Cập nhật mới

Khác |BFZY| qeb jfoolo!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
271005331-256-k66937.jpg

|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Tác giả: linhhada
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Điều đáng sợ nhất, lại là điều bạn đã biết đầu tiên!



zhoukeyu​
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Giới thiệu.


Chúc mừng tròn 1 tháng bé Vũ trở thành tiểu điềm C, người chị ít hơn 1 tháng tuổi Phedra xin được đào một chiếc hố hại não =)))))))))))))))) Đây là lần đầu tiên (điêu đấy) mình thử sức với thể loại kinh dị hơi hướng trinh thám, có thể sẽ có những lỗi sai mà mình cũng ứ phát hiện ra được.

Mong mọi người lượng thứ *cúi đầu*

Vì tình tiết tương đối quá tải mà dung lượng lại ngắn, mình xin phép lược bớt 7749 lần các thể loại thoại nội tâm, miêu tả bay bướm, tâm lý nhân vật.

Hy vọng mọi người sẽ không cảm thấy truyện bị cụt so với các fic trước của mình.

Tên truyện: qeb jfoolo!

Tác giả: Phedra

Thể loại: Kinh dị, bí ẩn

Số chương: 05

Nhân vật: Châu Kha Vũ, Lưu Vũ, Ngô Hải, AK, Lâm Mặc, Lelush, Trương Hân Nghiêu

Warning: Vứt não đi trước khi đọc nếu bạn chỉ muốn giải trí, hoặc lắp não vào để trở thành thám tử lừng danh.

Giới thiệu:

"Con thỏ nhỏ

Con thỏ nhỏ

Nhảy vào giỏ

Con thỏ con

Con thỏ con

Mắt trợn tròn

Con thỏ nhát

Con thỏ nhát

Thân tan nát

Con thỏ nhảy

Con thỏ nhảy

Máu cứ chảy

Con thỏ điên

Con thỏ điên

Ngủ triền miên..."

Điều đáng sợ nhất, lại là điều bạn đã biết đầu tiên!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 1. Ở trên (1).


"Rốt cuộc khi nào mới được tan làm?"

Lelush uể oải hỏi, một tay chống cằm lờ đờ nhìn mọi người đang hào hứng thưởng thức các tác phẩm nghệ thuật trên tường.

Từ khi bước vào căn phòng này, anh vẫn luôn ngồi yên không thèm nhúc nhích dưới một bức tranh trừu tượng lớn với những mảng màu xám và đỏ đan xen nhau.

"qeb jfoolo!" là tên của bức tranh đó.

"Chẳng phải tổ sản xuất đã nói rồi sao?

Giải mật mã này, tìm ra mã số mở cửa là chúng ta sẽ hoàn thành thử thách."

Trương Hân Nghiêu vẫy vẫy tờ mật mã vừa tìm được trong balo do ekip cung cấp trên tay, "Cũng tương đối thú vị!"

Chính giữa tờ giấy là một hàng chữ được tạo bởi những từ đơn được cắt ghép từ các mẩu báo, thoạt nhìn rất mang màu sắc trinh thám ở những câu chuyện của Agatha Christie*:

*Agatha Christie: Nhà văn trinh thám người Anh, được mệnh danh là "Nữ hoàng trinh thám" (Queen of Crime) và là một trong những nhà văn quan trọng và sáng tạo nhất của thể loại này.

"Nước mắt kẻ treo ngược trên ngọn cây Yggdrasil rơi xuống những viên đá.

Đám binh nhì giết kẻ lạc loài đơn độc."

Lelush, Trương Hân Nghiêu, Ngô Hải, Lưu Vũ, Châu Kha Vũ, AK, Lâm Mặc nhận được lời mời tham gia tập đầu tiên của chương trình thực tế mang tên "Escape".

Bối cảnh của tập này được lựa chọn tại triển lãm tranh trừu tượng của một danh họa nổi tiếng thế kỷ XX.

Để tăng thêm không khí hồi hộp, trong thời gian ghi hình, phòng triển lãm hoàn toàn không xuất hiện staff hay ekip quay phim, chỉ có những camera ẩn được giấu đâu đó ở chung quanh phòng, đến người bắt camera đỉnh như Lưu Vũ cũng không thể phát hiện ra.

"Ai có ý tưởng gì về mật thư này không?"

Ngô Hải lên tiếng, nhận được cái lắc đầu của tất cả mọi người.

"Em mà thông minh thế thì đã thi vào Thanh Hoa Bắc Đại, sao phải cực khổ đi show làm gì?"

Lâm Mặc nói giỡn, sau đó tự che miệng hết sức khoa trương, "Ôi, câu này liệu có lên hình được không nhỉ?"

Trương Hân Nghiêu đã xem xét xong đồ trong balo, anh đóng khoá lại, đẩy nó trượt trên sàn đến góc phòng, đáp một câu không mặn không nhạt:

"Cứ bình tĩnh, đi tìm tiếp dữ kiện là được."

Châu Kha Vũ chăm chú quan sát một bức tranh ở cuối hành lang.

Những mảng màu đen, đỏ và nâu sắp xếp lộn xộn, tính ra nếu như nói tấm toan* này bị ba xô màu vô tình đổ ụp xuống thì có khi còn dễ tin hơn so với việc bảo đây là một tác phẩm nghệ thuật.

"bsfi ylokp", một cái tên nghe chẳng ra đâu vào đâu khiến cậu tự hỏi không biết có phải lúc tác giả đặt tên cho tranh thì có con mèo chạy ngang qua máy đánh chữ không nữa.

*Toan: Tấm vải dùng để vẽ màu dầu, màu acrylic, sơn nước , hoặc dùng để in tranh canvas.

"Anh, anh có nhìn ra bức tranh này vẽ cái gì không?"

Châu Kha Vũ quay sang bắt chuyện với Lưu Vũ, chẳng hiểu vì lý do gì mà cứ hễ nói chuyện với chàng trai hơn cậu hai tuổi này thì cậu lại tự động gấp đôi tiếng mẹ đẻ.

Lưu Vũ đang đứng phía trước một tấm gương tròn, viền gương chạm khắc cầu kỳ đã ngả màu nhưng có thể nhìn ra trước đây đã từng được sơn một lớp vàng lấp lánh.

Tấm gương này chính là điểm đặc biệt mà ban tổ chức triển lãm muốn lan tỏa dụng ý nghệ thuật của người họa sỹ: Chính nội tâm mỗi con người mới là một bức tranh trừu tượng nhất, đôi khi nhìn mình lâu trong gương, bạn sẽ phát hiện bản thân vô cùng xa lạ.

Bạn có chắc đó chính là bạn không?

Lưu Vũ cười cười, nghiêng đầu nhìn về phía Châu Kha Vũ:

"Anh cũng không biết nữa, nhưng có cảm giác như thứ gì đó đã được sinh ra."

Đúng lúc này, toàn bộ hệ thống đèn trong phòng triển lãm đồng loạt tắt ngóm.

Mọi thứ chìm vào trong bóng tối vô tận.

Căn phòng vốn đã không có cửa sổ, cửa chính lại bị khóa chặt bằng khóa mật mã, nửa tia sáng ngoài trời cũng không lọt vào được.

Giọng nói như loa phóng thanh của AK vang lên:

"Hấp dẫn quá nhỉ?

Giờ còn có cả trò này cơ à?"

Không một ai cảm thấy việc đèn tắt là bất thường, đều chỉ nghĩ đó là chiêu trò của ekip sản xuất.

"Nhưng mà tắt đèn thì liên quan gì..."

Lâm Mặc đang thắc mắc đột nhiên im bặt.

Có tiếng gì đó vang lên giữa bóng tối, va đập vào bốn bức tường của phòng triển lãm, dội lại bên tai từng người rõ mồn một.

Cộp...

Cộp...

Cộp...

Không một ai lên tiếng.

Thậm chí chẳng người nào dám thở mạnh.

Thanh âm ấy giống như tiếng gõ lên ô kính, cũng giống như tiếng gót giày nện vào sàn nhà, vừa gần lại cũng vừa văng vẳng từ xa vọng lại.

"Trong balo có đèn pin đấy!"

Trương Hân Nghiêu hô lên, xé toạc bầu không khí im ắng đến rùng rợn.

Sau câu nói của Trương Hân Nghiêu, mọi người mới như được túm ra khỏi vũng lầy ngột ngạt.

Ngô Hải là người đứng gần góc phòng nhất, vội ngồi thụp xuống mò mẫm.

"Đây rồi!"

Sau một hồi tay chân luống cuống, Ngô Hải cuối cùng cũng kéo được khoá balo ra, dựa vào xúc giác mà tìm kiếm đèn pin.

Vừa nắm được đầu đèn tròn tròn, anh lập tức kéo nó ra khỏi đống đồ đạc linh tinh, bật công tắc.

"Á!"

Ánh đèn vừa loé, Ngô Hải la lên một tiếng, lùi hai, ba bước ngã ngồi về phía sau.

Cây đèn pin trong tay anh cũng tuột ra, rơi tự do xuống đất phát ra một chuỗi thanh âm đinh tai nhức óc.

Ánh sáng nhảy nhót một hồi, cuối cùng lăn đến trước mũi một đôi giày thể thao.

Lưu Vũ chìa một tay trước mặt Ngô Hải, trong bóng tối lờ mờ, khớp tay cậu trắng đến phát xanh.

"Anh có sao không?"

Thanh âm nhẹ nhàng của Lưu Vũ vang lên bên tai.

Ngô Hải nuốt nước bọt, hơi thở gấp gáp, một lúc sau mới đưa tay ra nắm lấy tay Lưu Vũ, mượn lực đứng dậy.

AK nhặt lấy chiếc đèn pin nằm lăn lóc dưới đất, kiểm tra xem nó có bị hỏng hóc gì sau cú rơi khi nãy không.

Chắc là hàng xịn, va đập như vậy nhưng một vết xước cũng không có, ánh sáng chạy thẳng một đường trên hành lang đen ngòm.

Lâm Mặc quan tâm hỏi:

"Sao bỗng dưng anh lại la toáng lên như gặp ma vậy?

Làm em hết cả hồn."

Ngô Hải ậm ừ một lát rồi lắc đầu:

"Chắc là ánh sáng đột ngột chiếu vào gương khiến anh giật mình.

Xin lỗi nhé, dạo này anh xem nhiều phim ma quá!"

"Em đừng dọa mọi người thế chứ, mất hết cả hình tượng idol rồi."

Trương Hân Nghiêu đùa một câu, trái tim đang treo lơ lửng vì căng thẳng của mọi người cũng được gỡ xuống.

"Này, Châu Kha Vũ!"

Lelush vẫn yên lặng từ lúc mất điện tới giờ đột nhiên lên tiếng, "Tôi biết cậu cao rồi, đừng chọt đầu tôi nữa!"

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 1. Ở trên (2).


"Hả?"

Châu Kha Vũ ngơ ngác đáp, "Em có làm gì đâu?"

Không cần nghe đến câu thứ hai, mọi người đã đủ thấy sởn da gà rồi.

Bởi vì thanh âm của Châu Kha Vũ vang lên ngay phía sau lưng Lưu Vũ, mà Lưu Vũ thì còn đứng sau Ngô Hải, Trương Hân Nghiêu.

Còn Lelush ngay từ đầu vẫn luôn ngồi một mình bên dưới bức tranh lớn ở hành lang đầu tiên...

"Cái quái gì..."

AK lẩm bẩm, hướng ánh đèn pin về phía Lelush.

"Chạy!"

Trương Hân Nghiêu quát lên, cả đám người đang bủn rủn chân tay giật mình lao về phía sau.

Trương Hân Nghiêu là người đứng gần Lelush cũng như "thứ đó" nhất, túm lấy Lelush vẫn còn đang đờ đẫn chạy như bay.

Trên đầu Lelush vốn là một bức tranh khổ rất lớn, chiếm gần hết bề ngang bức tường.

Những mảng màu lộn xộn và gay gắt như đang giằng xé nhau, chọn ra một thứ tà ác nhất để lên ngôi.

Lúc này, chính giữa bức tranh đã bị xé rách, một cái đầu nhăn nheo bê bết tóc chui ra.

Hai mắt trắng dã không ngừng xoay tròn trong hốc mắt, cổ họng phát ra những tiếng "ọc ọc" như ống bơm nước bị nghẹt.

Cánh tay dài khô đét với những móng vuốt dài cáu bẩn của nó gõ lên đầu Lelush, từng nhịp từng nhịp, khiến anh cứ ngỡ là Châu Kha Vũ bày trò.

Thấy đám người bỏ chạy, con quái vật rít lên một tiếng, vươn hai tay ra muốn quặp chặt lấy một kẻ xấu số.

Bọn họ cũng không biết mình phải chạy đi đâu, chỉ theo ánh đèn pin loạn xạ của AK mà lao đi.

Hành lang này như kéo dài đến vô tận, chạy mãi không thấy lối ra.

Châu Kha Vũ nhào tới túm lấy vạt áo AK, vừa thở vừa nói:

"Dừng... dừng lại đi.

Nó không đuổi theo."

AK lúc này mới hoàn hồn mà đứng lại.

Mọi người phanh gấp theo, ai nấy chống tay gập bụng thở không ra hơi nữa.

"Điểm danh đã!

Có ai bị rớt lại phía sau không?"

Châu Kha Vũ giơ bàn tay vẫn luôn nắm chặt tay Lưu Vũ lên, "Châu Kha Vũ, Lưu Vũ."

Lần lượt từng người một lên tiếng.

Vẫn đủ bảy người.

"Tổ chương trình chơi cái trò gì kỳ quá vậy!"

Lâm Mặc dựa lưng vào tường, từ từ trượt xuống ngồi phịch xuống sàn, "Rõ ràng bảo là chương trình trí tuệ, cuối cùng lại thành chạy đua marathon."

"Anh nghĩ không phải do tổ chương trình sắp xếp đâu!"

Lưu Vũ nói, hướng ánh mắt về phía Trương Hân Nghiêu đứng bên cạnh.

AK lia đèn qua, sắc mặt Trương Hân Nghiêu đã tái nhợt, tay trái nắm bắp tay phải.

Máu thấm qua lớp áo sơ mi, tràn ra khỏi kẽ tay, nhỏ tong tong xuống mặt sàn.

Lâm Mặc hoảng hốt đến mức nhảy bật dậy như con tôm càng:

"Ối trời ơi anh Nghiêu, sao thế này?"

"Là do cậu ấy kéo tôi đi, nên bị cái thứ kia tấn công."

Lelush giải thích ngắn gọn, cúi đầu đầy vẻ tội lỗi.

Trương Hân Nghiêu vội vàng lắc đầu, ý muốn nói không phải tại ai hết.

"Tổ chương trình sẽ không sắp xếp thứ gì có thể khiến idol bị thương đâu."

Ngô Hải trầm ngâm, "Nếu không muốn bị fan tổng tấn công không ngóc đầu lên được."

"Hơn nữa cái thứ kia trông rất "thật"."

Châu Kha Vũ nhận xét.

Nếu như tổ sản xuất thật sự làm ra được một thứ quái vật sống động đến thế, lại đột ngột xuất hiện trong thời gian ngắn tầm ba phút khi mất điện thì chỉ có thể là sử dụng kỹ xảo.

Nhưng rõ ràng Trương Hân Nghiêu đã bị nó tấn công, vết thương còn chảy máu sờ sờ, chứng tỏ đó phải là vật thật.

Tóm lại là vẫn khó để tin thứ này nằm trong kịch bản của chương trình.

Lưu Vũ loay hoay tìm bông băng thuốc đỏ trong balo, băng bó cho Trương Hân Nghiêu.

AK cũng tìm thêm được bốn chiếc đèn pin nữa:

"Có tận bảy người nhưng cho hẳn năm cái đèn pin, hào phóng ghê ta."

Châu Kha Vũ và Ngô Hải dựa vào ánh sáng đèn pin xem xét bản đồ phòng triển lãm.

"Chỉ có một cửa ra duy nhất.

Và nó nằm ở chỗ chúng ta vừa chạy đi."

Vừa nói, Châu Kha Vũ vừa dùng ngón tay khoanh vào bản đồ cho mọi người thấy.

Phòng triển lãm này thiết kế theo hình chữ 回 (Hồi), hai bên tường đều treo tranh, đi một vòng có thể về đến nơi ban đầu.

"Em nói cái này mọi người đừng đánh em."

Lâm Mặc rụt rè lên tiếng, "Có khi nào chúng ta đã chạy đúng một vòng rồi quay về chỗ cũ không?

Khi nãy trong lúc chạy, em đếm mình đã rẽ ba lần."

Bầu không khí lại chìm vào im lặng.

Ánh đèn pin trong tay AK hơi dao động, có lẽ anh cũng đang phát run.

Ngô Hải nín thở, với tay lấy một chiếc đèn pin trên sàn, Lâm Mặc, Châu Kha Vũ, Lelush cũng ngầm hiểu, mỗi người cầm một chiếc đèn pin lên.

"Tách" một tiếng, bốn chiếc đèn pin đồng loạt bật mở, chiếu về bốn hướng khác nhau.

Xung quanh trống trơn, ngoại trừ những bức tranh im lìm chìm trong giấc ngủ trăm năm ra thì không có sinh vật nguy hiểm nào cả.

Lưu Vũ cảm thấy có một bàn tay toát mồ hôi lạnh chạm vào tay mình.

Là Ngô Hải.

"Không có..."

Ngô Hải lẩm bẩm, Châu Kha Vũ, Lelush cũng xác nhận là không có gì.

Chỉ có Lâm Mặc là run lẩy bẩy lùi lại, va vào Trương Hân Nghiêu.

"Sao vậy?"

Trương Hân Nghiêu đưa bàn tay còn lành lặn vỗ vai trấn an cậu em.

Mọi người nhìn theo hướng ánh đèn của Lâm Mặc, thoáng chốc bủn rủn cả người.

Trên bức tranh lớn chiếm trọn cả khoảng tường kia giờ chỉ còn lại một cái lỗ trống hoác, đen ngòm đang tham lam nuốt trọn ánh sáng.

Con quái vật biến mất?

Hay nói đúng hơn là...

Nó đi đâu rồi?

"Cửa ra vào cũng biến mất rồi!"

Ngô Hải lúc này mới khó nhọc lên tiếng.

AK há hốc miệng:

"Cái gì?

Cửa chứ có phải con chó con mèo đâu mà mọc chân chạy được?

Lưu Vũ hỏi lại:

"Anh có chắc không vậy?"

"Chắc, cửa ra vào đối diện với bức tranh ba màu tím vàng đen này.

Mọi người nhớ kỹ lại xem."

"Vậy thì chúng ta đang bị kẹt trong đây, cùng với một con quái vật kinh tởm à?"

Giọng Lâm Mặc đã run rẩy như sắp khóc rồi.

Mọi người vẫn giữ nguyên trạng thái thì thào như sợ kinh động đến thứ gì đó trong phòng triển lãm.

Điều đáng sợ nhất không phải mắc kẹt cùng nó, mà là mắc kẹt cùng nó nhưng không biết nó đang ở nơi nào.

Cả bảy người đều đang chìm trong những suy nghĩ của riêng mình.

Đột nhiên Lelush cảm thấy tay mình ươn ướt, một thứ gì đó rớt từ trên trần xuống, cắt xẻ ánh sáng đèn pin trên tay anh thành vô vàn những mảnh sáng tối đan xen.

Châu Kha Vũ vội quay sang, ánh đèn vừa lia tới, một khối tóc đen rối bù hiện ra.

Thứ đó đang bám bốn chân trên trần nhà, giống như con tắc kè bám vào cành cây, rũ đầu xuống đất.

Phát hiện ánh sáng, khối tóc ngửa đầu lại, đôi mắt trắng dã gườm gườm dí vào gương mặt Châu Kha Vũ.

Nó há miệng cười nham nhở, hàng trăm chiếc đinh cắm lộn xộn trong khuôn miệng đỏ lòm nhấp nhô lên xuống.

"Phóc" một tiếng, một bên tròng mắt của nó rơi ra, để lộ hốc mắt sâu hoắm.

Nó vươn một tay xuống, tóm lấy Lelush còn đang sợ hãi đến đứng hình, thoăn thoắt bò bằng ba chân trên trần nhà.

Bốn chi đỡ một cái đầu, nhìn y hệt con nhện lông lá khổng lồ.

Nó mang theo Lelush nhảy vào lỗ hổng trong bức tranh, lỗ hổng lập tức khép lại như chưa từng xuất hiện.

Tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong chưa đầy một phút.

"Lelush!"

Mọi người nhào về phía con quái vật vừa biến mất.

Nhưng hiện tại nó đã trở về làm một bức tranh không hơn không kém.

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 2. Ở dưới.


Dù đã rất nỗ lực xé, đẩy, đập, kéo, song bức tranh trên tường vẫn y nguyên không hề suy suyển.

Châu Kha Vũ bất lực đấm một nhát vang dội vào tường.

Lâm Mặc ôm đầu, biểu cảm trên mặt không khác gì nhân vật chính trong bức tranh "The Scream" của Edvard Munch:

"Ekip sản xuất đâu rồi?

Tại sao không có ai tới giúp chúng ta?

Chẳng phải staff đã nói là có camera ẩn sao, bọn họ phải quan sát được chuyện gì đang diễn ra chứ?"

"Không có camera ẩn nào đâu."

Lưu Vũ thở dài, "Trong lúc chạy quanh phòng triển lãm anh đã để ý rồi, không hề có chấm đỏ nào phát sáng cả, có lẽ toàn bộ đồ điện đã bị hỏng hóc."

"Anh cảm thấy cái phòng triển lãm này giống như là bị ma ám hoặc đang tự sống dậy ấy."

Ngô Hải ngồi xổm bên cạnh AK, một tay chống cằm nghĩ ngợi, "Thế là chúng ta đành bó tay à?"

"Cũng chưa biết chắc chắn được chuyện gì xảy ra với Lelush."

Trương Hân Nghiêu thở dài, dựa lưng vào tường.

Vết thương trên tay do con quái vật kia gây ra vẫn đang không ngừng nhức nhối.

"Lạc quan lên mọi người ơi, có thể con quái nhện đã thấu hiểu ước vọng được tan làm của Lelush nên đưa anh ấy ra ngoài rồi thì sao?"

Lâm Mặc trấn an mọi người, bày ra vẻ mặt tràn đầy niềm tin và lẽ sống.

"Staff nói giải xong mật thư chúng ta có thể ra ngoài đúng không?

Tuy cánh cửa đã biến mất, em nghĩ cách thức để thoát ra vẫn là giải mật thư này."

Lưu Vũ ngoan ngoãn ngồi khoanh chân bên cạnh Trương Hân Nghiêu, nghiên cứu kỹ lưỡng dòng chữ trên tờ giấy được cắt ghép bằng các mảnh báo, "Dù sao cũng không còn thông tin nào khác."

"Khó hiểu thế này, có cho thêm năm chục năm nữa anh cũng không giải ra nổi.

Châu Kha Vũ, em là người thông minh nhất đấy, mau giải mã nó đi!"

AK đang với tay nhặt lại chiếc đèn pin của Lelush, lớp vỏ nhựa vẫn còn lưu lại chút hơi ấm nhè nhẹ, giống như mọi chuyện xảy ra khi nãy chỉ như một cơn ác mộng không có thật.

"Có lẽ sẽ có thêm gợi ý cụ thể hơn giấu đâu đó trong phòng triển lãm.

Chúng ta chia nhau đi tìm xem."

Châu Kha Vũ gợi ý, cúi người nhìn xuống tờ mật thư đang đặt ngay ngắn trước chân Lưu Vũ, "Cũng không rõ cái nơi quái đản này trừ con quái vật trong tranh kia ra thì còn thứ gì nữa không, tốt nhất mọi người nên cẩn thận."

"Không phải cái motif quen thuộc trong phim kinh dị là cứ hễ tách nhau ra thì sẽ bị tấn công sao?"

Lâm Mặc không biết đã tự tưởng tượng ra bao nhiêu tình huống rùng rợn trong đầu, vừa nói vừa tự rùng mình.

AK lắc đầu chán nản, vỗ vỗ vai Lâm Mặc:

"Em nghĩ đi cả nhóm thì an toàn hơn à?

Chúng ta vừa mới bị tấn công đấy thôi!"

"Chia làm ba nhóm đi."

Cuối cùng vẫn là Châu Kha Vũ quyết định, "Chúng ta có sáu người, anh Nghiêu đang bị thương, một người nữa sẽ cùng anh ấy ở lại đây tìm kiếm khu vực này.

Bốn người còn lại chia làm hai nhóm đi tìm kiếm hành lang trái, phải và hành lang cuối cùng."

"Để anh ở lại cùng anh Nghiêu."

AK lên tiếng, "Dù sao miệng anh cũng to nhất, nếu như xảy ra chuyện gì anh có thể la lên cảnh báo mọi người."

"Em đi cùng anh Vũ, anh ấy bé xíu thế kia, bị thứ gì đuổi em còn bế anh ấy chạy được."

Chẳng hiểu vì sao ngày thường thì nói lắp mà trong lúc nước sôi lửa bỏng Châu Kha Vũ lại rất có tâm trạng nói đùa.

Kết quả là lập tức nhận lại ánh mắt sắc như dao cau khoét vào mỏm đá của Lưu Vũ.

Ngô Hải không phản đối, miễn cưỡng lên tiếng:

"Thế anh sẽ đi cùng Lâm Mặc.

Ít ra thì Lâm Mặc cũng rất lạc quan."

Mọi người phân chia đèn pin, nhóm Lưu Vũ, Châu Kha Vũ một chiếc, nhóm Ngô Hải, Lâm Mặc và nhóm Trương Hân Nghiêu, AK mỗi nhóm hai chiếc.

"Nhớ là nếu có chuyện gì thì phải la lớn lên đấy!

Phòng triển lãm này âm thanh vang lắm, chắc mọi người sẽ tới ứng cứu kịp thôi."

Trương Hân Nghiêu dặn dò.

Những người còn lại nặng nề gật đầu, dù cho trong lòng họ đang trào lên một nỗi sợ vô hình, nhưng vì đã bị bao vây bởi màn đêm vô tận, sau lưng hay trước mặt đều là nguy hiểm rập rình, bọn họ không thể nào không chọn cách đi sâu hơn vào bóng tối.

*

Châu Kha Vũ cùng Lưu Vũ đi về phía hành lang bên trái.

Ánh sáng nhợt nhạt từ đèn pin lướt qua hai hàng tranh kỳ dị treo trên tường.

Những mảng màu sắc lộn xộn trào ra trước ánh đèn, còn nơi không gian u ám bên ngoài đốm sáng bé nhỏ ấy, chẳng ai biết liệu có thứ gì đang ẩn náu, nín thở dõi theo từng cử động của hai người hay không.

Sau lưng vẫn vang lên tiếng AK nói gì đó với Trương Hân Nghiêu, Châu Kha Vũ cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Hai người cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách một.

Lưu Vũ đi phía trước, Châu Kha Vũ cầm đèn pin ngay phía sau, đôi lúc còn chiếu lên trần nhà.

Con quái vật đu đưa khi nãy đã khiến bọn họ bị ám ảnh không nhẹ.

"Lưu Vũ, Lưu Vũ, em nắm tay anh được không?"

Châu Kha Vũ ngập ngừng lên tiếng, cúi đầu không dám nhìn thẳng người trước mặt, gò má nóng bừng, khác hẳn với bộ dạng khi nãy còn dám trêu chọc anh trước mặt cả nhóm.

Nghe đến tên mình, Lưu Vũ giật mình "Hả?" một tiếng, quay đầu lại.

"Anh...

Anh đừng hiểu lầm, chỉ là em sợ có thứ gì đó đột ngột tấn công.

Em..."

Châu Kha Vũ chưa nói hết câu, năm ngón tay nhỏ nhắn đã đan vào tay cậu, siết chặt.

Không ai nói gì thêm nữa, cả hai lại tiếp tục công cuộc tìm kiếm manh mối.

Đến trước tấm gương tròn, Lưu Vũ đột ngột cất giọng:

"Kha Vũ, có khi nào em tự hỏi bản thân mình là ai không?"

Châu Kha Vũ khó hiểu nhìn Lưu Vũ, song Lưu Vũ không hề quay đầu lại.

Hồi lâu, cậu mới đáp:

"Em là chính em thôi, dù cho quá khứ, hiện tại hay tương lai thì đều là em cả.

Thời gian đã dạy cho em một bài học, rằng phải biết chấp nhận bản thân mình..."

"Vậy à..."

Lưu Vũ lẩm nhẩm, đặt bàn tay chạm lên mặt gương lạnh lẽo.

Hai bàn tay dán sát vào nhau, giống như thật sự có ai đó ở bên kia đang chạm tay với cậu.

"Chúng ta đi tiếp thôi."

Lưu Vũ tìm được một tờ giấy gấp tư bên trong khe hở bé tí xíu đằng sau một bức tranh.

Đây là một mẩu tin cũ, giống như được cắt ra từ một trang báo địa phương.

Giấy đã ngả vàng, mực in thì nhòe nhoẹt, đôi chỗ còn bị mối mọt gặm nhấm lỗ chỗ, vừa mở ra bụi đã bám đầy tay.

ĐỨA CON CỦA SILLE - TRIỂN LÃM NHỮNG BỨC TRANH CUỐI CÙNG CỦA DANH HỌA SILLE TRƯỚC KHI QUA ĐỜI

SILLE, danh hoạ người Anh sống vào thế kỷ XX, là một trong số những bông hoa rực rỡ nhất của trường phái trừu tượng.

Đây là trào lưu nghệ thuật thống trị thế giới suốt cả thế kỷ XX, đi ngược lại hoàn toàn với quan niệm truyền thống rằng nghệ thuật phải là sự mô phỏng thế giới tự nhiên.

Tranh của SILLE thể hiện khát vọng giải phóng tác phẩm nghệ thuật của mình khỏi sự trói buộc vào một chủ thể nhất định.

Mỗi bức tranh của vị danh họa đều mang một tầng ý nghĩa: thế giới "thực" trong mỗi chúng ta dường như không giống nhau, và càng không giống với thế giới vốn có của nó.

Tháng 1/20XX, một nhà sưu tầm tranh người Ý đã tuyên bố sưu tầm được đủ 26 bức tranh cuối cùng trước khi từ giã cõi đời của danh hoạ SILLE.

Trong những năm tháng cô độc và tuyệt vọng, vị danh hoạ đã nhốt mình trong phòng, liên tục vẽ tranh.

"Tôi cảm nhận được sự huyền diệu của một sinh linh được ra đời", nhà sưu tầm tranh cho hay, bởi vậy ông đã đặt tên cho bộ 26 bức tranh này là "Đứa con của SILLE".

Triển lãm "Đứa con của SILLE" được tổ chức lần đầu tiên tại Trung Quốc với mục đích đưa tư tưởng nghệ thuật của SILLE đến gần hơn với quan niệm cái đẹp đương đại của công chúng.

Điều đặc biệt, ngoài 26 bức tranh giá trị, triển lãm sẽ bố trí theo bố cục căn phòng của SILLE, với sự xuất hiện của một tác phẩm thứ 27...

"Ầm"

"Ầm"

"Kéttttt"

Cả hai đang chăm chú đọc bản tin, từ phía cuối hành lang bất chợt vang lên những tiếng động lớn liên tiếp.

Nhiều loại thanh âm trộn lẫn vào nhau, có tiếng chân đang chạy, có cả tiếng thứ gì đang bị kéo lê trên mặt đất, có cả tiếng thở phì phò cực kỳ nặng nề.

Lưu Vũ và Châu Kha Vũ đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía bóng tối, lia ánh đèn đến cuối hành lang.

Chưa đến ba giây, gương mặt cắt không còn giọt máu của Ngô Hải và Lâm Mặc hiện ra ở lối rẽ.

"Chạy mau!"

Ngô Hải hét lên, Châu Kha Vũ lập tức phản ứng, kéo Lưu Vũ chạy như bay.

Lưu Vũ vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại, theo ánh sáng lên lên xuống xuống từ chiếc đèn pin Lâm Mặc đang cầm trên tay, cậu lờ mờ nhìn thấy một người phụ nữ đang trườn dưới sàn nhà.

Đúng hơn là chỉ có nửa thân trên của người phụ nữ, phần ngực của cô ta dính chặt vào khung gỗ một bức tranh.

Hai tay cô ta kéo theo cả phần ngực lẫn khung tranh, thanh gỗ mài vào mặt sàn phát ra những tiếng ken két sởn gai ốc.

Cô ta đuổi theo bốn người, miệng ngoác đến tận mang tai, hai mắt chỉ có lòng đen choán hết nửa khuôn mặt trợn ngược lên gần trán.

Máu từ mũi cô ta chảy tí tách xuống sàn, có lẽ vì máu chặn mất đường thở, cô ta phải há miệng ra đớp lấy không khí.

Dù vác theo cả cái khung gỗ, cô ta bò với tốc độ vô cùng nhanh, chẳng mấy chốc đã chỉ cách Lâm Mặc và Ngô Hải chưa đến một mét.

Lưu Vũ cảm thấy mình không phải đang chạy nữa mà là bị Châu Kha Vũ kéo đi, tay Châu Kha Vũ nắm tay cậu chặt đến phát đau, nhất quyết không nới lỏng.

Phía xa xa, cậu đã thấy ánh đèn pin lấp loáng.

Là AK, hoặc Trương Hân Nghiêu.

Cả đám cứ cắm đầu chạy cho đến khi gần như đâm sầm vào AK đang mò mẫm trước một bức tranh mang tên "klq jv plk".

"Chuyện quái gì vậy?"

AK ngơ ngác hỏi, dáo dác nhìn về phía bọn họ, "Tự dưng nghe tiếng các cậu chạy như chó đuổi đằng sau, tôi cũng giật cả mình."

Bấy giờ mọi người mới nhận ra, tiếng kèn kẹt kia không biết đã biến mất từ khi nào rồi.

Trương Hân Nghiêu cũng ló đầu ra từ ngã rẽ:

"Sao thế?

Gặp phải thứ gì à?"

Do ánh sáng quá yếu ớt mà mọi người vừa trong tư thế chạy trối chết, đèn pin đều chúc hết xuống đất nên Trương Hân Nghiêu không nhìn rõ vẻ mặt xanh như tàu lá chuối của đám đàn em:

"Sao lại còn có hai chiếc đèn pin?

Một chiếc hết pin hay đánh rơi mất rồi?"

Nghe câu hỏi của Trương Hân Nghiêu, cả nhóm mới giật mình nhìn xuống tay.

Đèn pin trong tay phải Ngô Hải vẫn còn nguyên, nhưng bên tay trái...

Chỉ còn sót lại một mảnh vải rách nát.

Từ hoạ tiết trên vải, có thể nhận ra đây chính là chiếc áo Lâm Mặc đã mặc ngày hôm nay.

"Lâm Mặc đâu rồi?"

AK gào lên, nhảy bổ đến chỗ Ngô Hải.

Toàn bộ bốn chiếc đèn pin tập trung ánh sáng vào khoảng không phía sau lưng anh.

Ngoài hai hàng vết xước dài dằng dặc trên sàn và từng mảng chất lỏng màu đỏ thẫm, hoàn toàn không có gì hết.

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 3. Đằng sau.


Lại thêm một người nữa rơi vào tay lũ quái vật phòng triển lãm.

Ngô Hải là người bàng hoàng nhất, bởi Lâm Mặc đã biến mất ngay sau lưng anh.

Anh không thoát nổi nỗi ám ảnh cứ vần vũ trong đầu, biết đâu nếu lúc đó anh quay đầu lại, Lâm Mặc đã không bị người phụ nữ trong tranh tóm được, hoặc biết đâu nếu anh kéo Lâm Mặc chạy nhanh hơn chút nữa thì đã không có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ thì nghĩ vậy, song mọi người đều hiểu, nếu không bắt được một người nào đó, những con quái vật ở nơi đây sẽ không chịu buông tha.

Dù là ai, có phải Lâm Mặc hay không, tóm lại trong số họ vẫn có một người phải biến mất.

"Anh đừng suy sụp nữa, nhớ lời Lâm Mặc đi.

Biết đâu Lelush và Lâm Mặc đã được tan ca rồi, đang ở một nơi nào đó đợi chúng ta đến?"

AK ngồi xuống bên cạnh Ngô Hải, lựa lời động viên anh, nhưng dường như những lời này không mang lại hiệu quả mấy.

AK chẳng phải Lâm Mặc, không có khả năng khiến mọi người cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhõm mà ngược lại, ngay cả chính bản thân anh cũng đang cảm thấy vô cùng rệu rã.

"Được rồi, gác chuyện đó qua một bên đi.

Quan trọng là phải mau chóng tìm ra được lời giải, sau đó mới có thể tính đến những chuyện khác.

Nếu không..."

Những chữ cuối cùng nghẹn lại nơi cổ họng Trương Hân Nghiêu.

Nếu không, sẽ lại có thêm một, hoặc hai, hoặc tất cả mọi người đều phải biến mất!

Sự thật tàn nhẫn này, anh không cách nào nói ra nổi.

"Anh và Lâm Mặc có tìm thấy một thứ."

Ngô Hải mệt mỏi đưa tay vào túi áo rút ra một tờ giấy, thoạt nhìn trông khá giống với tờ mật thư, chỉ khác đã bị quẹt màu tèm lem lên một mặt, "Thứ này được ngụy trang trên bức tranh mà người phụ nữ kia kéo lê đi."

Tất cả mọi người đều rùng mình, vô thức tưởng tượng đến cảnh vừa gỡ tờ giấy, bức tranh đột ngột rơi xuống, người đàn bà với đôi mắt đen ngòm chui ra rượt té khói phía sau.

Nghĩ thôi mồ hôi lạnh cũng chảy đầy đầu rồi.

Ở mặt không bị sơn đè lên của tờ giấy kia chỉ có vẻn vẹn một dòng chữ được cắt ghép từ giấy báo:

"Odin chọn hàng đầu tiên".

"Em và anh Nghiêu thì tìm được cái này bên dưới mắt của con quái vật trong tranh."

AK dùng đầu đèn pin đẩy đẩy, hiển nhiên là không muốn chạm vào nó một chút nào.

Khác hẳn với những thứ còn lại, đây là một mẩu giấy viết tay nham nhở, bị xé vội vàng từ cuốn sổ nào đó.

Mẩu giấy rất cũ, dường như đã được viết từ rất lâu rồi, có những vệt ố vàng loang lổ và cả những giọt đen thẫm rải rác ở hai mặt giấy.

Một mùi khó ngửi lan ra trong không khí, chẳng rõ là do bản thân tờ giấy hay là do nó bị con mắt của quái vật rơi trúng nữa.

"20.12.1944

Mưa màu đỏ đã đổ xuống khắp các châu lục.

Thế giới ngày một ác hoá.

Con trai, con đã gặm nhấm đủ linh hồn chưa, khi nào mới đập vỡ tấm màng ngăn cách đó để đến với cha.

Cha đã tưởng tượng rất nhiều về ngày con chào đời.

Rất lâu rồi cha không vẽ thêm một bức tranh nào nữa.

Cha không biết mình sẽ hạnh phúc hay đau khổ.

Nhưng cha mong ngóng con mỗi ngày.

.

Sương mù đã dâng kín thành London."

Lưu Vũ đặt trang báo giới thiệu buổi triển lãm bên cạnh hai thứ kia.

Mọi người ngồi quây lại thành một vòng tròn, cùng đưa ra ý kiến về những dữ kiện đã có được.

"Chẳng hiểu gì cả!"

Sau một hồi ngắm nghía, AK vò tóc đến rối tung, chán nản rên rỉ.

"Chúng ta vẫn còn hành lang cuối cùng của phòng triển lãm là chưa tìm kiếm gì hết."

Ngô Hải nhắc nhở, cả nhóm anh lẫn nhóm Lưu Vũ đều chưa kịp làm gì thì đã bị người phụ nữ trong tranh rượt cho không thấy đường về.

"Anh nghĩ là chúng ta cứ tiếp tục nghiên cứu bốn dữ kiện trong tay đã, nếu thực sự không phân tích nổi nữa thì sẽ quay lại đó tìm thêm."

Trương Hân Nghiêu đề xuất, nhận được sự đồng tình của mọi người.

Châu Kha Vũ đặt hai tờ mật thư được cắt ghép từ giấy báo bên cạnh nhau, bắt đầu định hướng:

"Ở đây em thấy có hai tên riêng là SILLE và Odin, chúng ta có thể tiếp cận từ góc độ này.

Odin thì theo em biết là một vị thần trong thần thoại Bắc Âu, nổi tiếng với việc tạo ra cổ ngữ Rune.

Phải chăng những mật thư này có liên quan gì đó đến cổ ngữ Rune?"

"Cũng có thể lắm.

Nhưng bây giờ thì đào đâu ra cổ ngữ Rune chứ!

Điện thoại thì không có..."

AK thở dài, chưa bao giờ anh thấy điện thoại xứng đáng là phát minh vĩ đại nhất cần được tôn vinh như bây giờ.

"Trước đây anh từng chụp một photoshoot lấy cảm hứng từ tranh của SILLE, có tìm hiểu một chút."

Ngô Hải xoa xoa huyệt thái dương, cố căng não lên để nhớ lại những thứ đã ném vào kho rác của não bộ từ rất lâu rồi, "Ông ấy là một hoạ sĩ trường phái trừu tượng người Anh.

Trước đây tranh của ông tương đối bình thường, nhưng từ khi xảy ra biến cố nào đó, hình như sau cái chết của người con trai thì phải, ông ta bắt đầu tự nhốt mình trong phòng.

26 bức vẽ này chính là những tác phẩm cuối cùng của ông ta trong thời gian đó."

Lưu Vũ nói:

"Em cảm thấy dường như chúng ta đã bị rơi vào một không gian khác tách biệt với thế giới thật, cho nên hiện tại chúng ta phải đồng thời giải mã hai câu đố song trùng, một là mật mã của tổ chương trình, hai là câu đố về phòng triển lãm."

Mọi người im lặng chờ đợi, song Lưu Vũ lại không giải thích thêm gì nữa.

Cuối cùng Châu Kha Vũ lên tiếng:

"Em cũng nghĩ như vậy.

Nói một cách huyền học, có thể chúng ta đã vô tình làm gì hoặc có mối liên hệ đặc biệt nào đó khiến phòng triển lãm này trở nên...

ác hóa, dẫn đến việc nó nhốt cả nhóm vào một không gian tách biệt."

Châu Kha Vũ sử dụng đúng từ ngữ được ghi trong trang nhật ký, "Vả lại, ví dụ như tất cả những thứ này đều là sắp xếp của tổ chương trình thì chúng cũng nên tuân theo cùng một hình thức mới phải, đây lại như đồ cổ với đồ giả ấy.

Em đoán nếu chúng ta tìm kiếm ở hành lang cuối cùng, rất có thể sẽ tìm thấy một bảng chữ cái Rune do tổ chương trình đặt sẵn để giải mật thư.

Còn những thứ liên quan đến phòng triển lãm và SILLE này, như anh Hải nói đó, nó đã tự thức giấc và hoạt động riêng rẽ."

AK gật gù, đang định lên tiếng, đột nhiên cảm thấy sau lưng lành lạnh.

Một chuỗi thanh âm cao vút như tiếng radio bị nhiễu sóng vang lên lúc gần lúc xa.

Cả năm người lập tức im bặt.

"He he he he he he...

"

Châu Kha Vũ nhận ra đó là tiếng cười của con nít, giữa không gian u tối này không khỏi khiến người ta cảm thấy nổi da gà.

Cậu theo bản năng nắm lấy cổ tay Lưu Vũ, kéo Lưu Vũ ngồi sát về phía mình.

Tất cả đều nín thở, nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch hoà lẫn vào tiếng cười đang nhảy nhót trong không trung.

Một bàn tay bé xíu lạnh ngắt đặt lên vai AK, cái lạnh xuyên qua lớp áo, găm vào tận xương.

"Các anh trai ơi, chơi đố vui cùng em nhé!

Dễ lắm nè, câu trả lời là một trong năm người các anh đó nha!"

Là giọng một bé gái!

Trương Hân Nghiêu ngồi cạnh AK, từ quầng sáng đèn pin tỏa ra trên mặt đất, anh chỉ lờ mờ thấy một bàn tay trắng như tờ giấy và cái gì đó màu đỏ đang uốn éo trên vai AK.

AK đã sợ đến mềm nhũn cả người rồi, bé gái bình thường thì anh còn đồng ý chơi cùng, chứ loại ma nữ nhỏ này có cho anh còn đánh thêm.

Không một ai lên tiếng, con ma nhỏ cũng chẳng cảm thấy tổn thương, tung tăng lướt một vòng đằng sau lưng mọi người.

Nó cất giọng hát cao vút chói tai:

"Con thỏ nhỏ, con thỏ nhỏ, rơi vào giỏ...

Giỏ của người đầu tiên nhìn thấy kẻ giống mình.

Con thỏ rơi vào giỏ của ai nào?"

Cùng với tiếng cười the thé, con ma nhỏ bắt đầu đếm lùi.

Năm.

Bốn.

Ba.

Hai.

"Lưu Vũ!"

Châu Kha Vũ lớn tiếng đáp, con ma cười phá lên, vỗ tay không ngừng.

"Đúng rồi, đúng rồi, vui quá, vui quá he he he he he..."

AK mặt mày xanh lét nhìn sang phía Châu Kha Vũ đầy khó hiểu.

Châu Kha Vũ thở hắt ra một hơi, thầm thì: "Anh ấy là người duy nhất đã đứng trước tấm gương trong triển lãm."

AK gật đầu ra chiều đã hiểu, Lưu Vũ cúi đầu, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Ngô Hải ngồi một bên khẽ chạm vào tay cậu an ủi.

Chưa kịp để mọi người định thần lại, con ma đã lại cất tiếng hát:

"Con thỏ nhỏ, con thỏ nhỏ, nhảy vào giỏ...

Nhảy vào giỏ kẻ tìm ra ánh sáng.

Con thỏ rơi vào giỏ của ai nào?"

Con ma bắt đầu đếm ngược.

Lần này đã có kinh nghiệm hơn, Châu Kha Vũ đáp ngay từ giây thứ hai, "Ngô Hải!".

Ngô Hải là người lấy ra đèn pin và bật nó lên.

"Đúng rồi, đúng rồi, dễ quá đúng không?

He he he he, bây giờ hỏi thật nhé..."

"Cái đm..."

AK buột miệng phun ra một lời chửi thề.

Thế hóa ra hai câu vừa nãy là hỏi nháp thôi à?

"Con thỏ nhỏ, con thỏ nhỏ, nhảy vào giỏ...

Thuyền Noah neo đậu ở núi Ararat, kẻ xâm lược màu đen, con thỏ nhảy vào giỏ kẻ màu vàng.

Con thỏ rơi vào giỏ của ai nào?"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Châu Kha Vũ.

Không khí trong phòng triển lãm rất lạnh, nhưng mồ hôi đã chảy dọc hai bên thái dương cậu.

Chỉ có năm giây, ai mà đoán nổi?

Hơn nữa câu hỏi này hoàn toàn phức tạp, khác hẳn hai câu hỏi khi nãy.

Cái gì mà Thuyền Noah?

Núi Ararat?

Kẻ xâm lược?

Ba.

Hai.

Một.

"Châu Kha Vũ!"

Châu Kha Vũ nhắm chặt mắt, đánh liều đọc tên mình.

Tiếng cười ngưng bặt.

AK thì thào:

"Thế là đúng rồi hả?"

Châu Kha Vũ bất lực lắc đầu, cậu cũng không biết nữa.

Nhưng hy vọng là đúng.

Nếu không thì...

"Sai rồi he he he he he..."

Một tràng cười rùng rợn lại vang lên.

Trương Hân Nghiêu cảm thấy trên cổ mình có thứ gì đó ấm ấm, anh cúi đầu xuống nhìn, một chiếc lưỡi dài như con rắn đỏ lòm đang quấn quanh cổ.

Anh chỉ kịp kêu lên một tiếng, ngay lập tức bị con ma kéo xuyên qua tường, biến mất.

"Anh Nghiêu!"

Mọi người hét lên, lao đến nhưng không kịp nữa.

#qebjfoolo!

Có ai giải được câu đố của con ma, vì sao lại là anh Nghiêu khum?
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 4. Bên cạnh.


AK là người nhìn rõ nhất cảnh tượng con ma nhỏ kéo Trương Hân Nghiêu đi, đờ đẫn dán mắt vào vị trí trống rỗng bên tay trái, không nói nên lời.

"Tại sao lại là anh Nghiêu?"

Ngô Hải nắm chặt tay thành nắm đấm, khớp hàm nghiến chặt.

Song không một ai có thể trả lời được câu hỏi của anh.

Trong lúc bình tĩnh chưa chắc đã đủ sáng suốt để tìm đáp án nữa là giữa lúc trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực thế này, bắt trả lời một câu hỏi có tính đánh đố cao thà rằng cứ tuyên luôn án tử hình đi cho nhẹ nhõm.

"Phải đến hành lang cuối cùng thôi."

Châu Kha Vũ quyết định, cầm lấy đèn pin đứng dậy đầu tiên, "Ngồi không cũng chết mà đi cũng chết, em chọn đi."

Lưu Vũ lập tức đứng dậy theo:

"Anh đi cùng em."

Hai người còn lại cũng rệu rã cầm lấy đèn pin, lúc này chẳng ai muốn tách ra cả.

Vả lại trong phòng triển lãm vuông vắn như một ngục giam kín kẽ này, đâu đâu cũng đầy rẫy nguy hiểm.

Ngô Hải tiện tay nhét luôn mấy tờ giấy dữ kiện vào trong túi áo jacket.

Bốn người bọn họ chọn lối đi bên phải, tâm linh một chút thì có thể dự đoán bên này lúc trước đã xuất hiện quái vật rồi, ít nhiều vẫn sẽ an toàn hơn là hành lang trái.

Hành lang tối đen, sâu hun hút không nhìn thấy điểm dừng, tham lam nuốt mất ánh sáng từ bốn chiếc đèn pin.

Châu Kha Vũ vươn tay kéo sát Lưu Vũ vào bên cạnh mình.

Việc ba người biến mất đã khiến bọn họ trở nên cảnh giác và ám ảnh với tất cả mọi thứ trong phòng triển lãm này.

Bốn người thuận lợi đi đến hành lang cuối cùng mà không gặp phải trở ngại nào.

Châu Kha Vũ vừa thở phào, đột nhiên cảm thấy những thanh âm thì thầm của AK và Ngô Hải phía sau ngưng bặt, lòng bàn tay chợt lạnh toát.

"Anh Vũ!"

Cậu hốt hoảng quay đầu lại, xung quanh đã trở nên tối đến siêu thực, không một bóng người.

Ánh sáng từ cây đèn pin trên tay cậu cũng tắt ngóm tự bao giờ.

"Anh Hải, AK?"

Không một ai trả lời cậu.

Vậy là cậu biến mất, hay cả ba người kia đều đã biến mất?

Đây là những gì xảy ra với Lelush, Lâm Mặc và Trương Hân Nghiêu sau khi bị quái vật bắt đi sao?

Châu Kha Vũ không biết, càng không có cách nào để trả lời.

Cậu di chuyển từng bước nhỏ, hai tay thử quờ quạng xung quanh như kẻ mù đi trên một đường phố xa lạ.

Nhưng giống như cậu đã bị ném vào một hố đen bất tận, ngoài bản thân ra thì không còn tồn tại bất cứ thứ gì khác.

"Anh trai thông minh, nghe kể chuyện nhé!"

Giọng nói non nớt bất ngờ vang lên bên tai khiến tim Châu Kha Vũ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cậu quay phắt lại phía phát ra âm thanh, đưa tay sờ lung tung, song lại phát hiện xung quanh vẫn hoàn toàn trống rỗng.

"Nghe cho kỹ đấy!"

Giọng nói kia lại tiếp tục vang lên, giống như dán sát bên tai cậu mà thì thầm.

"Ngày xửa ngày xưa, có sáu đứa trẻ chơi trốn tìm.

Một đứa trốn ở bên mái nhà trái, một đứa trốn bên mái nhà phải, một đứa trốn dưới gầm giường, một đứa trốn trong tủ áo, một đứa làm nghiêng cột thu lôi, một đứa bò xuống thang gác.

Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

Giọng nói lặp lại như một cái máy, chờ đợi một câu trả lời.

"Không ai cả."

Châu Kha Vũ đáp, "Vì có sáu đứa trẻ, chúng đều đi trốn, không có người đi tìm."

"Vậy à?

Vậy à?"

Giọng nói trở nên đăm chiêu, "Vậy tại sao cả sáu đứa trẻ đều chết nhỉ?"

"Kha Vũ!"

Châu Kha Vũ giật mình bừng tỉnh, trước mắt là gương mặt phóng đại của Lưu Vũ.

Da Lưu Vũ vốn rất trắng, dưới ánh đèn pin nhợt nhạt lại càng trở nên ma mị.

Lưu Vũ áp tay mình lên má cậu, bàn tay thấm hơi lạnh khiến cả người cậu rùng mình một cái, hệt như có dòng điện chạy qua.

"Em sao thế?

Đột nhiên đứng sững lại, gọi mãi không trả lời khiến bọn anh hết hồn."

Mặc cho AK trách móc, Châu Kha Vũ vẫn ngơ ngẩn, chưa hoàn toàn dứt khỏi ảo giác ban nãy.

Giọng nói kia...

Là mơ à, hay lại là một tiếng chuông báo tử khác?

"Vậy tại sao cả sáu đứa trẻ đều chết nhỉ?".

Câu chuyện sáu đứa trẻ cứ khiến cậu cảm thấy bất an.

Hình như có ẩn ý gì đó lẩn khuất đằng sau trò chơi trốn tìm này, nhưng cậu hoàn toàn không nắm bắt nổi.

"Không có gì đâu ạ, em hơi mệt chút thôi."

Cuối cùng Châu Kha Vũ vẫn lựa chọn không nói ra, tránh khiến mọi người hoang mang.

"Chúng ta đi tìm nào!".

Nhóm Châu Kha Vũ, Lưu Vũ tìm ở bức tường bên trái, nhóm Ngô Hải, AK tìm ở bức tường bên phải.

Bọn họ không bỏ sót bất cứ một ngóc ngách nào, đặc biệt là phía sau những khung tranh.

Chừng mười phút sau, tiếng AK mừng rỡ vang lên từ góc hành lang.

"Tìm thấy rồi!"

Anh giơ tấm bảng ký tự Rune không biết mò ra ở xó xỉnh nào lên, quơ quơ trước đèn pin, "Châu Kha Vũ, em tiên đoán như thần vậy!"

"Không cho mang điện thoại lại bắt giải mật mã, chắc chắn phải có bảng mã giấu đâu đó rồi."

Châu Kha Vũ cười cười, thầm cảm ơn ngày thường mình vẫn hay xem những video trò chơi dạng Escape này, cùng Lưu Vũ tiến lại gần chỗ AK.

Đột nhiên, đèn pin trên tay AK chớp nháy như ngọn nến le lói bị gió đảo qua đùa bỡn, cuối cùng tắt phụt.

Ánh đèn của Ngô Hải đang hướng về phía AK bỗng chốc kéo dài ra, lan tràn trong không trung bởi mất đi vật chắn.

"AK!"

Châu Kha Vũ hét lớn, kéo Lưu Vũ nhào đến chỗ AK và Ngô Hải.

Song chỉ trong tích tắc, AK đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn bảng ký tự Rune đang từ từ đáp xuống sàn nhà.

Trong đầu Châu Kha Vũ lại vang lên những lời thầm thì đều như đài cassette bị kẹt băng:

"Có sáu đứa trẻ chơi trốn tìm.

Một đứa trốn ở bên mái nhà trái, một đứa trốn bên mái nhà phải, một đứa trốn dưới gầm giường, một đứa trốn trong tủ áo, một đứa làm nghiêng cột thu lôi, một đứa bò xuống thang gác.

Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

"Đứa nào sẽ bị bắt?"

Châu Kha Vũ như phát điên, ngồi thụp xuống chụp lấy bảng ký tự.

Cậu dùng móng tay cào thành những vệt dài ngang dọc trên tờ giấy, cuối cùng gào lên một tiếng đầy đau khổ.

Cả người Ngô Hải cứng đờ, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Lưu Vũ vội ôm lấy Châu Kha Vũ, một tay vuốt dọc theo sống lưng giúp cậu bình tĩnh lại, một tay giật bảng ký tự ra khỏi bàn tay nổi gân xanh sắp bóp nát nó của cậu.

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 5. Phía trước (End).


"Vậy là em đã được nghe lời dự báo về sự biến mất của AK?"

Ngô Hải hỏi trong lúc ngồi xuống bên cạnh Châu Kha Vũ.

Châu Kha Vũ vẫn đang tựa đầu vào vai Lưu Vũ, hai mắt ráo hoảnh, đờ đẫn đáp:

"Vâng, là câu chuyện về sáu đứa trẻ.

Một đứa trốn ở bên mái nhà trái, một đứa trốn bên mái nhà phải, một đứa trốn dưới gầm giường, một đứa trốn trong tủ áo, một đứa làm nghiêng cột thu lôi, một đứa bò xuống thang gác.

Ghép những chỗ trốn lại, chính là chữ AK."

"Đó không phải là lỗi của em.

Dù cho có giải mã được đi chăng nữa cũng chưa chắc đã thay đổi được điều gì.

AK là đột ngột biến mất."

Lưu Vũ khẽ khàng lên tiếng.

Ngô Hải nhìn bảng ký tự Rune trong tay cậu đã bị móng tay của Châu Kha Vũ vạch ra sáu đường trắng ngang dọc.

Quả thật là ghép thành hai chữ A - K.

Anh thở dài.

Đúng như Lưu Vũ nói, dù có biết trước cũng không thể tránh thoát khỏi số mệnh.

Mất một lúc sau Châu Kha Vũ mới bình tĩnh trở lại.

Những biến cố trong tối nay đã khiến cậu triệt để sụp đổ.

Nhất là khi mọi người đều đã và đang đặt hết hy vọng lên cậu.

Cái sức nặng của sự sống ấy giống như thanh gươm Damocles* treo lơ lửng trên đầu, cậu không cách nào gánh vác nổi.

Mà thực tế thì đã có đến bốn người biến mất, quá nửa quân số, điều đó chứng minh rằng cậu chẳng cứu được bất kỳ ai cả.

*Thanh gươm Damocles: Thuật ngữ dùng để chỉ một hiểm nguy hoặc một phán quyết đang cận kề.

Vô dụng!

Châu Kha Vũ mím chặt môi, khớp hàm vẽ ra một đường căng chặt.

Không giống như cậu, Lưu Vũ, chàng trai có vẻ ngoài nhỏ nhắn và dịu dàng đang làm chỗ dựa cho cậu đây lại có nội tâm cực kỳ mạnh mẽ.

Lưu Vũ thoạt nhìn không có chút gì là sợ hãi cả, một tay ôm cậu, một tay di chuyển trên bảng ký tự Rune nghiên cứu.

Châu Kha Vũ nghĩ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, có lẽ Lưu Vũ cũng sẽ không ngừng chiến đấu để thoát khỏi cục diện hiện tại.

Vậy thì cậu sao có thể bỏ cuộc!

Cậu thề, nhất định phải đưa được Lưu Vũ và Ngô Hải ra ngoài.

Không để thêm một ai phải biến mất nữa.

Châu Kha Vũ ngồi thẳng dậy, đặt hai tờ mật thư lên cạnh bảng ký tự Rune.

"Nước mắt kẻ treo ngược trên ngọn cây Yggdrasil rơi xuống những viên đá.

Đám binh nhì giết kẻ lạc loài đơn độc."

"Odin chọn hàng đầu tiên."

"Trên này có giới thiệu sơ lược về ký tự Rune."

Lưu Vũ thấy Châu Kha Vũ đã vực dậy tinh thần, đọc to lên cho mọi người cùng nghe, "Thần Odin có công trong việc tìm ra và phổ biến cổ ngữ Rune hay cụ thể là bảng chữ cái Fuþark.

Trong Hávámal, xtăngxtơ 139 - 140, Odin đã tự hiến tế bản thân bằng cách treo ngược lên ngọn cây Yggdrasil để có thể học được chữ cái Rune."

"Ra vậy, đây chính là gợi ý về "Nước mắt kẻ treo ngược trên cây Yggdrasil rơi xuống những viên đá".

Theo anh biết thì các ký tự Rune thường được khắc trên những viên đá từ đủ loại chất liệu.

Định hướng của Châu Kha Vũ đúng rồi."

Ngô Hải thở dài, "Vậy còn "Đám binh nhì giết chết kẻ lạc loài đơn độc" thì sao?"

Châu Kha Vũ đang dùng móng tay gạch gạch kẻ kẻ những con số gì đó trên góc tờ mật mã.

Một hồi, cậu bực bội vò tóc, ngả người ra đằng sau:

"Chẳng nghĩ ra gì cả!"

Lưu Vũ thì vẫn luôn nhấp nhổm không yên, dường như cậu đang lo lắng thứ gì đó, không ngừng ngoái đầu nhìn về phía hành lang tối đen.

"Vũ, sao vậy?"

Ngô Hải nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn là nhích lại gần phía Lưu Vũ.

Lưu Vũ hơi hốt hoảng, lắc đầu.

"Hôm nay anh thấy em rất lạ."

Ngô Hải chăm chú nhìn Lưu Vũ.

Cậu cụp mắt xuống tránh đi ánh mắt của anh, môi mím chặt, "Có điều này anh không biết có nên nói với em không..."

Ngô Hải còn chưa kịp nói xong, mặt đất đột ngột rung chuyển, những tiếng gào thét chói tai đồng loạt vang lên, giống như tất cả những bức tranh trong phòng đều đang la hét.

Lưu Vũ quỳ sụp xuống, bịt chặt hai tai, một lực hút vô hình rất mạnh kéo cậu trượt về phía hành lang tối om.

"Lưu Vũ!"

Châu Kha Vũ và Ngô Hải nhào tới muốn giữ lấy cậu nhưng đều bắt hụt.

Những âm thanh tần số cao kia vẫn không ngừng nhấp nhô như tiếng một đám đông đang phẫn nộ.

Lực hút bí ẩn kéo Lưu Vũ đập mạnh vào góc tường trước khi ngoặt vào hành lang bên phải.

"Anh Vũ!"

Châu Kha Vũ hét lên, bật dậy chạy theo.

Ngô Hải phản ứng chậm hơn một chút, vơ vội đám giấy má trên sàn, cầm lấy chiếc đèn pin rồi đuổi theo phía sau.

Lưu Vũ bị kéo lê một đường tới trước tấm gương tròn.

Gương mặt cậu nhăn lại vì đau đớn.

Lực kéo kia không ngừng muốn túm cậu vào trong tấm gương, cơ thể va đập vào mặt kính phát ra những tiếng "rầm", "rầm" nghe thôi cũng cảm thấy xương cốt vỡ vụn.

Nhưng giống như có thứ gì đó cản lại, Lưu Vũ không bị hút thẳng vào, mà tấm gương cũng không hề nứt vỡ.

Châu Kha Vũ nhào đến ôm chặt Lưu Vũ, song không cách nào kéo cậu ra nổi.

Ngô Hải đứng cách đó một khoảng, đèn pin trong tay khẽ run rẩy, không biết đang nghĩ tới điều gì.

Máu đã chảy thành dòng đỏ thẫm bên thái dương Lưu Vũ.

Châu Kha Vũ gấp đến phát khóc rồi, một tay cậu lót bên dưới đầu Lưu Vũ, che chắn Lưu Vũ khỏi những vết thương chí mạng, cảm nhận được từng đợt va đập rất mạnh khiến bàn tay cậu cũng muốn nát nhừ.

Những tiếng xôn xao chói tai kia lại càng bùng lên dữ dội hơn.

Hai mắt Lưu Vũ hoa lên, thế giới bên ngoài đôi mắt lộn xộn như một bức tranh trừu tượng nguệch ngoạc.

Trong cơn choáng váng, cậu nắm lấy vạt áo Châu Kha Vũ, thì thào:

"Đập... vỡ... vỡ tấm gương..."

Châu Kha Vũ siết tay còn lại thành nắm đấm, hướng về mặt kính đã nhuốm một màu máu đỏ gay gắt.

Chẳng hiểu sao trong giây phút này cậu lại thấy nao núng.

Giống như là...

...

Đứng trước một miệng vực sâu hun hút, nếu đã lựa chọn nhảy xuống thì vĩnh viễn không có cách nào quay đầu.

Nhưng Lưu Vũ trong vòng tay Châu Kha Vũ đã gần như tan biến rồi.

Một nửa cơ thể cậu trở nên trong suốt, đôi môi tái nhợt vì mất máu vẫn không ngừng mấp máy:

"Đập... vỡ nó..."

Châu Kha Vũ cắn chặt răng, giáng nắm đấm xuống mặt kính.

Ngô Hải gào lên, nhào tới nhưng không kịp nữa.

"Đừng!"

Tấm gương vỡ tan tành.

Trong một khoảnh khắc trước khi những mảnh kính nứt vỡ như mạng nhện chuẩn bị văng đi tứ tán, thấp thoáng hiện ra một gương mặt mờ nhòa hư ảo.

Có thứ gì đó trào ra từ đôi mắt bị làm méo mó đi bởi những đường cắt xẻ ngang dọc, lóe lên lấp loáng.

Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, cánh cửa phòng triển lãm đã xuất hiện trở lại, mở tung đón lấy hơi thở tinh khôi của buổi sáng sớm.

Bóng tối nhanh chóng bị xua tan, nháo nhào trốn vào những góc khuất...

Giọt nước kia tan vào mảnh kính, bắn lên ngực trái Châu Kha Vũ.

Cơ thể mềm nhũn của Lưu Vũ rơi vào lồng ngực vững chãi của Châu Kha Vũ.

Cậu vùi đầu vào hõm cổ Châu Kha Vũ, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Ngô Hải quỳ sụp trên sàn nhà, ôm đầu khóc nấc.

Điều đáng sợ nhất, lại là điều bạn đã biết đầu tiên!

-End-

#qebjfoolo!

Mọi người đang thắc mắc không biết chuyện gì xảy ra đúng không?

Hẹn mọi người một ngày gần nhất mình yêu đời hơn thì mình sẽ up bài giải thích từ đầu đến cuối không sót phần nào nha 😂

Bên cạnh đó thì những câu đố mà nhóm bé Vũ chưa giải được mình cũng không giải trong truyện chính (vì các bé có giải được đâu 😂).

Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng qeb jfoolo!

Hẹn gặp lại mọi người trong những fic bớt hại não hơn 😘😘
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Giải thích.


Sau một ngày ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa, hôm nay mình xin phép được diễn giải toàn bộ plot của fic để mọi người không phải canh cánh trong lòng.

Trước hết thì xin cảm ơn mọi người đã theo dõi, thảo luận hết sức nhiệt tình về "qeb jfoolo!".

Fic mình viết tương đối vội vàng trong lúc làm tiểu luận rụng gần hết tóc nên chắc chắn sẽ có những lỗ hổng, và cái kết mình sure kèo là nhiều bạn muốn cầm chổi đuổi mình lắm, cúi đầu chin lối 1000 lần 。゚(。ノωヽ。)゚。

Well, vô nội dung chính nào!

1.1.

Mật thư của tổ chương trình:

Ở đây chúng ta có một mật thư chính với độ khó cao hơn là: "Nước mắt kẻ treo ngược trên ngọn cây Yggdrasil rơi xuống những viên đá.

Đám binh nhì giết kẻ lạc loài đơn độc" và một mật thư phụ chỉ đích danh keyword cần tìm: "Odin chọn hàng thứ nhất".

Như Châu Kha Vũ và Ngô Hải đã chỉ ra, từ keyword của mật thư thứ 2 là "Odin", ta biết được hai mật thư đang nhắc đến ký tự Rune.

Trong Hávámal, xtăngxtơ 139 - 140, Odin đã tự hiến tế bản thân bằng cách treo ngược lên ngọn cây Yggdrasil để có thể học được chữ cái Rune.

"Nước mắt rơi xuống" là một sự định hướng hãy chú ý tới "viên đá".

Ký tự Rune ngày nay thường được khắc trên những viên đá từ nhiều chất liệu khác nhau.

Như vậy có thể hiểu mật mã này được mã hóa đâu đó theo các ký tự của bộ đá Rune.

Hiện nay có một số bộ Rune có thứ tự và số lượng ký tự hơi khác nhau một xíu, mật mã mình sử dụng là dựa trên bảng này, rất tiếc trong truyện chưa có cơ hội show bảng ký tự vì mỗi bảng mà chúng ta xem lại có thể đưa đến những kết quả khác nhau (https://tarot.vn/bang-ky-tu-runes/).

Tiếp theo, về "đám binh nhì giết kẻ lạc loài đơn độc".

"Đám binh nhì" nghĩa trên mặt chữ ám chỉ những ký tự mà hàng đơn vị hoặc hàng chục có số hai trong bảng ký tự Rune.

Lần lượt chúng ta sẽ có các ký tự sau: 2 (FEHU), 12 (ISA), 20 (EHWAZ), 22 (LAGAZ).

Mọi người thấy được điểm khác nhau chưa?

Trong 4 ký tự này có 1 "kẻ lạc loài đơn độc" là số 2 (là số có 1 đơn vị).

Như vậy 3 ký tự cần tìm là 12, 20 và 22.

Cuối cùng, "Odin chọn hàng thứ nhất", well, bạn sắp xếp 3 ký tự đầu tiên của ba từ kia xem.

Đến đây bạn có thể hiểu theo hai cách, một là đây không phải mật mã của tổ chương trình đưa ra (vì motif của tổ chương trình là tìm một dãy số để mở khóa), và hai là, cần một cánh bướm dối gian để mở cửa.

1.2.

Các nội dung liên quan đến SILLE:

*Tên các bức tranh được mã hóa bởi Mật mã Caesar:

Mật mã Caesar được sử dụng thay thế chữ cái gốc cho chữ cái thứ ba trước nó.

Trong trường hợp đối với các chữ cái X, Y và Z, chúng ta sẽ phải qua đầu bảng chữ cái.

- qeb jfoolo!: "The Mirror!", đây mới là tác phẩm thực thụ của SILLE, ông nuôi linh hồn con trai bên trong tấm gương cổ và chờ đợi ngày linh hồn đó trở về dương gian.

Lưu ý đến dấu "!" nhé, một lời cảnh báo đó!

- bsfi ylokp: "Evil Borns", song chỉ một thời gian, ông đã phát hiện bên trong tấm gương chẳng phải con trai của mình mà chính là một linh hồn ác quỷ.

- klq jv plk: Not my son, đó không phải con trai của tôi.

*Bài báo:

Vì chỉ là một bài giới thiệu triển lãm đơn giản nên thông tin cung cấp không quá nhiều.

Chúng ta chỉ cần lưu ý đến hai điểm:

- SILLE vẽ tranh trong những ngày tháng cuối đời: Phần này mình sẽ phân tích sau khi nói về trang nhật ký.

- Tác phẩm thứ 27: Rõ ràng mọi người đều nhấn mạnh rất nhiều lần về việc chỉ có 26 bức tranh, vậy "Tác phẩm thứ 27" ở đây là gì?

Nó cũng không hề được gọi là "Bức tranh".

Nghĩ kỹ lại nè, có "đồ cổ" gì đã xuất hiện trong phòng triển lãm mà không phải tranh, yeb, đó chính là tấm gương.

*Nhật ký:

Đúng ra thì nhóm Lưu Vũ chỉ tự ngộ nhận đó là nhật ký của SILLE vì họ không hề có thêm dữ kiện nào để khẳng định điều này.

Còn chúng mình thì có thể tin chắc đó là nhật ký của SILLE vì tách ký tự đầu tiên của mỗi dòng ra, ta sẽ được cụm "MR.S".

Mốc thời gian trong nhật ký là khi chiến tranh thế giới thứ hai dần đi đến hồi kết.

Máu đã đổ, thế giới ác hóa chính là mấu chốt để sinh ra một ác quỷ.

Ở đây có một điểm chúng ta cần lưu ý, SILLE viết rằng đã rất lâu không vẽ tranh mà chỉ tập trung vào việc chờ đợi con trai.

"Tấm màng ngăn" ám chỉ một thứ gì đó cách trở linh hồn kia và ông ta, không gì khác chính là tấm gương.

Đây mới là tác phẩm thực thụ, tác phẩm duy nhất của ông ta.

Tuy vậy, ngay trong lúc này, ông ta đã lờ mờ cảm nhận được gì đó không đúng bằng một câu hỏi "Liệu cha sẽ hạnh phúc hay đau khổ đây?"

Tóm lại, trong lúc cô lập mình với thế giới, ông ta đã nuôi dưỡng một linh hồn trong tấm gương và lầm tưởng đó là con trai mình.

Sau khi phát hiện linh hồn đó là ác quỷ, ông ta bất lực (bằng chứng là tấm gương còn nguyên vẹn, linh hồn vẫn tồn tại đến ngày nay) và gửi lại lời trăn trối thông qua tên được mã hóa của các bức tranh.

26 bức tranh kia đơn giản chỉ là những lời cảnh báo và kêu cứu, chẳng phải tác phẩm nghệ thuật gì hết.

*Mối liên hệ giữa SILLE và Odin:

Theo Thần thoại Bắc Âu, Odin là một trong ba vị thần tạo ra con người.

Trong bài thơ Voluspá có hai câu thế này:

"Odin ban linh hồn, Hoenir tặng cảm xúc

Lodur phú máu đào, và vẻ bên ngoài"

Như vậy, có thể SILLE đã thực hiện một loại tà thuật nào đó để tạo ra linh hồn, nhưng vì thiếu hụt những yếu tố còn lại, linh hồn mà không có cảm xúc và vỏ bọc bên ngoài thì chẳng khác nào loài ác quỷ, ông ta đã thất bại.

1.3.

Các câu đố của quái vật phòng tranh:

- "Thuyền Noah neo đậu ở núi Ararat, kẻ xâm lược màu đen, con thỏ nhảy vào giỏ kẻ màu vàng": Như mình đã gợi ý rằng hãy để ý vị trí ngồi của mọi người, chúng ta có thể sắp xếp được như trong ảnh dưới.

"Thuyền Noah neo đậu ở núi Ararat" là một keyword.

Noah là con thuyền được nhắc đến ở chương 6 đến chương 9 của Sách Sáng thế trong Kinh Thánh.

Và bạn có biết câu chuyện này gắn với nơi nào không, chính là biển Đen đó.

Tên gọi của biển Đen không phải bắt nguồn từ màu sắc mà là một cách để chỉ phương hướng theo người Hy Lạp và Lưỡng Hà cổ đại, trong đó màu đen là chỉ phía Bắc, màu vàng - Đông, màu đỏ - Nam, màu xanh - Tây.

"Kẻ xâm lược" là một trong năm người, chắc cái này các bạn đoán dễ thôi, là AK bởi chính cái tên của anh =))) Một gợi ý nữa là ngay từ đầu con ma đã đứng đằng sau AK, định hướng đây chính là "trục".

Từ hai dữ kiện trên, chúng ta có được AK là hướng Bắc.

Theo vị trí ngồi, màu vàng - hướng Đông sẽ tiệm cận nhất với Trương Hân Nghiêu.

- "Sáu đứa trẻ chơi trốn tìm": Cái này thì dễ, Châu Kha Vũ đã giải ra rồi.

Bạn chỉ cần vẽ các nơi lũ trẻ trốn dưới dạng một đường thẳng là sẽ ghép lại thành chữ AK.

Ở đây còn có ẩn ý về sáu đứa trẻ đi trốn, còn thứ đi tìm là gì, chắc mọi người cũng tự hình dung được ha.

1.4.

Giải thích theo tình tiết truyện

1.4.1.

Giải thích thông thường

Nhóm 7 người tham gia một chương trình mang tên Escape, mục đích là phải giải được mật mã để mở cửa, thoát khỏi phòng triển lãm.

Trong lúc giải mật mã, họ không may bị các quái vật trong phòng triển lãm tấn công, lần lượt 4 người đã biến mất.

Lưu Vũ cũng suýt chút nữa bị kéo vào tấm gương.

Châu Kha Vũ đập vỡ tấm gương vào lúc nguy cấp, mật mã được giải.

Cuối cùng, Lưu Vũ, Châu Kha Vũ, Ngô Hải là người thoát được khỏi phòng triển lãm.

Thủy tinh tâm chỉ nên đọc đến đây thôi, mình khuyên thật lòng đó.

Đây chính là Good Ending mà mọi người mong muốn ('。• ᵕ •。') ♡

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Giải thích (02).


⚠️ Yếu tim dừng lại nha ⚠️

1.4.2.

Giải thích cụ thể

Đầu tiên hãy chú ý tới bài thơ về năm con thỏ.

Đây chính là số lượng người bị phòng triển lãm "giết chết".

Nhưng mà vấn đề này bàn cuối cùng nha!

Tất cả mọi chuyện đều bình thường cho đến khi Lưu Vũ đứng trước tấm gương nói một câu "Có cảm giác như thứ gì đó đã được sinh ra".

Đó là khởi nguồn cho việc đánh thức linh hồn tà ác bên trong tấm gương kia.

Bạn nhớ chứ, nó chỉ là một linh hồn không có thực thể, mà khi muốn có thực thể thì nó phải làm gì nhỉ?

Mất điện, có ba tiếng động vang lên, là ba tiếng gõ vào mặt gương.

Chính trong lúc này, Lưu Vũ thật đã bị linh hồn trong tấm gương tráo đổi.

Ba tiếng đại diện cho ba điều kiện cần và đủ của một con người theo thần thoại Bắc Âu: linh hồn, cảm xúc và thân thể.

Từ nay chúng ta sẽ gọi Lưu Vũ thật là LV, Lưu Vũ giả là VL nha.

Đúng như VL và Châu Kha Vũ phân tích, bọn họ đã bị nhốt vào một không gian tách biệt do sự ảnh hưởng của sức mạnh linh hồn tà ác sống dậy.

Những con quái vật sinh ra cũng chính là phần tà ác của linh hồn và toàn bộ đều là NỮ.

Ai biết trong lúc tạo ra linh hồn này SILLE đã thù oán gì với phụ nữ mà tác động tiêu cực đến nó như thế =))).

Ngô Hải lấy được đèn pin, vừa bật lên là giật mình ngã ngửa vì thứ anh nhìn thấy chính là LV trong tấm gương.

Nếu đơn thuần là nhìn thấy ma, sau khi bị quái vật tấn công anh hoàn toàn có thể nói ra mà không sợ bị cười vào mặt vì mê tín dị đoan, nhưng anh không nói gì, thậm chí có phần tránh VL, chứng tỏ anh cũng đang phân vân.

Giả dụ VL là quái vật như con quái nhện, con trong tranh và con ma nhí thì còn dễ phân biệt, nhưng nếu ác quỷ trà trộn vào bên cạnh con người thì sao?

Thứ đáng sợ nhất không phải vẻ bề ngoài ghê rợn, mà chính là linh hồn ghê rợn ẩn núp trong cơ thể con người.

Đoạn này mọi người để ý một chút, LV lúc đầu đứng trước tấm gương gần chỗ Châu Kha Vũ, sau khi anh Hải ngã lại có thể teleport đứng trước mặt anh Hải, kỳ lắm đúng khum?

Sau khi chạy thoát khỏi con quái vật đầu tiên, Châu Kha Vũ nói mọi người điểm danh xem có thiếu ai không, lúc này vốn dĩ đã thiếu mất một người, nhưng Châu Kha Vũ đã điểm danh cho cả hai vì cứ ngỡ người đứng cạnh mình là LV.

VL từ đây đã bắt đầu cosplay LV để trà trộn vào đám người, chính nó cũng muốn thoát ra ngoài nhưng bởi không gian tách biệt này đã vô tình bị "mã hóa", chỉ có thể giải mật mã mới có thể thoát ra được.

LV thì không quá hứng thú với mật mã nhưng VL lại cực kỳ chăm giải mật mã, bạn có nhận ra không?

Vẫn là câu chuyện anh Hải không thân thiết với VL, thậm chí có phần tránh né.

VL cũng bạo dạn hơn LV nhiều, rất tự nhiên nắm tay Châu Kha Vũ, vì nó có cảm xúc quái đâu.

VL đứng trước tấm gương để chắc chắn xem LV không thể thoát ra khỏi đó được.

Ở đây VL đã hỏi một câu tương đối khó hiểu với Châu Kha Vũ nhưng dễ hiểu với chúng ta: "Có khi nào em tự hỏi bản thân mình là ai không?", câu trả lời của Châu Kha Vũ lại là một sự chấp nhận nên nó tương đối hài lòng.

Ở đây có một đoạn là VL đặt tay lên gương, bàn tay trong gương dán sát với tay cậu, tấm gương này rõ ràng là có vấn đề, vì gương bình thường sẽ tạo ra một khoảng cách giữa ảnh phản chiếu và vật thật.

Câu đố của con ma nhỏ về "Người đầu tiên nhìn thấy kẻ giống mình" đã ám chỉ một Lưu Vũ thứ hai xuất hiện.

Chính vì thế nên VL mới cúi đầu sợ hãi bị bại lộ, khiến mọi người lầm tưởng là cậu đang sợ vì bị nhắc đến tên.

Ngô Hải là người tìm ra ánh sáng không đơn giản chỉ là anh lấy đèn pin, mà là anh đã nhìn thấu được sự thay đổi lớn nhất.

Khi Châu Kha Vũ gần như phát điên vì nhận ra câu đố về sáu đứa trẻ thực chất là lời gợi ý người tiếp theo biến mất, cậu đã bóp nát tờ ký tự Rune trong tay.

Và, VL đã lao đến ôm cậu, tiện thể rút luôn tờ ký tự ra ngoài để bảo vệ nó khỏi đi đời nhà ma.

Hành động của VL ở thời điểm này rất lạ so với LV bình thường, không hề bày tỏ cảm xúc gì, chỉ đơn thuần nói một vài câu xoa dịu Châu Kha Vũ và tiếp tục nghiên cứu mật mã.

Châu Kha Vũ có niềm tin rằng trong hoàn cảnh nào LV cũng sẽ chiến đấu đến cùng, và thực tế đã chứng minh đúng như vậy, cậu vẫn không ngừng tìm cách thoát khỏi ràng buộc, trở về với thân thể mình.

Đây là điều khiến cho VL nhấp nhổm không yên.

Và LV suýt nữa thì đã thành công khi lợi dụng sức mạnh ác hóa trong phòng triển lãm để kéo linh hồn VL đi, một lần nữa tráo đổi lại cơ thể.

Song kế hoạch của cậu đã thất bại, Châu Kha Vũ không nhìn thấu được sự thật, người duy nhất biết lờ mờ chân tướng là Ngô Hải không ngăn cản kịp, Châu Kha Vũ nghe lời VL đập vỡ tấm gương - vật chứa đựng linh hồn, đồng thời là nơi duy nhất có thể phong ấn linh hồn tà ác.

Tấm gương vỡ nát, linh hồn LV vĩnh viễn bị nhốt lại trong không gian tách biệt này, còn VL nở một nụ cười nhẹ nhõm vì đã hoàn toàn chiếm được thân xác LV.

Một lời nói dối đã được thực hiện, Châu Kha Vũ tự tay "giết chết" người mình yêu, không gian tách biệt biến mất, cửa phòng triển lãm lại mở ra...

Lại bàn về bài thơ năm con thỏ.

Con thỏ đầu tiên rơi vào giỏ ám chỉ việc Lưu Vũ bị nhốt trong tấm gương.

Con thỏ thứ hai là Lelush ứ hiểu chuyện gì xảy ra đã bị tóm đi.

Con thỏ thứ ba là Lâm Mặc bị người phụ nữ trong tranh nuốt sống.

Con thỏ thứ tư là Trương Hân Nghiêu bị thương và bị con ma nhỏ vặn cổ.

Con thỏ thứ năm là AK rơi vào hố đen vô tận.

Đây là lời dự báo về toàn bộ tình tiết trong câu chuyện.

Các bạn đã get hết được nội dung chưa?

#qebjfoolo!
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Do you know a secret?


Các cậu muốn có phần high không nè?
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Giới thiệu (2).


𝐓𝐞̂𝐧 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧: Find my corpse (qeb jfoolo!

2)

𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉: Phedra

𝐓𝐡𝐞̂̉ 𝐥𝐨𝐚̣𝐢: Kinh dị, bí ẩn

𝐖𝐚𝐫𝐧𝐢𝐧𝐠: Có thể sẽ khá dark và hại não

𝐆𝐢𝐨̛́𝐢 𝐭𝐡𝐢𝐞̣̂𝐮:

"Năm chú thỏ trắng

Nhảy múa tung tăng

Trong một đêm trăng

Sương giăng nhàn nhạt

Chợt nghe loạt soạt

Từ một lùm cây

Bạn cừu trắng gầy

"Cho mình chơi với!"

"A chào bạn mới!

Lại chơi ú tim

Mình trốn bạn tìm

Để xem ai thắng!"

Đêm khuya thanh vắng

Thỏ trốn hết rồi

Cừu đợi một hồi

...

...

...

Máu văng khắp đồi

Một con chết ngồi

Một con chết đứng

Một con chết cứng

Một con vỡ đầu

Một con ngủ sâu

Cừu nhỏ âu sầu

Liếm môi sạch sẽ

Khéo tô khéo vẽ

Lông lại trắng tinh

Chẳng ai biết mình

Lông đen như mực."

"Ishmael đã trà trộn giữa đám các ngươi.

Con dao sắc bén trong tay hắn đang vung lên, chờ xem ai là kẻ xấu số..."

-----

Hai tháng trước, kỷ niệm 1 tháng bé Vũ debut vị trí Center, mình cho ra mắt "qeb jfoolo!".

Hôm nay, kỷ niệm 3 tháng Lưu Vũ center Lưu Vũ leader, mình gửi tạm phần giới thiệu ở đây =)))))))))))

Dựa theo phần 1, các bạn có đoán được nội dung phần 2 từ đoạn giới thiệu không?
 
|Bfzy| Qeb Jfoolo!
Chương 1. bre


"Tấm gương vỡ tan tành.

Trong một khoảnh khắc trước khi những mảnh kính nứt vỡ như mạng nhện chuẩn bị văng đi tứ tán, thấp thoáng hiện ra một gương mặt mờ ảo.

Có thứ gì đó trào ra từ đôi mắt bị làm méo mó đi bởi những đường cắt xẻ ngang dọc, lóe lên lấp loáng.

Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, cánh cửa phòng triển lãm đã xuất hiện trở lại, mở tung đón lấy hơi thở tinh khôi của buổi sáng sớm.

Giọt nước kia tan vào mảnh kính, bắn lên ngực trái Châu Kha Vũ.

Cơ thể mềm nhũn của Lưu Vũ rơi vào lồng ngực vững chãi của Châu Kha Vũ.

Cậu vùi đầu vào hõm cổ Châu Kha Vũ, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Ngô Hải quỳ sụp trên sàn nhà, ôm đầu khóc nấc.

Điều đáng sợ nhất, lại là điều bạn đã biết đầu tiên!"

-

"Nếu có thể vặn ngược dây cót thời gian, em thề...

Nhất định sẽ đưa anh trở lại!"

-

Mùa thu lần nữa lại buông mình trên con phố trầm tư cắt xẻ ngang dọc nơi ngoại ô xứ sở sương mù.

Đã gần một tuần nay, những đám mây xám xịt bò lổm ngổm trên nền trời vẫn chưa có ý định trút một cơn mưa xuống, trả lại chút ánh sáng dù là nhợt nhạt của mặt trời.

Lưu Vũ và Châu Kha Vũ sánh đôi đi trên con đường mòn nhỏ vào rừng, hít đầy lồng ngực thứ hương thơm lành lạnh và thanh khiết của cây cỏ.

Những tán cây xanh thẫm che khuất cả khoảng trời khiến cho thế giới bên dưới sắc xanh ấy trở nên âm u và hoang hoải.

Lưu Vũ vẫn im lặng từ đầu tới giờ bất chợt khựng lại, cúi người nhặt một trái thông khô bên dưới mũi giày, đặt nó vào giữa hai bàn tay rồi nhỏ nhẹ nói với Châu Kha Vũ:

"Anh thích trái thông này quá à, cho anh mang nó về nhà nha?"

Châu Kha Vũ cười cười, vừa bất lực vừa cưng chiều.

Anh người yêu chẳng khác nào một chú sóc nhỏ, rất thích lượm đồ đem về chất đầy nhà với lý do là "kỷ niệm" một ngày gì đó.

"Anh thích là được."

Lưu Vũ mỉm cười, cúi đầu cẩn thận cất quả thông vào túi áo, chân nhỏ đạp vào thảm lá khô nghe lạo xạo.

Giữa những thanh âm xao động của khu rừng, Châu Kha Vũ chợt nghe giọng nói nhẹ nhàng của Lưu Vũ theo gió lọt vào tai:

"Rwy'n dy garu di!"

"Dạ?"

Châu Kha Vũ ngơ ngác hỏi.

Lưu Vũ ngẩng mặt lên, nụ cười xinh đẹp lan tràn trên cánh môi, song ánh mắt lại mông lung vô định.

"Để em biết đó chính là anh..."

"Chuyện tiếp theo...

Phải nhờ đến em rồi..."

Cả hai lại tiếp tục đi sâu hơn vào trong rừng.

Ánh sáng ngày một nhợt nhạt.

Gió cũng gào rít mỗi lúc thêm điên cuồng.

Ở nơi Lưu Vũ vừa nhặt quả thông lên, lá khô trên mặt đất bị gió thổi tung, để lộ ra một tấm toan nham nhở cũ sờn bị vùi một nửa trong đất.

Bên trên tấm toan là dòng chữ đen thẫm nguệch ngoạc và run rẩy, giống như được viết ra trong lúc hoảng loạn: "Ishmael!"

-

Khi Châu Kha Vũ nhận ra sự bất thường của thời tiết, những hạt mưa đầu tiên đã buông mình xuống không trung.

Một hạt, hai hạt, rồi vô số hạt nước trong suốt va đập vào lá cây, trượt xuống thảm lá khô, cuối cùng biến mất vào nền đất.

"Á!"

Lưu Vũ giật mình kêu lên một tiếng, đưa tay chạm vào má mình.

Có thứ gì đó vừa rơi xuống mặt cậu, đau rát như kim châm.

Châu Kha Vũ vội dùng hai tay ôm lấy gương mặt cậu quan sát kỹ, gò má trắng trẻo của Lưu Vũ đã hiện lên một vệt đỏ ửng.

Lúc này, mưa lọt qua tán cây ngày một nhiều.

Châu Kha Vũ cũng cảm nhận được những hạt mưa này chạm vào da thịt vô cùng đau đớn, có lẽ trong mưa có thứ chất độc nào đó.

Chẳng lẽ lại đen đủi đến mức đi dạo trong rừng mà cũng gặp phải mưa axit?

Châu Kha Vũ nhíu mày, không nghĩ nhiều mà trực tiếp cởi áo jacket khoác ngoài trùm lên đầu Lưu Vũ, kéo cậu chạy trốn khỏi cơn mưa không được bình thường này.

Mưa ngày một xối xả hơn, cũng may còn có những tán cây um tùm chắn bớt phần nào, nhưng nước mưa rơi vào người Châu Kha Vũ cũng chẳng ít.

Da cậu bỏng rát như ngâm vào trong lửa, càng đau đớn cậu lại càng che chắn kỹ càng cho Lưu Vũ hơn.

Mưa trắng xóa chắn mất tầm mắt, cơn đau từ da thịt làm cậu choáng váng.

Cậu cũng chẳng biết là mình đang chạy đi đâu nữa.

Chẳng lẽ trong khu rừng này lại không có lấy một chốn để trú mưa sao?

Châu Kha Vũ bắt đầu thấy hối hận.

Là ai đã đưa ra ý kiến đi tản bộ trong rừng vào một ngày âm u thế này chứ?

Hình như là Lưu Vũ.

Anh ấy đã nói gì nhỉ?

"Anh đưa em đi đến một nơi..."

"Em đưa anh về nhé!"

Đột nhiên Châu Kha Vũ cảm thấy vô cùng mờ mịt.

Ngoài câu nói đó ra, cậu hoàn toàn chẳng nhớ gì nữa.

Tại sao cậu lại ở đây, bản thân cậu là ai, sao lại vào rừng, "đưa anh về" là thế nào, không phải Lưu Vũ vẫn đang ở cạnh cậu đấy ư?

Tầm nhìn nhòe nhoẹt nước của Châu Kha Vũ bỗng xuất hiện một ngôi nhà xiêu vẹo, cánh cửa gỗ đầy bụi bặm mở toang hoác, để lộ ra không gian tăm tối bên trong.

Châu Kha Vũ chẳng còn thời gian mà suy nghĩ thêm gì về sự xuất hiện đột ngột đến kỳ quái này nữa, gần như nhấc bổng Lưu Vũ nhào vào trong căn nhà như một vận động viên marathon về đích.

"Tới rồi..."

Ngay trước khi chạm chân vào ngưỡng cửa bằng gỗ, Châu Kha Vũ mơ hồ nghe thấy một tiếng thì thào ngay sát bên tai, nhưng tiếng mưa quá lớn đã nhấn chìm toàn bộ mọi thanh âm khác, giống như tiếng nói ấy chưa từng xuất hiện, chỉ là ảo giác của riêng cậu.

Cả hai gần như ngã ngửa trên sàn gỗ đầy bụi.

Lưu Vũ nằm đè lên người Châu Kha Vũ, ngơ ngác thò đầu ra khỏi áo jacket.

Gương mặt Châu Kha Vũ nhăn lại vì đau đớn.

Cũng may, hình như không phải mưa axit hay gì đó, những chỗ bị nước mưa chạm vào đỏ ửng lên, đau rát nhưng không đến mức bỏng da.

Song nếu cứ tiếp tục dầm mưa trong thời gian dài thì cũng sẽ sớm chết vì đau mất thôi.

Cơn đau và những vết đỏ đang dịu dần, người thương tích đầy mình là Châu Kha Vũ suýt thì phì cười khi nhìn Lưu Vũ hai mắt rưng rưng nắm lấy tay cậu không ngừng phồng má xoa xoa thổi thổi.

Cậu gắng gượng ngồi dậy, ôm lấy Lưu Vũ vào lòng dỗ dành, đồng thời đưa mắt quan sát xung quanh căn nhà gỗ giữa rừng này.

Chỉ là một căn nhà hoang trơ trọi.

Trên nền gỗ còn có nhiều dấu vết đen thẫm lưu lại cho biết vị trí này từng đặt đồ vật gì đó trong một khoảng thời gian dài.

Mạng nhện chăng khắp nơi, lửng lơ mắc vào bóng tối.

Một cái lò sưởi kiểu cũ xây bằng gạch ở góc phòng, bên trong vẫn còn lớp bụi tro dày cộm chất thành một ngọn núi nho nhỏ.

Có một ô cửa sổ lắp kính mờ đục phía đối diện chỗ hai người đang ngồi, nhưng nó đã bị niêm phong bởi ba, bốn thanh gỗ lớn và những chiếc đinh to bản hoen gỉ.

Cánh cửa chính - nguồn sáng duy nhất của cả gian phòng - nằm chếch về phía bên tay trái, còn phía góc phải là một mảng đêm đen đặc.

Trong cơn mưa ào ạt, căn nhà càng trở nên tối tăm và bí hiểm.

Châu Kha Vũ cảm nhận thấy Lưu Vũ trong lòng mình hơi run lên, không biết là lạnh hay là sợ hãi.

Châu Kha Vũ siết tay ôm lấy cậu chặt hơn, để cậu dựa vào lồng ngực mình.

Bất chợt, từ sâu trong bóng tối vang lên những tiếng động liên tiếp.

Giống như tiếng chuột lạo xạo, lại cũng giống như có người đang gõ vào một mặt phẳng cứng.

Thanh âm này vang lên rõ mồn một, xé tan màn mưa, dội thẳng vào tai hai người.

"Cạch... cạch cạch... cạch Cạch... cạch... cạch...

Cạch... cạch...

Cạch!"

"Cạch... cạch cạch... cạch Cạch... cạch... cạch...

Cạch... cạch...

Cạch!"

"Cạch... cạch cạch... cạch Cạch... cạch... cạch...

Cạch... cạch...

Cạch!"

Lưu Vũ đang nằm ngoan ngoãn đột nhiên vùng dậy, sắc mặt tái đi, ánh mắt tràn đầy sự thảng thốt:

"Là...

Là..."

Châu Kha Vũ nhíu mày, cậu cũng nhận ra thanh âm này có chỗ bất thường, nó giống như lặp đi lặp lại tạo thành một nhịp điệu gì đó, hoàn toàn không thể là ngẫu nhiên được.

"Come!"

Cả hai không ai bảo ai, đồng thời nhìn về nơi đen đặc kia.

Trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Châu Kha Vũ khẽ nhổm người ngồi dậy, một tay nắm chặt tay Lưu Vũ, chuẩn bị tinh thần có thể vùng lên chạy bất cứ lúc nào, một tay lần vào trong túi quần, chậm rãi rút điện thoại ra.

Ánh đèn flash đột ngột bật sáng, trong giây lát, đôi mắt đang quen với bóng tối chưa kịp thích ứng với luồng sáng mạnh.

Đến lúc định thần lại, ở phía bên kia gian phòng đã xuất hiện một cánh cửa màu đỏ tươi đóng im lìm.

Lưu Vũ níu tay Châu Kha Vũ, run rẩy dùng tay còn lại gõ lên mặt sàn:

"Cạch cạch... cạch...

Cạch cạch cạch cạch Cạch... cạch... cạch..." (WHO)

Thanh âm bên kia cánh cửa im bặt, trả lại một khoảng không trống rỗng.

Sau đó, một tràng gõ dồn dập vào cửa vang lên khiến cả hai giật bắn mình, lùi về sau một bước.

Giống như có thứ gì đó bên trong cánh cửa kia bằng mọi giá muốn xông ra ngoài, cánh cửa gỗ cũ nát rung lên bần bật.

Rầm rầm Rầm rầm rầm Rầm rầm rầm rầm Rầm... rầm...

Rầm rầm...

Rầm Rầm rầm... rầm rầm

Rầm rầm Rầm rầm rầm Rầm rầm rầm rầm Rầm... rầm...

Rầm rầm...

Rầm Rầm rầm... rầm rầm

Rầm rầm Rầm rầm rầm Rầm rầm rầm rầm Rầm... rầm...

Rầm rầm...

Rầm Rầm rầm... rầm rầm

Rồi tất cả lại trở về với yên lặng và tăm tối.

Lưu Vũ nép sau lưng Châu Kha Vũ, gương mặt thất thần, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.

Châu Kha Vũ cũng không khá hơn là bao, sắc mặt xám xịt.

Lưu Vũ chợt giật mình nhận ra, dường như tiếng mưa bên ngoài đã nhỏ đi rất nhiều.

Cậu cứng ngắc quay đầu lại...

"Kha Vũ, Kha Vũ..."

Lưu Vũ thì thào giật góc áo Châu Kha Vũ.

Châu Kha Vũ vẫn duy trì tư thế chiếu đèn flash về phía cánh cửa, sợ rằng chỉ cần ánh sáng chệch đi một giây thôi là từ trong bóng tối, một thứ gì đó vô cùng đáng sợ sẽ lập tức xuất hiện.

"Sao vậy?"

Châu Kha Vũ nghiêng đầu, nhìn theo hướng tay Lưu Vũ.

Cánh cửa khi nãy hai người vừa đi vào, đã đóng lại từ bao giờ.
 
Back
Top Bottom