Vương quốc đang đối mặt với nghèo đói, bệnh tật, tội phạm triền miên..
Trong khi ấy, những kẻ giới chức cao, những tên hoàng thất, quý tộc ngu ngốc chỉ biết tiệc tùng, chơi bời mặc dân chúng tự sinh tự diệt..
Đức vua Valemar, người nắm giữ sinh mệnh của cả Vương Quốc, cũng là kẻ tự tay khiến cho đất nước sa lầy vào cơn khủng hoảng nghèo đói.
Kẻ sinh ra đã có gương mặt khôi ngô, cùng mái tóc đỏ được thừa hưởng từ vị vua tiền nhiệm, được ưu ái đặt vào vị trí thừa kế ngay từ khi còn nhỏ.
Hắn cai trị đất nước bằng việc lấy lòng những quý tộc cũ để được tín nhiệm, chỉ biết nghe ý chúng, tổ chức tiệc tùng triền miên.
Cũng vì thế mà hắn rất ưa chuộng Jester.
Hoàng hậu Seraphine, người được nuôi nấng từ bé chỉ vì hôn ước với đức vua tương lai.
Ánh mắt đen sắc sảo cùng dáng vẻ nghiêm nghị, mái tóc đen láy búi gọn gàng.
Kẻ chuyên lo chuyện cung cấm, sắp xếp, bày biện, lễ nghi cho các dịp tiệc tùng, cũng luôn biết nịnh nọt nhà vua sao cho thuận theo ý con trai mình.
Đại hoàng tử Elric, thừa kế mái tóc đen láy của hoàng hậu cùng sự thông thái nhưng đầy ngạo mạn.
Người đứng đầu trong danh sách thừa kế ngai vàng, vốn phải nắm trong mình trách nhiệm cao cả nhất, lại là kẻ ngu ngốc, vô trách nhiệm và ỷ lại vào hoàng hậu một cách hèn nhát.
Công tước Ruthven, anh trai của nhà vua.
Thường ít khi lui tới cung điện do mâu thuẫn với nhà vua, đứng thứ 2 trong danh sách thừa kế ngai vàng.
Dù là phe gần như đối lập với chính quyền thối nát, hắn cũng không khá được mấy.
Cách cai trị của hắn chỉ là xây dựng, vỡ bờ rồi tăng thuế của người dân..
Đại công chúa Celina, là chị gái ruột của đại hoàng tử, mái tóc xoăn đỏ thừa hưởng từ nhà vua.
Là người nhà vua hết mực cưng chiều, tính cách ôn nhu, hòa đồng, đứng thứ 3 danh sách thừa kế ngai vàng.
Không có gì quá đặc biệt, cũng chỉ là những con rối như bao kẻ khác..
...
Và cuối cùng, Nhị công chúa Mia - sản phẩm của cuộc hôn nhân chính trị giữa đức vua và hoàng phi Sophia quá cố - người mới được công khai trước giới quý tộc năm 15 tuổi.
Dù là thành viên hoàng tộc, gương mặt của nàng công chúa vẫn là điều bí ẩn, chưa từng lộ diện ngoài hoàng cung.
Dân chúng chỉ biết cô mắc chứng mù màu bẩm sinh bằng một cách nào đó, và luôn sống tách biệt: không dự tiệc, không xuất hiện trước công chúng.
Kỳ lạ là không một ai kể cả nhà vua có bất cứ lời giải thích nào cho sự việc kì lạ này.
Cũng vì thế, nhiều người dân cứ thế mà đã đồn đại - rằng căn bệnh mù màu ấy không hề bình thường, nó khiến thế giới trong mắt cô hỗn loạn, căn bệnh ấy đã ảnh hưởng đến tâm trí công chúa.
Người ta tin rằng sự cô lập của hoàng cung là để che giấu điều gì đó không bình thường.
Lời đồn lan truyền đến mức đức vua cũng ngầm như xác định điều ấy.
Đức vua ngầm xác định ?
Không phải vì lời đồn thiên về hướng có lợi cho ngài đấy chứ ?
Dù sao gã cũng kệ, vì dù gì thì tất cả cũng chỉ là lũ ngốc như nhau.
Chúng vô dụng đến mức, giữa vương quốc rối ren, hoàng thất chỉ như bù nhìn, quý tộc cũng như những con rối biết đi.
Đến cả Jester, một gã hề mua vui cho hoàng thất cũng có thể thao túng cả cung điện..
Ban đầu, hắn còn thích thú với cung điện dễ dãi này.
Nhưng càng ngày về sau, sự thích thú đó liền trở thành nhàm chán, đến nỗi khiến hắn phải bất lực..
" Cạch "
Gã hề xuất hiện căn phòng rộng rãi, tràn ngập màu sắc, bức tường hồng được trang trí với nhiều họa tiết như dành cho trẻ con.
Chiếc giường trắng muốt, rộng rãi ở giữa căn phòng, che phủ bởi tấm rèm hồng nhạt.
Phía bên cạnh là một bộ bàn gỗ với chiếc gương tròn treo trên tường, thưa thớt vài cuốn sách để bừa bộn xung quanh.
Một chiếc tủ gỗ lớn ngay bên cạnh bàn..
Một căn phòng đặc biệt đến nỗi ai bước vào cũng phải nhận ra những điều rất kì lạ.
Lấp ló sau chiếc màn ngủ là bóng lưng của một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc vàng óng thả dài.
Gã hề cười nhạt, tự hỏi tại sao nhà vua đáng kính lại sắp xếp cho hắn gặp nhị công chúa ngay lúc này..
Tất nhiên, một vị vua như ngài Valemar đây sẽ luôn quan trọng đến mấy thứ lễ nghĩa, đặc biệt là đối với một tên hề - kẻ sẽ lộ ra hết mấy câu chuyện thú vị cho quý tộc xem..
Nhưng cũng không quá bất ngờ..
Một căn phòng bí bách đến kì lạ, những bức tường sơn bầu trời, họa tiết các con thú xung quanh thay vì mấy họa tiết ánh kim, sang trọng, như thể một thế giới giả tạo.
Thậm trí còn không có cửa sổ, một thứ bắt buộc phải có trong căn phòng riêng của hoàng tộc.
Đến cả một người hầu gọi dậy còn không có..
Có lẽ, kẻ bị xem nhẹ ở đây không phải là gã, mà là nhị công chúa ở đây.
Gã cười thầm, một nụ cười như nửa vầng trăng khuyết, che giấu đi ý đồ trong thâm tâm gã.
Tất nhiên, một kẻ như gã sẽ không đơn giản chỉ mua vui cho cô công chúa này.
Mọi thứ chỉ là kế hoạch do mình Jester - hắn dựng lên.
Tiếp cận công chúa chỉ để nắm thóp được điểm yếu nhà vua muốn che giấu, về cô con gái bị đối đãi đặc biệt trong suốt 15 năm trước khi công khai với dân chúng, một điểm yếu chí mạng có thể lật ngược thế cờ..
Cô công chúa này sẽ là con át chủ bài đắc lực của gã..
Nhưng trước tiên, hắn cần phải lấy lòng..
Bỗng, đôi mắt ngọc xanh biếc từ sau lớp màn mờ nhìn thẳng vào đồng tử của gã.
" Ồ, kính chào người, nhị công chúa.."
- Gã hề vẫn giữ khoảng cách, chỉ đứng ngay sau cánh cửa, nở một nụ cười chuyên nghiệp - " Xin lỗi vì làm phiền giấc ngủ của người, thần đến hôm nay theo lệnh đức vua..
"
" Ngươi là Jester, phải không ?
"
Cô khẽ vươn người, rồi ngáp dài một cái, gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vì mới dậy.
Một giọng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng trẻ con cất lên từ khuôn miệng xinh xắn .
" Ta có nghe về ngươi "
" À, ra là vậy, thật vinh..
"
Bỗng, cô ngồi phắt dậy, mái tóc vàng rối khẽ chuyển động, một nụ cười tươi rói bỗng bật phắt trên gương mặt đáng yêu.
" T..ta chưa từng gặp một tên hề nào trong đời cả " - Trong con mắt nàng công chúa như chứa cả bầu trời lấp lánh sao - " N..ngươi, chiếc mũ này là hàng thật phải không ?
Cả cái mũi này nữa..
Bộ đồ này cũng thật giống trong miêu tả..
"
Jester đứng lặng một hồi, đôi mắt nheo lại vì cảm giác khó tin.
Cô gái ngay sau tấm màn ấy chính là nhị công chúa u sầu, người khiến đức vua luôn phải đau đầu nghĩ ngợi, là nàng công chúa kì quái mà khắp cung điện luôn đồn đại..?
" Ồ, xin hỏi đôi mắt xanh thẳm của người có phải là giả không ?
Ta cũng chưa từng gặp nhị công chúa bao giờ trong đời.."
" Vậy hai ta.. giống nhau sao ?
"
Câu nói ngây thơ ấy đã vô tình khơi gợi sở thích chọc ghẹo của gã.
" Thứ lỗi công chúa, bây giờ thần đã được diện kiến người..
Nhưng người chưa từng thấy ta, hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
"
" Bao giờ chứ, ta trông thấy ngươi rồi mà ?
" - Công chúa nhíu mày, véo má thử một cái đau điếng - " Đau thật mà..
"
Quả nhiên, có một bí mật nào đó che giấu đằng sau nhị công chúa này.
" Thứ người nhìn chỉ là đơn sắc, ta sẽ chẳng bao giờ nhạt nhẽo như thế..
" - Gã tiếp lời - " Ta luôn sặc sỡ, khi người thật sự thấy ta, người sẽ bị chói mắt "
" Chói mắt.. hả ?
"
" Đúng vậy, Nhị công chúa, cảm giác chói mắt chỉ xảy ra với tù nhân chung thân lần đầu nhìn thấy ánh sáng thôi..
" - Gã hề bắt đầu giở ra thói châm chọc - " Người có biết cảm giác ấy thế nào không ?
"
" Ta cũng quên mất từ điển giải thích như nào rồi.."
" Người biết không, lúc đầu, tên tù nhân ấy sẽ cực kì vui sướng khi nhận ra thế giới này vốn tuyệt đẹp đến thế nào "
" Nhưng sau đó, hắn sẽ sớm nhận ra, trong khi hắn đã phí hoài cả thanh xuân trong một nơi xấu xí đến vậy, những kẻ khác lúc nào cũng được tận hưởng thế giới tuyệt đẹp như thế..
"
" Ánh sáng vừa ban cho hắn hạnh phúc, cũng reo rắc nỗi đau đớn tột cùng cho hắn.
"
" À ta nhớ rồi, 'Chói mắt' có nghĩa là bị ánh sáng quá mạnh làm cho mắt không nhìn rõ, hoặc gây khó chịu, nhức mắt, đúng không ?
"
Gã hề đứng đờ người.
Nhị công chúa này ngây thơ đến mức nào mà không biết bản thân vừa bị trêu ngươi một cách công khai như vậy ?
Có phải cô chỉ giả vờ để đánh lạc hướng thôi đúng không ?
Không, ánh mắt ấy không phải như thế.
Gã chưa từng phải trải qua cảm giác này bao giờ, cái cảm giác không được chứng kiến kẻ khác tức điên vì trò đùa khiếm nhã của bản thân..
Thật khó chịu.
" Ồ, thật mừng vì người đã nhớ " - Hắn miễn cưỡng một nụ cười méo xệch như lệch khỏi gương mặt, khiến ai khác cũng có thể nhận ra, ngoại trừ cô nàng đối diện.
Gã định nói gì đó..
" N..Nhị công chúa !!
" -Giọng nói già nua run rẩy cất lên.
Jester nghiêng mình nhìn về phía hành lang, nơi một nữ người hầu già với bộ đồng phục váy đen, cùng chiếc yếm trắng quen thuộc vội vã chạy đến trước mặt gã.
Bà ta hai tay xách váy, vừa nói vừa thở dốc.
" Xin.. ngài thứ lỗi cho bà già vô dụng này..
Khiến ngài phải nhìn lấy cảnh tượng khó coi rồi.
Hôm nay công chúa trong người không được khoẻ, tôi xin phép ạ..
"
" Rầm !!
"
...
Ngày gặp gỡ đầu tiên bất ngờ kết thúc như thế.