Cập nhật mới

Fanfiction [BBB fanfic] Trái Ngược

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
387709881-256-k64792.jpg

[Bbb Fanfic] Trái Ngược
Tác giả: worldofsnails
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author: Ốc chạy trên lá.

Summary:

"Ngài chắc chứ?

Nếu ngài từ bỏ nó, ngài sẽ chết đấy."

Một giọng điệu không mặn không nhạt, cứ như người nói đang đưa ra một sự thật hiển nhiên hơn là một lời lo lắng.

Cậu rõ ràng không quan tâm đến sống chết của người trước mắt là bao.

Người kia không nói gì, chỉ mỉm cười nhưng khuôn mặt lại lộ một vẻ mệt mỏi.

"Một ngày nào đó nhóc sẽ hiểu thôi, mang trong mình thứ sức mạnh này chẳng khác gì một lời nguyền rủa cả."

Note:

Tổng hợp những câu chuyện nhỏ nhỏ về Reverse Elements.



taufan​
 
[Bbb Fanfic] Trái Ngược
Công việc hằng ngày của Cahaya


Cahaya là người mang trong mình nguyên tố ánh sáng, nguyên tố xếp chót trong bảng xếp hạng độ thực dụng.

Nói đơn giản thì cậu ta không yếu, nhưng để mà tận dụng triệt để hết sức mạnh của mình thì lại chẳng khác nào bảo cậu bật đội trưởng trong cái nhà này cả.

Vậy nên, Cahaya vinh dự được cấp cái mác yếu nhất nhà và phải làm chạy vặt cho mọi nguyên tố khác, chỉ trừ hai người nào đó thôi.

Thời gian biểu của ánh sáng cũng không quá phức tạp.

Sáng sớm theo đội trưởng đi chợ, sau đó cầm đồ về mở quán.

Làm xong hai việc kia thì lại bị Air kéo đi chọn đồ, nguyên tố ấy rất để ý đến cái tủ chật ních đồ hiệu của mình.

Air gần như coi Cahaya thành cái móc treo quần áo, chọn đồ nào ưng ý kiền vút hết cho cậu cầm.

Đã rất nhiều lần Cahaya đưa ra ý kiến với đội trưởng rằng Air đang tiêu xài tiền công làm thuê của họ một cách phung phí, rồi nhận ánh mắt lạnh lùng, rồi bị Air tẩn cho một trận vì tội hay mách lẻo.

Từ đó thì Cahaya đã học cách ngậm miệng mỗi khi cần và chỉ nói mấy điều được cho là có ích trong mắt cách nguyên tố khác.

Ít ra thì cậu vẫn có thể sống yên bình nều cái mồm không đi quá xa.

"Bé con nhìn nè, cái áo này trông có phải rất hợp với Api không?"

À phải rồi, còn một điều nữa.

Air rất thích đi mua quần áo cho Api, 70% tủ đồ của Api đều do cậu ta lựa, và nguyên tố lửa cũng chả phàn nàn gì.

Có đồ miễn phí thì mình cứ húp thôi.

"Em thấy nó rất hợp đó anh Air..."

Cahaya khó khắn ló chiếc đầu trắng xoá của mình qua núi đồ mà Air chất lên tay cậu, cố gắng không để chúng rơi.

Chỉ cần một món trong số đó chạm đất, Air sẽ vứt Cahaya xuống biển làm mồi cho cá mập ăn mất!

Air cười cười nhìn cái áo, rồi lại nhìn Cahaya.

Một món đồ nữa đã được đưa vào núi đồ cao hơn cả đầu Cahaya.

Và cậu chỉ có thể thở dài mà bước đi chậm rãi.

Cố hết sức để đuổi theo Air cũng như không để món nào rơi xuống.

Chuyến đi mua sắm có thể kéo dài đến gần trưa nếu như đội trưởng không gọi vào đồng hồ của Air, hét vào mặt cậu ta rằng cầu ta phải xách cái đít của mình về và đừng có nghĩ đến chuyện trốn việc.

"Ôi thôi nào đội trưởng, ngài biết em phải tiêu hết cái thẻ đen này trước khi-"

"Đừng có lí do lí trấu, vác cái xác cậu và cả nhóc kia về cho tôi trước khi tôi đóng băng hết đống thẻ đen và đốt hết đống đồ trong phòng cậu."

Mấy lời đe doạ đó dường như đã chọc trúng điểm yếu của Air, biến cậu ta từ vẻ muốn thuyết phục sang vẻ nịnh bợ.

"Đội trưởng à, ngài biết em nghe lời ngài nhất mà, em cùng bé con về ngay.

Mệnh lệnh của ngài là trên hết, không ai cãi được ngài hết."

Trong cái nhà này, Air là kẻ hai mặt có tiếng, cậu ta chính là thành phần mà gió thổi chiều nào thì cậu sẽ theo chiều đó.

Tất nhiên, sự trung thành với đội trưởng vẫn là tuyệt đối.

************(⁠'⁠⊙⁠ω⁠⊙⁠'⁠)!***********

"Xem ai trở về nè.

Cún con của Gempa."

Giọng nói đầy tính mỉa mai đó phát ra từ phía hành lang cầu thang tầng hai.

Mà người có gan móc mỉa Air nhất thì chỉ có Daun.

Kẻ được gọi bằng cái tên bác sĩ điên.

"Im mồm đi bốn mắt, mày còn chưa tạo ra được cái thuốc gì ra hồn để đáng được gọi bằng bác sĩ đâu.

Và đừng gọi đội trưởng bằng tên, ngài mà biết được là cái đầu của mày chẳng yên vị trên cổ đâu."

Ngạc nhiên nhỉ.

Nước và lá lại là hai nguyên tố không vừa mắt nhau nhất, Cahaya cũng nghĩ vậy, nhưng dần cậu cũng hiểu tại sao hai người đó chẳng ưa nhau là bao.

Trước khi đi gặp đội trưởng, Air tặng cho Daun một cái ngón giữa.

Daun cũng vui vẻ tặng lại một câu 'cún ngoan'.

Cahaya đã sẵn sàng đi trốn nếu hai người xông vào choảng nhau.

Tuy nhiên điều đó không xảy ra, mà ngược lại, Daun quay sang túm gáy cậu ném vào phòng thí nghiệm.

Mùi thuốc sát trùng và hoá chất xộc vào mũi khiến ánh sáng nhăn nhó.

Trước khi kịp dãy dũa đứng lên, cậu đã bị Daun đè xuống chế ngự, chiếc kim tiêm mang chất lỏng lạ hiện trong tầm mắt.

"Hôm nay vui chơi cùng tên nhóc kia đủ rồi, đến lúc mày phải cống hiến cho khoa học rồi đấy chuột bạch."

Hoạt động thứ ba kéo dài cả chiều của Cahaya.

Thử các loại thuốc mới của bác sĩ điên, tìm ra loại thuốc chữa trị mới sớm nhất mà không có tác dụng phụ.

............

"Khụ- Oẹ.."

Cậu không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu cậu nôn mửa nữa.

Lần này lại là máu.

"Hừm, thật bại."

Daun đánh dấu X vào bảng danh sách các ống thuốc thử nghiệm của mình.

Đây là ông thứ 57 thất bại rồi.

"Đứng dậy đi, mày còn chưa đi được nửa chặng đường đâu."

Bác sĩ điên mặt không cảm xúc đá vào chú chuột bạch đang nằm ôm bụng co rúm trong một góc.

Cậu ta thậm chí còn làm một khuôn mặt ghê tởm khi đôi giày của mình dính máu của tên kia.

Cahaya cố gứng đứng dậy nhưng tứ chi cậu run rẩy,

Hàng giờ liền cậu bị tra tấn về thể xác với những hoá chất không xác định.

Lúc thì tiêm lúc thì uống.

Cả cơ thể gần như vỡ nát.

Mái tóc cậu dính máu.

Cả người cậu chỗ nào cũng đầy máu.

Nguyên tố bọn họ không thể chết nấu như không đánh trúng yếu điểm.

Và họ phải chịu một nỗi đau đớn đến cực hình khi nhận bất kì vêtd thương chí mạng nào.

Thấy Cahaya vẫn chưa có dấu hiệu của việc di chuyển, Daun tặc lưỡi.

Cậu lấy một chiếc ông nghiệm khác, bước vòng qua thân thể đang run rẩy của ánh sáng.

Bàn tay đéo găng tay trắng bóp chặt lấy mặt Cahaya, ngón cái ép cạy mở miệng cậu ra.

Daun trức tiếp đổ thứ chất lỏng trong ống nghiệm vào miệng cậu, rồi ép cậu nuốt xuống.

Chỉ với một tiếng ực, Daun mới thoả mãn rút tay lại.

Lại một đợt thí nghiệm mới bắt đầu.

*********(⁠⊙⁠_⁠◎⁠)**********

Tới khi gần hết 3/4 số ống nghiệm thuốc thử mà Daun có thì Cahaya mới được thả.

Nói được thả cho cao sang.

Thực tế thì là Daun cảm thấy chán mà vứt Cahaya ra sau nhà như một túi rác, mặc mệ ai thấy được cậu thì thấy.

Trải qua tất cả các lần thử nghiệm.

Mọi kết quả đưa ra đều thất bại, và tên bác sĩ đã quyết định nhốt monhf trong phòng thí nghiệm mà nghiên cứu thêm.

Reiga là người tìm thấy Cahaya ở sau nhà.

Cô đã đưa cậu đi chữa trị rồi giao cậu lại cho Gempa.

"Daun à?"

Gempa hỏi với một giọng không mấy quan tâm, đôi mắt vàng kim quan sát Cahaya lên xuống.

"Vâng..."

Cahaya chỉ cúi đầu, lau đi cái chất lỏng đau rát bên khoé miệng.

Daun thật sự chỉ muốn tra tấn cậu mà, cậu ta thật sự màng đến việc một vài phần trong số thuốc đó có tính ăn mòn mà cứ thế ép cậu uống.

Gempa lại chẳng lạ gì.

Mối quan hệ của mấy con người này cậu nắm rõ trong bàn tay, đây cũng chẳng phải chuyện lạ trong cái nhà này.

Vị đội trưởng chẳng hỏi gì thêm, chỉ vứt qua cho Cahaya bộ đồ phục vụ.

"Qua bên kia cùng Air tiếp khách, còn nữa," Gempa đưa ra một tờ nhiệm vụ.

"Việc này tiến triển thế nào rồi?"

Ngón trỏ của cậu gõ gõ lên mặt bàn, chờ đợi một câu trả lời.

Cahaya ôm lấy bộ đồng phục.

Nguyên tố ánh sáng là nguyên tố yếu nhất nhà, vì vậy đội trưởng sẽ không bao giờ giao cho cậu những nhiệm vụ đòi hỏi sức người như tấn công cả một tổ chức hay xâm chiếm một hành tinh nào đó ngoài vũ trụ.

Với vai trò vững chắc của một chân sai vặt.

Cahaya thường được giao các nhiệm vụ nhỏ.

Ám sát hoặc làm gián điệp.

"Em...em đã lấy được một số thông tin về các quả cầu năng lượng mà hắn ta đang tìm."

Ánh sáng đặt đồng hồ của mình lên bàn.

Cậu lắm bắp tiếp.

"Trong lúc thu thập thông tin, em đã súyt bị phát hiện.

Do, do quá hoảng loạn nên em đã lỡ tay bắn chết hắn...."

Một giọt nước mắt trực trao ra khỏi khoé mắt cậu.

"Em, em xin lỗi!

Là do em bất tài vô dụng!"

Đội trưởng thở hắt ra, cầm chiếc gậy bóng chày của mình lên.

Công việc hằng ngày của Cahaya rất đơn giản, nó chỉ gồm bốn việc.

Thức dậy đi chợ cùng đội trưởng.

Mua đồ với Air.

Thử thuốc của Daun

Và nhận nhiệm vụ án sát một người bất kỳ để kiếm tiền tiêu vặt mỗi tháng.

.........

Tại phòng tiêu bản nằm sau dưới tầm hầm của nhà các nguyên tố.

Một chiếc đầu vuông lơ lửng giữa phòng với đôi mắt trợn trừng.

Xung quanh nó còn có rất nhiều những chiếc đầu khác, tất cả đều có mã số riêng và ngày xuất hiện.

Cánh của phòng bật mở.

Một bóng trắng bước vào trong, trên tay là thùng đồ chứa những vật dính máu.

Bộ giáp đỏ và con người máy nát bươm.

Ejo Jo.
 
Back
Top Bottom