Căn phòng trọ thuê tạm nằm nép mình trong một con hẻm cũ kỹ, ngoài kia trời còn tối mịt, gió thốc từng cơn rít qua khung cửa.
Ánh đèn vàng mờ hắt từ chiếc bóng đèn sắp tàn, nhấp nháy từng hồi, khiến cả căn phòng như chìm trong cơn ác mộng chưa kết thúc.
Ngọc ngồi lặng bên góc giường, bàn tay gầy guộc đan vào nhau, đôi môi khẽ run run.
Từ lúc đến phòng trọ của An, cô gần như không nói gì ngoài nhắc đến Vy.
Bây giờ, ánh mắt Ngọc đỏ hoe, giọng khàn đặc cất lên:
“Chúng ta không thể bỏ Vy lại.
Cô ấy vẫn còn ở đâu đó.
Các anh chị không thấy à?
Tin nhắn kia chắc chắn là lời cầu cứu của Vy!”
Không khí trong phòng căng như dây đàn.
Hà đứng bật dậy, khuôn mặt tái mét nhưng cứng rắn:
“Ngọc, em có biết mình đang nói gì không?
Vy biến mất ngay trong nhà của em ấy, và nơi bệnh viện đó… không còn là chỗ cho con người.
Nếu quay lại, khác gì tự lao vào chỗ chết?”
Nhuận, người vốn ít khi thể hiện cảm xúc sợ hãi, cũng lên tiếng, giọng run rẩy:
"Tôi đồng ý với Hà.
Những gì chúng ta nhìn thấy tối nay… không ai giải thích nổi.
Những âm thanh từ hư vô, rồi cả bóng dáng đó…
Anh thà tin Vy đã tự ý rời đi, còn hơn phải nghĩ cô ấy vẫn mắc kẹt ở đó để đến cứu cô ấy... thà anh là kẻ ích kỉ để bảo vệ mạng sống mình.”
Ngọc bật dậy, nước mắt trào ra, giọng vỡ òa:
“Ích kỷ?!
Nếu Vy là người thân của các anh chị thì sao?
Các anh chị cũng bỏ mặc chắc?”
Không gian chìm trong tiếng tranh cãi nặng nề.
Mỗi lời nói như nhát dao khứa thêm vào sự căng thẳng vốn đang bủa vây.
An im lặng quan sát, đôi mắt sâu hun hút hiện lên vẻ mệt mỏi.
Anh bước đến giữa phòng, cất giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn:
“Đủ rồi.
Chúng ta đang rối loạn.
Cãi vã cũng chẳng thay đổi được gì hết.
Giờ cũng đã khuya rồi, ai cũng kiệt sức.
Ngủ đi,sáng mai chúng ta tính tiếp.”
Không ai đáp.
Chỉ có tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc lạnh lùng của chiếc đồng hồ treo tường.
Cuối cùng, từng người miễn cưỡng nằm xuống, nhưng chẳng ai thực sự ngủ nổi,chỉ khi cơn mưa trút xuống cùng màn đêm,mỗi người mới thực sự chìm vào giấc ngủ.
---
Ngày hôm sau,ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng tinh mơ trườn qua khe cửa.
An vừa mở mắt thì nhận ra sự khác thường: cửa phòng trọ đang mở toang.
Anh nhớ rõ ràng đêm qua đã khóa chặt.
Thấy lạ,Hà tiến về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài kiểm tra sung quanh.
Vừa kịp nhìn ra vấn đề,cô hét thất thanh:
“Xe của chúng ta... nó biến mất rồi!”
Cả nhóm vội chạy ra.
Khoảng sân trống trơn, chỉ còn vệt bánh xe hằn trên nền đất.
Nhuận lục túi, rồi chết lặng:
“Ví… giấy tờ… cả tiền… cũng mất.
Ai đó đã lấy hết rồi.”
Không khí trở nên ngột ngạt.
Họ bị dồn vào thế bí, không phương tiện, không tiền bạc.
Và quan trọng nhất: không còn đường thoát khỏi thị trấn này.
Đúng lúc An kéo cả nhóm vào phòng để bàn kế sách, một người đàn ông gầy gò, tóc bạc trắng cùng dáng người khom khom tiến lại.
Gương mặt ông lão sạm nắng, đôi mắt sâu hoắm như hốc tối.
Ông dừng lại ngay trước cửa phòng, nói giọng thì thào như gió rít:
" Này các cô cậu trẻ tuổi,có người nhờ ta tới đây chuyển lời thế này :'Nếu các người tìm bạn… chỉ có một nơi.
Dưới bệnh viện.
Ở đó… thứ gì đã bắt đầu, thì nó phải kết thúc.'”
Chưa kịp để ai hỏi, ông quay lưng rời đi, bóng dáng dần hòa vào màn sương mờ của buổi sáng, biến mất như chưa từng tồn tại.
An nắm chặt tay, mắt nhìn về phía bệnh viện xa xăm,nói nhỏ:
"Chúng ta không thể trốn tránh được nữa rồi,có vẻ chúng ta đã bị theo dõi...nếu không quay lại bệnh viện thì bọn chúng cũng sẽ tìm đến từng người thôi"
Nhuận ngạc nhiên,cũng đầy tò mò:
"Bọn...bọn chúng nào?"
An không đáp,chỉ nhìn Nhuận rồi quay đầu vào phòng trọ dọn đồ chuẩn bị cho một hành trình dài.
Sau một lúc chuẩn bị,An cất tiếng nói với cả nhóm:
"Hay là mấy đứa về nhà đi,anh và Ngọc sẽ đi cùng nhau và đảm bảo an toàn trở về."
Cả nhóm dứt khoát từ chối,Hà đặt tay lên vai động viên An rằng:
"Tất cả chúng ta sẽ an toàn trở về mà!"
---
11:29 trưa
Bầu trời âm ừ đến lạ,An nhớ rõ ràng khi vừa đi bộ đến đã xem dự báo thời tiết.Hôm nay khu vực này sẽ không có mưa.Bỏ qua điều đó,cuối cùng cả nhóm 4 người cũng đến được bệnh viện,nơi "mọi thứ kì lạ cần kết thúc".
Cánh cổng bệnh viện Đa Vang rỉ sét mở ra không cần ai chạm, như thể đang chào đón họ.
Mặc dù là ban ngày nhưng khi bước vào, hành lang dài lại tối om đan xen cùng với những tiếng gió hú thổi qua khe nứt trên tường tạo nên khung cảnh lạnh lẽo và âm u.
Ngọc đột nhiên nắm chặt tay An, thì thầm:
“Anh… anh có thấy không?”
Hà tỏ vẻ khó chịu khi thấy Ngọc nắm tay An nhưng rồi cũng vô thức nhìn về phía Ngọc đang nói.
Ở cuối hành lang, dưới ánh đèn nhấp nháy, một bóng người đứng đó.
Dáng người gầy, tóc dài phủ xuống, bờ vai run nhẹ.
Chính là Vy.
“Vy!” – Ngọc hét lên, chạy về phía trước.
Bóng dáng ấy từ từ xoay đầu lại.
Đôi mắt trống rỗng, nụ cười thoáng qua rồi mờ dần.
Ngay khi Ngọc vừa chạm đến, cả thân hình tan biến, chỉ còn lại khoảng không lạnh buốt.
Trong hành lang, tiếng vọng vang lên kéo dài, như hàng ngàn giọng nói chồng chất:
“…xuống dưới… xuống dưới đi…”
Tiếng thì thầm ám ảnh bủa vây, ép họ tiến về phía cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.
---
Cánh cửa sắt cũ kĩ và nặng nề khẽ bật mở, bản lề kêu kin kít.
Một luồng hơi lạnh buốt bốc lên, mang theo mùi tanh khó chịu, như máu và hóa chất trộn lẫn vào nhau.
Bậc thang dẫn xuống dài như vô tận.
Tiếng bước chân vang vọng trong bóng tối, mỗi âm thanh như đập thẳng vào tim.
Tầng hầm rộng lớn hiện ra, tối tăm,những bức tường phủ rêu, những đường dây điện cũ sà xuống.
Ánh đèn pin quét qua, để lộ hàng dài thi thể phủ vải trắng nằm bất động trên băng ca.
Ngọc run rẩy tiến lại gần, khẽ kéo một tấm vải.
Cả nhóm chết lặng.
Người đàn ông dưới tấm vải vẫn còn thở.
Lồng ngực ông phập phồng yếu ớt, đôi mắt mở trừng, trắng dã.
Từ miệng ông phát ra tiếng rít khe khẽ, vừa giống như tiếng rên, lại vừa giống như tiếng gọi.
Nhuận hoảng loạn, giọng lắp bắp:
“Không… không thể nào… họ… họ còn sống…”
Hà lùi lại, hai tay ôm chặt miệng, nước mắt dâng trào.
Tiếng rên rỉ khác đồng loạt vang lên xung quanh.
Những thi thể trên băng ca, tưởng như đã chết, giờ đồng loạt cựa quậy, ngực phập phồng, miệng thở hổn hển.
Âm thanh hòa thành một bản hợp xướng rùng rợn, như tiếng gọi từ địa ngục.
---
Ngay lúc đó, một cánh cửa kim loại ở cuối hành lang bật mở.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo tràn ra, hắt bóng ba người bước vào.
Vy.
Cô đứng giữa, gương mặt lạnh lùng đến mức xa lạ.
Trong tay là cuốn sổ dày cộp, đầy những ký hiệu và hình vẽ giải phẫu quái dị.
Bên cạnh cô là hai y tá nam mặc bộ blouse trắng, một già, một trẻ.
Khuôn mặt cả hai đều che bằng khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh vô cảm.
Ngọc nghẹn ngào gọi lớn:
“Vy!
Trời ơi… là cậu sao?
Tụi mình tìm cậu cả đêm qua…”
Vy ngẩng lên, đôi mắt ánh lên thứ gì đó khác lạ – không phải sự sợ hãi, cũng chẳng phải sự nhẹ nhõm.
Chỉ có sự bình thản rợn người.
“Các cậu… cũng đến đây rồi à?” – giọng cô vang lên, lạnh buốt như kim loại.
Hà không kìm được, bước lên một bước:
“Vy, cậu đang làm cái quái gì ở đây vậy?
Và hai người này là ai?”
Vy không trả lời ngay.
Cô chỉ cười nhạt, đưa tay khẽ khép cuốn sổ lại.
Tiếng “cạch” vang vọng trong tầng hầm tĩnh lặng.
Phía sau, những “thi thể biết thở” đồng loạt rên to hơn, như hưởng ứng sự xuất hiện của cô.
Trong khoảnh khắc đó, cả nhóm hiểu rằng: Vy không còn là Vy họ từng biết nữa.
Ngọc thét lên, giọng vỡ òa:
“Vy!
Cậu… cậu đang làm gì vậy?
Trời ơi...làm ơn nghe bọn mình, rời khỏi chỗ đó đi!”
Vy quay lại, ánh mắt lạnh lùng, không còn chút run rẩy hay hoảng loạn nào như khi khám phá bệnh viện.
Giọng cô vang lên rõ ràng:
“ Mọi người có thể quay về.Ngọc và An,2 người ở lại gặp tôi một chút.
Tôi có giải thích các cậu cũng không hiểu được nên hãy làm theo lời tôi.”
Hà nghiến răng, tiến lên một bước:
“Không hiểu cái gì?
Nhìn xung quanh đi, Vy!
Đây không phải nơi dành cho con người.
Cậu đang tiếp tay cho những kẻ biến thái giết người đấy!”
Vy khẽ lắc đầu, giọng đều đều như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:
“Không, Hà.
Họ không giết.
Họ nghiên cứu.
Những người này… không phải là nạn nhân, mà là tình nguyện viên.
Họ tin vào ‘dự án Aeter-immor Project’.
Và mình cũng vậy.”
An cau mày, giọng trầm xuống:
“Dự án Aeter-immor Project là cái quái gì?”
Người bác sĩ già khẽ mỉm cười, ra hiệu cho Vy nói tiếp.
Vy hít một hơi sâu, ánh mắt chao đảo một thoáng, rồi nhìn thẳng vào cả nhóm:
“Đó là một thí nghiệm kéo dài từ trước khi bệnh viện đóng cửa.
Họ tìm cách đẩy giới hạn con người vượt khỏi cái chết.
Những thi thể này… các cậu thấy rồi đấy, họ ngừng tim, ngừng não, nhưng cơ thể họ... vẫn thở,đó là một bước tiến lớn của chúng tôi.
Nếu thành công, con người sẽ không bao giờ chết.
Tôi đã lén học y từ năm tôi 10 tuổi cũng vì lí do này,tôi nhớ đã kể cho Ngọc nghe rồi đúng không nhỉ?”
Nhuận lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu:
“Cậu điên rồi, Vy…
Cái đó là tội ác, không phải khoa học.”
Vy siết chặt nắm tay, lần đầu giọng cô run lên:
“Các cậu nghĩ mình không sợ sao?
Nhưng khi họ cho mình thấy bằng chứng… mình không thể quay lưng lại được nữa.
Mẹ mình… các cậu còn nhớ không?
Bà ấy chết vì căn bệnh không ai cứu được.
Nếu dự án này hoàn tất, sẽ không còn ai phải mất đi người thân nữa.”
Ngọc bật khóc:
“Nhưng Vy…
đâu thể cứu người bằng cách tra tấn họ thế này.
Đây không còn là khoa học, đây là sự dày vò.”
Vy im lặng một lúc, nhìn vào khoảng không vô định rồi lại thì thầm một cách vô cảm:
“Mình biết.
Nhưng nếu phải đổi một chút máu, một chút đau đớn…
để đổi lấy sự sống vĩnh hằng, thì nó rất đáng giá.”
Căn phòng lặng đi.
Tiếng máy móc trong tầng hầm kêu rít đều đặn, như nhịp thở méo mó của những cơ thể nằm trên bàn thí nghiệm.
Cuối cùng, Vy ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh:
“Mình không quay về đâu.
Các cậu… nếu đã vào đây, thì phải lựa chọn.
Hoặc đứng về phía mình… hoặc rời đi mãi mãi.
Còn riêng An và Ngọc,cả 2 người buộc phải ở lại đây!”
Từ đâu đó,giọng của một nguời phụ nữ cất lên:
" Có vẻ như các người đến sớm hơn ta nghĩ.."
Bước ra từ cánh cửa kim loại trông khá hiện đại là một người phụ nữ mặc một chiếc blouse trắng và một chiếc mặt nạ thỏ hề.Khi bước đến gần cả nhóm bà ta bỗng đưa tay xoa đầu An và Ngọc rồi nói nhỏ:
"Đừng chống cự,nếu 2 đứa cứ thế này thì ta buộc phải dùng vũ lực thôi"
Ngọc rơi lệ không biết phải làm thế nào.Ngay lúc đó,với vẻ mặt nghiêm túc,An nhẹ nhàng nói:
"Được,nhưng với điều kiện..."
HẾT CHƯƠNG 4
VCK-Nichikuto cảm ơn bạn đã đọc!