Nhà họ Trần - hai vì tinh tú giữa vùng đồng bằng
Ở miền đất trù phú của vùng Nam Kỳ lục tỉnh, nhà ông Trần Vũ Hoàng và bà Trần Ngọc Thị vốn là một trong những gia tộc lẫy lừng bậc nhất.
Từ trong làng ra đến ngoài tỉnh, nhắc đến họ Trần, người ta chẳng ai chẳng tỏ vẻ kính nể.
Nhà ông bà không chỉ giàu có về tiền bạc ruộng vườn mà còn lừng danh về sự nghĩa khí, trọng chữ tín và đạo lý.
Trong nhà, ngoài gia sản đồ sộ, thứ quý giá nhất mà ông bà luôn tự hào chính là hai người con trai - hai vì tinh tú tỏa sáng mỗi người một vẻ.
Người con trưởng - Trần Minh Hiếu - nay vừa tròn hai mươi ba tuổi, đã theo ông Hoàng phụ sự nghiệp từ khi còn mười tám.
Minh Hiếu từ nhỏ vốn nổi tiếng khắp vùng là thần đồng, chữ nghĩa đầy mình, thông thạo cả Hán văn lẫn quốc ngữ, lại rành cả tiếng Pháp - thứ chữ Tây thời ấy hiếm người tỏ tường.
Nét mặt anh tuấn, dáng vẻ phong nhã, cử chỉ điềm đạm, mỗi lời nói đều chừng mực nho nhã.
Những ngày thường, người ta quen thấy bóng anh ngồi bên hiên cùng cha uống trà đọc báo, ánh mắt an tĩnh mà thấu đáo.
Bao nhiêu cô gái trong làng ngoài tổng đều coi anh là mẫu người chồng lý tưởng.
Nhưng than ôi, người như anh lại để lòng thương nhớ một cậu nhóc vừa mới tròn mười tám tuổi.
Còn người con út - Trần Đăng Dương - năm nay mười chín, tính tình thì trái ngược anh mình một trời một vực.
Dương chẳng mấy mặn mà việc nối nghiệp gia tộc; cậu lại ưa những thú vui phong lưu, hội hè đình đám.
Nói đâu xa, chỉ cần bước chân vào bất kỳ tửu quán, tiệm cờ nào trong vùng mà hỏi "Cậu út nhà họ Trần đâu?", ai nấy cũng trỏ ngay một thanh niên mặt hoa da phấn, phong thái ngông nghênh - người ta gọi đùa cậu là "ông hoàng ăn chơi".
Dáng vóc của Đăng Dương chẳng thua kém anh mình, nét mặt thanh tú, đôi mắt xếch vừa kiêu kỳ vừa đa tình, chỉ tiếc cái tính bốc đồng, thô bạo làm lu mờ nhan sắc.
Cậu ưa bắt nạt bọn trẻ con ngoài xóm, ỷ vào thế lực gia đình nên chẳng ai dám hó hé nửa lời.
Lời người ta kháo nhau: "Đụng vô cậu út, mai là nhà tan cửa nát như chơi".
Sáng sớm hôm ấy, sương mù còn đọng nhẹ trên mái rơm, tiếng gà gáy vọng xa xa.
Ngọc Thị đã sửa soạn đâu vào đấy, kéo cậu út theo ra chợ từ tinh mơ.
Bóng dáng hai mẹ con họ Trần khoan thai lướt qua những con ngõ nhỏ phủ sương.
Đăng Dương lững thững đi sau, bộ áo dài the đen còn phảng phất hương trầm, mái tóc bồng bềnh vấn gọn nhưng thần sắc lại ngái ngủ, chân bước chậm rì.
Cậu ngáp dài, đôi mắt mơ màng không giấu nổi vẻ mệt nhọc.
Ngọc Thị dừng chân trước một sạp hàng trang sức, tay nâng niu mớ vòng ngọc trân quý.
Bà thong thả lựa chọn, ánh mắt soi kỹ từng viên ngọc xanh biếc óng ánh.
- Hừm... cái này coi bộ đẹp mắt đa...
- Bà lẩm nhẩm, đưa chiếc vòng lên ngang tầm mắt, vẻ mặt hài lòng.
Người bán hàng, một cậu trai trạc mười bảy mười tám, lanh lợi nhanh nhảu, tươi cười chào mời:
- Dạ thưa bà, đây là ngọc Miến Điện đó bà.
Con coi bà đeo vô hợp dữ lắm đa!
Ngọc Thị bật cười tươi rói, ánh mắt mẹ hiền sáng rỡ:
- Thằng nhỏ này, dẻo miệng ghê ha!
Được rồi, bà ưng cái bụng rồi đó nghe.
Phía sau, Đăng Dương uể oải lên tiếng, giọng nũng nịu xen chút cáu kỉnh:
- Má ơi, chừng nào mình về vậy, con mệt quá hà...
Ngọc Thị ngoái lại, ánh mắt chan chứa yêu thương, giọng dịu dàng dỗ dành:
- Con trai cưng của má, nay ráng theo má nghen.
Không thôi cha con la má chết.
Dương hậm hực nhưng không cãi, đành đứng lặng kế bên, hai tay đút túi áo dài, ánh mắt lơ đãng quét quanh khu chợ đông đúc.
Chợ hôm nay nhộn nhịp lạ thường, dòng người chen chúc kẻ bán người mua, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói râm ran.
Và rồi... như một điều tình cờ hữu ý, ánh mắt cậu chạm phải một người lạ.
Đó là một chàng trai lạ mặt đứng cách đấy không xa.
Y phục giản dị nhưng sạch sẽ, dáng người mảnh khảnh, làn da rám nắng khỏe khoắn.
Mái tóc đen mượt búi gọn, trên lưng đeo chiếc giỏ tre đựng dược liệu.
Đôi mắt cậu ta sáng mà sâu, nhìn ra sự từng trải vượt lứa tuổi.
Cử chỉ nhã nhặn, nét mặt thanh tú nhưng nghiêm nghị.
Không hiểu vì sao, Đăng Dương thoáng khựng lại, ánh mắt vô thức dừng trên người ấy lâu hơn thường lệ...
Có lẽ, đây là khoảnh khắc đầu tiên định mệnh khẽ chạm vào cậu út nhà họ Trần.