mình đã có một tháng bảy tệ hại vào năm 2024.
và câu chuyện này viết vào tháng bảy tệ hại ấy.
vì mình viết oneshot này hơi vụng về, nói thẳng ra là chả ưng điểm nào. nên có thể fic sẽ ở đây, cho tới khi mình rảnh để đọc lại rồi muốn ẩn đi.
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
tháng bảy này có mưa sao băng.
kết câu, xuân bách gấp lại bản báo cáo thiên văn tháng bảy vừa mới hoàn thành, ở chớm đêm cuối ngày tận cùng của tháng sáu.
đáng mong đợi thật, tháng bảy năm nay sẽ mưa nhiều, tính cả mưa sao băng, cũng là đoạn lấp lửng giao hạ sang thu.
đi qua những mùa hoa, xuân bách mong đợi nhất mùa hướng dương tháng bảy. bởi vì anh sống ở đài quan sát trên trạm khí tượng, trên đầu đã có một mặt trời, dưới chân lại có thêm một vườn hoa mặt trời. từ khi đồng ý dọn đến đây, xuân bách làm công tác khí tượng trên này vừa tròn một tháng. tháng sáu giăng mây phủ kín trời, bao trùm gam màu tối buồn tẻ. những hôm mây dày đặc hạn chế việc dùng kính viễn vọng ngắm sao trời, xuân bách thường dùng nó để lia khắp xung quanh, từ nơi cao nhất của vùng quan sát cuộc sống của mọi người.
mỹ miều gọi là "quan sát", cũng chẳng ai cho phép chuyện nhìn lén người khác cả. xuân bách biết là không nên, nhưng anh đã xem việc quan sát này quen thuộc như ghi chép thiên văn.
xuân bách bật sáng đèn rọi trên đài quan sát, kéo chúi xuống chiếu sáng một khúc đường đi, phòng hờ nếu như có ai đó đi ngang qua đây vào cái giờ không còn đủ sáng để thấy rõ hướng. việc làm này lặp lại được hai tuần rồi, từ khi mặt trăng bị mây đen nuốt chửng.
trên này là vùng đồi núi, không đổ đường nhựa, hạn chế đèn đường, cũng ít phương tiện giao thông. xuân bách từng tự hào mình là một thanh niên chân đi không mỏi, lắm lúc cũng chịu thua đám học sinh ngày nào cũng cuốc bộ đến trường.
nhưng anh để ý thấy, chỉ có mỗi một cậu học sinh đi qua khung đường này vào buổi tối chập chững. anh nhận ra, hôm nào tan học lúc trời còn sáng em ấy mới có bạn đi chung, tíu tít gọi tên nhau, hình như công ơi, đi nhanh lên không trời tối mất; còn những hôm về muộn, chỉ còn mình em ấy giữa màn đêm trơ trọi.
xuân bách không rõ vì sao cậu nhóc tên công đó lại trung thành với khung đường ngang qua trạm khí tượng đến vậy, và rồi anh vô thức kéo đèn rọi xuống trước khi bắt đầu công việc buổi tối của mình. chắc vì họ giống nhau, cũng chỉ có mình xuân bách trung thành ở lại cái đài quan sát này, ban ngày làm công tác khí tượng, ban đêm trực một mình, anh còn là một nhà thiên văn học.
khác nhau duy nhất là anh thì ngước nhìn lên bầu trời, còn công thích ngước nhìn lên đài quan sát, em ấy luôn dừng chân lại mỗi ngày một chốc, rồi rời đi với những suy nghĩ của riêng mình.
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
đêm nay đón đợt mưa sao băng đầu tiên.
lớp mười hai có rất nhiều thứ phải học, tận sáu giờ rưỡi tối thành công mới tan học sau buổi học thêm. sáng tivi có đưa tin bảy giờ tối sẽ bắt đầu trận mưa sao băng đầu tiên trong tháng; người ta nói điều ước dưới mưa sao băng sẽ thành hiện thực, dẫu sao thì tuổi của em cũng là cái tuổi đầy hoài bão, tin hay không vẫn muốn thử.
đèn trên đài quan sát hôm nay cũng được bật sáng, vẫn rọi xuống sáng cả đoạn đường. mỗi ngày dừng lại ngắm nghía, thành công vẫn không đoán ra được có người sống ở trên đó hay không. việc đèn bật lên và rọi xuống lặp lại mỗi ngày, đúng chính xác một vị trí ngay khung đường tối khó đi nhất, rồi đèn sẽ trở về vị trí ban đầu ngay khi em qua khỏi nơi đó. như được lập trình sẵn, không hề có sai sót nào cả.
thành công chưa từng nghĩ sẽ dám xâm nhập trái phép cơ quan công tác của địa phương, mà nếu lỡ thực sự có người sống trên đó, thì sự việc còn là xâm nhập không xin phép hầm trú ẩn của ai đó.
chỉ là, mưa sao băng hôm nay em muốn xem, mà điểm cao nhất ở vùng chính là đài quan sát kia.
xuân bách lơ đãng trong việc tính toán thời điểm rơi của sao băng và thời gian kết thúc, giấy trắng viết ngăn nắp chi chít ký tự chuyên môn, nhưng mắt anh thì không tập trung vào đó. sáu giờ bốn mươi lăm phút, không thấy bạn nhỏ kia đi ngang qua, lúc chiều cũng không thấy.
chẳng lẽ hôm nay em ấy nghỉ học?
chẳng cách nào khác, xuân bách đành đưa đèn về vị trí chính xác của công việc. mỗi ngày mười lăm phút dùng của công cho mục đích tư, lâu lâu anh cũng thấy khó hiểu với việc làm của mình.
khi đèn vụt qua, có người cũng chỉ còn mười lăm phút để thực hiện xâm nhập trái phép.
leo rào lẻn vào bên trong trạm khí tượng tối om, thành công vừa sợ vừa không sợ.
ở đây có hai cán bộ công tác, nhưng họ thường ra về sớm vào lúc chiều.
để có những thông tin này, thành công tan học vào những khung giờ khác nhau cũng vì vậy.
"đúng là chẳng có ai." thành công hấp tấp phấn khích reo lên như thế, khi hai chân bước qua bậc thang cuối dẫn lên đài quan sát.
ấy là trước khi có người cũng đẩy cửa bước ra ngoài lan can, rồi em đâm thẳng vào lòng người ta đau điếng.
"ui da."
"em? làm sao em vào được đây?"
xuân bách hỏi, nhưng thành công không kịp trả lời. lúc ấy rực sáng khoảng trời, mưa sao băng bắt đầu rơi, từng vệt sáng vụt qua trước khi rơi xuống rồi biến mất nơi đường chân trời, có vệt còn kéo dài, kẻ ngang trời một dải ánh sáng.
thành công hoàn toàn bỏ quên câu hỏi của xuân bách, mắt em long lanh, loay hoay tìm ngôi sao băng sáng nhất để kịp chắp tay ước nguyện. bảy giờ mười lăm phút, kết thúc mưa sao băng, em quay sang nhìn xuân bách, hai mắt lấp lánh cong lên thành một nghìn niềm vui:
"anh, đây là lần đầu tiên em được ngắm mưa sao băng rõ và gần như thế này đấy."
còn xuân bách, đương nhiên đây không phải lần đầu anh thấy mưa sao băng, nhưng là lần đầu anh có người ngắm cùng.
dẫu là vậy, xuân bách không để lộ cảm xúc, anh khoanh tay lại, cũng là lúc đôi mắt thành công cụp xuống trông đến đáng thương.
"em xin lỗi."
"làm sao em vào được đây?"
"em lén trèo vào ạ."
"lớp mười hai là đủ tuổi chịu trách nhiệm trước pháp luật rồi đấy nhé."
"sao anh biết em học lớp mười hai?"
"về đi, tối rồi."
xuân bách bỏ lửng, chấp nhận rằng phải bỏ qua cho em để giữ bí mật của bản thân. anh đi vào trong phòng làm việc, qua khe cửa hở, thành công ngó đầu nhìn trộm vào trong. và dù xuân bách có khoanh tay hay cau mày, em cũng muốn vào trong đó thử một lần.
"a, thì ra đèn không phải tự động."
thành công bỏ cặp xuống sàn rồi khoanh chân ngồi giữa phòng, tự nhiên như thể lát nữa xuân bách sẽ bưng bánh ngọt và trà ra mời. xuân bách khẽ thở dài, nhưng thôi, ít ra em không soi mói hay sờ soạng lung tung đồ đạc trong phòng.
"đèn không bật tự động, là anh bật."
"anh ở đây một mình ạ? có cô đơn không ạ?"
xuân bách chưa nghĩ đến việc chia sẻ nỗi cô đơn của mình với người khác.
"em hỏi để làm gì nhỉ?"
"để nếu anh cô đơn, thì làm bạn với em."
trước lời đề nghị của thành công, xuân bách chọn thẳng thừng từ chối.
"tình bạn có hạn sử dụng đó nhóc, anh nghĩ em không nên làm bạn với anh đâu."
điều đó làm thành công thất vọng.
"tại sao ạ?"
"vì chúng ta không giống nhau."
"phải khác nhau thì mới cần kết bạn để tìm hiểu và thông cảm, dung hoà với nhau chứ ạ?"
"nhưng anh lại cần người giống anh, ví dụ một người nhìn lên bầu trời và đoán được ngày mai trời sẽ nắng hay mưa."
rõ ràng là bất đồng quan điểm, hoặc xuân bách cố tình khó khăn để cả hai bất đồng quan điểm. anh nghĩ thành công sẽ bỏ cuộc thôi, tuổi của em thì chẳng thiếu cơ hội kết bạn làm quen, thay cho chuyện cãi cọ với một thanh niên nhàm chán như xuân bách.
"anh cược với em không? nếu em đoán đúng thời tiết ngày mai, anh phải đồng ý làm bạn với em."
xuân bách không nói, anh chỉ nhún vai, là cái kiểu "ừ, làm được thì làm" trông thế nào cũng thấy khó ưa. thành công xoay người đi về lại lan can nơi chạm mặt vừa nãy, nghiêm túc trở về thời người ta còn nhìn thiên văn để đoán thời tiết. em quay lưng về phía xuân bách, tóc bị đánh rối bởi gió đêm, tay miết vài đường trên không trung vẽ theo mặt trăng tròn.
trăng quầng thì hạn, trăng tán thì mưa.
không báo trước, thành công bất chợt quay người lại, lần thứ hai xuân bách được chiêm ngưỡng dải ngân hà trong đôi mắt em.
"anh ơi, trăng quầng nghĩa là mặt trăng có quầng thâm mắt phải không ạ?"
xuân bách cười ra, có vẻ thành công không phân biệt được thế nào là trăng quầng, thế nào trăng tán mất rồi. nhưng ai lại đang cược mà cầu cứu sự trợ giúp của đối thủ như em chứ?
xuân bách lại nhún vai, anh định không giúp.
"mai sẽ mưa ạ. tại anh xấu tính như trời mưa ấy."
thế thì oan cho mưa quá, mưa đâu có xấu tính.
"anh đoán là ngày mai trời có nắng."
thành công chột dạ nửa giây sau câu nói đó.
đây là nghề của xuân bách, cứ cho là anh nói nắng thì nắng, nói mưa thì mưa đi, nhưng dự báo thời tiết cũng có lúc nói sai, trên đời không gì là tuyệt đối, nên thành công tương đối tin tưởng em sẽ thắng.
trời về khuya trở gió heo hút, dù không chịu làm bạn, xuân bách vẫn đi cùng thành công xuống khỏi đài quan sát, hôm nay còn dùng gấp đôi của công cho việc tư.
trông theo bóng em be bé đổ xuống đoạn đường đất, trước khi về thành công còn cười hẹn gặp lại anh vào ngày mai. em đi khỏi vừa tròn ba bước chân, xuân bách chợt mỉm cười, rồi gọi với theo, rằng:
"công ơi, mai đi học nhớ mang theo ô đấy nhé."
thành công không hoài nghi vì sao xuân bách biết tên em, cuộc đánh cược hôm nay cũng không cần phải chờ đến tận mai mới biết được kết quả nữa.
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
chiều hôm ấy thành công đứng dưới chân cầu vồng, vẫy tay với xuân bách.
"bách ơi, em thắng rồi đấy nhé."
sáng ra đổ mưa trắng trời, mưa đến năm giờ chiều mới ngớt, như phòng hờ không có tia nắng nào xuyên thủng được tầng mây. cầu vồng bắt ngang trời sau cơn mưa nặng hạt, dang rộng vòng tay đón một câu chuyện mới, cũng đại diện cho sự chấp thuận trong lòng.
thành công luôn nghĩ rằng xuân bách biết tên em qua bảng tên trên áo học sinh, nên em cũng biết tên anh thông qua thẻ làm việc của xuân bách.
vậy là vào một ngày mưa tầm tã, xuân bách có thêm một người bạn nhỏ, và cả hai đều biết tên nhau dù còn chưa từng hỏi đến. cũng từ ấy, bạn nhỏ mới kết bạn chăm chỉ đến thăm anh thường xuyên, bằng cửa chính mà không phải leo rào.
thành công rũ mạnh cho nước trên ô trôi tuột đi sau đó treo ngược lên cửa sổ. lúc ấy xuân bách đang xoay chiếc compa trên bản đồ, lâu lâu lại viết chi chít chữ vào giấy, anh gọi đó là phân tích và mô tả những hiện tượng trên bầu trời. dáng vẻ thu hút nhất của một người con trai là khi tập trung làm việc, thành công để yên cho anh làm việc mà không làm phiền. xuân bách luôn nói rằng tình bạn có hạn sử dụng, em tự đút kết ra rằng khi bên nhau em cần cho xuân bách thời gian cá nhân để làm việc của anh trước.
nhưng qua ba mươi phút, thành công bắt đầu không còn ngồi ngoan nữa, mỗi ngày xuân bách sẽ bật đèn ba mươi phút để em đến và đi, nghĩa là giới hạn được cho phép của anh cũng tròn ba mươi phút.
gác cằm lên bàn rồi nhìn xuân bách chằm chằm, em bĩu môi, không phải trên trời bây giờ chỉ có mây đen thôi sao, vậy mà anh viết được hẳn hai tờ a bốn toàn là chữ.
"mưa to vậy sao còn sang đây tìm anh?"
xuân bách hỏi, thành công cười toe:
"em sợ bách ở một mình buồn."
xuân bách bình tĩnh tập trung viết, dù anh thừa biết có người vẫn đang nhìn mình:
"có vẻ nỗi sợ của em khác nỗi sợ của anh, anh sợ mình sẽ biến mất hơn là sợ cô đơn."
thành công không thèm nhìn anh nữa, giống mọi lần xuân bách cố tình khiến em hiểu rằng cả hai không giống nhau, em bảo:
"anh nói chuyện cứ như ông cụ non ấy." hoặc như thể ngày mai hay tuần tới là tận thế, và anh chỉ còn vài ngày trên cuộc đời này.
thành công khẽ hít mũi một cái, dạo này trời vẫn mưa hoài, chỉ cược một lần mà em thắng tận một tuần. ra hiên nhìn mưa rơi, tự dưng em thèm một ngày nắng to ghê gớm, em có thể xin xuân bách ngắm các hành tinh bằng kính viễn vọng của anh.
"ngày mai trời sẽ nắng."
xuân bách bất ngờ chen chúc với thành công ở hiên cửa, nếu giữ nguyên hiện trạng này, một là em sẽ ướt, hai là xuân bách ướt. vậy nên thành công chọn nép sát vào bờ vai xuân bách.
"anh nói xạo. bản tin thời tiết lúc chiều nói mai sẽ mưa, thông tin đó là do anh viết báo cáo mà."
"anh phải viết báo cáo và dự đoán theo dữ liệu thu thập được, nhưng bầu trời và những vì sao nói cho anh rằng ngày mai trời sẽ nắng."
bầu trời đêm nay có gì ngoài mây dày đặc và màu đen tăm tối?
"em không tin anh hả?"
như thể đọc được hoài nghi của em, xuân bách mở lời, để chứng minh anh thấy trước được rất nhiều thứ ngoài mây và màu trời đen.
"em có sợ tiếng sấm không?"
"dạ có."
một tia sét rạch ngang chia đôi bầu trời, theo sau đó là tiếng sấm rền. thành công nhắm tịt mắt, theo phản xạ tìm chỗ nấp. trước đó em thấy trời bừng sáng lên rồi vụt tối, tiếp theo là ấm áp.
bách ôm em, còn em núp trong lòng anh, như trái đất được che chở sửa ấm bởi mặt trời. nhờ vậy mà tiếng sấm rền không ồn ào như rộn ràng mới giao động trong tim thành công, lại nhẹ tênh như nhịp thở bình ổn và cảm giác an toàn từ xuân bách.
thành công tin rồi, ngày mai sẽ có nắng.
tin xuân bách hơn tin bản tin dự báo thời tiết.
và ngày hôm sau, thực sự trời đã nắng.
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
xuân bách định nghĩa bầu trời đầy ánh sáng trước mặt, bằng nụ cười của thành công.
nếu ví như ngành thiên văn học, thì xuân bách là chiếc kính viễn vọng luôn âm thầm quan sát vũ trụ bí ẩn từ nơi xa xôi trên mặt đất; rồi ở giữa hàng vạn thiên thể nổi trôi ngoài kia, anh bắt gặp thành công, em chính là điểm sáng.
lưng chừng tháng bảy, một tối chủ nhật trời trong veo, thành công đem sang một vòng ôm hoa mặt trời. em cười tươi, xuân bách biết đó là nụ cười nịnh nọt. không chắc là mình có thể bắt được hình ảnh tất cả hành tinh đem về cho em, nhưng xuân bách vẫn sẵn lòng cho thành công mượn kính viễn vọng của mình để thám hiểm hệ mặt trời, mà anh là người sẽ lái phi thuyền.
là hành tinh khó quan sát, cả hai lại tìm được sao thuỷ đầu tiên.
"sao thuỷ là hành tinh gần mặt trời nhất.
ở đó ban ngày thì nóng như lửa, ban đêm thì lạnh như băng. nếu trái đất có mặt trăng là vệ tinh tự nhiên, thì sao thuỷ lại chẳng có vệ tinh tự nhiên nào xung quanh nó cả, chẳng ai theo đuổi nó cả."
thành công khẽ gật gù:
"tại vì nó nóng lạnh thất thường nên mới vậy đó."
giống hệt xuân bách trong mắt em, lúc lạnh lùng khi ấm áp. mà nếu xuân bách không có "vệ tinh" quay quanh thì cũng không phải chuyện xấu.
một chút thời gian nhỏ nghĩ ngợi trôi qua, trùng hợp, họ tìm thấy sao thổ.
"sao thổ, em nhìn xem, nó xinh đẹp nhỉ? sao thổ có tới hàng trăm vệ tinh xung quanh, với vành đai đặc biệt của mình, nó chính là hoa hậu của hệ mặt trời. vào dịp có thể ngắm sao thổ bằng mắt thường, sao thổ sẽ luôn tỏa ra ánh sáng ổn định mà không lấp lánh như những ngôi sao bình thường, điều đó làm nó trở nên đầy nổi bật."
giống hệt với thành công trong mắt anh, luôn toả sáng, và sẽ có rất nhiều người yêu quý em, điều đó vừa tốt vừa xấu, xuân bách cũng không hiểu tại sao nữa.
một điểm sáng màu xanh vô tình lọt vào kính viễn vọng, hành tinh cuối cùng được tìm thấy đêm nay là sao thiên vương.
"một năm trên sao thiên vương bằng tám mươi tư năm trên trái đất. còn có, nếu chúng ta muốn tìm một mùa hè bất tận, thì mùa hè trên sao thiên vương kéo dài tận bốn mươi hai năm."
rời mắt khỏi kính viễn vọng, thành công chuyển về ngồi cạnh xuân bách để nghe anh kể chuyện của thời gian và năm tháng.
"ví dụ như nếu em cùng một người đến sao thiên vương một năm, em sẽ trải qua rất nhiều mùa hè, và gần như dành trọn cả đời cùng người đó."
chỉ tiếc là nó không phải một hành tinh mà con người có thể sống được.
trời đêm nay lành lạnh, thành công khẽ hắt hơi một cái. xuân bách lấy chăn đưa qua cho em, nhưng em từ chối đắp một mình, vì xuân bách rất hay ốm vặt, em tự đoán như vậy, bởi trên bàn làm việc của anh có toàn là thuốc, thành công nghĩ chúng có công dụng để trị bệnh cảm.
"anh và em đắp chung."
"cũng đến lúc em nên về nhà rồi nhỉ?"
mười giờ đêm không thấy được tầng sắc tố hồng trên gò má xuân bách, anh giục công đi về, nhưng không lường trước được:
"em xin mẹ cho sang nhà bạn chơi qua đêm rồi. hai giờ sáng sẽ có đợt mưa sao băng thứ hai trong tháng, anh sẽ không ích kỉ đuổi em về chỉ để ngắm một mình chứ?"
"vậy chúng ta làm gì đến hai giờ đây?"
"em muốn nghe anh kể tiếp về sao thiên vương."
chia đôi mảnh chăn hai người cùng sửa ấm, câu chuyện còn dang dở được tiếp tục.
"sao thiên vương quay quanh mặt trời rất chậm, là vì độ nghiêng đặc biệt của nó, sở dĩ mùa trên sao thiên vương kéo dài cũng chính vì nó là hành tinh nghiêng nhất trong hệ mặt trời."
sao thiên vương nghiêng hướng về phía mặt trời, đầu thành công cũng nghiêng hướng về phía bờ vai của xuân bách. có lẽ em đã buồn ngủ lắm rồi, còn xuân bách thì được gửi gắm để làm chỗ dựa cho em ngủ yên giấc.
đến gần hai giờ sáng, trời yên ắng khẽ dao động, dù không nỡ xuân bách vẫn phải lay thành công dậy, trong mờ ảo của cơn buồn ngủ, từng chùm tia sáng còn rực rỡ hơn lần đầu tiên đang nhảy múa trên bầu trời.
đây có lẽ là trận mưa sao băng tráng lệ nhất em từng thấy qua. và xuân bách thì trông thấy, nụ cười đẹp đẽ nhất.
không biết có thật như vậy không, nhưng người ta nói rằng mưa sao băng mang lại may mắn cho con người, đặc biệt là tình yêu.
dưới bầu trời đầy sao, không gấp gáp như lần đầu tiên, thành công chậm rãi nghĩ về điều ước của mình. xuân bách cũng không còn kiệm lời như lần đó, anh hỏi:
"lần trước em đã ước điều gì?"
"em ước mình sẽ đậu đại học."
"còn lần này?"
"bí mật ạ."
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
em ước có thể đan tay anh khi chúng ta cùng đón đợt mưa sao băng của những năm tiếp theo.
thành công luôn buông thõng hai tay khi cả hai đứng cạnh nhau. thông thường thì người ta sẽ tựa tay lên lan can, đút tay vào túi áo quần, hoặc thực hiện hành động nào đó để tìm điểm tựa.
thành công cũng vậy, em cũng cần điểm tựa, chẳng hạn một cái nắm tay để thay đổi tình trạng mối quan hệ của cả hai. và em còn biết, xuân bách cũng biết điều đó, anh cũng cần điều đó.
một cái nắm tay xuân bách cũng chẳng dám, và làm thất vọng những lần chờ đợi của thành công. có điều gì đó khiến anh luôn tránh né chuyện suy nghĩ và đấu tranh cho cuộc sống hiện tại.
dạo này xuân bách càng hay ốm vặt, có hôm anh sốt cao, vẫn ở đó, ghi chép những cuốn dày ngày sao trôi trăng lặn, đến nỗi thành công hoài nghi anh thực sự yêu nghề đến nhường nào, có so được với việc anh nên yêu bản thân mình hay không.
máu cam chảy ra từ mũi rơi xuống mặt giấy trắng rồi loang ra, thành công hoảng hốt rời chỗ ngồi chạy đến chỗ xuân bách. lần thứ bao nhiêu trong tuần, người bạn cố chấp kia khiến em lo lắng.
"anh đi nghỉ đi."
giọng em nghẹn lại như sắp khóc, dù xuân bách mới là người bị bệnh. tự ý đóng lại cuốn sổ sau đó kéo anh về giường, thành công học theo mẹ mỗi khi chăm em bệnh, khăn ướt hạ sốt rồi chăn mền, chỉ mỗi việc em vụng về hơn nhiều. khi bản thân đã được cố định lớp chăn dày, trong cơn nhức inh ỏi trên đầu, xuân bách vẫn cười:
"hai đầu lông mày của em sắp hôn nhau rồi kia kìa. anh không sao mà."
"không sao cái đầu anh ấy." không sao của anh là máu cam chảy từ mũi ướt cả bốn đợt khăn giấy?
xuân bách luôn lấy cớ mình là một người đã sống trên đời này lâu hơn để ra lệnh cho em được và không được làm gì ở trong đài quan sát của anh. cũng đến ngày anh bị thành công mắng ngược lại.
qua ba mươi phút ngồi trông, nhịp thở của xuân bách trở về bình ổn, cơn đau có vẻ đã thuyên giảm, giấc ngủ cũng yên bình.
"bách biết em thương bách mà?"
thành công đưa tay sờ lên mặt anh, cảm nhận làn da vẫn còn dư âm chút trận nhiệt của cơn sốt.
ánh mắt em đầy tâm tư, và em chưa từng giấu ánh nhìn này trước xuân bách. từ lâu, xuân bách vốn đã không còn là một người bạn bình thường nữa.
vậy tại sao anh không thẳng thừng từ chối, cũng không chấp nhận tình cảm của em?
vì xuân bách sợ ngày mai.
điều đó xuân bách sẽ không bao giờ nói ra. mỗi lần cùng nhau ngắm sao, thành công vẫn hay hỏi anh về chuyện anh tìm kiếm điều gì ở ngoài vũ trụ kia, và cuốn sổ dày của anh ẩn chứa điều gì. xuân bách thì nói rằng, anh tìm chỗ để dọn vào. anh muốn làm một ngôi sao, để bầu trời đêm dù tối tăm cách mấy vẫn có ít nhất một điểm sáng.
thành công thường sẽ vặn hỏi lại:
"nhưng những ngôi sao cách trái đất hàng trăm nghìn ki lô mét, làm sao anh tìm thấy được em?"
xuân bách đáp rằng anh chưa nghĩ đến, và thành công sẽ bĩu môi giận dỗi rằng anh có nhớ gì em đâu, có là gì đâu mà người ta cần thấy mình.
đêm đó, thành công thay anh xem thiên văn, dù em chẳng hiểu gì về những ký tự và bản đồ sao cả, em vẫn xoay compa trên bản đồ, chọn trang giấy trắng ở gần cuối cuốn sổ dày, ghi vào đó:
anh nhớ ở gần mặt trăng nhé, vì loài người có thể lên mặt trăng. dù anh chưa nghĩ đến việc sẽ không thấy em nữa, nhưng em muốn thấy anh. nếu anh ở gần mặt trăng thì khi ngước nhìn lên bầu trời em sẽ tìm được anh ngay, đợi khi có thật nhiều tiền em còn có thể lên mặt trăng thăm anh nữa.
và nếu vô tình thành công lật về trang cuối cùng, em sẽ thấy xuân bách đã viết ở đó, rằng:
em hỏi anh rằng cách xa hàng trăm nghìn ki lô mét, làm sao anh thấy em? thật ra anh đã nghĩ đến việc đó rồi, người muốn tìm, dù xa cách mấy anh cũng sẽ tìm thấy. và em đã ở trong tim, dù có mất đi ánh sáng vẫn vẹn nguyên hình dáng đã khắc sâu trong lòng anh.
˙✧˖°💫 ༘ ⋆。˚
anh đi, để lại hoa mặt trời em tặng. một chút luyến lưu về em cũng không giữ lại.
xuân bách không dám nói với thành công về ngày anh đi. trước đó cũng nhiều lần, xuân bách lặp lại rằng mình là một gã chân đi không mỏi, anh không thích ở yên một chỗ, chẳng như sao dời phương bắc anh chẳng thể ở mãi phương nam.
giống mảnh thiên thạch trôi chậm nguy hại, xuân bách không cho phép mình va vào một hành tinh xinh đẹp, rồi phá vỡ sự màu mỡ an yên nơi đó.
ngày trước ngày anh rời đi, thành công vẫn quen thuộc sang tìm xuân bách, nhờ anh cho xem tiếp những hành tinh trong hệ mặt trời. từ mặt trăng, sao hoả dễ tìm thấy vì chúng gần với trái đất, đến sao hải vương xa nhất trong hệ mặt trời.
sao hải vương là hành tinh lạnh nhất hệ mặt trời, bên trong hành tinh với màu xanh đẹp đẽ đó là những bí ẩn, đống khí độc và sự lạnh giá sẽ giết con người trước cả khi họ kịp cảm nhận cái chết.
chẳng hay ho gì để bàn về những cái chết khác nhau trên từng hành tinh cả, nên xuân bách không kể thành công nghe về điều đó.
cất lại kính viễn vọng khi đã là nửa đêm, xuân bách ngỏ ý đưa em về nhà, mặc cho việc ở lại đây thuận tiện hơn. nhưng vì xuân bách quyết đoán khác lạ, thành công nghe theo lời anh.
đèn bật lên rọi đường, bóng cả hai cùng đổ về một hướng, chồng lên nhau, hoà làm một.
"sao em không chọn đường sáng hơn mà lại chọn đi về hướng này một mình?"
cũng tới ngày xuân bách hỏi về chuyện này, thành công thì đã chuẩn bị câu trả lời từ rất lâu rồi.
"lúc đầu là vì em muốn biết đèn có tự động bật hay không, còn bây giờ là bởi sẽ luôn có người canh chính xác mỗi ngày, làm việc đó vì em."
người nào đó quay mặt đi, chỉ cười mà không nói, thành công nhìn qua chỉ còn thấy góc cạnh gương mặt anh. lẫn vào trong ánh sáng, sao anh lại gầy đi nữa rồi?
"đưa em về rồi, anh phải ngủ một giấc thật đàng hoàng đấy nhé."
nghe thành công dặn, lần này xuân bách không tránh đi nữa, anh gật đầu:
"ừ, anh sẽ ngủ một giấc thật bình yên và không lo nghĩ gì nữa."
đêm tĩnh lặng, tiếng trò chuyện giảm dần, tới khi chỉ có hai người yên lặng đi sát cạnh nhau.
đến cửa nhà thành công, xuân bách mới chợt nhận ra mùa hoa tháng bảy mà anh thích nhất trong năm từ đầu đã luôn ở cạnh em.
"tối quá chẳng nhìn thấy rõ gì hết, nhưng anh thấy đẹp không ạ? là em cùng mẹ trồng đó, để cuộc sống sẽ có thêm một gam màu rực rỡ."
"đẹp, nhưng không bằng vũ trụ của anh."
thành công bĩu môi, suốt ngày chỉ vũ trụ và các hành tinh, còn chẳng chịu khen em lấy một lần.
"bách về đi, đến khi hoa hướng dương thực sự nở vàng san lấp cả màu trời, em sẽ bắt anh đến đây ngắm lại một lần nữa."
tất nhiên, nếu anh còn cơ hội.
"ừ, em mau vào nhà đi."
xuân bách giục thành công đi vào nhà, em cũng quay lưng đi, chẳng hiểu sao nghẹn đắng ở cổ, và nhói lên trong lòng.
"bách."
"công."
cả hai cùng gọi tên nhau, xuân bách nắm lấy tay giữ thành công lại, cái nắm tay em đã chờ rất lâu từ khi trái tim bắt đầu biết thổn thức.
"em, ở lại một lát được không?"
"không phải anh bảo em vào nhà sao?"
"chỉ một lát thôi."
thành công ôm chầm lấy xuân bách bằng bên tay còn lại, tay cả hai vẫn đan vào nhau. chỉ với nửa vòng ôm thôi, xuân bách xa xỉ cho mình được tham lam thêm một xíu.
tiếc là cái nắm tay kia không đem hai người lại gần nhau, nó là lời chào tạm biệt, biến xuân bách và em thành hai người xa lạ.
hôm ấy trời lại mưa, đài quan sát không còn xuân bách chăm chú với vũ trụ, anh lặng lẽ rời đi, không lời từ biệt, không một lý do. kính viễn vọng còn, bản đồ còn, chiếc chăn còn, bó hoa em đem sang cũng còn; chỉ xuân bách và cuốn sổ dày mang theo lời nhắn của em là không còn.
ngày mưa, ngày nắng, đêm đầy sao, tối mây đen. bản tin thời tiết vẫn đều đều lên sóng mỗi ngày, nhưng thành công không còn tin, vì người mà em tin tưởng vẫn chưa nói với em ngày mai sẽ có nắng hay mưa.
từ ngày đài quan sát có người mới dọn vào, thành công mất căn cứ ngắm sao, mất đi cả cơ hội nắm lấy những vì sao, mất đi một người.
rồi thời gian cũng chẳng chờ ai mãi.
xuân bách thực sự đi mất rồi, đi xa lắm, mà có lẽ điểm đến cuối cùng anh chọn là vũ trụ của riêng anh, hoặc một hành tinh khác, hành tinh song song với trái đất; nên thành công tìm mãi trên địa cầu chẳng thấy bóng dáng anh.
nhiều năm về sau, thành công có thể tự mua cho mình một cái kính viễn vọng, tự lên đồi cao khám phá những hành tinh.
đôi khi vô tình bắt gặp những ngôi sao ở cạnh mặt trăng, em lại nghĩ về cái người tên xuân bách. dù bây giờ không biết người đó đang ở đâu, em vẫn mong xuân bách luôn hạnh phúc, em cũng cho phép bản thân mình nguôi ngoai.
cũng may là thành công không biết, luyến lưu của xuân bách về em anh không gửi vào hoa mặt trời, mà để nó vào tận nơi sâu thẳm nhất trong lòng; về vũ trụ mà anh yêu, vũ trụ đẹp đẽ nhất, nó có ở trên đất liền, vũ trụ mà xuân bách đã từng có suy nghĩ cố với tới, nhưng chẳng còn thời gian để chạm vào.
vũ trụ mang tên thành công.
chuyện kể rằng tháng bảy năm ấy bầu trời có thêm một ngôi sao, nó vì yêu một người mà đến tìm mặt trăng xin nương nhờ; để nó không còn phải ở cạnh người nó yêu ngắn ngủi, mà sẽ rực sáng cả những năm tháng sau này.
xuân bách cảm thấy rất hạnh phúc, vì thành công có thể nguôi ngoai, và có thể nhìn thấy anh.
hết.