Cập nhật mới

Khác Bệnh Viện Hoang

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399816806-256-k989230.jpg

Bệnh Viện Hoang
Tác giả: VCK-Studio
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Theo chân những streamer đến một bệnh viện đã bị bỏ hoang từ lâu.Tại đây những streamer ấy đã chứng kiến những cảnh tượng có thể khiến họ ám ảnh cả đời



tâmlinh​
 
Bệnh Viện Hoang
Giới thiệu nhân vật


Tuyến nhân vật chính - Nhóm "Night Seekers"

1.

Tất Phước An (Nam chính)

Tuổi: 27

Ngoại hình: Cao 1m78, dáng người cân đối, tóc ngắn, gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen sâu và luôn có vẻ tập trung.

Tính cách: Bình tĩnh, lãnh đạo tốt, quyết đoán trong tình huống nguy hiểm.

Thích thử thách và tìm hiểu những điều bí ẩn.

Sở trường: Quay phim, điều khiển drone, định hướng và nhớ đường tốt.

Điểm yếu: Quá tò mò, sẵn sàng mạo hiểm vượt giới hạn an toàn.

Gia đình: Sống với mẹ (người lo lắng cho con, hay khuyên tránh xa chuyện nguy hiểm).

Quan hệ: Thân thiết nhất với Hà, thường phối hợp ăn ý trong lúc quay.

---

2.

Nguyễn Kim Hà (Nữ chính)

Tuổi: 25

Ngoại hình: Cao 1m68, tóc đen dài ngang lưng, thường buộc gọn khi làm việc, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo.

Tính cách: Thông minh, nhạy bén, hơi đa nghi, nhưng khi đã tin ai thì sẽ hết lòng.

Sở trường: Suy luận nhanh, chú ý tiểu tiết, giỏi tìm manh mối từ môi trường.

Điểm yếu: Dễ bị ám ảnh tâm lý khi gặp sự kiện rùng rợn.

Gia đình: Sống một mình ở thành phố, không tiết lộ nhiều về gia đình.

Quan hệ: Đồng đội tin cậy của An, thường là người "giữ cái đầu lạnh" cho nhóm.

---

3.

Dương Hữu Nhuận

Tuổi: 26

Ngoại hình: Thấp hơn An một chút (1m74), tóc húi cua, thể hình khỏe, khuôn mặt tươi cười, hay trêu đùa.

Tính cách: Hào sảng, thẳng thắn, đôi khi bốc đồng.

Dễ hăng máu khi bị thách thức.

Sở trường: Cầm máy phụ, quay góc khó, khá gan dạ.

Điểm yếu: Thích chứng minh bản thân, dễ bị kéo vào tình huống nguy hiểm.

Gia đình: Không nhắc nhiều, nhưng từng sống ở vùng quê gần bệnh viện Sa Mạc.

Quan hệ: Thường trêu Ngọc, đôi lúc mâu thuẫn nhẹ với Vy vì bất đồng quan điểm.

---

4.

Phan Thị Hồng Ngọc

Tuổi: 24

Ngoại hình: Cao 1m60, tóc xoăn nhẹ ngang vai, dáng nhỏ nhắn, hay mặc hoodie rộng.

Tính cách: Vui vẻ, hay nói chuyện tếu táo để xua bớt căng thẳng, nhưng dễ sợ hãi.

Sở trường: Xử lý ánh sáng, hỗ trợ hậu cần.

Điểm yếu: Mất bình tĩnh khi đối diện sự việc bất ngờ, dễ bị tách nhóm.

Gia đình: Có chị gái (người hay lo cho Ngọc, từng nghe nhiều chuyện ma về bệnh viện này).

Quan hệ: Thân với Vy, xem Hà như chị gái.

---

5.

Lê Ngọc Ánh Vy

Tuổi: 26

Ngoại hình: Cao 1m63, tóc đen thẳng, gương mặt gầy, làn da hơi tái, luôn mang túi vải nhỏ chứa vài vật phong thủy.

Tính cách: Ít nói, hay quan sát, tin vào chuyện tâm linh.

Sở trường: Ghi nhớ chi tiết, cảm nhận "khí" và hướng của nơi lạ.

Điểm yếu: Quá tin vào điềm báo, đôi khi bị nỗi sợ tâm linh làm chậm phản ứng.

Gia đình: Sống với bà ngoại, người rất mê các câu chuyện ma và tặng Vy bùa hộ mệnh, muối và bật lửa bạc trước khi đi.

Quan hệ: Thân với Ngọc, tin tưởng Hà.

---

Tuyến nhân vật phụ

6.

Mẹ của An

Tuổi: 50

Ngoại hình: Gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc, giọng nói nhẹ nhưng đầy sự nghiêm nghị.

Tính cách: Rất lo cho con trai, ghét chuyện mạo hiểm, tin vào những lời cảnh báo dân gian.

Vai trò trong truyện: Lời dặn ban đầu của bà là một trong những "điềm báo" cho An.

---

7.

Chị gái của Ngọc

Tuổi: 28

Ngoại hình: Giống Ngọc ở nụ cười nhưng nét mặt già dặn hơn, thường mặc giản dị.

Tính cách: Từng nghe nhiều chuyện về bệnh viện Đa Vang, rất cảnh giác, thường khuyên em tránh xa.

Vai trò trong truyện: Cung cấp thông tin về tin đồn xung quanh bệnh viện, có thể xuất hiện ở đoạn Ngọc tìm cách liên lạc khi sự cố xảy ra.

---

8.

Bà ngoại của Vy

Tuổi: 72

Ngoại hình: Tóc bạc, da nhăn, đôi mắt sáng, hay mặc áo bà ba.

Tính cách: Tin tuyệt đối vào chuyện tâm linh, từng làm thầy bói ở quê.

Vai trò trong truyện: Trao cho Vy bùa, muối và bật lửa bạc - những vật sẽ đóng vai trò quan trọng khi nhóm chạm trán thực thể siêu nhiên.

---

9.

Bác sĩ Kim

Tuổi:???

Danh tính chưa rõ.Phản diện chính.

---

10.

Thám tử Nhi

Tuổi:25

Ngoại hình: Cao 1m68.Mái tóc ngang vai,đội một chiếc mũ lưỡi trai và trên tay thường cầm một tờ giấy nhiệm vụ và la bàn.

Tính cách:không tin vào những chuyện tâm linh,thường cẩn thận quá mức.

Nữ thám tử trẻ tuổi.Để chứng minh tâm linh không có thật cô đã khám phá hàng trăm vụ án lớn nhỏ được cho là do tâm linh gây ra.

---

Giải thích quan hệ & mâu thuẫn tiềm ẩn

1.

An - Hà

Cặp đôi "đầu não" của nhóm.

An dám liều, Hà phân tích kỹ.

Họ bù trừ nhau, nhưng đôi khi mâu thuẫn khi An muốn mạo hiểm còn Hà muốn an toàn.

2.

An - Nhuận

Nhuận từng sống gần bệnh viện, nghe nhiều lời đồn.

Cả hai thân thiết nhưng Nhuận không luôn đồng ý với quyết định của An, nhất là khi An bỏ qua cảnh báo.

3.

Hà - Vy

Cùng là người cẩn trọng nên khá hợp tính.

Vy tin vào tâm linh, còn Hà thiên về lý trí, dễ xảy ra tranh luận khi gặp sự kiện lạ.

4.

Ngọc - Nhuận

Hay trêu nhau, đôi khi hợp tác vui vẻ nhưng khi Ngọc sợ hãi, Nhuận lại coi đó là chuyện "làm màu", dễ gây căng thẳng.

5.

Ngọc - Vy

Thân nhau vì cả hai thường làm việc hậu cần.

Vy là chỗ dựa tinh thần cho Ngọc khi sợ hãi.

6.

Nhân vật phụ (gia đình)

Mẹ An: Điềm báo từ lời dặn ban đầu.

Chị gái Ngọc: Nguồn thông tin tin đồn, có thể liên lạc khi nhóm gặp nguy hiểm.

Bà ngoại Vy: Vật phẩm phong thủy sẽ cứu mạng ít nhất một người trong nhà

VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc
 
Bệnh Viện Hoang
CHƯƠNG 1:LỜI MỜI TỪ BỆNH VIỆN


Quán cà phê "Kam Go" nằm ở ngoại ô thành phố, bên một con đường chỉ còn vài bóng đèn vàng yếu ớt.

Trời tháng Mười một, gió mang theo hơi ẩm lạnh buốt, khiến những tấm biển quảng cáo rung lên bần bật.

Từng chiếc lá khô bay lả tả, dính lên tấm kính ngoài quán.

Bên trong, chỉ còn bóng dáng nhóm Night Seeker gồm năm thành viên ngồi ở góc khuất nhất của quán.

Tiếng máy điều hòa cũ phát ra những âm thanh ríu rít đều đặn, hòa lẫn tiếng thìa khuấy cà phê.

Ánh sáng vàng nhạt nhẽo hắt xuống mặt bàn gỗ sẫm màu, nơi một tin nhắn kỳ lạ vừa được An đọc xong:

- "Này mấy đứa,anh vừa nhận được một tin nhắn ẩn danh... gửi tọa độ GPS bệnh viện Đa Vang.

Hẹn 0h đêm nay."

- Giọng An thấp và chắc, nhưng ẩn một chút hồi hộp.

Hà nhấp một ngụm trà nóng, mắt không rời màn hình điện thoại của An.

- "Tin nhắn ẩn danh sao?

Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này á?

Không chừng lại là những tên lừa đảo!

Anh có biết đó là bệnh viện nào không?"

Nhuận - gã cao to, gương mặt lúc nào cũng mang vẻ thách thức - nhếch mép cười.

- "Biết chứ.

Cả giới săn hiện tượng lạ đều biết.

Bệnh viện Đa Vang đã bị bỏ hoang gần 30 năm rồi.

Nghe nói vẫn còn tầng hầm chưa ai xuống được."

Ngọc co vai, ánh mắt lảng sang ô cửa kính mờ hơi nước.

- "Chị gái của tôi từng làm y tá ở bệnh viện lân cận...

Chị bảo nơi đó từng có những ca bệnh 'không được ghi vào hồ sơ'.

Còn lý do đóng cửa thì chưa ai dám nói rõ."

Vy - cô gái ít nói nhất nhóm - đặt một túi muối nhỏ lên bàn, ngón tay siết chặt miệng túi:

- "Tao đi... nhưng phải mang cái này.

Trong cái bệnh viện đó,tao nghĩ... không chỉ có người."

Nhuận đứng bật dậy,vẻ mặt tức giận:

-"Nè nè,đừng có vô lễ như vậy chứ.Dù sao anh An cũng là người lớn tuổi nhất ở đây đấy!"

Một khoảng im lặng rơi xuống, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

Cảm giác như ngoài trời tối thêm một chút, và những bóng người trên phố thưa dần.

An hít sâu, như quyết định thay cả nhóm:

- "Đi thôi.

Đây là cơ hội hiếm có khó tìm.

Nếu bỏ qua, chúng ta sẽ mãi chỉ nghe chuyện kể lại.Mẹ anh có căn dặn điều này...,không hiểu sao bà có linh cảm xấu khuyên chúng ta không nên rời khỏi quán này và khi nghe anh nói về việc này bà đã nói tuyệt đối không được vào khu bệnh viện bỏ hoang đó"

Ngọc nhăn mặt,bàn tay ôm chặt vai áo như sắp lạnh cóng:

-"Nghe đáng sợ thật,nhưng có lẽ tôi khuyên thế nào anh cũng không chịu ở lại...,chúng ta đi thật sao?"

An nhẹ nhàng vỗ vào bàn tay phải đang co cứng siết chặt vào vai rồi nói:

-"Chúng ta sẽ đi,như anh đã nói,đây là cơ hội hiếm có khó tìm và anh không muốn nghe mà mắt mình chưa chứng kiến!"

---

0h13

Con đường dẫn đến bệnh viện Sa Mạc dài và im ắng đến rợn người.

Hai bên đường là những tòa nhà bỏ hoang, cửa sổ vỡ nát, bên trong tối om mù mịt.

Cỏ dại mọc cao đến ngang hông, quấn lấy những hàng rào đã gỉ sét.

Ngọc Hà run rẩy thốt lên câu:

-"Mấy tên xấu xa,em có muốn đi vào lúc nửa đêm như thế này đâu chứ"

Xe máy của họ dừng trước cổng.

Cánh cổng bệnh viện cao gần bốn mét, những thanh sắt cong queo, lớp sơn xanh đã bong tróc thành từng mảng lớn, lộ ra phần kim loại hoen rỉ bên trong.

Trên cao, tấm biển "Bệnh viện Đa Vang - Thành lập 1976" đã bị vỡ một góc đung đưa theo gió, phát ra tiếng cót két kéo dài.

Hà bật đèn pin.

Ánh sáng quét qua mặt đất lổn nhổn gạch vụn và giấy tờ ướt mưa.

Nhuận bắt đầu quay GoPro, vừa lia máy vừa bình luận:

- "Không phải không gian này quá tuyệt sao?Nửa đêm,gió to,bệnh viện bỏ hoang...,quá hợp cho một tập đặc biệt đó!"

Vy rắc một ít muối xuống nền đất, mắt không rời khoảng tối phía sau cổng.

Ngọc lặng lẽ đưa máy ảnh lên, nhưng khi bấm thử, đèn flash lóe lên phản chiếu đôi mắt mèo vàng rực đang ngồi trên một ô cửa sổ tầng 2.

Con mèo kêu meo một tiếng dài, rồi nhảy biến vào bóng đêm.

Cả nhóm bước vào.

Cánh cổng khẽ rung, phát ra âm thanh rít dài như tiếng móng tay cào lên kim loại.

Không khí bên trong lập tức lạnh hơn, nặng mùi ẩm mốc pha lẫn thứ tanh nhẹ của thịt cũ.

Hành lang chính trải dài, hai bên là hàng ghế bệnh nhân phủ một lớp bụi xám dày đặc, một vài cái bị gãy chân, nghiêng ngả như vừa bị ai đá ngã.

Tường loang lổ vết thấm nước, từng mảng trần bong ra rơi xuống nền.

An đi đầu, bước chân vang vọng khắp không gian trống.

Ngọc lia máy ảnh sang trái, bắt gặp một bảng thông báo y tế cũ, giấy đã ố vàng nhưng vẫn đọc được hàng chữ: "KHU VỰC CẤM - CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN".

Hà dừng lại, nghiêng tai nghe rồi vội hỏi:

- "Có ai... nghe tiếng gì không?"

Mọi người im lặng.

Từ phía cuối hành lang, vang lên tiếng cạch... cạch... cạch... một cách đều đặn, như ai đó đang gõ vào ống sắt.

Nhuận nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh:

- "Chắc là... gió thôi."

Nhưng khi họ tiến gần hơn, tiếng gõ bỗng dừng lại.

Không gian im phăng phắc, đến mức họ nghe rõ tiếng tim mình đập.

Rồi, từ ngay sau cánh cửa khép hờ, vang lên một giọng thì thào khàn đặc:

- "Vào...

đi..."

Cánh cửa tự động mở ra, bản lề rít lên the thé.

Bên trong là căn phòng chứa đầy tủ hồ sơ cao gần sát trần.

Giấy tờ vương vãi khắp nơi, nhiều tờ bị ố vàng và lem mực.

Một vài cái tủ đã đổ nghiêng, ngăn kéo bật ra như có ai đó vừa lục tung nơi này lên để tìm thứ gì đó.

Ở giữa phòng, một chiếc bàn kim loại lạnh lẽo.

Trên đó là một lọ thủy tinh đục ngầu, chứa dung dịch vàng úa.

Bên trong, một thứ tròn trịa màu trắng xám lơ lửng... và khi Hà chiếu đèn pin vào, cô nhận ra đó là một con mắt người.

Đồng tử như đang nhìn thẳng về phía họ.

Ngọc lùi lại và hét lớn,bàn tay run lên khiến máy ảnh rơi xuống sàn.

Tiếng cạch vang vọng cùng lúc với tiếng hét kinh hãi của Ngọc, và ở góc phòng, một cái bóng thoáng vụt qua rồi biến mất.

Vy siết chặt túi muối, khẽ thì thầm:

- "Chúng ta... không nên ở đây lâu."

An không đáp, ánh mắt dán chặt vào góc phòng vừa có bóng người.

Và ở nơi đó, giữa đống hồ sơ rách, một tờ giấy phủ đầy bụi với vài vết máu vẫn chưa khô...

Nhặt lên,Vy chết đứng,cuối gầm mặt xuống và tự hỏi:

-"Làm sao...,làm sao vết máu lại chưa khô được chứ?Không phải bệnh viện này đã đóng cửa từ 30 năm trước rồi sao?Hơn nữa...đây còn là mảnh giấy kí tên của mình!"

HẾT CHƯƠNG I

VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc!
 
Bệnh Viện Hoang
CHƯƠNG 2:Lời cầu cứu?


Hơi lạnh trong căn phòng chứa hồ sơ như thấu vào tận xương.Nhìn vào lọ thủy tinh chứa nhãn cầu người đặt trên bàn,An nhẹ giọng nói:

-"Tôi có cảm giác... nó đang nhìn chúng ta."

Không ai muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa.

Vy khẽ cúi xuống nhặt tờ giấy từ đống hồ sơ cũ kĩ.

Vết máu trên đó vẫn đỏ tươi, nhưng điều khiến cô lạnh sống lưng chính là nội dung được viết trên tờ giấy, một chuỗi ký hiệu lạ,không phải những chữ viết bình thường.Ngoài ra,có 4 chữ được viết rõ bằng tiếng Việt La-tinh:" Phan Thị Tường Vy ".

Cô gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo khoác:

-"Tôi sẽ mang về...chúng ta cần phải tìm hiểu xem nó là thứ gì,hay nói cách khác,tôi cần tìm hiểu xem đây là thứ ngôn ngữ gì và tại sao lại có ghi tên tôi."

- giọng cô thấp, gần như chỉ nói lên với chính bản thân mình.

Nhuận cau mày, lùi lại vài bước:

-"Mang nó về á?

Cậu bị điên à?

Chúng ta còn không biết nó là thứ quái gì!Nếu nó... là thứ không tốt đẹp gì thì sao?"

Vy nhét sâu vào túi áo khoác, rồi siết lại khóa kéo, bắt đầu gắt gỏng khác hẳn thái độ sợ sệt vừa rồi:

-"Tôi sẽ tự tìm hiểu...

Không cần các người nhúng tay vào!"

Ngọc đảo mắt nhìn khắp phòng lần nữa.

Ánh đèn pin lướt qua các tủ hồ sơ, nơi từng trải một mảng bụi mờ bay lên như khói khi cô bước qua.

Trong góc, một cái tủ bị bật tung cả cửa, bên trong không còn giấy tờ, chỉ còn một bức tường đen kịt như đã bị đốt cháy.

Hà là người phá vỡ im lặng:

-"Chúng ta... nên ra ngoài thôi.

Ở đây lâu thêm có thể chúng ta sẽ gặp nguy hiểm,tôi có linh cảm không tốt về việc này,tôi sợ khi về nhà sẽ... ."

An gật nhẹ, đưa mắt quét qua cả nhóm.

-"Đi thôi.

Tập trung vào lối ra, tuyệt đối không tách nhau ra và đừng nghĩ linh tinh nữa ."

Không ai phản đối.

Họ lặng lẽ rời khỏi phòng, đèn pin chao đảo chiếu qua những vết nứt dài trên tường.

Cả nhóm đi thành hàng trên hành lang bệnh viện, bước chân vang vọng.

Ánh sáng yếu ớt của một bóng đèn trần phía xa chập chờn, thỉnh thoảng lóe sáng rồi tắt lịm.

Bất ngờ, Hà dừng lại trước một khúc cua, giọng run rẩy:

-"Các cậu... nhìn kìa."

Ở khoảng tối gần khúc cua ấy, một hình dáng nhỏ bé ngồi dựa vào tường.

Khi Vy soi đèn pin, họ phát hiện ra đó là một con búp bê đã cũ.

Nó được mặc một bộ váy ren trắng đã ố vàng, mái tóc rối bết, đôi mắt thủy tinh đục ngầu.

Một bên má đã cháy xém, bàn tay phải cũng mất hẳn, để lộ ra khúc gỗ sần sùi,nấm mốc cũng mọc lên từ bàn tay gỗ lạnh lẽo ấy.

Không ai nhớ rằng mình đã thấy nó khi bước chân vào đây.Hà đứng bất động, ánh mắt không rời nó dù chỉ một chút.

-"Đi thôi."

- An nói nhanh, giọng lộ rõ vẻ căng thẳng.

Khi Hà bước ngang qua, vai cô vừa ngang tầm, đầu con búp bê bỗng xoay nhẹ về phía cô,cùng lúc đó Hà bỗng thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng mình.

Âm thanh kẽo kẹt do con búp bê tạo ra vang lên trong im lặng.

Cả nhóm đứng khựng lại, nhưng đôi mắt búp bê vẫn trống rỗng nhìn thẳng vào cả nhóm.

Đèn pin của Vy đang chĩa thẳng về phía búp bê bỗng bị trục trặc và tắt hẳn đi trong vài giây ngắn ngủi.

Nhưng khi An chiếu đèn pin vào chỗ con búp bê... hành lang trống trơn.

Con búp bê đã biến mất không bỏ lại một chút dấu vết.

Không ai nói gì thêm.Liền chạy một mạch ra khỏi bệnh viện.

Khi cả nhóm bước ra khỏi cổng, Hà có cảm giác cái lạnh sau lưng mà mình cảm nhận không phải gió... mà là một thứ gì đó đang bám theo tất cả mọi người.

01:02

Sau khi đảm bảo tất cả thành viên trở về nhà an toàn,cuối cùng An trở về nhà từ quán quen, cố gạt bỏ hình ảnh lọ thủy tinh và con búp bê quỷ dị, bắt đầu bật máy tính để sao chép dữ liệu từ GoPro.

Màn hình tối vài giây, rồi hiện lên một chuỗi số nhị phân:

01001000 01100101 01101100 01110000 00100000 01110101 01110011

May mắn An đã nhanh tay chụp lại đoạn mã nhị phân trước khi nó biến mất bằng điện thoại của mình.

Cùng lúc đó,một âm thanh vù... vù... vang vọng từ góc phòng.

Chiếc quạt đứng ở góc phòng tự động quay một cách chậm rãi dù không được cắm điện,và cửa sổ vẫn chưa được mở ra.

Mỗi vòng quay, nó lại phát ra những tiếng gõ kì lạ,lúc nhanh,lúc chậm.Sau một lúc,cuối cùng anh đoán rằng đây là một dạng mã morse và viết ra một tờ giấy:

.... . .-.. .--. / ..- ...

An tiến lại gần, quạt ngừng lại gần như ngay lập tức.

Màn hình máy tính cũng bỗng nhiên vụt tắt.

Bóng đèn cũng tắt đi làm căn phòng tối đen như mực.

Vài giây sau cuối cùng mọi thứ cũng trở lại bình thường,máy tính đã có thể hoạt động trơn tru.An thầm nghĩ:

-"Không biết hiện tại mọi người đã thực sự an toàn chưa và linh cảm của Hà với những thứ kì lạ này có phải trùng hợp quá không?"

Lúc này,Hà đang ngồi trên giường và phân tích những gì mọi người đã gặp phải,dù rất sợ nhưng Hà vẫn muốn tin vào khoa học.

Cô chợt cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn về phía mình.

Nhưng khi nhìn xung quanh thì lại không thấy ai.

Cộp... cộp... .

Từ phòng khách, bỗng vang lên một âm thanh như tiếng bước chân của ai đó, chậm rãi và nặng nề.

Hà cố gắng lắng nghe - âm thanh không giống tiếng chân trần, mà như tiếng gỗ gõ xuống nền gạch.

Tiếng động dừng lại ngay trước cửa phòng cô.

Rồi một tiếng cười khẽ vang lên - nhỏ, kéo dài, nghe như phát ra từ cổ họng một đứa trẻ.

Hà bắt đầu run lên.

Bỗng thấy lạnh sống lưng, cô liếc về phía bàn làm việc...

Và thấy con búp bê mặc chiếc váy ren trắng, má cháy xém, mất bàn tay phải, đang ngồi ngay ngắn giống hệt con búp bê ở bệnh viện, nó cứ nhìn cô với ánh mắt vô hồn khiến cô kinh hãi vô cùng.

Cạch!

- bóng đèn bàn tự bật sáng, soi rõ gương mặt búp bê.

Khiến cô càng thêm sợ hãi

Gió mạnh bất ngờ thổi tung cửa sổ làm rèm cửa che khuất con búp bê.

Khi tấm rèm hạ xuống,Hà thở phào nhẹ nhõm vì con búp bê đã biến mất.

Nhưng trong tấm gương gần đó, phản chiếu sau lưng cô là một bóng người nhỏ, đầu nghiêng sang một bên...

đứng im lặng nhìn cô rồi biến mất trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG II

VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc!
 
Bệnh Viện Hoang
CHƯƠNG 3:TN-387B


Căn phòng trọ của An tối om, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ màn hình laptop chưa tắt.

Đồng hồ treo tường nhích sang 3 giờ sáng, từng tiếng tích tắc vang lên rõ rệt, lạnh lẽo.

An cứ ngồi đó, vai khẽ run lên, cầm chiếc điện thoại trong lòng bàn tay mà không biết có nên gọi cho Hà hay không.

Trong đầu anh bây giờ là những hình ảnh về con búp bê quái dị xuất hiện trong bệnh viện.

Không nghĩ về nó lâu, anh tự hỏi:

"Nếu mình gọi cho Hà, chẳng lẽ sẽ làm cô ấy hoảng thêm?

Nhưng... nếu không gọi, liệu mình có bỏ lỡ điều gì quan trọng không?"

- ý nghĩ giằng xé khiến An thở một cách nặng nề.

Ngay lúc ngón tay anh vừa trượt tới nút gọi, điện thoại rung lên.

Tên Hà hiện rõ trên màn hình.

Nhịp tim như ngừng lại trong lồng ngực.

An lo lắng, bắt máy đáp:

- "Alo, Hà,em gọi có chuyện gì sao?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng Hà, run rẩy nhưng khẩn thiết:

-"An... em vừa thấy nó.

Con búp bê...

đứng ở góc phòng, nhìn chằm chằm em rồi đột nhiên biến mất."

Trong căn phòng tĩnh mịch, lời Hà vang lên khiến sống lưng An lạnh buốt.

Anh cố gắng trấn tĩnh:

-"Anh cũng định gọi cho em đây... anh vừa tìm thấy hai đoạn mã.

Morse, và cả nhị phân nữa,mà em rành về mấy thứ này hơn anh nên là...em có thể giải nó không?"

Hà im lặng vài giây.

Hơi thở gấp gáp của cô vẫn lọt qua loa.

Rồi giọng cô nhỏ lại, đầy kiềm chế:

-" Anh đọc cho em nghe đi."

An cúi xuống cuốn sổ tay.

Trên đó là những ký hiệu lạ được chép vội trong ánh đèn yếu.

Anh khẽ hít một hơi, đọc từng nhịp:

Morse: ".... . .-.. .--. ..- ..."

Hà nhắm mắt lại, trong đầu tự vẽ ra những chấm và gạch.

Tích... tè... tích tích...

Môi cô mấp máy theo nhịp.

Mãi một lúc sau, cô mới bắt đầu thì thầm:

-"Nó nói...

HELPUS.( Cứu chúng tôi )

Một cảm giác ớn lạnh chạy xuyên qua lớp áo dày trên người An:

-"Vậy còn mã nhị phân thì sao?"

Anh lật thêm trang, giọng lạc đi:

-"01001000 01100101 01101100 01110000 00100000 01110101 01110011..."

Hà nhanh chóng mở laptop.

Tiếng bàn phím vang lên lộc cộc.

Một khoảng lặng dài.

Ngay sau đó cô thở dài, giọng dần chậm lại, rõ từng chữ:

-"Nó ra...

HELP US."

Cả hai đều lặng người.

Hai hệ mã khác nhau, nhưng cùng dẫn đến một câu: "Cứu chúng tôi."

An định hỏi thêm, nhưng mắt anh bỗng chạm phải một hàng số nhỏ mờ bên dưới.

Anh căng mắt đọc, trong cổ họng nghẹn lại:

-"Hà... phía dưới còn có một dãy số: "10.772012, 105.939077"."

Hà nín thở, rồi bật dậy khỏi ghế.

Giọng cô dồn dập qua điện thoại:

-"Đợi em kiểm tra...em thấy nó có vẻ giống tọa độ GPS"

Tiếng gõ phím vang lên không ngừng.

An ngồi trong căn phòng tối, chỉ nghe tiếng Hà gõ bàn phím xen lẫn tiếng quạt laptop.

Mỗi giây trôi qua nặng nề, dài hơn cả phút.

Cuối cùng, Hà hít mạnh, rồi chậm rãi nói, như sợ chính mình nghe thấy đáp án:

-" Anh An...

đây quả thực là... tọa độ GPS."

Anh rùng mình:

-"GPS á?

Nhưng mà...dẫn đến đâu?

Giọng Hà nghẹn lại, run rẩy:

-"Là bệnh viện...

Đa Vang."

Chưa kịp để An hiểu hết, điện thoại cả hai rung lên liên tục.

Nhóm chat bật sáng với những tin nhắn gấp gáp.

Ngọc hấp tấp viết sai lỗi chính tả: "Mọi người đã ngủ chưa?

Tôi vừa mơ thấy một con búo bê khổng lồ... nó xé toạc căn phònh tôi."

Nhuận cũng vội trả lời : "Không chỉ em đâu,anh cũng mơ y hệt.

Nó lao đến, suýt nữa anh không tỉnh nổi."

An nhìn màn hình, tim đập loạn xạ.

Họ... tất cả đều gặp cùng một cơn ác mộng.

Mọi người ngay lập tức nhận ra chỉ có Vy là người im lặng.

-"Để tớ gọi cho Vy."

- Ngọc gõ vội.

Một lát sau Ngọc nhận được câu trả lời của tổng đài: "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được."

Không tin, An thử nhắn tin.

Nhưng dấu tick xám vẫn cứ im lìm.

Trong nhóm chat, những dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất.

Sự căng thẳng dồn nén trong từng giây.

Cuối cùng, Nhuận sử dụng voice chat lên tiếng, giọng cứng rắn:

-"Được rồi.

Tôi sẽ qua nhà Vy xem thế nào.

Mọi người cứ qua nhà anh An trước nếu thấy sợ.

Tôi sẽ quay lại báo tin."

---

Khoảng gần một tiếng trôi qua.

Hà gọi lại cho An.

Giọng cô gấp gáp, dường như vừa lao đi đâu đó:

-"An, em chắc chắn rồi.

Dãy số đó chính xác là tọa độ bệnh viện Đa Vang,em đang chạy tới chỗ anh đây."

Sau đó cô cũng tắt máy,bỏ lại An với vẻ mặt cau có vì chưa kịp trả lời mà cô đã cúp máy.Vài phút sau,Cửa phòng An bật mở,Ngọc bước vào với gương mặt tái nhợt và đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ.

-"Tôi... không chịu nổi.

Ác mộng đó cứ như thật vậy.

Tôi không dám ở một mình nữa đâu."

Cùng lúc đó,Hà cũng vừa kịp tới chỗ An bàn kế sách.

Ngồi dựa vào mép bàn để thở, tay cô vô thức vân vê sợi dây tai nghe, giọng thấp hẳn đi:

-"Vy không nhắn gì cho tôi...

Mọi người cũng vậy phải không?"

Ngọc run rẩy gật đầu, ánh mắt vẫn ám ảnh bởi giấc mơ kinh hoàng vừa nãy:

-"Con búp bê đó... nó khổng lồ... nó đuổi theo tôi...

Nếu Vy cũng mơ giống vậy, thì..."

Câu nói dở dang khiến cả căn phòng lặng đi.

Mỗi người đều hình dung ra cùng một cảnh tượng rùng rợn, và điều đáng sợ nhất chính là Vy - người duy nhất không liên lạc với ai.

Đúng lúc đó, điện thoại của An rung lên dữ dội.

Tiếng báo tin nhắn vang vọng trong căn phòng yên ắng khiến mọi người giật bắn mình.

Trên màn hình, dòng chữ hiển thị rõ ràng: Người gửi: Vy.

Tim An đập thình thịch.

Anh nuốt khan một cái, rồi mở tin nhắn ra trước ánh mắt căng thẳng của cả nhóm.

Dòng chữ ngắn hiện lên, lạnh lẽo và vô cảm:

"Tôi sẽ tự tìm hiểu, các người không cần quan tâm đến tôi."

Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như đông cứng lại.

Ngọc là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên.

Cô hét lên:

-"Không... không phải Vy!

Vy không bao giờ nói như vậy!"

Hà nghiến chặt môi, hai tay nắm lại đến trắng bệch:

-"Chính xác.

Đây không giống Vy một chút nào.

Nhất là sau những gì đã xảy ra... câu này nghe như đang cố xua đuổi chúng ta."

Giọng An trầm xuống, đầy căng thẳng:

Theo anh có hai khả năng.

Một, Vy thực sự nhắn tin, nhưng cậu ấy bị ép buộc hoặc đang che giấu điều gì đó.

Hai... có thứ gì đó đã dùng số của Vy để liên lạc với chúng ta.

Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Mọi người đều cảm thấy rõ rệt rằng tin nhắn kia không mang lại chút yên tâm nào, mà trái lại, nó giống như một cái bẫy - một lời xua đuổi đầy ác ý.

An nuốt khan, giọng khàn đặc:

Nếu Vy thực sự gặp nguy hiểm, chúng ta không thể ngồi yên.

Nhưng nếu... nếu người nhắn không phải Vy, thì chuyện này còn tệ hơn nhiều.

Ngọc run lên, như sắp phát khóc:

-"Vậy bây giờ phải làm sao đây?"

Hà nhấc ánh mắt nhìn mọi người, kiên định:

-"Chúng ta phải đến chỗ Vy.

Dù thế nào cũng phải xác nhận,tôi không thể chờ Nhuận về được nữa.

Nhưng... trước khi đi, tôi muốn kiểm tra lại đoạn tọa độ kia."

Cô lấy lại tờ giấy có những ký hiệu mà An tìm được, ngồi xuống giải thích thêm cho cả nhóm.

Ngón tay Hà lướt trên hàng số "10.772012,105.939077", rồi dừng lại.

-"Đây là tọa độ GPS.

Tôi đã kiểm tra, và nó chỉ đến bệnh viện Đa Vang - nơi đã bỏ hoang nhiều năm, và cũng là nơi chúng ta vừa khám phá."

Không ai trong phòng lên tiếng.

Tên gọi ấy tựa như một bóng ma quen thuộc, gợi lại trong trí nhớ họ những kí ức ám ảnh khó quên.

Ngay lúc bầu không khí đang đặc quánh lại, cánh cửa bật mở.

Nhuận, người vừa trở về sau chuyến đi đến nhà Vy, bước vào - nhưng gương mặt cậu tái nhợt, đôi mắt mở to, ánh lên sự hoảng hốt tột cùng.

Mọi người... tôi... tôi có chuyện phải nói...

- Nhuận lắp bắp, giọng run rẩy.

- Nhà Vy... trống rỗng.

Cửa không khóa, nhưng mà bên trong tối om... và trên tường của phòng ngủ... có viết một dòng chữ theo tôi nghĩ là bằng máu.

Cả căn phòng chết lặng.

An đứng bật dậy, toàn thân lạnh toát.

-"Viết... viết cái gì,bằng cái gì?"

Nhuận hít mạnh, cố trấn tĩnh bản thân và mọi người, nhưng lời nói vẫn vỡ ra thành từng mảnh:

-"Đừng tìm tôi nữa."

---

Tại một nơi khác,trong căn phòng của một bệnh viện cũ kỹ, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi, hắt lên những bức tường tróc sơn và sỉ màu.

Giữa căn phòng là một chiếc bàn mổ hoen rỉ, trên đó phủ một tấm khăn trắng loang lổ vệt máu khô.

Một người đàn ông mặc áo thầy tu rách rưới, gương mặt hốc hác, ánh mắt sâu hoắm đầy điên loạn, đang ngồi ghi chép thứ gì đó vào tờ giấy màu vàng cũ kĩ.

Mỗi nét chữ hắn viết xuống đều run run, nhưng toát lên sự ám ảnh đáng sợ.

Hắn dừng bút, ngẩng lên, khoé môi nhếch thành một nụ cười nhợt nhạt.

Trên bàn cạnh hắn là một con búp bê với đôi mắt thủy tinh trong vắt, nhìn thẳng vào những buồng chứa các thi thể người khác nhau vẫn có dấu hiệu của sự sống.

Ngay lúc này một y tá nam cao lớn cầm một bảng báo cáo

-"Báo cáo,chúng ta sắp có vật thí nghiệm mới,là thí nghiệm thứ..."

Một vị nữ bác sĩ đeo cặp kính tròn bước đến từ hành lang tối,ngắt lời y tá:

-"Là thí nghiệm thứ 387...đúng chứ?"

HẾT CHƯƠNG 3

VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc!
 
Bệnh Viện Hoang
Chương 4: Kẻ bị lợi dụng và Kẻ phản bội.


Căn phòng trọ thuê tạm nằm nép mình trong một con hẻm cũ kỹ, ngoài kia trời còn tối mịt, gió thốc từng cơn rít qua khung cửa.

Ánh đèn vàng mờ hắt từ chiếc bóng đèn sắp tàn, nhấp nháy từng hồi, khiến cả căn phòng như chìm trong cơn ác mộng chưa kết thúc.

Ngọc ngồi lặng bên góc giường, bàn tay gầy guộc đan vào nhau, đôi môi khẽ run run.

Từ lúc đến phòng trọ của An, cô gần như không nói gì ngoài nhắc đến Vy.

Bây giờ, ánh mắt Ngọc đỏ hoe, giọng khàn đặc cất lên:

“Chúng ta không thể bỏ Vy lại.

Cô ấy vẫn còn ở đâu đó.

Các anh chị không thấy à?

Tin nhắn kia chắc chắn là lời cầu cứu của Vy!”

Không khí trong phòng căng như dây đàn.

Hà đứng bật dậy, khuôn mặt tái mét nhưng cứng rắn:

“Ngọc, em có biết mình đang nói gì không?

Vy biến mất ngay trong nhà của em ấy, và nơi bệnh viện đó… không còn là chỗ cho con người.

Nếu quay lại, khác gì tự lao vào chỗ chết?”

Nhuận, người vốn ít khi thể hiện cảm xúc sợ hãi, cũng lên tiếng, giọng run rẩy:

"Tôi đồng ý với Hà.

Những gì chúng ta nhìn thấy tối nay… không ai giải thích nổi.

Những âm thanh từ hư vô, rồi cả bóng dáng đó…

Anh thà tin Vy đã tự ý rời đi, còn hơn phải nghĩ cô ấy vẫn mắc kẹt ở đó để đến cứu cô ấy... thà anh là kẻ ích kỉ để bảo vệ mạng sống mình.”

Ngọc bật dậy, nước mắt trào ra, giọng vỡ òa:

“Ích kỷ?!

Nếu Vy là người thân của các anh chị thì sao?

Các anh chị cũng bỏ mặc chắc?”

Không gian chìm trong tiếng tranh cãi nặng nề.

Mỗi lời nói như nhát dao khứa thêm vào sự căng thẳng vốn đang bủa vây.

An im lặng quan sát, đôi mắt sâu hun hút hiện lên vẻ mệt mỏi.

Anh bước đến giữa phòng, cất giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn:

“Đủ rồi.

Chúng ta đang rối loạn.

Cãi vã cũng chẳng thay đổi được gì hết.

Giờ cũng đã khuya rồi, ai cũng kiệt sức.

Ngủ đi,sáng mai chúng ta tính tiếp.”

Không ai đáp.

Chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc lạnh lùng của chiếc đồng hồ treo tường.

Cuối cùng, từng người miễn cưỡng nằm xuống, nhưng chẳng ai thực sự ngủ nổi,chỉ khi cơn mưa trút xuống cùng màn đêm,mỗi người mới thực sự chìm vào giấc ngủ.

---

Ngày hôm sau,ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng tinh mơ trườn qua khe cửa.

An vừa mở mắt thì nhận ra sự khác thường: cửa phòng trọ đang mở toang.

Anh nhớ rõ ràng đêm qua đã khóa chặt.

Thấy lạ,Hà tiến về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài kiểm tra sung quanh.

Vừa kịp nhìn ra vấn đề,cô hét thất thanh:

“Xe của chúng ta... nó biến mất rồi!”

Cả nhóm vội chạy ra.

Khoảng sân trống trơn, chỉ còn vệt bánh xe hằn trên nền đất.

Nhuận lục túi, rồi chết lặng:

“Ví… giấy tờ… cả tiền… cũng mất.

Ai đó đã lấy hết rồi.”

Không khí trở nên ngột ngạt.

Họ bị dồn vào thế bí, không phương tiện, không tiền bạc.

Và quan trọng nhất: không còn đường thoát khỏi thị trấn này.

Đúng lúc An kéo cả nhóm vào phòng để bàn kế sách, một người đàn ông gầy gò, tóc bạc trắng cùng dáng người khom khom tiến lại.

Gương mặt ông lão sạm nắng, đôi mắt sâu hoắm như hốc tối.

Ông dừng lại ngay trước cửa phòng, nói giọng thì thào như gió rít:

" Này các cô cậu trẻ tuổi,có người nhờ ta tới đây chuyển lời thế này :'Nếu các người tìm bạn… chỉ có một nơi.

Dưới bệnh viện.

Ở đó… thứ gì đã bắt đầu, thì nó phải kết thúc.'”

Chưa kịp để ai hỏi, ông quay lưng rời đi, bóng dáng dần hòa vào màn sương mờ của buổi sáng, biến mất như chưa từng tồn tại.

An nắm chặt tay, mắt nhìn về phía bệnh viện xa xăm,nói nhỏ:

"Chúng ta không thể trốn tránh được nữa rồi,có vẻ chúng ta đã bị theo dõi...nếu không quay lại bệnh viện thì bọn chúng cũng sẽ tìm đến từng người thôi"

Nhuận ngạc nhiên,cũng đầy tò mò:

"Bọn...bọn chúng nào?"

An không đáp,chỉ nhìn Nhuận rồi quay đầu vào phòng trọ dọn đồ chuẩn bị cho một hành trình dài.

Sau một lúc chuẩn bị,An cất tiếng nói với cả nhóm:

"Hay là mấy đứa về nhà đi,anh và Ngọc sẽ đi cùng nhau và đảm bảo an toàn trở về."

Cả nhóm dứt khoát từ chối,Hà đặt tay lên vai động viên An rằng:

"Tất cả chúng ta sẽ an toàn trở về mà!"

---

11:29 trưa

Bầu trời âm ừ đến lạ,An nhớ rõ ràng khi vừa đi bộ đến đã xem dự báo thời tiết.Hôm nay khu vực này sẽ không có mưa.Bỏ qua điều đó,cuối cùng cả nhóm 4 người cũng đến được bệnh viện,nơi "mọi thứ kì lạ cần kết thúc".

Cánh cổng bệnh viện Đa Vang rỉ sét mở ra không cần ai chạm, như thể đang chào đón họ.

Mặc dù là ban ngày nhưng khi bước vào, hành lang dài lại tối om đan xen cùng với những tiếng gió hú thổi qua khe nứt trên tường tạo nên khung cảnh lạnh lẽo và âm u.

Ngọc đột nhiên nắm chặt tay An, thì thầm:

“Anh… anh có thấy không?”

Hà tỏ vẻ khó chịu khi thấy Ngọc nắm tay An nhưng rồi cũng vô thức nhìn về phía Ngọc đang nói.

Ở cuối hành lang, dưới ánh đèn nhấp nháy, một bóng người đứng đó.

Dáng người gầy, tóc dài phủ xuống, bờ vai run nhẹ.

Chính là Vy.

“Vy!” – Ngọc hét lên, chạy về phía trước.

Bóng dáng ấy từ từ xoay đầu lại.

Đôi mắt trống rỗng, nụ cười thoáng qua rồi mờ dần.

Ngay khi Ngọc vừa chạm đến, cả thân hình tan biến, chỉ còn lại khoảng không lạnh buốt.

Trong hành lang, tiếng vọng vang lên kéo dài, như hàng ngàn giọng nói chồng chất:

“…xuống dưới… xuống dưới đi…”

Tiếng thì thầm ám ảnh bủa vây, ép họ tiến về phía cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.

---

Cánh cửa sắt cũ kĩ và nặng nề khẽ bật mở, bản lề kêu kin kít.

Một luồng hơi lạnh buốt bốc lên, mang theo mùi tanh khó chịu, như máu và hóa chất trộn lẫn vào nhau.

Bậc thang dẫn xuống dài như vô tận.

Tiếng bước chân vang vọng trong bóng tối, mỗi âm thanh như đập thẳng vào tim.

Tầng hầm rộng lớn hiện ra, tối tăm,những bức tường phủ rêu, những đường dây điện cũ sà xuống.

Ánh đèn pin quét qua, để lộ hàng dài thi thể phủ vải trắng nằm bất động trên băng ca.

Ngọc run rẩy tiến lại gần, khẽ kéo một tấm vải.

Cả nhóm chết lặng.

Người đàn ông dưới tấm vải vẫn còn thở.

Lồng ngực ông phập phồng yếu ớt, đôi mắt mở trừng, trắng dã.

Từ miệng ông phát ra tiếng rít khe khẽ, vừa giống như tiếng rên, lại vừa giống như tiếng gọi.

Nhuận hoảng loạn, giọng lắp bắp:

“Không… không thể nào… họ… họ còn sống…”

Hà lùi lại, hai tay ôm chặt miệng, nước mắt dâng trào.

Tiếng rên rỉ khác đồng loạt vang lên xung quanh.

Những thi thể trên băng ca, tưởng như đã chết, giờ đồng loạt cựa quậy, ngực phập phồng, miệng thở hổn hển.

Âm thanh hòa thành một bản hợp xướng rùng rợn, như tiếng gọi từ địa ngục.

---

Ngay lúc đó, một cánh cửa kim loại ở cuối hành lang bật mở.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo tràn ra, hắt bóng ba người bước vào.

Vy.

Cô đứng giữa, gương mặt lạnh lùng đến mức xa lạ.

Trong tay là cuốn sổ dày cộp, đầy những ký hiệu và hình vẽ giải phẫu quái dị.

Bên cạnh cô là hai y tá nam mặc bộ blouse trắng, một già, một trẻ.

Khuôn mặt cả hai đều che bằng khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh vô cảm.

Ngọc nghẹn ngào gọi lớn:

“Vy!

Trời ơi… là cậu sao?

Tụi mình tìm cậu cả đêm qua…”

Vy ngẩng lên, đôi mắt ánh lên thứ gì đó khác lạ – không phải sự sợ hãi, cũng chẳng phải sự nhẹ nhõm.

Chỉ có sự bình thản rợn người.

“Các cậu… cũng đến đây rồi à?” – giọng cô vang lên, lạnh buốt như kim loại.

Hà không kìm được, bước lên một bước:

“Vy, cậu đang làm cái quái gì ở đây vậy?

Và hai người này là ai?”

Vy không trả lời ngay.

Cô chỉ cười nhạt, đưa tay khẽ khép cuốn sổ lại.

Tiếng “cạch” vang vọng trong tầng hầm tĩnh lặng.

Phía sau, những “thi thể biết thở” đồng loạt rên to hơn, như hưởng ứng sự xuất hiện của cô.

Trong khoảnh khắc đó, cả nhóm hiểu rằng: Vy không còn là Vy họ từng biết nữa.

Ngọc thét lên, giọng vỡ òa:

“Vy!

Cậu… cậu đang làm gì vậy?

Trời ơi...làm ơn nghe bọn mình, rời khỏi chỗ đó đi!”

Vy quay lại, ánh mắt lạnh lùng, không còn chút run rẩy hay hoảng loạn nào như khi khám phá bệnh viện.

Giọng cô vang lên rõ ràng:

“ Mọi người có thể quay về.Ngọc và An,2 người ở lại gặp tôi một chút.

Tôi có giải thích các cậu cũng không hiểu được nên hãy làm theo lời tôi.”

Hà nghiến răng, tiến lên một bước:

“Không hiểu cái gì?

Nhìn xung quanh đi, Vy!

Đây không phải nơi dành cho con người.

Cậu đang tiếp tay cho những kẻ biến thái giết người đấy!”

Vy khẽ lắc đầu, giọng đều đều như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:

“Không, Hà.

Họ không giết.

Họ nghiên cứu.

Những người này… không phải là nạn nhân, mà là tình nguyện viên.

Họ tin vào ‘dự án Aeter-immor Project’.

Và mình cũng vậy.”

An cau mày, giọng trầm xuống:

“Dự án Aeter-immor Project là cái quái gì?”

Người bác sĩ già khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Vy nói tiếp.

Vy hít một hơi sâu, ánh mắt chao đảo một thoáng, rồi nhìn thẳng vào cả nhóm:

“Đó là một thí nghiệm kéo dài từ trước khi bệnh viện đóng cửa.

Họ tìm cách đẩy giới hạn con người vượt khỏi cái chết.

Những thi thể này… các cậu thấy rồi đấy, họ ngừng tim, ngừng não, nhưng cơ thể họ... vẫn thở,đó là một bước tiến lớn của chúng tôi.

Nếu thành công, con người sẽ không bao giờ chết.

Tôi đã lén học y từ năm tôi 10 tuổi cũng vì lí do này,tôi nhớ đã kể cho Ngọc nghe rồi đúng không nhỉ?”

Nhuận lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu:

“Cậu điên rồi, Vy…

Cái đó là tội ác, không phải khoa học.”

Vy siết chặt nắm tay, lần đầu giọng cô run lên:

“Các cậu nghĩ mình không sợ sao?

Nhưng khi họ cho mình thấy bằng chứng… mình không thể quay lưng lại được nữa.

Mẹ mình… các cậu còn nhớ không?

Bà ấy chết vì căn bệnh không ai cứu được.

Nếu dự án này hoàn tất, sẽ không còn ai phải mất đi người thân nữa.”

Ngọc bật khóc:

“Nhưng Vy…

đâu thể cứu người bằng cách tra tấn họ thế này.

Đây không còn là khoa học, đây là sự dày vò.”

Vy im lặng một lúc, nhìn vào khoảng không vô định rồi lại thì thầm một cách vô cảm:

“Mình biết.

Nhưng nếu phải đổi một chút máu, một chút đau đớn…

để đổi lấy sự sống vĩnh hằng, thì nó rất đáng giá.”

Căn phòng lặng đi.

Tiếng máy móc trong tầng hầm kêu rít đều đặn, như nhịp thở méo mó của những cơ thể nằm trên bàn thí nghiệm.

Cuối cùng, Vy ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh:

“Mình không quay về đâu.

Các cậu… nếu đã vào đây, thì phải lựa chọn.

Hoặc đứng về phía mình… hoặc rời đi mãi mãi.

Còn riêng An và Ngọc,cả 2 người buộc phải ở lại đây!”

Từ đâu đó,giọng của một nguời phụ nữ cất lên:

" Có vẻ như các người đến sớm hơn ta nghĩ.."

Bước ra từ cánh cửa kim loại trông khá hiện đại là một người phụ nữ mặc một chiếc blouse trắng và một chiếc mặt nạ thỏ hề.Khi bước đến gần cả nhóm bà ta bỗng đưa tay xoa đầu An và Ngọc rồi nói nhỏ:

"Đừng chống cự,nếu 2 đứa cứ thế này thì ta buộc phải dùng vũ lực thôi"

Ngọc rơi lệ không biết phải làm thế nào.Ngay lúc đó,với vẻ mặt nghiêm túc,An nhẹ nhàng nói:

"Được,nhưng với điều kiện..."

HẾT CHƯƠNG 4

VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc!
 
Back
Top Bottom