Cập nhật mới

Khác Bến Nhị Hà có Người (tên cũ Lệ Vấn Hà Sơn)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
385906047-256-k787793.jpg

Bến Nhị Hà Có Người (Tên Cũ Lệ Vấn Hà Sơn)
Tác giả: SerenaAverly
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện: Bến Nhị Hà có Người (tên cũ Lệ Vấn Hà Sơn)

Thể loại: xuyên không, chiến tranh chống Tống lần 2, chính trị.

Truyện về Thái úy Lý Thường Kiệt, được dựa trên các nguồn ghi chép chính sử (Việt - Trung), nguồn khảo được từ các thơ văn và bia cổ có đề cập đến ông.

Tuy vậy, những tài liệu có niên đại gần với thời của Lý Thường Kiệt nhất cho đến lúc các nhà dịch thuật, khảo cổ tìm thấy thì cũng chữ mất chữ còn.

Nên mình xin phép được viết những chi tiết bị mất chữ theo cách phỏng đoán sao cho xuôi văn nhất.

LƯU Ý: Truyện vẫn có những tình tiết "phỏng đoán" và các tình huống khác ngoài chính sử được mình thêm vào cho phù hợp mạch truyện, VUI LÒNG KHÔNG LẤY LÀM TÀI LIỆU THAM KHẢO!



lythuongkiet​
 
Bến Nhị Hà Có Người (Tên Cũ Lệ Vấn Hà Sơn)
Lời tác giả


Xin chào các bạn độc giả, mình là Serena đây!

Lời đầu tiên, mình muốn cảm ơn các bạn vì đã đọc tác phẩm đầu tay lấy cảm hứng lịch sử Bên dòng Nhị Hà có Người (tên cũ Lệ Vấn Hà Sơn) về Việt quốc công Thái úy Lý Thường Kiệt của mình.

Mình là một người có thể nói là còn khá mới trong việc viết truyện, nên sẽ không tránh khỏi những thiếu sót tổng quá trình sáng tác ra tác phẩm này.

Mình đã quyết định đặt bút sau một thời gian dài đắn đo suy nghĩ và không ngừng nghiên cứu về lịch sử trong suốt 10 năm qua, "Bến Nhị Hà có Người" là tác phẩm đầu tiên trong series "Lý triều" của mình.

Đây chỉ là tác phẩm cảm hứng lịch sử, nên sẽ có những tình tiết được mình thêm vào cho phù hợp với mạch truyện bên cạnh sử dụng các tình tiết chính sử ghi chép.

Bản chỉnh sửa lại, mình dựa trên các thông tin khảo được từ những ghi chép, văn bia cổ sát với thời của Thái úy nhất.

Nên sẽ có một số chi tiết về ông còn khá mới với những gì các bạn đã biết.

Để biết chi tiết hơn, mọi người có thể xem qua bài đăng được ghim lên đầu trên Tiktok "Serenamesu" của mình.

Mình luôn sẵn sàng lắng nghe góp ý thiện chí của mọi người để cải thiện hơn từng ngày.

Những góp ý của mọi người thật sự sẽ giúp mình hoàn thiện hơn.

Cảm ơn mọi người nhiều!
 
Bến Nhị Hà Có Người (Tên Cũ Lệ Vấn Hà Sơn)
Bến Nhị Hà có Người - Dẫn


Tôi, một cô gái 24 tuổi, tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc.

Cuộc sống nơi thành phố hoa lệ tưởng chừng là điều bao người khát khao, nhưng với tôi lại chỉ là những chuỗi ngày lặp đi lặp lại, buồn tẻ và khô cằn.

Sáng sớm đã bán mình cho tư bản, chiều đến ăn uống tạm bợ rồi gục ngã trong mỏi mệt.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, chẳng để lại dư vị gì ngoài tiếng thở dài.

Giữa cõi đời thực dụng ấy, lịch sử lại là thứ duy nhất khiến tâm hồn tôi tạm thời được cứu rỗi.

Tôi miệt mài tìm hiểu từng triều đại phong kiến Việt: Ngô - Đinh - Lý - Trần - Lê - Nguyễn...

Mỗi giai đoạn đều có những dấu ấn riêng, nhưng triều Lý lại để trong tôi ấn tượng mạnh nhất.

Một thời kỳ hưng thịnh, nơi có những vị quân vương lấy dân làm gốc, yêu nước như yêu thân, và những vị đại tướng tài danh trấn giữ non sông Đại Việt.

Người để lại trong lòng tôi niềm ngưỡng vọng sâu sắc nhất, chính là Thái úy Lý Thường Kiệt.

Dẫu sử sách không ghi chép nhiều, nhưng chiến công của ngài như những ngọn lửa thắp sáng niềm tự hào dân tộc.

Hơn thế, sử chép ngài dung mạo khôi ngô, tuấn tú, khiến trái tim tôi không khỏi lay động.

Cũng như bao cô gái khác, thấy trai đẹp chẳng lẽ không mê?

Những ngày gần lễ 30 tháng 4 và mùng 1 tháng 5, tôi nằm trên giường, điện thoại trên tay, vuốt ngang dọc giết thời gian.

Bỗng ánh mắt dừng lại nơi một hình ảnh, đền thờ Thái úy Lý Thường Kiệt.

Ngôi đền ấy, bản thân đã mong mỏi được đến suốt gần mười năm qua, nhưng guồng quay cuộc sống cuốn đi khiến tôi chẳng may quên mất.

Cảm xúc dâng trào lên, tôi lập tức tìm chỗ đặt xe, sắp xếp mọi thứ cho chuyến đi trong kỳ nghỉ lễ tới đây.

Sáng ngày khởi hành, tôi dậy sớm, chải tóc, điểm nhẹ phấn son.

Khoác lên người một bộ giao lĩnh thanh nhã, đeo thêm chuỗi ngọc trai làm điểm nhấn.

Khi đã chuẩn bị đâu vào đấy, ta vội xỏ hia, khóa cửa rồi ra xe ô tô đang chờ ngoài ngõ.

Lòng hồi hộp khó tả, như thể sắp gặp một điều kỳ diệu.

Trên đường đi, tôi thẫn thờ suy nghĩ:

"Nếu ngài ấy còn sống, trông sẽ như thế nào nhỉ?

Khí chất ấy, tuấn dung ấy, chắc chẳng kém gì bậc mỹ nam thời nay...

Nếu được thấy tận mắt một lần, dù là trong mộng, thì mình cũng nguyện mãn nguyện rồi."

Tôi bật cười vì chính suy nghĩ viển vông của mình, tự lẩm bẩm:

"Làm gì có chuyện gặp được người sống cách đây cả nghìn năm cơ chứ..."

Nhưng tôi đâu hay, một chuyến đi ngỡ bình thường ấy, lại là khởi đầu cho một trải nghiệm đáng nhớ...

Hơn một giờ sau, xe dừng tại đích đến.

Tôi bước xuống, gió hạ khẽ lướt qua, dịu mát lạ thường.

Qua cổng tam quan, ta đã trông thấy pho tượng Thái úy uy nghi lẫm liệt, tay cầm sách, ánh mắt nghiêm nghị, như xuyên qua cả ngàn năm thời gian.

Sau khi thắp hương, dạo quanh đền xong, tôi bước ra cổng.

Đến lối cuối, bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn pho tượng như không nỡ rời đi.

Một cảm giác kỳ lạ níu giữ tâm hồn, khó nói thành lời.

Đang mải suy nghĩ, ta bất giác bước xuống đường mà không để ý phía trước.

Một chiếc xe ô tô lao tới như vũ bão, không kịp tránh, tôi bị hất văng ra xa.

Máu loang đỏ mặt đường, thân thể rã rời đau đớn.

Trước khi dần mất đi ý thức của bản thân, tôi chỉ có thể nghe thấy những tiếng hô hoán của dân xung quanh.

Khi mở mắt, tôi thấy mình đang dựa gốc đa cổ thụ, dưới cái nắng chói chang.

Trước mặt là cánh đồng lúa vàng óng trải dài, không bóng dây điện, không nhà cao tầng.

Từ xa, một người nam mặc trên mình áo viên lĩnh đen, tóc búi sau đầu chậm rãi bước tới, tay cầm bình tre và một miếng vải.

Anh ta đưa bình nước cho tôi, giọng trầm ấm vang lên:

"Nàng hãy uống một ngụm cho tỉnh.

Có lẽ bị nắng hạ làm cho lả người."

Tôi không nghi ngờ gì, cầm lấy bình tre, uống một ngụm mát lạnh.

Lau mồ hôi trên trán, rồi hỏi:

"Cảm ơn anh đã giúp đỡ.

Không biết tên anh là gì?"

Anh ta hơi nhíu mày, tựa hồ không hiểu.

Tôi bèn hỏi lại chậm rãi hơn.

Lần này, anh khẽ đáp:

"Nàng cứ gọi ta là Quách tiên sinh."

Lòng tôi dấy lên linh cảm chẳng lành.

"Tiên sinh...?"

Cách xưng hô ấy chỉ thấy trong sách vở cổ xưa.

Tim đập mạnh, tôi hơi run run hỏi:

"T-thưa tiên sinh...

Nay là năm nào rồi ạ?"

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi chậm rãi đáp:

"Thông thuỵ tứ niên"

Nghe đến đó, hai tai tôi ù đi.

Toàn thân run rẩy.

Thông Thụy...

đó chẳng phải là niên hiệu dưới thời vua Lý Thái Tông hay sao?

Xung quanh ta giờ đây, không còn một dấu vết hiện đại nào.

Chỉ có đồng lúa vàng, cây đa già, và... một nỗi sợ hãi dâng đến nghẹt thở.
 
Back
Top Bottom