[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 128,714
- 0
- 0
[Bhtt - Edit Hoàn] - Phượng Ngạo Thiên - Giang Nhất Thuỷ
Chương 99: Kim Tiên - 4
Chương 99: Kim Tiên - 4
Chương 99: Kim Tiên - 4
Kỳ nghỉ hôn lễ này của Dịch Sơ kéo dài tận nửa tháng trời.
Trong lúc đôi trẻ đang đắm chìm trong cảnh "quấn quýt triền miên", bọn họ còn thuận tay luyện hóa hoàn toàn Dược Sư Bát Bảo.
Dược Sư Bát Bảo kết hợp cùng Dược Sư Đỉnh tạo thành một bộ Linh bảo cấp Tiên Vương, khiến thực lực của Dịch Sơ đột ngột tăng mạnh.
Vào sáng sớm ngày thứ mười sáu, Dịch Sơ rốt cuộc cũng phải rời khỏi ôn nhu hương, chuẩn bị xuất quan làm việc.
Sáng sớm tinh mơ, nàng đã ôm chặt lấy Tô Thanh Việt vào lòng, dụi đầu vào vai đối phương, giọng điệu đầy vẻ không tình nguyện: "A...
Chẳng muốn dậy chút nào, chẳng muốn làm việc tí nào cả."
"Thôi thì cứ để trời sập đất nứt đi, dù sao phàm nhân sớm muộn gì cũng phải chết một lần."
Ngay khoảnh khắc phải rời xa ôn nhu hương, tâm trạng kháng cự việc "đi làm" của Dịch Sơ đã đạt đến đỉnh điểm.
Tô Thanh Việt nép trong lòng nàng, bị hơi ấm từ cơ thể nàng sưởi đến mức ánh mắt cũng trở nên nóng bỏng, trong mắt không giấu nổi ý cười.
Tô Thanh Việt ôm lấy eo Dịch Sơ, tựa vào người đối phương khẽ khàng nói: "Được rồi mà, đã nghỉ ngơi nửa tháng rồi còn gì."
"Dị Uyên sắp mở ra, các tu sĩ đều đang xôn động bất an, hiện tại cần nàng ra mặt trấn an họ đấy."
Dịch Sơ thở dài thườn thượt: "A...
Sao ta lại phải làm cái chức thủ lĩnh này cơ chứ, biết thế thà nhường cho Kim Minh Dật còn hơn!"
Trước kia ở thời mạt thế, không có Tô Thanh Việt, không có người trong lòng, nàng một lòng một dạ chỉ biết đối phó với Tang Thi Vương.
Giờ thì khác rồi, nàng có Tô Thanh Việt, nàng bị nhấn chìm trong biển hương hoa tuyết ấm, ý chí hùng anh đã sớm tan biến, chỉ còn muốn vương vấn nhi nữ tình trường mà thôi.
Tô Thanh Việt cười cong cả mắt, vỗ vỗ lưng nàng, nhẹ giọng: "Không được nhường cho Kim Minh Dật đâu, đây là vị trí Minh chủ mà ta khó khăn lắm mới tranh thủ về được đấy."
Dịch Sơ bắt đầu thói buông xuôi: "Vậy đưa cho Đồ Sơn Âm có được không?"
Tô Thanh Việt cười đáp: "Đồ Sơn tiền bối phỏng chừng cũng cùng một suy nghĩ với nàng, đối với quyền thế vốn chẳng mặn mà gì."
"A a a a a..."
Tô Thanh Việt buông Dịch Sơ ra, vuốt lại lọn tóc mai rủ xuống từ phát quan, ôn tồn nói: "Dậy thôi nào, để ta thay y phục cho nàng nhé?"
Khóe miệng Dịch Sơ vểnh lên thật cao, bất mãn đến độ có thể treo được cả chục hũ nước tương.
Tô Thanh Việt đưa tay vuốt phẳng khóe môi nàng: "Dậy thôi."
Dịch Sơ ôm siết lấy eo Tô Thanh Việt, nũng nịu: "Vậy... ta muốn nàng hôn ta một cái."
"Được, hôn một cái."
Tô Thanh Việt rất ngoan, cúi người hôn nhẹ lên môi nàng, rồi hỏi: "Được chưa?"
Dịch Sơ chạm tay lên môi, suy tư nói: "Chẳng có cảm giác gì mấy, hay là thêm cái nữa đi?"
"Được."
Lại thêm một cái nữa...
Dịch Sơ lại đòi hỏi: "Thêm cái nữa, cái nữa đi."
"Được, bao nhiêu cái cũng được."
Hai người bày ra mấy trò vặt của phu thê ở dân gian, dây dưa nhầy nhụa suốt cả buổi sáng, cuối cùng mới kéo được Dịch Sơ đứng dậy.
Tô Thanh Việt thay cho Dịch Sơ một bộ pháp bào trắng tinh khôi, viền đỏ thêu chỉ vàng, lại đeo thêm phát quan Long Châu, trông vô cùng rạng rỡ như có không khí lễ hội.
Dịch Sơ mặc xong pháp bào, còn lầm bầm một câu: "Ta cứ có cảm giác đồ đỏ nàng mặc thì đẹp, chứ ta mặc vào thì cứ thấy..."
Tô Thanh Việt vừa chỉnh lý vạt áo cho nàng, vừa lơ đãng hỏi: "Thấy làm sao?"
Dịch Sơ nghĩ ngợi, nhíu mày: "Trông giống một tên Tán Tài Đồng Tử (đứa trẻ phát tiền)."
Tô Thanh Việt không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Ha ha..."
Dịch Sơ có chút quẫn bách: "Nàng đừng cười, ta thật lòng thấy vậy mà."
"Nàng xem, ta mang cái mặt này, mặt búng ra sữa, lại còn mặc màu đỏ, trông chẳng khác nào đứa trẻ đi phát lộc cả."
Cũng chẳng còn cách nào, vẻ ngoài của nàng thực sự quá non nớt.
Giờ đã ngoài ba mươi mà trông vẫn như đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi.
Tuấn tú thì có tuấn tú, nhưng đáng yêu cũng là thật, tràn đầy nét trẻ con.
Tô Thanh Việt thắt lại đai lưng cho nàng, ngẩng đầu nhìn Dịch Sơ, ánh mắt đầy vẻ nhu hòa: "Không sao, rất đáng yêu mà."
Dịch Sơ chớp chớp mắt, ngây ngô hỏi: "Nàng nhìn khuôn mặt này của ta, không thấy có chút tội lỗi nào sao?"
Tô Thanh Việt khó hiểu: "Sao ta phải thấy tội lỗi?"
"Nàng năm mười ba tuổi thế này, ba mươi tuổi vẫn thế này, chẳng phải rất tốt sao?"
Dịch Sơ trầm ngâm một hồi: "Cũng đúng, ta còn cao lớn hơn nàng bao nhiêu, ta lại còn không phải người...
Thôi bỏ đi, nhiều vấn đề quá, không thèm nói nữa."
Tô Thanh Việt không hiểu lắm lời nàng nói, ngẩn ra một chút: "Hửm?"
Dịch Sơ xua tay: "Không có gì, không quan trọng."
Nàng cúi người, ôm Tô Thanh Việt vào lòng, nói: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
"Được."
--------------------
Hai người nắm tay nhau bước ra khỏi sân viện.
Vừa ra tới cửa, Đồ Sơn Thiên Tinh nghe thấy dao động của trận pháp liền bay về phía hai người.
Vừa đáp xuống đất, Đồ Sơn Thiên Tinh đã tiến về phía Dịch Sơ: "Minh chủ, hai ngày trước tại cửa vào Dị Uyên nơi tận cùng Nam Hải đã xuất hiện linh lực dao động."
"Mẫu thân ta đã dẫn theo tiểu nương cùng năm sư quân minh tới đó dò xét tin tức rồi."
Dịch Sơ nhíu chặt lông mày, hỏi: "Tình hình cụ thể thế nào?"
Đồ Sơn Thiên Tinh đáp: "Theo tin từ tiền tuyến báo về, nghe nói là một đám Ma Vân.
Nó thấm ra từ cửa vào Dị Uyên, khuếch tán lên không trung Nam Hải, đến nay đã lan rộng cả ngàn trượng."
Dịch Sơ và Tô Thanh Việt nhìn nhau, nắm chặt tay nhau: "Đi!"
Hai người dắt tay, trong nháy mắt đã vượt qua vạn dặm đường dài, tới không trung phía trên Nam Hải.
Vừa xuất hiện, trong làn hơi nước đậm đặc, bọn họ đã cảm nhận được một luồng ma khí cường đại.
Hai người đứng phía trên Thương Sinh Quân, những người bên dưới đồng thanh hô: "Minh chủ...
Minh chủ..."
Dịch Sơ ngưng mắt nhìn chăm chú về phía đám hắc vân đang không ngừng lan rộng đằng xa, thấy nó che lấp cả bầu trời, chậm rãi ập tới.
Bên dưới đám hắc vân, vô số hải thú, hải yêu nhảy vọt khỏi mặt nước, lật bụng chết trắng mặt biển.
Sóng biển ngàn dặm, xác chết nổi khắp nơi.
Dịch Sơ nhíu mày, đáp xuống bên cạnh Đồ Sơn Âm, ôn tồn hỏi: "Đã cử người đi thám thính chưa?"
Đồ Sơn Âm đáp: "Có."
"Đã phái hai tiểu đội vào trong, nhưng đều biến mất không một tiếng động."
"Sau đó dùng Phược Tiên Thừng buộc vào người, kết quả thu về chỉ còn lại đoạn xương cốt nằm trong vòng dây thừng mà thôi."
Dịch Sơ nheo mắt: "Là yêu ma chủng loại mới."
Đồ Sơn Âm gật đầu: "Phải, một loại yêu ma chưa từng thấy bao giờ."
"Thể hình vô cùng to lớn, hoặc là loại yêu ma sống theo bầy đàn."
Dịch Sơ ngẩng đầu nhìn đám Ma vân đang từng chút bành trướng phía trước, giơ tay bắt quyết: "Thắng Lợi Tràng, xuất!"
Thắng Lợi Tràng bay vút về phía trước, cắm lệnh kỳ xuống tám phương của Ma vân, trong chớp mắt đã chặn đứng sự khuếch trương của nó.
Các tu sĩ đồng loạt mừng rỡ: "Ma vân không lan ra nữa rồi!"
"Quả nhiên là Minh chủ."
"Minh chủ uy vũ!"
Chỉ trong tích tắc, Ma vân cuộn trào những đám mây ở rìa, dâng lên thành sóng, cuồn cuộn định nhấn chìm Thắng Lợi Tràng.
"Rống!"
Bạch Hải Loa bay lên không trung phía trên Ma vân, chấn động gầm lên một tiếng.
Kinh văn tám phương lớp lớp tuôn ra, hội tụ phía trên, tổ hợp thành trận pháp khóa chặt Ma vân.
"Ào ào!"
Ma vân cuộn lên, kéo theo sóng dữ ngợp trời.
Những con sóng cao hàng trăm trượng cuốn theo vô số xác hải thú, hải yêu đập mạnh vào Thắng Lợi Tràng.
Đôi mắt của những xác chết ấy đột nhiên lóe lên hồng quang hung ác, hóa thân thành Thi ma lao tới cắn xé.
"Phục Ma Tán, chấn!"
Dịch Sơ hạ lệnh quyết, bung mở Phục Ma Tán, đạp sóng bay lên phía trên Bạch Hải Loa.
"Gào!"
Xác chết hóa thành hai con ác long, nhắm thẳng Dịch Sơ mà cắn.
Dịch Sơ xoay tròn Phục Ma Tán, kim quang tức khắc bùng nổ.
Ánh kim quang lóa mắt hóa thành kim long, gầm thét đâm sầm vào lũ xác chết.
Dịch Sơ ngồi xếp bằng, treo lên Cát Tường Kết, một tay cầm ô, một tay nắm lấy Bảo Bình, nhắm mắt lại.
"Dược Sư Đỉnh, Chí Dương Chi Hỏa, xuất!"
"Oanh!"
Dược Sư Đỉnh ầm ầm nện xuống, hung hăng nhập vào trung tâm Ma vân.
"Ngao!"
Ma vân tựa hồ có sinh mệnh, phát ra tiếng gầm thét thảm thiết.
Dịch Sơ ngồi xếp bằng, tụng niệm Thánh Quang Quyết: "Chư thiên vạn giới, Thánh quang chiêu chiêu..."
Thánh Quang Quyết vừa hạ xuống, Ma vân trong làn mây lệ thanh gào thét: "Một cái tiểu thế giới nhỏ bé!
Dám!
Sao dám đối với ta như thế!"
"Ta sẽ giết sạch các ngươi!
Giết sạch sành sanh!"
"A a a a a..."
Ma đầu rít gào, vạn lớp sóng dữ cuộn trào định nhấn chìm Dịch Sơ.
Tô Thanh Việt và Đồ Sơn Âm đồng thanh hô: "Tụng niệm Thánh Quang Quyết, trợ giúp Minh chủ một tay!"
"Tuân lệnh!"
Mọi người tức khắc đứng dậy, bay về phía Dịch Sơ.
Họ vây quanh bốn phía Ma vân, tụ họp thành trận, đồng thanh tụng: "Chư thiên vạn giới, Thánh quang chiêu chiêu.
Chính trực vi thanh, thanh tâm vi dân.
Thường hoài từ bi, thường thủ ân tâm."
(Chư thiên vạn giới, Thánh quang rạng ngời.
Chính trực là trong, lòng trong vì dân.
Thường giữ từ bi, thường ghi ơn nghĩa).
Tiếng tụng niệm của mười mấy vạn tu sĩ hội tụ lại, hình thành nên chín con kim long rực rỡ.
Kim long gầm thét, quấn quýt đan xen, thiêu rụi sạch sẽ luồng ma khí tà nịnh trong Ma vân.
Ma khí không ngừng tụ lại, co rút, cuối cùng chỉ còn lại kích thước một trượng, rơi tõm vào trong Dược Sư Đỉnh.
Vừa vào trong đỉnh, Ma vân lập tức hóa thành một viên Ma tinh to một trượng.
Trong Ma tinh bao bọc một tiểu nhân xanh xao nanh ác, không ngừng thét gào trong ngọn lửa Thánh hỏa.
"A a a a a...
Các ngươi không giết được ta đâu!"
"Chỉ dựa vào chút lực lượng Thánh quang ít ỏi này mà muốn diệt sát linh hồn Ma sủng của ta, đúng là si tâm vọng tưởng!"
"Không quá trăm ngày, Ma Thần sẽ giáng lâm đại lục này.
Đến lúc đó, các ngươi hãy chờ chết đi!"
"A a a a a..."
Trong tiếng thét chói tai của Ma sủng chi linh, Dịch Sơ "xoạt" một cái mở bừng mắt, gọi lớn: "Thanh Việt!"
Tô Thanh Việt tâm linh tương thông với nàng, trực tiếp bấm quyết ngự kiếm: "Nhất Kiếm Ngân Hà!"
"Oanh!"
Sức mạnh Ngân Hà chém thẳng vào viên Ma tinh to một trượng kia, trong chớp mắt phá tan phòng ngự của Ma sủng chi linh.
Dịch Sơ rút ra một tấm Tiểu Nhân Phù, lập tức dán lên Ma sủng chi linh: "Trói!"
Ma sủng chi linh bị nhốt chặt trong Tiểu Nhân Phù, không ngừng giãy giụa.
Ma vân trên bầu trời tan biến, Dịch Sơ bay người đáp xuống trên Dược Đỉnh, giơ tay kẹp lấy tấm phù.
Bên trong phù, con Ma linh không ngừng vẫy vùng: "Thả ta ra!
Ngươi mau thả ta ra!
Ta chính là linh sủng của Ma Thần đại nhân."
"Ngươi dám đối xử với ta như thế, đợi ngày Ma Thần giáng lâm, nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi!"
Dịch Sơ nhéo lấy con ma sủng nhỏ xíu này, nhướng mày: "Ý ngươi là, trăm ngày nữa Ma Thần sẽ giáng lâm?"
Ma sủng chi linh hừ hừ mấy tiếng: "Sợ rồi chứ gì!"
"Giờ đây khắp Dị Uyên đều là hơi thở của Ma sủng chi linh chúng ta, chỉ chờ ba ngày sau thông đạo Dị Uyên mở ra là sẽ tấn công Đại lục Thương Hải của các ngươi."
"Ta chẳng qua chỉ là người đầu tiên, nhưng ta là người được Ma Thần đại nhân sủng ái nhất!"
Dịch Sơ đã hiểu, nàng nheo mắt cười tủm tỉm: "Vậy thưa Ma sủng đại nhân kính mến, loại Ma sủng có thể đi xuyên qua khe hở không gian như ngươi còn có bao nhiêu con nữa?"
Con Ma sủng này tuy có linh trí, nhưng cũng chỉ có một chút.
Nó quanh năm theo sát bên người Ma Thần, giày xéo vô số tiểu thế giới, hiển nhiên là tâm cao khí ngạo.
Dịch Sơ vừa tâng bốc hai câu, nó đã vểnh râu đắc ý đáp: "Cũng chỉ cỡ vài ngàn con thôi."
Dịch Sơ gật đầu, hỏi tiếp: "Nhiều vậy sao, thế thì các ngươi chẳng phải là không gì làm không được, nơi nào cũng đi được?"
"Tất nhiên rồi!"
Dịch Sơ vỗ tay, tiếp tục: "Vậy ngoài cửa ngõ Nam Hải này, các ngươi còn có thể vào Đại lục Thương Hải từ đâu nữa?"
Ma sủng chi linh hừ hừ hai tiếng, nói: "Tự nhiên là những nơi có Thủy Âm chi khí rồi."
Dịch Sơ gật đầu, lại hỏi: "Sau các ngươi, sẽ có bao nhiêu đại quân Ma tộc kéo đến?"
Ma sủng chi linh lầm bầm: "Mười hai Ma Quân vô dụng đã chết rồi, giờ sẽ do mười lăm vị Ma tộc Vương tử dẫn binh."
Mỗi khi Ma sủng chi linh trả lời một câu, sắc mặt các tu sĩ xung quanh lại biến đổi một phần.
Đại quân Ma tộc hùng hậu như vậy, liệu họ có thể ngăn cản nổi không?
Dịch Sơ vẫn mỉm cười, tính tình cực tốt mà hỏi: "Đại quân Ma tộc lợi hại thật đấy, vậy các Vương tộc của Ma tộc có tu vi thế nào?"
"Kẻ cao nhất là cấp Vương...
Chính là Tiên Vương mà các ngươi hay gọi, kẻ thấp nhất cũng là cấp Quân, tức là cấp bậc Kim Tiên của các ngươi."
Đám tu sĩ xung quanh nghe đến "Tiên Vương" liền lập tức kinh hãi thốt lên: "Cấp bậc Tiên Vương!"
"Đó là cấp bậc Tiên Vương đấy!"
Mười bốn Kim Tiên, một Tiên Vương...
Đó là Tiên Vương, cấp bậc mà mười Kim Tiên cũng không giết nổi!
Không chỉ Tiên Vương, còn có trăm ngày nữa Ma Thần sẽ giáng lâm...
Đám đông tu sĩ nghĩ đến đó thôi đã thấy tuyệt vọng.
Thế nhưng sắc mặt Dịch Sơ không đổi, hỏi tiếp Ma sủng chi linh: "Vì sao lần này Ma tộc lại tới rầm rộ như thế?"
Ma sủng chi linh đáp: "Ồ, là thế này, Ma Thần vốn tưởng đại lục của các ngươi chỉ có Thần Cách của Kiếm Thần nên cũng chẳng mấy để tâm."
"Nhưng cách đây không lâu, đại lục này lại xuất hiện Thần Cách của Chiến Thần."
Đám đông tu sĩ ngơ ngác: "Thần cách của Chiến Thần?"
"Chiến Thần ở đâu ra vậy?"
"Chẳng phải đại lục chúng ta trước nay chỉ xuất hiện mỗi Kiếm Thần thôi sao?"
Dịch Sơ tuy đã đoán được dị biến này là do Thần Cách Chiến Thần hiện thế chiêu dẫn đến, nhưng vẫn không khỏi tò mò: "Thần Cách của Chiến Thần có gì đặc biệt sao?"
Ma sủng chi linh đáp: "Tất nhiên là có rồi!
Chiến Thần và Ái Thần là hai vị thần linh lợi hại nhất dưới trướng Vũ Trụ Chi Thần.
Chỉ cần Chiến Thần thức tỉnh, Ái Thần cũng sẽ phục sinh, đến lúc đó Ma Thần đại nhân của chúng ta sẽ..."
Dịch Sơ gặng hỏi: "Sẽ thế nào?"
"Sẽ ô ô ô ô ô..."
Lời của Ma sủng chi linh còn chưa dứt, thân hình nó đã "đoàng" một tiếng nổ tan xác, xé rách toàn bộ tấm Tiểu Nhân Phù, biến mất không để lại dấu vết.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, Dịch Sơ ngước mắt nhìn về phía vết nứt nơi cửa vào Dị Uyên tại Nam Hải, trầm giọng hỏi: "Mọi người đều nghe rõ rồi chứ?"
Các tu sĩ đồng thanh: "Đã nghe rõ!"
Dịch Sơ nhíu chặt đôi mày, nói với đám đông: "Con Ma linh này đến để truyền tin.
Nó đang muốn dao động quân tâm ngay trước trận chiến."
Nói xong, Dịch Sơ bay vút lên không trung, dang rộng hai tay, để lộ Thần Cách Chiến Thần đang lơ lửng trong lòng bàn tay.
Giữa tầng không Nam Hải xanh biếc, một luồng kim quang rực rỡ bùng nổ, chói lòa đến mức khiến người ta không thể mở mắt.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, xôn xao bàn tán: "Đó là thứ gì?"
Đồ Sơn Âm nheo mắt, xuyên qua lớp kim quang, nhìn rõ chữ phù trong lòng bàn tay Dịch Sơ: "Chiến..."
Tô Thanh Việt đứng cạnh Đồ Sơn Âm, ánh mắt tràn đầy vẻ kiêu hãnh: "Là Thần Cách của Chiến Thần."
Dứt lời, tiếng nói của Dịch Sơ vang dội như sấm truyền khắp ngũ châu tứ hải: "Tu sĩ Thương Sinh Minh nghe lệnh!
Kể từ hôm nay, hội quân tại Nam Hải, chuẩn bị nghênh chiến."
"Trăm ngày sau, Ma Thần sẽ giáng lâm Dị Uyên.
Chúng ta phải trong vòng trăm ngày này quét sạch Dị Uyên, bố hạ trận pháp, chờ đợi Ma Thần!"
"Chư vị không cần lo lắng, ta đã nắm giữ Thần Cách Chiến Thần.
Ta là Chiến Thần, chư thiên vạn giới, phàm là sức mạnh giết chóc, tất cả đều nghe theo hiệu lệnh của ta!"
"Chư vị, nghênh địch đi!"
Thông qua Du Long Thiên Tinh Trận, hình ảnh của Dịch Sơ truyền đi khắp năm châu bốn biển.
Vô số tu sĩ vung tay hô vang: "Minh chủ uy vũ!".
"Chiến Thần uy vũ!"
Trong tiếng reo hò dậy trời ấy, Đồ Sơn Âm và Tô Thanh Việt nhìn về phía Dịch Sơ, ánh mắt không giấu nổi vẻ lo âu.
Việc Dịch Sơ công khai Thần Cách, ngoài việc cổ vũ sĩ khí thì chẳng còn lợi ích nào khác.
Nàng làm vậy là vì sợ Ma Thần không biết đến sự tồn tại của mình, đem mạng sống phơi bày ngay trước mắt hắn.
-----------------
Sau khi từ Nam Hải trở về, Dịch Sơ lập tức triệu tập toàn bộ cốt cán của Thương Sinh Minh để định đoạt phương án đối địch mới.
Trong đại điện, Dịch Sơ mở bản đồ Dị Uyên ra, sắp xếp các vị trí của Yên Vụ Đạn Trận: "Trăm ngày sau Ma Thần giáng lâm.
Ta cần các vị quét sạch yêu ma tại 81 điểm này, chôn xuống các Chuyển Kinh Đồng do ta và Phật tử luyện chế để thiết lập Phục Ma Đại Trận."
Đồ Sơn Thiên Thanh lướt qua trận pháp, nghi hoặc: "Thiết lập thì được, nhưng nếu các Vương tử Ma tộc đến phá hoại thì sao?"
Dịch Sơ chống hai tay lên bàn, quả quyết: "Sẽ không có Vương tử Ma tộc nào phá hoại đâu."
Du Tri không hiểu: "Tại sao?"
Dịch Sơ giải thích: "Thời điểm Dị Uyên mở ra cũng xấp xỉ lúc bí cảnh của phụ thân ta hiện thế.
Ta sẽ dùng bản thân làm mồi nhử, dẫn dụ 15 vị Vương tử Ma tộc vào trong, sau đó liên thủ cùng sáu vị Kim Tiên tiêu diệt toàn bộ.
Đồng thời, Phật tử sẽ thủ giữ Phục Ma Đại Trận để đảm bảo trận pháp hoàn thành, rồi chúng ta sẽ vây giết Ma Thần."
Đề nghị của Dịch Sơ vừa đưa ra đã vấp phải sự phản đối kịch liệt.
Người đầu tiên lên tiếng là Đồ Sơn Âm: "Không được."
Dịch Sơ nhìn bà ấy: "Đồ Sơn tiền bối có ý kiến gì sao?"
Đồ Sơn Âm nhíu mày: "Minh chủ hiện mang Thần Cách Chiến Thần, là quân bài tẩy cuối cùng của Đại lục Thương Hải.
Ngươi lấy thân làm mồi, nếu chẳng may bị Vương tử Ma tộc cấp Tiên Vương giết hại, lúc đó Thương Hải sẽ không còn ai có thể khắc chế địch."
Dịch Sơ mỉm cười: "Vì ta là quân bài tẩy lớn nhất, nên ta càng phải thân chinh đi đầu.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?
Nếu ta không ra tay mà trốn sau lưng mọi người, chẳng lẽ muốn tu sĩ Thương Hải cứ thế ngã xuống từng người một trước mắt ta sao?"
Lời nói chấn động tâm can khiến mọi người đều im lặng.
Đứng cạnh nàng, Tô Thanh Việt trầm ngâm một hồi rồi lên tiếng: "Thực ra còn cách này.
Ta sẽ dùng Bồ Đề Tâm ngụy trang thành hình dáng của nàng, dẫn dắt các Kim Tiên lập trận và săn giết Vương tử Ma tộc."
Dịch Sơ vội can ngăn: "Không được!"
Tô Thanh Việt nhìn nàng bằng ánh mắt kiên định: "Tại sao không được?
Ta đã là Kim Tiên đỉnh phong, chỉ cách Tiên Vương một bước chân.
Kiếm quyết của ta cực kỳ khắc chế yêu ma, lại chiến đấu trong bí cảnh của sư phụ, có gì không thể?"
Vừa dứt lời, Giao Nhân Nữ Vương lập tức ủng hộ: "Phải!
Để Thanh Việt đạo quân giả dạng ngươi, còn ngươi hóa thành dáng vẻ của Thanh Việt đạo quân.
Như vậy vừa có thể nhiễu loạn quân địch, vừa an toàn cho Minh chủ."
Đồ Sơn Âm cũng phụ họa: "Đúng thế.
Phật tử làm trận chủ vốn đã rất nguy hiểm, ngươi là Minh chủ, vị trí của ngươi nên ở đó."
Ngay cả Kim Minh Dật cũng xen vào: "Xét về chiến lực, Thanh Việt đạo quân vẫn nhỉnh hơn một bậc.
Hơn nữa, Thần Cách Chiến Thần xuất hiện trên người một đan dược sư quả thực không hợp lý, nếu là một Kiếm tu như Thanh Việt đạo quân thì sẽ phù hợp theo lẽ thường hơn."
Mọi người kẻ tung người hứng, hoàn toàn đảo lộn kế hoạch của Dịch Sơ.
Nàng im lặng một lúc rồi nói: "Nên là giờ ta bị đám Kim Tiên các người cô lập rồi đúng không?"
Đồ Sơn Âm cười tủm tỉm, vỗ vai nàng: "Đây gọi là phân bổ tài nguyên hợp lý."
Dịch Sơ đảo mắt: "Được rồi được rồi, nói không lại các người."
Dứt lời, nàng chỉ tay lên bản đồ: "Ngay khi thông đạo Dị Uyên mở ra, sau khi diệt sạch Ma sủng chi linh tại Nam Hải, chúng ta sẽ chia quân làm chín lộ tiến đánh Dị Uyên."
Ánh mắt của mọi người dừng ở trên người nàng, chờ nàng điều binh khiển tướng.
Dịch Sơ nhân tiện nói: "Đồ Sơn tiền bối, mời ngài cùng Tần Vị Ương dẫn lĩnh Sư số 5 và số 17, đánh thẳng vào trung lộ Dị Uyên.
Hai người đồng thanh: "Rõ"
Dịch Sơ chỉ tay lên bản đồ, trầm giọng nói: "Kim Minh Dật tiền bối, xin hãy đi từ phía Hữu Tứ, dẫn dắt đại quân Yêu tộc cùng Sư số 1 của Du Tri thâm nhập vào thâm sâu Dị Uyên từ hướng Tử Hải."
Nàng đặc biệt nhấn mạnh vị trí này: "Tử Hải là một cứ điểm tài nguyên vô cùng quan trọng của chúng ta, xin hãy dốc sức quét sạch yêu ma tại đây và nhất định phải thủ vững."
Kim Minh Dật cùng Du Tri đồng thanh đáp: "Rõ!"
Dịch Sơ lần lượt an bài thỏa đáng mọi việc: "Phía Hữu Tam giao cho Trần Tinh Lạc dẫn dắt Sư số 3 và Sư số 15..."
"Hữu Nhị Sư do Đồ Sơn Thiên Tinh và Sư số 13 của Phương Nghênh Thiên phụ trách..."
"Hữu Nhị giao cho tiền bối Yên Thiên Thanh, mời Thạch Phá Thiên của Sư số 16 xuất quân phụ tá."
"Tả Nhất dành cho Thanh Việt, Thanh Việt thống lĩnh Sư số 7 và 8, xuyên qua Tuyệt Cảnh Chi Cốc từ Hắc Thạch Sơn.
Tại Tuyệt Cảnh Chi Cốc có một điểm trận pháp cực kỳ quan trọng, ngàn vạn lần phải giữ cho bằng được."
Tô Thanh Việt đáp: "Được!"
Nàng tuần tự sắp xếp mọi thứ, đến cả hậu cần ứng cứu cũng đều tính toán chu toàn.
Cuối cùng, Dịch Sơ căn dặn: "Thủ đoạn của Ma tộc vô cùng quỷ quyệt, e là sẽ có những bí cảnh vây khốn tu sĩ như lần trước."
"Nếu bắt gặp bí cảnh như vậy, phiền chư vị hãy kiên trì một thời gian, ta và Phật tử sẽ dẫn theo Sư số 21 cùng đệ tử Phật Tông bôn ba khắp nơi, làm đại quân cơ động chi viện cho mọi người."
"Cũng xin Mộ Dung Yến tiền bối phụ trách hậu cần hãy lưu tâm nhiều hơn, cẩn thận đề phòng Phệ Tâm Ma đánh lén."
Mộ Dung Yến nói: "Yên tâm, trên pháp bào đều đã thêu Phật kinh, có thể ngăn chặn được phần nào Phệ Tâm Ma."
Họ đã khổ công chuẩn bị chiến đấu suốt hai mươi năm, tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Lúc này Dịch Sơ mới thở phào nhẹ nhõm, nói với mọi người: "Được rồi, mời chư vị lập tức khởi hành đến Nam Hải, chúng ta trước tiên diệt sạch đám Ma sủng rồi tính sau."
"Tuân lệnh!"
---------------
Hội nghị kết thúc, mọi người tản đi hết.
Dịch Sơ bất ngờ nắm lấy tay Tô Thanh Việt, rạch một đường trên lòng bàn tay nàng ấy.
Hai lòng bàn tay áp sát vào nhau, máu tươi hòa quyện.
Tô Thanh Việt ngoảnh lại, kinh ngạc nhìn nàng: "Sơ Nhi!"
Tay kia của Dịch Sơ dựng đứng trước môi, thầm niệm linh quyết trong lòng: "Thiên địa vô cực, Càn khôn thính kỳ, Trọng Minh chi linh, nguyện hiệu chủ ta, khế."
Khế ước thành hình, Dịch Sơ buông tay ra, nhìn Tô Thanh Việt như vừa trút được gánh nặng: "Như vậy, ta có thể tiến vào thức hải của nàng, lấy thân phận là yêu thú khế ước của nàng mà cùng nhau chiến đấu."
Vết thương trên tay đang dần khép miệng, Tô Thanh Việt nhìn Dịch Sơ, nhất thời nghẹn lời.
Tô Thanh Việt lặng đi hồi lâu mới thốt lên lời: "Nàng có biết mình đang làm gì không?"
Dịch Sơ khẽ gật đầu, dịu dàng đáp: "Ta biết."
"Ta đang bảo vệ nàng."
Tô Thanh Việt không còn lời nào để nói: "Nàng..."
Dịch Sơ vươn tay vén lọn tóc mai của Tô Thanh Việt, khẽ khàng nói: "Nàng là thê tử của ta.
Một yêu tu nếu đã yêu một tu sĩ nhân loại, thì phải chuẩn bị tâm thế dâng hiến tất cả những gì mình có."
"Tự do của ta, thần hồn của ta, tất cả đều thuộc về nàng."
"Đó chính là sơ tâm của khế ước.
Ta giống như bản năng ban sơ nhất của yêu thú, vì thích nàng, vì yêu nàng, nên dâng hiến sự trung thành cho nàng."
Tô Thanh Việt hít sâu một hơi, trong mắt ngân ngấn lệ: "Ta..."
Dịch Sơ đưa ngón trỏ đặt lên môi Tô Thanh Việt, dùng thần thức truyền âm trong thức hải: "Tiến vào Dị Uyên rồi, ta sẽ không còn an toàn nữa."
"Nàng phải thay thế thân phận của ta để thống lĩnh đại quân."
Dịch Sơ xoay chuyển Bồ Đề Tâm, ngay trước ánh mắt sửng sốt của Tô Thanh Việt, nàng biến ảo thành dáng vẻ của nàng ấy.
Tô Thanh Việt trợn tròn mắt, nhìn "chính mình" đang ôn tồn nói: "Từ hôm nay trở đi, nàng chính là ta, ta chính là nàng."
Khế ước yêu thú đã lập, Tô Thanh Việt có thể sử dụng tất cả pháp thuật của Dịch Sơ, và Dịch Sơ cũng có thể thi triển toàn bộ kiếm pháp của Tô Thanh Việt.
Dịch Sơ giơ tay bắt quyết: "Vũ Uyên nghe lệnh!
Khởi!"
Linh quyết vừa hạ, trước ánh mắt chấn động của Tô Thanh Việt, nàng triệu hoán ra Vũ Uyên.
Dịch Sơ trao qua Dược Sư Đỉnh cùng Dược Sư Bát Bảo của mình: "Dược Sư Đỉnh và Dược Sư Bát Bảo đã được ta tôi luyện thành linh bảo cấp Tiên Vương, chúng sẽ bảo vệ cơ thể nàng, không để tâm ma quấy nhiễu."
"Nàng trở thành ta, cũng chính là lúc nguy hiểm nhất, phải biết tự bảo vệ mình cho tốt."
Dịch Sơ vỗ nhẹ lên vai Tô Thanh Việt, đưa tay điều chỉnh Bồ Đề Tâm của Tô Thanh Việt, biến Tô Thanh Việt thành dáng vẻ của chính mình.
Tô Thanh Việt lặng lẽ nhìn chuỗi hành động của nàng, không hề phản kháng.
Sau khi Dịch Sơ hoàn tất mọi việc, Tô Thanh Việt mới hít một hơi thật sâu, giọng nói nghẹn ngào: "Nàng nhất định phải dấn thân vào hiểm cảnh, lấy thân mình làm mồi nhử để giết chết Ma Thần sao?"
"Rõ ràng là ta đi cũng vậy mà."
Dịch Sơ ngước mắt nhìn nàng ấy, thấy ánh lệ vương trong mắt người thương, nàng bất đắc dĩ thở dài: "Chính vì đó là nàng, nên ta mới không thể để nàng đi."
"Ta không phải là hy vọng của mảnh đại lục này, nàng mới chính là hy vọng ấy!"
Tô Thanh Việt không biết phải làm sao để thuyết phục nàng, ánh sáng trong mắt nàng ấy dao động chực tan, đầy vẻ vỡ vụn.
Dịch Sơ vội vàng tiến lên một bước, ôm chặt Tô Thanh Việt vào lòng: "Nào, không khóc, không khóc nữa..."
"Nàng xem, chẳng phải ta đã lập yêu khế với nàng rồi sao?
Dù là vì nàng, ta cũng sẽ không để bản thân dễ dàng bị thương hay mất mạng đâu."
Dịch Sơ thực sự quá tàn nhẫn, nàng dùng chính là phương pháp khế ước của Ngự Thú Tông.
Một khi khế ước này đã định, dù là nàng hay Tô Thanh Việt đều sẽ phải nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng.
Đặc biệt là Tô Thanh Việt.
Nếu Tô Thanh Việt bỏ mình, Dịch Sơ sẽ bị liên lụy đến mức thần hồn tịch diệt ngay lập tức.
Chính khế ước này đã buộc Tô Thanh Việt không được tùy ý xông ra tiền tuyến nghênh địch mà chỉ có thể trấn thủ ở hậu phương.
Nhưng Dịch Sơ thì khác, nàng là yêu thú, nếu nàng chết cũng không khiến Tô Thanh Việt mất mạng, cùng lắm chỉ khiến nàng ấy chịu chút thương tổn mà thôi.
Tô Thanh Việt cúi xuống ôm siết lấy nàng, như muốn khảm nàng vào lồng ngực mình, tiếng khóc nức nở: "Vậy nàng phải hứa đi!"
Dịch Sơ vội vàng đáp: "Ừ ừ, ta hứa, ta hứa mà."
Lệ từ khóe mắt Tô Thanh Việt rơi xuống, nàng ấy vừa khóc vừa nói: "Không được chết, cũng không được để bị thương."
Dịch Sơ gật đầu: "Ừ ừ ừ."
Tô Thanh Việt chợt ngẩng lên, thẳng tay véo mạnh vào má Dịch Sơ, đe dọa: "Nếu nàng không nghe lời, ta sẽ cải giá!"
Lời đe dọa này chẳng có chút uy lực nào, khiến Dịch Sơ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Ha ha..."
Tô Thanh Việt giơ tay đấm nhẹ vào vai nàng, thẹn quá hóa giận: "Nàng rốt cuộc có nghe không hả!"
Dịch Sơ vội vã gật đầu: "Nghe nghe nghe.
Thanh Việt nói gì ta cũng nghe theo hết."
Nàng đứng thẳng người, nắm lấy tay Tô Thanh Việt, ôn tồn nói: "Vậy quyết định như thế đi."
Dịch Sơ đưa ngón tay út ra móc lấy tay Tô Thanh Việt, khẽ khàng nói: "Ngoắc tay giao kèo, một vạn năm không thay đổi."
"Chúng ta phải giấu kín bí mật này, không được để người khác phát hiện, có được không?"
Đây là bí mật của riêng hai người bọn họ, không thể tiết lộ cho bất kỳ ai.
Tô Thanh Việt gật đầu: "Ừm, ta hiểu."
Kể từ khoảnh khắc này, người mà họ có thể tin tưởng chỉ có đối phương, còn lại tất thảy những người khác đều phải đề phòng.
-----------------
Dựa theo kế hoạch của Dịch Sơ, toàn bộ đại quân Thương Sinh Minh tiến đánh Dị Uyên đều ẩn nấp trên tầng không cao nhất của Nam Hải.
Lấy Hải Long Trận của Nam Hải làm lớp ngụy trang, Dịch Sơ dùng ma khí tỏa ra từ con Thi Ma Cổ ở tâm mạch làm mồi nhử.
Nàng mượn lực lượng thiên địa hóa ra một đám ma vân, che thiên lấp địa bao phủ lấy Nam Hải.
Sau khi đã hoàn tất chuẩn bị nghênh chiến, tất cả lặng lẽ chờ đợi ngày đầu tiên thông đạo Dị Uyên khai mở.
Chỉ hai ngày sau, ngày thông đạo Dị Uyên mở ra đã đến.
Sáng sớm hôm đó, khi ánh mặt trời rọi xuống mặt biển Nam Hải, phản chiếu những gợn sóng lân tinh rực rỡ, thì linh hồn của đám Ma sủng tựa như khói đen phun ra từ ống khói, điên cuồng ùa ra từ khe hở của Dị Uyên.
Trong phút chốc, bầu trời Nam Hải tối sầm lại.
Đám ma linh cảm nhận được linh lực dồi dào, chúng say sưa thán phục như kẻ say rượu: "Linh lực!"
"Là khí tức tươi mới của sinh linh!"
"Huyết nhục, ta muốn nuốt chửng huyết nhục!"
"A, trái tim của nhân loại, hỗn độn khí thật nồng đượm, mỹ vị làm sao!"
"Tu sĩ...
Tâm cảnh thanh minh của tu sĩ, thật ngọt, thật ngọt quá đi..."
Muôn vàn Ma sủng chi linh ồn ào tụ hội trên không trung Nam Hải, chúng cố đè nén dục vọng muốn cắn nuốt tu sĩ và phàm nhân, như thể đang tĩnh tâm chờ đợi một nhân vật tầm cỡ nào đó xuất hiện.
Cứ thế qua nửa khắc đồng hồ, một Ma Quân cao chừng hai mươi trượng, thân khoác hắc bào, đầu mọc sừng nhọn, tay cầm Phương Thiên Họa Kích từ trong khe nứt chậm rãi nhô người ra.
Hắn đưa mắt nhìn Nam Hải bao la, trầm giọng: "Nhân loại..."
"Quả là nguồn dưỡng chất phong phú."
Hắn vừa xuất hiện, vô số Ma linh đồng thanh hô vang: "Cung nghênh Thập Tam Điện hạ!"
Thập Tam Ma Vương tử hừ lạnh một tiếng, giơ cao Phương Thiên Họa Kích dõng dạc nói: "Xuất phát!
Theo ta chinh phạt, san phẳng toàn bộ đại lục này!"
Lời hắn vừa dứt, một kiếm từ trên trời cao vút tới, chuẩn xác và nhanh nhẹn chém thẳng vào ma tinh của hắn.
"Nhất Kiếm Hỗn Độn!"
Lực lượng Hỗn Độn của Vũ Uyên trong nháy mắt chẻ đôi ma tinh, tước đoạt sinh mạng của Thập Tam Ma Vương tử chỉ trong chớp mắt.
Ma Vương tử ngoảnh đầu lại, không thể tin nổi nhìn về phía vị Kiếm tu hồng y tóc đen kia, rồi chỉ trong vài nhịp thở đã tan biến khỏi thế gian.
Đám Ma sủng kinh hãi tột độ: "Thập Tam Điện hạ!"
Cùng lúc đó, Tô Thanh Việt khởi động Thắng Lợi Tràng, tiếng vang chấn động: "Vạn Kinh Trận, khởi động!"
"Keng!"
Một tiếng chuông ngân vang, thiên la địa võng dày đặc kinh văn cùng Du Long đồng loạt vây khốn đám hắc vân.
Tựa như bủa lưới bắt cá, vạn ngàn tu sĩ vây chặt ma vân, giữa lúc chúng đang bạo liệt vùng vẫy, tất cả đồng thanh tụng niệm Thánh Quang Quyết.
Vô số kinh văn rực sáng khắp Nam Hải, không quá ba khắc đồng hồ, toàn bộ hắc vân đều tan biến, bầu trời Nam Hải trở lại vẻ trong xanh khoáng đạt.
Quét sạch!
Một cuộc quét sạch triệt để!
Dưới sự hợp lực tụng niệm Thánh Quang Quyết của hàng triệu tu sĩ từ cấp Hợp Thể trở lên của đại lục Thương Hải, đạo quân tiên phong của Ma tộc đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Chúng nhân nhìn mặt biển Nam Hải sóng vỗ lân tinh, nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng trước chiến thắng quá đỗi nhanh chóng này.
Cho đến khi có người ngước lên, nhìn về phía bóng hình bạch y đang chắp tay đứng đó, mới lớn tiếng reo hò: "Minh chủ uy vũ!"
"Chiến Thần uy vũ!"
"Minh chủ uy vũ!"
"Chiến Thần uy vũ!"
Không chỉ tung hô Minh chủ, mọi người còn hướng về vị Kiếm tu hồng y tóc đen mà gào thét: "Thanh Việt đạo quân chiến lực vô song!"
"Thanh Việt đạo quân uy vũ!"
Một kiếm vừa rồi của vị Kiếm tu ấy thực sự quá đỗi kinh diễm, không một lời thừa thãi, trực tiếp trảm sát một Ma Vương tử.
Tô Thanh Việt lúc này đang hóa thân thành Dịch Sơ quay đầu lại, nhìn mọi người, trầm giọng nói: "Đây mới chỉ là trận đầu, quân đội Ma tộc chúng ta gặp sau này sẽ không dễ giết như thế đâu."
"Chư vị, nhất định phải bảo trọng bản thân!
Đừng để lũ yêu ma mê hoặc tâm trí!"
Mọi người dõng dạc đáp: "Rõ!"
Tô Thanh Việt đảo mắt qua đại quân đang hừng hực khí thế, lạnh giọng nói: "Phía trước chính là Dị Uyên, nơi đó đã tràn ngập yêu ma!"
"Chuyến đi này e là yêu ma nhiều vô kể, một khi đã đi sẽ không còn đường lui!"
"Chư vị, thanh sơn hữu hạnh mai trung cốt (núi xanh may mắn được chôn cất xương trắng trung thần), vì tất cả sinh linh của đại lục Thương Hải, hãy theo ta tiến vào Dị Uyên, cùng nhau giết địch!"
Tô Thanh Việt vừa dứt lời, Dịch Sơ đã tiên phong dẫn đầu, lạnh lùng nói: "Ta nguyện mở đường cho Minh chủ!"
"Ta đi trước đây!"
Nàng tung một kiếm hoành ngang, trực tiếp sát nhập vào Dị Uyên.
Sư đoàn thứ bảy và thứ tám bám sát theo sau nàng, đồng loạt tràn vào Dị Uyên.
Tô Thanh Việt nhìn theo bóng dáng vị hồng y kiếm khách, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Sơ Nhi, nàng nhất định phải tự bảo vệ mình thật tốt đấy.
----------------
Dịch Sơ vừa vào đến Dị Uyên, một toán lớn Thi Ma và Cốt Ma đã trực diện lao tới.
Nàng lập tức vung kiếm quyết: "Nhất kiếm Ngân Hà, Bộ Bộ Sinh Liên!"
Linh khí như sóng trùng dương, điên cuồng ùa về phía lũ Thi Ma và Cốt Ma.
"Oành!"
Một kiếm của nàng lật nhào đám Thi Ma, quét sạch một khoảng không gian rộng trăm trượng cho các tu sĩ phía sau tràn lên.
Dịch Sơ lại vung thêm một kiếm: "Kiếm Như Húc Nhật!"
"Hưu!"
Húc Nhật Kiếm mang theo Chí Dương Chi Hỏa, ầm ầm quét sạch đám Dực Ma đang bay lượn phía trên.
Hỏa quang thiêu rụi đôi cánh, từng đàn Dực Ma bốc cháy ngùn ngụt rơi rụng như sung.
Chỉ với ba chiêu kiếm, nàng đã dọn sạch vị trí tiến công cho đại quân tu sĩ.
Vũ Uyên trong tay nàng sảng khoái đến mức da đầu tê dại, nó reo lên: "Chí Dương Chi Hỏa, quá thoải mái, thật sự quá thoải mái!"
Đối diện với yêu ma, Dịch Sơ sở hữu Chí Dương Hỏa còn như cá gặp nước hơn cả Tô Thanh Việt.
Sau khi lập khế ước với Tô Thanh Việt, Dịch Sơ cũng có thể nghe thấy tiếng của khí linh.
Dịch Sơ khẽ cười trong thức hải, nói với Vũ Uyên: "Thế này đã sảng khoái rồi sao?
Để ta cho ngươi nếm thử thứ khác còn tuyệt hơn."
Vũ Uyên kinh hãi: "Sao ngươi nghe thấy ta nói gì?"
Dịch Sơ đáp: "Ta có Thần Cách Chiến Thần, lại đã lập khế ước với Thanh Việt, có thứ gì mà ta không nghe thấy được."
Dứt lời, Dịch Sơ giấu Thần Cách vào tay trái, một tay nắm Thần Cách, một tay cầm Vũ Uyên: "Lại đây, cho ngươi chơi thứ này hay lắm."
"Nhất kiếm Hỗn Độn!"
"Lôi Đình Vạn Quân!"
"Oành đùng!"
Một chiêu Hỗn Độn quét ngang thiên quân vạn mã, một đạo lôi đình xé toạc thương khung, khiến đại quân Ma tộc bên tay trái bị lôi hỏa thiêu đốt đến mức run rẩy toàn thân.
Hai chiêu thức này sinh ra sát lục chi khí bàng bạc, Dịch Sơ lặng lẽ dùng Thần Cách hấp nạp luồng sát khí ấy, qua tâm mạch truyền thẳng vào trong kiếm Vũ Uyên.
Thân kiếm Vũ Uyên rung lên bần bật: "Sát lục chi khí!"
Đây chính là kỹ năng đặc thù của Chiến Thần, có thể chuyển hóa vạn ngàn ý niệm giết chóc thành sức mạnh của chính mình.
Có sát lục chi khí làm căn cơ hỗ trợ, kiếm quyết có thể phát huy uy lực gấp hàng trăm lần.
Dịch Sơ nắm chặt Vũ Uyên, khẽ nhắc nhở khí linh: "Suỵt, nhỏ tiếng chút."
"Khiêm tốn một chút, nếu không phô trương quá mức sẽ dẫn dụ Ma Thần nhòm ngó đấy."
Dịch Sơ hoành kiếm trước thân, đột ngột vung ra một chiêu kiếm quyết: "Nhất kiếm Húc Nhật!"
"Oành!"
Húc Nhật Chi Hỏa tức khắc bùng nổ, bao trùm thiên địa mà nhấn chìm lũ yêu ma.
Lửa đi đến đâu, tất thảy yêu ma đều bị hóa tro bụi đến đó.
Đám tu sĩ theo chân nàng tiến vào đều trợn tròn mắt kinh hãi: "Năm chiêu...
Chỉ dùng năm chiêu đã trảm sát ba ngàn đầu yêu ma...
Đây chính là sức mạnh của Kim Tiên hệ Kiếm sao?"
"Kim Tiên hệ Kiếm, khủng khiếp đến mức này ư!"
"Tê..."
Đến cả Đồ Sơn Âm cũng phải hít một hơi khí lạnh: "Đây chính là Kim Tiên đỉnh phong, chiến lực này...
Có thể địch lại bốn vị Dịch Vô Cực rồi."
Chẳng trách Tô Thanh Việt lại đề xuất để bản thân mình giả dạng Dịch Sơ làm mồi nhử.
Với tu vi bực này, nếu không trảm sát được một vị Tiên Vương thì quả là đáng tiếc.
Dịch Sơ ngoảnh đầu, nhìn về phía đám tu sĩ phía sau hạ lệnh: "Thể tu dùng thuẫn mở đường, Kiếm tu theo sát phía sau, Pháp tu hộ vệ Đan dược sư và Trận phù sư."
"Đồ Sơn Âm, theo ta lên phía trước, trảm sát thống lĩnh của quân tiên phong!"
Nàng hạ lệnh quá đỗi tự nhiên, khiến Đồ Sơn Âm còn chưa kịp phản ứng đã trực tiếp đáp lời: "Rõ!"
*****