Cập nhật mới

Khác BHTT- Con Trang - Tự Viết

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
277423038-256-k477306.jpg

Bhtt- Con Trang - Tự Viết
Tác giả: Jiangluxia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên

Tác giả: Fan Qiao Yan

Truyện có yếu tố kinh dị xin nghĩ kỹ khi vào đọc



kinhdi​
 
Bhtt- Con Trang - Tự Viết
Chương 1- Lên Thành Phố


"Ê mày đi lẹ lên coi, đi gì mà chậm như rùa hà", Thằng Nghĩa tay ôm cái ba lô đi đằng trước, quay đầu lại hối thúc con em mình ở phía sau.

"Thì cứ từ từ em đi, đi từ sáng tới giờ rồi, cái cặp dò muốn gãy luôn",Con bé em đi phía sau càu nhàu, đi chậm cũng phải thôi, từ sáng giờ hai đứa đi hết mấy khu nhà rồi, nói không mệt chó nó còn không tin.

"Ờ... thôi, mày đứng đây đi, tao lại kia mua cho chai nước, nhớ là không đi đâu nghe, đứng yên đây, mày là đi lạng quạng xe bắt chó nó bắt mày đó, ở đây thành phố chứ không phải dưới quê đâu", Thằng Nghĩa dọa nạt em gái mấy câu thì chạy lại kia mua nước, tánh nó cọc lắm, không biết ăn nói, hay dọa nạt em chứ thiệt ra trong lòng nó em gái và ba là quan trọng nhất.

Con Trang, chính là em gái thằng nghĩa, cũng là nhân vật chính của chúng ta, nó đứng ôm cái túi đồ mà mắt nó ngó láo liêng, nó sợ như lời anh hai nó nói, đi lạng quạng xe bắt chó nó bắt thì chết, thế nên nó đứng im re, kiến cắn nó cũng không dám đưa tay gãi.

"Nè! nước nè uống đi, uống rồi mình đi tiếp, chắc nhà cô giáo Nương cũng gần đây à, chắc tại mình tìm chưa đúng khu thôi", Thằng Nghĩa đưa chai nước suối cho em, đợi con Trang uống rồi còn bao nhiêu thì nó uống.

Hai anh em lại tiếp tục lên đường, đi một lúc thì con Trang bị say nắng đi không nổi nữa, Thằng Nghĩa thương em, móc trong túi coi còn được bao nhiêu, rồi bắt xe ôm theo địa chỉ nhà tìm đến nhà cô giáo Nương.

"Nè ở đây nè, hai đứa xuống đi",Anh xe ôm tốt bụng chỉ dẫn cho hai anh em.

"Dạ tiền xe của em hết nhiêu vậy anh?

"Ờ, từ đó đi tới đây cũng hơi xa, thôi chú mày cho anh 80 ngàn đi",Anh xe ôm ra giá.

"Cái gì?

Từ đó vô tới đây có chút xíu mà ông lấy tám chục ngàn?

Nè, còn cái quần tôi nè ông lấy luôn đi", Thằng Nghĩa dãy nãy lên khi nghe ông xe ôm chém giá.

"Thôi tao sợ mày quá, vậy đưa một nữa đi, 40 ngàn mày",Anh xe ôm thấy Nghĩa khó dụ nên bớt một nữa.

"Không!

Hai chục ngàn, lấy thì lấy không lấy thì biến", Thằng Nghĩa đưa ra tờ 20 ngàn rồi dọa nạt, ôm xe ôm thấy Nghĩa làm dữ cộng thêm tướng nó bự con nên ông dặt lấy tờ 20 ngàn rồi lên xe vọt đi.

Thằng Nghĩa nhìn theo ông xe ôm lầm bầm rồi đập cửa ầm ầm,"Cô Nương ơi!

Con Nghĩa nè cô ơi.

Cô giáo Nương đang soạn giáo án thì nghe tiếng Nghĩa đập cửa, bà bỏ giáo án lên bàn rồi chạy ra mở cửa.

"Ủa hai đứa lên hồi nào vậy?

Sao không kêu ba gọi cho cô để cô ra đón", Vừa mở cửa thấy Nghĩa với trang là bà nói ngay.

"Trời ơi cô ơi, tụi con lên làm mướn cho cô chứ có phải tổng thống Mỹ đâu mà bắt cô đi đón",Con Trang nó lẹ mồm lẹ miệng dành nói trước, khiến thằng nghĩa nhíu mày nhìn nó, nó rụt cổ rồi im rũ đứng một bên.

Cô dẫn hai anh em vô nhà, rồi pha cho mỗi đứa một ly trà đường, cô vừa đưa thì con Trang nó nóc một phát gần hết ly, nhìn con Trang cô giáo Nương cười hiền nhìn nó, tội con nhỏ, lớn xát thôi chứ như đứa con nít, hồi nhỏ lọt sông tưởng chết rồi, ai ngờ sống được lại khờ khạo quá chừng, bà nghĩ trong chốc lát rồi nói,"Ba có nói với hai đứa là lên đây làm gì không?

"Dạ không!

Ba nói thì cứ lên cô kêu làm gì thì làm đó", Thằng Nghĩa trả lời.

Haiza, cô nương thở dài, vậy là ba của hai đứa sợ hai đứa không chịu làm nên không nói đây mà.

"Chuyện là dòng họ bên chồng cô có riêng một khu đất mộ tổ, mà mồ mả thì không nhiều, khoảng 200 cái à, còn chưa tính mấy chục cái mộ của mấy đứa cháu chết non nữa", Cô giáo Nương nói tỉnh veo, giống như nói hôm nay thịt heo 50 ngàn 1 ký vậy á.

"Trời ơi!

Gần 300 cái mả, bộ dòng họ bên chồng cô rủ nhau chết hội đồng hả?",Con Trang nó cũng trả lời tỉnh bơ mà không hề biết mặt cô giáo Nương đã xượng còn hơn khoai mì rồi.

"Cái con nhỏ này!

đó là mồ mả của 4 đời bên chồng cô, chứ... chứ ai rảnh mà rủ nhau chết như vậy con.

"Mày im miệng coi, cô đang nói mà mày chen vô hoài vậy!

Tao vả cái rớt răng giờ", Thằng Nghĩa nó vội vàng lên tiếng, nó sợ con em mình nói tào lao một hồi là khỏi có việc để làm luôn.

"Ý là cô muốn tụi con giữ mộ cho nhà cô hả?", Thằng Nghĩa hỏi.

"Ờ thì ý là vậy đó con!.

"Thôi con không làm đâu, em con nó sợ ma lắm, giờ kêu đi giữ mộ sao nó ở được", Thằng Nghĩa nhăn nhó, nếu một mình nó nó sẽ nhận, giờ có thêm em thì không được, nhưng mà nếu nó ở lại cho em nó tự về quê lại càng không được, trong một lúc nó khó xử quá.

"Hoi hai, mình làm đi, em không có sợ đâu có hai ở với em mà, nhận đi hai, để xíu cô đổi ý là không có việc làm á",Con Trang thấy anh hai vì mình sợ ma mà từ chối việc làm, nó sợ anh hai sẽ thất nghiệp nên vội vàng nói gấp để anh nhận việc.

"Đó, ai nói con Trang khờ đâu, thông minh lắm chứ bộ à", Nói rồi bà nhìn qua Nghĩa, Nghĩa thấy vậy thì cũng gật đầu.Thấy Nghĩa đồng ý rồi nên bà nói luôn về lương rồi chỗ ở,"Ừm, nếu hai đứa chịu rồi thì cô nói luôn, lương thì thằng Nghĩa 6 triệu, con Trang 5 triệu, ngoài đó có cái nhà tường nhỏ, đồ đạt cô chuẩn bị sẵn rồi chỉ việc vô ở thôi, còn việc thì lâu lâu hai đứa dọn cỏ quét mồ mả, rồi ngày ngày nấu mâm cơm cúng là được à.

Hai đứa dỏng tai lên nghe cẩn thận lời cô giáo Nương nói, nói xong thì bà cũng dẫn hai đứa đi ra ngoài khu mả luôn.

Vừa vào nhà, thấy cái nhà tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi mà con Trang nó cười tít mắt, nó nhìn nào là tivi, tủ lạnh, quạt máy, cái nào cũng có, khác xa ở quê nghèo mấy cái này làm gì có.

Đưa hai đứa vô xong thì cô Nương đi về, trước khi đi còn đưa cho Trang 300 ngàn để mai đi chợ mua đồ về nấu cơm cúng.

Đi đường một ngày hai anh em mệt bở hơi tay, thế là lăn ra mạnh thằng nào thằng đó ngủ.

Sáng hôm sau hai đứa thức dậy sớm, con Trang thì đi chợ còn thằng Nghĩa thì chuẩn bị đồ lau mả, đâu đó xong xuôi thì hai đứa khấn vái rồi bắt tay vào làm, lau còn chừng ba bốn cái nữa thì lại không thấy thằng Nghĩa đâu.

Con trang nó ngó khắp nơi cũng không thấy, đột nhiên bụi chuối kế bên nghe tiếng sột soạt, con Trang thấy lạ nên tò mò đi tới coi, thì thịch một tiếng, một buồng chuối từ trong bụi chuối bay ra rớt kế bên chân con Trang, con Trang bị doạ hồn muốn bay lên đọt cây, nó ngã ngồi trên đất, lại thêm hai ba tiếng thịch thịch nữa, hai ba buồng chuối nữa rớt xuống.

Con Trang nó nằm co rúm trên đất, trời ơi ban ngày ban mặt mà bị ma nhát nè trời, hai ơi hai đâu mất tiêu rồi, con Trang khóc rống lên, lại một tiếng thịch nữa vang lên, từ trong bụi cỏ cái đầu thằng Nghĩa lú ra, thấy con Trang nằm trên đất khóc mà tức cười.

"Trang!

Mày làm cái gì mà nằm ở đây vậy?", Thằng Nghĩa làm bộ hỏi.

Con Trang mở mắt thấy là anh hai thì liền hết sợ đứng lên, vừa chùi nước mắt vừa cười, rồi nó nhìn mấy buồng chuối dưới đất, nó trợn mắt nói,"Hai!

Sao hai bẻ chuối của người ta dạ?

Làm vậy là phạm pháp biết không?

Là đồ ăn cướp á.

"Im coi, nói nhỏ nhỏ thôi người ta nghe bây giờ, cái này là ăn trộm chứ ăn cướp gì mạy.

"Thì cũng giống nhau thôi, hai bẻ chuối của người ta, người ta bắt hai rồi sao?

"Mày không nói thì ai mà biết, thôi còn có mấy cái mả à mày lau luôn đi, tao đem mấy buồng chuối này ra chợ bán, có tiền tao mua bánh kem cho ăn, không phải mày muốn ăn bánh kem hả, mày làm như tao muốn ăn trộm vậy á.

"Vậy hả hai, vậy hai đi đi, mà nhớ về sớm với em nghe, ở mình em sợ lắm á.

Thằng Nghĩa lắc đầu rồi lấy bao bỏ mấy buồng chuối vô vác đi, 6 buồng này bán chắc cũng được 100 ngàn, đủ mua cái bánh kem, vì hôm nay là ngày em nó được đẻ ra mà.
 
Bhtt- Con Trang - Tự Viết
Chương 2-


Thằng Nghĩa vác è ạch bao chuối đi ra đường lớn, rồi nó vác thẳng tới nhà cô giáo Nương, thấy nó cô giáo Nương cười cười rồi mở cửa cho nó vô nhà.

"Dữ dằn hong, sao không nói cô vô cô chở phụ, vác xa vậy nặng thấy mồ hà.

"Dạ thôi cô, con thanh niên trai tráng sức dài vai rộng, mấy việc này con làm gọn ơ à", Nghĩa cười hề hề, nó đưa tay quẹt quẹt mồ hôi vô hai bên vai áo, nhìn lúa hết chỗ nói.

"Nè, tiền này công cô cho con vác từ trỏng ra, thằng gì mà hiền quá trời hà."

Cô Nương cầm mấy tờ một trăm ngàn nhét vô tay thằng nghĩa, thằng nghĩa thấy cô đưa cho nó nhiều quá, nó vội đưa lại cho cô,"Hoi cô, cô cho con một trăm ngàn được òi, cô cho nhiều quá con ngại.

"Có gì đâu, này là bảy trăm, cô cho con ba trăm còn bốn trăm á, con đưa cho con Trang nó để dành đó, mười lăm tới này ớ mua đồ cúng giùm cô, chứ cô có cho bây hết đâu mà bây ngại,"Cô Nương nhét lại tiền cho nghĩa, rồi cười xòa, thằng gì mà hiền hết biết à.

"Trời ôi, cho ba trăm là nhiều lắm á cô, hoi cho con một trăm hoi."

Nói rồi Nghĩa lấy năm trăm ngàn, bao gồm tiền mua đồ cúng với một trăm tiền cô nương cho, là năm trăm.

"Cái thằng này, cô cho thì bây nhận đi không nhận là cô giận à,"Cô Nương giả bộ hờn giận, thằng nghĩa thấy vậy thì cũng chịu nhận.

Nó nhận được tiền rồi thì mượn cô Nương cái xe đạp, hỏi thêm tiệm bánh kem ở đâu rồi đạp xe đi mua bánh về làm sinh nhật cho em nó.

Quay lại phía con trang, anh hai nói là đi bán chuối rồi mua bánh kem cho nó ăn, nên nó rất háo hức chờ đợi cái bánh kem ngon ngọt mà nó hằng ao ước được ăn từ lâu, Trang xách cái thùng nước đi lau cho hết các ngôi mộ còn lại, rồi dọn dẹp đem đồ đạc vào nhà, lại lấy một bó nhang đốt lên, sau đó nó nhảy chân sáo tí ta tí tởn mà cắm nhang cho từng ngôi mộ.

"Bà ơi...chú ơi... chị ơi...em gì đó ơi, bữa nay là sinh nhật của con đó nhen, nay anh hai mua bánh kem cho con ăn á.

Con Trang hồn nhiên ngây thơ, vừa cắm nhang vừa khoe với những ngôi mộ, tới ngôi nào có ảnh người già là phụ nữ thì nó gọi bà, ảnh đàn ông trung niên thì nó kêu chú, con gái mà trẻ thì nó gọi chị, tới khu mộ trẻ con thì nó gọi em, nhưng mà nó đâu có biết từng hành động nó làm, những lời nó nói điều được tất cả hồn ma ở đây nghe và thấy hết.

Sau khi đốt hết một vòng nhang thì trên tay nó vẫn còn ba cây, trong lúc không biết nên làm sao thì nó ngó thấy có một mô đất nhô lên, khi còn ở quê nó với anh hai thường được ba nói cho nghe, hồi xưa thời chiến tranh khi người ta chết đi thì không có được xây đắp mộ tử tế, chỉ đào đất rồi bỏ xác xuống sau đó là lắp đất lên, lúc mới đắp đất sẽ có một cục nhô lên, sau đó là hứng chịu bao nhiêu mưa gió bão bùng thì lớp đất ấy bị lạng đi, người đời còn gọi là mả lạng, nhưng điều kỳ lạ ở chỗ là, sau này cái chỗ đất bị lạng ấy đất sẽ lại từ từ gồ lên, giống như cái gò đất trước mặt con Trang bây giờ vậy, con Trang không chút nghĩ ngợi cắm cả ba cây nhang cho cái gò đất, xong xuôi hết thảy nó vỗ vỗ cái đít quần dính đầy đất rồi gom đồ đi vô nhà, lúc con trang vừa quay đít ngay cái gò đất kia hiện lên một bóng trắng, cái bóng trắng ấy cuối thấp đầu như là cảm ơn, vì lâu lắm lắm rồi mới ngửi lại được mùi nhang.

Con Trang đi vô nhà, ngó cái đồng hồ thì đã 3 giờ chiều, nó lật đật dẹp đồ rồi đi nấu miếng cơm, phần là cúng cho những người khuất mặt ở đây, còn một phần là cho anh em nó ăn.

Làm xong tất cả nó sắp đồ ra một cái mâm, để coi, bữa nay con Trang nó làm món cá rô nấu canh bầu, cá lóc kho tiêu, kèm theo đó là một tô cơm trắng còn bốc khói nóng hoi hổi, nó đặt cái mâm lên trên cái ghế nhựa, nó đem ra giữa nghĩa địa, mâm cơm vừa được để xuống thì vong ma từ bốn phương tám hướng của nghĩa địa điều tụ hết về chỗ này, ta nói gần ba trăm cái vong mà chen chút đứng, dồn nhét như khổ qua dồn thịt thấy mà mắc thương.

Con Trang rút ra ba que nhang đốt lên rồi nhắm mắt khấn,"Kính thưa thổ công thổ thần giữ trạch đất đai, kính thưa những vị khuất mặt khuất mài, kính thưa.....

Con Trang đọc một tràng dài thiệt dài khấn vái, sau đó nó cắm nhang rồi thì đi vô nhà tắm đợi anh hai nó về, đợi tới bốn giờ chiều thì anh hai cũng về, nó hí hửng chạy ra phụ anh hai đem đồ vô nhà, ngó thấy có cái bánh kem thì nó càng vui hơn, bánh kem thì tối mới làm sinh nhật cho con Trang cho nên để vô trong tủ lạnh, tối có cô giáo Nương cùng thầy và các anh chị vô nữa.

"Ủa út, em nấu cơm chưa?

Hai đói quá à".

Thằng Nghĩa xoa xoa cái bụng đói meo hỏi con Trang.

"Dạ em nấu ời, để ra em coi cơm cúng cháy hết nhang chưa rồi em đem vô ăn".

Nói vừa dứt là nó phóng cái rẹt đi liền, ra tới chỗ cúng thì nhang cũng đã cháy hết, nó đem mâm đồ cúng đi vô, hâm lại sau đó là dọn cơm hai anh em cùng ăn.

"Cha, nay đồ ăn phong phú dữ à, để coi cá rô nấu canh bầu, cá lóc kho tiêu, ngon hết xảy con bà bảy à nghe".

Thằng Nghĩa chưa ăn mà miệng đã khen tấm tất, hồi nào giờ có được bữa cơm nào con Trang nấu cho ăn đâu, nay nấu bữa đầu tiên coi bộ cũng rất gì và này nọ.

"Hai, hai ăn thử y".

Con Trang gấp miếng cá kho bỏ vô chén của thằng Nghĩa, thằng nghĩa cũng không do dự mà bỏ vô miệng ăn luôn, vừa nhai được hai cái thì nó nhíu mày,"Ê út, này cá kho hả?.

"Dạ, thì có kha...

ờ lộn cá kho mà, bộ hai nhìn hong ra hả?.

"Cá kho!

Rồi sao nó lạt khách vậy?.

"Sao lạt!?

Để em thử coi sao."

Nói rồi nó gấp miếng cá bỏ vô miệng, nhắm nhắm hai cái thì con Trang đột nhiên bật cười, nó cắn đũa tỉnh bơ nói," Hai ơi em quên nêm muối ời.

Thằng Nghĩa lắc đầu, nó lấy chai nước mắm đổ vô cá kho rồi bắt đầu ăn cơm, bỏ qua món cá kho không muối, thằng Nghĩa chuyển sang tô canh bầu, nó nhắm nước canh trước, thấy nêm nếm gia vị đầy đủ nó mới vững dạ mà gấp một miếng cá bỏ vô miệng, nhưng lần này chưa kịp nhai thì thằng Nghĩa đã nhả ngược ra.

"Trời ơi!

Sao mà vãy cá không vậy trang!?.

Con Trang lần này không dám nhìn anh nó nữa, nó lí nhí nói,"Cá rô khó mần dãy, nên em mần có bề à còn bề em chừa lại.

Thằng Nghĩa thật sự cạn lời, nghĩ lại thì thật là tội nghiệp cho mấy con ma ở trong nghĩa địa này ghê.

"Hoi hai, canh ăn hong được thì vớt bầu ăn hoi, mai mốt em ráng mần tốt hơn mà.

"Còn đòi có lần sau nữa hả?.

Thằng Nghĩa khổ đau hỏi lại.

"Ờ" Con Trang tỉnh bơ đáp trả.

"Thôi tao lạy mày, để từ giờ về sau để tao nấu cho, mày nấu kiểu này rồi cúng cho người ta ăn người ta quở chết luôn.

"Dạ em biết ời, vậy mai mốt để hai nấu nha?!.

"Ừ.
 
Back
Top Bottom