[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt - Edit] Neon Nhạt Màu - Văn Đốc
Chương 27
Chương 27
Chương 27: Năm 2013
Trần Đồng luôn cho rằng, thật ra việc cô nảy sinh ý định làm diễn viên có mối liên hệ mật thiết với việc phải lòng Trì Tiểu Mãn.
Hoặc có lẽ, cả hai điều ấy đã diễn ra cùng một lúc, khiến sau này cô mãi chẳng thể phân định rạch ròi đâu là khởi nguồn của từng chuyện.
Thế nên, cô đành quy tất cả về ngày hôm đó.
Ngày 29 tháng 7 năm 2013.
Một mùa hè oi bức.
Trong ký ức của Trần Đồng về sau, đó có lẽ là ngày nóng nhất của mùa hè Bắc Kinh.
Cũng chính vì thời tiết quá khắc nghiệt, đoàn làm phim của Trần Đồng buộc phải cho mọi người nghỉ sớm.
Có lẽ vì cũng sắp đến ngày đóng máy nên đoàn còn phát thêm tiền trợ cấp nắng nóng cho mỗi người, bảo họ về nhà nghỉ ngơi tránh nóng.
Trần Đồng cầm khoản tiền trợ cấp đó đi tìm Trì Tiểu Mãn.
Đến kỳ nghỉ hè, Trì Tiểu Mãn đã thi xong nhưng lại bận rộn hơn cả ngày thường.
Khác với phần lớn bạn bè đồng trang lứa, nghỉ hè đối với Trì Tiểu Mãn không có nghĩa là nghỉ ngơi, cũng chẳng có nghĩa là em có thể tạm dừng chân giữa thành phố xa lạ và nặng nề để kéo vali về nhà, nơi có cơm canh nóng hổi đợi chờ.
Mùa hè này, công việc đầu tiên của em là làm nhân viên bán thời gian tại rạp chiếu phim gần trường.
Ca đêm, kéo dài từ 6 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau.
Khi đồng hồ của riêng Trì Tiểu Mãn điểm đúng 6 giờ tối, em sẽ đội chiếc nón xám, khoác lên mình bộ đồng phục màu đỏ rượu, xuất hiện đúng giờ tại quầy vé ngập tràn hương bắp rang bơ.
Em giống như một con búp bê xinh đẹp bị nhốt bên trong, cài đặt sẵn chương trình tiếp khách, mỉm cười với mỗi người đi ngang qua.
Đây là công việc làm thêm mà Trì Tiểu Mãn thích nhất.
Bởi lẽ rạp quy định nhân viên được xem miễn phí hai bộ phim mỗi ngày, lại là nơi duy nhất em được hưởng điều hòa mát lạnh, thậm chí còn có thể tranh thủ lúc tay quản lý keo kiệt không để ý mà ăn vụng chút bắp rang.
Khi kim đồng hồ quay hết một vòng rồi nhích thêm chút nữa, Trì Tiểu Mãn sẽ rón rén bước từng bước, nhẹ nhàng mở cửa ga-ra, thấp thoáng xuất hiện trong căn phòng thuê.
Điều này khiến Trần Đồng cảm thấy mình như đang sống giữa rừng sâu, mỗi sáng sớm đều có một chú mèo ham ăn bắp rang, nhón chân lặng lẽ lướt qua bên cạnh.
Cũng để lại dấu ấn ngọt ngào bên cạnh tủ đầu giường của cô.
Vì chú mèo ham ăn này rõ ràng quá đỗi lương thiện, luôn cảm thấy có lỗi vì làm phiền cô nghỉ ngơi, nên ngày nào cũng lén dùng cái túi nhỏ gói cho cô một ít bắp rang, lại còn giả vờ như chỉ tiện tay mang về.
Trong khoảng thời gian kim đồng hồ quay vòng ấy.
Thi thoảng Trần Đồng tan làm đi ngang qua cũng mang theo xiên bánh gạo chiên đến rạp tìm Trì Tiểu Mãn.
Lần nào cũng vậy, cô luôn thấy em đứng đó đầy hăng hái, vừa lấy bắp rang cho khách vừa ríu rít bắt chuyện, hệt như một chú chim nhỏ không bao giờ biết mệt.
Và mỗi lần.
Nhìn thấy Trần Đồng đến tìm.
Trì Tiểu Mãn cũng sẽ lập tức giơ cao tay vẫy.
Đôi mắt sáng rực hướng về phía này.
Giữa hương bắp rang thơm ngọt quánh đặc, giữa tiếng nhạc nền thay đổi liên tục nơi đại sảnh rạp chiếu phim.
Em ngẩng cao đầu, dõng dạc gọi lớn:
"Trần Đồng, Trần Đồng!
Em ở đây nè!"
Những lúc như thế, Trần Đồng lại bật cười.
Cô vừa xách túi vừa mỉm cười, chậm rãi bước về phía em.
Trong cái mùa hè mà chỉ đi bộ một đoạn thôi cũng đủ khiến toàn thân nhớp nháp.
Sau khi tan làm đi bộ tới đây, cô sẽ nhận được một ly Coca đầy đá mà Trì Tiểu Mãn lén rót cho, hoặc một viên kẹo có vỏ bọc sặc sỡ.
Vì Trì Tiểu Mãn lúc nào cũng cười tít mắt, lại khéo dỗ trẻ con, nên thường được mấy đứa nhỏ tặng cho những viên kẹo xinh xắn, khi thì hình bướm, khi thì là kẹo mút.
Em gần như đều để dành tất cả cho Trần Đồng.
Trái ngược với vẻ ngoài chững chạc, Trần Đồng lại đặc biệt hảo ngọt.
Trì Tiểu Mãn thích công việc này còn là vì một lý do nữa, đó là em được nắm quyền quyết định nhạc nền trong ca đêm.
Điều này khiến em cảm thấy rất tự hào.
Có những đêm Trần Đồng không ngủ được, cũng sẽ chạy qua bầu bạn với em.
Vào những đêm khuya vắng lặng, những đêm mà có lẽ cho đến tận lúc hừng đông cũng chỉ có mỗi hai người, họ ngồi nép dưới quầy thu ngân thấp.
Giữa hương bắp rang bơ tỏa ra ngọt ngào, vai kề sát vai, người một câu kẻ một lời, sửa lại những bản thảo bị trả về, và cùng lắng nghe danh sách nhạc mà Trì Tiểu Mãn đã tâm huyết chuẩn bị riêng cho đêm ấy.
Có khi là nhạc phim đang hot, có khi là ca sĩ Đài Loan, có lúc lại là tình ca Quảng Đông xưa cũ.
Nhưng hễ là đêm trăng tròn, em nhất định sẽ bật bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi.
Công việc thứ hai của Trì Tiểu Mãn là nhân viên tiếp thị cho một quán lẩu.
Lương cứng tám tệ một giờ, mời được một bàn khách thì sẽ được thưởng thêm năm tệ.
Đây có lẽ là công việc em không thích lắm, vì ông chủ quán lẩu hay ăn chặn tiền hoa hồng, báo khống số liệu.
Hơn nữa thời tiết nóng nực, đứng ngoài đường tiếp thị đổ mồ hôi như tắm khiến em phải tốn tiền mua nước uống liên tục.
Thế nên đôi lúc, Trì Tiểu Mãn lại chống cằm thở dài than ngắn, cảm thấy chẳng bõ công.
Bù lại đây là quán lẩu, lại gần nhà, Trì Tiểu Mãn có thể ăn bữa trưa và tối ở đây, thỉnh thoảng còn được mang vài nguyên liệu sạch chưa dùng hết trong ngày về.
Vì vậy lần nào Trì Tiểu Mãn cũng cố mở to mắt, đếm thật kỹ xem có mấy bàn khách vào.
Cuối cùng, em tranh luận đến cùng với ông chủ để đòi bằng được năm mười tệ tiền thưởng.
Thi thoảng em dùng số tiền đó mua một quả dưa hấu về, bổ ra, một nửa cho ba người ăn hôm nay, nửa còn lại thì cất vào tủ lạnh của Lãng Lãng để dành cho lần sau.
Công việc thứ ba của Trì Tiểu Mãn bắt đầu sau khi tan ca đêm ở rạp chiếu phim.
Em vừa ngáp ngắn ngáp dài, nước mắt chảy ròng ròng vì buồn ngủ, vừa mở chiếc laptop cồng kềnh mà Lãng Lãng không dùng đến trong giờ ngủ.
Sợ ánh sáng màn hình làm chói mắt Trần Đồng, em chạy ra ngoài cửa, bôi chút dầu gió lên thái dương, ngồi hứng gió sớm hơi se lạnh, và viết bài quảng cáo mà Lãng Lãng nhận giúp.
Thời đó, dạng bài viết quảng cáo trên mạng mới nhen nhóm, nhu cầu cao nhưng thù lao chẳng đáng là bao, thường là mười lăm tệ cho ba ngàn chữ.
Trì Tiểu Mãn thường đang viết dở thì ngủ gục, rồi lại giật mình tỉnh giấc, sờ sờ khóe miệng kiểm tra kỹ xem có chảy nước miếng không, xong mới tiếp tục gõ lạch cạch.
Mỗi lần Trần Đồng dậy nhìn thấy cảnh đó, cô lại đi tới ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn đang ngủ mơ màng bên cửa hầm để xe.
Một lúc lâu sau, cô khoác cho Trì Tiểu Mãn thêm cái áo, rồi cẩn thận trộm chiếc máy tính từ vòng tay đang ôm chặt của em.
Trong cái nóng dần lên của ngày mới, cô viết nốt vài trăm chữ còn dang dở giúp em.
Có khi rảnh rỗi, cô còn ở nhà viết đỡ thêm một bài.
Nhưng vì Trì Tiểu Mãn là người rất có khí phách, lại còn tinh mắt...theo lời em tự nhận.
Vậy nên lần nào cũng thế, mấy trăm chữ hay mấy bài Trần Đồng viết hộ đều bị em soi ra không sai một ly.
Cuối cùng, em tính toán rạch ròi, đợi khi nhận lương sẽ chia lại cho Trần Đồng, còn hào phóng cho thêm cả phần tiền lẻ.
Ngoài quỹ nhà tắm đựng trong chai nước khoáng bốn tệ kia.
Trì Tiểu Mãn còn có một con heo đất trông rất to và nặng, bên trong quy định chỉ được nhét tờ một trăm tệ.
Ngày nào em cũng lấy ra ngắm nghía một cái, cẩn thận cất lại rồi mới chịu ra khỏi nhà.
Đó là tiền học phí em phải nộp sau khi mùa hè này kết thúc.
Dạo đó Lãng Lãng hiếm khi có cơ hội gặp mặt Trì Tiểu Mãn, đành qua tìm Trần Đồng nói chuyện, cũng giải thích với cô...
Do trong nhà có người xấu tính không ủng hộ việc Trì Tiểu Mãn đi học, giấu hộ khẩu đi khiến em không thể làm thủ tục vay vốn sinh viên.
"Nhưng cô đừng thương hại nó nhé."
Lãng Lãng dặn Trần Đồng: "Trì Tiểu Mãn ghét nhất là bị ai thương hại đó."
Thế nhưng thực tế, lúc nói câu đó, Lãng Lãng lại lén lút giấu mặt vào cổ áo phông.
Rõ ràng Trì Tiểu Mãn không có nhà, nhưng cô ấy vẫn dáo dác nhìn quanh đầy lo sợ, như thể đang đi ăn trộm.
Cuối cùng, cô ấy nhét hai tờ trăm tệ nhăn nhúm vào heo đất, còn đưa tay ra hiệu "suỵt" với Trần Đồng, người đã chứng kiến tất cả, rồi thanh minh đầy vẻ phô trương: "Không phải tôi thương hại nó đâu nha, là hỗ trợ bạn bè thôi."
Nhưng rõ ràng hành động của Lãng Lãng còn quá non tay.
Bởi ngay tối hôm đó, Trì Tiểu Mãn với đôi mắt tinh tường đã lôi ngay hai tờ tiền ấy ra.
Trần Đồng còn chưa kịp báo tin cho Lãng Lãng.
Thì Trì Tiểu Mãn đã chạy bình bịch lên lầu.
Lãng Lãng vừa mở cửa, em đã ném trả lại tiền mà chẳng nói chẳng rằng:
"Em nói cho chị biết nha Lãng Lãng!
Chị đừng hòng coi thường em!"
Em đứng chống nạnh ngay cửa, vừa tức tối vừa giậm chân: "Tiền của em chưa bao giờ nhàu nát thế này cả!"
Điều này là thật.
Bởi lẽ lần nào bỏ tiền vào, em cũng lấy những tờ một trăm tệ khó khăn lắm mới kiếm được, kẹp vào cuốn Tu dưỡng tự thân của diễn viên [1] đã sờn cũ trên bàn suốt một đêm cho thẳng thớm, rồi mới cẩn thận bỏ vào.
[1] Tu dưỡng tự thân của diễn viên: Cuốn sách nổi tiếng của Constantin Stanislavski về kỹ thuật biểu diễn.
Lãng Lãng bị bắt quả tang, bĩu môi với vẻ thiếu tự nhiên, nhưng cũng chẳng cãi lại được Trì Tiểu Mãn, đành ngậm ngùi cầm lại hai tờ trăm tệ nhăn nhúm kia.
Lúc này Trì Tiểu Mãn mới chịu thôi, em hừ mũi một cái, quay đầu thì thấy Trần Đồng đang đứng ở cầu thang chưa kịp đi lên.
Em hiên ngang bước qua người Trần Đồng, nghiêm giọng cảnh cáo: "Hôm nay chị làm tòng phạm thì em bỏ qua, nhưng chị tuyệt đối không được học theo chị ấy đấy."
Trần Đồng chỉ cười hiền lành, không đáp.
Trì Tiểu Mãn lại lầm bầm gì đó rồi nhảy chân sáo xuống cầu thang.
Tất nhiên, ngoài ba công việc kia ra, xen lẫn giữa những bận rộn và mồ hôi, Trì Tiểu Mãn vẫn dành cả mùa hè đằng đẵng ấy để lái con xe điện, chẳng ngại vất vả chạy tới rất nhiều đoàn phim thử vai, làm diễn viên quần chúng, hay đóng thế.
Trần Đồng hỏi tại sao em phải khổ như vậy.
Lúc đó Trì Tiểu Mãn buồn ngủ ríu cả mắt, vừa tắm xong tóc còn chưa kịp sấy khô đã lăn ra giường, mơ màng nói một câu...
Vì mùa hè là để mơ mộng mà chị.
Ngày 29 tháng 7.
Trước khi ra khỏi nhà, Trì Tiểu Mãn khoe với Trần Đồng rằng hôm nay em đi thử một vai có lời thoại, lại còn là nhân vật có chút câu chuyện nền...
Đó là vai một nữ sinh trung học trong phim học đường, chuyên đi theo đàn chị để bắt nạt người khác.
Trước khi ra ngoài.
Em còn cố tình hất hàm, mũi hếch lên trời, tạo dáng để Trần Đồng xem mình đã đủ hống hách chưa.
Thật ra Trì Tiểu Mãn không phải kiểu diễn viên thiên bẩm, càng không được đào tạo bài bản.
Cho nên em chỉ diễn bằng cách hiểu của riêng mình.
Bằng những kinh nghiệm góp nhặt từ cuộc sống và phim ảnh để nỗ lực tiến gần hơn đến con đường này.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Trần Đồng thấy Trì Tiểu Mãn diễn xuất.
Cô thấy biểu cảm ấy rất đạt, dường như đã biến Trì Tiểu Mãn thành một người hoàn toàn khác, một người mà cô hoàn toàn xa lạ.
Trần Đồng không tiếc lời khen ngợi: "Em giỏi lắm."
Thế là Trì Tiểu Mãn lập tức bật cười.
Trở về làm Trì Tiểu Mãn cô quen thuộc.
Em cười tít mắt ngậm dây thun, buộc tóc lên thật cao, nói bằng giọng mập mờ không rõ chữ:
"Vậy hôm nay em sẽ diễn như thế!"
Chiều đến.
Trần Đồng cầm tiền trợ cấp nắng nóng đến đoàn phim nơi Trì Tiểu Mãn thử vai, mang theo hai cây kem ốc quế mua ở siêu thị gần đó, còn nhờ ông chủ lấy ít đá gói cùng cho khỏi chảy.
Nhưng trời nóng quá.
Cô loanh quanh tìm trong phim trường một lúc thì kem trong túi ni lông đỏ cũng bắt đầu tan chảy.
Trần Đồng cẩn thận che chắn hai cây kem đã mềm nhũn, cuối cùng cũng tìm thấy Trì Tiểu Mãn ở một góc phim trường...
Dưới ánh mặt trời trắng lóa, gương mặt em bị nắng hun đỏ bừng.
Nhưng em vẫn nỗ lực đứng thẳng lưng, ánh mắt cố nhìn thẳng vào người đối diện.
Trước mặt em là một bóng người cao lớn đang khoanh tay trước ngực, chậm rãi nói:
"Trì Tiểu Mãn."
"Cô tưởng cô nghe lời tôi chạy mười vòng dưới nắng thì tôi sẽ bảo chị tôi nhận cô thật đấy à?"
"Có bị ngu không vậy?"
"Tôi ghét nhất cái bộ dạng 'tôi nỗ lực nên tôi có lý' của cô đấy, hiểu không?"
"Tôi ngứa mắt vì cô vừa bất tài vừa nghèo, không có tiền theo học chuyên ngành này mà cứ chạy đến học ké lớp bọn tôi, hiểu chưa?"
"Đúng là chẳng biết lấy đâu ra tự tin."
"Còn tưởng mình thật sự có thể vịt hóa thiên nga, làm diễn viên sao?
Cả đời này cô đừng hòng mơ tưởng."
Phim trường ồn ào, xung quanh có mấy người đứng vây xem.
Nhiệt độ tăng cao, những luồng khí nóng hầm hập như đang cuộn trào trong không trung.
Trần Đồng đứng ngoài đám đông, cách đó chừng ba bốn mét.
Qua những bóng lưng thấp thoáng, cô không nhìn rõ mặt Trì Tiểu Mãn.
Chỉ thấy mái tóc được buộc cao trước khi em ra khỏi nhà.
Giờ đã rối bời, bết bát dính chặt vào gáy.
Cô cũng nhìn thấy cọng dây thun mảnh dẻ, một trong số chiếc dây thun Trì Tiểu Mãn mua ở sạp vỉa hè với giá hai tệ một lố...
Cây kem ốc quế cô cẩn thận che chắn đang tan chảy nhanh hơn, nước chảy xuống lòng bàn tay, khiến Trần Đồng thấy rất lạnh, nhưng cũng rất nóng.
Có lẽ tốc độ cô tìm thấy Trì Tiểu Mãn vẫn còn quá chậm.
Khi nghe được mấy câu kia, Trần Đồng cố chen vào trong, nhưng lúc cô chưa kịp phản ứng gì thì đám đông vây quanh Trì Tiểu Mãn đã dần tản ra.
Nắng chiều gay gắt, mọi người vừa bàn tán xôn xao vừa bỏ đi, chỉ còn Trì Tiểu Mãn đứng đó.
Trên đường chạy màu đỏ, cô gái trẻ vẫn ngẩng cao đầu, tóc tai rối bù vì chạy bộ, hơi thở dồn dập không đều sau khi vận động mạnh, lồng ngực phập phồng một cách rất yên tĩnh.
Lần đầu tiên.
Trần Đồng thấy Trì Tiểu Mãn im lặng đến thế.
Không nói năng gì, không giống chú chim nhỏ giận dữ lao lên lý sự với người ta.
Em chỉ đứng chôn chân tại chỗ.
Như đang ngẩn ngơ.
Lại như đang sợ hãi.
Hôm ấy nắng to, mặt trời như quả cầu lửa treo ngay trên đỉnh đầu.
Trần Đồng muốn chạy lên nhắc Trì Tiểu Mãn vào chỗ râm trú tạm, nhưng lý trí lại bình tĩnh mách bảo rằng...
Ngay lúc này, sự xuất hiện của cô là không thích hợp.
Chẳng ai muốn bị người quen ở phía sau chứng kiến khoảnh khắc này cả.
Có lẽ Trần Đồng nên rời đi đúng lúc, giả vờ như mình chưa thấy gì, đi mua lại hai cây kem mới, hai cây kem chưa tan chảy, để ít nhất hôm nay Trì Tiểu Mãn được nếm chút gì đó ngọt ngào.
Như thể chuyện này chưa từng xảy ra.
Nhưng nhìn tấm lưng cứng cỏi của Trì Tiểu Mãn.
Nhìn sườn mặt đỏ bừng dưới nắng của em.
Nhìn cái bóng bé nhỏ dưới chân em.
Trần Đồng không thể nhấc nổi chân.
Không nhớ đã đứng bao lâu.
Chỉ nhớ hôm đó trời rất nóng.
Chỉ nhớ rằng, Trì Tiểu Mãn đứng bao lâu.
Thì cô cũng cầm những cây kem tan chảy ấy đứng sau lưng em bấy lâu.
Chỉ nhớ sau đó mặt trời ngả dần về tây, ráng chiều đỏ rực, phim trường bắt đầu dọn dẹp đuổi người, kem cũng đã tan chảy hoàn toàn.
Trì Tiểu Mãn hít sâu ba hơi, từ từ thở ra, rồi cúi đầu.
Như thể phát hiện ra điều gì đó, em chậm rãi ngồi xổm xuống.
Nhẹ nhàng nhặt sợi dây giày bị tuột, lấm lem vết bẩn xung quanh lên.
Buộc lại một lần nữa.
Động tác rất chậm, hoàn toàn không giống dáng vẻ ngậm bánh bao vội vã ở cửa thường ngày.
Cuối cùng.
Thắt thành một chiếc nơ bướm ngay ngắn, gọn gàng.
Em vẫn ngồi xổm trên đất, nhìn chằm chằm chiếc nơ bướm hồi lâu, rồi mới khom người đứng dậy, quay đầu lại...
Ánh mắt em va phải ánh mắt Trần Đồng.
Khoảnh khắc ấy, không khí như rung chuyển dữ dội.
Trần Đồng theo bản năng muốn quay lưng lại.
Vì cô tưởng mình sẽ nhìn thấy sự bối rối, sự nhục nhã, và cả nỗi tủi thân trong đôi mắt ấy.
Nhưng Trì Tiểu Mãn chỉ ngẩn ra khoảng hai ba giây, rồi quệt vành mắt đang đỏ dần lên.
Tiếp đó, em vẫn giơ cao tay lên vẫy, nhoẻn miệng cười với Trần Đồng.
...Giống hệt mỗi lần em đứng sau tủ bắp rang vàng óng, gương mặt cũng được nhuộm ánh vàng rực rỡ, đôi mắt sáng ngời, gọi lớn tên cô...
Trần Đồng, Trần Đồng!
Dưới ánh hoàng hôn ấy, em lê đôi giày vải chậm rãi đi tới.
Đứng trước mặt cô với vẻ hơi gượng gạo, vết đỏ trên mặt đã lặn đi nhiều:
"Chị Trần Đồng, chị đến từ lúc nào vậy?"
"Chị cũng mới đến thôi."
Trần Đồng khẽ đáp, rồi nhấc túi ni lông lên, phát hiện kem và đá bên trong đã tan thành nước, rỉ ra nhớp nháp, nhỏ tong tỏng xuống chân thành một vũng nước ướt sũng.
Không thể đưa cho em được nữa.
Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm cái túi ni lông trên tay Trần Đồng, ngẩn người một chút rồi cười:
"Hóa ra chị còn mang kem đến cho em à."
Dứt lời, em đưa tay đón lấy cái túi, chẳng hề chê bẩn mà lục tìm bên trong.
Thấy thật sự không ăn được nữa, em khựng lại một lát, giọng nói nhẹ tênh: "Là kem ốc quế nè, tiếc quá đi mất."
Giọng điệu nghe không có chút gượng gạo nào.
Trần Đồng nhìn em, chẳng nói nên lời.
Trì Tiểu Mãn lại lúi húi tự mình dọn dẹp đống lộn xộn, cuối cùng giơ hai bàn tay dính nhớp lên, ngơ ngác xoay hai vòng rồi hỏi: "Chị Trần Đồng, chị có mang khăn giấy không?"
Trần Đồng nhìn em một lúc.
Rồi lấy khăn giấy trong túi ra đưa cho em.
Trì Tiểu Mãn nhận lấy, cẩn thận rút từng chút một để lấy đúng một tờ, tránh làm lãng phí những tờ giấy sạch khác.
Nhìn những ngón tay đang bấu chặt vì cố gắng làm một việc nhỏ nhặt ấy, Trần Đồng hé môi, lòng đau xót, tốc độ nói trở nên chậm hơn rất nhiều: "Tiểu Mãn, để lát về chị mua lại cho em nhé."
"Dạ?"
Trì Tiểu Mãn bật cười, hình như thấy biểu cảm của cô rất lạ.
Cuối cùng em cũng rút được một tờ giấy, vừa lau tay vừa hỏi: "Sao hôm nay chị hào phóng vậy?"
"Đâu có."
Trần Đồng phủ nhận.
Dưới ánh tà dương nặng trĩu, cô mỉm cười hỏi ngược lại: "Bình thường chị không hào phóng sao?"
"Cũng không phải."
Trì Tiểu Mãn chun mũi, liếc nhìn cô một cái, có vẻ như vẫn thấy cô lạ lắm.
Nhưng vì người trong đoàn phim đã bắt đầu nhắc họ rời đi, em lau tay xong liền kéo cổ tay Trần Đồng: "Chúng ta đi thôi."
Lòng bàn tay cô gái trẻ nóng hổi.
Giữa ngày hè oi ả lại càng thêm bỏng rát.
Trần Đồng nhìn bóng lưng người đang dắt mình đi, nhìn những ngón tay mảnh khảnh đang nắm lấy cổ tay mình.
Không nói gì.
Đường về rất yên tĩnh.
Nhiệt độ chiều tối vẫn chưa chịu hạ xuống, chiếc xe điện bon bon trên đường, tiếng động cơ lọt thỏm giữa phố xá ồn ào náo nhiệt.
Trần Đồng vốn đã ít nói, hôm nay lại càng trầm mặc hơn.
Ngồi ở yên sau, cô đăm đăm nhìn chiếc chong chóng chữ thập gắn trên nón bảo hiểm Trì Tiểu Mãn, tuyệt nhiên không nói một lời.
Người mở lời trước là Trì Tiểu Mãn.
Lúc đó, chiếc xe điện đang luồn lách qua phố xá chật hẹp, từ những tòa cao ốc hào nhoáng vào khu xóm trọ lụp xụp.
Trì Tiểu Mãn lái rất cẩn thận, khi xe hơi nghiêng một chút, em kịp nhìn vào gương chiếu hậu để kiểm tra Trần Đồng.
Chỉ là lúc đó.
Em nhận ra sắc mặt Trần Đồng dường như không được tốt lắm.
Trì Tiểu Mãn tít mắt cười...
Một nụ cười rất thật, không hề giả tạo.
Cười xong, em mới nói khẽ trong gió: "Chị Trần Đồng, chị im lặng quá nha."
"Thế à?"
Trần Đồng không muốn em chủ động nhắc lại chuyện vừa rồi: "Chắc do hôm nay nóng quá thôi."
Dù cô cũng biết rõ...Trì Tiểu Mãn một thân một mình lăn lộn ở Bắc Kinh lâu như vậy, những chuyện tương tự chắc chắn không thiếu.
Nhưng cô vẫn không muốn tàn nhẫn đến mức bắt Trì Tiểu Mãn phải giải thích tường tận từng chi tiết cho mình nghe.
Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn nói: "Chị Trần Đồng, có phải chị sợ em thấy mất mặt nên giờ không dám nói gì không?"
Giọng em bình thường.
Vẫn gọi cô là chị Trần Đồng như mọi khi.
Trần Đồng khựng lại một lát: "Không có."
Trì Tiểu Mãn thở dài: "Chị Trần Đồng, chị không thành thật chút nào."
Trần Đồng im lặng.
Thế là Trì Tiểu Mãn lại tự nhiên nói: "Lúc nãy là bạn học khoa Diễn xuất lớp bên cạnh.
Em hay sang lớp họ học ké, lại hay mượn diễn viên cho mấy bài tập quay phim, nên sau đó lớp họ có người rất ghét em."
"Tại sao?"
Trần Đồng không hiểu.
Trì Tiểu Mãn như bị câu hỏi này làm khó, em im lặng một chút rồi lắc đầu, đáp:
"Không biết nữa."
Giọng em nhẹ tênh: "Ghét một người cần gì lý do cụ thể đâu chị?"
Gió thổi qua, Trần Đồng vô thức nhìn vào mắt em.
Trong gương chiếu hậu, Trì Tiểu Mãn không hề né tránh mà vẫn đường hoàng đối diện với cô.
Sau vài giây nhìn nhau, em cong mắt cười:
"Hôm nay thật ra cũng là trùng hợp.
Cậu ta nghỉ hè và đóng một vai nhỏ ở đây, khoe với em rằng chị họ cậu ta là phó đạo diễn.
Cậu ta bảo vai diễn cần người, chỉ cần em chịu chạy mười vòng, việc dùng em chỉ là chuyện cậu ta nói một câu là xong."
"Thế là em chạy thật à?"
Xe đang len lỏi giữa mùi ẩm mốc cũ kỹ đặc trưng của khu xóm trọ, Trần Đồng không kiềm được mà buột miệng hỏi.
"Dạ, chạy chứ."
Nhắc đến chuyện này.
Giọng Trì Tiểu Mãn không hề có chút tủi thân, cũng chẳng có vẻ gì là xấu hổ.
Trần Đồng nghẹn lời.
Trì Tiểu Mãn lại nhìn cô qua gương chiếu hậu, tìm thấy ánh mắt cô rồi cười: "Nhưng chị Trần Đồng, chị đừng sợ em thấy mất mặt nhé."
Tiếng nói của em bị gió cuốn đi, nghe rất nhẹ và rất tự do: "Ngược lại, em thấy chị nên tự hào về em."
Trần Đồng sững sờ.
Chiếc xe của họ đã đi đến những con phố thấp kém, bẩn thỉu và chật chội nhất dưới đáy Bắc Kinh.
Thứ chờ đón họ phía trước là căn hầm ngầm giá rẻ.
"Vì ước mơ của mình mà nỗ lực tiến lên, sẵn sàng chịu khổ, sẵn sàng tin vào mọi cơ hội dù nó có vẻ nhỏ nhoi đến đâu, và cũng sẵn sàng chấp nhận kết quả thất bại..."
Trì Tiểu Mãn vẫn nhìn cô bằng đôi mắt cong như trăng non.
Đôi mắt sáng ngời, xinh đẹp của em như đang rực cháy một ngọn lửa: "Em chưa bao giờ thấy những điều đó là xấu, là không đáng được nhìn thấy cả."
"Nên là chị Trần Đồng à."
"Chị đừng buồn cho em, hay cảm thấy em bị mất mặt nhé."
Giọng em bị gió cuốn, nghe rất mềm mại: "Suy nghĩ kiểu đó, xin chị đừng có dù chỉ là một chút."
Câu chuyện về sự cố ngượng ngùng ấy dừng lại ở đó.
Trì Tiểu Mãn không kể thêm chi tiết nào, em chỉ cười tít mắt với Trần Đồng rồi tiếp tục lái xe về nhà.
Còn Trần Đồng nhìn phần cằm nhỏ nhắn của Trì Tiểu Mãn trong gương chiếu hậu, nhìn vùng gáy đỏ lên vì nắng chiều trước mặt mình.
Rất lâu sau, trong làn gió hầm hập hơi nóng, cô mới vỡ lẽ...
Đó có lẽ không phải là ngụy trang.
Không phải là cố tỏ ra kiên cường.
Mà là em thật sự không cảm thấy nhục nhã khi bị cô nhìn thấy.
Là sự thẳng thắn, đàng hoàng, không hề tự ti về sự nỗ lực và cố gắng của bản thân.
Không tủi thân, không bối rối, không khó xử, chỉ có sự nhẹ nhõm và tự nhiên tràn đầy vì đã sống hết mình, hoàn toàn không hối hận.
Đó chính là Trì Tiểu Mãn.
Một Trì Tiểu Mãn chẳng hề tầm thường chút nào.
Thế là vào buổi chiều hôm ấy, Trần Đồng cứ thẫn thờ bước theo sau em qua bao con phố.
Nhìn em vẫn giữ vẻ mặt thư thả như mọi buổi tan làm khác, nhìn em khi đi ngang qua khu chợ, vừa giẫm lên những vũng nước đọng, vừa dùng cái miệng dẻo kẹo để trả giá với người ta, rồi lại nhìn em cười.
Từ tất cả những điều đó, cô cảm nhận được một cảm xúc mà mình chưa từng trải qua trong đời...
Hóa ra khi con người ta theo đuổi ước mơ.
Họ thật sự sẽ tỏa sáng lấp lánh như vậy.
Nhưng Trần Đồng chưa từng có ước mơ, chưa từng sở hữu thứ gì khiến mình khao khát đến thế.
Cảm giác có ước mơ là thế nào?
Là giống như Trì Tiểu Mãn, không sợ hãi, không xấu hổ, cũng không thấy khuất nhục sao?
Đột nhiên, Trần Đồng cũng muốn đi đóng phim.
Nhưng vì ý nghĩ này nảy sinh quá đường đột, giữa cái ngày hè nhiệt độ hơn 40 độ khiến người ta choáng váng, và ngay khi Trì Tiểu Mãn dùng đôi mắt sáng rực ấy nhìn cô...
Nên mãi về sau, cô vẫn không thể phân định rạch ròi, thứ tỏa sáng lấp lánh ngày hôm đó, rốt cuộc là giấc mơ diễn viên kia.
Hay chỉ là Trì Tiểu Mãn.
---
Bắc Kinh rất lớn, đường về nhà lần nào cũng dài đằng đẵng.
Nhưng vì Trì Tiểu Mãn 20 tuổi là một người phụ nữ vừa có xe, vừa có bạn thân.
Nên chiều hôm ấy, khi người bạn thân Trần Đồng đề nghị mua kem ốc quế cho em, em không hề phản đối mà nhảy xuống xe ngay tại siêu thị gần nhà.
Rất vui vẻ tháo nón bảo hiểm.
Đợi Trần Đồng mua kem về cho em.
Trì Tiểu Mãn chủ động chọn vị khoai môn yêu thích, bóc vỏ, thoải mái cắn một miếng to sảng khoái.
Rồi bắt gặp ánh mắt dịu dàng Trần Đồng đang nhìn mình.
Em ngượng ngùng chun mũi:
"Em ăn uống chẳng có nết na gì cả."
"Đâu có."
Trần Đồng phủ nhận, trong mắt ánh lên nét cười: "Chị thấy đáng yêu lắm."
"Tin chị mới lạ."
Trì Tiểu Mãn nói giọng mũi.
Sau đó.
Mặc kệ Trần Đồng phủ nhận thế nào, em cũng chỉ dám nhấm nháp từng miếng nhỏ xíu.
Từ siêu thị đến hầm để xe số 5 hẻm Hương Thủy còn một đoạn, hai người đi hai bên, mỗi người một tay cùng đẩy xe về.
Trần Đồng nhìn em qua không khí buổi hoàng hôn, đột nhiên nói:
"Tiểu Mãn, ngày mai chị muốn mua một chiếc tủ lạnh nhỏ về đây."
"Hả?"
Trì Tiểu Mãn tưởng Trần Đồng nói vậy vì chuyện hôm nay, em ngẩn ra một lúc rồi bảo: "Nhưng mùa hè sắp hết rồi mà chị."
"Không sao."
Trần Đồng nói khẽ: "Đằng nào năm sau chắc trời cũng nóng thôi."
Rồi cô nhìn vết kem dính bên mép Trì Tiểu Mãn.
Như đang nói đùa:
"Như thế thì ngày nào về em cũng được ăn kem khoai môn rồi."
Có lẽ lúc đó, Trì Tiểu Mãn chỉ lo sống tốt cho hiện tại đã đủ vất vả, nên em không nghĩ đến chuyện xa xôi, càng không chủ động nói ra câu hỏi...
Nhưng năm sau tụi mình còn được ở cùng nhau không?
Nên em nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của việc này một lúc, cuối cùng luyến tiếc ăn nốt chỗ kem còn lại, nói với Trần Đồng:
"Vậy chúng ta cùng mua nhé."
Trần Đồng không đáp.
Dường như không muốn để Trì Tiểu Mãn khó xử, nhưng cũng đủ hiểu sự cố chấp đặc biệt của Trì Tiểu Mãn trong chuyện này, cô đành im lặng tính toán một cách thỏa hiệp.
Nhưng trước khi kịp nghĩ ra.
Họ đã về đến cửa nhà.
Xe dừng lại.
Gần đây tầng trên có một hộ đang sửa nhà, ngày nào họ cũng vứt rất nhiều vụn băng dính trước cửa nhà các cô.
Có lần Trì Tiểu Mãn đã lên tận nơi để nói lý lẽ với thợ sửa chữa, kết quả người ta chỉ gãi mũi bảo...
Xin lỗi nhé, tôi không biết có người sống trong hầm để xe.
Sau đó, Trì Tiểu Mãn trở về như quả bóng xì hơi, thấy Trần Đồng và Lãng Lãng đang cùng nhau dọn dẹp đống băng dính đó.
Em chống cằm.
Ngồi xổm xuống nền xi măng với vẻ rất thất vọng, rồi nhìn bầu trời ráng chiều đỏ rực mà tuyên bố...
Sau này em nhất định cũng phải "đỏ" [2] như thế mới được.
[2] Trong tiếng Trung, chữ "đỏ" vừa có nghĩa là màu đỏ, vừa có nghĩa là nổi tiếng.
Ở đây tác giả chơi chữ, nhìn bầu trời màu đỏ nên cũng muốn mình cũng "đỏ" (nổi tiếng) như vậy.
Lãng Lãng hôm ấy liếc nhìn...
Đỏ cỡ nào?
Trì Tiểu Mãn giơ hai tay lên, nắm chặt thành quyền.
Bày ra vẻ mặt tính đâu ra đó...
Đương nhiên là đỏ rực cả bầu trời này rồi!
Tuy nhiên, vừa hùng hồn tuyên bố xong.
Em lại vui vẻ ngâm nga hát, cùng Lãng Lãng và Trần Đồng dọn dẹp băng dính.
Kể từ khi nhà trên tầng bắt đầu sửa chữa, những mảnh băng dính rơi xuống chưa bao giờ ngớt, lúc nào cũng chất đống trước cửa nhà họ.
Có điều về sau chủ nhà đã xuống xin lỗi, bảo rằng mấy người thợ này khó bảo lại còn lười, một mình cô ấy cũng khó xử, nên đã tặng họ hai hộp sô cô la, mong được thông cảm.
Tối hôm đó Trì Tiểu Mãn ăn sô cô la đen kịt cả răng, còn tấm tắc khen chủ nhà vừa thiện lương vừa dịu dàng.
Ai ngờ đâu.
Hôm nay trước cửa lại là một đống băng dính ngổn ngang.
Trì Tiểu Mãn thở dài.
Em xắn tay áo, cam chịu số phận đi dọn dẹp.
Thấy Trần Đồng định ngồi xuống nhặt cùng, em bảo: "Cũng chẳng có bao nhiêu, một mình em làm là được, chị đi tắm trước đi."
Ngoài dự đoán.
Trần Đồng cũng không giành với em.
Cô chỉ đứng bên cạnh một lát rồi nói khẽ:
"Vậy em cẩn thận chút, đừng để đứt tay."
"Đương nhiên là không rồi."
Trì Tiểu Mãn cắm cúi làm việc nói.
"Được."
Trần Đồng nhìn em một lúc, không do dự thêm nữa mà đi vào trong.
Tranh thủ lúc Trì Tiểu Mãn đang cắm cúi nhặt băng dính bên ngoài.
Cô tìm một tờ trăm tệ được kẹp phẳng phiu trong cuốn sách dưới gầm giường mình.
Nơi các cô ở có thể coi là tầng bán hầm.
Đi vòng từ tường rào bên ngoài tòa nhà xuống một con dốc là đến hầm để xe của họ.
Chưa đầy mười lăm mét vuông, chỉ có một ô cửa sổ rất nhỏ đối diện với tường rào, và cũng đối diện luôn với hầm để xe của tòa nhà khác.
Mà hầm để xe của tòa nhà kia lại rất rộng.
Đó là nơi dùng chung của nhiều chủ hộ, thế nên buổi tối hai người họ thường xuyên bị đèn xe chiếu vào làm chói mắt.
Qua ô cửa sổ mờ mờ.
Trần Đồng nhìn ra phía Trì Tiểu Mãn.
Trì Tiểu Mãn dường như không để ý đến bên trong.
Trần Đồng cất sách đi, ngồi xổm xuống cạnh giường.
Cô tìm con heo đất tiết kiệm của Trì Tiểu Mãn, nhét tờ tiền mình đã kẹp phẳng phiu vào đó.
Mỗi lần hai tờ thì không an toàn.
Mỗi lần một tờ, cách vài ngày lại bỏ một lần.
Như thế Trì Tiểu Mãn mới lơ là cảnh giác.
Làm xong việc này một cách không mấy thạo nghề.
Trần Đồng đứng dậy.
Thấy ngoài cửa sổ Trì Tiểu Mãn vẫn đang cắm cúi dọn dẹp, cô mới yên tâm lấy quần áo đi tắm.
Nhiệt độ chiều tối vẫn còn cao, tắm nước nóng xong đi ra, Trần Đồng lại thấy người dính nhớp mồ hôi.
Bên ngoài hầm để xe đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Trì Tiểu Mãn cũng không còn ngồi xổm ở đó nữa.
Trần Đồng vừa lau tóc vừa định đi tìm Trì Tiểu Mãn, nhưng chưa kịp bước ra thì đã thấy em đang đứng bên ngoài ô cửa sổ nhỏ.
Vẻ mặt em cực kỳ chăm chú, đang cắt những miếng băng dính kia thành từng mảng nhỏ.
Màu xanh lá, xanh lam, đỏ, vàng...
đủ loại màu sắc, rồi dán từng miếng một lên kính cửa sổ...
Trần Đồng khựng lại một chút.
Cô bước tới, xuyên qua ô cửa sổ đã dán đầy băng dính màu sắc kia, trông thấy Trì Tiểu Mãn mồ hôi nhễ nhại đang đứng bên ngoài dán kín mặt kính.
"Tiểu Mãn, em làm gì thế?"
Nghe thấy tiếng cô, Trì Tiểu Mãn hơi ngơ ngác, ngước mắt nhìn quanh một vòng rồi mới thấy cô bên trong lớp kính.
Em bật cười, hất cằm đầy vẻ tự hào, gõ gõ mấy đốt ngón tay lên cửa sổ:
"Đẹp không chị?"
Ánh sáng xuyên qua những lớp băng dính màu rọi vào trong.
Chiếu rõ những hạt bụi li ti.
Cũng chiếu rõ gương mặt trẻ trung đầy sức sống của Trì Tiểu Mãn, và cả thần thái bay bổng như muốn tràn ra khỏi đôi mắt em.
Trần Đồng nói: "Đẹp."
"Hừm hừm~" Trì Tiểu Mãn có vẻ vui vì câu nói đó, em ngân nga một điệu nhạc, giải thích với cô bằng giọng thánh thót:
"Không phải chị hay mất ngủ vì đèn xe bên ngoài sao?
Mà cửa sổ nhỏ xíu thế này mua rèm thì đắt quá, lúc nãy dọn đống băng dính này em thấy vừa hay lại hợp, nghĩ là dán lên chắc sẽ đẹp lắm nên làm thử xem sao."
Nói đoạn.
Em lại cắt thêm một miếng nữa.
Cố ngước đầu lên, tỉ mẩn dán lên mặt kính: "Để tối nay xem còn bị chói mắt nữa không."
Băng dính rất mỏng và trong.
Nên hôm nay Trì Tiểu Mãn phải dán đi dán lại mấy lớp lên khắp ô cửa sổ nhỏ.
Cũng vì Trần Đồng vừa tắm xong, em nhất quyết không cho cô giúp, lại lôi câu nói quen thuộc ra...
Có tí tẹo này em làm loáng cái là xong, chị đừng để ra mồ hôi.
Nhưng có lẽ vì cách một lớp kính rực rỡ, Trì Tiểu Mãn hôm nay trông lại càng tỏa sáng hơn.
Đường nét cơ thể em như được bao phủ bởi một lớp hào quang mềm mại, khiến người ta khó lòng dời mắt.
Trần Đồng không rời đi.
Đứng cách một lớp cửa sổ.
Trong cơn thẫn thờ, cô ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn lấp đầy từng chút một tấm kính vẫn thường gây chói mắt mỗi đêm, nhìn khuôn mặt Trì Tiểu Mãn dần biến ảo thành đủ màu sắc qua những mảng màu phản chiếu.
Cuối cùng.
Dán xong miếng cuối.
Trì Tiểu Mãn đã vã mồ hôi như tắm.
Chiếc áo phông trên người cũng ướt đẫm.
Nhưng em đứng bên ngoài tấm kính sặc sỡ, bóng hình mờ ảo vui vẻ vẫy tay với Trần Đồng:
"Trần Đồng, Trần Đồng, giờ chị còn thấy em không?"
Trần Đồng hoàn hồn, mỉm cười: "Thấy chứ."
"Hửm?"
Cái bóng của Trì Tiểu Mãn lắc lư sau lớp kính.
Tiếp đó, như nghĩ ra trò gì quái đản, em đột ngột ghé sát mặt vào, xòe hai tay làm dáng hổ vồ, làm một cái mặt quỷ mờ mờ ảo ảo, trầm giọng dọa:
"Trần Đồng, Trần Đồng, chị có sợ em không?"
Trần Đồng cười không ngớt.
Cô nói với Trì Tiểu Mãn bên ngoài cửa sổ: "Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, chị không sợ em."
"Thôi được rồi."
Trì Tiểu Mãn cười hì hì, cái bóng của em in vào trong, mang theo đủ loại màu sắc: "Không quậy nữa, mong là đêm nay chị có thể ngủ ngon giấc."
Nói xong câu đó.
Em dường như định rời khỏi cửa sổ.
Vừa xoay người.
Lại nhìn thấy Lãng Lãng ở tầng hai tòa nhà đối diện.
Thế là em ngửa cổ lên, bắt đầu í ới gọi vọng sang tán gẫu với Lãng Lãng.
"Trì Tiểu Mãn?
Cô làm cái trò gì đấy?"
Không biết có phải do bị cảm chưa khỏi không mà giọng Lãng Lãng nghe có vẻ yếu ớt.
"Em dán cửa sổ chứ làm gì."
Lúc này, Trì Tiểu Mãn đã đi khuất sau bức tường.
Trên mặt kính.
Chỉ còn lại vài ngọn tóc bay bay trong gió in trên mảng màu xanh lục, và nửa cái tai in trên mảng màu đỏ.
Hình như Lãng Lãng đang dựa vào lan can, uể oải hỏi hôm nay Trì Tiểu Mãn thử vai thế nào.
Trì Tiểu Mãn thở dài, nói:
"Chẳng thế nào cả, chị mời em đi ăn đi."
Bên ngoài lớp kính, em cử động cơ mặt, cái tai cũng động đậy theo.
Bên trong lớp kính, Trần Đồng không kiềm được, đưa tay chọc chọc vào cái tai ấy.
---
Những lớp băng dính Trì Tiểu Mãn dán lên kính quả thật có tác dụng.
Buổi tối ngủ, trời đổ mưa, lớp băng dính ướt nước khúc xạ ánh đèn xe, biến những tia sáng rọi qua ô cửa sổ thành những vệt sáng màu sắc mờ ảo, độ bão hòa thấp, không còn chói mắt nữa.
Trì Tiểu Mãn tắm xong, trên người tỏa ra mùi hương xà bông Safeguard, tóc chưa sấy khô hẳn, đuôi tóc vẫn còn hơi ẩm, để lại vài vệt nước trong suốt bên má.
Chiếc quạt điện quay kẽo kẹt, mang đến làn gió chẳng mấy mát mẻ cho không gian chật hẹp.
Trì Tiểu Mãn nằm sấp trên gối một lúc, vốn định dùng máy tính của Lãng Lãng sửa bản thảo, nhưng rồi giống như một chú mèo bị ánh sáng ngũ sắc thu hút, em bỗng đưa tay sờ lên mặt kính.
Trì Tiểu Mãn ngẩn ngơ một lúc, đột nhiên tò mò nói:
"Nhìn giống đèn neon nhỉ."
Cũng vào lúc đó, em quay đầu nhìn sang Trần Đồng đang nằm cách mình chưa đầy hai mươi xen-ti-mét, mắt cong thành hình trăng khuyết tuyệt đẹp, hỏi:
"Chị Trần Đồng, chị thấy có phải không?"
Đèn xe bên ngoài lúc mạnh lúc yếu, lúc có lúc không.
Những vệt sáng sắc màu xinh đẹp, yếu ớt trên mặt Trì Tiểu Mãn cũng theo đó mà lúc tỏ lúc mờ.
Trần Đồng nhìn em, lại một lần nữa thất thần.
Trì Tiểu Mãn không thấy cô trả lời cũng không giận, chỉ cười hì hì rồi quay người đi, nhìn chằm chằm vào những dải băng dính màu sắc ngoài cửa sổ thêm một lúc.
Không biết nhớ tới điều gì, em bỗng ngân nga hát trong miệng.
Không rõ lời lắm.
Vẫn là bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi.
Nhưng vì Trần Đồng vẫn luôn nhớ rất rõ lời bài hát này.
Cho nên.
Ấy là lúc Trì Tiểu Mãn đang vừa lắc lư cái đầu với mái tóc còn ướt, vừa diện chiếc áo thun đỏ đã bạc màu, đôi chân gầy nhỏ co lại trên giường.
Em cứ thế ngâm nga giai điệu với lời hát lầm bầm không rõ chữ, rồi mơ hồ hát đến đoạn "Nhẹ nhàng một nụ hôn".
Trần Đồng không biết là mình không kiềm được.
Hay vốn dĩ cô không hề muốn kiềm nén.
Tóm lại, cô nghe thấy chính mình dùng một chất giọng cố tình thả thật nhẹ giữa đêm khuya, nói rằng:
"Tiểu Mãn, chị có thể hôn em không?"
Cũng vì lúc đó Trì Tiểu Mãn đột nhiên ngẩn ra, như thể cảm thấy kinh ngạc, lại như thể nghĩ Trần Đồng điên rồi.
Nhưng cũng vì đúng lúc đó có ánh đèn xe lướt qua, khiến những mảng sáng tối nhập nhoạng rơi trên mặt em, tựa như ánh đèn neon.
Đến mức Trần Đồng tự huyễn hoặc bản thân rằng còn có một khả năng, đó là em ngầm đồng ý.
Ba mươi bảy giây sau, Trì Tiểu Mãn vẫn không lên tiếng từ chối.
Đèn xe vụt tắt, Trần Đồng bước xuống giường, đi trong bóng tối, giữa ánh mắt hoảng hốt và mơ hồ của Trì Tiểu Mãn, cô đợi thêm ba giây mà không thấy sự kháng cự nào, liền chủ động hôn lên đôi môi ẩm ướt và mềm mại của em.
Ngày 29 tháng 7, trời nắng, nhiệt độ lên tới 40 độ, ngày hôm nay vẫn chẳng có đại sự gì xảy ra.
Nhưng Trần Đồng đã lặng lẽ theo Trì Tiểu Mãn về nhà, lặng lẽ tắm rửa, lặng lẽ bỏ một tờ trăm tệ vào ống heo của Trì Tiểu Mãn.
Và giữa ánh sáng neon được ngụy tạo từ băng dính ấy, cô bất ngờ hôn lên môi Trì Tiểu Mãn, bắt đầu nhen nhóm ý định làm diễn viên, và cũng hoàn thành nốt bước cuối cùng của việc yêu em.
Sau này cô nghĩ, nếu mọi sự bất thường đều phải có nguyên do.
Thì có lẽ là vì bắt đầu từ ngày hôm ấy, bọn họ đã sở hữu ánh đèn neon.
---
Đừng quên dành tặng mình 1 vote để tiếp sức cho mình edit những chương tiếp theo nha.
Xin chân thành cảm ơn các bạn vì đã đón đọc.