đến mức mỗi lần lướt qua đều như cào khẽ vào da đầu, vừa ngứa vừa tê.

    Tống Tri Mai cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh.

    Nếu lời đồn là thật, rằng Mộ Cửu Diên từng làm "nữ liệm sư" — chuyên khâu vá thi thể thì những ngón tay này quả thật khéo léo hơn người.

    Chúng thon dài, trắng nhạt, linh hoạt và mềm dẻo, không khác gì những ngón tay được tạo ra để nắm giữ bí mật.

    Trong đầu Tống Tri Mai bỗng thoáng hiện ra một cuốn tiểu thuyết mà cô từng vô tình xem ở hiệu sách ngoại quốc.

    Cuốn sách nằm trong góc phủ bụi, tên bản dịch là:《指挑情潮》《Ngón tay khơi gợi tình triều》.

    Chỉ mới đọc mấy dòng, cô đã đỏ mặt gấp lại, nhét vội về chỗ cũ như kẻ ăn trộm.

    Nhưng giờ đây, khi nhớ lại hình ảnh ấy, đôi tay ấy, tim cô đập loạn như trống trận, hơi thở nặng nề, sợ đến nỗi chỉ cần thở mạnh cũng lộ tâm tư dơ dáy trong đầu.

    — "Xong rồi."

    Giọng Mộ Cửu Diên vang lên, nhẹ như hơi thở.

    Nàng đã gỡ xong sợi tóc rối.

    Trong giây lát, Tống Tri Mai bỗng thấy trống rỗng, một cảm giác mất mát mơ hồ khiến cô không kịp hiểu.

    Cô chống tay ngồi dậy, vội đỡ Mộ Cửu Diên dậy theo, gương mặt lúng túng:

    — "Chị dâu, xin lỗi... em..."

    Mộ Cửu Diên ngẩng đầu lên.

    Ánh nến hắt lên khuôn mặt trắng như sứ, đôi mắt xám nhạt thoáng hiện sắc hồng, vừa ngượng vừa e dè.

    Giọng nói của nàng run nhẹ, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng:

    — "Em Hai..."

    Ngừng một thoáng, nàng cắn môi, rồi khẽ hỏi:

    — "Có thể giúp tôi... cởi áo hỉ không?"



    (Hết chương 3 )
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 4: Ngón tay của chị dâu... chắc rất khéo, phải không?


    Tống Tri Mai tròn mắt, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

    Mộ Cửu Diên cũng đỏ mặt, giọng ngập ngừng:

    — "Chỉ là... mở khuy áo ra thôi, hình như... vẫn chưa đủ.

    Tôi... vẫn thấy nghẹt thở."

    Nàng đưa tay ôm ngực, hơi thở mỏng nhẹ như tơ:

    — "Tôi thở không nổi."

    Tống Tri Mai chợt hiểu ra, có lẽ Mộ Cửu Diên ngất đi cũng chỉ vì lý do này.

    Tất cả chỉ vì nàng đến phòng mẹ quá lâu, không kịp sang sớm hơn.

    — "Để em giúp chị cởi áo cưới."

    Cô đỡ Mộ Cửu Diên xuống giường, để nàng giang tay ra, rồi đứng phía sau, nhẹ nhàng tuột lớp áo cưới đỏ thẫm khỏi vai, từng tấc, từng tấc ôm lấy trong lòng.

    Mộ Cửu Diên khẽ nói, giọng trầm mà mềm:

    — "Em là tiểu thư nhà danh giá, còn tôi chỉ là cô gái mồ côi thấp hèn, lại để em làm việc hầu hạ thế này... thật khiến tôi xấu hổ."

    Tống Tri Mai đáp ngay, dứt khoát:

    — "Chị đừng nghe họ nói bậy.

    Chị đã gả vào Tống gia, tức là người của nhà họ Tống, là chị dâu của em.

    Em chăm sóc chị, giúp chị thay áo là chuyện nên làm."

    Mộ Cửu Diên không nói gì.

    Tống Tri Mai treo chiếc áo cưới lên giá gỗ hồng, rồi quay lại, định giúp nàng tháo lớp váy bên trong.

    Cô quỳ xuống trước mặt nàng, vừa đưa tay chạm vào dải lưng thì.

    "Phịch!"

    Một cánh cửa sổ đột ngột bật mở.

    Tống Tri Mai quay phắt lại, tiến nhanh đến cửa, thò đầu nhìn ra ngoài, nhưng không thấy bóng người nào cả.

    Bây giờ đang đầu hạ, gió thổi êm nhẹ không thể đủ mạnh để hất tung cửa như thế.

    Cô cau mày, bước về phía Mộ Cửu Diên, thì một cửa sổ khác lại bật mở, đập vào tường kêu "rầm" một tiếng.

    Mộ Cửu Diên dù không thấy, cũng nhận ra điều khác thường, theo phản xạ nghiêng người dựa sát vào cô:

    — "Chuyện gì vậy?"

    Tống Tri Mai đỡ lấy nàng, trấn an:

    — "Chị đừng sợ, chắc là gió lớn thôi..."

    Lời còn chưa dứt, cô bỗng thấy một bóng trắng mờ chậm rãi di chuyển giữa rừng trúc ngoài kia.

    Dáng đi cứng đờ, tịch mịch, không giống người sống.

    Lòng bàn tay cô lạnh toát, lông gáy dựng đứng.

    Đúng lúc ấy, Mộ Cửu Diên hoảng hốt choàng tay ôm chặt lấy eo cô, nép vào lòng cô run rẩy:

    — "Có... có ma...!"

    Tống Tri Mai cũng giật mình, nhưng vẫn ôm lấy nàng theo bản năng, giọng kiên định:

    — "Đừng sợ, có em ở đây."

    Mộ Cửu Diên thì thào, nước mắt trực rơi:

    — "Nghe nói nhà họ Tống bị quỷ ám suốt một tháng nay, ngay cả đạo sĩ cao tay cũng không trừ nổi, nên họ mới mời tôi người có mệnh cứng về trấn oán.

    Hóa ra... là thật sao?"

    Tống Tri Mai trầm giọng:

    — "Vớ vẩn!

    Trên đời làm gì có ma quỷ.

    Đừng sợ, em ra xem thử ai dám giả thần giả quỷ."

    Bóng trắng kia càng lúc càng lùi sâu vào rừng trúc.

    Cô định buông Mộ Cửu Diên ra, nhưng lại bị nàng ôm siết, giọng run rẩy:

    — "Đừng đi... tôi sợ... em đừng rời khỏi tôi."

    Cúi xuống, cô thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Cửu Diên vùi trong ngực mình, hai tay ôm chặt lấy eo, dáng vẻ yếu đuối đáng thương đến mức không nỡ đẩy ra.

    Tống Tri Mai khẽ nói:

    — "Được, em ở lại với chị."

    Không bao lâu, bóng trắng trong rừng trúc biến mất.

    Cô khép cửa sổ, rồi thấy Mộ Cửu Diên ngồi co lại trong chăn, sắc mặt vẫn tái nhợt, bèn mang bánh điểm tâm tới:

    — "Chị cả ngày chưa ăn gì đúng không?

    Ăn tạm chút đi, để em sai người chuẩn bị thêm món nóng."

    Nhưng Mộ Cửu Diên không nhận bánh, mà nắm chặt tay cô:

    — "Em... tôi sợ lắm..."

    Nàng run rẩy, giọng nghẹn:

    — "Ngày trước ở nghĩa trang, đêm nào tôi cũng chỉ có một mình, quanh tôi toàn là xác chết.

    Tôi cứ nghĩ gả vào Tống gia rồi, sẽ thoát khỏi cảnh đó... ai ngờ..."

    Tống Tri Mai khẽ nói, ánh mắt nghiêm nghị:

    — "Là mẹ em tin vào lời đồn của bọn lang băm.

    Chị yên tâm, nếu chị muốn đi, em sẽ đưa chị đi bất cứ lúc nào."

    Mộ Cửu Diên lắc đầu, nước mắt rưng rưng:

    — "Nhưng... nếu rời Tống phủ, tôi biết đi đâu?

    Lẽ nào lại trở về nghĩa trang ư?"

    Dù sao Tống phủ vẫn tốt hơn nghĩa trang nghìn lần.

    Tống Tri Mai xiết tay nàng:

    — "Chị yên tâm, có em ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt chị đâu."

    Ngay khi bàn tay hai người chạm nhau, Tống Tri Mai khựng lại.

    Đầu ngón tay của Mộ Cửu Diên mềm như nước, ấm áp và yếu ớt đến mức khiến cô sợ rằng chỉ cần bóp nhẹ cũng đủ làm vỡ.

    Cô muốn buông ra, lại không nỡ.

    Mộ Cửu Diên nhìn cô, khẽ nói:

    — "Em thật tốt.

    Em không giống những người khác."

    Tim cô chợt nóng lên.

    Tống Tri Mai ngồi xuống bên cạnh, cầm chiếc bánh đưa đến gần môi nàng:

    — "Chị đói rồi đúng không?

    Ăn một miếng nhé?"

    Mộ Cửu Diên ngoan ngoãn hé miệng.

    Đầu lưỡi hồng nhạt của nàng khẽ chạm vào đầu ngón tay Tống Tri Mai khi đón lấy miếng bánh, sau đó nhẹ nhàng cắn một chút.

    Bánh tan ra trong miệng nàng, vụn trắng bám lại trên đôi môi đỏ mọng, tựa như phủ một lớp đường tuyết đẹp đến mức khiến người ta muốn hôn.

    Tống Tri Mai cảm thấy hai tai mình nóng bừng:

    — "Chị đừng vội, ăn chậm thôi, còn nhiều mà."

    Mộ Cửu Diên gật đầu, nuốt xuống miếng bánh, lại đưa môi lên cắn thêm miếng nữa.

    Lần này, đầu lưỡi nàng vô tình liếm dọc qua ngón tay Tống Tri Mai.

    Chiếc bánh trong tay cô "bụp" một tiếng, rơi xuống giường.

    Mộ Cửu Diên giật mình, gương mặt đỏ lựng:

    — "Xin lỗi... là tôi..."

    Tống Tri Mai vội xua tay, cũng đỏ mặt không kém:

    — "Không... là em... em sơ ý làm rơi."

    Cô thu dọn vụn bánh, rồi lấy miếng khác đút cho nàng.

    Mộ Cửu Diên cắn một miếng, nhăn mày:

    — "Khô quá."

    Tống Tri Mai theo phản xạ cắn ngay chỗ nàng vừa cắn, định nếm thử:

    — "Em thấy... cũng ngon mà."

    Vừa nói xong, cô lập tức sững người, mình vừa cắn chỗ chị dâu ăn qua.

    Mặt cô đỏ ửng, vội đặt bánh xuống, rót trà đưa tới:

    — "Trà nguội rồi, chị uống tạm một chút thôi nhé."

    Mộ Cửu Diên khát khô cổ, liền ngẩng đầu, uống trực tiếp từ tay cô.

    Khi nàng ngẩng lên, dòng trà còn vương nơi khóe môi, một giọt trong suốt chảy dọc theo đôi môi khẽ hé, sáng lấp lánh, mờ ám đến lạ.

    Tống Tri Mai nhìn đến mức quên cả thở, vài giây sau mới giật mình, chống trán, tự mắng mình:"Mình đang nghĩ gì vậy chứ..."

    — "Chị dâu, muộn rồi, để em dìu chị nghỉ."

    Cô không dám ở lại lâu hơn từ lúc gặp Mộ Cửu Diên, trong lòng cô đã loạn cả lên.

    Mộ Cửu Diên nằm xuống, vỗ nhẹ chỗ bên cạnh:

    — "Em ...lại đây nằm cùng đi."

    Tống Tri Mai do dự nhìn khoảng trống ấy, ngập ngừng.

    Mộ Cửu Diên chống tay, giọng nhẹ mà buồn:

    — "Không phải em nói sẽ ở lại với tôi sao?

    Hay là... em cũng chê tôi dơ bẩn, vì từng làm việc với người chết?"

    — "Không phải thế."

    Tống Tri Mai vội nằm xuống bên cạnh nàng.

    Sợ mình nhìn nàng mà lại nghĩ lung tung, cô cố ý quay lưng lại:

    — "Chị dâu, tính em ngủ hay trở mình.

    Nếu làm chị khó chịu, chị cứ đá em xuống đất nhé."

    Mộ Cửu Diên khẽ dịch lại gần, ép ngực vào lưng cô, rồi vòng tay qua eo, giọng nhỏ nhẹ như hơi thở:

    — "Sao lại thế được.

    Tôi biết, em khác với họ.

    Từ lúc em thay con gà trống để cùng tôi bái đường, tôi đã biết em không giống bất kỳ ai."

    Tống Tri Mai cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang ôm eo mình.

    Những ngón tay ấy trắng như ngọc, thon dài, linh hoạt, mềm mại...

    Cô khẽ hỏi, giọng run:

    — "Chị... trước đây thật sự từng làm nữ liệm

    sư sao?"

    Giọng Mộ Cửu Diên từ phía sau nhẹ nhàng vang lên, như khói phủ bên tai:

    — "Ừm.

    Tôi mồ côi từ nhỏ, không có đường sống khác, chỉ còn cách đó để nuôi thân."

    Tống Tri Mai khẽ nuốt nước bọt, tim đập dồn dập:

    — "Vậy... ngón tay của chị... chắc là rất khéo, phải không?"

    ...

    (Hết chương 4)
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 5: Chị dâu, đã chạm được chưa?


    — "Ý em là, tay chị chắc khéo lắm mới có thể khâu lại người chết như cũ, đúng không?"

    Tống Tri Mai mặt đỏ hồng lên, vừa quay đầu lại vừa nói:

    — "Nghe nói người làm liệm sư như chị, không chỉ có thể khâu nối xác người, mà còn có thể liên thông với linh hồn người đã khuất, có phải thế không?"

    Mộ Cửu Diên bật cười khẽ, tiếng cười nhẹ như tơ.

    Đó là lần đầu tiên Tống Tri Mai thấy nàng cười.

    Nụ cười ấy giống như vạn đóa đào hoa cùng nở, mềm mại rực rỡ, mảnh mai như ánh sáng xuyên qua lớp sương, khiến lòng người bừng sáng.

    — "Chị dâu cười gì vậy?"

    Mộ Cửu Diên nói nhỏ:

    — "Nếu người làm liệm sư thật sự có thể nói chuyện với linh hồn, vậy thì trên đời này há chẳng phải sẽ không còn oan hồn hay oán linh nữa sao?"

    Tống Tri Mai nghe vậy liền phấn khích, gật đầu:

    — "Chị dâu thật giống em!

    Em cũng nghĩ như vậy!"

    Lời vừa dứt, cô mới nhận ra mình đã vô thức lại gần Mộ Cửu Diên, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể thấy rõ lông mi nàng khẽ run.

    Hơi thở Tống Tri Mai dần nặng nề, tim đập dồn dập.

    Còn Mộ Cửu Diên lại nghiêng người, ghé sát bên tai cô, hơi thở ấm áp lướt qua cổ, giọng trầm thấp:

    — "Em Hai, chuyện ma quỷ trong phủ... tôi nghe nói có một lời đồn, em có muốn biết không?"

    Tống Tri Mai tò mò:

    — "Lời đồn gì?"

    Mộ Cửu Diên ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai mảnh khảnh khiến cô vô thức rụt vai, bàn tay đang nắm chặt cũng siết lại theo bản năng.

    Giọng Mộ Cửu Diên trầm thấp, pha chút u tối:

    — "Nghe nói, trong phủ họ Tống... có một nha hoàn chết thảm.

    Chết rất dữ, đến ruột cũng trào ra ngoài."

    Tống Tri Mai giật mình:

    — "Chị nói gì cơ?"

    Mộ Cửu Diên hạ giọng, gần như thì thầm bên tai:

    — "Là tôi tự tay khâu lại cho cô ấy."

    Cô nói tiếp, nụ cười dịu mà lạ lùng:

    — "Cô ấy không lớn hơn tôi mấy tuổi, khi chết còn mang thai ba tháng."

    Tống Tri Mai sững người:

    — "Không thể nào!

    Mẹ em quản gia nghiêm ngặt, cho dù là nha hoàn cũng giữ lễ phép, sao có thể xảy ra chuyện ấy?"

    Mộ Cửu Diên hơi lùi lại, ánh mắt mờ tối:

    — "Em không tin sao?"

    Tống Tri Mai ngập ngừng:

    — "Làm sao chị biết người đó là người của Tống gia?"

    Mộ Cửu Diên đáp khẽ:

    — "Tôi nghe nói... cô ấy tên là Kinh Mặc."

    Tống Tri Mai giật nảy người:

    — "Kinh Mặc?

    Chị nói... người chị khâu lại là Kinh Mặc?"

    Mộ Cửu Diên gật đầu:

    — "Phải.

    Em quen cô ấy à?"

    Tống Tri Mai lắc đầu liên tục, giọng run:

    — "Không thể nào!

    Kinh Mặc đã hồi hương rồi, cô ấy..."

    Chợt cô nhớ ra điều gì, vội nói:

    — "Không đúng!

    Cô ấy mồ côi từ nhỏ, làm gì có quê mà về?"

    Mộ Cửu Diên thoáng ngạc nhiên:

    — "Em quen cô ấy sao?"

    Tống Tri Mai khẽ gật đầu, giọng nghẹn lại:

    — "Kinh Mặc được mẹ em mua về làm nha hoàn khi em mới mười tuổi.

    Cô ấy chỉ lớn hơn em vài tuổi, từ đó luôn theo bên cạnh em...

    Chúng em là chị em như ruột."

    Tống Tri Mai đau đớn ôm đầu:

    — "Trong phủ, ai cũng biết cô ấy như là em gái em, sao có thể đối xử với cô ấy như vậy..."

    Mộ Cửu Diên nhìn cô, giọng khẽ cảm thán:

    — "Phải, chẳng hiểu người ta làm sao lại có thể nhẫn tâm đến mức ấy, đối xử tàn nhẫn với một cô gái yếu đuối không có sức phản kháng như thế."

    Tống Tri Mai không thấy, khóe môi Mộ Cửu Diên khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng, gần như điên dại.

    Nàng nói nhỏ, giọng đầy mỉa mai:

    — "Thật đáng thương, cô gái ấy cô độc không nơi nương tựa, chẳng ai bênh vực, chỉ có thể hóa thành oan hồn mà quanh quẩn trong phủ này thôi."

    Nghe đến đây, Tống Tri Mai rùng mình, ngẩng đầu:

    — "Không thể nào... sao không ai minh oan cho cô ấy?

    Em phải hỏi mẹ, chuyện này rốt cuộc là sao!"

    Mộ Cửu Diên khẽ kéo cô lại, ôm lấy cô từ phía sau, giọng chậm rãi:

    — "Em Hai, đừng xúc động.

    Nếu phu nhân thật lòng muốn rửa oan cho Kinh Mặc, sao lại phải nửa đêm mời tôi tới nghĩa trang, rồi bí mật đưa xác cô ấy về đây?

    Trong đó... hẳn có ẩn tình."

    Tống Tri Mai khựng lại, dần bình tĩnh hơn.

    Cô thì thầm:

    — "Chị nói đúng... mẹ em giấu em chuyện này, chắc hẳn không đơn giản."

    Mộ Cửu Diên mỉm cười:

    — "Em đúng là người có lòng nhân hậu.

    Đối với người đã khuất còn biết thương cảm như vậy, thật đáng quý."

    Nàng nhẹ nhàng đưa tay lên chạm vào cổ áo cô.

    Tống Tri Mai giải thích:

    — "Trong lòng em, Kinh Mặc như là chị em.

    Cô ấy chết oan, em tất nhiên phải tìm lại công bằng cho cô ấy."

    Mộ Cửu Diên đáp:

    — "Có một cô em gái như em, đúng là phúc của Kinh Mặc."

    Cô vừa định mở miệng thì Mộ Cửu Diên đột ngột nói nhỏ:

    — "Em Hai, áo em kỳ lạ thật đấy.

    Khác với áo của tôi."

    Tống Tri Mai ngẩn người.

    Đầu cô vẫn đang vẩn vơ về chuyện của Kinh Mặc, nên thuận miệng nắm tay Mộ Cửu Diên, đặt vào ngực mình:

    — "Em mặc áo kiểu Tây đó, chị dâu sờ xem, có thích không?

    Nếu thích, vài hôm nữa em mua cho chị vài bộ."

    Mộ Cửu Diên khẽ rụt tay lại:

    — "Sao... sao có thể... tôi..."

    Tống Tri Mai cười, cố trấn an:

    — "Có gì đâu!

    Chị cũng là phụ nữ, ai chẳng thích quần áo đẹp.

    Chị thử chạm xem, loại váy này mặc dễ chịu hơn áo thường nhiều lắm."

    Mộ Cửu Diên ngập ngừng, rồi chậm rãi đưa tay ra.

    Ngón tay nàng trượt dọc theo lớp vải, từ cổ xuống, lướt qua cổ họng hồng hào, qua lồng ngực đầy đặn, rồi dừng lại nơi bụng phẳng của cô.

    Cảm giác ấy khiến Tống Tri Mai choáng váng.

    Mãi đến khi lấy lại được ý thức, cô mới nhận ra tay nàng vẫn đặt trên bụng mình, nơi ấy nóng rực, da thịt tê dại.

    — "Chị... chị dâu..."

    Giọng cô run hẳn đi, môi khẽ mấp máy:

    — "Chị... sờ... sờ được chưa?"

    Mộ Cửu Diên không trả lời.

    Nàng lại nghiêng người về phía trước, gương mặt gần như chạm vào mặt cô, khiến cô vô thức lùi lại, một tay đỡ bụng, mặt đỏ đến tận tai.

    Đôi mắt Mộ Cửu Diên phủ ánh tối, khẽ cắn môi, tiếng nói gần như rỉ ra giữa hơi thở:

    — "Em Hai... tôi... tôi có thể thử mặc váy của em được không?"

    Tim Tống Tri Mai đập loạn.

    Sau một hồi im lặng, cô thở ra một hơi, giọng khàn:

    — "Tất nhiên là được."

    Trên khuôn mặt Mộ Cửu Diên thoáng hiện nét vui trẻ con, nhưng lập tức thay bằng vẻ e dè:

    — "Nhưng... tôi không biết mặc, mắt tôi..."

    Tống Tri Mai ngồi dậy, khẽ đỡ vai nàng:

    — "Không sao, chị không biết mặc thì để em giúp."

    Sắc đỏ trên má Mộ Cửu Diên càng lan sâu, ánh mắt ẩn hiện chút xấu hổ và mềm mại:

    — "Vậy thì... làm phiền em rồi."

    Một mỹ nhân yếu mềm như nàng, khoác lên váy kiểu Tây ắt hẳn càng thêm kiều diễm.

    Ngay cả Tống Tri Mai cũng bất giác chờ mong được nhìn thấy.

    — "Chị dâu, váy này phải mặc cùng áo lót Tây, không thể mặc áo trong kiểu Trung Quốc.

    Chờ em giúp chị thay váy xong, rồi sẽ giúp chị cởi áo trong."

    Nói đoạn, Mộ Cửu Diên tháo bỏ áo cưới đỏ, chỉ còn lại một lớp áo trong trắng mỏng.

    Nàng nói khẽ:

    — "Áo này không thể mặc trong váy, em Hai giúp chị đi."

    Tống Tri Mai đứng bên giường, cúi người gỡ dây áo cho nàng, vừa định cúi thấp hơn thì thấy Mộ Cửu Diên đã vô thức ngồi dậy, chỉ mặc áo trong, hai tay ôm trước ngực.

    Cô ngồi phịch xuống cạnh giường, mắt không biết nhìn đâu cho phải.

    Mộ Cửu Diên cúi đầu, hai chân khép chặt, dáng vẻ vừa e sợ vừa khêu gợi.

    Ánh sáng hắt lên da thịt mịn màng khiến Tống Tri Mai thấy cổ họng khô rát.

    — "Chị... chị dâu... sao chị..."

    Mộ Cửu Diên ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt như phủ sương, gò má hồng phấn tựa hoa đào, môi đỏ khẽ run.

    Trong đôi đồng tử xám nhạt ánh lên chút nước mờ, tưởng như chỉ cần nói thêm một lời là nàng sẽ bật khóc.

    Giọng nàng run cũng rẩy:

    — "Tôi... tôi không biết làm gì cả... như thế... không đúng sao?"

    .....

    (Hết chương 5 – "Chị dâu, đã chạm được chưa?")
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Chương 6: Kề môi rồi


    Trái tim Tống Tri Mai gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Dòng máu sôi trào dồn hết lên đầu, khiến đầu óc cô trống rỗng.

    Trước mắt, Mộ Cửu Diên quỳ ngồi trên chiếc giường tân hôn phủ đỏ, dáng vẻ kiều diễm đến choáng mắt.

    Hai chân cô bủn rủn, lùi một bước mới miễn cưỡng đứng vững.

    Sắp chết mất thôi, trong đầu cô rốt cuộc đang nghĩ linh tinh cái gì thế này!

    Gương mặt và vành tai Tống Tri Mai đỏ bừng, mồ hôi thấm ướt trán, đến sợi tóc cũng ẩm dính.

    Cô không dám nhìn thẳng vào Mộ Cửu Diên, vội vàng quay đi, chỉ nghe nàng nghi hoặc gọi:

    — "Em Hai?"

    — "Xin... xin lỗi..."

    Tống Tri Mai giật mình, chộp lấy chiếc áo lót trắng Mộ Cửu Diên cởi bên giường, bước nhanh tới, chắn trước ngực nàng:

    — "Chị, mặc âu phục cần có áo lót kiểu Tây.

    Em đã chuẩn bị hai bộ mới, mai sẽ mang đến cho chị, rồi giúp chị thử luôn bộ âu phục, được không?"

    Mộ Cửu Diên như thở phào nhẹ nhõm:

    — "Tôi còn tưởng mình làm sai, để em chê cười rồi."

    — "Không, không đâu."

    Tống Tri Mai vội vã trấn an, song ánh mắt vô tình lướt qua chiếc cổ trắng ngần của nàng, lập tức quay phắt đi:

    — "Là em sơ suất.

    Đêm khuya sương lạnh, chị mau mặc áo vào, kẻo cảm lạnh mất."

    Mộ Cửu Diên giơ tay định mặc áo, Tống Tri Mai lại cúi xuống giúp.

    Bàn tay nàng chẳng may chạm vào má cô, rồi ngẩng mặt lên lo lắng:

    — "Đêm khuya sương lạnh, sao mặt em lại nóng thế này?

    Chẳng lẽ bị bệnh rồi?"

    Trước đây Tống Tri Mai chỉ thương hại Mộ Cửu Diên vì nàng không nhìn thấy, giờ lại thầm cảm ơn vì chính điều đó nếu không, nàng đã thấy hết cảnh cô luống cuống, bối rối này rồi.

    — "Em..."

    Tống Tri Mai đang định tìm cách chống chế thì Mộ Cửu Diên bất ngờ nghiêng người, giơ tay sờ lên trán cô.

    Khi cô còn chưa kịp hít thở, nàng đã khẽ kề sát, dùng trán mình chạm lên trán cô nóng rực...

    Khoảng cách quá gần.

    Chiếc áo lót trắng chưa kịp mặc tử tế từ vai Mộ Cửu Diên trượt xuống, vắt trên cánh tay, nửa che nửa hở, càng khiến làn da trắng mịn như ngọc càng thêm mê người đẹp đến nghi hoặc.

    Không chỉ vậy, trán nàng mát lạnh, thật dễ chịu.

    Tống Tri Mai phải cố hết sức cắn môi, mới kìm được tiếng rên khẽ sắp thoát ra.

    Nhưng thân thể lại vô thức nghiêng gần hơn, như muốn tìm chút mát lạnh.

    Nào ngờ, càng gần, hơi nóng lại càng tăng.

    — "Em sốt rồi, hẳn là bị cảm."

    Mộ Cửu Diên cảm nhận được hơi nóng nơi trán cô, liền đỡ vai, kéo cô cùng ngã xuống giường, rồi với tay kéo chiếc chăn thêu long phượng phủ kín hai người.

    Trên đầu là màn đỏ rực, thân dưới là chăn long phượng ấm áp...

    Tống Tri Mai nhìn gương mặt Mộ Cửu Diên gần kề trong gang tấc, trong đầu toàn vang vọng câu hỏi của tiểu Tuế An.

    "Chị Hai thay anh trai bái đường, cũng phải thay anh động phòng sao?"

    Cô nằm cứng đờ, không dám thở mạnh, mặt đỏ bừng, trân trân nhìn gương mặt tuyệt mỹ đang kề sát, càng lúc càng gần như sắp hôn tới.

    Bàn tay Tống Tri Mai dưới chăn nắm chặt, vô thức khép mắt lại, cả người run khẽ vì căng thẳng.

    Thế nhưng, nụ hôn mong đợi lại không đến.

    Bàn tay mềm mại của Mộ Cửu Diên chỉ khẽ vén mái tóc ướt dính trên trán cô, giọng nói nhẹ như gió:

    — "Em trẻ tuổi khỏe mạnh, nghỉ ngơi một đêm, ra chút mồ hôi là khỏi thôi."

    Tống Tri Mai lén thở phào, trong lòng vừa nhẹ nhõm lại vừa dâng một nỗi hụt hẫng mơ hồ.

    Ngay sau đó, thân người cô lại cứng đờ.

    Mộ Cửu Diên khẽ xoay mình, như một đứa trẻ thiếu an toàn, áp sát vào cô, hai tay ôm chặt cánh tay cô.

    Bầu ngực mềm mại áp lên cánh tay khiến tim Tống Tri Mai đập loạn, song cô chỉ dám nằm im, không dám động đậy.

    Sáng hôm sau.

    Khi Tống Tri Mai mở mắt, trước mắt vẫn là màn đỏ thắm.

    Cô bật dậy, nhìn quanh, chẳng thấy Mộ Cửu Diên đâu.

    Là mơ sao?

    Giữa cảnh như thế mà cô lại ngủ yên suốt một đêm, không mộng mị, không tỉnh giấc?

    Tống Tri Mai đứng dậy, vươn vai, cảm thấy toàn thân sảng khoái, tinh thần phơi phới.

    Tỳ nữ Anh Đào bưng chậu nước rửa mặt bước vào:

    — "Nhị tiểu thư dậy rồi ạ?

    Đại thiếu phu nhân nói cô bị trúng gió lạnh, dặn bọn nô tỳ đừng quấy rầy để cô nghỉ thêm."

    Lòng Tống Tri Mai ấm lên.

    Cô bước đến rửa mặt, hỏi:

    — "Đại thiếu phu nhân đâu rồi?"

    Anh Đào giúp cô rửa mặt, bị cô ngăn lại:

    — "Tôi tự làm được."

    Tỳ nữ lùi sang một bên, cúi đầu đáp:

    — "Đại thiếu phu nhân đã dậy sớm, đi dâng trà cho phu nhân rồi."

    Theo lễ, tân nương ngày thứ hai phải dâng trà cha mẹ chồng, nên Mộ Cửu Diên dậy sớm, sửa soạn chỉnh tề, đến gặp Tống phu nhân.

    Tống Tri Mai gấp khăn mặt, trả lại cho Anh Đào:

    — "Tôi đi xem xem."

    Vừa bước ra cửa, cô thấy trong sân có một bà lão lưng còng đang quét dọn, dáng vẻ xa lạ.

    — "Anh Đào, chẳng phải trong viện này do Trương ma ma trông coi sao?

    Bà ấy là ai?"

    Anh Đào vội bước đến giải thích:

    — "Trương ma ma bị chứng loạn trí, không làm việc được nữa.

    Quản gia bèn tìm một người mới tên Uẩn nương, tuy ít nói nhưng làm việc rất nhanh nhẹn."

    Tống Tri Mai gật đầu:

    — "Nhìn áo bà ấy chắp vá quá, cô đi lấy vài bộ đồ cũ của mẹ tôi, đem tặng bà ấy nhé."

    Anh Đào đáp:

    — "Dạ."

    Đợi Tống Tri Mai ra khỏi cổng hoa, bà lão mới khẽ ngẩng đầu nhìn theo.

    Dưới mái tóc bạc xõa, nửa khuôn mặt bên phải đầy sẹo tím bầm trông ghê rợn.

    Khi tỳ nữ quay lại, bà vội cúi gằm, dùng tóc che mặt, tiếp tục quét sân.

    — "Nhị tiểu thư tuy trẻ nhưng là người nhân hậu nhất nhà họ Tống đấy."

    Nói xong, Anh Đào dặn dò:

    — "Lát nữa theo tôi đi lấy đồ nhé."

    Uẩn nương khẽ gật đầu, nắm chặt chổi, cúi đầu quét.

    Trong đầu chợt vang lên ký ức đêm qua, khi Tống Tri Mai đã ngủ, bà ta và Mộ Cửu Diên nói chuyện bên cửa sổ.

    — "Tôi làm theo lệnh cô, đã lẻn vào nhà họ Tống nhiều ngày, nhưng người trong phủ đều giữ kín chuyện Kinh Mặc, khó mà tra được tin quan trọng."

    Mộ Cửu Diên khẽ đáp:

    — "Đã vậy, cứ hành sự kín đáo như kế hoạch, tránh khiến người ta nghi ngờ mà lộ thân phận."

    — "Vâng."

    Uẩn nương nhìn vào trong, nơi Tống Tri Mai đang ngủ say, lo lắng:

    — "Nhị tiểu thư tính tình phóng túng, chẳng kiêng kỵ thần quỷ, e sẽ làm hỏng chuyện của chúng ta chăng?"

    Mộ Cửu Diên cười nhạt:

    — "Bà sai rồi.

    Tôi thấy Nhị tiểu thư thẳng thắn, thiện lương, lại bộc trực là một quân cờ dễ dùng đấy."

    — " Cô định dùng quân cờ này thế nào?"

    Mộ Cửu Diên mở hộp cờ trên bàn cạnh cửa sổ, lấy ra một quân đen, kẹp giữa hai ngón tay, khẽ xoay.

    — "Kẻ mưu sĩ dấn thân vào bàn cờ, nắm một nước là nắm nửa thiên cơ.

    Cô ấy đã có ý khác với tôi, tôi đương nhiên phải khiến cô ấy vì tôi mà dốc lòng, dù tan xương nát thịt cũng cam."

    — "Nhưng..."

    Uẩn nương còn muốn nói thêm.

    Mộ Cửu Diên cong môi, cười nhẹ:

    — "Bà muốn nói cô ấy là nữ nhân, tôi làm sao toại nguyện được ư?"

    Uẩn nương gật đầu, thầm nghĩ người trước mặt như hồ ly sống nghìn năm dù không nhìn thấy vẫn thấu được lòng người.

    Mộ Cửu Diên che miệng cười, giọng mềm mà lạnh:

    — "Chính vì là nữ nhân, nên ván cờ này mới thú vị hơn chứ."

    .....

    Hết chương 6.
     
    [Bhtt-Editing] Vừa Lúc Tôi Đến Đúng Độ Xuân Về - Phù Cừ
    Thông báo !


    Vì mình thấy có bạn cũng edit truyện này nên mình sẽ xin phép dừng edit lại và ẩn truyện đi ạ.

    Các bạn có thể sang bên truyện edit của bạn kia để ủng hộ bạn ấy ạ !
     
    Back
    Top Dưới