[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt] [Edit] Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc
Chương 45
Chương 45
Ngày họp phụ huynh của Minh Hi, Minh Ly không vội ra ngoài.
Cô ở nhà thu xếp công việc đâu vào đấy, tiện thể nhắn WeChat hỏi thăm trợ lý Lâm vài câu, rồi mới xuống lầu ăn sáng.
Gần đây bầu không khí dùng bữa trong nhà khá ổn, Minh Ly ăn cơm cũng nhiều hơn bình thường.
Ăn xong, Minh Ly mới thong thả ra ngoài.
Sau tiết Thanh Minh, thỉnh thoảng lác đác vài trận mưa rào, nhiệt độ lại ngày một cao hơn.
Sau một đợt mưa xuân, trời liền ấm hơn một chút.
Hôm nay nắng khá gắt.
Minh Ly vừa đến Kinh An Tứ Trung đã thấy không ít phụ huynh tụm lại bàn tán chuyện học sinh khối 12 nhảy lầu.
Phần lớn là tiếc nuối và thương cảm, vài phụ huynh còn đang xem xét lại bản thân.
Lần trước đã đến lớp của Minh Hi một lần, lần này quay lại đúng là quen đường quen lối.
Vừa lên lầu, Minh Ly đã gặp chị của Thạch Tuệ.
Cô ấy cao ráo, gương mặt rất có độ nhận diện, tính tình sảng khoái.
Thấy Minh Ly liền chào hỏi thân thiết: "Chị gái Minh Hi, chị cũng tới à."
"Ừ."
Minh Ly cười đáp lại: "Dạo này thế nào?"
"Cũng tạm."
Thạch Gia nói xong liền ghé sát lại, nhỏ giọng bát quái: "Nghe gì chưa?
Thằng ranh họ Thẩm kia lại gây chuyện rồi."
Minh Ly nhướng mày.
Xem ra Minh Hi nói không sai, chuyện này trong trường ai cũng biết.
"Có nghe sơ qua."
Minh Ly cẩn trọng nói.
"May mà nó không còn chung lớp với em gái tôi."
Thạch Gia nói: "Không thì tôi nhất định xin trường cho học tại nhà."
Minh Ly phụ họa vài câu, cùng cô ấy đi về phía lớp của Minh Hi.
Buổi họp phụ huynh hôm nay chủ yếu xoay quanh vấn đề sức khỏe tâm lý của học sinh khối 12, hy vọng gia đình và giáo viên phối hợp để các em có thể bước vào kỳ thi với tâm thế nhẹ nhàng.
Thi không tốt cũng không sao, tuyệt đối không được nghĩ quẩn.
Nhân dịp này, trường cho học sinh khối 12 nghỉ nửa ngày.
Nhưng vẫn có người không về, tìm phòng học trống hoặc lên thư viện tự học.
Minh Hi dĩ nhiên không chịu nghỉ.
Cô bé đang dốc sức muốn thi vào Kinh Đại.
Dù chưa xác định chuyên ngành, nhưng để phòng trường hợp xấu nhất, điểm số càng cao càng tốt.
Biết Minh Ly đã đến, Minh Hi nhắn tin bảo cô cứ ngồi nghe họp trước, chờ kết thúc sẽ cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Gần trường có mấy quán ăn rất ngon, Minh Hi đã đặt bàn ở quán quen.
Minh Ly ngồi vào chỗ của em mình, nhắn lại một chữ "được".
Bạn cùng bàn của Minh Hi là Thạch Tuệ, nên bên cạnh Minh Ly dĩ nhiên là Thạch Gia.
Thạch Gia tiện tay lật bài thi trên bàn Thạch Tuệ, thành tích thảm không dám nhìn, liền khép lại ngay.
Quay sang góc của Minh Hi, trên đó là một tờ kế hoạch rất rõ ràng: kế hoạch 100 ngày, kế hoạch theo tháng, theo ngày, mỗi mục hoàn thành đều được đánh dấu.
Tự giác đến đáng sợ.
Thạch Gia nhỏ giọng hỏi Minh Ly: "Nhà chị nuôi con kiểu gì vậy?
Sao lại ham học thế này?"
Minh Ly: ". . ."
"Tôi cũng không biết."
Minh Ly nói: "Con bé làm gì cũng rất nghiêm túc."
Thạch Gia thở dài: "Thật là hâm mộ."
Nhưng chuyện này vốn chẳng hâm mộ được.
Giống như em gái cô ấy, từ nhỏ đã không thích học, nhưng nói không thông minh thì cũng không phải, thậm chí còn thông minh hơn cả cô ấy và anh trai.
Gia đình không ép Thạch Tuệ học giỏi, yêu cầu rất đơn giản: ăn được, ngủ được, vui vẻ, khỏe mạnh.
Hiện tại xem ra, Thạch Tuệ đều làm được cả.
Phụ huynh lần lượt vào lớp, ai nấy đều bàn tán chuyện vừa xảy ra, tiện thể hỏi nhau về trung tâm luyện thi, giáo viên dạy kèm riêng, mong hai tháng cuối cùng có thể cố thêm một chút.
Trong lớp cực kỳ ồn ào.
Có Thạch Gia ngồi cạnh trò chuyện, Minh Ly cũng không thấy chán, chỉ là âm thanh trong lớp ngày càng lớn.
May mà sự ồn ào không kéo dài lâu.
Chủ nhiệm lớp của Minh Hi bước vào.
Vẫn là giáo viên trẻ tuổi lần trước.
Sau khi giới thiệu bản thân và chào hỏi ngắn gọn, cô ấy bắt đầu nói vào chủ đề chính.
Toàn là những đề tài cũ, đi đi lại lại cũng chỉ mấy lời sáo rỗng.
Sự việc lần này ở Trung học số 4 Kinh An gây ảnh hưởng rất lớn, hot search không dập được, khủng hoảng truyền thông xử lý cũng không tốt.
Nhà trường thẳng tay chi tiền mời bác sĩ tâm lý đến nói chuyện, lớp nào cũng có.
Nói cho học sinh nghe, rồi lại nói cho phụ huynh nghe.
Nhiều phụ huynh nghe đến buồn ngủ, lơ đãng, chơi điện thoại.
Minh Ly lại từ đầu đến cuối lắng nghe rất nghiêm túc, trong thoáng chốc như quay lại thời còn đi học.
Dù sao người đứng trên bục giảng cũng chính là cô giáo của cô năm đó.
Buổi họp kéo dài gần hai tiếng.
Cuối cùng, chủ nhiệm lớp tổng kết, rồi phát kết quả thi thử lần trước cho phụ huynh.
Mỗi người chỉ nhận được bảng điểm của con mình.
Chủ nhiệm nhấn mạnh rằng ở giai đoạn này, xếp hạng lớp hay xếp hạng trường đều không còn nhiều ý nghĩa.
Các em đang cạnh tranh với toàn bộ thí sinh cả nước.
Sau đó, chủ nhiệm lớp gọi riêng một vài phụ huynh, muốn trao đổi thêm.
Trong đó có Minh Ly.
Những phụ huynh không được gọi tên lần lượt rời đi.
Thạch Gia tỏ vẻ tiếc nuối, nói vốn định dẫn Thạch Tuệ đi ăn cùng mọi người, giờ xem ra không có cơ hội.
Minh Ly mỉm cười: "Lần sau có dịp tôi mời."
Sau khi Thạch Gia rời đi, mấy phụ huynh được gọi tên cùng theo chủ nhiệm lớp đến văn phòng.
Minh Ly nhắn tin hỏi Minh Hi có gây chuyện gì không.
Minh Hi ngơ ngác: 【 Không có mà, lần này em thi rất tốt. 】
Minh Ly kiên nhẫn chờ.
Đến lượt cô thì đã là nửa tiếng sau.
Những phụ huynh đi ra trước đó đều mang vẻ mặt nặng nề.
Minh Ly cũng hơi căng thẳng.
Vừa vào phòng, chủ nhiệm lớp đã trấn an: "Chỉ là trò chuyện chút thôi, đừng lo."
Chủ nhiệm còn hàn huyên ít chuyện cũ với cô, hỏi hiện tại đã kết hôn chưa, đang làm công việc gì, còn nhớ cô nhảy múa rất giỏi, hỏi có tiếp tục nhảy không.
Chuyện nhà Minh Ly phá sản, cô ấy cũng biết qua tin tức.
Ba năm nay, chỉ cần có cơ hội, học bổng đều ưu tiên cho Minh Hi.
Minh Ly nói sơ lược tình hình hiện tại.
Biết cô sống ổn, chủ nhiệm cũng mỉm cười yên tâm.
Lúc này mới từ tốn chuyển sang chuyện của Minh Hi.
Tình huống của Minh Hi không giống với mấy học sinh trước đó.
Những em được gọi lên trước là vì yêu sớm dẫn đến thành tích sa sút, hoặc do tâm lý không theo kịp nên thi không tốt, chủ nhiệm lớp đều lần lượt khuyên nhủ.
Còn Minh Hi thì lại thuộc dạng nỗ lực quá mức.
Chủ nhiệm lớp nói rằng Minh Hi mỗi ngày trên lớp đều thiếu ngủ, đến trường rất sớm, bài tập ngoài giờ làm nhiều nhất lớp, về nhà chắc chắn cũng bỏ ra không ít công sức.
Chủ nhiệm lo cho sức khỏe của Minh Hi, nên nhờ Minh Ly để ý nhiều hơn, đừng vì kỳ thi đại học mà làm thân thể suy sụp.
Theo trình độ hiện tại của Minh Hi, thi đỗ Kinh Đại về cơ bản là không thành vấn đề.
Hai lần thi thử, đề đều khó hơn mặt bằng chung, vậy mà Minh Hi vẫn đạt trên 700 điểm.
Chỉ cần giữ được tâm lý ổn định, chắc chắn sẽ thành công.
Chủ nhiệm lớp lại nhắc thêm vài câu về chuyện của Thẩm Sưởng, nói Thẩm gia không dễ động vào, bảo Minh Ly nên đề phòng một chút.
Chỉ là sau chuyện lần trước, Minh Hi và Thạch Tuệ đều bình an vô sự, ngược lại Thẩm Sưởng bị điều sang lớp khác.
Chuyện này thế nào cũng đoán được có liên quan đến Minh Ly.
Dù vậy, nhắc nhở thêm vài câu cũng không phải chuyện xấu.
Minh Ly cảm ơn cô giáo, hàn huyên thêm đôi câu rồi mới rời đi.
Họp phụ huynh đến lúc này coi như kết thúc, trong trường hầu như không còn phụ huynh nào.
Minh Ly xuống lầu chuẩn bị về.
Không ngờ vừa rẽ qua khúc ngoặt thì đâm sầm vào người khác.
Lực va chạm quá mạnh, suýt chút nữa làm đối phương ngã lăn xuống cầu thang.
Minh Ly nhanh tay kéo lại, mới tránh được chuyện không hay.
Ban nãy cô còn đang mải nghĩ làm sao khuyên Minh Hi nghỉ ngơi nhiều hơn, nên thất thần không chú ý người đối diện.
Đối phương cũng vội vàng lên lầu, không kịp tránh.
Minh Ly không sao, liền vội vàng xin lỗi.
Không ngờ người kia trầm giọng gọi: "Minh Ly?"
Lúc này cô mới nhìn kỹ đối phương.
Chỉ thấy quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
"Chào cô."
Minh Ly đáp lễ, không mạo muội hỏi danh tính, chỉ lặng lẽ quan sát.
"Tôi là Thẩm Sơ."
Người kia đeo kính gọng mỏng, che bớt khí chất sắc lạnh, giọng điệu lãnh đạm: "Bạn của Cố Thanh Sương."
Vừa nghe giới thiệu, Minh Ly liền hiểu ra.
Là chị gái của Thẩm Sưởng, cũng là chị của Thẩm Lê Đăng.
Minh Ly đứng cao hơn cô ta một bậc thang, coi như ở thế "từ trên nhìn xuống".
Trong mắt lóe lên một tia không thích, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười xã giao: "Chào Thẩm tiểu thư.
Đã lâu không gặp, xem ra là tôi mắt kém."
Giữa cô và Thẩm Sơ chỉ từng gặp thoáng qua ở vài buổi tiệc, ở mức độ nhìn từ xa.
Cố Tuyết Tường không mấy khi làm ăn với nhà họ Thẩm, nếu có thì cũng trực tiếp bàn với cha Thẩm Sơ, ngồi cùng bàn ăn.
Trong ba chị em nhà họ Thẩm, người giống cha nhất lại là Thẩm Sưởng.
Mặt mũi ngơ ngác, chẳng có mấy phần khôn khéo.
Còn Thẩm Sơ thì hoàn toàn khác.
Chỉ nhìn bề ngoài thì không thể đoán được tâm tư, gương mặt sắc sảo, khí chất trời sinh của thương nhân.
Thẩm Sơ hiểu đây chỉ là lời khách sáo, cũng không để tâm, mỉm cười nhạt: "Hôm nay cô đi một mình à?
Cố Thanh Sương đâu?"
"Tôi đến họp phụ huynh cho em gái."
Minh Ly đáp.
Nghĩ đến mấy chuyện vô liêm sỉ Thẩm Sưởng gây ra, cô không nhịn được nói: "Hôm nay cô ấy không đến họp phụ huynh cho em trai người khác, nên dĩ nhiên không có mặt."
"Vẫn còn giận sao?"
Thẩm Sơ cong môi.
Nhớ lại lúc trước Cố Thanh Sương gọi điện thúc giục xử lý chuyện của Thẩm Sưởng, cô ấy liền biết Cố Thanh Sương không hề thờ ơ với người vợ này như vẻ bề ngoài.
Đặc biệt là mấy ngày trước còn gọi điện mắng Thẩm Sưởng một trận.
Thẩm Sơ muốn thuận nước đẩy thuyền, hóa giải mâu thuẫn vợ vợ nhà họ: "Gần đây tôi bận chuẩn bị hôn lễ, không có thời gian quản cái thứ vô dụng đó.
Đành làm phiền Thanh Sương."
"Ồ."
Minh Ly hờ hững đáp.
"Tuần sau là hôn lễ, nếu Minh tiểu thư không chê, có thể cùng Thanh Sương đến dự."
Thẩm Sơ mời: "Thiệp mời hôm nay tôi vừa gửi cho Thanh Sương."
Minh Ly cười ôn hòa: "Nếu có thời gian nhất định sẽ đến."
Nói đến đó coi như hết chuyện.
Minh Ly không tò mò cô ấy đến đây làm gì, liền lấy cớ có việc, lách qua đi xuống lầu.
Thẩm Sơ sắc mặt không đổi, nhìn theo gương mặt Minh Ly một lúc, nhường đường.
Tay cô ấy khẽ vuốt chiếc nhẫn trên ngón áp út, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.
Minh Ly vừa xuống được nửa cầu thang thì nghe thấy giọng nam nặng nề, xen lẫn hoảng sợ: "Chị hai... sao chị lại đến đây?"
"Đến xem em trai ngoan của tôi lại làm ra chuyện hay ho gì."
Thẩm Sơ lạnh lùng đáp.
"Vừa nãy chị nói chuyện với ai vậy?
Có phải là chị gái của Minh Hi không?"
Thẩm Sưởng vội đánh trống lảng: "Chị thấy mặt cô ta chưa?
Giống chị ba thật đấy."
Thẩm Sơ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm hắn.
Thẩm Sưởng cúi đầu nhìn theo bóng Minh Ly sắp khuất, nhổ một bãi: "Phi!
Không phải dựa vào việc giống chị ba nên mới cưới được chị Cố à?
Nghênh ngang cái gì..."
Chưa nói hết câu, "bốp" một tiếng vang lên.
Thẩm Sơ không biểu cảm tát thẳng vào mặt hắn.
Kim cương trên chiếc nhẫn lướt qua má, để lại một vệt máu dài.
"Chị hai?!"
Thẩm Sưởng kinh hãi kêu lên: "Đây là trường học của em!"
"Biết là trường học còn không biết thu liễm?"
Thẩm Sơ cười lạnh: "Có cần tao đánh gãy chân hay đem đi thiến thì mày mới ngoan ngoãn không?"
Thẩm Sưởng run rẩy, không dám hé răng.
Hắn biết, ác ma tên Thẩm Sơ này có thể làm được.
Bởi vì...
Thẩm Sơ từng thật sự giết người.
...
Minh Ly nghe thấy đoạn đối thoại giữa hai chị em họ Thẩm.
Tai người đúng là kỳ lạ.
Khen thì không nghe thấy, nhưng mắng thì dù cách xa mấy cũng nghe rất rõ.
Lời của Thẩm Sưởng không khiến cô bận tâm, loại người đó nói gì cũng không đáng nghe.
Nhưng cô không thích ánh mắt đánh giá cuối cùng mà Thẩm Sơ nhìn mình.
Còn chưa kịp nghĩ rõ đó là ánh mắt thế nào, Minh Hi đã vỗ nhẹ vai cô, kéo cô đi thưởng thức quán ruột của mình.
Tâm trí Minh Ly liền bị kéo đi chỗ khác.
Minh Hi sắc mặt hồng hào, còn thoa son màu đậu đỏ nhạt, trông xinh xắn rạng rỡ.
Tuổi này vốn tràn đầy sức sống, nhất là Minh Hi lại hoạt bát, vừa đi vừa nói không ngừng, nào là chuyện bát quái trong trường, nào là những biểu hiện "bất thường" gần đây của Minh nữ sĩ.
Hai chị em cuối cùng thống nhất kết luận: Minh nữ sĩ rất có thể sắp làm nên chuyện lớn.
Minh Ly lặng lẽ quan sát em gái một lúc, thấy Minh Hi không giống lời chủ nhiệm nói là thiếu ngủ, ít nhất quầng thâm mắt còn nhạt hơn cô.
Hai người đều da trắng, thức khuya là quầng thâm hiện rõ ngay.
Khoảng thời gian trước, quầng thâm của Minh Ly nặng như gấu trúc, hoàn toàn phải dựa vào che khuyết điểm.
Mấy ngày nay ngủ ngon hơn, mới đỡ đi nhiều.
Thấy Minh Ly cứ liếc mình mãi, Minh Hi cười: "Chị, em biết em xinh rồi.
Muốn nhìn thì cứ nhìn thẳng, em có thu tiền đâu?"
Minh Ly: ". . ."
"Chủ nhiệm lớp nói em hay thức khuya làm bài."
Minh Ly nói thẳng: "Chị xem thử em có bị hao mòn quá không."
"Em phấn chấn lắm!"
Minh Hi cười hì hì: "Chị thấy em giống người có vấn đề không?"
"Không giống."
Minh Ly lắc đầu, nhưng vẫn không yên tâm dặn dò: "Đừng quá liều mạng."
Minh Hi bảo cô cứ yên tâm, trong lòng tự có chừng mực.
. . .
Chuyện ban ngày gặp Thẩm Sơ vẫn khiến Minh Ly có chút khó chịu.
Sau khi về nhà, cô liền lên mạng tra cứu những tin tức liên quan đến nhà họ Thẩm, quả nhiên tìm được tin Thẩm Sơ sắp đại hôn.
Đối tượng kết hôn của Thẩm Sơ tên là Chung Ly Thư, thiên kim của tập đoàn Hạc Lập.
Thoạt nhìn là hôn nhân thương mại, nhưng hai người dung mạo xứng đôi, tuổi tác xấp xỉ, thế lực ngang hàng, ngược lại cũng xem như một mối lương duyên tốt đẹp.
Minh Ly đang lướt xem bình luận của cư dân mạng thì phía sau bỗng vang lên giọng Cố Thanh Sương: "Em định đi dự hôn lễ của Thẩm Sơ sao?"
Ban đầu Thẩm Sơ từng mời Cố Thanh Sương làm phù dâu.
Dù sao Cố Thanh Sương và Minh Ly cũng không tổ chức hôn lễ long trọng, nhưng Cố Thanh Sương lấy lý do mình đã kết hôn nên từ chối lời mời.
Dẫu vậy, hôn lễ thì chắc chắn vẫn sẽ tham dự.
Cố Tuyết Tường cũng đã nhận được thiệp mời.
Lần này Thẩm gia và Chung Ly gia đều muốn tổ chức thật lớn, mời hơn nửa giới thượng lưu ở Kinh An.
Đây cũng là một dịp lý tưởng để bàn chuyện hợp tác, dự án.
Chỉ là Cố Tuyết Tường phải ra nước ngoài công tác, đã dặn trước Cố Thanh Sương để nàng dẫn Minh Ly đi thay.
Cố Thanh Sương vốn định nói chuyện này với Minh Ly, ai ngờ vừa quay lại đã thấy Minh Ly đang tra tin tức, còn tưởng cô đã biết rồi.
Minh Ly lắc đầu: "Chỉ là xem qua một chút thôi."
Cố Thanh Sương đặt thiệp mời lên bàn.
Minh Ly cúi nhìn, phát hiện trên đó cũng có tên mình.
"Hôm nay em gặp cô ấy rồi."
Minh Ly do dự một chút, vẫn quyết định nói thẳng: "Chính cô ấy nói với em chuyện này."
"Ở trường của Minh Hi?"
Cố Thanh Sương hỏi.
"Ừm."
Minh Ly nhíu mày, giọng mang theo chút khinh thường: "Có lẽ là đi xử lý chuyện của Thẩm Sưởng."
"Có lẽ vậy."
Cố Thanh Sương đáp.
Thực ra nàng đã sớm không quản chuyện của Thẩm Sưởng nữa, WeChat và số điện thoại đều đã chặn, lại nhấn mạnh thêm với Thẩm Sơ một lần, bảo cô ấy ra tay nặng hơn, nếu không sớm muộn cũng gây đại họa.
Thẩm Sơ cười nàng: "Trước kia tôi ra tay nặng, cô từng nói với tôi thế nào?"
Cố Thanh Sương biết mình đuối lý, cũng không cãi.
Dù sao Thẩm Sưởng mang họ Thẩm, sau này phiền phức cũng là chuyện của Thẩm Sơ.
Nhưng Thẩm Sơ vẫn không buông tha, mỉa mai nói: "Sao dạo này cô cứ gõ cửa tôi thế?
Lần trước vì điều kiện của cô, tôi suýt nữa đánh nhau với ông già nhà tôi, thiếu điều rút dao chém lộn.
Giờ lại tới nữa?
Chẳng lẽ vị phu nhân nhà cô vẫn chưa chịu buông chuyện này?"
"Dĩ nhiên không phải."
Cố Thanh Sương đáp: "Chỉ là nghĩ tới là thấy tức, nên nhắc lại với cô một lần."
Thẩm Sơ tặc lưỡi.
Cố Thanh Sương không để tâm đến thái độ quái gở đó.
Nhưng sau này nghĩ lại, nàng thấy Minh Ly nói rất có lý.
Loại người như Thẩm Sưởng đã bị nuông chiều đến phế bỏ, tương lai ra sao còn chưa biết, nàng thật sự không cần dính dáng vào.
Thủ đoạn của Thẩm Sơ tàn nhẫn, nhất định có thể khống chế được hắn.
Ngay cả ông Thẩm cũng không dám nói gì cô ấy.
Hơn nữa đêm đó Minh Ly giận dỗi ngủ riêng, mãi đến ngày thứ ba mới nguôi, không khí trong nhà lúc đó trầm xuống thấy rõ.
Cố Thanh Sương không muốn cuộc sống vừa yên ổn lại nổi sóng, nên dứt khoát cắt đứt toàn bộ liên hệ với Thẩm Sưởng.
Nàng chỉ muốn lặng lẽ sống qua từng ngày.
Những chuyện này nàng không nói với Minh Ly.
Lúc này nghe giọng Minh Ly không tốt, nàng bèn nói thêm một câu: "Tôi đã không quản Thẩm Sưởng nữa, cũng đã nói rõ với Thẩm Sơ là sẽ không can thiệp."
Minh Ly nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng: "Không tiếc sao?"
Cố Thanh Sương: ". . ."
Không hiểu sao, từ câu nói đó nàng nghe ra sự khó tin, như thể chuyện nhà họ Thẩm là một món lợi gì đó.
Cố Thanh Sương nén lại bực bội trong ngực: "Có gì mà tiếc?
Đâu phải chuyện tốt đẹp."
Minh Ly cười: "Em còn tưởng chị không phân biệt được trắng đen."
"Không đến mức."
Cố Thanh Sương suýt buột miệng nói rằng em hiểu lầm tôi quá rồi, nhưng nghĩ lại, giải thích nhiều cũng không cần thiết.
Hai người lại tùy tiện đổi chủ đề, coi như bỏ qua chuyện này.
Nhưng Minh Ly đã cất kỹ thiệp mời hôn lễ của Thẩm Sơ.
. . .
Hôn lễ của Thẩm Sơ mời rất nhiều danh lưu, bao trọn phòng yến tiệc lớn nhất Kinh An.
Cuộc hôn nhân này không chỉ là sự kết hợp của Thẩm Sơ và Chung Ly Thư, mà còn là liên minh giữa hai gia tộc.
Ban đầu Minh Ly không biết, sau nghe Cố Thanh Sương nói mới hay hai nhà đã quyết định hợp tác dự án trị giá hàng chục tỷ, cục diện tầng lớp thượng lưu Kinh An trong tương lai cũng sẽ thay đổi.
Còn Minh Ly, chỉ là theo Cố Thanh Sương đến dự hôn lễ.
Mấy ngày gần đây tâm trạng Cố Thanh Sương không cao, vì Liễu Tư Vãng nói tháng này về nước nhưng lại đột ngột trì hoãn, ngày về chưa xác định.
Sự thất vọng của nàng lộ rõ ra mặt.
Giống như thời trung học hẹn bạn bè đi du lịch, sát ngày lại bị bể kèo.
Minh Ly chỉ an ủi vài câu, Cố Thanh Sương cũng nói không sao.
Nàng vốn không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, vui buồn đều giấu kín, sự thất lạc cũng chỉ thoáng qua rồi thôi.
Chỉ là Minh Ly cảm nhận được nàng không vui.
Nhưng hôm nay dự hôn lễ, Cố Thanh Sương lại rất tích cực.
Sáng sớm đã mang lễ vật chuẩn bị sẵn, còn chuẩn bị giúp Minh Ly một phần.
Có thể thấy, nàng rất coi trọng Thẩm Sơ.
Chỉ là không biết nàng coi trọng Thẩm Sơ... hay Thẩm Lê Đăng.
Minh Ly tuy là đi cùng Cố Thanh Sương, nhưng việc xã giao vẫn do cô đứng ra.
Chọn mấy vị tổng giám đốc thân thiết với Cố thị, Minh Ly dẫn Cố Thanh Sương đi chào hỏi, giải thích lý do Cố Tuyết Tường vắng mặt, rồi hàn huyên về tình hình gần đây và hôn lễ.
Toàn là những lời khách sáo ngoài mặt, nhưng cô nói năng rất cẩn trọng, không để lọt sơ hở, dỗ mấy vị trưởng bối vui vẻ vô cùng.
Trước kia không quen với trường hợp xã giao, nay cô đã có thể xử lý độc lập rất tốt.
Dù Cố Thanh Sương đứng bên không muốn nói chuyện, Minh Ly vẫn khiến bầu không khí hòa nhã.
Một vòng đi xuống, Minh Ly khát khô cả cổ, cảm giác mặt cười đến cứng đờ.
Cô tiện tay lấy một ly rượu từ khay phục vụ, uống cạn một hơi.
Quay đầu lại, liền thấy Cố Thanh Sương đang nhìn chằm chằm.
Minh Ly cong môi: "Nhìn em làm gì?"
Cố Thanh Sương thu ánh mắt lại, nhìn khung cảnh yến tiệc hào nhoáng, bên dưới không biết ẩn giấu bao nhiêu dòng chảy ngầm.
Còn vừa rồi, Minh Ly dễ dàng xuyên qua những dòng chảy ấy, như cá gặp nước.
"Em thích nghi rất tốt."
Cố Thanh Sương nói.
Minh Ly không rõ ý nàng, chỉ cười: "Coi như chị khen em."
"Tôi đang khen em."
Cố Thanh Sương dừng lại, "Trước kia tôi cứ nghĩ em không thích nghi được với cuộc sống này."
Minh Ly khẽ run, cắn môi: "Dần dần rồi cũng quen."
Cố Thanh Sương cụp mắt, chợt nhớ đến Minh Ly của ngày trước tràn đầy sức sống, khiến người khác nhìn vào cũng thấy có hy vọng sống tiếp.
Giờ Minh Ly vẫn vậy, chỉ là trở nên thành thạo hơn.
Không biết là tốt hay xấu.
Trong lòng Cố Thanh Sương có chút không thoải mái.
Nhìn lưng Minh Ly căng thẳng, nàng bỗng hỏi: "Em còn muốn nhảy múa không?"
Minh Ly sững người: "Hả?"
Tối nay Cố Thanh Sương sao toàn nói những lời kỳ lạ?
"Có."
Minh Ly không giấu: "Nhưng bây giờ chưa có điều kiện."
Thấy ánh mắt Minh Ly sáng lên thoáng chốc khi nhắc đến khiêu vũ, Cố Thanh Sương muốn nói rằng rời khỏi Cố gia rồi sẽ được tự do nhảy múa, nhưng không hiểu sao câu đó lại khó nói ra được.
Nghĩ đến cuộc sống yên ổn gần đây, nàng không nói nữa.
"Sẽ có cơ hội."
Cố Thanh Sương nói: "Làm điều mình thích."
Minh Ly nhìn nàng: "Hy vọng vậy."
Minh Ly không hiểu Cố Thanh Sương đang nghĩ gì.
Cô còn vài người chưa chào hỏi, thấy Cố Thanh Sương có vẻ mệt, liền bảo nàng tìm góc yên tĩnh nghỉ ngơi như trước.
Còn mình cầm ly rượu, như con bướm xuyên qua đám đông, tiếp tục chào hỏi các trưởng bối.
Lại một vòng nữa, Minh Ly thấy khó chịu vô cùng.
Cô đặt ly rượu xuống, cầm túi đi vào nhà vệ sinh.
Ra khỏi nhà vệ sinh, định tìm chỗ hít thở không khí, rồi nhớ Cố Thanh Sương còn đợi ở góc kia, liền quay lại tìm nàng.
Không ngờ vừa đi qua hành lang thì nhìn thấy một người đứng ở góc xa.
Người đó giống cô sáu bảy phần.
Nhưng hôm nay tạo hình lại hoàn toàn khác.
Minh Ly mặc váy dài màu da nhân ngư, còn đối phương là một chiếc váy đỏ rực, như đóa hồng yêu diễm vừa hé nở.
Người kia đứng một mình hút thuốc, làn khói vừa phun ra thì giọt nước mắt đầu tiên đã rơi xuống.
Một khung cảnh đẹp đến nao lòng.
Nhưng cũng khiến người ta run sợ.