Khác [BHTT][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399852624-256-k29243.jpg

[Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
Tác giả: LadyAlcina08
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý: truyện có yếu tố bạo lực và tình dục mạnh vì phong cách truyện hơi phóng đảng.

Thể loại: BDSM, Lesbian, bạo lực tình dục, hardcore, funatari.

Giới thiệu sơ qua bối cảnh:
Alcina Dimitrescu là một sát thủ ở ẩn - kiêm đào hát nhạc Jazz có tiếng tại một quán rượu lớn do chính cô sở hữu.

Miranda - Chỉ Miranda, kín đáo, điềm tĩnh nhưng dưới làn nước trong ấy là sự vô cảm đến đáng sợ...phong thái của một kẻ cầm quyền.

Tuy nhiên bà có một cô con gái 3 tuổi - Eva.

Rắc rối đã đưa họ gặp nhau nhưng có vẻ chả êm ấm gì.



residentevil​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiếng Còi Lúc Nửa Đêm
  • Tiếng súng trên đường tàu
  • Luyện Tiếng Đức Mỗi Ngày
  • [BHTT][18+] Những mẫu oneshot tự phát !
  • [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 1 (18+)


    Vào đông rồi, cái mùa đẹp nhất ở Paris, nơi tuyết trắng phủ khắp các nẻo đường cùng với ánh đèn vàng xế chiều và tối, tạo nên một khung cảnh hết sức trầm tư.

    Nhưng lúc thế này, cái gì đó giúp làm ấm người là tuyệt nhất

    "Can you hear the drums Fernando ?~.."

    Trong nhà hàng rượu xinh đẹp ở góc phố vắng, nhỏ thôi nhưng lại ấm áp vô cùng.

    Các vị khách đang cùng nhau uống rượu, trò chuyện trong nền nhạc họ nghĩ sẽ là nhạc Jazz như mọi khi nhưng không, hôm nay có vẻ bà chủ muốn đổi gu mới.

    Ở góc nhỏ trên sân khấu là bà chủ của nhà hàng nhỏ nhưng ấm cúng này - Alcina Dimitrescu, đang phục vụ các vị khách của mình một bản nhạc pop của nhóm ABBA huyền thoại.

    "There was something in the air that night

    The stars were bright, Fernando ~..."

    *Cạch !*

    - Một ly whisky !

    Ngồi xuống dãy ghế sofa lớn dành cho khách đã đặt bàn sẵn, một người phụ nữ với mái tóc vàng tro dài vuốt ngược ra sau một cách gọn gàng và sang trọng, trên người là chiếc áo sơ mi đen hở cổ và chiếc quần kaki trắng thẳng tấp.

    Bên cạnh là đàn em của bà đang cầm giúp bà áo blayzer và một cô gái trông cũng trẻ và ưa nhìn ngồi cạnh bên dựa vào và đút trái cây cho.

    Bà đưa mắt nhìn lên người trên sân khấu như thể người đó là con mồi mà bà đang nhắm đến...và đúng là như thế, hôm nay bà đến đây, quả thật là muốn làm chút chuyện.

    "Yes, if I had to do the same again

    I would, my friend, Fernando..."

    Bài hát kết thúc, một tràn vỗ tay vang lên, khi Alcina mỉm cười cúi đầu rồi xuống sân khấu, cùng lúc đó là nhân viên của cô chạy tới và thì thầm gì đó vào tai cho cô thì cùng lúc đó ánh mắt của 2 người giao nhau.

    Vài phút sau, cuối cùng thì Alcina cũng bước tới trước mặt người phụ nữ muốn gặp riêng mình.

    - Nghe bảo chị muốn gặp tôi !?

    Tôi là Alcina Dimitrescu, chủ của nhà hàng này.

    Phả một làn khói bay lên không trung, cuối cùng cũng đứng dậy và đưa một tay ra nhã ý thân thiện.

    - Chào cô Alcina, tôi là Miranda, nghe danh đã lâu nay mới có dịp gặp.

    -Chào chị Miranda, chắc chị không biết hoặc không quan tâm chứ...nhà hàng của tôi cấm hút thuốc.

    Chị biết đấy, cồn mà gặp lửa thì như cá gặp nước vậy.

    - Tch..ah, tôi vô ý quá.

    Miranda thuận tay và dụi điếu thuốc tắt ngỏm trên vai áo vest đàn em mình một cách thản nhiên rồi quay lại nhìn Alcina, đó là một sự thể hiện quyền lực.

    Còn Alcina vẫn giữ thái độ hòa nhã như không có gì, hai tay đan nắm vào nhau nhưng ngón tay đã thủ sẵn một dao găm nhỏ dưới cổ áo.

    - Sẽ hay hơn khi chúng ta ra ban công nói chuyện chứ !?

    Ở đây hơi ồn.

    Rồi Alcina xoay lưng đi trước dẫn đường, Miranda cùng tên đàn em đi phía sau, ra sảnh ban công cạnh phòng nghỉ của Alcina.

    - Hưm...chà, tối nay tuyết rơi nhiều quá...

    Vừa nói, chính Alcina bấy giờ cũng lấy hộp thuốc của mình ra, rút một điếu và châm lửa, thảnh thơi kéo một hơi.

    Miranda thấy điều đấy, không khỏi nhướng mài, xem ra người phụ nữ trước mặt mình cũng chả đơn giản gì.

    - Tôi tưởng cô không hút thuốc, cô Alcina !? / ra hiệu cho đàn em đưa cho mình điếu thuốc rồi mồi thuốc từ điếu thuốc trên tay Alcina.

    - Thỉnh thoảng cho nhẹ người, cũng vui mà.../ cười khẽ.

    Rồi Alcina nhìn qua Miranda, bấy giờ mới vào việc chính.

    - Vậy...không biết chị Miranda đây tìm tôi, là có việc gì vậy !??

    - Thảo luận chút việc làm ăn ấy mà..

    Alcina biết người trước mặt mình là ai, là người thế nào và bí ẩn ra sao, không ai dại mà làm khó hay dây vào...ngoại trừ cô, muốn trêu đùa một chút.

    - Nói xem, bà trùm băng Raven !?/ rít thuốc, nghiêng đầu nhìn Miranda, nở một nụ cười...thông thả.

    Miranda nhếch môi, rít xong thuốc rồi gẩy tàn.

    - Xem ra cô cũng biết ít nhiều.

    Thôi thì nói thẳng vậy.

    Tôi muốn hợp tác với cô để mở thêm một nhà hàng rượu nữa và phía dưới thay vì chứa rượu...tôi muốn chứa hàng.

    - Hàng trắng ? / Alcina nhướng mài.

    - Hàng trắng ?

    Không, tôi không chơi hàng đó, tôi thích hàng nóng hơn.

    Alcina gật gù, rồi nhìn ra tháp Paris, thông thả rít một hơi như suy nghĩ trước khi nói tiếp.

    - Tôi được lợi gì ?

    Miranda rút ra một danh thiếp và một huy hiệu riêng của băng Raven, chỉ những người ngoại lệ mới được sở hữu và được sự bảo vệ tuyệt đối từ phía Miranda.

    - Thảnh thơi kinh doanh, yên bình cuộc sống, yên tâm đi, bọn cớm sẽ không gõ cửa chỗ chúng ta...cô biết là tôi làm việc gọn gàng mà.

    Alcina lại xoay mặt ra nhìn tuyết im lăng một hồi, khiến Miranda hơi mất kiên nhẫn rồi bước tới đứng cạnh Alcina và thì thầm vào tai cô.

    - Cô thừa biết tôi là người không dễ cho qua mà....dù có là sát thủ gì đó...

    Alcina rùng mình và xoay qua nhìn vào mắt Miranda, một ánh nhìn sâu, hai người như toẹt lửa với nhau.

    Miranda ra hiệu cho đàn em lùi ra và đi chỗ khác, chỉ còn lại bà và Alcina.

    - Thế nào ??

    Thỏa thuận chứ ?? / tay đặt lên eo Alcina mà mơn man nhẹ.

    Alcina khẽ nhắm mắt rồi khục phì cười, rồi cười thư thả gục mặt nghiêng vào tay nhìn lên Miranda bằng ánh mắt lấp lánh ý cười.

    - Gì thế ?

    Đang gạ tôi đấy à ??

    - Gì !!? /Miranda khựng lại.

    Alcina gạc tay ra khỏi eo mình rồi lại rít lấy một hơi dài rồi thả khói lên không trung.

    - Để suy nghĩ đã, 3 ngày.

    Miranda hậm mặt và lùi lại, bà cứ tưởng cô sẽ giống đám kia, chỉ cần trao đổi chút gì đó sẽ được và thường sẽ là phục tùng bà tuyệt đối.

    Xem ra bà đã đánh giá thấp người phụ nữ này rồi, khẽ nhếch môi.

    - Rồi rồi, 3 ngày, tôi sẽ đợi cô.

    Nhưng mà dù cô có từ chối....thì về sau vẫn sẽ gặp nhau thôi.

    Vì tôi có tha cho đâu mà.

    Nói rồi Miranda dụi điếu thuốc rồi xoay lưng rời đi.

    ***

    "Chát !!

    Chát !!"

    - Tôi sẽ không hỏi lần 2, là ai dẫn bà ta đến chỗ của tôi.

    Vừa dùng roi quất vào người của tên bán tin bị trói ngồi trên ghế.

    Alcina chỉnh lại găng tay của mình và nhìn vào hắn tay.

    - Tôi...tôi chỉ bán tin cho một người uống bia ở quán bar thôi...tôi không biết đó là người của băng Raven.

    - Mẹ nó..../ Alcina vuốt tóc rồi để cây roi trên bàn.

    - Cởi trói cho hắn đi...

    ***

    Hmm...nhanh hơn đi / giọng thấp ra lệnh.

    Dù tay phía trên đang xem tài liệu, mắt chỉ dán vào một chỗ, nhưng mà phía dưới thì khác, nó vồ dập hơn và nhiệt hơn.

    Nơi một ả gái ngoan mà Miranda hay cho gọi để phục vụ mình - đang vùi mặt vào giữa hai chân bà mà liếm ngoan như mèo.

    Vừa nghe lệnh, chiếc lưỡi đã ngoan ngoãn mà liếm láp nhanh hơn, lướt dọc theo mép ướt rồi liếm lên âm vật, mút khẽ rồi lại xuống lẩy vào khe và lại mút.

    "Ưm..mm...chụt...."

    Miranda hơi cau mài, tay đưa xuống túm nhẹ tóc như cảnh cáo.

    - Im lặng một chút đi.../chợt nhói lên nơi âm vật.

    - Ư...mẹ nó...mới cắn đấy à ??

    Nữ nhân phía dưới nhìn lên Miranda với ánh mắt lấp lánh như đợi sự trừng phạt.

    Và dĩ nhiên là một cái túm tóc không nương tay khiến ả rên lên như phê đá.

    Cơn nhiệt dời từ bàn làm việc lên giường, ả ngoan ngoãn phục tùng và thỏa mãn cho Miranda, ngón tay len lõi và móc sâu vào hang sâu ẩm ướt, mơn nhẹ trên lớp màng ẩm rồi lại cọ sát và gẩy lên khiến bà trùm thở dài.

    - Sướng không...thưa bà ??

    - Im lặng và làm cho xong đi...tôi cho dừng chưa ??

    Cô gái cười khẽ và bắt đầu nhấp tay nhanh hơn khiến lưng Miranda cong lên vì kích thích.

    Rồi sau một cơn rùng mình co nhẹ, chỉ co giật, chẳng có gì tràn ra.

    Miranda xem đó là một sự giải tỏa vừa đủ liền ngồi dậy, khoác áo vào và cho cô gái kia lui đi...bà vào phòng tắm mà gột rửa khi người hầu thay nệm mới.

    Miranda ngồi vào bàn trang điểm, thoa kem dưỡng vào tay, lên cổ, rồi nhìn chính mình trong gương như nghĩ gì đó rồi đứng dậy đi qua phòng con gái.

    Nơi Eva đang ngồi chơi với bảo mẫu.

    Bão mẫu thấy Miranda cũng biết ý lui ra cho hai mẹ con có không gian riêng, thấy nụ cười rạng rỡ của con, Miranda cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, khẽ cười, một nụ cười thật sự rồi ngồi bệt xuống thảm chơi cùng con.

    Nhìn dáng vẻ này, có ai nghĩ bà là một bà trùm của một băng đảng ngầm quyền lực nhất cái Paris này.

    *** còn tiếp ***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 2


    Cơn mưa tuyết đêm rơi dày đặt, tuyết rơi bám vào khung cửa kính phòng Alcina như muốn bao trùm.

    Đèn nhà hàng rượu tắt từ lâu, chỉ còn ánh vàng hắt ra từ phòng trên lầu – nơi bà chủ trang nhã ngồi một mình, đôi chân dài bắt chéo, điếu thuốc cháy dở kẹp giữa ngón tay.

    Buổi gặp với Miranda ban chiều vẫn như một dư chấn âm ỉ trong đầu cô.

    Thỏa thuận được đưa ra rất rõ ràng và đầy chuẩn xác, lợi ích đôi bên có đủ của bà trùm mafia khiên cô hơi phân vân.

    Alcina đã nghĩ Miranda chỉ đang nhử mồi và im lặng chờ cá căn câu, để cô có thời gian suy nghĩ lại lời đề nghị.

    Nhưng tối nay… cô đã sai.

    "Xoảng !!!"

    Một tiếng vang lên từ cửa sổ, kính bị đá ném vỡ, Alcina nghiêng đầu, mắt nheo lại.

    Giữa màn mưa tuyết, một phong bì đen cột chung với đá, rơi gọn vào giữa phòng hòa chung mảnh kính vỡ.

    Giấy bị nhào nhẹ nhưng dòng chữ bên ngoài vẫn sắc gọn:

    “Không cần đợi.

    Đêm nay bắt đầu.”

    ...

    Chữ ký quen thuộc của Miranda như một nhát dao lạnh lẽo.

    Alcina cười nhạt, nhưng khóe miệng không giấu được sự đề phòng.

    “Đêm nay” nghĩa là gì?

    Một cuộc tấn công?

    Hay một lời mời?

    Alcina thừa biết Miranda không phải là người đơn giản, bà ấy im lặng nhưng bên sâu là một chiếc giếng đen không thể thấu.

    Miranda không chọn súng.

    Không chọn đàn em.

    Bà chọn sự im lặng.

    Sự im lặng ấy bắt đầu bằng việc toàn bộ điện thoại, đường truyền và các mối liên lạc của Alcina bỗng chết ngóm.

    Khu nhà hàng của cô bỗng im ắng lạ thường, chỉ có tiếng xe chạy rầm rì qua lại như bầy kền kền lượn lờ.

    Alcina biết rõ, đây không phải đòn đánh để giết.

    Đây là một bàn tay bóp chặt cổ, nhưng lại không dùng hết lực, bắt con mồi phải cảm nhận từng giây thiếu oxy.

    Rồi bất lực tự buông tay đầu hàng.

    Cô bình tĩnh rót một ly rượu đỏ, hớp một ngụm, rồi tiến về kệ sách, mở ngăn ẩn và.

    Ngón tay dài miết nhẹ báng khẩu súng bạc.

    - Nếu muốn chơi, tôi sẽ chơi" / cô lẩm bẩm.

    Nhưng trong sâu thẳm, Alcina biết Miranda chưa bao giờ làm điều gì chỉ vì trò vui.

    Bà ta luôn có mục tiêu… và mục tiêu lần này, dường như là chính sự tự tin của cô và sự phục tùng của cô.

    Khi Miranda có được nhà hàng rượu, có được Alcina khác nào vớt được kho báo sâu thẳm dưới đại dương.

    ***

    Ba giờ sáng.

    Tiếng gõ cửa vang lên, không gấp, không chậm, nhưng đều như tiếng tim đập.

    Alcina mở hé, khẩu súng giấu sau lưng.

    Miranda đứng đó, áo choàng đen dính tuyết phớt trên vai, mùi thuốc súng thoang thoảng như thể vừa đi qua chiến trường.

    Không vệ sĩ.

    Không vũ khí lộ ra.

    Nhưng ánh mắt bà trùm lại sáng như lưỡi dao vừa được mài.

    - Chị đến sớm hơn hẹn. / Alcina khẽ nhếch môi.

    - Ba ngày là cho kẻ yếu / Miranda đáp, giọng trầm, êm như ru nhưng ngấm đầy đe dọa/

    - Còn cô thì không yếu.

    Thế nên… tôi đến ngay.

    Khoảng khắc đó, Alcina nhận ra đây không phải một thương vụ nữa.

    Đây là kiểm soát, không phải chỉ để mở nhà hàng rượu, không phải để hợp tác cộng sinh.

    Mà để nhìn thẳng vào mắt cô, và chiếm lấy khoảng trống mà cô chưa từng để ai bước vào, sự sỡ hữu, giam giữ và tất cả kể cả tâm hồn.

    "Đoàng !"

    Phát súng đầu tiên vang lên, Alcina né vội và đóng mạnh cửa nhưng Miranda đã kịp đạp lại và đẩy bật vào trong.

    Bà cười khẩy rồi lao vào, đá bật khẩu súng của Alcina đi và chơi tay đôi với cô.

    Alcina phóng dao trong tay áo về phía Miranda nhưng bà đã né kịp.

    So về thể lực Alcina có thể hơn nhưng so về tốc độ và dẻo dai thì Miranda không kém.

    Bà móc tay đục vào mũi Alcina một cú nhưng cô kịp khóa lại sau khi lãnh trọn cú đấm mà vật Miranda ra sau, tay túm cổ áo bạnh đến bung nút.

    Tuy nhiên Miranda đã kịp đáp bằng hai chân rồi cao gót móc thẳng lên cằm của Alcina, cô choáng nhưng định thần lại rất nhanh.

    Alcina tóm chân Miranda lại và lật Miranda nhào xấp xuống rồi đá vào bụng bà mấy cú.

    - Khá đấy !!

    Alcina định đá một cú nữa thì Miranda gạt chân khiến cô ngã ngửa rồi bà bay lên đèn Alcina xuống phía dưới.

    - Haa...tóm được rồi !!

    Miranda đấm thẳng một cú vào má phải, rồi má trái rồi rút ở hông ra băng trói tay rồi nhanh chóng khóa hai tay của Alcina lại đưa lên trên đầu.

    - Chó chết...chơi bẩn !!! / Alcina gầm gừ.

    Miranda bấy giờ ngồi thẳng dậy trên hông Alcina cười khẩy nhẹ, tay đưa lên lau vệt máu nơi khóe môi rồi chỉnh lại cổ áo đã bị bung nút đến tận giữa bụng, lộ ra chiếc áo lót đen quyến rũ.

    - Đó gọi là mưu lược đấy...dơi nhỏ. / cười khẩy.

    - Fuck !!

    - Nào nào, ngoan...giờ tôi sẽ lịch sự hỏi lại một lần nữa.

    Hợp tác chứ !!?

    Alcina trừng mắt nhìn Miranda, bà cười rồi hạ mình xuống, mặt gần sát Alcina, thì thầm vào tai cô như rót mật.

    - Ngoan thì còn được tha, chứ đừng dại mà chống cự, có ngày nằm dưới mồ hồi nào không hay..

    - Mẹ mày..../ Alcina thì thầm lại.

    Miranda mở to mắt, không nương tay tát mạnh vào mặt Alcina.

    - Miệng mồm dữ quá đấy...

    Xong bà đứng dậy, bấy giờ mới ra hiệu cho đàn em vào và đưa Alcina đi, về nhà mình ở khu vực ngoại thành phố rồi đưa cô xuống hầm để mà chuẩn bị...hỏi han yêu thương.

    - Đưa cô ta xuống hầm, còn các ngươi thì ra ngoài đi.

    Miranda vừa nói, vừa dùng khăn lau mặt, thay áo mới rồi mang găng tay đen vào rồi cũng xuống hầm, nơi căn phòng kín cách âm, Alcina đã bị trói vào ghế và ngồi giữa phòng.

    Mùi sắt và ẩm mốc bốc lên ngay khi cánh cửa thép khép lại.

    Tiếng bước giày của Miranda vang đều trên nền xi măng, từng nhịp như đo thời gian còn lại của Alcina.

    Cả hai vừa trải qua một trận đánh dữ dội ở nhà hàng rượu.

    Alcina tuy cao hơn Miranda 10cm nhưng đã không lường trước trò hiểm mà Miranda đã chơi.

    Miranda tiến lại gần, siết lại găng tay, ánh mắt lướt từ vết máu loang trên cổ áo Alcina chảy ra từ mũi và miệng đến những đường cong ẩn dưới bộ váy đã rách vài chỗ.

    - Cô nghĩ có thể từ chối tôi giữa khu tôi nắm quyền hay sao ??

    Miranda khẽ nghiêng đầu, giọng vừa trách móc vừa như đang đùa, tay cầm dao để mũi dao lướt nhẹ theo trên da, để lại đường lướt mảnh đỏ.

    - Giờ cô ở đây… dưới hầm của tôi… nghĩ mình còn lựa chọn à ?

    Alcina nở nụ cười nhếch mép, ngay cả khi bị dồn vào tường.

    - Nếu chị muốn giết thì đã làm ở nhà hàng rồi.

    Chị giữ tôi lại… chắc là để thỏa mãn cái tính kiểm soát của mình.

    Miranda không đáp, chỉ tiến sát thêm một bước.

    Ngón tay bà nắm lấy mép áo Alcina, kéo mạnh.

    Vải rách toạc trong tiếng xé khô khốc.

    Mảnh áo ngoài trượt xuống sàn, để lộ làn da trắng nhợt vương vết bầm và xây xát.

    Bà tiếp tục xé, không vội, như đang mổ xẻ từng lớp phòng thủ của đối phương.

    Mắt Alcina vẫn không rời bà, ánh nhìn thách thức.

    Nhưng rồi khi lớp vải cuối cùng bị kéo xuống, Miranda khựng lại.

    Ánh mắt bà chớp một lần rồi nheo lại như không tin, khóe môi khẽ nhếch.

    - Ồ..

    Miranda lùi nửa bước, như muốn quan sát kỹ hơn cái mình vừa khám phá.

    -Cái này… thú vị hơn tôi nghĩ.

    Miranda khẽ cười trầm khi thấy cái cự vật đó nằm giữa hai chân Alcina.

    Phải nói là nó...khá quyến rũ nếu không chê.

    Miranda không ngầm ngại cầm nó dỡ lại để quan sát thêm phía dưới, có cả âm đạo nhưng lực tay siết khiến Alcina rít khẽ.

    - Mẹ nó, cầm nhẹ thôi, nó không phải cái xúc xích vô tri đâu !!

    Miranda bấy giờ mới tập trung lên Alcina, khẽ cười khàn.

    - Cô giấu kỹ thật / bà nói khẽ.

    Giọng vừa như khen vừa như dằn.

    - Nếu tôi không xé… chắc chẳng bao giờ biết.

    Alcina không cúi đầu, chỉ liếc xuống nhìn Miranda, giọng vừa đanh như vừa trêu.

    - Chị thấy thì sao !?

    Sợ à ?? / cười khàn.

    - Không...

    Miranda cười, bước sát lại, tay chặn lên ghế cạnh vai Alcina, hơi ấm lấn át mùi ẩm mốc của căn hầm.

    - Tôi thấy… cô không chỉ mạnh bằng súng và dao.

    Cô còn...có vũ khí khác - thứ có thể làm kẻ đối diện mất cảnh giác trong một nhịp thở...đặc biệt là mấy nàng đĩ điếm.

    Alcina nghiêng đầu, ánh nhìn sắc nhưng khóe môi khẽ cong.

    - Chị đang là người mất cảnh giác hay là...đĩ điếm mà chị vừa nói ?

    Miranda không trả lời.

    Thay vào đó, bà thả mảnh vải xuống đất mà tát mạnh vào má Alcina.

    - Cái miệng đúng là không biết điều...nhưng tôi khá thích cái tính ngông này của cô.

    Bỗng Miranda nắm, siết khẽ và vóc mấy cái, tay kia khẽ nắm mép áo lót của Alcina mà kéo xuống.

    - Mẹ kiếp...làm cái chó gì vậy hả...ugh !!! /Alcina gầm gừ.

    - Xem ra hôm nay không dùng lời để nói chuyện với cô được rồi...

    *** còn tiếp ***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 3 (18+ nhẹ)


    "Giữa trời đông còn làm được chuyện này...đúng là vô sỉ !"

    ***

    - Mẹ nó....ahh...Miranda dừng lại ngay cho tôi !!

    Tắt nó đi...!!!

    Miranda đang nhàn nhã nhìn Alcina quằn quại với chiếc sextoy đang bọc lấy cự vật của cô, khẽ cười khàn thích thú.

    - Không ngờ có ngày tôi dùng nó cho nữ giới...cô đúng là hàng đặc biệt đấy.

    Miranda lướt lên thấy ánh mắt sắc lạnh nhưng nhòe hơi ẩm của Alcina dành cho mình thì không khỏi phì cười, đáng sợ đâu không thấy, chỉ thấy đáng yêu thôi.

    - Nhìn cái gì, có biết bây giờ trông cô dễ thương lắm không ?? / Miranda xoa cằm Alcina nhẹ nhàng.

    - Còn lườm nguýt như thế là dọa ai đây, hửm !?

    Rồi Miranda bỗng lùi ra, mở thêm hộc tủ, âm thanh lách cách vang lên khi Miranda lôi từ trong ngăn tủ sắt một chiếc hộp đen nhỏ.

    Alcina nhận ra ngay, không phải dao, cũng không phải súng.

    Bà trùm đặt hộp lên bàn kim loại, mở nắp... bên trong là một món đồ chơi tình dục màu đen, hình dương vật giả.

    - Chị định...? / Alcina nheo mắt, giọng vẫn cố giữ vẻ khinh thường.

    Miranda chỉ mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ trên món đồ như đang nâng niu một món hàng quý, như thể cố ý nâng niu và vuốt ve để trêu người Alcina vậy.

    - Tra tấn có nhiều cách.

    Nhưng tôi thích loại không để lại vết máu... mà vẫn khiến đối phương nhớ mãi.

    Bà bật công tắc.

    Âm rung thấp trầm lan trong căn hầm, như một lời cảnh báo.

    Alcina bị trói cổ tay vào thành ghế phía sau, nếu gắng vùng cả người cùng ghế đều sẽ ngã, cơ thể hơi ngửa ra sau.

    Miranda bước sát, một tay nâng cằm cô lên để buộc phải nhìn thẳng.

    - Cô nghĩ mình có thể chịu được bao lâu?

    - Lâu hơn chị tưởng.

    Alcina đáp, nhưng giọng đã khàn hơn một chút.

    Trán bắt đầu đổ mồi hôi vì cái cốc kia vẫn đang làm rất tốt trong việc tra tấn cô ở bộ phận khác.

    Miranda không vội áp dụng.

    Bà dùng đầu sextoy lướt dọc đùi Alcina, không chạm vào nơi nhạy cảm ngay, mà đi vòng, để sự mong chờ và khó chịu dồn lại như sợi dây vô hình quấn quanh thần kinh.

    - Thật tiếc.../ Miranda thì thầm /

    -...vì cô vừa là đối thủ... vừa là thứ mà tôi muốn khám phá và sở hữu.

    Khi đầu sextoy cuối cùng chạm vào đúng điểm, Alcina khẽ siết hàm nhưng vẫn cố không rên.

    Miranda nhận ra và tăng mức rung, nhịp điệu có chủ đích, không nhanh, không chậm, mà vừa đủ để đánh gục sự kiên cường từng chút một.

    Bà nghiêng người sát tai Alcina, hơi thở ấm áp và mùi hương lạnh đặc trưng phả vào.

    - Nói cho tôi những gì tôi muốn nghe, hoặc tôi sẽ kéo dài trò này đến khi cô quỳ xuống cầu xin.

    Ánh mắt Alcina chớp một nhịp - không hẳn vì sợ, mà vì cơ thể đã phản bội ý chí.

    Miranda nhận ra điều đó, và mỉm cười như kẻ đã thắng một nửa trận đấu.

    - Chúng ta sẽ ở đây... cho đến khi cô không còn phân biệt được đâu là khoái cảm, đâu là tra tấn.

    Miranda nói, giọng trầm đến mức run qua từng chữ, rồi cười khàn liếm khẽ vào vành tai Alcina.

    - Gừ....mẹ kiếp...chị đừng để tôi thoát ra...haa.../ thở hắc rồi lườm lên Miranda.

    - Không thì tôi sẽ đè chị ra mà đụ chị đến nghẹn thở...mẹ nó...tắt cái thứ chết tiệt này ngay....

    Miranda khựng lại nửa giây, không phải vì sợ, mà vì câu đó như một tia lửa bật vào thùng xăng đang chờ sẵn.

    Bà nhìn Alcina từ đầu đến chân, rồi bất chợt phá lên cười.

    Tiếng cười trầm, lan trong hầm như tiếng kim loại cọ vào nhau.

    - Đụ tôi ??

    Miranda nhấn từng chữ, như nếm thử vị của lời đe dọa.

    - Cô đúng là chưa hiểu mình đang ở đâu.

    "Chát !"

    Bàn tay Miranda vung lên nhanh và dứt khoát, tát lệch hẳn gương mặt Alcina sang một bên.

    Âm thanh khô gọn vang vọng, để lại trên má cao của cô vệt đỏ bừng.

    Cú tát không chỉ là trừng phạt, nó là lời khẳng định ai đang giữ dây cương.

    Miranda áp sát, tay còn lại vẫn giữ chặt sextoy ở đúng vị trí âm hộ của Alcina, còn thuận tay tăng nhịp co bóp của cốc giả trên cự vật Alcina, không cho cô có thời gian lấy lại nhịp thở.

    - Tôi sẽ để cô nhớ... rằng chỉ khi tôi cho phép, cô mới được dùng cái miệng đó để nói về chuyện đụ.

    Ánh mắt Alcina cháy bùng, vừa giận vừa bị cuốn vào sức hút đen tối của người phụ nữ trước mặt.

    Cú tát không dập tắt lửa trong cô, mà ngược lại... khiến nó bùng mạnh hơn.

    Miranda nhận ra điều đó, và khóe môi cong lên, nụ cười của kẻ vừa tìm thấy một đối thủ xứng đáng để bẻ gãy theo cách tàn nhẫn nhất.

    Miranda không rời ánh mắt khỏi gương mặt Alcina, nơi vệt đỏ từ cú tát vẫn còn hằn rõ.

    Bà nghiêng đầu, chậm rãi nói, giọng trầm và lạnh.

    - Nhìn tôi !

    Alcina không quay lại ngay, nhưng khi Miranda bóp mạnh cằm, cô buộc phải đối diện.

    Đôi mắt vàng lóe lên ánh giận, nhưng ẩn dưới đó là cơn rung động mà Miranda đã bắt đầu cảm nhận.

    - Cái tôi ghét.../ Miranda nói, đầu sextoy vẫn áp vào nơi nhạy cảm của Alcina.

    -...là những con thú nghĩ rằng chỉ vì có sức mạnh, chúng có thể dồn tôi vào góc.

    Nhưng tôi... không bao giờ ở trong góc.

    Tôi là cái góc và con thú đó, sẽ chỉ có thể lay hoay bị giam trong cái góc đó, chết dần chết mòn hoặc...phục tùng để được giảm thoát.

    Bà nhấn mạnh câu cuối bằng một cái siết rung mạnh, khiến cơ thể Alcina khẽ giật.

    Một thoáng, đôi môi khép chặt của cô hé ra vì phản xạ, nhưng không phát ra âm thanh nào.

    Miranda cúi sát, môi gần như lướt qua làn da nóng của Alcina.

    - Cô nghĩ mình có thể đụ tôi ?

    Sai !

    Tối nay, tôi sẽ biến cái ý nghĩ đó thành ảo giác... và cô sẽ chỉ còn biết dùng nó để cầu xin.

    Bà hạ mức rung xuống chậm hơn, đều hơn, như đang trêu đùa thần kinh.

    Mỗi nhịp lại khiến Alcina vừa muốn nghiến răng chịu đựng, vừa bị kéo sâu vào cơn mơ hồ giữa khoái cảm và sự mất kiểm soát.

    - Haa..../ Alcina thở khẽ ra.

    Miranda cười khẽ, thì thầm.

    - Nói đi.

    Nói xem cô còn muốn đụ tôi không... khi tôi có thể khiến cô run rẩy chỉ bằng một ngón tay.

    Alcina thở nặng, cố giữ ánh mắt thách thức.

    - Tôi... vẫn sẽ-

    "Chát !"

    Một cú tát thứ hai, nhanh và chuẩn xác, cắt ngang câu nói.

    Miranda áp sát, hơi thở lạnh lẽo trộn mùi da và máu.

    - Không, cô sẽ nói... khi tôi cho phép.

    Và khi đó... từng từ sẽ là lời thú nhận rằng cô đã thuộc về tôi.

    Trong khoảnh khắc, Alcina nhận ra - đây không chỉ là một màn tra tấn.

    Đây là một cuộc chinh phục.

    Và Miranda...

    đang thắng từng bước.

    Cơ thể cô giờ đây đã quá tải cả hai nơi, cơn cao trào muốn đến từ ban nãy nhưng bị cô kiềm hãm để giữ chút lí trí cuối cùng.

    Việc lên đỉnh đồng nghĩa với việc thua cuộc.

    Tiếng rung đều đều vang trong hầm như một bản nhạc nền không khoan nhượng.

    Alcina, dù cơ bắp căng cứng và ý chí bám víu, vẫn cảm thấy từng đợt sóng lan khắp cơ thể, một sự xâm chiếm không bằng bạo lực, mà bằng thứ khoái cảm tinh vi và tàn nhẫn và lạ thay, dần cô lại thấy sướng.

    Miranda đứng sát, ánh mắt lạnh lùng nhưng khóe môi lại cong lên mỗi khi thấy cơ thể Alcina khẽ giật.

    - Cô nghĩ mình có thể chống lại tôi ? / Bà nghiêng đầu, thì thầm như mũi dao lướt qua da.

    - Cơ thể cô đã phản bội cô từ lâu rồi.

    Miranda đổi nhịp, tăng mức rung một cách có chủ đích, không dồn dập, mà giữ đúng tần suất để Alcina không kịp thoát ra khỏi làn sóng khoái cảm.

    Những sợi dây thần kinh căng ra, vừa bị trêu đùa vừa bị ép tới giới hạn.

    Alcina cắn chặt môi, nhưng tiếng rên bị nén lại vẫn thoát ra, khàn khàn và lạc nhịp.

    Miranda lập tức nắm lấy cằm cô, buộc phải nhìn vào mắt mình.

    - Nhìn tôi khi cô lên đỉnh.

    Câu lệnh không cần quát, nhưng sức nặng của nó khiến tim Alcina đập mạnh.

    Bà trùm siết chặt điều khiển, tăng tốc chỉ trong vài nhịp, và rồi cơ thể Alcina bùng nổ.

    Tiếng thở dồn dập, mắt mở to nhưng mờ đi, chân gần như không giữ vững mà giật khẽ dù bị trói.

    Cơn cực khoái tràn qua như cơn bão, quét sạch mọi phòng thủ.

    Nước bắn ra ghế, sextoy bị lực siết chặt và co bóp đẩy bật rớt ra lăn xuống sàn, dâm thủy chảy xuống sàn một cách không xấu hổ.

    Còn ở phần góc cốc, từng dòng trắng đục chảy dọc xuống dọc theo thân cự vật bóng bẩy và gân guốc.

    Miranda không rời mắt, không để Alcina có một giây che giấu sự khuất phục của mình.

    Khi cơn sóng lùi lại, bà mới tắt máy, đặt nó sang một bên.

    Bàn tay bà chạm nhẹ lên má Alcina, không còn là cú tát, mà là cái vuốt khẽ, như đánh dấu chiến lợi phẩm.

    - Tốt.

    Giờ thì cô đã biết... ai mới là chủ thật sự.

    Alcina thở nặng, nhưng không đáp.

    Miranda ghé sát môi, nói nhỏ.

    - Em sẽ làm việc cho tôi.

    Không ai biết.

    Không ai nghi ngờ.

    Khi tôi cần, em sẽ hành động - và không hỏi lý do.

    Đổi lại... tôi sẽ giữ bí mật đêm nay.

    Và giữ em... nguyên vẹn.

    Ánh mắt Alcina lóe lên, cách xưng hô đã thay đổi, không phải vì sợ bị tiết lộ, mà vì hiểu rõ Miranda vừa cài một cái móc vô hình vào mình.

    Một cái móc mà ngay cả cô, kẻ từng đứng đầu bóng tối riêng, cũng không chắc mình muốn gỡ ra được hay có muốn gỡ ra hay không.

    Miranda lùi lại, mở khóa xích.

    - Và nhớ... từ giờ, khi tôi gọi, em sẽ nghe.

    Phòng của em đã được chuẩn bị trên lầu 2, em sẽ bị giam lỏng ở đây trước hoàn toàn phục vụ cho tôi.

    Miranda tháo găng tay rồi quăng vào xọt rác.

    - Mặc đồ vào lại đi tôi sẽ dẫn em lên phòng...đừng dại mà hành động ngu xuẩn vì thứ em phải trả có thể là viên đạn ghim vô đầu.

    Mắt Alcina liếc xuống, và cô thấy rõ hơi ẩm giữa hai chân Miranda, hiện rõ qua đũng quần của Miranda, một nụ cười ẩn hiện lên nơi khóe môi của cô, vừa thở gấp, vừa biết rằng từ đêm nay, mình không còn chỉ là Alcina Dimitrescu nữa... mà là con át chủ bài giấu kín trong tay Miranda.

    Miranda đưa cho cô một chiếc váy gọn để mặc vào tạm khi thấy Alcina đã lau sạch tàn dư.

    Cánh cửa thép hầm mở ra, tiếng bản lề rít lên trong im lặng.

    Miranda đứng ở ngưỡng cửa, không quay lại, chỉ buông một câu ngắn gọn:

    - Đi theo tôi.

    Alcina lặng lẽ bước theo, đôi chân dài vẫn vững dù cơ thể còn dư âm từ dưới hầm.

    Hành lang của căn dinh thự trải dài, đèn tường vàng nhạt đổ bóng hai người xuống sàn gỗ.

    Tiếng giày của Miranda vang đều, chậm nhưng chắc, như nhịp đoán trước một điều không thể từ chối.

    Họ dừng trước một cánh cửa lớn ở tầng 2.

    Miranda đẩy nhẹ, để lộ một căn phòng rộng, nội thất tinh xảo nhưng mang sắc lạnh đặc trưng của ngôi nhà: giường gỗ tối màu, ga trải màu xám tro, kệ sách cao sát trần và cửa sổ nhìn ra khu vườn bị bao bởi tường cao.

    - Phòng của em. / Miranda nói, giọng vừa khẳng định vừa như mệnh lệnh.

    - Từ giờ... khi không làm việc, em ở đây.

    Không ai được phép vào trừ tôi.

    - Chị định nuôi nhốt tôi đấy à !?? / Alcina nghiêng đầu hỏi trêu.

    Miranda quay lại, bước sát cho đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là hơi thở.

    - Gọi là giữ gần.

    Em là quân át chủ bài của tôi.

    Tôi không để quân át bài lang thang ngoài phố.

    Bàn tay bà chạm nhẹ vào cổ Alcina, không siết nhưng cũng không để rút ra, lực vừa đủ để Alcina hiểu đây là hàng động chiếm hữu.

    - Ngoài kia, em vẫn là Alcina Dimitrescu, bà chủ nhà hàng rượu và sát thủ ngầm.

    Nhưng trong này.../ Miranda hạ giọng.

    -...em là của tôi.

    Khoảnh khắc đó, dù muốn phản kháng, Alcina cũng hiểu đây không phải là nhà tù bằng xiềng xích, mà là một chiếc lồng vàng, nơi Miranda vừa nhốt vừa thử thách cô mỗi ngày, chắc sẽ kèm theo các phần thưởng bất ngờ.

    - Tôi có cảm giác chị theo dõi tôi từ lâu rồi bây giờ mới bày trò gì đó để có cớ tóm tôi về. / Alcina đưa tay đặt lên eo Miranda kéo lại.

    Miranda khẽ cười khẩy rồi buông tay, đẩy nhẹ lên ngực Alcina và thoát khỏi vòng tay cô mà bước ra cửa.

    - Nghỉ đi.

    Sáng mai tôi có việc cho em.

    Cánh cửa khép lại, để lại mùi hương lạnh đặc trưng và một khoảng không vừa ngột ngạt vừa kỳ lạ...

    đủ để Alcina biết, từ đêm nay, ranh giới giữa tự do và ràng buộc đã mờ đi và có vẻ sẽ rất thú vị.

    - Chị ta ngon thật...

    *** còn tiếp ***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 4


    "Alcina, giữ cái ý tứ giùm tôi đi chứ !!!"

    ***

    Buổi sáng mùa đông ở Paris rất lạnh, lửa trong lò sưởi ở phòng Alcina đã tắt ngóm từ lâu nhưng than vẫn đỏ đủ để sưởi ấm cả căn phòng.

    Còn Alcina - người đang cuộn mình trong chăn ngủ say như xon mèo lười, như thể chuyện đêm qua là một giấc mộng vậy.

    Dấu tích duy nhất chính là vết bầm trên môi và trầy trên vai của cô.

    Tiếng lạch cạch nhẹ vang từ ổ khóa cửa phòng vang lên cho biết là cửa phòng đã không còn bị khóa trái.

    Alcina thoáng nghe, nhưng không buồn mở mắt.

    Cô quen với việc canh giờ, nhưng hôm nay… vẫn nằm lì, mặc kệ ánh nắng sớm len qua rèm.

    Mặc kệ cho bản thân bị ai đó nhìn và khẽ cười nhẹ.

    Mãi đến khi nắng lên rõ và dọi thẳng vào mắt cô qua khe rèm, cô mới mở mắt vươn vai mà bước ra khỏi giường, uể oải đi vào phòng vệ sinh mà đánh răng rửa mặt rồi rời phòng.

    Hành lang tĩnh mịch dẫn xuống cầu thang xoắn, cả dãy hành lang vắng, không một ai canh chừng Alcina, như thể họ thừa biết cô sẽ không thể rời khỏi đây.

    Mùi gì đó thơm dịu len vào mũi một thứ hương vị không hợp với hình ảnh lạnh lẽo của Miranda trong trí nhớ cô.

    Alcina bước vào bếp… và khựng lại.

    Miranda đang đứng trước bếp, mái tóc màu vàng tro buộc gọn, trên tay bế một bé gái tầm 2–3 tuổi, mái tóc vàng nhạt rối nhẹ.

    Bé tựa đầu vào vai bà, đôi mắt lim dim, còn Miranda thì tay kia thoăn thoắt đảo chảo trứng, thỉnh thoảng dụi vào tóc con thì thầm hỏi bé có muốn ăn bánh mì phết bơ và mứt không.

    Ánh sáng ban mai hắt qua ô cửa sổ, phủ lên cảnh đó một lớp ấm áp đến kỳ lạ.

    Không còn cái khí chất băng giá của bà trùm mafia, mà thay vào đó là dáng vẻ… của một người mẹ.

    Alcina chớp mắt, giọng thấp nhưng pha chút ngạc nhiên.

    - Đó… là ai ?

    Miranda quay lại, đôi mắt lạnh vẫn thế nhưng giọng mềm hơn hẳn khi nói, miệng bất giác khẽ cười dịu dàng.

    - Eva.

    Con gái tôi.

    Cô bé mở mắt nhìn Alcina một thoáng, rồi lại dụi đầu vào vai Miranda.

    Alcina nhìn cảnh đó, không nói gì, nhưng trong đầu có cảm giác như vừa thấy một bí mật mà không phải ai cũng được phép biết.

    Miranda đặt chảo trứng sang một bên, nhìn thẳng vào Alcina.

    - Tôi không muốn em nhắc chuyện này với bất kỳ ai.

    Ngoài kia, họ không cần biết tôi có điểm yếu.

    Alcina khoanh tay, khẽ nhếch môi, rồi bước gần lại.

    - Điểm yếu… hay là lý do khiến chị nguy hiểm hơn ?

    Miranda cười nhẹ, đặt Eva xuống ghế trẻ em rồi tiếp tục chuẩn bị bữa sáng.

    Eva ngước lên nhìn Alcina, thoáng sợ khi thấy vết bầm trên mặt cô nhưng tay vẫn ve với kêu Alcina ngồi xuống bàn.

    - Cứ nghĩ sao tùy em.

    Nhưng nhớ…

    đã thấy rồi thì không thể giả vờ quên.

    Alcina ngồi xuống bàn, vẫn dõi mắt theo Miranda.

    Nhưng rồi bị chú ý bởi bàn tay nhỏ bé của Eva níu lấy, kéo kéo dây áo khiến cô phải khom xuống, bé liền lấy tay xoa xoa vào chỗ bị bầm của Alcina.

    Trong khoảnh khắc, cô nhận ra rằng sợi dây ràng buộc giữa mình và Miranda vừa được siết thêm… không phải bằng uy quyền hay tra tấn, mà bằng một bí mật sống.

    Miranda thấy nhưng không nói gì, chỉ khẽ thở ra yên bình.

    Mùi bơ và mứt dâu thơm lan khắp bếp khi Miranda phết lên bánh mì mềm cho Eva.

    Alcina ngồi chống cằm, ánh mắt nửa trêu chọc nửa dò xét khi nhìn Miranda đặt đĩa thức ăn lên bàn, và có chút ngạc nhiên khi Alcina cũng có phần.

    - Không sợ tôi bắt cô bé làm tin à ?

    Alcina hỏi, giọng nhẹ nhưng đủ để rạch một đường thử vào lớp băng quanh Miranda.

    Miranda dừng tay đúng một nhịp.

    Đôi mắt bà ngẩng lên, không tức giận, chỉ sâu và sắc như mũi dao vừa được mài.

    - Không. / Bà nói ngắn gọn.

    Alcina nhướng mày.

    - Sao tự tin vậy ?

    Miranda đặt thìa xuống, bước chậm tới ngồi đối diện, để Eva ở ghế bên cạnh vẫn gặm bánh mì.

    - Vì nếu em chạm vào nó… / bà nghiêng người về phía Alcina, giọng trầm hẳn xuống.

    - …em sẽ không có thời gian để hối hận.

    Tôi sẽ xóa em khỏi thế giới này trước khi em kịp thở lần nữa.

    Câu nói không cần cao giọng, nhưng Alcina cảm nhận rõ từng chữ nặng như đá rơi vào không khí.

    Không phải đe dọa suông, mà là lời hứa.

    Miranda ngả lưng, nét mặt trở lại bình thản.

    - Nhưng tôi cũng biết em sẽ không làm.

    Em không phải loại người đó.

    Nếu là… thì em đã không ngồi đây.

    Alcina im lặng một lúc, rồi nhếch môi cười mỏng.

    - Chị nghĩ mình hiểu tôi nhiều vậy sao ?

    Miranda đáp không chớp mắt.

    - Tôi không cần nghĩ.

    Tôi biết.

    Em dễ đọc như một tờ báo ấy. / khẽ cười mỉm.

    - Này...!

    Nghe tự ái dữ luôn á...!! / Đỏ mặt .

    Khoảnh khắc ấy, Alcina nhận ra Miranda không trao bí mật này vì yếu đuối, mà vì bà tin rằng quyền kiểm soát của mình mạnh đến mức… không ai dám dùng nó chống lại bà.

    Alcina chống khuỷu tay lên bàn, môi cong thành một nụ cười khẩy.

    - Lỡ chị lầm thì sao ?

    Miranda không trả lời ngay.

    Bà nhấc tách cà phê, nhấp một ngụm như thể đang cân nhắc… hoặc như thể câu hỏi đó chẳng đáng để bà vội đáp.

    Rồi tiện tay rót cho Alcina một tách y như mình.

    - Uống chút cà phê đi, sẽ tỉnh táo hơn đấy.

    Eva ở bên vẫn mải nghịch mẩu bánh mì, tiếng cắn lách tách nhỏ xen giữa tiếng rót cà phê, nhìn qua trông ba người không khác gì một gia đình nhỏ.

    Cuối cùng, Miranda đặt tách xuống, ánh mắt không rời Alcina.

    - Nếu tôi lầm…/ bà nghiêng đầu, giọng đều đều.

    - …thì nghĩa là tôi đã chọn sai.

    Và tôi không bao giờ để sai lầm tồn tại quá một ngày.

    Câu nói ấy lạnh đến mức làm căn bếp bỗng chốc mất hết hơi ấm của ánh nắng.

    Nó không phải kiểu đe dọa bột phát, mà là một nguyên tắc sống... và chết.

    Alcina nhìn vào mắt bà, tìm kiếm một chút do dự, nhưng chẳng có gì ngoài sự chắc chắn tuyệt đối.

    Cô cười nhạt.

    - Vậy là… hoặc tôi bảo vệ con bé, hoặc tôi chết?”

    Miranda khẽ gật rồi bật cười một nụ cười dịu dàng, xoay qua xoa đầu Eva âu yếm.

    - Chính xác.

    Nhưng tôi nghĩ… em sẽ chọn phương án đầu.

    Alcina khẽ bối rối khi thấy nụ cười dịu dàng đến bất ngờ đó của Miranda, khẽ nhìn lẻn đi và hắng giọng vài cái.

    Rồi Alcina hít một hơi, rồi dựa lưng ra ghế.

    Cô không nói đồng ý, nhưng trong thâm tâm, cô hiểu Miranda vừa khóa chặt mình vào một trò chơi mới nơi con tin không phải để mặc cả, mà là sợi dây trói vô hình khiến kẻ khác phải ra tay bảo vệ.

    Chỉ vài ngày trước, cô còn là bà chủ quyền lực của nhà hàng rượu nổi tiếng, vừa nâng ly tiếp khách vừa ra hiệu xử gọn một phi vụ ngầm.

    Giờ thì… cô đang cúi xuống, đỡ một đứa bé 3 tuổi khỏi bị té khi chạy quanh bàn ăn.

    Và cười nhẹ nhàng khi cô bé ôm cô và dùi vào vai như cách Eva làm với Miranda hồi sáng.

    - Chị định bắt tôi làm vú em thật à ?

    Alcina quay sang hỏi, giọng nửa châm biếm, nửa bực nhưng phải mềm lòng khi thấy ánh măt long lanh cảu Eva đang nhìn mình.

    Miranda bấy giờ đã lại ghế ở phòng khách ngồi, đọc hồ sơ, không ngẩng đầu.

    - Gọi là người bảo vệ đặc biệt....ờ thì vú em cũng không sai / thoáng cười.

    - Đặc biệt cái gì?

    Bảo vệ hay thay tã.

    Alcina nhướn mày, ôm Eva chặt hơn khi cô bé ngoái đầu nhìn Miranda khi nghe mẹ nói.

    Miranda khẽ cười, giọng đầy ẩn ý.

    - Tùy tình huống.

    Nhưng tôi tin em làm được cả hai.

    Alcina thở dài, liếc đứa bé đang cười khanh khách trong tay mình.

    - Tôi không tin mình lại ở đây.

    Chẳng hiểu vì lý do quái gì… từ sát thủ ngầm thành vú em bán thời gian.

    Miranda lúc này mới ngẩng lên, ánh mắt sắc nhưng khó đoán.

    - Lý do thì đơn giản thôi.

    Tôi chọn em.

    Và khi tôi chọn… em không còn là bà chủ nhà hàng rượu nữa.

    Em là người của tôi.

    Câu nói khép lại mọi phản bác.

    Alcina chỉ còn biết bĩu môi, đặt Eva xuống thảm rồi nhìn theo con bé chạy loanh quanh.

    Trong lòng cô, vừa tức vừa… thấy kỳ lạ.

    Không ai nói làm “vú em” lại là nhiệm vụ khó hơn giết người.

    Alcina nghe hỏi khẽ khựng vài giây như suy tư, nhưng rồi khóe môi khẽ cong như đã tìm được gì đó rồi cô nhìn Eva bò lên ghế sofa, hí hửng nghịch một con gấu nhồi bông.

    Alcina đứng khoanh tay, vừa trông vừa liếc sang Miranda đang ký giấy tờ ở bàn làm việc.

    - Chị biết không, lương tôi chọn lắc léo lắm đấy.

    Alcina cất giọng lười biếng nhưng đầy ẩn ý, thông thả bước đến cạnh ghế Miranda, chống một tay lên lưng ghế hơi cúi xuống gần Miranda.

    - Làm vú em cũng là một nghề khó.

    Mà nghề này… thì tôi đòi hỏi lương hơi cao.

    Miranda không ngẩng đầu.

    - Lương gì ?

    - Lương làm vú em cho con gái bà trùm mafia thì tính ra… tôi nên đòi gấp đôi giá thuê vệ sĩ.

    Alcina nhếch môi, cố chọc cho bà phản ứng.

    Miranda đặt bút xuống, chậm rãi ngước lên.

    - Em muốn lương cao ra sao thì nói thử tôi nghe.

    - Ừ, trả bằng tiền mặt, vàng, hoặc… rượu vang cổ cũng được. / Alcina cười nhạt, nửa đùa nửa thật.

    Miranda ngước lên, tay chống cằm nhìn Alcina khẻ cười mỉm như không.

    - Tiền lương của em…/ bà nghiêng người sát hơn, giọng trầm và lạnh.

    - …là việc em vẫn còn đứng đây.

    Không ai khác ngoài tôi giữ em sống lâu như thế này đâu.

    Alcina khẽ bật cười.

    - Vậy là tôi phải cảm ơn chị à !?

    Miranda mỉm cười nhẹ, quay lưng lại bàn.

    - Không cần cảm ơn.

    Chỉ cần làm tốt… và nhớ rằng tôi không bao giờ thuê ai hai lần.

    Alcina nhìn theo, khẽ lắc đầu.

    Thế đấy…

    đòi lương từ Miranda còn khó hơn moi thông tin từ một xác chết.

    Miranda vừa quay lại bàn làm việc, Alcina vẫn dựa hờ vào thành ghế, ánh mắt tinh quái.

    - Vậy… / Alcina chậm rãi, giọng kéo dài như cố ý khiêu khích.

    - …nếu không trả bằng tiền, bằng vàng… thì trả bằng người thì sao ?

    Miranda khựng lại một giây, rồi quay đầu, đôi mắt xám bạc khóa chặt Alcina.

    - Người nào ?

    Alcina mỉm cười nửa miệng, rồi cúi gần lại sát Miranda như muốn hôn nhưng không làm thế.

    - Thì… chính bà trùm lạnh lùng đang đứng trước mặt tôi đây.

    Một khoảng lặng mỏng như lưỡi dao kéo dài.

    Eva ở góc phòng vẫn mải nghịch gấu bông, không hay biết không khí đã đổi khác.

    Miranda nghiêng mặt cố ý hướng chòm lên, ép khoảng cách giữa hai người còn vài cm.

    - Cẩn thận với điều em mong.

    Miranda nói khẽ, giọng trượt qua như lưỡi dao lướt da.

    - Vì tôi không phải món quà.

    Và nếu tôi ‘trả bằng người’… em sẽ không còn đường thoát.

    Alcina cười khẩy, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự thách thức.

    - Có khi đó lại là cách tính lương hấp dẫn nhất tôi từng nghe.

    Miranda nhướn mày, khẽ cười một tiếng rồi ngồi thẳng lưng lùi lại, quay vào bàn như chưa từng có gì xảy ra.

    - Lo mà trông con bé đi, vú em.

    Alcina nhìn theo, cảm giác vừa thắng được một hiệp nhỏ… nhưng cũng vừa tự chuốc thêm một lời hứa nguy hiểm vào người.

    Miranda kí xong thì hạ bút, đứng dậy cùng tách trà.

    - Bế Eva theo tôi, tôi chỉ em cách tắm con.

    Chiều nay em lái xe đưa chúng ta đi công viên cho Eva chơi.

    - Ơ...kiêm luôn tài xế à !??

    Alcina làm theo lời Miranda bế Eva lên, nhưng miệng vẫn hỏi trêu cho vui miệng.

    Miranda nghe thế thì không khỏi quay ra sau nhìn lườm dù môi khẽ cười.

    Alcina đành cười khổ.

    - Rồi rồi...vắt cực khô ạ...

    ...

    Buổi chiều, tuyết rơi lác đác như những sợi bông lặng lẽ.

    Chiếc SUV đen bóng lăn bánh trên con đường dẫn ra ngoại ô.

    Alcina ngồi ghế lái, tay điều khiển vô lăng thành thạo, nhưng mắt thỉnh thoảng lại liếc vào gương chiếu hậu.

    Phía sau, Eva đang ngồi trong ghế trẻ em, khoác chiếc áo lông trắng tinh khôi, mũ trùm che kín tai.

    Gương mặt đỏ hây vì lạnh, đôi mắt long lanh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thế giới chìm trong màu tuyết.

    Miranda ngồi bên cạnh, cũng khoác áo lông dài, đôi găng tay da đen ôm sát bàn tay thon.

    - Thật chu đáo nhỉ.

    Bỗng Alcina mở lời phá vỡ sự yên lặng, trên người cô là một chiếc áo khoác dày đúng cỡ, đôi găng tay ấm và chiếc khăn len xù lông.

    - Chu đáo chuyện gì !? / Miranda nhìn vào kính đáp ánh mắt Alcina.

    - Thì chị biết đấy, không ai sẵn sàng chuẩn bị đồ giữ ấm cho cấp dưới của mình vậy đâu.

    Miranda không quay sang, ánh mắt vẫn hướng ra khung cảnh ngoài cửa.

    - Tôi không muốn người trông con bé lại nằm bẹp một tuần chỉ vì cái lạnh.

    Alcina mỉm cười, không đáp, nhưng trong lòng lại thoáng một cảm giác khó gọi tên.

    Không phải ai cũng có quyền “chuẩn bị” đồ cho cô như thế.

    Đến công viên, tuyết trải một lớp mỏng trên bãi cỏ và hàng ghế dài.

    Eva chạy lon ton về phía cầu trượt, tiếng cười vang lên trong khoảng không giá lạnh.

    Alcina bước theo, quàng chiếc khăn len Miranda đưa.

    Miranda ngồi ở ghế băng dài, quan sát cả hai từ xa.

    Ánh mắt bà mềm lại một thoáng, nhưng khi Alcina quay lại nhìn, biểu cảm ấy đã biến mất, thay bằng nụ cười nhạt và ánh nhìn khó đoán.

    - Nhìn gì, trông Eva đi kìa.

    - Rồi rồi, khổ thế !!? / Alcina phì cười.

    - Ngắm chút cũng không cho...

    Miranda ngồi chóng một tay trên thành ghế che miệng, môi thoáng nụ cười.

    Eva ngồi cách đó vài mét, đôi bàn tay nhỏ xíu đang nặn quả cầu tuyết, tiếng cười vang nhẹ giữa không gian trắng xóa.

    Alcina thong thả bước lại, ngồi xuống băng ghế cạnh Miranda.

    Tấm áo khoác lông dày khẽ xào xạc, hơi lạnh từ không khí khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm rõ rệt.

    - Chị không sợ tuyết bẩn à, cho con bé chơi sát đất thế ?

    Alcina mở lời, giọng nửa trêu nửa thật.

    - Có em ở đây, tôi không cần lo.

    Miranda đáp gọn, mắt vẫn dõi theo Eva.

    Alcina nghiêng đầu, khóe môi cong thành nụ cười ẩn ý.

    - Tin tôi dữ vậy sao ?

    Miranda quay sang, ánh mắt xám bạc chạm thẳng vào cô, không chớp.

    - Tin… và kiểm soát.

    Hai thứ khác nhau.

    Alcina khẽ cười, nhưng thay vì tranh luận, cô hơi nghiêng người về phía Miranda, để lớp tay áo khẽ chạm vào khuỷu tay bà.

    Chạm nhẹ, như vô tình… nhưng đủ lâu để không còn là ngẫu nhiên.

    Miranda không né, nhưng cũng không nhìn xuống.

    Bà tiếp tục quan sát Eva, như thể không nhận ra gì, song khóe môi lại nhích nhẹ một góc, đầy ẩn ý.

    Gió lạnh luồn qua, nhưng ở khoảng giữa họ, có thứ gì đó khác hẳn đang âm ấm lan ra.

    - Giữa trời đông còn làm được chuyện này ...đúng là vô sỉ. / Miranda cười trêu.

    *** còn tiếp ***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 5 (18+)


    "Em có thôi đi không, đồ con mèo to xác !!"

    ***

    - Nào về thôi...

    Miranda ngồi ghế sau cạnh ghế trẻ em của Eva vì bà biết cô bé đã mệt, có thể sẽ ngủ gật.

    Và quả thật, Eva tựa vào tay Miranda ngủ rất dễ và sâu.

    - Ngủ nhanh thật !

    Alcina vẫn tập trung lái xe, một tay đặt trên vô lăng, một tay gạt cần số.

    - Mỗi lần được chơi vui là vậy đó.

    Miranda không nhìn lên khi đáp lời, tay thì xoa má con để giữ ấm.

    Alcina im lặng vài giây, nhìn lên gương chiếu hậu rồi nhìn đường chính, môi bất giác khẽ nở nụ cười dịu dàng.

    - Trông cứ như một nhà ba người ấy.

    Miranda nghe thế không khỏi phì cười.

    - Nghe cũng ấm áp đấy nhỉ, vú em !

    - Vú em này để được tuyển thì có hơi mệt, nào là bị tát, bị đấm...rồi còn bị cướp nhân quyền nữa chứ.

    Miranda đảo mắt, tặc lưỡi đáp nhanh, khóe môi khẽ nhếch nhẹ như nén cười.

    - Không phải trông em cũng thỏa mãn lắm à ?

    Alcina trề môi khi nghe điều đó, không khí bỗng êm ả lạ thường, như thể cả hai không hề còn ẩn khúc nữa.

    Trò chuyện với nhau như thể đã làm rất nhiều lần trước đây.

    Bên ngoài, tuyết lại bắt đầu rơi, làm Alcina phải khẩn trương đưa cả hai về nhà nhanh hơn, ánh đèn đường vàng nhẹ hắc vào, tô điểm cho hình ảnh hai mẹ con đang âu yếm nhau ấm áp, làm Alcina không khỏi rung động lạ thường.

    Đậu xe vào gara, Alcina giúp mở cửa khi Miranda bế Eva đi thẳng lên lầu để thay đồ và dỗ con bé ngủ, trong khi Alcina thông thả vào bếp, rót ly nước ấm và cởi áo vắt lên thanh treo rồi thư thả uống nước.

    Xa trẻ nhỏ rồi, bấy giờ cô mới dám lấy điếu thuốc và quẹt ra để hút, thả khói thở dài thoải mái khi kết thúc một ngày....lạ hơn mọi ngày.

    Được vài phút thì cô nghe tiếng dép từ trên lầu đi xuống.

    - Chưa về phòng ngủ à ?

    Giọng Miranda đều đều vang lên, bấy giờ Miranda đã tắm thay ra chiếc đầm ngủ màu tro và khoác một chiếc áo mỏng để giữ mình, dáng vẻ kiêu kì nhưng không kém phần quyến rũ.

    Alcina mắt liếc, dán vào bờ mông căng nơi thắt eo, thuốc trên môi khẽ kéo một hơi dài.

    - Nhìn chị chẳng ai nghĩ chị đã từng sinh con cả.

    Miranda chỉ từ tốn mở tủ lạnh, lấy ra chai vang trắng đang uống dở và rót ra ly, như thể không để tâm tới lời Alcina nói.

    - Ba đứa nhỏ đâu ?

    Miranda chợt khựng khi nghe câu hỏi thẳng thừng của Alcina, nhưng bà không tức giận, chỉ lạnh giọng đều đều đáp.

    - Chết rồi.

    Bị tôi cho đàn em tra tấn tới chết vì tội ngoại tình.

    - Uầy.../ Alcina suýt khẽ.

    - Nghe như chị đang cảnh báo trước cho tôi nếu như tôi làm thế ấy nhỉ ??

    Miranda đứng khoanh tay dựa vào bàn bếp, nhấp rượu khẽ.

    - Có gì phải cảnh báo, em hỏi thì tôi trả lời thôi.

    Alcina rít thuốc nhìn Miranda rồi khẽ cười ẩn ý.

    - Không sao, Eva có hỏi, nói tôi là ba con bé nè...

    Miranda liền trao cho Alcina một cái trừng mắt sắc lẻm rồi lại dịu lại nhấp rượu.

    - Đợi em còn sống đến khi con bé hỏi câu đó đi đã.

    - Lạnh lùng ghê.../ khẽ cười nhả khói bay lên.

    Alcina lại đưa mắt nhìn cơ thể của Miranda, tuyệt hảo, da mịn, sáng rõ dưới ánh đèn vàng, làm Alcina bất giác nhớ đến điều kiện lương ban sáng, không kiềm được mà hỏi lại lần nữa như trêu.

    - Chị thật sư không muốn trả lương bằng người sao ??

    - Alcina, giữ ý tứ giùm tôi đi chứ !!!

    Biết là em thèm đụ tôi rồi nhưng không cần mè nheo đòi như em bé vậy đâu...

    Alcina phì cười dụi điều thuốc gần hết vào gạt tàn rồi đứng dậy đi về phía Miranda.

    - Vậy là chị chịu à !??

    Tôi còn chưa quên vụ dưới hầm đâu...

    Miranda khẽ lườm nguýt Alcina rồi lại cười vui vẻ như thể bà biết rõ trò chơi đang bắt đầu và bà muốn vờn một chút cho....đặc sắc.

    - Thù dai vậy à ?

    - Dai chớ.../ đưa tay đặt lên eo, tay còn lại đưa lên vén tóc Miranda ra sau, để lộ trọn vẹn chiếc cổ trắng mượt mà...nhưng có dấu hôn chưa mờ hẳn, khiến Alcina khẽ nhíu mài.

    - Xem ra chị cũng không phải dạng cấm dục vô tri...

    - Mới thấy vậy thôi đã ghen à ??

    Alcina khẽ cúi xuống, cọ mũi vào quai hàm Miranda hít khẽ và lướt phớt xuống phía dưới tai.

    Hôn nhẹ và hít mùi hương quyến rũ.

    - Thơm thế bảo sao họ không mê chị...

    - Hừm..../ Miranda thở khẽ nhưng không rên, như thể bà cũng đang tận hưởng cảm giác được người đàn bà này tiếp xúc.

    - Thỉnh thoảng giúp bản thân thư giản đâu phải tội....tôi dễ chịu mà...

    Alcina mơn nhẹ, môi cạ vào dạ và răng cắn khẽ.

    Tay luồn xuống mà áp vào mông Miranda, bóp khẽ và xoa nắn.

    - Tôi muốn nhận lương ngay bây giờ.../ liếm khẽ lên cổ Miranda.

    - Chị nghĩ chị đánh tôi, ép chiếm dụng nhà hàng rượu của tôi và bắt tôi làm vú em xong tôi sẽ bỏ qua dễ vậy !??

    Miranda hé môi thở dài ra, hơi nghiêng cổ lên như đang tận hưởng, tay đưa ra sau gáy Alcina mà đan khẽ vào tóc và vuốt nhẹ vai.

    - Từ sáng tới giờ em đòi...tôi đã có nói không bao giờ chưa !??

    Vừa nói, Miranda vừa cười khẽ, rồi liếc mắt nhìn xuống Alcina khi cô cũng hướng mắt lên nhìn mình.

    Rồi Miranda chỉ thấy trong mắt Alcina hiện tại là cám dỗ, là lửa nhiệt, là chiếm hữu.

    - Mẹ nó....Miranda, chị thành công mua đứt được tôi rồi....miễn là chị cứ để tôi đè chị ra khi tôi muốn...

    Rồi môi cả hai va vào nhau dồn dập, như thể vừa tìm lại được nguồn nước mát sau nhiều ngày khát khô.

    Họ quấn lấy nhau như một giai điệu jazz nồng nàn và nhiệt cảm.

    Alcina liếm khẽ môi dưới Miranda như xin rồi đưa hẳn lưỡi vào khoang miệng bà mà gặp chiếc lưỡi mềm, ấm nóng đó.

    Ai mà ngờ chiếc lưỡi đáng yêu này lại giúp Miranda nói ra những lời có thể sác bén như dao và lạnh như Bắc cực cơ chứ.

    - Mùi rượu của chị thơm quá.../ Alcina thì thầm khi họ tách nhau ra vài giây.

    - Còn em thì sặc mùi thuốc lá...

    Alcina nghe thế thì khẽ cười rồi lại hôn lấy Miranda, lần này cô đã luồn tay móc chân Miranda lên và cho bà bấu vào hông mình rồi bế giữ Miranda.

    Miranda cũng rất hợp tác...thì thầm.

    - Lên phòng tôi, ở lầu một...góc bên trái.

    - Phòng chị ??

    - Thế em muốn xuống hầm à ?? / nhướn mài cười trêu.

    - Quên chuyện đó đi...

    Rồi Alcina bế Miranda lên lầu, dù bước lên bật thang nhưng vẫn không quên mút và cắn yêu Miranda vài cái vào cổ.

    - Lo nhìn đường đi...không cả hai té lộn đầu bây giờ...

    Alcina cười khàn, cắn khẽ khi mở cửa và đưa Miranda vào phòng.

    Phòng của bà trùm lại đơn giản, màu be và xám tro chủ đạo, kệ sách, bàn làm việc ở hướng cửa sổ và chiếc giường mái treo thanh lịch, ga nệm đều cùng màu trên phòng Alcina.

    Lò sưởi củi cân bằng giữa phòng và gác phía trên là một cây Ootachi.

    Alcina đặt Miranda xuống giường, liền áp sát lên và hôn mạnh mẽ vào cổ bà, tay không ngần ngại mà xoa nắn lên bầu ngực mềm, tay véo vào núm vú để kích thích, cho đến khi đầu nhũ hiện rõ qua lớp áo lụa satin.

    - Alcina-...haa...em đang trả đũa tôi đấy à ??

    - Chị đoán xem.../ liếm lên núm vú Miranda qua lớp vải khiến bà thở khẽ.

    - Đồ con mèo thèm mỡ...

    - Thèm đụ chị....

    - Em !! / Thoáng đỏ mặt.

    - Đúng là đồ vô sỉ...

    - Chỉ với chị thôi...

    Nói rồi Alcina nắm tay Miranda mà hướng dẫn bà chạm vào nơi đũng quần, chỗ mà đã cuộm to lên rõ ràng.

    Cô tháo nút và kéo khóa, để nó lộ lên hoàn toàn - cái cự vật to lớn ấy rồi áp tay Miranda vào.

    Rồi cô cởi hẳn áo của mình ra để lộ bầu ngực đáng ngưỡng mộ mà Miranda không kiềm được khẽ nuốt nước bọt.

    - Vuốt đi...nó thèm chị lắm rồi, làm như hôm qua chị làm với tôi ấy.

    Alcina thì thầm, giọng trầm khàn như trêu ngươi Miranda.

    Rồi tay cô đưa lên, không nương nể kéo cổ áo Miranda xuống vắt ở bầu ngực, để lộ hai gò đào trắng mịn được tô xuyến bằng hai nhũ hoa hồng hào.

    - Fuck..../ Alcina chửi khẽ khi thấy.

    - mấy con điếm kia đều được thấy chị trong bộ dàng này sao ??

    Tay Miranda bấy giờ đang ôm lấy cự vật của Alcina, ngón tay khẽ lần theo nhưng đường gân lộ rõ, thỉnh thoảng chúng còn giật khẽ như thách thức bà.

    - Họ thường không dây dưa như em...họ chỉ làm lẹ theo lệnh tôi rồi rời đi ngay thôi.

    - Làm là làm.../ Alcina bắt bẽ và cắn khẽ lên nhũ hoa.

    - Chó...

    - Grừ..../ Alcina còn cố ý gầm gừ minh họa khiến Miranda không khỏi phì cười.

    Tay Miranda vuốt nhanh hơn, miết khẽ ở đầu khấc rồi sục mạnh từ góc tới đỉnh, khiến Alcina không khỏi thở hắt mấy lần khi lưỡi mãi liếm và đảo quanh núm vú phía trên.

    - Vú chị bóp sướng quá...mềm và to hơn mấy con điếm em hay chơi nhiều...

    - Em còn dám nói thế...!!!

    Có tin tôi đá em về phòng liền không ??

    Một tay Alcina bóp xuống hai má Miranda kiểm soát, cười khàn rồi hất tay của bà phía dưới ra mà ép phần thân cứng rắn của mình vào giữa bím Miranda qua lớp quần nhỏ mong manh, cọ nhấn khẽ một cái như cảnh cáo.

    - Ha...Alcina...

    Alcina không nói gì, chỉ gục đầu vào vai Miranda, giam hai tay bà dưới nệm và cọ nhấn để thân cự vật cọ ma sát với lõi Miranda lớp quần mỏng, hơi thở nóng hổi, phả nhẹ lướt khắp chiếc cổ đã lấm tấm những dấu hôn đỏ rực.

    Nhấn trên xương quai xanh là dấu cắn đỏ ao.

    - Sướng quá...Miranda...chưa đút vào đã thế này rồi....đút vào thì sẽ thế nào đây..humm.

    - Im mồm em lại đi...

    Alcina liếc lên, liếm lên xương hàm Miranda rồi tay đưa xuống, nhanh gọn kéo chiếc quần lót của Miranda ra một cách dứt khoát.

    Chiếc bím hồng hào lộ ra và đã nhễ nhại, phía trên là thảm cỏ màu vàng tro mềm mại mà Alcina đang đùng tay mình phớt qua.

    - Hóa ra chị thích để à...không cạo sao ?

    - Không...và làm ơn đừng hỏi mấy câu như thế chứ !!? / Miranda bực bội nhẹ.

    - Vui mà / Alcina cười vô tội trêu Miranda.

    - Thứ hoang dã như em tại sao lại sở hữu giao diện của một quý bà vậy hả ??

    Alcina lướt ngón tay qua âm vật đỏ hỏn đã nhô lên, khẽ cười rồi móc một đốt ngón tay vào chiếc lỗ đỏ và nhấp nhẹ kiểm tra độ ẩm ướt, Miranda không khỏi cắn môi rồi lại mở để thở khẽ ra.

    - Biết đâu đó là cách ông trời cho tôi lớp ngụy trang...kẻ săn mồi luôn có cách dụ con mồi mà. / liếm môi.

    Rút ngón tay ra, khẽ đưa lên miệng mút khẽ như trêu ngươi Miranda, bắt gặp ánh mắt mơ màng của bà đang nhìn lên mình, môi giật giật như muốn mắng.

    Nhưng khi vừa hé ra định mắng thì Alcina nhếch môi, cầm cự vật mình định vị mà thúc thẳng vào, lút cán, bụng dưới Miranda nhô lên rõ phần bụng dưới.

    - Ha-...uh.../ nghẹn.

    Miranda bấu mạnh vào ga nệm rồi tay với lên cánh tay Alcina đang chống bên mặt mình cấu khẽ vì sự dữ dội vừa rồi từ cú thúc.

    Một luồng nhiệt nóng lan ra và dội vào sống lưng Miranda như đấm mạnh.

    Khóe mắt dần đỏ lên ươn ướt nhưng cái anh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Alcina.

    - Miranda ơi...haa...cái lồn chị chặt như trinh nữ ấy...sướng tê cả người tôi rồi..

    - Con mẹ em...ugh...ư !!

    Đừng có mà vội di- ha...chuyển...

    Nhưng Alcina ngó lơ, tay đưa xuống giữ chặt hông Miranda rồi rút hông dần ra...và lại thúc mạnh vào...

    - Agh..../ giọng Alcina khàn khàn vì sướng.

    - Chết tiệt...Alcina !!!

    Thành âm đạo Miranda siết nhẹ và co bóp từng đợt theo lực đạo từ cú thúc của Alcina, cứ như muốn hút chặt cô vào trong luôn vậy.

    Và rồi từng cú nhấp dồn dập, ướt át vang lên trong không gian nồng nhiệt và nhục cảm, Alcina vẫn thúc hông nhịp nhàng dưới hông Miranda, âm thanh của nước và sự trơn trượt vang lên đầy mê hoặc cùng tiếng vỗ của da thịt như thacah thức cả không gian.

    Miranda mắt nhắm hờ, miệng hé mở theo từng cú lắc hông và vang lên những tiếng rên ướt đẫm.

    Tay bấu vào lưng Alcina, giữ chặt cô khi chân ngoan ngoãn dang rộng đón lấy từng cú thúc.

    Cơn nhói lúc đầu giờ đã nhường chỗ cho sự sung sướng đầy mê hoặc.

    Chưa bao giờ, chưa một ai có thể khiến bà thỏa mãn như thế, sướng như thế...

    - Nhanh hơn...ah...Alcina...nhanh hơn đi..sướng.../ mắt long lanh nhìn Alcina.

    Alcina thoáng cười dịu dàng nhìn xuống Miranda, nơi bà trùm mafia đang dâng hiến và cởi mở cho mình.

    Cô khẽ cười, tay vuốt lên mái tóc rối đang dính trên trán Miranda ra để nhìn rõ gương mặt hồng hào đó.

    - Sướng lắm à...?

    Thừa nhận đi, chị theo dõi tôi lâu rồi phải không ?

    Nay mới kiếm cớ bắt tôi về để phục vụ ??

    Alcina vừa nhấp nhanh hơn chiều lòng Miranda, vừa nhẹ nhàng hỏi.

    Cái cách hỏi cung này...sao mà khác một trời một vực với Miranda thế.

    Miranda nấc khẽ khi tốc độ của Alcina tăng lên, khoái cảm tràn ngập khiến Miranda không thể tập trung vào câu hỏi, chỉ có thể rên khẽ theo từng nhịp nhấp mạnh và sâu.

    - Ah..ah ah...ưm...hức ah !!

    Đầu khấc của Alcina vỗ vào cổ tử cung Miranda theo từng nhịp đẩy, sâu và mạnh, như nêu rõ ai đang là người kiểm soát ở đây.

    Alcina không khỏi cười khàn khi tiếng "bạch, bạch, bạch" vang lên theo chuyển động của mình, tay cô ấn khẽ vào bụng Miranda, cảm nhận được chuyển động của mình sâu như thế nào.

    Miranda khẽ cười, gương mặt ngạo nghễ thường ngày run lên vì hơi thở gấp gáp.

    Cơ thể bà nóng rực, từng nhịp hông của Alcina đẩy sâu khiến thành âm đạo co thắt liên hồi.

    Những cơn siết bên trong làm Alcina nghiến răng, càng bị kích thích.

    Mỗi lần đầu cự vật chạm vào tận cùng, Miranda lại bật tiếng thở dồn dập.

    Thành âm đạo ướt trơn, co giật như nuốt chặt lấy, vừa chống cự vừa níu giữ.

    Alcina cảm nhận rõ từng nhịp đập nóng hổi của bà, đôi bàn tay to lớn ghì chặt eo mảnh khảnh, bắt Miranda chịu đựng toàn bộ nhịp thúc mãnh liệt.

    - Đừng… mạnh nữa…

    Miranda lắp bắp, nhưng bàn tay lại bấu vào lưng Alcina, móng tay cào vệt đỏ như ra lệnh ngược lại.

    - Haa...là đừng...hay là mạnh nữa lên ?? / Alcina khẽ mút núm vú Miranda hỏi trêu.

    Càng lúc, nhịp đẩy càng dồn dập.

    Alcina cúi xuống, hôn mạnh lên môi Miranda, nuốt trọn tiếng rên bị đứt quãng.

    Cơ thể Miranda cong lên, run rẩy không kiểm soát, thành âm đạo co thắt từng đợt siết nghẹt.

    Và rồi...một luồng ướt nóng bật trào, bắn ra thành dòng từ giữa hai chân bà, ướt sũng ga giường.

    Alcina khựng lại một nhịp, đôi mắt vàng lóe sáng thích thú khi nhìn thấy Miranda, người phụ nữ kiêu hãnh ấy, giờ run bắn trong tay mình, hơi thở dồn dập, da đỏ bừng, ướt đẫm vì cực khoái.

    Rồi Alcina tăng nhịp, nhịp thúc ngày càng dồn dập và nhanh hơn, Alcina cảm nhận rõ âm đạo của Miranda càng siết chặt mình hơn như muốn giữ mãi mãi.

    Và rối với cú thúc dứt điểm sâu tận cùng giới hạn.

    Cự vật của Alcina đẩy ép vào cổ tử cung Miranda mà bơm từng đợt tinh dịch nóng hổi vào trong.

    - Chị phun rồi…

    Alcina thì thầm, giọng vừa trêu chọc vừa đắm say, hông vẫn ép sát không buông.

    Miranda cắn môi, đôi mắt mờ lệ xen lẫn khoái cảm dữ dội.

    Tất cả vẻ lạnh lùng thường ngày vỡ nát trong khoảnh khắc bà run rẩy, ướt đẫm và hoàn toàn phơi bày dưới thân Alcina.

    - Haa...haa....

    Tiếng thở gấp của cả hai vang lên cùng nhau, Alcina quỳ dậy nhìn xuống, thấy dịch đang theo kẻ hở mà tràn ngược ra bên ngoài.

    - Nhiều vậy à..? / Alcina lẩm bẩm.

    Với cái rướn nhẹ, Alcina rút cự vật ra khỏi âm đạo Miranda, để lại cửa mở đã đỏ hỏn sưng tấy với dòng dịch màu trắng đục đang rỉ ngược ra ngoài.

    - Ưm...

    Miranda rên khẽ khi Alcina rút ra và ngay lập tức cảm giác trống trải bao lấy bà, khi thấy Alcina dịch người nằm xuống bên cạnh mình, Miranda thở hắc rồi xoay mặt qua nhìn Miranda lườm như cháy máy, tay không kiềm được mà vung lên đánh và ngực cô một cái rõ đau.

    - Con thú hoang nhà em...sao không bẻ đôi tôi luôn đi...

    - Ah..ui, ơ kìa, ban nãy chị cũng rất tận hưởng mà..../ bất mãn.

    - Câm !

    - Thì câm...

    Dù mặt bỉu môi, nhưng tay vẫn mò kéo chăn đắp lên lại chỉnh tề cho Miranda, trong lúc đó, ánh mắt bà trùm luôn dõi theo cô và ánh lên cái nhìn dịu dàng.

    Ga giường còn ướt đẫm, hơi thở của cả hai vẫn chưa kịp bình ổn.

    Alcina chống khuỷu tay, định nhỏm dậy để lấy khăn lau cho Miranda, nhưng bàn tay trắng mảnh khảnh kia đã nắm chặt lấy cổ tay cô.

    - Không được đi đâu hết.

    Giọng Miranda khàn khàn, hơi thở còn gấp, nhưng vẫn mang mệnh lệnh đầy uy quyền thường trực.

    Alcina khựng lại, đôi mắt vàng nhìn xuống bà.

    Môi hơi nhếch lên trêu đùa.

    - Nhưng chị…

    ướt hết rồi, để tôi—

    Miranda kéo mạnh, bắt cô ngã xuống nằm sát cạnh mình.

    Thân thể cao lớn của Alcina cuốn lấy bà trong vòng tay rộng.

    - Tôi bảo em nằm đây.

    Ngay cạnh tôi.

    Sát khí thường ngày đã biến mất, chỉ còn lại hơi ấm run rẩy và nhịp tim hỗn loạn.

    Miranda dụi trán vào hõm cổ Alcina, giọng nhỏ lại nhưng vẫn không cho phép chối từ:

    - Em vừa đụ tôi…

    đến mức này, thì em phải chịu trách nhiệm.

    Nằm yên.

    Alcina cười khẽ, vòng tay siết chặt hơn.

    Cô thấy rõ sự mệt mỏi xen lẫn mãn nguyện trong từng cử động của Miranda.

    Người đàn bà kiêu hãnh ấy hiếm khi nào để lộ sự yếu mềm, vậy mà giờ lại ép mình nằm lại, như sợ bị bỏ rơi giữa khoảnh khắc dễ tổn thương.

    - Được rồi được rồi, tôi nằm đây.

    Không đi đâu cả.

    Alcina thì thầm, bàn tay to vuốt dọc lưng bà, chậm rãi như dỗ dành.

    Miranda không đáp, chỉ khẽ nhắm mắt, môi cong lên một đường mỏng nhẹ, lạ lẫm nhưng ngọt ngào.

    Trong bóng tối, hai thân thể quấn vào nhau, hơi thở dần hòa nhịp, để lại dư vị của cuồng nhiệt ban nãy tan chảy thành sự tĩnh lặng ấm áp.

    - Nhưng công nhận...đụ chị sướng thật...

    - Alcina !!! / gằng giọng.

    - Rồi rồi....

    *** còn tiếp ***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 6


    "Ngoan nào Eva..."

    ***

    Sáng hôm sau, gió thổi đầu đông khiến cành cây đập vào cửa kính đánh thức con người đang cuộn mình trong chăn ấm.

    Một tiếng thở dài vang lên cùng tiếng vải sột soạt khi ai đó cựa mình.

    - Tch...đau đầu quá.../lầm bầm.

    Thẩn thờ ngồi dậy trên giường, tay đưa lên xoa lấy trán rồi vuốt tóc ra sau.

    Vén lại chăn che trước nhự rồi nhìn qua người còn nằm nửa nghiêng mình ngủ say bên cạnh, trong lòng không khỏi chán ghét vui tươi.

    - Alcina....dậy đi../thì thầm.

    Miranda nhìn xuống cánh tay đang gác hờ trên eo mình, rồi nhìn lên gương mặt của đối phương đang đầy vẽ thỏa mãn mà ngủ say.

    Miranda thấy thế thì thôi bèn gỡ tay nàng ta ra mà bước xuống giường, tay với lấy áo choqngf khoác vào thì bị một lực túm lấy áo kéo ngược ra sau làm bản thân Miranda ngả ngửa trở lại giường.

    Ngay lập tức cánh tay to lớn kéo bà về phía sau rồi một hơi ấm nóng phả ngay vào gáy bà.

    - Dậy sớm thế ??

    Ngủ chút nữa đi.../ liếm nhẹ.

    - Em có thôi đi không, con mèo to xác !!?

    Alcina chỉ phì cười, tay lần mò ra phía trước mà bám vào ngực Miranda, vừa xoa vừa giữ để sưởi ấm.

    Miranda không khỏi cao mài, giật chỏ một phát vào bụng Alcina khiến cô thở hắt, tay bỏ ra mà ôm lấy bụng mình đang nhói lên âm ỉ.

    - Mạnh tay quá đấy..../rên rĩ.

    - Ai bảo lì lợm, nói ngọt không nghe.

    Miranda ngồi dậy lần nữa rồi thắt lại dây áo mình, xoay qua thì thấy mặt Alcina tái đi vì đau thì không khỏi vừa thấy thương vừa thấy buồn cười, nhưng rồi cũng không kiềm được mà xoay qua hỏi han.

    - Nè, có đau lắm không, tôi không nghĩ sẽ đau như thế !?

    - Chị ra tay tàn nhẫn quá.../cau có.

    - Thì...ai bảo em lì lợm làm gì ?

    Tôi đã kêu dậy còn không nghe, đã thế còn kéo tôi xuống mà mò mẫm.

    Alcina bất mãn ngồi dậy, xoa xoa lấy tóc rồi cũng khoác áo vào, đứng dậy vươn mình nhưng tay vẫn hơi xoa lấy bụng.

    - Sáng sớm tình cảm một chút cho ấm người, cũng tốt mà...

    - Tình cảm gì chứ ?

    Nhảm nhí.

    Alcina chỉ cười khàn khàn, nhìn phớt qua cổ Miranda rồi xoay lưng.

    - Thôi, tôi về phòng tắm rửa đây mà tôi vẫn chưa có đồ.

    - Trong tủ ấy, tôi bảo đàn em lấy sẵn cho em vài bộ đồ ở nhà em rồi.

    Tắm đi rồi gặp tôi dưới bếp.

    Ta bàn chút chuyện.

    Nghe thế thì Alcina cũng xoay lưng rời đi mà không nói gì thêm, Miranda nhìn theo tự nghĩ không biết có làm cô giận không vì lỡ tay đánh quá mạnh.

    Nhưng rồi bà cũng đứng dậy đi về phía phòng con gái nhỏ của mình, đang ngủ say sưa, bất giác một nụ cười tự nhiên nở trên môi, Miranda ngồi xuống bên mép giường, rồi nằm xuống cạnh con, tay đưa lên vuốt ve gương mặt nhỏ, lùa tóc mai mềm mại ra sau tai rồi tay đưa xuống xoa xoa chiếc lưng nhỏ.

    Eva như cảm nhận được hơi ấm của mẹ thì hơi hé mắt lim dim.

    - Mama....

    Gọi khẽ rồi tay hơi dụi mắt, chui rúc vào trong lòng mẹ.

    Bàn tay nhỏ tóm chặt áo không buông.

    Tim Miranda như tan chảy khi thấy thiên thần nhỏ đang bám lấy mình, Miranda không khỏi ấm lòng, hôn xuống mái tóc vàng ấy rồi xoa đầu con âu yếm.

    - Thiên thần nhỏ của mama...ngủ có ngon không ??

    - Mm...

    Nghe âm thanh nhỏ trong trẻo ấy, Miranda cũng hiểu là con ngủ rất ngon, làm bà không nỡ đánh thức, nhưng mà giờ mặt trời cũng đã lên, cho Eva ngủ nhiều cũng không phải là tốt.

    Miễn cưỡng rời con ra, Miranda đi lấy khăn và thao nước ấm để cạnh bàn đầu giường rồi dùng nó lau mặt, lau người rồi thay đồ mới cho công chúa nhỏ.

    Sau đó bế con lên mà cho con xúc miệng rồi giữ chặt Eva trong lòng khi đi xuống bếp.

    Đến nơi thì cô đã thấy Alcina đang đứng đó pha cà phê cho cả hai.

    Trên người đã thay đồ thường thoải mái hơn.

    - Em xuống rồi à ?? / vừa bế con vừa đi lại bếp.

    Alcina thấy Miranda đang bồng con mà định nấu ăn, liền đi lại có nhả ý bế hộ Eva cho Miranda nấu ăn.

    - Đây, để tôi bế con bé, chị sẽ nấu ăn thuận tiện hơn.

    Miranda khẽ cười, cũng đưa Eva cho Alcina bồng, vừa qua tay thì bé con lại dụi vào bờ vài vững chắc đó mà ngủ nướng thêm, giống như ai đó tối qua cung dụi như vậy làm Alcina khẽ cười thầm.

    Trong lúc đó Miranda vẫn đang chăm chú làm mì mà không để ý gì, thỉnh thoảng chỉ liếc qua nhìn Alcina đang đi qua đi lại dỗ Eva trên tay.

    Đồ ăn đần lan mùi hương khắp gian bếp, mùi sốt cà chua và mùi thịt viên, rất rõ là mùi của mì Ý, Miranda cẩn thận bày biện ra 2 đĩa và một đĩa ngủ cốc mềm dành cho Eva, có thạch dinh dưỡng và sữa tươi bên trong.

    Bà đặt ba đĩa xuống bàn rồi đi rót thêm ba cốc nước để ngay ngắn theo từng vị trí.

    - Xong rồi, em để Eva xuống, bé con sẽ tự ăn thôi.

    Alcina cũng nghe theo mà đặt bé xuống, dù mặt còn ngái ngủ, Eva dụi mắt rồi cũng ngoan ngoãn cầm thìa lên mà ăn ngũ cốc.

    Miranda cũng liếc mắt ra hiệu cho Alcina cũng nên ngồi xuống ăn, không khi giờ đây êm ả như một gia đình ba người vậy.

    Miranda đặt tách cà phê xuống, giọng bà trầm hẳn, nghiêm nghị khác hẳn vẻ uy quyền thường thấy.

    - Về giấy tờ quán bar của em…nó vẫn thuộc về em, nhưng từ giờ có lẽ sẽ hơi khó để em quản lí trực tiếp nên tôi sẽ tiến cử cho em một trợ thủ giúp em đứng ra trực tiếp.

    Còn quán bar thứ hai, như đã nói trước đó, giấy tờ vẫn thuộc quyền sở hữu của em, còn phía dưới là hầm hàng, em chỉ cần đảm bảo mọi thứ sạch sẽ.

    Alcina nhún vai, nụ cười khẽ hiện nơi khóe môi, nhưng vẫn gật gù.

    - Tôi biết rồi.

    Chị cứ yên tâm, giấy tờ của quán bar sẽ ổn thỏa.

    Tôi đâu muốn để chuyện gì làm phiền bà chủ của tôi đâu chứ.

    Miranda nhìn Alcina, đôi mắt ánh lên sự nghiêm túc pha chút mềm mại.

    - Và còn chuyện bảo mẫu riêng cho Eva.

    Tôi muốn em phải hiểu rõ: đây không chỉ là việc chăm sóc một đứa trẻ.

    Em sẽ là người được tôi tin tưởng tuyệt đối, và từ giờ em chịu trách nhiệm về an toàn, sinh hoạt, cũng như sự giáo dục của con bé.

    Alcina khẽ mỉm cười, cúi nhìn Eva đang ngoan ngoãn ăn ngũ cốc kế bên.

    - Tôi biết rồi…

    Tôi sẽ làm tốt thôi.

    Để còn lãnh lương nữa chớ. / nhìn vào khe áo Miranda đầy hàm ý trêu.

    Miranda thở hắt, tay vén lại áo, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị nhưng ánh mắt lộ rõ phần yên tâm.

    - Tốt.

    Tôi không muốn lặp lại những sơ suất trước đây.

    Đây là trách nhiệm lớn, và tôi tin em đủ khả năng.

    Alcina nhâm nhi cà phê, ngước mắt nhìn Miranda, nụ cười khẽ khàng xen lẫn vẻ tinh nghịch.

    - Vậy chị muốn tôi làm vừa nghiêm túc vừa tận tâm, hay tôi có thể… thêm chút “vui vẻ” vào công việc này ? /Giọng cô vừa nhún nhẩy vừa nhấn nhá, như thách thức bà.

    Miranda nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị vẫn còn đó, nhưng ánh mắt lộ rõ sự mềm mại.

    - Tôi muốn em làm tốt công việc.

    Nhưng nếu em muốn thêm chút “vui vẻ”, tôi sẽ không cấm /Bà khẽ nhếch môi, vừa trêu, vừa giữ khoảng cách uy quyền.

    Alcina cười khúc khích, cúi xuống vuốt nhẹ mái tóc Eva, hơi nghiêng người về phía Miranda, tay chóng cằm và ánh mắt ám muội nhìn Miranda mà không biết xấu hổ.

    - Vậy thì… tôi hứa sẽ chăm sóc Eva chu đáo, và… nếu chị đồng ý, tôi sẽ khiến việc này thú vị hơn một chút.

    Miranda nhắm mắt, thở ra một hơi dài, cảm giác vừa bực dọc vừa bất lực đôi chút vì sự đòi hỏi gần như...quá nhiều, thật sự quá nhiều về mặt nhu cầu sinh lí của người đàn bà này.

    - Thú vị hơn… nghĩa là sao ?

    Alcina khẽ nghiêng đầu, cười khẽ, một nụ cười sang chảnh, ngón tay đưa lên má khẽ nấng ná khi nói.

    - Nghĩa là… tôi sẽ khiến chị không thể rời mắt khỏi chúng ta.

    Miranda khẽ bật cười, dù cố giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng trong lòng đã thấy một nụ cười ấm áp lan tỏa.

    Bà nhận ra rằng, sự nghiêm túc và sự thân mật trong Alcina luôn đi cùng nhau, khiến công việc vừa có trách nhiệm vừa đầy… sức hút.

    - Tôi sẽ xem như đó là dịch vụ khuyến mãi.

    - Vậy chúng ta được xem là gì ? / chống cằm nhìn Miranda hàm ý.

    - Chủ tớ, cấp trên và dưới, đối tác hay.....bạn tình ?

    Miranda không đáp, chỉ thư thả nhấp cà phê rồi lau môi cho cô con gái nhỏ, không đáp lời Alcina nhưng lại nói với con gái.

    - Nhà có thêm mèo, Eva thích không ??

    - Dạ thích !!!

    Miranda chỉ khẽ cười liếc lên nhìn Alcina đầy ý muội.

    Từ đó, bà chủ nhà hàng rượu cũng ngầm hiểu, trong mắt Miranda, cô chỉ như một con mèo lớn xác.

    - Được lắm....Miranda.../thì thầm.

    Sau bữa sáng, Miranda nhẹ nhàng bế Eva, đặt con xuống tay một trong những đàn em đáng tin cậy của mình, vừa dặn dò cẩn thận.

    - Chăm sóc con bé thật kỹ nhé.

    Chơi ở vườn thôi, đừng để chạy lung tung.

    Đàn em gật đầu, bế Eva đi ra vườn, tiếng cười khúc khích của cô bé vang lên theo từng bước chân.

    Alcina đứng bên cạnh, mắt không rời Miranda, nhưng khuôn mặt hiện rõ vẻ háo hức.

    - Vậy giờ hai ta… lên đường thôi, nhỉ ?

    Miranda khoác túi, rồi cùng Alcina ra xe, phía sau là xe của đàn em đi cùng bà để được giao nhiệm vụ.

    - Đi thôi. / Giọng bà trầm, đều, nhưng khi nhìn Alcina, có một chút mỉm cười khẽ nhếch nơi khóe môi.

    Trên đường, Alcina liên tục nheo mắt nhìn Miranda, tay thoáng chạm vào cánh tay bà, không che giấu sự tinh nghịch.

    - Chị có biết…

    đi với tôi thế này, tôi thấy chị vừa nghiêm túc vừa hấp dẫn lắm không ?

    Miranda nhếch môi, mắt vẫn nhìn đường, nhưng một nụ cười mỏng thoáng qua.

    - Cẩn thận khi mở miệng trêu tôi, kẻo lại bị phạt.

    Alcina chỉ cười khúc khích, biết rõ rằng trò trêu chọc này khiến hai người càng gần nhau hơn.

    Không khí trong xe vừa ấm áp, vừa lôi cuốn, xen lẫn chút căng thẳng khi họ chuẩn bị bước vào quán bar, nơi công việc và quyền lực chồng lên nhau, nhưng cũng là cơ hội để Alcina chứng minh mình xứng đáng với vị trí trợ thủ riêng của Miranda.

    - Không sợ tôi bẻ lái bắt cóc chị làm con tin à ??

    - Xe có thiết bị định vị.

    Chỉ cần một câu nói thế thôi liền làm Alcina đầu hàng, môi trề ra như em bé ấy.

    Miệng lầm bầm chữ chán phèo mà Miranda thấy được không khỏi khẽ cười.

    - Hề thật...

    ***

    Đến nhà hàng rượu, nơi mà hai người đã có một trận đấm nhau yêu thương, đồ đổ, kính vỡ đều đã được đàn em dọn dẹp sạch sẽ trả lại sự trang nhã vốn có.

    Miranda đưa cho Alcina xem giấy tờ sở hữu cho nhà hàng rượu thứ hai và cả bản thiết kế xây dựng với phía trên là nhà hàng rượu còn phía dưới sẽ là hầm chứ hàng của Miranda, kín đáo và được ngụy trang hoàn hảo.

    - Hmm...đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi sao ??

    - Ừm, xong hết rồi, như tôi đã nói với em trước đó.

    Quyền sở hữu sẽ là của em, em chỉ việc đảm bảo sự trơn tru cho tôi trong việc quản lí.

    Alcina đọc liếc qua giấy tờ rồi kí vào, xem như thủ tục đã hoàn tất.

    Đặt bản hợp đồng lên bàn, Alcina thấy Miranda đã để ý tới cửa hầm rượu và bước xuống nên đã đi theo bà, không quên khóa chốt lại cẩn thận.

    Cửa gỗ nặng nề dưới hầm bật mở, mùi gỗ cũ và hương rượu ngấm lâu năm lập tức tràn ra.

    Miranda bước đi trước, gót giày cao gõ từng nhịp trầm xuống bậc đá.

    Alcina theo sau, thong thả như không, ngón tay khẽ lướt dọc lan can gỗ, không ai để ý ánh mắt lóe sáng như săn mồi.

    Khác hẳn sự xa hoa của nhà hàng phía trên, nơi đây ánh sáng vàng mờ hắt ra từ đèn tường, tạo cảm giác u tối, bí mật.

    Khi cánh cửa cuối cùng mở ra, Miranda khẽ cau mày, vì trước mắt bà không chỉ là hầm rượu, mà còn một căn phòng kín ẩn phía sau, nơi Alcina đã giấu đi những món đồ không phải ai cũng dám trưng ra.

    Xích sắt treo trên tường, roi da được sắp thành hàng ngay ngắn, ghế gỗ có khóa sắt cố định, bàn đá lạnh lẽo phủ vài chiếc vòng da cũ… tất cả hiện ra như một kho tra tấn hoàn chỉnh, vừa tăm tối, vừa đầy ám dụ.

    Alcina bước lên, đôi mắt ánh lên tia khiêu khích lẫn tự hào, môi cô cong thành một nụ cười nửa miệng.

    - Thế nào, Miranda?

    Không ngờ một bà chủ nhà hàng rượu lại có “sở thích” riêng thế này chứ ?

    Miranda đứng im một nhịp, đôi mắt sắc lạnh quan sát từng món đồ.

    Bà không tỏ vẻ ngạc nhiên, cũng chẳng hốt hoảng.

    Thay vào đó, môi bà khẽ cong, nụ cười mỏng manh nhưng chứa đầy hiểm ý.

    - Tôi nên hỏi… em định dùng mấy thứ này để tra tấn khách hàng, hay để… tiếp đãi tôi đây, Alcina ?

    - Tiếp đãi gì chứ ?? / khẽ cười hiểu ý.

    -...chỗ này là chỗ trước đó tôi dùng để giải khuây với vài thành phần gây rối ở nhà hàng của tôi đấy....nói đúng hơn là 'gây rối' tôi...

    Alcina đứng cạnh Miranda, tay xoa cằm gật gì xuýt xoa như tự khen khi nhìn lại tổng thể khu này của mình, rồi mắt long lanh như mèo nhìn Miranda.

    - Rất tuyệt có đúng không ???

    Miranda chỉ khẽ cười, đi lại và cầm một cây roi da lên xem, rồi lia ánh nhìn xuống nơi để các loại sextoy đủ kiểu nhưng mà....chỉ dành cho nữ.

    - Hửm ?

    - Nhận ra rồi à./ mỉm cười quyến rũ.

    Alcina bước tới, gần ngay sau lưng Miranda, cái luồn khí dày đặc của cô tỏa ra, không khỏi khiến Miranda có chút rùng mình.

    - Nó...chỉ toàn dành cho phụ nữ thôi.

    ***còn tiếp***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 7 (18+)


    "Miranda !

    Miranda !....."

    ***

    - Nè...đừng nói là...

    - Hỏi thật đó, chị muốn thử không ??

    - Nh..nhảm nhí....tôi không muốn !!!

    Alcina chỉ phì cười rồi đặt hai tay lên hai vai của Miranda, một áp lực rõ rệt liền trấn lên vai bà dù là vô hình, Miranda biết pha này là bản thân chạy không nổi rồi.

    Bà trở mình, đá cao lên ngay thái dương Alcina nhưng đã bị cô kịp bắt lại và gạt chân..

    - Đồ chó !! / mắng.

    "Uỵch !"

    - Tiếng Miranda bị gạt chân ngả xuống sàn.

    Alcina ngồi xuống và bế Miranda gọn lên, đặt lên ghế gỗ và còng hai tay lên trên đỉnh đầu, còn phía dưới thì kéo vội váy lẫn quần nhỏ của Miranda ra mà cố định hai chân lên hai bên trong vừa phô bày vừa bất lực, xong còn chu đáo lót đệm mềm cho Miranda để tránh lạnh và thô ráp.

    - Alcina...em...đồ chó phản chủ !!!

    Miranda đỏ mặt tía tai, không biết nuốt sự xấu hổ vào đâu, chỉ có thể chửi xả cho bỏ tức.

    Alcina thì thông thả hơn nhiều, gấp váy Miranda ngay ngắn cùng chiếc quần nhỏ rồi để lên bàn gần đó trước khi tiến lại trước mặt Miranda, hơi cúi xuống mà tháo từng cúc áo mở phanh áo sơ mi của bà ra, rồi gỡ cài áo ngực cho nó rớt ra hai bên, để lộ đôi bồng đào căng trò và hai chiếc nhũ hoa hồng xinh xắn.

    - Dễ thương ghê / búng nhẹ một bên.

    - Há...!! /Miranda thét khẽ vì giật mình.

    Nhưng trong đôi mắt bà ánh lên tia sắc lạnh xen lẫn nhẫn nhịn, như thể chấp nhận cho Alcina toàn quyền… hoặc có lẽ bà đang chờ xem “con thú cưng” mới này sẽ đi xa đến mức nào.

    Alcina đứng trước bà, khẽ nhếch môi, ánh mắt như thú dữ nhìn thấy mồi ngon.

    - Nhìn chị thế này… có khi còn đẹp hơn lúc ngồi ghế chủ trong bữa họp.

    Cô cúi xuống, những ngón tay dài chạm khẽ vào vòng sắt đang siết cổ tay Miranda, rồi lần xuống đường cong nơi eo, nơi bụng, từng động tác đều chậm rãi, cố tình khơi gợi.

    Miranda mím môi, hít một hơi sâu, nhưng không giấu nổi hơi run rất khẽ trên da thịt.

    - Em đúng là… con sói không biết sợ, Alcina.

    Giọng bà khàn đi, nhưng vẫn cố giữ vẻ thách thức.

    Alcina bật cười, cúi sát môi bà, thì thầm nhấn từng chữ.

    - Không.

    Tôi là con sói… cuối cùng cũng được phép ngoạm vào cổ họng nữ hoàng.

    Nói xong cô tiếng tới hôn nhẹ lên chóp mũi Miranda khiến bà hơi đỏ ửng cả mặt lên.

    - Ranh con...

    - Ehe...nhóc ranh này biết bày trò lắm đó nha, thưa bà trùm.

    Ánh đèn vàng hắt xuống làm không gian hầm càng trở nên mờ ám, gợi dục.

    Alcina cúi người, mái tóc dài buông trượt theo vai, ánh mắt dừng lại ngay giữa khoảng đùi bị khóa bành ra.

    Thứ đập vào mắt cô khiến khóe môi nhếch cao, giữa dáng vẻ ngồi “uy nghiêm” giả vờ ngoan ngoãn ấy, bím Miranda đã rịn ướt, phản bội hoàn toàn cái dáng vẻ bề ngoài lạnh lùng, kiêu hãnh.

    Alcina khẽ cười, tiếng cười trầm thấp, như thú dữ đã ngửi thấy mùi máu.

    - Hóa ra…

    “nữ hoàng” của giới ngầm cũng chẳng khác gì đàn bà bình thường.

    Chỉ cần bị trói lại thế này là cơ thể tự biết nói hộ.

    Cô đưa ngón tay chậm rãi miết dọc theo đùi trong của Miranda, dừng ngay nơi chất lỏng bóng loáng đang rịn ra, rồi nhấc lên cho bà thấy rõ.

    - Nhìn xem, Miranda… chị không giấu nổi tôi đâu.

    Miranda cắn môi, đôi mắt ánh lên tia giận dữ pha lẫn sự nhục cảm không thể phủ nhận.

    Bà cố giữ giọng đều nhưng khàn hẳn đi.

    - Đúng là dễ tính với em...thì em sẽ được nước làm tới mà...!!

    Tôi sẽ dạy em một bài học khi chuyện này xong.

    Alcina ghé sát, đầu lưỡi liếm nhẹ dọc ngón tay mình trước mặt bà, rồi thì thầm vào tai.

    - Thì tôi cứ muốn…

    để chị “tính sổ” thật nặng đây....dù sao chúng ta đều biết chị thích bạo dâm mà.../ cười khàn.

    Ánh sáng trong hầm hắt xuống thân thể trắng ngần của Miranda, toàn bộ tư thế bị cố định khiến bà dù quyền uy đến đâu cũng lộ ra vẻ bất lực.

    Alcina thong thả lấy ra một kẹp ngực bằng gỗ nhỏ, đưa lên trước mặt Miranda, nụ cười nửa miệng gợi sự tàn nhẫn pha lẫn nhục cảm.

    - Nữ hoàng ạ… tôi muốn xem chị còn giữ được dáng vẻ lạnh lùng bao lâu.

    “Cạch.”

    Tiếng kẹp siết chặt lấy đầu ti hồng nhạy cảm khiến Miranda rùng mình.

    Bà bật một tiếng rên nghẹn, ngực khẽ co giật, ánh mắt tức tối nhìn lên Alcina, bà muốn cào nát mặt con mèo gian này lắm rồi.

    Alcina không dừng lại.

    Cô nối lấy một máy rung nhỏ, bật lên, âm thanh vo ve tràn ra không gian hầm, rồi áp nó ngay bên cạnh vùng bị kẹp ở đầu ti.

    Cơ thể Miranda lập tức giật nhẹ, hơi thở gấp hơn, bắp đùi cũng co lại theo phản xạ nhưng bị trói chặt không cách nào khép lại.

    Alcina cúi xuống, thì thầm, giọng khàn đầy kích động.

    - Đừng vờ mạnh mẽ, Miranda.

    Cơ thể chị…

    đang bán đứng chị hết rồi.

    Trong khi ngực bị hành hạ bởi kẹp và rung, Alcina thong thả đặt tay xuống dưới, kéo tới một dương vật giả cơ học có chế độ thụt nhịp nhàng.

    Cô bôi chút dầu trơn, đưa vật đó lướt dọc khe ẩm ướt, cố tình để Miranda nghe rõ tiếng “nhóp nhép” phản bội.

    - Còn đây… là để trả nợ hôm chị tra tấn tôi bằng sextoy.

    Giờ đến lượt tôi trả lại “ân tình”./ ấn vào và cố định lại bằng đai.

    Miranda khẽ ngửa cổ, một tiếng rên kìm nén bật ra, thân thể run lên từng nhịp, vừa nhục vừa khoái, mắt bà lóe tia nguy hiểm nhưng đã bị sóng cảm giác cuốn đi từng chút một, môi hé ra thở khẽ, đôi chân mài khẽ cau lại mà tỏ vẻ không tình nguyện.

    Trong ánh sáng lờ mờ nơi hầm, Alcina thong thả lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy thích thú khi nhìn Miranda bị khóa chặt, toàn thân run rẩy trong vòng kìm kẹp của kẹp ngực, máy rung và thứ đồ chơi cơ học đang thụt nhịp nhàng.

    Đôi môi Alcina nhếch lên thành nụ cười nhục cảm.

    Cô rút từ túi áo khoác ra chiếc điện thoại, giơ lên chĩa thẳng vào cảnh tượng trước mắt.

    “Tách!

    Tách!”

    Âm thanh chụp ảnh vang lên rõ ràng trong không gian kín.

    Miranda giật mình, mở mắt nhìn, hơi thở dồn dập, mồ hôi rịn trên trán.

    - Cái… em nghĩ em đang làm gì vậy, Alcina ? / Giọng bà khàn hẳn đi, vừa gắt gỏng, vừa đầy khoái lạc kìm nén.

    Alcina từ từ cúi xuống ngang tầm mắt bà, lắc nhẹ điện thoại trước mặt.

    - Ghi lại khoảnh khắc nữ hoàng mafia rên rỉ vì đồ chơi thôi.

    Một kỷ niệm…

    để lúc nào chị quên mất, tôi sẽ cho chị xem lại.

    Cô cố tình chụp thêm vài tấm cận cảnh, nhất là nơi đồ chơi đang thụt đều, âm thanh ướt át vọng lên.

    Tiếng máy ảnh vang đều, khiến Miranda vừa tức tối, vừa bất lực khi không thể làm gì ngoài để cơ thể run rẩy phản ứng.

    Alcina thì thầm ngay sát tai bà, giọng khàn trêu ngươi.

    - Chị biết không… trông chị lúc này còn đẹp hơn cả lúc đứng ra lệnh với đám đàn em.

    Một Miranda quyền uy… giờ chỉ là con mồi ướt nhẹp trước ống kính của tôi thôi.

    Trong căn hầm nồng mùi nhục cảm, Alcina thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ gần đó, chân vắt hờ, đôi mắt không rời khỏi cảnh tượng Miranda bị khóa cứng trên bàn.

    Ngón tay cô lướt qua bảng điều khiển gắn với món đồ chơi, “tích” một tiếng khẽ vang lên và ngay sau đó, nhịp thụt của chiếc dương vật giả tăng mạnh, nhanh và sâu hơn hẳn.

    Tiếng “bạch bạch” ướt át vang vọng trong không gian kín, hòa cùng âm thanh rung đều đặn từ kẹp ngực và máy rung.

    Miranda khẽ giật, thân thể cong lên, từng tiếng rên kìm nén giờ bật ra khàn khàn, nửa tức nửa khoái.

    Alcina mím môi, hơi thở cô cũng bắt đầu nóng lên.

    Ánh mắt nửa thú dữ, nửa đàn bà thèm khát.

    Bàn tay chậm rãi kéo khóa quần mình xuống, trượt tay vào trong, tiếp đó là tiếng da thịt ẩm ướt khi cô bắt đầu tự sục theo nhịp nhìn Miranda bị hành hạ.

    - Nhìn chị rên rỉ thế này… / Alcina thì thầm, giọng run nhẹ vì hứng thú.

    - …làm tôi chịu không nổi nữa rồi.

    Tay cô chuyển động mạnh dần, nhịp thở gấp gáp hòa cùng âm thanh dâm đãng vang khắp hầm.

    Mỗi khi Miranda bật ra tiếng rên nhục cảm, Alcina lại siết tay nhanh hơn, như thể đồng bộ hóa cơn khoái với chính người phụ nữ đang bị giam cầm trước mặt.

    Cả căn phòng tối dần biến thành nơi chỉ còn tiếng máy rung, tiếng da thịt và những âm thanh rên rỉ đê mê trộn lẫn.

    Căn hầm hừng hực mùi nhục cảm, âm thanh nhịp thụt dồn dập vang vọng khắp nơi.

    Trên bàn, Miranda ngửa cổ, ngực phập phồng dữ dội, từng tiếng rên khàn đặc bật ra trong bất lực.

    Trong cơn run rẩy ấy, bà khẽ hé mắt nhìn sang phía trước và bắt gặp ngay hình ảnh khiến tim đập mạnh: Alcina, kẻ vừa hôm kia còn bị bà trói tra tấn, hôm qua nhấp nhô trên người bà mà giờ đang ngồi sục cặc ngay trước mắt mình, ánh mắt lấp lánh khoái lạc khi nhìn bà bị hành hạ.

    Miranda cắn môi mạnh đến rướm đỏ, trong đầu loé lên ký ức đêm kia chính bà đã dùng sextoy để “ép cung” Alcina, lúc đó bà lạnh lùng, cao ngạo, hưởng thụ cảm giác trên cơ.

    Nhưng giờ đây… vai trò đã đảo ngược.

    "Con sói này…" — bà thầm nghĩ, vừa nhục vừa bứt rứt vì cơn sướng đang lan khắp người_"…hôm kia bị ta hành, nay lại ngồi đó thủ dâm nhìn ta chịu trận… như thế là trả thù à ?"

    Tiếng rên của chính mình thoát ra ngày càng thô, càng nhục cảm.

    Bà khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, không cưỡng nổi việc dán chặt ánh nhìn vào Alcina, nhìn vào bàn tay ướt át đang di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn, hòa cùng tiếng thở dồn dập.

    Trong đáy mắt Miranda, tia nguy hiểm xen lẫn khoái lạc, một phần tức vì bị dồn ép, một phần… bị hình ảnh nhục nhã đó kích thích ngược lại vì trong mắt Miranda bây giờ, dáng vẻ vật vả khi vuốt, cau mài khi thở dài và cắn môi khi phê của Alcina thật...quyến rũ.

    Âm thanh “bạch bạch” của món đồ chơi thụt nhịp nhàng bỗng át đi bởi một tiếng “rọt…

    ọc ọc…”

    ướt át vang vọng.

    Chất lỏng nóng bỏng từ bên trong Miranda tràn ra, nhỏ thành dòng xuống nệm lót gỗ.

    Alcina đang ngồi trên ghế, tay vẫn sục nhịp nhàng, khẽ dừng lại một thoáng khi nhìn cảnh đó rồi môi cô cong thành một nụ cười đầy nhục cảm.

    - Ha… rốt cuộc cũng vỡ ra rồi hả, Miranda ? / giọng cô trầm khàn, vừa mỉa mai vừa thỏa mãn.

    Cô hất mái tóc dài ra sau, nghiêng đầu ngắm bà trùm mafia giờ đây run rẩy, hai chân bị cố định bành ra, nước dâm chảy thành vệt.

    Cảnh tượng đó như một bằng chứng sống động rằng “nữ hoàng” kiêu ngạo đã hoàn toàn bị đè bẹp bởi khoái lạc.

    Alcina thọc tay vào miệng mình, liếm chậm rãi mà ánh mắt không rời khỏi Miranda.

    - Trông chị ướt nhẹp thế này… bảo sao tôi chịu ngồi yên nổi.

    Giọng điệu của cô pha giữa chế nhạo và thèm khát, mỗi từ bật ra đều như mũi dao nhỏ khoét sâu vào sự kiêu hãnh còn sót lại của Miranda.

    Miranda, dù thở dốc, thân thể co giật liên hồi, vẫn cố hé ra một nụ cười nhạt, ánh mắt vừa nhục vừa thách thức.

    - Đừng tưởng haaa… chỉ vì ta vỡ nước… là em thắng được ta, Alcina…haa..haa

    Chiếc máy thụt vẫn đang gầm gừ theo nhịp, đẩy sâu vào bên trong Miranda, thì bất ngờ “cạch” một tiếng, Alcina đưa tay ấn nút dừng.

    Căn hầm im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc, run rẩy của bà trùm bị khóa trên bàn và tiếng máy run ở đầu ti.

    Alcina không nói một lời, chỉ để nụ cười khàn trầm vương nơi khóe môi.

    Cô cúi xuống, chậm rãi rút cái dương vật giả ra khỏi nơi ướt át kia.

    Tiếng “rụt…

    ọc” vang lên rõ mồn một, kèm theo dòng chất lỏng nhơm nhớp tràn ra, nhỏ lộp bộp xuống nệm gỗ.

    Cô nâng món đồ chơi còn dính đầy chất của Miranda lên ngang tầm mắt, xoay xoay như ngắm một chiến lợi phẩm.

    Đôi mắt màu hổ phách ánh lên vẻ nhục dục pha lẫn đắc thắng.

    Alcina đưa lưỡi khẽ liếm dọc theo chiều dài của nó, không rời mắt khỏi Miranda một giây.

    - …Ngọt hơn tôi tưởng.

    Miranda, gò má đỏ ửng, ngực phập phồng dữ dội, khẽ nghiến răng nhưng không thể che giấu ánh mắt nhục cảm đang chao đảo.

    Alcina ném phịch cái sextoy xuống sàn, tiếng “cạch” vang vọng.

    Rồi cô đứng thẳng dậy, bàn tay chậm rãi kéo lưng quần của mình xuống rồi mở rộng cổ áo.

    Không lời, chỉ còn tiếng cười khàn dần chuyển thành tiếng thở gấp, Alcina tiến lại gần ghế, cơ thể cao lớn phủ bóng hoàn toàn lên người Miranda đang bị khóa chặt.

    Alcina bước tới, thân hình cao lớn phủ bóng kín cả chiếc ghế gỗ nơi Miranda bị khóa cứng.

    Những mảnh vải cuối cùng trượt khỏi người cô, để lộ ra thứ “của thật” đang căng cứng, dài và to vượt xa món sextoy vừa bị ném xuống sàn.

    Nụ cười khàn trầm từ cổ họng Alcina bật ra, khi cô cố tình đứng sát mép ghế, để phần nóng rực ấy cọ dọc bụng dưới Miranda.

    Sự khác biệt về kích cỡ khiến bà trùm mafia giật khẽ, ánh mắt thoáng sững lại, dù đã được trải qua cảm giác ấy hồi tối nhưng mà Miranda không khỏi rùng mình.

    - Nhìn đi, Miranda… /Alcina thì thầm ngay bên tai, hơi thở phả nóng rực

    -…đồ giả chỉ là màn khởi động thôi.

    Giờ em cho chị nếm lại đồ thật, lớn hơn vài size…

    để chị biết cái gì mới thực sự nuốt trọn được chị.

    Miranda cắn môi, vừa xấu hổ vừa...mong đợi, nhưng cơ thể lại run lên, không giấu nổi cơn dâng trào đang cuộn xoáy, mắt nhìn lẻn đi nhưng không thể giấ được sự khao khát ấy với Alcina.

    Alcina đặt tay lên đùi bà, tách ra xa hơn dù xiềng đã giữ sẵn, rồi nhấn mạnh hông xuống, đầu khấc cọ sát vào nơi ướt át đã rịn nước không ngừng.

    Âm thanh trơn ướt vang lên, càng kích thích không khí nhục dục.

    - Cảm nhận đi… / Alcina gầm gừ, giọng khàn nặng

    -…đây mới là thứ khiến chị mất hết ngôi nữ hoàng của mình.

    Rồi, không chần chừ thêm, cô bắt đầu ấn mạnh vào, từng phân một, chậm rãi nhưng đầy dã thú, để Miranda nếm rõ từng nhịp lấp đầy, căng ra vượt xa bất kỳ thứ đồ chơi nào từng trải qua.

    Không kiềm được mà cúi xuống, tay nâng má Miranda lên mà hôn lấy môi bà, ngậm lấy và quấn lưỡi cả hai vào nhau say đắm.

    Mắt cả hai nhắm nghiền để cảm nhận nhau.

    Âm thanh nhóp nhép vang dội khắp hầm khi Alcina ép xuống, nhồi toàn bộ chiều dài nóng rực vào tận sâu.

    Thân thể Miranda giật bắn, mắt bà mở to, đầu ngửa ra sau, mắt long lanh nước khi ngửa lên nhìn Alcina, thở hổn hển khi thoát khỏi nụ hôn.

    Khoái cảm ập đến dữ dội đến mức phản xạ đầu tiên không phải là rên rỉ, mà là một tràng chửi thô bạo tuôn ra.

    — M..mẹ kiếp…!

    Nhiều… quá, cái thứ quái gì to như vầy hả, Alcina !?

    Giọng bà khàn đặc, nửa tức giận, nửa khoái lạc không chịu nổi.

    Hai cổ tay bị xiềng siết căng, chân bị banh cứng, không cách nào tránh, chỉ có thể cong lưng run rẩy khi bị lấp đầy đến tận cùng.

    Alcina, mồ hôi rịn nơi thái dương, chỉ khẽ cười khàn, đôi mắt vàng như thú săn nhìn cảnh Miranda mất kiểm soát.

    - Chửi nữa đi… / cô thì thầm, hông khẽ giật ra rồi thúc mạnh vào, tạo ra âm thanh “bạch bạch bạch” dồn dập

    -…càng chửi em càng nhét sâu hơn.

    Miranda nghiến răng, nhưng rồi từng tiếng “đụ má, mẹ nó, quá nhiều… aahh…!” lại bật ra, đứt đoạn bởi nhịp thúc nặng nề khiến Alcina không khỏi cười khúc khích trước bà trùm nhỏ mà mỏ lại hỗn như thế này.

    Cô chỉ có thể dùng tay vén tóc cho Miranda và lau trán cho bà khi nhấp.

    Mỗi cú thúc là mỗi lần danh dự “nữ hoàng” bị nghiền nát thêm, thay vào đó là cơn khoái lạc cuồng loạn không thể cưỡng.

    Trong không gian ẩm thấp của hầm rượu, tiếng “bạch bạch” nặng nề vang vọng, hòa cùng tiếng rên ướt của Miranda.

    Mỗi cú thúc từ Alcina không chỉ dồn thẳng vào tận cùng, mà còn làm bụng dưới của bà trùm mafia nhấp nhô rõ rệt theo nhịp ra vào.

    Alcina nhìn mà môi nhếch cười khàn, bất chợt thò tay lấy chiếc điện thoại từ túi áo vứt bên ghế.

    Vẫn không rút ra khỏi người Miranda, cô giơ máy lên, bật camera, và tách tách chụp liên tục.

    - …Xem chị bây giờ kìa… / Alcina thì thầm đầy nhục cảm khi lia ống kính từ gương mặt đỏ rực, tóc tai bết mồ hôi, cho tới phần bụng dưới đang bị cự vật của cô đẩy nhấp nhô như sóng.

    Chưa thỏa mãn, cô chuyển sang quay video, cố ý kéo máy hạ thấp, bắt trọn cảnh nhục dục ấy, cảnh bụng Miranda căng phồng từng nhịp, âm thanh ướt át cùng tiếng chửi tục đứt đoạn đáng yêu lọt vào mic.

    -…Một “nữ hoàng” uy nghiêm mà để em quay lại như thế này… sau này chị còn mặt mũi nào mà ra lệnh cho ai ?

    Miranda dù há hốc miệng rên, vẫn gằn ra vài tiếng chửi xen lẫn tiếng nấc nghẹn, như điên loạn giữa nhục nhã và khoái lạc.

    Nhưng bà không khỏi không để ý đến cách xưng hô của Alcina, đã thay đổi, điều đó khiến tai bà đỏ nhẹ.

    Ánh sáng màn hình hắt vào gương mặt Alcina khiến nụ cười cô thêm phần cợt nhã, đôi mắt như thợ săn giữ chặt con mồi đã hoàn toàn mất thế chủ động.

    Alcina vừa giữ nhịp thúc đều đều, vừa đưa điện thoại lại gần sát mặt Miranda.

    Trên màn hình là hình ảnh chính bà: mắt long lanh nước, má đỏ hồng, miệng hé rên rỉ, bụng dưới nhấp nhô dữ dội theo từng cú đâm.

    Cô ghé môi sát tai, giọng khàn trầm đầy nhục cảm.

    - Quay kỹ thế này…

    để lỡ sau này chị phạt em, không cho chạm vào người chị… thì em còn có cái này mà thủ cho đỡ ghiền.

    Mỗi chữ thì thầm, Alcina lại thúc mạnh, khiến bụng Miranda co giật, dòng nước chảy ra càng nhiều hơn.

    - Biến..thái.../ dựa trán vào hỏm vai Alcina.

    - Nghĩ đi, Miranda… / Alcina nhếch cười, hơi thở nóng rực.

    -…cả đời chị oai nghiêm, ai gặp cũng phải cúi đầu.

    Vậy mà giờ… chỉ cần em bật lại video này thôi… là em có thể tự sục với hình ảnh chị ngửa mặt rên như con điếm.

    Miranda cắn môi đến bật máu, đôi mắt mờ nhòe vì khoái cảm, vừa uất hận vừa run rẩy.

    Miệng bà bật ra tiếng chửi đứt đoạn.

    - Mẹ kiếp...em đồ vô sỉ.…!

    Nhưng chính giọng rên rỉ nghẹn ngào ấy lại khiến Alcina cười khàn hơn, càng ghi lại từng giây phút mất kiểm soát của “nữ hoàng” mafia.

    Âm thanh “bạch… bạch… bạch…” vang vọng khắp căn hầm, nhưng nhịp của Alcina không phải là vội vã cuồng loạn, mà là nặng nề, chậm rãi, mỗi cú dập xuống như một nhát búa giáng thẳng, dồn đến tận cùng, nghiền ép mọi cảm giác trong cơ thể Miranda.

    Mỗi khi rút ra, cô gần như kéo hẳn chiều dài ra ngoài, để mặc cho nơi ấy co thắt run rẩy vì trống rỗng, rồi lại dập mạnh vào một lần, sâu đến mức bụng Miranda nhấp nhô rõ mồn một.

    - Uhh… aahhh…mẹ nó…! / Miranda bật tiếng rên thô, vừa chửi vừa khóc nghẹn, cơ thể run lẩy bẩy vì không chịu nổi nhịp tra tấn nhục dục chậm mà dã thú ấy.

    Alcina cúi xuống, mồ hôi rịn nơi thái dương, môi cười khàn kề ngay bên tai.

    - Cứ chửi đi… chị càng chửi, em càng dập… từng cú, từng nhát…

    để chị nhớ mãi trong người mình ai mới thật sự nắm quyền.

    Cô cố tình giữ tiết tấu chậm nhưng tàn nhẫn, để mỗi cú nhồi sâu thấu tận ruột gan, khiến Miranda không thể trốn tránh, chỉ biết giật nảy người theo nhịp đè nặng.

    Tiếng “ịch...ịch...” vang lên theo mỗi lần rút ra, và rồi lại bị lấp đầy bằng một cú dập trĩu nặng.

    Cả căn hầm như chỉ còn lại tiếng chửi khẽ, tiếng rên rỉ của Miranda, hòa lẫn tiếng thở gầm gừ của Alcina cùng âm thanh nhục dục ướt át không ngớt.

    Miranda ngước nhìn Alcina, môi hé run run, ánh mắt bướng bỉnh nhưng xen lẫn một thứ khác: khao khát.

    Alcina khựng lại nửa nhịp.

    Dù thân thể cô vẫn còn cắm sâu, từng giọt mồ hôi rơi xuống ngực Miranda, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu.

    Không phải là thách thức, không phải là nhục mạ.

    Bà trùm - người luôn kiêu hãnh ngồi trên ngai lúc này muốn được hôn.

    Alcina khàn giọng cười khẽ.

    Một bên tay vẫn giữ chặt hông Miranda, nhịp thúc không ngừng, nhưng cô cúi xuống, môi trùm lấy môi bà, cuốn lấy như muốn nuốt trọn tiếng rên còn đang vỡ vụn.

    Miranda nghẹn lại, toàn thân giật mạnh.

    Bà vừa bị dập sâu từng cú, vừa bị hôn đến nghẹt thở, cảm giác nhục nhã lẫn khoái lạc hòa tan thành cơn sóng dữ.

    Đầu bà nghiêng qua, rồi chính bà lại đáp trả, cắn lấy môi Alcina, rên rỉ ngay trong nụ hôn.

    Tiếng “bạch… bạch…” vẫn nện đều, nhưng giờ lẫn trong đó là âm thanh ướt át của nụ hôn ngấu nghiến, nơi cả kẻ săn mồi và con mồi dường như chẳng còn phân biệt nữa.

    Rồi nhịp đột ngột nhanh dần, nặng nề hơn, sâu hơn.

    Alcina, vốn vẫn giữ lối hành hạ chậm rãi, lúc này dồn hết lực, thúc liên hồi như muốn nghiền nát toàn thân Miranda.

    Miranda há hốc, bật rên thô giữa nụ hôn còn dang dở, hai tay bị khóa rung lắc dữ dội, toàn thân co giật.

    - Đ-đừng có bắn… mmhh…vào trong !

    Tôi… không chịu nổi…! / bà gào khản, nhưng tiếng dập dồn dập và sự tràn căng trong bụng dưới đã phản bội lại ý chí.

    Alcina gầm khẽ như dã thú, ôm ghì chặt hông Miranda, nhấn một cú cuối cùng thật sâu.

    Cả người cô run lên, hơi thở dồn dập, và rồi dòng nóng hổi phun tràn vào trong, không kiêng dè, không chần chừ.

    Miranda giật nảy, mắt trợn ngược, miệng bật thành tiếng rên lạc giọng.

    Bà biết mình vừa bị xâm phạm vượt qua cả giới hạn cuối cùng nhưng chính cảm giác cấm kỵ đó lại khiến thân thể run bắn, co thắt liên hồi, kéo dài cơn cực khoái đến tận cùng.

    Alcina không buông, vẫn ôm siết, hơi thở khàn đặc thì thầm bên tai Miranda:

    - Chị cấm thì đã sao… cơ thể chị còn ngoan ngoãn nuốt trọn hơn bất cứ ai…

    Mùi mồ hôi, âm thanh nhục dục, và hơi nóng rực giữa hai người quện lại, biến căn hầm rượu thành nơi chứng kiến một sự đảo ngược tuyệt đối, bà trùm quyền lực bị ép nhận lấy tất cả, đến tận giọt cuối cùng.

    Âm thanh "ọc..." vang lên khi Alcina vừa rút ra, thân thể Miranda bất giác cong quặp, đôi chân bị cố định run lên từng đợt.

    Bất ngờ, từ nơi ướt nhẹp ấy phụt ra một làn nước trong vắt, bắn cả lên đùi Alcina, vương vãi xuống nệm.

    Miranda há miệng, một tiếng rên nghẹn bật ra, khản đặc mà ướt át.

    - Ưmm…mmm!

    Bà trùm, người vốn chưa bao giờ để ai thấy mình mất kiểm soát, lúc này run rẩy, phun nước như chính thân thể phản bội hoàn toàn lý trí.

    Nước dính đầy bụng dưới, ướt đẫm cả đùi bà, tiếng chảy róc rách hòa lẫn tiếng thở dồn dập.

    Alcina đứng đó, nhìn cảnh tượng nhục cảm nhất đời bà trùm, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khàn khàn đầy thú tính.

    Cô đưa tay quệt giọt nước còn vương trên da bụng Miranda, rồi đưa lên liếm, chậm rãi trêu chọc.

    - Chị bảo không cho phép cơ mà…

    Thế mà cơ thể chị lại phun ra còn dữ hơn em.

    Miranda nghiến răng, ngực phập phồng, vừa nhục nhã vừa khoái lạc đến nghẹt thở.

    Bà gầm gừ định chửi thêm, nhưng cổ họng chỉ bật ra tiếng rên đứt đoạn.

    Trong ánh mắt mờ mịt đó, sự căm giận và khoái cảm hòa lẫn thành một thứ nguy hiểm, như thể Miranda vừa bị hạ gục… nhưng cũng vừa nung nấu một lời thề trả đũa.

    Miranda khẽ khép mắt, thở khẽ và dần đều đều lại hơi thở.

    - Miranda...

    .

    ..

    ...

    - Miranda !

    Miranda !!

    Chị có nghe em nói không đấy ??

    Miranda chợt mở bừng mắt thì thấy bản thân và Alcina đang đứng dưới hầm rượu một cách bình thường theo đúng nghĩa đen, bà đảo mắt nhanh rồi nhìn Alcina đang hơi nghi hoặc nhìn mình, tay còn đặt trên vai vì đánh tỉnh Miranda.

    - Tôi..tôi không sao...

    - Đang xem hầm rượu với em mà chị nghĩ lung tung đâu thế ?

    Chóng mặt à ??

    Miranda khẽ xua tay nhã ý đừng bận tâm, rồi đi theo Alcina, lần này thì cô dẫn bà đến căn phòng ban nãy đầy đồ....tra tấn.

    Lúc này mặt Miranda bất giác đỏ lên, Alcina nhìn thoáng qua, dường như đã hiểu gì đó thì đứng áp gần lại, khẽ tựa cằm lên vai mà trêu.

    - Ái chà...hay là ban nãy bận tưởng tượng linh tình gì rồi phải không ??

    Vừa nói, Alcina vừa cọ mũi hôn khẽ vào cổ Miranda, hít thở mùi hương của bà trùm.

    Miranda khẽ lườm, nghiêng cổ nhưng không né liếc xuống Alcina rồi xoay lưng rời đi quay lên trên sảnh chính.

    - Xem vậy đủ rồi...đưa tôi về...

    Alcina khẽ cười đi theo, sau khi để Miranda dặn dò đàn em kĩ lưỡng, cô lái xe đưa bà trùm của mình về.

    Vừa vào nhà đã ngay lập tức, Miranda thấy con gái yêu của mình đang ngồi chơi ghép hình ở sảnh phòng khách.

    - Mama.....

    Eva vừa thấy mẹ liền chạy ào tới ôm lấy và vòi bế.

    - Ngoan nào Eva...coi chừng té

    Miranda bế con lên, không khỏi yêu chiều mà hôn lấy hôn để lên khắp mặt cục cưng bé nhỏ.

    Alcina nhìn theo mà không khỏi vui lây.

    ***còn tiếp***
     
    [Bhtt][18+] Tiếng Súng Trong Bản Nhạc Jazz !
    Chương 8 [18+]


    "Em làm trò con mèo gì vậy !??"

    ***

    Alcina lái xe đi mua nguyên vật liệu cho bữa tối, thay vì người hầu tự lo liệu thì hôm nay cô muốn bản thân là người đích thân quyết định, sẵn tiện mua thêm bao thuốc mới vì hồi nãy khi đưa Miranda về đã là điếu thuốc cuối cùng của cô.

    "Ưm..~ Hưm hừm hưm...~"

    Vừa chạy vừa ngâm nga, Alcina như đang trong một tâm trạng khá tốt, khác hẳn mọi khi, có lẽ cô hiểu Miranda đã nới lỏng cảnh giác với mình, còn để suy nghĩ của bà ta...đi xa hơn, nghĩ đến đây, Alcina không khỏi phì cười.

    " Đáng yêu thật...như con mèo chảnh nhưng lại muốn được vuốt ve.."

    Tự lầm bầm đánh giá khi bẻ lái vào siêu thị, Alcina lấy giỏ và đi lựa nguyên liệu nấu ăn.

    Đậu phụ, nấm, đậu hà lan, dầu ăn, một miếng bò và vài củ hành tây, thêm thanh bơ và vài hộp sữa và linh ta linh tinh mà cô thấy sẽ tạo được một món ăn ngon.

    Không quên lấy cả dung dịch vệ sinh, chả hiểu sao...cô lại ngẫm nghĩ nên mua loại nào cho người kia cảm thấy dễ chịu khi tiếp xúc.

    Thanh toán nhanh rồi quẹo vào cửa hàng tiện lợi, Alcina lấy cho mình hai bao thuốc lá dùng dần rồi cả một hộp bao cao su.

    "Thôi thì lấy hai hộp vậy..."

    Lầm bầm rồi dứt khoác lấy thêm họp nữa, ra quầy thu ngân, nhân viên khi quẹt mã hai hộp bao cao su không khỏi ngước nhìn Alcina vài giây rồi lại né cái nhìn ấy, Alcina có thể thấy rõ đôi má ấy hây hây lên.

    Bà trộm nghĩ không biết cô gái này sẽ nghĩ theo chiều nào.

    Chỉ khẽ ung dung rít thuốc rồi nhận đồ từ tay nhân viên rồi lên xe chạy về.

    Đến cổng, an ninh tự động mở cửa cho bà, vào thì thấy đèn nhà đã tắt chỉ còn chừa lại đèn bếp và đèn hành lang, Alcina tự hiểu là Miranda đã đưa Eva đi ngủ nên cô ngồi ghế sofa phòng khách, máng áo khoác lên rồi ngồi hút thêm điếu thuốc nữa, trong lòng cứ bâng quơ suy nghĩ gì đó.

    Chỉ là chẳng ngờ Miranda vừa ru Eva ngủ xong thì bước ra, thấy cô vệ sĩ của mình đang ngồi chill chill hút thuốc.

    "Hút nhiều thế...ám mùi hết cả phòng"

    Giọng tuy trách khẽ nhưng Miranda không có ý mắng Alcina hay cấm cô, nói chỉ như cho có lệ vậy thôi.

    "Thuốc hương vanilla, không thích à ??"

    Alcina phả khói, ngửa cổ lên nhìn Miranda từ phía sau, giọng cười cười, chỉ để nhận một cái lườm khẽ êm từ Miranda khi bà bước ngang qua ghế để đến tủ lạnh và thấy nguyên liệu của bữa tối vừa được Alcina mua về.

    Bà ra hiệu cho đầu bếp làm việc, còn bản thân lấy chai rượu trên kệ xuống và ngồi cạnh Alcina, rót cho cả hai mỗi người một ly.

    Alcina chỉ ung dung dập tắt điếu thuốc, mắt liếc nhìn cặp đùi trắng của Miranda đang bắt chéo cạnh bên, khẽ cười khàn.

    "Mặc thế cho tôi tối nay à ??"

    "Xàm ngôn."

    Đáp nhanh gọn, Alcina khoác tay lên vai Miranda cúi mặt gần bà...khẽ vẽ vẽ ngón tay trên bắp tay Miranda mà thì thầm to nhỏ.

    "Chứ không phải tính toán trước từ lúc ở nhà hàng rượu của tôi đấy chứ ??"

    "Nhìn chị trông như vừa nghĩ ra được một viễn cảnh nào đó rất thú vị không bằng.."

    - cười khúc khích.

    Một cái liếc sắc lẹm và một cái vỗ mạnh vào tay Alcina trên bắp tay mình, Miranda cầm ly rượu lên và uống cạn rồi đặt xuống, cùng lúc đầu bếp vừa mang bữa tối lên cho cả hai, khoai nghiền cùng đĩa đồ xào và mỗi người một bát súp bò hầm.

    Trâng miệng là một chiếc flan bơ ngọt ngào.

    Miranda vẫn chẳng đáp gì, chỉ khẽ thẳng lưng khỏi cái khoác vai của Alcina rồi cằm muỗng lên ăn tối, khiến Alcina cạnh bên không khỏi nhìn cười trước độ kín tiếng của Miranda hôm nay.

    "Chị không nói cũng được...chỉ là...tôi mua bao cao su rồi..."

    Tiếng nĩa bị rớt vang lên...từ phía bếp, đầu bếp lỡ làm rơi khi đang rửa bát, Alcina khẽ tặc lưỡi rồi quay qua nhìn Miranda, bà vẫn đang ăn, nhưng tai đã đỏ ửng, ngón tay Alcina không kiềm được mà lướt qua khẽ.

    "Đáng yêu thật.."

    "Alcina..."

    "Rồi rồi...tôi ăn, tôi ăn..."

    Nhưng dù có ăn, mắt của Alcina cũng không kiềm được mà lén nhìn qua Miranda mấy lần, cho đến khi ăn xong, Alcina uống cạn ly nước lọc, định rút bao thuốc làm thêm một điếu thì Miranda chặn tay Alcina đang lấp lửng nơi túi quần, nhỏ giọng.

    "Thôi...tối rồi...mùi lắm.."

    Alcina thấy thế cũng không còn ý định hút nữa, nhìn Miranda vẫn còn nắm khẽ tay mình lâu hơn bình thường rồi nhìn bà, đôi mắt ấy như hiện lên dòng chữ.."

    Tối rồi đi ngủ thôi..."

    Alcina chẳng để Miranda nói thêm lời nào, cùng bà đứng dậy đi lên lầu, để lại bàn ăn đang được người hầu dọn dẹp.

    .

    .

    .

    "Ahh...nhẹ thôi Al-..ưm..!"

    "Im lặng chút đi chị..."

    - 'Phập..phập..phập...phạch....'

    Ngoạm lấy cổ họng Miranda, Alcina cắn khẽ và mút, để lại dấu vết chiếm hữu rõ nét trên da của nữ trùm, Miranda mê đắm, tay vòng ôm chặt tấm lưng rộng của Alcina, thỉnh thoảng cào nhẹ vì sảng khoái, hai chân quấn chặt hông Alcina như neo giữ, không cho cô thoát.

    Trên giường, gối chăn nhàu nát, bao cao su đang bị xé dỡ nằm lăn lóc...chẳng kịp, Alcina bị Miranda cuốn quá say, quá vội đến mức việc mang bao chẳng còn được để ý, mà có vẻ Miranda cũng chẳng bận tâm.

    "Alcina...ah..em làm gì như cơ bão vậy..!!"

    "Tại nghiện chị đấy...!!"

    Alcina khẽ chống tay dậy, nhìn xuống Miranda rồi hạ môi lên trán, lên má rồi dừng ở môi, nơi nụ hôn nồng nàn mà cuồng nhiệt, khi lưỡi cả hai quấn lấy nhau, ướt, nóng.

    Tay Alcina đặt lên bầu ngực đỏ hồng, bóng mịn vì mồ hôi, bóp, xoa rồi ngón tay khẽ gãi lên đầu núm.

    "Nó cứng rồi này..."

    "Bị em làm thế thì không cứng cũng lạ...ha..nghịch ngợm.."

    Alcina cười khàn nhẹ, cúi xuống để miệng mình bao trọn chiếc núm hồng ấy, lưỡi đảo quanh rồi mút khẽ, đánh lên xuống quanh ti hoa.

    Miranda khẽ cười hiền, tay ôm đầu, đan vào mái tóc ẩm vì mồ hôi nhưng răng lại khẽ cắn môi khi đi kèm những cái mút ấy là những cú nhấp đầy và sâu, đập vào cổ tử cung bà từng nhịp.

    "Ha...ah..."

    "Đau à ?"

    "Không...chỉ là căng quá...tôi nhạy cảm.."

    "Đau nhớ cắn đấy...lì lợm cố chịu thì tôi dỗi cho xem..."

    - cắn quanh đầu ti.

    Miranda không nói gì, chỉ khẽ cười rồi lại vùi mặt vào hỏm cổ Alcina khi cô nâng một chân mình lên mà tiếp tục thúc.

    Alcina có thể cảm nhận rõ nét khi đùi Miranda run lên, cô biết Miranda gần đến đỉnh.

    Tiếng cười trầm nhẹ, Alcina ghì lấy hông Miranda mà bắt đầu nhịp sâu, dồn dập đến mức Miranda ngửa cổ ra sau, thở gấp...khóc nấc lên.

    Alcina không bỏ qua cơ hội mà cúi xuống mà ngậm lấy, mút lấy mút để.

    "Alcina...ah..tôi..tôi..um~"

    "Ra đi...cứ agh...ra đi...haa~ Miranda..!

    Miranda!!

    "

    Chưa cần để Alcina an ủi hết câu, Miranda rùng mình dữ dội trong khi Alcina lấy đà ép sâu chắc nịch theo nhịp như muốn kéo dài sự thăng hoa ấy rồi bơm toàn bộ vào trong nữ trùm.

    Dịch tràn loan ra thấm ướt cả nệm, nhầy nhụa giữa hai thân.

    Alcina khuỵu tay gục xuống, thở hổn hển rồi nhìn người phụ nữ đang nhắm mắt thở dốc dưới mình, trong lòng dâng lên một ấm áp nhẹ nhàng.

    "Sao rồi...haa, ổn chứ !?"

    - vừa hỏi, nhịp thở của cô cũng chẳng tốt hơn là bao, tay khẽ đặt lên bụng dưới mà xoa nhẹ nhàng cho Miranda.

    "Ừm...ổn.."

    - hít thở sâu.

    Alcina dần chòm dậy, nhìn xuống nơi đang nuốt trọn lấy mình, mắt ánh lên vẻ yếu mềm, ngón tay vờn nhẹ qua thảm cỏ mịn màu vàng nhạt.

    "Alcina..."

    - nhắc nhở.

    "Vâng..chỉ đang ngắm thôi"

    Rồi cô rút ra dần dần, nước bám trên thân cự vật bóng loáng và giãn dần, cho đến khi cô rút ra toàn bộ, lấp lánh ánh đục và trong ở cửa huyệt của Miranda.

    Nơi ấy giờ hồng hào, sưng nhẹ và bóng lên vì dịch.

    "Đẹp quá..."

    "Lại nói nhảm rồi...haa"

    Miranda thở dài khi Alcina rút ra, nhìn cô đang dịch người để nằm xuống cạnh mình, đối diện mà cười tủm tỉm.

    "Cười gì đó ?"

    "Không có gì, chỉ là hôm nay thấy chị đáng yêu.."

    Tay Alcina tìm đến tóc Miranda mà vuốt ra sau, cho Miranda thấy thoáng và mát mẻ hơn.

    "Em nói như thể tôi giống mấy đứa con gái mới lớn vậy..."

    "Đâu phải gái mới lớn mới được đáng yêu...Đôi khi mấy chị đã lớn còn đáng yêu và quyến rũ hơn nhiều kìa"

    Tạch lưỡi, nhái mắt trêu Miranda khiến bà không cầm lòng được mà phì cười.

    "Nhóc con, em cũng khéo nói đấy.."

    Rồi dịch người nép vào lòng Alcina, Miranda tựa đầu lên vai Alcina trong khi cô cũng hiểu ý mà quàng tay lên lưng mà kéo Miranda sát vào mình.

    "Sao thế...nay chị thật sự muốn à ??"

    "Ừm...tự nhiên có tâm trạng, mà chỉ có em mới giúp tôi thoải mái thôi.."

    - ngón tay vẽ nghệch ngoạc lên ngực Alcina.

    "Nói thẳng ra thì chỉ có tôi mới làm chị lên đỉnh ??"

    - nhìn Miranda, cười đắc chí.

    "Ừm...cứ cho là vậy đi, đồ kiêu ngạo.."

    Liếc lên lườm Alcina rồi nhìn thấy nụ cười cợt nhã đáng ghét đó.

    Miranda đưa tay lên véo má Alcina mà kéo giãn.

    "Ah..ah.!

    Đau mà !!"

    Phì cười rồi thả tay, Miranda tự mãn rồi vỗ vỗ lên má Alcina trước khi dụi xuống vào ngực của cô mà khép mắt.

    "Cũng biết đau cơ đấy...thôi ngủ đi"

    Giọng êm, vừa như ra lệnh vừa như quan tâm, Alcina thấy lòng mình nhẹ tênh, ôm người phụ nữ trong lòng rồi rồi tựa cằm vào tóc của bà, hôn khẽ rồi cũng khép mắt.

    Không gian dần yên tĩnh, ấm áp lạ thường, bên ngoài tuyết vẫn rơi, bên trong lửa vẫn cháy, bên chiếc giường ấy hai cơ thể quấn lấy nhau, hơi thở đều đều mà yên bình.

    Sáng hôm sau, trời không nắng, tuyết rơi dày, còn Miranda thì ôm Alcina rất chặt khi còn đang say ngủ.

    "Bám quá..."

    - thì thầm yêu chiều.

    Alcina khẽ xoa lưng Miranda, hôn khẽ lên đỉnh đầu rồi kéo chăn chỉnh lại cho ngay.

    Những nụ hôn nhỏ rơi lên trán, lên má, lên chóp mũi, lên môi rồi lên cổ...

    "Ưm..."

    - Cựa mình, ngửa cổ.

    Alcina tiếp tục hôn khẽ, âu yếm người phụ nữ đang quá đỗi xinh đẹp kia.

    "Dậy rồi sao...??"

    "Ừm...do con mèo nào đó..."

    Cười khàn khàn trong cổ họng, Alcina hôn lại lần nữa trên cổ Miranda rồi nằm lại cạnh bà.

    "Tại thơm quá đấy..."

    "Cả người dơ hầy thế này mà thơm tho gì..."

    Nằm nghiêng đầu nhìn lên Alcina, tay khẽ gãy cằm cô, có thể cảm thấy rõ cổ họng Alcina rừ khẽ vì dễ chịu.

    "Dậy đi tắm thôi...lát còn phải đi lấy hàng đấy..."

    "Biết rồi...cho hôn cái nữa đã, nghiện đến điên rồi nè..."

    ***còn tiếp***
     
    Back
    Top Bottom